You are here

Bắt được rồi vợ ngốc - Chap 39 - 40

Chap 39

Cho em một lối thoát

“Cứ bắn nếu em muốn.” Không ngần ngại trả lời, Minh Vỹ ngước mặt nhìn thẳng vào đôi mắt nâu trong sáng kia, như thể đang muốn thật sự đối diện với hiện tại cùng cô.

“Tôi sẽ không bắn anh, vì sự lựa chọn này không như tôi mong đợi…” Khẩu súng kia rời khỏi trán Minh Vỹ, nhưng lại được dí sát vào đầu Ái Hy đầy thách thức, “… nếu anh không ra khỏi đây, tôi sẽ nổ súng.”

Anh không hề trả lời, vì lúc này thật sự không thể đoán trước được cô đang muốn làm những gì…

Gắng gượng đứng dậy, Minh Vỹ chống một tay vào tường, bước ra phía cửa ngoài của đại sảnh. Nhưng đi hết đại sảnh, anh bỗng quay người lại, trên sàn nhà vẫn lưu dấu những giọt máu từ vai trái rớt theo những bước chân của anh.

“Chỉ cần em đưa tôi khẩu súng, tôi sẽ lập tức rời khỏi đây.” Minh Vỹ gằn giọng, đôi mắt tựa như mắt loài hổ báo vẫn sáng rực trong ánh chiều tà.

Ái Hy ném mạnh khẩu súng về phía anh, nhưng Điền Huân thì lại nhíu mày đầy khó chịu.

Minh Vỹ lập tức cầm lấy khẩu súng kia, chĩa thẳng về phía Điền Huân, đôi mắt lạnh lùng đang vằn lên những tia lửa đỏ.

*Đoàng*

Điền Huân vẫn chưa hề có thêm bất kỳ phản ứng nào, lập tức gục xuống sau phát súng của Minh Vỹ, nhưng chỉ ở một vị trí gần lồng ngực đang khiến trái tim đập gấp gáp vì đau đớn.

Ngay cả Hạo Thần cũng đờ người, nhìn bóng người luôn tỏ ra nguy hiểm kia ngã gục hệt như Vĩnh Kỳ vừa rồi, nhưng chỉ khác ở một điểm…

Điền Huân vẫn chưa ngừng thở… nơi khoé môi xuất hiện một vệt máu dài của nội thương, nhưng Điền Huân vẫn cố chấp cười khinh bỉ.

Bóng dáng Minh Vỹ khuất sau cánh cửa phòng đại sảnh, tiếp bước chân bước ra khỏi khu nhà máy bỏ hoang.

Đành tin tưởng giao phó mọi việc còn lại cho Hạo Thần vậy…

Cảnh tượng đẫm máu của gian đại sảnh rộng lớn khiến Hạo Thần cảm thấy ngạt thở, xung quanh chỉ nặc mùi máu tanh nồng…

Cậu thở dài, bước đến bên cạnh Ái Hy, đặt tay lên bờ vai nhỏ bé ấy, sau đó đi lướt qua mặt cô, quay đầu lại.

“Em sao thế, mèo con?” Nhìn gương mặt kỳ lạ của cô, cậu lay mạnh đôi vai ấy, nhưng vẫn không hề nhận được bất kỳ phản ứng nào cả.

Đột ngột đôi mắt Ái Hy lại sáng lên, đầy vẻ ngạc nhiên nhìn Hạo Thần.

Bàn tay nhỏ bé ấy lập tức kéo mạnh Hạo Thần xuống, dùng cả thân người che chắn cho cậu một cách gấp gáp.

*Bốp*

Một thanh gỗ rơi xuống trước mắt Hạo Thần, thân hình nhỏ bé kia cũng dần thả lỏng, sau đó ngất đi… lại là Tịnh Nhi… đôi mắt vẫn sở hữu nỗi hoảng sợ không dứt, nhưng lần này lại mang thêm cảm giác mặc cảm tội lỗi.

“A… em… em không biết gì cả.” Tịnh Nhi quay người, chạy ra khỏi căn phòng đẫm máu.

“Mèo con, em có sao không?” Đưa tay đỡ lấy thân hình kia, Hạo Thần ôm chặt Ái Hy vào lòng, đưa tay vỗ vỗ vào mặt cô liên tục.

Thứ sắc đỏ thẫm của máu chạy dài từ trán Ái Hy, dường như thanh gỗ kia đã được tác động một lực rất mạnh.

Hạo Thần đưa nhanh tay áo lau nhẹ những dòng chảy vô hạn trên mặt cô…

Đôi mắt Điền Huân tuy mờ nhạt, nhưng vẫn đủ để trông thấy những gì đang diễn ra trong tầm nhìn.

Gương mặt và dáng vẻ kia… Thy Thy?

Từ hành động đến cử chỉ và vẻ mặt, hệt như đang diễn lại vở kịch đẫm máu hai năm về trước…

“Nhanh… đưa… Thy Thy ra… khỏi đây…” Điền Huân dồn tất cả sức lực cuối cùng nói trong đứt quãng, từng từ được phát ra một cách nặng nhọc, “… có… bom…”

Hạo Thần ngạc nhiên nhìn về phía Điền Huân, gương mặt lộ rõ vẻ sửng sốt, vội vàng nhấc bổng người Ái Hy lên, mở nhanh chiếc cửa sổ ở góc phòng, lập tức đưa cô ra khỏi khu nhà máy bỏ hoang.

Ring… ring…

Chiếc điện thoại trong túi áo Minh Vỹ rung lên không ngừng.

Anh cho tay vào túi, đứng tựa vào chiếc BMW, để mặc những tên cận vệ đang cố gắng sơ cứu cho vết thương trên vai.

“Thiếu gia, bà chủ đã tự sát!” Không để Minh Vỹ kịp lên tiếng, một chất giọng trầm khàn vang lên, hơi nghẹn lại. “Bệnh viện XY.”

Đầu dây bên kia dường như đang rơi vào trạng thái hoảng loạn, nói vội vài câu rồi tắt máy. Đôi mắt Minh Vỹ tối lại, gạt đám cận vệ sang một bên, lạnh lùng ra lệnh.

“Ở đây, bảo vệ vợ tôi.”

Chiếc BMW nhanh chóng khuất sau màn đêm, để lại phía sau một nỗi ân hận quá lớn.

“Bà có hai sự lựa chọn…” Điền Huân liếc nhìn bà Hàn, sau đó đặt vào lòng bàn tay của bà Hàn một con dao sắc nhọn. “… hoặc tôi sẽ cho người giết tên Minh Vỹ, đứa con trai độc nhất của bà… hoặc tự tay bà kết thúc cuộc sống của Thy Thy.”

Nếu Điền Huân không có được Thy Thy, thì không ai có quyền ấy cả!

Thật sự, Điền Huân không phục! Tại sao cùng huyết thống, vốn dĩ cả Minh Vỹ và Thy Thy đều không thể đến với nhau, nhưng tại sao Thy Thy lại chọn Minh Vỹ mà không chọn Điền Huân?!

Ăn không được thì đành đạp đổ vậy…

Dàn dựng một vụ việc bắt cóc đơn giản, đúng là không quá khó với Điền Huân.

Mặc kệ Minh Vỹ và Điền Huân đã kề vai sát cánh hơn ba năm trời… mặc kệ ánh nhìn oán hận của Thy Thy… Điền Huân vẫn sẽ thực hiện kế hoạch.

“Điền Huân, anh bị làm sao vậy hả?” Thy Thy tức giận trừng mắt nhìn Điền Huân, tại sao người mà Thy Thy luôn xem là anh trai tốt lại có thể làm những việc như thế này?

Đặt lòng tin vào một người đang chìm sâu vào nỗi thù hận sâu lắng, liệu có phải là sai lầm?

“Sao? Bà có ba giây để lựa chọn…” Điền Huân nhìn bà Hàn với một ánh mắt đầy thích thú, tiếp tục dồn bà đến đường cùng, “… một… hai… ba…”

“Ta… sẽ bảo vệ Minh Vỹ!” Cả người bà Hàn run lên, nắm chặt lấy con dao nhỏ bé nhưng lại sắc lạnh trong tay.

Câu trả lời hoàn toàn đúng với những gì Điền Huân mong đợi, gương mặt ấy đang nở một nụ cười cay đắng trên môi…

“Nếu giết, ta sẽ giết cậu.” Đột ngột bà Hàn ngước mặt lên, ánh nhìn dứt khoát và nhanh chóng hướng mũi dao về phía Điền Huân.

Nhưng một bóng dáng nhỏ bé đã lập tức đứng chắn trước mặt Điền Huân, hứng trọn nhát dao tàn nhẫn của bà Hàn. Cả bà Hàn và Điền Huân đều sững người, nhìn dòng máu đang thấm đẫm chiếc váy xinh xắn của Thy Thy, và bóng dáng ấy cũng gục ngã trong đau đớn. Thy Thy… không hề cảm thấy tức giận hay oán trách Điền Huân, chỉ là nhất thời cảm thấy khó chịu với những hành động thất thường kia…

Nhưng không vì thế, một Thy Thy luôn hết lòng vì người khác để mặc Điền Huân chịu nhát dao ấy.

Điền Huân vội vàng nâng người Thy Thy lên, trong đôi mắt kia đang xuất hiện một dòng lệ đau đớn.

“Em… xin lỗi…”

Đôi mắt dần khép lại, và không bao giờ mở ra nữa. Đến tận lúc Thy Thy trút hơi thở cuối cùng, Minh Vỹ chỉ kịp nhìn ngắm gương mặt trắng bệch ấy, không quên tặng cho người đang nắm giữ con dao đẫm máu trong tay một ánh nhìn căm hận… là bà Hàn!

Bà không hề giải thích hay thanh minh cho bất cứ điều gì cả… vì sự thật, chính bà đã hại chết Thy Thy.

Nhưng lúc Minh Vỹ đến, cũng là lúc Điền Huân rời đi…

Đại sảnh, từng giây phút trôi qua, số mệnh của Điền Huân cũng dần kết thúc, trước mắt chỉ còn thi thể đẫm máu của Vĩnh Kỳ.

Lần này… đã khiến quá nhiều người thương tổn… Điền Huân bật cười, nụ cười cay đắng một cách đau đớn.

Một âm thanh chấn động vang lên, đồng thời khiến ngọn lửa do tác động mạnh bùng cháy, mạnh mẽ và nuốt chửng tất cả.

Trong đám cháy sau vụ nổ, một giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống từ gương mặt Điền Huân…

*Bệnh viện XY*

“Bác sĩ!” Hạo Thần bế Ái Hy trên tay, xông vào bệnh viện với trạng thái vô cùng hoảng loạn, gào lên trong vô vọng. “Làm ơn, cứu cô ấy! Làm ơn!”

“Đặt cô ấy lên đây.” Một cô y tá trực lập tức đẩy chiếc xe đẩy màu trắng ra trước mặt Hạo Thần, cất giọng ra lệnh.

Hạo Thần cẩn trọng đặt Ái Hy nằm lên chiếc xe đẩy ấy, cậu vội vã nối bước theo chiếc xe đến tận khi khuất hẳn sau phòng cấp cứu.

Mệt mỏi ngồi xuống dãy ghế chờ ngoài phòng cấp cứu, Hạo Thần hai tay ôm lấy đầu, cố gắng định thần lại.

Trong khi đó…

*Bệnh viện XX*

Minh Vỹ ngồi trong phòng cấp cứu ở bệnh viện lớn nhất thành phố, anh đã phải mất cả giờ đồng hồ mới đến được cái bệnh viện rộng lớn này.

Ring… ring…

Điện thoại lại rung…

“Chuyện gì?” Minh Vỹ tựa hẳn người vào chiếc ghế ở phòng đợi, chán nản nhấn nút nhận cuộc gọi sau đó áp điện thoại vào tai, đến tận lúc này anh mới cảm thấy sự đau buốt đến tê dại ở bờ vai.

“Thiếu… thiếu gia, nổ… nổ rồi!” Từ đầu dây bên kia, tên cận vệ lắp bắp như đang cực kỳ hoảng loạn, thở gấp không ngừng.

“Nổ?” Minh Vỹ nhíu mày, lặp lại duy nhất một từ như đang chờ sự chứng thực từ phía bên kia.

“Khu nhà máy… nổ.” Vừa nghe thấy cô nói gấp gáp vọng sang điện thoại từ phía bên kia, Minh Vỹ mới kịp nhận thấy từ phía bên kia điện thoại có rất nhiều thứ âm thanh khác nhau.

“Chết tiệt! Cô ấy ra khỏi đó chưa?” Minh Vỹ tức giận quát lên, đôi mắt đang lộ rõ vẻ lo lắng.

Tại sao lúc đấy… anh không ở lại mà lập tức đến bên bà ta thế này?

“Vẫn… chưa.” Giọng nói bên kia rất nhỏ, dường như đã cố gắng thu hết can đảm để trả lời.

Gương mặt Minh Vỹ trở nên tái nhợt dưới ánh đèn chùm trong bệnh viện, cố gắng gượng người đứng dậy, nhưng sau đó lại ngã khuỵu xuống đất.

Vết thương trên vai… đã khiến anh mất quá nhiều máu.

Đôi mắt anh dần tối lại, cả người dường như không còn chút sức lực nào cả. Toàn thân hoàn toàn bất động trên nền đất, Minh Vỹ đang cố gắng gượng dậy… nhưng tất cả chỉ là vô ích. Lần này, anh lại một lần nữa… đánh mất người con gái mà mình yêu thương.

Khoé môi trên gương mặt điển trai khẽ nhếch lên, một nụ cười nhạt, đồng lúc đôi mắt lạnh lùng kia cũng dần khép lại, che khuất tầm nhìn mờ ảo.

Chap 40

Người em yêu là anh?

Hạo Thần lo lắng đứng chắn trước cửa phòng cấp cứu, tại sao vào khoảnh khắc quan trọng thì thời gian lại trôi chậm thế này cơ chứ?

Ái Hy của ngày hôm nay… quả thật rất lạ lẫm, nhưng lại vô cùng đáng thương trong mắt cậu.

Đôi mắt không lẫn chút tạp niệm luôn luôn ánh lên những tia nhìn lém lỉnh lại trở nên sâu thẳm không chút hạn định, vô tri vô giác.

Khoảnh khắc đối diện với đôi mắt vô cảm ấy, trái tim Hạo Thần chợt chùng xuống, tưởng chừng như đang chìm sâu vào nỗi đau cùng cực.

Nghĩ đến việc mình đã từng tiếp tay cho Điền Huân thực hiện kế hoạch trả thù, Hạo Thần lại cảm thấy vô cùng nhức buốt nơi ngực, chỉ tràn ngập duy nhất một thứ cảm xúc ân hận.

Đôi mắt trở nên thất thần, tầm nhìn dần tối lại… Lồng ngực hiện giờ cứ như đang bị thiêu đốt, nóng bỏng nhưng lại vô cùng đau rát mỗi khi lại thêm một giây trôi qua.

Làm ơn… Ái Hy, đừng để xảy cô ấy ra bất cứ chuyện gì cả!

*Cạch*

Cánh cửa phòng cấp cứu được mở ra, kèm theo động tác gạt Hạo Thần sang một bên.

Chiếc xe đẩy màu trắng đang mang theo một thiên sứ mất đi đôi cánh, gương mặt nhợt nhạt không chút sức sống nhắm nghiền đôi mắt, trên đầu quấn một dải băng trắng khá mỏng, mái tóc màu cafe sữa vẫn bồng bềnh và tôn lên vẻ đẹp thuần khiết.

Ái Hy được y tá đưa ra khỏi phòng bằng chiếc xe đẩy trắng toát, theo sau là ông bác sĩ trung niên đang cầm trên tay một xấp hồ sơ bệnh án.

Hạo Thần mấp máy đôi môi, đưa tay như muốn níu giữ cô lại, nhưng lại bị một bàn tay chặn ngang hành động ấy.

Đôi mắt cậu không nhìn bác sĩ lấy một cái, tiếp tục dõi theo chiếc xe đẩy đang đưa người con gái yếu ớt kia cách xa khỏi mình.

“Đã qua tình trạng nguy kịch, vết thương tuy không nặng nhưng lại mất khá nhiều máu, đặc biệt có thể để lại di chứng cho cô ấy.” Vị bác sĩ hiền từ trước mặt mở lời, vỗ vỗ vai Hạo Thần như đang cố gắng trấn an. “Cậu hãy đi làm thủ tục nhập viện, sau đó cậu có thể vào phòng 502 thăm cô ấy, nếu có bất kỳ dấu hiệu bất thường lập tức gọi bác sĩ.”

Từ từ hạ tay xuống, bóng vị bác sĩ trong chiếc áo blu trắng nhanh chóng khuất sau một cánh cửa phòng gần đó, tiếp tục thực hiện nhiệm vụ của chính mình.

Di chứng?

Hai tay Hạo Thần siết chặt lại, cả người run nhẹ lên, để lại di chứng sao?

“Dương Hạo Thần! Cô gái này quan trọng đến mức khiến cậu phải bỏ cả show diễn quan trọng sao?” Tay quản lý riêng của Hạo Thần tức giận đập mạnh quyển sổ ghi chép lịch làm việc của Hạo Thần lên bàn, tức giận quát lớn.

Đã một ngày trôi qua…

Hạo Thần vẫn không hề rời khỏi phòng bệnh số 502 lấy một giây, chỉ lặng người ngắm nhìn người con gái đang chìm sâu vào giấc ngủ.

Mọi âm thanh xung quanh dường như không còn tác động đến cậu được nữa.

Tay quản lý kia tức giận ném trọn đôi mắt oán hận vào cô gái nhỏ bé đang nằm yên lặng trên chiếc giường trắng không chút bụi bẩn, hắn lại nhìn samh Hạo Thần vẫn đang tiếp tục yên lặng trước người con gái ấy.

Bất giác thở dài mệt mỏi, hắn ta cầm quyển sổ vừa được ném mạnh lên mặt bàn của phòng bệnh lên, lê bước ra khỏi căn phòng tĩnh lặng.

*Bệnh viện XX*

“Tránh ra!” Minh Vỹ gằn giọng, tức giận nhìn đám cận vệ đang chặn ngang trước cửa, đôi mắt đằng đằng sát khí.

“Ông chủ có lệnh, thiếu gia phải nghỉ ngơi đến khi hoàn toàn bình phục.” Một tên cận vệ cúi đầu, thận trọng nói từng từ một cách máy móc, sau đó đóng nhanh cánh cửa phòng bệnh lại.

“Mẹ kiếp! Mở cửa!!” Minh Vỹ quát lớn, dùng chân đạp thẳng vào cánh cửa gỗ kia, nhưng đám cận vệ lại nhanh chóng chặn cửa ngay khi cánh cửa vừa  bật ra dưới lực đạp của anh.

Đây rõ ràng là kế hoạch của ông ta!!

Ông ta không muốn anh đi tìm cô ấy!!

Với khả năng của ông Hàn, biết chuyện Ái Hy không hề khó, đặc biệt ông ta lại có thể biết rõ địa điểm và những gì xảy ra liên quan đến vụ việc chấn động vừa rồi.

Minh Vỹ nghiến răng, đôi mắt anh bị che phủ bởi một màn đêm của tuyệt vọng, tiếp tục cố gắng thoát khỏi vòng vây của đám cận vệ.

Ái Hy, nhất định Ái Hy sẽ không sao cả!

… không sao cả! Cố gắng phủ định những dòng suy nghĩ tồi tệ gán ghép trận bom kia với sự sống của Ái Hy, trái tim Minh Vỹ đang đập gấp gáp hơn bao giờ hết.

“Chờ anh, làm ơn…”

Phòng bệnh 502…

Đôi mắt nâu trong sáng từ từ mở ra, lay động hàng mi dài, sau đó chớp chớp vài cái để thích nghi với ánh sáng trong phòng.

Ái Hy đưa tay dụi dụi mắt, liếc nhìn gương mặt đang gục xuống bên cạnh giường, đưa một tay nắm lấy thành giường cố gắng gượng dậy.

Hai ngày trôi qua, Hạo Thần hoàn toàn mất ngủ, để rồi giờ đây không hề hay biết người con gái đáng yêu kia đã “hồi sinh”.

Cô nghiêng người sang một bên, cố gắng thu gương mặt của người ấy vào tầm nhìn.

Đột ngột hai hàng lông mày từ gương mặt ấy khẽ cau lại, sau đó mệt mỏi mở mắt. Đập vào mắt của Hạo Thần là gương mặt mơ mơ màng màng như chưa tỉnh mộng của Ái Hy, nét mặt cậu lộ rõ vẻ ngạc nhiên và vui sướng.

Hạo Thần ngồi thẳng dậy, đưa một tay kéo cô ôm thật chặt vào lòng, như đang cố gắng chứng thực sự tồn tại hiện giờ của cô.

“Mèo con, cuối cùng em cũng chịu tỉnh rồi.”

Căn phòng lại đột ngột chìm vào không gian tĩnh lặng và căng thẳng, Hạo Thần nới lỏng vòng tay, sau đó đẩy người Ái Hy ra, lặng lẽ quan sát từng cử chỉ từ phía bên kia.

Cô đang chăm chú nhìn Hạo Thần, ánh nhìn thích thú như vừa tìm ra một thứ đồ chơi mới lạ.

Sao từ hành động đến vẻ mặt lại ngơ ngơ ngác ngác thế này?

Có khi nào đúng như lời bác sĩ đã nói… vết thương kia đã thật sự để lại di chứng?

“Em… tên gì?” Hạo Thần bất giác cất lên một câu hỏi nghi vấn, nhưng chỉ để kiểm tra tình trạng hiện tại của Ái Hy.

Từ phía bên kia, đôi môi xinh xắn nở một nụ cười dịu dàng, đưa tay nắm lấy tay áo của Hạo Thần.

“Tên gì?” Chất giọng nhẹ nhàng vang lên, Ái Hy dường như không hiểu Hạo Thần đang hỏi gì, cất tiếng hỏi ngược lại.

Hạo Thần nheo nheo mắt, đưa tay nắm lấy hai bờ vai nhỏ nhắn kia, lay mạnh.

“Em… biết anh là ai không?” Trái tim cậu đang đập loạn cả lên, đây có lẽ sẽ là sự khẳng định cuối cùng.

Hạo Thần và Ái Hy cứ thế nhìn nhau, không có thêm chút phản ứng nào khác cả.

Bất giác thở dài, Hạo Thần buông cô ra, đứng dậy quay lưng bước đi.

Phải gọi bác sĩ…

Một bàn tay níu lấy vạt áo của Hạo Thần từ phía sau, đôi mắt nâu đang chớp mắt nhìn cậu.

“Minh… Vỹ?” Ái Hy nghiêng nghiêng đầu, đưa một tay lên miệng với vẻ băn khoăn vì câu trả lời của chính mình.

Minh Vỹ… là hai từ duy nhất được khắc sâu vào trái tim của cô…

Liệu chàng trai trước mặt… có phải là người mang cái tên Minh Vỹ?

“Em… vừa nói gì?” Đôi mắt Hạo Thần lộ rõ vẻ thất vọng, cố gắng gặng hỏi Ái Hy.

Không thể nào! Tại sao lại là Minh Vỹ?

“Minh… Minh Vỹ?” Ái Hy ngượng ngùng cúi mặt xuống, siết chặt vạt áo trong tay hơn, lặp lại thêm một lần nữa.

Cả người Hạo Thần lại tiếp tục run lên, quay người lại nhìn thẳng vào Ái Hy…

Cảm giác ghen tức đang len lỏi trong trái tim tràn ngập nỗi ân hận của Hạo Thần.

Dù không muốn thừa nhận… nhưng dường như người con gái trước mặt đã cướp mất trái tim của cậu mất rồi.

“Ừ, là anh.” Gấp gáp ôm Ái Hy vào lòng, Hạo Thần siết chặt vòng tay hơn. “Em… là hôn thê của anh, Vương Ái Hy.”

Mặc kệ tất cả… mặc kệ cô nhầm lẫn mình với Minh Vỹ…

Chỉ cần có được trái tim của cô, cậu sẽ chấp nhận tất cả!

Kể cả thay thế và đóng vai kẻ mình căm thù nhất!

Ái Hy vô thức đưa tay lên, đôi mắt vô cảm không hạn định, từ đôi môi xinh xắn thốt ra một câu nói với âm vực trong thanh, nhưng nhỏ đến mức không một ai có thể nghe thấy.

“Hôn… thê… của anh…?”