You are here

Bắt được rồi vợ ngốc - Chap 39 - 40

Chap 39

Cho HJUSem mộowQUt lốiowQU thoát

“Cứ bắowQUn MabNnếu eHJUSm muốnMabN.” KhHJUSông ngầU4ZZn ngạHJUSi trảKSTH lời,HJUS MinKSTHh U4ZZVỹ ngưKSTHớc U4ZZmặt nhìowQUn thowQUẳng HJUSvào đôiKSTH HJUSmắt nâuowQU MabNtrong HJUSsáng U4ZZkia, nKSTHhư thểKSTH đanU4ZZg mKSTHuốn thậtHJUS HJUSsự đốHJUSi dU4ZZiện vowQUới hiệMabNn tạHJUSi owQUcùng cô.

“Tôi sKSTHẽ khônowQUg bắnU4ZZ aMabNnh, MabNvì sU4ZZự owQUlựa chọnU4ZZ U4ZZnày khôHJUSng nhU4ZZư tU4ZZôi mKSTHong đợU4ZZi…” KhẩuMabN sMabNúng kU4ZZia rờiMabN khỏiKSTH trKSTHán MU4ZZinh Vỹ,owQU nhHJUSưng lowQUại đượcU4ZZ MabNdí sátHJUS KSTHvào đầuowQU ÁiHJUS HMabNy đầyKSTH tHJUShách thKSTHức, “…KSTH KSTHnếu anKSTHh khMabNông rHJUSa khỏiowQU đâyKSTH, tôiMabN sẽU4ZZ nowQUổ súng.”

Anh khowQUông hKSTHề trảMabN U4ZZlời, vìowQU owQUlúc nàMabNy thậowQUt sKSTHự khônKSTHg thểHJUS đoáowQUn trướcMabN đượcowQU cMabNô HJUSđang muốnMabN làmowQU nhữnU4ZZg gì…

Gắng gưowQUợng đứnMabNg KSTHdậy, MiHJUSnh VỹU4ZZ chốngowQU mộtHJUS owQUtay HJUSvào tường,U4ZZ bMabNước MabNra KSTHphía cửU4ZZa ngoKSTHài củaU4ZZ đạiowQU sHJUSảnh. NhưHJUSng đMabNi hếMabNt đạiowQU sảnh,HJUS U4ZZanh bỗU4ZZng quaHJUSy ngMabNười lại,MabN towQUrên U4ZZsàn nhKSTHà vẫnMabN lU4ZZưu KSTHdấu nhữHJUSng gKSTHiọt máuU4ZZ từHJUS vaHJUSi tráKSTHi rớtHJUS theU4ZZo nhữngHJUS bMabNước MabNchân HJUScủa anh.

“Chỉ cầHJUSn U4ZZem đưMabNa KSTHtôi khẩuMabN sU4ZZúng, tU4ZZôi sẽU4ZZ lậowQUp KSTHtức U4ZZrời KSTHkhỏi đây.MabN” MowQUinh VỹowQU gKSTHằn gowQUiọng, HJUSđôi mắtKSTH tựaHJUS nKSTHhư mắHJUSt loàiMabN hổowQU báU4ZZo vẫnHJUS sánU4ZZg rựcKSTH KSTHtrong ánhU4ZZ chiềKSTHu tà.

Ái HJUSHy néKSTHm mạnowQUh owQUkhẩu owQUsúng vềHJUS powQUhía anhKSTH, owQUnhưng ĐiềnHJUS HHJUSuân thKSTHì lạiHJUS nHJUShíu màU4ZZy đầyHJUS khowQUó chịu.

Minh VỹMabN lậpU4ZZ tứcKSTH cầMabNm lấyU4ZZ khẩuHJUS súngKSTH kU4ZZia, chĩaHJUS thowQUẳng vềMabN pMabNhía ĐiềnU4ZZ HJUSHuân, đôU4ZZi MabNmắt lU4ZZạnh U4ZZlùng đangowQU vHJUSằn lMabNên nhữMabNng tHJUSia MabNlửa đỏ.

*Đoàng*

Điền HuowQUân vẫnMabN chưU4ZZa howQUề cóHJUS MabNthêm bấKSTHt kỳHJUS HJUSphản ứngU4ZZ KSTHnào, lậpowQU tKSTHức gụcHJUS xuốngHJUS MabNsau HJUSphát súU4ZZng củaKSTH MowQUinh Vỹ,owQU nhưngKSTH chỉowQU ởHJUS owQUmột vịMabN trMabNí gầnU4ZZ lồowQUng ngựcMabN đHJUSang khiowQUến trKSTHái MabNtim HJUSđập gấpHJUS HJUSgáp vìU4ZZ đHJUSau đớn.

Ngay cMabNả HKSTHạo ThầU4ZZn cũowQUng đờHJUS người,owQU KSTHnhìn bowQUóng ngườU4ZZi luU4ZZôn HJUStỏ rU4ZZa nHJUSguy hiểmKSTH kKSTHia ngãKSTH gụKSTHc hKSTHệt HJUSnhư VĩU4ZZnh KowQUỳ vừowQUa rồiU4ZZ, nhưngMabN chỉowQU U4ZZkhác HJUSở mộtowQU điểm…

Điền HuowQUân vẫKSTHn chưowQUa nKSTHgừng thở…owQU HJUSnơi HJUSkhoé mowQUôi U4ZZxuất hiệnHJUS mộtU4ZZ vệtowQU mKSTHáu dowQUài củaKSTH owQUnội thươngowQU, nhưMabNng HJUSĐiền HowQUuân owQUvẫn MabNcố HJUSchấp cườiKSTH khiHJUSnh bỉ.

Bóng dángowQU MiHJUSnh VỹU4ZZ khuấtKSTH sU4ZZau cowQUánh cU4ZZửa U4ZZphòng đKSTHại sảnhHJUS, tiếpHJUS U4ZZbước chânKSTH bướcHJUS MabNra kKSTHhỏi khHJUSu nhàowQU máHJUSy bỏMabN hoang.

Đành tU4ZZin tưởngU4ZZ giaU4ZZo phóKSTH MabNmọi việcHJUS U4ZZcòn lạiKSTH chMabNo HạoKSTH ThầU4ZZn vậy…

Cảnh tMabNượng đẫmKSTH máuowQU củaHJUS giowQUan đạiowQU sảowQUnh rộKSTHng lớnowQU khiowQUến HHJUSạo TU4ZZhần cảmMabN tMabNhấy ngU4ZZạt tHJUShở, xU4ZZung quaKSTHnh chowQUỉ nặcKSTH MabNmùi máowQUu tanKSTHh nồng…

Cậu thowQUở dàKSTHi, bướcHJUS đếnMabN bêMabNn cạnU4ZZh ÁiKSTH HyKSTH, đặtMabN taowQUy lowQUên KSTHbờ vMabNai nhKSTHỏ bMabNé MabNấy, saHJUSu đU4ZZó đKSTHi lKSTHướt qHJUSua KSTHmặt cô,KSTH HJUSquay đKSTHầu lại.

“Em HJUSsao thếMabN, mèoKSTH con?owQU” MabNNhìn gươngMabN mặHJUSt HJUSkỳ lạowQU củaHJUS côKSTH, cậHJUSu MabNlay mạnhowQU đôiKSTH vKSTHai ấy,KSTH nhưHJUSng KSTHvẫn MabNkhông hU4ZZề nhậU4ZZn đượcHJUS bấtKSTH owQUkỳ phảnU4ZZ ứngMabN nàU4ZZo cả.

Đột ngộowQUt đowQUôi mắU4ZZt ÁiMabN HMabNy lạiU4ZZ sU4ZZáng lHJUSên, đầyU4ZZ vẻMabN ngạKSTHc nhHJUSiên nhKSTHìn HạMabNo Thần.

Bàn tKSTHay U4ZZnhỏ bowQUé ấKSTHy lKSTHập tứKSTHc kMabNéo HJUSmạnh HMabNạo ThKSTHần xU4ZZuống, dHJUSùng HJUScả thHJUSân ngườiKSTH chMabNe U4ZZchắn HJUScho cậHJUSu mộtHJUS cáchMabN gấpKSTH gáp.

*Bốp*

Một thaKSTHnh gỗU4ZZ rMabNơi owQUxuống owQUtrước mKSTHắt HHJUSạo Thần,KSTH thâHJUSn hìU4ZZnh nhỏHJUS bKSTHé kowQUia cũngMabN dầnHJUS thMabNả lỏng,MabN sKSTHau đóMabN ngấHJUSt đi…U4ZZ lạiKSTH làHJUS owQUTịnh NhowQUi… đKSTHôi mKSTHắt vHJUSẫn sKSTHở hữuMabN nỗiowQU hoảnowQUg sợU4ZZ khôMabNng dứMabNt, KSTHnhưng lU4ZZần U4ZZnày lạMabNi mU4ZZang thêmHJUS MabNcảm giáMabNc mặcMabN cU4ZZảm tộMabNi lỗi.

“A… eKSTHm… eKSTHm owQUkhông biowQUết gìowQU cả.”U4ZZ TịU4ZZnh NhU4ZZi MabNquay người,KSTH chạyKSTH HJUSra kMabNhỏi cănHJUS pMabNhòng đẫmowQU máu.

“Mèo cHJUSon, eHJUSm KSTHcó U4ZZsao khôngHJUS?” ĐưaU4ZZ tU4ZZay đỡU4ZZ HJUSlấy KSTHthân hìnowQUh kiaKSTH, HạoHJUS ThầnU4ZZ HJUSôm chowQUặt ÁU4ZZi HJUSHy MabNvào lònowQUg, đưaHJUS towQUay vMabNỗ vHJUSỗ vàoowQU mặtHJUS côowQU liêowQUn tục.

Thứ owQUsắc đỏMabN tU4ZZhẫm củaU4ZZ máuU4ZZ chạU4ZZy KSTHdài tKSTHừ tránU4ZZ ÁiMabN KSTHHy, dườngU4ZZ nhHJUSư thaowQUnh owQUgỗ MabNkia đãowQU đượcMabN tMabNác MabNđộng mHJUSột owQUlực rấtHJUS mạnh.

Hạo ThầnHJUS đưowQUa nhanowQUh taU4ZZy áMabNo lKSTHau nhẹHJUS nhữnHJUSg dòngHJUS cowQUhảy vôHJUS hạnKSTH trênMabN mặtKSTH cô…

Đôi mắtowQU ĐiềnowQU HKSTHuân KSTHtuy mờHJUS MabNnhạt, owQUnhưng vẫHJUSn KSTHđủ đểKSTH trôU4ZZng thấowQUy nhữowQUng gowQUì đanMabNg diễowQUn rMabNa KSTHtrong tầKSTHm nhìn.

Gương mKSTHặt vàMabN dáU4ZZng vẻU4ZZ kia…U4ZZ ThMabNy Thy?

Từ hànhHJUS đowQUộng đHJUSến U4ZZcử cHJUShỉ HJUSvà KSTHvẻ MabNmặt, howQUệt nowQUhư đanMabNg diễnKSTH owQUlại U4ZZvở kịU4ZZch owQUđẫm máMabNu haHJUSi nămU4ZZ vềKSTH trước…

“Nhanh… đưa…HJUS ThU4ZZy ThKSTHy KSTHra… khỏowQUi đây…”MabN ĐiềnMabN HuU4ZZân dồnowQU tấtowQU cảHJUS sứcKSTH lựcU4ZZ cuốiU4ZZ cùnowQUg owQUnói tU4ZZrong đKSTHứt owQUquãng, towQUừng từU4ZZ đượcHJUS pMabNhát KSTHra mộtKSTH cácMabNh nặngowQU nhọHJUSc, “MabN… có…KSTH bom…”

Hạo ThầnHJUS ngKSTHạc nhiêU4ZZn nHJUShìn vHJUSề pMabNhía ĐiềKSTHn Huân,HJUS gươMabNng mặtMabN lowQUộ rõMabN vẻMabN MabNsửng sốtHJUS, vowQUội vàHJUSng nhấcMabN bổnKSTHg ngườiHJUS ÁMabNi KSTHHy lU4ZZên, mởU4ZZ nHJUShanh cHJUShiếc cU4ZZửa MabNsổ KSTHở gHJUSóc phòng,HJUS lowQUập tU4ZZức đưaU4ZZ côHJUS rHJUSa khỏiHJUS khMabNu nhowQUà U4ZZmáy bMabNỏ hoang.

Ring… ring…

Chiếc điệowQUn towQUhoại troMabNng túiMabN HJUSáo MinMabNh MabNVỹ U4ZZrung KSTHlên khôU4ZZng ngừng.

Anh chowQUo towQUay vàMabNo HJUStúi, MabNđứng tựaHJUS vàoKSTH cHJUShiếc BKSTHMW, đểMabN mặcHJUS nhữnU4ZZg U4ZZtên cậnMabN MabNvệ U4ZZđang cốU4ZZ gMabNắng MabNsơ KSTHcứu chKSTHo vếtHJUS tKSTHhương towQUrên vai.

“Thiếu MabNgia, bàU4ZZ HJUSchủ đãKSTH towQUự sáowQUt!” KhôngowQU đowQUể MHJUSinh VỹowQU kịpKSTH lêHJUSn towQUiếng, mMabNột chấowQUt giọngHJUS trầmU4ZZ khHJUSàn vKSTHang lên,U4ZZ hơKSTHi ngowQUhẹn lại.HJUS KSTH“Bệnh viKSTHện XY.”

Đầu dMabNây KSTHbên kiMabNa dườKSTHng nhU4ZZư đanowQUg rơowQUi vKSTHào trHJUSạng tKSTHhái hoảnU4ZZg loKSTHạn, nKSTHói vộiowQU KSTHvài câowQUu rHJUSồi tắMabNt máy.U4ZZ ĐôowQUi mắtKSTH MinowQUh VỹMabN tốiU4ZZ lại,U4ZZ owQUgạt đámowQU cậKSTHn vMabNệ saowQUng mKSTHột bên,HJUS lạnhowQU HJUSlùng owQUra lệnh.

“Ở đowQUây, bảoMabN vệMabN vợHJUS tôi.”

Chiếc owQUBMW nhowQUanh MabNchóng khuấtHJUS sMabNau mànU4ZZ đêm,MabN U4ZZđể U4ZZlại pKSTHhía sU4ZZau mộU4ZZt nMabNỗi MabNân hậHJUSn quáU4ZZ lớn.

“Bà MabNcó KSTHhai sựMabN lựaU4ZZ chọn…”HJUS ĐiềnowQU U4ZZHuân liKSTHếc nhìnHJUS owQUbà HàHJUSn, HJUSsau MabNđó HJUSđặt vàoU4ZZ lòKSTHng U4ZZbàn HJUStay U4ZZcủa bàHJUS HàHJUSn HJUSmột cowQUon daowQUo sKSTHắc nhọn.U4ZZ “…KSTH hoặU4ZZc tôHJUSi sowQUẽ cU4ZZho ngườHJUSi giếtHJUS tU4ZZên MiMabNnh VỹowQU, đứaowQU owQUcon KSTHtrai độcMabN HJUSnhất U4ZZcủa bà…HJUS hoặcowQU tMabNự taU4ZZy owQUbà kếKSTHt KSTHthúc cuộcU4ZZ sMabNống cKSTHủa ThowQUy Thy.”

Nếu ĐiềU4ZZn HuowQUân kowQUhông MabNcó đượKSTHc MabNThy ThowQUy, thowQUì kU4ZZhông aHJUSi U4ZZcó quyềnU4ZZ ấyKSTH cả!

Thật sKSTHự, ĐMabNiền HuHJUSân kU4ZZhông powQUhục! TạMabNi saU4ZZo cùU4ZZng huKSTHyết tU4ZZhống, vốnowQU dĩowQU U4ZZcả MKSTHinh VỹMabN MabNvà TMabNhy TU4ZZhy HJUSđều khônKSTHg MabNthể đếnU4ZZ vKSTHới nhaowQUu, nU4ZZhưng tạU4ZZi owQUsao TowQUhy TU4ZZhy lạiMabN cHJUShọn MHJUSinh U4ZZVỹ mKSTHà khMabNông cowQUhọn ĐiềnHJUS Huân?!

Ăn kU4ZZhông đượcU4ZZ tMabNhì đànhKSTH KSTHđạp đổowQU vậy…

Dàn dựngU4ZZ mMabNột owQUvụ owQUviệc bKSTHắt cHJUSóc U4ZZđơn MabNgiản, đúHJUSng HJUSlà khôKSTHng quKSTHá kowQUhó MabNvới ĐiềnowQU Huân.

Mặc kệMabN MMabNinh VỹowQU vàHJUS ĐiềnKSTH HuâMabNn đãU4ZZ HJUSkề owQUvai sMabNát U4ZZcánh hU4ZZơn bHJUSa nU4ZZăm U4ZZtrời… mặU4ZZc U4ZZkệ HJUSánh nKSTHhìn oKSTHán KSTHhận cU4ZZủa ThowQUy ThyKSTH… ĐiềnKSTH HKSTHuân vẫnHJUS sẽU4ZZ tMabNhực hiệnMabN MabNkế hoạch.

“Điền HMabNuân, owQUanh bịowQU làMabNm sHJUSao vU4ZZậy hả?”KSTH TKSTHhy owQUThy towQUức giậKSTHn owQUtrừng owQUmắt nhìU4ZZn ĐiềnHJUS HKSTHuân, MabNtại sU4ZZao ngườiKSTH MabNmà ThowQUy MabNThy luHJUSôn xHJUSem HJUSlà HJUSanh traMabNi U4ZZtốt lạiU4ZZ cóowQU thểU4ZZ làHJUSm nhKSTHững việKSTHc HJUSnhư thU4ZZế này?

Đặt lHJUSòng U4ZZtin vowQUào mộowQUt nHJUSgười KSTHđang chìmMabN sâuHJUS owQUvào U4ZZnỗi tHJUShù hậHJUSn sâuKSTH lắng,KSTH liệuMabN KSTHcó MabNphải làowQU saowQUi lầm?

“Sao? KSTHBà KSTHcó KSTHba giU4ZZây đểHJUS lựU4ZZa chọn…”U4ZZ ĐiềnKSTH HuâowQUn HJUSnhìn bU4ZZà HànHJUS U4ZZvới mộtU4ZZ áHJUSnh mowQUắt đầyMabN thíHJUSch thKSTHú, tiếKSTHp tụcKSTH dồnowQU owQUbà đếU4ZZn owQUđường cùHJUSng, “…owQU mộowQUt… haKSTHi… ba…”

“Ta… sU4ZZẽ bảoHJUS vowQUệ U4ZZMinh VỹowQU!” U4ZZCả ngườKSTHi owQUbà HKSTHàn U4ZZrun lên,KSTH nắowQUm chặtU4ZZ lấyKSTH cMabNon U4ZZdao KSTHnhỏ bMabNé nhưnHJUSg lU4ZZại sowQUắc lạnhU4ZZ trU4ZZong tay.

Câu tU4ZZrả owQUlời hoàKSTHn toMabNàn đúMabNng MabNvới nhowQUững gHJUSì ĐiềHJUSn HuâKSTHn owQUmong đợi,MabN gưU4ZZơng mặtMabN ấyMabN KSTHđang KSTHnở mộU4ZZt KSTHnụ HJUScười cMabNay đắngHJUS trênowQU môi…

“Nếu giMabNết, KSTHta sKSTHẽ giếKSTHt cậu.U4ZZ” ĐộtMabN nHJUSgột bMabNà HànHJUS ngướowQUc mặHJUSt lênHJUS, áKSTHnh nhìnMabN dứtHJUS khoáMabNt vàU4ZZ nhMabNanh KSTHchóng hưHJUSớng mũiMabN MabNdao owQUvề phKSTHía ĐKSTHiền Huân.

Nhưng mộU4ZZt bóngMabN dáKSTHng nMabNhỏ bKSTHé MabNđã lậKSTHp tU4ZZức đMabNứng chắnowQU U4ZZtrước mặtKSTH U4ZZĐiền HuâHJUSn, hứngU4ZZ trọnowQU nháowQUt daMabNo tàKSTHn nhẫKSTHn HJUScủa bHJUSà HànHJUS. CKSTHả MabNbà HàKSTHn owQUvà KSTHĐiền HHJUSuân đềuMabN sữnowQUg người,MabN MabNnhìn dòHJUSng mKSTHáu đangowQU thấmowQU đHJUSẫm HJUSchiếc váyKSTH xinMabNh KSTHxắn củaKSTH KSTHThy ThyKSTH, vMabNà bóKSTHng dáowQUng ấKSTHy cU4ZZũng gMabNục nKSTHgã troHJUSng đauHJUS đớHJUSn. ThMabNy Thy…U4ZZ kHJUShông owQUhề cảmU4ZZ thấMabNy KSTHtức giHJUSận haHJUSy oáKSTHn tráU4ZZch ĐKSTHiền U4ZZHuân, chỉU4ZZ làU4ZZ nhấowQUt towQUhời cảowQUm thowQUấy MabNkhó chHJUSịu vớowQUi nhữngU4ZZ HJUShành độngU4ZZ thấMabNt thườngU4ZZ kia…

Nhưng khU4ZZông vìKSTH thế,owQU mộtowQU MabNThy owQUThy luôowQUn U4ZZhết lònMabNg vMabNì ngườiowQU U4ZZkhác U4ZZđể mặcU4ZZ ĐowQUiền HuâowQUn chịHJUSu nhowQUát owQUdao ấy.

Điền HuânMabN vộiKSTH vànowQUg nâHJUSng ngMabNười KSTHThy TU4ZZhy lênHJUS, tronHJUSg đôHJUSi mắtHJUS MabNkia HJUSđang HJUSxuất hKSTHiện MabNmột dU4ZZòng lKSTHệ đU4ZZau đớn.

“Em… xiHJUSn lỗi…”

Đôi U4ZZmắt dầnowQU khépMabN HJUSlại, HJUSvà khHJUSông bHJUSao owQUgiờ mKSTHở HJUSra nữMabNa. ĐếnHJUS KSTHtận lúcowQU ThHJUSy U4ZZThy trúU4ZZt hHJUSơi tHJUShở cuowQUối cU4ZZùng, HJUSMinh VỹMabN U4ZZchỉ kịMabNp nhìU4ZZn ngắowQUm gươnU4ZZg mặtowQU trHJUSắng bowQUệch ấyU4ZZ, khôKSTHng quHJUSên tặngU4ZZ KSTHcho ngườiMabN đanMabNg nắmU4ZZ gMabNiữ U4ZZcon HJUSdao đẫHJUSm máKSTHu tU4ZZrong towQUay mộMabNt áU4ZZnh nU4ZZhìn cămKSTH hận…U4ZZ HJUSlà HJUSbà Hàn!

Bà kKSTHhông hềowQU gHJUSiải thMabNích hU4ZZay KSTHthanh minMabNh owQUcho bấtowQU cứKSTH điềKSTHu MabNgì cU4ZZả… MabNvì sựowQU U4ZZthật, chíHJUSnh bU4ZZà đU4ZZã hKSTHại chếtMabN HJUSThy Thy.

Nhưng lúKSTHc MowQUinh VỹKSTH đếnKSTH, cowQUũng lowQUà lúHJUSc ĐiềnMabN HU4ZZuân rU4ZZời đi…

Đại sảnhHJUS, từngKSTH giU4ZZây MabNphút tMabNrôi KSTHqua, sMabNố mệKSTHnh củU4ZZa ĐHJUSiền HuHJUSân KSTHcũng dU4ZZần kowQUết thúc,owQU trưowQUớc mMabNắt chỉHJUS HJUScòn owQUthi thểKSTH đẫmMabN mU4ZZáu củU4ZZa VĩnhHJUS Kỳ.

Lần nàyowQU… đHJUSã khiếowQUn quKSTHá nowQUhiều ngườHJUSi U4ZZthương tổn…HJUS ĐiềnKSTH HuHJUSân bậowQUt cười,KSTH nụKSTH MabNcười caKSTHy đắngowQU mộtKSTH MabNcách đaU4ZZu đớn.

Một U4ZZâm thU4ZZanh chowQUấn độngMabN vMabNang lêHJUSn, đồngKSTH HJUSthời kU4ZZhiến ngọnMabN HJUSlửa U4ZZdo tKSTHác owQUđộng mạHJUSnh bHJUSùng cháHJUSy, mạnKSTHh mMabNẽ vowQUà nuốU4ZZt cowQUhửng tấtowQU cả.

Trong U4ZZđám cU4ZZháy owQUsau vụHJUS nổKSTH, mộtowQU giKSTHọt nHJUSước mắtHJUS đầMabNu tiêHJUSn rơKSTHi xuMabNống từowQU gươngHJUS mặtU4ZZ ĐiềnMabN Huân…

*Bệnh việnKSTH XY*

“Bác sĩ!”HJUS HạoMabN ThầowQUn bếKSTH ÁU4ZZi HowQUy trêMabNn tayowQU, owQUxông vàowQUo bệnhowQU owQUviện vU4ZZới trU4ZZạng tMabNhái KSTHvô cùngHJUS hoảowQUng loMabNạn, gàU4ZZo owQUlên trU4ZZong vôMabN vọU4ZZng. “LàmU4ZZ ơowQUn, cowQUứu côowQU ấMabNy! LàHJUSm ơn!”

“Đặt cHJUSô ấyowQU lMabNên đây.”HJUS MộHJUSt cHJUSô KSTHy tKSTHá trU4ZZực lậpKSTH tứcMabN đẩyU4ZZ chiếcowQU xKSTHe đẩyKSTH màuowQU trắngHJUS rKSTHa trướcU4ZZ mặtMabN HạowQUo HJUSThần, cấowQUt giọnU4ZZg HJUSra lệnh.

Hạo ThầnKSTH owQUcẩn U4ZZtrọng HJUSđặt ÁiKSTH HU4ZZy nằowQUm lMabNên chiếowQUc owQUxe đẩyHJUS ấy,U4ZZ cậowQUu vộKSTHi vU4ZZã nốiMabN bướcU4ZZ theU4ZZo chiếKSTHc xHJUSe đMabNến tậHJUSn khU4ZZi owQUkhuất hẳMabNn saMabNu U4ZZphòng owQUcấp cứu.

Mệt mỏowQUi ngồU4ZZi xuowQUống dMabNãy gMabNhế cU4ZZhờ ngHJUSoài phòHJUSng KSTHcấp cU4ZZứu, MabNHạo ThowQUần hMabNai taHJUSy U4ZZôm HJUSlấy đầHJUSu, cốHJUS gU4ZZắng địnhowQU tMabNhần lại.

Trong kHJUShi đó…

*Bệnh việnKSTH XX*

Minh VKSTHỹ HJUSngồi tronMabNg phòngMabN cấpHJUS cứuowQU U4ZZở bowQUệnh việnHJUS lowQUớn nhowQUất thMabNành phố,HJUS aMabNnh đowQUã phowQUải mấowQUt owQUcả giờKSTH đồngowQU hồMabN mớiKSTH đếMabNn đượcKSTH cáiU4ZZ bệMabNnh viU4ZZện rộnMabNg lớMabNn này.

Ring… ring…

Điện thoạHJUSi lạiKSTH rung…

“Chuyện gìMabN?” MowQUinh VỹMabN tựaHJUS hẳnowQU owQUngười vàMabNo chiếcKSTH ghHJUSế U4ZZở owQUphòng đợi,HJUS cháMabNn nảnowQU HJUSnhấn nowQUút U4ZZnhận cuộcU4ZZ HJUSgọi sHJUSau HJUSđó áHJUSp MabNđiện thoạiowQU vàoU4ZZ tKSTHai, đMabNến tậnU4ZZ lúHJUSc nHJUSày aU4ZZnh owQUmới cảmKSTH thấU4ZZy sựKSTH đaU4ZZu buốtKSTH đếU4ZZn MabNtê dạMabNi U4ZZở MabNbờ vai.

“Thiếu… U4ZZthiếu gHJUSia, nổ…HJUS nU4ZZổ rồi!HJUS” TừMabN đầuKSTH HJUSdây U4ZZbên kKSTHia, tênU4ZZ cậnKSTH MabNvệ lMabNắp owQUbắp nhMabNư đaU4ZZng KSTHcực kỳowQU MabNhoảng lowQUoạn, thKSTHở gấHJUSp khônHJUSg ngừng.

“Nổ?” MiKSTHnh VỹowQU HJUSnhíu màyMabN, U4ZZlặp lạiMabN dMabNuy nhấU4ZZt mHJUSột U4ZZtừ nKSTHhư đowQUang chU4ZZờ sựKSTH chứMabNng thựcKSTH towQUừ phíowQUa bMabNên kia.

“Khu nhàMabN mHJUSáy… nổ.”HJUS VừaMabN ngMabNhe thấyHJUS KSTHcô nóowQUi gấpKSTH gMabNáp vU4ZZọng saKSTHng điệnKSTH thoạowQUi từU4ZZ phíaHJUS bU4ZZên KSTHkia, MiKSTHnh MabNVỹ mKSTHới kịpowQU nowQUhận U4ZZthấy từMabN pKSTHhía U4ZZbên KSTHkia HJUSđiện thoạHJUSi cóowQU rKSTHất nhowQUiều KSTHthứ âmMabN tKSTHhanh khMabNác nhau.

“Chết tiệtHJUS! CôHJUS ấyowQU rKSTHa khỏU4ZZi đóHJUS U4ZZchưa?” MHJUSinh VỹKSTH U4ZZtức gowQUiận quowQUát lêKSTHn, đôiU4ZZ mMabNắt U4ZZđang lộU4ZZ rHJUSõ vMabNẻ lKSTHo lắng.

Tại HJUSsao lúMabNc đấy…KSTH owQUanh khKSTHông ởHJUS lạiU4ZZ MabNmà U4ZZlập MabNtức MabNđến KSTHbên owQUbà tHJUSa thếowQU này?

“Vẫn… chưa.”KSTH GiowQUọng nóKSTHi bêowQUn kKSTHia rấtU4ZZ nhỏ,owQU dườngU4ZZ nhU4ZZư đãU4ZZ HJUScố MabNgắng thMabNu hếtHJUS U4ZZcan đU4ZZảm đểHJUS trowQUả lời.

Gương mặtKSTH KSTHMinh HJUSVỹ U4ZZtrở U4ZZnên táU4ZZi nhợtMabN dướiKSTH U4ZZánh đèKSTHn cMabNhùm troowQUng bU4ZZệnh viKSTHện, cốHJUS gắnMabNg gượngHJUS ngưKSTHời đứnowQUg HJUSdậy, nhHJUSưng sMabNau MabNđó lMabNại HJUSngã khowQUuỵu KSTHxuống đất.

Vết thươngMabN trênMabN vaowQUi… đãKSTH khiếnU4ZZ anMabNh mấtKSTH quáU4ZZ nhiềuMabN máu.

Đôi mắtMabN aU4ZZnh dầnU4ZZ U4ZZtối lạiowQU, cHJUSả ngườMabNi dườngowQU nMabNhư MabNkhông cU4ZZòn cU4ZZhút sKSTHức KSTHlực U4ZZnào cảU4ZZ. KSTHToàn thâU4ZZn hoànU4ZZ toàowQUn bấU4ZZt đU4ZZộng KSTHtrên nềHJUSn đấowQUt, owQUMinh VMabNỹ đaHJUSng cHJUSố gắngHJUS gượnowQUg dậyHJUS… nhưMabNng tấowQUt KSTHcả HJUSchỉ MabNlà vMabNô íKSTHch. LầnowQU nàyU4ZZ, KSTHanh HJUSlại mộtowQU lU4ZZần nU4ZZữa… đHJUSánh mấU4ZZt ngườiKSTH cKSTHon owQUgái màMabN mìnMabNh yêU4ZZu thương.

Khoé mMabNôi trKSTHên gHJUSương MabNmặt điU4ZZển traHJUSi khẽKSTH nhếKSTHch lênKSTH, mộtowQU MabNnụ cườiowQU nhạtMabN, đồngMabN lúKSTHc U4ZZđôi mắHJUSt lạnhHJUS lKSTHùng owQUkia U4ZZcũng dU4ZZần khépHJUS lại,owQU chU4ZZe KSTHkhuất HJUStầm nhU4ZZìn mờKSTH ảo.

Chap 40

Người owQUem yMabNêu lU4ZZà anh?

Hạo ThầnowQU lMabNo lắnHJUSg đứngHJUS chắKSTHn trướcowQU cửaHJUS HJUSphòng cấMabNp cứu,HJUS tạiMabN sU4ZZao vHJUSào khoảU4ZZnh KSTHkhắc quU4ZZan trọnMabNg MabNthì U4ZZthời giaHJUSn owQUlại tU4ZZrôi cowQUhậm thHJUSế nàMabNy cHJUSơ chứ?

Ái HU4ZZy củKSTHa ngàKSTHy hômHJUS HJUSnay… quảHJUS U4ZZthật rấtKSTH lạU4ZZ lẫm,U4ZZ nhKSTHưng lạiHJUS vMabNô cKSTHùng đánHJUSg thươngMabN troMabNng mắowQUt cậu.

Đôi mắMabNt kHJUShông lẫnU4ZZ cKSTHhút tạpMabN HJUSniệm U4ZZluôn luôowQUn ánhowQU owQUlên nhữngHJUS tMabNia nowQUhìn léKSTHm lỉnhKSTH lạMabNi trHJUSở nênowQU sâMabNu thowQUẳm khôowQUng cHJUShút hạU4ZZn địMabNnh, vowQUô trKSTHi owQUvô giác.

Khoảnh khowQUắc đốiKSTH diệU4ZZn vKSTHới HJUSđôi mắtKSTH owQUvô cowQUảm U4ZZấy, MabNtrái towQUim HU4ZZạo ThầnHJUS cHJUShợt chùnowQUg xuMabNống, tưởngMabN chừowQUng HJUSnhư đanMabNg chowQUìm sowQUâu HJUSvào MabNnỗi đaKSTHu cùnKSTHg cực.

Nghĩ đếnU4ZZ việcowQU mìMabNnh đMabNã từngowQU tiếHJUSp taKSTHy U4ZZcho ĐiềnU4ZZ KSTHHuân thowQUực hiệnowQU U4ZZkế hoạchU4ZZ trảowQU thù,HJUS HU4ZZạo TU4ZZhần lowQUại cKSTHảm U4ZZthấy vU4ZZô cùngHJUS nhứcHJUS buốKSTHt nơiU4ZZ ngựowQUc, chHJUSỉ trMabNàn ngậowQUp duowQUy KSTHnhất mộMabNt U4ZZthứ cảmMabN xúcU4ZZ owQUân hận.

Đôi mắtKSTH tHJUSrở nênHJUS thấtHJUS thần,MabN tMabNầm HJUSnhìn dầowQUn MabNtối KSTHlại… LồnHJUSg ngowQUực hiMabNện giờMabN KSTHcứ nhU4ZZư U4ZZđang bịU4ZZ thiêowQUu đốtMabN, nónHJUSg bỏnHJUSg nhMabNưng lowQUại vMabNô cùKSTHng U4ZZđau ráowQUt owQUmỗi khMabNi lạowQUi tHJUShêm mU4ZZột giKSTHây trKSTHôi qua.

Làm ơnKSTH… ÁiKSTH HyKSTH, đKSTHừng đểHJUS xảKSTHy côowQU owQUấy rMabNa bấtHJUS cứowQU cU4ZZhuyện owQUgì cả!

*Cạch*

Cánh cửaHJUS phMabNòng cấpU4ZZ cHJUSứu đượcKSTH mởKSTH MabNra, kèmHJUS tHJUSheo độowQUng MabNtác gạtKSTH HạoMabN ThầnKSTH U4ZZsang mộU4ZZt bên.

Chiếc xKSTHe owQUđẩy màuowQU HJUStrắng đaU4ZZng manU4ZZg tHJUSheo mộtHJUS thU4ZZiên sowQUứ mKSTHất điMabN đowQUôi cMabNánh, gưU4ZZơng mKSTHặt nhợtMabN nhạU4ZZt khônHJUSg chMabNút sứMabNc U4ZZsống nhắmHJUS nghiMabNền đôiU4ZZ mắt,U4ZZ trênowQU KSTHđầu owQUquấn mộMabNt dHJUSải bMabNăng trắngU4ZZ HJUSkhá mỏnowQUg, máiKSTH tócKSTH màuU4ZZ cafowQUe sowQUữa vKSTHẫn bồKSTHng bềnowQUh HJUSvà tônHJUS MabNlên vowQUẻ đẹpowQU thowQUuần khiết.

Ái U4ZZHy đKSTHược KSTHy U4ZZtá U4ZZđưa MabNra khHJUSỏi phU4ZZòng bằngKSTH chMabNiếc xMabNe đẩyHJUS trắnowQUg KSTHtoát, theowQUo saKSTHu U4ZZlà MabNông KSTHbác KSTHsĩ HJUStrung nowQUiên đHJUSang cầMabNm trêU4ZZn towQUay mowQUột xU4ZZấp hồMabN HJUSsơ bệnhU4ZZ án.

Hạo ThầnKSTH mấpU4ZZ mU4ZZáy HJUSđôi môi,KSTH đMabNưa taowQUy KSTHnhư muốnU4ZZ MabNníu gMabNiữ côowQU lHJUSại, nhưngowQU lạHJUSi bMabNị mộtKSTH MabNbàn KSTHtay chặnU4ZZ nKSTHgang hU4ZZành độngMabN ấy.

Đôi owQUmắt MabNcậu khôngowQU nhìHJUSn U4ZZbác sKSTHĩ lU4ZZấy mộtHJUS HJUScái, tiếpMabN U4ZZtục dKSTHõi theHJUSo cKSTHhiếc xU4ZZe đẩyU4ZZ đaHJUSng owQUđưa nHJUSgười MabNcon gáHJUSi yKSTHếu ớtKSTH kiHJUSa cáchHJUS U4ZZxa khỏowQUi mình.

“Đã quMabNa KSTHtình trạU4ZZng KSTHnguy kịchowQU, vếtU4ZZ thươngU4ZZ tKSTHuy kMabNhông nặngowQU nhMabNưng lạiKSTH mấtowQU kháKSTH nhMabNiều máMabNu, đặcowQU biMabNệt cowQUó tKSTHhể KSTHđể lạiKSTH dowQUi cKSTHhứng chU4ZZo cKSTHô ấMabNy.” VKSTHị báMabNc KSTHsĩ hiềHJUSn tMabNừ tHJUSrước mặowQUt U4ZZmở lờiKSTH, vỗowQU HJUSvỗ vaMabNi HạoHJUS TowQUhần nhưowQU đangMabN cốowQU gắnU4ZZg trấKSTHn aU4ZZn. “CHJUSậu hãU4ZZy HJUSđi làmHJUS thủHJUS KSTHtục nhKSTHập việMabNn, saHJUSu đóHJUS cHJUSậu U4ZZcó towQUhể vàHJUSo phòKSTHng 5KSTH02 thămKSTH côU4ZZ ấy,HJUS nếuHJUS U4ZZcó bấtHJUS MabNkỳ U4ZZdấu U4ZZhiệu bấMabNt thườngHJUS U4ZZlập U4ZZtức gọiU4ZZ KSTHbác sĩ.”

Từ từU4ZZ HJUShạ taU4ZZy xuốowQUng, bónHJUSg vowQUị bowQUác sĩowQU tU4ZZrong chU4ZZiếc KSTHáo bMabNlu trắngHJUS nowQUhanh chóMabNng khuấMabNt U4ZZsau KSTHmột cánhowQU cửaowQU pKSTHhòng HJUSgần đó,U4ZZ U4ZZtiếp tụcowQU thựcKSTH hiMabNện nhiMabNệm HJUSvụ củaHJUS owQUchính mình.

Di chứng?

Hai owQUtay HạKSTHo ThầMabNn siếtMabN chặtU4ZZ lạKSTHi, cảKSTH ngườiowQU U4ZZrun U4ZZnhẹ lên,owQU đMabNể lạiowQU HJUSdi MabNchứng sao?

“Dương HKSTHạo Thần!U4ZZ MabNCô U4ZZgái nàKSTHy quaKSTHn MabNtrọng đU4ZZến mứcMabN khiếnU4ZZ cHJUSậu phHJUSải MabNbỏ KSTHcả KSTHshow diMabNễn KSTHquan tMabNrọng saoMabN?” KSTHTay quKSTHản owQUlý riMabNêng củMabNa HạoMabN TU4ZZhần tứcHJUS giậU4ZZn đậpHJUS U4ZZmạnh quyểnowQU sU4ZZổ ghowQUi cKSTHhép lịchowQU MabNlàm việMabNc củaU4ZZ HạoKSTH TMabNhần lowQUên MabNbàn, HJUStức gU4ZZiận quMabNát lớn.

Đã mộtKSTH ngàyMabN HJUStrôi qua…

Hạo ThầnMabN vẫnowQU khôngU4ZZ hềowQU rowQUời kU4ZZhỏi phònowQUg KSTHbệnh sốMabN 5U4ZZ02 owQUlấy mộtowQU giây,HJUS chỉU4ZZ lặngHJUS ngưHJUSời MabNngắm nU4ZZhìn nKSTHgười cowQUon gáHJUSi đaowQUng owQUchìm sKSTHâu vàoU4ZZ giấcU4ZZ ngủ.

Mọi âU4ZZm tMabNhanh xuKSTHng owQUquanh dườngHJUS nU4ZZhư khôngHJUS cònKSTH tácMabN độngowQU đếnKSTH cậuU4ZZ đượcMabN nữa.

Tay MabNquản U4ZZlý owQUkia tứcHJUS giậnowQU néKSTHm trọnowQU đôiMabN mowQUắt oánKSTH hậHJUSn vKSTHào MabNcô KSTHgái nHJUShỏ bMabNé owQUđang nowQUằm KSTHyên lU4ZZặng trU4ZZên chiếcowQU giưHJUSờng trắnHJUSg HJUSkhông chútHJUS bMabNụi bẩn,owQU hắnKSTH lạU4ZZi nhìnU4ZZ U4ZZsamh HMabNạo ThowQUần vowQUẫn đaHJUSng tiếowQUp U4ZZtục U4ZZyên lặngKSTH trướHJUSc ngườiHJUS HJUScon HJUSgái ấy.

Bất giáHJUSc thowQUở dàowQUi mệU4ZZt mỏi,U4ZZ hMabNắn HJUSta U4ZZcầm qMabNuyển sổMabN owQUvừa đưowQUợc KSTHném mạMabNnh lêHJUSn mặtMabN bMabNàn củaU4ZZ phòngMabN bệnhHJUS KSTHlên, owQUlê bướcKSTH KSTHra kMabNhỏi cMabNăn phòngHJUS tĩnhKSTH lặng.

*Bệnh việnMabN XX*

“Tránh rowQUa!” MinKSTHh VỹMabN gHJUSằn MabNgiọng, tứcHJUS giậnKSTH nhìKSTHn đámHJUS KSTHcận vệMabN đaKSTHng chặnMabN ngaHJUSng trưMabNớc cửa,U4ZZ đôiU4ZZ mắtowQU đMabNằng đKSTHằng sáKSTHt khí.

“Ông chủowQU HJUScó lệnhU4ZZ, thHJUSiếu KSTHgia phảiowQU HJUSnghỉ ngơiHJUS đowQUến MabNkhi hHJUSoàn tKSTHoàn bMabNình phụcowQU.” MộKSTHt têowQUn cậU4ZZn KSTHvệ cúiowQU đầu,U4ZZ thậHJUSn trHJUSọng nMabNói từU4ZZng từowQU U4ZZmột MabNcách máyowQU mócowQU, saMabNu đHJUSó đóngU4ZZ nhU4ZZanh MabNcánh cửU4ZZa KSTHphòng bệnhowQU lại.

“Mẹ kiếp!MabN MởKSTH MabNcửa!!” MiKSTHnh HJUSVỹ quKSTHát lMabNớn, dùKSTHng chU4ZZân đạpMabN thẳngMabN KSTHvào cánHJUSh U4ZZcửa gỗHJUS kMabNia, nhưngKSTH đáU4ZZm cKSTHận owQUvệ lạiHJUS nhaU4ZZnh chóngKSTH owQUchặn U4ZZcửa ngKSTHay U4ZZkhi U4ZZcánh cửKSTHa vừa&nbspMabN; bậtKSTH rU4ZZa KSTHdưới lựcowQU đU4ZZạp củaU4ZZ anh.

Đây rowQUõ ràngowQU làU4ZZ kếHJUS hoạchowQU củaKSTH ônU4ZZg ta!!

Ông KSTHta U4ZZkhông muKSTHốn anKSTHh điKSTH U4ZZtìm cowQUô ấy!!

Với khảowQU nowQUăng MabNcủa ôngHJUS HHJUSàn, biếKSTHt chMabNuyện U4ZZÁi MabNHy khôngowQU MabNhề khKSTHó, đặowQUc owQUbiệt HJUSông KSTHta lMabNại cMabNó thểMabN U4ZZbiết owQUrõ địaowQU điểmKSTH MabNvà nhMabNững gìMabN xảyKSTH KSTHra liowQUên quU4ZZan đHJUSến vụowQU MabNviệc chấnHJUS độngHJUS vừU4ZZa rồi.

Minh VowQUỹ nghMabNiến răHJUSng, đôHJUSi KSTHmắt HJUSanh bowQUị chU4ZZe MabNphủ bởiMabN mộtowQU màU4ZZn đêmMabN củaHJUS KSTHtuyệt vọngowQU, tiếU4ZZp tụcKSTH cốKSTH gắngHJUS thU4ZZoát khHJUSỏi vòKSTHng vâowQUy cKSTHủa đámMabN cậnowQU vệ.

Ái HJUSHy, nhấtU4ZZ địU4ZZnh ÁiU4ZZ owQUHy sẽKSTH khowQUông MabNsao cả!

… kHJUShông owQUsao cHJUSả! CốU4ZZ gU4ZZắng U4ZZphủ đHJUSịnh nhữMabNng dMabNòng HJUSsuy nKSTHghĩ tồHJUSi tệMabN gánKSTH ghépKSTH trKSTHận boowQUm kiKSTHa MabNvới MabNsự KSTHsống cMabNủa ÁiHJUS HyKSTH, U4ZZtrái tiowQUm MabNMinh HJUSVỹ đanKSTHg đậpowQU gMabNấp gáKSTHp hơnMabN U4ZZbao giMabNờ hết.

“Chờ aHJUSnh, lHJUSàm ơn…”

Phòng KSTHbệnh 502…

Đôi mắHJUSt owQUnâu troU4ZZng sángU4ZZ KSTHtừ từHJUS owQUmở MabNra, laU4ZZy độnowQUg hHJUSàng mU4ZZi U4ZZdài, sMabNau đóowQU chKSTHớp cowQUhớp vàKSTHi cHJUSái đểowQU thícowQUh U4ZZnghi vớiowQU áHJUSnh sáHJUSng tHJUSrong phòng.

Ái HU4ZZy đưowQUa taKSTHy dụiowQU dụiMabN mắtU4ZZ, liếcMabN nhìnKSTH gươngHJUS mặHJUSt đowQUang gụcKSTH KSTHxuống bênowQU cạnhMabN gMabNiường, HJUSđưa mộtU4ZZ tU4ZZay nMabNắm U4ZZlấy tHJUShành gKSTHiường cốKSTH gắngMabN gượngKSTH dậy.

Hai ngàyowQU tU4ZZrôi quMabNa, HowQUạo ThầowQUn hoàHJUSn HJUStoàn mấtHJUS ngủKSTH, đểHJUS rồiMabN gKSTHiờ đKSTHây kMabNhông hKSTHề hMabNay biếtU4ZZ MabNngười MabNcon gáHJUSi đángowQU yU4ZZêu KSTHkia đãHJUS owQU“hồi sinh”.

Cô nghKSTHiêng ngườiHJUS KSTHsang mộtowQU bêMabNn, cốU4ZZ gắnMabNg thHJUSu gươnU4ZZg MabNmặt củU4ZZa ngườiU4ZZ ấyKSTH vàoMabN tầmKSTH nhìn.

Đột ngộtMabN owQUhai KSTHhàng lônKSTHg màKSTHy tMabNừ gươngKSTH mặtHJUS ấyMabN khU4ZZẽ caKSTHu lại,HJUS owQUsau đóKSTH mệtHJUS owQUmỏi mởKSTH U4ZZmắt. ĐHJUSập U4ZZvào mắtowQU cHJUSủa HạU4ZZo ThMabNần U4ZZlà U4ZZgương U4ZZmặt mMabNơ MabNmơ màKSTHng màngowQU nhHJUSư chưHJUSa tỉnhU4ZZ mộHJUSng củaKSTH MabNÁi HyHJUS, KSTHnét mặtMabN KSTHcậu lKSTHộ rõU4ZZ vKSTHẻ nU4ZZgạc KSTHnhiên vHJUSà vuKSTHi sướng.

Hạo ThHJUSần HJUSngồi thU4ZZẳng dậy,HJUS HJUSđưa mMabNột taMabNy kéHJUSo KSTHcô ômKSTH MabNthật cMabNhặt owQUvào lowQUòng, KSTHnhư đaowQUng cốHJUS gMabNắng chứnKSTHg thựcHJUS sựMabN owQUtồn tạU4ZZi hiU4ZZện giờMabN củaU4ZZ cô.

“Mèo coMabNn, cU4ZZuối cùnowQUg HJUSem cũnU4ZZg chowQUịu tỉnHJUSh rồi.”

Căn phònKSTHg lạiHJUS độtHJUS ngộtKSTH cowQUhìm HJUSvào khU4ZZông giaMabNn tĩnhowQU lặnKSTHg vMabNà cănHJUSg MabNthẳng, HạoMabN ThầnMabN HJUSnới lỏnU4ZZg vowQUòng taMabNy, saU4ZZu đóHJUS đẩKSTHy ngườiMabN ÁHJUSi HKSTHy raMabN, lặowQUng owQUlẽ quaHJUSn sátHJUS U4ZZtừng cHJUSử chỉHJUS MabNtừ U4ZZphía U4ZZbên kia.

Cô đaHJUSng MabNchăm chúHJUS nhìnU4ZZ HạoHJUS KSTHThần, KSTHánh nhKSTHìn thíchMabN thKSTHú KSTHnhư vừaU4ZZ tìmU4ZZ U4ZZra mộtMabN thứowQU đồU4ZZ chơU4ZZi mớHJUSi lạ.

Sao từMabN hàU4ZZnh độHJUSng U4ZZđến vẻU4ZZ mowQUặt MabNlại ngHJUSơ nMabNgơ ngáowQUc nHJUSgác thếKSTH này?

Có HJUSkhi nàoHJUS đúnowQUg nMabNhư lờiU4ZZ KSTHbác sKSTHĩ đãMabN KSTHnói… vếtKSTH thươMabNng kiHJUSa đãHJUS tU4ZZhật U4ZZsự MabNđể lạU4ZZi KSTHdi chứng?

“Em… towQUên gìKSTH?” HạowQUo U4ZZThần bấtKSTH HJUSgiác U4ZZcất lênHJUS HJUSmột cU4ZZâu hỏHJUSi nghHJUSi vấnHJUS, nhưngKSTH chỉKSTH đKSTHể kiểHJUSm KSTHtra MabNtình HJUStrạng hKSTHiện tạowQUi owQUcủa KSTHÁi Hy.

Từ pHJUShía bênHJUS kHJUSia, đU4ZZôi môMabNi MabNxinh xowQUắn nKSTHở HJUSmột KSTHnụ KSTHcười dịuMabN dowQUàng, đưaMabN taU4ZZy nắKSTHm lấyowQU taU4ZZy KSTHáo củaHJUS HU4ZZạo Thần.

“Tên HJUSgì?” ChowQUất giọnowQUg nHJUShẹ nhàMabNng vanowQUg lêKSTHn, MabNÁi U4ZZHy dưU4ZZờng U4ZZnhư khôHJUSng hiểuHJUS HạoHJUS ThầKSTHn đanHJUSg hỏiKSTH MabNgì, cấowQUt KSTHtiếng hỏiU4ZZ ngượcMabN lại.

Hạo HJUSThần nhowQUeo nhU4ZZeo mắtHJUS, đưaKSTH tU4ZZay nắmKSTH lấyowQU MabNhai U4ZZbờ vMabNai nKSTHhỏ nhắnMabN kMabNia, KSTHlay mạnh.

“Em… biếowQUt anKSTHh owQUlà HJUSai kKSTHhông?” TráowQUi tiHJUSm cậuowQU U4ZZđang đậpKSTH loạnowQU cU4ZZả lêKSTHn, đU4ZZây cHJUSó lẽU4ZZ HJUSsẽ KSTHlà KSTHsự khẳngMabN đowQUịnh cuốiKSTH cùng.

Hạo HJUSThần vàKSTH ÁHJUSi MabNHy HJUScứ towQUhế nhìowQUn nhKSTHau, kMabNhông cóMabN thêmKSTH chKSTHút pMabNhản ứnowQUg nàMabNo kháU4ZZc cả.

Bất giácMabN owQUthở MabNdài, HạoKSTH ThầnU4ZZ buôHJUSng cKSTHô raHJUS, đứHJUSng dậyMabN quMabNay lưU4ZZng bướcU4ZZ đi.

Phải gọMabNi bKSTHác sĩ…

Một MabNbàn tKSTHay níowQUu lấowQUy vạowQUt MabNáo HJUScủa HHJUSạo ThowQUần tMabNừ phíaKSTH sauMabN, MabNđôi mowQUắt nâowQUu đanU4ZZg chớpKSTH owQUmắt nhìowQUn cậu.

“Minh… Vỹ?”MabN ÁiMabN HKSTHy HJUSnghiêng nghiênowQUg đầKSTHu, đưaMabN mHJUSột towQUay U4ZZlên miệngHJUS vớowQUi vẻMabN bănHJUS khoăowQUn HJUSvì câuMabN MabNtrả lKSTHời KSTHcủa chíMabNnh mình.

Minh VowQUỹ… lowQUà KSTHhai từMabN duU4ZZy MabNnhất đượHJUSc khắMabNc sMabNâu vàHJUSo owQUtrái KSTHtim củaMabN cô…

Liệu cHJUShàng tU4ZZrai owQUtrước mặtHJUS… HJUScó phảiKSTH HJUSlà ngườiKSTH MabNmang cáiHJUS têMabNn MabNMinh Vỹ?

“Em… KSTHvừa nóKSTHi gìowQU?” ĐôowQUi mHJUSắt HạMabNo TKSTHhần lộMabN rõHJUS vHJUSẻ thMabNất vọng,owQU cốHJUS MabNgắng KSTHgặng hỏKSTHi MabNÁi Hy.

Không towQUhể nàoHJUS! U4ZZTại sHJUSao HJUSlại lKSTHà MinMabNh Vỹ?

“Minh… MinMabNh VKSTHỹ?” ÁKSTHi HMabNy ngượngowQU ngHJUSùng cúU4ZZi mặtU4ZZ xKSTHuống, sU4ZZiết chặtMabN vạtKSTH áoU4ZZ tronHJUSg HJUStay hơn,U4ZZ KSTHlặp lạiHJUS owQUthêm mộtU4ZZ MabNlần nữa.

Cả ngườHJUSi HowQUạo ThầowQUn lạiU4ZZ tiowQUếp tMabNục ruMabNn lowQUên, quaMabNy ngU4ZZười lMabNại MabNnhìn KSTHthẳng vàoU4ZZ U4ZZÁi Hy…

Cảm gHJUSiác ghHJUSen KSTHtức đU4ZZang HJUSlen lMabNỏi tronKSTHg trKSTHái towQUim trU4ZZàn nHJUSgập MabNnỗi ânMabN hậHJUSn owQUcủa HạowQUo Thần.

Dù KSTHkhông MabNmuốn thMabNừa nMabNhận… owQUnhưng dườngU4ZZ nhKSTHư nKSTHgười cHJUSon gáiU4ZZ trưKSTHớc owQUmặt đHJUSã cowQUướp HJUSmất tráiMabN tiKSTHm củaMabN cậU4ZZu mấtowQU rồi.

“Ừ, MabNlà anhU4ZZ.” GấHJUSp gápKSTH HJUSôm HJUSÁi HMabNy KSTHvào lòng,MabN HạKSTHo TowQUhần siKSTHết chặtKSTH vòMabNng taKSTHy hơnMabN. “Em…MabN KSTHlà hônU4ZZ tMabNhê củaMabN anhowQU, VươKSTHng ÁowQUi Hy.”

Mặc kệKSTH tấHJUSt cả…U4ZZ mặcMabN kệowQU cU4ZZô nhầMabNm KSTHlẫn mìKSTHnh vowQUới owQUMinh Vỹ…

Chỉ cầnHJUS cóHJUS đowQUược tráiHJUS tiowQUm củaowQU owQUcô, cKSTHậu sẽMabN chấMabNp nKSTHhận tấtMabN cả!

Kể cMabNả towQUhay thếowQU MabNvà đU4ZZóng vaowQUi kHJUSẻ mMabNình KSTHcăm thMabNù nhất!

Ái HKSTHy vowQUô thU4ZZức đưaHJUS owQUtay lên,MabN đôiowQU mắtMabN vôU4ZZ cảmMabN khôngowQU hạnMabN địU4ZZnh, từowQU MabNđôi môiHJUS xMabNinh xU4ZZắn tKSTHhốt rMabNa mộowQUt câMabNu nóiowQU vớiU4ZZ âMabNm MabNvực tronU4ZZg thMabNanh, nhưngKSTH nhỏU4ZZ đếowQUn mứcU4ZZ khôngKSTH mộtKSTH MabNai cHJUSó thểU4ZZ nghU4ZZe thấy.

“Hôn… thowQUê… củaHJUS anh…?”