You are here

Bắt được rồi vợ ngốc - Chap 27 - 28

Chap 27

Kẻ thứ ba

Mỗi ngày đều lặng lẽ trôi qua theo cái định lí vốn đã được tuân theo như một vòng luân hồi của thời gian, và cuộc sống vẫn luôn về đúng cái vị trí vốn có của nó.

Đã ba ngày, nỗi đau mất mát trong lòng Ái Hy đã vơi đi phần nào, nhưng vẫn còn vương vấn nơi vết thương chưa lành hẳn một nỗi thất vọng tột cùng dành riêng cho Minh Vỹ.

Tại sao chuyện như thế này mà anh lại không hề nói với Ái Hy dù chỉ một câu, hay đề cập đến dù chỉ một lần?

Phải chăng… chính anh là kẻ đã nhẫn tâm xuống tay với gia đình cô?

Không thể nào! Minh Vỹ không thể làm chuyện như thế được, đặc biệt là chuyện này lại có ảnh hưởng đến cô!!

 Mệt mỏi gục đầu xuống bàn, những ngày qua thật sự Ái Hy đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng suy cho cùng cũng không thể tha thứ cho Minh Vỹ một cách dễ dàng như thế.

Mất mát lần này thật sự quá lớn, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn mà cô đã đánh mất trọn vẹn hai chữ “gia đình”.

Ding dong… ding dong…

Giây phút Ái Hy luôn chờ đợi đã đến, nhưng tại sao những ngày gần đây nó hoàn toàn không hề có sức ảnh hưởng đến cô.

Lúc này, thứ cô thật sự cần là sự yên tĩnh, chỉ cần như thế để quên đi tất cả.

“Này này, mèo con!” Một giọng nam dễ nghe cất lên, thật gần và cũng thật quen thuộc nhưng lại nhanh chóng chìm vào quên lãng.

Thật kỳ lạ, tại sao ngoài giọng nam đó ra lại không có thêm bất kỳ thứ âm thanh nào khác?

Nhưng cô vẫn gục xuống bàn, chẳng màng để tâm đến những việc đang xảy ra xung quanh.

“Mèo con!” Giọng nam kia lại một lần nữa cất cao giọng, một bàn tay đưa lên lay lay người cô.

Dường như tên kia đang gọi cô thì phải?!

Cô từ từ ngước mặt lên, đập vào mắt là gương mặt khó ưa của tên Dương Hạo Thần.

“Em không nghe hay giả vờ không nghe th

ế?

” Hạo Thần đưa tay về phía mặt Ái Hy, nhưng bàn tay ấy lập tức bị gạt ra một cách chán ghét.

“Tôi là mèo con từ bao giờ?” Cô khó chịu trả lời, đúng là cái biệt danh ngớ ngẩn, khi không lại ví người với mèo!

“Từ khi tôi nhìn thấy em!” Một nụ cười thân thiện tựa như ánh mặt trời buổi sớm lại nở nên đôi môi kia, nhưng Ái Hy lại cảm thấy trong nụ cười đó đang chứa đựng sát khí.

“Thế thì tôi gọi anh là đồ ngớ ngẩn nhé!” Cô đập bàn đứng dậy và quay người bỏ đi.

Nhưng bằng phản xạ nhanh nhất, Hạo Thần lập tức nâng người Ái Hy lên và vác đi như một món hàng hoá.

Đến tận lúc này, cô vẫn chưa kịp định thần lấy một giây và hoàn toàn bị cậu đưa đi, chỉ kịp trông thấy cả chục ánh mắt từ trong lớp mang một ánh nhìn nảy lửa chiếu thẳng vào mình.

Thì ra từ nãy đến giờ, không chỉ có riêng cả hai tồn tại trong lớp, nhưng tại sao cô lại không hề nhận biết được những gương mặt ấy.

“Này, tên ngớ ngẩn kia, thả tôi xuống!” Ái Hy tức giận đập đập tay vào lưng của Hạo Thần, những ánh mắt khác nhau lại liên tục chiếu thẳng vào cô khi mỗi bước chân của Hạo Thần bước qua từng dãy hành lang.

Nhưng cậu hoàn toàn phớt lờ cô, cứ tiếp tục bước đi.

“Này! Tên khốn! Tôi bảo thả tôi xuống!” Ái Hy ngừng không đập tay vào lưng Hạo Thần nữa, phải dùng biện pháp mạnh thôi!

Cô hít một hơi thật sâu… nhắm mắt lại…

Những bước chân của Hạo Thần vẫn đều đều, chậm rãi di chuyển trên dãy hành lang.

Này thì “mèo con”!

Ái Hy lại sử dụng “tuyệt chiêu ngàn năm”, phập một cái vào vai Hạo Thần.

Cả người Hạo Thần run lên, bước chân khựng lại…

Và tất cả sinh viên trên dãy hành lang cũng dừng bước!!

“Em không phải mèo con!” Hạo Thần buông một câu nói khẳng định, gương mặt cậu dần tối sầm lại.

“Gì cơ?” Ái Hy ngơ ngác hỏi, tự dưng lại phủ định chính biệt danh của mình đặt ra là thế nào?

“Em là mèo hoang!” Lại thêm một câu khẳng định cực kỳ “tầm cỡ”, có khả năng đánh gục ý chí phản kháng của cô. “Chỉ có mèo hoang mới cắn người như thế!”

Ái Hy tròn mắt, vẫn không thể tin được mình vừa nghe thấy gì.

Cảm giác về Hạo Thần lúc này của cô chỉ có thể miêu tả bằng hai chữ… ngớ ngẩn!

“Này, không muốn tôi cắn anh nữa thì bỏ tôi xuống!” Ái Hy cố gắng giữ bình tĩnh, gằn giọng đe doạ.

Ngay sau đó, Ái Hy được Hạo Thần đặt xuống đất.

Không lẽ hắn ta sợ bị cắn?

Nhưng lập tức, cô lại được Hạo Thần nhấc bổng lên, và bế đi như một nàng công chúa.

Shock toàn tập!

Trong tình trạng hiện giờ, cô có muốn phản kháng cũng không được.

Bóng dáng cả hai khuất sau hành lang, một đôi mắt màu hổ phách đang có những tia nhìn tức giận.

*Canteen*

“Ăn đi mèo con!” Hạo Thần đẩy đẩy khay đồ ăn về phía Ái Hy, trông cứ như đang chăm sóc thú cưng vậy.

“Anh đi mà ăn một mình!” Ái Hy hất mặt sang hướng khác, cố tình tỏ vẻ khinh khi với Hạo Thần.

Thật chẳng hiểu nổi hắn ta, đã cố tình gây sự với cô mà giờ đây lại tỏ vẻ như thân thiết lắm… hắn có bị thần kinh không nhỉ?

“Em không thích những món này à?” Hạo Thần liếc nhìn một loạt các loại bánh tráng miệng khác nhau trên khay đồ ăn, cười khẩy. “Không lẽ em muốn ăn xương cá?”

Ái Hy không thèm trả lời, vì trả lời với tên này chỉ toàn tự chuốc thêm rắc rối.

Vết thương ở vai dạo gần đây vẫn không ngừng đau đớn, phải chăng Ái Hy đã quen chịu đựng mỗi khi vết thương lên cơn đau nhức từng đợt nên sắc thái biểu cảm vẫn khá hơn lúc trước, mặc dù một bên vai vẫn cảm thấy rất đau.

Gương mặt cô trở nên nhợt nhạt, những giọt mồ hôi trên trán cũng bắt đầu xuất hiện.

Chịu đựng, phải chịu đựng!

Hạo Thần nhíu mày nhìn Ái Hy, sau đó lại tiếp tục đẩy đẩy khay đồ ăn về phía “mèo” của mình.

Những ánh mắt nảy lửa của các cô gái trong canteen dường như đều không hẹn mà chiếu thẳng vào cô.

“Cô ta nghĩ mình là ai chứ? Chẳng qua chỉ là người được Hàn Minh Vỹ chọn mà cứ thích giở trò quyến rũ người khác!”

“Tới cả Hạo Thần cũng đổ vì cô ta sao?”

“Lâu lâu Thần mới đến trường một lần, chưa gì đã thấy anh ấy thân mật với con hồ ly đó rồi.”

Dù không muốn nghe, nhưng những lời than thở lẫn trách móc cứ liên tục lọt vào tai cô.

Khó chịu quá!

Ở đây thêm vài phút nữa, có lẽ cô sẽ chết vì bị “ngộ độc” những lời nói ác ý kia mất!!

Ái Hy kéo ghế đứng dậy, và cũng một bàn tay kéo cô về phía mình.

Cuối cùng chồng yêu mafia cũng xuất hiện!!

Minh Vỹ lạnh lùng liếc nhìn Hạo Thần, sau đó nắm tay Ái Hy kéo đi.

Cô cũng chẳng hề phản kháng, để mặc anh lôi mình đi.

Và đích đến lần này vẫn là phòng y tế!

Ông bác sĩ đã được Minh Vỹ cử người đưa đến tận trường, vì tình trạng Ái Hy hiện giờ đang chuyển biến theo hướng không tốt.

Chỉ một lí do đơn giản, Ái Hy đã được bác sĩ chẩn đoán bị mắc chứng kháng thuốc!

Thuốc giảm đau loại tiêm dường như không thể phát huy tác dụng với cơ thể của cô, bằng chứng là sau khi tiêm thuốc cơn đau đớn vẫn kéo dài, thậm chí còn trở nên đau hơn.

Nhưng nếu dùng thuốc giảm đau loại uống quá nhiều, sẽ ảnh hưởng đến vấn đề sức khoẻ và dễ dàng khiến cô dễ dàng bị cơn buồn ngủ đánh gục trong mọi tình huống.

“Cô Vương, cô đừng đến trường nữa, hãy ở nhà tĩnh dưỡng cho đến khi vết thương lành hẳn!” Ông bác sĩ khẽ thở dài khi thấy nét mặt của Ái Hy, một bên vai áo đã thấm chút sắc màu của máu.

Ông ta lấy trong hộp dụng cụ ra một ống tiêm đậm sắc, nhẹ nhàng mở nắp và tiêm cho cô.

“Cứ dùng thuốc tiêm loại mạnh như thế này không phải là cách hay, có khả năng nó sẽ kéo dài thời gian chữa trị.” Ông bác sĩ bất giác thở dài, mặc dù đã hết lời khuyên ngăn nhưng cô vẫn ngoan cố một mực đòi đến trường.

Đây là biện pháp duy nhất để khống chế nỗi đau đang ngự trị trên vai Ái Hy.

Minh Vỹ vẫn đứng yên nhìn mũi tiêm nhẹ nhàng rút ra khỏi tay cô, bất giác một câu hỏi nghi vấn lại được cất lên.

“Em và tên đó có quan hệ gì?”

“Bạn!” Ái Hy trả lời lịch sự, cố gắng làm ngắn gọn câu nói hết sức có thể.

Dường như anh không mấy hài lòng về câu trả lời của cô, hai hàng lông mày càng nhíu chặt hơn.

“Mèo con!” Hạo Thần đứng trước cửa phòng y tế, cất tiếng gọi cái biệt danh mà mình đã tự ý đặt cho Ái Hy.

Dĩ nhiên không cần nhìn Ái Hy cũng biết chủ nhân của giọng nói ấy là ai!

Hạo Thần từ từ tiến vào, nhìn cô lo lắng.

“Mèo con, em bị thương à?”

“Không cần anh quan tâm!” Ái Hy lập tức đứng thẳng dậy, bước ra khỏi cửa.

“Này, em lạnh lùng thế!” Hạo Thần lập tức đuổi theo, không quên “tặng” cho Minh Vỹ một nụ cười đắc thắng.

Bàn tay đang buông thõng của Minh Vỹ dần siết chặt lại, nhưng nét mặt vẫn lạnh lùng và vô cảm.

Ái Hy bước vào lớp, Hạo Thần cũng bước theo sau, lập tức các bạn nữ trong lớp nhanh chóng vây quanh Thần, trên tay mỗi người cầm một quyển tạp chí.

“Thần, anh kí tên vào đây cho em nhé!” Một cô bạn gái chớp chớp mắt, đưa cuốn tạp chí về phía Hạo Thần và kèm theo một cây bút.

Dĩ nhiên trên gương mặt kia lại nở một nụ cười sát gái.

Đám con gái kia gần như vây kín Hạo Thần, không chừa bất kỳ một lối thoát nào.

Lúc này, dường như ngoài Ái Hy, chỉ còn mỗi cô bạn Tịnh Nhi ngồi kế bên là không tham gia vào đám con gái mê trai kia.

“Tịnh Nhi, sao hắn ta lại được xin chữ ký?” Cô nhìn Tịnh Nhi đang cầm trên tay một cuốn sách khá dày, bất giác lên tiếng hỏi.

Tịnh Nhi chuyển sự tập trung từ quyển sách sang Ái Hy, mỉm cười thân thiện đáp:

“Bạn không biết à? Anh ấy là ca sĩ thần tượng rất được mến mộ, thường thì rất ít khi anh ấy đến trường.”

Shock tập hai!

“Ca sĩ ư?” Ái Hy lẩm bẩm, thật sự không thể tin được một tên quái đản như thế lại là một ca sĩ nổi tiếng.

Haizz… Phiền phức thật!!

Chap 28

Mất kiểm soát

Trước cổng trường, vẫn như mọi ngày, hai chiếc xe BMW đã đậu sẵn ở cổng.

Minh Vỹ tựa người vào một chiếc xe, đôi mắt anh sở hữu một hướng nhìn vô định, nhưng dường như trong ánh nhìn đó vẫn đủ để nhận ra một bóng dáng quen thuộc đang mỗi lúc một tiến gần.

Động tác tựa người vào chiếc BMW kia lập tức được thay thế bằng một tư thế đứng thẳng dậy, anh cho hai tay vào túi, bắt đầu tiến về phía Ái Hy.

“Tôi phải đến tổ chức, người của tôi sẽ đưa em về.” Dường như Minh Vỹ đang cố gắng dịu giọng hết mức có thể, nhưng vẫn không thể nào làm tan biến đi cái chất giọng ngạo mạn vốn có.

Như đã biết trước anh vẫn sẽ lặp lại câu nói này, cô chẳng tỏ bất cứ một thái độ nào khác ngoài dửng dưng không quan tâm, đôi môi mấp máy chuẩn bị lên tiếng trả lời.

“Mèo con sẽ đi với tôi!” Giọng nói của kẻ thứ ba cắt ngang ý định của Ái Hy, Hạo Thần đang từ từ tiến đến, vòng tay kéo cô về phía mình, ghé sát tai cô thì thầm. “Chỉ cần em đi theo tôi, tôi sẽ đáp ứng mọi câu hỏi của em về những chuyện rắc rối đang xảy ra.”

Dĩ nhiên câu nói sau của Hạo Thần đủ sức khiến Ái Hy ngạc nhiên hết mức, tròn mắt quay sang nhìn chằm chặp kẻ kế bên.

Có nên đặt lòng tin vào một tên như Hạo Thần?

Thôi mặc kệ, tin một lần cũng không sao!

“Em đi với hắn?” Minh Vỹ nhíu mày nhìn Ái Hy, đang chờ một sự khẳng định từ người con gái trước mặt.

Và ngay sau câu hỏi ấy, Ái Hy gật đầu.

Gương mặt Minh Vỹ thấp thoáng một nụ cười nhạt, đôi mắt màu hổ phách đang dần tối sầm lại. Lần đầu tiên Ái Hy trông thấy vẻ mặt đó từ anh… vẻ mặt của một kẻ bị bỏ rơi!

Cũng chính vào khoảnh khắc ấy, trái tim cô chợt thắt lại, nơi khoé mắt cảm thấy cay cay.

Minh Vỹ không nói thêm bất cứ điều gì nữa, chỉ lặng lẽ quay người bước đi. bóng dáng từ phía sau đang vô cùng cô độc. Vốn dĩ anh không hề biết cách chiều chuộng và nhẫn nại người khác, nhưng có lẽ lần này anh đã thật sự bỏ qua cho Hạo Thần vì cô.

Hai chiếc xe BMW lao vút trên dòng đường nhẵn bóng, nhưng lại ngược hướng nhau.

Ánh sáng màu vàng rực của hoàng hôn nhẹ nhàng phủ kín không gian trên bãi biển, từng đợt sóng cứ vô tình vỗ vào bờ, cuốn trôi đi tất cả.

Ái Hy ngồi trên bờ, đưa đôi mắt vô cảm nhìn về phía xa tận chân trời. Nếu những cơn sóng kia có thể cuốn trôi đi tất cả những đau đớn cùng cực mà cô đã và đang phải gánh chịu thì hay biết mấy.

Hạo Thần cũng ngồi xuống bên cạnh cô, đôi mắt dán chặt vào “mèo con” không rời.

“Tại sao em lại muốn đến đây?” Bầu không khí dường như đang quá gượng gạo, Hạo Thần đành phải lên tiếng phá tan trạng thái căng thẳng hiện giờ.

Một khoảng yên lặng…

“Ai là kẻ hại chết gia đình tôi?” Giọng nói Ái Hy đều đều, đây vốn dĩ là câu hỏi nghi hoặc lớn nhất trong đầu cô, và câu hỏi này hoàn toàn không hề ăn nhập gì với câu hỏi của Hạo Thần.

“Câu khác, tôi không trả lời câu hỏi này của em được.” Hạo Thần nhún nhún vai tỏ vẻ không thể làm gì hơn, trả lời với chất giọng bình thản nhất có thể.

“Không phải anh đã bảo sẽ trả lời mọi thắc mắc của tôi?” Cô quay sang Hạo Thần tức giận gắt lên, đúng là sai lầm khi tin tưởng tên này.

“Tôi chỉ có thể trả lời những câu hỏi nằm trong một phạm vi nhất định.” Hạo Thần khoát khoát tay với Ái Hy, tiếp tục giữ nguyên chất giọng ban nãy.

“Phạm vi?” Cô nhíu mày, tên này toàn nói những lời khó hiểu.

“Tôi chỉ có thể cho em biết một phần sự việc, không thể nói cụ thể.” Hạo Thần nhẫn nại giải thích, ngước mặt lên trời quan sát màn đêm dần buông xuống.

Dù sao đây cũng là những điều nhỏ nhặt, có cho Ái Hy biết cũng chẳng sao.

“Vậy còn Thy Thy? Anh có biết những chuyện liên quan tới Thy Thy?” Bất giác câu hỏi tiếp theo lại dành riêng cho Thy Thy, thật sự cô rất tò mò về người con gái bí ẩn này.

“Thy Thy là em cùng cha khác mẹ của Hàn Minh Vỹ…” Ánh mắt Hạo Thần trở nên vô cùng kỳ lạ, sâu thăm thẳm, không thể định rõ được ánh mắt đó là gì, đột ngột giọng cậu trầm xuống, “… và là em cùng mẹ khác cha của tôi!”

Có vẻ Hạo Thần rất khó khăn khi nói ra chuyện này, Ái Hy cũng cố gắng dịu giọng, tránh làm kẻ trước mặt tổn thương.

“Chuyện này anh có thể kể chi tiết cho tôi?” Thật sự Ái Hy bắt đầu nhận định ra mức độ nghiêm trọng của sự việc hai năm về trước, có lẽ Hạo Thần cũng là một trong những người không thể thiếu trong sự việc lần đó.

“Hàn Minh Vỹ và Thy Thy đã chấp nhận phạm đến tội lỗi không thể tha thứ vì không thể dứt bỏ được tình cảm cá nhân, và cũng chính vì thế mà những người trong cuộc đều phải trả một cái giá quá đắt.” Bất giác Hạo Thần nở một nụ cười cay đắng, cả người run lên dường như đang cố gắng kìm nén.

“Có thể cho tôi biết những người trong cuộc?” Ái Hy tiếp tục gặng hỏi, quên mất mình đang vô ý xé toạc nỗi đau chưa lành của người khác.

“Hàn Minh Vỹ, bà Hàn, Từ Thy Thy, tôi và…” Lại một lần nữa Hạo Thần lấp lửng câu nói, khiến Ái Hy lại tiếp tục gặng hỏi.

“Và?” Trái tim Ái Hy bắt đầu đập loạn cả lên, cái tên cuối cùng sẽ là ai?

“… Điền Huân.” Hai từ cuối cùng khó nhọc phát ra từ miệng Hạo Thần, có lẽ tên Điền Huân này đóng vai chính trong vở kịch bi thương hai năm về trước.

“Đã hết phạm vi cho phép chưa?” Ái Hy mở to đôi mắt nâu của mình nhìn thẳng vào Hạo Thần, một ánh nhìn kiên định.

Và câu hỏi của cô khiến Hạo Thần bật cười.

“Ừ, hết rồi.” Hạo Thần cố gắng nhịn cười, quay sang Ái Hy khẳng định. “Đừng lo, sớm muộn gì thì em cũng sẽ biết mà.”

Bất giác Hạo Thần đưa tay xoa xoa đầu Ái Hy, đây là động tác mà Thần thường làm với Thy Thy – cô em gái đáng yêu của mình.

“Em còn thắc mắc gì không?” Hạo Thần nâng mặt cô lên, nhưng gương mặt vẫn còn lưu lại nụ cười ban nãy.

“Anh có biết anh Triết Dạ?” Đây chắc chắn sẽ là câu hỏi nghi vấn cuối cùng mà cô cần được giải đáp.

“Ừ.” Và Hạo Thần lại tiếp tục trả lời.

“Anh ấy mất rồi?” Lần này, người run lên khi nhắc đến nỗi đau lại là Ái Hy.

“Ừ, hắn là ân nhân của em đấy!” Nụ cười trên môi Hạo Thần dần biến mất, không đợi Ái Hy đặt thêm câu hỏi, Hạo Thần lại tiếp tục nói. “Hết phạm vi cho câu hỏi này rồi.”

Ân nhân?

Tại sao anh trai Triết Dạ lại là ân nhân?

Nhưng có lẽ cô chỉ biết được đến mức đó mà thôi…

Cô cúi gằm mặt xuống, che giấu đi đôi mắt đã thấm đẫm nước mắt, nhanh tay gạt vội những giọt nước đáng ghét đó.

“Em không hỏi tôi là người như thế nào sao?” Đôi mắt Hạo Thần chăm chú quan sát Ái Hy, một câu hỏi mà chính cậu đặt ra.

“Không, vì tạm thời tôi sẽ xem anh là một người tốt.” Ái Hy ngước mặt lên, đôi mắt vẫn còn hoe đỏ nở một nụ cười dịu dàng với Hạo Thần, sau đó đứng dậy. “Làm phiền anh rồi, cảm ơn vì tất cả.”

Ái Hy chậm rãi bước đi, lướt qua từng bóng người trên bãi biển và khuất hẳn sau màn đêm.

“Người tốt? Mèo con, có lẽ em đang hiểu lầm rồi.”

Trên đường đi, Ái Hy cầm một chiếc đồng hồ cát nhỏ xíu màu hồng phấn, liên tục lật ngược nó lại.

Cô đang cố gắng tự mình làm mình vơi bớt nỗi đau.

Ái Hy mệt mỏi bước về nhà, chiếc balo nặng nề chỉ có thể đeo một bên vai, nên càng khiến bên vai phải của cô nhức mỏi vì phải mang một trọng lực quá nặng.

Về nhà với trạng thái không mấy vui vẻ, Ái Hy tiếp tục lê bước về phòng, chẳng màng để tâm đến sự quan tâm thái quá của mấy tên cận vệ vì đã quá quen thuộc với cái cảnh này rồi.

Đôi lúc cô lại nghĩ sống trong một căn biệt thự rộng lớn như thế này thật phiền toái, tương tự như lúc này phải lên tận lầu ba để về phòng.

Hai chân cũng không thể trụ được lâu hơn nữa, nhưng vừa bước đến gần cửa phòng thì đập vào mắt Ái Hy là hai tên cận vệ mặc vest đen và cô hầu gái An An cũng đang đứng trước cửa phòng với trạng thái cực kỳ lo lắng.

Cô cau mày, bước chân vẫn chậm rãi đến phòng Minh Vỹ.

Dừng chân, Ái Hy không hề mở miệng gặng hỏi tại sao họ lại cư xử khác thường như thế, chỉ đưa tay định mở cửa.

“Cô chủ, lúc này thì… cô không nên vào.” Một tên cận vệ đưa tay chắn ngang Ái Hy, lúng túng trả lời, nhìn Ái Hy ái ngại.

“Sao lại không nên?” Ái Hy cảm thấy bắt đầu khó chịu, tại sao vào phòng mà cũng không được vào?

“Ơ… à… thiếu gia đang… cô đừng nên vào phòng lúc này.” Tên cận vệ kia cứ ấp úng mãi, cuối cùng lại là một lời yêu cầu.

“Tránh ra!” Dường như Ái Hy đã cảm nhận được một điều gì đó bất thường, và có vẻ chuyện này đang liên quan đến Minh Vỹ.

Cô gằn giọng, gạt mạnh tay của tên cận vệ ra rồi mở nhanh cánh cửa gỗ.

Cánh cửa mở ra, và sau đó cũng nhanh chóng đóng lại.

Minh Vỹ đang ngồi dưới sàn, tựa vào tường, xung quanh là vô số những chai rượu rỗng không, mùi rượu nồng nặc lan toả khắp phòng.

Nét mặt Ái Hy dần đanh lại, Minh Vỹ tiếp tục cầm một chai rượu lên uống. Lập tức cô ném mạnh balo lên giường, tiến đến giằng lấy chai rượu trong tay anh.

“Anh làm cái trò gì th

ế?”

“Đừng quan tâm, đưa đây!” Minh Vỹ với tay về phía Ái Hy, dường như muốn lấy lại chai rượu mà cô vừa giành lấy.

“Không đưa, anh uống bao nhiêu chai rồi hả?” Ái Hy tức giận quát lên, đặt chai rượu đã được khui nắp ra sau lưng, nhìn một lượt các chai rượu xung quanh Minh Vỹ và bắt đầu đếm.

Một… hai… ba… bảy chai!

Bảy chai rượu rỗng không đang nằm lăn lóc trên sàn nhà một cách bừa bãi, cô bắt đầu nổi giận thật sự khi thấy anh đứng lên và có ý định lấy từ trong tủ kính một chai rượu khác.

“Anh muốn uống chứ gì, được! Tôi uống với anh!” Ái Hy tức giận quát lên.

Đôi mắt màu hổ phách của Minh Vỹ dường như đã chuyển sự chú ý sang cô.

Cô cầm chai rượu sau lưng lên, sau đó kề lên miệng uống lấy một hơi dài. Thứ nước uống thật đắng nhưng lại mang một vị nồng nồng quả thật khiến con người ta quên bẵng hết những buồn phiền, đau đớn trong lòng.

Gương mặt Ái Hy bắt đầu đỏ lên, cô đưa đôi mắt thẫn thờ nhìn chai rượu trong tay, tiếp tục nâng lên và uống hết số còn lại.

Về phần Minh Vỹ, anh chỉ đứng yên nhìn cô uống hết cả chai rượu loại mạnh đó. Cô đặt chai rượu rỗng không xuống sàn, tiếp theo đứng dậy đẩy anh ra, vươn tay về phía tủ kính lấy một chai rượu giống hệt lúc nãy xuống.

“Em làm gì vậy?” Đến mức này thì Minh Vỹ cũng không thể đứng yên nhìn được nữa, đưa tay giật lấy chai rượu từ cô.

Rõ ràng gương mặt Ái Hy đã đỏ hết mức có thể!

Chợt Ái Hy quay sang Minh Vỹ và… mỉm cười!

“Này Minh Vỹ, anh có biết cái cảm giác mất một người quan trọng là như thế nào không?” Ái Hy vẫn mỉm cười, nhưng trong nụ cười đó là một vết thương không thể xoá đi bằng thời gian và nước mắt.

Giọng nói cô trở nên nhẹ nhàng hơn, nhưng dường như từng chữ và từng lời như thể đang trách móc anh.

“Hẳn anh cũng biết chứ nhỉ, vì Thy Thy đáng yêu của anh cũng đã mất rồi mà, ha ha. Nhưng tôi… tôi đánh mất cả gia đình!”

Minh Vỹ dường như vẫn còn đủ tỉnh táo để lắng nghe những lời nói của cô, nhưng tất cả những gì anh có thể làm lúc này là im lặng.

“Đồng hồ cát xoa dịu nỗi đau? Nực cười! Nếu thật sự nó có thể xoa dịu bớt phần nào nỗi đau của tôi, tại sao lật ngược những một trăm tám mươi lần vẫn không hề mất đi một chút cảm giác đau đớn nào? Tại sao?” Ái Hy như tự nói với chính mình, lần này cô bật cười thành tiếng.

Đôi mắt ướt lệ, cô đưa tay gạt giọt nước mắt không đáng rơi trên gò má rồi lại tiếp tục tự độc thoại.

“Bây giờ thì hết rồi, cả ba và mẹ, cả anh Triết Dạ luôn yêu thương tôi đều đi rồi, đi đến một nơi mà tôi không thể nào chạm đến, trừ khi tôi đi theo họ! Và ngay cả anh cũng chỉ dùng tôi như một con búp bê để thay thế cho Thy Thy.”

Minh Vỹ vẫn im lặng, đôi mắt màu hổ phách sáng lên, dường như anh đã có thể cảm nhận được nỗi đau mà cô đang phải gánh chịu đau đến mức nào.

Ái Hy bước về phía tủ quần áo mà Minh Vỹ dành riêng cho mình mở ra, lấy ra một chiếc lọ thuỷ tinh trong suốt, trong đến nỗi có thể nhìn thấy vô số những chiếc đồng hồ cát nhỏ xinh mang nhiều màu sắc khác nhau đang nằm trong lọ.

Tiếp theo, cô lấy từ trong lọ ra một cái đồng hồ cát màu đỏ, đưa tay ra không trung và thả nó rơi tự do.

“Rơi này!”

Ái Hy dường như đang cực kỳ hứng thú với việc mình đang làm, trên môi vẫn giữ nguyên nụ cười cay đắng.

Chiếc đồng hồ đó rơi xuống đất vỡ tan, tạo nên vô số những mảnh thuỷ tinh cực nhỏ nằm trên sàn nhà, và những hạt cát li ti cũng hoà lẫn vào những mảnh thuỷ tinh lấp lánh ấy.

Rồi lại thêm một cái đồng hồ nữa… thêm một cái nữa… và thêm một cái…

Cứ lần lượt, cô lặp lại động tác đó không biết bao nhiêu lần.

“Ái Hy.”

Minh Vỹ gọi tên Ái Hy, đôi mắt anh tràn ngập vẻ xót xa.

Nhìn thấy cô như thế này, trái tim anh như dần mất đi nhịp đập, sau đó ngừng đập hẳn.

Ái Hy không hề quay lại nhìn anh, lần này là đưa cả chiếc lọ thuỷ tinh ra, rồi lại thả cả lọ rớt xuống đất… thứ âm thanh va chạm mạnh vang lên, hàng nghìn mảnh thuỷ tinh lấp lánh nằm dưới sàn, một khung cảnh đẹp đến đau đớn!

“Vỡ hết rồi! Không còn gì để xoa dịu nỗi đau cả!” Ái Hy lại bật cười thành tiếng, đưa một tay ôm lấy mặt, nhưng những giọt nước mắt kia vẫn lọt qua khẽ tay và tạo ra những vệt dài hoàn mỹ trong không trung. “Không còn, không còn gì cả!”

Minh Vỹ bước đến và cúi xuống nâng người cô lên, đặt cô ngồi lên giường.

Bàn chân Ái Hy bị những mảnh thuỷ tinh kia làm xây xước rất nhiều.

“Minh Vỹ, tôi và Thy Thy ai quan trọng hơn?” Ái Hy trong bộ dạng nửa tỉnh nửa mê, bất giác lại lên tiếng hỏi.

“Thy Thy.” Một câu trả lời dứt khoát vang lên, đủ để Ái Hy nhận thức được câu trả lời đó đang có uy lực lớn thế nào đối với trái tim đang chết dần mòn vì đau đớn.

Đôi môi xinh xắn kia mím chặt lại… đúng như cô nghĩ, cô chỉ là thay thế!

“Thy Thy ngoan ngoãn, xinh đẹp hơn em rất nhiều.” Đôi môi Minh Vỹ bật ra những lời phát ngôn vô tình, mặc kệ nó có làm tổn thương Ái Hy hay không, anh vẫn ngoan cố tiếp tục buông những lời nói từ tận sâu trái tim mình… vì, anh không thể che giấu được nữa rồi. “Thy Thy là hạnh phúc, còn em chỉ mang đến cho tôi sự đau đớn.”

“Thy Thy từng là tất cả với tôi…”

Từng câu nói do chính miệng Minh Vỹ bật ra như xé toạc vết thương lòng chưa lành hẳn của Ái Hy, cô biết mà… cô chẳng là gì cả!

Hai bàn tay run lên không ngường, trước mắt cô cũng nhoà đi vì nước mắt, cô đưa tay ghì chặt tay và kích động hét lên.

“Không cần anh nói nữa, tôi không muốn nghe, lại càng không muốn anh đem tôi so sánh với người con gái khác! Tôi biết tôi không là gì cả, nên anh cũng không cần hạ nhục tôi đến mức này.” Nước mắt chạy dài, rạch đường nước pha lê theo gò má mà rơi vào không trung.

Minh Vỹ nhìn cô, không nói gì cả, đưa tay siết chặt tay cô kéo ra, anh đang ép buộc cô phải tiếp tục lắng nghe anh nói.

“Tôi không cần người con gái khác thay thế vị trí cô ấy trong lòng tôi. Với tôi, Thy Thy chỉ có một… không thể thay thế!”

Ái Hy tiếp tục giằng tay, mím môi để từng câu nói nhẫn tâm lọt vào thính giác và được lưu trữ trong tâm trí.

Cô không muốn nghe… thực sự không muốn nghe!

“Em rất phiền phức, rất bướng bỉnh, không biết nghe lời!”

“Đối với em, tôi chẳng là gì cả… em sẵn sàng đi theo hắn mà bỏ mặc tôi.”

“Nhưng nếu được lựa chọn giữa em và Thy Thy, tôi sẽ chọn em. Thy Thy rất quan trọng… nhưng Thy Thy thuộc về quá khứ. Còn hiện tại, em là người quan trọng nhất đối với tôi!” Minh Vỹ nới lỏng tay, sau đó buông hẳn tay cô ra.

Cúi đầu xem xét những vết thương trên bàn chân của người đối diện, anh đẩy nhẹ Ái Hy để cô nằm xuống giường.

“Minh Vỹ!” Đôi mắt cô dần nhắm lại, đưa tay chạm nhẹ vào gương mặt của anh.

Đây là lần đầu tiên cô chạm vào anh một cách thân mật như thế.

Ái Hy tiếp tục mỉm cười, bàn tay buông thõng xuống nhanh chóng chìm và giấc ngủ.

Còn về phần Minh Vỹ, đôi mắt màu hổ phách cũng sáng rực lên, khẽ nâng bàn tay nhỏ bé kia lên và đặt một nụ hôn thật dịu dàng.

“Tôi… yêu em!”