Đời này kiếp này- Ngoại truyện

1. 

Đổng pAThiếu QPJuân cườiEb nói:i6 “VhXem nàoPJ, aXThích tổVqng còni6 giảYb vờaX hồPJ đồEb nữa,Vq cònVh KỷYb NpAam PhươnaXg nàPJo nữapA? Cgrhính lài6 KaXỷ tagrm côVqng i6tử, chỉgA Vqcần cậYbu Vhta ngAói gA1 câupA Vqthôi, tôiVq đảmYb bảoVh cgrhú thuậaXn buồpAm xuôPJi gió.”

Thích PVhhi PhàVqm aXcó ýgr lắYbc gAđầu: “KhógA đấy,PJ kPJhó npAhư lêgrn trpAời ấypA, pAlàm Ybsao màVq mưi6ợn Vhđược dEbanh nghpAĩa củEba cậugr tgAa Ybbây giờ?”Vh i6Đổng ThiếVhu QaXuân chừVqng Ebnhư đgAã ugAống đgrến PJsay mèm,gA đôiVh mắEbt lipAm dPJim hằnaX pAtơ máPJu, tgAay mânpA mpAê chặngA gácgA đũaaX bgAằng ngọc,pA mồmVq tgrhì naXói: “NgAgười angrh epAm Vhà, cáiPJ nEbày làPJ thuộcVq vàEbo vậgrn maVqy tVqhôi. TôgAi aXnói i6chú ni6ghe, aXcon đườnaXg PJcủa KỷYb NpAam Phươni6g, ngườii6 tầmVh thườnggr khônEbg đigA nVqổi đâu.”i6 ThígAch PhYbi gAPhàm Ebthấy lờiaX aEbnh Ybta nóPJi Vhcó grý tứ,pA liVqền vộii6 vàgAng chắpgr Vqtay: gA“Anh Đổnggr, nếuVq nhưEb ani6h đgAã chYbịu giEbúp Ebem qugra đượci6 phei6n nàygr, PJem dVhù tVqhịt ngAát xươngpA tPJan, máaXu pAchảy đầuVh rơi,Vq i6cũng npAguyện ggAhi nhVhớ grân đứcVh củagr anh.”

Đổng Thiếugr QuânaX PJphá Vhlên cườgAi, cEbó ýVq Ybthừa grnước đi6ục tYbhả cgAâu: “ThVhì grcậu cứYb đoáPJn Vhxem, tagry pAKỷ NaVqm Phươngi6 gAnày thíchgr nhấtpA cápAi gì?”

Thích PYbhi PhàmVq buộtVh miệnggA hỏi:gA “TiềnaX à?”

Đổng ThipAếu Qui6ân lPJắc đầaXu ni6hư trVhống i6bỏi: “TaynàygA i6mà thiếuEb tYbiền àpA?” ThaXích PhpAi PhàmPJ lVhại đoángA thêmaX vàgri tgAhứ: “ĐồEb cEbổ? haaXy thgrư họa?Vh” ĐồnggA ThaXiếu QuânPJ vgAẫn chỉgr lắpAc đầu,i6 thầnVq bi6í nhìnPJ ci6hằm chVqặp Vhvào ThíEbch PhaXi EbPhàm, hỏi:Vq “ChúgA kpAhông biếtpA grvì pAsao tYbay KỷpA Vhtam côngVh tửgr nàygA lạiEb hVhay xuấtVq PJhiện gAở chỗi6 chúngi6 grta ư?”

Thích PVqhi PaXhàm rốgAi bPJời, ĐổaXng TpAhiếu QuaXân cườiaX khài6 khVqà thấpEb gipAọng nóYbi: “BởVqi Ybvì cậugA pAta Ybcó thứi6 xgrem nPJhư bgAảo bốigr PJđể ởEb đây—Vq—cậu Ebta ởgA nôpAng trgAang Cảnhgr MiêVhn PJcó gr1 Ybcăn biệVqt thự,gA nEbày i6nhé, cEbhỗ đóEb mgrới gAlà PJnơi đứngVq đầugA thàni6h paXhố Ebnày. Ngrữ chủgA nhâi6n củaaX cănPJ bii6ệt thVhự đó,Eb chậcaX chậYbc, đẹpVh đếnVq ni6ỗi phonEbg cảaXnh cgAả kgAhu CảnhaX Mi6iên caXũng PJkhông bVqì được.”

Thích VhPhi PpAhàm khôPJng chVho Vhlà Vhnhư vậy:pA gr“Kỷ i6Nam EbPhương PJở đâuVh pAmà chẳngrg baaXo vàipA cYbô pAchứ? NếuYb đágAm phEbụ ngrữ đóVh mYbà thuyếtEb phụpAc đượi6c cậVqu taXa, thếaX Vqthì PJcòn gaXì bằnggr nữa.”

Đổng VhThiếu VqQuân i6phất taygA: “Khôngi6 giốngVq i6nhau đâui6, ngườipA nàypA Ebthì Vhkhác, i6Kỷ PJNam PhưpAơng khôngEb biếpAt Ebđã tốpAn bgrao nhgriêu lòngVh dạVh mớigr dàPJnh đượcPJ—-Ôi, cVhhú kEbhông biếtVh đâgru, hồi6i mớipA bpAắt đầugA pAthì Vqcứng đgAầu nhưgA ngAgựa PJhoang ấyVh, đậYbp đồEb đốtVq Ybnhà rạchVq PJcổ tVqay cắngr thYbủy tVhinh, cEbó lVhần suVqýt nEbữa gAlà gAkhông cứuYb nổi6i, nVhghe ni6ói Vqcòn Ebuống gAcả bìnhVh thuốcaX tẩygr cơgr mà,i6 sapAu aXcùng lúcaX bácPJ i6sĩ Vqrửa ruộtVh cũnggA gAkhông dáaXm hi6o hVqe gìVq, chúVh cũnVqg biếtVq tíngAh khEbí củaVq KYbỷ NaVqm PhưPJơng i6rồi đấy,aX grai Ybdám chọgAc vaXào chaXứ. MaXà côi6 nànVhg đi6ó…” pAAnh tVha gAlắc Vhđầu: “NếuaX khôni6g pYbhải ngườVhi xunaXg qgruanh tPJhấy nógAng ruột,gr pVqhát hiệi6n kịpEb thờgAi, Vhkhông chừnaXg đãi6 tPJhật sựVq trởaX Ebthành hồi6ng nhaEbn i6bạc mệYbnh rồiEb. Mgrà VqKỷ NaVqm PhaXương cũngpA nYbhịn nhVqiều, mặcpA Vhkệ aXcô Vqnàng làYbm lEboạn, đậEbp hếtYb đaXồ đVhạc lạigr mupAa đgAồ Ebmới chVho Vqcô i6ta Ebđập, cpAó Yblà i6vàng li6à grbạc gi6ì, bEbất luậnpA làEb aXcái gìgr, côVh nànYbg muốnpA cpAái gìPJ gAthì đưaaX Vhcái đógr, đưagA cápAi gi6ì i6cô grnàng đậpEb cgrái pAđó. ĐpAến Vqsau gAnày caXó lẽaX Ybcô tPJa aXcũng nghPJĩ taXhông grsuốt rồiaX, mộpAt thờiYb ggAian cũngVq lắngaX xuống.”

Thích gAPhi PhàmVh nghEbe mgrà đờaX PJđẫn, hEbỏi: “ThVqế làVq thếi6 nào?”

Giọng Đổngi6 ThVqiếu QEbuân cgràng taXrầm thgrấp: i6“Cô ấypA vốngr cVqông ti6ác PJở mộtPJ cgAông pAty taXhương mVqại nướcVq nYbgoài, giámi6 aXđốc bêaXn đói6 Vhvì vấnVh đềaX hạngr ngạchPJ aXxuất nhậi6p kPJhẩu mVqà phaXải Vqnhờ Ybcậy đếnaX EbKỷ EbNam VqPhương. PJKhó aXkhăn lắmgA mPJới mờVhi đượcaX KỷpA tai6m côi6ng tPJử ănVh cơmgA, hôYbm đóYb tiếVqp khPJách cVhũng cópA mgrặt côgA nànEbg, Vhvốn dpAĩ ngồigr ởgr vịi6 trPJí ci6uối cùnPJg, aXai nPJgờ lạiVq lPJọt đượcVq vàoi6 mắEbt xanVqh Ebcủa KỷYb NapAm PgAhương. MgAà ngườVqi aXphụ nVhữ nEbày grcái Vhgì PJcũng pAkhông cVhhịu, hoàaXn toàngA khônVqg thèEbm nhgAìn đếnYb KỷaX NgAam PhgAương, cEbhú nVqói xeEbm Ybnếu đổaXi sanVqg ngườEbi phụVq nVqữ grkhác, Ebai PJmà chẳgAng đổpA gụcaX trướcpA nhài6 trướcEb xPJe trướci6 tiềnEb củaVh KPJỷ taPJm caXông Vhtử chứ,aX i6cô tYba lEbại grhoàn toàgAn khôgrng cVqoi rgra gì,gA đếnYb aXsau cùngrg khônggA cYbòn caXách Vhnào, mớYbi bgAảo thVhôi grviệc, địEbnh bỏYb mVhặc aXđấy Ybmà Vqđi. PJVề sapAu khôaXng Ybngờ pAtay gPJiám PJđốc bêEbn Vqđó lạiVq Vhcho Vhra mộtVq kếaX hạPJ sáchEb, cVqô nàngrg bịPJ pAchính ôngVh chủYb grcủa mìni6h bánVq đứng,pA liệugr cgAó thểaX khôngVh ầmPJ Vhĩ khôgAng?” anpAh tgAa Vqkhẽ giPJọng, đơVhn aXgiản nóigA vàEbi câuVq bênVh gAtai Thíi6ch VhPhi i6Phàm, mộtVh Ebtay bụYbm miệVqng kgAhì kYbhì cưVhời. aXThích EbPhi PhàmaX gAlại khôVqng cườiaX đáppA lạiYb, cVqhỉ nEbói: “gAVậy thPJì thpAâm độcPJ quá,pA pAcũng kVhhông sợpA tgAo chuyệnaX sao?”

Đổng ThPJiếu Qgruân ngọnggA naXghịu nVqói: “ChuyệnEb gi6ì cgAó tpAhể lài6m PJto nàgro? aXGạo đPJã thànhi6 cơmVh aXrồi, côgA tgAa cói6 muPJốn gâygA i6chuyện cũnVhg chgrỉ gâyVh grđược vớigr KaXỷ i6Nam PhưYbơng thôiVq, Vhmà cpAũng lgrạ, chPJẳng i6cần biếaXt côi6 tgra thếVh nàoEb, KỷVh NaaXm PhươYbng cũpAng chíngr bỏgA làYbm mườipA thi6eo.” angrh tVha lVqắc đầuYb chặcVh lưỡVhi: aX“Thế nênYb cVhhỉ cầnPJ cEbô nàngaX mởEb mVqiệng thôi6i, KỷVh NEbam PhươngpA Eblàm gAgì Vhcó chaXuyện khôgrng Ybtheo. CũnYbg lgrà vỏEb qugrýt dVqày cóYb móngEb tEbay ngrhọn, cậuVh nóiEb xYbem, Ebtay PJKỷ Nagrm PhươnVqg i6đó thậtgA sựaX grmuốn cágAi PJgì cEbó cPJái đấy,pA gAchỉ thiếVhu điềugA Ybcòn hágAi grcả si6ao traXên tVqrời xugrống dụpA pAngười đẹpVq cườiaX ấVqy, i6năm nggAoái chỉgr vYbì grmột chậui6 hoaXa, chaXú kYbhông chứnEbg kVhiến chứ,gr chậVhc chậc,aX giàpAy vòPJ cpAon nhgrà nggrười Vhta đếYbn nỗiYb nVqgười Vhngựa chổPJng Ebvó gAlên trời,PJ sPJuýt nữaYb thìVq gọigr cảgr mấYby giPJáo sYbư trườngi6 nôngYb nghiệpYb đếnVh.” NóVqi Ybđến đpAây độtEb nhiêVqn aEbnh grta vỗgA vi6ai ThíchYb i6Phi Phàm:gA “ÀPJ đúngEb rồi,aX Vhcô nànaXg cpAũng tpAốt nghiệpAp đạigr họcgA NVqam KipAnh màVq pAra, vừagA haVqy chEbú i6có thểgr nhờVh vaXả bạPJn grhọc cũgA nhé.”

Thích PVqhi PhàpAm i6nghe pAđến câuaX PJấy, Ybkhông hEbiểu vVqì Vhsao tiPJm lạiaX giậtVh thótpA Eb1 cái,gr Vqchỉ ngrghe ĐổngVh TgAhiếu Quâi6n đắcPJ Ybý bảYbo: “CVhô KiaXều tVhiểu tpAhư nàygr Ebnăm đópA lúcaX cògrn lVqàm ởEb ci6ông Ybty i6thương mại,Vh cgró nợgA apAnh cPJả grnhà grtôi mộtYb mPJón Ybnợ ânVq tìnEbh, tgAhế grnên đốiaX vớEbi tôYbi cũngVq cói6 vàpAi PJphần kaXhiêm pAnhường. i6Chú ei6m ngAày, cáigA nàpAy coEbi nEbhư sốYb cVhhú đỏ,gr Ebanh đâEby phảEbi ggAác thểVh diệnpA sangAg maXột bênaX, grgiới tgAhiệu côEb ấyEb cgAho Vhchú, pAcòn Vqnhững việcPJ kaXhác, phảaXi xVqem Vhsố cVqhú thpAế nàEbo vậy.”

Thích YbPhi PhaXàm mừnpAg vuaXi khônYb siếgAt, chỉEb biPJết nPJâng lYby cụngi6 cốaXc nóigA lờii6 cảmi6 grơn. CEbậu vgAà Đổnggr VqHiểu VqQuân qaXuan Ybhệ làmVq ănPJ đEbã Ybbao nhiêgAu năm,i6 gAmà Đổngi6 YbHiểu QuânVq cũngEb khônggA gpAạt cậEbu, Ebqua mấyaX i6ngày, anVqh tYba đãEb gọii6 pAđiện đEbến: “Khgró lắmVh côVh PJấy mi6ới đồngEb ýYb đấVqy, Vhtôi hẹnYb gAcô ấyVq chiEbều Vq4 giờpA aXở qYbuán traXà ĐịEbch TrầnEb HiênVq rYbồi đấyEb, thEbử Vhvận mpAay ci6ủa mìgAnh Vhđi nhé.”

Thích PPJhi PhPJàm PJ3 giờVq rưỡipA Ebđã đếnaX ĐYbịch TgArần HiêPJn, bEbao pAnăm lăVhn lộgrn Vhở thươnPJg traXường, chuaXyện gìaX cũnPJg gAtừng gặgAp Ebqua rồi,gr nhưVhng mấypA aXcâu PJtruyện phiếVqm củaYb ĐổngEb ThiếaXu QuânaX, dưVqờng npAhư khVhiến cậuPJ tYbrở npAên Ybtò maXò. ĐổngVh ThpAiếu QYbuân đếnaX muộnVh hơnVq, nhưnVqg cũnpAg Ybchỉ Vhđến trưYbớc Ebgiờ hẹnVq tầmaX 1aX5 pVhhút, aEbnh gAta nhpAìn i6đồng hồgA, cógr cVqhút Vhtự giễgru: “XemYb aXnhư cũaXng nểgr mgrặt KVqỷ NapAm Pgrhương, nghEbe Ybnói PJKỷ taYbm côngaX tgrử mỗpAi lầVqn vềPJ đâyVq, đầui6 tiênaX ởgr sâi6n gAbay phảgri gọgAi đVqiện bágAo trưVqớc chYbo côVq ấy,gr Ybbằng khôngPJ thgAì i6không quPJa nổiEb Ybcửa đâu.”

Thích PEbhi YbPhàm khgrông kpAìm đYbược bậaXt cười,i6 nóigA: “CáigA nàyVq chỉi6 sPJợ làVh gigrả, Vhanh cVqhỉ i6giỏi nóVqi mópAc ngườigA tgra thôi.”

“Là thậtPJ đấyPJ, chaXú chưVha thấygr bộaX dạngVh Kỷi6 NaEbm PhươngYb tpAhôi, gAcó lầnYb tôigr vàPJ cậPJu tpAa uốgrng pAsay, cậuYb đi6oán grxem taEby nàVqy nVqói gEbì, cậPJu aXta bảoi6 ti6ôi gAcô Ebvợ bênVq nàyaX khôVqng gAgiống ngườiaX PJkhác gìEb cgrả, đEbến tiềnPJ củVha cậupA tgra mgAà Vhcũng khôaXng Vhthèm bVqận tâm.i6 CgAhú ngVhhe câVhu PJấy, truyềi6n Ebra gAngoài Ybai dámgA i6tin chứ.”

“Vợ Kỷi6 Nagrm PhưgAơng khôPJng phVqải PJlà cPJon gYbái Vhnhà nàYbo đóaX sao?”

“Đúng thếPJ, tênEb làYb ThYbủ Tgrhủ, pAso vớPJi KỷpA Ni6am PhươnEbg pAlà mi6ôn đăngVq hộEb đốVqi, ngườipA cPJũng xipAnh đẹp,gr nhưnggA mgrà KỷYb YbNam VqPhương đEbể i6cô tVqa ởEb VqBắc VhKinh Ybmà chẳVhng đoáigr hoi6ài gVhì, đYbến thểgr diệnPJ Ybcủa i6bố vợVh cũni6g khôngVq nểYb grnang ggrì. YbNghe nógAi aXvì Ebcó lầnVh vịi6 đạiVq gAtiểu thgrư aXấy khônYbg kìEbm đượcVq giậEbn dữ,pA đápYb Vhmáy baaXy qaXua tìmgr Kiềi6u tiểgru thưVq Vhnày nóii6 chuyVqện paXhải qgAuấy, kếtPJ quVqả làmi6 KỷYb taVhm Vhnổi xuYbng lênpA, taXừ đấgry vềVh sEbau gr2 pAvợ chi6ồng trởaX i6mặt, nếuYb khôngrg phảiVh bốYb mẹaX đôiVq aXbên gâVqy áVhp pAlực, gAkhông baXiết cònEb xảPJy rVqa cVqhuyện ggAì nữa.”

4 giời6 đúi6ng, pgrhục vaXụ mởEb cửa.

Thích VhPhi PEbhàm kingrh ngạcYb Ybđến Ybmức đứngEb bậtVh dYbậy nhưPJ lòEb aXxo, Vhmà tVhrên thựaXc Ybtế, cậui6 cũnVqg đãi6 đứnEbg dPJậy rồi.

Người phụYb ni6ữ ấPJy hVhoàn topAàn PJkhông gaXiống Ebvới trgAong tưởngEb tượngVh củaVh cậuVq taVq, grcô ấgAy cPJhỉ mEbặc áVqo pAmàu đenaX, màgA đYbã càgAng lộgr rVqa vẻVh PJgầy Ybguộc, ki6huôn Ebmặt ti6rắng trVhẻo, đếnYb phấnpA soEbn cPJũng khVqông đánhYb, nhVhưng vgAẫn toátpA pAra néVht xinYbh đẹp,aX xiYbnh đẹYbp đếVhn thi6u húgAt tấtPJ cảVh ágrnh nhEbìn củaPJ mọEbi người.

Tinh thầnYb cậuVh hốEbt hoảng.

Đổng ThiaXếu QuâpAn grđã Vqđánh tiếnggA chàogr hỏi:gA gr“Kiểu ti6iểu thưEb” rồiaX vVqô cùnaXg nhii6ệt tìnYbh pAgiới gAthiệu: gr“Vị pAnày làPJ giámEb PJđốc ThpAích PJPhi Phàm.”

Thích PVqhi Phi6àm trogAng lòngi6 Vhchỉ nghĩEb, PJsao lạiVh lPJà côEb ấy?

(*chú: cácVh cậgAu Vhạ, đừnEbg hỏVqi ggAì gAcả, PJtớ cũnpAg gAkhông bigAết ggAì đâuaX, grsuy đoánYb gìgA tgrhì cứVq suaXy đaXoán thôiEb. gATruyện dừnaXg ởi6 pPJhần PJ“2 chiếEbc ágro lồngPJ vPJào nhau”i6 rồiaX. NhưaXng ngoạii6 trpAuyện nàaXy chỉVq grlà… mộtEb câpAu chPJuyện đơnYb lgrẻ pAkhác Ebchăng? TớgA cũngi6 sửaEb lạPJi gAthứ tựVq Vhtên npAgoại truyệYbn chgro đúngpA vớiPJ grthứ tựgr thpAời giaaXn tácgA gigAả vipAết rồVqi XD)

2. 

Sắc &ampi6; Giới

Vừa pAbước rgra i6ngoài, đPJột nhiaXên cóVq ngườiYb gọi:gA gr“A! NaYbm PhưgAơng, kiYba khôni6g grphải vợYb cậYbu sao?”

Kỷ Nai6m PpAhương quVhay đầui6 rPJa nhìn,Vh hóPJa PJra i6đúng thếVh thật.

Hiếm Vqkhi thgAấy côi6 Ebấy mEbặc váyi6, gAchiếc áPJo grlen Ybmỏng pAtrùm đầEbu màuPJ sgAan pAhô, grbên dướiEb Vhlà chânaX i6váy nâuPJ sậm,Yb áaXo khogAác cầPJm trêVhn taaXy, Vqđứng cạnhVh cpAô bạVqn aXmà i6cô ấyaX lạPJi càVhng tỏgra pAra nYbét duyênYb dánEbg yVhêu kiều.

Cả đámVq ngườiPJ grđã bànVq tánpA xônpA xi6ao, Ybcó PJkẻ gọVqi chịPJ dâVhu, lạiVh cVhó PJkẻ gọiYb gAem dâui6, Vhcòn cóYb ngườEbi đãpA aXxưng tênaX mụVh củagA grcô: “TpAhủ Thủ,Eb hôPJm nVhay saPJo li6ại i6vừa khéopA tVhhế này?”

Thủ Thủi6 mắgAt cườVhi coni6g vútEb pAhỏi lại:Vh Eb“Sao Ebnào, cEbác pAanh cgró hứVqng đii6 uốnpAg rượu,i6 caXhả PJlẽ bọaXn Vhem khônggr đượcPJ phéEbp nổYbi hgAứng đếngr ănYb cơVhm à?

Cô gágri đanpAg kVhhoác tVqay KỷVq NaXam PhươnVhg sớVqm đãpA rVhụt taPJy lạYbi, nhưgAng đVqiệu bộPJ vẫni6 Ebtỏ vgrẻ gAquang minPJh chaXính đạiaX lắmVq, đani6g chuẩpAn bịi6 rờiaX đVhi, Vhai gAdè KpAỷ grNam PhươnPJg đãgA chắi6p taXay kVqéo lpAại, pAbảo: “LEbên aXxe đợiYb anaXh.” Ri6ồi aVhnh mYbới buVhông tay.

Xem aXra Ebđôi vợgA chồngVq nàyVh grcó chuypAện rYbiêng cầngr Vqnói, Vhcả đámVq ngườiVh dắtpA di6íu bạVhn gáEbi Vhcũng rụaXc Vhrịch tảnaX đigr, cgAhỉ gAcòn Vhlại Thi6ủ Thủgr vàPJ cgAô bạnYb Đgrỗ HiPJểu Tô,Eb ĐVhỗ Hiểui6 TôVh cũVqng nóiEb: “TgAớ qVqua bpAên kiaXa đPJợi cậugA nhé.”

“Không cầnEb đâu.”gA Thủgr ThủPJ dửngYb Ebdưng Ybnhư Ebkhông, qPJuay đầgAu saYbng cườYbi vớii6 aXKỷ YbNam PJPhương: “MagAi eVhm grđi HpAồng i6Kông, thứi6 gA7 gAtuần nàVhy khôngrg vaXề grnhà vớgri aVqnh đưVhợc, đgAến Ybluc đVhó Vqanh nói6i vớigr mẹaX gA1 PJtiếng nhé.”

“Em PJđi HồngEb KôngaX làmVh gi6ì thế?”

Thủ ThủEb cảmi6 giaXác PJkì quặcVh, traXước đâyaX cVqô chVqạy ti6ới cEbhạy grlui, pAanh cgró bgAao giờVh thVqèm hỏiYb đâu.

“Xem phYbim [Sắc,i6 GiớpAi], bảaXn Ybuncut đấy.”

Chỉ vVqì mộpAt bộEb phpAim màYb i6bay Vqđi HgAồng Kông,Eb xPJưa npAay vốnVh laXà phgAong cEbách củaYb grcô ấyaX mà.

“Đừng điVq gAnữa, ởgr Ebnhà xeVhm đPJi, gAanh bảPJo ngườigr aXgiúp Ebem Ebtìm bgAản gốcVq, Vhlà đoạnYb PJ20 phúVqt Ybbị PJcut cPJhứ gì.”

Thủ ThVhủ cảpAm ti6hấy Vhvui vẻEb Vqyên tVhâm, nhgAìn đi,Vh lEbấy chi6ồng caXũng cói6 aXcái Vqtốt đấyPJ i6chứ: “Vậygr thếaX nhégr, angAh đừngpA grcó quêngr đấy.”

Kết quảaX anaXh ấygr lVhại thậVht sựPJ quênVq chứYb, Thủi6 EbThủ phảYbi đếni6 mấygA nYbgày grchưa ggAặp đượpAc anhYb, hgrôm nYbay nghaXĩ rVqa phảigr gọEbi cPJho aaXnh ấy,i6 chui6ông gAđổ mgrột Vqhồi Vhlâu mYbà khYbông gAcó agAi ngheVq, đaEbng địnhYb ti6hôi, aEbnh lạgri nhậnpA điệpAn thoại:gA ‘YbA lô?”

Nghe giọi6ng đpAã bYbiết Vhcòn chưgAa tPJỉnh ngEbủ, khaXông rPJõ lgrà đapAng tri6ên gpAiường pAem nàoPJ i6nữa, Vqcô đội6t nhVqiên nghaXĩ pAra tròPJ đùai6 quáii6 Vhđản, ỏnVh ẻnpA gọiEb i61 tiếnpAg PJ“Nam PhưaXơng àYb”, giọEbng nũgrng nịuPJ hPJỏi lạiaX: Vh“Đoán xaXem epAm lVhà Vqai nào?”

“Thủ grThủ,” GiọngPJ Ybanh vẫPJn PJđặc sệtEb cpAơn ngáigr ngủ:i6 “Ngoani6 nàpAo, lầngA Ebsau muốngA pAchơi taXrò ngrày, nhớEb đVhừng di6ùng Ybsố Vqđiện thoạiYb ởPJ nEbhà nhé.”

Cô PJthẹn qugAá hóYba giậVqn: “AnhVh tìaXm cpAho Vqem [SắcEb, Giới]Yb pAchưa đấy?”

Hỏi đếnpA aYbnh i6ấy, mài6 PJphải PJmất mấEby giâpAy Vhsau aYbnh mớiaX bậtpA cười:Vq “Ồ,Vq aEbnh quêVqn mất.”tiếnggr aPJnh trầaXm Ebđục nóiaX giVhọng mũipA ngpAhe nặnpAg trĩu,.aX YbCó Yblẽ agAnh đaaXng baXị cảmaX, hopAặc biếtpA Ybđây apAnh pAchỉ đagAng pAmơ ngủ.

Cô độtEb Ybnhiên cảmi6 giácYb xi6ót xagA, bảogr: “ThếaX thi6ôi vậy.”

“Thủ Ti6hủ?” Ai6nh dưpAờng ni6hư Ybcảm tgrhấy aXkhông phải:aX Eb“Em đừnYbg giậgAn đVhấy nhégA, anEbh bâyaX aXgiờ gọVhi điệEbn bảpAo Vqhọ grlàm đây,pA nEbhé TVhhủ Thủ?”

“Không cPJần đâYbu, eEbm khi6ông muốpAn xeVhm pAnữa rồi.”

Cô cảmVq thgrấy cYbhán ngrản, rồgri cũi6ng cgAúp Vqđiện thi6oại. ThEbực pAra cPJũng cgAhỉ lài6 mpAột cYbhút giốnPJg gAnhau màVh tgrhôi, mùEba đônpAg năEbm ấygA YbDịch Trười6ng PJNinh i6bị ốmYb mộtYb đợtpA rấtVq lâu,aX mVqãi khôEbng thấyi6 khVhỏi, cgAô Ybgọi điệnpA chgro aYbnh, giọngVq aEbnh ùpA ùVq, Vhdường Ybnhư đứaVq traXẻ i6nhỏ: “ỐiVh, angAh qgAuên mất.”

Mà thựcaX rgAa kVhhông phảii6 aXlà quên,Vq Vhanh grcố ýaX Vqnói nhEbư thế,gA saaXu đPJó PJcô vộigA vềEb kýaX Vqtúc, vừpAa vềVh đãgA nhìnPJ gAthấy bánhi6 kEbem vàpA hoYba, Ybcô mớigr biếi6t Vqanh gAvốn khônpAg qugrên. pABánh kegAm lúcEb đópA chVqia cYbho mi6ọi PJngười grở kýpA túi6c, Vqai cũngVh cưVqời hPJì hìPJ bảo:Vq “NgọtPJ đaXấy!, ĐúngPJ thếgr thật,Yb ngọPJt lắm,gA Vhhương vịVh ngọti6 Ebngào chạyVh tVhhẳng vpAào pAcon tim.

Lúc chPJia tayPJ, anEbh cứEb nhắcgr đVhi i6nhắc lpAại: “Thủgr ThủEb, eEbm qVhuên Vqanh đi,Vh epAm qugrên ani6h Ebđi… ThủVq TgAhủ, egAm Ybhãy qVquên anpAh đi….”

Mà côVq cứi6 pAnhư mộti6 đứaPJ nhógrc khóaXc lVqóc oVhm Vhsòm, i6cả mgAặt rVqưng rưnVqg PJnước mắtPJ, ti6úm Vhlấy vạYbt áopA aVhnh khVhông nỡgA buông,aX hpAỗn loại6n nYbhư tPJhế, kipAểu bVqất chấpgA khpAông Vhrời nhEbư thgrế, nhưnpAg màpA cũVhng cói6 ícaXh ggrì đâu?

Có ígAch PJgì nào?

Sau cùnEbg angAh vVhẫn vứtVq bỏgA pAcô đấVhy thôi.

Không cgrần caXô nYbữa đấyaX thôi.

Thủ TaXhủ cPJảm gPJiác troVhng lòi6ng ngrguội li6ạnh, bởigA vìgr nhớYb đếaXn nhEbững chuYbyện này,Eb lạii6 làmgr nưaXớc PJmắt côPJ ti6uôn rơi.

Cô i6vẫn dùngrg liệui6 Ebpháp cũPJ, rYba ngoàipA ăi6n mộtVh bữa,gA saPJu aXđó điaX xePJm liềnaX Ybtù tgAì i6mấy grbộ PJphim, tronEbg phgAim cógr Ebvui buồnaX lVhi hợp,Eb cgAó bàiVq cPJa singAh tửi6 buồgAn thươngPJ, PJcó nhữpAng naXỗi khổpA đpAau vậtaX lgrộn, cógr nhữngi6 PJđời ngườiPJ Ebbi aaXi, grgian naPJn dườngpA nVhhư gAvĩnh viễnYb khôngaX Ebcó bgrờ bến.

Những lúcpA nhYbư tEbhế cgrô tpAự cảmYb tYbhấy aXmình quảaX aXlà maXay mắngr Ybtrong cuaXộc sống.

Rạng sánPJg mEbới vềYb nhpAà, đãaX thgAấy grKỷ NaVhm PhgAương, cYbô bấtPJ Vqngờ vôaX cùng,Yb grồ Eb1 Vqtiếng: “PJSao agAnh lạiYb về?”

Anh dườnggr nhưgr cVqó chúgAt kaXhó chịu:Vh “NhàYb PJanh, gAanh khônaXg đYbược vềaX chắc?”

Bọn haXọ đãgA giagAo hẹnYb Vhrồi, Vqkhi PJbên nVhào đóaX tứcgA Ybgiận, bêaXn kiVha khYbông đưaXợc PJphép npAổi cágru, thếgr Ybnên côgr thugAận gAtheo apAnh, aXhíp mắtaX Vqcười dYbỗ Ebdành: “Đượci6 rồi,pA đgrược PJrồi, đươYbng Ebnhiên cóPJ thểVh vềYb chYbứ.” i6Vừa Ybquay đigr, cgAô Vqlại hỏipA: “AnhVh pAvề làgrm gìaX thế?”

Sắc mPJặt anaXh còEbn tệaX hơnYb, Ebnhư taXhể aPJnh ấpAy vừaEb giậgrn dỗiVh ởgA chi6ỗ aXem ni6ào về,aX lạVhi càngpA làVhm côPJ grthấy tòEb mòi6 hơnEb, aXcòn cóPJ cVhô nàpAo dámEb cgrhọc giậnaX aVhnh nữagr đây?

Lúc ai6nh thậti6 gAsự giậnYb, aEbnh thưaXờng ki6hông npAói Ybgì, mEbà thựci6 grra ci6ô cũpAng mệtpA rgrồi, upAể oảiVh lếtgr đgri thagAy qupAần Ebáo, i6lúc rEba Vqmới Vhđể ýPJ trêgrn bànVh đpAể cáPJi grgì đYbó: “GìEb thế?”

“Phim gốc.”

Anh i6trả lờVqi tPJrong Vhsự gAmất aXkiên nhgrẫn, từaX bégr đPJã thếPJ rồi,Vh lYbúc nàoEb cũnggr cYbhê cgAô phiYbền hàPJ. CPJô lEbà coYbn gái,Vh gAnhỏ hơVqn aVhnh rVhất nhiềuEb tuEbổi, laXại cứVq Vhkhăng khEbăng thYbích bgAám thYbeo sVqau anhVh, lạiYb tEbhích cùYbng Ebvới cpAả đgAám coVqn Ebtrai aXtrèo tVqường leVqo câgry, agrnh tYbhấy chápAn nPJản Ebvới cVqái đuôVqi npAhỏ nàVqy lắmgr gArồi, thếgr Ybnên anYbh nógri cpAhuyện với6i côgr chi6ỉ Vqvỏn i6vẹn Ebtrong vònggr Vh3 phútEb đãYb mấVqt Vqhết cảgA nhaXẫn nại.

Cô Ebnhất Vqthời pAvui rVha mặgAt: i6“Sắc GpAiới aXà? MPJai eaXm ggrọi gAHiểu Tôgr đếi6n Ybcùng xaXem, ngVqhe nóiEb LươnEbg pATriều VaXĩ trPJong Vhphim cóVq nVqude, hVqe he!”

Anh độtgA nhPJiên gAnói: aX“Mai phảiVq ti6rả npAgười gAta rồi,aX xegrm li6uôn Vqhôm naYby đi.”

“Hả?”

“Em pAtưởng việgAc nàVhy dễYb PJlắm ấy?gr NgườiEb taXa phảipA Ybnể mặtgA PJlắm Vhmới aXcho mượnYb đấy.”

“Trời pAơi, KỷEb NaVhm VqPhương àaX, i6anh ngpAhĩ cáchgr Ybđi mi6à, bâyaX gpAiờ ei6m buYbồn ngi6ủ muốnEb chgAết grđi đưi6ợc, đểPJ mpAai Ybxem Ybnhé, mgrượn thêmVh PJ1 nggAày nữaVh ngrhé, nhé?”

“Phải xPJem troi6ng hYbôm Ebnay, Vhbây giờYb Vhxem luôn.”

Xem rgra apAnh Vqấy haXôm naYby tâmVh trạngPJ đúngaX grlà khôngEb ổngr, đếnEb chútgA Ybviệc cỏngr cgAon nàPJy cũngPJ kgrhông nỡgr ggAiúp, anpAh mVqà tVqhật sựpA tVhức lgAên i6thì quảgr Vhlà đáEbng gpAờm vaXô cùngEb, cEbô nhănVq nEbhó ôpAm cPJuộn phpAim, hômPJ ngray xVqem thi6ì hômPJ nagry xpAem vậy.

Ai PJdè cpAòn bEbị ani6h gaXiật gAlấy: “grChâu chấPJu đVhòi đPJá xe.”

Cô laXe grle lưỡaXi, thựcgr grra cPJâu Vqnói ấyVh Vqcòn cóVh cảgA PJ1 Ybsự tíi6ch đằnYbg aXsau Vqnữa, hồVhi đói6 angrh đanYbg Ebhọc cấgAp gA2, cYbô vYbừa mớiEb vàogA lớgrp pA1, Vhcả đgrám Ebtrẻ coPJn i6tâm Ebđầu pAý hYbợp chơiVh đùagr ởpA aXsân cỏYb grbỏ i6hoang i6sau khVqu nhàPJ, i6mọi ngườaXi đanVqg dựngpA bảnaXg bóngVh rổPJ mớiYb. CôgA i6lúc đógr bpAé tgAí tẹgro tpAeo, Vqmà lVqại bậtpA Vqnhanh Ebnhất, lapAo grđầu đếnEb Vqra sứi6c dựngi6 câVqy cộpAt bằgAng sắt.

Cả đgAám toàni6 caXon trapAi Ybồ lêgrn cườii6, KVqỷ NaXam PgAhương cườiPJ Ebto PJnhất, Vqcòn khinEbh thưgrờng ngrói côgA: “ChVhâu chấuVq đVqá xe!”

Cuộn băngYb thậtaX sVhự hEbơi npAặng, phVhòng chiếuVq Ybphim pAlại ởVq lpAầu 3PJ, côpA PJnghe tiếnEbg Vqanh khaXẽ thởYb dốcpA, cPJô pAgiơ gAtay chọci6 chọc:gA “TVham thEbiếu gpAia ài6, Ebanh PJphải li6uyện tPJập nhYbiều vàoYb, i6cả ngàaXy đừnYbg aXchỉ vYbận độngEb cgró gA1 kPJiểu, i6anh naXghe tEbiếng aVhnh thYbở ấyaX, giàVh rồi.”

Anh khôEbng bựcpA mPJà PJcòn cười:aX “Cút!”

Đây mớpAi lPJà KỷEb NYbam gAPhương grchứ, cVqô phấgAn khaXởi i6bật máEby chiếu,gr aVhnh gAgiúp Ebcô đặtPJ cuộni6 phVqim, Ybcô hỏpAi: “SaoVq granh Ybkhông Ebmua aXcái Ebmáy chiếuYb kỹVh thuYbật sPJố nhỉ?”

“Không phảigr i6em nóYbi chỉEb cói6 phVqim nhựapA mớipA đượcYb gọipA PJlà điệnYb ảnhEb caXòn gPJì nữa?”

Cô từngi6 i6nói câEbu Ebnày à?

Chẳng npAhớ nữa

Trước pAnay, cYbô Vhxem pAphim khgAông Ebthích cPJó đồgr ăpAn vặaXt bêngr cạnPJh, ngườgri gAta vàoPJ rạp,gA taVqy tráiPJ bỏngYb ngôVh taYby i6phải côEb caXa, chỉYb Vhcó PJcô gA2 bànEb taPJy trắng.

Phòng chVqiếu phpAim Vqtrong nhàpA rấPJt nhgrỏ, nhưVqng mi6à taXhoải mYbái PJvô cùVhng, cVqô ni6gồi Ybbó Vqgối trgAên sVqô pVhha, mYbà pAanh đgAang ngồPJi PJở ghếEb bêpAn kpAia, bắPJt đầugA gAchâm mộtgr điếgru thuốc.

Cô pAnhăn nhóVq mặi6t màPJy: “KPJỷ NYbam Phương!”

Anh bậPJt dậyVh bVhỏ rEba ngoài.

Cô tưởnpAg aaXnh đãVq Ebđi rồi,Vq thếpA nêPJn yêaXn aXtâm ngồiVh xeVqm tiếp

Cô hoVhàn taXoàn chìmEb đắmVh vaXới tìPJnh tiVhết pVhhim, aXlúc xeaXm Ebảnh trêngA báoYb khôngPJ thgAể cgAảm nEbhận aXra đưPJợc ThEbang DuaXy lạgri đẹpPJ đếnPJ thế,Eb lúcpA PJcô ấypA thậgAt sựpA xuấtgr hiệnYb trênpA aXmàn hìnhPJ, độtVq nhiêngr cảmVh giácVq gAnhư tYbhanh bảoVq kiếmgA tuối6t rVha khi6ỏi vỏi6 bVqao, chVqân màaXy kVqhóe mắtpA đậmVq sắPJc Ebxuân, mềmgr mạiVq thai6nh thi6oát tựapA mộtaX nhVqành hgAoa Ybđào, pPJhong Vqtình mPJuôn ngàaXn, kaXhôn tải6 vạnVq lần.

Lúc còVhn Vhđang mêVq mẩn,Vh KỷEb NpAam PpAhương vàogr grtừ pAlúc nàoVh côVq cũaXng khônVqg đểVh aXý, chaXo đếnEb khVhi i6anh Ebngồi xui6ống sôi6 phPJa, cEbô mớiVq Ebliếc PJanh PJ1 ci6ái: “i6Anh khôpAng raXa ngoàgri à?”

Anh khôgAng đáPJp lạgAi, aXtoàn PJbộ tâmgA tPJrí cVqô vẫi6n dgrồn Vqcả vàgro bộpA pi6him, pAquay rgAa lạipA xi6em phiPJm tiếaXp. ĐoạVhn pA“kẹp gii6ấy” truyEbền thuyếgAt cuốiPJ cùVhng grđã lêVhn hìnPJh, cpAứ ci6oi aXnhư côpA đãgr gVhặp qugra nhiYbều ppAha kiểi6u nàyVq i6rồi, aXnhưng vừVqa xaXem đpAến đgAoạn ấyi6, aXvẫn khYbông nhPJịn đưaXợc khìPJ Vqkhì bậtPJ cười.PJ KpAỷ i6Nam PEbhương độtgA nhiêaXn hỏi:pA gr“Có gpAì đágAng gAcười à.”

“Độ khi6ó caVqo đpAấy.” YbCô khopAa tapAy gAmúa chgrân: “Thậi6t i6không thYbể tưVqởng tPJượng nổi….TạiEb sVqao caXó thểi6 phấnaX khgAởi aXthế chứ?”

“Muốn thửgA Ybtý không?”

“Hở?”

Không đợiEb grcô phảni6 ứnVhg lgAại, nụVq hôVqn grđã Ebập xuốaXng, pAcô vVhùng vẫy:i6 “Này,gA Ybmùi thuốcYb lá!”

Có qupAỷ Vqmới biEbết Ebanh vừpAa aXlàm đếni6 mấPJy PJđiếu rồi,pA cảaX ngườgAi sặgrc mùgAi ti6huốc. AnPJh khgAông bPJuông ti6ay caXô liVqền cYbắn taPJy angAh, sEbau cùngVh anVhh kVhhông chịugA đưgAợc đpAau, khôEbng thểYb khVhông buông.

“Vậy PJanh đEbi đYbánh răpAng nhé.”

Quả nài6y xongrg gArồi, cgAô qgAua qpAuýt nóiEb: “ĐigA điVq, mVqau đPJi PJđi, nhEbớ tPJắm nữYba đấy.”

Cô còngr pPJhải xi6em phiaXm, tYbrước tiênVq Vqcứ Ybphải xPJua agAnh Ybđi cái6i đã,aX anpAh ấyVq Ebtắm trướci6 ni6ay siêpAu lâgAu, lạii6 thpAích bảnhVq chọe,i6 sVhấy Ebtóc cũgAng phảiaX sấyYb đPJến nửgra ngi6ày, đợigA angrh tắmaX gAxong, cVqô đãVq gAsớm xuốngVh lpAầu Ebđi ngủYb rồi.

Ai màPJ ngờpA đượcVh ppAhim còngA chưaVq PJxem hết,i6 ai6nh đãVh tắmYb Ebxong rồVhi, ani6h Vqmặc bYbộ i6áo gAtắm bôngrg bướcEb PJra ni6goài, đếnYb tópAc cVqũng chaXưa sấEby, tagAy Vhcòn ci6ầm Ebkhăn li6ông, vừagr PJlau vừaXa ngPJồi xuông,Vq Vhcô hoPJàn toPJàn kpAhông lườngPJ trước,Eb cgAó gAmuốn taXhoát cũVhng khôVhng kịp,PJ i6đành tỏVh gAra aXvẻ mVhặt khổgA saXở: “KỷaX NaVqm Phương,Vh Ybem mEbệt lắm.”

Nhìn PJdáng Ebvẻ gAanh cgró i6hơi nổigr PJcáu, nhVhưng i6anh lVqại ngồaXi iVhm bấtVq động,aX caXô nghEbĩ thếgA nYbào thgAì gAhôm Ybnay grcũng phảiEb trởYb mặtpA bằVqng đaXược, côYb đànhgA grđánh đòngA phủPJ đầu:gr “Anhgr Ybra grngoài đi,gr dEbù sagro agAnh caXũng cVqó ci6hỗ đYbi Vhmà, pAem mpAệt lắmYb rồi.”

Anh nVqém Vhkhăn tắgrm xuốnVqg sàaXn, i6cô ngAghĩ đEbợt nàyEb kgrhông tránhEb kaXhỏi i6cãi Vhnhau Ybto rồPJi, lầVqn taXrước côgA đuổii6 angAh ri6a ngoàYbi, Eb2 ngườgri cònVq lớnpA tiếnpAg mộgAt trận.

Cãi nhgAau chứgA gìi6, cgAãi đigr, côaX cũEbng i6chẳng PJsợ, cpAòn hgAung hgrăng trgrợn maXắt vgAới anh.

Kết quảgA angAh khôni6g aXnói PJdù cYbhỉ mộtYb tiếnYbg, qVquay ngườiVq đaXi mất.

Cô thYbở phgAào nPJhẹ Vqnhõm, xpAem tigrếp bộpA phipAm, LgAương TriềuVq VĩEb tri6ong phPJim đangi6 rVqơi nướPJc mắgAt, mộtEb ngườiEb đgràn ônVqg nhVhư thế,gr vậYby grmà cũgAng khócpA ư.

Trong Vqlòng côYb oánaX trái6ch, tấtYb cVqả lYbà gAtại gAKỷ NPJam PhaXương gAphá pAđám, Vqhại côpA khôpAng xi6em Vhđược phầVqn đầu,i6 đếaXn đoạnaX pAcảm xúcgr nhấtVh aXthì lạpAi Vqhoàn pAtoàn pAkhông Ebcó Ebcảm pAgiác gì.
(*chú1: ơ…pA “đoạnpA gAkẹp gigrấy” truyềngr thuyPJết ởVq trên,gr tớYb némgA Ybcả raw lênpA, bạnYb nàEbo gAxem SEbắc GiớiaX rồipA ắtYb hPJiểu, PJmà bạgAn nVhào pAtò mYbò làVh cáiPJ gVhì thìgr gAđây “传说i6中的回形针” tpAớ khaXông i6xúi grbẩy i6kích Ebthích ti6ruyền grbá gVqì grđâu nhớ,pA vìVh pPJhim vìVq truygAện nópA đềi6 cYbập ấyi6 gAmà XD)

(*chú2: ngoại truyệaXn nàgAy xảEby gAra i6vào aXlúc npAào ấyPJ hở?gr Ti6_T grtớ cpAũng khôVqng rõi6 nữa,pA Ebdù đPJã hỏgAi han&nPJbsp;tieba nhưng mVqọi gAngười cũng mùi6 mờgr PJnhư chúVqng PJta cảVq thôi)

 

3.

Ai mài6 Ebbiết tạipA sagAo hôpAm đấygr tôiYb Vqlại say? 

 

 

Hôm đópA uốgrng đếi6n sVqay pAmèm, grtay TrácPJ NhVqĩ gAsau gAcùng cònYb óiEb rgra máu,gA Ybtôi địEbnh láiPJ xi6e Vhđưa cậuaX tYba đếi6n bệnhpA viện,gA nhưngpA lạigA i6bị cảYb đámVh anPJh aXem cVhan ngăn,i6 bảoYb tôiEb i6ngộ nhỡVq gặpi6 cảnVqh Vqsát thgAì sEbao, tgAội nàgAy lVhà tộiPJ láaXi Vhxe sYbau ki6hi rượuVq bigra i6đấy. MEbà nếuPJ kEbhông bịVq cgAảnh sYbát sờPJ ggráy, thgAì cPJũng kgAhông nênPJ Vhlái gAxe lúVhc ui6ống say.

Cả aXlũ i6bọn tôiPJ đâypA đềui6 làaX i6những côEbng gAdân biVqết tuâaXn tYbhủ luậEbt pháp,i6 aXđương nhiêgrn kgAhông thpAể mạVho pAhiểm láiaX gAxe lEbúc sEbay đểYb grbị Vhcảnh PJsát pAchộp đaXược, tgAhế nVqên đànhgA gọaXi PJcho pA120, xVhe cứui6 tVqhương látEb saXau đãEb đếnaX đóEbn TVqrác NhĩVh đi.

Về chuaXyện dạaX Vqdày Ti6rác NVqhĩ chaXảy i6máu ấaXy à,i6 thậtVh sPJự pAlà tôiVh phảaXi Vhxin lỗVqi cậVhu tVqa Ybrồi. Tốigr đói6 tVqôi vùgAi đầuEb uVqống Ebrượu gpAiải sầu,aX lại6i tEbhêm bêngA grcạnh gAcó i61 lũPJ mi6ù Ybquáng chúcPJ tụngEb khYbông ni6gừng, uốnVhg si6ay lúYbc nàgAo cũnVhg khôPJng biếtYb nữaVq. i6Sau cgAùng tôgri cònVq muốnVh ugrống mội6t mìnpAh, TrápAc Ni6hỉ Ybbảo: ‘ĐEbược thgAôi, bipAết cậuYb khôpAng thPJoải máipA Ebrồi, lYby PJnày tVqôi Ybmời cậu.”

Cậu tgAa bìnhgA tpAhường cũngi6 chỉaX uaXống pAở PJmức Vhhơn Yb1 cVqhai thôaXi, hôPJm đógA gpAắng gượnggA đượcPJ đếnpA Vh2 chVqai, cũnEbg cgAoi nhPJư biếPJt tgrrọng nghĩEba khígr rồi.

Tay nàyVh Eblúc ugrống spAay Vqrồi thìPJ lạEbi pAbắt gAđầu kêPJu lgra gi6ào Ebthét: “KhôEbng pi6hải ThủpA ThủYb sipAnh i6con i6trai rồigA Vhà, cậgru đEbau pAlòng cEbái nYbỗi gìi6 nữaVq? gATôi kiếmpA chEbo Vhcậu i68 ePJm 1Eb0 eEbm grđẻ đượcVq nuôigA được,i6 đểpA mVqấy gAem Vhấy siYbnh cVqho cậuVq i61 tágA Vqnhé, cậPJu Ebthích pAcon tYbrai cóYb Vhcon traiEb, thíchi6 cYbon gáigr cói6 coVhn gái!”

Tôi vừagA nghgAe xonYbg, đgrã cảmVq thấyPJ mgren rượuVh pAdội lênaX đầu,PJ bậgrt dậyi6 hấEbt tungrg PJcả Ybbàn, đáPJm ngườiYb xunVqg quYbanh lpAiều Ybmạng cgran ngăn.i6 TEbôi gAphải đánhgA i6cho thằpAng ôEbn coEbn nài6y mộVht trVhận, kếtPJ qi6uả cảVh nggrười cậui6 taXa xiêuEb gAvẹo, nôgrn pAra nPJgay mộtpA baXãi máu.

Được lắYbm, tôEbi kVqhông thEbèm chấpgr grôn cogAn, tôaXi Vhđưa cậupA i6ta tVqới bệEbnh vpAiện vậy.

Lúc xPJe pAcứu thươnPJg đến,pA caXậu tgra tgAay cYbòn đanYbg PJcắm ốnYbg truyềnPJ vaXẫn cEbố níuVq tVhay tgAôi, chpAân thàgrnh Ybsâu sPJắc gAnói: “CoEbn tragri cũngAg đượcpA rồi,PJ copAn trapAi cũnEbg tốti6 Ybmà, Vqsao PJcậu lạipA khônaXg thícYbh coi6n trPJai chứ?”

Có cgron trVqai đi6ể lpAàm cgrái aXgì nàoPJ CYbon gáEbi khPJông phgrải tốtgr hVqơn à!

Sinh Vhđẻ cóPJ Vhkế hoạchgA aXbây gVhiờ kEbhông ci6ho phéVqp grđẻ đứPJa thứYb 2Vh, ngrếu khônEbg tôigA Ebcó cầi6n Vqphải kgrhổ thếVh nàYby grkhông hả?

Vả lgAại tôii6 grdỗ aXdành Ebcô ấyVh singrh PJcho grđứa cEbon dễVq gAlắm đấygA i6à? Tôii6 dỗaX nVhgon dỗVh ngọtEb cpAô ấgry đếgrn cảEb Eb1 nămi6 cVqó lẻVq rồEbi đấPJy, chỉgr Vqmong mVhỏi gAcô ấygA siVhnh chYbo tôi6i gr1 đứagr cogAn gáigr, thVhế màgA grkết quảpA lạPJi lgAà PJcon trai!

Tôi còYbn ggrì đVhau grlòng hơi6n không?

Ông bEbà nộVhi ngaXhe nóYbi làVq coPJn traVhi, thìgr Vqhài i6lòng lgAắm, kgAhỏi PJphải ngrói, Ybgiống hệtVh nhaXư cópA đưVqợc pAđứa gAcháu đíchgA tEbôn Vhrồi aXthì vạnVh aXsự đaXều thỏaVh mYbãn, tYbôi cYbó grcố Vqbảo côpA ấygA sini6h thêaXm PJđứa nữaaX thìVh đếnYb cảgA Vhviện tVhrợ bEbên ngPJoài cũEbng Vqchẳng gAcòn ai.

Tôi cEbó dễVh Vhdàng gìpA ki6hông hgrả tôi?

Mượn rượugA ti6iêu sầu,i6 sầuYb thêgrm sầugr, rượuaX ngấmYb ruộtYb sầu,i6 quảVq thật,PJ Vqngười sầugr cóaX rượEbu sầu.

Tôi cònEb Ebchưa gAói máPJu grđấy, cậupA gAta pAđã óigA mVháu rồi.

Đợi đếgrn Vhlúc cậuYb tVqa aXđẻ pAcon traigr, tôiYb Vhthể nàaXo cũnEbg cYbhuốc cậgru grta Vhbữa nữa.

Để cậuVq óigA Vhmáu chPJo màYb xem!

*chú: HgrE gAđấy cPJác cậuVq Vhạ ╮( ̄▽ ̄”)