Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh - Chap 41 -> 45

Chap 41: Đi chơi

 

Bây giờ thì nó đang nằm sải lai dưới đất. Mắt vẫn nhắm tịt vì chưa hết hoảng, hình như trước lúc “gặp nạn” nó có nghe tiếng ai đó, có phải là giọng của hắn không, nhưng cứ lạ lạ, hình như là không phải!!

 

Từ từ mở mắt, một người con trai đang chắn bên trên cho nó. Vậy là không phải hắn! Nó đưa tay lay lay

 

-Bạn ơi….. bạn không sao chứ?

 

-Ờ…….không sao! Nhi có sao không?- người đó vừa nói vừa đứng lên, đưa tay đỡ nó dậy

 

-Bạn là………?

 

-Mình là Lâm, người lần trước va vào bạn í, nhớ không?

 

Nó cố lục lại trí nhớ của mình, ôi cái trí nhớ ngắn hạn, việc học với việc ăn thì nhớ dai còn việc bình thường thì chẳng thèm nhét vào não. Lâm nào nhỉ (mới cách có mấy chap mà quên rồi hả????)

 

-À nhớ rồi!!...... Lâm 11A3 phải không? Lâm có sao không? (hỏi rồi, trả lời rồi, bây giờ hỏi nữa)

 

-Không sao! Còn Nhi?

 

-À! Không sao…… Cảm ơn Lâm nhé, nếu không có Lâm thì……..

 

-Không có gì

 

Cười gượng, nó chẳng biết phải nói gì tiếp nữa. Nếu như Lâm là người gây hấn với nó thì nó sẽ sẵn sàng dành cả ngày để cãi nhau với Lâm mà không biết mệt. Còn bây giờ….. nói sao nhỉ? Ngại chăng.

 

Thầm rủa cái đứa nào hay cái thứ gì hay cái gì gì đó làm cho cái tủ sách bị ngã, thề rằng nếu biết đứa nào làm chuyện đó thì nó sẽ phanh ra trăm mảnh, còn nếu không phải người làm mà cái tủ tự ngã thì nó sẽ nguyền rủa cái kẻ đã làm ra cái tủ kém chất lượng như vậy để cho bây giờ nó phải lâm vào tình trạng không biết nói gì

 

-Chiều nay Nhi có rãnh không?- Lâm lên tiếng làm nó giật mình thoát ra khỏi mấy cái suy nghĩ nhãm nhí của riêng mình.

 

-Hả….. Ờ, rãnh, Lâm hỏi có gì không?

 

-Ờ…… chiều nay…… Nhi…… đi chơi với Lâm được không?

 

-Ờ….. Được thôi!- nó vốn định không đồng ý, nhưng nghĩ lại thì Lâm đã cứu nó, không thể từ chối một cách phũ phàng như vậy được, dù sao thì làm như vậy coi như là trả ơn vậy!!

 

-Vậy nhé, ra về gặp nhau ở cổng sau nha!- Lâm mừng rỡ

 

-Ơ, sao không gặp ở cổng trước?

 

-Ờ, đi cổng sau cho nhanh ý mà ^__^

 

-Ừ, vậy nhé!

 

Chào Lâm rồi nó trở về lớp, chỉ tại cái tủ sách đáng gét mà nó không mượn được quyển sách nào, lại tốn hết cả giờ ra chơi.

 

Vừa vào lớp đã gặp cái bản mặt khó ưa của hắn, thế nào cũng lại tiếp tục cãi nhau một trận nữa cho xem. Ngồi vào bàn xem như không có sự tồn tại của hắn, cố gắng làm lơ để khỏi phải tốn hơi gây sự, ấy vậy mà không được.

 

-Đầu heo ngu ngốc cô vừa đi làm chuyện mờ ám gì đó?

 

Đấy, như nó nghĩ, biết thế nào hắn cũng gây sự, nhưng vẫn không nhịn được, phải đá đểu lại hắn vài câu thì mới hả dạ mà.

 

-Bộ anh đi theo rình hay sao mà biết tôi làm chuyện mờ ám, xem ra thì anh cũng chẳng có tốt đẹp gì đâu nhỉ!!!

 

-Tôi không cần rình! Chỉ cần nhìn cái mặt của cô thôi là tôi thấy hiện lên 2 chữ “mờ- ám” rồi!!

 

-Mặt tôi có chữ à!! Vậy thì anh nên đi khám mắt đi, không chừng bị loạn rồi đó! À không, mà có khi là vừa cận, vừa viễn, vừa loạn, vừa lé cũng nên…..

-Cô………

-Cô vào lớp kìa- Duy cắt ngang câu nói của hắn

Lần nào cũng vậy, phải Duy, Lam, Mi hay Long gì đó cắt ngang, còn không là nó với hắn có thể “đá” nhau tới sáng. Ngày nào mà không cải nhau là ăn không ngon, ngủ không yên

Không thèm nói chuyện với hắn nữa, ra về nó cũng cất nhanh tập vở rồi phóng trước luôn, mắc công ở lại lại tốn thêm nước bọt để đấu võ mồm với hắn

Xuống cổng sau trường, đã thấy Lâm đứng cạnh chiếc Air Black đợi nó từ lúc nào. Vội tiến lại. Nhìn thấy nó, Lâm mỉm cười, ngồi lên xe rồi đưa cái mũ bảo hiểm cho nó.

 

Không nói gì, nhận lấy cái mũ từ tay Lâm rồi đội lên, nhảy lên xe yên vị.

 

-Lâm định đi đâu vậy?- nó hỏi

 

-Đi rồi sẽ biết!!

 

Lại câu nói đó, lạ nhỉ? mỗi lần nó hỏi đi đâu thì cứ một câu “Đi rồi sẽ biết”. Nghe câu nói đó thì nó lại nhớ đến Quân, vắng Quân nó lại thấy buồn buồn. Nhưng Quân sắp về rồi, bây giờ lại sắp được đi chơi thì lại thấy vui vui (bà này sao mà tùm lum quá)

 

Vừa đi được vài phút thì điện thoại nó lại rung liên hồi. Là hắn gọi, mặt dù cay cú lắm, nhưng nó vẫn bắt máy. Vừa áp điện thoại vào tay thì nó đã tức mà máu muốn dồn lên tới não

 

-Cô chết ở đâu rồi vậy!!!

 

Đấy, cái con người mà mở miệng ra là không có nói được câu nào tốt đẹp cả. 

 

-Tôi đi chơi rồi, vậy đi!!!!

Cúp máy, ngắn gọn, mà súc tích…….. Điện thoại lại rung, nó bắt đầu cái màn **** rủa trong lòng, cái tên chết tiệt cứ thích phá đám.

-Gì nữa?

-Cô đi với ai vậy?

-Hỏi làm gì?

-Mi, Lam ở đây, mà đầu heo cô ngoài Mi, Lam ra thì còn ai là bạn nữa!! Đi với ai?

-Anh đang tra hỏi tù nhân đó hả? Tôi đi với ai kệ tôi!

Cúp máy cái cụp, điên tiết, nó tắt nguồn điện thoại luôn, vậy là yên thân không sợ bị hắn phá nữa. Nhưng nó nào biết, chỉ vì nó tắt máy mà hắn muốn điên lên được. Gọi tới thì cứ tò te tí…. rồi “thuê bao quí khách vừa gọi…….” Cứ như vậy, nghe giọng của cái bà đó mà hắn muốn bóp cổ cho chết quách đi.

Lâm chở nó đi chơi khắp thành phố, đi nhiều nơi, nhiều cảnh đẹp lắm, nó ít khi đi chơi và những nơi Lâm đưa đi cũng là những nơi mà lần đầu nó tới.

Đến một công viên lớn nơi mà các cặp tình nhân hay lui tới. Nó cảm thấy hơi…… kì. Dù sao kì nơi đây cũng dành cho các cặp tình nhân mà nó với Lâm có là gì đâu. Càng thấy kì hơn khi mà Lâm lại thuê một chiếc xe đạp đôi rồi bắt nó đi cùng…..

Chap 42: Lại tỏ tình

Dù cho nó có từ chối cỡ nào thì Lâm vẫn ép nó đi cho bằng được, nhất quyết không chịu, cho dù Lâm có ép cỡ nào

-Đi đi Nhi, một chút thôi

-Thôi! Không đi đâu, không thích mà!!

-Một chút thôi….. Hay 1 vòng thôi, đi mà!!

Lâm cứ mè nheo, nó chán nản, đành gật đầu vậy, xong 1 vòng là được rồi, cái công viên này cũng không lớn lắm. Thế là ngồi lên xe. Lâm chở nó đi, không khí ở đây trong lành, thoáng mát làm cho nó thấy dễ chịu hẳn. Nhưng điều đó lại bị đứt quãng khi mà nó lại nghe người khác chỉ vào nó và Lâm và khen đẹp đôi.

Nó không thích điều đó chút nào, nhớ lại những lúc đi cùng hắn, nó chỉ nghe toàn những câu như là “Đĩa mà đòi đeo chân hạc” ….. “hám trai”………. Toàn những câu khó nghe. Có ai nói nó với hắn đẹp đôi bao giờ đâu. Tự dưng nó lại thấy buồn “Mình điên rồi, tại sao lại buồn chứ, đồ đáng gét đó chẳng xứng với mình”. Cứ suy nghĩ mà nó không hề để ý rằng Lâm chở nó đi hết một vòng rồi và đang bắt đầu vòng thứ 2

Lúc này tại nhà, hắn vẫn đang rất điên tiết vì nó dám tắt điện thoại và lờ hắn đi. Hắn nhớ lại chuyện ở rạp chiếu phim và đã cho người điều tra xem cái hôm nó nói đi xe bus nhưng rồi lại nghỉ học để đi đâu, nhưng mãi đến bây giờ vẫn chưa thấy báo cáo gì từ người đó cả. Rút chiếc điện thoại ra và gọi

Tút………..tút………………

-Chuyện tôi nhờ ông đã làm đến đâu rồi?

-Thưa cậu, tôi đã điều tra, nhưng sáng hôm đó, cô ấy không đi xe bus, không hề có manh mối gì cả, tôi vẫn chưa điều tra ra được, hỏi người dân ở đó thì người ta nói là không nhớ vì cách đây cũng lâu rồi!!!

-Thôi được rồi, ngưng điều tra đi

Kết thúc cuộc đối thoại, hắn bắt đầu nghi ngờ không biết là nó đã đi đâu, hắn tin chắc rằng nó đang giấu hắn điều gì đó. Điện thoại lại rung lên liên hồi, giật mình, hắn cứ nghĩ là nó, nhìn ngay vào màng hình, thở dài…… thì ra là Tuấn (người luôn thông báo những việc cần giải quyết cho hắn ở trường)

-Gì vậy?

-Hội trưởng, giờ ra chơi có rắc rối ở thư viện!

-Sao giờ mới nói? Chuyện gì?

-Dạ, là Ly và Tuyết cùng lớp của hội trưởng đã xô ngã kệ sách, vì lo dọn dẹp đống bừa bãi nên em quên báo cho hội trưởng.

-Có ai bị thương không?

-Theo camera cho thấy thì không ai bị thương cả.

-Xử như bình thường.

Cúp máy, hắn vẫn luôn lạnh lùng như vậy. Ly và Tuyết đã phạm vào tội phá hoại của công. Theo luật thì sẽ bị xử đuổi học ba ngày và phải vào trường lao động, hoặc là nghỉ học. Ly và Tuyết không hề biết rằng trong thư viện có camera theo dõi nên định hại nó, không ngờ lại có người xông ra cứu nó và cũng không biết rằng mình đã bị phát hiện.

Bây giờ nó và Lâm đang yên vị trong quán chè mà Lâm nói rằng rất nổi tiếng. Đúng là đông thật, người ta đền đây đầy ngẹt cả quán.

-Lâm định đãi Nhi thật đó hả?- Nó hỏi lại một câu cho chắc chắn

-Ừ, Lâm mời Nhi mà!

-Vậy thì Nhi không khách sáo nhé!!- nó cười tít mắt, chẳng cần giữ xỉ diện trước mặt ai cả, nó chỉ biết là làm như thế nào để lấp đầy được cái dạ dày của nó là thấy vui rồi. Và cứ thế phát huy “tài năng” của mình, nó gọi lia lia

Lâm không thể tin là nó lại ăn được nhiều như vậy, khẽ lắc đầu nhìn nó ăn một cách đầy hứng thú.

Sau khi “tàn phá” gần hết số lượng chè trong quán, Lâm chở nó về nhà. Tất nhiên là nó không để cho Lâm chở tới tận nhà. Chỉ kêu Lâm chở đến gần đó thôi. Xuống xe, chào Lâm rồi nó bước đi về.

-Nhi này……- Lâm kêu nó lại

-Sao?

-Lâm có chuyện này muốn nói với Nhi!

-Chuyện gì vậy?

-Lâm…….Lâm……Lâm thích Nhi- anh chàng lắp bắp cứ y hệt như cảnh Long đang tỏ tình với Mi, chỉ khác ở đây người được tỏ tình là nó

Nó bối rối lắm, thật ra thì nó không hề thích Lâm, nó chỉ xem Lâm như một người bạn thôi, nó không nghĩ rằng chỉ gặp nhau một, hai lần mà Lâm lại nói thích nó. Tiếng sát ái tình chăng. Nhưng dù sao thì chuyện này không thể để kéo dài được, phải nói rõ với Lâm thôi.

-Lâm à….. Thật ra thì….. Nhi chỉ xem Lâm như một người bạn thôi. Bây giờ Nhi muốn tập trung vào học, Nhi vẫn chưa nghĩ tới mấy chuyện này. Chúng ta có thể tiếp tục là bạn được không?

-Nhi không cần suy nghĩ sao?

-Ừ, Nhi nghĩ như vậy là tốt nhất. Được không!

-Nhưng Lâm yêu Nhi mà

-Nhi xin lỗi, thôi Lâm về đi, tối rồi!!

Rồi nó quay đầu bước đi, nếu cứ tiếp tục đứng đây thì chỉ thêm khó xử mà thôi. Lâm không nói gì, chỉ lặng lẽ quay đầu xe. Nó đứng trước của nhìn vào, hắn đang xem tivi. Quyết định, mở cửa thật nhẹ rồi phóng vù lên lầu. Nếu bị hắn chặn lại thì thế nào cũng hỏi đi đâu, đi với ai và……. bla.. bla…

Vụt………. Phi ngay vào phòng. Đóng xầm cửa, khóa chốt, vậy là được yên thân. Nó cười thỏa mãn.

Thật ra là hắn biết rằng nó về nhưng vẫn giả vờ ngồi xem tivi đó thôi. Vì khi mà nó mở cổng lớn thì trong nhà sẽ nhận được tín hiệu và hắn biết ngay từ lúc đó, chỉ là hắn giả vờ không thèm quan tâm đó thôi.

Một ngày nữa lại trôi qua. Tiếp tục đến lớp như mọi ngày. Nó băng khoăng không biết là Lâm có vì chuyện đó mà không gặp nó nữa không. Mới vừa nghỉ tới Lâm thì Lâm lại xuất hiện

-Ra về Mi có thể gặp Lâm ở trước cửa phòng thí nghiệm khu B không.

-Ừ, được.

Chỉ chờ nó nói như vậy thôi, Lâm quay lưng bỏ đi. Lạ thật! Lâm chỉ toàn xuất hiện những lúc không có hắn. Vô tình chăng?

Chap 43: Hôn, hôn và hôn

Sao vậy nhỉ? Cả ngày hôm nay hắn chẳng nói gì cả. Không lẽ vì bị nó cho ăn bánh bơ ngày hôm qua lên giờ giận luôn rồi hả? Chán thật!

Lam với Duy thì cứ như vậy, suốt ngày nhìn nhau rồi lại quay đi. Còn Mi và Long thì cứ cười cười nói nói, trong giờ học mà nó còn thấy Mi nhắn tin nữa cơ. Không lẽ ngồi cách nhau có hai bàn mà lại nhớ tới vậy sao. 

Nhiều khi nó thấy sao mà phung phí quá. Có gì thì cứ viết giấy đi rồi nó đồng ý làm người đưa thư cho, lấy giá rẻ thôi cũng được (tính toán gúm ~_~!). Nhìn Mi, Long và nó suy ra được một điều rằng, tình yêu gây tốn kém về kinh tế. Đó là một mình chứng hùng hồn chứng minh cho việc KHÔNG NÊN YÊU!!

Ra về nó lại phóng sớm. Lần này thì hắn không thèm để ý nữa.

Đến nơi mà Lâm đã hẹn. Thấy Lâm đứng trước cửa phòng thí nghiệm, nó vội tiến lại

-Lâm kêu Nhi ra đây có gì không?

Lâm chợt quay qua, hai tay đặt lên vai nó, nhìn nó khẩn thiết.

-Nhi có thể suy nghĩ lại được không? Lâm thật sự rất thích Nhi mà!

Lại câu đó, nó thật sự không biết nói gì, Lâm chỉ là một người bạn, không hơn không kém. Nó thật sự không muốn mất người bạn này, nhưng vẫn phải dứt khoát thôi

-Xin lỗi Lâm, nhưng Nhi đã nói rồi, thật sự thì Nhi chỉ coi Lâm như một người bạn thôi. Xin lỗi!

Dứt câu, nó quay lưng bước đi nhưng Lâm lại nắm tay nó kéo mạnh lại. Lâm ghì hai tay nó vào tường. Lúc này nó bắt đầu hoảng, Lâm đang muốn làm gì vậy chứ. Nó chưa kịp nghĩ ra nên làm gì tiếp theo thì đã Lâm nói. À không, Lâm hét:

-Nhi phải là của Lâm, là của Lâm thôi, Lâm yêu Nhi 

-Lâm hãy suy nghĩ kĩ lại đi. Lâm phải bình tĩnh, đừng như vậy mà- nó cố gắng giật tay khỏi Lâm. Nhưng Lâm mạnh quá, cứ như phải nói là ngang ngửa hắn, nó không tài nào giật ra được, tìm cách trấn an Lâm

-Nhi nói đi, Nhi yêu Lâm phải không, Nhi là của Lâm đúng không? Nhi nói đi

-Không, Nhi đã nói rồi, Nhi là Nhi, Nhi không là của ai hết

Nó đang hoảng loạn, trong tình cảnh này, trên phim người con trai chỉ có thể làm một chuyện mà không hề suy nghĩ, nó không muốn, nó không muốn như vậy. Nhưng mọi thứ không bao giờ như ý nó muốn. Lâm cúi xuống hôn nó, quay mặt tránh đi nhưng không được.

Tìm mọi cách vùng vẫy, vô ích, nó không thể đẩy Lâm ra, không! Nụ hôn đầu của nó, làm sao có thể như vậy được chứ? Nó càng vùng vẫy, Lâm càng ghì mạnh. Nó như điên lên được, Lâm cưỡng hôn nó, bắt đầu đưa lưỡi vào miệng nó. Không được, không được! Nó khóc, nó lại khóc rồi, nó không thể làm cho Lâm dừng lại được. Phải làm gì đây.

Bốp!!!

Lâm ăn một cú đấm trời giáng, ngã nhào ra đất. Là hắn!! Nó sợ hãi chạy ra sau lưng hắn. Mắt hắn đỏ lòm hằn lên những tia lửa giận nhìn Lâm, hắn thật sự muốn điên lên được khi thấy cảnh đó.

-Tôi đã cảnh cáo cậu không được đụng đến cô ta rồi mà, tại sao cậu ngoan cố như vậy? Muốn chọc tức tôi sao?- Hắn nắm cổ áo Lâm, kéo xốc lên

-Sao! Thấy cảnh đó vui chứ?- Lâm cười, một nụ cười đầy vẻ mỉa mai và đểu cáng. Nó gét, rất gét nụ cười đó, tại sao Lâm lại trở nên như vậy chứ. 

Nó chỉ đứng chết trân nhìn Lâm bị hắn giáng thêm một đấm sau câu nói đó. Thật sự thì nó cũng chẳng nghe 2 người đó nói gì nữa. Nó chỉ biết khóc rồi đứng nhìn Lâm đầy căm phẫn. Tại sao Lâm lại đối sử với nó như vậy?

Rồi hắn lại nắm tay nó lôi đi từ lúc nào nó cũng chẳng để ý. Chỉ biết là nước mắt cứ như vậy trào ra thôi. Ra khỏi trường, nó vẫn khóc (khóc hoài vậy trời). Thả tay nó ra hắn nhìn nó, hắn vẫn còn tức giận cho cái sự ngu ngốc của nó. Nếu như nó chịu nói cho nó biết rằng người đó là Lâm thì hắn đã không cho nó đi cùng Lâm rồi.

Cả 2 bước đi, để lại Lâm đứng nhìn theo, nở nụ cười đầy ẩn ý. “Hãy chờ đi, trò vui vẫn còn dài”

Nếu như lúc đó hắn không cảm thấy khó chịu trong người, hắn không cảm thấy lo lắng, không chạy đi tìm nó thì lúc đó không biết Lâm sẽ làm gì nó tiếp theo. Lúc thấy cảnh Lâm đang hôn nó tim hắn nhói lên như bị ai bóp chặt.

-Khóc đủ chưa? Sao lại phải khóc?- hắn quát

Giật mình. Nó càng khóc to hơn, tại sao lại không cho nó khóc chứ. Nụ hôn đầu đời của nó, nụ hôn mà nó từng mơ sẽ trao người mình yêu bên bờ biển đầy lãng mạn. Bây giờ thì lại vỡ ra như vầy, không lãng mạn mà lại còn bị cưỡng ép. Không tức mới lạ

-Huhu………. Nụ hôn đầu tiên của tôi……….. Oaoaoaoa……

-Khóc gì? Ai bảo cô ngu ngốc làm gì?

-Anh nói ai ngu ngốc…… huhuhu……… anh thử bị mất nụ hôn đầu tiên đi xem xem có tức mà khóc không…. huhu…….

Nó vừa dứt lời, lấy hai tay áp vào má nó, kéo nó lại. Tin được không? Hắn dám hôn nó. Nó trợn tròn mắt, người ta hôn nhau toàn nhắm mắt, ấy vậy mà mắt nó lại mở to hết cỡ. Nín khóc luôn, người nó cứng đơ, tim đập loạn xạ.

Bỏ nó ra, nhìn mặt nó lúc này trông ngố đến sợ, khẽ mỉm cười hắn nói

-Mất nụ hôn đầu tiên rồi. Tôi có khóc đâu!!

Nó vẫn đứng im như trời trồng, mắt vẫn nhìn về một điểm, tim vẫn nhảy loạn xạ. Đơ!

-Này, bị gì vậy?- Hắn lay vai nó

-Ức……. ức……….ức……..- nó nấc cục liên hồi

Nhìn nó giật giật, mặt thì đơ ra, trông chẳng khác nào người trên trời mới rớt xuống. Hắn chỉ biết cười, nó không giận, không phản đối như lúc nãy đối với Lâm. Không biết nó có thích hắn không nhỉ. Nhưng hắn thì thích nó mất rồi!!

Nắm tay nó lôi đi, nó vẫn không ngừng nấc cục. Về tới nhà, nó vẫn cứ lơ ngơ như vậy, vẫn nấc cục không ngừng.

Mở cửa, đẩy nó ngồi xuống chiếc ghế salong. Duy, Long cũng đang ngồi xem tivi, thấy cái đứa nào hắn mới “lượm” về, nhìn mặt ngơ ngơ ngáo ngáo, không phải nó. Tên Long cứ hết đưa tay huơ huơ trước mặt nó, rồi lại vỗ tay bôm bốp, vậy mà nó vẫn ngồi đơ như trời trồng.

Hắn từ dưới bếp đi lên, trên tay cầm theo một ly nước đầy

-Mày làm gì mà cô ta cứ đơ như cây cơ vậy?- Duy nhìn hắn mặt gian gian

-Ai biết đâu, thấy cô ta đứng ngoài đường nên lôi về. Từ lúc đó tới giờ cứ như vậy thôi- hắn bịa ra một lí do.

Đưa ly nước cho nó, cầm ly nước dốc hết vào miệng, vậy mà vẫn nấc liên hồi. Hắn tìm đủ mọi cách, từ kêu nó nín thở cho tới làm nó giật mình. Tất cả đều vô dụng, tự hỏi tại sao nó vẫn nấc liên hồi? Bây giờ hắn bắt đầu hối hận khi hôn nó.

       Chap 44: “Cái đầu hại cái thân”

 Thôi thì đưa lên phòng cho đi ngủ, ngủ là hết nấc thôi. Bây giờ nó cứ như…….. trẻ lên ba. Mặt cứ đơ đơ, ngồi im một chỗ, kêu gì làm đó. Đến độ hắn phải lôi nó lên phòng kêu nó ngủ.


Nó cũng làm theo lời hắn, cũng leo lên giường…… nằm. Con mắt thì vẫn mở thao láo. Người vẫn cứ giật giật theo từng tiếng nấc. Định đóng cửa đi ra ngoài.

Thật sự thì, nếu hắn cứ để như vậy thì sợ nó cũng như vậy tới sáng, cứ như người mất hồn, mắt thì mở to hết cỡ mà không biết có thấy gì không. Với cái bộ dạng của nó lúc này thì không biết này mai ai sẽ lôi nó ra được khỏi giường, ai sẽ kéo nó dậy để mà đi thay đồ, đi……….

Thôi thì quyết định đánh liều vậy. Được thì tốt, còn không thì chỉ……. tốn công chút xíu thôi chứ cũng chẳng mất gì.

Đi đến ngồi bên cạnh nó khẽ nói nhỏ

-Này, nếu cô cứ như vậy thì tôi sẽ hôn cô nữa đó!! Mau tỉnh lại đi chứ!!!

Không động tĩnh, hình như lúc này nó không còn nghe thấy gì nữa rồi. Người cứ lâng lâng như vậy thôi, chứ có biết gì nữa đâu. Nên những lời mà nãy giờ hắn nói đều thông từ tai này qua tai kia hết rồi.

Rồi quyết định, hắn quay mặt nó qua, đáp lên môi nó một nụ hôn. Tim cả hai bắt đầu đập loạn xạ. Lần này hắn hôn nó còn lâu hơn cả lần trước. Nụ hôn thứ hai cứ giống như là hóa giải lời nguyền vậy. Nó dần tỉnh ra, mặt bắt đầu đỏ dần và mắt cũng không còn mở thao láo nữa mà từ từ nhắm lại, người cũng hết bị nấc

Sau 1p30s, lúc này hắn mới chịu bỏ ra. Gì vậy chứ??? Ngủ luôn rồi à!!!

Không ngờ vừa buông ra đã thấy nó nhắm mắt rồi nằm im luôn, khẽ lắc đầu. Làm hắn tốn công, nhưng nghĩ lại thì……. cũng sướng sướng (ặc). Thật sự thì nụ hôn của hắn cũng là nụ hôn đầu tiên đó chứ. Định “để dành”, ai ngờ đâu lúc đó lại không tự chủ được bản thân và chụt. Nhưng cảm giác lúc đó thì tim hắn đã loạn nhịp.

Trở về phòng mình, hắn cũng như trên mây, con tim băng giá của hắn chắc có lẽ…… tan chảy rồi. Tan chảy vì một đứa con gái lanh chanh, lóc chóc. Tan chảy vì một đứa con gái suốt ngày cãi nhau với hắn. Và tan chảy vì đứa con gái làm cho hắn nhớ lại như thế nào là yêu thương. Hắn đã thay đổi!

Tại phòng nó, thật ra thì lúc nãy nó không có ngủ, nó chỉ giả vờ thôi. Bởi nếu như lúc đó nó không giả vờ ngủ thì nó cũng không biết phải nên nói gì với hắn nữa. Tâm trí nó rồi loạn, tự hỏi tại sao lại để im cho hắn hôn như vậy? Tự hỏi tại sao con tim cứ đập loạn xạ khi bị hắn hôn còn đối với Lâm thì không? Tự hỏi tại sao lại không có câu trả lời cho những câu tự hỏi???? Và cứ tự hỏi và…..tự hỏi

Cả đêm nó thức trắng vì những câu hỏi?? Vì những cảm giác đáng gét cứ làm nó lâng lâng. Cứ trằn trọc, tìm đủ mọi cách nhưng vẫn không ngủ được. Nào biết đâu đêm hôm đó cũng có người thức cùng với nó.

Sáng ra, nhìn mặt nó cứ như con gấu panda. Hai mắt thâm quần. Leo khỏi giường, thay đồ rồi bước ra. Vừa ra khỏi khỏi cửa đã thấy cái mặt hắn. Làm gì đây??? Nó còn chẳng dám đối mắt với hắn nữa là, nhìn hắn là nó lại nó tới chuyện hôm qua, thế là nó lại tránh đi

Nhìn cái hành động của nó, hắn lại nhếch môi cười. Đi nhanh đến trước mặt nó hắn cúi xuống nói nhỏ

-Đầu heo ngu ngốc, đừng tưởng được tôi hôn rồi cô thích tôi nhé. Tôi không bao giờ yêu đầu heo như cô đâu!!!

Giật mình, vừa nghe hắn nói ba chữ “cô thích tôi” nó giật mình một cái, gì vậy chứ? Sao lại giật mình? Lại tiếp tục tự hỏi bản thân sao lại giật mình, mặt nó lại đỏ lên, ngượng quá, nên chử-i lại hắn một vố cho đỡ ngượng

-Tôi mà thích anh á??? Mơ đi!!! Mà ai cho anh dám hôn tôi hả, ghê quá điiiiii !!

Nó hét lên rồi lấy tay chùi chùi miệng làm như vẻ muốn bôi đi hết những gì trên miệng xuống. Rồi bước đi mà chân dậm xuống đất thình thịch. Khẽ nhíu mày, không biết nó có thật sự cảm thấy khó chịu khong nhỉ?

Tên Long với Duy đứng sau lưng nó từ lúc nào, vừa nghe nó hét thì giật bắn người. Bây giờ thì đứng một đống mặt ngu ra. Đi tới trước mặt hắn, tên Long lắp bắp

-Mày…….. mày hôn…….hôn bà chằn lửa đó hả?

-Vậy lí do tối qua cô ta như vậy…… là vì…… mày???- Duy nhớ lại cái vụ “đơ” tối qua, khẽ rùng mình

-Tụi bây mà nói ai nghe thì đừng có trách…… mà tao chỉ vô tình đụng trúng thôi…..- lại biện minh

Duy, Long làm như không có gì, cả đám lại đến trường.

Vừa nhìn thấy mặt nó, Mi, Lam đã sửng sốt

-Trời ơi!!! Nhi ơi, mày đánh nhau với ai mà hai con mắt mày bầm thấy ghê quá vậy?

-Bầm cái đầu tụi bây á!!! Tại tối tao mất ngủ!! 

-Ủa, vậy hả? Mà sao mất ngủ?

Nghe Lam hỏi câu đó, nó lại nhớ đến nụ hôn của hắn rồi lại bất giác đưa tay lên sờ môi mình, tim lại loạn nhịp và lần nữa lại…… lâng lâng, hồn bay theo gió. Lam nhìn hành động của nó định cốc đầu cho nó tỉnh thì vào giờ học.

Cô chủ nhiệm bước vào lớp, tay cầm theo một tờ giấy gì đó.

-Chào các em, cô vừa nhận được giấy thông báo, trường của chúng ta sẽ tổ chức lễ hội cho mùa đông bằng cách sẽ diễn lại bộ phim nhạc kịch High School Musical. Lớp 10 sẽ diễn phần I, 11 phần II và 12 phần III. Mỗi lớp sẽ phải cử ít nhất hai người để đi thử vai.

Cô vừa dứt lời, cả lớp lại nháo nhào lên vì phấn khích

-Sao sớm quá vậy cô, còn đến 1 tháng nữa mới tới mùa đông mà cô!!- lớp trưởng Hà Linh hỏi

-À, vì chúng ta còn phải tập diễn nữa, 1 tháng có khi là quá ít.

Cả lớp “À” lên một tiếng, rồi lại nháo nhào lên. Mi bỗng đứng phắt dậy

-Thưa cô, em có ý kiến. Em đề nghị cử Bảo Nhi đi thử vai, tiếng anh của nó rất chuẩn đó cô

-Ừ….. Vây Bảo Nhi thì sao em đồng ý không?

Nó vẫn còn ngồi lâng lâng, có biết trời trăng mây đất gì đâu, nghe cô gọi thế là cứ gật gật đại mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

-Được rồi vậy thì thêm một bạn nữa vì nhà trường bắt buộc phải có 2 người tham dự.

Và cứ thế lớp cử thêm một người. 

-Vậy nhé, ra về các em sẽ tập hợp ở đại sảnh để thử vai. Các em nhớ đi theo cổ vũ cho các bạn nhé!!

Bây giờ thì nó mới tỉnh ra, chẳng nhớ lúc nãy cô đã nói gì và tại sao lớp lại nháo nhào. Chồm lên hỏi Mi, Lam với cái mặt ngơ ngơ ngáo ngáo. Sau khi nghe Mi, Lam giải thích, nó hét lên một tiếng ngay giữa lớp học làm mọi người nhìn nó như người trên trời mới rớt xuống. Ôm đầu đau khổ

-Trời ơi Mi ơi…… Mày hại tao rồi, mày biết là tao sợ đứng trước đám đông lắm không hả con kiaaaaa!!!!

-Ai biết! Ai bảo mày gật đầu làm gì? Bây giờ đổi lại không có được đâu!!!

-Ax……. điên mất

-Ra về là thử vai đó!!- Câu nói của Lam cứ như là cầm cái búa tạ 1000kg đập thẳng vào đầu nó vậy. Choáng váng!!!!

Chap 45: Thử vai

Ôm đầu đau khổ. Con bạn thân ác độc. Làm sao mà nó dám lên thử vai đây chứ, đứng trước cả trăm người mà diễn mà hát, làm sao mà nó làm được……. Ax, chắc nó điên mất thôi. Chưa kể bây giờ hai con mắt nó lại thâm quân nữa chứ….. hix hix

Lúc nào cũng vậy, cái thơi khắc mình mong đợi thì nó không tới hoặc lâu lắm mới tới. Còn cái lúc mà mình không mong thì khỏi kêu nó cũng “chạy maratong” đến. Chưa gì mà đã tới giờ về rồi. Nhưng suốt quãng thời qian đó, nó đã ngồi tìm cách, tìm đủ mọi cách trên trời dưới đất và cuối cùng…….. nó chọn cách duy nhất

Đó là lên đóng cho kinh khủng vào, thôi thì chịu xấu mặt một lần thôi rồi sau này sống xót.

Đứng ở đại sảnh. Lòng nó hồi hộp mà tim muốn rớt ra ngoài luôn ý. Cả lớp cũng kéo tới nhiều lắm, mặc cho nó nói là không cần cổ vũ, nhưng lớp nó vẫn kéo đến nườm nượp và tất nhiên trong số đó không thể thiếu hắn. 

Đã sợ rồi mà ông trời vẫn không thương nó, ổng cho lớp 11A1 lên diễn đầu tiên và tất nhiên một là nó lên trước và hai là người kia lên trước. Run lẩy bẩy chờ ban giám khảo gọi, miệng nó không ngừng lẩm bẩm “Đừng kêu Bảo Nhi, đừng kêu Bảo Nhi…”

-Nguyễn Hoàng Bảo Nhi, 11A1 lên thử vai

“Trời ơiiiiiiiiiii”, Đau khổ vật vả, thật sự thì bây giờ mà nói, phần 2 của bộ phim nói về cái gì nó còn không nhớ nổi nữa thì lấy đâu mà thử vai hả trời!!! Nó đứng im, không chịu nhúc nhích

-Kêu mày kìa, lên đi!!- Lam thúc nó

-Tao…… tao……. không……. nhớ lời……. lời thoại- chưa lên sân khấu mà nó đã bắt đầu á khẩu rồi

-Vậy bây giờ sao???- Mi cuống cuồng lên, nghĩ lại thì cũng tại nó mà ra- Hay…. hay mày lên đi…… có gì tao nhắc cho

-Vậy…… vậy…… vậy tao….. tao diễn……. hay ….. hay hát- lắp bắp mãi nó mới nói xong một câu

-Hát đi, tao đâu có nhớ lời thoại đâu, hầu như ai cũng hát không à!!

-Hát…… hát…… hát bài gì?

-I gotta go my own way, vậy đi, đi đi

-NGUYỄN HOÀNG BẢO NHI, 11A1- Vị giám khảo bắt đầu khó chịu

-Dạ, nó lên nè thầy- Mi đẩy nó lên đằng trước

Đứng trên đó mà nó như không còn sức lưc để cầm cái micro nữa, cơ thể bủn rủn, chân thì cứ run cầm cầm va vào nhau, miệng cũng không nói được một chữ. Mồ hôi bắt đầu túa ra. Thử vai thôi mà nó sợ cứ như là chuẩn bị nhảy vào lửa vậy.

Thấy nó đứng im ru, ông giám khảo liền nhắc

-Em định biểu diễn bài gì? Mau diễn đi chứ, chúng ta không có nhiều thời gian đâu

Nó run run, cầm cái mic để lên miệng, lắp bắp

-Dạ….. dạ…… I.. I….. got…..gotta……go…….my…..own way

Ông giám khảo nhìn nó lắc đầu, nói còn không xong thì lấy gì mà hát nữa. Nó đứng chết trân nhìn Mi, Mi bắt đầu hát để cho nó nhìn mà….. đọc theo

-I……. got…….. gotta…….say…….that…….that……on……my……my mind

Cứ như vậy, những người đứng xem lại được một tràn cười vỡ bụng. Bọn hắn đứng nhìn mà đơ luôn. Không hiểu sao cái đứa phải nói là “tự trọng cao” như nó mà lại đi làm trò hề cho người khác như vậy. Có biết đâu rằng nguyên nhân là vì một “ai đó”

Cứ như vậy, Mi đọc sao, nó đọc y như vậy. Thỉnh thoảng Mi còn tự ôm mặt lắc đầu chịu thua con bạn. Nếu như các bạn có xem High School phần 1 rồi thì các bạn chắc hẳn sẽ thấy trong phim có lúc anh chàng lên thử vai mà phải viết vào tay ấy. Nó còn tệ hơn cả vậy. Bài hát của người ta chỉ có 3p mấy, vậy mà nó hát….à không nó đọc hết 10p mấy. Hic

Xấu hổ ê chề. Nó muốn đào lỗ nhảy xuống chết quách đi cho xong. Kết thúc phần thi của nó thì mọi người cũng hết choáng váng. Từ cười nghiêng ngã mà chuyển sang choáng váng là hiểu mức độ cỡ nào rồi chứ!!

Thôi! Coi như là nắm chắc phần mình rớt, khỏi lo phải lên sân khấu. Hát…… à quên… đọc xong là nó phi ngay xuống chỗ Mi Lam. Vô tình va phải một chị lớp 12. Vừa ngước mặt lên.

Người…… người này……. người này tại sao lại giống chị….. chị của nó. Giống quá!! Tim nó bỗng nhói lên. Chỉ giống thôi bởi chị nó lớn hơn nó đến 4 tuổi. Nhưng khuôn mặt xinh đẹp và dễ thương, đôi mắt giống nó. Cứ y như là sao từ bản sao của chị nó vậy

-Ơ……xin….xin lỗi chị…….

-À….. Không sao…… Nhóc có phải là bạn gái Lam Phong không?- Chị đò nhìn nó, nở nụ cười đầy ẩn ý.

-Sao….. sao ạ. Bạn gái á??? Không… không phải đâu!!

-Thế à!! Là nhóc nói đó nhé. Chị thích cậu nhóc đó đấy. Cho nên chị sẽ không bỏ qua đâu ^____^- nói rồi chị ta cười thật tươi

-Gì chứ? Chị học lớp 12 đó, cậu ta học lớp 11. Chị không thấy như vậy là quá vô duyên sao. Vả lại chị là con gái nữa. Bộ chị không biết xấu hổ hả?- nó tự dưng xửng cồ lên khi nghe chị ta nói.

-Haha, sao vậy nhóc. Cậu ta đâu phải là bạn trai của nhóc, nhóc đâu có quyền gì mà cấm chị. Hay…… nhóc thích cậu ta?

-Chị……… chị kêu ai là nhóc hả?- chợt nó lảng tránh

Chị ta chẳng nói gì, chỉ cười rồi bỏ đi. Nó thấy cái gì đó quen lắm, phải chi chị nó bây giờ vẫn còn trên đời này thì chắc là đẹp như vậy rồi. Nhưng nghĩ lại thì con gái như chị ta mà lại đi thích con trai nhỏ tuổi hơn mình mà còn “không bỏ qua” nữa chứ. Cho nên chị ta chắc chắn không phải là chị nó. Chị nó không bao giờ làm như vậy đâu

Đi lại chỗ Mi và Lam thì thấy Quân….. Quân đang đứng đó…… Quân về rồi!!!! Nó vui quá. Tót lại chỗ Quân đầy phấn khích

-Quân về lúc nào vậy?

-À. Mới về tới nhà lúc sáng, mệt quá nên Quân nghỉ luôn hôm nay. Đợi ra về rồi mới đi rước Nhi luôn- Quân nói rồi lại cười với nó

-A! chị Nhi. Hihi, lúc nãy chị hát hay quá ^^- Con bé Nguyệt Mỹ lại không biết từ đâu chạy tới miệng cười tươi

Nhưng con bé có biết đâu cái câu nói đó lại làm cho nó ngượng đến độ đỏ mặt. Cứ như là đang châm biếm vậy (chứ gì nữa!!!). Hát như vậy mà khen hát hay. Thật tình hết chỗ nói!!!

Thôi thì đành nhịn, dù sao thì con bé cũng chỉ có y định khen thôi mà!! Nó cười tươi rồi nói lại với con bé

-Hát hay đâu mà hay…… hic… Mà em có thi không vậy?

-Có, em thi rồi. Không biết có đạt không nữa hi hi

-Hôm nay xem như mừng Quân trở về, chúng ta đi chơi đi!!!!- Lam nhảy lên, mặt hí hửng

Tất nhiên! đi chơi thì nó với Mi là không thể từ chối. Mà nó đi thì Quân đi, Mi đi thì Long cũng đi, Lam đi thì không thể thiếu Duy, Nguyệt Mỹ thì được đi chơi sướng ơi là sướng thì chắc chắn là không từ chối. Còn hắn thì sao nhỉ???? Mặt hắn sao mà đầy xác khí.

Nhưng dù sao thì cũng quyết định rồi. Hắn đi hay không thì kệ hắn. Quân kêu ngay một chiếc xe để chở cả đám đi