Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh - Chap 36 -> 40

Chap 36: Anh/cô ấy là người yêu tôi!!

 

Long và Mi đi khỏi, mấy cô gái liền nhanh nhảu chộp ngay cái ghế trông bên cạnh hắn.

 

Người kia ngồi xuống thì lại bị người này lôi ra, người này ngồi xuống thì lại bị người kia lôi ra. Lúc này hắn bắt đầu thấy khó chịu, tại sao đám con gái cứ thấy “trai đẹp” là lại tươm tướp như vậy chứ? Tại sao hắn im lặng nhưng vẫn không chịu đi? Bây giờ thì hắn lại ước chi đám con gái đó cứ giống như nó, cứ gét hắn cho xong!

 

Còn nó lúc này lại khoái chí khi thấy hắn bị đám con gái cấu xé, nhưng lại hỗn độn chút gì đó khó chịu. Cảm xúc cứ rối cả lên, không biết nên vui hay nên giận nữa!!

 

Ngồi hoang mang với mấy cái cảm xúc, cứ đấu tranh tư tưởng “thấy cảnh đó thì mình phải vui chứ.. haha……….. nhưng con trai gì mà cứ để cho cả đám con gái xúm lại động chạm như vậy chứ?......... nhưng mà hắn bị như vậy thì cũng đáng đời mà……… nhưng sao mấy bà chị lại hám trai như vậy chứ?.........”- điên đầu với mớ suy nghĩ

 

Bỗng!

 

“Sao tay mình ấm ấm nhỉ?” Cúi xuống tìm nguyên nhân khiến bàn tay “ngọc ngà” của mình thay đổi nhiệt độ một cách bất thường

 

“Gì…..gì đây? Sao…..sao lại nắm tay mình? Từ……từ đâu ra vậy chứ?”- Thì ra hung thủ không ai khác chính là hắn

 

Vì không chịu nổi cái đám đó nữa, hắn quyết định liều mình đứng lên tiến qua chỗ nó, chộp lấy ngay cái tay đang chống trên ghế của nó rồi kéo về phía hắn

 

-Tôi có người yêu rồi! Cô ấy đây!- nói rồi hắn quay qua nhìn nó cười hiền

 

Đơ 3s………

 

“Làm…..Làm gì vậy chứ?”- mặt nó đỏ ửng, tim đập nhanh hơn một nhịp. Không hiểu sao nó lại để im. Bình thường thì có lẽ là hắn đã bị nó đạp rớt xuống ghế và chử-i xối xả rồi. Nhưng……có lẽ…… “say” rồi sao?

 

-Anh cũng vậy hả?......... có phải không vậy chứ?........ Lần này là em chắc chắn anh đang giả vờ………. Đứng vậy, con nhỏ xấu xí này sao làm bạn gái anh được……..- cả đám cứ lần lượt lên tiếng phản bác

 

Vốn dĩ nó đã định làm “khúc gỗ” rồi cứ ngồi im cho lành, nhưng mà “cây muốn lặng mà thằng gió nó cứ gây sự” đã vậy! Không làm “gỗ” nữa, làm “bão cát” dập chết cả đám luôn

 

-Nè! Mấy chị nói đủ chưa? Đúng vậy, anh ta là người yêu tôi. Người ta đã nói là có người yêu rồi mà sao mấy chị cứ mặt dày bám theo vậy? Thử hỏi ra đường có “mấy ai” hám trai như mấy chị? Mà đây lại còn nhỏ tuổi hơn nữa chứ! Còn chị, chị xem lại cái mặt của chị đi, chị noi tôi xấu hả? Mặt của chị thì ít ra cũng cả kí phấn trên đó, xem mặt tôi nè, da trắng mặt láng, không bôi son trét phấn như mấy chị đây. Có thể tôi không đẹp, nhưng ít ra tôi cũng hơn được nhiều “người”. Cho nên mấy người làm ơn có tự trọng một chút đi ha! Tôi chỉ nói ngắn gọn như vậy thôi (ngắn gọn á hả?) mong mấy chị “thấm” dùm tôi. Mà trên xe con nhiều chỗ lắm, cần gì phải dành nhau một chỗ như vậy? Bộ “thiếu hơi” nhau hả? Mà thôi, không nói nữa, tự hiểu đi nhé!

 

Sau khi xổ một tràng cho hả giận, nó ngồi cười đắc thắng “Gì chứ dám đụng vào Bảo Nhi tôi thì mấy chị chỉ có nước độn thổ, hehe”. Mấy bà chị người thì mặt xanh lè vì xấu hổ và sợ nó, người thì mặt đỏ ơi là đỏ (bớt nóng!!) vì bị một con ranh con….. vạch mặt. 

 

Không ngờ được rằng nó lại tu được một hơi dài như vậy, chử-i xối xả. Mấy bà chị muốn nhào tới cho nó một trận lắm, nhưng mà vì hắn ngồi ngay đó nên đánh ngậm tức bỏ đi.

 

Còn hắn thì bây giờ vẫn còn đang đơ toàn tập. Hối hận khi vác cái mặt qua ngồi cạnh nó để bây giờ nó đưa nguyên cái “loa phát thanh” vô thẳng tai hắn mà xả. Lỗ tai lùng bùng nhưng sao đầu óc hắn vẫn cứ văng vẳng câu: “Đúng vậy! anh ta là người yêu tôi” Bỗng chốc, hắn lại cười một mình

 

Nhìn vẻ mặt của hắn, cứ cười rồi mỉm, cười rồi mỉm, chắc là do uống lộn thuốc. Nó quay qua tặng cho hắn một câu nhỏ nhẹ (tại nói lớn sợ mấy bà chị kia nghe chứ không có hiền vậy đâu!!)

 

-Lợi dụng “nhan sắc” tôi đủ chưa? Cười đủ chưa? Bỏ tay ra!!

 

-Ờ……..- vội buông tay, mặt hắn lại đỏ như gấc

 

Mặc dù đã buông tay nó ra nhưng hắn vẫn không quên được câu nói của nó. Còn nó lúc này thì bị lây “bệnh” của hắn rồi hay sao ý, bây giờ nó lại nhớ tới câu nói lúc nãy của hắn: “Tôi có người yêu rồi, cô ấy đây”……. Cứ như vậy, cả hai lại tủm tỉm cười.

 

Duy và Lam ngồi sau nãy giờ, cả 2 tiếc thay cho mấy bà chị kia, và thấy may mắn khi ngồi cũng nhau chứ không thì đã chịu cảnh tương tự rồi

 

10” sau

 

-Hai người, bị gì vậy? Ma nhập hả?- tên Long hươ hươ tay trước mặt nó với hắn- đến nơi rồi, xuống đi, cười hoài……..

 

-Ờ……..

 

Cả hai thoát ra khỏi “mộng tưởng”. Bước xuống xe mà vẫn còn lâng lâng

 

-Oa…… nhà Phong á hả?

 

Mi, Lam mặc sù sống trong biệt thự không nhỏ, nhưng khi đến nàh hắn thì cũng không khỏi ngạc nhiên bởi cái vẻ “đồ sộ” của nó, cho nên cái hình ảnh của Mi, Lam lúc này như là sao chép hình ảnh của nó lúc mới đến nhà hắn vậy.

 

Vào nhà, ai về phòng nấy để lo thay đồ

 

-Khoan đã, còn tụi tôi đâu có đồ đâu mà thay?- Lam sực nhớ ra

 

-Thì lên phòng của Nhi ấy, 3 người cao ngang nhau mà, Nhi cho 2 người mươn thay cũng được- Duy chỉ tay lên phòng nó

 

Sao mà lúc này nó gét tên Duy quá!!!! Cái tên dám làm bại lộ chuyện của nó rồi!! Điên thật

 

-Phòng…… Nhi……MÀY Ở ĐÂY HẢ CON KIA!!!!!- Mi nhìn nó bằng con mắt sắc lẽm

 

-Hì……Tao……Thôi lên phòng đi rồi nói

 

Nó lôi nhanh hai con bạn lên phòng, dù trong lòng không biết phải giải thích như thế nào, nhưng không thể đứng trước mặt hai tên kia mà nói được.

 

-CÁI GÌ???

 

Sao khi lên phòng và nghe nó giải thích, Mi, Lam như không còn tin vào tai mình nữa, hóa ra lí do của nó là: “Tao tới đây ở vì để thuận tiện cho công việc trong công ty đá quý Diamond” Nó cứ nhắm mắt nhắm mũi nói đại ra cái câu nói của hắn. Nhưng mà càng “hóa ra hơn” khi mà mấy con bạn nó hét không phải vì nó làm trong công ty , mà là vì công ty đá quý Diamond lại là của nhà hắn.

 

Sau khi hết một loạt thông tin “gây đơ”, hai con bạn nó cũng chịu chui vào wc để tắm rửa thay đồ……..

 

Chap 37: Sở thú

 

Đồ của nó cũng không có gì nhiều, chỉ có quần jean, áo pull,……. và thấy thứ khác. Nói chung là chỉ mang phong cách cá tính. Mi thì có vẻ ưng ý còn Lam thì lại thích mặc váy nên cô nàng không chịu mặc. Tới khi nó buông một câu “Mày không mặc thì lấy đồ cũ mà mặc nhá, sạch dơ gì thì cũng tự chịu đi!!”. Thà mặc đồ của nó còn hơn là mặc đồ dơ

 

Cô nàng giật ngay mà mặc vào. Mi thì mặc chiếc áo lệch vai cùng một chiếc quần short ngắn. Quần đó là mama mua cho nó, mà nó không thích mấy cái quần ngắn ngắn đó, nên lấy mặc ở nhà cho mát thôi, từ khi chuyển qua nhà hắn thì nó không dám động vào cái quần đó nữa. Mi mở tủ thấy nên chộp ngay. Mặc vào khoe chân dài trắng không tì vết

 

Còn nó thì vẫn vậy, áo pull quần jean, tóc cột cao. Đơn giản vì nó thích style cá tính chứ không thích mấy kiểu “yểu điệu thục nữ”. Điều đó đối với nó là “NEVER”

 

Khổ nổi nó không thích mặc váy, nên mama nó không mua, nhiều lần thấy mấy cái váy xinh ơi là xinh, thích ơi là thích nhưng mà mua về thì nó lại bỏ xó nên thôi. Cho nên bây giờ không hề có váy cho Lam. Cô nàng mặc quần jean, áo pull giống nó. Nhưng mái tóc được xỏa xuống kéo hai bên vai.

 

Cả ba bước xuống nhà làm tim ai xao xuyến.

 

-Thấy Mi mặc đồ vậy được không?- Mi chạy đến chỗ tên Long đang đứng như trời trồng.

 

-Ơ……ờ……..đẹp…

 

Chắc lần đầu tiên chàng Long rung động trước con gái, nên khi thấy Mi mặc đồ có chút hở hang anh chàng lại đỏ mặt. Chứ trước giờ tiếp xúc với con gái nhiều, nói mấy câu làm vừa lòng con gái thì Long đâu thiếu, vậy mà bây giờ lại ngại nói ra một câu khen Mi.

 

Cô nàng nghe chàng khen khoái chí lắm. Cứ cười cười. Trong khi đó thì Duy tự dưng buộc miệng nói ra một câu mà anh chàng cũng không biết là mình đang nói gì

 

-Lam dễ thương quá!

 

-Ơ……Cảm ơn- cô nàng mặt đỏ lựng, chỉ biết buông ra một câu cảm ơn mà lại ngại ơi là ngại

 

Lúc này thì tên Duy mới tỉnh ra, không ngờ chính mình lại buông ra câu đó, anh chàng cũng đỏ mặt không biết nói gì.

 

Còn hắn thì muôn thuở cũng vậy, cả đời chẳng biết khen ai bao giờ. Cái hình ảnh của nó lúc này hắn cũng thấy nhiều rồi nên cũng không có cảm xúc gì nhiều. Nó thì cũng không cần ai khen cả, nhưng thấy Mi và Lam được khen thì nó lại muốn nghe hắn nói gì đó. Thật là khó chịu “Con người gì mà chẳng có cảm xúc, cứ như cục đá vậy!!”

 

-Bây giờ chúng ta đi sở thú đi!!- Nó đề xuất ý kiến

 

-Xem bạn của cô ở trong đó hả?- một lần nữa, không khen nó được một câu bây giờ lại còn đâm chọt

 

-Bạn của anh á!!!! Cái đồ đáng gét này, này nào anh không chọc tôi thì anh ăn không ngon hả??

 

-Thôi! Hai cái người này, Lam thấy được đó. Đi sở thú chơi. Lâu lắm rồi không đi sở thú, không biết có con gì mới không!!

 

Lam bịt miệng nó lại, kéo đi. Và như vậy, điểm dừng đầu tiên sẽ là sở thú thành phố.

 

Cái sở thú lớn cực, mà cũng không phải là sở thú. Ở đây là khu bảo tồn động vật quí hiếm với quy mô lớn. Nhiều động vật có nguy cơ bị tuyệt chủng đều được hội về ở đây. Khách tham quan du lịch, cả du khách nước ngoài đến đây rất đông.

 

Ở đây, chỉ có những con vật nguy hiểm thì mới được nhốt trong những khu vực riêng, còn những con vật vô hại thì được thả cho tự do chạy nhảy. Khu vực đầu tiên mà tụi nó đi qua là khu vực các con vật trên cạn. Ở đây khỉ có, gấu trúc có, hổ trắng có, …….. những con thú quí hiếm đều có mặt ở đây.

 

Khỉ ở đây đều được thả tự do, con thì đu cây, con thì chạy rong vòng. Nó nhìn mà khoái chí. Nó cứ như là lần đầu được đi sở thú vậy. 

 

Còn hắn thì không xem thú mà……..xem nó. Lúc nó cười khi được chạm vào mấy con thú, lúc nó nhăn mặt khi chưa kịp động vào mà con thù đã bỏ chạy toán loạn……. nhìn nó sao mà dễ thương quá!!! Đôi khi hắn cũng không biết được rằng trái tim mình đang nghĩ gì nữa.

 

-Áááá………

 

Tiếng nó hét rần trời. hắn vội quay qua tìm lý do. Trời đất, không biết nó chọc phá mấy con khỉ như thế nào mà bị con khỉ nắm tóc nó kéo. Gỡ mãi không ra. Đã vây còn khỉ lại càng nắm mạnh hơn.

 

-Cái con khỉ đáng gét kiaaaaa. Thả ra mau….á á á

 

Tìm đủ mọi cách mà con khỉ cứ như trêu ngươi nó vậy. Nó càng hét con khỉ lại càng khoái chí, cười khẹt khẹt. Mi, Long, Duy, Lam chẳng có ai dám nhào vào kéo con khỉ ra, sợ cũng bị hậu quả giống nó.

 

Hắn kiếm ở đâu một cái cây. Đi đến gần nó, vừa vung cái cây lên con khỉ đã buông tóc nó ra mà bỏ chạy (hic, bạo lực quá)

 

Lúc này nó mới thấy biết ơn hắn quá trời! Hắn mà không tới thì chắc con khỉ giật nó hói luôn quá. Sợ chỗ này rồi, cả đám kéo nhau qua khu vực các loài vật trên không.

 

Chim gì cũng có, tất cả đều được thả bay lượn khắp nơi. Nó muốn bắt một con, nhưng đến gần con nào là con đó lại chạy hết. Tìm đủ mọi cách, dụ dỗ, cho đồ ăn, lén lút bắt từ đằng sau…….. nhưng cho dù cố gắng thế nào thì nó cũng không chộp được.

 

Vậy mà hắn lại huýt gió một chút, mấy con chim lại đậu xuống trên vai hắn, nhìn thích chết đi được. Vậy mà hắn chẳng chịu cho nó con nào. Nó chạy tới thì hắn lại thả cho bay hết. Bực mình thật!

 

Mi thì cùng với tên Long nói chuyện rôm rả. Lam với Duy thì lại đi mua thức ăn cho mấy con chim. 

 

-Áááá………..

 

Lại tiếng hét thất thanh…. Nhưng lần này chủ nhân của tiếng hét đó không phải là nó mà là …….của Mi. Trời đất! Con nhện bự ơi là bự đang bò trên vai Mi. Con nhỏ đang trong tình trạng “chết lâm sàn”. Hét xong đứng như trời trồng, không dám cử động.

 

Tên Long không biết nên làm gì, bởi vì con nhện này thuộc loài cực độc. Bị nó cắn cho một phát là chỉ có “chuyển hộ khẩu vào nhà xác”. Cả đám đang hoang mang, không biết nên làm gì thì chợt!

 

Một con chim đại bàng từ đâu xà xuống, chộp ngay con nhện. Phù! May quá, cả đám nhẹ nhõm. Quyết định rút khỏi đây, không dám đi tiếp nữa. Ở đây nguy hiểm quá!

 

Mặc dù có chút luyến tiếc. Nhưng vụ con khỉ với con nhện thì nó cũng không dám ở đây thêm nữa. Và nó nhận ra một điều là: khỉ không thân thiện như nó tưởng

 

Chap 38: Tỏ tình

 

-Vậy bây giờ đi đâu đây?- Mi chán nản, trong lòng vẫn còn hình ảnh của con nhện “đáng yêu” lúc nãy

 

-Giờ này…….A, mặt trời sặp lặn rồi, Long biết chỗ này có thể ngắm được mặt trời lặn, đẹp lắm

 

Long nói rồi không đợi mọi người phản ứng, chạy đi lấy xe. Cả đám vừa yên vị trên ghế thì tên Long đã phóng vút đi

 

Đến một ngọn đồi cao thật cao, gió thổi vi vu mát rượi, cỏ mọc xanh rờn. Gần 6h rồi, ông mặt trời chuẩn bị “đi ngủ” rồi đây.

 

Cả đám háo hức chờ ngắm cảnh mặt trời lặn

 

Kia rồi, hoàng hôn dần buông xuống, màu cam chói lòa lan tỏa khắp nơi. Đẹp thật! chưa bao giờ nó được ngắm cảnh hoàng hôn đẹp như vậy!

 

Cảm giác thật ấm áp. Mặt trời gần đến độ như có thể chạm vào vậy. Bây giờ trong đầu nó chỉ có hình ảnh mặt trời thôi

 

Hạnh phúc quá, vui thật! Ước chi cứ được cùng mọi người ngắm cảnh hoàng hôn như vậy. Bất giác, nó nghĩ đến hắn, quay qua lén nhìn biểu hiện trên gương mặt hắn

 

Trời xui đất khiến thế nào, cả hai đều quay qua, bốn mắt nhìn nhau

 

Thình thịch! thình thịch!

 

Tin bắt đầu đập mạnh, cả hai đều bị loạn nhịp, cùng một hành động: cả hai đỏ mặt quay đi.

 

Thời gian trôi nhanh, mặt trời cuối cùng cũng mất dạng. Mặc dù luyến tiếc nhưng trên đời này thì không có thứ gì là tồn tại mãi mãi được, rảo bước trở về xe.

 

-Mi à……Long…….muốn…….- Long bỗng nắm tay Mi kéo lại, ngập ngừng

 

-Sao?

 

-Ờ……Long…..Mi đi với Long đến chỗ này

 

Vừa dứt lời, Long kéo Mi đi mà không để Mi kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Kéo Mi đến chỗ một cánh đồng cỏ cách đó không xa

 

Trước mắt Mi hiện giờ là một trái tim thật to được thắp bằng nến dưới đất. Chính giữa là một cái bánh kem lớn. Màu đen của buổi tối càng làm cho ánh nến thêm lung linh.

 

Mi đang ngỡ ngàng bởi khung cảnh này, Long bước tới cùng với một chiếc hộp trên nay. Nảo trình trệ, ngừng hoạt động, Mi đứng như trời trồng

 

Tên Long hít một hơi dài rồi tuôn ra một lèo

 

-Mi à, hôm nay là sinh nhật Mi, Long có điều muốn nói, ngay lần đầu gặp Mi thì Long đã thích Mi rồi, trước đây Long từng nói thích Mi, nhưng bay giờ Long muốn hỏi Mi: Mi làm bạn gái Long nha? (học mấy ngày mới thuộc được như vậy)

 

-Ơ…..Mi……Sao Long lại biết hôm nay là sinh nhật Mi?

 

Nó cùng Lam đứng sau cái cây to, nghe Long nói, tụi nó tự đưa tay vỗ trán

 

“Ax, hôm nay là sinh nhật Mi, vậy mà mình quên mất”

 

Thật ra thì không phải chỉ có mình nó quên mà ngay cả Lam và bản thân Mi cũng không nhớ được rằng hôm nay là sinh nhật mình.

 

Tên Long điều tra được và cũng chính là người đưa ra ý kiến đi sở thú, nhân cơ hội đó để tỏ tình và chúc mừng sinh nhật Mi. Nhưng cây nến và bánh kem đã được chuẩn bị từ trước. Bây giờ bị Mi hỏi, anh chàng lại lùng túng không biết trả lời như thế nào.

 

-Ờ…….Thật ra…….Ờ…….Nhi, Lam nói cho Long biết (nói dối trắng trợn >_<) Mi….Mi có chấp nhận làm bạn cái Long không?

 

-Ơ……..- Mi mặt đỏ như gấc, cúi xuống nói lí nhí trong miệng- Mi cũng thích Long

 

Anh chàng như không tin vào tai mình nữa, nhảy cẩn lên vì sung sướng, nhào tới ôm chầm lấy Mi. Một lúc sau mới chịu buông ra rồi đưa cho Mi chiếc hộp.

 

Mi từ từ mở ra, là một sợi dây chuyền với mặt dây hình ngôi sao đính hạt thủy tinh lấp lánh. Mi lúc này đang hạnh phúc lắm

 

-Cảm ơn Long

 

-Long đeo cho Mi nhé

 

Nhẹ nhàng đeo vào cho Mi, khoảnh khắc này như hai con người được gắn kết, mãi mãi thuộc về nhau.

 

-Đi thôi, để cho người ta được riệng tư- hắn lôi nó kéo đi sành sạch, nó không muốn tí nào, hiến lắm mới được “xim phim” thực như vậy, hình anh lại sống động, mà hai nhận vật chình ở đây lại là Mi và Long.

 

Nhưng có muốn cũng không được. Nó thì làm sao đấu lại hắn, ra xe ngồi chờ trong sự tiếc nuối.

 

Ngay khoảnh khắc nó vừa đi khuất. Long trao Mi một nụ hôn, nụ hôn nhẹ nhưng cũng đủ chứng minh cho tình yêu của hai người

 

Sao khi tắt nến và cầm theo cái bánh kem. Cả hai nắm tay nhau dung dăng dung dẻ ra xe. 

 

Thấy Mi và Long sao nó thấy gét quá. Nó muốn Mi là của nó, gét tên Long quá đi ,tên Long cướp Mi của nó rồi. Chay lại nói nhỏ với Long, kèm theo lời hăm dọa

 

-Anh mà đối sử tệ với Mi thì tôi cho anh xuống gặp Diêm Vương sớm, biết chưa!!

 

-Khỏi cần cô nhắc, tôi biết tự lo cho Mi mà- nói một câu chắc nịch rồi Long cười hạnh phúc

 

-Được rồi, điểm dừng tiếp theo là đâu?

 

-RẠP CHIẾU PHIM!!- Duy, Lam đồng thanh, hai người này nãy giờ ngồi bàn với nhau trước rồi

 

Và trạm kế tiếp của “bến xe ăn chơi” là rạp chiếu phim Star Cinema

 

Mi cũng có thắc mắc tại sao tụi nó không hỏi nãy giờ Mi đi đâu. Nhưng nghĩ lại thì tụi nó không hỏi thì càng tốt đợ phải giải thích, có biết đâu rằng tụi nó áp dụng câu “trăm nghe không bằng một thấy” nên đã đến xem cận cảnh.

 

Chap 39: Star Cinema

 

-Star Cinema thẳng tiến!!

 

Đến nơi, nó giành ngay cái nhiệm vụ cao cả đó là đi mua bắp rang và nước ngọt. Nó mua 6 phần bắp nhỏ và 1 phần bắp cỡ bự (của nó 1 bự 1 nhỏ :)))và mua hẳn 6 phần nước lớn (có gì uống hết của mình thì lấy của người khác uống :)))

 

-Cô mua cái gì mà kinh khủng quá vậy?- Duy sửng sốt

 

-Kệ tôi!!!........ Mà bây giờ xem phim gì vậy?

 

-Phim đó đó, đang hot!

 

Nhìn theo hướng tay Duy chỉ

 

-Ááá…….. xem phim khác đi, tôi không xem phim đó đâu, hic hic

 

Nó mếu máo nhìn vào tấm áp phích to đùng với cái tựa đề to đùng “SỰ BÁO THÙ CỦA MA NỮ” và kèm theo đó là hình ảnh cảu một người phụ nữ mặc đồ trắng toát đang bò dưới đất, trợn mắt và le cái lưỡi dài (Sợ quá!!!)

 

-Bọn tôi mua vé rồi, không đổi được đâu!!- Long đưa mấy cái vé lên

 

-Hic hic, sao mấy anh ác quá vậy chứ? Đã xem phim ma rồi mà còn xem 3D nữa (ặc) Có bị khùng không vậy hả? Thôi xem “Ếch con tìm bạn đi” (phim hoạt hình :)))

 

(Mấy phim đó là Sandy chế, đừng có vô google search nha, không có đâu)

 

-Cô lớn to đầu rồi mà còn xem phim hoạt hình nữa hả? Nhưng mà vé mua rồi, không trả được đâu

 

-Vậy thôi! Mấy người xem đi, tôi ngồi ở ngoài chờ. Tôi không xem đâu!

 

Nó vội ôm đống bắp rang bỏ chạy ra hàng ghế chờ, nhìn cái tấm poster thôi mà nó đã sợ muốn xỉu rồi. vậy mà còn bắt nó xem phim nữa. Không bao giờ! không bao giờ nó xem phim đó đâu. Càng nghĩ thì nó lại càng lấy nhiều bắp rang cho vào miệng

 

Hắn đi tới, nhìn cái mặt đáng thương của nó, hắn lại nhếch môi cười

 

-Vào xem đi!!

 

-NEVER!!

 

-Này! nếu cô không vào thì tôi sẽ đưa mấy cái tin nhắn cho mọi người xem đó (ai không nhớ tin nhắn gì thì xem lại chap 29)

 

-Kệ, tôi không xem đâu

 

Thật ra hắn ra đây tìm cách lôi nó vào trong đó không phải vì hắn biết nó sợ nên cố tình ép nó xem mà là vì cả bọn vào trong rồi, để nó ngồi ở ngoài đây một mình, hắn không yên tâm chút nào. Vậy nên hắn buộc phải kéo nó vào trong cho bằng được.

 

-Cô mà không vào là tôi cho nhà cô “giải tỏa” ngay bây giờ!!!- hắn nói rồi lôi ngay cái điện thoại của mình ra.

 

-Ê ê……. Đồ ác độc……. Hic hic………. Vào thì vào…….

 

Dùng hết can đảm, nhận lấy cái kính từ tay người soát vé. Bước vào trong rạp

 

“Trời đất ơi!! Sao mà tắt đèn tối thui vầy nè!!! Ai đó làm ơn, bật đèn giúp tôi với! Hic”

 

Nó đau lòng nhìn cảnh vật xung quanh, càng đau lòng hơn khi mà bọn hắn mua cái ghế ngay sát màn hình và ngay chính giữa.

 

Bô phim chỉ mới bắt đầu thôi mà đã nghe tiếng nhạc rùng rợn rồi. Hichic, làm sao mà nó dám xem tiếp đây

 

Phim với nội dung như sau:

 

“Một cô nữ sinh trung học gia đình giàu có, bị bắt cóc. Sau khi đòi được tiền chuộc vì cô đã thấy mặt bọn chúng nên bọn chúng quyết định sẽ thủ tiêu bịt đầu mối. Mặc cho cô van nài, chúng thả cô xuống vực thẳm. Chết với nỗi uất ức trong lòng, cô trở về tìm bọn chúng để trả thù một cách khốc liệt và tàn bạo nhất. Người thì bị phanh thay, người thì bị đau đớn cho đến chết……”

 

Bộ phim như vậy là đã kinh khủng lắm rồi vậy mà ông đạo diễn ác độc còn làm thêm những lúc con ma xuất hiện là kèm theo một tiếng đùng làm tim nó như muốn rớt ra ngoài.

 

Con ma xuất hiện mọi nơi, xuất hiện bất chợt sau lưng, chầm chậm chui ra từ gầm giường. Kéo chân người ngồi trên ghế

 

Ôi sợ chết mất!!!! Nó còn k dám đeo kính vào, vậy mà vẫn sợ kinh khủng. Nó sợ con ma sẽ kéo chân nó

 

Phải làm gì đây chứ!! Không lẽ đổ hết bắp ra rồi lấy cái hộp đội lên đầu giống trong phim sao? (phim Mr Bean) Ax, sao có thể làm vậy được chứ.

 

Đưa hai chân để hẳn luôn trên ghế, nhắm mắt, bịt tai……… nhưng vẫn không tác dụng. Dàn loa ở đây to kinh khủng, không thể nào ngăn chặn cái âm thanh đó không xâm nhập vào tai nó được.

 

Cứ mỗi lần nghe tiếng hét, nó lại tò mò mở mắt ra và hậu quả là nguyên cái mặt con ma đập vào màn hình bự ơi là bự

 

Nó hét lên, rồi vô thức quay qua ôm cánh tay hắn, nó ôm chặt cánh tay hắn cứ như người sắp chết đuối ôm chặt chiếc phao vậy. Nó cần tìm một chỗ dựa, một chỗ làm cho nó thấy an toàn.

 

Hắn hơi bất ngờ khi nó ôm tay hắn mà rúc đầu vào. Định đẩy nó ra nhưng sao cứ như có một thế lực vô hình nào đó ngăn tay hắn lại, không thể đẩy nó ra được. Hắn cảm nhận được bây giờ người nó đang run bần bật

 

Nhìn cái dáng nó lúc này sao mà mắc cười quá. Hai chân thì cho lên ghế, đầu thì ụp vào cánh tay hắn ôm cứng ngắt.

 

Chết rồi! Cơn đau, cơn đau lại ập đến , làm sao đây, đau quá! Nhói quá! Nó báu chặt vào tay hắn, kìm nén cơn đau. Mồ hôi bắt đầu túa ra khắp người

 

Vừa đau lại vừa sợ. Nó cố gắng chịu đựng.

 

Nó báu vào tay hắn làm hắn đau điếng, kéo tay nó ra, nhìn mặt nó mồ hôi nhễ nhại, rồi chợt! Một giọt nước mắt lăn dài trên khóe mi.

 

Chap 40 : Sự cố hay sắp đặt?

 

Nó khóc, hắn không nghĩ là nó lại sợ đến độ bật khóc như vậy, lay người nó, hắn bắt đầu lo lắng

 

-Đầu heo, đầu heo, cô sao vậy?

 

Nó không trả lời, hắn chỉ thấy nó lấy tay ôm ngực, mặt tái đi

 

-Này, cô bị gì vậy? Nói gì đi chứ?

 

-Tôi….. cho tôi….ra khỏi đây- nó khó nhọc nói, bây giờ nó đang cảm thấy khó thở. Nó cần một nơi thoáng mát hơn để thở, nếu ở đây lâu thêm nữa thì sợ rằng nó sẽ ngất vì ngộp mất

 

Hắn bế xốc nó lên nhưng nó lại vùng vậy, nó không muốn hắn bế nó ở nơi đông người như vậy

 

-Đừng……. thả tôi xuống……. đỡ tôi ra ngoài là được

 

Nghe lời, hắn thả nó xuống, rồi đỡ nó ra ngoài. Bốn người kia thấy vậy cũng đi theo. Tên Duy thì có phần hơi tức tối vì mới “lợi dụng” được có chút xíu à

 

Đỡ nó ngồi xuống ở hàng ghế chờ, không khí thoáng mát hơn, nó bắt đầu thở đều lại, tim cũng không còn nhói nữa, may là không ngất. Lúc này mọi người đều lo cho nó

 

-Mày bị sao vậy?- Lam ngồi xuống cạnh nó, lấy giấy lau mồ hôi còn động lại trên trán

 

-Ờ……. Không sao, chắc là do sợ quá, hì…….

 

Cười cho qua chuyện, không thể để cho mọi người biết căn bệnh của nó. Nhìn mọi người lo lắng, sao mà nó cảm thấy có lỗi quá

 

-Xin lỗi, vì tôi mà mọi người……..

 

-Có gì đâu, tao cũng sợ muốn chết, nhờ mày mà được ra rồi!- Lam cắt ngang lời nó, nhe răng cười.

 

Nhìn biểu hiện của nó, và sắc mặt nó lúc đó, hắn không nghĩ chỉ đơn thuần là nó sợ, phải chăng nó đang giấu chuyện gì sao!!

 

-Hay bây giờ tụi mình đi ăn kem đi!!!!- Tên Long từ đâu nhào lên phát biểu

 

-Ok!!!!

 

Gì chứ kem là nó khoái nhất trên đời!

 

Đến cửa hàng kem Ý lớn và nổi tiếng nhất ở thành phố, tụi nó “xông” vào bắt đầu một “thực trường”

 

-Mọi người ăn gì để tôi kêu luôn!!

 

-Dâu, chocolate, cà phê, vani, gì cũng được- Mi, Lam, Duy, Long và hắn lần lượt lên tiếng.

 

Nó nhìn chị phục vụ cười thật tươi rồi hít một hơi thật dài

 

-Chị cho em 1 dâu, 5 chocolate, 1 cà phê, 4 vani mỗi ly 3 viên, 3 kem đặt biệt và kèm theo là 6 phần nước lớn……

 

Chị phục vụ viết lia lịa, đến choáng khi nghe nó nói.

 

-Này, ở đây có 6 người thôi à!!! Cô làm gì kêu lắm quá vậy- tên Long vội lên tiếng ngăn cái miệng nó lại

 

-Long không biết rồi! Món gì thì nó còn bỏ qua chứ kem thì nó ăn cả ngày không biết chán- Nhi giải thích cho Long thật tường tận và chi tiết về cái dạ dày không đáy của nó

 

Lại một lần nữa, tên Long khóc trong lòng, tự trách mình sao lại nghĩ ra cái ý tưởng ngu ngốc như vậy chứ. Dẫn nó đi ăn một lần thôi là lại bị thâm hụt “ngân sách”.

 

Nó ăn ngon lành! Chưa thây ai như nó, người ta ăn một muỗng thôi là đã buốt tới óc. Vậy mà nó lại múc muỗng nào muỗng nấy to đùng. Có muỗng nó còn cho nguyên 1 viên kem vào miệng. Phải nói cái quán nào mà được tiếp nó thì cứ như là hôm đó đóng cửa sớm do hết đồ để bán.

 

Sau một ngày ăn chơi no nê, vừa về đến nhà nó đã nằm vật ra ngáy khò khò.

 

6h15 sáng

 

Vẫn tiếp tục đi xe bus, kì này bọn hắn quyết định đi theo nó công khai chứ không lén lút như lần trước nữa. Mặc cho nó cấu xé, chử-i rủa, ngăn cản thế nào thì mấy tên đó vẫn lì lợm bám theo. Vì đại sự (sợ trễ giờ) nên nó quyết định mặc kệ

 

Cũng may là buổi sáng nên không có nhiều người, mà có thì hầu như ai cũng gật gà gật gù hết cho nên tình trạng như lần trước không bị tái diễn. Chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, nó thoải mái thả hồn theo cảnh, hắn từ đâu nhảy lên ngồi cạnh nó, đang ngồi thì thấy ai đó động chạm, cứ tưởng lại có thằng điên nào cầm dao dí vào người nó một lần nữa. Định quay qua hất cho một trỏ thì hắn bị hắn chụp tay nó lại

 

-Này đồ điên, anh lên đây làm gì?

 

-Tôi thích!!!

 

-Bộ anh bị khùng hả? Hôm nay đâu có bà chị nào đâu!! Mà cho dù có thì tôi cũng không giúp anh lần nữa đâu, đừng có hòng mà lợi dung “nhan sắc” của tôi một lần nữa. BIẾT CHƯA!!!!

 

-Lợi dụng nhan sắc cô??? Đang ăn dưa bở hả?

 

-Ax, đồ điên!!!!

 

Cuộc nói chuyện của nó và hắn dài lắm là như vậy, chỉ có cãi nhau và cãi nhau…. cho tới khi đến trường….vẫn còn cãi

 

Giờ ra chơi

 

Nó vội cầm mấy quyển sách lần trước trả cho thư viện. Tin được không, chỉ mới 2 ngày mà nó đã “tu” hết 3 quyển sách dày cộm rồi đấy!!

 

Vừa bước ra đến cửa thì Ly từ đâu chờ sẵn ngay đó, nhìn nó không chớp mắt, một cái nhìn không hề có thiện cảm

 

-Bạn xuống thư viện phải không? Trả dùm mình quyển sách!!- Ly nói rồi quăng cuốn sách lên trên mấy quyển sách nó đang cầm.

 

Lạ thật!!! Bình thường là mày-tao, bây giờ thì là bạn-mình. Nhưng nó chẳng mấy để tâm, đi xuống cất lại mấy quyển sách vào chỗ cũ. Sẵn tiện tìm thêm mấy quyển sách khác. Đang lò mò tìm thì bỗng một tiếng lẹt kẹt vang lên đâu đó.

 

Không xong rồi!!! cả cái kệ sách sắp ngã. Hoảng quá nó chỉ biết đưa tay lên che đầu, nhắm tịt mắt lại chờ đợi một cú trời giáng

 

-CẨN THẬN!!!

 

RẦM…. RẦM

 

Cả kệ sách đổ ập xuống