Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh - Chap 11 -> 15

 

        Chap 11: Hợp đồng bất đắc dĩ

-Ê nè nè, đợi tôi với, đợi tôi với

Chạy xuống nhà thì nó thấy hắn đang ngồi xem ti vi

-Ủa? Anh khô.....- nó chợt khựng lại- khoan đã, hôm nay..... LÀ CHỦ NHẬT MÀ!!! YAAA, CÁI TÊN ÂM BINH ĐÁNG GÉT, DÁM PHÁ GIẤC NGỦ NGÀN VÀNG CỦA TÔI, HÔM NAY ANH CHẾT VỚI TÔI RỒI- nó chạy tới chỗ hắn như kẻ thù chuẩn bị nuốt con mồi

-ĐỨNG IM- hắn chỉ tay về phía nó, hét to

Nó giật mình đứng lại " gì vậy? có con gì bò trên người mình sao???"

Hắn tiến về phía nó làm ra vẻ nghiêm trọng, mặt nó biến sắc, nó đơ người, run run

-Cô muốn đánh tôi à, đồ đầu heo ngu ngốc- hắn nói rồi cốc đầu nó một phát

Bây giờ thì máu nóng của nó dồn lên tới não rồi. Nó lấy tay xoa đầu rồi hét to

-ĐIÊN THẬT, TỌI SẼ ĐÁNH CHẾT ANH!!!!

Rồi nó đưa chân đá hắn một phát hết công lực (nó học Karate mà ^^)

-ÁÁÁÁ......- tiếng hét thất thanh bật lên trong khung cảnh "đã từng" yên bình

(Biết ai hét không ^^!)

Nó vừa đá thì bị hắn dùng tay khóa chân nó

"Làm sao có thể như vậy được. Sao hắn có thể nhanh như vậy. Chiêu này của mình đưa ai đỡ được mà.....Chết thật"

-Sao! Trình độ của cô còn thấp lắm! Có giỏi thì đánh tôi đi

-ĐÁNG GÉT!!!- Nó đưa tay đấm hắn một phát

Nhưng cũng không thành.... hắn dùng tay còn lại giữ lấy tay nó

-THẢ TÔI RA!!!- bây giờ thì nó vừa tức vừa sợ

-Đánh nữa đi- hắn khích nó

Nó liều mạng dùng tay còn lại vì nó nghĩ là hắn hết tay rồi có thể nó sẽ thắng..... "Vụt" tiếng vút trong không khí và...... chớp mắt, hắn dùng một tay mà có thể giữ chặt được hai tay nó.

Bây giờ thì nó thật sự sợ lắm rồi, cố hết sức vùng vẫy nhưng vô ích, hắn khỏe như trâu ý

Hiện tại thì nó đang đứng với cái dáng rất ư là "kì cục". Với một chân được "tự do" và các "chi" còn lại thì "bất động đậy" (^.^)

-Sao! còn một chân, dùng luôn đi- hắn nhết môi cười đểu

-.......- nó chỉ biết nhìn hắn chằm chằm mà chẳng nói được gì

-Đánh xong rồi phải không? Bây giờ tới lượt tôi

Hắn nói rồi cúi sát mặt vào mặt nó, nó sợ quá nên quay mặt đi, càng lúc càng sát.... sát hơn....

10cm.....

7cm......

3cm.....

"Tên điên này muốn làm gì vậy chứ!!!!! ôi không, muốn cướp đi nụ hôn đầu đời của mình sao!!!! KHÔNG ĐƯỢC!!!"

-KHOAN ĐÃ!!!!- nó hét lên rồi thay đổi bộ mặt đáng thương- tôi xin lỗi...... hixhix..... tôi hứa là sẽ không đánh anh nữa (ai đánh ai???).... thả tôi ra đi- rưng rưng nước mắt

-Nhớ đó!! Đầu heo ngốc như cô mà muốn hạ tôi sao!

Hắn nói rồi buông nó ra và .....

RẦM-.... cho chừa cái đồ đáng gét anh, hehe- vẫn chiêu cũ, vừa thoát ra là nó đạp vào chân hắn thật mạnh

-YAAA.... Đứng lại đó!!!!

Nó chạy được nữa đường thì quay đầu lại

-Lêu, lêu.... anh nói tôi là đầu heo à, anh mới là đầu heo ý, hehehehe

Nó chạy vào phòng và đóng xầm cửa

"Phù, không biết hắn là loại người gì nữa, may mà lúc đó mình thông minh, nếu không thì....."- nó nghĩ rồi rùng mình, chạy đi thay bộ đồ đi học ra

Một lúc sau

-Này đồ ngốc, không ăn sáng à?- Hắn đứng ngoài cửa nói vọng vào

-Ắn chớ!!!- nó hí hửng

-Vậy ra đây đi rồi ăn!

-Ok, ra liề.... khoan đã, anh lừa tôi ra để trả thù chứ gì!!! (hai ông bà này cứ đề phòng nhau ~.~!)

-Cô không tin thì thôi, lần này tôi nói thật! Cho cô 5", nếu không ra thì tôi sẽ đi một mình

Nó đứng trong phòng dằn vặt với hai ý nghĩ

-Đi..... không đi...... đi...... không đi, làm sao đây....... nhức đầu quááá

-3" NỮA- hắn nói lớn

-Thôi kệ, đi thử xem.... Nhưng nếu hắn gạt mình thì sao???

-30s

-Hay là cứ đi thử??? Nhưng mà... "ọt ọt ọt (chị ơi em đói)"- bụng nó kêu réo

-TÔI ĐI ĐÂY- hắn nói rồi ra xe

Hắn bước đi được vài bước thì đếm

-5....4....3....2....1....

Cạch... cạch.... rầm- nó đuổi theo hắn, giọng í ới - Đợi tôi với!!

Nó leo lên xe, đóng cửa và seat belt

-Sao không ở nhà đi, theo làm gì?

-Xí.....- nó không nói gì vì nó nghĩ "thôi kệ, được ăn là vui rồi, hé hé"

Chiếc xe bắt đầu chạy và một lúc sau nó dừng ở nhà hàng Pháp lớn

-Oa.... oa.... Đã quá- nó xuống xe trầm trồ rồi chạy vào trong

Hắn theo sau nó, hai đứa ngồi vào bàn thì chị phục vụ mặc một cái tạp dề đỏ đến

-Anh chị dùng gì ạ?

-Dạ, chị cho em..... món này, món này, món này.....- nó chọn cả chục món, chị phục phụ ghi lại mà mỏi cả tay

Hắn không nói gì, chỉ ngồi nhìn vì nghĩ là nó đang chọc tức hắn

Sau 15", các món ăn được bày lên đầy đủ. Nó ngồi nhin..... xem ý hắn

-Sao vậy? Ăn đi!! Giả vờ làm con gái ngoan à?

-Ăn thì ăn ^_^

10".... 15"..... 20"..... sạch sẽ

Hắn trố mắt nhìn nó, không ngờ nó thật sự ăn hết. Hắn chỉ ăn một chút là no rồi vậy mà nó......

Rồi hắn giơ tay ra hiệu cho chị phục vụ tính tiền

-Nãy giờ cô ăn đó, trả đi!

Nó cầm hóa đơn mà mắt chữ O mồm chữ A

-S....s....sao? 1 triệu 730 á.... Ặc, sao chứ- nó không muốn tin vào mắt mình nữa

Một lúc sau nó lấy lại bình tĩnh và nói

-Không phải lúc nãy anh ủ ôi đi ăn sao!!! Như vậy thì anh phải trả chứ

-Tôi chỉ kêu cô đi cùng thôi, tôi không nói là sẽ đãi cô

-Tôi.... tôi.... nhưng

-Không nhưng gì hết. Ở đây có camera đó, nó quay lại rồi, người nào ăn, người đó trả. OK, tôi về đây

-Ê, ê! khoan đã.... nhưng.... nhưng ...tôi.... không có tiền

-Vậy thì ở lại làm trả nợ đi. Tôi về

-Khoan! Anh... anh.... cho tôi vay được không?- nó khẩn khoảng

-Được thôi, kí giấy đi!

-Sao chứ? Anh làm sẵn giấy à? Anh.... tính trước chuyện này rồi phải không????

-Cô đồng ý không, nếu không thì tôi đi đây!!

Nó giật tờ giấy và đọc

[Hợp đồng trao đổi. Tôi là Nguyễn Hoàng Bảo Nhi, tôi sẽ chấp thuận làm theo những gì Trần Lam Phong yêu cầu và không cãi lời, sẽ luôn tuân thủ theo qui định và.........."

Một tờ giấy với vô số điều kiện

-Thật quá đang, chỉ là một bữa sáng thôi mà anh ra nhiều điều kiện như vậy đó hả????

-Đừng có lằng nhằng nữa, kí hay không?

-Anh....... Thôi được, nhưng phải thêm một điều kiện nữa là "tôi chỉ thực hiện những gì mình có thể làm được"

-OK

Nó kí tên xong, hắn rút ra một cái card đưa cho chị phục vụ, chỉ trong một cái "xẹt" là xong mọi chuyện. 

Vừa về đến nhà, hắn đã bắt đầu niềm vui của mình.

-Bây giờ là việc thực hiện bản hợp đồng đây!!

-Ờ, nó chán nản....  

Chap 12: Giận hờn vô cớ

-Tôi muốn cô dọn dẹp nhà cửa trước 4h. Khi tôi về thì nhà cửa phải sạch sẽ

-Hả???

-Trong này có điều kiện là không được cãi lời tôi đó

-Hix hix- đau khổ

-Bây giờ tôi có chuyện phải đi. Cố nhớ làm việc đó

“Đi luôn đi đồ ác độc”- nó muốn hét lên thật to

Hắn ra chỗ chiếc moto đen bóng đang đậu trước cửa và phóng đi

Nó nhìn ngôi nhà mà thật sự chỉ muốn chết đi cho rồi. Ít nhất thì cũng phải 10 người mới làm kịp giờ hắn muốn

Nhưng ngẫm nghĩ thì nó thấy lạ lắm, tại sao ngôi nhà lớn như vậy mà chỉ có một mình hắn ở? Phải chăng hắn rất cô đơn?

Nó chuẩn bị đồ rồi bắt tay vào làm

Bắt đầu từ nhà bếp……

2 tiếng sau …..

-Mệt….. quá….. nhà…..gì….. mà….. to…. khủng…. khiếp……- nói không ra hơi

Nó nghĩ một lúc rồi tiếp tục lau dọn phòng khách……

3 tiếng trôi qua….

-Aaaaa…… không chịu nổi nữa. Chỉ vì một bữa ăn mà phải chịu như vậy…. Ước gì mình có được cái hợp đồng, mình sẽ xé, đốt, đạp….. cho nó tiêu tan (mô phật, tờ giấy vô tri sao lại ác như thế >.<)

Rồi nó quyết định không làm nữa. Đi vòng vòng tham quan ngôi nhà

Căn biệt thự thật sự rất to (biệt thự mà không to thì cái gì to?). Có 5 căn phòng, phòng của nó nằm ngay cạnh ban công gió thổi vào hương hoa thoang thoảng dễ chịu. Đằng sau ngôi nhà là một cái nhà kho lớn, nó tò mò định bước vào nhưng thấy tối tăm quá nên thôi (sợ ma ^^)

Xung quanh ngôi nhà là một khu vườn lớn

-Khu vườn to như vậy mà chỉ có mình hắn ở thì ai chăm sóc nhỉ??? (bí mật)

Nghĩ vẩn vơ rồi nó đi tiếp. Sau một chút trong khu vườn là một bãi đất trống, có một cái xích đu gỗ và một bộ bàn ghế gỗ đặt dưới một cái cây to che bóng mát.

Nó lại chỗ xích đu ngồi đung đưa, cảm nhận từng ngọn gió lùa qua tóc nó, khung cảnh cùng hương hoa lan tỏa. Nó ước chi khoảng khắc này cứ như vậy.

Cảm thấy bình yên và thật….. cô đơn. Bỗng, lồng ngực nó đau quặng thắt, dữ dội. Nó lấy tay chắn vào như muốn đè nán nỗi đau, đau lắm, nhói lắm

“Đau quá, mình bị gì vậy, đau quá……”

Mặt nó nhíu lại, nó gục xuống. Một lúc sau, cơn đau dừng lại. Lúc này cảm giác cứ như vừa rút ra được cây kim khỏi tim mình vậy

-Hết đau rồi, không biết lúc nãy bị gì nữa. Chắc tại cái tên đáng gét đó bắt mình làm việc mệt nhọc nên mới như vậy

Rồi nó vào nhà….. xem tivi

-Oa…. ti vi to xem sướng con mắt quá (~.~!) há há. Oa, phim hay ghê, hứng thú quá, hôi hộp, gay cấn hehe- nó vừa coi vừa trầm trồ (phim gì vậy??)

Nó mải mê xem mà không biết là hắn về

-Cô dọn dẹp nhà cửa xong chưa mà ngồi đó xem phim hoạt hình vậy? (trời đất, phim hoạt hình mà kêu hồi hộp, gay cấn… !_!)

-Ủa? Anh về hồi nào vậy? Tôi dọn hết rồi (xạo quá)

Hắn đứa tay lên cửa quẹt một đường

-Dọn dẹp hết mà bụi bám như vậy á hả

-Ờ….. thì tại gió thổi nên bụi nó bám vô lại đó- nó bịa lí do hết sức là không phù hợp

-Cô định lừa con nít đó hả???

-Tôi nói thật, không tin thì thôi

-Không cãi với cô nữa. MÀ cô bao nhiêu tuổi rồi mà còn coi phim hoạt hình?

-Kệ tôi, mắc mớ gì tới anh, Tom and Jerry là phim hoạt hình mọi thời đại, ai xem mà chẳng được (trời, phim gay cấn á hả? tg muốn xỉu luôn)

-Không nói nữa, xuống nấu bữa tối đi

-Bây giờ mới 5h mà anh đòi nấu bữa tối hả

-Ừ. Để cho cô nấu thì phải kêu sớm, tới lúc đó mới có cái để ăn.

“Chết rồi, mình có biết nấu đâu”

-Ờ….. tôi…. Không biết nấu

-Thì cô cứ làm món sườn gì đó đi

-Tôi….. quên cách nấu rồi

-Đừng có mà viện cớ, nấu mau đi

Nó lẳng lặng đi xuống nhà bếp, lấy con cá trong ngăn đá ra

-Trời đất, cá gì mà cứng quá vậy? Sao mà nấu????- nó cầm con cá đập đập xuống đất (tội nghiệp con cá, đã bị đông đá rồi mà cũng không được yên thân)- thôi thì mình làm thịt bò vậy- rồi tiếp tục lôi trong ngăn đá ra một miếng thịt bò

-Trời….. sao nhà hắn món nào cũng cứng ngắt thế sao mà làm???? (Bỏ trong ngăn đá mà đòi nó mềm là sao trời, bà này không biết IQ bao nhiêu ~-~!)

Nó cứ lục đục như vậy

Một lúc sau

Xoảng….. xoảng

-Áaaa..

Nghe tiếng động hắn vội chạy xuống thì thấy nó ngồi dưới đất với cái tay đang bị chảy máu

-Cô có sao không vậy? Ax, đúng là đồ ngốc mà, chỉ kêu cô làm bữa tối thôi mà như vậy đó hả- hắn bỗng dưng quát nó khi thấy tay nó bị chảy máu

Nó tức lắm, đâu phải là nó cố ý đâu, bị thương còn bị hắn quát nữa, chợt nước mắt lăn dài trên má.

-Tôi đâu có cố ý, không phải là tôi đã nói với anh là tôi không biết làm rồi sao. Anh bắt tôi làm rồi bây giờ còn quát tôi nữa. Anh đáng gét lắm

Nó đứng dậy giận dỗi đi lên phòng

Hắn thì cứ đứng đó. Nó nói đúng, cũng tại hắn ép nó, hắn cũng không hiểu tại sao lúc đó lại quát nó nữa (đau lòng ý mà), hắn cảm thấy có lỗi lắm.

Rồi hắn quyết định bắt tay vào làm, hắn nấu một bữa ăn thịnh soạn. Hương thơm phức

Nó trên bòng ngửi thấy mà bụng cứ kêu réo.

Một lúc sau

Cộc, cộc- Bảo Nhi, tôi….. thật sự xin lỗi vì chuyện lúc chiều (nói nhỏ xíu -_-). Tôi không cố ý quát cô đâu, xuống ăn coi như tôi tạ lỗi được không!

-…..- không nói gì

-Nếu cô không xuống thì tôi ăn hết đó, lúc đó thì đừng có tiếc- hắn nói rồi đi xuống 

Nó thì thật sự đói lắm, vì mới chỉ được ăn sáng thôi chứ trưa giờ nó có ăn gì đâu. Chỉ vì làm giá cho nên nó mới ngồi ì trong phòng không chịu ra.

-Cái tên đáng gét anh, có chết tôi cũng không ra- nó lẩm bẩm

Hắn thì ngồi dưới bếp nhưng vẫn không thấy nó xuống

-BẢO NHI, ĐỒ ĂN NGON LẮM, CÔ KHÔNG ĂN THÌ ĐỪNG TIẾC NHA- hắn nói vọng lên

Vẫn không động tĩnh gì

-ĐÙI GÀ NÈ, SƯỜN NÈ, CÁ NÈ, NGON QUÁ…. MỪNG LÀ BẢO NHI KHÔNG ĂN- hắn khơi gơi sự thèm muốn của nó và 

5…..4…..3…..2…..1….

Cạch, rầm, rầm

- Đồ ăn của tôi, ai cho anh ăn

-Lúc nãy cô nói không ăn mà

-Tôi nói hồi nào, nãy giờ tôi còn không mở miệng, anh đừng có vu khống

-Thì im lặng có nghĩa là không muốn

-Im lặng là đồng ý, sao anh “thông minh” quá vậy

-Vậy sao bây giờ mới xuống?

-Ờ…. tại…. tôi thích

-Thôi ăn đi, có năng lượng rồi gây chiến tiếp với cô tiếp.

Chap 13: Những người bạn mới

Nó ăn ngấu nghiến (hix), vừa ăn vừa khen

-Anh làm á hả? Công nhận anh nấu ăn ngon thật!!!

-Tôi mà, đâu có giống như cô- lại móc xỉa ~.~

-Đang ăn nhá…..- nó lườm lườm

Thấy vậy nên hắn không nói nữa.

Một loáng sau nó xử gọn, lẹ, sạch sẽ (sư phụ)

-Ờ…. Vì anh tạ lỗi với tôi nên anh rửa chén đi nghen- nói rồi nó chạy lên phòng trốn trước

Hắn chỉ biết lắc đầu nhìn theo, “thôi kệ vậy, rửa hôm nay cho cô ta hả dạ rồi bữa sau bắt cô ta làm hết :D”

Tối đó nó cảm thấy vui vì hắn có vẻ quan tâm tới nó nhưng trước sau gì cũng sẽ lộ chuyện nấu ăn thôi, thôi kệ, tới đâu thì tới

Nó ngáp một hơi dài rồi chìm vào giấc ngủ (ăn rồi ngủ là kiếp sống của loài…..)

6h35

-Đầu heo!! Cô dậy chưa vậy? Sắp trễ giờ học rồi đó! Hôm nay là thứ hai, không phải chủ nhật đâu

Vừa nghe xong nó bật dậy “chết rồi, rôm qua mình quên bật báo thức ~.~”

Lặp lại tình trạng hôm qua, ba chân bốn cẳng chạy đi thay quần áo cấp tốc, sách tập vở đầy đủ. Lên xe đến trường

Tới trường, nó vừa bước chân vào cổng thì mọi con mắt đổ dồn về phía nó

“Sao vậy nhỉ? Sao ai cũng nhìn mình, hồi nãy mình quên rửa mặt hả?”

Rồi nó chạy vào nhà vệ sinh

-Lạ quá, đâu có dính gì đâu. Hôm nay mọi người bị gì vậy trời??? (ngây thơ quá xá)

Chợt nó nhìn trong gương thì thấy ba đứa nào lạ hoắc đứng sau lưng nó. Nó quay lại định đi ra thì bị một con nhỏ đẩy ngược vào, vì nó chưa chuẩn bị thế mà ở đây lại trơn nên làm nó va vào tường

-Làm cái gì vậy?- Nó tức tối quát

-Mày là đứa nào mà dám đi chung xe với Prince vậy hả?- một đứa quát lại, xem ra cũng tức tối lắm

-Lại nữa sao? Sao mấy người rãnh quá vậy? không có việc gì làm hả hay sao mà cứ ngồi theo dõi người ta hoài như vậy? Lại còn Prince nữa chứ. Nói thật với mấy người, hắn ta đối với tôi chẳng là gì cả. Chẳng đẹp trai cũng chẳng tốt bụng, lại càng không hề galang…. Cho nên đừng có tìm tôi mà gây sự nữa, thích thì cứ tìm hắn

Vụt…. một con nhỉ đưa tay định tát nó nhưng nó đã cản tay con nhỏ lại

-Mấy người đừng có hở ra là động tay động chân, cứ như vậy thì không ai thèm để ý đâu

-Con này gan thật, đập cho nó một trận đi tụi bây- câu nói của con nhỏ đó cũng là tiếng còi bắt đầu trận chiến

Đối với nó, ba đứa này là chuyện nhỏ, nhưng hôm nay nó quyết không gây thêm thù nữa, nó không đánh trả mà chỉ thủ thế và né đòn

5” sau

-Mệt chưa? Các cô nghĩ là có đánh lại tôi không? Biết đều mà dừng lại đi trước khi tôi ra tay!

Ba con nhỏ nghe nó nói có phần nhụt chí nên dừng lại, không dám manh động gì thêm vì nãy giờ tụi nó đánh cật lực, vung tay múa chân mà có “chưởng” trúng nó cái nào đâu

“Không biết sẽ còn gặp bao nhiêu chuyện nữa, mệt quá!!”

Vừa vào tới lớp nó đã bị Mi, Lam lôi ra ngoài

-Nè, vụ đồn mày với anh Phong đi học chung là sao vậy?- Mi hỏi nó mặt hình sự

-Ơ…. tao…. “chết rồi, nói sao đây”

-Mày trả lời đi chứ! Không lẽ là thật hả?- Lam sốt ruột

-Ơ…. Không phải đâu…. Đúng là tao với hắn có đi chung nhưng mà là tao đi nhờ hắn

-Thật không?

-Thật! Tụi bây đừng có nghĩ bậy rồi giận tao đó

(Nói vậy mà cũng tin)

-Thôi, vô lớp đi

Nó vô lớp nằm lên bàn (cái bàn cũng như cái giường)

“Trời ơi, không biết giấu chuyện này được bao lâu đây”

-Chào các em- Tiếng cô giáo chủ nhiệm

“Ủa, tiếng đầu là môn hóa chứ có phải là môn anh đâu”- nó nghĩ nhưng vẫn nằm ì trên bàn

-Hôm nay lớp chúng ta sẽ nhận thêm ba thành viên mới. Các em mau vào đi

Ba chàng trai bước vào, tầm chừng 1m75, mặt cười tươi rói

-Chào các bạn, mình tên là Phạm Đăng Duy là học sinh mới, mong các bạn giúp đỡ- nói rồi anh chàng nở nụ cười chết người

----------------
PROFILE

Tên: Phạm Đăng Duy

Ngoại hình: Khuôn mặt baby, nụ cười hút hồn, body chuẩn

Gia thế: Con của nhà kinh doanh lớn. Đai đen Karate, bạn thân của Phong, Long, Quân
----------------

Nghe Duy nói cô cũng xao xuyến (^-^)

-Còn mình là Hoàng Thiên Long- Anh chàng nháy mắt một cái làm cho cô và mấy học sinh nữ muốn xỉu

----------------
PROFILE

Tên: Hoàng Thiên Long

Ngoại hình: Khuôn mặt quyến rũ, body chuẩn, mắt nâu

Gia thế: Con của tập đoàn địa ốc họ Hoàng lớn nhất nước, Karate đai đen, bạn thân của Phong, Duy, Quân
----------------

-Mình là Lâm Trọng Quân- Quân thì kết hợp cả hai của Duy và Long, cười lên để lộ cái răng khểnh và nháy mắt tinh ranh làm cho mấy nhỏ con gái hét rần trời. Cô đứng đó cũng mún hét lắm mà giáo viên thì phải giữ thể diện (~^-^~)

----------------
PROFILE

Tên: Lâm Trọng Quân

Ngoại hình: Đẹp trai không thua kém Phong, có cái răng khểnh cười lên là mún xỉu, body chuẩn

Gia thế: Cậu chủ của công ti bất động sản lớn, cũng đai đen nhưng là teakwondo. Bạn thân của Long, Duy và…..
----------------

-Lâm Trọng Quân???- Nghe cái tên nó liền bật dậy- sao nghe quen quá vậy??

-Các em muốn ngồi ở đâu- cô chủ nhiệm lên tiếng sau khi hồn nhập lại vào xác

-Em muốn ngồi sau chỗ Phong ạ!!- Duy và Long đồng thanh

Còn quân thì không nói gì chỉ đi xuống kéo bàn qua kế bên nó

Long và Duy thì lấy bàn ghế ra sau lưng hắn với nó ngồi  

Chap14

Đây là chỗ ngồi của các bác í trong lớp ~^-^~

-----------------------------------------------------------------------------------------------------

[FC][FC] --- [FC][FC] --- [FC][FC] --- [FC][FC]

[FC][FC] --- [FC][Tr ] --- [Mi][Lam] -- [FC][FC]

[FC][FC] ----------- [hắn] [ nó ] [Quân] -- [FC]

-----------------------[Long][Duy]

---------------------------------------------------------------------------------

(toàn là FC. (Tr) là Trang í mấy bạn)

-Quân, em không ngồi như vậy được- cô thấy Quân thản nhiên quá độ liền lên tiếng

-Cô cho em ngồi đây đi, em chỉ thích ngồi đây- Quân sử dụng “nam nhân kế” cười thật tươi, lộ ra chiếc răng khểnh làm cô siêu lòng (tg cũng siêu lòng ^^)

-Thôi được

Long, Duy, Quân là bạn của nhau ở bên nước ngoài cùng về đây học, thấy hành động lạ lùng của Quân nên nhào tới hỏi

-Mày bị gì vậy, mới gặp con người ta mà tươm tướp vậy hả- Long giễu cợt

-Tươm tướp cái đầu tụi bây! Xin giới thiệu cho hai “BẠN” biết, đây là bạn thân tao Nguyễn Hoàng Bảo Nhi

-Hả? Mới gặp mà thân rồi- Duy ngạc nhiên

-Mày điều tra nhanh quá vậy, mới có 2” mà điều tra được đầy đủ tên con người ta rồi- Long trêu ghẹo

Nãy giờ nó thì ngơ ngác con nai vàng chẳng hiểu cái “mô tê” gì hết

-Bạn là…..?- nó thắc mắc

-Nhi không nhớ Quân hả? Quân với Nhi lúc nhỏ đã chơi thân với nhau. Hai đứa lúc nào cũng vui vẻ cho tới khi gia đìn….- Quân đang nói thì bị nó bịt miệng

---------

Kí ức ùa về

Tại sân sau của một ngôi nhà lớn có 2 đứa nhóc đang chơi rượt bắt nhau

-Mau đứng lại ta sẽ bắt được ngươi- tiếng thằng nhóc hét to

Thằng nhóc đuổi theo con nhỏ, tiếng cười của 2 đứa trẻ vang vọng cả một bầu trời cho tới khi đứa bé gái bị té và trầy cả cái đầu gối

-Huhuhu, đau quá à- nó khóc rân lên

-Nhi có sao không vậy?- Thằng nhóc lo lắng

-Đau quá à, tại Quân hết đó, Quân rượt theo Nhi nên Nhi mới bị chảy máu nè, huhu (chuyên gia đỗ lỗi cho người khác là đây)

-Thôi Quân xin lỗi, vào nhà kêu mẹ sức thuốc cho hết chảy máu- thằng nhóc Quân cõng con nhỏ chạy vào nhà

Vào nhà thấy chân nó thì mẹ nó cũng suy ra được mọi chuyện bà mắng yêu chúng

-Lần sau mấy đứa không được chạy nhảy như vậy nữa biết chưa?

-Dạ biết rồi- Nhi từ gương mặt đang thút thít chuyển qua cười tươi rói

-Nhi hết đau chưa- Quân cầm cái chân nó lên nhìn qua nhìn lại

-Hết òi, hihi

Vậy là hai đứa nhỏ lại giỡn râm ran

-Quân ơi, sau này Nhi với Quân mãi mãi là bạn tốt của nhau nha

-Ừ

Và tiếng cười của hai đứa nhỏ cứ vang vọng trời xanh

------------

-Đúng rồi, ánh mắt này, khuôn mặt này, con người này, đúng rồi- nó nhận ra người bạn cũ mừng rỡ

Chỉ có Phong là im lặng từ nãy đến giờ

-Ê Phong! thấy bạn mày về không mừng hả? Sao im thin thít vậy?- Long nhào lên

Long, Phong, Duy là bạn thân của nhau, nhưng vì gia đình bắt đi du học nên 3 năm trước Long với Duy đã “chia tay” Phong để lên đường

Hắn nhìn nó với Quân vui vẻ mà lòng khó chịu

-Các em im lặng, hôm nay chúng ta học bài mới- Cô hóa vừa vào lớp đã cầm thước gõ vào bảng rầm rầm và hét to vì cái lớp cứ nháo nhào lên thừ khi có 3 anh chàng vào lớp

Bây giờ thì hắn mới cử động, lấy cuốn tập quăng lên bàn nó

-Chép đi- ra lệnh

-Sao cậu không tự chép!- Quân bức xúc khi thấy nó bị ăn hiếp (giả điên chứ ai ăn hiếp được nó ^.^)

-Thôi! Quân đừng có quan tâm tới cái tên đáng gét đó- nó quay qua nói với quan

Thấy nó bênh Quân, hắn gắt

-Cô kêu ai là tên đáng gét???

-Vậy anh nghĩ anh có đáng yêu không?- nó móc

-Cô!.... Cô quên hợp đồng rồi à?- hắn trợn mắt (nhìn ghê lắm cơ O.O)

-Tạm thời không sử dụng hợp đồng trong 5”

-Hợp đồng ghi không thời hạn đó đồ con heo

-Anh mới là heo á!

-Cô là heo

-Anh á

-Cô á

…….

-BẢO NHI- cô kêu… à không cô hét tên nó

-Dạ!!!!...- nó lùng tùng đứng lên

-Đây là lớp học chứ có phải là cái chợ đâu mà em thích nói lúc nào thì nói như vậy!!- Đáng lẽ là bà cô sẽ bỏ qua, nhưng tại vì đụng đến Phong, thần tượng của lòng bả ~^^~ nên mới như vậy

-Thưa cô….. tại….- nó biện minh

-Không tại gì hết, nói chuyện có nghĩa là hiểu bài rồi, lên bảng làm bài cho tôi

Nó tức tối đi lên bảng

Cô rút trong cặp cuốn sách nâng cao mở ra một bài tập đưa cho nó làm. Cũng may là nó đã xem trước bài và làm thử mấy bài cơ bản rồi nên bài nâng cao không khó cho mấy, nhưng cũng làm cho nó phải toát mồ hôi thì mới giải được.

-Ừm…. thiếu rồi. Xuống dưới lớp đứng hết tiết cho tôi

-Dạ??? Nhưng….. em giải được rồi mà

(Biết nó thiếu gì không)

Thật là ức hết sức, nó chỉ thiếu có dấu chấm hết bài thôi mà lại cho nó xuống dưới lớp đứng, “ax, điên thật, Sao cô không bắt hắn chứ? Tức quá!”

-Lần đầu tiên tao thấy thằng Phong cải nhau với người khác, lại là con gái nữa!- Long nói nhỏ với Duy

Duy lấy tay vuốt cằm (không có râu mà cũng bày đặt ^^) làm ra vẻ suy tư, rồi đưa ra một câu kết luận

-Ừ!- kết luận ngắn gọn

Long cốc vào đầu Duy

-Làm nãy giờ tao tưởng mày nghĩ ra cái gì, cuối cùng lại “Ừ”- Long nhại lại giọng nói của Duy

Nó đứng nhìn mà nhăn mặt, đợi cô quay lên bảng nó cúi xuống

-Hai anh là bạn Phong hả?

-Ừ, có gì hông

-Hèn chi, tình cách y như nhau, cứ như là vừa bước ra từ 3TK vậy ^^

-3TK là cái gì?- Long thắc mắc

Nó chuẩn bị sẵn tư thế rồi trả lời

-3TK là: Trung Tâm Thần Kinh đó. Hahaha- Nói xong nó liền chạy đi

Hai tên ngồi ngớ mặt, lần đầu tiên có đứa con gái nói bọn hắn bị thần kinh

Cùng lúc đó

-Ê mày! anh chàng Long dễ thương quá ha!!!- Mi nói với Lam

-Ừ, nhưng Duy dễ thương hơn

-Kệ, ai cũng dễ thương ^-^

10”…..20”….40”

-Mỏi chân quá, máu dồn hết xuống chân rồi, hixhix, chắc trên não mình hết máu rồi quá!!

Quân thì cứ lo cho nó, ngồi không yên. Một chút lại quay xuống hỏi nó có mệt không, có mỏi không

Hắn thì chỉ ngồi im khuôn mặt lạnh tanh, không nói gì

Nó thì lại thấy tức khi hắn cứ như vậy

-Bữa nay hắn uống lộn thuốc hay sao vậy trời- nó lẩm bẩm

    Chap 15: Tò mò

Reng…. reng

-Oa, mừng quá. Đứng chút nữa chắc mình xỉu mất- nó mừng rỡ chạy về chỗ

-Nhi có mỏi chân không?- Quân lo lắng

-Nhi không sao^^, tí nữa Quân xuống căn tin không?

-OK!

Nói chuyện với Quân mà nó cứ thấy nhột nhột, quay qua thì thấy hắn đang nhìn nó chằm chằm

-Nhìn gì vậy?

-…….- không trả lời

Không thèm để ý tới hắn nữa, nó quay qua nói chuyện với Quân. Nó có nhiều chuyện muốn nói lắm. Tại lúc nhỏ bị “chia cắt” nên bây giờ mới “thèm” nói như vậy

-Quân nè, Quân đi du học ở đâu mà quen được hai ông đó vậy?- nó chỉ tay về hướng Long với Duy, nheo mắt

-À, Quân đi du học Mĩ nên gặp 2 người đó, bạn thân của Quân biết tụi nó cũng là người Việt Nam rồi 3 đứa rủ nhau về Việt Nam học một chuyến, về đây thì Quân gặp được Nhi ^^

-Ừ, mà Quân nè, chuyện gia đình Nhi, Quân đừng cho ai biết nha (chuyện gì vậy?)- nó nói nhỏ với Quân

-Ừ! Mà dạo này Nhi sống sao rồi? Ở đâu?

-Ờ…. Vẫn chạy nhong nhong được….- nó không biết nên nói với Quân như thế nào chuyện nó ở nhà Phong- Thôi, cô vào lớp rồi kìa- Cô xuất hiện như vị cứu tinh của nó

Tiếng học trôi qua, nó định lôi Quân xuống căn tin thì cái âm thanh đáng gét đó lại vang lên

-Đồ ăn, 5”- chỉ có 4 chữ của hắn thôi mà cứ như là cực hình với nó

-Haiz…., Quân xuống trước với Mi, Lam đi. Nhi chạy tới chỗ này một cái

-Nhi đi đâu vậy? Mà cậu ta nói cái gì ????

-Ờ, Nhi xuống rồi lên liền à

“Đi mua nhanh đi, sao cô cứ đứng nói nhiều với tên đó hoài vậy!!! Bực mình”- hắn tức tối - 4p30s (anh ý ghen kìa >.<)

-Ax- nó lườm hắn một phát – Nhi đi nha, lên liền à!

Rồi nó ba chân bốn cẳng chạy xuống căn tin. Hôm nay không hiểu sao căn tin đông ngẹt. Nó chen lấn, xô đẩy, vật lộn kịch liệt…. cuối cùng cũng mua được, nhưng kết cục lại chậm 2p39s (~_~!)

-Trễ 2p39s

-Thông cảm đi, hôm nay đông quá nên mới chậm- nó thành khẩn

-Tôi sẽ tính sổ với cô sau

-Ừ, vậy tính sau đi, tôi đi đây

Hắn ngồi nhìn theo bóng nó khuất dần mà cảm thấy khó chịu, hắn không muốn ăn nữa, hôm nay nó không cãi nhau với hắn nên có cảm giác thiếu thiếu, lại thấy nó quan tâm tới một tên con trai khác, hắn càng cảm thấy khó chịu hơn.

Chạy xuống tới nơi

-Mi, Lam, Quân, đợi lâu không?

-Mày đi đâu vậy hả? để tụi tao với anh này….- Mi nói

-À! Sorry, tao quên giới thiệu với tụi bây đây là Quân, bạn thân tao- nó vừa nói vừa lấy tay kẹp cổ Quân

-Quân, đây là Mi và Lam bạn thân Nhi

-Chào anh, rất vui được làm quen- Lam hớn hở

-Me too- Mi cũng không kém

Rồi 2 con lại tiếp tục cái phần hồn lìa khỏi xác ngay sau đó…

-Ê, ê, bây giờ là giờ ăn, không phải giờ ngồi chờ hoàng tử nhá!- nó huơ huơ tay trước mặt Mi, Lam- 3 người ngồi vào bàn đi, để Nhi đi

-Nhi ngồi đi, để đó Quân

-Thôi, Nhi đi cho nhanh, sắp hết giờ rồi

-Khỏi lo, ngồi xem tài nghệ của Quân đây nè!!

Quân tiến đến quầy thức ăn rồi hô to

-MẤY BẠN CHO MÌNH VÀO VỚI (ặx)

Quân vừa dứt lời thì mọi hoạt động dừng lại, mọi người quay lại tìm nơi phát ra âm thanh “lạ lùng” đó

-Quân ơi, Nhi đã nói là để Nhi mà, không được thì để Nhi, sao lại giành chứ!!!- nó ngồi ôm mặt xấu hổ thay Quân (~.~!)

Mọi con mắt đổ dồn về phía Quân

Tíc tắc…. tíc tắc…..

-Tản ra tụi bây ơi….- một con nhỏ lên tiếng

Cả đám tản qua hai bên

-O______A- nó nhìn mà mắt một con chữ O một con chữ A ( mắt bồ câu con đậu con bay :D)

Nhưng chỉ có một nữa là tản ra, một nửa mấy nàng đều tản ra, một nữa là mấy chàng thì phản tác dụng, (còn chàng nào “bị” tác dụng thì tác giả xin chịu) mấy nàng phải sử dụng vũ lực để lôi ra (con gái trường này toàn là…..)

-Cảm ơn các bạn- Quân cúi đầu tạ lễ

Cả đám con gái theo phản xạ tự dưng đứa nào đứa nấy cũng cúi theo (nhất bái thiên địa ~_~)

Quân mua về một đống đồ ăn

-Sao, thấy tái năng của Quân chưa?- Quân nháy mắt với nó cười tươi

-Xì…. Tại Quân ăn gian, sử dụng cái nhan sắc “nghiêng thùng, đổ thúng” (ca dao, tục ngữ mới) của Quân thôi

-Gì chứ! Phải là “nghiêng nước nghiêng thành, chim sa cá ngợp chứ

-Haha… đúng đúng- nó cười hả hả, đưa ngón tay trỏ lên hưởng ứng

Quay qua Mi Lam

-Ăn đi tụi bây

-………- mơ màng

-Lại ở trên mây, tao cho tụi bây chết nè- nó cầm đũa gõ vào đầu hai con bạn

-Aaaa… Đau, con quỉ

-Ăn đi, không hoàng tử đến rước là ăn không kịp đó- cười gian

-Hoàng tử….. gì chứ!- hai con nhỏ lắp bắp

-Hehe, tao nói trùng rồi chứ gì

Bốn đứa đang ngồi ăn ngon ơ thì có một con nhỏ gương mặt xinh xắn, da trắng trẻo, dễ thương….. nói chung là đẹp đi tới

-Mình ngồi đây được không?- con nhỏ đứng kế bên chỗ Quân

-……..- im re

-Này, bạn ơi, mình ngồi đây được chứ!!

Quân quay qua nó, ánh mắt cầu cứu….

-Ờ… xin lỗi bạn, nhưng chỗ đó có người rồi, hì- nó đuổi khéo

Con nhỏ định dặt mông xuống, nghe nó nói nên ngượng ngùng bỏ đi

-Sao người ta hỏi mà không trả lời?- nó nhìn Quân mắt chớp chớp, mặt gian gian

-Ờ…. thì….- Quân ngại nên cứ ờ rồi thì

-Sắp hết giờ rồi, ăn đi mày- Mi thấy Quân bí thế quá nên gỡ vây dùm

-Gì chứ ăn thì mày khỏi nhắc- ngốn mấy muỗng một lần (^.^)

Cuối cùng thì bữa ăn kết thúc

Nó đi cùng với Quân mà cứ cười nói rôm rả, Quân luôn pha trò làm nó cười, vào lớp thì bọn hắn cũng biến đâu mất, nhưng nó cũng chẳng để ý

Đang giữa tiết học thì 3 tên bước vào

Duy tiến lên trước, nhìn cô cười tươi rói

-Thưa cô em vào lớp ạ!- cô ngất ngây

Xong! vậy là cả 3 về chỗ êm xuôi, trót lọt

Lúc này thì nó mới để ý, quay xuống chỗ Duy và Long

-Mấy anh mới đi đâu vậy?

-Đi đâu hỏi làm gì?

-Ờ…. hỏi cho biết thôi

Rồi Duy với Long nhìn nhau cười gian

-Cô thật sự muốn biết à

“Sao mặt hai tên này gian quá vậy trời, thôi, tránh trước cho lành”

-Ơ… thôi, không hỏi nữa

-Để tôi nói cho nghe

-Không nghe, không nghe…..- nó bịt tai lại

-Thật ra, tụi tôi mới….. mới….

“Ax, không nhịn nổi nữa”

-Mới làm gì???

-Mới…….