Trầm vụn hương phai- chương 26-27

Phần 4 ♥ Chử Mặc trận · Ma Tướng

· Chương 26 · Côn Luân thần thụ

 

Nhan Đàm cảm thấy bản thân không ngừng rơi xuống, chung quanh chỉ có hỗn độn, cứ như nàng đang rơi trong một đường hầm tối đen không có điểm dừng. Khoảnh khắc tiếp theo, trước mắt đột nhiên sáng lòa, ánh sáng thậm chí có chút khiến hai mắt hơi nhưng nhức. Nàng cảm thấy một cơn đau truyền ra từ tận sâu trong xương tủy, cứ như bộ phận nào đó trên cơ thể vừa đứt lìa.

Tiếng gió sắc nhọn rít vang, một nhánh cây thô ráp đàn hồi từ chéo một bên chìa ra, nhoáng cái quấn chặt lấy eo lưng nàng. Nhan Đàm hoảng hồn, theo phản xạ liền vùng vẫy cố thoát, những sợi dây leo trên cây cổ thụ chọc trời sừng sững trước mắt bò lên quấn lấy tay chân nàng, động tác tuy chậm mà mãnh liệt. Từng ụ đất dưới chân đua nhau nứt toạc, những nhánh cây thô ráp không ngớt trườn ra từ dưới mặt đất.

Một ý tưởng vụt lóe qua, khóe môi khẽ động, nàng tức tốc bắt đầu niệm chú thuật. Một đường lửa mảnh lan dọc theo sợi dây leo đang quấn chặt hai tay nàng, cành lá phát ra tiếng nổ tí tách, nhưng ngọn lửa này từ đầu chí cuối không hề mảy may táp sang người nàng.

Nếu nàng không nhớ lầm thì đây chính là Côn Luân thần thụ. Giữa trời đất này, ngoại trừ một cây ở cực nam thiên đình thì không đâu tìm ra cây thứ hai giống như vậy nữa. Chẳng lẽ bọn họ hiện giờ đã lên đến thiên đình ư?

Nhan Đàm còn chưa nghĩ thông thì nhánh cây đang quấn lấy nàng đã rung lên bần bật, hất mạnh nàng văng xuống đất, những lưỡi lửa đang cháy ngọt tức thì tắt ngấm. Liền ngay sau đó, lại một nhánh cây chìa ra cuộn chặt lấy thân người nàng, tức khắc siết mạnh, bóp nghẹt đến nỗi cả không khí cũng khó lọt qua. Nàng giương mắt nhìn Đường Châu và Dư Mặc lần lượt rơi xuống, muốn hét to cho bọn họ biết cây Côn Luân thần thụ này sợ lửa, nhưng suốt buổi không thốt lên nổi chút âm thanh nào.

Đường Châu chỉ là phàm nhân, dĩ nhiên không tưởng tượng nổi một cái cây lại có thể đe dọa tính mạng bọn họ, thế nên nàng chỉ còn cách đem hết hi vọng gửi gắm lên người Dư Mặc.

Dư Mặc giữ thăng bằng giữa không trung, đầu ngón tay phát ra những đốm lửa, nhưng chưa đợi hắn niệm xong một câu chú thuật hoàn chỉnh thì nhánh cây thô to dẻo dai kia đã cưỡi gió vùn vụt quất sang. Dư Mặc giơ tay ra đỡ, nhưng nhánh cây kia cứ như thông ngộ tri giác, thình lình đổi hướng vòng qua người hắn quấn chặt lấy cổ tay hắn. Giữa thời khắc nghìn cân treo sợi tóc, Dư Mặc rút dao găm ra, bằng một động tác nhanh gọn dứt khoát chém đứt nhánh cây đang vòng lấy cổ tay mình. Một tràng thét gào phẫn nộ từ dưới lòng đất truyền lên, đất cát bay loạn tứ tung, từng lớp đất dưới chân tranh nhau bật dậy, mười mấy nhánh cây từ dưới mặt đất thò lên vây chặt lấy hắn.

Lực tay Dư Mặc lơi lỏng, dao găm trượt khỏi tay hắn rơi xuống cắp phập vào đất, tay cầm còn khẽ rung rinh.

Nhan Đàm không nhịn được khẽ thở dài: “Đáng tiếc…”

Chỉ trong chớp mắt, cả ba người bọn họ đều đã bị Côn Luân thần thụ vây chặt siết đến không thể nhúc nhích.

Nhan Đàm nhìn một thân cây thô to rắn chắc từ từ vươn nửa thân người ra khỏi mặt đất, tuy thân cây này trông vào so với những cây đại thụ bình thường không chút khác biệt, nhưng nàng lại có một thứ cảm giác như đang bị dòm chằm chằm.

“Nhan Đàm.” Nàng chợt nghe thấy cách đó không xa Dư Mặc đang dùng một giọng nói vô cùng bình đạm gọi tên mình, chầm chậm quay đầu, chỉ thấy Dư Mặc nhìn mình nở một nụ cười, nhẹ như làn gió trong lành khẽ sượt qua má. Vẫn thường nghe bảo vào khoảnh khắc cận kề cái chết, con người ta mới hiểu rõ được tâm ý thực sự trong lòng mình. Nhan Đàm chợt nghĩ, tâm ý của nàng có thể là gì?

“Hình như phía trên lại có người xuống.” Đường Châu ngước đầu nhìn lên khẽ bảo.

Nhan Đàm chậm rãi ngó lên, chỉ thấy một người đang từ phía trên nhảy xuống, cách bọn họ mỗi lúc một gần. Người này rõ ràng là có chuẩn bị, bởi vì hắn không giống bọn họ gần như hai chân chổng ngược lên trời bị vứt xuống đây. Đợi khi nàng đã trông rõ gương mặt người này, miệng liền bất giác lầm bầm một câu.

Kẻ mới xuống kia là ai cũng được, miễn không phải Thần Tiêu cung chủ; nhưng khả năng lớn là sự thật phũ phàng.

Nhan Đàm không nhịn được nghĩ, Thần Tiêu cung chủ trước đó đã đánh lừa họ lạc chân vào đây, tại sao bây giờ bản thân hắn lại theo xuống? Việc này đúng là có phần kì quặc quá rồi.

Mười mấy nhánh cây chĩa lên vươn cao về phía chân trời kia bất thình lình cử động, nhanh như cắt quất về phía Thần Tiêu cung chủ, nhưng hắn thì vẫn giữ nguyên tư thái ung dung, không chút hoảng loạn, ống tay ngoại bào nhịp nhàng khẽ lay, cả người toát lên khí phách trầm ổn, gặp nguy không chút nao núng. Cũng không nhìn thấy hắn đã tuốt kiếm múa gươm thế nào, chỉ nghe xoành xoạch vài tiếng, mười mấy nhánh cây kia đột ngột bị chém đứt, lộp độp rơi xuống phủ đầy mặt đất.

Bỗng nhiên từ dưới lòng đất truyền lên một tràng rú thét thống khổ sắc nhọn, nghe như âm thanh tuyệt vọng xen lẫn điên tiết của con dã thú bị thương.

Nhan Đàm đã không thấy được tình hình phía trên, chỉ có thể im lặng lắng nghe tiếng động chung quanh. Côn Luân thần thụ vẫn đang gầm rú, riêng phía Thần Tiêu cung chủ thì từ đầu chí cuối không hề có động tĩnh to tát nào.

Chợt vù cái, một cụm lửa đâm sầm vào cạnh bên Nhan Đàm, lưỡi lửa uốn éo táp sang người nàng. Nhan Đàm chỉ cảm thấy mấy nhánh cây đang siết lấy mình lơi lỏng một ít, tức tốc dùng sức vùng vẫy thoát ra, thế nhưng đuôi tóc và góc áo đều đã bị cháy sém.

Côn Luân thần thụ đột nhiên rụt mạnh người lên phía trên, tự thân bứng cả gốc rễ bật ra khỏi đất, dốc sức muốn dập tắt đám lửa trên cành lá, nhưng lửa lan ra quá nhanh, khiến nó chỉ có thể ngã nhào ra đất lăn hết mấy vòng, sau đó mang theo ngọn lửa dữ dội và từng vòng khói đen cuồn cuộn nảy bật ra xa. Từ xa nhìn tới, trông nó cứ như một quả cầu lửa khổng lồ.

Nhan Đàm gắng sức dập tắt những đốm lửa trên người mình, cảm thấy một cơn thịnh nộ đang cháy bừng bừng từ đầu xuống chân, phẫn quá hóa liều, nàng chỉ thẳng vào Thần Tiêu cung chủ dữ dằn quát: “Ta với ngươi bộ có thù truyền kiếp hả?! Ngươi rõ ràng là cố ý, năm lần bảy lượt cố tình kiếm chuyện với ta!”

Thần Tiêu cung chủ phủi phủi khói bụi bám trên tay áo màu trắng đơn điệu, không mấy để tâm liếc mắt nhìn nàng: “Ngươi nghĩ nhiều quá rồi.”

Nhan Đàm tức đến phát run, chỉ muốn bổ nhào tới bóp chết hắn, nhưng đã lập tức bị Dư Mặc ôm ghì lấy từ phía sau. Hắn vội giơ tay che mắt nàng lại, nhẹ nhàng khuyên giải: “Ngươi có nhào tới cũng chẳng thể giết được hắn, vẫn là an phận một chút thì hơn.” Nhan Đàm vừa nghe lời liền ngoan ngoãn để yên cho hắn ôm lấy: “Chúa công…”

Dư Mặc chậm rãi buông tay, miệng mỉm cười bảo: “Bớt giận chút đi, dù gì thì hắn cũng đã cứu mạng chúng ta.” Đoạn lại nhìn sang Thần Tiêu cung chủ nhạt giọng cất lời: “Tuy ta cũng không rõ mấy cung chủ đang yên đang lành sao lại theo cùng xuống đây?”

Thần Tiêu cung chủ thoáng trầm ngâm, đoạn ngắn gọn đáp: “Đào Tử Khí đã sinh lòng phản. Ta là bị bức tiến vào Ma Tướng.”

Nhan Đàm khinh bỉ dòm hắn, chút bản lĩnh mọn của Đào Tử Khí mà bức được hắn mới là lạ: “… Ngươi dệt chuyện xạo cũng phải dệt ra cái nào nghe thuyết phục chút có được hay không?”

Thần Tiêu cung chủ thong thả đưa mắt sang nhìn bọn họ: “Không tin thì bỏ đi.”

Đường Châu mắt nhìn đối phương, âm giọng trấn tĩnh cất lời: “Nơi chúng ta đang ở rốt cuộc là đâu? Chúng ta hiện giờ đã tụ lại cùng một chỗ, có những việc cố ý tỏ ra thần bí cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”

Thần Tiêu cung chủ khẽ chau mày, ngữ khí bình đạm: “Nơi này là Ma Tướng do thượng cổ thần khí Chử Mặc khơi dậy.”

Dư Mặc nghe lời, không khỏi cúi đầu nhìn xuống mặt đất, nơi mà bọn họ đang đứng, phía sau thân người không hề có bóng. Thần Tiêu cung chủ ngưng đoạn rồi tiếp: “Nơi này đúng là không có bóng, bởi vì chúng ta đang ở trong ý thức của chính mình.”

Đường Châu tức thì cảm thấy hoang đường, hai đầu mày không khỏi chau lại, mắt nhìn sang Dư Mặc và Nhan Đàm. Dư Mặc hơi khẽ cúi đầu, lặng thinh không nói gì cả. Nhan Đàm thì giơ mấy ngón tay gõ gõ cằm, trông như đang nghĩ ngợi điều gì đó. Nàng ngẫm nghĩ hết một lúc, miệng nở một nụ cười tươi rói: “Ý của ngươi có phải là, bên trên thần khí Chử Mặc in hằn không ít những vết tích của tiên pháp, mà những vết tích này đã hóa thành những kí ức sống như con người vậy. Thay vì nói chúng ta đang ở trong suy nghĩ của mình, không bằng đổi lại nói ý thức và kí ức của chúng ta đều đang liên thông với Chử Mặc?”

Thần Tiêu cung chủ khẽ gật đầu: “Đại khái là vậy.”

Đường Châu nghe xong giải thích của nàng, suy luận ra bảo: “Nói vậy thì cây thụ yêu khi nãy là do trong số chúng ta đã có người từng nhìn thấy nên mới xuất hiện trong Ma Tướng này?”

Nhan Đàm thở dài đánh thượt: “Thụ yêu? Sao ngươi lại nghĩ đó là thụ yêu? Đó rõ rành rành là thần thụ mà.”

“Ta quả đã từng thấy qua Côn Luân thần thụ.” Dư Mặc bình thản cất lời, “Nhan Đàm hẳn cũng đã từng thấy qua, nếu không cũng sẽ không biết dùng lửa đối phó được nó.”

Nhan Đàm nhìn hắn kinh ngạc: “Sao ngươi lại có thể gặp qua? Ta nhớ ngoại trừ một cây ở trên thiên đình thì những nơi khác không còn nữa mà.”

Dư Mặc không đáp lời nàng, ngược lại chuyển ánh mắt sang Thần Tiêu cung chủ: “Cung chủ cần người có hồn phách tinh thuần giúp giải phong ấn trên Chử Mặc, là bởi vì như thế, nguy hiểm có khả năng xuất hiện trong Ma Tướng sẽ ít đi rất nhiều.”

Thần Tiêu cung chủ gật đầu: “Những sự vật xuất hiện trong Ma Tướng, ít nhất cũng phải là thứ một nửa trong số chúng ta đã từng thấy qua. Vốn dĩ ta định đợi các người đi đến đầu tận của Ma Tướng mới tiến vào, không ngờ ba người đến cả một cây Côn Luân thần thụ tầm thường cũng đối phó không xuể.” Nhưng hắn hoàn toàn không phải tự phụ, từ ngữ khí đến sắc mặt đều giống như đang xác đáng nêu ra một sự thật hơn.

Nhan Đàm lầm bầm một câu: “Đã vậy ngươi còn tìm kẻ hồn phách tinh thuần gì đó chi nữa, tự mình không phải có thể xông pha vượt qua ma trận được rồi hay sao?”

“Những thứ ta từng nhìn thấy quá nhiều, gian hiểm dọc đường chỉ càng thêm phần áp đảo.” Thần Tiêu cung chủ buông phớt lời, “Nếu như chỉ có ba người, có lẽ Côn Luân thần thụ đã là cửa ải khó nhất, nhưng thêm ta vào thì e đó chẳng đã là gì.”

Nhan Đàm tức thì lông tơ dựng ngược.

Nơi này là một khoảng đất mênh mông vô tận, không có bất kì dấu vết nào của người sống, những nơi bọn họ đi qua đều chỉ có cát, đá và những cây kế, hoàn toàn một mảng hoang vu. Đoàn người nhóm một đống lửa giữa rừng đá, ánh lửa bập bùng là nguồn sáng duy nhất trong đêm đen giữa nơi hoang vắng tiêu điều này.

Đường Châu chống bội kiếm xuống đất, ngồi tựa người vào một tảng đá. Đi hết hơn nửa ngày đường, ngoại trừ chút mệt mỏi ra thì lạ lùng thay, hắn không hề có cảm giác đói. Cảm thấy kì quặc, hắn bèn lên tiếng hỏi những người còn lại. Nhan Đàm nhún vai, vẻ mặt hiện rõ hai chữ hiển nhiên: “Nếu chúng ta đang ở trong ý thức của Chử Mặc thì dĩ nhiên sẽ không thấy đói, thần khí làm sao biết đói cho được? Ta đoán tuy chúng ta đã đi hơn nửa ngày đường nhưng thực tế bên ngoài chỉ mới hơn nửa canh giờ là nhiều. Mới qua có tí xíu thời gian, chưa đói bụng lại càng phải rồi.”

Đường Châu thoáng ngẫm nghĩ, lại bảo: “Nói như ngươi thì tất cả những gì nhìn thấy ở đây đều không phải thật?”

Nhan Đàm dùng cây kế cời cời lửa, xoay đầu sang bên nghĩ ngợi một lúc: “Dùng cách nói dễ hiểu hơn chút thì, mọi thứ ở đây đều là thật hết, chỉ có điều đã là dáng vẻ từ hồi xưa lắc xưa lơ. Hoang mạc, những cây kế và đá mà chúng ta thấy đều là những sự vật của rất lâu về trước. Vậy nhưng nếu không may bị mắc kẹt chết lại ở đây thì cũng có thể coi như bản thân đã chết luôn rồi.”

“Chỉ cần bảo toàn được tính mạng thì tự khắc sẽ ra được bên ngoài.” Thần Tiêu cung chủ thờ ơ lên tiếng.

Nhan Đàm khẽ buông một tiếng thở dài, lẩm ba lẩm bẩm: “Đây đều là do ai hại mà ra…” Nàng biết chặng đường phía trước còn nhiều nguy nan, tinh thần phải được nghỉ ngơi đầy đủ mới có thể ứng phó, bèn chầm chậm ngả người ra sau tựa vào tảng đá, định tìm một tư thế nằm dễ chịu một chút. Nhưng cục đá này góc cạnh lởm chởm, cấn vào người khiến nàng rất chi là khó chịu. Chợt nghe Dư Mặc khẽ gọi: “Nhan Đàm.”

Nàng ngoảnh đầu sang, thấy Dư Mặc đang đặt tay lên gối, miệng nhoẻn cười bảo: “Qua đây với ta.”

Nàng ngay tắp lự hí ha hí hửng bổ nhào qua đó, nằm xuống kê đầu lên chân Dư Mặc. Hắn khẽ nhích người, để nàng gối đầu được thoải mái hơn. Nhan Đàm đột nhiên nhớ đến trước đó khi bị Côn Luân thần thụ khống chế, hắn đã quay sang mỉm cười với nàng, cứ như phản chiếu ý niệm trong lòng mà bấy lâu nàng đã không còn dám đối mặt. Nàng vừa nghĩ ngợi vừa theo tiềm thức ngẩng đầu nhìn lên, bất chợt phì cười: “Dư Mặc, ngươi đỏ mặt rồi kìa…”

“Ta không có.”

“Nhưng mà ta nhìn thấy rồi nè,” Nhan Đàm cảm thấy rất có hứng thú, không nhịn được giơ tay lên chạm vào mặt hắn, “chỗ này, còn chỗ kia nữa…”

“Đã nói không có rồi mà, đừng quậy nữa, mau ngủ đi!”

Nàng còn đang định thừa thắng xông lên thì trước mắt chợt hoa cái, vừa lúc một ánh kiếm vụt lóe qua, chói lòa khiến nàng vô cùng khó chịu, bèn xoay đầu tìm hiểu xem rốt cuộc ai là đầu sỏ tội ác. Chỉ thấy Đường Châu đã rút bội kiếm khỏi vỏ, đang đưa thanh kiếm ra trước ánh lửa lau chùi, từ những đường vân lồi lõm trên tay cầm đến lưỡi kiếm đều tỏa ra luồng sáng xanh dày đặc, thực đúng là kiếm quang tựa thu thủy.

Đây là một thanh kiếm tốt thiên cổ khó tìm, con xem, sát khí ẩn hàm chứ không lộ liễu, ánh kiếm sáng sạch như nước, hảo kiếm hiếm gặp, hảo kiếm.

Sư phụ Đường Châu lúc tặng hắn thanh kiếm này đã nói một câu như vậy.

Nhan Đàm bị ánh kiếm trên tay hắn rọi đến hoa mắt, sát khí đằng đằng chống nửa bên người chồm dậy, chợt trước mắt tối sầm lại, Dư Mặc giơ tay che hai mắt nàng, thấp giọng nói bên tai nàng: “Ngủ đi, ngày mai còn phải lên đường.”

Những ngón tay của hắn mang theo cảm giác man mát dễ chịu, Nhan Đàm tâm trạng bình ổn trở lại, tựa lên chân hắn từ từ nhắm mắt. Không đến nửa chén trà thì nàng đã bắt đầu ý thức mơ hồ, chỉ loáng thoáng nghe thấy giọng nói trầm thấp êm tai của Dư Mặc: “… không nhận thấy sao, từ khi vào đến Ma Tướng thì rất dễ dàng trở nên cáu giận, cả tính khí của Nhan Đàm cũng xấu đi rất nhiều…”

Nhan Đàm dần dần chìm vào cõi mộng, sau tầng tầng lớp lớp sương trắng trong mộng là một thân ảnh cao gầy thanh nhã, phảng phất có thể thấy được người này đang vận một thân thanh sam, ống tay ngoại bào lất phất khẽ lay. Người này tay cầm một thanh chủy thủ, rạch một miệng thương dài trên tay mình, những giọt máu trượt qua cổ tay y nhỏ giọt rơi xuống, mỗi một giọt đều hóa thành một con huyết điêu sải đập đôi cánh đỏ thẫm màu máu giữa nền trời xanh, rồi bất thình lình hướng về phía nàng xông thẳng tới!

Nhan Đàm chợt bừng tỉnh giấc, thấy Dư Mặc đang cúi đầu nhìn mình, đôi đồng tử thâm trầm đen láy. Đoạn hắn đột ngột lên tiếng: “Vừa nãy ngươi cũng đã nghe thấy?”

“Nghe thấy cái gì?” Nhan Đàm tức thì lạnh cả sống lưng, quét mắt nhìn sang bên cạnh, thấy cả Đường Châu và Thần Tiêu cung chủ đều đang thức, mà đặc biệt là Thần Tiêu cung chủ, không rõ tại sao thần tình có nét cổ quái.

“Vừa nãy chúng ta đều nghe thấy một giọng nói mơ hồ đang nói chuyện bên tai mình, nhưng nơi này ngoài tiếng gió ra thì không còn âm thanh nào khác.” Dư Mặc ngữ khí bình đạm.

Thần Tiêu cung chủ chậm rãi cất lời: “Thượng cổ thần khí có tổng cộng bốn món, Thất Diệu, Chử Mặc, Địa Chỉ, Lí Trần.” Cứ liệt kê một món thần khí thì hắn lại viết xuống đất một cái tên, “Bốn món thần khí này là do Bàn Cổ lúc khai thiên lập địa để lại, về sau thuộc sở hữu của Cửu Thần Đế quân trên thiên đình, thế nhưng trong trận tiên ma đại chiến đã toàn bộ bị thất lạc. Đây là một cách giải thích, nhưng ta cảm thấy nội dung nhất định có chỗ nào đấy không đúng.”

Hắn ngừng chút, đoạn lại tiếp lời: “Truyền thuyết Bàn Cổ khai thiên lập địa dĩ nhiên mọi người đều đã rõ ràng, thế thì điểm đáng ngờ hẳn là nằm ở phân đoạn chúng ta chưa được biết đến sau này.”

Nhan Đàm nghĩ qua, cảm thấy những điều hắn nói cũng có thể xem là có đạo lý, bèn gật gật đầu.

“Cửu Thần Đế quân gồm có ba vị, Thiên cực Tử hư Chiêu thánh Đế quân, Đông cực Thanh ly Ứng Uyên Đế quân và Nguyên thủy Trường sinh Đại đế. Nếu như thần khí thực có bốn món, thế thì sẽ có một người sở hữu hai món thần khí, mà như vậy thì sự công bằng giữa Cửu Thần tam đế sẽ bị phá vỡ.” Thần Tiêu cung chủ ngữ khí đạo mạo, “Nếu như chỉ có ba món thần khí, thế thì món vật thứ tư lẫn vào giữa là thứ gì?”

Dư Mặc điềm đạm cất lời: “Nếu thật là vậy, thế thì ba món thần khí có nguồn gốc từ thiên đình, riêng món thứ tư là đến từ loài ma đã bị diệt tộc trong trận tiên ma đại chiến năm đó. Chử Mặc rất có khả năng là đồ vật của ma giới.”

Thần Tiêu cung chủ buông phớt một câu: “Nếu quả là vậy thì ta đã nhầm lẫn rồi.”

Nhan Đàm vốn đang tập trung suy nghĩ chuyện khác, đột nhiên nghe thấy câu này của hắn, tức thì cảm thấy một ngọn lửa giận thiêu đốt phừng phực từ đầu xuống chân. Bọn họ bị hắn bày mưu lừa vào Ma Tướng, còn chưa biết có thể sống sót trở ra không, hắn lại dùng một câu nói nhẹ tựa lông hồng gạt qua xem như xong chuyện. Dư Mặc thấy dáng bộ này của nàng, bèn cất giọng khẽ bảo: “Trong Ma Tướng rất dễ nổi cơn bốc đồng, Nhan Đàm, ngươi phải kiểm soát tâm trạng của mình.”

Nhan Đàm nghĩ lại, thấy mình từ khi bước vào Ma Tướng quả đúng là rất dễ dàng nổi cáu, lúc ở bên ngoài nói gì nàng cũng không dám khiêu khích Thần Tiêu cung chủ, nhưng sau khi đặt chân vào đây thì thường xuyên bị tức giận làm cho đầu óc mê muội.

Thần Tiêu cung chủ mắt nhìn sắc trời một mảng trắng nhờ, miệng thấp giọng bảo: “Triện văn cổ trên Chử Mặc chỉ nói ma dậy từ tâm, tất thảy những thứ bên trong đều xuất phát từ tâm niệm. Mà những sự vật xuất hiện trong này đều là những thứ từng tồn tại trong kí ức. Ta cần dựa vào nó để nhớ lại những việc trước đây, đó chính là nguyên cớ vì sao ta phải dẫn các người vào Ma Tướng.”

Nhan Đàm nghe những lời này, không khỏi buột miệng: “Ngươi không nhớ được những việc trước đây?”

Nàng lần đầu tiên nhìn thấy Thần Tiêu cung chủ cười, nhưng lại là một nụ cười đượm nét ưu thương: “Nếu như có thể nhớ lại những việc trước đây, dù cho có là núi đao biển lửa ta cũng sẽ dấn thân vào.”

 

Chương 27 · Huyết điêu

 

Trời vừa chớm sáng thì bọn họ đã lại khởi hành.

Có lẽ do Thần Tiêu cung chủ cuối cùng đã đem những lời cần nói giải thích rõ ràng, gút mắc trong lòng tháo gỡ xong xuôi, bầu không khí giữa bốn người bọn họ cũng trở nên thân thiện hơn trước nhiều. Nhan Đàm không biết có phải vì dạo gần đây thời tiết ấm áp dễ chịu nên tâm tình cũng tốt hẳn lên, luôn cảm thấy Thần Tiêu cung chủ đến cả bản thân là ai cũng không nhớ nổi, thực tình có chút đáng thương. Tuy nói những việc trong quá khứ chắc gì đã khiến người ta vui vẻ, nhưng dù sao vẫn tốt hơn là đầu óc trống trơn không hay biết gì. Cứ nghĩ đến đây thì tâm trạng nàng cũng không còn gay gắt cáu kỉnh nữa.

“Tiên ma đại chiến chung quy là việc thế nào?” Đường Châu lên tiếng hỏi. “Những sách vở ta từng xem qua nhiều lắm đều chỉ ghi chép qua loa vài câu, chỉ nói tà ma đã bị diệt tộc.”

Nhan Đàm vọt miệng đáp ngay: “Cái này ta biết nè, khi đó ta đã hóa thành hình người, rõ tới không thể rõ hơn được nữa. Ngươi muốn nghe đơn giản hay phức tạp?”

Đường Châu khẽ nhướn mày: “Hóa ra ngươi đã một bó tuổi như vậy rồi? Sao còn mang dáng vẻ mười sáu mười bảy tuổi thế này, ít nhiều cũng phải trưởng thành lên một chút chứ?”

Nhan Đàm đanh mặt trả lời lạnh tanh: “Ta thích đó. Rồi sao?”

Dư Mặc đặt tay lên vai nàng, miệng mỉm cười bảo: “Tuổi tác lớn chút cũng đã có sao, dù gì cũng nhìn không ra.”

Nhan Đàm mắt lườm hắn cái, dẩu môi ra bảo: “Ngươi đây là đang sỉ nhục hay tâng bốc ta vậy hả?” Đoạn nàng chuyển đề tài, bắt đầu nói đến chuyện năm xưa: “Trước khi tiên ma giao chiến, ma không phải gọi là ma mà là tà thần. Trận đại chiến giữa tiên và tà thần đó, thực ra đã là mối họa chực chờ từ rất lâu về trước, có thể so với cách đây hai mươi năm khi Nam Sở và Đại Châu tranh thiên hạ, khó mà nói rõ kẻ đúng người sai. Cũng như sau cùng Đại Châu thống nhất giang sơn, còn các tiên quân trên thiên đình thì kẻ chết cũng đã chết, người tàn phế thì tàn phế, nhưng cuối cùng tổn hại vẫn là ít hơn tà thần một chút, vì vậy đã thắng trận đó.”

“Hai tiên quân thê thảm nhất trong số là Kế Đô Tinh quân trong Cửu Diệu Tinh và Thiên cực Tử hư Chiêu thánh Đế quân, đến cả thi thể cũng không sót lại, đã cùng ma giới nhất loạt tiêu vong.” Nhan Đàm tay xoa xoa cằm, “Đó chính là đại khái quá trình. Nếu muốn kể tỉ mỉ hơn thì chỉ sợ mấy ngày liền cũng kể không hết. Nhưng trong sự kiện này còn một chuyện kì quái, đó là Kế Đô Tinh quân và Tử hư Đế quân đã vào Vân Thiên cung của ma giới gặp mặt thủ lĩnh tà thần Huyền Tương, tiếp theo thì cả ma giới băng hoại tiêu vong, không ai biết được trong Vân Thiên cung rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Chắc là bọn họ ở bên trong đã liều mạng đánh nhau kẻ sống người chết, đi đời nhà ma một lượt rồi chăng?”

Đường Châu không khỏi lên tiếng: “Thắng làm vua thua làm giặc, từ xưa vốn đã có đạo lý này.”

Thần Tiêu cung chủ mặt chợt biến sắc, giọng nói trầm đục: “Cúi người xuống!” Nhan Đàm cũng cảm thấy được sau lưng có thứ gì đó đang bổ nhào tới, liền vội vã cúi thấp người. Một con dã thú kích cỡ tầm con sói hoang vụt cái phóng qua, bộ vuốt tiếp đất như một đường đạn, lập tức xoay mình lại nhìn bọn họ chòng chọc.

Nhan Đàm bấy giờ đã nhìn thấy rõ hình dạng của con vật này, mồm không khỏi há hốc vì kinh ngạc: Đội trên thân thể của loài thú lại là một gương mặt người! Chỉ có điều gương mặt này đờ đẫn cứng nhắc, không có bất kì cảm xúc nào, mặt cũng dài hơn gương mặt người thường khoảng hai ba thốn, trông vào cứ như một người tứ chi chống đất, hình hài cổ quái đang nhìn chằm chằm bọn họ.

Đây chính là lửng mặt người.

Đầu óc Nhan Đàm một nùi hỗn độn, ngoại trừ cái tên này ra còn những mẩu lý thuyết như “Bộ lông của lửng mặt người rất cứng, đao thương cũng khó xuyên thủng, vì thế mới không bị lột xuống may y phục”, “Lửng mặt người thực ra rất đơn thuần, chỉ biết tấn công trực tiếp bằng cách xé xác kẻ thù” vân vân. Nàng còn chưa kịp nhớ ra được cách đối phó với lửng mặt người thì đã thấy con dã thú mặt người kia xoay gương mặt dài cứng đờ cổ quái về phía mình, chân sau giẫm mạnh xuống đất, hướng về phía bản thân lao xộc tới.

Nhan Đàm chỉ còn nước rút chiếc trâm gài tóc xuống huơ một đường vào giữa không trung, cây trâm ngọc bích hóa thành một thanh trường kiếm hướng thẳng vào cổ họng của con lửng mặt người đâm tới. Âm thanh kim loại loảng xoảng vang lên, thân kiếm khẽ bị uốn cong, lửng mặt người bất thình lình nhảy lùi ra sau, tiếp theo bắt đầu từ từ đi vòng tròn quanh Nhan Đàm.

Nhan Đàm âm thầm nghiến răng, bọn họ cả thảy bốn người mà nó chỉ trông thấy mỗi mình nàng, thực quá ư là không lý giải nổi. Chợt nghe Thần Tiêu cung chủ dùng một giọng nói bình đạm mang tính trần thuật cất lời: “Nghe bảo lửng mặt người có khả năng tiếp thu nhân tính, quả nhiên là vậy.” Nhan Đàm nghiến răng trèo trẹo: “Súc sinh có tiếp thu nhân tính hơn đi nữa thì vẫn cứ là súc sinh, đặc biệt là loại quái vật đã diệt vong sau tiên ma đại chiến này…”

Đường Châu lại dùng cách nói ít hàm ẩn hơn: “Nó vừa nhìn đã nhận dạng được ngay trong số chúng ta yếu kém nhất là kẻ nào, quả đúng không đơn giản.”

Nhan Đàm hừ cái, ném bổng thanh kiếm trong tay lên cao. Lửng mặt người thấy nàng không còn binh khí, lập tức cào bộ vuốt xuống đất xông thẳng tới. Trường kiếm từ trên không trung rơi xuống thì liền hóa thành nghìn vạn lưỡi kiếm, bủa ra luồng khí sắc lạnh dày đặc. Lửng mặt người đang lao giữa không trung, đột ngột lăn mình sang bên, hằng hà những mũi kiếm gieo xuống như sao sa, ghim phập vào đất tạo thành những ổ lõm cạn. Thế nhưng những mũi kiếm này vẫn không xuyên thủng được lớp lông của con lửng mà chỉ rạch ra vài vệt máu trên gương mặt người của nó.

Đường Châu nhìn nàng tay nâng kiếm giáng, cứ cảm thấy pháp thuật này của nàng chẳng những không mang yêu khí mà ngược lại còn có chút từa tựa… tiên thuật? Lửng mặt người sau khi lãnh thương thì bỏ cuộc với Nhan Đàm, thình lình giậm mạnh bộ vuốt xuống đất quay phắt sang phía Thần Tiêu cung chủ.

Trước đó khi Thần Tiêu cung chủ đối phó Côn Luân thần thụ, Nhan Đàm chỉ thấy được có vài tia sáng bạc lóe qua không trung, mấy nhánh cây kia đã đứt rời thành từng khúc, thậm chí đến cả hắn dùng loại binh khí gì cũng chẳng trông thấy. Thần Tiêu cung chủ nghiêng người sang tránh, từ trong tay áo trượt ra một ống sáo ngọc trong mờ lấp lánh nhuộm màu lục biếc. Hắn xòe tay đón lấy thanh sáo khẽ xoay tròn, để lộ bên trong một đoạn dao găm bề ngang chỉ tầm ngón tay. Hắn xoay ống sáo lại, ghim phập mũi kiếm vào bụng dưới của con lửng mặt người, đoạn lại gọn ghẽ dứt khoát rút khỏi, bước chân thoăn thoắt gần như cùng lúc lùi về sau mấy bước.

Động tác của Thần Tiêu cung chủ tuy nhanh nhưng ống sáo ngọc vẫn đã bị con lửng mặt người nhảy chồm sang há miệng ngoạm lấy. Chỗ lông trên phần bụng dưới của nó rất mỏng, chỉ trong chớp mắt đã bị máu tươi nhuộm đỏ. Đôi ngươi trên gương mặt người vằn chằng chịt những tia máu dán chết trên người Thần Tiêu cung chủ, con thú nhanh như cắt giương bộ vuốt hung hăng cào một đường lên mặt và cổ hắn.

Nhan Đàm buột miệng la á một tiếng. Cái này không cần động não cũng rõ, bị một bộ vuốt sắt cào qua mặt như vậy, nhất định là máu thịt lẫn lộn rồi. Tuy ngoại hình Thần Tiêu cung chủ cũng chả phải đẹp đẽ gì, nhưng dù có khó coi hơn nữa thì đem so với một nùi máu thịt bầy nhầy cũng phải đỡ hơn chút đỉnh.

Chợt Thần Tiêu cung chủ trong lúc này vứt bỏ binh khí, vươn hai tay ra chộp lấy cổ con dã thú, ra sức vặn mạnh sang bên. Một tiếng rắc to rõ gãy gọn trồi dậy bên tai, lửng mặt người giãy bật người lên, sau đó không động đậy nữa.

Nhan Đàm như một phản xạ tự nhiên giơ tay lên sờ sờ cổ, còn cảm thấy đau giùm cho con lửng mặt người.

Thần Tiêu cung chủ nhặt sáo ngọc lên, giơ tay chạm vào chỗ da bị cào tróc ra trên mặt, cọ xát vài cái, đoạn ném xuống miếng mặt nạ da người đã bị vo tròn lại thành một nắm. Nhan Đàm ngó đến mồm há lưỡi đơ, cà lăm cà lắp: “Con hến… à không, Liễu, Liễu công tử?” Nàng lắc lắc đầu, lập tức bác bỏ ý nghĩ của mình: “Không không, chắc ngươi đã gặp qua người tên là Liễu Duy Dương kia, sau đó làm ra một chiếc mặt nạ da người thật giống gương mặt hắn có phải không?”

Thần Tiêu cung chủ liếc mắt nhìn nàng, đến cả giọng nói ngữ điệu cũng biến thành giống hệt Liễu Duy Dương: “Ngươi nói xem?”

Nhan Đàm thật thà chân chất trả lời: “Ta không biết.” Chợt nàng khựng lại, giật mình nhớ ra: “Vậy là phải rồi, người ta nhìn thấy ở Lăng Tiêu đạo quán tối hôm đó là Đào Tử Khí, còn kẻ từ sau lưng đánh lén ta, sau cùng hại ta bị sâu cóc với rắn độc ăn hiếp chính là ngươi!”

Liễu Duy Dương mặt không biểu cảm, miệng không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận.

“Ta thiệt muốn quất cho ngươi một trận…” Nhan Đàm nghiến răng phun ra mấy chữ, nhưng cuối cùng vẫn quyết định nuốt giận. Kiểu gì mình cũng không phải đối thủ của hắn, vẫn là ráng nhịn một chút, lùi thêm vài bước cho rồi.

Mặt trời dần leo lên đến đỉnh đầu, ánh nắng chói chang chọc thẳng vào khiến người ta hoa mắt. Trước mặt vẫn là một khoảng hoang mạc dựng đầy những tảng đá hình thù kì dị, chặng đường về sau bọn họ thậm chí đến cả một thân cây kế cũng không thấy nữa chứ đừng nói chi đến ốc đảo.

Nhan Đàm giơ tay áo quệt qua chỗ mồ hôi lăn dài đến cằm, đoạn đưa tay chắn ánh nắng rọi tới trước mặt, ống tay áo trượt xuống, để lộ một chiếc cổ tay trắng muốt. Nàng dòm dòm Dư Mặc và Đường Châu đang ở phía trước dò đường, lại dòm dòm Liễu Duy Dương đang đi sau cùng, không thể không thừa nhận, bất kể là ai trong bọn họ cũng đều trụ được vững hơn mình.

Chợt Liễu Duy Dương ở sau lưng khẽ e hèm cái, Nhan Đàm tức thì giật bắn, nhảy ra xa ba bước mới quay đầu lại hỏi: “Gì?” Liễu Duy Dương chau chau mày, riêng ngữ khí vẫn bình lặng như mặt hồ không một gợn sóng: “Từ giờ trở đi, mọi người tốt nhất là có thể đừng nghĩ đến gì cả, chỉ cần tập trung tiến về phía trước, không bao lâu nữa sẽ ra khỏi được quãng hoang mạc này.”

Nhan Đàm rất lấy làm lạ, định mở miệng hỏi tại sao nhưng đã kịp thấy vẻ mặt không có lấy hột biểu cảm của hắn, câu nói đã đến khóe môi cuối cùng vẫn là nuốt tọt trở vào. Đến tận bây giờ, nàng vẫn không thể chấp nhận được sự thật Liễu Duy Dương chính là Thần Tiêu cung chủ. Nàng nhớ lại những thứ liên quan đến Thần Tiêu cung chủ mình đã chứng kiến trong địa đạo ngôi cổ mộ ở trấn Thanh Thạch, lại nhớ đến thân ảnh thanh nhã phóng túng mà chỉ trông thấy từ xa không được rõ ràng lúc vừa vào núi Chu Thúy, sau đó thân ảnh này lại đột nhiên biến thành tên hái thuốc Ngũ Thuận thô tục, thật đúng là muốn ưu nhã bao nhiêu cũng có mà muốn thô tục cỡ nào cũng được. Mà một nam tử như thế, làm thế nào lại có thể là Liễu Duy Dương cho được?

“Đặc biệt là ngươi, tối kị nghĩ ngợi lung tung.” Ánh mắt của Liễu Duy Dương cuối cùng đáp xuống trên người Nhan Đàm.

Nhan Đàm oán hận lườm hắn cái, đoạn đột nhiên bảo: “Nói tới mới nhớ, sáng sớm nay ta còn nằm mơ, trong mơ xuất hiện một nam tử trẻ tuổi mặc thanh sam, hắn dùng chủy thủ rạch cổ tay mình, máu tươi lúc nhỏ giọt xuống còn biến thành mấy con chim ưng bự màu đỏ thẫm nữa.” Vừa nói dứt lời liền không khỏi giơ tay ôm trán: “Ta sai rồi ta sai rồi, đáng lý ta không nên nghĩ tới…”

Dư Mặc không nhịn được khẽ thở dài.

Liễu Duy Dương nhìn nàng, chợt lên tiếng hỏi: “Ngươi nói máu của người đó biến thành huyết điêu?”

Nhan Đàm gật gật đầu.

Sắc mặt điềm tĩnh thoáng biến đổi, hắn thấp giọng bảo: “Người mà ngươi mơ thấy kia là thủ lĩnh của tà thần Huyền Tương, Chử Mặc quả nhiên là đồ vật của ma giới.” Chợt hắn dừng bước, mắt nhìn một đám mây đen từ xa phía trước đang kéo đến chỗ bọn họ, ngữ khí đạo mạo: “Là huyết điêu.”

Nhan Đàm hoảng hồn, ngước lên dòm kĩ áng mây đen kịt phía xa, bấy giờ mới phát hiện thứ đang ùn ùn kéo về phía họ thật ra phảng phất màu đỏ của máu, chỉ là tầng tầng lớp lớp chồng chất lên nhau nên trông vào mới đen ngòm một mảng. Nàng cũng chỉ mới buột miệng nhắc tới sáng nay nằm mơ thấy một giấc mơ kì quặc, vậy mà báo ứng đã kéo tới rồi, có lẹ quá hay không đây?

Đường Châu không nói gì, chỉ giơ tay nắm lấy chuôi kiếm, mấy ngón tay khẽ siết chặt. Nhan Đàm mặc cảm tội lỗi nặng nề: “… Thực ra chúng ta, vẫn là đổi đường khác đi thì hơn. Trên mình loại huyết điêu này có hỏa độc, chỉ cần dây vào người thì da thịt sẽ bị thiêu cháy, sau đó hỏa độc từ từ tấn công thần trí, khiến tâm thần mất đi tỉnh táo, lúc phát tác đầu sẽ nhức buốt như muốn vỡ tung, đau đớn khôn cùng.” Nàng nói tới đây thì chợt thấy mình thực đúng là đã khuếch trương khí thế cho kẻ địch quá rồi, bèn bổ sung thêm: “Nhưng mà đó là trước lúc tiên ma giao chiến. Sau khi tà thần Huyền Tương, Tử hư Đế quân và Cửu Diệu Tinh quân Kế Đô cùng bỏ mạng trong Vân Thiên cung thì huyết điêu đã không còn tồn tại trong tam giới nữa rồi. Dù gì cũng đã qua lâu như vậy, trời đất xoay vần, nói không chừng bây giờ huyết điêu cũng không còn lợi hại tới mức đó.”

Dư Mặc liếc mắt nhìn nàng, nhạt giọng cất lời: “Ta thấy ngươi tuôn cả tràng vậy mà ngược lại một chút cũng không sốt ruột.”

Nhan Đàm chỉ tay vào hai bên hoang mạc đá dựng thành rừng: “Huyết điêu là tà thần Huyền Tương dùng máu của chính mình làm ra, không được hữu dụng cho lắm, ta nghe nói chỉ cần núp vào giữa các vách đá thì tụi nó sẽ chỉ biết ở bên ngoài đâm đầu vào đá.”

Với một dáng bộ rành đường rõ lối, nàng tìm ra được một hang động giữa rừng đá mênh mông, đoạn lại dời một tảng đá sang lấp kín hơn nửa bên miệng hang, vừa kịp làm xong mấy việc này thì một đàn lớn huyết điêu đã bay tới lởn vởn liệng quanh trên đầu, phát ra tiếng rít sắc nhọn the thé. Con ưng đầu đàn to nhất vụt cái từ trên cao phóng xuống, hung hãn hướng về phía hang đá đâm sầm tới.

Đá vụn vỡ ra rơi vãi, con huyết điêu va vào bờ nhọn của vách đá, loạng choạng rớt lùi ra sau, nhưng ngay tức khắc đã vỗ đôi cánh đỏ thẫm màu máu nhảy chồm trở lên. Đường Châu đứng ở ngoài cùng trông thấy rõ rệt: Một bên cánh của con huyết điêu kia có chút lệch đi vẻ không tự nhiên, dường như đã bị gãy do cú ngã sau khi va đập vừa nãy. Đúng vào lúc đó, mấy chục đến vài trăm con huyết điêu bay xộc xuống, nối đuôi nhau đâm sầm vào chung quanh hang đá, thế nhưng lại tức thì đập cánh bay lên tiếp tục cắm đầu cắm cổ xông tới. Bọn chúng cứ như không có tri giác, chỉ biết không ngừng va đập rú rít.

Đường Châu hỏi Nhan Đàm bấy giờ đang nhìn đến xuất thần: “Cách làm này là ngươi nghe được từ ai vậy?”

Nàng nhất thời không nói nên lời, mãi nửa ngày sau mới úp úp mở mở đáp: “Thực ra… lúc ta mới hóa thành hình người, đã từng sống trên thiên đình một thời gian, khi đó tà thần vừa bị diệt tộc, thường xuyên có những tiên quân ưa khoe mẽ nhắc tới mấy việc đó…”

Đường Châu nghe thế liền bảo: “Ra là vậy.”

Nàng vừa thở phào nhẹ nhõm thì đã bắt gặp Dư Mặc đang chăm chú nhìn mình, đôi đồng tử thâm trầm sắc đen. Khóe môi hắn khẽ cử động, nhưng cuối cùng vẫn là không thốt nửa lời. Nhan Đàm không khỏi nhủ thầm, nhìn dáng vẻ của Dư Mặc chắc chắn là không tin mấy lời mình vừa nói, chỉ là cũng chẳng muốn vạch trần mình mà thôi.

Chợt Liễu Duy Dương lên tiếng: “Ta dường như đã từng tới đây.” Hắn cúi thấp người, chậm rãi vuốt lên vách đá của hang động nơi bọn họ náu mình, gương mặt không chút phấn khởi: “Kí hiệu này là do ta vẽ.”

Nhan Đàm xáp tới dòm thử, thấy nơi ngón tay hắn đang chạm vào quả nhiên có một chuỗi kí hiệu hình thù cổ quái: “Kí hiệu này nghĩa là gì vậy?”

Liễu Duy Dương chầm chậm lắc đầu: “Không có ý nghĩa gì đặc biệt, chỉ là nói đã đi qua nơi này.” Hắn gập mấy ngón tay lại, khẽ gõ nhẹ lên vách đá, tách mình ở đó để bị hớp hồn. Nhan Đàm rón rén lùi lại hai bước, ngoảnh đầu sang xem tình hình phía ngoài. Từng bầy lớn những con huyết điêu bay lên không trung để rồi lao sầm trở xuống, mặc cho hết lần này đến lần khác va tới sứt đầu mẻ trán, chúng vẫn tiếp tục không hề ngưng nghỉ.

Đột nhiên tấm đá chắn trước cửa động vỡ mất một góc, một con huyết điêu bé nhất trong số thừa thời cơ chui tọt vào, đập cánh bay xộc tới chỗ bọn họ. Khi huyết điêu cất cánh còn mang theo trên mình một ngọn lửa màu đỏ sẫm. Nhan Đàm lập tức cúi người xuống tránh, bị huyết điêu cấu bị thương thì da thịt sẽ tức khắc cháy sém mục rữa, đây hoàn toàn không phải chuyện giỡn chơi. Nàng vừa né ra, huyết điêu liền bay thẳng về phía Liễu Duy Dương đang ở phía sau thẫn thờ nhìn chằm chặp vào vách đá.

Nếu là ngày thường, Liễu Duy Dương tuyệt đối sẽ không tránh không xuể, nhưng hắn hiện giờ tinh thần lơ đễnh, hoàn toàn không chú ý đến những biến đổi vừa ập đến xung quanh. Con huyết điêu đang sải cánh kia đột nhiên đáp xuống dưới chân hắn, từ từ khép hai cánh lại, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích. Lời cảnh báo vốn sắp thoát ra khỏi miệng Nhan Đàm tức thì tùm cái trôi ngược trở xuống.

Liễu Duy Dương cuối cùng cũng đã nghe thấy động tĩnh phía sau, xoay người nhìn con huyết điêu đang ngoan hiền chất phác đứng yên một chỗ bất động cạnh bên chân mình, mày khẽ chau lại. Hắn sải từng bước dài đi đến cửa động, đẩy tảng đá chắn phía ngoài ra, ngập trời những con chim ưng đỏ thẫm như máu thình lình sững lại, vỗ cánh bay tới đậu trên những tảng đá dựng thành rừng chung quanh.

Nhan Đàm tuy đã biết đến kì cảnh muôn chim nghênh phượng, nhưng vẫn cảm thấy chừng độ tuyệt diệu không bì được với màn trình diễn trước mắt này. Liễu Duy Dương một thân sam bạch thanh nhã cao quý, cứ như bậc quân vương giữa đất trời, hết thảy tinh nhuệ, hết thảy khí thế không lộ ra ngoài, chẳng khác nào thanh kiếm sắc giấu mình trong vỏ.

“Chỉ e hắn là một trong số những tà thần đã bị diệt tộc, thậm chí rất có khả năng chính là…” Đường Châu hạ giọng, mấy chữ cuối cùng nhỏ đến không thể nghe thấy.

Nhan Đàm thầm nghĩ, tà thần đã sớm diệt tộc, ma giới cũng đã tiêu vong rất lâu về trước. Cứ cho Liễu Duy Dương thật sự nhớ lại được những việc trước đây, thì đó cũng là một đoạn hồi ức chẳng vui vẻ gì. Trong mỗi câu chuyện tàng ẩn nỗi đau âm ỉ, đều có dĩ vãng tuy đẹp đẽ nhưng chẳng bao giờ còn có thể trở thành sự thật. Thương hải tang điền, thế sự biến thiên, những người cùng chí hướng đều đã dứt áo ra đi, sau cùng còn sót lại chỉ là một kẻ không nguôi hồi tưởng, cứ như mượn độc giải khát, muốn quên nhưng lại không dám lãng quên.

Tận cho đến ngày nương dâu không còn, biển xanh cũng cạn.

Liễu Duy Dương giơ cao tay, âm thanh phần phật trỗi dậy, cả một bầy lớn huyết điêu vỗ cánh bay đi, chốc chốc lại có vài sợi lông vũ nhuộm đỏ sắc máu chầm chậm chao mình rơi xuống. Một lúc sau, khi thần sắc đã trở lại bình thường, hắn mới ngoái đầu khẽ bảo: “Tiếp tục lên đường thôi.”

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor