Trầm vụn hương phai- chương 15 -17

Chương 15 · Thật giả bất phân (p.1)

 

Đường Châu dán sát người vào thành giếng, mượn chút ánh trăng rót mình xuống giếng để nhìn cho rõ, cuối cùng cũng nhận ra được người đã không còn trông ra hình người trước mắt, không ngờ lại chính là Lăng Hư Tử. Ông ta hiện giờ toàn thân khoác một bộ da khô quắt giống như đã bị hút cạn tinh huyết, ngâm mình trong nước một thời gian dài, da dẻ cũng bắt đầu trắng nhởn ra, kéo đầy nếp nhăn.

Hắn trấn tĩnh lại, mở miệng hỏi: “Kẻ biết vu cổ thuật kia là ai?”

Lăng Hư Tử môi run run, dáng bộ trông như đang hồi tưởng lại một sự việc đáng sợ nhất trên đời: “Thất Diệu Thần Ngọc, Thất Diệu…”

“Tiền bối đã thấy qua Thất Diệu Thần Ngọc?”

Lăng Hư Tử người run bần bật, miệng đột nhiên há to rít thảm một tràng, chỉ là ông ta một chút hơi tàn cũng không còn, âm thanh khàn vỡ phát ra từ cổ họng nghe nhỏ chẳng khác nào tiếng muỗi kêu. Trong lúc miệng còn rít thét thì cả người đã bị nhấc bổng lên giữa không trung. Đường Châu vội vươn tay ra định kéo lại thì chạm phải một chiếc móc sắt lạnh lẽo, xem ra là có người bên trên thả móc xuống để kéo ông ta lên.

Hắn đành rút tay trở về. Nơi này vắng vẻ tiêu điều, người có khả năng tìm đến vốn dĩ chẳng nhiều, nếu kẻ trên kia không có ý tốt, chỉ cần phong kín miệng giếng là đã có thể khiến hắn chết ngạt dưới này. Đường Châu trong thoáng chốc cân nhắc thiệt hơn, ép sát người vào thành giếng, nén chặt hơi thở.

Chỉ nghe từ miệng giếng truyền tới tiếng cười nhạo báng: “Cái tên lão đạo mũi bò này, không ngờ ngươi lại chống đỡ được đến tận bây giờ còn chưa chịu chết. Nơi này chẳng ai lui tới, không ai có thể cứu ngươi!”

Đường Châu nghe rõ mồn một, giọng nói này rất quen tai, đích thị là Thẩm lão gia.

Sự tình trong một lúc biến đổi đột ngột, đầu óc hắn hỗn loạn rối bời, ngược lại bản thân cũng không hiểu nổi mình đang nghĩ gì.

Chợt một tiếng cuốc dộng mạnh xuống đất vang lên, cạnh giếng có người vùng vẫy vật lộn một lúc, tiếp sau đó lại là một mảng im lìm. Thẩm lão gia miệng lẩm bẩm: “Chết rồi không phải sạch sẽ hay sao? Tên lão đạo sĩ nhà ngươi là kẻ xuất gia mà vẫn nhơ nhuốc bẩn thỉu như vậy. Ở trên đời này, chỉ có người chết mới chính là sạch sẽ nhất.” Tiếng cuốc đập xuống mặt đất lần nữa vang lên, mỗi một nhát đều mạnh mẽ dốc sức.

Đường Châu ngâm mình trong nước, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh cóng, da thịt bắt đầu hơi khẽ đau buốt. Hắn dùng chủy thủ đâm vào một đường rãnh nhỏ trên thành giếng, đưa tay lên phía trên sờ thử, chạm vào bàn tay toàn là rêu xanh trơn nhớt, muốn trèo được lên miệng giếng thực sự khó bằng lên trời. Huống hồ còn chưa biết được Thẩm lão gia đào bao lâu nữa mới xong, nếu như lúc này hấp tấp gây ra động tĩnh, chỉ e bị ông ta phát hiện thì sẽ lại càng không cách thoát thân.

“Chỗ hoa đào này còn là mới vừa hái xuống, đắp lên người ngươi cũng có thể làm ngấm vào một ít hương hoa.” Giọng nói của Thẩm lão gia đột nhiên trở nên vô cùng dịu dàng, nghe hệt như đang nói chuyện với người trong lòng.

Đường Châu rốt cuộc đã hiểu ra ông ta vì sao đêm hôm khuya khoắt lại đi chôn hoa.

Tiếng cuốc đất thình lình ngưng bặt, đột nhiên nghe Thẩm lão gia lên tiếng: “Kì lạ, cái giếng này sao lại bị sụp mất một mảng lớn?” Ngữ khí trong thoáng chốc trở nên hung hãn trở lại, tiếng bước chân cũng mỗi lúc cách miệng giếng một gần. Đường Châu không khỏi cười khổ, có vẻ như cuối cùng hắn vẫn là phải bỏ mạng nơi đáy giếng này. Ở nơi gọi trời trời không thấu, gọi đất đất không hay như thế này, e chỉ có thể chấp nhận bản thân đen đủi. Xem ra bóng người nhìn thấy trong giếng trước đó thực sự không phải chỉ là ảo giác.

Tiếng bước chân của đối phương đã dừng ngay trên đỉnh đầu, một chiếc que đánh lửa còn đang cháy ‘vù’ cái lao xuống. Đường Châu lập tức ẩn mình xuống nước, que lửa gặp nước kêu ‘xẹt’ một tiếng, tức thì tắt ngấm. Tiếp đó bên trên có người thò đầu xuống cẩn thận quan sát, dòm hết nửa ngày rồi mới lầm bầm lên tiếng: “Hóa ra không có ai…”

Đường Châu đợi ông ta đi khỏi rồi mới trồi đầu ra khỏi mặt nước, miệng thở ra một hơi dài, nhưng còn chưa kịp lấy lại nhịp độ hô hấp bình thường thì đã nghe thấy một tràng tiếng động của tảng đá đang bị dời đi. Hắn ngay tức khắc hiểu ra, Thẩm lão gia tuy không thấy người nhưng vì hành sự cẩn trọng nên vẫn quyết định dùng đá lấp kín toàn bộ miệng giếng. Cứ cho hắn có bản lĩnh trèo được lên trên thì bám vào đám rêu xanh trơn trượt trên thành giếng cũng không cách nào đẩy phiến đá kia ra được. Hắn tuy đạo pháp cao thâm tột cùng, nhưng hiện giờ ngoài chờ chết ra quả thực chuyện gì cũng không làm được.

Chợt một giọng nói trong trẻo từ xa vọng đến: “Điểu nhi điểu nhi, ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì? Ở đây tối thui, biết trước từ sớm ta đã không đi theo ngươi!”

Tiếng vác dời đá thình lình ngưng bặt, thay vào đó giọng nói của Thẩm lão gia có phần hoang mang: “Ngươi… sao ngươi lại đến đây?”

Thẩm Tương Quân khẽ cất giọng cười cười bảo: “Là điểu nhi kêu con đến đây xem thử đó, tỉ tỉ còn không biết đâu. Cha ngoan, cha đừng sợ nha.”

Đường Châu vốn đã lạnh đến tê cóng cả người, nghe thấy lời này trong lòng lại gợn lên chút cảm giác kì lạ, cứ như một tia ý tưởng mới vừa lóe qua trong đầu. Đây dường như là một thời cơ quyết định, một khi nắm bắt được nó, tất cả mọi gút thắt đều sẽ lần lượt tháo mở.

Trong khi đó, Thẩm lão gia lại im lặng hồi lâu không thốt nửa lời.

Chợt Thẩm Tương Quân thỏ thẻ lên tiếng: “Ban đêm ở đây vừa u ám vừa dễ sợ, con không muốn ở lại nữa đâu.”

Thẩm lão gia lập tức đáp lời: “Đi thôi, ta dẫn ngươi về.”

Đường Châu nghe tiếng bước chân của hai người bọn họ đi xa dần rồi mới đưa tay sờ sờ thành giếng, đâm thanh chủy thủ vào một khe hở bên trên, bắt đầu chầm chậm trèo lên. Hắn toàn thân tê cóng, động tác cũng không được linh hoạt gì mấy, chẳng mấy chốc sau đã cảm thấy hơi thở khản đặc nặng nề, ngẩng đầu nhìn lên, thấy mình còn cách miệng giếng cả một đoạn dài.

Hắn dừng lại thở hổn hển, đoạn tiếp tục trèo, đột nhiên thân thể hẫng cái mất thăng bằng, lại ngã nhào vào trong nước giếng. Cú ngã rất mạnh, xương cốt cả người đều cứ như bị tháo tung hết cả. Hắn nghỉ một lát lấy sức, lại hít mạnh một hơi chầm chậm trèo lên, lần này trèo được một nửa thì nghe có tiếng bước chân đến gần. Đường Châu tiến thoái lưỡng nan, quay trở xuống nước thì hắn e mình chẳng còn sức lực thoát thân lần nữa, song cứ ở yên tại chỗ thì lại rất dễ dàng bị phát hiện.

Bất thình lình một sợi dây thừng được buông thõng xuống, đầu dây vươn dài ngập tận xuống nước.

Người ở phía trên chẳng mảy may thốt một lời, suốt buổi chỉ im lặng chờ đợi. Đường Châu bất động một lúc, cuối cùng cũng nắm lấy sợi dây thừng quấn mấy vòng quanh cổ tay, men theo thành giếng từ từ trèo lên. Khi chỉ còn cách miệng giếng khoảng ba bốn xích, hắn buông lỏng dây, dồn hết sức nhấc bổng người nhảy chồm lên, ánh sáng đột ngột dội đến khiến hai mắt hắn phải khẽ nheo lại.

Mặt trời buổi sớm đang dần trồi lên từ phía đằng Đông, những tia nắng đầu ngày dệt luồng rực rỡ. Nữ tử sắc mặt ảm đạm cúi người gỡ sợi dây thừng buộc chặt vào một cái cây gần đó, tùy tiện quấn nó lại vài vòng. Đường Châu lời không khỏi bật khỏi miệng: “Là cô nương.”

Nữ tử lạnh lùng đưa mắt liếc hắn, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười phảng phất vài phần cổ quái: “Tất nhiên là ta, không thì công tử ngỡ là ai đây? Muội muội của ta, cha ta, hay là vị tiểu sư muội thông minh đáng yêu kia của công tử?”

Đường Châu nhếch mép cười khổ: “Đa tạ cô nương.”

Thẩm Di Quân thuận tay ném cuộn dây thừng sang bên, cất giọng lãnh đạm: “Công tử ở bên trong giếng hết cả một đêm, xem ra cũng đã mắt thấy tai nghe những chuyện đáng ra không nên biết rồi.” Nàng ta vén nhẹ mấy sợi tóc lòa xòa bên tai ra sau, khẽ cất giọng bảo: “Vị tiểu sư muội kia của công tử nói quả không sai. Ta trước nay vẫn không muốn để hai người điều tra ra được bí mật bên trong tòa trạch này, chỉ không ngờ công tử vẫn là đã rõ ngọn ngành.”

Đường Châu lặng thinh không đáp. Những tia nắng ấm áp của buổi sớm mùa xuân chiếu rọi trên người, thân thể vốn đang lạnh cóng cũng đã bắt đầu ấm lên vài phần.

“Mẫu thân ta là người tộc Di, năm đó bà phải lòng cha ta, thậm chí bất chấp cả sự ngăn cản của những người trong tộc gả cho ông ấy. Mẫu thân người… thực ra là biết sử dụng vu cổ, nhưng vì cha ta không thích nên bà vẫn luôn giấu kín không dám nói ra. Thế nhưng…”

Đoạn này đem so sánh với những gì Thẩm lão gia từng kể trước đó không chút sai khác, xem ra không phải là giả.

“Thế nhưng, cha ta không bao lâu sau cũng đã phát hiện, tuy nhiên cũng không hề trách cứ gì mẫu thân. Cũng vì việc này mà mẫu thân đối với cha ta vô cùng nhu thuận, nhất nhất đều nghe theo chồng.” Thẩm Di Quân hít sâu vào một hơi, “Vào một ngày của chín năm về trước, mẫu thân ta lên núi hái thuốc, sau đó thì không thấy quay về nữa. Mọi người đã đi tìm rất nhiều lần nhưng đều không tìm thấy bà, thế nên ai nấy đều bảo mẫu thân ta trong núi sâu hẳn đã gặp phải mãng xà, bị bọn chúng xé xác nuốt chửng. Ta thì không tin chuyện này, một buổi tối nọ ra ngoài tìm kiếm, lúc trở về chỉ mới vừa qua canh hai (1), ta nhìn thấy một nam nhân bóng lưng trông rất giống cha ta đang chôn thứ gì đó, bèn núp lại phía sau bụi cây quan sát. Sau khi ông ấy chôn xong xuôi thì rời khỏi. Ta vừa định sang đó xem thì sợ ông ấy quay lại kiểm tra, chỉ đành ngồi xổm tại chỗ không dám nhúc nhích. Quả nhiên không bao lâu sau cha ta đã vòng trở lại, nhìn quanh thấy không có người thì mới đi khỏi.” Làn sương giăng phủ trong mắt nàng ta dần chằng chịt hơn, giọng nói lạnh lẽo tiếp lời: “Ta ngồi một chỗ đến chân tê rần, khó khăn lắm mới đứng dậy được bước sang nơi cha ta vừa chôn đồ, dùng hai tay đào bới lớp đất kia lên, đào đến móng tay bật gãy, dây đầy hai bàn tay đều là máu, cuối cùng cũng đã thấy được thứ chôn bên dưới.” Nàng ta đưa mắt nhìn sang Đường Châu, miệng nở một nụ cười cổ quái: “Công tử đoán xem thứ ta nhìn thấy là gì?”

Chương 15 · Thật giả bất phân (p.2)

 

Đường Châu thấp giọng: “… Là thi thể của lệnh đường?”

Thẩm Di Quân gật đầu: “Là thi thể của mẫu thân ta, cả người bà đều khô rút lại, trông giống như đã bị người khác hút cạn toàn bộ tinh huyết. Bà căn bản không hề bị mãng xà ăn thịt, mà chính là bị cha ta hại chết! Tên súc sinh này, sau khi phát giác mẫu thân ta biết dụng vu cổ thì nài nỉ bà dạy cho, sau đó lại dùng chính phương cách này hại chết bà. Sau đó có lẽ cha ta đã phát hiện được nơi chôn xác bà bị đào bới qua, thế là bắt đầu hoài nghi hai tỉ muội chúng ta. Muội muội ta là một nàng ngốc, ngu ngu ngơ ngơ chuyện gì cũng không hiểu, ông ta có thể hoài nghi cũng chỉ còn lại có ta. Ta vì để không bị ông ta nhìn ra sơ hở, không biết đã phải nếm trải bao nhiêu khổ cực. Về sau cả nhà chúng ta dọn đến trấn Thanh Thạch này, trong trấn không ngừng xảy ra những cái chết li kì, ta chỉ cần nhìn tình trạng thi thể của bọn họ thì đã hiểu ngay nguyên do, thế nhưng lại không có biện pháp nào ngăn chặn.

Nàng ta nói đến đây thì hai mắt đã lấp lánh nước: “May mắn là muội muội của ta… chuyện gì cũng không hiểu, chuyện gì cũng không biết, tất cả những việc này, chỉ cần một mình ta hiểu là đã đủ rồi.” Đoạn dùng tay áo quệt mạnh khóe mắt: “Vị đạo sĩ Lăng Hư Tử mà công tử quen biết kia chính là bị cha ta hại chết, e cũng là do ông ta đã tra ra được điều gì. Đường công tử, ta thấy công tử vẫn là nên rời khỏi đây thì hơn, càng sớm càng tốt. Sư muội của công tử tuổi tác còn nhỏ, lại thông minh như vậy, nếu phải bỏ mạng ở nơi ngập ngụa chết chóc này thì thật đáng tiếc biết bao.”

Đường Châu cuối cùng đã nghĩ ra ý tưởng vụt qua trong đầu trước đó là gì: Hành sự của những người trong nhà này đâu đâu cũng đều toát vẻ cổ quái, rõ ràng là cha con nhưng lại đề phòng, vu khống lẫn nhau.

Thẩm Di Quân hai lần nhắc đến Nhan Đàm khiến hắn nảy sinh một loại trực giác rằng đã có chuyện không hay. Nhan Đàm vốn dĩ không thể xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, nhưng giờ đã bị hắn phong tỏa hết hơn nửa yêu pháp, gặp phải tình huống ứng phó không xuể cũng chưa biết chừng.

Hắn xoay người đi vòng trở lại tiền đình, ở chỗ rẽ ngoặt đã đâm sầm vào một người. Người này thân thể mềm mại, lúc đụng phải hắn miệng khẽ ‘á’ lên một tiếng, không ngờ lại chính là giọng nói của Nhan Đàm.

Nhan Đàm quay đầu sang, nhìn cả thân người ướt như chuột lột thê thảm của hắn, miệng cười mỉm chi: “Í, sư huynh sao mới sáng sớm đã đi bơi về rồi nè?”

Đường Châu nhìn nàng, trước mắt là một gương mặt tươi cười đáng yêu, nước da trắng ngần như sứ thượng hạng mới vừa xuất xưởng, trông dáng vẻ dịu dàng thiện lương nhưng thực ra là bụng ôm một bồ dao găm. Hắn đều đều nhả chữ: “Ta là bơi hết cả đêm qua đấy.”

Nhan Đàm nghe ra hàm ý bên trong câu nói, bước đến nhỏ nhẹ cất lời: “Bây giờ còn đang giữa độ tháng tư, lỡ như nhiễm lạnh thì biết phải làm thế nào? Sư huynh huynh mau trở về thay bộ y sam khác vào đi thôi.”

Đường Châu quay về phòng, đang định cởi bỏ ngoại bào thì phát hiện Nhan Đàm cũng đã theo vào, còn dương dương tự đắc ngồi xuống bên bàn, một tay chống cằm, tay kia di tới dời lui nghịch đám tách trà. Hắn ném cho nàng một cái liếc mắt: “Ngươi còn không biết tránh mặt đi ư?”

Nhan Đàm mở miệng cười toe: “Ta chỉ ngồi đây nói chuyện mà thôi, nhất định không nhìn qua phía ngươi đâu.” Ngưng chút, nàng lại tiếp lời: “Ngươi hôm qua hỏi ta có khi nào có ảo giác không, chắc là đã nhìn thấy gì trong miệng giếng kia rồi hả?”

Điều này đem so với sự việc trọng yếu nhất bây giờ căn bản chỉ là vặt vãnh không đáng nhắc đến. Đường Châu thuận miệng ‘ừm’ một tiếng, thay mớ quần áo ướt sũng khỏi người.

Nhan Đàm lại nhoẻn miệng cười: “Chuyện này quan trọng lắm đó, ngươi đừng có trả lời phụ họa cho có vậy chứ.”

Đường Châu nhìn nàng, chậm rãi cất lời: “Ngươi có phải đã biết được chuyện gì rồi không?”

Nhan Đàm sóng mắt khẽ động, im lặng quay sang dán mắt trên người hắn, môi khẽ cong lên: “Không bằng chúng ta lại bàn điều kiện lần nữa thế nào? Ta đem toàn bộ những chuyện mình biết kể hết cho ngươi, rồi ngươi giải bỏ cấm chế trên cổ tay ta.”

Đường Châu không buồn nghĩ ngợi đáp ngay: “Ngươi mơ cũng khỏi có mà mơ đi.” Toàn bộ những gì nàng ta biết được nói không chừng cũng là toàn bộ những gì hắn biết, loại điều kiện trao đổi này căn bản chẳng có tí ý vị nào.

Nhan Đàm thẳng thừng đứng phắt ngay dậy: “Đã bàn không xong thì đành xem như bỏ vậy.” Đường Châu nhìn nàng bước đến bục cửa, lời đã đến miệng định gọi giật lại nhưng cuối cùng vẫn nhịn được nuốt trở vào. Quả nhiên nàng quay đầu lại, kiên trì chưa chịu bỏ cuộc đơm thêm một câu: “Ngươi thật sự không đồng ý hả?”

Đường Châu trong lòng buồn cười: “Thay vì tin ngươi, thà ta cứ tự mình từ từ nghĩ còn hơn.”

Nhan Đàm thở dài đánh thượt, chỉ đành lủi thủi tay trắng trở về.

Đường Châu khoác ngoại bào lên người, bàn tay đang buộc đai lưng chợt trượt cái, làm chiếc đai bị rơi xuống sàn. Hắn chầm chậm cúi người xuống nhặt, đột nhiên nhớ ra một việc: Xét phản ứng và hành động của Thẩm lão gia, ông ta không hề biết thành giếng là vì cớ gì mà bị sụp đổ. Vậy thì, là có người cố ý đục vỡ thành giếng, hay đây đơn thuần chỉ là một sự trùng hợp, thành giếng vừa khéo đổ sụp lúc đó?

Nếu đây chỉ là một sự trùng hợp thì kiểu trùng hợp tương tự cũng có phần hơi nhiều rồi. Thẩm Di Quân làm thế nào biết được hắn đang bị mắc kẹt dưới đáy giếng? Thẩm lão gia vì sao giữa chừng lại dắt theo Thẩm Tương Quân rời khỏi?

Nếu như là có người cố ý làm ra việc này, vậy thì dụng ý phía sau lại là gì đây?

Nhan Đàm ngồi trên thành ao sen, nhúng bàn tay vào trong nước. Một chú cá nhỏ mon men rón rén xáp đến, cắn nhẹ một cái lên đầu ngón tay nàng, xong vẫy đuôi ‘soạt’ cái bơi đi. Nàng nhịn không khỏi khẽ bật cười, một lúc sau, chú cá ban nãy lại chầm chậm tiến tới gần, cũng với vẻ thăm dò cắn nàng cái nữa, đoạn lại chuồn mất, chỉ là lần này lỉnh đi không xa như lượt mới vừa rồi nữa.

Nhan Đàm đưa tay lên sờ sờ mặt, dáng bộ rất chi là khổ não: “Không lẽ nhìn mình không đáng tin đến vậy ư? Người ta rõ ràng nãy giờ đều tươi cười, thân thiện vậy mà…” Chợt nàng nghe thấy có tiếng bước chân đến gần, quay lại thì một nữ tử thân hình yểu điệu đã đứng sau lưng. Nàng mỉm cười chào: “Thẩm cô nương.”

Nữ tử kia miệng nở một nụ cười tươi vui hoạt bát: “Ta biết nói chuyện với loài chim, thấy nàng thường xuyên ngồi ở đây, có phải là đang nói chuyện với tụi cá không?”

Nhan Đàm gật đầu: “Đúng đó, bọn nó còn kể ta nghe rất nhiều chuyện nữa kìa.”

Thẩm Tương Quân ngồi xuống cạnh nàng, khẽ nghiêng nghiêng đầu: “Tụi nó nói những gì?”

“Tụi nó nói, ở đây có rất nhiều âm hồn vì chết oan mà oán hận, chỉ là đã bị kìm hãm nên mới không có cách nào rời khỏi, còn nói bước chân vào gia trang này nhất định phải đeo vật có tác dụng trừ tà trên người.” Nhan Đàm giơ tay lên huơ huơ, “May là trước đó sư huynh đã tặng ta chiếc vòng này. Chiếc vòng này còn có đạo pháp do huynh ấy làm ra, ta lỡ như gặp phải chuyện gì không hay thì huynh ấy cũng sẽ cảm giác được.”

Thẩm Tương Quân vươn tay sang sờ sờ chiếc vòng trên cổ tay nàng, chạm vào tay là bề mặt nhẵn nhụi trơn láng: “Chiếc vòng này đẹp quá, chạm vào cảm giác cũng rất dễ chịu, sư huynh của nàng đối với nàng thật tốt…”

Nhan Đàm sặc đến là ác liệt, những “điều tốt” mà Đường Châu đối với nàng phải gọi là nhiều la liệt sử sách không thể chép hết, thiên địa bất dung. Nhưng nàng cảm thấy không có bức thiết rền rĩ than khóc trước mặt đối phương, chỉ đành lúng túng ậm ừ mấy tiếng.

Thẩm Tương Quân đưa mắt nhìn nàng, đôi đồng tử lấp lánh trong veo, trong mắt khẽ trượt qua vài gợn sóng. Nhan Đàm nhìn nàng ta một lúc, thần sắc trở nên mệt mỏi, hai mắt cũng từ từ nhắm lại. Thẩm Tương Quân chìa tay sang gỡ chiếc vòng trên cổ tay Nhan Đàm xuống, thuận thế ném luôn vào trong ao sen, ‘tõm’ một tiếng, chiếc vòng đã chìm xuống nước mất dạng.

Khuôn mặt chậm rãi phủ xuống một màu u ám, trong mắt phảng phất vài tia hiềm thù, nàng ta cất giọng lãnh đạm: “Không còn chiếc vòng trừ tà này, chỉ dựa vào một chút khôn vặt, để xem ngươi còn làm được gì?” Nàng ta đứng dậy, Hồ tẩu đã dẫn họ vào Thẩm trạch từ xa tức khắc chạy đến, dùng một tấm áo choàng to rộng quấn lấy Nhan Đàm, sau đó bế thốc nàng dậy, miệng cười cười bảo: “Đại tiểu thư, tiểu cô nương này thân người nhẹ hều, cứ như là không có xương vậy đó.”

Khóe miệng Thẩm Di Quân nhếch lên, để lộ một nụ cười toát ra vài phần cổ quái: “Nếu thân thể cứng cáp một chút thì may ra có thể chịu ít đi chút khổ sở.” Nói dứt lời liền quay phắt người hướng thẳng về phía hậu viện, Hồ tẩu tay bế Nhan Đàm cất bước theo sau.

Thẩm Di Quân đi đến chỗ chiếc giếng hoang thì dừng bước, quay đầu lại nhìn Hồ tẩu ra lệnh: “Ném xuống dưới.” Hồ tẩu vứt Nhan Đàm xuống giếng, một tiếng ‘bõm’ vang lên, tấm áo choàng bọc quanh người nàng đã nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Thẩm Di Quân vừa liếc mắt sang đã thấy tấm đá phẳng dẹt đặt ở gần đó, vươn tay nắm lấy một đầu: “Khuân phiến đá này lên, đem đè lên trên miệng giếng.”

‘Cạch’ một tiếng, phiến đá đã được đặt vào vừa khít miệng giếng, duy chỉ ở chỗ bị sụp trước đó là hụt mất một khoảng trống, nhưng lỗ hổng này thực sự quá nhỏ, đến một đứa trẻ còn không chui lọt.

Thẩm Di Quân đưa tay ấn nhẹ lên phiến đá, sau đó phủi phủi chỗ bụi trên tay, gương mặt chầm chậm giãn ra một nụ cười như làn hoa xuân rực rỡ.

Chương 16 · Vén rèm bí mật (p.1)

 

Đường Châu ôn lại một lượt những sự việc đã xảy ra, từ lúc bắt đầu khi họ tiến vào mộ địa, cho đến những gì mắt thấy tai nghe trong làn nước giếng lạnh lẽo tối qua, càng nghĩ càng cảm thấy có điều không ổn. Thạch thất nơi để quan tài của vị tiền triều nương nương kia ở phía sau còn có một mật đạo khác, trong khi những mộ thất bình thường dùng đặt quan tài thường chỉ có duy nhất một lối ra vào mà thôi. Hơn nữa trong mật đạo còn bố trí đoạn long thạch lõi đúc huyền thiết khắp nơi, gian thạch thất ở cuối mật đạo thì lại bài trí quá ư phong nhã, so với bản thân mộ địa rất không hài hòa.

Sau khi hắn và Nhan Đàm bị đoạn long thạch giam lại bên trong, người tìm thấy bọn họ là Thẩm Tương Quân. Nếu việc hiểu được điểu ngữ chỉ là nàng ta dựng chuyện gạt người, thế thì nàng ta đối với đường đi nước bước trong mộ địa kia vô cùng thông thạo. Nhưng còn thân phận của Đào Tử Khí lại là thế nào? Nàng ta đúng thực như Thẩm Tương Quân đã nói, là một nữ tử lòng dạ rắn rết ư?

Lại thêm từ sau đêm qua, hắn đã biết được những lời Thẩm lão gia nói với mình trước đó chỉ là bịa đặt, vậy thì lời nói của Thẩm Di Quân liệu có tin tưởng được chăng? Cha con bọn họ đối với những tình tiết không then chốt gì mấy thì hai miệng một lời, trong khi hễ đả động đến phần trọng yếu nhất của vấn đề thì lại kẻ Bắc người Nam. Trong bọn họ nhất định có một kẻ bóp méo sự thật, hoặc giả lời của cả hai đều là dối trá, vậy thì then chốt của toàn bộ sự tình lại là gì đây?

Chân tướng đã dần lộ diện, chỉ còn thiếu một chút manh mối nữa thôi là sự thật sẽ phơi bày trước mắt.

Thế nhưng đầu mối dẫn đến chân tướng lại là gì đây?

Hắn đang chậm rãi suy nghĩ thì chợt có tiếng gõ cửa từ ngoài vang lên, bèn thuận miệng bảo: “Mời vào.” Một tràng cười lảnh lót như tiếng chuông bạc truyền đến bên tai, Thẩm Tương Quân tung tăng bước vào, trên tay còn bưng một chiếc đĩa, bên trên là mấy quả táo tươi đỏ bóng loáng: “Mấy quả táo này thật đẹp quá đi, khiến ta vừa nhìn thấy đã muốn cắn một miếng, kết quả bị tỉ tỉ mắng, tỉ ấy nói không sạch sẽ.” Nàng ta đặt đĩa táo xuống bàn, miệng tươi cười bảo: “Bây giờ thì ta đã rửa sạch rồi mới đem qua cho ngươi đó, không có dơ đâu.”

Đường Châu đưa mắt sang nhìn đĩa táo, lắc đầu đáp: “Ta còn chưa muốn ăn, để lát nữa vậy.”

Thẩm Tương Quân mím mím môi: “Vậy cũng được.”

Đột nhiên Đường Châu lên tiếng hỏi: “Sư muội của ta đi đâu rồi nhỉ, sao giờ này còn chưa thấy quay về?”

Thẩm Tương Quân thoáng ngẩn người: “Ta không có gặp qua nàng ấy, để ta đi hỏi tỉ tỉ thử xem có nhìn thấy nàng ấy không.”

Đường Châu nghĩ thấy Nhan Đàm cũng không cách nào ra khỏi Thẩm trạch, càng không thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì, bèn bảo: “Cũng không cần đặc biệt đi hỏi làm gì, muội ấy xưa nay vốn ưa nghịch ngợm, không biết lại chạy đi đâu chơi rồi cũng nên.”

Thẩm Tương Quân nằm dài ra bàn, chăm chú nhìn Đường Châu không chớp mắt: “Ta và điểu nhi thường chơi bịt mắt bắt dê, còn hai người thường thích chơi trò gì?”

Đường Châu nghĩ qua rồi đáp: “Bắt yêu quái.” Nhan Đàm chính là do hắn thuận tay tóm về.

Nàng ta lại hỏi ráo riết: “Bắt về xong rồi sao nữa?”

“… Đợi cho yêu quái chạy thoát, lại bắt trở về.” Câu nói này là trăm phần trăm sự thật, “Bởi vì có loại yêu quái rất là lanh mồm dẻo miệng, vậy nên có thể giữ lại để trò chuyện cùng.”

Thẩm Tương Quân lúc này đã hoàn toàn ngờ nghệch, lơ đễnh cất lời: “Vậy ư…”

Đường Châu không biết nghĩ đến chuyện gì, chợt khẽ bật cười: “Thỉnh thoảng lại còn gặp phải loại yêu vô cùng am hiểu nhân tình thế thái, có biệt tài vỗ mông ngựa, ưa nhõng nhẽo, nói chuyện chỉ toàn lựa lời dễ nghe mà chẳng liên quan gì đến chính sự.”

Thẩm Tương Quân nhìn hắn, lời không nhịn được bật ra khỏi miệng: “Ta cảm thấy ngươi không giống như đang nói yêu quái, ngược lại rất giống như… ta cũng không nói ra được rốt cuộc là cái gì, tóm lại là yêu quái chắc chắn không có thú vị như vậy.”

Đường Châu thoáng giật mình, đột nhiên cảm thấy đồ vật trước mắt dường như đều đang bắt đầu lắc lư chao đảo. Hắn gắng sức chống đỡ thân người đứng dậy nhưng lại cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực nào, hai chân loạng choạng lùi về sau mấy bước, ngã ngồi ra mép giường. Thẩm Tương Quân thấy hắn như vậy thì nhảy chồm dậy, tất tả chạy ra khỏi phòng la to: “Tỉ tỉ, tỉ tỉ mau lên, ở đây có người bị bệnh nè! Tỉ tỉ mau tới xem đi!”

Đường Châu gập gối lại, phát hiện bản thân rất nhanh nữa thôi đến cả nhúc nhích một ngón tay cũng không còn sức. Hắn tập trung tinh thần, thu nhặt chút sức lực ít ỏi còn sót lại cắn mạnh vào đầu lưỡi, vị máu tanh nhàn nhạt tức thì trào ra từ khóe miệng.

Trước cửa có tiếng bước chân vang lên, Thẩm Tương Quân đã quay trở lại, chìa tay ra đỡ lấy hắn: “Ngươi bị đau chỗ nào? Có nghiêm trọng lắm không? Tỉ tỉ của ta không biết đi đâu mất rồi, để ta đi tìm lần nữa!”

Đường Châu không khỏi cười khổ: “Cô nương tìm nàng ấy làm gì?” Hắn nhất định đã bị người khác bỏ thuốc nên mới không cựa nổi mình, thế nhưng lại nghĩ không ra rốt cuộc là làm thế nào trúng độc. Nhìn cách hành sự loạn như cào cào của Thẩm Tương Quân, hắn chỉ có thể khẽ buông một tiếng thở dài, nàng ta phỏng chừng chuyện gì cũng không hay biết, hơn nữa chuyện gì cũng không giúp được.

Thẩm Tương Quân kéo lấy tay hắn, dốc hết sức định vực hắn dậy, thế nhưng Đường Châu toàn thân không còn chút sức lực nào, chỉ dựa vào sức của mình nàng ta có kéo thế nào cũng không xê dịch khỏi chỗ. Nàng ta sốt ruột giậm chân đứng dậy, ít lâu sau lại bảo: “Ta đi tìm tỉ tỉ lần nữa!”

Chẳng mấy chốc sau, một bóng người yểu điệu đã xuất hiện trước cửa phòng. Thẩm Di Quân sắc mặt ảm đạm ung dung tiến từng bước đến gần, khuôn mặt chậm rãi tiến tới dán sát trước mắt Đường Châu, môi nở một nụ cười cổ quái: “Quả nhiên, là hồn phách tinh thuần nhất…”

Đường Châu tuy cả người không thể động đậy nhưng tâm vẫn thanh tĩnh tựa nước: “Hóa ra là ngươi.” Hắn tối qua rơi vào giếng sâu, hiện giờ không thể cử động, xem ra là do Thẩm Di Quân đã động tay chân gì trong trà nước. Nàng ta sắp đặt để hắn tai nghe mắt thấy những gì Thẩm lão gia đã làm, e cũng chỉ là một trò che mắt cốt để nhử hắn vào tròng.

Thẩm Di Quân nhìn hắn gật đầu: “Ta biết công tử nhất định sẽ lui tới đó xem xét, cũng biết công tử sẽ nhìn thấy cha ta ở đấy chôn người. Công tử vốn dĩ đã không tin tưởng ông ấy, sau khi phát giác ra những việc kia nữa thì chỉ còn có nước tin lời ta thôi, không phải sao?” Nàng ta âu yếm nhìn Đường Châu, trong mắt như có ánh lửa thiêu đốt: “Hồn phách của công tử tinh thuần như vậy, ta thực sự ham thích quá độ, vốn dĩ ta chẳng hề muốn dùng cách này đối xử với công tử đâu.”

Đường Châu nhìn nàng ta vươn tay sang, những ngón tay chậm rãi khẽ trượt trên mặt hắn. Ở khoảng cách gần thế này, hắn có thể nhìn thấy rõ có một nốt ruồi ở bên khóe miệng nàng ta. Thẩm Di Quân lại cất lời, âm giọng mềm mại như nước: “Đường công tử, với tướng mạo anh tuấn thế này, nữ tử nào nhìn thấy công tử cũng sẽ đều đem lòng yêu mến. Ta cũng không muốn công tử biến thành bộ dạng khô rút nhăn nheo kia đâu, nhưng chẳng còn cách nào khác…”

Đường Châu nhếch mép cười khẩy: “Không cần làm ra vẻ nữa.”

Thẩm Di Quân nhìn hắn chằm chằm, môi nở một nụ cười như hoa xuân đua nở: “Công tử yêu thích Tương Quân, hay là yêu thích ta nhiều hơn một chút?”

Đường Châu chẳng buồn để ý nàng ta, không nói không rằng nhắm hai mắt lại.

Chợt một giọng nói nhỏ nhẹ mang theo ý cười vang lên gần sát bên tai: “Huynh ấy dĩ nhiên là yêu thích nàng nhiều hơn một chút rồi, nàng có tin hay không?”

Đường Châu mở to hai mắt, chỉ thấy Thẩm Di Quân sắc mặt tái nhợt, người khẽ run run nhưng miệng còn cố quát lớn: “Ngươi là ai? Là người hay quỷ?” Nàng ta hoảng loạn đứng thẳng người dậy, ánh mắt quét qua tứ phía nhưng lại tuyệt nhiên không thấy lấy một bóng người. Chợt nàng ta cảm thấy có một bàn tay ướt át chạm nhẹ lên cổ, giọng nói ban nãy lại khẽ cười bảo: “Ta là quỷ, là một con quỷ nước bị chết đuối…”

Thẩm Di Quân đưa tay lên sờ sờ cổ, chỉ thấy dính trên tay là một mảng rêu xanh trơn nhớt, tức thì giật nảy người lên như vừa bị roi quất vào: “Ngươi ra đây! Đừng tưởng ngươi biến thành quỷ thì ta đây sẽ sợ ngươi!”

Đường Châu nghe ra được giọng nói kia chính là Nhan Đàm, chỉ có điều phản ứng của Thẩm Di Quân, phải nói là vô cùng kì quái.

“Ta biết là ngươi sẽ không sợ ta, mà ta cũng chẳng muốn ngươi phải sợ ta đâu. Ngươi nếu như mà sợ ta thì không có vui nữa rồi.” Thẩm Di Quân quay người hết hai vòng liền mà vẫn không thấy bóng dáng Nhan Đàm, thế nhưng lại có cảm giác cứ như đối phương đang áp sát miệng vào tai mình nói chuyện vậy. Tơ máu vằn lên trong mắt, nàng ta quát lớn: “Ngươi ra đây cho ta, đừng có mà ở đó nhập vai quỷ thần!”

Một tiếng thở dài khe khẽ vang lên: “Ta vốn dĩ đã không phải người, không nhập vai quỷ thần thì biết làm gì bây giờ? Đáng lẽ ta nên ra gặp mặt nàng mới phải, dù gì thì cũng là nàng hại ta ra nông nỗi này. Thế nhưng bộ dạng hiện giờ của ta thực sự quá là khó coi, bộ dạng như vậy để người khác nhìn thấy mình, trong lòng ta cũng sẽ không được dễ chịu.”

Đường Châu mơ hồ đã nghe ra được ẩn tình bên trong, hẳn là Thẩm Di Quân trước đó đã hạ độc thủ gì đó với Nhan Đàm, nhưng nàng ta lại không hề biết Nhan Đàm không phải phàm nhân mà lại là yêu.

Chương 16 · Vén rèm bí mật (p.2)

 

Thẩm Di Quân miễn cưỡng cười bảo: “Lúc ngươi còn sống ta còn không sợ, huống hồ chi là khi đã chết?”  Lời vừa dứt thì cảm thấy một bàn tay lạnh ngắt từ sau vươn tới sờ lên mặt mình, bên trên còn dính một ít rêu xanh ướt mèm trơn nhớt. Nàng ta giật thót quay phắt người lại, chỉ thấy Nhan Đàm đang đứng sờ sờ ra đó, người khoác một lớp y phục trắng toát, tóc còn rỏ nước, tương phản với gương mặt vốn đã trắng muốt giờ lại càng trắng bệch ra là viền tóc đen nhánh như mực. Nhan Đàm hai mắt lờ đờ vô định, miệng cất giọng ảm đạm buồn bã: “Ta bước ra rồi… Ta đang đứng trước mặt nàng đây…”

Thẩm Di Quân trơ mắt ra nhìn Nhan Đàm lần nữa chầm chậm chìa tay sang, đột nhiên thét lên một tiếng, nhanh như bay chạy vụt qua người nàng, chạy đến bục cửa thì không cẩn thận vấp ngã ra đất. Nàng ta quay đầu lại liếc nhìn cái, càng phải gọi là hồn phi phách tán: Nhan Đàm động tác cứng nhắc, cà tưng cà giật nhảy từng bước sang, so với xác chết mới vừa thi biến (1) thật giống cực đi. Thẩm Di Quân kinh hãi phát khiếp, căn bản chẳng hề nghĩ được đến việc lấy đâu ra cái kiểu thi biến mà mới một hai canh giờ thì đã biến thành, cứ thế nghiến chặt răng bán mạng nhích người ra ngoài.

Nhan Đàm nhìn theo bóng lưng nàng ta mất hút, giơ tay vén mái tóc dài ướt sũng ra sau, đoạn quay đầu lại nhìn nhìn Đường Châu: “Sư huynh, từ khi cáo biệt vẫn mạnh giỏi chứ?”

Đường Châu nhìn nàng chậm rãi cất bước đến gần, dương dương tự đắc ngồi chồm hổm xuống trước mặt mình. Khóe miệng mang một tia cười ba phần hoạt bát bảy phần đáng yêu, nàng từ tốn nhả ra mấy chữ.

“Ta đã lùng sục hết mọi ngóc ngách trên dưới Thẩm gia này mới tìm được một bộ bạch y này đó, mà lại còn không được vừa người mấy nữa chứ.”

Đường Châu liếc nhìn nàng cái, cũng không có gì đối đáp.

Nhan Đàm tay chống cằm, miệng khẽ cười bảo: “Ngươi đoán thử coi bộ đồ này là ta tìm được từ chỗ của ai?” Nàng hỏi xong, thấy Đường Châu quay mặt đi nơi khác phớt lờ mình, không thèm báo trước giơ tay véo lấy mặt hắn, chầm chậm xoay sang hướng về phía mình, đoạn bĩu môi bảo: “Sư huynh, sao không thèm để ý người ta vậy hả?”

Đường Châu vẻ mặt trấn tĩnh, song hai tai đã từ từ chuyển thành màu đỏ: “Ngươi —”

Nhan Đàm nở một nụ cười ngọt ngào, hàm răng trắng tinh, mắt sáng lấp lánh: “Đường Châu, ngươi trước đây đối xử với ta như vậy, giờ đây ông trời có mắt, cuối cùng cũng khiến ngươi phải lọt vào tay ta.” Nàng xáp lại gần, miệng vẫn tươi cười: “Thế nhưng mà trước khi tính sổ, ngươi còn có chỗ nào chưa được rõ ràng thì ta cũng có thể nói cho ngươi biết.”

Đường Châu im lặng hết một lúc lâu, cuối cùng điềm tĩnh cất giọng: “Từ lúc nào thì ngươi bắt đầu hoài nghi Thẩm Di Quân?”

Nhan Đàm buông tiếng thở dài: “Sao ngươi không hỏi gì tới Thẩm nhị cô nương hết vậy? Vốn dĩ trong Thẩm gia này chỉ có một Thẩm cô nương mà thôi, căn bản chẳng hề có tỉ muội ruột thịt gì cả, không lẽ ngươi còn chưa phát hiện ra?” Nàng giơ tay chỉ chỉ vào bên khóe miệng: “Khóe miệng của Thẩm Di Quân có một nốt ruồi, ngươi có để ý thấy không? Mà Thẩm Tương Quân bên khóe miệng cũng có một nốt ruồi y hệt như vậy. Cứ cho là chị em song sinh, tướng mạo có giống nhau bao nhiêu đi nữa thì cũng phải có chỗ khác biệt chứ. Đằng này nốt ruồi của hai người bọn họ bất kể là vị trí hay kích cỡ cũng đều y khuôn. Mà khoan hãy kể đến việc đó, ngươi lẽ nào thật sự tin Thẩm Tương Quân là nàng ngốc sao? Ta thì thấy nàng ta ranh mãnh vô cùng, biết dùng trò nghe được điểu ngữ để qua mặt người khác một số việc.”

Mới nãy khi Thẩm Di Quân đưa mặt lại gần, hắn quả thực có nhìn thấy nốt ruồi ở bên khóe miệng nàng ta, thế nhưng ngày thường căn bản không chú ý kĩ đến vậy. Nhan Đàm nhoẻn miệng cười bảo: “Ngươi còn nhớ không, ta có từng nói với ngươi là ta nghe hiểu được loài cá nói chuyện. Lời này ta đã nói biết bao nhiêu lần, mỗi một lần đều là thật lòng thật ý, vậy mà ngươi không thèm tin.”

Đường Châu không khỏi nghĩ thầm, câu nói này là do nàng ta nói ra, chỉ cần không phải là kẻ mất trí hóa điên thì ai mà tin cho được.

“Đám cá trong ao sen ngoài đình viện tuy chuyện biết được cũng không bao nhiêu nhưng đã cho ta hay một điều vô cùng then chốt. Trong Thẩm gia này, Thẩm lão gia và Thẩm cô nương kia căn bản không phải cha con.” Nhan Đàm sóng mắt khẽ động, chậm rãi tiếp lời, “Trước đây khi nhìn bọn họ tranh cãi trong đại sảnh thì ta đã có cảm giác kì lạ, cảm thấy bọn họ trông vào không giống như hai cha con. Dựa vào điểm này, ta ước đoán hai người bọn họ dọn đến trấn Thanh Thạch nhất định là có mưu đồ, đối với những cái chết li kì trong trấn chắc hẳn phải có dính líu. Bọn họ vu khống lẫn nhau, có thể thấy được giữa hai người có hiềm khích, vì vậy muốn mượn tay ngươi trừ khử đối phương. Chỉ tiếc một nỗi là ngươi đối với lời nói của cả hai đều không hoàn toàn tin tưởng. Mà hồn phách của ngươi thì lại vừa khéo rất là tinh thuần, mùi vị cũng đặc biệt thơm ngon, vậy là Thẩm cô nương đã quyết định ra tay trước.”

“Khi Thẩm Tương Quân dẫn ngươi đến chiếc giếng hoang sau hậu viện, ta đột nhiên có linh tính rằng hai vị Thẩm cô nương rất có thể là cùng một người, vì vậy lập tức chạy sang chứng thực, kết quả phát hiện ra nốt ruồi kia. Vậy nhưng lúc đó ta vẫn còn một điểm chưa rõ ràng lắm, chính là thứ mà ngươi nhìn thấy trong giếng, ngươi cảm thấy đó là ảo giác, riêng ta lại nghĩ hẳn còn phải có nguyên nhân nào khác. Về sau ta mới biết được, thì ra Thẩm cô nương đã luyện qua một loại thuật pháp có thể điều khiển thần trí người khác, chỉ cần nhìn vào mắt nàng ta thì sẽ bị nàng ta khống chế tâm trí. Nàng ta chính là đã dùng cách này khiến cho ta bị hôn mê, sau đó bảo Hồ tẩu ném ta xuống cái giếng hoang kia.” Nhan Đàm giơ cổ tay lên, chiếc vòng nặng trịch trên đó đã không còn nữa, “Nàng ta lại không hề hay biết trong lúc vô ý đã giúp ta một việc lớn. Ta nói với nàng ta cái cấm chế đó là ngươi tặng ta dùng để đuổi tà, vạn nhất ta xảy ra chuyện gì thì ngươi sẽ cảm nhận được. Kết quả nàng ấy đã giúp ta tháo cái vòng đó xuống quăng mất luôn rồi. Nàng ta đúng là dễ gạt quá đi, chuyện như vậy mà cũng đi tin cho được.”

Đường Châu thấp giọng bảo: “Nói vậy, trước đó nàng ta bảo rằng nghe được điểu ngữ cũng không phải là thật rồi.”

“Thẩm cô nương thật ra rất ngốc, nói chuyện với chim gì không nói, lại cứ thích dẫn theo bên người một con vẹt. Ta có một người bạn trong Vũ tộc, nàng ấy có khả năng mô phỏng được bất kì âm thanh nào, nàng ấy từng nói với ta, vẹt có thể nói là loài chim không biết nói chuyện nhất trên đời này. Cho nên ngay từ đầu ta đã biết những lời nói kia của nàng ta toàn là bịa đặt, cứ theo đó mà suy luận, nàng ta quen thuộc với các cơ quan như vậy, thế thì trước đó kẻ thả đoạn long thạch trong mật đạo chính là nàng ta chứ không ai khác.” Nhan Đàm dừng lại, thình lình giơ tay tát cho Đường Châu một bạt tai, cũng không tính là quá mạnh tay, “Ta tuy là yêu, nhưng ta đã bao giờ hại qua ngươi chưa hả? Hay là ta mắc nợ ngươi cái gì? Ngươi đã đối xử với ta thế nào? Chỉ vì một tên ác bá ăn không ngồi rồi người đeo đầy mỡ, ngươi xém chút nữa là đã giết chết người bạn đồng hành của ta!”

Đường Châu nhìn nàng, một cái cau nhẹ mày cũng không có.

Nhan Đàm chậm rãi đứng dậy: “Ngươi bây giờ nợ ta một mạng, ngươi lại tính làm sao hoàn trả đây hả? Thế nhưng mà loại người có sở thích lấy oán trả ơn như ngươi, nói không chừng ngược lại còn muốn lấy luôn cái mạng của ta, có đúng không?”

Đường Châu không chút lưỡng lự đáp ngay: “Ta chưa từng có ý nghĩ như vậy.”

Nhan Đàm bước đến trước cửa, ngoảnh đầu lại bảo: “Thẩm cô nương kia đã bị ta dọa cho chạy mất rồi, dược tính của nhuyễn cân tán (2) trên người ngươi rất nhanh cũng sẽ hết tác dụng thôi. Sư huynh, chúng ta không hẹn ngày tái ngộ nhé.”

Đường Châu nhìn nàng đặt chân ra khỏi bục cửa, bất chợt cất giọng: “Ta hiện giờ chút sức trở tay cũng không có, bất luận là ai trong Thẩm gia này mà quay trở lại, ta không phải sẽ xui xẻo chắc hay sao?”

Nhan Đàm thở dài đánh thượt, xoay người lại bảo: “Cho nên ta mới càng phải nhân lúc này mà chạy lẹ đó, đợi tới khi ngươi có sức trở tay, cứ cho bản lĩnh của ta có tăng gấp đôi, không phải cũng cứ là sẽ bị ngươi túm cổ trở lại hay sao?” Nàng nói đến đây thì ánh mắt cũng đã tăng thêm vài phần cảnh giác: “Ngươi không phải đang định câu giờ đợi dược tính hết tác dụng đó chứ? Ta còn có rất nhiều chuyện phải làm, không rảnh đâu mà ở đây dềnh dàng với ngươi.”

Nàng mới xoay lưng đi được một bước, chợt nghe Đường Châu ở phía sau lưng chầm chậm gọi mình: “Nhan Đàm…”

Nhan Đàm lập tức quay lại, thận trọng quan sát nhất cử nhất động của hắn, gương mặt mang một nụ cười khiến người ta yêu thích: “Sư huynh, trong trà nước huynh uống trước đó có bỏ nhuyễn cân tán, dược tính kéo dài trong một canh giờ, toàn thân cảm thấy không có sức lực là rất bình thường. Nói tóm lại là muội nhất định phải đi trước một bước đây, huynh không cần phải lo lắng cho muội nữa đâu.”

Đường Châu nhìn nàng, chậm rãi cất lời: “Ngươi sẽ dừng chân ở đâu? Có lẽ một ngày nào đó ta còn có thể đến thăm ngươi.”

“… Vẫn là đổi lại để muội đến thăm sư huynh thì hơn.” Đường Châu hắn mà đến Da Lan sơn cảnh thì chỉ tổ dọa cho cả dòng họ nhà yêu bỏ chạy không còn một mống, tiểu lang yêu Đan Thục trước giờ sợ nhất là quỷ có khả năng từ nay sẽ chuyển sang sợ thiên sư luôn cũng chưa biết chừng. “Trên dưới có thứ, một ngày làm sư huynh cả đời vẫn là sư huynh, sao muội lại có thể để sư huynh bôn ba đến thăm cho được?”

“Tương Đô Đường phủ, sau khi ngươi đến Tương Đô có thể tùy tiện tìm người nào đó hỏi thăm là sẽ biết thôi.”

Nhan Đàm sờ sờ đám lông tơ dựng đứng trên người, lòng thầm nghĩ mới nãy mình chẳng nghe thấy gì hết ráo, việc phải cấp tốc làm ngay bây giờ là đi thay bộ đồ nào dày hơn một chút. Mới nhấc chân đi được vài bước thì chợt tiếng gió nổi lên sau lưng, nàng theo phản xạ quay đầu lại nhìn thì đột nhiên trên trán mát lạnh, cả người liền không thể cử động, tiếp theo cổ tay bị giữ chặt lấy, một lá bùa đường đường chính chính dán mình lên trên, giữa luồng sáng rực rỡ lóa mắt hóa thành một chiếc vòng nặng trịch.

Đường Châu thu ngón tay điểm trên trán nàng về, miệng cười cười bảo: “Lần này chỉ còn thiếu một chút xíu nữa thôi, cố gắng hơn lần sau vậy.”

Chú thích:

(1) thi biến: quan niệm mê tín, sự sống dậy của tử thi do nhân tố tác động từ bên ngoài. Thi biến được chia thành 18 loại (con người ta thiệt rảnh), cương thi là một trong số đó.

(2) nhuyễn cân tán: loại thuốc bột có tác dụng làm các cơ bắp trên người không còn sức lực, khiến cơ thể không thể vận động.

Đáng lẽ phần này ra lò tối qua, nhưng tối qua mình thiệt đuối như trái chuối, hàng về trễ nha các tình iu ♥

 

Chương 17 · Thất Diệu Thần Ngọc (p.1)

 

Nhan Đàm nhìn nhìn cấm chế trên tay, lại nhìn nhìn Đường Châu đang điềm tĩnh ung dung đứng trước mặt mình, cuối cùng cả người đứng hình chết lặng.  Nàng muốn nói thì ra ngươi không hề trúng nhuyễn cân tán, lại muốn hỏi ngươi vì sao ở trước mặt Thẩm Di Quân làm ra vẻ y hệt như bị trúng độc, lẽ nào ngươi biết ta cuối cùng nhất định sẽ xuất hiện, thế nhưng mấy lời này rốt cuộc lại biến thành một câu duy nhất: “Ngươi có thể bách độc bất xâm?”

Đường Châu tỉnh rụi đáp: “Máu của ta có thể khắc chế bách độc, cho nên khi Thẩm Di Quân đến nơi ta mới cắn bị thương đầu lưỡi của mình.”

Nhan Đàm nghệt mặt nhìn hắn: “Trước đây trong hắc điếm kia ngươi đúng là đã bị mê dược làm cho hôn mê, chỉ là loại mê dược đó quá tầm thường, cho nên rất nhanh thì ngươi đã tỉnh lại, có đúng không?”

Đường Châu không chút hổ thẹn gật đầu.

Nhan Đàm chịu đả kích lớn, lảo đảo như thể âm hồn vất vưởng lùi về sau mấy bước: “Thì ra là vậy.”

“Thật ra lần này ngươi chỉ thiếu có một chút nữa thôi, nếu không phải vì giải thích từ đầu chí cuối sự tình cho ta…”

Nhan Đàm xiêu xiêu vẹo vẹo chạy ào trở lại vào phòng, vừa nhìn thấy mấy quả táo đỏ tươi bóng loáng trên bàn liền vồ lấy ném sang phía Đường Châu. Núp né một lúc, hắn có chút chật vật mở lời: “Ngươi hiện giờ không còn yêu pháp nữa rồi, cũng giống như mọi nữ tử bình thường, dùng táo không ném bị thương được ta đâu.”

Nhan Đàm chầm chậm ngẩng đầu nhìn hắn, miệng lặp lại một lượt: “Không còn yêu pháp… giống mọi nữ tử bình thường…”

“Đạo cấm chế này, là phong tỏa toàn bộ yêu pháp.” Đường Châu vẻ mặt có chút áy náy, “Ta mang theo trên người chỉ còn lại mỗi một lá này thôi.”

Nhan Đàm nổi cơn tam bành ném mạnh mớ táo trong tay về phía hắn: “Ai nói ta muốn ném bị thương ngươi? Ta là muốn dùng táo liệng chết ngươi luônnnn!!!”

Đường Châu bước tới trước một phát tóm lấy cổ tay nàng, miệng mỉm cười bảo: “Táo làm sao mà liệng chết người cho được? Ngoan, đừng quậy nữa.”

“Liệng không chết cũng phải liệng!”

“Ngươi… khoan đã, ta nhìn thấy được cả vai của ngươi rồi này, kéo y sam lại cho ngay ngắn. Bộ y phục này ngươi không phải là lấy của Hồ tẩu đấy chứ?”

… Thì đúng là vậy mà. Nhan Đàm vẻ không cam tâm đứng như trời trồng cứng đơ một chỗ, không biết nên tiến hay lùi.

Đường Châu đẩy nhẹ vai nàng: “Đi thay bộ y sam khác, chúng ta rời khỏi đây trước đã.”

Nhan Đàm chỉ còn có thể lủi thủi trở về phòng mình, lấy từ trong tay nải ra một bộ y phục màu xanh lục nhạt, lề mà lề mề hết một lúc lâu mới bắt đầu chầm chậm thay vào. Nàng đột nhiên nhớ ra một chuyện xưa nay chưa từng nghĩ đến. Tuy trước đây nàng có một khoảng thời gian tu vi bị giảm đáng kể, thế nhưng cũng chưa tới bước không có khác biệt so với phàm nhân. Nữ tử phàm trần bình thường một ngày có thể đi đường bao xa, sức lực có bao nhiêu, một bữa cơm phải ăn bao nhiều? Bất luận là về mặt nào, ngày tháng sau này của nàng đều chỉ có thể càng khốn khổ hơn mà thôi.

Càng thảm nữa là, trước đó nàng còn tát cho Đường Châu một bạt tai. Tuy đây là việc mà nàng trong lúc nằm mơ cũng còn theo đuổi, thế nhưng hiện tại đến yêu pháp cũng đã mất sạch, phải làm sao bây giờ? Làm bộ như đã quên mất việc này, hay là khóc lóc ỉ ôi rằng mình là bị bức bách mới phải làm vậy? Nhan Đàm vừa nghĩ vừa thay quần áo, cuối cùng mới lề mà lề mà bước ra khỏi phòng.

Đường Châu hai tay khoanh trước ngực đứng bên ngoài, gương mặt cũng không lộ vẻ đã chờ đợi đến hết kiên nhẫn, chỉ đều đều nhả ra một câu: “Lúc nãy ngươi có tát ta một bạt tai…”

Là phúc không phải họa, là họa tránh không khỏi, cứ cho tránh được mồng một cũng tránh không khỏi mười lăm. Nhan Đàm ôm một bộ mặt thê lương lí nhí: “Ngươi giận thì cứ tự nhiên đánh lại là được.” Nàng nhắm hai mắt, trong lòng mặc niệm “Ý ta là ngược lại đó mau mau mềm lòng không được đánh nhất quyết không được đánh có đánh cũng không được đánh mặt.” Đợi hết một lúc lâu, quả nhiên không thấy cái bạt tai nào từ phía đối phương. Nàng len lén hé mắt nhìn, chỉ thấy Đường Châu đang chìa tay sang, lòng không khỏi nghĩ, con người này đúng là bỉ ổi ghê đi thừa cơ mình không có phòng bị mà ra tay.

Đường Châu vỗ nhẹ cái lên đầu nàng: “Đi thôi.”

Nhan Đàm rất chi là bất mãn: “Ta duyệt lịch cao thâm hơn ngươi, tuổi tác cũng lớn hơn ngươi, sao ngươi lại có thể vỗ đầu ta?”

Lần này bọn họ là từ sơn động ở phía sau bãi tha ma tiến vào cổ mộ, trên đường đi Đường Châu lần lượt phá vỡ toàn bộ những cơ quan xây trên tường. Nhan Đàm nhìn mà không khỏi đau lòng, cơ quan một khi bị phế, đoạn long thạch phía trên mộ đạo liền không còn chút công dụng, mấy tảng đá nặng thế này đem treo lên làm cơ quan, không biết đã phải hao phí bao nhiêu vật tư nhân lực.

Hai người lại đặt chân đến nơi ngã ba lần trước, có một tảng đoạn long thạch khổng lồ chặn lại ở đó. Đường Châu mở khóa cơ quan thì thấy phía sau trống trơn không một bóng người. Nhan Đàm không khỏi mở miệng lên tiếng: “Không lẽ Đào cô nương đã rời khỏi rồi?”

“Cho dù không rời khỏi thì cũng đã sớm bỏ mạng trong chốn địa đạo này rồi.” Đường Châu thuận miệng đáp.

Nhan Đàm xòe tay nhún vai: “Ông trời đố kị hồng nhan.”

Đường Châu bắn một tia nhìn xeo xéo về phía nàng, ngữ khí bình đạm: “Đào cô nương kia mục đích là gì ta và ngươi đều không tài nào biết được, thế nhưng hiện giờ thì không quan trọng nữa rồi.”

Nhan Đàm đi hết cả một quãng đường dài trong mộ đạo, chung quanh tối đen ngột ngạt, đợi đến khi quay trở lại chỗ bãi tha ma mới hít thở được từng ngụm lớn một không khí. Nàng lầm bầm: “Kì lạ, sao mình lại thấy cả người không chút sức lực, giống như là sắp đi không nổi nữa vậy cà?”

“Chắc là đói rồi chứ gì.”

Nhan Đàm chầm chậm, chầm chậm quay đầu sang nhìn hắn, thậm chí còn nghe được cả tiếng chiếc cổ cứng đơ kêu lên kèn kẹt: “Đói rồi…?”

Đường Châu gật đầu: “Cũng đã xấp xỉ đến giờ dùng cơm tối rồi, ngươi cảm thấy đói cũng không có gì là lạ.”

Nhan Đàm tâm hồn ngập ngụa thương tổn, thần thái ảo não thê lương: “Ta cứu ngươi những hai lần, ngươi lại đối xử với ta như vậy, phong tỏa hết yêu pháp của ta, tại sao vậy?” Nàng dừng lại, nghĩ xem tiếp theo phải nói thế nào. Theo như trong hí kịch thường diễn thì nàng sẽ trong một lúc phẫn nộ mà trầm mình xuống sông hay nhảy khỏi vách đá, trước khi nhảy còn quay đầu bi ai tuyệt vọng ném lại một câu: “Chàng đừng khuyên can thêm nữa, ý ta đã quyết…” Sau đó nam tử trong vở hí kịch thường sẽ trong chớp mắt thốt nhiên tỉnh ngộ, tiếc hận khôn nguôi. Nàng nhìn một vòng xung quanh, chỗ nàng đang đứng là một gò đất, chẳng có sông suối gì cả, bất luận là nhảy thế nào thì ước chừng nhiều lắm cũng chỉ bong gân cái giò là cùng.

Đường Châu ôm một bộ mặt thiên kinh địa nghĩ (1): “Làm phàm nhân có gì không tốt, hiện giờ trên người ngươi một chút yêu khí cũng không còn, không phải càng tốt hay sao?”

Nhan Đàm ỉu xìu như sắp hết hơi huơ huơ ngón tay: “Thứ nhất, trên người ta vốn dĩ đã không có yêu khí; thứ hai, ta không muốn làm phàm nhân một chút xíu nào; thứ ba, ta đến thần tiên còn không muốn làm nghĩ sao ta lại muốn làm phàm nhân?!”

Đường Châu tảng lờ chủ đề bàn luận này: “Tìm một khách điếm trong trấn nghỉ tạm một đêm trước đã, ta thấy hiện giờ dù có đi nhanh cách mấy cũng sẽ không kịp đến được thành trấn tiếp theo.”

Nhan Đàm chỉ đành nối gót theo sau, có điều đến khi bước vào quán ăn cách mấy ngày trước họ đã ghé qua thì thấy tiểu nhị nhìn nàng bằng một ánh mắt vô cùng quái dị, cứ như sợ nàng sẽ xé nát cả cái quán đem nhét vào bụng không bằng. Nhan Đàm đã đói rã ruột, vừa nhìn thấy thức ăn dọn lên liền chộp lấy đũa chìa sang định gắp. Đường Châu dùng một chiếc đũa gõ vào thành đĩa, chậm rãi cất lời: “Bắt đầu từ hôm nay, trên đường đi ngươi sẽ học tập một số lễ nghi của nữ tử bình thường. Chủ hãy còn chưa mở lời, khách sao lại có thể động đũa?”

Nhan Đàm thở dài một hơi: “Ngươi là có mục đích gì đây? Vốn dĩ ngươi đâu có bận tâm mấy chuyện này.”

“Ta tiếp theo sẽ lên đường đi Tề Tương.”

Hy vọng lần nữa thắp sáng trước mắt Nhan Đàm: “Ngươi đã định về quê thăm nhà, chắc sẽ không muốn dắt theo ta nữa chứ gì? Ta chắc chắn sẽ hù chết khiếp người nhà của ngươi đó.”

“Thế nên ta mới phải dạy ngươi một số lễ tiết. Ngươi thông minh như vậy, học cũng sẽ rất nhanh thôi, ta nói có đúng không?”

“… Ngươi có nịnh nọt ta cũng vô ích thôi, ta hơi đâu mà đi để ý ba cái lễ tiết nghi thức rườm rà kiểu cách đó.”

Đường Châu điềm nhiên nhìn nàng: “Vẫn là cứ từ từ mà học, trước tiên là về cử chỉ ngôn từ. Nữ tử đều không thể ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào mắt người khác mà nói chuyện như vậy, ngươi nhớ kĩ đấy.”

Nhan Đàm siết chặt nắm tay, lưỡng lự hồi lâu giữa đường đường tôn nghiêm của một hoa tinh và ngày tháng sinh tồn ăn no mặc ấm, cuối cùng chầm chậm hạ đầu xuống thấp: “Biết rồi.”

Đường Châu rất ư hài lòng: “Thức ăn cũng đã nguội cả, có thể động đũa được rồi.”

Nàng tiếp thu ngay tắp lự quan điểm vô cùng đúng đắn này, tức khắc nhấc đũa. Thế nhưng Đường Châu lại lần nữa một đũa gõ xuống, thong thả cất lời: “Ngươi lẽ nào không biết đây là một lời khách sáo? Lúc này việc ngươi phải làm là đáp lại một câu tương tự, sau đó hai bên mới cùng động đũa.”

Nhan Đàm lập tức phản công đốp lại: “Phàm nhân các người đúng là màu mè lại ưa làm dáng.”

Bữa cơm này quả là khiến nàng tăng thêm uất hận dồn nén, mức độ thương tổn tinh thần càng trầm trọng hơn. Dùng xong cơm tối, bọn họ tìm một căn khách điếm nghỉ lại qua đêm. Nhan Đàm gần như vừa động được tới chăn mền là đã ngủ thiếp đi mất, mà cũng vì ngủ quá sớm nên đến nửa đêm thì chợt tỉnh giấc, nàng bèn ra mở cửa sổ hít chút khí trời.

Ánh nến trong phòng Đường Châu vẫn còn sáng, bên trong mờ mờ ảo ảo, có thể thấy được hắn vẫn còn đang ngồi đấy chưa ngủ. Đường Châu đến trấn Thanh Thạch hẳn là có mục đích riêng của hắn, không biết rốt cuộc là vì cái gì nữa đây?

Nhan Đàm giơ cổ tay lên, nhìn đạo cấm chế trên đó, miệng khe khẽ buông tiếng thở dài: xem ra trong khoảng thời gian trước mắt vẫn là chưa thể thoát được. Tuy nói tuổi thọ của phàm nhân không quá dài, nàng vẫn có thể đợi được, thế nhưng mà nhìn Đường Châu hắn thế này, sống đến tám mươi mấy tuổi hẳn cũng không thành vấn đề, thế thì nàng rất có khả năng phải chịu đàn áp của hắn trong năm sáu chục năm lận.

Năm tháng, đôi khi đúng là rất ư tàn khốc.

Chú thích:

(1) thiên kinh địa nghĩa: thường đạo bất biến của đất trời, hiển nhiên là đúng không phải bàn cãi.

Chương 17 · Thất Diệu Thần Ngọc (p.2)

 

Giấc ngủ sau đó của Nhan Đàm cứ chập chờn cơn tỉnh cơn mê, trong mộng có vô số những đoạn hình ảnh rời rạc lướt qua.  Đầu tiên là nàng đang đứng trước ao sen cho cá ăn, trôi dạt xung quanh là mùi thơm thoang thoảng của trầm hương. Sau đó nàng đứng giữa đám mây mù, mắt nhìn về phía một người đang sải từng bước rộng tiến tới trong màn sương giăng, người đó thân khoác trường bào phong nhã thanh thoát, vạt áo trước ngực và tay áo được bọc lấy bởi một lớp khải giáp lạnh lẽo, bước chân trầm ổn mà tôn quý.

Chỉ trong chớp mắt, sương mù tiêu tan, nàng đang đối diện với cái đầu hói láng coóng tượng trưng cho trí tuệ của tộc trưởng, miệng không nhịn được bật ra tiếng cười rúc rích khe khẽ, trong lúc ngẩng đầu vừa khéo bắt gặp một đôi mắt thâm trầm đen thẫm như mực. Đó là lần đầu tiên nàng nhìn thấy Dư Mặc. Hắn là một nam tử tướng mạo tuấn nhã ung dung, khuôn miệng khi chứa nét cười toát lên vẻ anh tuấn khôi ngô rất sinh động. Chỉ là vừa bị một đôi đồng tử thâm trầm như vậy nhìn cho đăm đăm, lại vừa tinh mắt trông thấy chiếc tách trà trên tay đối phương rắc một tiếng nứt thành hai nửa, nàng lập tức hoài nghi phải chăng bản thân trông rất giống kẻ thù của vị sơn chủ này.

Về sau khi đã thân thuộc, nàng vẫn thường xuyên dùng lời bóng gió dò hỏi, thế nhưng chẳng khi nào moi móc được chuyện gì, lâu ngày đâm ra cũng mệt, cuối cùng không thèm động não về vấn đề này nữa.

Nàng tỉnh dậy không bao lâu thì đã nghe tiếng nồi bát muôi chậu khua vang ầm ĩ, bên ngoài cơ man là tiếng bước chân hỗn loạn, còn có tiếng người kéo căng thanh quản la thất thanh: “Cháy rồi! Cháy nhà rồi!”

Nhan Đàm lồm cồm bò dậy, tay chân nhanh nhảu khoác ngoại y vào, đẩy cửa ra ngoài xem thử.

Vừa lúc bắt gặp Đường Châu mới từ bên ngoài khách điếm trở về, thần sắc có chút huyền bí. Nhìn thấy nàng, hắn khẽ cất giọng: “Ngươi đoán xem nơi bị cháy là đâu?”

Nhan Đàm sóng mắt khẽ động, vọt miệng đáp ngay: “Thẩm gia?”

Đường Châu gật đầu, giọng nói trầm thấp: “Lửa bắt cháy từ đêm qua, đợi đến khi có người phát hiện thì đã thiêu rụi gần hết gia trang.”

“Nói không chừng là bọn họ cảm thấy sự việc đã bại lộ, không thể tiếp tục ở lại nơi này nên mới châm một ngòi lửa thiêu luôn nhà mình cũng nên.”

Đường Châu cất giọng đều đều: “Cũng có thể. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sang đó một chuyến xem thử là sẽ biết ngay.”

Thẩm gia trang đã bị thiêu rụi thành ra một bãi đổ nát, chỉ còn sót lại vài mảng tường trơ trọi hoang tàn.

Giữa hiện trường của vụ hỏa hoạn, trừ ra ao sen ở nơi trước đó từng là đình viện còn trông ra được hình dạng, những phần khác của tòa trạch như đại sảnh và hai dãy sương phòng đều đã bị thiêu cháy đến hoàn toàn không nhận dạng nổi. Số nước trong ao qua trận lửa ác liệt này đã gần như khô cạn hết.

Nhan Đàm nhìn xuống đáy ao, mày khẽ chau lại: “Đây…”

Ngoài đám cá ngửa trắng bụng nổi lềnh phềnh trên mặt chỗ nước còn sót lại, trong ao còn là thi thể của một nữ tử. Đường Châu nhặt về một que gỗ đã cháy đen gần hết, lật cỗ tử thi này lại. Tuy ngâm trong nước một khoảng thời gian dài khiến cho dung mạo gần như không còn nhận ra được, nhưng dựa vào y phục và trang sức trên người, còn có những đường nét tổng thể của gương mặt, có thể khẳng định nữ tử này không ai khác chính là Thẩm Di Quân!

Nhan Đàm chỉ tay lên trời thề thốt: “Ta hôm qua chỉ hù nàng ta có tí xíu thôi, tuyệt đối không hề giết chết nàng ta.”

Đường Châu nhìn nàng: “Trông nàng ta có vẻ như không mang thương tích nào khác, khả năng lớn là bị chết đuối.”

“Cái ao sen này sâu được bao nhiêu? Nếu như có thể khiến cho người ta đuối chết thì nàng ta cũng đã không cần phí sức đem ta sang chiếc giếng hoang kia rồi, ném luôn xuống đây là được.”

Đường Châu lắc đầu: “Có lẽ nàng ta đã gặp phải người hoặc việc dị thường nào đó, hoàn toàn không chỉ đơn thuần sẩy chân đuối nước mà chết. Ta là phỏng đoán như vậy.”

Nhan Đàm đảo mắt nhìn quanh, thấy cạnh tảng đá trên thành ao sen có thứ gì đó lóe sáng, nàng cúi người xem thử, quả nhiên tìm thấy được hai mảnh ngọc phía sau khối đá. Nàng cầm chúng lên, ướm thử hai đầu vết rạn thì thấy vừa khít, có thể thấy đây vốn dĩ là hai nửa của một miếng ngọc. Miếng ngọc này kích cỡ chỉ bằng nửa ngón tay cái, cả màu sắc lẫn quang trạch đều xỉn tối, hình dạng cũng không có gì đặc biệt, thậm chí hãy còn chưa được mài giũa tỉ mỉ.

Đường Châu nhìn hai nửa miếng ngọc trong tay nàng, lời không kìm được bật ra khỏi miệng: “Đây là… Thất Diệu Thần Ngọc.”

Nhan Đàm hoài nghi nhìn hắn: “Thất Diệu Thần Ngọc, một trong số các Thượng Cổ Thần Khí mà lại có thể là thứ đen đúa thô thiển này hả?”

Đường Châu vươn tay sang cầm lấy hai mảnh ngọc, chầm chậm ráp chúng sát lại với nhau. Một luồng sáng nhẹ quét dọc kẽ hở, miếng ngọc đã trở về trạng thái nguyên vẹn ban đầu.

Nhan Đàm nhìn đến ngây người, mãi nửa ngày sau mới mở miệng bảo: “Ta nghe kể Thất Diệu Thần Ngọc có thể tinh lọc hồn phách, đối với hồn phách tinh thuần sẽ có sự hòa hợp nhất định. Từ đó có thể thấy hồn phách của ngươi quả thật là loại tinh thuần hiếm gặp trên thế gian này. Thất Diệu Thần Ngọc nếu dùng không đúng cách ngược lại có thể hấp thu hồn phách của người khác, món thần khí này rơi vào tay những kẻ trong Thẩm gia đúng là đáng tiếc.”

Tử trạng của những người nọ đầu giống như bị hút cạn tinh huyết, chỉ e nguyên cớ chính là Thất Diệu Thần Ngọc này đây.

Đường Châu có phần bối rối: “Thẩm Di Quân cũng từng nói qua hồn phách của ta tinh thuần gì đấy, lẽ nào trong thất hồn lục phách còn có điều gì đặc biệt?”

“Dĩ nhiên là có. Mỗi thể hồn phách đều là đi ra từ luân hồi đạo, sau đó đầu thai vào nhân gian, một khi ít đi một sợi hồn phách trong số thất hồn lục phách thì trước khi khôi phục đầy đủ không có cách nào lần nữa tiến vào luân hồi. Sau mỗi một lần luân hồi đầu thai làm người, ngươi sẽ không còn nhớ gì đến những sự việc đã xảy ra trong kiếp trước, thế nhưng những kí ức đó không hề biến mất, chỉ là bị phong tỏa lại.” Nhan Đàm nghĩ ngợi một chốc, lại tiếp lời, “Lấy ví dụ những kẻ tu đạo các ngươi chẳng hạn, trong trường hợp bị tẩu hỏa nhập ma, nói không chừng sẽ trong lúc không cẩn thận khai mở hồi ức của những kiếp trước, dẫn đến lẫn lộn giữa tiền thế và kiếp này, thế nên phàm là kí ức thuộc về kiếp trước đều tuyệt đối không thể khai mở. Sau khi đầu thai sẽ lại là một con người mới, hết thảy những sự việc của kiếp trước, đối với con người mới này mà nói không hề có mối liên hệ nào cả. Thế nhưng mà, con người của kiếp trước kia sau khi chết đi hồn phách tiến vào luân hồi đạo, tuy đã không phải là cùng một người, nhưng bản thân hồn phách không có thay đổi, nếu như kiếp trước đã chịu phải tổn hại to lớn gì thì ở kiếp này những tổn hại đó vẫn sẽ còn nguyên.”

Đường Châu gật gù: “Ý của ngươi là, con người từng là tiền kiếp của ta đã không chút tiếc nuối rời khỏi nhân gian, thế nên hiện giờ hồn phách của ta mới được tinh thuần như vậy?”

Nhan Đàm nghiêng đầu sang bên trầm ngâm một lúc: “Cũng có thể là vô dục vô cầu, đối với kiếp người không còn vướng bận gì nữa. Phải biết rằng, vô dục tắc cương (1), mỗi một điều vướng bận đều sẽ biến thành oán khí, mà những hồn phách tinh thuần không có oán khí là vô cùng ít. Đem so sánh với những hồn phách khác, mùi vị của hồn phách tinh thuần cũng thơm ngon nhất.”

Đường Châu nghe nàng dùng giọng điệu như đang bàn luận xem món ăn gắn với danh tiếng của tiệm cơm này hay tửu lầu nọ ngon miệng hơn để nói về các loại hồn phách, không khỏi nở một nụ cười méo xệch: “Giờ thì ta cuối cùng đã hiểu vì sao sư phụ lại thu nhận ta làm đồ đệ rồi.”

Nhan Đàm sóng mắt lăn tăn, miệng cười mỉm chi: “Nếu ngươi mà không biết đạo thuật thì đã sớm bị gặm sạch sành sanh luôn rồi.” Nàng lùi về sau một bước: “Vẫn là chạy lẹ đi thôi, đợi một lát nữa những người trong trấn đổ đến, nói không chừng sẽ tưởng chúng ta là hung thủ phóng hỏa cũng nên.” Nhưng Đường Châu lại tiến một bước tới trước, cúi người dùng bao kiếm khều một góc chiếc khăn lụa để lộ từ trong tay áo của Thẩm Di Quân ra ngoài. Bên trên chiếc khăn là một dòng chữ được viết bằng máu, một số chữ đã bị nước làm nhòe đi không còn thấy rõ.

… đoạt mạng ta, ta cắt đứt theo đuổi cả đời của hắn.

Nhìn kĩ lại, có thể thấy được trên gương mặt đã phù thũng của Thẩm Di Quân hãy còn mang một nụ cười đắc ý toát vẻ cổ quái. Lẽ nào nàng ta biết trước bản thân sẽ gặp vận rủi nên đã viết bức huyết thư để lại?

Chú thích:

(1) vô dục tắc cương: trích từ cặp câu đối của Lâm Tắc Từ “Hải nạp bách xuyên, hữu dung nãi đại. Bích lập thiên nhẫn, vô dục tắc cương.” (Biển lớn dung nạp trăm nghìn dòng sông, tấm lòng bao dung mới có thể trở nên vĩ đại. Vách núi nghìn trượng sừng sững, không mang dục vọng thì có thể giữ mình cương trực.)