You are here

Chết!!! lỡ yêu rồi!làm sao đây? - Chap 19 - 21

 

Chap 1ErztUW9

MắtpysAvq ErztUWnó dườntGg nErztUWhư kErztUWo đóngFadmFm pysAvqlại đcpysAvq! NótG chErztUWỉ mFadmFmở FadmFmto thậtpysAvq tGto ErztUWnhìn hắn!!!

Bị……….bFadmFmị pháErztUWt hiErztUWện rtGồi satGo? tpysAvqrong ErztUWphút pysAvqchốc, tGgương mặtpysAvq FadmFmnó kpysAvqo cpysAvqòn gpysAvqiọt máuErztUW!! Hắn…………hắntG ppysAvqhát hipysAvqện rtGa tpysAvqhì sẽpysAvq tGlàm FadmFmj nFadmFmó tGđây? HắnErztUW pysAvqsẽ tứcErztUW FadmFmgiận, giếtpysAvq nótG, hàtGnh hạtG nóErztUW, uFadmFmy hiếpErztUW nó!!!FadmFm! tGmà ……pysAvq… màErztUW……..ở khoảFadmFmng cácpysAvqh này……………lỡpysAvq pysAvqthú tínFadmFmh ErztUWtrong ngườipysAvq ErztUWhắn nổipysAvq lênpysAvq thtGì saopysAvq? ah!FadmFm! Nó……….FadmFmnó kpysAvqo bErztUWik đâu!!

“sao…………….saoFadmFm cậFadmFmu……” nóFadmFm lắppysAvq bFadmFmắp, từFadmFm “biết”tG chưErztUWa đcpysAvq nóiErztUW tGra thìErztUW hErztUWắn liềnFadmFm lấyFadmFm ngpysAvqón tpysAvqay đặtFadmFm lênpysAvq môFadmFmi nó!

HErztUWắn tErztUWhở dtGài vôFadmFm tậpysAvqn rồtGi quErztUWay lưtGng vềFadmFm phíatG nErztUWó, ntGó vFadmFmẫn đứngFadmFm khéErztUWp nErztUWép vàopysAvq bứErztUWc tườngErztUW, chFadmFmỉ FadmFmmong pysAvqbức tườnErztUWg cErztUWó cápysAvqi đFadmFmường hầmpysAvq bíFadmFm mậtpysAvq ErztUWj pysAvqj đóFadmFm đErztUWể ntGó chtGui pysAvqvào nhưFadmFm tErztUWrong phtGim màFadmFm nFadmFmó ErztUWhay xem!

HắtGn xErztUWoa xtGoa tháipysAvq dươnpysAvqg, hếttG nhănFadmFm mặtErztUW tGrồi FadmFmcố ErztUWgắng gipysAvqãn mErztUWặt rpysAvqa hFadmFmết FadmFmcỡ, hắnpysAvq npysAvqghĩ FadmFmj ErztUWmà lạiFadmFm hpysAvqỏi FadmFmmột thằngFadmFm FadmFmcon FadmFmtrai cpysAvqâu đópysAvq pysAvqchứ? LErztUWỡ npysAvqó gipysAvqận ttGhì sao?

Cậu cườiErztUW xpysAvqòa, qErztUWuay pysAvqlại xFadmFmoa đầupysAvq FadmFmnó, nhìnpysAvq nópysAvq đtGầy pysAvqân hận!

“xin lpysAvqỗi!! pysAvqtôi cErztUWhỉ giErztUWỡn thôipysAvq!! CậuFadmFm FadmFmlàm tGj pysAvqmà lFadmFmà cErztUWon gáiErztUW chứ?”tG tGrồi hắnErztUW lắctG đầu,tG vErztUWơ tGđại mộttG cápysAvqi áo,tG đpysAvqi thẳntGg FadmFmvào tGnhà WC!

tGNó ErztUWngẩn ngơErztUW, nó……………hErztUWắn nótGi vpysAvqậy bộpysAvq tGnó kpysAvqo thFadmFmể ErztUWlà cotGn pysAvqgái saFadmFmo? nópysAvq FadmFmnên vFadmFmui hFadmFmay tứtGc giậErztUWn khtGi nghpysAvqe hắFadmFmn nóFadmFmi câFadmFmu tGđó chứ?

TiếFadmFmng nướcpysAvq vanErztUWg rErztUWa trontGg nhErztUWà ErztUWtắm lpysAvqàm tGnó bừngFadmFm tỉnhtG! nóFadmFm bắtErztUW đErztUWầu thErztUWở, hFadmFmồi nãFadmFmy kErztUWo hpysAvqỉu saFadmFmo npysAvqó lạpysAvqi ngưntGg FadmFmthở, thờitG ErztUWgian nhưFadmFm bấpysAvqt tậpysAvqn, tGnó ErztUWcảm thấypysAvq thpysAvqời tGgian tGnhư ngừngpysAvq trôErztUWi! CErztUWhỉ cErztUWó tiếFadmFmng pysAvqtim đậpFadmFm mớiFadmFm chFadmFmo nópysAvq tGbiết FadmFmlà nópysAvq còtGn sống!

Nó quỵErztUW xuốnErztUWg giường,tG nằmFadmFm sFadmFmấp xpysAvquống đó!tG nópysAvq lấyErztUW cápysAvqi tGgối, cFadmFmhe đầuErztUW mìnhpysAvq FadmFmmong ttGìm đFadmFmc cErztUWảm tGgiác ErztUWan tpysAvqoàn! tGNhưng ctGái cảErztUWm FadmFmgiác aErztUWn toànpysAvq đâtGu kErztUWo thtGấy, chtGỉ thấytG ngạtFadmFm tFadmFmhở pysAvqhơn, nErztUWó đổpysAvqi tGtư ttGhế, nErztUWằm FadmFmđối diệnFadmFm vớiFadmFm trầnpysAvq nhàFadmFm!! ChưFadmFma bapysAvqo tGgiờ nóErztUW tGbối rốipysAvq đErztUWến ErztUWvậy! ErztUWnó bErztUWắt đầuErztUW nghErztUWĩ tErztUWới việc…………lỡFadmFm ErztUWhắn ptGhát hiErztUWện nErztUWó FadmFmlà coErztUWn gáipysAvq thìFadmFm saoFadmFm? liệFadmFmu htGắn cFadmFmó cErztUWười, rồipysAvq nóErztUWi làtG hắnFadmFm giỡFadmFmn nếtGu trpysAvqong tươngFadmFm tGlai hắnFadmFm tGlại pysAvqhỏi nóErztUW cpysAvqâu đó!

LpysAvqàm saFadmFmo đpysAvqây? BFadmFmây gFadmFmiờ tGmới pysAvqcảm giácpysAvq tGnó đanErztUWg sốngpysAvq ttGrong đốErztUWng lửa!!

“ting………ErztUW………. tatGng …………ting!!”FadmFm đtGt ntGó vtGang lên,tG nótG giậtFadmFm mìpysAvqnh, vụngpysAvq vpysAvqề lấyFadmFm ErztUWcái đt!!

“a….alo!”

“chị!ErztUW SErztUWao hômErztUW tGnay chpysAvqị nghtGỉ họFadmFmc vậy?”ErztUW đầupysAvq dpysAvqây bênpysAvq kpysAvqia, pysAvqem nErztUWó-HUY nóiErztUW vớitG giọngErztUW pysAvqđầy lErztUWo lắng!!

“aErztUWh!! ChịFadmFm ErztUWhơi mtGệt! màFadmFm cóFadmFm pysAvqj ko?”FadmFm FadmFmnó hỏiErztUW ngượtGc lại!ErztUW nhưnpysAvqg ktGo quErztUWên tGnói cựcFadmFm tGnhỏ đểErztUW hắnErztUW khỏpysAvqi nghe!

“nErztUWgày FadmFmmai chúErztUWng tpysAvqaz sẽtG vpysAvqề nFadmFmhà, ttGới hạnpysAvq FadmFm3 thátGng pysAvqrồi! chịpysAvq pysAvqko nhớpysAvq àErztUW?” eErztUWm npysAvqó nói!

NFadmFmó npysAvqgạc pysAvqnhiên, ErztUWtới hạnErztUW pysAvqrồi ErztUWsao? nhưtGng cpysAvqũng FadmFmko pysAvqsao! maFadmFmi FadmFmmới đFadmFmi màFadmFm, giờErztUW ctGhuẩn bịErztUW cFadmFmòn kịpFadmFm chán!

tGNó ngpysAvqhĩ vFadmFmậy, cườpysAvqi tươiFadmFm mặctG dpysAvqù pysAvqem nótG kErztUWo ErztUWcó ởErztUW đây!

“ok!! MErztUWai xuấFadmFmt phFadmFmát phảiFadmFm koFadmFm! ErztUWsao chịtG qpysAvquên chứ!!tG FadmFmThôi! tGEm chuẩnFadmFm btGị rtGồi ErztUWngủ đi!pysAvq” nóFadmFm khuyênErztUW tGem nó!

“tGdạ! pysAvqchị tGngủ ngoErztUWn!” HErztUWUY tpysAvqrả lờpysAvqi lại!

“oErztUWk! NgủtG nFadmFmgon!” nóErztUW nFadmFmói xonErztUWg tGtắt đtErztUW! CườitG tGkhì mộFadmFmt cái!

“tGj vậy?”FadmFm htGắn từpysAvq nhFadmFmà ErztUWtắm bướcFadmFm pysAvqra, trpysAvqên ngườiErztUW chỉFadmFm đpysAvqộc nhtGất mộErztUWt cáFadmFmi khắErztUWn quấnErztUW dưErztUWới bFadmFmụng! pysAvqtay hFadmFmất hấtFadmFm ErztUWcái máipysAvq tóctG đangtG ướtFadmFm nhẹp!!

“cậu………….cFadmFmậu!!” tGnó tròpysAvqn mắt,ErztUW lắptG bắpErztUW, tGtay chFadmFmỉ vềpysAvq pysAvqphía hắn!

“tôiErztUW sao?”tG hắnpysAvq nhướpysAvqn màErztUWy nhìntG nó!

“sao…….sao………….quần………….áo….”

“ah!tG! MìnhErztUW hồpysAvqi nãpysAvqy lấErztUWy lộnpysAvq ErztUWcái áopysAvq dơ!!tG tGLại tGko cFadmFmó quầFadmFmn nữa!!khì!!FadmFm dạopysAvq ErztUWnày hFadmFmay quên!”FadmFm rồiErztUW hắErztUWn “vôErztUW tư”tG cởitG ctGái khăErztUWn rtGa, xFadmFmỏ quầnFadmFm vào!

pysAvqNó đFadmFmơ mặpysAvqt, lặtGng lẽFadmFm quaErztUWy spysAvqang hướngFadmFm pysAvqkhác!! NótG khFadmFmóc thầmFadmFm! sao………saoFadmFm FadmFmmà ntGó ctGhịu nổipysAvq đây!!

AaaaaaaaaaFadmFma!! FadmFmThân pysAvqhình ctGực pysAvqđẹp củpysAvqa hắn…………..saoErztUW mpysAvqà ctGhịu nổitG đcpysAvq tGchứ? NóErztUW muốntG pysAvqăn đậFadmFmu hủ!!pysAvq đpysAvqậu hủ!!

Nhưng rồiErztUW FadmFmnó FadmFmđỏ mặErztUWt vớitG pysAvqcái suFadmFmy npysAvqghĩ đầytG tGbệnh hoạnErztUW cErztUWủa nFadmFmó!! nópysAvq lấyFadmFm ErztUWgối đậErztUWp liêErztUWn tFadmFmíp vàoFadmFm tGmặt!! nhanpysAvqh chóng,FadmFm ntGó ErztUWngưng độngtG tácFadmFm đóFadmFm, tErztUWhiết nghFadmFmĩ têtGn đóFadmFm FadmFmbị ăpysAvqn đErztUWậu hủErztUW cpysAvqũng ErztUWtại hắnErztUW tpysAvqhôi! AtGi bỉupysAvq FadmFmhắn thaFadmFmy đồErztUW tFadmFmrước tGmặt ErztUWnó!! màpysAvq nhìnFadmFm chắcpysAvq cũErztUWng pysAvqko sao!

NgtGhĩ tGvậy, ntGó quaFadmFmy mặttG lErztUWại, thìpysAvq phátFadmFm hiệntG hắntG đtGã tFadmFmhay ErztUWxong đồpysAvq rồi!tG! FadmFmnó xụErztUW tGmặt, ttGiếc nuối!!

*á!! ErztUWJ vpysAvqậy FadmFmnè!! Oa!tG! tGTui đanErztUWg nghFadmFmĩ tGj vFadmFmậy nètG!!! KpysAvqo đErztUWc!! ErztUWVề nErztUWhà pysAvqphải pysAvqtĩnh ErztUWtâm lFadmFmại thôiFadmFm!!* nópysAvq mímpysAvq pysAvqmôi, lấypysAvq FadmFmtay gõtG pysAvqlên đầuErztUW đpysAvqầy tộpysAvqi lỗi!!

“cậupysAvq bFadmFmị ErztUWj à?”pysAvq thFadmFmấy hànErztUWh độngpysAvq tGkì pysAvqlạ củpysAvqa nó,FadmFm htGắn liềntG FadmFmhỏi thăm!!

“apysAvqsh!!! CóErztUW tGj đâpysAvqu!” tGnó xpysAvqụ mặt,FadmFm chpysAvqu mỏ!

“haFadmFm haFadmFm!! NếutG cậErztUWu tGcó sFadmFmở thícErztUWh FadmFmtự tGđánh đầErztUWu nhưpysAvq FadmFmvậy tErztUWhì …………..”ErztUW hắnpysAvq ErztUWgiơ tapysAvqy lêErztUWn! “tôFadmFmi sẽpysAvq giúpFadmFm cậu!”pysAvq hắtGn cườipysAvq nhaFadmFmm hiểm,pysAvq rồiFadmFm laErztUWo lErztUWên vịnFadmFm pysAvqđầu ntGó lFadmFmại, tGxoa mFadmFmạnh lErztUWàm tFadmFmóc tGnó tGrối btGù lên!

Nó ltGa oErztUWang otGang làFadmFmm tGcăn phònpysAvqg đatGng yêntG tĩnFadmFmh bỗngFadmFm chốFadmFmc đầpysAvqy ErztUWhỗn lopysAvqạn! hắErztUWn thìtG cErztUWàng tpysAvqhích thtGú, cànpysAvqg mạnhErztUW tay!

ErztUW“chịu tFadmFmhua cFadmFmhưa?” hFadmFmắn gtGhì pysAvqcổ nó!

“ah!......ErztUW..từ….từ!! tGcó pysAvqj tGnói chuypysAvqện ntGhaz!!! pysAvqTui vớiFadmFm cErztUWậu cErztUWó thtGi tGj FadmFmđâu màErztUW đòiFadmFm ErztUWthắng vErztUWới FadmFmthua?!” nóErztUW ErztUWcố gắngErztUW FadmFmgỡ tatGy hFadmFmắn pysAvqra, nótGi mộtErztUW cácpysAvqh kpysAvqhó nhọc!

“sao kFadmFmo chứFadmFm? CậpysAvqu đErztUWang đọErztUW sứctG vớtGi pysAvqtôi mà!”FadmFm hắntG nóiErztUW thảnpysAvq nhiên!

“ưm………cópysAvq đâFadmFmu?” ErztUWnó tFadmFmíp tụctG FadmFmgân cổErztUW cãi!

pysAvq“ chịErztUWu tFadmFmhua cErztUWhưa?” hắntG hỏipysAvq lại,pysAvq tGđôi tGmày khpysAvqẽ nhướntG lên!!

ChịuFadmFm hếtpysAvq nổi,tG nópysAvq lErztUWấy tGhết sứcpysAvq nói!

tG“ah!! FadmFmThua thua!tG! TutGi thpysAvqua!! ThảpysAvq raFadmFm!!! ErztUWKhó FadmFmthở quá!!”

tGNghe nóiErztUW vậy,pysAvq hắnErztUW FadmFmliền btGuông rErztUWa, npysAvqó ngErztUWay lFadmFmập ttGức nằmtG trưErztUWờn pysAvqxuống giường!FadmFm chưaFadmFm pysAvqbao giFadmFmờ nErztUWó tErztUWhấy mpysAvqệt tGtới vậy!

Hắn nhìpysAvqn ntGó, cườipysAvq khìpysAvq! GưFadmFmơng ErztUWmặt nótG đỏpysAvq gấctG ErztUW, miệngpysAvq thìFadmFm FadmFmđang mởErztUW pysAvqra pysAvqđể tErztUWhở!! BỗngtG chốcErztUW hắnErztUW thấypysAvq tipysAvqm mìErztUWnh đErztUWập mpysAvqạnh, mặtFadmFm hpysAvqắn ErztUWnóng ran!tG!! AhtG!! HắtGn bịpysAvq ErztUWj vậytG? saErztUWo lpysAvqại đỏtG pysAvqmặt chứ?

ErztUWHắn pysAvqliền vơtG cáErztUWi khắpysAvqn, trùFadmFmm lErztUWên tGđầu gpysAvqiả bộErztUW ErztUWgiũ ttGóc đểpysAvq pysAvqche đErztUWi gtGương mặtFadmFm đtGang tGđỏ ErztUWlựng củtGa mình!!

“tôiFadmFm htGơi pysAvqđói!!! CậpysAvqu điErztUW FadmFmăn kpysAvqo?” hắnpysAvq lFadmFmên tiếng!!

“hở….hả? ah!!tG! CậErztUWu bapysAvqo! pysAvqTui tGăn!” npysAvqó ngóctG đầtGu dậytG, đôErztUWi mpysAvqắt khẽpysAvq sErztUWáng lpysAvqên kErztUWhi nghpysAvqe pysAvqtới việcpysAvq FadmFmăn!! NhFadmFmưng kFadmFmo quênpysAvq bắtErztUW hắErztUWn tFadmFmrả tiền!

“ờ!!”tG hắnpysAvq gậtGt đầu!!

“ok!! ĐợipysAvq ErztUWtui tFadmFmí!! FadmFmTui điFadmFm tắErztUWm!” nFadmFmó nErztUWhanh chóngErztUW quênErztUW cơnFadmFm mệtGt FadmFmmỏi hồErztUWi ErztUWnãy, đpysAvqứng FadmFmdậy ErztUW, đFadmFmi thẳErztUWng vtGô nhtGà tắm!!

Hắn tGtừ tFadmFmừ bFadmFmuông tpysAvqay, chErztUWo cáiErztUW khătGn tắmtG rtGơi pysAvqxuống spysAvqàn!! GiốngtG? nóFadmFm giốnErztUWg TRANpysAvqG TFadmFmHƯ ởtG tGđiểm ErztUWnào? SFadmFmao cứErztUW phErztUWải FadmFmđỏ mpysAvqặt, ErztUWrồi pysAvqbối rốitG trtGước mặtFadmFm tGnó tớipysAvq vậy?ErztUW nếtGu pysAvqcứ cpysAvqái đàtG này……………chắcFadmFm hFadmFmắn cpysAvqhết mất!

HắnErztUW ngồitG xuốngtG giườngErztUW sutGy ngtGhĩ!! CáFadmFmi cErztUWô gFadmFmái tpysAvqên TRApysAvqNG TErztUWHƯ kErztUWia ctGó pysAvqj đặFadmFmc ErztUWbiệt cFadmFmhứ? FadmFmSao ltGại cuốnpysAvq hútErztUW hắnErztUW tớiErztUW vậyFadmFm? tronErztUWg khFadmFmi cậuErztUW chFadmFmỉ tGmới gặpErztUW tGcô tErztUWa FadmFmcó ErztUW2 ErztUWlần, tGnhưng satGo lpysAvqại tGcó cảmErztUW gErztUWiác rấFadmFmt làFadmFm ttGhân quenFadmFm! FadmFmHắn tGcảm thFadmFmấy tGrối thFadmFmật spysAvqự!!! giốngtG nErztUWhư mộtGt cFadmFmuộn pysAvqlen rốpysAvqi răm!ErztUW!! CtGó pysAvqlẽ hắnFadmFm bệnFadmFmh tFadmFmhật ErztUWrồi!!! cảmErztUW gFadmFmiác ErztUWvới pysAvqmột thằpysAvqng pysAvqcon traErztUWi ErztUWsao lạitG giốnpysAvqg cảmpysAvq pysAvqgiác vớipysAvq mộttG đứatG tGcon gpysAvqái chứ?ErztUW ChắcFadmFm maErztUWi hắnFadmFm ErztUWphải đErztUWi kháErztUWm lErztUWại thôi!!FadmFm

Chap 2tG0

Ban đêmtG gipysAvqó thậtErztUW lạFadmFmnh, tpysAvqrên vỉFadmFma hèErztUW vtGắng, bóntGg hắntG vErztUWà FadmFmnó iErztUWn dàpysAvqi tpysAvqrên mặtFadmFm đườErztUWng!!! lâFadmFmu lâtGu tGcó vàpysAvqi pysAvqcô ErztUWgái tGđi nFadmFmgang qpysAvqua cườtGi đầyErztUW pysAvqẩn ý!!!

Khỏi pysAvqnói nhữnErztUWg lầnErztUW npysAvqhư vpysAvqậy khiếtGn pysAvqnó nổErztUWi tGda ErztUWgà, cònpysAvq pysAvqhắn thFadmFmì nhưpysAvq vtGô cpysAvqảm, cứtG miênErztUW ErztUWman ErztUWsuy nghĩpysAvq lFadmFminh ttGinh trErztUWong đầu,pysAvq khiếnpysAvq átGnh tGmắt lắngtG xuốnpysAvqg, gươngtG ErztUWmặt trầFadmFmm tưtG tạtGo npysAvqên vẻpysAvq đẹpFadmFm kiErztUWên định!!!

FadmFmnó thìErztUW hơErztUWi ctGhán, ErztUWnói chuyệntG pysAvq, nhưtGng cáiFadmFm pysAvqtên pysAvqbên cạnhErztUW lErztUWại FadmFmko npysAvqói FadmFmj! rồiErztUW hErztUWát mộpysAvqt mpysAvqình, lâutG lâtGu lấFadmFmy ErztUW2 ntGgón ErztUWtay ctGái chỉpysAvqa pysAvqqua chỉapysAvq lFadmFmại!!! nhưntGg cFadmFmuối ctGùng sựErztUW tậtGp trFadmFmung củtGa ErztUWnó cErztUWũng pysAvqdồn vàErztUWo hắn!!!

“nè!!ErztUW!!!!!!! pysAvqĐi đâutG vậFadmFmy? saFadmFmo FadmFmphải ErztUWđi bộtG chứ?pysAvq ĐiFadmFm taErztUWxi tGcũng đpysAvqc mpysAvqà!!!” tGnó pysAvqchu FadmFmmôi FadmFmra, nhìnpysAvq htGắn vớiErztUW ánhtG mắttG tộipysAvq ngiệppysAvq!!! nhưnFadmFmg hắntG ErztUWvẫn ErztUWko pysAvqnói j!

FadmFm“haizzzzz!!! ErztUWĐi vErztUWới cErztUWậu pysAvqchán tGquá hà!!!”FadmFm nópysAvq pysAvqnhìn pysAvqxuống mtGặt đườngFadmFm tG, đưaErztUW pysAvqra mộtErztUW câuFadmFm nhậFadmFmn xétGt, nhpysAvqưng đôpysAvqi chErztUWân vẫnFadmFm pysAvqbước saFadmFmu htGắn FadmFmbởi tGnó ktGo FadmFmthể bỏFadmFm qErztUWua FadmFmđc mộpysAvqt tGbữa ăpysAvqn miễtGn phí!

Ko khíFadmFm bắtpysAvq tGđầu ồnFadmFm tGào!!! ĐôiFadmFm mắtFadmFm ErztUWnó pysAvqbắt đầuErztUW thaErztUWy tGđổi mErztUWàu stGắc ErztUWtheo ánhFadmFm đtGèn đườngpysAvq nhộnpysAvq nhịp!

“WOW”tG npysAvqó thốtErztUW lên!!FadmFm! TrướctG mặtErztUW ErztUWnó làErztUW mFadmFmột copysAvqn FadmFmđường, FadmFm2 ErztUWven đườngFadmFm bánpysAvq đầypysAvq đpysAvqồ FadmFmăn thứcFadmFm uống!

“pysAvqnày!!!” tGnó ErztUWchỉ vtGào mặtpysAvq hErztUWắn!!! “FadmFmthiên đườnFadmFmg tpysAvqhức ăFadmFmn màFadmFm cậutG nóiFadmFm lFadmFmà đErztUWây pysAvqhả?” FadmFmnó chErztUWớp chớtGp mFadmFmắt nErztUWhìn hắnpysAvq chờFadmFm đợi!

HắtGn nhưtG pysAvqbừng tpysAvqỉnh, nhtGìn nóFadmFm tGrồi gậFadmFmt gậpysAvqt đầu!

“otGa~~~~~!!! CậutG nóiFadmFm FadmFmlà cậpysAvqu trảFadmFm tiềnErztUW pysAvqnha!!! TFadmFmui pysAvqko kháctGh sáErztUWo đâu!”pysAvq nErztUWó nótGi màFadmFm mắtpysAvq dánpysAvq vềtG mấyFadmFm gipysAvqan pysAvqbán FadmFmđồ nErztUWướng, rpysAvqồi latGo vErztUWề pErztUWhía chúng!!

Hắn khẽtG lắpysAvqc đầu,pysAvq nhpysAvqếch tGmép rồiFadmFm ErztUWcũng điFadmFm satGu nó!!!!

Khu ppysAvqhố sầmFadmFm uấFadmFmt vớpysAvqi nhưpysAvqng mErztUWón đồtG ErztUWnướng thErztUWơm pysAvqngon kpysAvqhiến nóErztUW pysAvqcứ hếFadmFmt chạtGy tGsang đâtGy, rồitG chạyErztUW saErztUWng tGkia!!! làmpysAvq hắntG mệtErztUW tGmỏi ErztUWko kém!

“hức……..noFadmFm quá!pysAvq!! Hức…..!”FadmFm vìErztUW ăntG ErztUWvội nêtGn pysAvqnó bpysAvqị pysAvqnấc cục!tG!! ErztUWko nhữngFadmFm vậy!tG gươngFadmFm mErztUWặt FadmFmcòn đtGỏ FadmFmửng FadmFmlên vìFadmFm mpysAvqấy ErztUWlần xpysAvqém mắcErztUW nghẹn!

ErztUWHắn npysAvqhăn mặtFadmFm pysAvq, ErztUWnhìn nó!

“cậuErztUW ăntG nFadmFmhư hpysAvqeo pysAvqvậy! đểFadmFm tôiFadmFm điFadmFm mtGua nướcErztUW cFadmFmho cậu!”pysAvq hắpysAvqn nóFadmFmi xopysAvqng, liềFadmFmn ErztUWbước pysAvqnhanh qpysAvqua cpysAvqửa htGàng nước!

“bánFadmFm cháupysAvq mErztUWột chtGai nướctG pysAvqsâm!” hắpysAvqn nFadmFmói tG, kháFadmFm FadmFmtừ tốnFadmFm vớiErztUW bàtG tGlão trướctG mặt!

Bà lErztUWão tGđó ktGhẽ nhăErztUWn mặErztUWt, nhíutG mpysAvqày nhìErztUWn kĩtG hắn!!!

“cpysAvqháu KHOFadmFmA phảipysAvq ko?”tG btGà lãpysAvqo thốFadmFmt lên,pysAvq giọngFadmFm tỏpysAvq vFadmFmẻ vuErztUWi mừng!

HắnErztUW pysAvqcười hiềnFadmFm “dạ!”

“ErztUWah!!! ChFadmFmáu lErztUWớn hơnErztUW rErztUWồi nFadmFmhaz!!! RồipysAvq …pysAvq…………. cFadmFmon DIỆPtG đâu?ErztUW SapysAvqo bàtG tGko thtGấy vậytG chpysAvqáu?” pysAvqbà lãotG ErztUWđưa FadmFmmắt ntGhìn phíaErztUW sFadmFmau hắn!!

GpysAvqương FadmFmmặt hắnFadmFm đanhtG lại,FadmFm đôiErztUW pysAvqmắt tErztUWhoáng FadmFmnét FadmFmu tGsầu, nhFadmFmìn pysAvqxuống mấytG pysAvqchai nErztUWước ErztUWtrên kệtG hàpysAvqng, rồiErztUW nhìErztUWn bàpysAvq lão!

“dạ!! côErztUW tGấy đFadmFmi nướctG ntGgoài rồFadmFmi ạ!”pysAvq hắntG pysAvqnói buồn!

tG“vậy à?pysAvq TErztUWốt tGnhỉ!! đipysAvq dFadmFmu họcpysAvq ntGữa cpysAvqơ đấy!!”ErztUW bFadmFmà FadmFmlão cFadmFmười xòatG, tGrồi quErztUWay lưnErztUWg, lotGm khotGm lấytG chpysAvqai nướcErztUW FadmFmcho hắn!

Hắn đútFadmFm tapysAvqy FadmFmvào túErztUWi qErztUWuần, nFadmFmhìn qtGuanh ktGhu vựpysAvqc!!! nơiFadmFm đâtGy đúngFadmFm tGlà kErztUWo pysAvqkhác FadmFmj mấy,FadmFm cFadmFmó FadmFmkhác tErztUWhì chỉtG khFadmFmác ởFadmFm chỗFadmFm ltGà nFadmFmơi đâyFadmFm áFadmFmnh tGđèn qFadmFmuá nhìu!!!

HắpysAvqn ErztUWnhắm mắtpysAvq lạtGi, gặmtG npysAvqhắm qutGá khứ!!

HắErztUWn, sinpysAvqh rErztUWa ltGà đFadmFmã tGmang FadmFm2 chữpysAvq gErztUWiàu cErztUWó!! LàtGm FadmFmj biếttG tGnơi đâtGy chứ?FadmFm CpysAvqhính DIỆtGP FadmFmlà ngườipysAvq pysAvqđã cErztUWhỉ chFadmFmo FadmFmcậu nErztUWơi nàFadmFmy!! ErztUWcô nFadmFmói mErztUWọi tGngười btGuôn bánpysAvq ởpysAvq đpysAvqây tốtFadmFm tGlắm!! họErztUW pysAvqko nhErztUWìn copysAvqn ngườiFadmFm quFadmFma tiềFadmFmn tGbạc cũFadmFmng nhưpysAvq ktGo ErztUWham lpysAvqợi nhuậnFadmFm ctGao màErztUW gErztUWian lậnpysAvq tropysAvqng buErztUWôn bán!ErztUW! HọFadmFm lpysAvqà ntGhững ngườitG tốpysAvqt bụng!!pysAvq! FadmFmhọ tGsẵn pysAvqsàng chFadmFmo nhữngErztUW ktGẻ FadmFmăn mErztUWày ngoFadmFmài đườngFadmFm mFadmFmột đốngpysAvq thứcErztUW ăErztUWn ErztUWmà kFadmFmo lFadmFmấy pysAvq1 xu!FadmFm!! HắnpysAvq cFadmFmũng nhErztUWớ DtGIỆP rấttG thíchpysAvq FadmFmăn bántGh kẹopysAvq tFadmFmại ErztUWmột cửtGa hàtGng nhỏpysAvq trpysAvqên tạiFadmFm FadmFmcon ppysAvqhố nàErztUWu!! NhFadmFmưng hErztUWình nhưErztUW họpysAvq ErztUWko ErztUWcòn báErztUWn nữaFadmFm FadmFmthì phải!!!!

CậuFadmFm nhớErztUW nụpysAvq cưFadmFmời củapysAvq DIỆPFadmFm, FadmFmnhớ đErztUWôi mắFadmFmt mặcFadmFm dtGù tGko ntGhìn FadmFmthấy jErztUW, ntGhưng lạFadmFmi ErztUWlung linpysAvqh hErztUWơn FadmFmkhi cườiFadmFm! ntGhớ mátGi tócErztUW đenpysAvq nhErztUWánh, nhtGớ pysAvqbàn taFadmFmy khFadmFmi cầmErztUW ctGây kẹo,………………………..

“baoErztUW nErztUWhiu tiềnpysAvq vậErztUWy bà?”

HắntG ErztUWnhư bừnFadmFmg tỉnhErztUW kErztUWhi nghtGe tGtiếng nótG!! mởErztUW mtGắt rpysAvqa đãpysAvq thấyFadmFm nótG đangErztUW pysAvqcầm FadmFmchai tGnước ttGrên tay!!

“pysAvqhừ!!! FadmFmcậu đi………..hức…………điFadmFm muFadmFma ntGước kiErztUWểu ErztUWj màErztUW…………..hức………lâu quáFadmFm vậy……………..hức………..hả?”tG nóErztUW ntGhìn pysAvqhắn FadmFmvới áErztUWnh mắtpysAvq FadmFmgiận dữ,pysAvq cpysAvqầm chaErztUWi nướErztUWc tErztUWu hếtGt nguyErztUWên ErztUWmột chai!!!

“ktGhà!!! ĐãpysAvq ghê!tG!! HtGết pysAvqnấc tGcục FadmFmrồi tGnè!! ĐiErztUW ăErztUWn nữaFadmFm thôi!!!”tG ErztUWnó đóngFadmFm chatGi nưFadmFmớc lạiFadmFm, bỏFadmFm FadmFmvào FadmFmthùng ráFadmFmc, rtGồi ErztUWtíp tụctG đi!!!

ĐaFadmFmng đpysAvqi, cFadmFmhợt pysAvqnó khFadmFmựng lại!!

“sFadmFmao phảitG nErztUWói FadmFmdối hả?”ErztUW pysAvqnó nóipysAvq, vẫntG qupysAvqay FadmFmlưng vtGề ppysAvqhía hắn!

pysAvqHắn ngạcpysAvq FadmFmnhiên, nópysAvq pysAvqđang nóErztUWi pysAvqj vậypysAvq? pysAvqsao lpysAvqại btGik hắtGn nópysAvqi dối!!!

“hì!! TErztUWui ktGo hỏipysAvq nữa!!tG đipysAvq đi!!tG” FadmFmnó qFadmFmuay đầutG lại,tG cườFadmFmi xòa!

“khoantG!! FadmFmCậu…………….biết pysAvqj rồi!”tG hắnpysAvq npysAvqắm tFadmFmay nFadmFmó, FadmFmquay ngượctG tGlại hỏi!

“biếtErztUW hpysAvqết!” tGnó nhútGn vài!!!

“là tênFadmFm LÂpysAvqM nói?”pysAvq hắnpysAvq tGnhướn mày!

“pysAvqừm!” pysAvqnó gậtErztUW đầuErztUW tGchắc nịch!

FadmFmHắn npysAvqổi giận,pysAvq hấErztUWt tErztUWay nóErztUW rồErztUWi bErztUWước đitG nhantGh chóng!!

NóFadmFm nhtGìn theFadmFmo bpysAvqóng hắnpysAvq, chạFadmFmy theo!!

“nàtGy!! cậErztUWu bịFadmFm FadmFmj vậy?ErztUW” nFadmFmó héttG lớn!

pysAvqHắn ngừnFadmFmg lạiErztUW độFadmFmt ngFadmFmột tGlàm mặttG pysAvqnó đâmtG sầErztUWm FadmFmvào ltGưng hắn!

“tGcậu tGcó xeFadmFmm tôErztUWi làErztUW bạErztUWn kotG? sFadmFmao pysAvqlại chơiFadmFm vớFadmFmi têErztUWn đó?”FadmFm hắntG nFadmFmói mộtpysAvq cáchtG giậtGn dữ!

Nó ltGấy tG2 tFadmFmay xotGa tGxoa cáFadmFmi mũi!

“còn pysAvqcậu FadmFmthì saotG? FadmFmít nhấttG làtG LÂMErztUW còtGn tâtGm sựFadmFm vớiFadmFm tpysAvqôi! pysAvqCòn cậpysAvqu cápysAvqi tGj ctGũng giấu!”ErztUW nFadmFmó nóipysAvq!! RồiErztUW lpysAvqầm bầmFadmFm “tựErztUW ErztUWnhiên nổitG giận!!!”

Chap 21

“tôi…….tôtGi xpysAvqin lỗi!”FadmFm ErztUWhắn chợtpysAvq FadmFmlúng túFadmFmng trưFadmFmớc ntGó!! kFadmFmo pFadmFmhải vìFadmFm ErztUWcái câFadmFmu nóFadmFm ErztUWnói, pysAvqmà làpysAvq vìFadmFm ErztUWhành độngFadmFm đáErztUWng tGiu củapysAvq nóErztUW bâFadmFmy giờpysAvq!!! pysAvqĐôi môipysAvq hồngpysAvq hàotG FadmFmcứ cFadmFmhu raFadmFm, gtGương mặtFadmFm FadmFmphụng phịuErztUW!! nóiFadmFm pysAvqtúm gọpysAvqn nếutG tGnó mFadmFmà lErztUWà coErztUWn tGgái thpysAvqì chắcErztUW chắnFadmFm pysAvqhắn sFadmFmẽ chạtGy lạipysAvq pysAvqôm nó!!

pysAvq“ble'!!! tGko chpysAvqơi vớitG cậuErztUW nữpysAvqa!!” nóErztUW lErztUWè lpysAvqưỡi, xonFadmFmg bỏtG đi!!!

KFadmFmHOA FadmFmđơ tGngười mộtFadmFm hồtGi, rồitG châFadmFmn bắpysAvqt FadmFmđầu chạyErztUW thetGo nó!

“này!pysAvq! tGtôi tGxin lỗiFadmFm rồiErztUW mFadmFmà!!” hắnFadmFm nhănErztUW mErztUWặt ntGói, FadmFmtay pysAvqnắm lấyFadmFm tapysAvqy nó!!

tG“tui tGko cpysAvqhấp nhận!”ErztUW npysAvqó đứnErztUWg pysAvqlại, hấtGt mặt!!

“koErztUW cFadmFmhấp nhận?”pysAvq tGKHOA hỏiFadmFm lạiErztUW, ErztUWnếu nópysAvq ErztUWnhìn thErztUWấy mặtErztUW KHOErztUWA lúcErztUW nàyFadmFm ErztUWthì chắctG chắnFadmFm pysAvqsẽ pháErztUWt hiệErztUWn nFadmFmụ cườipysAvq rapysAvqnh pysAvqmãnh củapysAvq cậu!

“đúng!! KFadmFmo tGchấp nhậntG!!” nóErztUW vpysAvqẫn giFadmFmữ nguyêpysAvqn bộpysAvq mặtErztUW tựErztUW kipysAvqêu củatG mình!!!

Bất chợtFadmFm, nópysAvq thấypysAvq cơFadmFm thFadmFmể ErztUWbị nhấErztUWc bổng!!

“ah!!! CậtGu làErztUWm pysAvqj vậy!ErztUW! tuFadmFmi tétG FadmFmbây giờ!!!pysAvq pysAvqBỏ ttGui xuFadmFmống coi!!”tG tGnó vtGừa vErztUWùng vẫy,tG vpysAvqừa cpysAvqố tGgiữ tGthăng tGbằng chFadmFmo khỏipysAvq ngã!

“haizzzzz!!FadmFm TErztUWôi tGko bFadmFmik phảtGi làmtG saErztUWo đtGể cpysAvqậu chpysAvqấp npysAvqhận lờErztUWi xpysAvqin lErztUWỗi củaFadmFm tGtôi, nErztUWên đErztUWành tGuy hitGếp vậy!!”ErztUW hắntG cườitG ratGnh mãnh!!

“oFadmFma~~ chtGóng mặttG FadmFmquá!! CErztUWho tErztUWui xuống!!pysAvq” tGnó bỏErztUW cuFadmFmộc, pysAvqko ErztUWchống tGcự ntGữa, bắttG đầuErztUW FadmFmnài nỉ!!

“chưa FadmFmđc!! pysAvqTôi múpysAvqn cậuFadmFm FadmFmđến FadmFmnơi này!!ErztUW” hFadmFmắn ErztUWtíp tụFadmFmc bưpysAvqớc đi,FadmFm vừpysAvqa đpysAvqi vừapysAvq nói!

tG“đi đâu?ErztUW NhưErztUWng màpysAvq cũFadmFmng phảipysAvq ErztUWcho tupysAvqi xuFadmFmống tGchứ!! NgErztUWười ErztUWta nhìntG!” nótG đỏtG mặtpysAvq, nói!!

ĐúngErztUW ErztUWlà ngườiFadmFm điFadmFm pysAvqđường nhìErztUWn nópysAvq vàErztUW hắntG tGrất ErztUWnhìu, pysAvqcòn cFadmFmhỉ chỏpysAvq FadmFmlung tuntGg!!! ApysAvqi cFadmFmũng nóErztUWi pysAvq2 đứaFadmFm làtG …………………………….gay!!!!pysAvq nErztUWhìu cErztUWô gpysAvqái chépysAvqp miệFadmFmng, đẹptG tratGi FadmFmmà lại…………!!

“kệpysAvq họ!!”FadmFm hắnErztUW vẫErztUWn bướcpysAvq đtGi, lạtGnh lùpysAvqng nói!!

Nó pysAvqko ýtG kErztUWiến FadmFmj npysAvqữa!! ErztUWnó bỏtG pysAvqcuộc FadmFmrồi!! hắnpysAvq tpysAvqhì pysAvqcứ bướpysAvqc FadmFm, ctGàng ErztUWlúc cànFadmFmg nhanh!

Đi đFadmFmc pysAvqmột hồi,FadmFm pysAvqnó bắtFadmFm đFadmFmầu FadmFmnghe tiếnErztUWg nhạctG ErztUWầm ĩ!pysAvq!! TtGheo npysAvqó FadmFmbik thì……………đâypysAvq cFadmFmhẳng phảiFadmFm làErztUW qpysAvquán ErztUWbar haErztUWy sFadmFmao? stGao hắFadmFmn lạipysAvq đưFadmFma tGnó tớipysAvq đây?

“phịcFadmFmh!!” hắnFadmFm đặtFadmFm ErztUWnó xuFadmFmống mộtpysAvq cátGi ghếpysAvq sFadmFmofa!! MápysAvqu FadmFmdồn lêtGn nãFadmFmo nãytG tGgiờ nêErztUWn pysAvqnó hơtGi chóntGg mFadmFmặt, mắtFadmFm nópysAvq tGtạm tErztUWhời ktGo thấyFadmFm pysAvqđc tGj hết!!tG đếntG khErztUWi nhtGìn đcFadmFm làpysAvq tGđã thấytG ErztUWmình ngồiFadmFm tFadmFmrên mộFadmFmt pysAvqcái ghFadmFmế!! BErztUWên FadmFmphải tGlà tGKHOA!! pysAvqCòn bênFadmFm cạnpysAvqh lpysAvqà mấErztUWy thằnpysAvqg màErztUW nótG ErztUWko ErztUWquen bik!ErztUW! HìErztUWnh nhưpysAvq ltGà đpysAvqàn eErztUWm tGcủa hắtGn! CFadmFmhỉ dtGuy nhFadmFmất cFadmFmó mộErztUWt tGngười màFadmFm pysAvqnó bik……..đótG làErztUW DUErztUWY!! MặtGt ErztUWnó tFadmFmối tGsầm ErztUWlại!! cáipysAvq bErztUWản mặttG cErztUWủa ErztUWDUY ttGhật đánErztUWg ghéErztUWt kpysAvqhi nhìtGn FadmFmthấy nó!FadmFm! cựtGc pysAvqkì nhaErztUWm pysAvqhiểm!! asErztUWh nópysAvq ErztUWghét caErztUWy ghéFadmFmt đErztUWắng têtGn nàFadmFmy nhaz!!!!

ErztUWDUY ngạcErztUW nhiErztUWên vFadmFmì stGự xuấtFadmFm hpysAvqiện củaFadmFm tGnó!! cảFadmFm ctGách mFadmFmà tGnó xupysAvqất hiệFadmFmn troFadmFmng quápysAvqn bFadmFmar FadmFmnày cpysAvqũng rấtFadmFm kìFadmFm lạ!!pysAvq ltGúc vàErztUWo tGnó pysAvqđc KHOErztUWA vErztUWác FadmFmtrên vtGai FadmFmcứ npysAvqhư pysAvqbao gạo!pysAvq! pysAvqKHOA ctGó baErztUWo giFadmFmờ FadmFmlàm mấFadmFmy cáipysAvq chuyệnpysAvq trẻFadmFm coFadmFmn ErztUWnày đâuErztUW chớ?

NFadmFmhưng cópysAvq vẻErztUW ntGhư nótG rấtpysAvq FadmFmghét khErztUWi nErztUWhìn thFadmFmấy cậu,ErztUW vìtG vậpysAvqy màpysAvq tGDUY chpysAvqe tGsự ntGgạc npysAvqhiên củFadmFma mìFadmFmnh, khẽpysAvq nhpysAvqếch môi!!pysAvq ErztUWĐương nhiêFadmFmn cậuErztUW biếtFadmFm đtGiều đóErztUW làmpysAvq chtGo nFadmFmó tứpysAvqc tốiFadmFm đếntG mtGức nào!!

“này!pysAvq!” KHErztUWOA pysAvqhét lớn,tG đưaErztUW trpysAvqước mpysAvqặt nFadmFmó mộtErztUW ltGy rượu!

Nó lưỡngtG ErztUWlự, cầmFadmFm ErztUWli rượu,tG rồipysAvq nFadmFmói lớn!

“tui ktGo bErztUWiết uốpysAvqng rượu!”

KHOtGA nghiênpysAvqg đpysAvqầu nhpysAvqìn nó,ErztUW nFadmFmửa tiErztUWn ErztUWnửa koFadmFm!! nErztUWhưng mộpysAvqt đứapysAvq giốnpysAvqg ctGon níttG npysAvqhư nErztUWo nFadmFmói ktGo biếtGt utGống rượuFadmFm FadmFmcó lẽtG tGlà thật!!

KHOA nhtGún vtGai, nhpysAvqếch mép,FadmFm rồErztUWi uốngFadmFm cạnErztUW pysAvqly rpysAvqượu trpysAvqên tay!!

ChErztUWợt KHtGOA khFadmFmoác vpysAvqai pysAvqnó, nErztUWói! VớErztUWi mọtGi người!

“đây làpysAvq HẢItG, bạnErztUW tGcủa tôi!ErztUW! TFadmFmôi tuyênFadmFm bố,pysAvq từFadmFm đâyErztUW trởtG tGđi, npysAvqếu pysAvqai gErztUWây sựErztUW vớipysAvq HpysAvqẢI, thìErztUW cpysAvqoi nhtGư làpysAvq gâyErztUW pysAvqsự vớFadmFmi KHOErztUWA này!!”tG FadmFmánh mắpysAvqt KHOtGA pysAvqquét FadmFmmột lErztUWượt đàmFadmFm eFadmFmm xuErztUWng quanhErztUW, pysAvqbọn chúngErztUW pysAvqlúc đFadmFmầu ngâyFadmFm FadmFmngười nErztUWhìn KHOAFadmFm!! NtGhưng látErztUW saFadmFmu cũngpysAvq pysAvqhô ttGo ErztUW, rFadmFmồi ErztUWnâng rưErztUWợu lênpysAvq uống!!

CtGhỉ ngoạipysAvq trừErztUW pysAvqmấy tErztUWên bFadmFmị nóErztUW đpysAvqánh lầnpysAvq trErztUWước, cErztUWả DUpysAvqY nữatG!! tGbọn chtGúng biếtGt nóErztUW, nhpysAvqưng vìErztUW FadmFmnghe lờipysAvq DpysAvqUY nênpysAvq pysAvqko pysAvqdám pysAvqlàm jtG, cErztUWhỉ ứcErztUW cErztUWhế ctGầm tGrượu uErztUWống theo!!

“cậFadmFmu làpysAvq pysAvqbạn cpysAvqủa FadmFmKHOA, ErztUWxem nhưErztUW cũntGg làpysAvq bạnFadmFm củapysAvq tôiFadmFm!! ChàotG FadmFmngười anErztUWh eErztUWm mớiErztUW!” pysAvqchợt DUErztUWY tGbước đếnFadmFm tErztUWrước nóFadmFm, cpysAvqhìa tFadmFmay rpysAvqa đểErztUW bắtpysAvq tGtay vớitG nó!!

Nó npysAvqhìn DUErztUWY pysAvqvới ánFadmFmh mắtErztUW htGình viêtGn đạn!tG cErztUWhỉ hậnFadmFm pysAvqko thtGể ErztUWlao lêntG đátGnh tpysAvqên nàtGy vìpysAvq KHpysAvqOA đanFadmFmg ởtG đây!!

NópysAvq miễntG cưỡnFadmFmg đErztUWưa tErztUWay tGra, bắErztUWt FadmFmtay vpysAvqới DpysAvqUY!! tGTay DFadmFmUY nFadmFmắm chặttG pysAvqtay nó!FadmFm đtGau! tGNhưng ErztUWnó vErztUWẫn đểErztUW FadmFmgương mặtErztUW bìFadmFmnh pysAvqthản!!! còFadmFmn cưFadmFmời nữa!

tGBên cFadmFmạnh, KHErztUWOA nhìnpysAvq FadmFm2 ngưpysAvqời ErztUWmà cười!ErztUW rồipysAvq cậuFadmFm típpysAvq tErztUWục uốnErztUWg lErztUWi thứErztUW 2!

“aFadmFmsh!! pysAvqSao tGnặng tGvậy nè!!pysAvq” FadmFmnó nFadmFmhăn mặFadmFmt, mởErztUW cửa,ErztUW rpysAvqồi lôitG KHOpysAvqA tGvào phòng!!tG ErztUWNó đáFadmFm tGvào FadmFmchân KHOpysAvqA mộtFadmFm cáFadmFmi FadmFmnhư tGtrả thtGù!! tGAi biểFadmFmu uốnErztUWg nhìutG tGquá làErztUWm ErztUWj, đểErztUW gpysAvqiờ nErztUWó phErztUWải vtGác cpysAvqủa ErztUWnợ npysAvqày vpysAvqề!! ntGó ứctG cpysAvqhế nhấtpysAvq lErztUWà tênpysAvq DUYpysAvq!! ĐúngFadmFm ErztUWlà lấpysAvqy chuyệtGn côntGg tpysAvqrả ttGhù pysAvqtư màpysAvq!! KHErztUWOA stGay ErztUWxỉn, phpysAvqận đànErztUW ErztUWem cũngErztUW cFadmFmó thểtG vácErztUW đạiErztUW FadmFmka tGvề chứ!!ErztUW VậErztUWy màFadmFm têpysAvqn đótG chỉErztUW npysAvqói mộtpysAvq tiếngpysAvq pysAvq“HẢI làpysAvq bạpysAvqn ErztUWcùng pysAvqphòng vớFadmFmi KHErztUWOA!! NêtGn chpysAvqo cậupysAvq tGấy dFadmFmẫn KpysAvqHOA vềtG lpysAvqà đErztUWc nFadmFmhất!!” pysAvqrồi cáErztUWi bọnpysAvq kiErztUWa cũngErztUW gậtErztUW gpysAvqật cáiFadmFm đFadmFmầu pysAvqxong ErztUWngồi xupysAvqống ttGíp tpysAvqục uErztUWống rượu!!ErztUW ứcpysAvq chếtG tGko chFadmFmứ? ErztUWCùng phòErztUWng pysAvqthì liErztUWên qupysAvqan pysAvqj FadmFmhả? tErztUWên pysAvqmặt ErztUWdày kia!tG! nótG hếpysAvqt dậmtG cFadmFmhân ErztUWxuống sàpysAvqn, rồiErztUW nFadmFmhảy tưntGg lênpysAvq vtGì tức!!tG rtGồi ErztUWbao FadmFmnhiu tứtGc giậnFadmFm npysAvqó dồntG hếttG FadmFmvào châtGn KHOtGA, ErztUWđá lấytG đáErztUW để!!

“ưm…………….TRANGpysAvq TErztUWHƯ!!!” trErztUWong cơtGn mFadmFmê mapysAvqn, FadmFmhắn lFadmFmiền gọitG FadmFmtên mtGột người!!tG nótGi đpysAvqúng hơnFadmFm làtG gọitG nó!!

Chân cpysAvqủa tGnó ngưngtG giFadmFmữa kpysAvqo tGtrung, nErztUWó ngồitG pysAvqxuống, lắngtG nghtGe!! TErztUWhoáng vuFadmFmi mtGừng, FadmFmkêu ErztUWtên nó,ErztUW cpysAvqhắc tGlà thícFadmFmh òitG!! HắcFadmFm hpysAvqắc!! xeErztUWm npysAvqhư tGkế hoạcErztUWh thpysAvqành côpysAvqng mErztUWột nửa!

“HẢI…………HẢI…….”pysAvq hắnpysAvq típFadmFm tFadmFmục lầmFadmFm ErztUWbầm!! FadmFmnó tErztUWhì muốnErztUW tFadmFmé pysAvqxỉu!! pysAvqcái ErztUWj ErztUWmà pysAvqHẢI chứ!!pysAvq pysAvqLúc tGlà copysAvqn pysAvqgái nóFadmFm tGlà ErztUWTRANG tGTHƯ nhaz!tG! FadmFmCòn HẢFadmFmI làErztUW cFadmFmon trapysAvqi mà!!

NpysAvqó tpysAvqròn pysAvqxoe mắt,tG gưtGơng mặFadmFmt thoángpysAvq sợFadmFm FadmFmhãi!! Đừng………..đừngtG nóitG ErztUWlà tGhắn biếnpysAvq thápysAvqi nhErztUWaz!!! pysAvqCon pysAvqtrai cũtGng thpysAvqích satGo? đang tính đứng dậy, chợt hắn quơ tay, làm nó ngã vào lòng hắn!!

Hắn đang trong cơn say, thấy nặng nặng liền lờ mờ mở mắt!! hắn thấy miên man một gương mặt khá là quen thuộc!! là HẢI sao? ko!! sao giờ lại là TRANG THƯ chứ? Là TRANG THƯ sao? đúng rồi, đôi mắt này…………là của TRANG THƯ!! Cả cái mũi, rồi đôi môi!!! Hắn chăm chăm vào đôi môi đó, cứ sát lại gần!!!

Nó như đơ người! (t/g: bịnh truyền kíp mờ!! ai hun cứ đơ người á!! Rồi hun xong lại ****!! hắc hắc!!-TT: mi mún chết lắm rồi phải ko? ta cho mi mấy nhát nhaz!!!!*gương mặt nham hiểm, tay lăm le con dao phay sáng lóa*-t/g: ko!! em iu đời, TT tỉ tỉ tha cho em!!)

Rồi chuyện j tới cũng tới!!!

Đêm tối, trong một căn phòng VIP của trường BOY, có hai mỹ nam đang làm một chuyện mà bất kì nữ sinh nào nhìn thấy cũng phải hét lên!!! Một , họ hét lên vì đc thõa con mắt!! hai, họ hét lên vì nghĩ đây là những cảnh biến thái nhất trong lịch sử loài người! (hì!t/g chém hơi quá!)

Chừng 30 giây sau, nó mới ý thức đc chuyện xảy ra, đương nhiên nó nhanh chóng đẩy hắn , đứng dậy!! nó lấy tay sờ môi mình!! Sao vậy nè!! Nó tự nhiên thấy…………..thinh thích nhaz!! Nó cảm thấy tê tê nơi đầu môi!!

Nó liền lắc đầu trước nhận định đó, rồi chạy thẳng vào WC, ngồi trong đó hàng giờ liền!! tự nhiên…………tim nó đập nhanh quá!