You are here

Chết!!! lỡ yêu rồi!làm sao đây? - Chap 19 - 21

 

Chap 1vBcrbm9

MắtgDTr9h nóvBcrbm gRWpErdường nhưvBcrbm kgRWpEro đóngDTr9hg lvBcrbmại đc!Ck NógRWpEr Ckchỉ mởgRWpEr tgDTr9ho tgRWpErhật tgDTr9ho nhìnCk hắn!!!

Bị……….bịCk phátgRWpEr hCkiện gDTr9hrồi sgDTr9hao? tronCkg gDTr9hphút Ckchốc, gươnggDTr9h mặtCk nógRWpEr kCko còCkn gigRWpErọt vBcrbmmáu!! Hắn…………hgRWpErắn vBcrbmphát hvBcrbmiện vBcrbmra thgRWpErì svBcrbmẽ lgRWpEràm gRWpErj nvBcrbmó đâygDTr9h? HgRWpErắn sẽCk tvBcrbmức giận,gRWpEr Ckgiết vBcrbmnó, hàngDTr9hh hạCk nógDTr9h, gDTr9huy hiếgRWpErp nó!!Ck!! gDTr9hmà ………gRWpEr mà……..ởgDTr9h khoảngCk cácgRWpErh này……………lỡCk thúCk tíngDTr9hh trogRWpErng ngưvBcrbmời hắngDTr9h nvBcrbmổi vBcrbmlên thgRWpErì gDTr9hsao? ahgDTr9h!! Nó………vBcrbm.nó kCko bgRWpErik đâu!!

“sao…………….saogDTr9h cậugRWpEr……” gDTr9hnó lắgRWpErp bgDTr9hắp, tgRWpErừ “biết”vBcrbm chưaCk đCkc ngDTr9hói rvBcrbma tvBcrbmhì hắngRWpEr liềngRWpEr lấygDTr9h nvBcrbmgón gRWpErtay vBcrbmđặt lêngRWpEr gDTr9hmôi nó!

HắngRWpEr thởvBcrbm dàigRWpEr gRWpErvô tậgRWpErn rồivBcrbm gDTr9hquay lưnCkg vềvBcrbm phvBcrbmía nógRWpEr, nógDTr9h vCkẫn đứCkng khgRWpErép népgDTr9h gRWpErvào bứCkc tCkường, chgRWpErỉ mogDTr9hng bứcCk tưgRWpErờng cógDTr9h gDTr9hcái đườnCkg hầmvBcrbm bígDTr9h mvBcrbmật gRWpErj gDTr9hj đóCk đểvBcrbm nóCk cvBcrbmhui vàgDTr9ho nhgRWpErư tronCkg gRWpErphim vBcrbmmà nógRWpEr Ckhay xem!

HắngDTr9h gDTr9hxoa xgDTr9hoa tháigDTr9h dưCkơng, gDTr9hhết ngDTr9hhăn mặtCk rồgRWpEri cốgDTr9h Ckgắng giãnvBcrbm mặCkt rgRWpEra hếgDTr9ht cỡgRWpEr, vBcrbmhắn nghgRWpErĩ gRWpErj màCk lạCki hỏiCk mộtCk thằngDTr9hg cgRWpEron tgRWpErrai cgDTr9hâu Ckđó cCkhứ? LCkỡ nóCk ggDTr9hiận tgDTr9hhì sao?

CậCku cườivBcrbm xòa,vBcrbm Ckquay lCkại xoCka đvBcrbmầu nvBcrbmó, Cknhìn nógDTr9h đầyCk Ckân hận!

“xiCkn lỗi!!Ck gDTr9htôi chỉgRWpEr gRWpErgiỡn Ckthôi!! gDTr9hCậu làmvBcrbm gRWpErj vBcrbmmà làgRWpEr cogDTr9hn ggRWpErái cgDTr9hhứ?” rồgDTr9hi gDTr9hhắn Cklắc gDTr9hđầu, vơgDTr9h đạiCk mộtgDTr9h cáCki gRWpEráo, vBcrbmđi tvBcrbmhẳng vàogDTr9h gRWpErnhà WC!

Nó nvBcrbmgẩn ngCkơ, nó……………hắngRWpEr nóigRWpEr vCkậy bộgDTr9h Cknó kCko thểgRWpEr làgDTr9h Ckcon gvBcrbmái svBcrbmao? nvBcrbmó nêngRWpEr vuvBcrbmi vBcrbmhay gRWpErtức giậnCk vBcrbmkhi nghgDTr9he hắCkn vBcrbmnói câuCk vBcrbmđó chứ?

Tiếng nưgRWpErớc vagRWpErng rgDTr9ha tronCkg nhàCk Cktắm gDTr9hlàm ngDTr9hó Ckbừng tỉCknh! Cknó bắtgDTr9h Ckđầu gDTr9hthở, hgDTr9hồi ngRWpErãy kgDTr9ho hvBcrbmỉu gDTr9hsao gDTr9hnó lạigDTr9h ngDTr9hgưng tgRWpErhở, vBcrbmthời gigRWpEran ngRWpErhư bvBcrbmất tậnvBcrbm, gRWpErnó cảvBcrbmm thấygDTr9h gDTr9hthời gDTr9hgian nhvBcrbmư nggRWpErừng trôivBcrbm! ChỉCk cgDTr9hó tiếnvBcrbmg tgDTr9him đậpCk mớivBcrbm cvBcrbmho nvBcrbmó gDTr9hbiết làgRWpEr Cknó cònvBcrbm sống!

Nó quỵvBcrbm xgRWpEruống giường,gDTr9h nằgDTr9hm sgDTr9hấp xuốnCkg đógRWpEr! nógDTr9h lấygDTr9h cágRWpEri gối,gRWpEr chgRWpEre đầgDTr9hu mìvBcrbmnh mgRWpErong tìmvBcrbm gDTr9hđc Ckcảm gRWpErgiác avBcrbmn toàngRWpEr! NhgDTr9hưng vBcrbmcái cgDTr9hảm giCkác agDTr9hn toàvBcrbmn đâugDTr9h gDTr9hko thấCky, chỉvBcrbm tCkhấy nggDTr9hạt thởgRWpEr hơn,gRWpEr gRWpErnó vBcrbmđổi tưvBcrbm thế,gDTr9h ngDTr9hằm Ckđối diCkện gDTr9hvới trầngRWpEr nhvBcrbmà!! CgDTr9hhưa bagRWpEro gDTr9hgiờ nóCk bốigRWpEr rCkối đgRWpErến vậgDTr9hy! nógDTr9h bgDTr9hắt đầvBcrbmu Cknghĩ tgDTr9hới việc…………lỡgDTr9h hắnvBcrbm phgDTr9hát hiệgDTr9hn ngRWpEró lvBcrbmà cvBcrbmon gáiCk gDTr9hthì sgRWpErao? lgDTr9hiệu hắnvBcrbm cgDTr9hó cười,vBcrbm gDTr9hrồi nógDTr9hi vBcrbmlà hắgRWpErn gigDTr9hỡn nếuCk trovBcrbmng tgDTr9hương lgDTr9hai Ckhắn lvBcrbmại hỏgRWpEri nóvBcrbm câugDTr9h đó!

CkLàm svBcrbmao đây?vBcrbm BgDTr9hây giờCk mớigDTr9h cảmgRWpEr gRWpErgiác vBcrbmnó đangCk sốnCkg troCkng đốngDTr9hg lửa!!

“ting………gDTr9h………. tvBcrbmang …………tiCkng!!” Ckđt gDTr9hnó Ckvang Cklên, nóCk giậtgRWpEr mìngDTr9hh, vụgRWpErng vvBcrbmề lấCky cgDTr9hái đt!!

“a….alo!”

“chị!gRWpEr gDTr9hSao hômvBcrbm ngDTr9hay cgRWpErhị gRWpErnghỉ họcvBcrbm vậy?gRWpEr” gDTr9hđầu dâgDTr9hy bêngDTr9h gDTr9hkia, egRWpErm nó-gDTr9hHUY nCkói vgDTr9hới giọvBcrbmng đầvBcrbmy lCko lắng!!

“agDTr9hh!! ChịgRWpEr hơivBcrbm mệt!vBcrbm gDTr9hmà cgRWpEró vBcrbmj ko?”vBcrbm ngRWpEró hỏigDTr9h ngượcvBcrbm lại!Ck nhưvBcrbmng Ckko quêgDTr9hn nóigDTr9h cgRWpErực nhỏgDTr9h đểgRWpEr hắCkn khỏiCk nghe!

“nCkgày mgDTr9hai cCkhúng tgDTr9haz vBcrbmsẽ vCkề nCkhà, tgRWpErới hạnCk Ck3 Cktháng rồCki! chịgDTr9h kvBcrbmo vBcrbmnhớ à?gRWpEr” Ckem ngRWpEró nói!

NvBcrbmó ngạCkc nhiêgDTr9hn, tớiCk gDTr9hhạn rồCki gDTr9hsao? nhưngDTr9hg cũnggDTr9h Ckko sgRWpErao! gRWpErmai gRWpErmới vBcrbmđi mgRWpErà, giờgDTr9h gRWpErchuẩn bịgRWpEr cògRWpErn kịgRWpErp chán!

NgDTr9hó nghCkĩ gRWpErvậy, cườiCk tươiCk mặcgDTr9h dùCk eCkm nCkó Ckko cgDTr9hó ởgRWpEr đây!

“ok!Ck! vBcrbmMai xuấCkt vBcrbmphát phảiCk Ckko! sgDTr9hao chịgDTr9h gRWpErquên chCkứ!! ThôgDTr9hi! EgDTr9hm chuẩngRWpEr bịvBcrbm rồiCk gRWpErngủ đi!”gDTr9h vBcrbmnó vBcrbmkhuyên eCkm nó!

“dạ! chịgRWpEr gRWpErngủ ngon!vBcrbm” CkHUY Cktrả gRWpErlời lại!

“ok!gDTr9h NggRWpErủ ngovBcrbmn!” nvBcrbmó vBcrbmnói xogDTr9hng tắtCk đgRWpErt! CườigRWpEr khgRWpErì Ckmột cái!

“j vBcrbmvậy?” hắnvBcrbm Cktừ Cknhà tắmgRWpEr bướcgDTr9h ravBcrbm, trêCkn ngườivBcrbm gRWpErchỉ đvBcrbmộc Cknhất mộtgRWpEr cgDTr9hái khắgRWpErn quấngRWpEr vBcrbmdưới bụng!gDTr9h Cktay hCkất hấCkt vBcrbmcái mCkái gDTr9htóc đgDTr9hang ướtgRWpEr nhẹp!!

“cậu………….cậu!!”gRWpEr ngRWpEró trCkòn mắtCk, lắvBcrbmp bắpvBcrbm, tavBcrbmy chỉgDTr9h vCkề Ckphía hắn!

“tôigDTr9h gDTr9hsao?” vBcrbmhắn nhvBcrbmướn mCkày nhìngDTr9h nó!

“sao…….sao………….quần………….áo….”

“ahvBcrbm!! MìngDTr9hh hvBcrbmồi gRWpErnãy lấygRWpEr gRWpErlộn Ckcái ávBcrbmo dơ!!gRWpEr LCkại kvBcrbmo cóCk quầvBcrbmn nữa!gDTr9h!khì!! dvBcrbmạo Cknày haCky Ckquên!” gDTr9hrồi hắnCk “vôCk tưCk” cởigDTr9h cgRWpErái khăgRWpErn vBcrbmra, xỏvBcrbm qvBcrbmuần vào!

gRWpErNó đCkơ mặt,gRWpEr lặnggRWpEr lgRWpErẽ qugRWpEray sanvBcrbmg hướngRWpErg Ckkhác!! NCkó Ckkhóc thgRWpErầm! sao………gRWpErsao vBcrbmmà nóvBcrbm chịugRWpEr gDTr9hnổi đây!!

AaagDTr9haaaaaaaa!! ThâgDTr9hn hìngDTr9hh cựcvBcrbm đẹpgRWpEr củavBcrbm hắn……gRWpEr……..sao Ckmà chgDTr9hịu nổiCk đcgDTr9h chCkứ? NvBcrbmó mgDTr9huốn ănvBcrbm đvBcrbmậu hgDTr9hủ!! đCkậu hủ!!

Nhưng rCkồi nóCk đgDTr9hỏ mặtvBcrbm vớigDTr9h cávBcrbmi sugRWpEry ngvBcrbmhĩ đầCky bệnhgRWpEr hoạngRWpEr củavBcrbm nó!!gDTr9h vBcrbmnó lvBcrbmấy gốgRWpEri đậgDTr9hp ligRWpErên gDTr9htíp gDTr9hvào mặCkt!! nhvBcrbmanh cCkhóng, nógRWpEr ngưngRWpErg độCkng vBcrbmtác gDTr9hđó, thiếvBcrbmt ngCkhĩ tênCk đgDTr9hó Ckbị ănvBcrbm đCkậu hgRWpErủ cũnCkg tạiCk hắngRWpEr thôivBcrbm! gDTr9hAi bvBcrbmỉu hắvBcrbmn tgDTr9hhay đồCk trướcvBcrbm mặtvBcrbm nóCk!! vBcrbmmà vBcrbmnhìn cvBcrbmhắc cũnggDTr9h Ckko sao!

NghĩCk vgRWpErậy, nvBcrbmó qugRWpEray mặtgDTr9h lại,gDTr9h vBcrbmthì Ckphát hiệnCk hvBcrbmắn đãvBcrbm thCkay xongDTr9hg đCkồ gRWpErrồi!! ngDTr9hó xụCk mặt,gDTr9h tvBcrbmiếc nuối!!

*ágDTr9h!! gRWpErJ gRWpErvậy gDTr9hnè!! OaCk!! CkTui đCkang ngDTr9hghĩ gDTr9hj gDTr9hvậy nè!!!gDTr9h KgRWpEro đvBcrbmc!! VCkề nCkhà pgDTr9hhải tĩnhCk tâCkm lCkại tCkhôi!!* nóvBcrbm míCkm gDTr9hmôi, lấyCk gDTr9htay gDTr9hgõ Cklên đầuvBcrbm đgDTr9hầy tgRWpErội lỗi!!

“cậu bịCk vBcrbmj à?”gRWpEr gDTr9hthấy hàngRWpErh độvBcrbmng kìgRWpEr lgRWpErạ củgRWpEra nó,gRWpEr hắngDTr9h livBcrbmền hỏgRWpEri thăm!!

“ash!!Ck! CkCó gRWpErj đâu!”Ck gRWpErnó xgDTr9hụ mặtgDTr9h, chCku mỏ!

“vBcrbmha haCk!! gDTr9hNếu cậCku cgDTr9hó sởCk thícvBcrbmh tựvBcrbm đgRWpEránh đgRWpErầu nCkhư vvBcrbmậy tCkhì …………..”gDTr9h hắnvBcrbm vBcrbmgiơ tagRWpEry lCkên! “tôCki sẽgDTr9h Ckgiúp gRWpErcậu!” gRWpErhắn vBcrbmcười nvBcrbmham Ckhiểm, rvBcrbmồi lgRWpErao Cklên vịngDTr9h đgRWpErầu nCkó lCkại, xoCka mạnhgRWpEr làmgRWpEr tgDTr9hóc ngRWpEró rốigRWpEr bùgDTr9h lên!

NóCk gDTr9hla ovBcrbmang oangRWpErg lgRWpEràm căgRWpErn phvBcrbmòng đagRWpErng yvBcrbmên tĩgDTr9hnh bỗngvBcrbm chốcgDTr9h đầvBcrbmy hỗngDTr9h loạn!gRWpEr hCkắn thvBcrbmì Ckcàng thícCkh thgDTr9hú, càgDTr9hng mạnhCk tay!

“chịgDTr9hu thCkua chưgDTr9ha?” hắnvBcrbm ghCkì cổgDTr9h nó!

“ah!........từ….từ!! Ckcó gRWpErj nógRWpEri chuyệngRWpEr nhazCk!!! TgDTr9hui vớigDTr9h cgRWpErậu Ckcó thCki gDTr9hj đâuCk mvBcrbmà đòiCk thgRWpErắng vgRWpErới thuavBcrbm?!” gDTr9hnó cốgDTr9h gắngvBcrbm gỡgRWpEr tCkay hắnCk rCka, nóivBcrbm mộtgRWpEr cágRWpErch khgDTr9hó nhọc!

“saogDTr9h vBcrbmko chứ?vBcrbm CậuvBcrbm đagDTr9hng đọvBcrbm sgRWpErức vớigDTr9h gRWpErtôi Ckmà!” hắgRWpErn nóvBcrbmi thảnvBcrbm nhiên!

“gRWpErưm………có đâu?”gRWpEr nCkó típgRWpEr tgRWpErục gDTr9hgân gRWpErcổ cãi!

“ gRWpErchịu gDTr9hthua chưa?”gDTr9h hắnCk gDTr9hhỏi lạCki, đôivBcrbm Ckmày khẽgDTr9h nhướvBcrbmn lên!!

Chịu vBcrbmhết gDTr9hnổi, nvBcrbmó lấyCk hếtCk sứgDTr9hc nói!

“ah!!gDTr9h TgRWpErhua thua!vBcrbm! TuvBcrbmi tvBcrbmhua!! ThảvBcrbm gRWpErra!!! KhgRWpEró gRWpErthở quá!!”

Nghe nóivBcrbm vậvBcrbmy, hắgDTr9hn lvBcrbmiền Ckbuông rCka, nógDTr9h ngCkay lậvBcrbmp tgRWpErức nằmgDTr9h Cktrườn xuốngRWpErg giườnggRWpEr! Ckchưa bagDTr9ho vBcrbmgiờ ngRWpEró thgRWpErấy vBcrbmmệt tớgRWpEri vậy!

HvBcrbmắn nhìngDTr9h nvBcrbmó, cưgRWpErời gDTr9hkhì! GươngDTr9hg vBcrbmmặt nóCk đỏCk gấCkc gRWpEr, mvBcrbmiệng tgRWpErhì vBcrbmđang gRWpErmở gRWpErra Ckđể thở!vBcrbm! BCkỗng vBcrbmchốc Ckhắn thvBcrbmấy gDTr9htim gDTr9hmình đậpgRWpEr mạnh,Ck mgDTr9hặt gRWpErhắn nónggDTr9h ran!!gDTr9h! Ah!gDTr9h! HắnCk bịvBcrbm gDTr9hj vvBcrbmậy? svBcrbmao lCkại đỏvBcrbm mặtgRWpEr chứ?

CkHắn livBcrbmền vgRWpErơ cágRWpEri kvBcrbmhắn, trùmgDTr9h lgRWpErên đgDTr9hầu gigDTr9hả bgRWpErộ ggRWpEriũ Cktóc đểvBcrbm chgRWpEre đgRWpEri gưgDTr9hơng mgRWpErặt đaCkng đgDTr9hỏ lựngRWpErg củgRWpEra mình!!

“tôiCk gDTr9hhơi đói!!!gRWpEr CậvBcrbmu đCki ăngRWpEr ko?”Ck hắnvBcrbm lgRWpErên tiếng!!

“hở….hả?Ck ah!vBcrbm!! CậgDTr9hu bCkao! CkTui ăn!”gRWpEr ngRWpEró nggRWpEróc đầuvBcrbm dậgDTr9hy, đôiCk mắtgRWpEr khgRWpErẽ sávBcrbmng Cklên khgDTr9hi nghvBcrbme tớvBcrbmi việgRWpErc ăgRWpErn!! NhưCkng gDTr9hko qgRWpEruên bắtgDTr9h gDTr9hhắn gRWpErtrả tiền!

“ờ!!” hvBcrbmắn gậtgRWpEr đầu!!

“ok!!Ck ĐợigRWpEr vBcrbmtui vBcrbmtí!! TugRWpEri gDTr9hđi tắmCk!” nógRWpEr nhanvBcrbmh cCkhóng qvBcrbmuên cơnvBcrbm Ckmệt mỏivBcrbm hồvBcrbmi gDTr9hnãy, đứgRWpErng dậyvBcrbm gDTr9h, điCk thẳnggDTr9h vôgDTr9h nhàCk tắm!!

HắnCk gDTr9htừ từvBcrbm bgRWpEruông tayvBcrbm, cgRWpErho cágDTr9hi khănCk tvBcrbmắm rgDTr9hơi xuốngRWpErg sgRWpEràn!! GiốnCkg? ngRWpEró gRWpErgiống TCkRANG TvBcrbmHƯ ởgDTr9h điểmgDTr9h nàgRWpEro? SgDTr9hao cgDTr9hứ gDTr9hphải đỏvBcrbm mặtvBcrbm, rồgDTr9hi gRWpErbối rốigRWpEr trướcvBcrbm mgRWpErặt nógRWpEr tớvBcrbmi vậy?vBcrbm nếCku cgDTr9hứ cáCki Ckđà nàvBcrbmy……………chắc hắngDTr9h chếtgRWpEr mất!

HắvBcrbmn ngồigRWpEr gRWpErxuống giưgRWpErờng sugRWpEry ngCkhĩ!! CkCái gDTr9hcô gRWpErgái têngRWpEr TRAvBcrbmNG TCkHƯ gRWpErkia gDTr9hcó Ckj đặcgDTr9h bvBcrbmiệt chứ?gDTr9h SavBcrbmo lạiCk cuốnvBcrbm hútgDTr9h gDTr9hhắn tvBcrbmới vậy?gDTr9h tronvBcrbmg kvBcrbmhi cgRWpErậu chỉvBcrbm mớivBcrbm gvBcrbmặp cgRWpErô tgRWpEra cógRWpEr gRWpEr2 lầCkn, nhưnggDTr9h gDTr9hsao lvBcrbmại cgDTr9hó cảgDTr9hm giCkác rấgRWpErt lvBcrbmà vBcrbmthân quegRWpErn! HắnvBcrbm gRWpErcảm thấyCk Ckrối thgRWpErật sự!!!vBcrbm giốngCk ngDTr9hhư mCkột gRWpErcuộn gRWpErlen rốivBcrbm rvBcrbmăm!!! CóvBcrbm lẽvBcrbm hắnvBcrbm bệnhgDTr9h thậtCk rồi!!!gDTr9h cảmvBcrbm giágRWpErc vớigRWpEr mgDTr9hột thằngRWpErg Ckcon tgDTr9hrai Cksao lạigRWpEr gvBcrbmiống cảmCk giácCk vgRWpErới vBcrbmmột đứCka cgDTr9hon gDTr9hgái chứCk? ChắcgDTr9h vBcrbmmai hắnvBcrbm Ckphải đvBcrbmi khágDTr9hm lạiCk thCkôi!!

Chap 2gDTr9h0

Ban đêmgDTr9h gióCk thvBcrbmật lạnh,Ck trCkên vỉagDTr9h hègRWpEr gDTr9hvắng, gRWpErbóng hắgDTr9hn vCkà nóvBcrbm igRWpErn dvBcrbmài trgDTr9hên mặvBcrbmt đườvBcrbmng!!! lgRWpErâu lâugDTr9h cgDTr9hó vBcrbmvài gDTr9hcô vBcrbmgái gDTr9hđi gRWpErngang qgRWpErua cườigDTr9h gRWpErđầy ẩnvBcrbm ý!!!

KhỏivBcrbm nógRWpEri nhữngCk gDTr9hlần nhCkư vgDTr9hậy khiếnvBcrbm ngDTr9hó nổgRWpEri dgRWpEra gà,gRWpEr cvBcrbmòn hgDTr9hắn tgDTr9hhì nhgDTr9hư vgRWpErô cảmgDTr9h, vBcrbmcứ gDTr9hmiên mgRWpEran gRWpErsuy nghgDTr9hĩ gDTr9hlinh gRWpErtinh tronCkg đgRWpErầu, khgRWpEriến ánhgRWpEr mắvBcrbmt lắnggDTr9h xuốnvBcrbmg, gươnggDTr9h mặtgDTr9h trCkầm Cktư tạgDTr9ho nêgDTr9hn Ckvẻ đẹvBcrbmp kgDTr9hiên định!!!

nó thìgRWpEr Ckhơi cgRWpErhán, gDTr9hnói chuyệngRWpEr gRWpEr, nhưnvBcrbmg cávBcrbmi Cktên vBcrbmbên Ckcạnh lạivBcrbm kgDTr9ho nóiCk gDTr9hj! rgDTr9hồi hávBcrbmt mộtCk mình,Ck gRWpErlâu lâgRWpEru lvBcrbmấy gDTr9h2 ngóCkn taCky cCkái chỉagDTr9h vBcrbmqua gDTr9hchỉa lvBcrbmại!!! ngRWpErhưng cCkuối cùnggDTr9h sựCk tậpCk trugRWpErng củCka vBcrbmnó cũnggRWpEr dCkồn vgRWpErào hắn!!!

“nè!!!!!!!!!gDTr9h ĐgDTr9hi đâgRWpEru vCkậy? vBcrbmsao phvBcrbmải đvBcrbmi bvBcrbmộ vBcrbmchứ? gRWpErĐi taxgRWpEri cũnCkg gRWpErđc mà!!!gDTr9h” ngDTr9hó chvBcrbmu mgRWpErôi rCka, nCkhìn hắngDTr9h vCkới ángRWpErh mCkắt tộivBcrbm ngigDTr9hệp!!! vBcrbmnhưng hắnCk vCkẫn kCko gDTr9hnói j!

Ck“haizzzzz!!! ĐvBcrbmi vCkới cgRWpErậu chágDTr9hn quágDTr9h hà!!!”vBcrbm nógDTr9h ngRWpErhìn xuốngRWpErg mặtgRWpEr đườnggRWpEr vBcrbm, đgDTr9hưa vBcrbmra vBcrbmmột vBcrbmcâu nhậngRWpEr xévBcrbmt, ngDTr9hhưng đgDTr9hôi vBcrbmchân vCkẫn bướgRWpErc sgDTr9hau hgDTr9hắn bởivBcrbm nóvBcrbm kgDTr9ho tCkhể bvBcrbmỏ qgRWpErua đcvBcrbm vBcrbmmột bữavBcrbm ăgDTr9hn mgRWpEriễn phí!

Ko kCkhí bắCkt Ckđầu ồnCk gRWpErào!!! CkĐôi mắtvBcrbm nógDTr9h bắtgDTr9h đầugRWpEr thgRWpEray đổivBcrbm vBcrbmmàu svBcrbmắc thegRWpEro gDTr9hánh đèvBcrbmn gRWpErđường nCkhộn nhịp!

“WvBcrbmOW” ngRWpEró tvBcrbmhốt gDTr9hlên!!! TrCkước mCkặt nóCk lgRWpErà gRWpErmột gRWpErcon đường,Ck Ck2 gRWpErven đườgDTr9hng bgRWpErán đgRWpErầy Ckđồ vBcrbmăn vBcrbmthức uống!

“nvBcrbmày!!!” gRWpErnó cCkhỉ vCkào mặgRWpErt hắngRWpEr!!! “vBcrbmthiên đườngvBcrbm thCkức gRWpErăn màvBcrbm cgDTr9hậu vBcrbmnói làvBcrbm đâygDTr9h hả?”Ck nCkó chớCkp chớpgDTr9h mắtvBcrbm nhìgDTr9hn Ckhắn chờgRWpEr đợi!

Hắn nvBcrbmhư bừngvBcrbm tỉnh,gDTr9h nhCkìn ngRWpEró gDTr9hrồi gậCkt gDTr9hgật đầu!

“oa~~~~gRWpEr~!!! CậuvBcrbm nóigRWpEr làvBcrbm cậuCk tvBcrbmrả tigRWpErền nhCka!!! gDTr9hTui gRWpErko kgRWpErhách ságRWpEro đâgRWpEru!” nóCk ngDTr9hói màgDTr9h mắtCk dágRWpErn vvBcrbmề vBcrbmmấy vBcrbmgian bángRWpEr gDTr9hđồ nướngDTr9hg, rgRWpErồi lavBcrbmo vvBcrbmề gRWpErphía chúng!!

Hắn khvBcrbmẽ vBcrbmlắc đầuCk, ngDTr9hhếch mgRWpErép rồvBcrbmi cũnggRWpEr đigRWpEr sCkau nó!!!!

KhCku phốgDTr9h sầgRWpErm uấtCk Ckvới nhưgDTr9hng móngDTr9h đồCk nưgDTr9hớng thơgRWpErm gDTr9hngon kgRWpErhiến ngDTr9hó gDTr9hcứ hếtgRWpEr chạyCk sCkang đây,Ck rồgRWpEri chạygRWpEr svBcrbmang kia!vBcrbm!! lvBcrbmàm hCkắn mgDTr9hệt mvBcrbmỏi gRWpErko kém!

“hức……..nogRWpEr quá!gDTr9h!! Hức…..!”gRWpEr vìgRWpEr gDTr9hăn vộvBcrbmi gDTr9hnên nóCk bịvBcrbm gRWpErnấc cục!!gRWpEr! kCko nhgDTr9hững gRWpErvậy! gươngDTr9hg gRWpErmặt còCkn đỏvBcrbm ửngRWpErg Cklên vìCk gRWpErmấy Cklần xéCkm gRWpErmắc nghẹn!

HCkắn nvBcrbmhăn mặtgRWpEr gRWpEr, ngDTr9hhìn nó!

“cậuvBcrbm ăngRWpEr ngRWpErhư gRWpErheo vvBcrbmậy! đểCk gRWpErtôi đgDTr9hi mgDTr9hua gRWpErnước chvBcrbmo cậugDTr9h!” hắngDTr9h nóvBcrbmi xongCk, liềgRWpErn bưvBcrbmớc ngRWpErhanh vBcrbmqua cgDTr9hửa hàngCk nước!

“bán cgRWpErháu Ckmột chagDTr9hi nưgRWpErớc sâm!gRWpEr” hắvBcrbmn nóigDTr9h gRWpEr, vBcrbmkhá tvBcrbmừ tốnCk gRWpErvới vBcrbmbà lãogDTr9h tgDTr9hrước mặt!

Bà lãgDTr9ho đvBcrbmó kgRWpErhẽ Cknhăn mặgRWpErt, vBcrbmnhíu màyCk nhìnCk vBcrbmkĩ hắn!!!

“cCkháu vBcrbmKHOA phảvBcrbmi ko?”gRWpEr bCkà lãvBcrbmo thvBcrbmốt lêgRWpErn, giọnggRWpEr tCkỏ vẻCk vgRWpErui mừng!

Hắn cườigDTr9h hiCkền “dạ!”

“Ckah!!! CháuvBcrbm lvBcrbmớn hơgDTr9hn gDTr9hrồi nhaz!!gRWpEr! RồvBcrbmi …………….Ck Ckcon DIỆPvBcrbm đâu?gDTr9h vBcrbmSao bàvBcrbm kgRWpEro thgDTr9hấy vậgRWpEry cháu?”gDTr9h gDTr9hbà lãCko gRWpErđưa mắtgDTr9h nvBcrbmhìn pvBcrbmhía svBcrbmau hắn!!

Gương mặtCk hgDTr9hắn gDTr9hđanh lạCki, đôiCk mắtgDTr9h thogRWpEráng ngRWpErét gDTr9hu sầCku, nhìvBcrbmn xuốnggDTr9h mấyvBcrbm cgDTr9hhai nướcvBcrbm gRWpErtrên kvBcrbmệ hàngvBcrbm, rồigDTr9h vBcrbmnhìn bàgDTr9h lão!

“dạ!vBcrbm! côCk gRWpErấy vBcrbmđi nướCkc ngoàvBcrbmi rồivBcrbm ạ!”gDTr9h hắgRWpErn nóCki buồn!

Ck“vậy Ckà? TCkốt ngRWpErhỉ!! gDTr9hđi dCku họvBcrbmc nữagRWpEr cơCk đấy!!”vBcrbm bàgRWpEr lãogRWpEr cgRWpErười xòa,Ck gRWpErrồi quvBcrbmay lưngRWpErg, lCkom khvBcrbmom lấCky chgDTr9hai nướcgDTr9h cgRWpErho hắn!

HắngDTr9h đútCk tvBcrbmay vvBcrbmào gRWpErtúi quần,Ck nhgDTr9hìn quCkanh kgDTr9hhu vực!!gRWpEr! vBcrbmnơi đgRWpErây đCkúng làgDTr9h gDTr9hko kháCkc vBcrbmj mấyCk, cógDTr9h kCkhác thgDTr9hì chỉgDTr9h vBcrbmkhác vBcrbmở chgRWpErỗ gRWpErlà vBcrbmnơi đvBcrbmây gDTr9hánh đvBcrbmèn qgDTr9huá nhìu!!!

Hắn nhgRWpErắm mắtgDTr9h lạiCk, gặmvBcrbm nhắmCk qCkuá khứ!!

gRWpErHắn, sCkinh gRWpErra lvBcrbmà đãCk magDTr9hng Ck2 chgDTr9hữ giàuvBcrbm có!!vBcrbm gRWpErLàm gRWpErj bigRWpErết vBcrbmnơi đvBcrbmây cgRWpErhứ? ChínhgRWpEr DIgDTr9hỆP Cklà ngườgDTr9hi đãgDTr9h cgRWpErhỉ gRWpErcho cậugDTr9h gRWpErnơi nàgDTr9hy!! Ckcô nóigRWpEr mọCki ngườiCk bugDTr9hôn bvBcrbmán ởCk đâCky tốtgDTr9h lắm!!vBcrbm vBcrbmhọ vBcrbmko nhìnCk gDTr9hcon ngườigRWpEr Ckqua tiềgDTr9hn bạcgDTr9h gRWpErcũng nhưgRWpEr kgDTr9ho havBcrbmm lợigRWpEr nhgRWpEruận cvBcrbmao Ckmà givBcrbman gRWpErlận tvBcrbmrong buôCkn bCkán!! HọCk gRWpErlà nhữngvBcrbm ngRWpErgười tốtCk bụng!!!Ck hCkọ sẵCkn sàgDTr9hng Ckcho nhữngCk gDTr9hkẻ ăvBcrbmn màgDTr9hy nCkgoài gDTr9hđường mộtvBcrbm đốnggRWpEr thứcCk gRWpErăn màgDTr9h kgDTr9ho Cklấy gRWpEr1 xu!!gDTr9h! HCkắn cũngvBcrbm nhớvBcrbm DIỆPgRWpEr rgDTr9hất thvBcrbmích Ckăn bánCkh kẹvBcrbmo tạiCk gRWpErmột cửagRWpEr hànCkg nhgRWpErỏ trvBcrbmên tạiCk cgRWpEron pvBcrbmhố nàu!!gDTr9h NhưnggDTr9h gDTr9hhình nhvBcrbmư gRWpErhọ gRWpErko còngDTr9h bgDTr9hán nữavBcrbm thgRWpErì phải!!!!

Cậu gRWpErnhớ nụgRWpEr cườigDTr9h cCkủa DIỆgDTr9hP, vBcrbmnhớ đvBcrbmôi mắgDTr9ht mặcCk dgDTr9hù kgRWpEro ngDTr9hhìn thấygDTr9h vBcrbmj, nhưgRWpErng lạigRWpEr lvBcrbmung lgDTr9hinh hCkơn khCki cười!gDTr9h nvBcrbmhớ mCkái tCkóc đeCkn gDTr9hnhánh, nhvBcrbmớ vBcrbmbàn tgRWpEray khgDTr9hi cvBcrbmầm câygRWpEr kẹo,………………………..

“bavBcrbmo nhgDTr9hiu gRWpErtiền vậygDTr9h bà?”

HắngDTr9h ngDTr9hhư gRWpErbừng gRWpErtỉnh kgDTr9hhi nghgDTr9he tiếgDTr9hng nógDTr9h!! mởgDTr9h mCkắt gDTr9hra đãgDTr9h thấvBcrbmy gRWpErnó gDTr9hđang cầmCk cCkhai nướcvBcrbm trCkên tay!!

“hừ!!! cậuCk đi………..hứgRWpErc…………đi mugRWpEra nướcgRWpEr kiểuCk gDTr9hj gDTr9hmà…………..hức………lâu gRWpErquá vậy……………..hức………..hả?”vBcrbm gRWpErnó nhCkìn hCkắn vớigDTr9h vBcrbmánh mắtgDTr9h giCkận gRWpErdữ, cầCkm cgDTr9hhai nướcgDTr9h tgDTr9hu hCkết nggRWpEruyên mộCkt chai!!!

“khà!!!gRWpEr ĐvBcrbmã ghê!gRWpEr!! vBcrbmHết nấcgDTr9h cụcgRWpEr rgDTr9hồi nè!vBcrbm! ĐigDTr9h vBcrbmăn Cknữa thôi!!gDTr9h!” Cknó vBcrbmđóng cgRWpErhai nvBcrbmước lạgRWpEri, bỏCk gRWpErvào tCkhùng rácgDTr9h, rồigDTr9h gDTr9htíp tgDTr9hục đi!!!

gRWpErĐang đvBcrbmi, chợgDTr9ht ngRWpEró khựnggRWpEr lại!!

“saovBcrbm phgDTr9hải nógRWpEri dốigDTr9h hả?”Ck nóCk nói,vBcrbm vẫngRWpEr qgDTr9huay lưngCk vgDTr9hề phgRWpEría hắn!

HắCkn ngạcvBcrbm nhigRWpErên, nógRWpEr vBcrbmđang nógRWpEri vBcrbmj vậy?gRWpEr svBcrbmao lạvBcrbmi bigRWpErk gDTr9hhắn nóCki dối!!!

“hì!!Ck vBcrbmTui kgRWpEro hvBcrbmỏi nữa!!Ck Ckđi đi!gDTr9h!” gDTr9hnó qugDTr9hay đầuvBcrbm lại,gDTr9h cườivBcrbm xòa!

“khogRWpEran!! Cậu…………….biếtgRWpEr vBcrbmj rồiCk!” hắvBcrbmn gDTr9hnắm vBcrbmtay ngDTr9hó, qgRWpEruay ngượcCk lạigDTr9h hỏi!

“biếtvBcrbm hếgRWpErt!” nógDTr9h nhúgRWpErn vài!!!

vBcrbm“là gDTr9htên LÂMCk nói?”gDTr9h hắngDTr9h nhướnCk mày!

“ừm!” gRWpErnó gậtgRWpEr đgRWpErầu chCkắc nịch!

HắnvBcrbm Cknổi Ckgiận, hấtCk tvBcrbmay gRWpErnó rồCki bưgDTr9hớc gDTr9hđi ngRWpErhanh chóng!!

NóvBcrbm nhgDTr9hìn vBcrbmtheo bóngDTr9hg hắn,gDTr9h gRWpErchạy theo!!

“nàygDTr9h!! cậugRWpEr gRWpErbị vBcrbmj vậy?”vBcrbm nóvBcrbm hvBcrbmét lớn!

HắvBcrbmn ngCkừng gDTr9hlại đgRWpErột nvBcrbmgột làmgDTr9h mặCkt gRWpErnó đâmCk sầmvBcrbm vCkào lưngCk hắn!

Ck“cậu gDTr9hcó xgRWpErem tôgDTr9hi Cklà bạngDTr9h vBcrbmko? sagRWpEro lạCki chgDTr9hơi vớigRWpEr têvBcrbmn đó?vBcrbm” hắnCk gRWpErnói mộtvBcrbm cácCkh gigDTr9hận dữ!

CkNó gRWpErlấy gDTr9h2 tagDTr9hy xgRWpEroa xCkoa cgDTr9hái mũi!

“còngDTr9h cậugRWpEr tvBcrbmhì saogDTr9h? Ckít nhấtgRWpEr vBcrbmlà LÂgRWpErM cgDTr9hòn tâgRWpErm sựvBcrbm vớivBcrbm tôgDTr9hi! CòngDTr9h cậuvBcrbm cCkái gDTr9hj cũgRWpErng giấvBcrbmu!” nóvBcrbm nvBcrbmói!! RvBcrbmồi lầmCk bầmgDTr9h vBcrbm“tự nhiêgRWpErn nổivBcrbm giận!!!”

Chap 21

“tôi…….tôi xCkin lỗi!”vBcrbm Ckhắn chgRWpErợt Cklúng tvBcrbmúng trgDTr9hước nó!!gRWpEr kgDTr9ho phảivBcrbm vìCk cCkái cgDTr9hâu nvBcrbmó nógRWpEri, màCk lvBcrbmà vCkì hgRWpErành độvBcrbmng đángRWpErg iCku củagRWpEr ngDTr9hó bâvBcrbmy giờgRWpEr!!! ĐCkôi môgRWpEri vBcrbmhồng hàogRWpEr cứgRWpEr cgRWpErhu Ckra, gưvBcrbmơng mặtgRWpEr phụngvBcrbm phvBcrbmịu!! Cknói gRWpErtúm gRWpErgọn vBcrbmnếu ngDTr9hó mgDTr9hà làvBcrbm gRWpErcon gáigDTr9h tgRWpErhì chắcvBcrbm chgDTr9hắn hắnCk sẽvBcrbm cgDTr9hhạy lạivBcrbm Ckôm nó!!

“ble'!!! kgDTr9ho chơgDTr9hi vgDTr9hới gDTr9hcậu nữa!!vBcrbm” nógRWpEr lCkè vBcrbmlưỡi, xvBcrbmong bỏCk đi!!!

gRWpErKHOA đgRWpErơ ngườigDTr9h Ckmột gDTr9hhồi, gRWpErrồi cCkhân bắtgRWpEr gRWpErđầu chạygRWpEr vBcrbmtheo nó!

“này!! tgDTr9hôi xigRWpErn lgRWpErỗi rồigRWpEr Ckmà!!” hCkắn vBcrbmnhăn mặtvBcrbm nóCki, Cktay nắmCk lCkấy tgDTr9hay nó!!

“gRWpErtui vBcrbmko cCkhấp nhậngDTr9h!” nCkó đứnggDTr9h lạiCk, Ckhất mặt!!

“kgDTr9ho cvBcrbmhấp nhận?Ck” KgRWpErHOA hỏivBcrbm lạCki, Cknếu gRWpErnó nhgRWpErìn thấygRWpEr mvBcrbmặt KHOCkA lgRWpErúc nàyCk tCkhì chắcgDTr9h gDTr9hchắn sẽgRWpEr phátCk hgRWpEriện ngRWpErụ cườvBcrbmi rgRWpEranh Ckmãnh gDTr9hcủa cậu!

“đúnvBcrbmg!! vBcrbmKo cgRWpErhấp nhận!!”gDTr9h nvBcrbmó vẫnvBcrbm gigDTr9hữ nguCkyên bộvBcrbm mặtCk tựvBcrbm kivBcrbmêu củaCk mình!!!

Bất chợt,gDTr9h nógDTr9h thấvBcrbmy cgRWpErơ vBcrbmthể bịgRWpEr nhấcgRWpEr bổng!!

“ah!!! CậuvBcrbm vBcrbmlàm gDTr9hj vậCky!! Cktui gDTr9hté bâgDTr9hy giờ!!!vBcrbm BgRWpErỏ tCkui xuốnggDTr9h coi!gDTr9h!” nvBcrbmó vừavBcrbm gRWpErvùng vẫgRWpEry, vgRWpErừa gDTr9hcố giữvBcrbm thăngCk bgDTr9hằng Ckcho kCkhỏi ngã!

gRWpEr“haizzzzz!! TôCki vBcrbmko bigDTr9hk phảvBcrbmi lgDTr9hàm savBcrbmo đểgDTr9h gDTr9hcậu chấpgDTr9h nvBcrbmhận lờigDTr9h xCkin lvBcrbmỗi củagRWpEr tCkôi, nCkên đànCkh gRWpEruy hiếpCk vậy!!”gDTr9h hắngRWpEr cườCki rangRWpErh mãnh!!

“oa~~ chóngvBcrbm gRWpErmặt quágRWpEr!! CCkho tugDTr9hi xuốnggDTr9h!!” Cknó bỏgRWpEr cuộgDTr9hc, vBcrbmko chốnggDTr9h cCkự nữa,gDTr9h bắtCk đầugDTr9h ngRWpErài nỉ!!

“cgRWpErhưa gDTr9hđc!! gRWpErTôi múngDTr9h cậuvBcrbm Ckđến ngDTr9hơi này!!Ck” hCkắn gDTr9htíp tụcgRWpEr Ckbước đigDTr9h, vừvBcrbma Ckđi vừagRWpEr nói!

“đgDTr9hi đâugRWpEr? NhưngRWpErg mgRWpErà Ckcũng phảvBcrbmi chgDTr9ho gDTr9htui xuốngvBcrbm chCkứ!! NgườivBcrbm tvBcrbma nhìngDTr9h!” nógRWpEr Ckđỏ gRWpErmặt, nói!!

ĐúnggRWpEr gRWpErlà ngCkười đvBcrbmi đườngCk nhìnvBcrbm gDTr9hnó vCkà hCkắn rấtgDTr9h nvBcrbmhìu, còCkn cgRWpErhỉ cvBcrbmhỏ lvBcrbmung tung!!gDTr9h! gDTr9hAi cũngvBcrbm nóivBcrbm vBcrbm2 đCkứa làgDTr9h …………………………….gay!!!!vBcrbm gDTr9hnhìu cCkô ggRWpErái Ckchép miệvBcrbmng, đẹgRWpErp tragRWpEri gRWpErmà lại…………!!

“kệgDTr9h họ!!”Ck hắgRWpErn vBcrbmvẫn vBcrbmbước gDTr9hđi, lạngDTr9hh lùgRWpErng nói!!

Nó vBcrbmko gRWpErý kCkiến Ckj nữa!gRWpEr! nCkó bvBcrbmỏ cuộcgDTr9h rồvBcrbmi!! hắnvBcrbm thìCk cứgDTr9h bướcvBcrbm vBcrbm, gDTr9hcàng gRWpErlúc càngRWpErg nhanh!

Đi đgDTr9hc mộtvBcrbm hồi,gDTr9h gDTr9hnó bắCkt đầCku ngDTr9hghe tivBcrbmếng gDTr9hnhạc ầCkm ĩ!gRWpEr!! TgRWpErheo nóvBcrbm vBcrbmbik thìvBcrbm……………đây chẳgRWpErng phảgDTr9hi làvBcrbm qgDTr9huán bCkar haCky saovBcrbm? gDTr9hsao hắngDTr9h lgDTr9hại Ckđưa nóvBcrbm tớgRWpEri đây?

“phịch!!”Ck hgDTr9hắn đgRWpErặt nóCk xuốngCk mgDTr9hột cáiCk ghếCk sofa!Ck! gDTr9hMáu dồnCk gDTr9hlên vBcrbmnão nãygDTr9h giờgRWpEr nêngRWpEr nCkó hơgRWpEri chóvBcrbmng mặvBcrbmt, gRWpErmắt nCkó tạmgRWpEr thờivBcrbm Ckko thgDTr9hấy đcgRWpEr Ckj hết!!gDTr9h gRWpErđến khCki ngDTr9hhìn đcCk làvBcrbm đgDTr9hã thấyvBcrbm mìnhvBcrbm nggRWpErồi gDTr9htrên mộtvBcrbm cáivBcrbm ghếgRWpEr!! gRWpErBên phảigDTr9h làgRWpEr KHOAgRWpEr!! CgDTr9hòn bênvBcrbm cạnhgRWpEr làvBcrbm mấygRWpEr thằnggRWpEr gDTr9hmà gDTr9hnó gDTr9hko qgDTr9huen bikCk!! HìnhgRWpEr nhgRWpErư làgRWpEr đgRWpEràn gRWpErem củgDTr9ha hắn!gRWpEr ChỉgRWpEr duvBcrbmy ngRWpErhất cóvBcrbm mộtgDTr9h ngưgDTr9hời Ckmà Cknó bik……..đógDTr9h lvBcrbmà DUvBcrbmY!! CkMặt nóvBcrbm tốvBcrbmi sầvBcrbmm lại!!gDTr9h Ckcái bảvBcrbmn mặvBcrbmt củagDTr9h DvBcrbmUY tCkhật đvBcrbmáng ghégDTr9ht kvBcrbmhi nhgDTr9hìn thấygRWpEr nó!!gRWpEr cựcvBcrbm vBcrbmkì nhagDTr9hm hiểmgDTr9h!! asgDTr9hh nvBcrbmó ghvBcrbmét cCkay ghégRWpErt đắngCk gRWpErtên nàyvBcrbm nhaz!!!!

DUY ngCkạc vBcrbmnhiên vgDTr9hì sựCk xuấgRWpErt hiệngDTr9h củCka gDTr9hnó!! gRWpErcả cgRWpErách mgDTr9hà nvBcrbmó xuấtvBcrbm hiệnCk trongDTr9hg qvBcrbmuán bavBcrbmr nàgRWpEry cũvBcrbmng rCkất kìgDTr9h vBcrbmlạ!! gDTr9hlúc vàvBcrbmo nóCk gDTr9hđc KHOvBcrbmA vCkác trênvBcrbm vCkai cCkứ vBcrbmnhư Ckbao gạo!!gRWpEr KgDTr9hHOA cgDTr9hó bgRWpErao giờgRWpEr làmgDTr9h mấyvBcrbm Ckcái chuyệCkn tgDTr9hrẻ cgDTr9hon nàgDTr9hy đâuCk chớ?

Nhưng cvBcrbmó gDTr9hvẻ nhưvBcrbm ngRWpEró rấCkt gDTr9hghét kCkhi ngDTr9hhìn thvBcrbmấy gDTr9hcậu, vBcrbmvì Ckvậy mgRWpErà vBcrbmDUY cgDTr9hhe sựCk nggRWpErạc nvBcrbmhiên gRWpErcủa mình,gRWpEr khgDTr9hẽ nhếchCk gDTr9hmôi!! ĐvBcrbmương nhvBcrbmiên cậgRWpEru biếgRWpErt điềgDTr9hu gRWpErđó lCkàm chgDTr9ho nógDTr9h tứcgDTr9h tốiCk đếngRWpEr mứgDTr9hc nào!!

“này!!”gDTr9h gRWpErKHOA hvBcrbmét Cklớn, đưgRWpEra trưgDTr9hớc Ckmặt vBcrbmnó mộgRWpErt gDTr9hly rượu!

NógDTr9h lưỡgRWpErng gDTr9hlự, cầCkm lCki rvBcrbmượu, vBcrbmrồi vBcrbmnói lớn!

“tugDTr9hi gDTr9hko biếtgRWpEr uốCkng rượu!”

KgRWpErHOA nggDTr9hhiêng đầgRWpEru ngDTr9hhìn nógRWpEr, nửaCk tivBcrbmn nửagRWpEr Ckko!! nhưngvBcrbm gDTr9hmột đứaCk ggDTr9hiống cogDTr9hn nívBcrbmt nhưvBcrbm vBcrbmno nvBcrbmói kvBcrbmo biếtvBcrbm gRWpEruống rCkượu cóCk lgDTr9hẽ làvBcrbm thật!!

CkKHOA ngDTr9hhún vagRWpEri, nhgRWpErếch mépgDTr9h, gRWpErrồi ugDTr9hống gRWpErcạn lCky vBcrbmrượu tgDTr9hrên tay!!

ChợtvBcrbm gRWpErKHOA khgRWpEroác vagDTr9hi nó,gDTr9h vBcrbmnói! VgRWpErới mọigRWpEr người!

“gRWpErđây lvBcrbmà HẢCkI, bạvBcrbmn củgDTr9ha tvBcrbmôi!! TvBcrbmôi tuygDTr9hên bố,gRWpEr từvBcrbm đvBcrbmây trgDTr9hở đigRWpEr, nếCku vBcrbmai gâgRWpEry gDTr9hsự vớivBcrbm vBcrbmHẢI, thìvBcrbm cgDTr9hoi nhưgRWpEr làgRWpEr gâygRWpEr gRWpErsự vớivBcrbm KHOvBcrbmA này!!gRWpEr” gDTr9hánh mvBcrbmắt KCkHOA quétvBcrbm Ckmột lượtgDTr9h đCkàm egRWpErm gRWpErxung quCkanh, vBcrbmbọn chvBcrbmúng lúcvBcrbm đầugRWpEr ngâyvBcrbm nCkgười ngRWpErhìn CkKHOA!! NhưCkng gRWpErlát sagDTr9hu cũngDTr9hg gDTr9hhô tgDTr9ho vBcrbm, gRWpErrồi nâvBcrbmng vBcrbmrượu lêngRWpEr uống!!

Chỉ vBcrbmngoại trvBcrbmừ mấygRWpEr vBcrbmtên bịvBcrbm nóvBcrbm đángRWpErh lầCkn trước,vBcrbm cảgRWpEr DgDTr9hUY nữgDTr9ha!! bọvBcrbmn chvBcrbmúng vBcrbmbiết gDTr9hnó, nhưngRWpErg vgRWpErì gRWpErnghe Cklời gDTr9hDUY gRWpErnên kgRWpEro dgRWpErám làmvBcrbm vBcrbmj, chvBcrbmỉ ứcCk chếCk cgRWpErầm rưvBcrbmợu uốnggDTr9h theo!!

“cậuvBcrbm làgDTr9h bạnCk củaCk KHOAgDTr9h, xgRWpErem nhgDTr9hư cgRWpErũng lvBcrbmà Ckbạn củagRWpEr tôi!!gRWpEr ChgDTr9hào nggRWpErười agDTr9hnh evBcrbmm mớivBcrbm!” chvBcrbmợt DgDTr9hUY bvBcrbmước đCkến Cktrước vBcrbmnó, chgRWpErìa tagRWpEry rgRWpEra gRWpErđể bvBcrbmắt tagRWpEry vvBcrbmới nó!!

NCkó nhìgDTr9hn DgDTr9hUY vCkới gRWpEránh vBcrbmmắt hìgDTr9hnh vgRWpEriên đạnCk! cvBcrbmhỉ hCkận vBcrbmko tvBcrbmhể lagDTr9ho lêngDTr9h đgRWpEránh Cktên nàgRWpEry vìgDTr9h KgDTr9hHOA đangRWpErg ởvBcrbm đây!!

NCkó miễnvBcrbm cưỡnggDTr9h đưagDTr9h taCky rgDTr9ha, vBcrbmbắt gDTr9htay vớvBcrbmi DUYgRWpEr!! TvBcrbmay vBcrbmDUY nắgRWpErm chgDTr9hặt gDTr9htay nCkó! vBcrbmđau! NCkhưng ngDTr9hó vBcrbmvẫn đểgRWpEr gươCkng gRWpErmặt gRWpErbình tgRWpErhản!!! cgRWpEròn gRWpErcười nữa!

BêngRWpEr cvBcrbmạnh, KHvBcrbmOA nhCkìn gRWpEr2 ngRWpErgười mgRWpErà cười!gRWpEr rồivBcrbm vBcrbmcậu tvBcrbmíp vBcrbmtục uốngvBcrbm vBcrbmli thứvBcrbm 2!

“ash!!Ck SagDTr9ho nvBcrbmặng vậCky nèCk!!” ngRWpEró nhăCkn mvBcrbmặt, mgDTr9hở cửa,gRWpEr rồivBcrbm lôiCk KHOgRWpErA Ckvào gDTr9hphòng!! CkNó đágDTr9h vBcrbmvào chgRWpErân CkKHOA mộtvBcrbm cávBcrbmi nCkhư trảgRWpEr thù!!vBcrbm gRWpErAi biểuCk uốgRWpErng nhìgRWpEru qugRWpErá làCkm jgRWpEr, đểgRWpEr giờgRWpEr nCkó phCkải vCkác cgRWpErủa nợCk ngRWpErày vềvBcrbm!! gDTr9hnó ứgRWpErc chếgDTr9h ngDTr9hhất làCk vBcrbmtên DUgDTr9hY!! ĐvBcrbmúng lgRWpErà lgDTr9hấy chuyCkện Ckcông tCkrả thgRWpErù tCkư Ckmà!! vBcrbmKHOA sCkay xỉgRWpErn, vBcrbmphận đàgDTr9hn egDTr9hm Ckcũng cCkó thCkể vácgDTr9h đạiCk kgDTr9ha vềvBcrbm chứ!gDTr9h! VgRWpErậy màvBcrbm vBcrbmtên đgRWpEró vBcrbmchỉ nóigRWpEr mgRWpErột tiếnggRWpEr “HẢIvBcrbm lgDTr9hà gDTr9hbạn Ckcùng Ckphòng vớiCk KvBcrbmHOA!! gRWpErNên gDTr9hcho vBcrbmcậu ấvBcrbmy dẫngRWpEr KHCkOA vCkề lgDTr9hà đgDTr9hc nhấtCk!!” rgRWpErồi vBcrbmcái bvBcrbmọn gDTr9hkia vBcrbmcũng gậtgDTr9h Ckgật gDTr9hcái đgRWpErầu xogDTr9hng ngDTr9hgồi gRWpErxuống gRWpErtíp tụcgRWpEr uốnggDTr9h rượu!Ck! ứcCk Ckchế vBcrbmko vBcrbmchứ? CùnCkg phCkòng thgRWpErì Ckliên qgRWpEruan gRWpErj hả?gDTr9h tCkên mặtCk dàvBcrbmy gDTr9hkia!! gRWpErnó hếtvBcrbm dậmgDTr9h châCkn xugRWpErống sànCk, rồvBcrbmi nhvBcrbmảy tCkưng lênvBcrbm vgRWpErì tứCkc!! rCkồi baCko nCkhiu gRWpErtức giCkận nógDTr9h gRWpErdồn hếtvBcrbm gRWpErvào gRWpErchân KHOAgRWpEr, gDTr9hđá lCkấy đCká để!!

“ưm…………….TRANGCk THƯ!!!Ck” trovBcrbmng cơngDTr9h Ckmê magRWpErn, hắnvBcrbm liềnCk gRWpErgọi vBcrbmtên vBcrbmmột gDTr9hngười!! nóigDTr9h đgDTr9húng gRWpErhơn gRWpErlà gọCki nó!!

CgDTr9hhân vBcrbmcủa vBcrbmnó ngCkưng giữagDTr9h gRWpErko gRWpErtrung, vBcrbmnó ngồivBcrbm xuốnCkg, lắnvBcrbmg Cknghe!! ThoángDTr9hg vCkui mừngCk, kêvBcrbmu Cktên nóvBcrbm, gDTr9hchắc Cklà tgRWpErhích òivBcrbm!! HCkắc hắc!vBcrbm! vBcrbmxem gRWpErnhư kếvBcrbm hoạgRWpErch thCkành cgDTr9hông mộtgDTr9h nửa!

“HẢI…………HẢICk…….” hắngDTr9h Cktíp gRWpErtục lầmvBcrbm bvBcrbmầm!! nógRWpEr vBcrbmthì muốnvBcrbm tgDTr9hé vBcrbmxỉu!! cgRWpErái Ckj mvBcrbmà HẢIgDTr9h chgDTr9hứ!! LúcgDTr9h gDTr9hlà covBcrbmn gáigRWpEr nógDTr9h làgRWpEr TRgDTr9hANG THƯvBcrbm nhgRWpEraz!! CvBcrbmòn HẢICk làCk cvBcrbmon vBcrbmtrai mà!!

gRWpErNó tròvBcrbmn xCkoe mắt,gRWpEr gưvBcrbmơng mgDTr9hặt thogDTr9háng sợgDTr9h hgRWpErãi!! Đừng………..đừgRWpErng Cknói gDTr9hlà hắngDTr9h gDTr9hbiến tvBcrbmhái nhazCk!!! CovBcrbmn tgRWpErrai cCkũng gRWpErthích sgDTr9hao? đang tính đứng dậy, chợt hắn quơ tay, làm nó ngã vào lòng hắn!!

Hắn đang trong cơn say, thấy nặng nặng liền lờ mờ mở mắt!! hắn thấy miên man một gương mặt khá là quen thuộc!! là HẢI sao? ko!! sao giờ lại là TRANG THƯ chứ? Là TRANG THƯ sao? đúng rồi, đôi mắt này…………là của TRANG THƯ!! Cả cái mũi, rồi đôi môi!!! Hắn chăm chăm vào đôi môi đó, cứ sát lại gần!!!

Nó như đơ người! (t/g: bịnh truyền kíp mờ!! ai hun cứ đơ người á!! Rồi hun xong lại ****!! hắc hắc!!-TT: mi mún chết lắm rồi phải ko? ta cho mi mấy nhát nhaz!!!!*gương mặt nham hiểm, tay lăm le con dao phay sáng lóa*-t/g: ko!! em iu đời, TT tỉ tỉ tha cho em!!)

Rồi chuyện j tới cũng tới!!!

Đêm tối, trong một căn phòng VIP của trường BOY, có hai mỹ nam đang làm một chuyện mà bất kì nữ sinh nào nhìn thấy cũng phải hét lên!!! Một , họ hét lên vì đc thõa con mắt!! hai, họ hét lên vì nghĩ đây là những cảnh biến thái nhất trong lịch sử loài người! (hì!t/g chém hơi quá!)

Chừng 30 giây sau, nó mới ý thức đc chuyện xảy ra, đương nhiên nó nhanh chóng đẩy hắn , đứng dậy!! nó lấy tay sờ môi mình!! Sao vậy nè!! Nó tự nhiên thấy…………..thinh thích nhaz!! Nó cảm thấy tê tê nơi đầu môi!!

Nó liền lắc đầu trước nhận định đó, rồi chạy thẳng vào WC, ngồi trong đó hàng giờ liền!! tự nhiên…………tim nó đập nhanh quá!