You are here

Thiên thần bóng tối - Chương 27

……
“ Camera chắc chắn ở khắp nơi…. vậy mà vẫn có bao nhiêu cảnh vệ đứng canh… Tại sao sóng từ lại bị chặn?... Có fải anh ấy là người quản lí tất cả hệ thống an ninh? Anh ấy giống như bóng ma bí ẩn trog căn fòng tối ý… Ôi! Ôi! Yến Chi! Không được đổi chủ đề.. mày đang phân tích an ninh của khu biệt thự cơ mà!... Máy tính ấy bị treo khi có tay người khác chạm vào…mik chắc chắn thao tác “back chương trình” không sai… vậy là 1 chiếc máy tính không thường? và đương nhiên quan trọng vô cùng. Có lẽ nếu sử dụng được thì lại cũng như máy trog fòng Lâm Chấn Khang, mật khẩu 32 kí tự!... làm quái gì đoán ra nổi… Mà mik đụng vào máy tính anh ấy, anh ấy có nghi ngờ gì không nhỉ? Lúc ấy cũg có vẻ không mấy dễ chịu…. ánh mắt quả thực rất hút hồn và… và đáng sợ…. Ôi!!!! Mày lại chuyển đề tài……..Cái đầu! cái đầu! “
- Đang nghĩ gì mà tự đánh vào đầu mik vậy?
Yến Chi đứng bật dậy, quay lại nhìn Chấn Khang mới về và bước vào fòng cậu.
- Ak` không! … Em suy nghĩ lung tung thôi! Anh đi đâu về muộn thế?
- Anh có cần thông báo lịch trình của anh cho em không?
- Đương nhiên không! 
- Em ăn tối chưa?
- Ăn rồi, giúp việc nhà anh nấu ổn lắm và cư xử cũg rất dễ chịu nữa
- Vây tốt… Lần sau đến gọi trước cho anh, dạo này anh hơi bận!
- Sao? Anh sợ e điều tra được bí mật gì của anh ak?
Khang bật cười, lại chỗ bàn làm việc định mở laptop
- Tuỳ e nghĩ. Cha e muốn gì thì em cứ tuân lệnh thôi. Nhưg báo trước ông ấy sẽ thất vọng đấy… vì khu biệt thự này chẳng có bí mật nào cả!
- Không có mà hệ thốg an ninh lại chặt và phức tạp vậy sao?
- Anh chắc 1 ông trùm mafia như cha anh hay cha em chẳg muốn 1 tên nội gián hay điệp viên cấp cao nào lọt được vào nhà mik để tìm hiểu 1 kế hoạch làm ăn phi pháp nào đó!
- Um. Em không muốn quan hệ của chúng ta bị ràng buộc bởi cha anh hay cha em! Đó là việc của họ và chúg ta thì vẫn là bạn!
- Ok! nếu hơn nữa thì tốt!
- Hơn nữa?
- Ví như…. Người yêu!
- Thật đểu giả! Anh đã giới thiệu với em cô người tình sống cùg anh đấy, thiếu gia ak!
- Em có nhầm lẫn rồi! với anh, người tình và người yêu … khác nhau!
- chỗ nào?
- Người tình như 1 chất kích thích bất kể lúc nào có hứng thú… Còn người yêu… phải ngang hàng! Tức giúp đỡ anh đc trong chuyện làm ănvà để anh giới thiệu với các mối quan hệ xã hội cùg đẳng cấp và địa vị!
- Anh tham quá đây!
- Đàn ông không có tham vọng và chí tiến thủ là loại bỏ đi!
Tay Khang lướt trên bàn fím laptop. cậu hơi mỉm cười vì hệ thốg an ninh báo lại đã có kẻ muốn đột nhập vào nhưg đương nhiên bất lực với những dãy mật mã dài ngoằng…
- Muộn rồi đấy, tiểu thư! Cha em sẽ lo lắng lắm, nhất lại là ở chung fòng với 1 kẻ không nghiêm chỉnh như anh!
- Anh đang cảnh báo đấy ak?
- Tuỳ em nghĩ!
- Nếu em bảo tối nay không về?
- Thì … tốt!
Chấn Khang đóng laptop… mắt nhìn về fía Yến Chi và chân bước lại fía giường nơi nhỏ đang ngồi… Chj cởi áo khoác và làm như đang cảm thấy nóng chứ không phải tán dương cùg suy nghĩ của Khang!
- Con gái anh quen có 2 loại khi nằm trên giường.. hoặc chống cự hoặc phục tùng…. Em định chọn loại nào?
- Không gì cả! e chẳng có ý định nằm trên giường anh!
- Vậy mà em đang ngồi trên giường anh với chiếc váy ngắn khoe đôi chân trần trước mắt anh .. và chiếc áo khoác vừa cởi như 1 lời đề nghị đấy!
- Đừng cố suy diễn!
- Dù không phải ý định của em thế thì lúc này e cũg đang kích thích anh quá liều!
- Dừng hành động đi…. thiếu gia! 
Tay Khang đang tháo khuy áo và mắt nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống cô gái trước mặt..
- E bảo dừng đi và… quay lại nhìn coi, người tình của anh kìa!
Khang chợt khựng lại, quay đầu… Đúng như Chi nói, Băng đang bước vào và cũg vừa dừng lại khi kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra..
- Thiếu gian ak, sao em ghét nhữg kẻ phá đám kinh khủng! Chắc anh cũg như em,thấy mất hứng rồi?
- Ra ngoài đi! – 1 câu ra lệnh hơi khó chịu khi Khang nhìn Băng! Và đương nhiên, nhỏ chẳng có lí do gì để ở lại. Băng quay người….
Nhưg Yến Chi đứg dậy và… với nhữg cử chỉ khiêu gợi vô cùng… nhỏ choàng lấy cổ Chấn Khang…
- Không đc! để em ra lệnh lại cho…. “Sang khu A và đem 1 cốc nước cam về đầy cho người tình ò ta….. đêm nay…”
Giọng nói và hơi thở của Chi áp sát vào Chấn Khang… trước khi cậu ôm lấy nhỏ, 1 câu mệnh lệnh nhẹ nhàng phát ra đủ để cho Băng nghe:
- Làm vây đi!
Băng vừa ra khỏi fòng, Khang ghì lấy Yến Chi và hôn cuồng nhiệt… Chi luôn biết cách đánh thức ham muốn của 1 thằng đàn ông nhưg đó không phải ý định cuối cùng… Nhỏ đẩy người Khang ra… Khang cố ghì chặt và vẫn tiếp tục như 1 con thú đói…Nhưg Chi một lần nữa đẩy mạnh cậu ra!
- Không! ..ko phải lúc này……
- Tại em thôi! – Khang đẩy Yến Chi lùi nhanh và ngã ầm xuốg giường..
- Khoan… khoan đã…
Nhưg Khang đã vồ tới và tháo khuy áo của nhỏ… Cậu tiếp tục hôn… vồ vập và thô bạo..
- Người tình của anh… sẽ…vào đấy!
Khang khựng lại:
- Em định tặng anh hoa hồng rồi tát nc luôn vào mặt anh sao?
- Không phải! … em chỉ đang muốn biết người tình của anh… quan tâm anh tới mức nào..
- Ý em là gì?
- Em đang cố tình.. chọc tức cô ta, anh không thấy sao? Người con gái của anh thấy anh nằm trên giường và chiếm đoạt một cô gái khác… cảm giác sẽ thế nào nhỉ?
- Em đang bỡn cợt với anh sao?
- Anh nghĩ đi… chút nữa, cô ta quay lại… hoặc bàng hoàng nhìn và cốc nước vỡ choang hoặc… không dám nhìn và chạy như bay ra cũng nỗi ghen tuông…
- Nếu.. không quay lại?
- Thì rõ rồi.. cô ta hoàn toàn sợ phải nhìn thấy cảnh tượng này… cô ta yếu đuối hơn em nghĩ…
- Em đang làm phép thử sao?
- Chẳng phải anh cũng muốn biết đấy ak?
….. Cánh cửa fòng ngủ của Khang kẹt mở… Hải Băng đang bước vào… Chi liếc nhìn Khang, mỉm cười… Khang cúi xuốg, xé toạc áo Chi ra và tiếp tục làm việc đang làm, dù lúc này ham muốn không còn là tột đỉnh nữa.
Băng đang tiến lại… nhỏ dừng chân khi thấy cảnh tượng trên giường, nơi nhỏ đã nằm suốt thời gian qua… Sững người vài giây… Khang như vẫn chìm trong cuộc yêu mãnh liệt nhưg thực chất vẫn để ý hành động của Băng… Và nhỏ.. không thể đứng trơ ra đấy mà xem tiếp được.. Nhỏ quay người, bước đến đặt khay đựng cốc nước bàn rồi… lại quay người hướng về fía cửa vào.
Cửa fòng Khang lại khép…
- Chẳng giống 1 suy đoán nào của em… cô ta.. hoàn toàn dửng dưng và bình thản quay đi..
Chấn Khang đã dừng mọi hành động từ lúc nào, cô gái với chiếc áo bị xé trần trụi trước mặt cậu cũg chẳg làm nỗi thèm khát trỗi dậy thêm nữa… Trong đầu Khang, giờ đang có nhữg suy nghĩ.. không cách nào giải thích.
- Cô ta có thật là người con gái của anh?? kể cả không có tình cảm đi nữa, thì khi thấy 1 cô gái khác đang nằm cùg anh trên chiếc giường anh và cô ta đã nằm… cũg không thể nào…bình thản đến vậy.. không thể…. – Chj đưa tay ôm lấy Khang – Mà thôi, kệ cô ta.. chúg ta tiếp tục đi anh…
Giọng nói ngọt ngào vang bên tai, thứ nước hoa quyến rũ vương khắp nơ fảng fất bên mũi Khang. Và lúc này.. Yến Chi lại la người bắt đầu. Nhỏ dướn lên… hôn lên cổ, lên cằm… rồi lên môi Khang… thật khêu gợi…. Nhưg Khang hoàn toàn bất động trước tất cả..
- Anh…
- Biến đi! – Khang bất ngờ đẩy mạnh Yến Chi xuống và cậu nhảy ra khỏi giường.. lao như bay ra khỏi fòng..
Trên giường, Yến Chi kéo lại áo mình, hơi mỉm cười trên gươg mặt… đã tối sầm. Dù sao cũg là lần đầu tiên có kẻ dám đẩy nhỏ ra khi nhỏ là người bắt đầu…

…….. Băng đang đi một mik trên hành lang vắng lặng, bước chân thật chậm rãi..
Bỗng, 1 bàn tay bạo lực kéo mạnh nhỏ quay lại… Khang đang nhìn Băng, thở hổn hển vì mới chạy, vẻ như không gặp được nhỏ lúc này, Khang sẽ phát điên luôn.
- Tại sao em lại như thế? tại sao em có thể như thế???
Đáp lại Khang là ánh mắt khó hiểu..
- Em thật sự… thật sự không có cảm giác gì sao?? Không 1 chút cảm giác gì sao?? Nhìn thấy ta và người con gáí khác trên giường đó.. sao e có thể dửng dưng mà quay đi?? Sao em có thể làm thế… Em muốn làm ta phát điên lên phải không? Em đang thách thức sức chịu đựng của ta phải không??.. Vậy ta nói cho em biết.. ta thực sự đã chịu hết nổi rồi… Em làm ta muốn điên lên! Em làm ta chỉ muốn điên lên!!!!!!!
Băng từ từ đưa 1 tay gạt tay Khang ra khỏi mik…. NHỏ quay đầu… chậm rãi bứơc tiếp…
- Thực sự thì em… không coi ta ra j….. sao????
Chân Băng vẫn bước và 2 bàn tay Khang đã xiết chặt lại….
…………
Gần 2h sáng.. Chi đi trên hành lang khu giữa, định ra khỏi khu biệt thự.
- Dẫu chưa tìm ra được bí mật nào… nhưg mik vẫn thấy khu biệt thự cò nhiều điều thú vị lắm…
Chi sững lại, mắt để yên không chớp và miệng vẫn nói như 1 cái máy:
- Thực sự thì mik đã tìm ra 1 bí mật tuyệt nhất đối với mik……
Trứơc mắt Yến Chi… cách khá xa trên dãy hành lang.. Gần cửa vào fòng 102.. Chấn Phong đang đứng dựa tường.. mắt nhắm nghiền, tay đút túi, tai đeo mp3.. Cậu vừa trở về từ fòng thí nghiệm…
Chi cứ đứng ngây người.. và như hành động theo cảm tính, nhỏ rút di động, giơ lên và bấm nút chụp hình liên tục…
……..
Lâm Chấn Đông đang ngồi trước bàn làm việc đặt laptop. Ông vừa đáp chuyến bay cuối ngày về nước và lập tức về khu biệt thự của 3 cậu con trai.
Trên màn hình laptop, hình ảnh đang được thu về từ camera dãy hành lang khu giữa… nơi 1 cô gái đang cầm chiếc di động và chụp ảnh không ngừng… Lâm C. Đông chợt cười…
- Phán đoán của mik chưa bao giờ sai…
………….

- Tình hình thế nào con gái yêu?
- Vẫn tốt ak! Nhưg an ninh ở đó rất phức tạp, con nghĩ con cần thời gian
- Còn chuyện với mấy thằng con đại tài của Lâm C. Đông?
- 1 người đã mất, thật tiếc. nhưg 2 kẻ còn lại thật sự không hề tầm thường. 1 kẻ tham vọng, toan tính và sắc xảo. 1 kẻ… bí ẩn vô cùg, nhưg con chắc đằng sau khuôn mặt sắt đá ấy là 1 bộ óc siêu phàm!
- Ta hiểu con nhất trên thế gian này đấy, con gái ak!
- Vâng, thưa ba… Con không kìm chế nổi sự rung động của trái tim mik… Và con đang nghĩ, 1 tên có gia đình quyền thế nhưg bất tài và nhu nhược so với 1 người địa vị xã hội không = nhưg có 1 cái đầu thiên tài thì…. Ba nghĩ sao? ( Chap bị thiếu có nói đến, con trai ngài Thượng nghị Oban-rad si mê cô tiểu thư nhà Hoàng Bá và trên mặt báo có thông tin mùa xuân năm sau, hắn và Yến Chi sẽ đính hôn, “tên bất tài và nhu nhược” là hắn)
- Theo tin mật thì.. bộ óc siêu phàm con vừa nói, ta chắc là thằng con thứ 2 của LCĐ, người làm ông ta có được đỉnh cao ngày hôm nay và không có cậu ta, sự nghiệp của LCĐ sẽ dễ dàng trở về con số 0! ..ta không hề phản đối 1 thằng con rể như thế cùg 1 mối quan hệ tốt đẹp với gia đình Lâm chấn đâu!
- Vậy con hiểu rồi.. thưa ba. Nếu có được anh ấy, con nghĩ ba sẽ làm cho ngài Thượng nghĩ sĩ không đủ phiếu bầu trong cuộc tổng tuyển cử mùa xuân năm sau…
….
8h sáng…Tay qlí vào fòng Chấn Khang ..
- Cậu chủ không dùng bữa sáng sao?
Khang ngồi trên giường, đan chéo 2 tay vào nhau. Dưới đất, tàn thuốc lá rơi vai~ và 1 bao thuốc hét nhẵn nằm lăn lóc…
- Cậu chủ mất ngủ đêm qua ak? Vì Hoàng Yến Chi từ chối và tự ý bỏ về/
- Là ta đã đuổi cô ta ra khỏi fòng…
- Hoàng Yến Chi sao? Sao có thể…. Cậu chủ không thể vì phút nôg nổi nhất thời mà phá tan mối quan hệ ấy!
- Đừng có dạy đời ta! Ta biết phả làm thế nào… Cút ra đi!
- Em sẽ ra. Nhưg em vào để báo với câu chủ. “lũ chó hoang lại lên cơn dại, chúng thường xuyên không tuân thủ nội quy… Và mấy ngày nay, chúg tổ chức đánh nhau liên miên, 2 kẻ đã mất mạng
- Lũ điên… Vứt xác cho Seiky ! ( nhớ không các bạn? seiky là con trăn cưng của Leader đó)
- Theo lời của 1 tên thì thằng Leader nói không cho Seiky “xơi mạng” anh em… mà sẽ thưởng cho thú cưng ấy 1 món mồi hấp dẫn chưa từng thấy, hấp dẫn với cả hắn và với cả… cậu chủ đấy ak….
Mắt Chấn Khang trợn lên, cậu nghiến răng…. nỗi khó chịu mây ngày nay cần được giải toả…
…. Khu B. Lũ tội phạm đang nhốn nháo, hò hét vây quanh 2 tên đang vật lộn nhau. Chúng lao vào nhau như 2 con hổ dữ tranh mồi.. máu me be bét. 2 tên càng xung, cành bị đòn đau và hiểm thì lũ xug quanh lại càng vỗ tay, hò hét tán dương hơn…
Cửa fòng bỗng mở toang ra…
-Chúg mày phát dại lên đấy ak?
1 tiếng hét khó chịu, Chấn Khang đang bước vào….
- Câm miệng!!!! - Tiếng quát to và quyền lực của Khang làm áp hết tiếng reo hò. cả “lũ chó hoang” im re, cùg quay lại nhìn Chấn Khang… …
- Tao dạy chúng mày làm cho dại hả? Muốn làm chó dại thì cút ra ngoài đường!! Cuốn xéo luôn đi cho khuất mắt tao!!!
Mắt Khang trợn trừng lên, cơn giận dữ đang bốc khói. Lũ tội fạm biết không nên ho he gì lúc này, để Khang điên lên tới mức phải rút súng ra thì…
- Chúng mày không coi tao ra gì phải không? Không thực hiện qui định.. chúng mày muốn chống tao fải không???? - Giọng Khang lại gầm lên… 1tên tội fạm có vẻ rụt rè và sợ hãi lên tiếng:
- Không…không phải.. cậu chủ….
- Không phải mà chúg mày phát dại lên thế ak? Chúng mày không sợ tao phải Khang?
- Ai dám không sợ cậu cả chứ?
Đám tội fạm quay sang nhìn.. Leader từ fòng trog đang bước ra..k liếc anh mắt khó chịu đến chỗ hắn
- Mày ra lệnh cho chúng cắn càn fải không?
- Cậu chủ không nên nói thế… lũ chó thấy khó chịu thi cắn nhau thôi… vẫn còn may là…. Chúng chưa quay lại.. cắn chủ đấy..
Vài tên tội fạm bụm miệng cười… mặt Chấn Khang tối sầm lại:
- Ừ, thật may, nếu đứa nào làm thế…. Tao sẽ bẻ răng, chặt chân nấu giã cày và đập vỡ sọ ra lấy óc luộc ăn lắm…Tao đoán là óc chó rất ngon…
- Vậy thì không ổn rồi…Câu chủ cũg biết ông chủ tốn bao nhiêu tiên mới đưa được lũ chó ấy về đây. cậu chủ không quản nổi mà đem ra giết thịt như thế.. cậu định ăn nói với ông chủ thế nào???
- Mày không phải lo, lo giữ cái mạng của mày đi…
- À vâng, tôi sẵn lòng nghe cậu chủ căn dặn mà…
Chấn Khang liệc mắt nhìn 1 lượt lũ tội fạm….
- Nếu chúng mày còn để tao đến đây vì chuyện này nữa… tao sẽ không nói lời nào mà chỉ rút súng ra thôi…. – Khang liếc nhìn tên Leader, hắn khẽ cười
Khang quay đi mà vẫn chưa thấy cơn giận nguôi ngoai….
- Đã vậy, tôi cũg muốn nhắc cậu chủ… cậu chủ sẽ phải đến dây tiếp đáy.. đương nhiên không phải vì chuyện này nữa… Người tình của câu chủ… hấp dẫn lắm…
Khang toan rút súng nhưg tên qlí ở ngoài đã ra hiệu bình tĩnh…Chân cậu bước tiếp trước khi dằn 1 câu:
- ĐỤng đến người tình của tao… là đụng đến tao…Mày nhớ đấy!
……

10h đêm.

“- huhu.. mẹ ơi…mẹ .. mẹ đừng đánh anh nữa..
- Nam! Con tránh ra….
- Mẹ…con xin mẹ… là lỗi của con .. tự ý con chạy ra ngoài chơi mà mẹ….
- Con không được khóc… con ra chỗ khác đj…
…….
- Phong!con biết lỗi chưa??? Con còn lì thế được phải không??
Vút… vút…vút…
- Á á mẹ ơi… mẹ đừng đánh anh nữa mà….
- Chấn Phong! Ta hỏi con biết lỗi chưa? Trời thì mưa mà con để em chạy ra ngoài… em bị ốm thì biết làm sao?
- Là tự ý con mà mẹ….anh rầm mưa đi tìm con đấy thôi… người bị ốm là anh kia kìa…
Vút…vút…
- Phong! Con không mở miện ra phải không?
- Mẹ đừng đánh anh nữa… anh đau mà….
Vút… vút… - Vẫn không mở miệng ra xin lỗi…. xem con lì tớ mức nào.. ( vút…vút….) - Đứa con bất hiếu này…. bất hiếu!!!
- Mẹ! anh chảy máu rồi… mẹ đừng đánh nữa mà.. huhuhu…
- Mày im đi! Mỗi lần này nói tao càng bị đánh nhiều hơn thôi!
Chát!!!
- Con dám to tiếng với em sao??? Con không trông được em mà còn dám to tiếng quát em??
- Nó có phải trẻ lên 3 đâu! Nó = tuổi con và con cũg là con trai mẹ đấy!
Chat!!!
- Im ngay! mẹ không có đứa con như mày… ! Mày được sinh ra để bảo vệ Chấn Nam! Và chỉ thế thôi!
- Vậy tại sao mẹ không mướn vệ sĩ và giết quách con đi?
- Không đc! Mày quên mẹ đã nuôi nấng mày khó khăn thế nào ak? thằng bất hiếu…
- Thì ra mẹ còn nhớ con là con trai mẹ đấy….
……….

- Chấn Nam? Con sao thế? Con mệt ak?
- Chỉ hơi hơi thôi mẹ… mẹ và anh đừng cãi nhau nữa….
- Phong! Con còn đứng đó được sao? Đi mua thuốc cho e đi!
- Con biết rồi! 
- Mẹ.. mẹ đừng bắt anh đi… trời còn mưa to lắm….
- Phải trưng phạt nó vì nó làm con trai mẹ mệt thế này….
- anh không phải con trai mẹ sao?
- Chấn Nam ak….con ngoan quá…. mẹ yêu con nhất…chỉ yêu con thôi……
- Anh nghe thấy đấy mẹ… anh sẽ buồn lắm……………”

……….. Chấn Phong choàng tỉnh, bật dậy trên giường..
Mồ hôi ướt đẫm áo sơmi… Phong thở dốc, hơi thở gấp gáp và bấn loạn…Xug quang tối đen như mực, bóng đêm bao trùm với 1 sự tĩnh lặng đến gai người….
Mưa!
Tiếng mưa đêm vọng về từ đâu đó xa… rất xa….
Tiếng mưa ù ù bên tai Phong ….
Mắt cậu bỗng… mở căng….2 bàn tay xiết chặt lại…. người Phong run lên….

Bình luận

Ảnh của ketoidobongdem_13012001
ketoidobongdem_...28/04/2013 - 14:12

Mẹ của Phong và Nam hay thật. Có cần tỏ ra thiên vị thái quá vậy không?