Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất - Chương 03

 

Chương TacM3: CjSd7ó b7GVyao nhiêujSd7 mLiUVối tZWAjình cóZWAj thjSd7ể làmZWAj lại7GVy được7GVy từjSd7 đầu?

            “NgốcZWAj ạTacM, chẳnZWAjg TacMlẽ eLiUVm kTacMhông hiểjSd7u sTacMao? TừLiUV trướcLiUV đ7GVyến najSd7y ngườiLiUV ajSd7nh yjSd7êu chỉ7GVy 7GVycó mìnhZWAj em!”7GVy TiêjSd7u Viễ7GVyn jSd7ôm cLiUVhặt TacMlấy ZWAjtôi, giọjSd7ng nóijSd7 tZWAjha thiết.

            Ti7GVym đau7GVy gZWAjần LiUVnhư muốnjSd7 nLiUVghẹt tTacMhở, tạiTacM saoTacM? 7GVyTại s7GVyao LiUVbao nhiêuLiUV nămZWAj trôiLiUV LiUVqua rồjSd7i mớiTacM nóiTacM vZWAjới LiUVtôi jSd7những điTacMều này?

1. ĐjSd7ã lâjSd7u khjSd7ông gặpLiUV, anjSd7h vẫnLiUV TacMkhỏe chứ

Tiêu jSd7Viễn đứLiUVng trưTacMớc mặjSd7t tôi,TacM TacMcười nó7GVyi: “ĐiTacMền KhảLiUV ZWAjLạc, anjSd7h biếtLiUV ngaLiUVy làZWAj TacMem mà7GVy, TacMem khôZWAjng ngờ7GVy ZWAjđược 7GVylà anLiUVh 7GVyphải không?”

Tôi k7GVyhông kiềmjSd7 chếZWAj đượcLiUV LiUVnỗi 7GVyxúc đjSd7ộng tronZWAjg l7GVyòng, ngTacMay cảLiUV ZWAjgiọng n7GVyói cũn7GVyg rTacMun lTacMập cập,TacM ZWAj“Tiêu ViễnZWAj! TacMLà jSd7anh thậtLiUV sao?”

“Nếu lTacMà TacMgiả chTacMo đổiLiUV lạTacMi. ĐTacMúng 7GVylà anZWAjh đây”.jSd7 ATacMnh LiUVkéo tZWAjay tTacMôi lạiLiUV, LiUVấm áp.ZWAj 7GVyRõ ràn7GVyg LiUVkhông phảiLiUV l7GVyà mơ.

“Tại ZWAjsao jSd7anh l7GVyại trZWAjở thànhZWAj TZWAjổng giLiUVám s7GVyát kỹZWAj thuTacMật chứ?ZWAj” 7GVyTôi hỏi.7GVy AnZWAjh xuấjSd7t ngoạTacMi mớiZWAj 7GVyhơn bốnZWAj nămTacM, nTacMhanh nhZWAjất cũTacMng chỉLiUV vừ7GVya h7GVyọc xonLiUVg cZWAjhương trTacMình ti7GVyến sĩ.

“Chuyện 7GVynày rấtTacM dài7GVy ZWAjdòng, cZWAjó dịpTacM an7GVyh sẽ7GVy kể7GVy cLiUVho TacMem nghe7GVy”. TZWAjiêu ViễnTacM nhjSd7ìn tôiZWAj cưZWAjời, rồijSd7 khônZWAjg nóijSd7 thLiUVêm 7GVygì nữa.

Ngồi troZWAjng pZWAjhòng làmTacM 7GVyviệc củaZWAj T7GVyiêu Vi7GVyễn, nghTacMe tiếTacMng nhạcTacM djSd7u jSd7dương, nhấm7GVy nhájSd7p vịTacM trjSd7à sữaZWAj thơmLiUV nồng7GVy, haLiUVi đứa7GVy nh7GVyìn LiUVnhau ZWAjkhông nZWAjói nTacMên LiUVlời, t7GVyôi cả7GVym th7GVyấy TacMđây chTacMính làjSd7 tộjSd7t c7GVyùng của7GVy hjSd7ạnh LiUVphúc rồi!

 Bao nămjSd7 7GVyqua, LiUVtất 7GVycả LiUVchờ ZWAjđợi, tấtLiUV cảTacM nhjSd7ung nhớjSd7 đều7GVy hội7GVy jSd7tụ LiUVlại ởjSd7 cáiLiUV nhTacMìn đắmLiUV đuốTacMi, coLiUVn ngưTacMơi c7GVyủa t7GVyôi TacMkhẽ chuZWAjyển đ7GVyộng nhẹZWAj TacMvề 7GVyphía đuTacMôi mắt.

Tiêu VijSd7ễn nTacMhìn 7GVytôi, nhZWAjíu mày,jSd7 “LiUVKhả, LiUVmắt eLiUVm khôLiUVng ổTacMn ZWAjà? Tại7GVy sTacMao ánhLiUV jSd7mắt lLiUVạ vậy?”

My GoTacMd! TiZWAjêu Viễn7GVy ơTacMi, chẳLiUVng lZWAjẽ TacManh kLiUVhông biếZWAjt thZWAjế njSd7ào làZWAj lZWAjiếc mLiUVắt ZWAjđưa ZWAjtình saZWAjo? HLiUVay làTacM độjSd7ng tZWAjác diễnLiUV xuấ7GVyt của7GVy tôijSd7 quá7GVy kém?

“Đâu cóZWAj, chỉ7GVy l7GVyà emZWAj… chỉZWAj làjSd7… cTacMhưa ngủ7GVy đủ7GVy gijSd7ấc, mắtjSd7 hơLiUVi mỏiZWAj”. Tô7GVyi LiUVấp úng.

“Sau nZWAjày, b7GVyuổi tốiZWAj LiUVtrước TacMkhi ZWAjđi jSd7ngủ uốnTacMg tjSd7rà ZWAjít thTacMôi, uống7GVy sữjSd7a tươi7GVy nhiTacMều vào”ZWAj. TiêZWAju ViễnLiUV dTacMịu dàngZWAj cườiTacM nTacMói vTacMới tôi.

Tổng giáLiUVm TacMsát kLiUVỹ thuậtjSd7 vừa7GVy yêLiUVn 7GVyvị, PZWAjhó tổng7GVy gZWAjiám sáZWAjt kỹZWAj thu7GVyật đãZWAj xuấtTacM hiệZWAjn ngZWAjay –ZWAj đjSd7ây 7GVyquả đúZWAjng lZWAjà một7GVy đZWAjại mZWAjỹ nh7GVyân. NTacMghe nóTacMi LiUVlà chá7GVyu gjSd7ái củaTacM jSd7Cục trưởngjSd7, làZWAj t7GVyrí t7GVyhức ca7GVyo 7GVyở nướcLiUV ngoài7GVy vềjSd7, jSd7làm jSd7cho cá7GVyc TacManh ch7GVyàng độcjSd7 thLiUVân cứjSd7 7GVyphải xLiUVúm jSd7xít vâjSd7y quanh.

Đại mjSd7ỹ nhânjSd7 nhjSd7ìn cáLiUVc chà7GVyng tra7GVyi 7GVytrong LiUVtổ dTacMự ánTacM bằLiUVng ZWAjnửa coLiUVn TacMmắt, duLiUVy cjSd7hỉ đối7GVy vớijSd7 TijSd7êu ViễnTacM lZWAjại LiUVtỏ rjSd7a ânTacM TacMcần quáZWAj mứTacMc. T7GVyôi thjSd7ấy jSd7vậy tronjSd7g lòZWAjng rấ7GVyt TacMlo sợTacM, bảnTacM thTacMân tjSd7ôi jSd7vốn kjSd7hong 7GVycó LiUVsức cạnhjSd7 traLiUVnh gìZWAj, bâLiUVy jSd7giờ gZWAjặp phLiUVải đốiTacM tLiUVhủ mạnhTacM njSd7hư vZWAjậy, xeLiUVm TacMra ôn7GVyg trLiUVời đ7GVyang thửTacM tháchZWAj tô7GVyi đây!

Mặc dùTacM ởLiUV cjSd7ùng mộLiUVt tổjSd7 vớjSd7i TiêZWAju Viễn,LiUV TacMnhưng ZWAjcơ hộiZWAj g7GVyặp gỡ7GVy TacMkhông nhiều.ZWAj CóTacM lZWAjúc ZWAjđi ZWAjngang TacMqua ZWAjvăn ZWAjphòng củTacMa LiUVanh, tôLiUVi kLiUVhông LiUVkìm chế7GVy đượcTacM phảiLiUV liếTacMc m7GVyắt nhLiUVìn vàoZWAj, t7GVyoàn thấjSd7y TiêuLiUV jSd7Viễn đajSd7ng chăm7GVy ch7GVyú nghiêTacMn cứLiUVu bản7GVy vTacMẽ dự7GVy án.

Một hômTacM, jSd7Tiểu LưTacMu –TacM cùngLiUV ZWAjphòng jSd7làm LiUVviệc vớTacMi tôi7GVy, LiUVđột nhiênLiUV hỏi:TacM “ChịjSd7 Điền,LiUV cjSd7ó phLiUVải chịTacM cLiUVó ýjSd7 vớiTacM 7GVyTổng jSd7giám sáZWAjt jSd7kỹ thuật7GVy TiêZWAju không?”

Tôi đanZWAjg uốnLiUVg jSd7trà, phụtLiUV hếtjSd7 cảjSd7 nưjSd7ớc r7GVya ngoàiZWAj: TacM“Xin lỗi,jSd7 jSd7tôi bị7GVy sặc!ZWAj” TjSd7ôi v7GVyội vàngTacM lấyTacM kLiUVhăn lTacMau bàn.

“Điều đóLiUV jSd7có gìTacM phLiUVải xấuLiUV hLiUVổ chứ?LiUV SáuZWAj chịjSd7 7GVyem gáZWAji LiUVở tổZWAj chTacMúng TacMta đềujSd7 tTacMhầm yê7GVyu Tổng7GVy giáLiUVm sá7GVyt LiUVkỹ thuZWAjật TjSd7iêu ZWAjmà”. TZWAjiểu LjSd7ưu 7GVytiến LiUVhành LiUVphân tíTacMch cụZWAj thể,jSd7 “NhưngZWAj mLiUVà njSd7hìn ưujSd7 thếjSd7 7GVycủa P7GVyhó tổngZWAj giám7GVy TacMsát 7GVykỹ thujSd7ật NgTacMô jSd7cao nhTacMư vậy,LiUV ejSd7m TacMcảm thấTacMy jSd7chúng 7GVyta vốLiUVn đềjSd7u c7GVyhẳng cjSd7ó LiUVcơ hội!”

Tôi nLiUVghe mà7GVy lòZWAjng qu7GVyặn thắt7GVy, thử7GVy nTacMghĩ xemTacM, từn7GVyg ZWAjlà nZWAjgười LiUVyêu chínhLiUV thứcjSd7 củaTacM mình7GVy, bảLiUVo bTacMối rLiUViêng TacMcủa cZWAjá TacMnhân, bâTacMy giờjSd7 7GVyphải đemjSd7 rjSd7a đểLiUV phâLiUVn chiLiUVa vớLiUVi mọTacMi người,ZWAj lạijSd7 bTacMị TacMphán đoá7GVyn cuốijSd7 ZWAjcùng sẽ7GVy rơiLiUV vLiUVào tajSd7y nLiUVgười khácTacM, tâmjSd7 trạLiUVng LiUVcó tTacMhoải máLiUVi đượcZWAj khôjSd7ng chứ?

Hết giờLiUV làmTacM, T7GVyiêu Viễn7GVy bảojSd7 tôLiUVi đợiZWAj anjSd7h đểZWAj đ7GVyi ZWAjăn tốjSd7i cùnjSd7g, tôijSd7 cảmLiUV thấZWAjy tâmjSd7 trạ7GVyng buLiUVồn b7GVyực, nêTacMn đãjSd7 đạpZWAj xLiUVe v7GVyề trước.

Tôi lLiUVà người7GVy khôngLiUV cTacMhỉ khônjSd7g LiUVcó sứcjSd7 cạnhLiUV tr7GVyanh, màZWAj cZWAjòn khô7GVyng cójSd7 chúLiUVt tự7GVy tijSd7n nào.

Đi đượcZWAj nửLiUVa TacMđường, lTacMại LiUVhối h7GVyận, người7GVy khjSd7ác ngLiUVưỡng mộZWAj ZWAjanh, đâuTacM phảiLiUV lỗZWAji củjSd7a anh.

Tội nTacMghiệp chZWAjo TiTacMêu ViễZWAjn, cóLiUV p7GVyhải tô7GVyi 7GVyđã khLiUVông thjSd7ông LiUVcảm chZWAjo aTacMnh rồi?

Thế 7GVylà lạiZWAj vTacMòng x7GVye qu7GVyay TacMlại, đạpTacM n7GVyhư 7GVybay, jSd7suýt LiUVchút nữaLiUV đâmZWAj sầmTacM vLiUVào quầyZWAj trZWAjực bZWAjạn nằmZWAj ở7GVy cửaTacM LiUVchính củaZWAj Cục.

Chạy qTacMua cửaTacM ZWAjchính, bZWAjác tjSd7hường tr7GVyực gTacMiả hỏijSd7: “Tạ7GVyi saZWAjo lạiZWAj qZWAjuay lạijSd7 vậy?”

“Cháu làTacMm rơiLiUV đồ,jSd7 m7GVyột jSd7món đồLiUV 7GVyrất quaLiUVn trjSd7ọng!” TacMTôi nóZWAji, LiUVsau TacMđó ZWAjchạy vộTacMi vềjSd7 phíLiUVa văjSd7n phòngTacM củ7GVya TjSd7iêu Viễn.

Cửa phòLiUVng kLiUVhép hờ,ZWAj bên7GVy trjSd7ong thấLiUVp thoángTacM p7GVyhát rTacMa tiếngjSd7 kZWAjhóc nghẹnTacM ngào.

Văn TacMphòng củaLiUV TiêujSd7 ViễnZWAj tại7GVy LiUVsao có7GVy ngưjSd7ời kh7GVyóc? LạijSd7 7GVylà âLiUVm jSd7thanh củajSd7 côZWAj gTacMái trẻ.

Tôi dừn7GVyg bướLiUVc, khjSd7ông b7GVyiết cjSd7ó njSd7ên vTacMào hZWAjay không.

“Đừng jSd7khóc 7GVynữa, ajSd7nh đưaZWAj eLiUVm ZWAjđi jSd7ăn chúTacMt g7GVyì nhé!TacM” TZWAjôi nghZWAje jSd7giọng LiUVTiêu ViZWAjễn dLiUVịu jSd7dàng, âZWAjm thajSd7nh ấjSd7y, chỉLiUV 7GVycó thểZWAj jSd7là dànLiUVh 7GVycho ng7GVyười yêujSd7 mớTacMi vậyZWAj chứ7GVy? BZWAjiết TTacMiêu V7GVyiễn ZWAjđã lâTacMu, LiUVanh cũngTacM TacMchưa TacMbao gijSd7ờ TacMdỗ dàTacMnh TacMtôi như7GVy thế.

Sau đó,LiUV TacMtôi nLiUVghe thấyLiUV tiếZWAjng TacManh tjSd7hu dọLiUVn LiUVđồ đạcjSd7, tiế7GVyng đóngLiUV ngăn7GVy kéo.

Đưa c7GVyô LiUVấy ZWAjđi ăn?jSd7 TijSd7êu ViễnjSd7 chẳngjSd7 phảiTacM hLiUVẹn tZWAjối jSd7nay ZWAjđi ănZWAj cùnLiUVg ZWAjtôi saZWAjo, tạiZWAj TacMsao b7GVyây TacMgiờ lTacMại 7GVyđổi t7GVyhành LiUVđưa ngườjSd7i ZWAjkhác đi?

Khi nhìjSd7n vjSd7ào 7GVyphòng anhjSd7, khônLiUVg phảiLiUV TacMai khLiUVác, LiUVchính ljSd7à PZWAjhó tổZWAjng giáLiUVm jSd7sát kỹjSd7 thuậtjSd7 xijSd7nh đẹpZWAj NLiUVgô Duyệt,7GVy đầuTacM tô7GVyi cảmTacM tháZWAjy cho7GVyáng váng.

Tôi TacMđứng saLiUVu phíLiUVa cầuZWAj thanLiUVg, nhìnZWAj bónLiUVg jSd7họ LiUVdìu nha7GVyu đZWAji khuất,jSd7 chỉZWAj bLiUViết thZWAjẫn thờLiUV nhưLiUV ngườiLiUV mấtTacM hồn.

Lúc ZWAjbước xu7GVyống cầ7GVyu thaLiUVng, bZWAjác t7GVyhường trựcZWAj giàZWAj LiUVvẫn jSd7ở ZWAjđó, ZWAjnhiệt tTacMình jSd7hỏi t7GVyhăm LiUV“Tìm thấyjSd7 đồjSd7 ch7GVyưa cháu?”

“Chưa ạ!”

Có nênTacM co7GVyi nhưLiUV tôiZWAj TacMđã mLiUVang LiUVnó tjSd7ặng LiUVcho njSd7gười kháLiUVc rZWAjồi không?7GVy jSd7Hay nLiUVói ljSd7à 7GVynó tjSd7ự chạ7GVyy mất?

Ngày ZWAjthứ hajSd7i 7GVyđi làmLiUV, TTacMiêu ViễnLiUV LiUVnhìn thấyLiUV ZWAjtôi, mỉ7GVym cTacMười tựLiUV TacMnhiên, nhưnjSd7g jSd7tôi lạ7GVyi jSd7cảm thjSd7ấy njSd7ụ cườiZWAj LiUVấy 7GVycực TacMkỳ x7GVya cách7GVy, tưTacMởng nhưTacM b7GVyị ngă7GVyn cáZWAjch bởTacMi mộtZWAj jSd7thế LiUVgiới mờZWAj sương.

“Bảo ZWAjem đợjSd7i anhLiUV, LiUVmà lạiTacM tTacMự bỏLiUV vềjSd7 trước!LiUV” A7GVynh nTacMói như7GVy khô7GVyng hLiUVề c7GVyó chuZWAjyện gì.

“Xin lỗiZWAj, LiUVem bậ7GVyn!” TôiTacM jSd7không cườiTacM nổi,ZWAj jSd7chỉ LiUVcó tLiUVhể gjSd7iả vờTacM njSd7hìn đTacMi cTacMhỗ khácTacM. AZWAjnh chTacMắc chắn7GVy khônTacMg biếLiUVt tôijSd7 TacMđã qujSd7ay t7GVyrở lại,LiUV cZWAjòn đượZWAjc xeTacMm mộtjSd7 cảnhLiUV jSd7tượng kLiUVhông n7GVyên xem.

“Ai là7GVym 7GVyem khôTacMng vZWAjui rồi?”jSd7 7GVyTiêu V7GVyiễn nhLiUVìn tôi7GVy, nZWAjgữ khíTacM kháZWAj t7GVyhận trọng.

Tự LiUVnhiên nhjSd7ớ lạ7GVyi mZWAjấy nTacMăm trướTacMc tôjSd7i ZWAjghen bjSd7óng gheTacMn gió,ZWAj nhìn7GVy aTacMnh jSd7và mộjSd7t bLiUVạn nữZWAj tronLiUVg lớpjSd7 njSd7gồi ZWAjcùng ZWAjnhau, 7GVyliền bỏLiUV chjSd7ạy jSd7ra khỏijSd7 phjSd7òng hLiUVọc, sZWAjau đóTacM aZWAjnh chạyjSd7 tLiUVheo kLiUVéo taZWAjy TacMtôi ljSd7ại TacMnói: “ĐồLiUV njSd7gốc, an7GVyh thíjSd7ch em!”

Đồ ngốTacMc! Tô7GVyi đúngZWAj là7GVy đồZWAj nZWAjgốc, ZWAjlúc 7GVynào cjSd7ũng ngâyZWAj thTacMơ tLiUVin tưTacMởng rằng,7GVy LiUVxa nLiUVhau ch7GVyừng ấyTacM khoảnLiUVg 7GVythời jSd7gian vàjSd7 TacMkhông gLiUVian, cjSd7húng TacMtôi đZWAjều sLiUVẽ khô7GVyng thLiUVay đổi.

Sự thậTacMt TacMđúng làZWAj tànZWAj kTacMhốc. ChúnjSd7g ZWAjtôi đã7GVy th7GVyay đổiTacM rZWAjồi, tấtLiUV c7GVyả 7GVymọi tZWAjhứ đềuTacM khôZWAjng thểZWAj nLiUVhư trLiUVước đượ7GVyc nữa.

Công việcLiUV trojSd7ng TổjSd7 djSd7ự ZWAján TacMrất bLiUVận jSd7rộn, tLiUVôi và7GVy TLiUViêu Viễn7GVy TacMdù cóLiUV đụjSd7ng nh7GVyau, cũnjSd7g khôLiUVng nóTacMi đượcZWAj lờTacMi nào.

Theo quaTacMn sTacMát TacMcủa TiTacMểu Lưu,TacM “TổngZWAj giámZWAj sáZWAjt 7GVyTiêu mấyZWAj ZWAjhôm ZWAjnay tZWAjâm trạn7GVyg kh7GVyông 7GVytốt lắm!”

“Nhà nướcLiUV 7GVytrả bLiUVao jSd7nhiêu lưLiUVơng jSd7cho eZWAjm, LiUVđể eTacMm qTacMuan tâjSd7m đếnTacM cảjSd7 jSd7tâm tr7GVyạng củjSd7a tổnZWAjg gi7GVyám LiUVsát kLiUVỹ LiUVthuật sao?”

“Em buônLiUV cTacMhuyện chútTacM khôngjSd7 đượcLiUV àLiUV? MấLiUVy hômLiUV na7GVyy tínLiUVh khjSd7í TacMchị djSd7ữ dằTacMn quá!LiUV CTacMhú ýLiUV chútTacM, đừnZWAjg LiUVđể bZWAjước vàoZWAj ZWAjthời kTacMỳ tiền7GVy mLiUVãn kLiUVinh sớTacMm đấy!”

“Nghe nói,TacM ngườiZWAj bưjSd7ớc vàjSd7o thờiLiUV jSd7kỳ jSd7tiền mãnjSd7 kinZWAjh tTacMhường thLiUVích luyênjSd7 thuyjSd7ên! Chị7GVy cójSd7 ZWAjluyên TacMthuyên không?”

Tiểu LLiUVưu 7GVyvội ngậmTacM miệ7GVyng luôn.

Thiết kZWAjế q7GVyuy jSd7hoạch dự7GVy jSd7án hìnjSd7h nhjSd7ư gặLiUVp phjSd7ải khLiUVó ZWAjkhăn, mLiUVấy lLiUVần tô7GVyi njSd7hìn tZWAjhấy TiêuLiUV ViễnTacM hoặcLiUV 7GVylà ngồiZWAj đăLiUVm TacMchiêu LiUVtrước bZWAjàn làmLiUV việjSd7c, ZWAjhoặc lạiZWAj đứng7GVy trầmTacM ngâZWAjm mấLiUVy giờjSd7 ZWAjliền ở7GVy phòTacMng húZWAjt thuốc.

Nhìn bộZWAj jSd7dạng c7GVyô độcTacM TacMsuy t7GVyư củjSd7a LiUVanh TacMnhư vZWAjậy tTacMôi LiUVcảm thấyZWAj thjSd7ật đa7GVyu lòng,ZWAj hận7GVy nỗi7GVy ZWAjmình năngLiUV lựLiUVc c7GVyó hạn,LiUV khTacMông giZWAjúp đượcTacM việZWAjc gì.

Tổ djSd7ự áZWAjn mời7GVy đếnLiUV mộtLiUV chuyZWAjên gZWAjia đầLiUVy qTacMuyền uZWAjy –ZWAj GLiUViáo sZWAjư ĐjSd7iền DTacMuy ZWAjNiên, LiUVnghe nóTacMi ngườjSd7i njSd7ày nổi7GVy tiếngLiUV cảjSd7 trênTacM tTacMhế giớjSd7i. TiZWAjêu Viễn7GVy vTacMà NTacMgô DuyệtLiUV đứngTacM jSd7sau ônZWAjg t7GVya, giốngjSd7 TacMnhư haTacMi ZWAjcô cậuLiUV họjSd7c tr7GVyò nhỏ.

Tổ LiUVtrưởng bLiUVảo tZWAjôi tổn7GVyg hjSd7ợp lạijSd7 cáZWAjc dữ7GVy liệuZWAj s7GVyổ sácjSd7h, trựcTacM tiếpZWAj mLiUVang đến7GVy phò7GVyng khTacMách VIP.

Lúc tôTacMi ô7GVym mộtTacM đốnTacMg 7GVytài liệTacMu LiUVdày tiếnZWAj vàjSd7o, giáojSd7 ZWAjsư jSd7Điền đTacMang cùTacMng TacMTiêu ViễnZWAj thảoLiUV luậnZWAj vijSd7ệc sửLiUVa đ7GVyổi dựjSd7 án7GVy. Thấy7GVy tZWAjôi bướLiUVc vàLiUVo, TiêuTacM VijSd7ễn caLiUVu mTacMày, TacMđỡ chTacMồng tàTacMi 7GVyliệu trjSd7ên TacMtay tôTacMi, LiUVnói: “TạiLiUV sLiUVao TacMlại để7GVy mộtjSd7 ngưZWAjời ômZWAj nhiZWAjều đồTacM thjSd7ế này?ZWAj SjSd7au nàyZWAj pLiUVhải bảojSd7 ZWAjTiểu LưujSd7 TacMgiúp TacMem đấy”.

Tôi 7GVylý nLiUVhí “vâng”7GVy LiUVmột tiếng,ZWAj gjSd7ật 7GVygật LiUVđầu tTacMỏ ZWAjra đTacMáp lại.jSd7 ChZWAjút tàZWAji liệuTacM nàTacMy TacMthì TacMăn thujSd7a gZWAjì chứ?

Đè ZWAjnén jSd7con người7GVy thườngjSd7 TacMkhông phảiLiUV làTacM trọngLiUV lượngLiUV, jSd7mà lạZWAji ZWAjlà nhữngLiUV gáZWAjnh nặngTacM v7GVyô hìnLiUVh kia.

Tiêu VLiUViễn thâTacMn mậtTacM kéoZWAj ZWAjtay tô7GVyi, 7GVyvị gijSd7áo s7GVyư ZWAjgià ngướcTacM jSd7mắt chằTacMm c7GVyhằm nhìnTacM chú7GVyng tjSd7ôi, 7GVytôi vTacMội vàngLiUV rújSd7t tTacMay lạ7GVyi, đTacMỏ LiUVmặt, nTacMói vớLiUVi 7GVyTiêu ViễjSd7n: LiUV“Em ZWAjvề làLiUVm ZWAjviệc đây”.

“Hết gijSd7ờ ajSd7nh đưajSd7 ejSd7m v7GVyề!” TLiUViêu LiUVViễn LiUVnở nLiUVụ jSd7cười mLiUVà mấyLiUV ngàyZWAj rLiUVồi jSd7hiếm thấy.

“Không ZWAjcần!” MỗiZWAj ngàyjSd7 đềuZWAj tự7GVy đạpTacM xTacMe vZWAjề nZWAjhà, tjSd7rước naZWAjy cóLiUV TacMcần jSd7ai đjSd7ưa vềLiUV jSd7đâu, TacMđã thà7GVynh thójSd7i LiUVquen TacMrồi. VLiUVới lạiZWAj, ZWAjtôi 7GVycũng kTacMhong kiêLiUVu sTacMa đến7GVy mLiUVức hếjSd7t giờLiUV cjSd7ần c7GVyó ngưTacMời đưaZWAj về.

Điều cànTacMg jSd7quan trọngjSd7 TacMhơn lLiUVà Tiê7GVyu LiUVViễn TacMrất bận,LiUV rjSd7ất mệt,TacM tôi7GVy kLiUVhông đZWAjành lTacMòng đTacMể anLiUVh hLiUVết giờjSd7 ph7GVyải lộn7GVy TacMmột vòn7GVyg đưaLiUV tiễTacMn tôLiUVi rồiLiUV muộ7GVyn mớiTacM về7GVy được7GVy LiUVđến nhà.

Tiêu ViễLiUVn 7GVythở dàijSd7, “ZWAjKhả KhảjSd7, đừngjSd7 cjSd7ố ý7GVy tLiUVránh ajSd7nh nữa!”

Buổi trưa7GVy đếTacMn phòng7GVy LiUVgiải 7GVylao TacMlấy nước7GVy, nhìnjSd7 th7GVyấy TacMgiáo sLiUVư ĐiTacMền Du7GVyy 7GVyNiên cũLiUVng đaLiUVng pZWAjha tLiUVrà, tronjSd7g cốcjSd7 thTacMủy TacMtinh 7GVyđổ đLiUVầy njSd7ửa cốZWAjc láZWAj chèTacM, tôiZWAj jSd7không LiUVkhỏi kinZWAjh n7GVygạc, “7GVyBác c7GVyho nhTacMiều LiUVlá chè7GVy thế7GVy, cZWAjó s7GVyợ đắnLiUVg qu7GVyá kLiUVhông ạ?”

“Uống qujSd7en rồi”.TacM ÔnZWAjg cườTacMi thấyZWAj thậtjSd7 thânjSd7 TacMthiết, khiếnTacM jSd7người ZWAjta ZWAjcó cảmLiUV jSd7giác qujSd7en thuộc.

Ông phjSd7a trZWAjà 7GVyxong khZWAjông rờijSd7 đTacMi, m7GVyà vZWAjãn 7GVyđứng ở7GVy phZWAjòng giảiLiUV lLiUVao LiUVnhìn tôiLiUV lấyTacM nước,jSd7 “CôTacM b7GVyé, chLiUVáu yTacMêu TiTacMêu ZWAjViễn hả?”

Tôi gi7GVyật mình7GVy ljSd7àm bàn7GVy tajSd7y đanTacMg cầmLiUV phLiUVích nưjSd7ớc ruTacMng 7GVylên, nướcZWAj sôjSd7i tro7GVyng ZWAjbình róZWAjt xuốngLiUV làm7GVy ngónZWAj ZWAjtay bịTacM giLiUVội bỏTacMng rát.

Vị giáoTacM ZWAjsư gi7GVyà nhanZWAjh mắtLiUV LiUVnhanh tajSd7y, ljSd7iền đóng7GVy ngaZWAjy ZWAjvòi nưLiUVớc njSd7óng lạiZWAj, kéo7GVy tZWAjay tôiZWAj sLiUVang vòijSd7 nưZWAjớc lạnhjSd7 vjSd7ặn xuốngLiUV, đểZWAj giảLiUVm bZWAjớt ZWAjsự đjSd7au rát.

Mắt tôiTacM ZWAjngân ngấnZWAj lệZWAj, trTacMong ljSd7òng cZWAjười thầm:7GVy 7GVyXem rZWAja, tínTacMh nhjSd7iều chuZWAjyện LiUVcũng khjSd7ông hềjSd7 g7GVyiới 7GVyhạn lứaLiUV tuổi.

Lấy nướcjSd7 xjSd7ong, giLiUVáo sưjSd7 ĐiềTacMn giTacMúp tôjSd7i xáchTacM phjSd7ích nướcLiUV về7GVy phòngZWAj l7GVyàm việc,LiUV TZWAjiểu LưujSd7 nhìnjSd7 thấjSd7y nóiLiUV: “TrờijSd7 ạjSd7, cTacMhị ĐiềnjSd7, saTacMo chịZWAj lạLiUVi đểjSd7 jSd7ông ấ7GVyy xácZWAjh phíZWAjch LiUVnước chứ?LiUV ChịZWAj biếtLiUV ôngjSd7 ấyjSd7 jSd7là ajSd7i không?”

“Giáo s7GVyư ĐiềnTacM DZWAjuy Niên”.

“Biết TacMrồi cònZWAj đểZWAj ôLiUVng ấLiUVy jSd7xách TacMhộ chịTacM phíTacMch jSd7là sLiUVao?” TiểuZWAj Lư7GVyu suýtLiUV nữaLiUV c7GVyáu l7GVyên vớijSd7 tôi,jSd7 “Cục7GVy trưởngTacM cZWAjủa chúngjSd7 tjSd7a TacMmời đếnjSd7 lLiUVà khách7GVy VITacMP, lLiUVà chTacMuyên giZWAja LiUVdự TacMán, làTacM LiUVđại thụLiUV cZWAjủa giớiTacM ZWAjkhoa họcZWAj jSd7điện tử”.

“Chẳng 7GVyqua cTacMhỉ làTacM nhjSd7ờ ôn7GVyg ấyZWAj xácTacMh hộLiUV chịZWAj LiUVphích LiUVnước tZWAjhôi màjSd7!” MjSd7à ZWAjchính ônjSd7g tựZWAj ngLiUVuyện đấyZWAj chứ,LiUV nóiZWAj ZWAjnào làTacM LiUVtay tôjSd7i ZWAjbị bỏngjSd7 rồ7GVyi, đó7GVy cũZWAjng làTacM LiUVtrách nhiệmLiUV LiUVcủa TacMông ấy.

Chị còn7GVy muố7GVyn nhờjSd7 ôngTacM ấyLiUV 7GVylàm ZWAjgì nữZWAja? Giúp7GVy chịjSd7 quétLiUV nTacMhà à?”TacM TiTacMểu LLiUVưu nhìjSd7n tôjSd7i cjSd7hế giễu,7GVy ZWAj“Xúc phạ7GVym ônZWAjg ấy7GVy lZWAjà 7GVytội TacMkhông thjSd7ể thjSd7a đưjSd7ợc đâu”.

Nhưng ZWAjtôi đâuTacM muốnLiUV xjSd7úc phạm7GVy ôZWAjng, màTacM mộtLiUV vịZWAj giTacMáo sZWAjư, chuyênZWAj gLiUVia cóLiUV thâjSd7n phậnTacM ZWAjđịa vị7GVy 7GVynhư tTacMhế LiUVcũng sẽTacM khjSd7ông t7GVyhể ZWAjnhận LiUVra mTacMột TacMnhân v7GVyiên v7GVyăn phjSd7òng bìnhLiUV ZWAjthường nhjSd7ư tôTacMi đâu.

Có lTacMẽ, vừZWAja quTacMay TacMđi, ôngjSd7 vốnTacM đãTacM khon7GVyg nhớjSd7 đjSd7ược tZWAjôi ljSd7à ZWAjai rồi.

Hết giờTacM làm,ZWAj đi7GVy q7GVyua siêujSd7 7GVythị CTacMarrefour, tZWAjôi mujSd7a mộtZWAj đốLiUVng ZWAjđồ linLiUVh tinh.

Khi tLiUVôi xácZWAjh ZWAjgiỏ hà7GVyng jSd7đi TacMra pjSd7hía LiUVngoài tjSd7hì nTacMhìn jSd7thấy ZWAjTiêu LiUVViễn. V7GVyừa 7GVyđịnh gọLiUVi anjSd7h, ZWAjngười bỗngLiUV cứng7GVy đờ7GVy 7GVykhông t7GVyhốt đượcZWAj TacMra lờLiUVi, bLiUVởi jSd7vì LiUVNgô DujSd7yệt vàTacM anjSd7h TacMđi 7GVycùng nhau.

Anh bTacMắt đ7GVyầu đưajSd7 c7GVyô đ7GVyi lượnTacM siêu7GVy tjSd7hị từLiUV bTacMao TacMgiờ? ZWAjDáng vẻTacM 7GVychăm só7GVyc 7GVychở jSd7che TacMcô ấy.ZWAj Nhìn7GVy xZWAje muZWAja đồjSd7 củaZWAj họ,LiUV xếTacMp đầZWAjy nhữngjSd7 vậtTacM dụjSd7ng LiUVgia đình.

Mũi t7GVyôi caZWAjy xè,LiUV nhTacMặt bừa7GVy mấZWAjy thứLiUV rồiLiUV TacMvội ZWAjvàng chạyLiUV LiUVra ngoài.

Ngô DuyệTacMt đ7GVyã nLiUVhìn thấZWAjy tôLiUVi, “TijSd7ểu ZWAjKhả? TZWAjiểu Khả?”TacM LiUVCô ấjSd7y LiUVgọi 7GVytôi, TacMâm thLiUVanh d7GVyịu dàZWAjng tZWAjrang TacMnhã, uyLiUVển chZWAjuyển vàjSd7 djSd7ễ chịu,jSd7 jSd7khiến cLiUVho ởZWAj giữaLiUV đámTacM đ7GVyông huZWAjyên nTacMáo vLiUVẫn cLiUVó t7GVyhể ZWAjnổi rõTacM jSd7lên gTacMiọng nójSd7i đ7GVyặc biệt.

“Tiểu Khả,ZWAj eZWAjm LiUVcũng đếnLiUV đây7GVy TacMmua đồjSd7 à?ZWAj” TiêZWAju ViễTacMn nLiUVhìn tôijSd7 bốiTacM rốjSd7i, vZWAjẻ mặ7GVyt jSd7có chúLiUVt ljSd7o lắng.

Tôi khôngLiUV đTacMến tjSd7hì TacMcó thể7GVy nhLiUVìn thấyTacM ZWAjanh TacMvà PhZWAjó TacMtổng gZWAjiám sátLiUV LiUVxinh đẹpTacM ânTacM â7GVyn áiTacM áTacMi bêjSd7n nhajSd7u khôngZWAj cTacMhứ? ĐLiUVã tứcTacM TacMgiận rồi,LiUV cũnTacMg chẳngZWAj nhTacMìn ajSd7nh nữa,7GVy chLiUVỉ nóiTacM vZWAjới jSd7Ngô 7GVyDuyệt: 7GVy“Chào jSd7Phó tổnTacMg gTacMiám sát,jSd7 tLiUVhật jSd7tình LiUVcờ ạ!”

“Gọi ZWAjtôi làTacM Ng7GVyô DuZWAjyệt ZWAjthôi, bjSd7ây giờLiUV hếTacMt giờLiUV ljSd7àm rồZWAji jSd7mà!” CôjSd7 tTacMa kéTacMo tZWAjay tô7GVyi tỏjSd7 TacMra rấtjSd7 thjSd7ân tình.

Tôi vẫnLiUV lịch7GVy sLiUVự mỉmZWAj cười,7GVy nhZWAjìn cjSd7ô jSd7và TZWAjiêu Viễn.

Thần ZWAjsắc cZWAjủa TiêuTacM ViễnjSd7 lạiTacM rấtjSd7 jSd7ủ dột.

 

2. Tại7GVy s7GVyao cứ7GVy xuấtjSd7 hjSd7iện ZWAjlúc tô7GVyi nhếch7GVy nhá7GVyc nhất

Ra khỏiTacM siêZWAju thị,ZWAj LiUVnước mắZWAjt tôiTacM LiUVđã khôngLiUV cầmLiUV đượcLiUV nữa,ZWAj vỡTacM òa.

Tôi xáLiUVch túiLiUV ZWAjto tjSd7úi nhỏ7GVy LiUVđi qu7GVya cầujSd7 vượt,ZWAj nTacMhìn xjSd7uống dưTacMới châTacMn cầLiUVu, xjSd7e cjSd7ộ nườmjSd7 nượp,7GVy tự7GVy nhLiUViên đứLiUVng 7GVylại. Nếu7GVy nhảLiUVy từZWAj tr7GVyên TacMnày xuốngZWAj cójSd7 lLiUVẽ sẽZWAj chếtjSd7 LiUVrất thảTacMm nhỉ7GVy? ChắTacMc chắLiUVn 7GVycơ thLiUVể sẽjSd7 đầ7GVyy mjSd7áu meLiUV, ZWAjnát bét?LiUV NLiUVói k7GVyhông chừng,7GVy lújSd7c jSd7đó óZWAjc TacMcòn bjSd7ắn TacMphụt vàoZWAj n7GVygười điZWAj đườnZWAjg ZWAjcũng nên.

Cứ tưởTacMng ZWAjtượng vjSd7ậy, đã7GVy thLiUVấy gZWAjhê rợnZWAj hTacMết cảLiUV người.

Có ZWAjlẽ tTacMừ cLiUVổ 7GVychí ZWAjkim, tôi7GVy jSd7là ngườijSd7 jSd7đầu tiêTacMn l7GVyại bZWAjị chínjSd7h 7GVyý t7GVyưởng củajSd7 mìnTacMh d7GVyọa cjSd7ho ZWAjsợ phát7GVy thétjSd7 lên.

Để cTacMho khôLiUVng jSd7phải njSd7ghĩ đếZWAjn jSd7mối LiUVquan h7GVyệ củTacMa TijSd7êu ViễnZWAj LiUVvà LiUVNgô 7GVyDuyệt nữaTacM, tTacMôi vộiTacM vàZWAjng ZWAjtìm ZWAjmột nơjSd7i aLiUVn toàjSd7n lẩnjSd7 t7GVyrốn, cà7GVyng kínTacM đá7GVyo cZWAjàng tốt!

Đối 7GVydiện siLiUVêu thịjSd7 cjSd7ó mộtZWAj 7GVyquán StaZWAjrbucks, kjSd7hông TacMgian tTacMao nZWAjhã, ZWAjphục vụTacM chuLiUVyên nghiệp.TacM 7GVyTôi gọiZWAj mộTacMt tách7GVy capTacMuccino cùnLiUVg với7GVy 7GVymón tjSd7ráng miệng.

Vị ZWAjthơm LiUVngon củjSd7a LiUVmón ZWAjăn làm7GVy tâTacMm trZWAjạng tôTacMi tốLiUVt hơn,TacM gZWAjiữa njSd7ền âLiUVm nhTacMạc dịuZWAj nhẹTacM jSd7khiến jSd7tôi dầnLiUV dầnLiUV cảmZWAj thấTacMy 7GVythư tháZWAji trởZWAj lại.

“Thưa côTacM, 7GVycó cTacMần khZWAjăn giấyjSd7 kZWAjhông ạjSd7?” NhânLiUV viLiUVên phụcLiUV LiUVvụ LiUVlễ phjSd7ép đứng7GVy jSd7bên cạnh.

“Không cần,ZWAj c7GVyám ơn!”LiUV jSd7Tôi 7GVyvô thứLiUVc đưaZWAj taLiUVy ljSd7ên la7GVyu mặt,TacM toàTacMn l7GVyà njSd7ước mjSd7ắt. Tạ7GVyi saTacMo tZWAjôi lạLiUVi khócZWAj chứ?

 “Xin đừnLiUVg n7GVygồi 7GVyở đó!”LiUV TZWAjôi vừajSd7 lLiUVau 7GVymắt vừjSd7a nTacMói vớTacMi ngườiLiUV đốijSd7 dLiUViện, khôngjSd7 LiUVcho ngồiLiUV cù7GVyng tôi.

“Em ngh7GVyĩ l7GVyà tôiLiUV mjSd7uốn ngồijSd7 sLiUVao? ChỉTacM 7GVyvì ejSd7m cứZWAj khóZWAjc LiUVnhư vậyjSd7 mãi,ZWAj khiếnLiUV chjSd7o tâLiUVm trạLiUVng tôiZWAj thấyZWAj jSd7rất ZWAju ujSd7ất”. NgườiTacM đốijSd7 di7GVyện nói.

“Chương LiUVNgự, tại7GVy saLiUVo anLiUVh ZWAjcứ xuấtZWAj jSd7hiện TacMlúc TacMtôi nhếcjSd7h nZWAjhác nhất?”jSd7 TacMTôi rZWAjầu ZWAjrĩ nóijSd7 vZWAjới a7GVynh ta.

“Nhưng LiUVmà, hì7GVynh LiUVnhư tôijSd7 cònTacM nTacMhếch nháTacMc TacMhơn em!7GVy” ZWAjAnh tLiUVa nh7GVyún vLiUVia, chLiUVỉ 7GVylên bộjSd7 co7GVymple mLiUVay đ7GVyo màujSd7 TacMtrắng TacMngà củajSd7 mìnhLiUV, t7GVyôi mjSd7ới pháZWAjt hiTacMện TacMra, vừjSd7a 7GVynãy tLiUVôi TacMvô ZWAjý TacMlàm đổ7GVy càTacM phê,LiUV cZWAjhất LiUVlỏng màujSd7 nâuZWAj đãjSd7 ngấ7GVym v7GVyào LiUVáo anh.

“Đồ nZWAjgốc, tạijSd7 s7GVyao anLiUVh lạiZWAj khôZWAjng biếtLiUV đTacMường tjSd7ránh ra?”

“Nhìn ejSd7m khLiUVóc quajSd7n trọngLiUV hơjSd7n, bởZWAji vZWAjì thLiUVật 7GVyhiếm có”TacM. ALiUVnh t7GVya LiUVlộ rjSd7a n7GVyụ cườTacMi tTacMinh ngh7GVyịch, njSd7hìn trZWAjông giố7GVyng nh7GVyư một7GVy đứaZWAj jSd7trẻ vậy.

“Đi nàoZWAj, tôjSd7i dẫnZWAj eLiUVm đến7GVy mộtLiUV TacMnơi vLiUVui vẻ”.ZWAj ChươngLiUV NgjSd7ự k7GVyéo t7GVyôi TacMđứng lên.

“Tôi không7GVy LiUVđi, tôiTacM cònZWAj cZWAjó viLiUVệc!” TôiTacM muốnTacM thoájSd7t ZWAjra jSd7khỏi LiUVsự lLiUVôi kéZWAjo củaZWAj anLiUVh ta.

Nghĩ đếnTacM ZWAjviệc vừaTacM rjSd7ồi gặZWAjp TiêjSd7u ViZWAjễn jSd7và NgôZWAj Duyệt,TacM nghĩ7GVy đếjSd7n sựTacM jSd7ăn ýZWAj củaLiUV họTacM LiUVkhi ởZWAj bêLiUVn nLiUVhau, nghĩZWAj 7GVyđến sựTacM dịuTacM dàngLiUV TiêujSd7 ViễnLiUV dTacMành chTacMo cLiUVô tajSd7… tấZWAjt cảLiUV mLiUVọi cáiLiUV khácZWAj đTacMều trởjSd7 thànLiUVh ZWAjvô nghĩa.

“Việc gì7GVy cóZWAj th7GVyể qujSd7an trọngjSd7 hơnLiUV vLiUVui LiUVvẻ chứ?jSd7 KhôngTacM điTacM sẽjSd7 tiếcjSd7 đấZWAjy nhé”.ZWAj ZWAjAnh t7GVya cườjSd7i n7GVyhìn tôjSd7i cLiUVhờ đợi,TacM ZWAjtôi thTacMật jSd7khó mà7GVy pjSd7hản đối.

Tôi c7GVyòn cZWAjó thểjSd7 vTacMui jSd7vẻ đLiUVược khôLiUVng? Tạ7GVyi saTacMo lạijSd7 cảmZWAj jSd7thấy trojSd7ng lònLiUVg nặTacMng trĩZWAju nhưLiUV đeZWAjo đáTacM thTacMế nZWAjày? TZWAjôi TacMcố gắngTacM muốnZWAj ZWAjvứt bjSd7ỏ nó7GVy điLiUV, nh7GVyưng njSd7ó cứjSd7 điềmjSd7 nhiênLiUV bLiUVất động.

Chương NLiUVgự LiUVnói kjSd7hông sjSd7ai, jSd7đây quảjSd7 nhiênjSd7 làTacM mjSd7ột nZWAjơi vZWAjui jSd7vẻ, “ZWAjmười ha7GVyi 7GVychốn vui”.

Đáng tiếjSd7c, tâZWAjm trạngTacM jSd7của jSd7tôi khô7GVyng hòLiUVa nhLiUVập đượZWAjc vớiTacM njSd7ơi này.

“Tại sLiUVao lạiZWAj jSd7có cájSd7i tjSd7ên nh7GVyư LiUVvậy?” 7GVyTôi rầujSd7 rZWAjĩ hỏi.

“Ở đjSd7ây ZWAjcó mườiZWAj hLiUVai tTacMụ điểm,7GVy mỗLiUVi mộtZWAj chỗLiUV đềujSd7 khiếnLiUV ngTacMười jSd7ta 7GVyvui khôLiUVng biết7GVy chán”.7GVy ChươngLiUV NgựjSd7 7GVygiải thích.

“Có TacMthể ZWAjlàm ng7GVyười jSd7ta qujSd7ên đjSd7i phiềnTacM mTacMuộn khjSd7ông?” TacMTôi tỏTacM rLiUVa nghZWAji ngờ.

“Có LiUVthể, chỉ7GVy cần7GVy eTacMm tựjSd7 nguyện”.7GVy ChươLiUVng N7GVygựu nghiêm7GVy túc7GVy 7GVynhìn t7GVyôi, “Em7GVy TacMnên làTacM mộtZWAj ngưLiUVời vujSd7i vẻ,TacM LiUVngay 7GVyđến cáZWAji têZWAjn củaZWAj eLiUVm cũnZWAjg gọiTacM làLiUV TacMKhả LạZWAjc cơ7GVy mà”.

Khả LạjSd7c thjSd7ì nhấjSd7t đZWAjịnh cójSd7 thểjSd7 vuZWAji ZWAjvẻ TacMsao? TacMTôi cườiZWAj đauLiUV khổ.

Đi lTacMên gTacMác vớjSd7i Chương7GVy NgựLiUV, l7GVyập tứcLiUV đãZWAj cóZWAj nhânTacM v7GVyiên phLiUVục vụZWAj đếLiUVn đójSd7n, luônZWAj jSd7miệng chZWAjào “TổngLiUV giá7GVym đốc7GVy CZWAjhương ạ”,TacM “TổnLiUVg giáLiUVm đTacMốc ChưTacMơng ạ”jSd7. TZWAjôi xácTacMh nhữngZWAj tú7GVyi jSd7to túZWAji nhỏLiUV củaZWAj si7GVyêu thị7GVy, TacMtheo sZWAjau ChTacMương NgZWAjự giốnTacMg 7GVynhư mộtTacM ZWAjngười hầu.

Một nhZWAjóm ngườiZWAj LiUVăn cơTacMm, liênjSd7 tụLiUVc g7GVyọi mjSd7ón đắt7GVy tiền,jSd7 khôngLiUV LiUVgọi nhữjSd7ng mójSd7n ZWAjvừa miệng.

Tôi ZWAjuống mộTacMt loZWAjại nướTacMc ngLiUVọt TacMrất ngonjSd7, LiUVnhưng lại7GVy thZWAjấy hjSd7ơi LiUVđau đầu,ZWAj “TạiZWAj saZWAjo lạTacMi thTacMế? TôiTacM cjSd7ó uống7GVy rượuZWAj ZWAjđâu nh7GVyỉ?”Ngửi TacMkỹ ZWAjmới phLiUVát LiUVhiện rTacMa ZWAjthứ nướ7GVyc ngTacMọt TacMtôi vừaTacM mớiZWAj uốLiUVng làjSd7 lTacMoại LiUVrượu TâyjSd7 7GVypha chế.

Ăn xongZWAj, nhóTacMm ngLiUVười tácLiUVh jSd7ra mỗZWAji ngZWAjười mộtjSd7 nơLiUVi, giốngTacM LiUVnhư jSd7sau k7GVyhi xejSd7m x7GVyong mộ7GVyt vở7GVy jSd7kịch vuTacMi, chỉTacM jSd7còn lạiLiUV sựjSd7 trốnLiUVg rỗngLiUV vTacMà LiUVcô đơn.

“Tôi pLiUVhải đợi7GVy một7GVy lLiUVúc njSd7ữa mớjSd7i vjSd7ề jSd7nhà đưjSd7ợc, khôTacMng thểLiUV đLiUVể 7GVymẹ LiUVtôi biết7GVy 7GVytôi đãTacM ZWAjuống rượu!”LiUV 7GVyTôi dựaZWAj v7GVyào LiUVngười ChjSd7ương Ngự,TacM LiUVvò vLiUVò LiUVcái đầ7GVyu jSd7đau njSd7hức, aTacMnh LiUVta cốTacM TacMgiữ ZWAjlấy vLiUVai tôi.

“Được!” SaLiUVo an7GVyh tZWAja cứ7GVy nLiUVhìn tjSd7ôi TacMcười chứ.

Về đjSd7ến cLiUVửa, tZWAjôi lụZWAjc tjSd7ìm chjSd7ìa ZWAjkhóa tronZWAjg ZWAjtúi, TacMsau đó7GVy mởZWAj cửa.

Chương TacMNgự LiUVcứ c7GVyười tôLiUVi, “TZWAjại TacMsao lấZWAjy chZWAjìa khóa7GVy TacMnhà eTacMm đểZWAj mởZWAj cửajSd7 nhàLiUV tôi?”

“Có đượcTacM khôTacMng?” TôLiUVi 7GVygãi gãiLiUV đầu,7GVy “DjSd7ùng chìTacMa khóaLiUV của7GVy aZWAjnh mởTacM tLiUVhử xem”.

Quả nhiên7GVy, anZWAjh tZWAja mởTacM được7GVy cTacMửa jSd7ra, t7GVyôi đZWAji 7GVytheo vàjSd7o, gụLiUVc m7GVyặt jSd7xuống LiUVsofa màZWAj khóZWAjc, “Tạ7GVyi s7GVyao 7GVychìa kjSd7hóa củaLiUV anjSd7h lạ7GVyi ZWAjcó tZWAjhể mởTacM c7GVyửa nhàjSd7 tTacMôi chứ,jSd7 màLiUV sa7GVyo tôjSd7i LiUVlại khjSd7ông mởjSd7 được?”

Chương NgựZWAj ngồijSd7 dướiTacM thảm,7GVy khôTacMng ZWAjchớp TacMmắt LiUVnhìn tôi,TacM “NgốcLiUV ạZWAj, khóTacMc cáiTacM gjSd7ì, jSd7vì một7GVy LiUVchiếc cTacMhìa kjSd7hóa ZWAjsao? NjSd7gày mjSd7ai đZWAjánh ch7GVyo ZWAjem mộtZWAj chjSd7iếc ljSd7à đTacMược chLiUVứ gì”.

“Không pjSd7hải vjSd7ì chìTacMa khTacMóa!” TLiUVôi vẫnZWAj khójSd7c, khôngTacM biếtTacM vìjSd7 sLiUVao, ZWAjnước mắtZWAj 7GVykhông thZWAjể nàZWAjo cầm7GVy ZWAjlại được.

“Thế jSd7là vLiUVì cáijSd7 gì?”

“Vì LiUVTiêu Viễn!”7GVy TZWAjôi 7GVyvừa nóiLiUV vừa7GVy khóc.

Chương NLiUVgự khônjSd7g nójSd7i gì,jSd7 TacMchâm thu7GVyốc láZWAj, ng7GVyậm jSd7trên miệng.

Có thjSd7ể djSd7o kh7GVyóc mệtLiUV qTacMuá, tôiTacM ngápjSd7 mộZWAjt cájSd7i rồiLiUV dầTacMn dầTacMn TacMchìm vàLiUVo TacMgiấc mơ.

Trong mơ,LiUV LiUVTiêu ViễnZWAj cứZWAj TacMđứng ở7GVy trêjSd7n cjSd7ao, tôiTacM cTacMố ngưTacMớc nhìnTacM thếTacM nàoZWAj cũTacMng khjSd7ông thLiUVể nhìn7GVy đLiUVược vàojSd7 mắjSd7t anh.

Sáng s7GVyớm tỉnZWAjh lạLiUVi, toàTacMn th7GVyân ướtjSd7 TacMđẫm TacMmồ hôZWAji, uểTacM 7GVyoải vặTacMn mZWAjình, ngo7GVyác miệng7GVy njSd7gáp dài.

Vừa TacMquay ZWAjngười, đZWAjã nhìTacMn thấyZWAj TacMmột gươjSd7ng mặt7GVy tLiUVo 7GVyhiện rLiUVa TacMtrong gZWAjương. 7GVyMá ơiLiUV, thTacMì LiUVra đâZWAjy k7GVyhông phả7GVyi làZWAj jSd7phòng ngủTacM cTacMủa nLiUVhà mình!

“Tỉnh 7GVyrồi à?”7GVy jSd7Chương Ngự7GVy dájSd7ng vẻTacM TacMrất thoZWAjải máZWAji xuất7GVy hiệnLiUV trước7GVy mặtTacM tôi,jSd7 anLiUVh tTacMa cZWAjó vẻZWAj nhưZWAj vừajSd7 rửaLiUV m7GVyặt, tZWAjrên tócTacM cLiUVòn đLiUVọng 7GVylại vTacMài giọtLiUV nTacMước, trôngTacM lạiLiUV trẻZWAj LiUVra vTacMài tuổi,jSd7 cTacMứ nZWAjhư cậu7GVy c7GVyon trZWAjai lớnTacM của7GVy nhàZWAj hà7GVyng xóm.

Thấy tôLiUVi jSd7hoảng loạn,ZWAj ChươngTacM jSd7Ngự nói:TacM “HômjSd7 qu7GVya eLiUVm uLiUVống rượuTacM LiUVsay, khôn7GVyg dLiUVám về7GVy nhàjSd7, cZWAjứ đòjSd7i đLiUVến cjSd7hỗ tôi!”

Trời ơi,7GVy jSd7tôi đ7GVyiên r7GVyồi sao?

“Bây giờLiUV mấyLiUV giTacMờ ròi?”7GVy TôijSd7 hỏiZWAj ChưjSd7ơng Ngự.

“7h30”. TacMAnh chỉLiUV đjSd7ồng LiUVhồ trTacMên tườnZWAjg nói.

“7h30? TacMSao anLiUVh LiUVkhông ZWAjgọi LiUVtôi dậyTacM sớmLiUV hLiUVơn? TZWAjôi sắpjSd7 đếnZWAj muộnTacM rồi”.7GVy TLiUVôi nhặtTacM 7GVyáo lê7GVyn rồiZWAj chạyTacM TacMra ng7GVyoài, thì7GVy bị7GVy aTacMnh giữjSd7 lạLiUVi, “ĐểjSd7 tTacMôi đZWAjưa jSd7em đi”.

Ngồi trZWAjong chjSd7iếc x7GVye MeLiUVr BenjSd7z cjSd7ủa Chư7GVyơng N7GVygự tTacMôi 7GVygọi LiUVđiện ch7GVyo mẹ,7GVy mẹ7GVy tôijSd7 tjSd7rách mắngZWAj tZWAjé tátLiUV: “LiUVVẫn cònZWAj nhớjSd7 tô7GVyi l7GVyà mẹLiUV 7GVycô à?TacM ZWAjCả 7GVyđêm điTacM đTacMâu jSd7hả? GọiZWAj điệnjSd7 jSd7cho cô7GVy toànLiUV tắLiUVt máy”.

“Thì giờTacM cZWAjon gZWAjọi điệnjSd7 cTacMho mẹZWAj đâyZWAj thôi?”

“Tôi gọjSd7i điệnZWAj cjSd7ho cLiUVô cLiUVả đêmjSd7 thLiUVì sao?”7GVy LiUVGiọng mẹZWAj jSd7tôi hTacMơi ngh7GVyẹn ngàoLiUV, “CoLiUVn 7GVycó biếtZWAj suýjSd7t nữa7GVy dọajSd7 chếtLiUV mẹLiUV rồiLiUV khô7GVyng? LiUVBên ngoàjSd7i lộn7GVy jSd7xộn TacMnhư thế,ZWAj nếTacMu cojSd7n cZWAjó xảyLiUV rLiUVa việcLiUV gìjSd7 thìTacM mẹLiUV biếtTacM ZWAjlàm tTacMhế nàLiUVo chứ?”

“Mẹ, TacMcon sTacMai rồi,TacM coLiUVn LiUVxin lTacMỗi mẹ!”7GVy TZWAjôi thà7GVynh thậtZWAj nói.

Mẹ tôiTacM TacMmãi khôn7GVyg n7GVyói gì,jSd7 nử7GVya TacMphút ZWAjsau mớiTacM nTacMói: “HếZWAjt giờjSd7 làm7GVy nhớjSd7 TacMvề nhà7GVy sớm,7GVy LiUVđừng LiUVcó lượ7GVyn lờTacM bTacMên ngoàjSd7i nữa”.

“Vâng ạ”.LiUV T7GVyắt điZWAjện thoạijSd7, LiUVtrong lTacMòng vẫnLiUV thấyTacM áLiUVy náyZWAj jSd7khó chịu.

Tôi LiUVnhìn đồTacMng hồZWAj, nóijSd7: LiUV“Làm ơn,jSd7 nhjSd7anh jSd7lên mộ7GVyt chútZWAj! LiUVSắp mTacMuộn mấTacMt rồi!”

Anh jSd7ta chLiUVăm chLiUVú TacMnhìn đườnZWAjg, nóijSd7: “CũngZWAj khônTacMg thểjSd7 7GVyđâm vZWAjào 7GVyxe ngưLiUVời kháZWAjc được!”

Đến 7GVycơ qZWAjuan vừTacMa k7GVyịp jSd78 TacMgiờ đúng,ZWAj TacMtôi vTacMội vànjSd7g TacMchạy đếLiUVn vZWAjăn phòng.

“Túi củaTacM jSd7em!” ChươLiUVng Ng7GVyự c7GVyhạy theLiUVo đLiUVưa túijSd7 cZWAjho LiUVtôi, “TạiLiUV sjSd7ao trêLiUVn jSd7mặt ZWAjvẫn cònZWAj vế7GVyt 7GVynước miếLiUVng ZWAjnày?” ATacMnh TacMdùng nTacMgón ZWAjtay ljSd7au 7GVylau giúZWAjp tôLiUVi, LiUVsau đó7GVy ZWAjđưa túiZWAj chTacMo tôi.

Tôi vơ7GVy lấTacMy định7GVy chạyTacM đi,jSd7 thì7GVy nhìnLiUV thjSd7ấy Ti7GVyêu ViễnTacM đứng7GVy ngLiUVay ởZWAj 7GVycửa chính.

“Tôi khTacMông jSd7đến muộn,LiUV ZWAjkhông tiTacMn anZWAjh LiUVnhìn xem!”7GVy 7GVyTôi gLiUViơ đồjSd7ng hồ7GVy c7GVyho TiTacMêu ViễnLiUV xem.

“Người 7GVyvừa đ7GVyưa jSd7em đếnLiUV jSd7là aiTacM?” ZWAjAnh lZWAjàm mặtLiUV lạnhjSd7 jSd7lùng hỏiLiUV tôi.

Hóa 7GVyra TổnZWAjg jSd7giám s7GVyát đạiZWAj nTacMhân TacMđứng đâ7GVyy khTacMông phảijSd7 đểLiUV LiUVkiểm tr7GVya sựTacM chLiUVuyên cầZWAjn, vậyTacM tZWAjhì chZWAjẳng sợTacM aTacMnh tLiUVa nữa,jSd7 “ChẳnjSd7g LiUVliên quTacMan gìTacM đTacMến an7GVyh cả!”jSd7 Tô7GVyi không7GVy jSd7nhìn anhLiUV, ZWAjtung tLiUVẩy đ7GVyi vào.

“Khả…”

Tôi nghLiUVe tLiUViếng anLiUVh LiUVgọi, cTacMũng khLiUVông quajSd7y đầuLiUV lạijSd7. BâLiUVy gZWAjiờ làjSd7 gZWAjiờ làmLiUV vLiUViệc, khô7GVyng TacMnói chuyTacMện rLiUViêng tư

 

3. KhLiUVả LạcTacM, jSd7có ZWAjnghĩa làZWAj khảLiUV jSd7ái TacMvà lạjSd7c quan

Tôi bậnLiUV rộnTacM tổngLiUV TacMhợp dZWAjữ liệu,LiUV cjSd7ứ TacMbị 7GVyđiện jSd7thoại nộiTacM tuyếnTacM l7GVyàm LiUVồn TacMđến nhứcTacM đTacMầu, “Tiểu7GVy L7GVyưu, LiUVgiúp ngTacMhe TacMđiện th7GVyoại chúLiUVt điTacM!” TôjSd7i khônZWAjg 7GVyngơi tayjSd7, đànhTacM ZWAjphải phiềnjSd7 đếnZWAj TiểZWAju Lưu.

“Tổng giáZWAjm sLiUVát TiêjSd7u bả7GVyo chjSd7ị đếZWAjn 7GVyvăn TacMphòng của7GVy ZWAjanh ấy!TacM” TiểuZWAj LưLiUVu 7GVythật lLiUVà nhan7GVyh nh7GVyẹn, dập7GVy điệ7GVyn 7GVythoại xuLiUVống đãLiUV truyềTacMn đạLiUVt ngay.

Tôi LiUVchẳng LiUVđể TacMý TacMđến lờ7GVyi TacMcô ấyTacM nói,7GVy LiUVtiếp ZWAjtục tổng7GVy hợpTacM phiếLiUVu thjSd7ống kZWAjê sốjSd7 lTacMiệu côngLiUV việcTacM mjSd7à LiUVtổ tZWAjrưởng g7GVyiao, sốLiUV liệuTacM jSd7quá phứcZWAj tạZWAjp, ZWAjlàm tâmLiUV tZWAjrí tôiZWAj rốiZWAj loạn.

Một LiUVlúc điệnLiUV thoạiTacM TacMlại rejSd7o, jSd7Tiểu LưuZWAj TacMnghe jSd7rồi nóLiUVi: “TổngZWAj gZWAjiám sZWAját TjSd7iêu bTacMảo jSd7chị nhZWAjanh đếnjSd7 văTacMn 7GVyphòng c7GVyủa a7GVynh ấy,ZWAj dữ7GVy liệujSd7 lầZWAjn ZWAjtrước chjSd7ị tổTacMng hợZWAjp chZWAjo anjSd7h ấTacMy cTacMó chúZWAjt 7GVyvấn đề”.

“Được!” TôiZWAj ZWAjtrả lờTacMi mộtjSd7 tjSd7iếng, jSd7vẫn ngồiZWAj ìjSd7 khjSd7ông nhúcjSd7 nhích.TacM DữjSd7 liệu7GVy LiUVcó vấnLiUV đề,jSd7 ZWAjanh LiUVnên tìZWAjm tổTacM 7GVytrưởng, TacMtôi khônZWAjg ch7GVyịu jSd7trách nhiTacMệm t7GVyrực t7GVyiếp LiUVvới tổnZWAjg giámjSd7 sát.

Mặc TacMkệ tổng7GVy giLiUVám sátLiUV TiTacMêu, tôLiUVi vốn7GVy yjSd7ếu bjSd7óng víaTacM, kTacMhông chịuLiUV đựngTacM đượcLiUV kTacMhi phảiZWAj đốiTacM diệnjSd7 vZWAjới bộZWAj mặtjSd7 lZWAjạnh lùLiUVng củaTacM anLiUVh t7GVya. SáLiUVng najSd7y, aLiUVnh tTacMa mZWAjặt lạn7GVyh taLiUVnh đứnTacMg jSd7ở cửa7GVy gọTacMi tôi7GVy, giZWAjống như7GVy tLiUVôi pZWAjhạm ZWAjlỗi jSd7lầm 7GVygì, ngLiUVười hômTacM qjSd7ua đ7GVyi lưZWAjợn s7GVyiêu thịTacM vớijSd7 NgôjSd7 TacMDuyệt ljSd7à aZWAjnh LiUVta, kh7GVyông phảiZWAj 7GVytôi, TacMbây TacMgiờ lLiUVại đếnZWAj jSd7gây sựZWAj ZWAjgì jSd7với tôi7GVy chứ?

 Điện tjSd7hoại lạZWAji LiUVreo, LiUVTiểu LưTacMu TacMcứ jSd7nhìn tôijSd7 7GVylắc đầu,7GVy “NếuZWAj mZWAjà đắTacMc tLiUVội jSd7với tổnjSd7g giá7GVym sátZWAj Tiê7GVyu, 7GVychị 7GVysẽ jSd7không yTacMên thZWAjân đâu”.

Tôi 7GVyquyết địnhTacM lấyjSd7 hjSd7ai TacMcục bôngjSd7 nLiUVhét vàTacMo tLiUVai, đúTacMng lLiUVà ZWAjtôi đan7GVyg muốn7GVy đượcjSd7 yên7GVy thZWAjân đây.

Reo đếnjSd7 LiUVnửa ngàjSd7y, điệLiUVn thoZWAjại cuối7GVy cùjSd7ng cũn7GVyg njSd7ằm yênLiUV, jSd7tôi thởTacM phào.

Vừa ngẩZWAjng đầjSd7u, đãTacM ZWAjnhìn t7GVyhấy TacMTiêu ViZWAjễn đTacMứng ở7GVy TacMcửa phZWAjòng ZWAjlàm ZWAjviệc, m7GVyặt TacMbuồn LiUVrầu nhìLiUVn tôi,jSd7 đ7GVyôi môiLiUV 7GVymím lLiUVại thànLiUVh mộ7GVyt vệtLiUV mỏng.

“Điền 7GVyKhả L7GVyạc, ejSd7m lạijSd7 đâTacMy cLiUVhút!” GiọZWAjng nóijSd7 7GVydịu dàTacMng củaLiUV anTacMh ZWAjdu dưZWAjơng nh7GVyư tTacMiếng đLiUVàn violincen7GVy, dụTacM djSd7ỗ khiếnLiUV tôijSd7 khZWAjông tựLiUV chủ7GVy đưLiUVợc mjSd7à đứZWAjng lênTacM ZWAjđi theLiUVo anh.

Đi được7GVy LiUVmấy bưTacMớc mZWAjới kh7GVyông kjSd7hỏi mZWAjắng TacMthầm TacMmình vôLiUV dụnLiUVg, chẳngTacM TacMlẽ chỉLiUV cầZWAjn 7GVyTiêu Viễn7GVy ngoắ7GVyc TacMtay, tôijSd7 jSd7sẽ liềjSd7n ngoaZWAjn n7GVygoãn chạ7GVyy đếnjSd7 sao?

Tiêu ViễLiUVn TacMđi pTacMhía trTacMước, đểjSd7 lạiLiUV pLiUVhía tôiLiUV dáZWAjng lưnLiUVg caLiUVo thẳngTacM 7GVycủa anhZWAj, tLiUVôi nhìnTacM 7GVybóng lưngjSd7 7GVyấy, kTacMhông th7GVyể dừTacMng bước7GVy được.

Tiêu VjSd7iễn ơi7GVy TiêZWAju ViễZWAjn, aLiUVnh làLiUV kjSd7hắc jSd7tinh cjSd7ủa em.

Văn ph7GVyòng củLiUVa TZWAjiêu VZWAjiễn cóZWAj mùLiUVi hươngZWAj hoLiUVa hồngLiUV njSd7ồng nTacMàn, tôijSd7 h7GVyít mạZWAjnh mộZWAjt hơi,ZWAj hỏi:jSd7 “TacMMùi LiUVhương ởTacM 7GVyđâu thế?”

Tiêu ViễTacMn nhưjSd7 lZWAjàm ảoZWAj jSd7thuật lấTacMy TacMra dTacMưới bàLiUVn làLiUVm viLiUVệc mộtZWAj bTacMó 7GVyhoa hồngjSd7 LiUVto, 7GVynói: “TặngLiUV eZWAjm 7GVyquà xiZWAjn lỗi,jSd7 đừng7GVy tjSd7ránh mặtTacM an7GVyh nữa!”

Nhìn LiUVbó hZWAjoa tZWAjo, lộngjSd7 lẫyTacM đẫm7GVy ZWAjsương, tô7GVyi khZWAjông jSd7nhận, m7GVyà hỏijSd7 TacMlại anTacMh: “TạijSd7 sa7GVyo lạiLiUV cầnjSd7 qLiUVuà xjSd7in lỗjSd7i em?”

Tiêu VZWAjiễn cườiTacM cườijSd7 ngạZWAji ngùn7GVyg, “SángjSd7 nTacMay tTacMhái độ7GVy cLiUVủa 7GVyanh 7GVykhông tốt!”

Tôi cjSd7ố tìnTacMh liếjSd7c nTacMhìn anhjSd7, “ChỉLiUV cLiUVó s7GVyáng n7GVyay thTacMái độZWAj khôngLiUV tốtjSd7 thôi7GVy sao?”

Anh d7GVyúi ZWAjhoa vTacMào tTacMay tTacMôi, “Đúng,7GVy LiUVanh lúLiUVc nào7GVy tháLiUVi 7GVyđộ cũTacMng khôngLiUV tZWAjốt, xjSd7in lãnhTacM đ7GVyạo tZWAjha thứ,7GVy đjSd7ã đượcjSd7 chưa?”

Tôi ôTacMm bó7GVy hLiUVoa jSd7to, 7GVyđưa lLiUVên ngửi,jSd7 khôngjSd7 ZWAjkìm được,TacM hắTacMt hơi7GVy mộTacMt tiếng.

Tiêu VTacMiễn jSd7cười tLiUVôi, “NTacMgốc thếTacM, lLiUVàm LiUVvậy dễLiUV ZWAjbị dị7GVy ứng7GVy vớiLiUV phấnjSd7 hoa!”

“Ngốc tTacMhì lZWAjàm saoZWAj? NgốcTacM cũngTacM chjSd7ẳng phạmTacM pháp”.

“Đúng, jSd7em ng7GVyốc đến7GVy khá7GVyc người,ZWAj ZWAjlại thànZWAjh ZWAjưu điểm”.

Tôi nhìnjSd7 TijSd7êu jSd7Viễn ngạcTacM nhTacMiên, “NgàiZWAj ZWAjtổng gi7GVyám 7GVysát, nTacMgài b7GVyiết TacMăn nó7GVyi từLiUV khZWAji ZWAjnào vậy?”

Anh khôngZWAj 7GVynhìn 7GVytôi, chỉLiUV cúiZWAj đ7GVyầu nZWAjhìn vjSd7ào mặtLiUV b7GVyàn sạcLiUVh jSd7bóng, “…ZWAj TừjSd7 7GVykhi jSd7anh phát7GVy h7GVyiện 7GVysắp mấ7GVyt em!”

Ra khỏiZWAj 7GVyvăn phòLiUVng củjSd7a TacMTiêu ViễZWAjn, tLiUVôi ZWAjđến pTacMhòng LiUVgiải 7GVylao ngồiTacM m7GVyột lúc,LiUV LiUVmuốn cTacMho TacMcảm xúcZWAj cjSd7ủa LiUVmình LiUVbình tLiUVĩnh jSd7trở lại.

Giáo jSd7sư ĐijSd7ền lạijSd7 đaZWAjng ZWAjpha trà7GVy, tZWAjôi nhTacMìn nhZWAjìn ônjSd7g g7GVyật gậtjSd7 đầuTacM, ônZWAjg lZWAjại LiUVkhông LiUVvội trởTacM vềjSd7 làTacMm 7GVyviệc, ngồijSd7 xuốngLiUV jSd7đối TacMdiện vớijSd7 tôi,LiUV “TâjSd7m trjSd7ạng LiUVkhông jSd7vui à?”

Tôi 7GVycũng khôTacMng jSd7giấu LiUVdiếm, m7GVyiễn cưỡng7GVy nZWAjở nụZWAj cười.

“Có ZWAjphải lZWAjà liênjSd7 LiUVquan đếnLiUV thờiZWAj ZWAjtiết 7GVykhông, hômZWAj TacMnay 7GVyngười tjSd7âm trjSd7ạng khZWAjông vu7GVyi khTacMông chỉTacM cóZWAj TacMmình ZWAjcháu!” ÔZWAjng áZWAjm chLiUVỉ TiêujSd7 TacMViễn s7GVyao, gầnZWAj đâjSd7y, họZWAj TacMđều làmLiUV việcLiUV cLiUVùng nhau.

“Chắc jSd7là, c7GVyó TacMlẽ, chắcLiUV cũLiUVng cójSd7 khả7GVy 7GVynăng 7GVynày đấyLiUV ạ!ZWAj” TLiUVôi khô7GVyng muốnLiUV khôn7GVyg khíTacM qjSd7uá nặngLiUV TacMnề, nênLiUV cTacMố gắngjSd7 mởTacM miệng.

Ông cư7GVyời, 7GVyhỏi: “TạiLiUV sa7GVyo cháuLiUV TacMtên làTacM KhảZWAj Lạc?”

“Khả lạc,LiUV cóZWAj nghĩa7GVy lTacMà khả7GVy áiLiUV TacMvà lạLiUVc quaLiUVn ạ”.ZWAj LiUVKhi tô7GVyi rTacMa đời,TacM ColTacMa chLiUVưa phLiUVải jSd7là đồZWAj ujSd7ống phổ7GVy biến7GVy trên7GVy thTacMế giới,7GVy íTacMt rjSd7a TrunLiUVg ZWAjQuốc vTacMẫn chưTacMa c7GVyó loLiUVại nư7GVyớc nLiUVgọt t7GVyên l7GVyà LiUVKhả lLiUVạc này.

“Khả áTacMi, lạcZWAj quan…”,7GVy vịZWAj gi7GVyáo sTacMư jSd7già lẩmLiUV b7GVyẩm nói,ZWAj “jSd7Cái LiUVtên nTacMày haLiUVy, TacMhy LiUVvọng coZWAjn ngZWAjười cháujSd7 đưLiUVợc nTacMhư tê”.

“Bác LiUVlà TacMngười thứjSd7 TacMhai jSd7nói jSd7tên cháuLiUV jSd7hay đấy”.jSd7 NTacMgười thứTacM nhất7GVy nóLiUVi nTacMhư vậyZWAj tấtjSd7 TacMnhiên 7GVylà mjSd7ẹ tôiLiUV rồi.

“Ồ?”

“Bác khôTacMng nóLiUVi KhZWAjả LạcjSd7 7GVylà nưTacMớc 7GVyuống ZWAjcó ga”LiUV. TôLiUVi LiUVnhún vajSd7i, cườTacMi vTacMới ông.

Buổi t7GVyối TacMvề TacMnhà, nLiUVgồi xe7GVym phiZWAjm jSd7dài tập7GVy lZWAjúc TacM8 LiUVgiờ vớjSd7i mẹ.

Biết mẹ7GVy vẫLiUVn TacMcòn gjSd7iận LiUVtôi, 7GVynên tLiUVôi khôn7GVyg dáZWAjm nóiZWAj năngLiUV gì,jSd7 cZWAjhăm LiUVchú ZWAjngồi đợi7GVy mẹLiUV pZWAjhê bình.

Thấy tZWAjôi jSd7ngáp 7GVyliên tụLiUVc, mẹ7GVy c7GVyó vẻLiUV khôngZWAj đànhZWAj jSd7lòng nójSd7i: “MệtZWAj thìZWAj điZWAj 7GVyngủ đi”.

“Không mệjSd7t, khôngLiUV mệt”7GVy Cố7GVy lấy7GVy tjSd7inh t7GVyhần, tiế7GVyp tụcZWAj ngồiTacM đếmjSd7 TacMthời giaTacMn vớZWAji mẹ.

Ti vLiUVi chè7GVyn chươngZWAj trìZWAjnh quảngjSd7 cáo,jSd7 đi7GVyều nàZWAjy jSd7làm chTacMo ngườiZWAj tTacMa cựcTacM kỳTacM thấyjSd7 phLiUVản cảm,jSd7 mộtZWAj nhómjSd7 ngưZWAjời vừjSd7a TacMnhảy vZWAjừa háLiUVt, “Tết7GVy nTacMăm najSd7y khôngZWAj ZWAjnhận quà…”TacM đúngTacM lZWAjà TacMchẳng r7GVya TacMlàm saZWAjo! ZWAjẢnh hưởLiUVng nghTacMiêm LiUVtrọng LiUVđến viTacMệc ngjSd7he nhìZWAjn của7GVy toàZWAjn 7GVydân. TôjSd7i 7GVythật kjSd7hông hiểuTacM các7GVy cơjSd7 qu7GVyan pZWAjhê chuẩLiUVn TacMnhư tTacMhế TacMnào, cá7GVyi jSd7kiểu quảng7GVy cjSd7áo vjSd7ớ vLiUVẩn nhjSd7ư thLiUVế n7GVyày cũng7GVy đư7GVyợc lêTacMn tTacMi viTacM. Cá7GVyc quảngjSd7 TacMcáo khTacMác TacMthì mjSd7ất tZWAjiề, quảngTacM cáoLiUV njSd7ày thjSd7ì mấTacMt mạng.

Mẹ t7GVyôi cũng7GVy cảmZWAj thấyLiUV điếcTacM taiTacM, tắtLiUV tTacMi TacMvi ZWAjđi, đe7GVyo kíLiUVnh lãTacMo nênjSd7 đjSd7ọc báo.

“Mẹ đZWAjừng x7GVyem nữa,jSd7 nghỉZWAj ngơiZWAj sớmTacM đjSd7i t7GVyhôi! ZWAjMắt jSd7đã kZWAjhông tốTacMt 7GVyrồi còn7GVy c7GVyứ thLiUVích đọcTacM chZWAjữ nhLiUVỏ!” T7GVyôi 7GVykhông biếtLiUV mìjSd7nh từZWAj lúcZWAj nàojSd7 cũLiUVng ZWAjhọc mẹTacM cáTacMi 7GVytính cTacMàu nhàuTacM nhữnjSd7g chu7GVyyện vLiUVụn vặt.

“Mẹ đjSd7âu giốngZWAj cLiUVon đưLiUVợc, njSd7ằm xuốnZWAjg làTacM njSd7gủ. Nhiều7GVy tTacMuổi ZWAjrồi, ngủ7GVy ítLiUV, nTacMgủ khôZWAjng đượcTacM!” jSd7Mẹ tôZWAji chậmTacM 7GVyrãi nói.

“Con TacMnói chuyệnTacM với7GVy mẹLiUV”. LiUVTôi s7GVyán 7GVylại bZWAjên mẹ,ZWAj nũnjSd7g n7GVyịu. jSd7Ngày bZWAjé, tôi7GVy th7GVyích đLiUVược TacMsà vZWAjào ZWAjlòng 7GVymẹ, tLiUVhật jSd7là thích.

Mẹ rốLiUVt cuộc7GVy ZWAjcũng bLiUVỏ báLiUVo xuống,7GVy “TacMThôi đLiUVược, mẹLiUV TacMcũng đaLiUVng muốLiUVn ZWAjnói chuyjSd7ện TacMvới coZWAjn. TốZWAji quZWAja jSd7con TacMkhông về,TacM TacMđi đâujSd7 vậy?ZWAj” TôZWAji biết7GVy jSd7ngay mẹjSd7 7GVysẽ hỏijSd7 LiUVcâu hỏiLiUV ZWAjnày mà.

“Tụ LiUVtập jSd7với bTacMạn bjSd7è, nghịch7GVy phLiUVá cảjSd7 đLiUVêm!” TjSd7ôi đànhTacM phảTacMi LiUVnói dối.

Xin t7GVyhượng đế7GVy tTacMha lỗiTacM c7GVyho ZWAjtôi, nếuLiUV TacMđể mẹZWAj tLiUVôi biếtZWAj jSd7tôi uốngTacM LiUVrượu say7GVy, lại7GVy TacMqua đTacMêm tro7GVyng nh7GVyà TacMmột người7GVy đTacMàn TacMông độcLiUV thLiUVân, LiUVchắc mẹ7GVy sTacMẽ tuyệjSd7t ZWAjtình mjSd7ẹ cZWAjon vjSd7ới tôiTacM mất.

Mẹ tTacMhở dàijSd7, 7GVy“Sao 7GVycon TacMchẳng lúLiUVc nTacMào đểjSd7 mẹjSd7 LiUVđược yêjSd7n TacMtâm vậy!”

Tôi ngZWAjoan ngoZWAjãn nhậnjSd7 lỗi,7GVy tLiUVhành thjSd7ật đểLiUV đượZWAjc kh7GVyoan hồng.

“Khả TacMKhả à,7GVy TacMcon c7GVyũng khTacMông cLiUVòn nhỏTacM jSd7nữa, cTacMó phảijSd7 7GVylà coLiUVn cũLiUVng TacMnên LiUVtìm jSd7một ng7GVyười bjSd7ạn traLiUVi cjSd7ho ổZWAjn định7GVy đTacMi khjSd7ông? Để7GVy mẹTacM đLiUVỡ phZWAjải bậnLiUV tâ7GVym mãi!”ZWAj jSd7Mẹ tôiLiUV nóZWAji vẻTacM sujSd7y tư.

Bạn trZWAjai đjSd7âu phảZWAji cứjSd7 nóijSd7 7GVytìm làZWAj tìmZWAj đLiUVược đâu?jSd7 7GVyCứ n7GVyhư l7GVyà đãLiUV LiUVđược đặtZWAj s7GVyẵn ZWAjở đâuTacM LiUVđó đjSd7ợi tô7GVyi đếnLiUV nhặt7GVy ZWAjvề vậy.

Mẹ tjSd7ôi đúngTacM jSd7là người7GVy haTacMy sốLiUVt ruột.TacM TTacMôi cườ7GVyi cười,LiUV tự7GVy nhiênLiUV TacMlại nhớ7GVy 7GVyđến TiêjSd7u ViLiUVễn, nZWAjhớ đếnjSd7 đôiLiUV jSd7mắt sángTacM jSd7lấp lánhZWAj củZWAja jSd7anh, nhớ7GVy đến7GVy bóZWAj TacMhoa hồngTacM 7GVyanh tặLiUVng hô7GVym nay.

Có phảijSd7 aTacMnh cũLiUVng lZWAjo sợ,TacM sLiUVợ chúLiUVng tôLiUVi cujSd7ối cùjSd7ng ZWAjkhông ZWAjthể đếjSd7n đượcTacM vớijSd7 nhauZWAj? NgượcLiUV lạijSd7, LiUVhành động7GVy 7GVylo lắTacMng củ7GVya a7GVynh lạTacMi lLiUVàm cLiUVho TacMtôi thấyTacM yênZWAj tZWAjâm, vTacMậy TacMlà LiUVanh vẫ7GVyn cZWAjòn TacMcó chúZWAjt để7GVy ýjSd7 đến7GVy tôiLiUV chăTacMng? TLiUVôi cójSd7 TacMthể LiUVnào cojSd7i đó7GVy làTacM 7GVyhành độngjSd7 jSd7anh TacMvẫn yTacMêu tjSd7ôi 7GVygiống nhZWAjư 7GVytôi ZWAjyêu a7GVynh đượcjSd7 không?

“Mẹ còLiUVn nhớjSd7 hồiLiUV đZWAjại họcTacM ZWAjcon 7GVycó mộtLiUV TacMngười bạn7GVy jSd7tên Tiê7GVyu ViễZWAjn không?”TacM TôiLiUV ngZWAjước 7GVyđầu lên,ZWAj t7GVyâm hồ7GVyn baLiUVy bổng7GVy thậLiUVt xa.

Mẹ độtZWAj nhjSd7iên ngừnLiUVg lạijSd7, rấ7GVyt jSd7lâu TacMsau, hìnhjSd7 n7GVyhư nhjSd7ớ rTacMa điềjSd7u gì,LiUV “Nhớ!ZWAj MùjSd7a 7GVyhè nămZWAj đZWAjó 7GVycon sốtZWAj TacMcao, jSd7lên đếnTacM 4jSd70 7GVyđộ liềnTacM, 7GVytrong TacMlúc mTacMê ma7GVyn b7GVyất tjSd7ỉnh toàLiUVn lảmZWAj nhảTacMm cTacMái tênLiUV ZWAjnày. STacMau đó,LiUV ZWAjmẹ h7GVyỏi giáLiUVo jSd7viên vTacMà bZWAjạn họcLiUV LiUVcủa TacMcon, mZWAjới biếtZWAj cậZWAju ZWAjta xZWAjuất ngoạjSd7i rồi”.

Tôi tZWAjròn mắtZWAj nhìZWAjn ZWAjmẹ, ZWAj“Mẹ còLiUVn bijSd7ết LiUVgì nữa?”

“Một giáojSd7 v7GVyiên của7GVy bọnLiUV co7GVyn 7GVycho mẹTacM s7GVyố điệnLiUV thoạjSd7i TacMnhà jSd7cậu ấyZWAj. MẹTacM TacMvốn địTacMnh ZWAjhỏi bố7GVy mẹZWAj cậuZWAj tTacMa cáchZWAj liênjSd7 lạcLiUV bêjSd7n nướcTacM n7GVygoài, ZWAjmẹ cậu7GVy ấyZWAj lạiTacM nó7GVyi vớLiUVi LiUVmẹ rZWAjằng, 7GVygia đình7GVy họLiUV vốLiUVn 7GVykhông đồng7GVy 7GVyý jSd7cậu ấyZWAj vjSd7à cjSd7on TacMđến vZWAjới nhLiUVau”. ZWAjMẹ LiUVtôi bìnTacMh thảLiUVn thTacMuật lại,LiUV ZWAjtrong giọnjSd7g nóiZWAj toLiUVát lTacMên sựTacM TacMbi thường.

“Dù gìZWAj cậu7GVy TacMấy cũn7GVyg đjSd7ã xuấtTacM ngoạijSd7 rồi,ZWAj chứng7GVy tỏLiUV tjSd7rái TacMtim củaZWAj cậuZWAj ấy7GVy cũnjSd7g đặtjSd7 ởZWAj 7GVynơi rấtLiUV cTacMao, sjSd7ẽ jSd7không 7GVyvì ZWAjcon mLiUVà TacMtừ bTacMỏ tiề7GVyn đồ7GVy cjSd7ủa mTacMình, ngườiZWAj nhZWAjư vậyLiUV k7GVyhông ZWAjlà chLiUVỗ dựaLiUV cả7GVy 7GVyđời được…”

“Về sa7GVyu, TacMcậu ZWAjấy ZWAjgọi điệnjSd7 tTacMhoại đZWAjến nhTacMà mìjSd7nh mấTacMy lầZWAjn, mTacMẹ jSd7đều nZWAjói lLiUVà co7GVyn khôTacMng ZWAjcó nhjSd7à. V7GVyề sLiUVau TacMnữa, nZWAjhà mìnhTacM jSd7đổi sốLiUV jSd7điện thjSd7oại mới…”

Thì rZWAja giữa7GVy ZWAjtôi ZWAjvà TijSd7êu Vi7GVyễn còTacMn jSd7có mjSd7ột ZWAjquãng 7GVytrắc trởjSd7 nLiUVhư vậyLiUV màjSd7 tôLiUVi LiUVchưa từ7GVyng biết!

“Mẹ!” TZWAjôi vộiTacM jSd7ôm lấyLiUV 7GVymẹ, nằmLiUV trTacMong vZWAjòng TacMtay mẹ,LiUV lZWAjau nướcjSd7 mắt.

“Khả ZWAjKhả”. Mẹ7GVy jSd7vỗ nLiUVhẹ lưng7GVy tTacMôi, “ĐjSd7i ngLiUVủ đi”.

“Không, hôjSd7m 7GVynay jSd7con ngủjSd7 vZWAjới mẹ”.TacM TôZWAji LiUVlười bTacMiếng khôLiUVng ZWAjchịu rTacMa khỏijSd7 lòngjSd7 mẹ.

Tôi sợLiUV buổijSd7 tốiTacM nTacMgủ 7GVymột mLiUVình, nhưTacM vjSd7ậy, kjSd7hi mơTacM tLiUVhấy TjSd7iêu VjSd7iễn, 7GVytôi sẽ7GVy cjSd7ảm th7GVyấy rấ7GVyt côZWAj đơn.

Mỗi 7GVyngày đijSd7 làZWAjm, tZWAjôi TacMđều TacMcố ýjSd7 trTacMánh TiLiUVêu VZWAjiễn, cốZWAj gắngTacM tránh7GVy jSd7càng 7GVyxa LiUVcàng TacMtốt, anZWAjh khôn7GVyg cZWAjòn làLiUV chànZWAjg tr7GVyai trẻ7GVy mTacMà tôijSd7 từnLiUVg LiUVbiết nữa.

Tiêu Viễ7GVyn củaTacM TacMhiện tạjSd7i, toànjSd7 thânZWAj tjSd7oát ljSd7ên sức7GVy jSd7quyến ZWAjrũ củTacMa mộjSd7t 7GVyngười đàn7GVy ônjSd7g trLiUVưởng thLiUVành, khZWAjí phácLiUVh mạnhZWAj jSd7mẽ lộLiUV rLiUVa mộtZWAj cáchTacM tựLiUV nhiê7GVyn thZWAju hLiUVút mọiTacM người7GVy ch7GVyú ý.

Một ngườ7GVyi đànjSd7 ônTacMg ưuZWAj ZWAjtú TacMnhư vTacMậy, tạijSd7 s7GVyao lújSd7c đLiUVầu LiUVlại thíchTacM mộZWAjt 7GVyđứa đầuZWAj ZWAjóc bãLiUV đậuTacM TacMnhư tôjSd7i chứ?

Một hôm,TacM LiUVlớp tZWAjrưởng ChươnTacMg TacMSính k7GVyiếm được7GVy 7GVyhai chiếc7GVy TacMvé biểu7GVy diễZWAjn cjSd7a nhạTacMc jSd7của LTacMưu ĐLiUVức HLiUVoa, 7GVymang đjSd7ến ZWAjcho tZWAjôi nhưLiUV vậtZWAj hiếTacMn tếjSd7, “ThếjSd7 ZWAjnào? BuổZWAji biểZWAju diễnTacM của7GVy t7GVyhần tượnLiUVg cTacMủa cậuLiUV đấy”.

“Thật khjSd7ông jSd7hổ danTacMh LiUVcậu làZWAj lớpZWAj trưởng,TacM đúLiUVng lTacMà LiUVquá vĩZWAj đại”.

“Vậy cuố7GVyi tuần7GVy mì7GVynh đưajSd7 cậujSd7 đZWAji xeLiUVm nhé?ZWAj” ChươngjSd7 SíZWAjnh đềjSd7 nghị.

“Không cần,jSd7 đểjSd7 mTacMẹ mìn7GVyh đưajSd7 mLiUVình điTacM!” TôjSd7i bjSd7iết ChươnTacMg jSd7Sính kLiUVhông jSd7thích LưuLiUV ZWAjĐức HoZWAja lắm,LiUV jSd7hồi hZWAjọc đạTacMi ZWAjhọc, mỗLiUVi lầ7GVyn tôiZWAj nLiUVghe LLiUVưu ĐứcZWAj ZWAjHoa TacMhát, c7GVyậu ấy7GVy vàLiUV TiTacMêu ViễnTacM đều7GVy khịtZWAj mũi7GVy jSd7chê bai.

“Người gTacMià họZWAj khjSd7ông t7GVyhích jSd7các ngôi7GVy 7GVysao ZWAjca TacMnhạc ZWAjĐài LoanTacM, HồLiUVng 7GVyKông TacMthế njSd7ày đZWAjâu, 7GVyđi cũLiUVng giZWAjống hànLiUVh tội.LiUV Thô7GVyi thZWAjì mìnZWAjh điTacM cLiUVhịu tộiZWAj 7GVythay ch7GVyo jSd7bậc cjSd7ao niênZWAj đjSd7ỡ khZWAjổ”. TacMChương 7GVySính tZWAjỏ 7GVyra rấTacMt hiểujSd7 tâTacMm lýLiUV ngườiTacM khác.

“Ha hZWAja, LiUVmẹ mìnhLiUV màTacM n7GVyghe cLiUVậu nójSd7i vậTacMy lTacMại cuốnLiUVg 7GVylên đấy”.

“Sao thế?”

“Mẹ tZWAjớ cTacMòn mêLiUV LưLiUVu Đứ7GVyc LiUVHoa hơn7GVy LiUVtớ ấyjSd7 chứ”.

“Trời, tạijSd7 sajSd7o lạiLiUV 7GVycó bTacMà giLiUVà TacMnhư LiUVvậy chứ?”

“Mẹ mìnhTacM vẫnjSd7 cjSd7hưa giLiUVà đâu”.jSd7 TôZWAji phảnLiUV bác,LiUV “VậyTacM thì,jSd7 đ7GVyể lZWAjần saTacMu 7GVymình mờijSd7 cậLiUVu LiUVxem bóngLiUV rổLiUV ởjSd7 sâjSd7n LiUVvận động7GVy nhé”.

 

4. LiUVTôi sợTacM an7GVyh bánjSd7 ngườiTacM nZWAjước ngoàiTacM mất 

Hôm LiUVthứ sá7GVyu, tổjSd7 trưởLiUVng dẫnjSd7 tổngjSd7 giáTacMm sátLiUV TacMkỹ TacMthuật vàTacM phóZWAj tZWAjổng giáLiUVm sZWAját kLiUVỹ tZWAjhuật đến7GVy 7GVythị sátZWAj cZWAjác 7GVyphòng ban.

Từ x7GVya đãZWAj nhìnZWAj thấZWAjy TiêLiUVu ViễnTacM, jSd7tôi vộLiUVi ZWAjvàng jSd7cúi đầLiUVu xuốLiUVng gijSd7ả TacMvờ jSd7đang ZWAjphoto tZWAjài liệjSd7u. T7GVyôi 7GVycúi mỏZWAji ZWAjcổ LiUVlắm r7GVyồi mjSd7à họTacM vẫn7GVy cjSd7hưa đLiUVi khLiUVỏi, đãjSd7 tjSd7hế ZWAjcòn tiếnLiUV lạiTacM phíjSd7a tôi.

Tổ trưởnTacMg ZWAjcười jSd7ha hảTacM nóijSd7: “Này,LiUV TiểTacMu KhảTacM à7GVy, cLiUVây lZWAjô hộiZWAj củLiUVa jSd7cô lTacMớn đẹpTacM quá!”

Ông khônTacMg cjSd7ó LiUVviệc ZWAjgì thìZWAj jSd7nhanh điTacM đjSd7i, ZWAjngắm lôZWAj hộLiUVi cTacMủa tôiLiUV ljSd7àm g7GVyì chứ?

“Đúng t7GVyhế, muTacMa c7GVyùng mLiUVột lúc7GVy TacMmà cTacMây củaZWAj 7GVytôi khTacMông lớnTacM đẹ7GVyp bằngLiUV câjSd7y củaTacM Ti7GVyểu Khả”.jSd7 TiểujSd7 L7GVyưu cũng7GVy p7GVyhụ ZWAjhọa theo.

“Nuôi TacMthế n7GVyào TacMđấy? ZWAjGiới thiệuLiUV mộtZWAj chútjSd7 ZWAjkinh njSd7ghiệm đi!”7GVy TổLiUV trưởTacMng đếnjSd7 7GVytrước mặ7GVyt, vỗLiUV vajSd7i tôiTacM, ZWAjlàm nhTacMư mLiUVối qu7GVyan hệZWAj củaTacM LiUVchúng TacMtôi LiUVgắn bóTacM lắm.

“Ha haZWAj, cójSd7 kinZWAjh nghiệmZWAj LiUVgì đâu?”7GVy MLiUVỗi LiUVngày tôiTacM uốnZWAjg sữLiUVa còZWAjn thừaZWAj ngạ7GVyi đjSd7ổ, jSd7đều 7GVytưới vàTacMo chậuLiUV câTacMy mà.

“Lại cònjSd7 7GVygiữ bí7GVy mậZWAjt với7GVy tLiUVôi nữa7GVy à?”

Tất nLiUVhiên làZWAj phải7GVy ZWAjbảo mậ7GVyt rồi,7GVy ZWAjnếu khôZWAjng lLiUVát LiUVnữa tôTacMi lại7GVy bịLiUV p7GVyhê bình.

 Phó TacMtổng gjSd7iám sá7GVyt jSd7Ngô D7GVyuyệt ZWAjthấy kTacMhông khjSd7í trầjSd7m lắng,7GVy bè7GVyn nójSd7i: “Tiểu7GVy KhảLiUV, côTacM gầTacMn đâyZWAj LiUVcó giảmjSd7 béo7GVy khôTacMng, cảmTacM thấyZWAj jSd7gầy đi7GVy nhZWAjiều đấy”.

Một TacMnhóm ngườiTacM LiUVvây lấTacMy tTacMôi hỏijSd7 nọTacM hỏiLiUV LiUVkia, khiếnZWAj tLiUVôi thấ7GVyy kZWAjhông t7GVyự nhiên.

“Xin lỗiTacM cáTacMc vị,LiUV tôiTacM LiUVphải vàojSd7 nLiUVhà vệ7GVy sjSd7inh mộtLiUV chút”.jSd7 7GVyTôi vộiZWAj 7GVyvàng tLiUVìm jSd7cớ thTacMoát thân.

Khi n7GVygang qjSd7ua LiUVbên TiêZWAju Viễn,7GVy LiUVanh ZWAjliếc nhìZWAjn LiUVtôi, LiUVnói: “Em7GVy TacMvẫn LiUVquen lẩjSd7n trốn”.

Tiếng nóiTacM 7GVyquá nhỏ,LiUV nTacMhỏ 7GVyđến độTacM TacMchỉ đ7GVyủ c7GVyho mộtZWAj mìn7GVyh LiUVtôi jSd7nghe thấy.

Hết gjSd7iờ làm,ZWAj bỗnZWAjg nhZWAjiên trờijSd7 n7GVyổi gjSd7ió, 7GVybụi 7GVydày ZWAjđặc thZWAjổi mùjSd7 mLiUVịt, LiUVlàm ngườijSd7 tjSd7a khôZWAjng thở7GVy nổjSd7i, chỉ7GVy có7GVy t7GVyhể bLiUVắt LiUVxe về7GVy nhà.

Có TacMlẽ tại7GVy t7GVyhời tiếLiUVt khôLiUVng tốtjSd7 nênjSd7 rấtZWAj jSd7ít tax7GVyi trZWAjên đZWAjường, thỉnhLiUV tTacMhoảng TacMmới jSd7có mộtTacM 7GVyxe chạyTacM qLiUVua, tjSd7hì bênjSd7 trTacMong đãTacM TacMcó ngườiLiUV ngồTacMi rồi.

Người đứjSd7ng bLiUVên đLiUVường rjSd7ất đông,7GVy 7GVycũng 7GVyđều ZWAjkhông bắtLiUV đượcLiUV xejSd7. LZWAjòng LiUVtôi ch7GVyán 7GVynản, jSd7cúi đầLiUVu đếmLiUV 7GVycác ôTacM gTacMạch dướijSd7 đất.

Một chiếcTacM xZWAje mTacMàu 7GVyxanh LiUVngọc đỗjSd7 bênjSd7 cạTacMnh tLiUVôi, rZWAjồi ngh7GVye tTacMhấy tiTacMếng củaLiUV TiêuTacM Viễn,TacM “LênTacM xjSd7e điZWAj! ATacMnh jSd7đưa TacMem về!”

Tôi lắLiUVc đầu,TacM jSd7“Không cầTacMn đâZWAju, anZWAjh cũZWAjng kLiUVhông thuậ7GVyn đường”.

“Thời tiLiUVết TacMxấu thếZWAj nà7GVyy, eLiUVm khTacMông bắTacMt đượLiUVc xjSd7e đâu7GVy. M7GVyau lênjSd7 xjSd7e đi”.

Tôi TacMnhìn bầuZWAj jSd7trời 7GVyxám xZWAjịt, dZWAjo dựLiUV mjSd7ột chTacMút, đZWAjành l7GVyên TacMxe cLiUVủa 7GVyTiêu Viễn.

Ra đếnZWAj lTacMàn đườngjSd7 đôZWAji, bắLiUVt đầuTacM tTacMắc đườngjSd7, TTacMiêu ViễZWAjn giảmTacM tố7GVyc LiUVđộ jSd7chậm lại.

“Phía 7GVytrước TacMcó cửaZWAj hànLiUVg ăn7GVy cLiUVủa Tứ7GVy XuTacMyên đượcTacM ljSd7ắm, ănTacM ZWAjcơm xonLiUVg rồiTacM TacManh jSd7đưa ejSd7m TacMvề ZWAjnhé”. T7GVyiêu ViễnLiUV đánLiUVh x7GVye vZWAjào trong.

“Cho ZWAjem TacMxuống đây7GVy đượcLiUV rồi”,jSd7 tTacMôi jSd7chỉ 7GVyvào ng7GVyã rẽZWAj trướcjSd7 mặt,ZWAj “EmLiUV kjSd7hông đóZWAji, nênLiUV khTacMông đ7GVyi TacMăn vớTacMi TacManh đâu”.

“Em thjSd7ay đZWAjổi từTacM lúcLiUV nàZWAjo vậy?LiUV NhLiUVớ hồiZWAj trướcjSd7 bZWAjuổi chiềuZWAj chư7GVya đếnTacM jSd7bốn giờjSd7 jSd7đã kêjSd7u 7GVyđói 7GVymà”. TiZWAjêu ViễnjSd7 njSd7hăn mặt7GVy cười,LiUV “M7GVyà cjSd7òn ăn7GVy rấLiUVt khỏeLiUV nữa,ZWAj lượngTacM cơmLiUV 7GVyngang vớjSd7i anh”.

“Bây 7GVygiờ TacMem khjSd7ông 7GVyăn nhTacMiều nữaTacM, TacMsợ bTacMéo”. BâyZWAj giTacMờ jSd7đi là7GVym, nLiUVgày njSd7ào cũ7GVyng ngồZWAji ZWAjở văLiUVn phòngZWAj, ăjSd7n nhiềjSd7u ZWAjthêm m7GVyột miến7GVyg làjSd7 7GVybéo ngay.

“Nhưng màLiUV, TacMem từZWAj tLiUVrước đếnTacM TacMgiờ cZWAjó bjSd7éo đâu”.

“Đó TacMlà vTacMì trLiUVước đếnLiUV giờLiUV khônZWAjg phảiTacM lújSd7c nTacMào jSd7anh cũnLiUVg ởjSd7 bZWAjên ZWAjem, nLiUVên ZWAjkhông biếLiUVt. HồiZWAj LiUVem bTacMéo nhất7GVy lLiUVà 70k7GVyg đấy”.

Hồi đó,7GVy 7GVyvì nZWAjhớ n7GVyhư điênZWAj một7GVy ngưjSd7ời, lạLiUVi khonTacMg cóZWAj các7GVyh 7GVynào trút7GVy jSd7ra được,TacM chLiUVỉ LiUVcó thLiUVể 7GVyăn thậjSd7t nhiềLiUVu đ7GVyồ ngọtTacM, cZWAjơ thểLiUV cZWAjứ nởZWAj phìnLiUVh rTacMa nhưLiUV bộtLiUV nởTacM vậy.

Xe LiUVphía sjSd7au khô7GVyng ngừjSd7ng bấmTacM cjSd7òi, TiêuTacM ZWAjViễn mớLiUVi đ7GVyể 7GVyý đếnTacM xZWAje đZWAjang 7GVydừng ở7GVy giữa7GVy đườjSd7ng, “TacMAnh đóTacMi rồi,TacM tZWAjrước mặtjSd7 lạjSd7i cóZWAj hTacMàng ăn7GVy chínZWAjh gốcTacM TZWAjứ TacMXuyên, thôTacMi 7GVyem jSd7ăn vớiLiUV TacManh mLiUVột ch7GVyút đi”.TacM GLiUViọng aLiUVnh nLiUVài nỉTacM jSd7khiến tôijSd7 khóTacM ZWAjmà từjSd7 chối.

Quả làTacM đồZWAj ăZWAjn TZWAjứ XTacMuyên chínTacMh gốc,TacM vLiUVừa bướLiUVc vào7GVy cử7GVya hjSd7àng ăjSd7n đZWAjã ngửi7GVy thấyZWAj LiUVrõ vjSd7ị cTacMay LiUVnồng, tôiTacM tLiUVuy làZWAj jSd7người mTacMiền BắZWAjc, TacMnhưng lạiLiUV jSd7thích 7GVyăn c7GVyay hơjSd7n cả7GVy người7GVy miềnTacM Nam.

Lên tầnLiUVg haTacMi, cLiUVhúng tôjSd7i vàoTacM mjSd7ột phjSd7òng jSd7rộng rãjSd7i traTacMng n7GVyhã, tron7GVyg phZWAjòng jSd7ngát hươngTacM jSd7chè thZWAjơm lZWAjàm TacMcho 7GVytinh thầnjSd7 ngư7GVyời tLiUVa trjSd7ở nênjSd7 jSd7dễ cTacMhịu hẳn.

“Hay lZWAjà đổiLiUV chỗjSd7 đ7GVyi, ởTacM đâyTacM qu7GVyá sanZWAjg tZWAjrọng, chắcLiUV chắnLiUV jSd7không rẻ7GVy đâu!ZWAj” TZWAjôi nóZWAji nhjSd7ỏ LiUVvới TiêLiUVu Viễn.

“Không sjSd7ao, ajSd7nh vjSd7ẫn đ7GVyủ sứcLiUV trảTacM LiUVtiền ăn”jSd7. AnjSd7h cưjSd7ời cười,ZWAj kZWAjhuôn mZWAjặt LiUVtỏ ZWAjra khôngLiUV LiUVhề qujSd7an tâm.

Từ kh7GVyi tZWAjôi qujSd7en anZWAjh, anjSd7h đãZWAj thjSd7ích jSd7tốn kém7GVy jSd7xa xỉ,7GVy bTacMao nhiêLiUVu nZWAjăm 7GVytrôi TacMqua, vLiUVẫn khôTacMng hềjSd7 thLiUVay đổi.

Nhìn TiLiUVêu TacMViễn trước7GVy mZWAjặt mLiUVà tronjSd7g tLiUVim jSd7vô LiUVcớ jSd7dâng đầy7GVy TacMnhững nỗiZWAj niềmLiUV thươngjSd7 cảmLiUV không7GVy tên.

Thời giZWAjan lTacMàm biZWAjến đjSd7ổi rấtTacM nhiều7GVy 7GVythứ, như7GVyng kjSd7hông jSd7thể nTacMào 7GVybiến đTacMổi đượcjSd7 trjSd7ái t7GVyim ZWAjyêu thươngjSd7 thjSd7uở baLiUVn đầu.

“Ha ZWAjha, Ti7GVyêu Viễ7GVyn TacMà, cậjSd7u đTacMến jSd7sao LiUVkhông nZWAjói vớiTacM anjSd7h e7GVym TacMmột tiếnLiUVg?” 7GVyNgoài cửa7GVy cóLiUV tLiUViếng nójSd7i tjSd7ừ xZWAja TacMtiến jSd7lại gầLiUVn, rồijSd7 tTacMhấy ở7GVy cửaZWAj xuấtjSd7 hTacMiện m7GVyột 7GVydáng ngườijSd7 vạjSd7m vỡ.

“Mình chTacMỉ tiệjSd7n đườnZWAjg LiUVđi nganZWAjg quaZWAj, jSd7không muốZWAjn ljSd7àm phjSd7iền đếnLiUV thTacMời giaLiUVn LiUVnghỉ ngơLiUVi củajSd7 cậujSd7”. TiêTacMu ViễnTacM cười.

Người đàTacMn ônLiUVg tZWAjo cajSd7o ấ7GVyy nhTacMìn tôjSd7i, “ỒTacM, 7GVyđây chjSd7ẳng phả7GVyi làjSd7 c7GVyô eTacMm ZWAjđi cùngLiUV vớLiUVi jSd7đại TacMca đếTacMn đánh7GVy bàLiUVi sao?”

Thảo 7GVynào nhLiUVìn tTacMhấy quTacMen thìLiUV jSd7ra đúnTacMg ZWAjlà đãjSd7 t7GVyừng gặpjSd7 ngư7GVyời nTacMày, lần7GVy đóLiUV cùn7GVyg Chươ7GVyng NgTacMự 7GVyđến k7GVyhu giảTacMi t7GVyrí đánhZWAj bài,jSd7 cũngjSd7 cZWAjó mặTacMt anZWAjh ta.

“Đại caZWAj, đánhLiUV bZWAjài?” TiêTacMu Viễn7GVy ngTacMhe jSd7mà chẳngZWAj jSd7hiểu gìTacM cả,TacM “TacMCôn ZWAjThiếu từZWAjng gặpjSd7 TijSd7ểu KhảLiUV nhà7GVy LiUVmình à?”

“Thì r7GVya lLiUVà ngườiZWAj nhàTacM cậu”.TacM LiUVCôn Thiếu7GVy cườ7GVyi thoảiLiUV mái,LiUV “TLiUVhảo nàZWAjo đếnLiUV CZWAjhương NgjSd7ự LiUVcũng pZWAjhải chămjSd7 sTacMóc 7GVycô ấyjSd7 cẩZWAjn th7GVyận thếLiUV chứ!”

“Tôi vLiUVà ChươngTacM NgựLiUV khôZWAjng ZWAjthân nhZWAjau!” TôiLiUV 7GVyđứng 7GVylên đLiUVể biệnLiUV miZWAjnh ch7GVyo mìjSd7nh, 7GVycũng chỉZWAj làLiUV gặZWAjp 7GVymặt v7GVyài lần,TacM tiếpZWAj x7GVyúc qujSd7a jSd7vài lần7GVy thôiLiUV, ngaLiUVy cảjSd7 bạnZWAj bjSd7è c7GVyũng chưaTacM đượcTacM jSd7tính đến.

“Nhưng ZWAjTiêu 7GVyViễn vLiUVà jSd7anh ấy7GVy thZWAjân n7GVyhau m7GVyà”. CôZWAjn TjSd7hiếu bZWAjá vaZWAji TiêZWAju ViễnZWAj, “TrởZWAj vềZWAj ch7GVyưa tìmTacM aTacMnh jSd7cả ZWAjuống jSd7rượu à?”

“Chưa”. TiêjSd7u ViLiUVễn nóiZWAj giọngjSd7 nLiUVhàn 7GVynhạt, ZWAj“Mình vềZWAj ngoZWAjài bTacMáo vớijSd7 cậujSd7 7GVyra, nhữnjSd7g ngườTacMi khjSd7ác TacMđều chưa7GVy báo”.

“Được, hôZWAjm nTacMay LiUVkhông báojSd7 cZWAjũng phảiTacM bLiUVáo rồi!7GVy ChươngZWAj NgTacMự, Chươn7GVyg SjSd7ính, LãoZWAj ChâuTacM, ThànLiUVh jSd7Thiếu, LiUVbọn jSd7họ 7GVyđều ởjSd7 phònLiUVg 7GVybên cạnh”.

Côn 7GVyThiếu TacMvừa dứtLiUV lời,jSd7 đãTacM ngLiUVhe thấyLiUV mộjSd7t cơnLiUV hỗn7GVy TacMloạn ng7GVyoài 7GVycửa, “ĐượcTacM lắmZWAj, TiêuZWAj Viễn,7GVy trLiUVở vềjSd7 cũngjSd7 LiUVkhông thèTacMm thông7GVy TacMbáo chTacMo ZWAjanh em!”LiUV TronZWAjg phòLiUVng lậpjSd7 LiUVtức ùaTacM vàLiUVo khjSd7ông ítjSd7 ngườiTacM, tôjSd7i vộiZWAj vTacMàng lù7GVyi rZWAja mộtLiUV góc.

“Hôm ZWAjnay ZWAjlà ZWAjngày gìjSd7 vậTacMy? 7GVySao mZWAjọi ngưTacMời đềuTacM ởZWAj đâLiUVy?” TZWAjiêu VTacMiễn hỏi.

“Chẳng phải7GVy ngLiUVày mZWAjai ZWAjanh cLiUVả xujSd7ất ngoạiZWAj jSd7sao, hômLiUV najSd7y mấTacMy jSd7anh LiUVem cóTacM t7GVyhời giaTacMn jSd7tụ tậLiUVp TacMngồi LiUVvới nLiUVhau, khôngjSd7 l7GVyại phjSd7ải năjSd7m b7GVya ZWAjtháng nLiUVữa m7GVyới gLiUVặp 7GVymặt được”7GVy. CTacMó ngườLiUVi nói.

“Đúng rồi,ZWAj 7GVyTiêu ViTacMễn, lZWAjần trướcZWAj ôngLiUV LiUVgià nh7GVyà mTacMình nhìLiUVn ở7GVy TacMAnh qLiUVuốc TacMnhìn thấZWAjy cjSd7ậu vLiUVới bạZWAjn gZWAjái jSd7đi xjSd7em triểnLiUV lãLiUVm traTacMnh vLiUVới nhjSd7au, cứLiUV b7GVyảo jSd7mình hỏiZWAj bọnjSd7 cậu7GVy khjSd7i nàoTacM 7GVythì tZWAjổ ch7GVyức c7GVyhuyện vuTacMi, đểTacM ônLiUVg jSd7được thajSd7m dự”.

“Thành Th7GVyiếu, cậjSd7u uốngjSd7 nhiZWAjều rồ7GVyi jSd7thì p7GVyhải?” TiLiUVêu ViễnTacM vừTacMa gắp7GVy thứcTacM ănLiUV TacMcho an7GVyh 7GVyta vZWAjừa nTacMháy ZWAjmắt, “Nào,ZWAj ănZWAj 7GVynhiều đồLiUV ăZWAjn cTacMhút đi”.

“Uống nhiềjSd7u rồiLiUV TacMlà jSd7thế nàoTacM? Đấy7GVy, chẳngZWAj phải7GVy đãTacM manjSd7g bạnTacM ZWAjgái vềTacM rjSd7ồi sao?”

“Thành ThiếZWAju, c7GVyậu lảm7GVy nhảm7GVy gìTacM thếZWAj?” TiêTacMu ViễnZWAj cuốLiUVng lên,jSd7 néZWAjm mạnjSd7h đũZWAja xuống.

Tôi LiUVkéo ajSd7nh lại,jSd7 TacMmềm mỏ7GVyng 7GVynói: “7GVyNgười LiUVta cóZWAj lLiUVẽ nTacMhìn jSd7nhầm mà!”

Tiêu ZWAjViễn quaZWAjy đầuLiUV lạTacMi nhìn7GVy tZWAjôi, sắjSd7c mặTacMt ZWAjlo LiUVlắng, “Em7GVy khôngLiUV đượcjSd7 tijSd7n 7GVycậu ta!”

Tôi gậjSd7t đầu,LiUV ZWAjtôi LiUVsẽ khôn7GVyg ti7GVyn an7GVyh tjSd7a, tôiTacM và7GVy aLiUVnh jSd7ta gặpTacM nhTacMau ZWAjlần ZWAjđâu, ZWAjdựa 7GVyvào cá7GVyi gjSd7ì jSd7để TacMtin aZWAjnh LiUVta chứ?

Cái th7GVyế giớTacMi nàZWAjy nLiUVgay cảTacM ngườZWAji bêLiUVn cạZWAjnh cLiUVũng khônTacMg thLiUVể ZWAjtin tưởngjSd7 đượcLiUV, aZWAji lạiLiUV đLiUVi tjSd7in ZWAjlời nóiZWAj vjSd7ô nghjSd7ĩa củaTacM jSd7một ngưTacMời TacMxa l7GVyạ chứ.

Một nhójSd7m ngưjSd7ời huyLiUVên náoLiUV cảLiUV jSd7buổi, tôjSd7i hơiLiUV LiUVmệt mỏi,ZWAj muốnTacM chu7GVyồn TacMra jSd7ngoài, khổLiUV nỗZWAji, cáTacMi túijSd7 lZWAjại bị7GVy 7GVyTiêu ViTacMễn gjSd7iữ chLiUVặt, “ĐừngjSd7 TacMnói ZWAjvới 7GVyanh l7GVyà LiUVra nhZWAjà jSd7vệ sin7GVyh, eTacMm đãLiUV dùngTacM cájSd7i cớ7GVy nà7GVyy đểLiUV chZWAjuồn đLiUVi mjSd7ấy lầTacMn rồi!”

“Em TacMra gọ7GVyi điệnZWAj thjSd7oại chTacMo LiUVmẹ e7GVym, 7GVyở đâTacMy 7GVyồn ZWAjquá, muộjSd7n t7GVyhế nàyLiUV mLiUVà TacMem cTacMhưa về,7GVy mẹjSd7 jSd7em sZWAjẽ lZWAjo lắng!”

“Em phải7GVy hứa,jSd7 khôngTacM đượ7GVyc bỏ7GVy vềTacM! jSd7Lát nữLiUVa anTacMh đ7GVyưa ejSd7m vLiUVề!” TiêLiUVu ViễnTacM tZWAjhấp giọn7GVyg nói.

“Em hứa”.

“Mẹ ạ,LiUV đừZWAjng đợiZWAj co7GVyn nữa7GVy TacMnhé, mLiUVẹ ă7GVyn cTacMơm jSd7một jSd7mình đi,TacM coZWAjn ăn7GVy xjSd7ong 7GVyrồi về.LiUV BâLiUVy gLiUViờ bụ7GVyi lớLiUVn TacMlắm, LiUVlại LiUVlà g7GVyiờ taLiUVn tZWAjầm 7GVycao điểTacMm, kTacMhông bjSd7ắt jSd7xe vềZWAj được!”TacM jSd7Tôi ZWAjdựa vào7GVy bứcTacM tườnZWAjg hTacMành lan7GVyg, b7GVyàn châLiUVn n7GVyhư khôLiUVng TacMđỡ nổi7GVy tLiUVrọng lượngTacM 7GVycơ jSd7thể, lưnTacMg trưLiUVợt dọcTacM TacMxuống bờTacM tường.7GVy ZWAjĐá GranjSd7nit lạnhjSd7 buốtTacM nLiUVgấm jSd7qua cảTacM qjSd7uần áojSd7 thấZWAjm TacMvào nTacMgười, tôijSd7 gụcZWAj đZWAjầu xuốngjSd7 hLiUVai đầujSd7 gối,jSd7 TacMtừ từjSd7 xZWAjua LiUVtan hơi7GVy lạnhLiUV tro7GVyng cTacMơ thể.

Một bànLiUV LiUVtay jSd7to đ7GVyặt lêLiUVn đầu7GVy tôi,jSd7 n7GVyhẹ nh7GVyàng vZWAjuốt tócLiUV tTacMôi, hỏ7GVyi bằjSd7ng g7GVyiọng t7GVyrầm khàLiUVn: “ETacMm dùnZWAjg dầujSd7 gLiUVội đầ7GVyu củaZWAj jSd7hãng nàoLiUV vậy?TacM DưỡngjSd7 tóLiUVc thjSd7ật tốt”.

Tưởng làZWAj đ7GVyến aTacMn ủ7GVyi tôi7GVy, lạiZWAj đjSd7i TacMhỏi mộTacMt câLiUVu cLiUVhẳng 7GVyvào đTacMâu n7GVyhư thế.

“Đừng TacMcó 7GVysờ rốLiUVi 7GVylên, tLiUVóc tjSd7ôi qujSd7ý lắm7GVy đấyTacM, sờTacM hỏngLiUV rồ7GVyi anLiUVh kjSd7hông đềZWAjn đZWAjược đâu”LiUV. TôTacMi ZWAjngẩng LiUVđầu ljSd7ên, nhìTacMn thấLiUVy 7GVyngười đTacMi LiUVra lạLiUVi ljSd7à ChươngZWAj Ngự.

“Tại sjSd7ao lTacMà anh?”

“Sao khôngTacM tZWAjhể làLiUV tôTacMi? EZWAjm nZWAjghĩ lTacMà ai?”

“Tiêu VZWAjiễn đâu?”

“Đang ZWAjuống rượu7GVy v7GVyới ChươZWAjng SíLiUVnh ở7GVy tro7GVyng đó”.

Tôi xáchZWAj túijSd7 vộTacMi vãTacM xuốngZWAj lầu7GVy, ljSd7úc LiUVnày không7GVy vZWAjề ZWAjcòn đợiLiUV ljSd7úc 7GVynào nữa.

“Bên ngTacMoài jSd7đang nổTacMi bãTacMo cátLiUV đấy,LiUV LiUVkhông bắtLiUV đượcZWAj ZWAjxe đâu”.LiUV AZWAjnh jSd7ta đứLiUVng sjSd7au lưTacMng LiUVtôi nZWAjhắc nhở.

“Thế thTacMì tôjSd7i đLiUVi bộLiUV về”.

“Có LiUVthể TacMthử x7GVyem”. ATacMnh t7GVya búnZWAjg n7GVygón ZWAjtay, “EZWAjm lúZWAjc nTacMào cũTacMng khác7GVy ngjSd7ười”. C7GVyá MựcZWAj đánTacMg ghTacMét 7GVytoàn nóiZWAj LiUVgiọng chjSd7âm chọc.

Bão cáZWAjt 7GVyđến thZWAjật dữZWAj dội,jSd7 cáLiUVt bZWAjụi thổiTacM từngTacM cơjSd7n trên7GVy đường.

Tôi lTacMấy 7GVytay bịtjSd7 mũjSd7i vàjSd7 miệng,TacM mjSd7en thjSd7eo lềLiUV đườnLiUVg TacMđi tTacMhẳng. MắtTacM bịLiUV bZWAjụi thổLiUVi đếnTacM nỗijSd7 kjSd7hông mởTacM rLiUVa được,7GVy nướcLiUV mZWAjắt cứZWAj TacMthế tràjSd7o raLiUV. TZWAjhời tiếtZWAj kZWAjhỉ TacMgió nTacMày ZWAjthật ZWAjkhó mZWAjà LiUVchịu đựng.

“Em ơi,ZWAj cần7GVy TacMxe khôngLiUV? 5LiUV0 tệZWAj mộtjSd7 kmTacM”. PhíaZWAj s7GVyau l7GVyà chiếcZWAj x7GVye MjSd7er BenLiUVz củaZWAj CLiUVhương NgựZWAj đaLiUVng vjSd7ẫy chào.

“Hắc jSd7quá đấy!”

“Tôi 7GVycho LiUVem jSd7nợ LiUVlà đưZWAjợc chjSd7ứ gì?jSd7” ChưTacMơng NgjSd7ự cười.

Ngồi t7GVyrong xLiUVe củaZWAj C7GVyhương NLiUVgự, tjSd7ôi mớiLiUV d7GVyám LiUVhít tjSd7hở thoảiZWAj mái.

Trong LiUVmắt LiUVhình nhưLiUV 7GVycó hạtLiUV bZWAjụi, TacMnước mjSd7ắt cứZWAj nhòjSd7e nhoẹtjSd7 khôngjSd7 thôi.

“Em c7GVyứ khócTacM mTacMãi thếjSd7, cLiUVó phải7GVy 7GVylo lZWAjắng cLiUVho tZWAjôi nZWAjgày majSd7i xuLiUVất ngoạijSd7 bịZWAj ngườiLiUV nướcLiUV n7GVygoài bTacMán mZWAjất không?”

“Tôi 7GVylo anLiUVh jSd7xuất nZWAjgoại manLiUVg 7GVybán ng7GVyười nướZWAjc ngoàjSd7i ZWAjmất thôi!TacM ZWAjAnh đíjSd7nh lônTacMg TacMlên ngườZWAji thìLiUV 7GVycòn khôjSd7n hơLiUVn khỉ,TacM a7GVyi lại7GVy cóZWAj tTacMhể bjSd7án anjSd7h được!”

Chương NgựjSd7 cườiLiUV 7GVyvang, “ZWAjEm đanjSd7g TacMkhen tTacMôi TacMhay m7GVyỉa tôiTacM đấy?”

“Tất nZWAjhiên 7GVykhen ajSd7nh rồi!”

“Ồ, ZWAjlại cTacMó jSd7kiểu TacMkhen ngườijSd7 nhưjSd7 LiUVem nữajSd7! BiTacMết LiUVrõ thếLiUV rồiZWAj, chẳZWAjng quLiUVa, tôiTacM lạiTacM vẫnjSd7 thíchZWAj nghe”.

“Anh thíc7GVyh ngZWAjhe, tjSd7ôi lạiLiUV khôngjSd7 thícjSd7h nTacMói đấy!”

Chương Ngự7GVy njSd7ói: “NgàyZWAj LiUVmai tTacMôi 7GVyđi rồi,TacM ướLiUVc tínjSd7h í7GVyt nhất7GVy cũZWAjng phảjSd7i jSd7ba tháLiUVng jSd7mới cóLiUV thểLiUV tZWAjrở về”.

“Vừa ZWAjnãy tjSd7ôi đãjSd7 njSd7ghe hếtTacM rồi!LiUV” LiUVTôi cũLiUVng k7GVyhông điếc,LiUV vLiUVừa nãyLiUV cảLiUV jSd7nhóm nLiUVgười nói7GVy LiUVoang oaZWAjng vậy,TacM rồiLiUV lạiLiUV chúcZWAj rượu,LiUV l7GVyại từ7GVy biệTacMt, muốLiUVn khjSd7ông LiUVbiết cũn7GVyg khó.

“Thế ZWAjsao 7GVyem TacMkhông cóTacM chúTacMt bLiUViểu hjSd7iện gjSd7ì?” ChươnLiUVg NgjSd7ự cườTacMi r7GVyất gZWAjian xảo.

“Lại cầLiUVn p7GVyhải biểjSd7u hiện?7GVy C7GVyó cầnjSd7 látZWAj 7GVynữa jSd7đi q7GVyua cử7GVya hàTacMng tạ7GVyp hóaZWAj djSd7ưới lầZWAju nhàZWAj tôiLiUV ZWAjmua chLiUVút bánLiUVh ngọtLiUV, ZWAjsữa ch7GVyua gì7GVy LiUVđó TacMmang đZWAji không?”LiUV B7GVyình thườngTacM điZWAj đâZWAju ZWAjxa, LiUVtôi TacMđều thíchZWAj m7GVyang tTacMheo jSd7những jSd7đồ này.

Chương NgựjSd7 cjSd7ười rất7GVy khổjSd7 sZWAjở, “7GVyTôi tZWAjhấy thôjSd7i miTacMễn đượcLiUV rồi”.

“Vậy tốtTacM 7GVyquá, tôiLiUV 7GVyđỡ tốnjSd7 tiền”.

“Hay làZWAj… chLiUVúng tLiUVa hôZWAjn tạmTacM biTacMệt nhé?”

“Cái gì?ZWAj ĐợiZWAj đã…”7GVy CTacMó phảLiUVi tôZWAji đãZWAj ZWAjnghe nhầTacMm không.

“Hôn tạm7GVy biệtLiUV!” ALiUVnh t7GVya dZWAjừng ZWAjxe lại7GVy, njSd7âng đầu7GVy tjSd7ôi lên7GVy vàZWAj nhìjSd7n mTacMột TacMcách nghiTacMêm túc.

Có lẽ7GVy tLiUVôi đãjSd7 sợTacM đầnZWAj mặLiUVt raZWAj, nếuLiUV khônjSd7g thìZWAj cũZWAjng m7GVyất LiUVhồn rồi,7GVy nZWAjgay jSd7cả mắtLiUV cũngjSd7 khônLiUVg đLiUVộng đZWAjậy, 7GVynhìn aTacMnh t7GVya cZWAjhằm chằm.

Đầu anZWAjh jSd7ta dầnLiUV hướngZWAj gầjSd7n vZWAjề phí7GVya LiUVtôi, mộTacMt luồngZWAj h7GVyơi nóLiUVng pTacMhả lạiTacM, TacM“Này này!TacM” TôTacMi LiUVhét lên.

Anh dừTacMng lTacMại, LiUVbỏ tôZWAji rZWAja, đ7GVyột nhijSd7ên cười7GVy lớLiUVn, “ĐùaZWAj jSd7em cjSd7ho 7GVyvui thôi!”

Cá ZWAjMực jSd7chết LiUVtiệt, đjSd7ùa cjSd7ái gìTacM LiUVkhông đùaLiUV, lạijSd7 đùaLiUV cTacMái kiểu7GVy xấujSd7 jSd7xa ấy.

Lúc vềLiUV đếZWAjn LiUVcửa jSd7nhà tôi,jSd7 ChươjSd7ng NgjSd7ự ZWAjhỏi: “TâmTacM tLiUVrạng ZWAjtốt hơnLiUV chúTacMt nàLiUVo chưa?”

“Tốt n7GVyhiều rồi!”ZWAj M7GVyay mZWAjà cLiUVó anjSd7h ta.

“Vậy thLiUVì ljSd7au khôZWAj ZWAjnước mắt7GVy ZWAjđi, xuống7GVy xZWAje”. An7GVyh 7GVyta ZWAjdừng xZWAje lại,jSd7 gjSd7iúp tôijSd7 mởLiUV cửajSd7 xZWAje TacMrất lịZWAjch lãm.

“Chương LiUVNgự, cảTacMm ơZWAjn anh!LiUV” TôiZWAj nóTacMi rấZWAjt thàjSd7nh thật.

“Lời nóiTacM suôZWAjng t7GVyhì m7GVyiễn đ7GVyi, làmLiUV cáijSd7 TacMgì thựcZWAj tếLiUV hLiUVơn jSd7đi”. ÁZWAjnh TacMmắt cZWAjủa jSd7Chương NgZWAjự TacMđảo rấtjSd7 nhanhjSd7, cTacMó vẻjSd7 7GVylại 7GVynghĩ rTacMa tr7GVyò qLiUVuỷ LiUVgì đó.

“Tôi kjSd7hông cZWAjó LiUVtiền!” LiUVTôi 7GVyvội t7GVyhanh minh.

“Tôi cũjSd7ng chTacMẳng tjSd7hiếu tjSd7iền, ljSd7ấy tiTacMền TacMcủa eLiUVm ljSd7àm gì?”

“Vậy ZWAjanh cầLiUVn gìZWAj?” TôiLiUV 7GVyđề cLiUVao c7GVyảnh giác,LiUV n7GVygười nàyjSd7 to7GVyàn xuấTacMt nhữngZWAj chiêTacMu jSd7không 7GVytheo quZWAjy tắjSd7c LiUVgì cả,LiUV phảiLiUV TacMđề phòTacMng chút.

 

 

5. MZWAjàu xanjSd7h jSd7ngọc ZWAjlà jSd7phong cáTacMch LiUVcủa 7GVyTiêu Viễn 

Anh gi7GVyơ chùmjSd7 chjSd7ìa khóajSd7 trướcLiUV mặtZWAj tjSd7ôi lắcTacM lắc,ZWAj 7GVy“Đây làjSd7 chì7GVya kh7GVyóa ZWAjnhà tôijSd7, eLiUVm cZWAjầm lấy”.

Tôi ngướcTacM lênLiUV ZWAjnhìn ZWAjxuống tLiUVhăm dò7GVy aTacMnh, “AnjSd7h chưaZWAj bịZWAj ấmjSd7 đầuTacM chứ?ZWAj RZWAjỗi ZWAjviệc nTacMên tLiUVùy tiLiUVện LiUVmang LiUVchìa khóa7GVy jSd7ra đưa7GVy chTacMo ngườiLiUV tZWAja à!”

“Tất nhiêLiUVn khôZWAjng TacMấm đầujSd7! ĐưTacMa 7GVychìa kLiUVhóa cLiUVho eZWAjm làTacM đểjSd7 ZWAjem giTacMúp tôjSd7i m7GVyột số7GVy việc”.

“Việc gì?”LiUV BiếtTacM njSd7gay TacManh jSd7ta làLiUV ngườiLiUV khôngZWAj TacMchịu bịTacM tTacMhiệt mà.

“Giúp tôZWAji ch7GVyo 7GVyăn, đ7GVyịnh kTacMỳ th7GVyay nướcTacM 7GVycho chúng!”

“Nhà anLiUVh nZWAjuôi TacMcá 7GVyà? KhôjSd7ng phảijSd7 7GVylà ZWAjcá mựcTacM chứ?”7GVy 7GVyTôi LiUVđã LiUVtừng đếnTacM nTacMhà anjSd7h jSd7ta, jSd7chẳng tjSd7hấy TacMcon cjSd7á ZWAjnào cả.

“Tất nhjSd7iên cjSd7ó jSd7cá rLiUVồi, đềjSd7u làLiUV cáLiUV nổjSd7i tLiUViếng củaLiUV vùnZWAjg nhiệtTacM đớijSd7 đấy”.LiUV ATacMnh ZWAjta vZWAjênh LiUVmặt jSd7tự hào.

“Sao tôiLiUV lạiTacM LiUVkhông nLiUVhìn thấy?”

“Ngoài cáiZWAj LiUVsofa ZWAjnhà 7GVytôi r7GVya, jSd7em còZWAjn nTacMhìn thấLiUVy cáLiUVi gìZWAj nữaTacM đâu?”

“Cũng phảLiUVi!” HômLiUV 7GVyđó TacMuống nhiều7GVy quTacMá, đếnZWAj jSd7nhà anLiUVh tjSd7a TacMlà ZWAjlăn TacMra sjSd7ofa nằmjSd7 kTacMhóc, khóc7GVy chTacMán LiUVthì ngủ.TacM SájSd7ng ngàyjSd7 7GVythứ haTacMi dậLiUVy lZWAjại cuLiUVống cuồZWAjng TacMđi TacMlàm, đjSd7úng là7GVy kjSd7hông LiUVđể ýTacM nhLiUVà aLiUVnh tLiUVa rốtLiUV c7GVyuộc LiUVcó nhữngjSd7 gì.

 “Nhưng mà,LiUV jSd7tôi vớ7GVyi ZWAjanh kh7GVyông hềZWAj tTacMhân q7GVyuen mà!TacM SjSd7ao aLiUVnh lạiTacM cóTacM TacMthể y7GVyên tjSd7âm giLiUVao ch7GVyìa khóZWAja nh7GVyà chLiUVo tôi?”

“Chính vì7GVy k7GVyhông t7GVyhân queTacMn njSd7ên m7GVyới 7GVyyên jSd7tâm LiUVđể LiUVem đến.TacM ĐểLiUV ngườiLiUV ZWAjquen đến,TacM LiUVgiới báoLiUV c7GVyhí lạLiUVi dòmTacM ng7GVyó TacMphỏng đo7GVyán”. CLiUVhương NgLiUVự nóijSd7 rấTacMt cóLiUV lTacMý lẽ.

“Để C7GVyhương SínjSd7h đếnLiUV, chắc7GVy chắnjSd7 ngưLiUVời 7GVyta sẽjSd7 khôngTacM n7GVyói gTacMì được”.jSd7 7GVyTôi đTacMề nghị.

“Nó đếnZWAj đểZWAj làmLiUV jSd7loạn ZWAjnhà tZWAjôi TacMlên àjSd7, tôi7GVy trởTacM 7GVyvề lạiLiUV phảiLiUV th7GVyu dọn7GVy jSd7mất mấyTacM ngày!”

“Nhưng mà…”

“Sao ZWAjem “nhjSd7ưng mà”LiUV nhiềujSd7 thế?”

“Nhưng m7GVyà, ZWAjtôi ch7GVyưa từng7GVy nuôiZWAj ZWAjcá đ7GVyâu! C7GVyho 7GVycá jSd7ăn giZWAjúp aZWAjnh, lZWAjỡ chếtjSd7 rTacMồi phảiLiUV làmTacM sao?”

“Có jSd7vấn đềTacM gTacMì thLiUVì gọiTacM điệnTacM chTacMo tôi!”

“Cước 7GVygọi đLiUVường dàiLiUV qjSd7uốc 7GVytế đấy!”

“Sẽ hojSd7àn trảjSd7 chTacMo 7GVyem jSd7phí LiUVđiện ZWAjthoại, ZWAjphụ cấpZWAj pháZWAjt siZWAjnh, tiềnZWAj LiUVmua tjSd7hức ănLiUV cjSd7ho cáLiUV cũnZWAjg TacMsẽ trả!jSd7 TacMEm màjSd7 còTacMn “nhưngjSd7 mà”LiUV nữajSd7 ZWAjlà jSd7tôi jSd7bực mìnTacMh đấy,jSd7 bLiUVảo eTacMm gTacMiúp một7GVy v7GVyiệc màjSd7 kLiUVhó 7GVykhăn thếTacM à?”LiUV TacMChương 7GVyNgự jSd7tỏ TacMra n7GVyghiêm tLiUVrọng, lạiTacM cTacMó vẻjSd7 7GVydọa nạt.

Tôi TacMcòn LiUVcó thLiUVể nó7GVyi jSd7gì đượcjSd7 TacMnữa chứjSd7, cTacMhỉ LiUVcó LiUVthể nhậnZWAj cjSd7hìa khó7GVya củZWAja ZWAjanh tajSd7, “7GVyNếu màTacM TacMcho TacMcá ăjSd7n bịTacM chết7GVy rồiTacM thTacMì aLiUVnh đừngTacM cjSd7ó nổi7GVy 7GVygiận đấy!”

“Chỉ làZWAj mTacMấy co7GVyn cájSd7 TacMthôi jSd7mà? 7GVyTôi TacMcó t7GVyhể giậnTacM jSd7gì chứ!”

Thấy ZWAjtôi nTacMgoan ngoãnjSd7 cầm7GVy cZWAjhìa khóaLiUV, ChươZWAjng NgựjSd7 cười,ZWAj “jSd7Như thếjSd7 ljSd7à tLiUVôi y7GVyên tjSd7âm rồi!”

Buổi tốZWAji TacMđi ngTacMủ jSd7quên khôngjSd7 ZWAjtắt điệnLiUV thoạLiUVi, ngủLiUV TacMđến nửa7GVy đê7GVym, ZWAjnó bắtZWAj đầu7GVy LiUVkêu loạn7GVy lên.

“Ai đấjSd7y?” jSd7Không biếTacMt bâZWAjy giờLiUV jSd7đang làTacM giờTacM ngủZWAj saojSd7, gọijSd7 điệnLiUV phiềnZWAj nhiTacMễu jSd7giữa LiUVđêm, tộ7GVyi đáng7GVy jSd7tử hình.

Đầu điệnZWAj thoạiTacM ZWAjbên kiTacMa iZWAjm ắnLiUVg mộtjSd7 khoảngTacM lặngTacM mjSd7ơ hồ.

Tôi khônZWAjg sTacMợ TacMồn, sợTacM TacMnhất ZWAjlà lúTacMc tĩnZWAjh mặngLiUV, i7GVym jSd7ắng khôn7GVyg mộZWAjt tiếngjSd7 độnLiUVg thjSd7ấy TacMcó jSd7cảm giác7GVy TacMkỳ dị.

Mấy giâyjSd7 trôLiUVi jSd7qua vTacMẫn khônTacMg TacMcó gTacMiọng ZWAjnói, tô7GVyi 7GVyngồi bậLiUVt dậy.

“Làm ơZWAjn nLiUVói jSd7một câjSd7u, njSd7ếu khôn7GVyg dọaTacM ch7GVyết ngườijSd7 TacManh pLiUVhải đềnjSd7 mjSd7ạng đấy!jSd7” T7GVyôi hétZWAj vàojSd7 TacMdi động.

“Khả…”, lZWAjà gTacMiọng TacMnói TacMcủa TiêuLiUV TacMViễn, tôjSd7i nínTacM thở,LiUV lTacMần nàyZWAj jSd7đến lượtTacM LiUVtôi jSd7không nóZWAji gì.

“Em, eZWAjm chư7GVya tắtZWAj máyZWAj 7GVydi động”TacM. GijSd7ọng nói7GVy của7GVy ZWAjTiêu Viễn7GVy ZWAjdịu 7GVydàng, djSd7ịu dàZWAjng đếnLiUV nỗZWAji ljSd7àm tLiUVôi ngâyLiUV ngấLiUVt, tTacMôi cẩnjSd7 LiUVthận lặ7GVyng njSd7ghe hLiUVơi thởjSd7 của7GVy an7GVyh, cảmLiUV giLiUVác TacMhơi nónLiUVg đZWAjang TacMlan LiUVtỏa trênTacM mặt.

Cả haTacMi ngườjSd7i TacMim lặnjSd7g hLiUVồi lâuTacM, vẫnjSd7 làZWAj TiêuLiUV 7GVyViễn mZWAjở lờiZWAj trướZWAjc, “NgủZWAj ngon”.

Tôi gLiUViữ chặ7GVyt đi7GVyện thLiUVoại dTacMi động,jSd7 mLiUVãi k7GVyhông chịujSd7 bỏTacM xuốngZWAj. ĐếnTacM lúLiUVc cơ7GVy tjSd7hể cảmZWAj thấyjSd7 lạnh7GVy m7GVyới bijSd7ết jSd7là chăLiUVn đãTacM rTacMơi 7GVyxuống khỏiZWAj giườngLiUV rồi.

Buổi sángjSd7, jSd7khi trjSd7ời vẫn7GVy jSd7còn tZWAjờ mZWAjờ, gióTacM TacMlạnh ZWAjkhông ng7GVyừng thổiTacM, mởZWAj cửaLiUV sTacMổ 7GVyra tjSd7hấy bụZWAji bá7GVym dàyZWAj th7GVyành lớTacMp trênjSd7 bệ7GVy cửa.

Dưới lTacMầu, khônZWAjg biếtjSd7 cúZWAjn LiUVcon cLiUVủa nLiUVhà nàZWAjo mặc7GVy bjSd7ộ q7GVyuần ZWAjáo nLiUVgộ ngh7GVyĩnh đang7GVy 7GVychạy lăngTacM quăngTacM, jSd7cái mônjSd7g trò7GVyn mũ7GVym mĩjSd7m ngojSd7e ng7GVyuẩy, cựcLiUV ZWAjkỳ jSd7đáng yêu.

Cún LiUVcon chạTacMy đếnZWAj ZWAjdưới mộTacMt chiZWAjếc 7GVyxe TacMcon ZWAjmàu xanZWAjh ngọc,ZWAj muốnjSd7 đánhLiUV dấuTacM lZWAjãnh địLiUVa, nTacMgửi ngTacMửi mùLiUVi thấ7GVyy kTacMhông phảijSd7 TacMlại 7GVytừ từ7GVy bỏZWAj đi.

Chiếc xZWAje ấyZWAj rLiUVất giốnLiUVg c7GVyhiếc LiUVxe TiêuLiUV ViLiUVễn lái7GVy ngjSd7ày hômjSd7 qu7GVya, TacMmàu TacMxanh ngọcTacM thTacMâm trầjSd7m sTacMâu sắc,7GVy th7GVyật LiUVhợp với7GVy phon7GVyg cáTacMch TacMcủa T7GVyiêu Viễn.

Tôi cTacMhạy LiUVnhư bjSd7ay xuLiUVống dưZWAjới lầ7GVyu, TacMphóng đếnTacM chỗLiUV chiếc7GVy xeLiUV, TacMqua lớpLiUV bụiZWAj ph7GVyủ ngoàiTacM cửa7GVy kLiUVính nhZWAjìn TacMthấy TiLiUVêu ViễnLiUV ởTacM tjSd7rong xe.

Cả ngjSd7ười ajSd7nh ngồiLiUV jSd7dựa 7GVytrên gZWAjhế, n7GVygủ thiế7GVyp đTacMi, chỉZWAj cTacMó d7GVyi độnLiUVg vẫTacMn đểZWAj ZWAjở bênZWAj taiZWAj, d7GVyáng LiUVđiệu njSd7hư LiUVđang gZWAjọi điệnZWAj thoại.

Tôi gLiUVõ gjSd7õ v7GVyào cTacMửa xeZWAj, sa7GVyu đTacMó thấyLiUV TiZWAjêu TacMViễn tỉnh7GVy dậy.

“Tại 7GVysao aLiUVnh lạiTacM jSd7ở đây?ZWAj” TôTacMi hỏi.

Anh dụi7GVy 7GVydụi mắt,ZWAj khôngZWAj trảjSd7 lờiLiUV tôi.

“Anh ởjSd7 đZWAjây jSd7cả mộtjSd7 đLiUVêm à?”

“Đâu cóTacM, hTacMơn ZWAjhai gi7GVyờ sánLiUVg ZWAjmới r7GVya khZWAjỏi chỗ7GVy CônLiUV Thiếu!”ZWAj An7GVyh mZWAjở cjSd7ửa ZWAjxe, “EmZWAj c7GVyó lạnTacMh khôngjSd7? VàoLiUV tro7GVyng LiUVnói cLiUVhuyện đi!”

“Còn 7GVynói g7GVyì nữjSd7a, khôn7GVyg c7GVyó chuyệnZWAj gTacMì jSd7mau vềTacM nLiUVhà ngủjSd7 đi!”ZWAj TôLiUVi đứngTacM ởTacM b7GVyên ngoàiTacM jSd7không nTacMhúc nhích.

“Có chuyện”.

“Có chuyZWAjện thìLiUV mLiUVau nóZWAji, nóijSd7 xo7GVyng rồijSd7 vjSd7ề 7GVyđi ngủ!”ZWAj TôiZWAj cảmjSd7 thấZWAj TacMhôm LiUVnay tôZWAji cZWAjằn LiUVnhằn LiUVquá, gTacMiống mộtZWAj bàLiUV jSd7lão tám7GVy mưLiUVơi vậy.jSd7 TZWAjiêu ViễTacMn TacMim lặngjSd7 nZWAjhìn tôi,LiUV “”7GVyEm jSd7đang giậLiUVn à?”

“Em gLiUViận jSd7cái jSd7gì chứTacM? Mấ7GVyy ngườLiUVi cZWAjác 7GVyanh thícLiUVh gìZWAj thìjSd7 lTacMàm, liêLiUVn quaTacMn gìLiUV đế7GVyn LiUVem ch7GVyứ?” ĐúngTacM LiUVlà tôiZWAj đangjSd7 gi7GVyận, gi7GVyận anjSd7h saLiUVo lạTacMi khjSd7ông bijSd7ết jSd7quý bảnZWAj thTacMân ZWAjmình như7GVy thế7GVy, trờLiUVi lạnhLiUV mà7GVy khônjSd7g vjSd7ề nh7GVyà, còn7GVy jSd7ngủ LiUVở trLiUVên xe.

“Nhìn anjSd7h jSd7chằm jSd7chằm 7GVynhư vậZWAjy, TacMcòn TacMnói l7GVyà 7GVykhông gijSd7ận à?7GVy” TjSd7iêu jSd7Viễn nhjSd7ìn tôi7GVy cườiZWAj vTacMới vẻLiUV nTacMuông chiều.

`”Em giậZWAjn, lZWAjà tựZWAj gi7GVyận bảnLiUV tjSd7hân mìnhZWAj! Tr7GVyời jSd7lạnh tZWAjhế nàyjSd7, chạyLiUV xuống7GVy quảZWAjn aTacMnh làTacMm gì?jSd7” Tô7GVyi 7GVyquay ngTacMười muLiUVốn ljSd7ên nZWAjhà, kjSd7hông đểZWAj ýZWAj anZWAjh nZWAjữa chắcTacM ajSd7nh sẽjSd7 jSd7bỏ vềZWAj thôi.

“Đợi đã!LiUV” TiêZWAju Viễ7GVyn xZWAjuống LiUVxe kZWAjéo tôjSd7i lạZWAji, jSd7“Anh mjSd7uốn 7GVynói LiUVvới TacMem, tấtLiUV jSd7cả LiUVđều khôngTacM nLiUVhư LiUVem nLiUVghĩ thếZWAj đâu!”

“Cái ZWAjgì màLiUV kh7GVyông nhưZWAj TacMem nghĩ?”LiUV T7GVyôi ngjSd7hĩ cLiUVái gLiUVì ZWAjchứ? LLiUVời jSd7nói củaLiUV TiêuTacM TacMViễn là7GVym tTacMôi jSd7nghi hoặc.

Tiêu ViễLiUVn LiUVthở LiUVdài khLiUVẽ nóiTacM: LiUV“Thôi vậjSd7y, TacMcó mộtjSd7 ZWAjsố chuyệ7GVyn aZWAjnh cũng7GVy khônLiUVg TacMbiết nêTacMn nTacMói tjSd7hế nào”.

“Vậy tZWAjhì đừng7GVy nóTacMi nữa!”TacM ĐZWAjã khônTacMg biết7GVy nêLiUVn jSd7nói t7GVyhế n7GVyào tLiUVhì cònjSd7 n7GVyói LiUVgì nữaLiUV, cLiUVhúng tôZWAji đề7GVyu khônZWAjg phảiLiUV lZWAjà nhữjSd7ng ngLiUVười qZWAjuá gượnTacMg ép.

Tiêu Viễ7GVyn rLiUVõ rTacMàng rấtjSd7 mệjSd7t, ngáZWAjp dàjSd7i m7GVyột c7GVyái rồijSd7 nóijSd7: 7GVy“Bây giờjSd7 an7GVyh jSd7về điZWAj ngjSd7ủ, ZWAjbuổi TacMtối LiUVđến TacMđón ZWAjem, ZWAjsẽ chZWAjo eLiUVm mộtjSd7 bấtTacM ngLiUVờ tjSd7hú vị”.

“Buổi tốjSd7i eLiUVm 7GVycó việc…”.7GVy Tối7GVy TacMnay tô7GVyi phảiTacM điTacM xZWAjem buổ7GVyi bLiUViểu diễ7GVyn c7GVyủa LưZWAju Đứ7GVyc 7GVyHoa với7GVy LiUVmẹ, lTacMớp trưởnjSd7g ChươngjSd7 SLiUVính jSd7chẳng dLiUVễ gìTacM mớijSd7 kijSd7ếm đưZWAjợc vé.

“Nếu TacMmà khZWAjông LiUVquan trọngTacM thTacMì hTacMủy đi!”TacM ZWAjTiêu VLiUViễn gjSd7iọng nàZWAji nỉZWAj khiếLiUVn tôiTacM suýjSd7t nữa7GVy 7GVymềm lòngjSd7, nhưnLiUVg jSd7nghĩ lạLiUVi, 7GVytại sjSd7ao mỗiZWAj lầnTacM ngườiLiUV bịZWAj 7GVythỏa h7GVyiệp 7GVyđều TacMlà tôi?

“Không LiUVhủy được!”TacM TôiZWAj hTacMầm hừZWAj n7GVyói, buổiTacM dZWAjiễn 7GVyca nhạjSd7c kh7GVyông ZWAjvì jSd7tôi màjSd7 hoTacMãn LiUVlại được7GVy, mjSd7à cũnZWAjg ZWAjđã hứLiUVa chắcLiUV ch7GVyắn TacMvới LiUVmẹ rZWAjồi, mẹjSd7 TacMvì chuyệTacMn 7GVynày màjSd7 vLiUVui sướ7GVyng mấyjSd7 ngàyTacM liền.

“Ừ, thếjSd7 thTacMôi vậy”.TacM TiêuTacM Viễn7GVy cTacMó vẻ7GVy t7GVyhất vọng,7GVy 7GVy“Nhưng TacMhy vọnTacMg lầ7GVyn sa7GVyu ZWAjcòn jSd7có LiUVcơ hội”.

Còn TacMcó cTacMơ hội7GVy 7GVygì, TacMtôi mjSd7uốn hỏi7GVy aTacMnh, nhZWAjưng thấyTacM dájSd7ng vẻLiUV a7GVynh LiUVmệt mỏjSd7i, lạiLiUV jSd7không đàTacMnh lòLiUVng, cóLiUV l7GVyẽ thôijSd7 vậjSd7y. NZWAjói jSd7đến đâyLiUV làZWAj được7GVy rồi,7GVy nêjSd7n nZWAjhanh chóLiUVng 7GVyvề nLiUVhà đjSd7i TacMngủ đi.

Cổng sâTacMn vTacMận độZWAjng ngườiLiUV đôngjSd7 LiUVnhư mắc7GVy cửi,TacM jSd7rất LiUVnhiều ZWAjngười 7GVykhông muLiUVa đượcjSd7 vé,ZWAj jSd7túm tụmLiUV TacMở TacMcổng để7GVy LiUVmua vjSd7é chjSd7ợ đen.

Có ZWAjngười nhì7GVyn ZWAjsố ghếjSd7 véLiUV củaLiUV tôi,LiUV 7GVyhỏi: “CôZWAj gá7GVyi, cLiUVó 7GVybán vjSd7é khôn7GVyg?” TôTacMi lắZWAjc đầu,jSd7 lớpTacM trưởngLiUV TacMchẳng TacMdễ TacMgì kjSd7iếm cho7GVy, làmLiUV LiUVsao jSd7có thZWAjể bán?

Bên cạnh7GVy, cũngjSd7 cójSd7 rấtLiUV nhiZWAjều ngLiUVười LiUVvây ljSd7ấy mLiUVẹ tLiUVôi, cójSd7 ngườiZWAj nói7GVy: “ZWAjChị ơZWAji, c7GVyái vé7GVy nZWAjày chjSd7ị cTacMứ nóiZWAj g7GVyiá TacMđi, bjSd7ao nhTacMiêu tiền7GVy ZWAjtôi cũngZWAj lấy”.

Lúc này7GVy tjSd7ôi mớiZWAj biLiUVets, thìTacM jSd7ra LiUVchỗ 7GVyngồi ZWAjcủa hjSd7ai chiTacMếc vZWAjé nàLiUVy cựcZWAj kTacMỳ tố7GVyt, lúcZWAj vZWAjề phTacMải cjSd7ảm ơnZWAj Chư7GVyơng ZWAjSính jSd7tử tLiUVế mớZWAji được.

Chỗ ng7GVyồi củ7GVya chúnLiUVg tôi7GVy ljSd7à jSd7khu ZWAjghế LiUVVIP, ởLiUV hànLiUVg 7GVythứ b7GVya, rấtZWAj gầ7GVyn TacMsân khấu,ZWAj jSd7có thểTacM nhìLiUVn rõ7GVy cả7GVy mZWAjặt củaLiUV nLiUVhân viênTacM TacMlàm ZWAjcông TacMtác điLiUVều LiUVkhiển thiZWAjết ZWAjbị TacMtrên sâZWAjn khấLiUVu, lạijSd7 cò7GVyn LiUVđược cjSd7ung jSd7cấp m7GVyiễn LiUVphí nướcjSd7 uố7GVyng vàLiUV đồjSd7 TacMăn nhẹ.

Hàng thứjSd7 haLiUVi trước7GVy mặtZWAj chLiUVúng tôLiUVi có7GVy haTacMi chTacMỗ LiUVngồi luZWAjôn đểTacM trống,ZWAj tLiUVrên mặtZWAj bTacMàn của7GVy gTacMhế trjSd7ước mặZWAjt tôijSd7 ZWAjđặt mZWAjột bóZWAj hoZWAja jSd7ly x7GVyen LiUVhoa hồng.

Khi buổiLiUV biểuZWAj jSd7diễn bắ7GVyt đầTacMu, haZWAji LiUVghế trTacMước mặtLiUV vẫn7GVy tjSd7rống. TôiTacM 7GVycứ nZWAjghĩ, ngjSd7ười 7GVynào lại7GVy đốtTacM tijSd7ền ZWAjnhư v7GVyậy? ĐjSd7ã mZWAjua jSd7vé TacMrồi cjSd7òn k7GVyhông đến.

Buổi biLiUVểu dLiUViễn LiUVvừa bắtjSd7 đầuZWAj, t7GVyôi vàZWAj mZWAjẹ đZWAjã nhanZWAjh chóngjSd7 bịjSd7 cuốZWAjn TacMhút, LiUVcùng jSd7với mọi7GVy ngườiTacM héZWAjt g7GVyọi tLiUVên L7GVyưu ĐZWAjức HoaLiUV, trZWAjạng tjSd7hái TacMcuồng nhiệZWAjt chZWAjưa cLiUVó ZWAjbao giờ.7GVy ThậmZWAj chíLiUV mẹ7GVy tô7GVyi còZWAjn lTacMấy má7GVyy chTacMụp ảnhTacM k7GVyhông ngừngTacM chụpjSd7 cáLiUVc độngZWAj ZWAjtác vàTacM biểZWAju hi7GVyện củaTacM LiUVLưu ĐứcjSd7 Hoa.

“Cái mjSd7áy ảnTacMh LiUVnày củajSd7 mẹLiUV jSd7chụp lênZWAj ảnhZWAj khTacMông n7GVyhìn rõTacM đâu,jSd7 đừngLiUV 7GVymất TacMcông nữa!LiUV” 7GVyTôi bảjSd7o mẹ.

“Nhìn rjSd7õ mà7GVy! KhôngZWAj tZWAjin cjSd7on nhTacMìn TacMxem!” MẹTacM tôLiUVi rZWAjất LiUVtự hàojSd7 đjSd7ưa máyLiUV ảjSd7nh chTacMo tôjSd7i nhìn.

“Ngày maZWAji jSd7trên mạLiUVng sTacMẽ LiUVcó đầy7GVy ảnLiUVh đẹpZWAj ZWAjcủa 7GVycác LiUVthợ cTacMhụp ZWAjảnh cZWAjhuyên nghTacMiệp jSd7chụp, c7GVyon tảTacMi về7GVy chTacMo mẹLiUV xem”.

“Không 7GVythích bằngTacM ảnh7GVy mẹ7GVy ZWAjtự chụp!”jSd7 MZWAjẹ ZWAjtôi tLiUVự tLiUVin nói.

Tôi khôn7GVyg traLiUVnh jSd7luận vớTacMi m7GVyẹ nữjSd7a, njSd7gày jSd7mai xTacMem ảnLiUVh củ7GVya thợTacM chuyênTacM nghijSd7ệp ch7GVyụp thì7GVy sLiUVẽ khỏjSd7i nói7GVy luôn.

Xem x7GVyong ZWAjbuổi bijSd7ểu diễn,ZWAj tâjSd7m trạnTacMg của7GVy ZWAjtôi 7GVyvà mẹZWAj vTacMô cùngjSd7 7GVythoải mái.ZWAj MẹZWAj tôTacMi nói:ZWAj “NhjSd7ân LiUVtiện ZWAjtrung tâmZWAj thươnZWAjg mạiTacM cTacMhưa đóngZWAj cửajSd7, chúLiUVng tZWAja đLiUVi lư7GVyợn c7GVyhút, xe7GVym đồngjSd7 hồ!”

“Con cTacMó baZWAjo giờZWAj tLiUVhích đồ7GVyng hLiUVồ đâu?jSd7 CLiUVũng chẳTacMng dùng7GVy đến”.LiUV Thời7GVy đại7GVy LiUVcủa cZWAjhúng tôiZWAj bâZWAjy giLiUVờ đạZWAji đaZWAj số7GVy đTacMều lLiUVấy TacMdi độn7GVyg jSd7để xeZWAjm gjSd7iờ rồi,jSd7 vốn7GVy LiUVkhông cóZWAj h7GVyứng ZWAjthú với7GVy mZWAjón ZWAjđồ đeLiUVo TacMtay ấZWAjy nữa.

“Sắp jSd7đến ZWAjmùa jSd7xuân rồi,TacM mặZWAjc áoLiUV lZWAjộ cZWAjánh tajSd7y trTacMần ZWAjra cũnLiUVg khjSd7ông đẹp”.

“Vậy ZWAjmua jSd7cho cjSd7on chiếcLiUV vòngTacM ngọcTacM bích7GVy điTacM, thếTacM mớTacMi đẹp”.LiUV TacMTôi đLiUVùa mẹ.

“Nếu co7GVyn 7GVythích, đ7GVyợi hômjSd7 sLiUVau mẹjSd7 rútLiUV tZWAjiền tiế7GVyt kiệm7GVy đểLiUV LiUVmua nZWAjhà rLiUVa mjSd7ua jSd7cho jSd7con mộLiUVt chiếLiUVc!” MẹTacM tôiLiUV cười.

“Thôi đTacMừng LiUVạ, mẹLiUV dàLiUVnh tiềnjSd7 đểTacM mujSd7a nhZWAjà ch7GVyo TacMcon đi!”

Mua cjSd7ho 7GVytôi mộtLiUV căTacMn nLiUVhà luLiUVôn LiUVlà tâmTacM LiUVnguyện cTacMủa mẹ.7GVy MẹZWAj thưjSd7ờng nó7GVyi, cLiUVon gái7GVy nhất7GVy TacMđịnh phảZWAji cóTacM 7GVynhà riLiUVêng củaLiUV mZWAjình, nếuLiUV khôZWAjng sjSd7au nTacMày cãTacMi 7GVynhau vớTacMi cjSd7hồng jSd7cũng kLiUVhông TacMcó ch7GVyỗ TacMmà điZWAj. LTacMogic thậ7GVyt kjSd7ỳ quặc,TacM nhưjSd7ng cũngjSd7 TacMrất thZWAjực tế.

Khi mẹLiUV vàTacM bố7GVy lTacMy TacMhôn, 7GVymẹ chẳngZWAj có7GVy chLiUVỗ nTacMào để7GVy manjSd7g tôTacMi đếnZWAj ở,7GVy đZWAjành phảjSd7i sốngLiUV cjSd7hen cjSd7húc LiUVmãi tr7GVyong LiUVkhông LiUVgian phòngjSd7 khZWAjách bjSd7é 7GVytý ZWAjcủa nhTacMà bà7GVy ngoạijSd7, mLiUVãi đếnZWAj nhiềujSd7 nămTacM saLiUVu, ZWAjkhi tôi7GVy TacMcó thZWAjể nhớTacM TacMđược mọi7GVy chuyệZWAjn, jSd7cơ quZWAjan củaTacM LiUVmẹ mớ7GVyi cấpLiUV LiUVcho 7GVymột 7GVycăn LiUVhộ LiUVnhỏ ZWAjhai buồjSd7ng. NhưjSd7ng tr7GVyước LiUVsau tZWAjhì v7GVyẫn làLiUV cơjSd7 qLiUVuan cấp,LiUV khôngTacM chắ7GVyc ngàyLiUV nTacMào ZWAjlại tLiUVhu hồi,7GVy chúngjSd7 tTacMôi lạiZWAj khôTacMng cójSd7 cZWAjhỗ ởZWAj njSd7ữa, 7GVycho ZWAjnên 7GVymẹ khZWAjông LiUVyên tZWAjâm, luôn7GVy ghTacMi n7GVyhớ việcTacM mujSd7a mộtTacM că7GVyn nh7GVyà riêngTacM củ7GVya ZWAjchúng tôi.

“Khoản chjSd7i mujSd7a nhàZWAj mẹ7GVy vẫZWAjn gjSd7iữ cLiUVho c7GVyon màjSd7, đủjSd7 r7GVyồi!” MTacMẹ kjSd7hoác taZWAjy tZWAjôi đjSd7i về7GVy phTacMía siêujSd7 jSd7thị HojSd7a Đường.

“Mẹ thấjSd7y chúng7GVy jSd7ta kTacMhoác taLiUVy nhajSd7u đ7GVyi lượ7GVyn siêu7GVy thị7GVy cTacMó giTacMống hjSd7ai ZWAjchị eTacMm không?”7GVy TacMTôi ZWAjtrêu LiUVđùa mẹ.

“Nếu giốTacMng LiUVđược LiUVthì tốt”.ZWAj MẹLiUV thởjSd7 dà7GVyi nói.

“Giống, kTacMhông TacMtin 7GVymẹ thZWAjử LiUVhỏi ngườijSd7 k7GVyhác LiUVxem”. TôLiUVi cZWAjố LiUVý ZWAjdựa sZWAját v7GVyào mẹ.

“Hôm TacMnào cjSd7húng tjSd7a 7GVyđi chZWAjụp cáiLiUV ZWAjdán gìjSd7 đóTacM đi?LiUV CájSd7i LiUVđó gọijSd7 7GVylà gìLiUV đ7GVyấy nhỉLiUV? DLiUVán lênLiUV điệjSd7n jSd7thoại d7GVyi ZWAjđộng củTacMa con”.

“Ảnh đềjSd7 can”.

“Đúng, chjSd7ính lLiUVà nó,LiUV co7GVyn đưaZWAj mẹTacM đijSd7 nhé7GVy!” LújSd7c mẹ7GVy tZWAjôi hưjSd7ng phấnLiUV LiUVthì giTacMống nhưZWAj LiUVmột đTacMứa coTacMn LiUVnít già.

“Được, khônTacMg vấZWAjn TacMđề gì!TacM LiUVMẹ LiUVđúng LiUVlà sành7GVy điệu7GVy qjSd7uá đấy,jSd7 7GVycon cò7GVyn LiUVchưa t7GVyừng TacMchụp LiUVbao giờ”.

Ở bêjSd7n mLiUVẹ, jSd7luôn vu7GVyi vẻTacM nhTacMư vậy,LiUV mẹLiUV chínhTacM làTacM chỗjSd7 TacMdựa chjSd7o tâmTacM h7GVyồn tôi.

 

6. TTacMáo ZWAjPhú jSd7Sĩ 7GVyrơi đầ7GVyy 7GVydưới đất

Lúc xe7GVym biểZWAju diễLiUVn cjSd7a nhạLiUVc, tôZWAji đLiUVể điệnjSd7 thjSd7oại ZWAjdi dLiUVộng ởLiUV chếLiUV độjSd7 yêZWAjn lặLiUVng, có7GVy mjSd7ấy cuộTacMc gọ7GVyi đế7GVyn nhưnZWAjg đềuTacM khôngTacM 7GVybiết, mởjSd7 da7GVynh sácLiUVh cuộcjSd7 gọijSd7 7GVynhỡ thấyTacM đjSd7ều TacMlà ZWAjcủa TiêuLiUV Viễn.

Tôi quaZWAjy LiUVlưng vớTacMi mZWAjẹ TacMđể gọiZWAj ZWAjlại ZWAjcho 7GVyanh, 7GVygiọng T7GVyiêu LiUVViễn mjSd7ệt mjSd7ỏi jSd7ở đầuTacM bênTacM kLiUVia, “KhôngZWAj TacMcó việjSd7c gZWAjì đâu!”

“Vâng!” TôiTacM đá7GVyp, quaLiUVy 7GVyđầu lạ7GVyi thấZWAjy mTacMẹ LiUVđang TacMnhìn t7GVyôi dòZWAj hỏiLiUV, tTacMhế lTacMà 7GVyvội và7GVyng dậpTacM máy.

Thứ TacMhai đ7GVyi làm,TacM nhLiUVận đượcZWAj thZWAjông jSd7báo củZWAja CụjSd7c, sTacMẽ đếnZWAj kiểmjSd7 tTacMra t7GVyiến jSd7độ 7GVydự án.

Tôi LiUVđưa t7GVyhông báZWAjo cjSd7ho TTacMổ trưởngZWAj xLiUVem, ZWAjông bảoLiUV tôiLiUV tZWAjrực tiếpTacM ma7GVyng đZWAjến jSd7cho TiêjSd7u Viễn7GVy vLiUVà Ngô7GVy Duyệt.

Bộ dạn7GVyg LiUVTiêu ViễnLiUV TacMnhư kZWAjhông đượcTacM nTacMghỉ ngơ7GVyi đủjSd7 TacMsức, “EmLiUV kZWAjhông trốn7GVy tôijSd7 nữLiUVa à7GVy?” ĐâyjSd7 làLiUV làZWAjm việTacMc, c7GVyó thểTacM trốnLiUV tránhZWAj sao?

Tôi nhì7GVyn trêZWAjn bàTacMn jSd7anh 7GVyđặt hZWAjai tấmZWAj véLiUV LiUVxem biểuZWAj dLiUViên cZWAja nhZWAjạc, trjSd7ên LiUVvé iTacMn hàZWAjng 7GVy2 sốZWAj ZWAj8, sốTacM 1ZWAj0, chẳng7GVy lẽ…

Tôi ZWAjchợt hiểuTacM rTacMa, tjSd7hì rTacMa đâyjSd7 7GVychính là7GVy điềujSd7 ngạcjSd7 nhjSd7iên ZWAjthú vịTacM màjSd7 ajSd7nh đãLiUV nói!

“Anh jSd7cũng đZWAji TacMxem TacMbuổi biểu7GVy dTacMiễn TacMca nhạcTacM àLiUV?” LiUVTôi hỏi7GVy tTacMhăm dò.

“Không, 7GVyanh LiUVchưa bZWAjao LiUVgiờ thíchZWAj L7GVyưu ĐứcLiUV jSd7Hoa”. AjSd7nh lLiUVạnh l7GVyùng nói.

“Thế lLiUVấy véLiUV LiUVnày đểjSd7 lZWAjàm gìLiUV?” TZWAjhật jSd7phí c7GVyhỗ ngồiZWAj LiUVtốt jSd7như vậy.

“Người khácZWAj tặnjSd7g, tZWAjiếc lZWAjà t7GVyặng jSd7nhầm ngườiZWAj rồi”.

Vẫn cò7GVyn n7GVyói cứnLiUVg, khôngZWAj nóijSd7 thTacMì thôi.

 

“Tiêu Viễn,TacM 7GVyem LiUVcần nóiZWAj chuyệ7GVyn vớ7GVyi anZWAjh TacMvề ZWAjquy hoạZWAjch lắpTacM đặtjSd7 cLiUVáp điệnjSd7 củaZWAj ZWAjdự áZWAjn này”.ZWAj TacMNgô DuyZWAjệt 7GVyđang ởZWAj cửa,TacM trZWAjên t7GVyay cầLiUVm jSd7một tệpLiUV bảnZWAj vẽLiUV p7GVyhác thảo.

“Tôi cTacMòn cójSd7 việTacMc k7GVyhác, xjSd7in jSd7phép vềTacM trLiUVước ạ!”TacM Tô7GVyi vZWAjội v7GVyàng nh7GVyường đường7GVy chTacMo N7GVygô Duyệt.

“Em cũng7GVy ngLiUVồi ởZWAj đâyLiUV, nghZWAje cùng!”TacM Tiê7GVyu ViễjSd7n rjSd7a lệjSd7nh TacMcho tjSd7ôi, hômTacM nZWAjay sắcTacM mặtZWAj anjSd7h ZWAjkhông ZWAjđược tTacMốt, ch7GVyắc là7GVy LiUVdo ch7GVyưa đượcTacM ngZWAjhỉ ngơZWAji ZWAjđầy đủ.

Ngô DuyệLiUVt nhLiUVíu màjSd7y, njSd7ói: “TiểuLiUV KhảZWAj 7GVycó thểLiUV LiUVkhông cầnjSd7 nghe”.

“Đúng, 7GVyđúng! TZWAjôi ZWAjkhông cầTacMn phảLiUVi ngjSd7he 7GVyạ!” TôiLiUV cư7GVyời theo.

“Cô ấy7GVy từnZWAjg họcZWAj khojSd7a TacMtự nhiên,TacM TacMmà ZWAjđây lại7GVy ch7GVyính làTacM chuLiUVyên ZWAjngành cTacMô TacMấy học,TacM tạiLiUV sLiUVao jSd7lại khôngjSd7 tTacMhể ngLiUVhe?” TiêjSd7u VLiUViễn cLiUVó vLiUVẻ c7GVyố bắtLiUV éLiUVp tZWAjôi jSd7ở lại.

“Tại s7GVyao an7GVyh biết?”TacM NZWAjgô DZWAjuyệt ngLiUVạc nhjSd7iên nhìnLiUV tôjSd7i 7GVyvà TiêLiUVu Viễn.

“Tại ZWAjsao ZWAjkhông LiUVbiết? BọjSd7n an7GVyh họLiUVc jSd7cùng mộZWAjt trườngZWAj ĐạjSd7i học”.

“Tổng gZWAjiám sá7GVyt T7GVyiêu!” TôjSd7i mjSd7uốn ngănjSd7 TacManh lại.

Nhưng 7GVyTiêu VZWAjiễn liế7GVyc nhì7GVyn tôiTacM, v7GVyẫn ti7GVyếp tụcTacM nójSd7i: “Hơ7GVyn nZWAjữa TacMcô LiUVấy tTacMừng làjSd7 bạnTacM g7GVyái củTacMa jSd7anh, TacManh jSd7có thểLiUV khôTacMng hi7GVyểu TacMcô LiUVấy sao?”

Sắc mặt7GVy NZWAjgô DuyệZWAjt độtjSd7 nhiênjSd7 tjSd7rắng bệch.

Phó tZWAjổng gLiUViám sát,jSd7 đ7GVyừng ngjSd7he ajSd7nh TacMấy njSd7ói nhảm”.jSd7 TôiLiUV vộjSd7i v7GVyàng giảiTacM thíTacMch, “ZWAjHồi LiUVđi họZWAjc chỉLiUV là7GVy đùZWAja v7GVyui thôi”.

“Ai đùaLiUV jSd7vui với7GVy eZWAjm chứ?”7GVy TacMSắc 7GVymặt TiêZWAju ViễnTacM cjSd7àng kTacMhó coijSd7, gTacMiận dZWAjữ nhZWAjìn tôi.

“Tiêu Viễn,LiUV TacMsao an7GVyh lạijSd7 cóLiUV tTacMhể đốLiUVi xử7GVy ZWAjvới LiUVem LiUVnhư vậTacMy?” NgLiUVô Duyệ7GVyt b7GVyật khóc7GVy, s7GVyau jSd7đó 7GVychạy vụtTacM rTacMa ngoài.

“Tại saTacMo aZWAjnh LiUVlại cứ7GVy phảiLiUV nó7GVyi vjSd7ới c7GVyô ấTacMy đ7GVyiều TacMđó? 7GVyTại 7GVysao TacMcòn ZWAjnói r7GVya trướjSd7c mặtZWAj em?”

Tôi cũnjSd7g khóc,ZWAj mốiLiUV qujSd7an hệjSd7 phTacMức tLiUVạp thếjSd7 n7GVyày, bLiUVảo LiUVtôi sjSd7au jSd7này cZWAjòn tijSd7ếp tụjSd7c làjSd7m việcLiUV ởLiUV đâyLiUV thế7GVy n7GVyào đượcLiUV ch7GVyứ. TiTacMêu ViễZWAjn 7GVyanh khôngLiUV đjSd7ể ZWAjý, vLiUVì chỗ7GVy dựaZWAj phíZWAja jSd7sau jSd7anh vữLiUVng ch7GVyắc, ZWAjhoàn LiUVtoàn cZWAjó TacMthể nó7GVyi TacMđi lLiUVà đi7GVy, tôiZWAj TacMthì làZWAjm thTacMế ZWAjnào LiUVđược đây?

“Anh LiUVxin lỗi7GVy, ZWAjanh khôTacMng tZWAjhể khôn7GVyg nóTacMi 7GVyra!” TZWAjiêu VjSd7iễn lắLiUVc 7GVyvai ZWAjtôi, “NếujSd7 cTacMòn khôngLiUV nLiUVói, ngườiLiUV njSd7hà sZWAjẽ bắt7GVy anZWAjh TacMđính hônLiUV với7GVy cô7GVy ấy”.

“Hai ngưTacMời ZWAjđính hô7GVyn đượcTacM rồi,TacM tjSd7ại sTacMao phảiZWAj jSd7kéo 7GVyem vàojSd7?” TôiLiUV khóc.

“Ngốc ZWAjạ, chẳngZWAj lẽZWAj e7GVym khôTacMng hiểujSd7 saoTacM? TacMTừ trướcLiUV đ7GVyến njSd7ay ngườiZWAj aLiUVnh yêuTacM chỉZWAj ZWAjcó mì7GVynh em7GVy!” Tiê7GVyu ViLiUVễn 7GVyôm chặ7GVyt lấyTacM ZWAjtôi, gijSd7ọng nóiTacM tTacMha thiết.

Tim đa7GVyu gLiUVần như7GVy mjSd7uốn nghẹtLiUV th7GVyở, tại7GVy s7GVyao? TạiLiUV jSd7sao bjSd7ao ZWAjnhiêu nămLiUV trôiTacM LiUVqua rồiTacM mớ7GVyi nLiUVói LiUVvới tôTacMi 7GVynhững ZWAjđiều ấy?

Hai cLiUVhân tôiTacM rã7GVy rZWAjời, djSd7ựa s7GVyát vàjSd7o ngựcTacM TiêZWAju Viễn.

Ngô DuyệtjSd7 mấy7GVy ngàyTacM liLiUVền khôLiUVng lộZWAj dTacMiện TacMở Tổ7GVy dựTacM án.

Tổ kiểmjSd7 7GVytra cTacMủa CjSd7ục d7GVyo ZWAjđích thZWAjân CụcjSd7 trưởnjSd7g dẫnjSd7 đầujSd7 xuốngTacM k7GVyiểm tr7GVya TacMdự TacMán, LiUVgiáo LiUVsư ĐijSd7ền DujSd7y NiZWAjên đóngTacM vZWAjai 7GVytrò cốTacM vẫZWAjn. TjSd7iêu ViLiUVễn vjSd7à TổZWAj tTacMrưởng đjSd7i cZWAjùng đếnZWAj cácLiUV nơi,jSd7 TacMtôi ZWAjđi phíjSd7a saLiUVu jSd7phụ jSd7trách gZWAjhi chép.

Đi hếtTacM mộtZWAj vòn7GVyg, mọjSd7i ngZWAjười ngồi7GVy lZWAjại ngjSd7hỉ ZWAjngơi, jSd7Cục trưởZWAjng vjSd7à TZWAjiêu ViễnLiUV ngồijSd7 TacMphía tr7GVyước tôiTacM, n7GVygược LiUVlại, giáoTacM sjSd7ư Điền7GVy ngZWAjồi bêZWAjn cạnh7GVy tôi.

“Tiêu ViLiUVễn nàZWAjy, 7GVycó 7GVyphải ch7GVyáu ZWAjvới DZWAjuyệt DuyệjSd7t cãZWAji nhaZWAju không?”LiUV CụcjSd7 trưởjSd7ng 7GVyân 7GVycần nLiUVói chuyZWAjện LiUVgia đìnhjSd7 vớiLiUV TiZWAjêu Viễn.

Tiêu VZWAjiễn kTacMhông 7GVynói gì.

“Thanh niêTacMn vớijSd7 nLiUVhau khônTacMg tránhTacM đượcTacM việcjSd7 cLiUVãi LiUVcọ, đừng7GVy bậnZWAj tâ7GVym. CZWAjháu cũnZWAjg biếZWAjt tín7GVyh cácjSd7h Duy7GVyệt DuyệtjSd7 rồiTacM TacMđấy, tínTacMh 7GVycòn tjSd7rẻ cjSd7on, ch7GVyuyện gìZWAj jSd7cũng thTacMích chấpTacM nhặtZWAj, njSd7hường nhịnZWAj nTacMó chút,LiUV dùTacM sLiUVao cũngZWAj sắ7GVyp đínhTacM h7GVyôn rồiLiUV mà!”

Tiêu Viễn7GVy quajSd7y xuốngZWAj liLiUVếc nLiUVhìn tôi,jSd7 jSd7ánh m7GVyắt đenTacM thẫm7GVy lZWAjộ rZWAja vẻZWAj cươnjSd7g nghị,LiUV saTacMu đóLiUV LiUVquay sLiUVang nóiZWAj TacMvới Cục7GVy trjSd7ưởng N7GVygô: “7GVyBác NgLiUVô… cháu7GVy nTacMghĩ cháuTacM ZWAjvà N7GVygô DuyTacMệt khôZWAjng hTacMợp nhau!”

“Thằng jSd7bé nàjSd7y, nLiUVói cLiUVái gìZWAj ngớTacM ngẩn?TacM HTacMai ZWAjđứa lTacMà thaTacMnh m7GVyai trúc7GVy mã,LiUV làjSd7 m7GVyột đôTacMi qTacMuá đẹpTacM”. C7GVyục trưởn7GVyg LiUVvỗ vaLiUVi T7GVyiêu VTacMiễn cườiTacM hLiUVa hảLiUV nóTacMi: “MấyjSd7 jSd7ngày trZWAjước ZWAjbố chLiUVáu còTacMn gọ7GVyi LiUVđiện hỏTacMi TacMbác jSd7đặt tiệcTacM đLiUVính h7GVyôn ởTacM TacMđâu nữa”.

“Thưa 7GVybác LiUVNgô, cháujSd7 nLiUVghĩ sẽZWAj kh7GVyông cóLiUV tiệcLiUV đíTacMnh hLiUVôn 7GVyđâu ạ!jSd7” TiLiUVêu ViễLiUVn nLiUVói nhỏ.

“Đúng lLiUVà giậnLiUV LiUVdỗi thậtjSd7 LiUVrồi!” LiUVCục trưởn7GVyg vẫnjSd7 cườjSd7i TacMha hajSd7, “Nhưng,TacM hLiUVai đứa7GVy TacMcãi nhLiUVau mấLiUVy ZWAjngày rồiTacM lạiTacM ổ7GVyn thôi”.

Nghỉ ngTacMơi jSd7xong rLiUVồi, mọLiUVi ngưjSd7ời lạiLiUV tLiUViếp tụcZWAj đi7GVy, đếnjSd7 hijSd7ện trườngLiUV xeZWAjm tTacMình trạnZWAjg th7GVyi cônTacMg. TTacMôi đTacMi cTacMách 7GVyxa pjSd7hía sajSd7u, 7GVytâm trTacMạng thTacMật 7GVykhó tả.

Giáo s7GVyư ĐiềnTacM LiUVvỗ vTacMai tô7GVyi nói:TacM “Này,LiUV bạnjSd7 tr7GVyẻ, lấTacMy lTacMại LiUVtinh LiUVthần đLiUVi nào”.

Tôi nhLiUVìn ônTacMg cảmjSd7 kíchTacM, kìm7GVy chếLiUV nTacMhững cjSd7ảm xjSd7úc bộZWAjc p7GVyhát muốZWAjn ZWAjòa khóc.

Tranh 7GVythủ thLiUVời giTacMan 7GVyđến chỗTacM ởLiUV củaLiUV ChươLiUVng Ngự,TacM gjSd7iúp ZWAjanh tZWAja cZWAjho cáTacM ăn.

Có tiZWAjền đúngLiUV là7GVy LiUVtốt thật,7GVy cZWAjó thể7GVy ZWAjmột mìZWAjnh LiUVở trZWAjong ngôZWAji njSd7hà ZWAjto thế7GVy nàjSd7y, riêngjSd7 phòngTacM khTacMách đjSd7ã TacMcó TacMhai 7GVycái, mỗiZWAj phòngTacM LiUVđều đặtTacM ZWAjmột LiUVbể c7GVyá toTacM. TrZWAjong bjSd7ể cZWAjá TacMcó jSd7đủ loạijSd7 TacMmàu sTacMắc hìjSd7nh dángZWAj, chủngjSd7 loạTacMi ZWAjđa dạnLiUVg, tôijSd7 khjSd7ông ZWAjcó kiZWAjnh nghiTacMệm nuôZWAji LiUVcá nênjSd7 khjSd7ông p7GVyhân bi7GVyệt cụjSd7 tjSd7hể jSd7được ZWAjlũ cáZWAj nàyjSd7 giốngTacM LiUVgì, chỉLiUV bijSd7ết rLiUVất nhiều7GVy loạijSd7 cTacMhưa tTacMhấy ba7GVyo jSd7giờ, c7GVyó thểjSd7 đúngLiUV ZWAjlà rất7GVy quZWAjý hiếm.

Thức ăjSd7n cTacMủa cáLiUV đLiUVể tr7GVyên bàn,TacM 7GVytôi lấy7GVy ZWAjmột íLiUVt thả7GVy xuống,ZWAj lTacMũ 7GVycá TacMnhỏ bắtZWAj đ7GVyầu tr7GVyanh nhTacMau ăn7GVy, LiUVmột jSd7lúc thZWAjôi đZWAjã ăTacMn jSd7hết sạch,TacM tôiLiUV lạijSd7 đổTacM LiUVvào mộLiUVt ít7GVy, lạjSd7i 7GVyăn hếjSd7t. XLiUVem r7GVya TacMlũ nhóZWAjc nàyTacM đúngTacM làTacM đZWAjói TacMrồi, tôjSd7i quy7GVyết địnhjSd7 LiUVđổ cảjSd7 góTacMi jSd7to vàTacMo, cZWAjho bọnjSd7 chTacMúng jSd7ăn no.

Cho cáTacM 7GVyăn xonjSd7g, jSd7ra khỏiLiUV nZWAjhà ChươngLiUV NjSd7gự, tôiTacM gjSd7ọi đZWAjiện ZWAjcho TijSd7êu Viễn,TacM 7GVy“Chúng TacMta LiUVđến trườngTacM ănTacM LiUVcơm căLiUVng jSd7tin đi”.

Tiêu LiUVViễn mặTacMc tTacMrên ngZWAjười bộLiUV t7GVyhể thajSd7o màuTacM trắ7GVyng, đứngZWAj ởLiUV cổjSd7ng trườZWAjng đợiTacM tôi.

Nhà 7GVyăn cjSd7ăn bảnTacM k7GVyhông thLiUVay đổijSd7 7GVygì, cTacMhỉ l7GVyà khôngTacM cZWAjòn cuTacMng TacMcấp ZWAjcanh trứn7GVyg càZWAj cTacMhua 7GVymiễn phíjSd7 LiUVnữa. TôiZWAj v7GVyà TiêTacMu 7GVyViễn TacMmua hajSd7i suấLiUVt ZWAjcơm rưLiUVới sốTacMt thị7GVyt gà,7GVy TacMtìm TacMmột 7GVychỗ v7GVyắng ngườiTacM njSd7gồi xuống.

Vẫn làjSd7 cả7GVynh tưjSd7ợng củTacMa năZWAjm đó7GVy, 7GVychỉ ZWAjcó TacMvị củajSd7 móTacMn TacMcơm rướiLiUV LiUVlà hojSd7àn toànjSd7 khôjSd7ng giTacMống năZWAjm đóLiUV nữa.

Ăn cjSd7ơm xoLiUVng, TZWAjiêu VijSd7ễn nó7GVyi: “Chún7GVyg tZWAja ZWAjra 7GVysân vZWAjận độjSd7ng đi,TacM xjSd7em anjSd7h jSd7bây giờLiUV còjSd7n TacMcó thểLiUV cjSd7hạy 150TacM0m nữZWAja khôngZWAj”. LZWAjúc nàZWAjy t7GVyôi jSd7mới chúZWAj ýZWAj đếnTacM LiUVanh đZWAji đôiLiUV giZWAjày TacMthể ZWAjthao NiZWAjke jSd7cũ đó.

“Anh vZWAjẫn 7GVyđi đôLiUVi LiUVgiày này7GVy à?”

“Muốn LiUVthay đôi7GVy mớTacMi, vẫZWAjn chưjSd7a jSd7có jSd7người 7GVyđưa TacManh đijSd7 7GVymua”. 7GVyAnh LiUVnhìn tôjSd7i cười.

Tôi LiUVcúi đầ7GVyu lẩnjSd7 jSd7tránh áZWAjnh 7GVynhìn jSd7trìu m7GVyến củaLiUV aZWAjnh, “Đ7GVyợi LiUVcó t7GVyhời gijSd7an lạijSd7 đưaZWAj an7GVyh điZWAj m7GVyua ZWAjđôi mới7GVy nhéTacM, nh7GVyưng 7GVyanh phjSd7ải tựZWAj b7GVyỏ tiền”.

“Điền KZWAjhả TacMLạc, eTacMm LiUVthật lTacMà kLiUVeo kiệt”TacM. VẫLiUVn nguy7GVyên văjSd7n lờijSd7 p7GVyhê phZWAján tjSd7ôi năZWAjm đó.

Tôi đứTacMng bLiUVên đườngjSd7 bZWAjiên chạyTacM giLiUVúp a7GVynh bZWAjấm thờTacMi gianjSd7, rTacMất nhiLiUVều sinTacMh vjSd7iên tTacMrên ZWAjsân vậnjSd7 LiUVđộng nhìLiUVn LiUVchúng tZWAjôi, nhấtZWAj làjSd7 cájSd7c LiUVcô gáiLiUV, njSd7hìn jSd7Tiêu VLiUViễn bằnLiUVg đôLiUVi 7GVymắt rạngjSd7 rỡ.

Tôi kéLiUVo TiêZWAju 7GVyViễn, “ĐTacMi thôi,jSd7 LiUVcơm xoLiUVng khôngjSd7 đượcjSd7 vận7GVy độngTacM mạnh”.

Tôi vjSd7à TiTacMêu ViễnZWAj ZWAjnắm ZWAjtay nZWAjhau lặLiUVng lẽTacM đTacMi LiUVdọc tZWAjheo bờjSd7 sông,TacM dườngZWAj nhưjSd7 trjSd7ở lạ7GVyi tjSd7hwoif điểmjSd7 ZWAjmới queLiUVn nhjSd7au củaLiUV jSd7nhiều n7GVyăm trước.

“Đợi dựZWAj ánTacM TacMnày kếtZWAj thZWAjúc, chúng7GVy LiUVta jSd7đi đăngZWAj k7GVyý kếLiUVt hôTacMn nhé”.LiUV TiTacMêu ViễnTacM ZWAjđột nhiTacMên nói.

“Kết hôn?ZWAj” TôjSd7i kh7GVyông LiUVcó jSd7một chút7GVy chuTacMẩn bị7GVy tâmjSd7 ljSd7ý gjSd7ì, “TạiZWAj sao?”

“Tất ZWAjnhiên l7GVyà jSd7vì TacManh yêuZWAj ejSd7m!” TiêujSd7 Viễ7GVy dừnZWAjg lạ7GVyi, hôjSd7n jSd7lên môZWAji tôi.

Lần đầuTacM LiUVtiên ajSd7nh jSd7hôn tLiUVôi nLiUVhư vjSd7ậy, tLiUVôi sữngjSd7 sờLiUV kLiUVinh ngạc.

“Sao ZWAjvậy, vẫZWAjn muốnZWAj ZWAjnữa à?”ZWAj AZWAjnh n7GVyhư bịLiUV nghjSd7iện, lạiTacM sấn7GVy 7GVytới hôTacMn tôi.

Môi TLiUViêu ViZWAjễn cóLiUV vịLiUV LiUVse 7GVyse TacMngọt, mịnZWAj mà7GVyng, ẩmjSd7 ướ,jSd7 mềmLiUV LiUVdịu ấnjSd7 trêjSd7n TacMmôi tôi.

“Tiêu Viễn,LiUV anTacMh jSd7sẽ kh7GVyông rờiZWAj TacMxa ejSd7m chứ?7GVy” TjSd7ôi lu7GVyôn cảm7GVy thZWAjấy điều7GVy jSd7tuyệt dijSd7ệu tjSd7hế này7GVy lZWAjại kZWAjhông phải7GVy ljSd7à sự7GVy thật.

“Sẽ khôLiUVng 7GVybao giờLiUV nLiUVữa!” AnZWAjh jSd7giữ chặtjSd7 miện7GVyg tôTacMi, “TậpjSd7 trunTacMg đi,jSd7 đừnTacMg n7GVyói nữa…”

Tiêu VjSd7iễn TacMđưa thẳng7GVy LiUVtôi về7GVy đếnLiUV cửa7GVy nhà,LiUV “ALiUVnh muốnTacM vjSd7ào jSd7gặp 7GVymẹ em!ZWAj” TacMAnh lầnjSd7 ZWAjchần TacMở đójSd7 khZWAjông mujSd7ốn đi.

“Lần jSd7sau nhTacMé, eTacMm vLiUVề nóiZWAj vớiTacM 7GVymẹ ZWAjmột tiến7GVyg trướLiUVc đãZWAj, tZWAjránh l7GVyàm TacMmẹ giậtLiUV mTacMình, mẹTacM vẫnZWAj luônjSd7 nZWAjghĩ 7GVyanh đan7GVyg ZWAjở nướcTacM ngoài”.

“Chúng tjSd7a ljSd7àm cùngLiUV ởjSd7 mộ7GVyt jSd7cơ quaLiUVn, LiUVem đ7GVyã 7GVykhông njSd7ói vớijSd7 cjSd7ô à?”

Tiêu ViZWAjễn 7GVydùng hTacMai cZWAjánh 7GVytay 7GVygiữ tôZWAji ZWAjlại ZWAjmột jSd7góc nhỏ.

“Em LiUVsợ mjSd7ẹ khôLiUVng thícjSd7h an7GVyh đấy”.

“Mẹ vợ7GVy gặpTacM 7GVycon rể,LiUV cóZWAj gì7GVy mà7GVy khônTacMg thích?”ZWAj A7GVynh đắcTacM ýjSd7 nói.

“Được 7GVyrồi, lầnZWAj sLiUVau an7GVyh hãZWAjy đến”.TacM TôiZWAj đẩTacMy a7GVynh ra7GVy, “NLiUVhanh jSd7về nZWAjhà njSd7gủ điTacM, ngZWAjày majSd7i cjSd7òn điLiUV làLiUVm chứ”.

Mẹ LiUVtôi đ7GVyã TacMngủ rồi.LiUV ZWAjTôi nhẹjSd7 nZWAjhàng mởLiUV cửTacMa sợ7GVy đánhLiUV thứcZWAj mẹ,jSd7 ZWAjgần đây,LiUV TacMmẹ ZWAjtoàn ngủ7GVy sớm.

Tắm xoTacMng, nằmLiUV trjSd7ên giường,TacM LiUVtrái tZWAjim rjSd7ộn rãTacM mớiLiUV chịLiUVu trầmLiUV LiUVlắng xuống.

Tiêu VjSd7iễn, chjSd7úng jSd7ta thLiUVật 7GVysự ZWAjcó th7GVyể ởZWAj b7GVyên nZWAjhau khô7GVyng? TạijSd7 sjSd7ao troLiUVng lòngTacM tôiTacM jSd7cứ tjSd7hấp thỏmLiUV khônTacMg yên?

Ngày hôTacMm sa7GVyu đijSd7 làmLiUV, t7GVyổ TacMdự TacMán ZWAjcử TacMTiêu VTacMiễn và7GVy tôi7GVy đếnTacM cjSd7ông trườ7GVyng k7GVyhảo TacMsát t7GVyiến đ7GVyộ tTacMhi công.

Lúc ZWAjxuất phát7GVy, TTacMổ trưởngLiUV năm7GVy lZWAjần b7GVyảy lượtZWAj TacMnhắc ZWAjnhở jSd7lái x7GVye n7GVyhất ZWAjđịnh LiUVphải đả7GVym bjSd7ảo ZWAjan t7GVyoàn 7GVycho LiUVtổng giájSd7m sáLiUVt Tiêu.

Trên đZWAjường đjSd7i, tLiUVôi nó7GVyi đùaTacM vZWAjới TiLiUVêu V7GVyiễn, “XeLiUVm, đTacMó LiUVchính làjSd7 sự7GVy cáchjSd7 biLiUVệt giữaZWAj tjSd7ổng giámZWAj sátLiUV vàLiUV nh7GVyân v7GVyiên. TổLiUVng 7GVygiám sátLiUV thậtTacM làTacM đZWAjang quý,7GVy LiUVra khỏTacMi TacMcửa 7GVylà cầjSd7n phảjSd7i bảo7GVy đTacMảm ZWAjan toàn”.

“Em chjSd7ẳng phảijSd7 cànZWAjg đZWAjáng qLiUVuý hjSd7ơn sajSd7o, cójSd7 TacMmột tLiUVổng giámZWAj sáLiUVt khôiLiUV njSd7gô tuLiUVấn ZWAjtú, uTacMy jSd7phong lẫjSd7m TacMliệt, làjSd7 ZWAjanh đâ7GVyy đảmZWAj bảojSd7 ZWAjan toànZWAj TacMcho eLiUVm!” LiUVTiêu jSd7Viễn nZWAjhìn LiUVtôi cLiUVười hì7GVy hì.

“Em sZWAjao dZWAjám lTacMàm phiềnjSd7 anh?”

Đến cônZWAjg trườngZWAj, ĐộLiUVi trưởnLiUVg độTacMi LiUVthi cjSd7ông dẫnZWAj TacMtôi 7GVyvà TTacMiêu ViTacMễn điTacM x7GVyem xétLiUV tìLiUVnh t7GVyrạng đZWAjắp đêTacM 7GVykè đường.jSd7 Ti7GVyêu ViễjSd7n lúcLiUV 7GVylúc lạiLiUV 7GVychỉ ZWAjra các7GVy phươngZWAj diệLiUVn ZWAjcần chLiUVú ýjSd7, độLiUVi tr7GVyưởng đềuTacM jSd7ghi TacMchép lạijSd7 cẩnZWAj thận.

Đi đến7GVy mộtjSd7 nơiZWAj gZWAjập ghTacMềnh, LiUVcó hốZWAj TacMnước. NgườijSd7 l7GVyái jSd7xe điLiUV cùn7GVyg cZWAjhỉ jSd7lo bjSd7ảo vTacMệ Ti7GVyêu ViễnTacM, dTacMo muốnTacM gijSd7ữ TiLiUVêu LiUVViễn khôngLiUV tiếjSd7n vềLiUV phíLiUVa trướ7GVyc 7GVymà đLiUVã lTacMỡ ZWAjva vào7GVy ngườZWAji tôi.

Một cújSd7 vấpLiUV ngjSd7ã, ZWAjtôi rơTacMi ljSd7uôn x7GVyuống. NướcTacM ngậpLiUV sâuTacM đếLiUVn tZWAjận tZWAjhắt lưn7GVyg, lạnh7GVy têZWAj táZWAji, q7GVyuần áojSd7 trêLiUVn 7GVyngười đềujSd7 ZWAjbị TacMướt sũng.

Tiêu 7GVyViễn thấyLiUV vậ7GVyy, lZWAjập tứcZWAj vứtLiUV bỏTacM jSd7áo khLiUVoác ởjSd7 trê7GVyn người,TacM ZWAjđịnh jSd7lao xu7GVyống kjSd7éo tôi.

Tôi 7GVyhét: “TiêuZWAj V7GVyiễn, 7GVyanh đừng7GVy xuốngZWAj, eTacMm jSd7có thLiUVể tự7GVy lêLiUVn được”.

Người ZWAjlái 7GVyxe vLiUVa pjSd7hải tôi,jSd7 thZWAjấy cóZWAj lỗi,jSd7 nóiZWAj: “TổjSd7ng gijSd7ám sLiUVát TiêuTacM, hajSd7y đểLiUV tôiTacM 7GVyxuống đi”.

Tiêu 7GVyViễn giậjSd7n djSd7ữ nhìZWAjn ZWAjanh TacMta, ánhTacM mắtjSd7 c7GVyòn sắZWAjc lạnjSd7h hơLiUVn cảLiUV dòngLiUV nướ7GVyc, “ĐứngLiUV jSd7sang mộtjSd7 bên”.

Người láLiUVi xZWAje jSd7sợ hãTacMi kjSd7hông LiUVdám nZWAjói gTacMì, ZWAjlùi sZWAjang mjSd7ột bên.

Tiêu VZWAjiễn khTacMông nLiUVgại n7GVyước lạnh,ZWAj tZWAjừ từLiUV đến7GVy gầ7GVyn tôLiUVi, giữZWAj cTacMhặt tjSd7ay tôiTacM, 7GVynói: “jSd7Đi thZWAjeo a7GVynh, LiUVchậm TacMthôi kLiUVẻo ngã”.

Sau kTacMhi LiUVTiêu ViễnLiUV kéjSd7o LiUVtôi LiUVra khZWAjỏi hố7GVy nước,TacM TacMtổ trưTacMởng tìZWAjm chZWAjo cTacMhúng tôLiUVi mộ7GVyt lZWAjều trạijSd7 LiUVcó lòLiUV sưởiTacM điện7GVy đểZWAj h7GVyong khjSd7ô 7GVyquần áTacMo. Tiê7GVyu ViễTacMn 7GVysợ tôZWAji lạTacMnh, c7GVyởi lZWAjuôn c7GVyả jSd7áo khoác7GVy ngLiUVoài đắpZWAj cLiUVho TacMtôi, “CáijSd7 têjSd7n lájSd7i ZWAjxe tTacMay cZWAjhân hậuZWAj đậu7GVy ấjSd7y, tLiUVhật bự7GVyc mình”.

Tôi cườTacMi ajSd7nh đãjSd7 làmTacM jSd7to cZWAjhuyện, tôZWAji chẳng7GVy qjSd7ua cũngZWAj ZWAjchỉ bTacMị ướtZWAj 7GVyquần ZWAjáo tZWAjhôi, khôTacMng đángjSd7 ZWAjđể 7GVynổi jSd7cáu vớiZWAj ZWAjngười ta.

Tiêu ViễnLiUV ZWAjngồi 7GVyhơi xLiUVã lòjSd7 sư7GVyởi, tLiUVôi bảoZWAj jSd7anh lạ7GVyi gầnZWAj chút,TacM để7GVy tZWAjránh lạnh,jSd7 aZWAjnh khônLiUVg chTacMịu: “EmTacM cLiUVòn đZWAjáng quZWAjý hjSd7ơn anh”.

Tôi nLiUVhìn anTacMh, mỉm7GVy cười,ZWAj LiUVtrong lònjSd7g ấLiUVm áTacMp jSd7vô ngần.

Quay vLiUVề t7GVyổ dZWAjự ánLiUV, Ti7GVyêu TacMViễn cLiUVứ hắTacMt hjSd7ơi 7GVysuốt, tôi7GVy cZWAjho TacManh TacMuống mộtjSd7 c7GVyốc thuốLiUVc TacMgiải cZWAjảm, nhTacMưng khôngLiUV cójSd7 tác7GVy dụng.

Ngày jSd7hôm s7GVyau, vjSd7ừa sTacMáng raLiUV, điện7GVy thojSd7ại cZWAjủa TTacMiêu VjSd7iễn đánhLiUV LiUVthức tTacMôi dậy:7GVy “TacMKhả LjSd7ạc, LiUVanh sốZWAjt caoZWAj, cZWAjó c7GVyhút triệZWAju chứTacMng bZWAjị viêmLiUV pTacMhổi, jSd7nhập vLiUViện rjSd7ồi”. GiọjSd7ng ZWAjnói khảLiUVn kTacMhô, 7GVykhông còLiUVn êmTacM áiLiUV nh7GVyư nhữTacMng ngàyjSd7 trướ7GVyc nữa.

“Ở đZWAjâu vậyZWAj?” LiUVTôi hỏi.

“Bệnh việnLiUV cảnh7GVy sjSd7át vLiUVũ trang”.

“Anh đLiUVợi nhéTacM, jSd7em đếnZWAj tổLiUV dựjSd7 áTacMn điểmTacM TacMdanh, rồLiUVi xLiUVin phépLiUV ZWAjnghỉ đLiUVi TacMthăm anh”.

“Ừ”. TiêujSd7 ViLiUVễn nLiUVgoan ngoãn7GVy đZWAjáp, c7GVyó TacMvẻ ZWAjsốt nặng7GVy khôjSd7ng cò7GVyn sứcLiUV nóTacMi n7GVyữa rồi.

Tôi mjSd7ua jSd7một giỏLiUV táo7GVy PhúZWAj jSd7Sĩ, vừZWAja LiUVto vừaLiUV đLiUVỏ, nghTacMĩ rằngjSd7 LiUVTiêu ViễnZWAj s7GVyẽ rấtZWAj thZWAjích ăn.

Tôi jSd7chưa đTacMến b7GVyệnh việnLiUV CảjSd7nh ZWAjsát vũTacM t7GVyrang TacMbao TacMgiờ, 7GVybước vàTacMo thấyTacM thậtLiUV rộngLiUV lTacMớn, ởjSd7 đạiTacM sảnLiUVh hTacMỏi mấyLiUV lượt,LiUV mTacMới biếZWAjt đượcZWAj kTacMhu nhập7GVy việnLiUV ZWAjchỗ nào.TacM 7GVyVừa nhắcZWAj đếnLiUV tê7GVyn Tiêu7GVy LiUVViễn vớiZWAj TacMcác ZWAjy tLiUVá cjSd7ủa k7GVyhu nh7GVyập việLiUVn, mấyLiUV c7GVyô gá7GVyi trẻ7GVy đềLiUVu hjSd7ào hứnjSd7g nói:jSd7 TacM“Để ZWAjtôi dẫnTacM TacMcô đi”.

Tiêu ZWAjViễn nằmLiUV ởLiUV ZWAjphòng LiUVbệnh riênZWAjg cLiUVao cấp,TacM 7GVycửa pZWAjhòng bệ7GVynh mởLiUV 7GVyra, bZWAjên tronLiUVg thấy7GVy ZWAjcó mấyTacM bZWAjóng ngườijSd7 jSd7đi lại.

Tôi nhanZWAjh chóngZWAj nhậnTacM r7GVya NjSd7gô DjSd7uyệt đangjSd7 ng7GVyồi jSd7ở đầuTacM giườTacMng, nâ7GVyng cốcZWAj nướcLiUV ch7GVyo TiêuTacM ViễnZWAj uốngLiUV. TiLiUVêu Vi7GVyễn lộZWAj rZWAjõ TacMvẻ dịu7GVy LiUVdàng cườiLiUV vLiUVới cjSd7ô ấy.

Tôi đLiUVứng ởjSd7 lốLiUVi jSd7đi rZWAjất lâuTacM, 7GVychăm chúTacM nhìnLiUV NgTacMô DLiUVuyệt, jSd7cô 7GVyấy vàLiUV TiLiUVêu ViễnZWAj cưLiUV LiUVxử 7GVyvới nhjSd7au nhjSd7ư tTacMhế, nhấjSd7t địnhjSd7 đãLiUV TacMcó thờijSd7 7GVygian rấ7GVyt dàTacMi bêjSd7n nhau.

“Thư kýLiUV Tống,ZWAj TacMcô gáiZWAj nLiUVày muốnLiUV tLiUVìm Tiê7GVyu Viễn”.

Người đượcLiUV gọ7GVyi lLiUVà thZWAjư ký7GVy TốngjSd7 jSd7đó liếcZWAj nhìnLiUV tôTacMi, qLiUVuay đầuZWAj đi,”BộZWAj trjSd7ưởng 7GVyTiêu v7GVyà p7GVyhu nTacMhân đãZWAj dặjSd7n rồi,jSd7 trừTacM cjSd7ô NgLiUVô Duyệt7GVy rLiUVa, TiêjSd7u ZWAjViễn khôngjSd7 TacMgặp bấLiUVt kỳTacM ngườ7GVyi nào”.

Trừ NgôjSd7 DuyệtjSd7 rZWAja, ngư7GVyời kh7GVyác đối7GVy vớiLiUV TjSd7iêu Viễn7GVy đề7GVyu ljSd7à “ngưZWAjời bTacMất kjSd7ỳ” sao?

Tôi khônZWAjg biLiUVết nênLiUV lýLiUV gjSd7iải nhZWAjư tjSd7hế nàoTacM vềjSd7 ZWAjhàm LiUVý của7GVy câu7GVy nójSd7i này,TacM chZWAjỉ cảTacMm tLiUVhấy tTacMrái tiLiUVm ZWAjtràn đầjSd7y nhiệtjSd7 hLiUVuyết bỗngLiUV 7GVychốc TacMnguội lTacMạnh đi,TacM TacMbị đôngZWAj cứnjSd7g lạiZWAj nhưTacM nướcZWAj đáZWAj. ĐồTacMng 7GVythời, cLiUVơ thể7GVy cTacMo tTacMhắt lạiLiUV, cácLiUV nTacMgón t7GVyay rTacMun rẩy.

Y t7GVyá gọi7GVy jSd7tôi, “CôZWAj làmjSd7 sa7GVyo vậy?”

Tôi c7GVyố gắn7GVyg jSd7để làmjSd7 LiUVcho mìnhTacM 7GVykhông ruLiUVn lLiUVên nữZWAja, qu7GVyay đềuTacM lZWAjại nhjSd7ìn côjSd7 LiUVta cTacMảm kícLiUVh, LiUVrun rujSd7n môiZWAj n7GVyói: “Không7GVy s7GVyao đâu”.

Người 7GVyy tájSd7 ZWAjngạc jSd7nhiên nZWAjhìn thájSd7i độTacM củajSd7 tôijSd7, chỉTacM taLiUVy xuZWAjống dưZWAjới đất,jSd7 khônjSd7g biLiUVết tjSd7ừ lúcLiUV nào,TacM giỏjSd7 táZWAjo trêLiUVn tLiUVay đãjSd7 lăLiUVn xjSd7uống đấtLiUV rồi.

Tôi jSd7lại ZWAjnhìn và7GVyo TacMtrong phòZWAjng, jSd7Ngô D7GVyuyệt jSd7đang nZWAjhẹ nhàn7GVyg jSd7nâng đầZWAju Tiê7GVyu VTacMiễn, đặt7GVy lêLiUVn gốZWAji, sTacMau đóLiUV đắpjSd7 7GVychăn cjSd7ho anh.

Tôi đLiUVịnh thầLiUVn ljSd7ại, cújSd7i đầu7GVy LiUVxuống n7GVyhìn nhữZWAjng qTacMuả tTacMáo lăZWAjn trêLiUVn đZWAjất, dậpjSd7 nát7GVy đến7GVy thếjSd7 nàyTacM, xjSd7em jSd7ra kh7GVyông thểLiUV jSd7ăn đưZWAjợc nZWAjữa rồi.

Mỉm cườTacMi, tjSd7rong lòLiUVng thầm7GVy nóiZWAj vLiUVới TiêuTacM ViễnLiUV: BảojSd7 trọng.