Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất - Chương 03

 

Chương 3cvhHPJ: CóptrjaA b2Fao nhi2Fêu mptrjaAối tìncvhHPJh c2Fó t2Fhể ptrjaAlàm lạiptrjaA đượccvhHPJ tcvhHPJừ đầu?

            ptrjaA“Ngốc ạ,ptrjaA chẳdydvypng lẽptrjaA dydvypem khcvhHPJông hi2Fểu sdydvypao? Từ2F dydvyptrước đếncvhHPJ n2Fay ngưcvhHPJời cvhHPJanh yêdydvypu chdydvypỉ cóptrjaA mìnhptrjaA em!”cvhHPJ T2Fiêu Viễndydvyp cvhHPJôm chặtdydvyp dydvyplấy tôptrjaAi, gcvhHPJiọng n2Fói 2Ftha thiết.

            cvhHPJTim 2Fđau dydvypgần nh2Fư muốncvhHPJ dydvypnghẹt thở,cvhHPJ t2Fại dydvypsao? T2Fại cvhHPJsao bdydvypao nhidydvypêu năm2F trptrjaAôi qudydvypa rồ2Fi mớdydvypi nóptrjaAi vớcvhHPJi tôcvhHPJi nhữngdydvyp điềuptrjaA này?

1. Đ2Fã lâu2F khôn2Fg gptrjaAặp, adydvypnh vẫncvhHPJ khỏcvhHPJe chứ

Tiêu VicvhHPJễn 2Fđứng tdydvyprước mặdydvypt tôi,ptrjaA dydvypcười nó2Fi: “ĐcvhHPJiền Khảdydvyp L2Fạc, a2Fnh biếdydvypt ptrjaAngay 2Flà 2Fem m2Fà, cvhHPJem khôndydvypg cvhHPJngờ đưptrjaAợc lcvhHPJà an2Fh 2Fphải không?”

Tôi ptrjaAkhông kiềcvhHPJm chếptrjaA đdydvypược nỗiptrjaA xú2Fc ptrjaAđộng troncvhHPJg lòng,cvhHPJ ngadydvypy cả2F ptrjaAgiọng cvhHPJnói cũdydvypng dydvyprun lậpcvhHPJ cập,ptrjaA “Tiêudydvyp V2Fiễn! 2FLà 2Fanh thậtptrjaA sao?”

“Nếu dydvyplà gi2Fả chcvhHPJo đổi2F l2Fại. ĐúngcvhHPJ cvhHPJlà ancvhHPJh dydvypđây”. An2Fh kéodydvyp t2Fay t2Fôi lại,cvhHPJ ấmdydvyp ápdydvyp. ptrjaARõ ràncvhHPJg khcvhHPJông dydvypphải 2Flà mơ.

“Tại sacvhHPJo a2Fnh lạicvhHPJ trdydvypở tcvhHPJhành T2Fổng gdydvypiám sáptrjaAt cvhHPJkỹ thuậtdydvyp ptrjaAchứ?” Tôdydvypi hỏptrjaAi. cvhHPJAnh xuấtptrjaA ng2Foại mớ2Fi hơnptrjaA cvhHPJbốn năm,cvhHPJ nhaptrjaAnh nptrjaAhất cũndydvypg cdydvyphỉ ptrjaAvừa hptrjaAọc xptrjaAong chươngdydvyp t2Frình tptrjaAiến sĩ.

“Chuyện nàydydvyp rấtcvhHPJ ddydvypài dòndydvypg, cvhHPJcó dịp2F aptrjaAnh ptrjaAsẽ kểcvhHPJ ch2Fo eptrjaAm nghe”.ptrjaA Tdydvypiêu ViễncvhHPJ nh2Fìn tcvhHPJôi cườcvhHPJi, rồi2F cvhHPJkhông nptrjaAói thêmcvhHPJ cvhHPJgì nữa.

Ngồi trcvhHPJong phòcvhHPJng làmcvhHPJ vdydvypiệc củaptrjaA Ti2Fêu Viễn,cvhHPJ ndydvypghe t2Fiếng nhạcdydvyp 2Fdu dươptrjaAng, 2Fnhấm n2Fháp vdydvypị tdydvyprà sữa2F 2Fthơm nồncvhHPJg, ptrjaAhai đứa2F dydvypnhìn cvhHPJnhau ptrjaAkhông ptrjaAnói nênptrjaA lời,cvhHPJ tptrjaAôi c2Fảm dydvypthấy đcvhHPJây ccvhHPJhính cvhHPJlà dydvyptột cùncvhHPJg củacvhHPJ h2Fạnh phúccvhHPJ rồi!

 Bao nptrjaAăm qucvhHPJa, cvhHPJtất cảptrjaA chờptrjaA ptrjaAđợi, tấtptrjaA cảcvhHPJ nh2Fung nhớ2F đềdydvypu hộptrjaAi cvhHPJtụ lạcvhHPJi cvhHPJở cáidydvyp nhcvhHPJìn dydvypđắm đuối,2F codydvypn ngươi2F của2F tôicvhHPJ cvhHPJkhẽ chudydvypyển 2Fđộng nhdydvypẹ vềdydvyp phíacvhHPJ ptrjaAđuôi mắt.

Tiêu Viễn2F nhìnptrjaA ptrjaAtôi, nhíu2F mày,dydvyp “Khả,2F mcvhHPJắt eptrjaAm không2F ổncvhHPJ àdydvyp? ptrjaATại ptrjaAsao ánptrjaAh mdydvypắt lptrjaAạ vậy?”

My GoptrjaAd! Tdydvypiêu VcvhHPJiễn ơiptrjaA, chẳngcvhHPJ lẽptrjaA andydvyph kh2Fông bi2Fết ptrjaAthế nàcvhHPJo dydvyplà ldydvypiếc mắtdydvyp đưptrjaAa tìn2Fh sptrjaAao? Hadydvypy lcvhHPJà độngptrjaA tác2F didydvypễn xu2Fất củ2Fa tôidydvyp quácvhHPJ kém?

“Đâu có,ptrjaA ptrjaAchỉ là2F em…ptrjaA cvhHPJchỉ dydvyplà… ch2Fưa n2Fgủ đptrjaAủ ptrjaAgiấc, mắtcvhHPJ hơicvhHPJ mỏcvhHPJi”. TptrjaAôi ấpptrjaA úng.

“Sau ndydvypày, bcvhHPJuổi tối2F trcvhHPJước cvhHPJkhi đicvhHPJ ngủcvhHPJ uptrjaAống tdydvyprà cvhHPJít thôiptrjaA, uốngdydvyp sữptrjaAa tươidydvyp ndydvyphiều vào”.dydvyp TptrjaAiêu Viễn2F cvhHPJdịu dptrjaAàng cườiptrjaA nó2Fi vớidydvyp tôi.

Tổng 2Fgiám cvhHPJsát k2Fỹ thptrjaAuật vừ2Fa cvhHPJyên vịcvhHPJ, PhócvhHPJ tổngcvhHPJ giá2Fm dydvypsát dydvypkỹ thuậtptrjaA đãcvhHPJ xuấtdydvyp h2Fiện ncvhHPJgay dydvyp– đâdydvypy quả2F đú2Fng 2Flà mptrjaAột đạptrjaAi mptrjaAỹ dydvypnhân. NghcvhHPJe ndydvypói lptrjaAà ccvhHPJháu gácvhHPJi ptrjaAcủa CụccvhHPJ trưởng,cvhHPJ dydvyplà cvhHPJtrí thứcvhHPJc c2Fao ở2F ptrjaAnước ngoàiptrjaA về,2F lptrjaAàm cdydvypho cdydvypác anptrjaAh ptrjaAchàng đ2Fộc thptrjaAân cdydvypứ phảicvhHPJ cvhHPJxúm xítdydvyp dydvypvây quanh.

Đại mptrjaAỹ nhâcvhHPJn ndydvyphìn dydvypcác chàndydvypg tptrjaArai tcvhHPJrong dydvyptổ ddydvypự á2Fn bằn2Fg nửcvhHPJa dydvypcon mắtptrjaA, 2Fduy chỉdydvyp đốicvhHPJ ptrjaAvới TiêucvhHPJ Viễndydvyp lạiptrjaA tỏcvhHPJ 2Fra ân2F ccvhHPJần quáptrjaA cvhHPJmức. TcvhHPJôi ptrjaAthấy vậcvhHPJy tronptrjaAg lòng2F rấ2Ft cvhHPJlo s2Fợ, bảnptrjaA cvhHPJthân tdydvypôi vcvhHPJốn khdydvypong cócvhHPJ sức2F cạnhptrjaA 2Ftranh dydvypgì, b2Fây giờptrjaA gặpptrjaA dydvypphải đốicvhHPJ thủcvhHPJ mạndydvyph nhptrjaAư vptrjaAậy, x2Fem rptrjaAa cvhHPJông trờiptrjaA đaptrjaAng cvhHPJthử tháccvhHPJh tcvhHPJôi đây!

Mặc d2Fù ởdydvyp cùnptrjaAg cvhHPJmột tổdydvyp ptrjaAvới TicvhHPJêu V2Fiễn, 2Fnhưng cvhHPJcơ h2Fội gặdydvypp gỡdydvyp dydvypkhông cvhHPJnhiều. dydvypCó l2Fúc ptrjaAđi cvhHPJngang qdydvypua văncvhHPJ phòncvhHPJg củaptrjaA a2Fnh, tôicvhHPJ kcvhHPJhông k2Fìm chếptrjaA đượcptrjaA phảidydvyp liế2Fc ptrjaAmắt nhcvhHPJìn dydvypvào, toàdydvypn dydvypthấy Tiêu2F dydvypViễn đangdydvyp chă2Fm 2Fchú ncvhHPJghiên cứuptrjaA bảcvhHPJn cvhHPJvẽ dự2F án.

Một ptrjaAhôm, Tiểudydvyp Lư2Fu cvhHPJ– cùcvhHPJng cvhHPJphòng lptrjaAàm vptrjaAiệc với2F 2Ftôi, độtcvhHPJ dydvypnhiên hỏdydvypi: dydvyp“Chị Điền,2F c2Fó cvhHPJphải ch2Fị c2Fó 2Fý vptrjaAới Tổdydvypng gidydvypám sáptrjaAt k2Fỹ thuậtptrjaA ptrjaATiêu không?”

Tôi đangcvhHPJ uốn2Fg cvhHPJtrà, phụtdydvyp hptrjaAết cả2F nướccvhHPJ rptrjaAa 2Fngoài: “dydvypXin lỗdydvypi, ptrjaAtôi bịcvhHPJ sặc!”2F Tô2Fi vộidydvyp vàcvhHPJng lấdydvypy khăcvhHPJn ptrjaAlau bàn.

“Điều đptrjaAó cóptrjaA gdydvypì pdydvyphải xcvhHPJấu dydvyphổ ptrjaAchứ? SáptrjaAu chdydvypị ecvhHPJm gádydvypi ởptrjaA cvhHPJtổ chún2Fg t2Fa đềuptrjaA 2Fthầm ycvhHPJêu TcvhHPJổng giámdydvyp sát2F kptrjaAỹ ptrjaAthuật dydvypTiêu mà”.2F TiểucvhHPJ Lư2Fu tidydvypến ptrjaAhành ph2Fân cvhHPJtích cụptrjaA tptrjaAhể, “Nhưdydvypng màcvhHPJ ndydvyphìn ưdydvypu thếcvhHPJ của2F cvhHPJPhó tổngptrjaA giácvhHPJm sátcvhHPJ kỹptrjaA thdydvypuật NgôcvhHPJ 2Fcao nhcvhHPJư 2Fvậy, e2Fm cptrjaAảm thdydvypấy chúnptrjaAg cvhHPJta vốncvhHPJ đềudydvyp chdydvypẳng cócvhHPJ cơ2F hội!”

Tôi ncvhHPJghe mcvhHPJà lòngcvhHPJ qcvhHPJuặn thắt,cvhHPJ tdydvyphử dydvypnghĩ xemdydvyp, từdydvypng ldydvypà ncvhHPJgười yêuptrjaA chínhcvhHPJ thức2F của2F mìnhptrjaA, ptrjaAbảo bố2Fi ri2Fêng cptrjaAủa dydvypcá nhân,cvhHPJ b2Fây giờdydvyp phcvhHPJải dydvypđem rptrjaAa đểdydvyp phcvhHPJân chptrjaAia vptrjaAới mcvhHPJọi ngdydvypười, ldydvypại bdydvypị phándydvyp đo2Fán cuốidydvyp cùndydvypg sptrjaAẽ rơidydvyp vàdydvypo tacvhHPJy ngưptrjaAời khác,2F ptrjaAtâm tcvhHPJrạng ccvhHPJó 2Fthoải dydvypmái đượcptrjaA kptrjaAhông chứ?

Hết ptrjaAgiờ làmdydvyp, TiêptrjaAu Viễndydvyp bảocvhHPJ tcvhHPJôi đợi2F adydvypnh đểdydvyp điptrjaA cvhHPJăn tốcvhHPJi cdydvypùng, tôi2F cảmptrjaA thấydydvyp dydvyptâm tr2Fạng buồptrjaAn bựcptrjaA, nêptrjaAn đãcvhHPJ ptrjaAđạp 2Fxe về2F trước.

Tôi là2F cvhHPJngười cvhHPJkhông chỉptrjaA dydvypkhông ptrjaAcó scvhHPJức cạndydvyph tcvhHPJranh, mà2F còcvhHPJn khôngptrjaA có2F 2Fchút tự2F tidydvypn nào.

Đi được2F 2Fnửa 2Fđường, lạicvhHPJ hố2Fi hdydvypận, n2Fgười kcvhHPJhác nptrjaAgưỡng mdydvypộ ancvhHPJh, đâucvhHPJ p2Fhải lptrjaAỗi củaptrjaA anh.

Tội nghiệpcvhHPJ ch2Fo T2Fiêu Viễn,ptrjaA ptrjaAcó cvhHPJphải tôicvhHPJ đcvhHPJã khôndydvypg thptrjaAông cptrjaAảm ptrjaAcho adydvypnh rồi?

Thế là2F lạidydvyp vòngdydvyp 2Fxe qucvhHPJay lạicvhHPJ, đạp2F nhdydvypư bcvhHPJay, suýdydvypt chúcvhHPJt nptrjaAữa đâdydvypm s2Fầm vàptrjaAo qudydvypầy trựcptrjaA b2Fạn nằmdydvyp ởcvhHPJ cửacvhHPJ chínhcvhHPJ cvhHPJcủa Cục.

Chạy qucvhHPJa cửa2F dydvypchính, cvhHPJbác thườngdydvyp trựccvhHPJ gidydvypả h2Fỏi: “cvhHPJTại dydvypsao lptrjaAại 2Fquay lạptrjaAi vậy?”

“Cháu lcvhHPJàm rdydvypơi đồ,cvhHPJ một2F ptrjaAmón đồcvhHPJ rấcvhHPJt cvhHPJquan trọng!”dydvyp TôiptrjaA nóiptrjaA, 2Fsau đódydvyp dydvypchạy vộdydvypi về2F ptrjaAphía v2Făn phòcvhHPJng của2F TiptrjaAêu Viễn.

Cửa p2Fhòng khcvhHPJép hptrjaAờ, ptrjaAbên 2Ftrong dydvypthấp thoándydvypg 2Fphát dydvypra tiptrjaAếng khcvhHPJóc n2Fghẹn ngào.

Văn ph2Fòng cptrjaAủa Tiê2Fu 2FViễn tạidydvyp ptrjaAsao cócvhHPJ ptrjaAngười kptrjaAhóc? LạptrjaAi làdydvyp âmcvhHPJ tcvhHPJhanh củdydvypa côdydvyp gáptrjaAi trẻ.

Tôi dừnptrjaAg bptrjaAước, khôngcvhHPJ dydvypbiết cócvhHPJ nê2Fn vàodydvyp haptrjaAy không.

“Đừng khóccvhHPJ n2Fữa, ptrjaAanh đcvhHPJưa edydvypm cvhHPJđi ădydvypn ch2Fút gìdydvyp ndydvyphé!” cvhHPJTôi ptrjaAnghe giọn2Fg TiêucvhHPJ Viễdydvypn dịucvhHPJ 2Fdàng, âptrjaAm dydvypthanh ấydydvyp, ccvhHPJhỉ dydvypcó dydvypthể là2F dà2Fnh cvhHPJcho ncvhHPJgười y2Fêu mcvhHPJới vdydvypậy chứ?2F BptrjaAiết Tiêdydvypu V2Fiễn dydvypđã lâucvhHPJ, 2Fanh ptrjaAcũng ch2Fưa ba2Fo giờptrjaA d2Fỗ dàn2Fh tô2Fi ptrjaAnhư thế.

Sau đóptrjaA, tôi2F dydvypnghe tcvhHPJhấy tiếncvhHPJg cvhHPJanh thptrjaAu ptrjaAdọn đcvhHPJồ đạc,cvhHPJ tidydvypếng đódydvypng ngăptrjaAn kéo.

Đưa ccvhHPJô ấycvhHPJ đdydvypi ăncvhHPJ? Tdydvypiêu dydvypViễn dydvypchẳng ptrjaAphải hẹn2F t2Fối nadydvypy đ2Fi ăn2F cùncvhHPJg tptrjaAôi s2Fao, tạicvhHPJ s2Fao bây2F gcvhHPJiờ lạcvhHPJi đổidydvyp thành2F đưa2F ngườiptrjaA khádydvypc đi?

Khi nhìptrjaAn vàdydvypo phòngcvhHPJ cvhHPJanh, khôdydvypng phptrjaAải adydvypi 2Fkhác, chícvhHPJnh ptrjaAlà PhptrjaAó tổngdydvyp giámdydvyp s2Fát kỹptrjaA thucvhHPJật xptrjaAinh cvhHPJđẹp NptrjaAgô Duyệt2F, đầuptrjaA tôidydvyp cảmptrjaA thácvhHPJy ch2Foáng váng.

Tôi đứnptrjaAg ptrjaAsau phptrjaAía cầu2F thancvhHPJg, nhìncvhHPJ bóngptrjaA hptrjaAọ d2Fìu nptrjaAhau điptrjaA kdydvyphuất, chỉ2F biếtcvhHPJ tptrjaAhẫn tdydvyphờ cvhHPJnhư người2F mdydvypất hồn.

Lúc bướcptrjaA xdydvypuống cầptrjaAu than2Fg, ptrjaAbác thườngdydvyp tcvhHPJrực gicvhHPJà ptrjaAvẫn ở2F đó,dydvyp nhiệt2F tptrjaAình hcvhHPJỏi thămdydvyp dydvyp“Tìm thấycvhHPJ cvhHPJđồ ch2Fưa cháu?”

“Chưa ạ!”

Có ndydvypên co2Fi ptrjaAnhư tdydvypôi đãcvhHPJ manptrjaAg dydvypnó tặngptrjaA cptrjaAho ngư2Fời khcvhHPJác rồdydvypi không?cvhHPJ HaptrjaAy nóicvhHPJ làptrjaA nó2F tựptrjaA ccvhHPJhạy mất?

Ngày thứ2F ha2Fi đi2F ldydvypàm, 2FTiêu Viễndydvyp nhìcvhHPJn thấyptrjaA tôi,2F mỉdydvypm ptrjaAcười tự2F n2Fhiên, nhưngptrjaA ptrjaAtôi lạptrjaAi cảmcvhHPJ thấy2F ptrjaAnụ cườicvhHPJ dydvypấy cựcdydvyp kỳdydvyp xdydvypa cáccvhHPJh, tưởdydvypng nhcvhHPJư bị2F ndydvypgăn dydvypcách bởidydvyp mộdydvypt thếcvhHPJ giớ2Fi mờcvhHPJ sương.

“Bảo dydvypem đợiptrjaA adydvypnh, màptrjaA lạcvhHPJi t2Fự 2Fbỏ dydvypvề trước!”dydvyp dydvypAnh 2Fnói n2Fhư khôptrjaAng cvhHPJhề 2Fcó chuycvhHPJện gì.

“Xin lỗcvhHPJi, 2Fem bptrjaAận!” Tôidydvyp khcvhHPJông cưdydvypời ndydvypổi, c2Fhỉ cvhHPJcó thểcvhHPJ gi2Fả ptrjaAvờ cvhHPJnhìn đptrjaAi c2Fhỗ khdydvypác. Adydvypnh chắdydvypc chắncvhHPJ cvhHPJkhông biếtdydvyp tôiptrjaA ptrjaAđã cvhHPJquay tr2Fở lại,2F cònptrjaA 2Fđược xcvhHPJem mộtdydvyp ccvhHPJảnh tượdydvypng 2Fkhông 2Fnên xem.

“Ai lcvhHPJàm cvhHPJem khôngptrjaA vptrjaAui dydvyprồi?” Tidydvypêu ViễcvhHPJn nhcvhHPJìn tôdydvypi, nptrjaAgữ khícvhHPJ kháptrjaA thậcvhHPJn trọng.

Tự nhiên2F nptrjaAhớ lạidydvyp mấ2Fy nămcvhHPJ cvhHPJtrước tptrjaAôi 2Fghen bóndydvypg gptrjaAhen gió,2F nhìptrjaAn andydvyph v2Fà mộtptrjaA 2Fbạn nữcvhHPJ trondydvypg lớpcvhHPJ ngồ2Fi cùndydvypg nhptrjaAau, liềncvhHPJ bỏcvhHPJ ptrjaAchạy rptrjaAa cvhHPJkhỏi phptrjaAòng học,2F sadydvypu đó2F a2Fnh ccvhHPJhạy thcvhHPJeo kéoptrjaA cvhHPJtay tôidydvyp lạdydvypi dydvypnói: “ĐồptrjaA ngốc,dydvyp a2Fnh thícdydvyph em!”

Đồ ngốc!dydvyp Tôdydvypi đúdydvypng l2Fà đồ2F ng2Fốc, ptrjaAlúc cvhHPJnào cũptrjaAng ptrjaAngây thptrjaAơ tdydvypin tưởcvhHPJng r2Fằng, ptrjaAxa nptrjaAhau chừn2Fg ấyptrjaA khoảcvhHPJng 2Fthời gcvhHPJian vàdydvyp khptrjaAông gian2F, 2Fchúng dydvyptôi 2Fđều sdydvypẽ kdydvyphông tcvhHPJhay đổi.

Sự thậ2Ft đúnptrjaAg làcvhHPJ tcvhHPJàn khốc.cvhHPJ CptrjaAhúng tôiptrjaA đãptrjaA dydvypthay cvhHPJđổi rồiptrjaA, dydvyptất cảcvhHPJ mptrjaAọi thứdydvyp đềucvhHPJ khôptrjaAng thcvhHPJể n2Fhư trướcptrjaA đưptrjaAợc nữa.

Công viptrjaAệc 2Ftrong TcvhHPJổ dựcvhHPJ ánptrjaA rấtdydvyp bậndydvyp ptrjaArộn, tôi2F vàcvhHPJ TcvhHPJiêu Viễ2Fn dù2F códydvyp đptrjaAụng nhdydvypau, cdydvypũng khôdydvypng ptrjaAnói 2Fđược dydvyplời nào.

Theo quptrjaAan sdydvypát cptrjaAủa TiptrjaAểu Lưudydvyp, “TổnptrjaAg gicvhHPJám cvhHPJsát TiêucvhHPJ mấcvhHPJy hôm2F cvhHPJnay tptrjaAâm trdydvypạng khôngdydvyp tcvhHPJốt lắm!”

“Nhà nướcdydvyp 2Ftrả bacvhHPJo nhiêudydvyp lcvhHPJương c2Fho edydvypm, cvhHPJđể edydvypm qua2Fn tâ2Fm ptrjaAđến cvhHPJcả tâ2Fm trạng2F cdydvypủa tổcvhHPJng gcvhHPJiám sátptrjaA kỹptrjaA thudydvypật sao?”

“Em buônptrjaA cptrjaAhuyện chúptrjaAt khôngdydvyp đượccvhHPJ àptrjaA? McvhHPJấy h2Fôm cvhHPJnay tíndydvyph khíptrjaA cvhHPJchị dữptrjaA dằdydvypn ptrjaAquá! ptrjaAChú cvhHPJý c2Fhút, đừnptrjaAg đểcvhHPJ bướ2Fc v2Fào t2Fhời kỳdydvyp ticvhHPJền cvhHPJmãn kicvhHPJnh sớmcvhHPJ đấy!”

“Nghe nptrjaAói, ngườidydvyp bư2Fớc vàdydvypo 2Fthời kỳdydvyp tiềnptrjaA cvhHPJmãn kindydvyph thptrjaAường thí2Fch luyê2Fn thuptrjaAyên! CptrjaAhị cptrjaAó ludydvypyên tcvhHPJhuyên không?”

Tiểu dydvypLưu 2Fvội ncvhHPJgậm miện2Fg luôn.

Thiết kếdydvyp ptrjaAquy ptrjaAhoạch dựptrjaA ptrjaAán h2Fình dydvypnhư gặpdydvyp phảicvhHPJ khcvhHPJó 2Fkhăn, mấyptrjaA lầ2Fn dydvyptôi dydvypnhìn thấptrjaAy Tdydvypiêu VcvhHPJiễn hoặ2Fc l2Fà 2Fngồi đămcvhHPJ ch2Fiêu trướccvhHPJ cvhHPJbàn làptrjaAm vicvhHPJệc, ho2Fặc dydvyplại đứncvhHPJg tptrjaArầm ngdydvypâm mấydydvyp giờcvhHPJ liềcvhHPJn dydvypở pptrjaAhòng dydvyphút thuốc.

Nhìn 2Fbộ cvhHPJdạng cdydvypô độdydvypc su2Fy tptrjaAư củptrjaAa adydvypnh 2Fnhư vptrjaAậy tptrjaAôi cả2Fm thấ2Fy thậ2Ft đaudydvyp lònptrjaAg, hậdydvypn n2Fỗi m2Fình năptrjaAng lựcptrjaA ptrjaAcó dydvyphạn, khôngcvhHPJ giptrjaAúp đư2Fợc vi2Fệc gì.

Tổ dự2F ácvhHPJn mờidydvyp cvhHPJđến mộdydvypt 2Fchuyên gcvhHPJia đầyptrjaA quycvhHPJền 2Fuy –cvhHPJ GicvhHPJáo s2Fư Điền2F Du2Fy Niêndydvyp, nghcvhHPJe nói2F ngườiptrjaA dydvypnày nổiptrjaA tiptrjaAếng cptrjaAả t2Frên tcvhHPJhế giới.2F TiêcvhHPJu ViptrjaAễn 2Fvà 2FNgô Duyệt2F đứn2Fg sdydvypau ôncvhHPJg t2Fa, giốngptrjaA ptrjaAnhư hdydvypai dydvypcô cậdydvypu họccvhHPJ trdydvypò nhỏ.

Tổ trưởn2Fg bảo2F tôi2F tổng2F hợpcvhHPJ lạicvhHPJ cáccvhHPJ dữcvhHPJ lcvhHPJiệu sổptrjaA sách2F, trực2F tiptrjaAếp macvhHPJng đếnptrjaA phòngptrjaA dydvypkhách VIP.

Lúc tôi2F ômdydvyp mộtdydvyp đốngcvhHPJ tài2F liệudydvyp 2Fdày dydvyptiến 2Fvào, gi2Fáo sưptrjaA cvhHPJĐiền đadydvypng cùcvhHPJng Tiêdydvypu dydvypViễn th2Fảo lptrjaAuận vicvhHPJệc sửcvhHPJa ptrjaAđổi dựptrjaA ptrjaAán. ThấycvhHPJ tôicvhHPJ bdydvypước vàptrjaAo, 2FTiêu Viễndydvyp cdydvypau cvhHPJmày, đdydvypỡ chdydvypồng tàidydvyp liệuptrjaA 2Ftrên tptrjaAay dydvyptôi, 2Fnói: “Tại2F sptrjaAao lạ2Fi đdydvypể mộtptrjaA ngcvhHPJười ômcvhHPJ nhiều2F ptrjaAđồ th2Fế nàycvhHPJ? 2FSau ndydvypày phảicvhHPJ b2Fảo TptrjaAiểu Lưudydvyp cvhHPJgiúp edydvypm đấy”.

Tôi lýcvhHPJ nhptrjaAí “vâng”cvhHPJ mộtcvhHPJ tiế2Fng, gậ2Ft gậtptrjaA đầ2Fu dydvyptỏ 2Fra dydvypđáp lại.cvhHPJ ChúcvhHPJt 2Ftài liệudydvyp ndydvypày ptrjaAthì ăndydvyp thdydvypua 2Fgì chứ?

Đè ndydvypén coptrjaAn ngườicvhHPJ thường2F khôngptrjaA phải2F làcvhHPJ trcvhHPJọng lượng,cvhHPJ dydvypmà lạidydvyp 2Flà nhữnptrjaAg gánptrjaAh nặngdydvyp cvhHPJvô hptrjaAình kia.

Tiêu ViptrjaAễn tptrjaAhân cvhHPJmật kdydvypéo 2Ftay dydvyptôi, v2Fị giáodydvyp s2Fư 2Fgià ngướcdydvyp mắtcvhHPJ chằm2F 2Fchằm cvhHPJnhìn cvhHPJchúng tôicvhHPJ, tôdydvypi vội2F v2Fàng rútcvhHPJ tptrjaAay ldydvypại, đỏdydvyp mặ2Ft, nptrjaAói vớcvhHPJi TicvhHPJêu Vdydvypiễn: “EcvhHPJm cvhHPJvề làmdydvyp việccvhHPJ đây”.

“Hết gcvhHPJiờ dydvypanh đưptrjaAa eptrjaAm vềptrjaA!” TiptrjaAêu Viễn2F nởcvhHPJ dydvypnụ cườicvhHPJ 2Fmà cvhHPJmấy nptrjaAgày rồiptrjaA hiếdydvypm thấy.

“Không cần2F!” dydvypMỗi ngdydvypày đềucvhHPJ tựptrjaA đạptrjaAp cvhHPJxe cvhHPJvề nhptrjaAà, trướccvhHPJ n2Fay dydvypcó cdydvypần aptrjaAi đưacvhHPJ vềptrjaA đptrjaAâu, đãdydvyp thàdydvypnh thóiptrjaA quecvhHPJn rồptrjaAi. VớicvhHPJ lạcvhHPJi, tôcvhHPJi cũptrjaAng k2Fhong kiêdydvypu cvhHPJsa đến2F mứdydvypc hết2F giờ2F ccvhHPJần ccvhHPJó ngườptrjaAi đưa2F về.

Điều ccvhHPJàng q2Fuan trọn2Fg ptrjaAhơn làcvhHPJ Tiêudydvyp cvhHPJViễn rất2F bcvhHPJận, rấptrjaAt mptrjaAệt, tôidydvyp khôcvhHPJng đànhptrjaA lòdydvypng để2F cvhHPJanh hếtdydvyp g2Fiờ phảicvhHPJ lộ2Fn mộtcvhHPJ dydvypvòng đcvhHPJưa t2Fiễn tôcvhHPJi rồicvhHPJ muộncvhHPJ mới2F vềcvhHPJ đượdydvypc cvhHPJđến nhà.

Tiêu Viễn2F ptrjaAthở dài2F, “KhảptrjaA Khả,cvhHPJ đừng2F 2Fcố cvhHPJý trándydvyph adydvypnh nữa!”

Buổi dydvyptrưa đ2Fến ph2Fòng 2Fgiải lcvhHPJao cvhHPJlấy ptrjaAnước, nh2Fìn ptrjaAthấy 2Fgiáo sdydvypư Điềndydvyp D2Fuy NiêcvhHPJn cũcvhHPJng dydvypđang phcvhHPJa trcvhHPJà, dydvyptrong cvhHPJcốc thủycvhHPJ tinptrjaAh đổcvhHPJ đầydydvyp n2Fửa cố2Fc lcvhHPJá ccvhHPJhè, ptrjaAtôi khô2Fng khdydvypỏi kcvhHPJinh ptrjaAngạc, “BácptrjaA ch2Fo nhiềdydvypu cvhHPJlá chèdydvyp thế,dydvyp ptrjaAcó sợ2F đắngcvhHPJ ptrjaAquá khôcvhHPJng ạ?”

“Uống ptrjaAquen rdydvypồi”. Ôngdydvyp 2Fcười thấy2F tcvhHPJhật thâ2Fn t2Fhiết, kh2Fiến ngưptrjaAời tdydvypa cvhHPJcó cảptrjaAm giádydvypc cvhHPJquen thuộc.

Ông cvhHPJpha trcvhHPJà cvhHPJxong ptrjaAkhông rờ2Fi đi,dydvyp dydvypmà vcvhHPJãn đứ2Fng ởdydvyp phòngptrjaA giptrjaAải l2Fao ptrjaAnhìn tôcvhHPJi lấdydvypy nước,ptrjaA dydvyp“Cô béptrjaA, cháptrjaAu yêudydvyp TiêptrjaAu VptrjaAiễn hả?”

Tôi giậdydvypt 2Fmình l2Fàm bàn2F tacvhHPJy đanptrjaAg cầmcvhHPJ phcvhHPJích ptrjaAnước rptrjaAung lên,ptrjaA ndydvypước ptrjaAsôi t2Frong dydvypbình dydvyprót xptrjaAuống làdydvypm dydvypngón t2Fay ptrjaAbị 2Fgiội bỏncvhHPJg rát.

Vị dydvypgiáo scvhHPJư gicvhHPJà nh2Fanh mắtdydvyp nhancvhHPJh taptrjaAy, liềndydvyp đóngptrjaA ngacvhHPJy vò2Fi nướcptrjaA nóngptrjaA lạ2Fi, kéo2F t2Fay t2Fôi sptrjaAang v2Fòi nướccvhHPJ lạn2Fh vặptrjaAn xuống,cvhHPJ đểdydvyp giảdydvypm cvhHPJbớt sựptrjaA đcvhHPJau rát.

Mắt 2Ftôi n2Fgân ngấndydvyp lệ,ptrjaA trptrjaAong l2Fòng cườiptrjaA tdydvyphầm: 2FXem raptrjaA, dydvyptính nhiềudydvyp chu2Fyện cũng2F khôngcvhHPJ h2Fề gdydvypiới hạn2F lcvhHPJứa tuổi.

Lấy 2Fnước xoptrjaAng, giácvhHPJo s2Fư cvhHPJĐiền giú2Fp tô2Fi xácvhHPJch phí2Fch dydvypnước về2F phòngptrjaA làmptrjaA việc,dydvyp 2FTiểu LưuptrjaA nhìcvhHPJn thcvhHPJấy nói:2F “Tr2Fời ạptrjaA, chị2F cvhHPJĐiền, dydvypsao ptrjaAchị ptrjaAlại ptrjaAđể 2Fông ấ2Fy xádydvypch phícdydvyph nướcdydvyp ptrjaAchứ? 2FChị cvhHPJbiết ôngcvhHPJ ấydydvyp dydvyplà cvhHPJai không?”

“Giáo ptrjaAsư ĐiềcvhHPJn dydvypDuy Niên”.

“Biết rồcvhHPJi cò2Fn đptrjaAể ônptrjaAg ấycvhHPJ xácdydvyph hộdydvyp chịdydvyp pdydvyphích làdydvyp saptrjaAo?” TcvhHPJiểu LưcvhHPJu suptrjaAýt nữa2F cácvhHPJu cvhHPJlên vớcvhHPJi tô2Fi, “CụcptrjaA trcvhHPJưởng của2F chúngdydvyp ptrjaAta mcvhHPJời đếndydvyp lptrjaAà kháchptrjaA VIdydvypP, dydvyplà ch2Fuyên dydvypgia cvhHPJdự án,dydvyp ldydvypà đại2F thụdydvyp của2F g2Fiới khocvhHPJa h2Fọc 2Fđiện tử”.

“Chẳng 2Fqua chỉ2F lptrjaAà nh2Fờ ôngcvhHPJ ấ2Fy xáchcvhHPJ hcvhHPJộ chịptrjaA pdydvyphích nước2F th2Fôi mà!”cvhHPJ ptrjaAMà cptrjaAhính ôngcvhHPJ 2Ftự ndydvypguyện đấydydvyp chứdydvyp, 2Fnói nptrjaAào 2Flà tptrjaAay tôi2F bịcvhHPJ bỏnptrjaAg rcvhHPJồi, đócvhHPJ cũ2Fng lcvhHPJà t2Frách nhdydvypiệm củcvhHPJa ptrjaAông ấy.

Chị còncvhHPJ cvhHPJmuốn nhptrjaAờ ô2Fng ấptrjaAy làptrjaAm gcvhHPJì ndydvypữa? Giú2Fp ptrjaAchị qué2Ft nhptrjaAà à?”ptrjaA TiểptrjaAu Ldydvypưu ncvhHPJhìn ptrjaAtôi chếdydvyp giễptrjaAu, “Xú2Fc pptrjaAhạm ông2F ấptrjaAy lptrjaAà tộidydvyp khdydvypông tptrjaAhể t2Fha đptrjaAược đâu”.

Nhưng dydvyptôi đâucvhHPJ muốn2F xúdydvypc phptrjaAạm ông,2F màptrjaA dydvypmột vịdydvyp giácvhHPJo sư,dydvyp chuyênptrjaA cvhHPJgia 2Fcó tcvhHPJhân cvhHPJphận địa2F vịdydvyp nhưptrjaA thcvhHPJế ccvhHPJũng sptrjaAẽ khcvhHPJông thểcvhHPJ cvhHPJnhận r2Fa dydvypmột nhâncvhHPJ viênptrjaA cvhHPJvăn phcvhHPJòng bìncvhHPJh thcvhHPJường ptrjaAnhư tôcvhHPJi đâu.

Có lẽ,2F vừa2F quaptrjaAy đdydvypi, ôcvhHPJng vốnptrjaA đptrjaAã khocvhHPJng ndydvyphớ đượdydvypc tôi2F làdydvyp ptrjaAai rồi.

Hết giờptrjaA ldydvypàm, đi2F qdydvypua siêucvhHPJ thịcvhHPJ CarrefouptrjaAr, tô2Fi mptrjaAua mộtptrjaA đốptrjaAng đồ2F lidydvypnh tinh.

Khi tôdydvypi x2Fách giỏcvhHPJ ptrjaAhàng đi2F rcvhHPJa p2Fhía ngoptrjaAài dydvypthì n2Fhìn thdydvypấy TiêuptrjaA Viễn.ptrjaA Vừdydvypa địnhptrjaA gdydvypọi anhdydvyp, ngườcvhHPJi bỗngdydvyp cứdydvypng đờcvhHPJ 2Fkhông tdydvyphốt cvhHPJđược cvhHPJra cvhHPJlời, bởi2F vìdydvyp ptrjaANgô D2Fuyệt vcvhHPJà aptrjaAnh ptrjaAđi cù2Fng nhau.

Anh bắtptrjaA đầucvhHPJ đưdydvypa 2Fcô cvhHPJđi cvhHPJlượn siptrjaAêu thịdydvyp dydvyptừ ptrjaAbao giờ?dydvyp DángptrjaA dydvypvẻ cptrjaAhăm só2Fc cvhHPJchở chdydvype côcvhHPJ ấ2Fy. Ndydvyphìn cvhHPJxe 2Fmua đồptrjaA cdydvypủa họ,dydvyp xếdydvypp đdydvypầy nhữngptrjaA ptrjaAvật ddydvypụng gicvhHPJa đình.

Mũi 2Ftôi ca2Fy xcvhHPJè, nhặtdydvyp bừa2F mấyptrjaA thứcvhHPJ ptrjaArồi vội2F vàncvhHPJg ch2Fạy rptrjaAa ngoài.

Ngô ptrjaADuyệt cvhHPJđã nhìptrjaAn thấy2F tôi,dydvyp “TiểuptrjaA Khả?cvhHPJ Tiểu2F Khdydvypả?” Cô2F ptrjaAấy 2Fgọi tôi,2F ptrjaAâm thacvhHPJnh d2Fịu dcvhHPJàng tptrjaArang nh2Fã, uyểncvhHPJ chuyểdydvypn vàdydvyp dễcvhHPJ chịptrjaAu, kcvhHPJhiến ptrjaAcho ởptrjaA cvhHPJgiữa cvhHPJđám đôn2Fg huyê2Fn náptrjaAo v2Fẫn 2Fcó thểptrjaA ndydvypổi rõ2F dydvyplên gidydvypọng nódydvypi dydvypđặc biệt.

“Tiểu Khả,dydvyp e2Fm 2Fcũng đdydvypến đâyptrjaA mcvhHPJua dydvypđồ àcvhHPJ?” TiptrjaAêu Viễdydvypn nhìptrjaAn tô2Fi bốiptrjaA rốicvhHPJ, vẻ2F cvhHPJmặt cptrjaAó ccvhHPJhút dydvyplo lắng.

Tôi dydvypkhông đếncvhHPJ 2Fthì cvhHPJcó dydvypthể nhìdydvypn thcvhHPJấy anptrjaAh vdydvypà 2FPhó tổngdydvyp giáptrjaAm ptrjaAsát cvhHPJxinh đẹpptrjaA ân2F âncvhHPJ 2Fái cvhHPJái bcvhHPJên 2Fnhau cvhHPJkhông chptrjaAứ? Đãdydvyp tứcdydvyp giậndydvyp rồcvhHPJi, cũncvhHPJg chẳng2F nhìcvhHPJn andydvyph n2Fữa, cvhHPJchỉ nóicvhHPJ vớiptrjaA Ngô2F D2Fuyệt: “Cdydvyphào 2FPhó tdydvypổng gi2Fám s2Fát, thptrjaAật tptrjaAình cờ2F ạ!”

“Gọi tô2Fi l2Fà Ngdydvypô DcvhHPJuyệt thôi,2F bâdydvypy giờ2F hếptrjaAt gdydvypiờ làmdydvyp rcvhHPJồi mà!dydvyp” 2FCô tdydvypa kéodydvyp tdydvypay t2Fôi tptrjaAỏ dydvypra rấtcvhHPJ thptrjaAân tình.

Tôi vẫncvhHPJ lịchcvhHPJ scvhHPJự cvhHPJmỉm cười,cvhHPJ nhìncvhHPJ cvhHPJcô 2Fvà TiêuptrjaA Viễn.

Thần scvhHPJắc của2F 2FTiêu dydvypViễn lạdydvypi rất2F ủdydvyp dột.

 

2. T2Fại dydvypsao cvhHPJcứ x2Fuất hiệptrjaAn dydvyplúc tcvhHPJôi nhếptrjaAch n2Fhác nhất

Ra khptrjaAỏi siêdydvypu dydvypthị, nưcvhHPJớc mptrjaAắt tptrjaAôi đãdydvyp khôngptrjaA cầ2Fm đượdydvypc nữa,ptrjaA vỡptrjaA òa.

Tôi xácptrjaAh tptrjaAúi dydvypto 2Ftúi nhỏdydvyp đdydvypi q2Fua cdydvypầu vượt,dydvyp nhì2Fn xudydvypống dưới2F châcvhHPJn cầdydvypu, ptrjaAxe cộptrjaA nư2Fờm nưdydvypợp, tcvhHPJự nhiptrjaAên đứngptrjaA lại.cvhHPJ NếuptrjaA nhảy2F từdydvyp trêptrjaAn ndydvypày 2Fxuống cócvhHPJ lẽcvhHPJ sẽptrjaA chptrjaAết rất2F thảmcvhHPJ cvhHPJnhỉ? ChptrjaAắc chcvhHPJắn cptrjaAơ thcvhHPJể ptrjaAsẽ 2Fđầy mcvhHPJáu mcvhHPJe, ncvhHPJát bét?2F Nódydvypi khôngptrjaA chừn2Fg, cvhHPJlúc ptrjaAđó ócdydvyp ptrjaAcòn bắndydvyp pcvhHPJhụt vàocvhHPJ ngườ2Fi 2Fđi đườdydvypng cdydvypũng nên.

Cứ tưởngptrjaA tượngdydvyp vậy,dydvyp đãcvhHPJ th2Fấy ghêcvhHPJ cvhHPJrợn ptrjaAhết cả2F người.

Có lẽ2F t2Fừ c2Fổ chcvhHPJí kimptrjaA, cvhHPJtôi làptrjaA ngưcvhHPJời đầucvhHPJ dydvyptiên lạicvhHPJ bịcvhHPJ chínhdydvyp ý2F tưởngdydvyp củadydvyp mìptrjaAnh ddydvypọa ptrjaAcho 2Fsợ pptrjaAhát ptrjaAthét lên.

Để dydvypcho khô2Fng phảidydvyp ngdydvyphĩ đếnptrjaA 2Fmối quptrjaAan hệdydvyp củcvhHPJa 2FTiêu Viễdydvypn vàdydvyp Ng2Fô Duyệ2Ft nữa,2F tôiptrjaA vộcvhHPJi cvhHPJvàng dydvyptìm ptrjaAmột nơptrjaAi acvhHPJn cvhHPJtoàn lẩn2F trốn,ptrjaA càndydvypg kícvhHPJn cvhHPJđáo c2Fàng tốt!

Đối dptrjaAiện siptrjaAêu th2Fị cócvhHPJ mdydvypột cvhHPJquán Starbucdydvypks, khôdydvypng dydvypgian 2Ftao nh2Fã, cvhHPJphục vụdydvyp chuydydvypên nghiệp.2F TptrjaAôi 2Fgọi mdydvypột táchptrjaA cvhHPJcapuccino cùnptrjaAg vớidydvyp móncvhHPJ 2Ftráng miệng.

Vị ptrjaAthơm ngodydvypn 2Fcủa móndydvyp ăcvhHPJn lcvhHPJàm t2Fâm trạdydvypng tôi2F t2Fốt hơn,cvhHPJ dydvypgiữa n2Fền ptrjaAâm ncvhHPJhạc dịucvhHPJ nh2Fẹ khiếndydvyp tôdydvypi d2Fần dydvypdần cdydvypảm thdydvypấy tptrjaAhư thcvhHPJái trởcvhHPJ lại.

“Thưa cô,ptrjaA ptrjaAcó cầnptrjaA kcvhHPJhăn gicvhHPJấy khô2Fng cvhHPJạ?” Nhdydvypân dydvypviên phcvhHPJục dydvypvụ dydvyplễ phcvhHPJép đứngptrjaA bêndydvyp cạnh.

“Không cầdydvypn, cádydvypm ơn!”dydvyp TôiptrjaA vôptrjaA thdydvypức cvhHPJđưa dydvyptay lênptrjaA cvhHPJlau mặtcvhHPJ, dydvyptoàn dydvyplà nước2F mắt.dydvyp TạptrjaAi ptrjaAsao tôptrjaAi lạicvhHPJ 2Fkhóc chứ?

 “Xin đừngcvhHPJ ng2Fồi ởcvhHPJ đó2F!” Tôdydvypi cvhHPJvừa lacvhHPJu mắtptrjaA vừa2F nóidydvyp vớicvhHPJ người2F đốdydvypi cvhHPJdiện, khôngptrjaA dydvypcho ngồdydvypi cùcvhHPJng tôi.

“Em n2Fghĩ 2Flà tcvhHPJôi mcvhHPJuốn ngồicvhHPJ sdydvypao? ptrjaAChỉ 2Fvì ptrjaAem cứ2F khó2Fc ndydvyphư dydvypvậy mdydvypãi, kh2Fiến chdydvypo tâptrjaAm trạptrjaAng t2Fôi thấptrjaAy 2Frất cvhHPJu uptrjaAất”. Ndydvypgười đ2Fối diệ2Fn nói.

“Chương Ngự,2F tạ2Fi s2Fao a2Fnh cứcvhHPJ xucvhHPJất hiệ2Fn l2Fúc tôiptrjaA 2Fnhếch 2Fnhác nptrjaAhất?” TôicvhHPJ rầuptrjaA dydvyprĩ ptrjaAnói vớdydvypi anptrjaAh ta.

“Nhưng mcvhHPJà, 2Fhình nhưdydvyp tcvhHPJôi cò2Fn nhcvhHPJếch nháccvhHPJ 2Fhơn ecvhHPJm!” cvhHPJAnh t2Fa nh2Fún vdydvypia, chỉptrjaA 2Flên cvhHPJbộ ptrjaAcomple m2Fay đodydvyp ptrjaAmàu trắdydvypng ngcvhHPJà củadydvyp mptrjaAình, cvhHPJtôi mớdydvypi pptrjaAhát hi2Fện rcvhHPJa, vừadydvyp 2Fnãy tôiptrjaA cvhHPJvô 2Fý cvhHPJlàm dydvypđổ càdydvyp phê,2F chptrjaAất cvhHPJlỏng màdydvypu 2Fnâu đãcvhHPJ ngấmptrjaA vàodydvyp áo2F anh.

“Đồ ngốdydvypc, dydvyptại sacvhHPJo a2Fnh lạidydvyp khôdydvypng bcvhHPJiết đưdydvypờng tráncvhHPJh ra?”

“Nhìn ptrjaAem khóccvhHPJ dydvypquan trọng2F hơndydvyp, bởcvhHPJi v2Fì thậtdydvyp hiế2Fm có”.ptrjaA AncvhHPJh tcvhHPJa lộptrjaA rcvhHPJa nụdydvyp cườiptrjaA tindydvyph ngh2Fịch, ptrjaAnhìn trôndydvypg giốngptrjaA ptrjaAnhư 2Fmột đứa2F trẻdydvyp vậy.

“Đi dydvypnào, 2Ftôi 2Fdẫn 2Fem đ2Fến mộ2Ft ptrjaAnơi vdydvypui dydvypvẻ”. Chươn2Fg NgcvhHPJự cvhHPJkéo tôcvhHPJi đứcvhHPJng lên.

“Tôi ptrjaAkhông đi,ptrjaA tôiptrjaA 2Fcòn cóptrjaA việc!”cvhHPJ cvhHPJTôi mcvhHPJuốn th2Foát rdydvypa khdydvypỏi s2Fự lôidydvyp kdydvypéo củadydvyp 2Fanh ta.

Nghĩ đếnptrjaA dydvypviệc ptrjaAvừa rồiptrjaA gdydvypặp TcvhHPJiêu Viễndydvyp vàcvhHPJ Ndydvypgô Duyệt,2F cvhHPJnghĩ đếnptrjaA sựptrjaA ăn2F ý2F củadydvyp họ2F 2Fkhi 2Fở cvhHPJbên nhcvhHPJau, nghĩcvhHPJ đếndydvyp sựcvhHPJ 2Fdịu dptrjaAàng T2Fiêu VptrjaAiễn 2Fdành ch2Fo côdydvyp tdydvypa… tấdydvypt cảdydvyp mọidydvyp cáiptrjaA 2Fkhác đều2F tdydvyprở tdydvyphành vdydvypô nghĩa.

“Việc gìdydvyp c2Fó thểdydvyp qua2Fn trdydvypọng hdydvypơn 2Fvui dydvypvẻ chứ2F? KhcvhHPJông cvhHPJđi sdydvypẽ tdydvypiếc đdydvypấy ndydvyphé”. 2FAnh dydvypta cười2F ndydvyphìn tôdydvypi cptrjaAhờ đcvhHPJợi, cvhHPJtôi dydvypthật cvhHPJkhó ptrjaAmà phảncvhHPJ đối.

Tôi cònptrjaA ptrjaAcó thểcvhHPJ vu2Fi v2Fẻ đượptrjaAc khôngdydvyp? Tạidydvyp ptrjaAsao lạicvhHPJ c2Fảm thấycvhHPJ tr2Fong lòngdydvyp ndydvypặng tptrjaArĩu nhcvhHPJư cvhHPJđeo đá2F ptrjaAthế này?dydvyp dydvypTôi 2Fcố cvhHPJgắng muốn2F vứtcvhHPJ bỏcvhHPJ nóptrjaA đdydvypi, nhưngdydvyp ptrjaAnó cứ2F điề2Fm ncvhHPJhiên bấtcvhHPJ động.

Chương Ndydvypgự nóicvhHPJ kptrjaAhông scvhHPJai, đâcvhHPJy qcvhHPJuả nhiê2Fn làcvhHPJ ptrjaAmột ptrjaAnơi vcvhHPJui vcvhHPJẻ, “2Fmười cvhHPJhai 2Fchốn vui”.

Đáng tiếccvhHPJ, tâdydvypm trạng2F củaptrjaA tptrjaAôi khdydvypông hptrjaAòa nhptrjaAập đượcdydvyp dydvypvới nơ2Fi này.

“Tại sa2Fo ptrjaAlại cóptrjaA cdydvypái ptrjaAtên 2Fnhư vậy?”dydvyp TôcvhHPJi rầuptrjaA rcvhHPJĩ hỏi.

“Ở đâ2Fy cptrjaAó mườiptrjaA haptrjaAi tụcvhHPJ điểm,dydvyp m2Fỗi mộtptrjaA ptrjaAchỗ đềucvhHPJ khdydvypiến 2Fngười 2Fta cvhHPJvui khôndydvypg biếcvhHPJt chánptrjaA”. ChưcvhHPJơng ptrjaANgự giả2Fi thích.

“Có thcvhHPJể l2Fàm ngưptrjaAời tcvhHPJa qdydvypuên đidydvyp p2Fhiền muộdydvypn không?2F” cvhHPJTôi tdydvypỏ r2Fa nghptrjaAi ngờ.

“Có t2Fhể, c2Fhỉ cần2F ptrjaAem tựdydvyp ngucvhHPJyện”. dydvypChương Ngựu2F ngptrjaAhiêm tú2Fc nhìncvhHPJ tôi2F, “EmptrjaA nêcvhHPJn làcvhHPJ mộtptrjaA n2Fgười vu2Fi vẻ,ptrjaA ptrjaAngay đếncvhHPJ cá2Fi têndydvyp củcvhHPJa eptrjaAm dydvypcũng gọ2Fi lptrjaAà KhảptrjaA Lạc2F ccvhHPJơ mà”.

Khả Lạcdydvyp 2Fthì nhấ2Ft địnhdydvyp dydvypcó thểdydvyp 2Fvui v2Fẻ 2Fsao? ptrjaATôi cườdydvypi 2Fđau khổ.

Đi lênptrjaA cvhHPJgác vớicvhHPJ Chươndydvypg 2FNgự, lậdydvypp tứccvhHPJ 2Fđã có2F nhâptrjaAn viê2Fn 2Fphục vụptrjaA cvhHPJđến đón,ptrjaA ldydvypuôn cvhHPJmiệng 2Fchào “Tổng2F gi2Fám đốcptrjaA Chưdydvypơng ạ”dydvyp, “TổncvhHPJg giptrjaAám đốptrjaAc Cdydvyphương ạ”.ptrjaA Tôi2F xádydvypch nhữngdydvyp tptrjaAúi cvhHPJto 2Ftúi ndydvyphỏ của2F siêcvhHPJu thptrjaAị, the2Fo ptrjaAsau Cdydvyphương NcvhHPJgự giptrjaAống nptrjaAhư dydvypmột ngườiptrjaA hầu.

Một nhptrjaAóm ndydvypgười ăptrjaAn cơdydvypm, liêncvhHPJ tụccvhHPJ gọiptrjaA mócvhHPJn 2Fđắt tiềnptrjaA, khôptrjaAng gọ2Fi n2Fhững móncvhHPJ vừdydvypa miệng.

Tôi uốptrjaAng mộtdydvyp loạiptrjaA nướcptrjaA ngọtdydvyp rấtcvhHPJ ncvhHPJgon, nhưdydvypng lạidydvyp thấcvhHPJy hơiptrjaA đcvhHPJau đầu,dydvyp “2FTại 2Fsao lạdydvypi thế?ptrjaA dydvypTôi cptrjaAó uốngcvhHPJ rượucvhHPJ đâuptrjaA nhỉ?”NgửicvhHPJ kỹcvhHPJ mớiptrjaA phát2F hcvhHPJiện ptrjaAra thứcvhHPJ ptrjaAnước dydvypngọt tô2Fi vừadydvyp mớptrjaAi uốngcvhHPJ ldydvypà loạiptrjaA rượucvhHPJ TâcvhHPJy phcvhHPJa chế.

Ăn xondydvypg, n2Fhóm ngườicvhHPJ 2Ftách rptrjaAa mỗi2F ngườicvhHPJ mộtdydvyp cvhHPJnơi, giốngptrjaA nhcvhHPJư scvhHPJau kcvhHPJhi xeptrjaAm xodydvypng mộcvhHPJt v2Fở kcvhHPJịch cvhHPJvui, 2Fchỉ còptrjaAn lạicvhHPJ sựcvhHPJ trốngdydvyp rỗngdydvyp vàcvhHPJ côcvhHPJ đơn.

“Tôi phảicvhHPJ đợi2F mộcvhHPJt lptrjaAúc nữa2F mớiptrjaA 2Fvề ncvhHPJhà được,ptrjaA khcvhHPJông t2Fhể đểptrjaA mẹdydvyp tôicvhHPJ b2Fiết tôptrjaAi đcvhHPJã uống2F rượu!”cvhHPJ Tôidydvyp ddydvypựa vàcvhHPJo ngườiptrjaA ChươngcvhHPJ cvhHPJNgự, vòcvhHPJ 2Fvò cá2Fi đầudydvyp dydvypđau nh2Fức, andydvyph dydvypta cố2F giữcvhHPJ lấptrjaAy ptrjaAvai tôi.

“Được!” S2Fao cvhHPJanh ptrjaAta cứptrjaA nh2Fìn tôiptrjaA cườicvhHPJ chứ.

Về đến2F 2Fcửa, tôi2F lục2F tìptrjaAm chìacvhHPJ khócvhHPJa tro2Fng tcvhHPJúi, scvhHPJau đódydvyp mdydvypở cửa.

Chương Ngự2F c2Fứ cườicvhHPJ tdydvypôi, “cvhHPJTại s2Fao lcvhHPJấy chìa2F kh2Fóa ptrjaAnhà 2Fem đểdydvyp mcvhHPJở cửaptrjaA cvhHPJnhà tôi?”

“Có đượcptrjaA khôptrjaAng?” TôicvhHPJ gptrjaAãi gãidydvyp đầucvhHPJ, “Dùndydvypg chìcvhHPJa khcvhHPJóa cdydvypủa acvhHPJnh mởcvhHPJ thử2F xem”.

Quả nhiên,2F ptrjaAanh 2Fta dydvypmở đượcptrjaA cửacvhHPJ 2Fra, tôidydvyp cvhHPJđi tptrjaAheo vào,2F gptrjaAục mặt2F xuốncvhHPJg sdydvypofa mptrjaAà khócvhHPJc, “T2Fại dydvypsao chptrjaAìa khócvhHPJa c2Fủa ptrjaAanh lạicvhHPJ cptrjaAó thdydvypể 2Fmở cửa2F nhàcvhHPJ ptrjaAtôi dydvypchứ, mdydvypà sa2Fo tôptrjaAi lptrjaAại kptrjaAhông mởdydvyp được?”

Chương Ngự2F ngồidydvyp dcvhHPJưới thảm2F, 2Fkhông chớp2F mắdydvypt ndydvyphìn tôi,cvhHPJ “NcvhHPJgốc ptrjaAạ, 2Fkhóc ccvhHPJái gì,dydvyp vcvhHPJì mcvhHPJột cptrjaAhiếc chìadydvyp khódydvypa sdydvypao? NgptrjaAày mptrjaAai đánhdydvyp chdydvypo ptrjaAem cvhHPJmột cptrjaAhiếc dydvyplà đượ2Fc c2Fhứ gì”.

“Không phdydvypải dydvypvì chìaptrjaA khcvhHPJóa!” Tôidydvyp cvhHPJvẫn khócdydvyp, kdydvyphông biptrjaAết vdydvypì cvhHPJsao, nướccvhHPJ mắ2Ft không2F thểcvhHPJ nàoptrjaA ptrjaAcầm lại2F được.

“Thế ptrjaAlà vptrjaAì cádydvypi gì?”

“Vì TcvhHPJiêu Vdydvypiễn!” dydvypTôi vừacvhHPJ 2Fnói vừa2F khóc.

Chương ptrjaANgự khônptrjaAg cvhHPJnói g2Fì, châdydvypm thuốcdydvyp lptrjaAá, ngậmdydvyp tcvhHPJrên miệng.

Có tdydvyphể dcvhHPJo kptrjaAhóc mệt2F quptrjaAá, tôicvhHPJ ngáp2F mộdydvypt dydvypcái dydvyprồi dầdydvypn cvhHPJdần ccvhHPJhìm v2Fào gdydvypiấc mơ.

Trong mcvhHPJơ, TptrjaAiêu ViễncvhHPJ 2Fcứ đứdydvypng ởptrjaA trên2F cvhHPJcao, tptrjaAôi cốcvhHPJ ngướccvhHPJ 2Fnhìn thếptrjaA nptrjaAào dydvypcũng khôncvhHPJg 2Fthể nhì2Fn đư2Fợc vàdydvypo mắdydvypt anh.

Sáng sớmcvhHPJ tỉptrjaAnh lại,dydvyp t2Foàn ptrjaAthân ptrjaAướt đẫmdydvyp mcvhHPJồ hôicvhHPJ, uểcvhHPJ oải2F vdydvypặn mìnhdydvyp, ngcvhHPJoác mi2Fệng cvhHPJngáp dài.

Vừa qcvhHPJuay ngưcvhHPJời, dydvypđã ptrjaAnhìn thấyptrjaA mdydvypột gươngdydvyp mặtdydvyp 2Fto hiệnptrjaA rcvhHPJa trocvhHPJng gương.ptrjaA MácvhHPJ 2Fơi, thcvhHPJì 2Fra đâydydvyp khôdydvypng phảicvhHPJ làptrjaA phòngdydvyp ngủ2F 2Fcủa nhptrjaAà mình!

“Tỉnh cvhHPJrồi à?dydvyp” ChươngcvhHPJ Ngự2F dán2Fg vẻptrjaA rcvhHPJất t2Fhoải mái2F xuấdydvypt cvhHPJhiện trướptrjaAc cvhHPJmặt tôi,ptrjaA dydvypanh cvhHPJta dydvypcó vẻptrjaA 2Fnhư dydvypvừa rử2Fa mặt,dydvyp tptrjaArên tóptrjaAc cònptrjaA đọn2Fg lạiptrjaA dydvypvài giptrjaAọt nước,dydvyp trônptrjaAg 2Flại trẻptrjaA 2Fra vàiptrjaA tuổcvhHPJi, cvhHPJcứ cvhHPJnhư cậdydvypu ccvhHPJon tra2Fi ldydvypớn cvhHPJcủa ncvhHPJhà hptrjaAàng xóm.

Thấy ptrjaAtôi hptrjaAoảng ptrjaAloạn, ChptrjaAương NgựptrjaA ndydvypói: “HcvhHPJôm qucvhHPJa ecvhHPJm ptrjaAuống rượuptrjaA ptrjaAsay, khôptrjaAng d2Fám về2F nhà,2F cứptrjaA 2Fđòi đcvhHPJến cvhHPJchỗ tôi!”

Trời ơcvhHPJi, tôi2F điêndydvyp dydvyprồi sao?

“Bây gcvhHPJiờ mấyptrjaA gptrjaAiờ r2Fòi?” Tdydvypôi hỏiptrjaA Chươ2Fng Ngự.

“7h30”. cvhHPJAnh chỉptrjaA đồncvhHPJg hồdydvyp trptrjaAên cvhHPJtường nói.

“7h30? Sa2Fo ptrjaAanh khôptrjaAng gdydvypọi tdydvypôi dậycvhHPJ sớptrjaAm cvhHPJhơn? Tdydvypôi cvhHPJsắp ptrjaAđến mudydvypộn rồiptrjaA”. 2FTôi ptrjaAnhặt 2Fáo cvhHPJlên rồidydvyp chptrjaAạy 2Fra ngoàiptrjaA, cvhHPJthì bcvhHPJị andydvyph giữ2F lại,ptrjaA cvhHPJ“Để tôcvhHPJi đưdydvypa dydvypem đi”.

Ngồi trodydvypng chi2Fếc xcvhHPJe McvhHPJer Be2Fnz cvhHPJcủa ChươngcvhHPJ NgựptrjaA tôdydvypi gọidydvyp điệ2Fn chcvhHPJo mcvhHPJẹ, mẹ2F ptrjaAtôi tr2Fách mắng2F tdydvypé tptrjaAát: “Vẫn2F cònptrjaA n2Fhớ tptrjaAôi 2Flà mẹ2F ccvhHPJô à?cvhHPJ CảptrjaA đêmdydvyp đidydvyp đâucvhHPJ hảdydvyp? ptrjaAGọi đicvhHPJện ptrjaAcho cptrjaAô t2Foàn dydvyptắt máy”.

“Thì ptrjaAgiờ c2Fon ptrjaAgọi 2Fđiện 2Fcho mẹ2F đ2Fây thôi?”

“Tôi gọptrjaAi ptrjaAđiện chcvhHPJo ptrjaAcô cảdydvyp đêptrjaAm thìdydvyp 2Fsao?” GptrjaAiọng mẹdydvyp tôi2F hơ2Fi nghẹn2F ngà2Fo, “Con2F ccvhHPJó b2Fiết suptrjaAýt 2Fnữa d2Fọa chdydvypết ptrjaAmẹ rptrjaAồi không?dydvyp 2FBên n2Fgoài lộn2F xộndydvyp nhưcvhHPJ thdydvypế, nptrjaAếu dydvypcon códydvyp xảy2F rptrjaAa việc2F gì2F ptrjaAthì mẹptrjaA biếtptrjaA làm2F 2Fthế nà2Fo chứ?”

“Mẹ, cdydvypon 2Fsai rdydvypồi, cocvhHPJn 2Fxin 2Flỗi mẹ!”dydvyp TôicvhHPJ thàdydvypnh t2Fhật nói.

Mẹ tôicvhHPJ mãidydvyp kh2Fông nócvhHPJi gìptrjaA, ptrjaAnửa phúcvhHPJt sa2Fu mới2F n2Fói: “HếtcvhHPJ giờcvhHPJ 2Flàm nhớdydvyp vềptrjaA ncvhHPJhà sớcvhHPJm, 2Fđừng dydvypcó 2Flượn lờcvhHPJ dydvypbên ngoptrjaAài nữa”.

“Vâng ạ”.cvhHPJ Tắt2F đidydvypện tptrjaAhoại, ptrjaAtrong lòng2F vẫncvhHPJ cvhHPJthấy áydydvyp ná2Fy kptrjaAhó chịu.

Tôi nhcvhHPJìn đồngptrjaA hồ,ptrjaA nói:ptrjaA cvhHPJ“Làm ơnptrjaA, 2Fnhanh lêcvhHPJn 2Fmột ch2Fút! SắpptrjaA mu2Fộn mấptrjaAt rồi!”

Anh cvhHPJta dydvypchăm ccvhHPJhú cvhHPJnhìn đường,dydvyp ncvhHPJói: “CũngcvhHPJ khôndydvypg th2Fể đâcvhHPJm dydvypvào dydvypxe ngư2Fời khác2F được!”

Đến ccvhHPJơ qua2Fn vừa2F kịptrjaAp dydvyp8 gptrjaAiờ đ2Fúng, tôptrjaAi vcvhHPJội vàn2Fg cptrjaAhạy cvhHPJđến văptrjaAn phòng.

“Túi ptrjaAcủa em!”2F Chươngdydvyp N2Fgự chptrjaAạy the2Fo cvhHPJđưa túcvhHPJi c2Fho t2Fôi, “TạicvhHPJ sdydvypao tdydvyprên mặtcvhHPJ dydvypvẫn ccvhHPJòn vếtcvhHPJ ndydvypước miếngdydvyp này?cvhHPJ” AncvhHPJh d2Fùng ngó2Fn ptrjaAtay lcvhHPJau dydvyplau giúpcvhHPJ tptrjaAôi, ptrjaAsau đcvhHPJó đưa2F túcvhHPJi 2Fcho tôi.

Tôi ptrjaAvơ lấdydvypy địptrjaAnh dydvypchạy đi,2F thcvhHPJì nhìncvhHPJ thấyptrjaA Tiêudydvyp ViễptrjaAn đứngdydvyp ncvhHPJgay 2Fở dydvypcửa chính.

“Tôi khcvhHPJông đếncvhHPJ muptrjaAộn, 2Fkhông tptrjaAin acvhHPJnh nhìnptrjaA xem!2F” TcvhHPJôi giơcvhHPJ cvhHPJđồng h2Fồ dydvypcho TptrjaAiêu ViễncvhHPJ xem.

“Người vừaptrjaA đưadydvyp eptrjaAm đến2F làptrjaA ai?”cvhHPJ A2Fnh làptrjaAm mặtptrjaA lạndydvyph ldydvypùng 2Fhỏi tôi.

Hóa rptrjaAa TổnptrjaAg gcvhHPJiám sáptrjaAt đạcvhHPJi nhâptrjaAn đứncvhHPJg đâydydvyp khô2Fng ptrjaAphải đểdydvyp kdydvypiểm tr2Fa ptrjaAsự chuycvhHPJên cần,cvhHPJ vcvhHPJậy tdydvyphì chẳn2Fg sợptrjaA cvhHPJanh 2Fta nữa,2F “ChẳcvhHPJng liêncvhHPJ qudydvypan 2Fgì 2Fđến ancvhHPJh cả!”cvhHPJ Tôdydvypi không2F nhìncvhHPJ andydvyph, cvhHPJtung tẩdydvypy đidydvyp vào.

“Khả…”

Tôi ndydvypghe tiến2Fg cvhHPJanh gdydvypọi, cvhHPJcũng khôptrjaAng cvhHPJquay đầu2F lại.ptrjaA B2Fây cvhHPJgiờ dydvyplà giờptrjaA làmcvhHPJ việc,dydvyp ptrjaAkhông n2Fói chuyệncvhHPJ rptrjaAiêng tư

 

3. cvhHPJKhả Lạcdydvyp, cdydvypó nptrjaAghĩa lptrjaAà k2Fhả áicvhHPJ 2Fvà ptrjaAlạc quan

Tôi 2Fbận rộn2F tổng2F ptrjaAhợp dữptrjaA liệ2Fu, cdydvypứ 2Fbị đidydvypện thodydvypại nội2F tuyế2Fn làmcvhHPJ ồptrjaAn đcvhHPJến nhcvhHPJức đptrjaAầu, “T2Fiểu Lưu,cvhHPJ cvhHPJgiúp ndydvypghe đdydvypiện cvhHPJthoại chcvhHPJút ptrjaAđi!” dydvypTôi khôngdydvyp ngơ2Fi 2Ftay, cvhHPJđành pcvhHPJhải phiềndydvyp đếnptrjaA TiểcvhHPJu Lưu.

“Tổng gidydvypám sátptrjaA ptrjaATiêu bảoptrjaA chcvhHPJị đếndydvyp vdydvypăn pptrjaAhòng c2Fủa cvhHPJanh ấy!”ptrjaA TiểuptrjaA Lưdydvypu thậtptrjaA làptrjaA nhacvhHPJnh nhẹndydvyp, dậdydvypp điệnptrjaA thoạiptrjaA xudydvypống đãdydvyp t2Fruyền đạtdydvyp ngay.

Tôi chẳngptrjaA đểdydvyp 2Fý đến2F lờdydvypi cvhHPJcô ấydydvyp nói,cvhHPJ tcvhHPJiếp t2Fục tổptrjaAng 2Fhợp phiếdydvypu thố2Fng kcvhHPJê scvhHPJố licvhHPJệu dydvypcông vptrjaAiệc m2Fà tổdydvyp tcvhHPJrưởng g2Fiao, sốdydvyp lptrjaAiệu qudydvypá pdydvyphức tạ2Fp, lptrjaAàm tâm2F trcvhHPJí tptrjaAôi rốicvhHPJ loạn.

Một lúptrjaAc điệptrjaAn thoạiptrjaA lại2F r2Feo, TiểucvhHPJ LptrjaAưu n2Fghe rồidydvyp nóptrjaAi: “Tổ2Fng ptrjaAgiám sádydvypt TiptrjaAêu bảocvhHPJ chcvhHPJị nptrjaAhanh đếptrjaAn ptrjaAvăn phòngdydvyp dydvypcủa ancvhHPJh ấy,ptrjaA dcvhHPJữ liệu2F lầptrjaAn trướcdydvyp chdydvypị tổ2Fng hợptrjaAp ptrjaAcho acvhHPJnh 2Fấy ccvhHPJó cvhHPJchút vấnptrjaA đề”.

“Được!” dydvypTôi tr2Fả lời2F mdydvypột tiếng,2F vẫndydvyp ngptrjaAồi 2Fì kdydvyphông nhúccvhHPJ nhíchcvhHPJ. Dữ2F lcvhHPJiệu cvhHPJcó vấnptrjaA đềptrjaA, an2Fh nêndydvyp tìptrjaAm dydvyptổ trưởng,2F cvhHPJtôi kptrjaAhông ccvhHPJhịu tráchptrjaA nhiệm2F trự2Fc tiếp2F vptrjaAới tptrjaAổng dydvypgiám sát.

Mặc dydvypkệ tổptrjaAng gptrjaAiám scvhHPJát TiêuptrjaA, t2Fôi vốdydvypn 2Fyếu ptrjaAbóng vía,2F khôndydvypg chịudydvyp đự2Fng đượcdydvyp dydvypkhi pptrjaAhải đốdydvypi ddydvypiện vớidydvyp dydvypbộ mặtcvhHPJ lạcvhHPJnh cvhHPJlùng ptrjaAcủa aptrjaAnh ptrjaAta. Sá2Fng nay2F, ancvhHPJh tdydvypa mặt2F lạnhcvhHPJ tptrjaAanh đứngcvhHPJ ởptrjaA cửacvhHPJ gọptrjaAi tôidydvyp, giố2Fng như2F tôi2F pcvhHPJhạm lỗi2F lầcvhHPJm gptrjaAì, cvhHPJngười hôm2F qcvhHPJua dydvypđi lượ2Fn sicvhHPJêu tptrjaAhị vớptrjaAi Ng2Fô DuyệtcvhHPJ là2F ptrjaAanh 2Fta, dydvypkhông cvhHPJphải tôiptrjaA, bâdydvypy cvhHPJgiờ lạiptrjaA đếndydvyp cvhHPJgây sựcvhHPJ gcvhHPJì vớptrjaAi cvhHPJtôi chứ?

 Điện thoptrjaAại l2Fại cvhHPJreo, TiểuptrjaA 2FLưu cứptrjaA ptrjaAnhìn tôptrjaAi lắdydvypc đầcvhHPJu, “cvhHPJNếu màptrjaA đắcptrjaA tcvhHPJội vdydvypới tổng2F giáptrjaAm sá2Ft TiêcvhHPJu, chịdydvyp dydvypsẽ khônptrjaAg yêcvhHPJn tptrjaAhân đâu”.

Tôi quyếtdydvyp địnptrjaAh cvhHPJlấy 2Fhai cụcvhHPJc b2Fông nhétptrjaA vàdydvypo cvhHPJtai, đúdydvypng lcvhHPJà t2Fôi đang2F muốndydvyp đưcvhHPJợc yêncvhHPJ thâncvhHPJ đây.

Reo đế2Fn nửdydvypa ngày,ptrjaA ptrjaAđiện thoạiptrjaA cdydvypuối cùnptrjaAg cũngptrjaA nằmdydvyp yptrjaAên, tptrjaAôi cvhHPJthở phào.

Vừa ngẩngcvhHPJ đầu,dydvyp đãdydvyp nhìncvhHPJ thấcvhHPJy TiêucvhHPJ Viễ2Fn đứncvhHPJg dydvypở cửadydvyp phòng2F làdydvypm việptrjaAc, mặt2F b2Fuồn r2Fầu n2Fhìn tôptrjaAi, đôcvhHPJi mptrjaAôi mímptrjaA lạcvhHPJi t2Fhành mộtptrjaA vệtdydvyp mỏng.

“Điền Khảdydvyp LạccvhHPJ, ptrjaAem lạptrjaAi đâydydvyp chút!”ptrjaA GiọngcvhHPJ cvhHPJnói ddydvypịu dàndydvypg củcvhHPJa an2Fh dptrjaAu dươngdydvyp ndydvyphư tptrjaAiếng 2Fđàn violicvhHPJncen, dụptrjaA dỗ2F khiếndydvyp dydvyptôi khôngptrjaA tựptrjaA chủcvhHPJ đượccvhHPJ mà2F đứdydvypng lêncvhHPJ ptrjaAđi thecvhHPJo anh.

Đi đ2Fược mấ2Fy bướcvhHPJc mớiptrjaA kdydvyphông khỏcvhHPJi mcvhHPJắng thầptrjaAm mìncvhHPJh vdydvypô dụng,cvhHPJ chẳptrjaAng cvhHPJlẽ chcvhHPJỉ cầptrjaAn Tiêu2F VptrjaAiễn ngodydvypắc tacvhHPJy, tô2Fi cvhHPJsẽ licvhHPJền ngoptrjaAan ngdydvypoãn ch2Fạy đptrjaAến sao?

Tiêu Vdydvypiễn đcvhHPJi 2Fphía trướcdydvyp, cvhHPJđể lcvhHPJại ph2Fía tôiptrjaA ddydvypáng cvhHPJlưng cadydvypo thẳngdydvyp củptrjaAa 2Fanh, tôicvhHPJ nptrjaAhìn dydvypbóng lptrjaAưng ấy2F, khôcvhHPJng tptrjaAhể dừng2F bướcdydvyp được.

Tiêu cvhHPJViễn cvhHPJơi TiêuptrjaA Viễn,dydvyp ancvhHPJh là2F kdydvyphắc tcvhHPJinh củacvhHPJ em.

Văn ptrjaAphòng cdydvypủa 2FTiêu cvhHPJViễn 2Fcó m2Fùi hưdydvypơng dydvyphoa hồngptrjaA nồngdydvyp nàndydvyp, tôicvhHPJ hptrjaAít dydvypmạnh một2F dydvyphơi, cvhHPJhỏi: “ptrjaAMùi hưcvhHPJơng ởcvhHPJ ptrjaAđâu thế?”

Tiêu VicvhHPJễn nhdydvypư dydvyplàm ảo2F dydvypthuật lptrjaAấy rdydvypa dptrjaAưới b2Fàn làmcvhHPJ việ2Fc một2F cvhHPJbó 2Fhoa hồnptrjaAg toptrjaA, nódydvypi: “TặngcvhHPJ cvhHPJem qcvhHPJuà xidydvypn l2Fỗi, đừcvhHPJng tránh2F m2Fặt 2Fanh nữa!”

Nhìn bóptrjaA hptrjaAoa tdydvypo, lộngptrjaA lẫy2F ptrjaAđẫm sươ2Fng, tôdydvypi k2Fhông nhận,cvhHPJ mptrjaAà dydvyphỏi lạptrjaAi a2Fnh: dydvyp“Tại sptrjaAao lạiptrjaA cvhHPJcần quà2F xcvhHPJin lỗicvhHPJ em?”

Tiêu ViễptrjaAn cptrjaAười cườidydvyp ngạidydvyp ngùngcvhHPJ, “Sáng2F cvhHPJnay dydvypthái cvhHPJđộ cdydvypủa ptrjaAanh khôngcvhHPJ tốt!”

Tôi cdydvypố t2Fình ptrjaAliếc ndydvyphìn acvhHPJnh, “ChỉptrjaA códydvyp sáng2F dydvypnay tháptrjaAi độ2F khônptrjaAg 2Ftốt thôcvhHPJi sao?”

Anh dydvypdúi hodydvypa vptrjaAào tcvhHPJay dydvyptôi, “cvhHPJĐúng, 2Fanh lúptrjaAc nàcvhHPJo tháidydvyp dydvypđộ cũn2Fg khôcvhHPJng tốt,2F xdydvypin dydvyplãnh đạ2Fo dydvyptha dydvypthứ, ptrjaAđã đượcvhHPJc chưa?”

Tôi ôdydvypm ptrjaAbó hodydvypa todydvyp, đdydvypưa lptrjaAên ngửi2F, khôdydvypng kìptrjaAm đư2Fợc, hắtdydvyp hơiptrjaA m2Fột tiếng.

Tiêu ViễncvhHPJ ptrjaAcười tôidydvyp, “Ngốc2F thế,cvhHPJ làdydvypm ptrjaAvậy ddydvypễ 2Fbị d2Fị ứnptrjaAg vớidydvyp dydvypphấn hoa!”

“Ngốc tptrjaAhì làdydvypm saocvhHPJ? N2Fgốc cũ2Fng chẳptrjaAng phạmcvhHPJ pháp”.

“Đúng, edydvypm ngốc2F đếnptrjaA kdydvyphác n2Fgười, lạdydvypi cvhHPJthành ưptrjaAu điểm”.

Tôi dydvypnhìn Tdydvypiêu ViptrjaAễn dydvypngạc dydvypnhiên, “Ngàdydvypi tổngcvhHPJ dydvypgiám sát,2F ndydvypgài bdydvypiết cvhHPJăn n2Fói từcvhHPJ cvhHPJkhi nàcvhHPJo vậy?”

Anh 2Fkhông cvhHPJnhìn tôi,ptrjaA chỉptrjaA cúicvhHPJ đầudydvyp nhìndydvyp v2Fào mặdydvypt b2Fàn s2Fạch bdydvypóng, “…ptrjaA 2FTừ k2Fhi cvhHPJanh pháptrjaAt hiệndydvyp s2Fắp mấtptrjaA em!”

Ra khcvhHPJỏi văncvhHPJ phòngptrjaA cvhHPJcủa Tiêdydvypu V2Fiễn, tcvhHPJôi đếnptrjaA phòdydvypng giảiptrjaA l2Fao ngồptrjaAi mộtcvhHPJ lúc,ptrjaA mdydvypuốn dydvypcho cảm2F xúcdydvyp ptrjaAcủa dydvypmình bìncvhHPJh tĩnptrjaAh trởptrjaA lại.

Giáo cvhHPJsư ĐiềnptrjaA lạdydvypi đangptrjaA ph2Fa trdydvypà, tôi2F ptrjaAnhìn nh2Fìn dydvypông gậptrjaAt gậtdydvyp đầu,cvhHPJ ôngcvhHPJ lạ2Fi khô2Fng vdydvypội trở2F dydvypvề làm2F vicvhHPJệc, ngcvhHPJồi xucvhHPJống đố2Fi ddydvypiện vớdydvypi tôiptrjaA, “cvhHPJTâm trptrjaAạng không2F vudydvypi à?”

Tôi cũnptrjaAg cvhHPJkhông giấucvhHPJ dydvypdiếm, dydvypmiễn ccvhHPJưỡng nởdydvyp nụcvhHPJ cười.

“Có phptrjaAải là2F liêdydvypn qua2Fn đếncvhHPJ 2Fthời t2Fiết khptrjaAông, cvhHPJhôm n2Fay ngườidydvyp tâ2Fm tdydvyprạng kptrjaAhông ptrjaAvui khdydvypông cvhHPJchỉ c2Fó mìnhcvhHPJ cháu!”2F Ôngdydvyp áptrjaAm chỉ2F Tdydvypiêu Vi2Fễn saptrjaAo, gầptrjaAn đây,dydvyp họ2F đềuptrjaA cvhHPJlàm việcptrjaA cùncvhHPJg nhau.

“Chắc là,dydvyp códydvyp ldydvypẽ, chptrjaAắc cũnptrjaAg có2F khảcvhHPJ nănptrjaAg nptrjaAày đptrjaAấy ạ!”ptrjaA dydvypTôi ptrjaAkhông muốn2F kdydvyphông ptrjaAkhí 2Fquá nặngdydvyp nềcvhHPJ, nêcvhHPJn cdydvypố g2Fắng mởptrjaA miệng.

Ông ptrjaAcười, hcvhHPJỏi: “ptrjaATại scvhHPJao chácvhHPJu t2Fên dydvyplà KhcvhHPJả Lạc?”

“Khả lạc,dydvyp c2Fó n2Fghĩa 2Flà cvhHPJkhả ácvhHPJi cvhHPJvà lạcvhHPJc qudydvypan ạ”.2F Kh2Fi dydvyptôi cvhHPJra đờdydvypi, 2FCola ptrjaAchưa phcvhHPJải làdydvyp đ2Fồ uốncvhHPJg ptrjaAphổ biếncvhHPJ trcvhHPJên thếptrjaA ptrjaAgiới, ít2F 2Fra Trdydvypung Qu2Fốc vcvhHPJẫn chcvhHPJưa cptrjaAó loạicvhHPJ nước2F ncvhHPJgọt tcvhHPJên lcvhHPJà KhảptrjaA lạccvhHPJ này.

“Khả 2Fái, lạptrjaAc quan…”dydvyp, vịptrjaA gcvhHPJiáo sưcvhHPJ giàcvhHPJ lẩmcvhHPJ bẩcvhHPJm nóiptrjaA, “C2Fái tê2Fn nptrjaAày 2Fhay, 2Fhy vdydvypọng c2Fon ngườiptrjaA chdydvypáu đưdydvypợc nhưptrjaA tê”.

“Bác dydvyplà ngườ2Fi ptrjaAthứ 2Fhai ndydvypói tê2Fn cptrjaAháu cvhHPJhay đấy”.dydvyp NptrjaAgười dydvypthứ 2Fnhất nóicvhHPJ nptrjaAhư cvhHPJvậy tcvhHPJất 2Fnhiên ptrjaAlà mẹcvhHPJ tôiptrjaA rồi.

“Ồ?”

“Bác khôngdydvyp cvhHPJnói KhảptrjaA Lạcdydvyp là2F nước2F uốn2Fg cócvhHPJ gaptrjaA”. Tôdydvypi nh2Fún vaidydvyp, cườiptrjaA vớidydvyp ông.

Buổi tố2Fi vềcvhHPJ nhà2F, ngồcvhHPJi cvhHPJxem 2Fphim 2Fdài tậpdydvyp lúccvhHPJ cvhHPJ8 giờdydvyp vớiptrjaA mẹ.

Biết m2Fẹ vẫnptrjaA còndydvyp giậncvhHPJ tôicvhHPJ, nênptrjaA cvhHPJtôi khôcvhHPJng dádydvypm 2Fnói nă2Fng gdydvypì, cdydvyphăm chú2F n2Fgồi dydvypđợi mẹ2F phê2F bình.

Thấy tôcvhHPJi cvhHPJngáp liên2F tụcptrjaA, mptrjaAẹ cptrjaAó vẻdydvyp khôncvhHPJg đàptrjaAnh lòndydvypg nóidydvyp: “Mệ2Ft thdydvypì đcvhHPJi ngcvhHPJủ đi”.

“Không ptrjaAmệt, khônptrjaAg mệtdydvyp” 2FCố lấycvhHPJ ptrjaAtinh thầdydvypn, tiếpcvhHPJ ptrjaAtục ngồ2Fi đếmcvhHPJ thptrjaAời 2Fgian với2F mẹ.

Ti ptrjaAvi cvhHPJchèn ch2Fương trdydvypình quảndydvypg cáocvhHPJ, dydvypđiều nàdydvypy lcvhHPJàm chcvhHPJo ngườcvhHPJi cvhHPJta cực2F k2Fỳ thấyptrjaA phản2F cả2Fm, mdydvypột nhómdydvyp ngdydvypười v2Fừa nhảycvhHPJ vừdydvypa hát,ptrjaA “dydvypTết n2Făm dydvypnay 2Fkhông nhậdydvypn quà…”ptrjaA đúngcvhHPJ ptrjaAlà chcvhHPJẳng rptrjaAa ptrjaAlàm sacvhHPJo! Ảnhdydvyp hưởngdydvyp ngh2Fiêm trọdydvypng đến2F vidydvypệc ngcvhHPJhe nptrjaAhìn ptrjaAcủa to2Fàn dâdydvypn. Tôi2F tdydvyphật khôngcvhHPJ hiểudydvyp cácdydvyp cdydvypơ 2Fquan phdydvypê chuptrjaAẩn nh2Fư thếcvhHPJ nà2Fo, cácvhHPJi ptrjaAkiểu qucvhHPJảng cáocvhHPJ 2Fvớ vẩnptrjaA ndydvyphư thếptrjaA ncvhHPJày cũngcvhHPJ đưdydvypợc lên2F tdydvypi viptrjaA. CácptrjaA qdydvypuảng cáptrjaAo kh2Fác thcvhHPJì 2Fmất tptrjaAiề, dydvypquảng cáo2F nàyptrjaA t2Fhì mấdydvypt mạng.

Mẹ tcvhHPJôi c2Fũng ptrjaAcảm 2Fthấy đptrjaAiếc tadydvypi, tptrjaAắt tptrjaAi 2Fvi đi,dydvyp đeo2F kdydvypính lãoptrjaA nêncvhHPJ ptrjaAđọc báo.

“Mẹ đừngcvhHPJ xecvhHPJm nữdydvypa, ngcvhHPJhỉ ngơdydvypi sớmptrjaA ptrjaAđi t2Fhôi! dydvypMắt đã2F khdydvypông tốt2F r2Fồi ptrjaAcòn ptrjaAcứ thptrjaAích đọcptrjaA chptrjaAữ nhỏ!”2F TcvhHPJôi khptrjaAông biếtdydvyp mptrjaAình từcvhHPJ lúptrjaAc ptrjaAnào cũnptrjaAg họcptrjaA mẹ2F ptrjaAcái dydvyptính dydvypcàu nhdydvypàu nhữngcvhHPJ chuptrjaAyện vụn2F vặt.

“Mẹ đcvhHPJâu giốndydvypg cptrjaAon được,ptrjaA nptrjaAằm xuptrjaAống cvhHPJlà nptrjaAgủ. NcvhHPJhiều cvhHPJtuổi rồi,cvhHPJ cvhHPJngủ ít,2F ngủcvhHPJ khôngdydvyp đượcvhHPJc!” 2FMẹ tôidydvyp dydvypchậm rãicvhHPJ nói.

“Con nóptrjaAi chuy2Fện vớ2Fi mẹ”.dydvyp ptrjaATôi ptrjaAsán lptrjaAại bptrjaAên mẹ,ptrjaA nũ2Fng nịu.2F Ndydvypgày bé,ptrjaA t2Fôi thíchptrjaA đưdydvypợc 2Fsà vdydvypào lòncvhHPJg m2Fẹ, thcvhHPJật làdydvyp thích.

Mẹ rốcvhHPJt cuộcdydvyp cũcvhHPJng bptrjaAỏ bdydvypáo xuống,ptrjaA “ThôiptrjaA được,2F ptrjaAmẹ cũcvhHPJng 2Fđang muốndydvyp ncvhHPJói chuydydvypện vớicvhHPJ ccvhHPJon. TốiptrjaA quptrjaAa coptrjaAn k2Fhông về,ptrjaA 2Fđi đ2Fâu vậy?”dydvyp ptrjaATôi biếtptrjaA 2Fngay mẹcvhHPJ cvhHPJsẽ 2Fhỏi câucvhHPJ hdydvypỏi nàptrjaAy mà.

“Tụ tậpcvhHPJ v2Fới bcvhHPJạn cvhHPJbè, ncvhHPJghịch p2Fhá cvhHPJcả đêm!”2F Tô2Fi đànhdydvyp pptrjaAhải ptrjaAnói dối.

Xin 2Fthượng đếcvhHPJ tptrjaAha lptrjaAỗi cdydvypho 2Ftôi, nếuptrjaA ptrjaAđể mẹcvhHPJ tôidydvyp biết2F tôdydvypi uốngdydvyp r2Fượu sacvhHPJy, 2Flại 2Fqua dydvypđêm cvhHPJtrong nhàdydvyp 2Fmột ngptrjaAười cvhHPJđàn dydvypông độcptrjaA th2Fân, chắcptrjaA mdydvypẹ sẽdydvyp tuyptrjaAệt tình2F mẹptrjaA cptrjaAon vớidydvyp tôdydvypi mất.

Mẹ dydvypthở dàcvhHPJi, “Saodydvyp co2Fn chdydvypẳng dydvyplúc nà2Fo để2F mẹptrjaA đượptrjaAc yptrjaAên tâmcvhHPJ vậy!”

Tôi ncvhHPJgoan ngptrjaAoãn ptrjaAnhận lỗi,ptrjaA thànptrjaAh thcvhHPJật đểcvhHPJ đượptrjaAc cvhHPJkhoan hồng.

“Khả Khảdydvyp àcvhHPJ, c2Fon cũn2Fg ptrjaAkhông ptrjaAcòn nhcvhHPJỏ nữptrjaAa, cdydvypó ptrjaAphải l2Fà ptrjaAcon cptrjaAũng ndydvypên tcvhHPJìm ptrjaAmột dydvypngười bạcvhHPJn trcvhHPJai dydvypcho ổcvhHPJn địnhptrjaA đptrjaAi ptrjaAkhông? ĐểptrjaA cvhHPJmẹ đỡcvhHPJ phptrjaAải bậ2Fn tâm2F mã2Fi!” MẹcvhHPJ tcvhHPJôi nói2F vẻptrjaA sptrjaAuy tư.

Bạn tptrjaArai ptrjaAđâu phcvhHPJải ptrjaAcứ nócvhHPJi tcvhHPJìm l2Fà tìptrjaAm đượccvhHPJ 2Fđâu? C2Fứ 2Fnhư lptrjaAà đãptrjaA đcvhHPJược đdydvypặt sẵcvhHPJn ở2F đâu2F cvhHPJđó đcvhHPJợi tô2Fi đcvhHPJến 2Fnhặt vềptrjaA vậy.

Mẹ tôptrjaAi đúng2F cvhHPJlà 2Fngười hptrjaAay dydvypsốt ruột.dydvyp dydvypTôi cườ2Fi cườdydvypi, dydvyptự 2Fnhiên lạptrjaAi ndydvyphớ ptrjaAđến Ti2Fêu Vidydvypễn, nhớcvhHPJ đến2F cvhHPJđôi mắtptrjaA dydvypsáng lấpptrjaA lcvhHPJánh dydvypcủa anhcvhHPJ, n2Fhớ 2Fđến cvhHPJbó hptrjaAoa hồn2Fg an2Fh tặdydvypng hcvhHPJôm nay.

Có phdydvypải ancvhHPJh cũngdydvyp dydvyplo sợ,cvhHPJ sợ2F dydvypchúng tcvhHPJôi cucvhHPJối cdydvypùng khôndydvypg thểcvhHPJ đếndydvyp đượptrjaAc v2Fới nhdydvypau? NgưptrjaAợc cvhHPJlại, hànhptrjaA độngdydvyp 2Flo lắngdydvyp củ2Fa ptrjaAanh lcvhHPJại làptrjaAm ptrjaAcho tô2Fi thấyptrjaA yênptrjaA tâm,cvhHPJ vậycvhHPJ ldydvypà anptrjaAh vẫn2F còncvhHPJ cdydvypó chútptrjaA để2F ptrjaAý đế2Fn dydvyptôi 2Fchăng? T2Fôi cóptrjaA thể2F ncvhHPJào dydvypcoi 2Fđó làptrjaA hàn2Fh độcvhHPJng aptrjaAnh vẫptrjaAn 2Fyêu dydvyptôi giốncvhHPJg dydvypnhư tcvhHPJôi yptrjaAêu acvhHPJnh 2Fđược không?

“Mẹ còcvhHPJn nhớ2F hdydvypồi đại2F họptrjaAc cptrjaAon c2Fó mdydvypột ngườicvhHPJ bcvhHPJạn têncvhHPJ ptrjaATiêu Viễndydvyp khôndydvypg?” TôicvhHPJ ngướdydvypc đầucvhHPJ lêptrjaAn, tâmcvhHPJ cvhHPJhồn bacvhHPJy bổptrjaAng thdydvypật xa.

Mẹ độtptrjaA ptrjaAnhiên ngừn2Fg lại2F, cvhHPJrất ldydvypâu cvhHPJsau, dydvyphình như2F nhớdydvyp rdydvypa điều2F dydvypgì, “Ndydvyphớ! Mùadydvyp dydvyphè năcvhHPJm đócvhHPJ cvhHPJcon cvhHPJsốt caodydvyp, lên2F đếnptrjaA 2F40 độptrjaA lidydvypền, troncvhHPJg lptrjaAúc dydvypmê m2Fan b2Fất tỉnptrjaAh tcvhHPJoàn ldydvypảm nhảmdydvyp cáidydvyp 2Ftên n2Fày. Sa2Fu đó,dydvyp mẹptrjaA h2Fỏi gi2Fáo viêndydvyp vdydvypà b2Fạn họ2Fc củadydvyp ccvhHPJon, m2Fới biếtptrjaA cậ2Fu 2Fta xuấtptrjaA ngoạidydvyp rồi”.

Tôi tròndydvyp mắtptrjaA nhcvhHPJìn cvhHPJmẹ, “Mẹdydvyp cònptrjaA biếcvhHPJt dydvypgì nữa?”

“Một cvhHPJgiáo viêncvhHPJ cdydvypủa bọ2Fn cdydvypon chcvhHPJo mẹdydvyp dydvypsố đ2Fiện thoại2F 2Fnhà 2Fcậu ấy.ptrjaA cvhHPJMẹ vốptrjaAn địnhcvhHPJ hỏ2Fi bố2F mẹcvhHPJ cậuptrjaA tdydvypa cácdydvyph dydvypliên cvhHPJlạc bê2Fn 2Fnước ngoàicvhHPJ, mẹcvhHPJ c2Fậu ấy2F dydvyplại ndydvypói vptrjaAới mẹ2F rằcvhHPJng, cvhHPJgia dydvypđình họptrjaA vốptrjaAn khôptrjaAng dydvypđồng ý2F cậudydvyp ấcvhHPJy vptrjaAà cvhHPJcon đếndydvyp ptrjaAvới nhau”dydvyp. MẹptrjaA ptrjaAtôi bptrjaAình thảncvhHPJ tptrjaAhuật lạ2Fi, tcvhHPJrong giptrjaAọng ncvhHPJói toádydvypt lêptrjaAn sự2F bcvhHPJi thường.

“Dù g2Fì cptrjaAậu ấcvhHPJy cvhHPJcũng đcvhHPJã xuấptrjaAt ngoại2F rồptrjaAi, chứdydvypng tỏ2F trái2F dydvyptim củaptrjaA cậucvhHPJ ấycvhHPJ cũncvhHPJg đptrjaAặt ởdydvyp ndydvypơi rdydvypất 2Fcao, sẽ2F khôptrjaAng ptrjaAvì codydvypn màdydvyp từcvhHPJ bptrjaAỏ tptrjaAiền đồcvhHPJ củcvhHPJa mình2F, ngptrjaAười nhdydvypư vậy2F khptrjaAông lptrjaAà chỗptrjaA d2Fựa ptrjaAcả đờiptrjaA được…”

“Về sauptrjaA, cậptrjaAu ấdydvypy g2Fọi điện2F tdydvyphoại đếndydvyp nhàcvhHPJ m2Fình dydvypmấy lần,2F mẹdydvyp đềuptrjaA nóptrjaAi lptrjaAà cvhHPJcon dydvypkhông ccvhHPJó n2Fhà. VcvhHPJề sadydvypu cvhHPJnữa, 2Fnhà mìnhcvhHPJ đổiptrjaA dydvypsố điện2F tdydvyphoại mới…”

Thì 2Fra giữacvhHPJ tôiptrjaA và2F TiêptrjaAu ViptrjaAễn 2Fcòn c2Fó mộdydvypt q2Fuãng trắptrjaAc tcvhHPJrở cvhHPJnhư vậy2F ptrjaAmà tôcvhHPJi chưacvhHPJ từngdydvyp biết!

“Mẹ!” TôcvhHPJi vộicvhHPJ ômptrjaA lấ2Fy mẹ,2F nằcvhHPJm tr2Fong vptrjaAòng dydvyptay mẹptrjaA, lacvhHPJu nptrjaAước mắt.

“Khả Khả2F”. MptrjaAẹ ptrjaAvỗ nhẹ2F lưcvhHPJng ptrjaAtôi, “ĐcvhHPJi cvhHPJngủ đi”.

“Không, hdydvypôm na2Fy cptrjaAon dydvypngủ vớidydvyp mẹ”.cvhHPJ Tôi2F lườiptrjaA biếngptrjaA kh2Fông ptrjaAchịu rdydvypa khỏ2Fi lòngptrjaA mẹ.

Tôi s2Fợ buổdydvypi tốcvhHPJi ngủptrjaA mộ2Ft mìnptrjaAh, ncvhHPJhư vậyptrjaA, kptrjaAhi mptrjaAơ tdydvyphấy cvhHPJTiêu Viễn,2F dydvyptôi sẽ2F cảm2F thấycvhHPJ rấtcvhHPJ côcvhHPJ đơn.

Mỗi ngcvhHPJày ptrjaAđi làcvhHPJm, tptrjaAôi đềudydvyp c2Fố ýdydvyp trán2Fh Tiêudydvyp Viễn2F, cvhHPJcố gắng2F t2Fránh c2Fàng 2Fxa dydvypcàng tcvhHPJốt, adydvypnh khônptrjaAg còcvhHPJn là2F chdydvypàng tptrjaArai trcvhHPJẻ mptrjaAà t2Fôi từcvhHPJng biếtdydvyp nữa.

Tiêu 2FViễn ccvhHPJủa hiệndydvyp tại,ptrjaA toàdydvypn thâdydvypn toptrjaAát lêncvhHPJ ptrjaAsức quyếndydvyp cvhHPJrũ của2F mộcvhHPJt người2F đàncvhHPJ ôdydvypng tr2Fưởng ptrjaAthành, k2Fhí ptrjaAphách mạdydvypnh mẽptrjaA lộdydvyp ptrjaAra mộtcvhHPJ các2Fh tựdydvyp nhiênptrjaA thcvhHPJu dydvyphút mọidydvyp ngptrjaAười ccvhHPJhú ý.

Một 2Fngười đptrjaAàn 2Fông ưudydvyp túdydvyp nptrjaAhư vậy,ptrjaA tạcvhHPJi ptrjaAsao 2Flúc đầptrjaAu ldydvypại thíptrjaAch 2Fmột dydvypđứa đptrjaAầu ócvhHPJc bcvhHPJã đptrjaAậu ptrjaAnhư tôicvhHPJ chứ?

Một h2Fôm, lớ2Fp tcvhHPJrưởng ChươngcvhHPJ ScvhHPJính kidydvypếm được2F haptrjaAi chiếc2F véptrjaA ptrjaAbiểu diễcvhHPJn c2Fa nhạcdydvyp củadydvyp ptrjaALưu Đứdydvypc Hoadydvyp, 2Fmang đếncvhHPJ cvhHPJcho tôiptrjaA dydvypnhư vptrjaAật hiế2Fn dydvyptế, “Thếdydvyp dydvypnào? Bu2Fổi bcvhHPJiểu dicvhHPJễn c2Fủa ptrjaAthần tượptrjaAng củacvhHPJ cậptrjaAu đấy”.

“Thật khôcvhHPJng 2Fhổ cvhHPJdanh cậudydvyp lptrjaAà lcvhHPJớp trưởng,cvhHPJ đúngcvhHPJ ptrjaAlà qudydvypá vĩ2F đại”.

“Vậy cuố2Fi 2Ftuần mình2F đcvhHPJưa 2Fcậu đicvhHPJ xe2Fm nhé?”dydvyp ChươptrjaAng Sính2F đềdydvyp nghị.

“Không cầcvhHPJn, đểdydvyp mẹdydvyp mìcvhHPJnh đư2Fa dydvypmình đi!”2F TôcvhHPJi bdydvypiết CptrjaAhương Sính2F khôngdydvyp thícdydvyph Lưdydvypu ĐứcptrjaA 2FHoa lắptrjaAm, hồi2F họcptrjaA đcvhHPJại cvhHPJhọc, mỗiptrjaA cvhHPJlần tcvhHPJôi nghcvhHPJe Ldydvypưu ĐứcvhHPJc ptrjaAHoa hát,2F cậucvhHPJ ấy2F vcvhHPJà ptrjaATiêu V2Fiễn đdydvypều cvhHPJkhịt mũi2F c2Fhê bai.

“Người 2Fgià hptrjaAọ k2Fhông thícdydvyph cptrjaAác ngôicvhHPJ sadydvypo c2Fa nhptrjaAạc ĐcvhHPJài Ldydvypoan, Hdydvypồng ptrjaAKông thế2F cvhHPJnày đâu,cvhHPJ cvhHPJđi ccvhHPJũng gptrjaAiống dydvyphành 2Ftội. ThôiptrjaA tdydvyphì mình2F đicvhHPJ cptrjaAhịu tộicvhHPJ thaptrjaAy chdydvypo bậc2F 2Fcao cvhHPJniên đcvhHPJỡ khổ”.cvhHPJ Chư2Fơng cvhHPJSính tỏ2F ptrjaAra rấcvhHPJt cvhHPJhiểu tâcvhHPJm ldydvypý ngườicvhHPJ khác.

“Ha hacvhHPJ, dydvypmẹ mcvhHPJình mcvhHPJà ng2Fhe cậucvhHPJ nptrjaAói cvhHPJvậy lạ2Fi c2Fuống lên2F đấy”.

“Sao thế?”

“Mẹ tptrjaAớ cptrjaAòn 2Fmê LưuptrjaA Đứdydvypc Hdydvypoa 2Fhơn tớ2F cvhHPJấy chứ”.

“Trời, tạdydvypi sa2Fo lạidydvyp cvhHPJcó bcvhHPJà cvhHPJgià ndydvyphư vậdydvypy chứ?”

“Mẹ mình2F vẫdydvypn chưa2F cvhHPJgià đâu”cvhHPJ. cvhHPJTôi cvhHPJphản bácdydvyp, cvhHPJ“Vậy th2Fì, 2Fđể dydvyplần cvhHPJsau dydvypmình mờidydvyp c2Fậu x2Fem bócvhHPJng rổdydvyp ởcvhHPJ sânptrjaA vận2F độcvhHPJng nhé”.

 

4. TôcvhHPJi sợcvhHPJ ptrjaAanh cvhHPJbán ngườicvhHPJ nước2F ngoàidydvyp mất 

Hôm thptrjaAứ sá2Fu, 2Ftổ trư2Fởng dẫptrjaAn cvhHPJtổng gdydvypiám sdydvypát ptrjaAkỹ tptrjaAhuật vdydvypà cvhHPJphó tổngdydvyp giámdydvyp sá2Ft kptrjaAỹ 2Fthuật ptrjaAđến thịcvhHPJ sátcvhHPJ cá2Fc phòn2Fg ban.

Từ xptrjaAa đã2F n2Fhìn thấydydvyp Ti2Fêu cvhHPJViễn, tô2Fi ptrjaAvội vàncvhHPJg 2Fcúi đcvhHPJầu xuốngptrjaA giảdydvyp vcvhHPJờ đaptrjaAng pptrjaAhoto 2Ftài liệu.cvhHPJ Tôidydvyp cúicvhHPJ mỏptrjaAi cổptrjaA lắm2F rdydvypồi dydvypmà hcvhHPJọ vẫnptrjaA chcvhHPJưa đi2F khỏiptrjaA, đã2F tptrjaAhế cònptrjaA tidydvypến lạicvhHPJ ptrjaAphía tôi.

Tổ trư2Fởng ccvhHPJười hdydvypa hả2F cvhHPJnói: “Nà2Fy, Tiể2Fu cvhHPJKhả à,2F câdydvypy lô2F hộidydvyp củaptrjaA cdydvypô lớdydvypn đẹp2F quá!”

Ông khptrjaAông ptrjaAcó việptrjaAc gìdydvyp thcvhHPJì nptrjaAhanh dydvypđi điptrjaA, ngptrjaAắm lôcvhHPJ hộidydvyp của2F tôicvhHPJ làcvhHPJm gìcvhHPJ chứ?

“Đúng tcvhHPJhế, mdydvypua cù2Fng mộtcvhHPJ lúptrjaAc mà2F cptrjaAây củ2Fa t2Fôi ptrjaAkhông 2Flớn đẹpptrjaA bằngdydvyp câcvhHPJy củadydvyp TiểuptrjaA Khả”.ptrjaA TiểucvhHPJ LưucvhHPJ cũngcvhHPJ phụdydvyp hptrjaAọa theo.

“Nuôi thế2F nàoptrjaA đấy?2F G2Fiới thiệu2F 2Fmột chdydvypút cvhHPJkinh ng2Fhiệm đi!”ptrjaA TổcvhHPJ trưởn2Fg đếncvhHPJ trưdydvypớc mdydvypặt, vỗptrjaA vdydvypai ptrjaAtôi, làcvhHPJm dydvypnhư mptrjaAối q2Fuan hệcvhHPJ cptrjaAủa cptrjaAhúng tptrjaAôi gắ2Fn cvhHPJbó lắm.

“Ha hdydvypa, dydvypcó kdydvypinh nghiệ2Fm gdydvypì 2Fđâu?” ptrjaAMỗi ngcvhHPJày t2Fôi uptrjaAống sdydvypữa dydvypcòn thừcvhHPJa ngạiptrjaA đổ2F, đều2F tướ2Fi v2Fào chptrjaAậu câ2Fy mà.

“Lại còndydvyp giữ2F bícvhHPJ mptrjaAật dydvypvới cvhHPJtôi cvhHPJnữa à?”

Tất 2Fnhiên là2F phảiptrjaA bảodydvyp cvhHPJmật rồcvhHPJi, 2Fnếu khôdydvypng látcvhHPJ ndydvypữa tptrjaAôi lạidydvyp ptrjaAbị ptrjaAphê bình.

 Phó tổptrjaAng gidydvypám sátcvhHPJ N2Fgô DuyệcvhHPJt thấdydvypy khônptrjaAg 2Fkhí trầmdydvyp lắndydvypg, 2Fbèn ncvhHPJói: “TiểuptrjaA Khả,2F 2Fcô dydvypgần dydvypđây ptrjaAcó dydvypgiảm 2Fbéo dydvypkhông, cả2Fm thấdydvypy gầydydvyp đptrjaAi nhcvhHPJiều đấy”.

Một nhómdydvyp ngườidydvyp vâdydvypy lấy2F tô2Fi hỏi2F nọptrjaA hỏidydvyp kia2F, khi2Fến tô2Fi thấptrjaAy khôptrjaAng tự2F nhiên.

“Xin lptrjaAỗi cptrjaAác vị,ptrjaA tôicvhHPJ phảidydvyp vcvhHPJào nptrjaAhà 2Fvệ ptrjaAsinh một2F chút”.ptrjaA TôcvhHPJi ptrjaAvội vàndydvypg tcvhHPJìm cớ2F th2Foát thân.

Khi ptrjaAngang quptrjaAa bdydvypên Tiêdydvypu VptrjaAiễn, ancvhHPJh 2Fliếc ndydvyphìn tôicvhHPJ, nói:ptrjaA “Em2F vẫcvhHPJn qu2Fen lẩnptrjaA trốn”.

Tiếng nócvhHPJi 2Fquá nhptrjaAỏ, nhỏdydvyp đếncvhHPJ độ2F chptrjaAỉ đdydvypủ chdydvypo mdydvypột ptrjaAmình tôi2F cvhHPJnghe thấy.

Hết gdydvypiờ lptrjaAàm, bỗngptrjaA nhi2Fên trời2F nổidydvyp giódydvyp, ptrjaAbụi dàdydvypy đ2Fặc cvhHPJthổi mcvhHPJù mịt,cvhHPJ làdydvypm ngdydvypười dydvypta kcvhHPJhông thở2F ncvhHPJổi, chỉptrjaA cdydvypó thểptrjaA b2Fắt 2Fxe vcvhHPJề nhà.

Có lẽdydvyp tạiptrjaA thờidydvyp ticvhHPJết kh2Fông cvhHPJtốt ncvhHPJên rấtcvhHPJ ptrjaAít taptrjaAxi ptrjaAtrên đường,2F ptrjaAthỉnh thoảncvhHPJg mớiptrjaA códydvyp mộcvhHPJt xdydvype ptrjaAchạy dydvypqua, thìptrjaA bêncvhHPJ tdydvyprong đãdydvyp cócvhHPJ người2F ngdydvypồi rồi.

Người đứngdydvyp bêcvhHPJn đườngdydvyp rấdydvypt ptrjaAđông, dydvypcũng đềuptrjaA khôngdydvyp bắtdydvyp đượcdydvyp cvhHPJxe. Ldydvypòng tôiptrjaA dydvypchán cvhHPJnản, 2Fcúi 2Fđầu đế2Fm c2Fác cvhHPJô cvhHPJgạch ddydvypưới đất.

Một chiptrjaAếc ptrjaAxe màucvhHPJ xan2Fh ngọcvhHPJc đỗcvhHPJ bcvhHPJên dydvypcạnh tôi,cvhHPJ rồ2Fi 2Fnghe thấydydvyp tiếngptrjaA của2F TiptrjaAêu ViễptrjaAn, “2FLên 2Fxe ptrjaAđi! An2Fh đưptrjaAa 2Fem về!”

Tôi lắccvhHPJ đầudydvyp, “Không2F cầ2Fn đâu,cvhHPJ adydvypnh cũcvhHPJng khôptrjaAng thuptrjaAận đường”.

“Thời tdydvypiết dydvypxấu thcvhHPJế nàycvhHPJ, cvhHPJem khôcvhHPJng cvhHPJbắt đượcdydvyp xdydvype đâudydvyp. McvhHPJau lên2F cvhHPJxe đi”.

Tôi ndydvyphìn bầ2Fu trời2F x2Fám xịptrjaAt, ptrjaAdo dptrjaAự mộ2Ft chúdydvypt, cvhHPJđành ptrjaAlên xdydvype củaptrjaA dydvypTiêu Viễn.

Ra cvhHPJđến làncvhHPJ đườngdydvyp dydvypđôi, bdydvypắt đầu2F tắdydvypc đường,2F TiêcvhHPJu ViễncvhHPJ giảm2F tốptrjaAc cvhHPJđộ chậmdydvyp lại.

“Phía trướptrjaAc dydvypcó cptrjaAửa cvhHPJhàng ănptrjaA củaptrjaA TứcvhHPJ XuyênptrjaA 2Fđược 2Flắm, 2Făn ptrjaAcơm xon2Fg r2Fồi ptrjaAanh đưa2F 2Fem vềcvhHPJ dydvypnhé”. Tiê2Fu Viễndydvyp cvhHPJđánh 2Fxe vàptrjaAo trong.

“Cho edydvypm ptrjaAxuống đâycvhHPJ đdydvypược cvhHPJrồi”, tôcvhHPJi chptrjaAỉ dydvypvào dydvypngã ptrjaArẽ dydvyptrước 2Fmặt, “EptrjaAm dydvypkhông dydvypđói, nên2F kh2Fông điptrjaA ptrjaAăn vớiptrjaA acvhHPJnh đâu”.

“Em tptrjaAhay đổdydvypi từdydvyp 2Flúc nàptrjaAo vậy?dydvyp NhớptrjaA hồiptrjaA trướ2Fc buổicvhHPJ chiềcvhHPJu cdydvyphưa đếcvhHPJn bốnptrjaA giờcvhHPJ đptrjaAã kê2Fu đóidydvyp màdydvyp”. TiptrjaAêu ViễnptrjaA nhăn2F mdydvypặt 2Fcười, “M2Fà cptrjaAòn dydvypăn rấtdydvyp khỏedydvyp nữa,dydvyp lptrjaAượng cơ2Fm ptrjaAngang vớcvhHPJi anh”.

“Bây giờ2F e2Fm cvhHPJkhông ăncvhHPJ dydvypnhiều ndydvypữa, sợdydvyp béo”.dydvyp cvhHPJBây gptrjaAiờ ptrjaAđi làmptrjaA, ncvhHPJgày cvhHPJnào cũcvhHPJng ngồicvhHPJ ởcvhHPJ vdydvypăn phòng,2F ăn2F nhiềcvhHPJu thcvhHPJêm mộtptrjaA ptrjaAmiếng lcvhHPJà dydvypbéo ngay.

“Nhưng mà2F, e2Fm 2Ftừ tdydvyprước đếptrjaAn 2Fgiờ ccvhHPJó bdydvypéo đâu”.

“Đó cvhHPJlà v2Fì trướ2Fc đdydvypến ptrjaAgiờ khôdydvypng phả2Fi lptrjaAúc nàptrjaAo an2Fh ptrjaAcũng ởcvhHPJ bcvhHPJên 2Fem, nêdydvypn khptrjaAông biết.2F Hồidydvyp eptrjaAm ptrjaAbéo nhdydvypất làptrjaA 70ptrjaAkg đấy”.

Hồi đptrjaAó, ptrjaAvì nhớcvhHPJ ncvhHPJhư điêndydvyp mộtptrjaA ngườcvhHPJi, lại2F khdydvypong cócvhHPJ dydvypcách nàptrjaAo trúptrjaAt rcvhHPJa đưcvhHPJợc, chcvhHPJỉ cdydvypó thểdydvyp ăn2F thậtdydvyp nhiềdydvypu đồptrjaA ncvhHPJgọt, dydvypcơ thể2F 2Fcứ nở2F cvhHPJphình r2Fa nhưptrjaA bptrjaAột nở2F vậy.

Xe phíacvhHPJ s2Fau khcvhHPJông ngừn2Fg cvhHPJbấm ptrjaAcòi, TiêptrjaAu Viễndydvyp mới2F đểdydvyp ýdydvyp đến2F dydvypxe 2Fđang dừng2F ởdydvyp ptrjaAgiữa đường,cvhHPJ “AcvhHPJnh đócvhHPJi rồidydvyp, trướccvhHPJ mặtdydvyp lạidydvyp ccvhHPJó cvhHPJhàng ăn2F cvhHPJchính gốptrjaAc cvhHPJTứ Xuyên,2F ptrjaAthôi e2Fm ăcvhHPJn 2Fvới andydvyph mộdydvypt chútptrjaA 2Fđi”. Giọngdydvyp 2Fanh nàiptrjaA nỉptrjaA khicvhHPJến 2Ftôi khóptrjaA m2Fà dydvyptừ chối.

Quả làdydvyp 2Fđồ ă2Fn TptrjaAứ XucvhHPJyên cdydvyphính ptrjaAgốc, cvhHPJvừa bướcptrjaA v2Fào 2Fcửa hcvhHPJàng ăptrjaAn đcvhHPJã dydvypngửi thấy2F r2Fõ vịptrjaA captrjaAy ptrjaAnồng, tcvhHPJôi tudydvypy l2Fà ngườicvhHPJ miềnptrjaA ptrjaABắc, cvhHPJnhưng ldydvypại th2Fích ăncvhHPJ c2Fay h2Fơn cả2F ngườidydvyp 2Fmiền Nam.

Lên tầngdydvyp hdydvypai, 2Fchúng t2Fôi cvhHPJvào ptrjaAmột pptrjaAhòng rộndydvypg rãi2F tr2Fang n2Fhã, trodydvypng phòngcvhHPJ ngádydvypt dydvyphương ch2Fè tptrjaAhơm lcvhHPJàm chdydvypo t2Finh cvhHPJthần ncvhHPJgười tdydvypa trởcvhHPJ nêcvhHPJn ptrjaAdễ ch2Fịu hẳn.

“Hay làcvhHPJ đcvhHPJổi cvhHPJchỗ dydvypđi, cvhHPJở đâycvhHPJ qudydvypá 2Fsang trọngptrjaA, ch2Fắc chắ2Fn khôcvhHPJng rcvhHPJẻ đâu!”dydvyp TcvhHPJôi nptrjaAói nhỏdydvyp vdydvypới TiêucvhHPJ Viễn.

“Không s2Fao, anptrjaAh vcvhHPJẫn đủdydvyp sứdydvypc trả2F tiềcvhHPJn ăn”.ptrjaA AnptrjaAh cườ2Fi cười,2F kptrjaAhuôn mặt2F tỏptrjaA rcvhHPJa khô2Fng hcvhHPJề dydvypquan tâm.

Từ khptrjaAi cvhHPJtôi queptrjaAn cvhHPJanh, aptrjaAnh đãptrjaA tptrjaAhích 2Ftốn kémptrjaA xdydvypa dydvypxỉ, badydvypo nhiêudydvyp năcvhHPJm trôi2F quadydvyp, vẫnptrjaA 2Fkhông ptrjaAhề tdydvyphay đổi.

Nhìn TptrjaAiêu ViễncvhHPJ t2Frước mptrjaAặt màcvhHPJ tronptrjaAg ti2Fm v2Fô cptrjaAớ dptrjaAâng đầyptrjaA những2F n2Fỗi niềmdydvyp tptrjaAhương cvhHPJcảm 2Fkhông tên.

Thời giacvhHPJn làptrjaAm bidydvypến đổicvhHPJ rấtdydvyp ncvhHPJhiều thdydvypứ, nhdydvypưng khôncvhHPJg thểdydvyp ncvhHPJào biếptrjaAn đổi2F đ2Fược ptrjaAtrái ti2Fm yêcvhHPJu t2Fhương dydvypthuở b2Fan đầu.

“Ha dydvypha, dydvypTiêu dydvypViễn àdydvyp, cậucvhHPJ đếptrjaAn sptrjaAao kcvhHPJhông nóicvhHPJ v2Fới anptrjaAh eptrjaAm mộptrjaAt tidydvypếng?” Ngoàidydvyp cửptrjaAa cvhHPJcó tiếngptrjaA nóiptrjaA từ2F xcvhHPJa ptrjaAtiến lcvhHPJại gầnptrjaA, rồi2F dydvypthấy 2Fở cửadydvyp 2Fxuất h2Fiện mộdydvypt dydvypdáng n2Fgười vạmptrjaA vỡ.

“Mình dydvypchỉ dydvyptiện đườngptrjaA điptrjaA ngadydvypng cvhHPJqua, khptrjaAông dydvypmuốn 2Flàm ptrjaAphiền đếncvhHPJ ptrjaAthời ptrjaAgian nghỉcvhHPJ ngơicvhHPJ củptrjaAa dydvypcậu”. Tiê2Fu Viễndydvyp cười.

Người đàncvhHPJ ptrjaAông tdydvypo 2Fcao cvhHPJấy nhìptrjaAn tôcvhHPJi, “Ồ,dydvyp đâydydvyp chẳngdydvyp 2Fphải dydvyplà côptrjaA dydvypem điptrjaA 2Fcùng vớptrjaAi đạicvhHPJ cptrjaAa đế2Fn đptrjaAánh dydvypbài sao?”

Thảo nàdydvypo ncvhHPJhìn tptrjaAhấy quecvhHPJn thì2F r2Fa đúngptrjaA 2Flà cvhHPJđã từndydvypg gặpcvhHPJ ngườicvhHPJ nàcvhHPJy, l2Fần đcvhHPJó cùptrjaAng Chương2F NcvhHPJgự đếnptrjaA k2Fhu dydvypgiải tr2Fí đán2Fh bàidydvyp, cũcvhHPJng ptrjaAcó mặtptrjaA acvhHPJnh ta.

“Đại c2Fa, đ2Fánh bdydvypài?” ptrjaATiêu ViễcvhHPJn ndydvypghe m2Fà chdydvypẳng hiptrjaAểu gìptrjaA dydvypcả, “CôncvhHPJ Thiếu2F từn2Fg ptrjaAgặp Tdydvypiểu KhảcvhHPJ nhptrjaAà dydvypmình à?”

“Thì dydvypra làcvhHPJ ndydvypgười ndydvyphà cậ2Fu”. CôptrjaAn 2FThiếu cườ2Fi tcvhHPJhoải mái2F, “Th2Fảo nàodydvyp đế2Fn C2Fhương NgựcvhHPJ cũptrjaAng cvhHPJphải chptrjaAăm ptrjaAsóc côcvhHPJ ấydydvyp cptrjaAẩn th2Fận thếdydvyp chứ!”

“Tôi vdydvypà Chư2Fơng NgcvhHPJự kh2Fông tdydvyphân nhau!”ptrjaA TôicvhHPJ đ2Fứng lên2F 2Fđể biện2F m2Finh cdydvypho mình,2F cũdydvypng chỉ2F ptrjaAlà gặp2F mặptrjaAt và2Fi lần,dydvyp tiếpdydvyp xúcptrjaA q2Fua vàicvhHPJ lần2F thptrjaAôi, ngptrjaAay cảcvhHPJ bạnptrjaA dydvypbè cvhHPJcũng chư2Fa đptrjaAược tính2F đến.

“Nhưng dydvypTiêu Vi2Fễn cvhHPJvà dydvypanh ấptrjaAy thânptrjaA nhacvhHPJu dydvypmà”. Cdydvypôn ThiếucvhHPJ báptrjaA ptrjaAvai Tidydvypêu Viễn,2F “Trở2F về2F chptrjaAưa tìmdydvyp aptrjaAnh c2Fả ucvhHPJống rượuptrjaA à?”

“Chưa”. Tiê2Fu ViễnptrjaA nó2Fi giọcvhHPJng nhàndydvyp nhạcvhHPJt, “McvhHPJình ptrjaAvề n2Fgoài 2Fbáo vớiptrjaA cậcvhHPJu 2Fra, ndydvyphững ptrjaAngười khádydvypc đềudydvyp chưadydvyp báo”.

“Được, hcvhHPJôm ptrjaAnay khôngdydvyp báptrjaAo cũng2F phptrjaAải bádydvypo dydvyprồi! Chươngdydvyp ptrjaANgự, ChcvhHPJương SíncvhHPJh, LãcvhHPJo Cdydvyphâu, ThànptrjaAh ptrjaAThiếu, bọptrjaAn hcvhHPJọ đều2F ởdydvyp phònptrjaAg bêdydvypn cạnh”.

Côn Thiếdydvypu vcvhHPJừa dcvhHPJứt lờidydvyp, đãptrjaA cvhHPJnghe thptrjaAấy mộtptrjaA c2Fơn hdydvypỗn dydvyploạn dydvypngoài cửadydvyp, “ĐcvhHPJược lắm2F, TiêucvhHPJ ViễptrjaAn, trở2F vềcvhHPJ ccvhHPJũng khcvhHPJông thè2Fm thôdydvypng báo2F ccvhHPJho adydvypnh em!”dydvyp TcvhHPJrong pdydvyphòng lập2F tứdydvypc ptrjaAùa vàoptrjaA khôncvhHPJg ptrjaAít người,dydvyp tôcvhHPJi vộcvhHPJi cvhHPJvàng dydvyplùi r2Fa mdydvypột góc.

“Hôm ndydvypay dydvyplà nptrjaAgày gdydvypì vậy?2F Sadydvypo mọicvhHPJ ptrjaAngười đều2F ởcvhHPJ đcvhHPJây?” TiptrjaAêu Viễn2F hỏi.

“Chẳng phảidydvyp ngptrjaAày mptrjaAai andydvyph cả2F xuấtcvhHPJ ngoạdydvypi scvhHPJao, hptrjaAôm nacvhHPJy mdydvypấy ptrjaAanh ecvhHPJm ccvhHPJó thdydvypời ptrjaAgian dydvyptụ tdydvypập ngồi2F vdydvypới nhauptrjaA, khôngdydvyp lạiptrjaA phảiptrjaA ndydvypăm dydvypba tdydvypháng nữaptrjaA mớicvhHPJ gặcvhHPJp mặtdydvyp được”ptrjaA. Cdydvypó ngườiptrjaA nói.

“Đúng rồi,cvhHPJ Tiêdydvypu Vidydvypễn, ptrjaAlần trước2F 2Fông gidydvypà nh2Fà cvhHPJmình 2Fnhìn ởcvhHPJ 2FAnh dydvypquốc cvhHPJnhìn thptrjaAấy cậptrjaAu vptrjaAới bạndydvyp gái2F đicvhHPJ xeptrjaAm tricvhHPJển lãptrjaAm tr2Fanh vớcvhHPJi nhacvhHPJu, cứ2F bptrjaAảo mìncvhHPJh hỏptrjaAi bptrjaAọn cdydvypậu 2Fkhi nptrjaAào thptrjaAì tổcvhHPJ cptrjaAhức chuyện2F cvhHPJvui, đểdydvyp ôncvhHPJg đượcdydvyp ptrjaAtham dự”.

“Thành Thiếu2F, cậptrjaAu uống2F nhptrjaAiều rdydvypồi dydvypthì phải?”dydvyp TiêuptrjaA VptrjaAiễn vptrjaAừa gắpcvhHPJ thcvhHPJức ănptrjaA ch2Fo an2Fh tcvhHPJa vừacvhHPJ nhá2Fy m2Fắt, “Nào,dydvyp ăptrjaAn ncvhHPJhiều đồptrjaA ăptrjaAn dydvypchút đi”.

“Uống 2Fnhiều cvhHPJrồi l2Fà thếptrjaA nàocvhHPJ? dydvypĐấy, chẳng2F dydvypphải đãcvhHPJ ma2Fng bạnptrjaA gáiptrjaA vdydvypề 2Frồi sao?”

“Thành ThiếucvhHPJ, cậu2F l2Fảm ndydvyphảm gì2F thế?”cvhHPJ TptrjaAiêu cvhHPJViễn ptrjaAcuống lên,2F ndydvypém mạncvhHPJh đũadydvyp xuống.

Tôi kptrjaAéo dydvypanh 2Flại, mềm2F mỏnptrjaAg nói2F: “NgườicvhHPJ tdydvypa cóptrjaA lẽ2F nh2Fìn cvhHPJnhầm mà!”

Tiêu Viễdydvypn ptrjaAquay đầu2F lạiptrjaA nhìn2F tôiptrjaA, sắcdydvyp mặtcvhHPJ ldydvypo lắncvhHPJg, “EmcvhHPJ dydvypkhông được2F tptrjaAin cậdydvypu ta!”

Tôi gậptrjaAt đdydvypầu, tptrjaAôi sptrjaAẽ khcvhHPJông ptrjaAtin a2Fnh tacvhHPJ, tcvhHPJôi 2Fvà an2Fh 2Fta gặ2Fp nhptrjaAau lầnptrjaA đâucvhHPJ, dự2Fa 2Fvào dydvypcái cvhHPJgì đểptrjaA tcvhHPJin cvhHPJanh tdydvypa chứ?

Cái th2Fế giớcvhHPJi nà2Fy ptrjaAngay cảdydvyp ndydvypgười bên2F cvhHPJcạnh cũnptrjaAg k2Fhông thểcvhHPJ dydvyptin tưởn2Fg được,2F dydvypai lạdydvypi đptrjaAi tiptrjaAn lời2F ndydvypói vôdydvyp ndydvypghĩa cptrjaAủa ptrjaAmột ngcvhHPJười xptrjaAa lạptrjaA chứ.

Một nhcvhHPJóm ngườicvhHPJ h2Fuyên 2Fnáo cảdydvyp buổi,dydvyp tôi2F hơptrjaAi mệptrjaAt mỏidydvyp, muốnptrjaA chuồnptrjaA cvhHPJra ngoptrjaAài, kcvhHPJhổ 2Fnỗi, cáiptrjaA tptrjaAúi dydvyplại bịdydvyp 2FTiêu V2Fiễn giữ2F cvhHPJchặt, dydvyp“Đừng 2Fnói vớiptrjaA 2Fanh ldydvypà r2Fa nhà2F vệ2F ptrjaAsinh, eptrjaAm đã2F dùngdydvyp cáiptrjaA cớdydvyp nàydydvyp 2Fđể chptrjaAuồn điptrjaA m2Fấy lầndydvyp rồi!”

“Em r2Fa gọcvhHPJi điệnptrjaA t2Fhoại ptrjaAcho dydvypmẹ 2Fem, ở2F ptrjaAđây ồn2F quá,dydvyp muộncvhHPJ thế2F n2Fày màcvhHPJ ecvhHPJm ptrjaAchưa về,2F ptrjaAmẹ ecvhHPJm dydvypsẽ cvhHPJlo lắng!”

“Em phảdydvypi hdydvypứa, khôndydvypg đượcdydvyp bdydvypỏ về!ptrjaA LcvhHPJát cvhHPJnữa andydvyph đư2Fa ecvhHPJm về!”2F TcvhHPJiêu Vdydvypiễn ptrjaAthấp giọng2F nói.

“Em hứa”.

“Mẹ ạ,ptrjaA đừncvhHPJg đợiptrjaA coptrjaAn nữa2F ncvhHPJhé, cvhHPJmẹ ă2Fn ptrjaAcơm một2F mìcvhHPJnh đi2F, co2Fn ă2Fn cvhHPJxong rồi2F về.cvhHPJ Bdydvypây gicvhHPJờ bụicvhHPJ ptrjaAlớn lắmcvhHPJ, lptrjaAại lcvhHPJà gptrjaAiờ 2Ftan tầ2Fm cacvhHPJo điểm,ptrjaA khptrjaAông bắtptrjaA xcvhHPJe vptrjaAề được!”2F Tdydvypôi dydvypdựa và2Fo ptrjaAbức cvhHPJtường hàcvhHPJnh ladydvypng, ptrjaAbàn châ2Fn ncvhHPJhư 2Fkhông đỡdydvyp cvhHPJnổi trọngcvhHPJ lượn2Fg ptrjaAcơ tdydvyphể, lưn2Fg tr2Fượt dọccvhHPJ xucvhHPJống bờ2F 2Ftường. Đádydvyp GranncvhHPJit l2Fạnh bdydvypuốt ngcvhHPJấm cvhHPJqua cảdydvyp qptrjaAuần áodydvyp thấdydvypm v2Fào ngưcvhHPJời, dydvyptôi gục2F đầu2F xuốngcvhHPJ hcvhHPJai đầu2F gptrjaAối, từdydvyp tdydvypừ ptrjaAxua cvhHPJtan ptrjaAhơi lạnhdydvyp trcvhHPJong c2Fơ thể.

Một bàn2F tdydvypay tptrjaAo đặtcvhHPJ lêptrjaAn đầudydvyp ptrjaAtôi, nhẹdydvyp nhànptrjaAg v2Fuốt dydvyptóc cvhHPJtôi, hỏiptrjaA ptrjaAbằng gidydvypọng ptrjaAtrầm khdydvypàn: “EmptrjaA dùngcvhHPJ dầdydvypu gộcvhHPJi dydvypđầu cdydvypủa hptrjaAãng nàocvhHPJ vậy?2F ptrjaADưỡng tdydvypóc dydvypthật tốt”.

Tưởng làdydvyp đ2Fến a2Fn ủicvhHPJ tôi,dydvyp lạicvhHPJ cvhHPJđi hỏiptrjaA một2F câuptrjaA chẳngdydvyp và2Fo đâdydvypu như2F thế.

“Đừng c2Fó sờcvhHPJ rố2Fi lptrjaAên, tó2Fc tôcvhHPJi qcvhHPJuý lắmdydvyp đấy,cvhHPJ sờ2F hỏcvhHPJng rồicvhHPJ dydvypanh dydvypkhông đ2Fền đượcdydvyp đâu”.ptrjaA TôicvhHPJ ngẩngptrjaA đầudydvyp ptrjaAlên, dydvypnhìn thấ2Fy cvhHPJngười đ2Fi dydvypra lptrjaAại cvhHPJlà ChươnptrjaAg Ngự.

“Tại saptrjaAo dydvyplà anh?”

“Sao khônptrjaAg thểdydvyp ldydvypà tôi?ptrjaA ptrjaAEm ncvhHPJghĩ l2Fà ai?”

“Tiêu dydvypViễn đâu?”

“Đang ucvhHPJống rưcvhHPJợu vdydvypới ChươcvhHPJng SínhcvhHPJ ở2F tdydvyprong đó”.

Tôi xáptrjaAch túiptrjaA vộicvhHPJ vãdydvyp xuốptrjaAng lầu,dydvyp lcvhHPJúc nàdydvypy không2F cvhHPJvề ccvhHPJòn đợi2F lú2Fc ptrjaAnào nữa.

“Bên ngoàcvhHPJi đangptrjaA nổdydvypi bptrjaAão ptrjaAcát đấy,dydvyp kdydvyphông bắdydvypt đượcptrjaA 2Fxe đâu”.ptrjaA ptrjaAAnh ptrjaAta ptrjaAđứng saptrjaAu dydvyplưng tôptrjaAi nhắcptrjaA nhở.

“Thế thìptrjaA t2Fôi ptrjaAđi bộcvhHPJ về”.

“Có thểptrjaA thử2F ptrjaAxem”. A2Fnh 2Fta 2Fbúng ngónptrjaA tay2F, “ptrjaAEm l2Fúc cvhHPJnào cũng2F kptrjaAhác người”.cvhHPJ cvhHPJCá MựcptrjaA đán2Fg ghétdydvyp toàndydvyp ncvhHPJói giọcvhHPJng ccvhHPJhâm chọc.

Bão cáptrjaAt đ2Fến tdydvyphật dữcvhHPJ dội,dydvyp ccvhHPJát bụiptrjaA thổiptrjaA từngdydvyp ptrjaAcơn tptrjaArên đường.

Tôi lấycvhHPJ taptrjaAy bịtcvhHPJ mũ2Fi vàcvhHPJ 2Fmiệng, cvhHPJmen th2Feo lềdydvyp đường2F đicvhHPJ tdydvyphẳng. M2Fắt bdydvypị dydvypbụi thổi2F đếndydvyp dydvypnỗi dydvypkhông mở2F rdydvypa được,ptrjaA nướcdydvyp dydvypmắt dydvypcứ thếptrjaA trào2F racvhHPJ. ThờiptrjaA tiết2F khỉ2F gi2Fó nàdydvypy thdydvypật kptrjaAhó mcvhHPJà chịucvhHPJ đựng.

“Em ơdydvypi, cầndydvyp ptrjaAxe k2Fhông? ptrjaA50 tệptrjaA mộcvhHPJt kcvhHPJm”. PptrjaAhía 2Fsau là2F chicvhHPJếc x2Fe MptrjaAer cvhHPJBenz củcvhHPJa ChươngcvhHPJ NgựcvhHPJ đptrjaAang vdydvypẫy chào.

“Hắc ptrjaAquá đấy!”

“Tôi chdydvypo e2Fm dydvypnợ cvhHPJlà được2F cptrjaAhứ g2Fì?” Chươngdydvyp 2FNgự cười.

Ngồi trondydvypg 2Fxe củaptrjaA ChptrjaAương Ndydvypgự, tôidydvyp mớicvhHPJ cvhHPJdám hcvhHPJít cvhHPJthở thoảidydvyp mái.

Trong mptrjaAắt hìndydvyph cvhHPJnhư ptrjaAcó hcvhHPJạt bụi,dydvyp nưdydvypớc mắtdydvyp cứptrjaA ncvhHPJhòe nhoẹptrjaAt không2F thôi.

“Em ccvhHPJứ kcvhHPJhóc mãptrjaAi thế,2F cvhHPJcó phảcvhHPJi l2Fo lắnptrjaAg cvhHPJcho tôdydvypi ngàycvhHPJ dydvypmai xucvhHPJất ptrjaAngoại bị2F người2F nptrjaAước 2Fngoài 2Fbán mấtcvhHPJ không?”

“Tôi cvhHPJlo ancvhHPJh xucvhHPJất ngodydvypại macvhHPJng dydvypbán ngườicvhHPJ ptrjaAnước ngoàiptrjaA mcvhHPJất ptrjaAthôi! cvhHPJAnh đcvhHPJính lcvhHPJông lptrjaAên ngườidydvyp thdydvypì ptrjaAcòn khôndydvyp hơdydvypn khỉ,2F dydvypai lcvhHPJại cóptrjaA thptrjaAể bádydvypn 2Fanh được!”

Chương Ngựdydvyp cptrjaAười vangcvhHPJ, “dydvypEm đ2Fang cvhHPJkhen tôiptrjaA dydvyphay mỉa2F tô2Fi đấy?”

“Tất nhi2Fên cvhHPJkhen cvhHPJanh rồi!”

“Ồ, lạidydvyp 2Fcó kiể2Fu k2Fhen cvhHPJngười ncvhHPJhư ecvhHPJm nptrjaAữa! BiếtptrjaA 2Frõ thếdydvyp rồi,cvhHPJ chẳcvhHPJng qcvhHPJua, tôicvhHPJ lạicvhHPJ v2Fẫn th2Fích nghe”.

“Anh thích2F ngh2Fe, 2Ftôi l2Fại khcvhHPJông thíchptrjaA nóptrjaAi đấy!”

Chương Ngựdydvyp nóidydvyp: “ptrjaANgày madydvypi tô2Fi dydvypđi rcvhHPJồi, ướcdydvyp cvhHPJtính í2Ft ndydvyphất cũndydvypg phptrjaAải cvhHPJba dydvyptháng mớptrjaAi cptrjaAó thểdydvyp tdydvyprở về”.

“Vừa 2Fnãy tptrjaAôi đãdydvyp nptrjaAghe hcvhHPJết rồi!2F” 2FTôi c2Fũng k2Fhông điếc,cvhHPJ v2Fừa dydvypnãy cảcvhHPJ nhómdydvyp ngườiptrjaA n2Fói 2Foang oandydvypg vậcvhHPJy, rồ2Fi lạiptrjaA chú2Fc rượu,2F lạiptrjaA từdydvyp biệ2Ft, muốdydvypn khôdydvypng biếtcvhHPJ 2Fcũng khó.

“Thế scvhHPJao edydvypm k2Fhông dydvypcó dydvypchút biể2Fu hiệnptrjaA gì?”dydvyp CcvhHPJhương Ngự2F cvhHPJcười rấtdydvyp giadydvypn xảo.

“Lại 2Fcần ptrjaAphải biểudydvyp hiệndydvyp? 2FCó cầcvhHPJn ládydvypt ptrjaAnữa đ2Fi qptrjaAua cửdydvypa hàncvhHPJg tạdydvypp hócvhHPJa dcvhHPJưới lầucvhHPJ n2Fhà tptrjaAôi mptrjaAua chúdydvypt ptrjaAbánh dydvypngọt, sữaptrjaA chuptrjaAa cvhHPJgì đdydvypó manptrjaAg đicvhHPJ không?”cvhHPJ BìnptrjaAh thườngdydvyp đcvhHPJi đâu2F ptrjaAxa, tôi2F đềuptrjaA 2Fthích ma2Fng thedydvypo những2F đồcvhHPJ này.

Chương Ng2Fự cườcvhHPJi cvhHPJrất khổ2F sở2F, “Tôi2F ptrjaAthấy thôcvhHPJi midydvypễn đưptrjaAợc rồi”.

“Vậy tốtcvhHPJ quá,cvhHPJ 2Ftôi đỡptrjaA tốn2F tiền”.

“Hay là…dydvyp chúptrjaAng tdydvypa hdydvypôn tạm2F biệcvhHPJt nhé?”

“Cái gì?dydvyp Đợidydvyp đã…”2F cvhHPJCó 2Fphải tôptrjaAi 2Fđã 2Fnghe 2Fnhầm không.

“Hôn tạmdydvyp biệtcvhHPJ!” AcvhHPJnh tptrjaAa dydvypdừng dydvypxe lại,2F ndydvypâng đầcvhHPJu tdydvypôi lêcvhHPJn cvhHPJvà nhcvhHPJìn cvhHPJmột cptrjaAách ngptrjaAhiêm túc.

Có lẽ2F tcvhHPJôi đcvhHPJã scvhHPJợ dydvypđần 2Fmặt rcvhHPJa, nế2Fu khô2Fng tptrjaAhì cdydvypũng mấdydvypt dydvyphồn cvhHPJrồi, ngadydvypy cdydvypả mắ2Ft cũngdydvyp cvhHPJkhông ptrjaAđộng đậy,ptrjaA ptrjaAnhìn adydvypnh ptrjaAta chằcvhHPJm chằm.

Đầu 2Fanh 2Fta dầptrjaAn hướdydvypng gcvhHPJần 2Fvề phíadydvyp tôdydvypi, mdydvypột cvhHPJluồng hơi2F nó2Fng ptrjaAphả lạiptrjaA, ptrjaA“Này nàycvhHPJ!” TôicvhHPJ cvhHPJhét lên.

Anh dừndydvypg 2Flại, bỏcvhHPJ tôdydvypi racvhHPJ, đptrjaAột nhiêncvhHPJ cười2F ptrjaAlớn, “ĐùaptrjaA cvhHPJem cvhHPJcho vdydvypui thôi!”

Cá MựccvhHPJ cdydvyphết tiệt,dydvyp đ2Fùa cáptrjaAi cvhHPJgì khôptrjaAng đùa2F, ldydvypại 2Fđùa cptrjaAái cvhHPJkiểu xcvhHPJấu xdydvypa ấy.

Lúc vềptrjaA đcvhHPJến cửacvhHPJ cvhHPJnhà cvhHPJtôi, Ch2Fương NgcvhHPJự ptrjaAhỏi: “Tâ2Fm trạngdydvyp tốptrjaAt hơ2Fn c2Fhút dydvypnào chưa?”

“Tốt n2Fhiều r2Fồi!” cvhHPJMay mdydvypà códydvyp ptrjaAanh ta.

“Vậy thìcvhHPJ lacvhHPJu khôptrjaA nưcvhHPJớc mắtcvhHPJ cvhHPJđi, xdydvypuống xdydvype”. AcvhHPJnh 2Fta dừptrjaAng xdydvype lại,ptrjaA gdydvypiúp tôcvhHPJi mởdydvyp cửacvhHPJ 2Fxe rấcvhHPJt lcvhHPJịch lãm.

“Chương Ngự,ptrjaA cả2Fm ơn2F anhdydvyp!” Tdydvypôi ndydvypói rấtptrjaA cvhHPJthành thật.

“Lời cvhHPJnói 2Fsuông thìdydvyp miễ2Fn dydvypđi, làdydvypm cái2F gìdydvyp dydvypthực tế2F hptrjaAơn đi”dydvyp. Án2Fh mdydvypắt củacvhHPJ ChươngptrjaA NgựptrjaA đảodydvyp rấtdydvyp nh2Fanh, ptrjaAcó vptrjaAẻ lạicvhHPJ nghĩ2F rcvhHPJa tròcvhHPJ quỷcvhHPJ gìcvhHPJ đó.

“Tôi ptrjaAkhông có2F tiền!”2F cvhHPJTôi vộiptrjaA dydvypthanh minh.

“Tôi cũndydvypg chdydvypẳng thiếu2F tiền,dydvyp ldydvypấy tiptrjaAền cvhHPJcủa e2Fm làcvhHPJm gì?”

“Vậy dydvypanh cần2F gì?”ptrjaA Tôi2F đềdydvyp ca2Fo cdydvypảnh giá2Fc, ncvhHPJgười nàptrjaAy toàn2F xuấtcvhHPJ 2Fnhững chidydvypêu khônptrjaAg 2Ftheo qudydvypy tắcdydvyp gìdydvyp cảdydvyp, phcvhHPJải đềdydvyp phòngptrjaA chút.

 

 

5. MptrjaAàu xptrjaAanh nptrjaAgọc là2F phptrjaAong cáchptrjaA củadydvyp T2Fiêu Viễn 

Anh gcvhHPJiơ chptrjaAùm chìacvhHPJ khódydvypa ptrjaAtrước mặtdydvyp tô2Fi lắptrjaAc 2Flắc, “ĐptrjaAây cvhHPJlà cdydvyphìa khptrjaAóa nhptrjaAà tôptrjaAi, 2Fem cdydvypầm lấy”.

Tôi cvhHPJngước dydvyplên nhìnptrjaA xuống2F thădydvypm dptrjaAò andydvyph, 2F“Anh chưaptrjaA bptrjaAị ấmdydvyp đcvhHPJầu chứ?2F Rỗ2Fi việc2F ndydvypên dydvyptùy ti2Fện maptrjaAng chìcvhHPJa khócvhHPJa rdydvypa dydvypđưa c2Fho người2F dydvypta à!”

“Tất nhcvhHPJiên cvhHPJkhông cvhHPJấm 2Fđầu! Đdydvypưa chcvhHPJìa 2Fkhóa c2Fho ptrjaAem 2Flà đểdydvyp 2Fem g2Fiúp tôptrjaAi một2F sốptrjaA việc”.

“Việc gdydvypì?” BiptrjaAết dydvypngay ancvhHPJh cvhHPJta làcvhHPJ ngưcvhHPJời dydvypkhông chịptrjaAu bịptrjaA thiệt2F mà.

“Giúp tôi2F chdydvypo ăn,dydvyp địndydvyph kỳdydvyp ptrjaAthay nướcptrjaA ch2Fo chúng!”

“Nhà a2Fnh ncvhHPJuôi 2Fcá à?cvhHPJ KhcvhHPJông ph2Fải lptrjaAà cácvhHPJ 2Fmực cptrjaAhứ?” Tôdydvypi đãcvhHPJ từ2Fng đếncvhHPJ nhàcvhHPJ dydvypanh dydvypta, dydvypchẳng th2Fấy co2Fn ptrjaAcá nàdydvypo cả.

“Tất nhdydvypiên cvhHPJcó ccvhHPJá rồ2Fi, ptrjaAđều ldydvypà cá2F nổi2F tiptrjaAếng củdydvypa vùngdydvyp ncvhHPJhiệt đớptrjaAi đdydvypấy”. 2FAnh dydvypta vêcvhHPJnh 2Fmặt tựdydvyp hào.

“Sao tôi2F lạcvhHPJi khcvhHPJông ncvhHPJhìn thấy?”

“Ngoài dydvypcái sdydvypofa ncvhHPJhà dydvyptôi rdydvypa, e2Fm 2Fcòn nhìcvhHPJn thấptrjaAy cáidydvyp dydvypgì 2Fnữa đâu?”

“Cũng phả2Fi!” H2Fôm dydvypđó cvhHPJuống ncvhHPJhiều quá,dydvyp đếnptrjaA cvhHPJnhà a2Fnh dydvypta là2F cvhHPJlăn 2Fra ptrjaAsofa nằcvhHPJm 2Fkhóc, cvhHPJkhóc chptrjaAán thìdydvyp ngptrjaAủ. cvhHPJSáng ngà2Fy th2Fứ ptrjaAhai dậydydvyp lạidydvyp cu2Fống cvhHPJcuồng đptrjaAi làmptrjaA, đú2Fng làcvhHPJ kcvhHPJhông đểptrjaA ptrjaAý nptrjaAhà aptrjaAnh t2Fa ptrjaArốt cuộc2F códydvyp nhptrjaAững gì.

 “Nhưng mcvhHPJà, tôptrjaAi vớcvhHPJi 2Fanh ptrjaAkhông hcvhHPJề th2Fân qdydvypuen 2Fmà! Sdydvypao dydvypanh lạptrjaAi cócvhHPJ thểcvhHPJ cvhHPJyên tdydvypâm giptrjaAao chìptrjaAa k2Fhóa cvhHPJnhà cvhHPJcho tôi?”

“Chính vdydvypì kptrjaAhông cvhHPJthân 2Fquen nênptrjaA mcvhHPJới 2Fyên tâm2F đptrjaAể 2Fem đến.2F Đểdydvyp ptrjaAngười quptrjaAen đến,dydvyp gicvhHPJới dydvypbáo ccvhHPJhí cvhHPJlại ptrjaAdòm ncvhHPJgó phỏndydvypg đoádydvypn”. Chươdydvypng Ngự2F nódydvypi rấtcvhHPJ dydvypcó ldydvypý lẽ.

“Để ChươngcvhHPJ SptrjaAính đếndydvyp, chắc2F chắnptrjaA ngư2Fời 2Fta s2Fẽ khdydvypông nptrjaAói gptrjaAì được”.2F Tôdydvypi đdydvypề nghị.

“Nó đ2Fến đểptrjaA 2Flàm l2Foạn nptrjaAhà tôiptrjaA ptrjaAlên cvhHPJà, dydvyptôi dydvyptrở cvhHPJvề lạdydvypi phcvhHPJải tptrjaAhu dọndydvyp mấtptrjaA mấyptrjaA ngày!”

“Nhưng mà…”

“Sao 2Fem “nhưngcvhHPJ mà”ptrjaA nhiềcvhHPJu thế?”

“Nhưng m2Fà, tôdydvypi cdydvyphưa tcvhHPJừng ncvhHPJuôi cá2F đâu!cvhHPJ cvhHPJCho cptrjaAá ptrjaAăn g2Fiúp adydvypnh, lỡcvhHPJ cvhHPJchết rồdydvypi phảiptrjaA làdydvypm sao?”

“Có vấn2F đ2Fề cvhHPJgì ptrjaAthì ptrjaAgọi điệncvhHPJ cptrjaAho tôi!”

“Cước gọ2Fi đưdydvypờng dàdydvypi qcvhHPJuốc tếcvhHPJ đấy!”

“Sẽ hoàndydvyp trảdydvyp ccvhHPJho ptrjaAem cvhHPJphí cvhHPJđiện thoại,cvhHPJ phụptrjaA cấcvhHPJp phptrjaAát s2Finh, tiềndydvyp mdydvypua th2Fức ăncvhHPJ dydvypcho cá2F cdydvypũng sdydvypẽ trả!dydvyp 2FEm 2Fmà dydvypcòn “nhưngdydvyp cvhHPJmà” nữacvhHPJ 2Flà 2Ftôi bdydvypực mìnptrjaAh đấy,2F bảo2F eptrjaAm gptrjaAiúp mộtptrjaA việc2F 2Fmà khóptrjaA kh2Făn thếdydvyp à2F?” ChươngcvhHPJ NgựptrjaA t2Fỏ r2Fa ndydvypghiêm trọngptrjaA, lạcvhHPJi 2Fcó vẻptrjaA dọacvhHPJ nạt.

Tôi ptrjaAcòn 2Fcó tdydvyphể nóptrjaAi 2Fgì ptrjaAđược ndydvypữa chdydvypứ, chỉ2F c2Fó thptrjaAể nhậnptrjaA chìptrjaAa khóaptrjaA c2Fủa acvhHPJnh tadydvyp, “ptrjaANếu 2Fmà dydvypcho cptrjaAá ăn2F bịptrjaA chdydvypết 2Frồi tdydvyphì cvhHPJanh đừngdydvyp cdydvypó nổi2F gicvhHPJận đấy!”

“Chỉ ptrjaAlà mấycvhHPJ cvhHPJcon cvhHPJcá thôi2F màdydvyp? Tôdydvypi có2F 2Fthể giậncvhHPJ gì2F chứ!”

Thấy tôicvhHPJ ncvhHPJgoan ngoãnptrjaA ccvhHPJầm chcvhHPJìa khódydvypa, Chương2F Ngự2F cưdydvypời, “Như2F tcvhHPJhế lptrjaAà tdydvypôi ptrjaAyên 2Ftâm rồi!”

Buổi tối2F ptrjaAđi ncvhHPJgủ qucvhHPJên khô2Fng tắtptrjaA điệdydvypn cvhHPJthoại, ngủcvhHPJ cvhHPJđến ncvhHPJửa đêm,dydvyp n2Fó bdydvypắt cvhHPJđầu k2Fêu l2Foạn lên.

“Ai cvhHPJđấy?” cvhHPJKhông biếtdydvyp bdydvypây giờ2F đ2Fang 2Flà gcvhHPJiờ ndydvypgủ saptrjaAo, gptrjaAọi dydvypđiện phiềnptrjaA cvhHPJnhiễu giữaptrjaA 2Fđêm, tộiptrjaA đácvhHPJng tử2F hình.

Đầu dydvypđiện thoạicvhHPJ bêptrjaAn kptrjaAia dydvypim ắngptrjaA mộtptrjaA kho2Fảng lặngcvhHPJ mơdydvyp hồ.

Tôi khô2Fng sợdydvyp ồn,dydvyp sợptrjaA dydvypnhất làptrjaA l2Fúc tĩ2Fnh mặng,2F icvhHPJm ắngdydvyp khôdydvypng một2F ticvhHPJếng đcvhHPJộng 2Fthấy ptrjaAcó cả2Fm giáptrjaAc dydvypkỳ dị.

Mấy giâyptrjaA trôiptrjaA qucvhHPJa dydvypvẫn khptrjaAông ptrjaAcó giọndydvypg nóicvhHPJ, tôptrjaAi ngồi2F bậ2Ft dậy.

“Làm ơdydvypn nói2F mộdydvypt cdydvypâu, nptrjaAếu khônptrjaAg dydvypdọa chếptrjaAt ngptrjaAười cvhHPJanh p2Fhải đền2F mdydvypạng đấy!”2F TcvhHPJôi hét2F 2Fvào ddydvypi động.

“Khả…”, lptrjaAà gidydvypọng ptrjaAnói củaptrjaA TiêcvhHPJu VptrjaAiễn, tôcvhHPJi ndydvypín tcvhHPJhở, lầcvhHPJn nàydydvyp đếcvhHPJn lượtcvhHPJ ptrjaAtôi 2Fkhông nódydvypi gì.

“Em, eptrjaAm c2Fhưa tptrjaAắt 2Fmáy dcvhHPJi động”.ptrjaA GiọncvhHPJg nói2F củadydvyp Tdydvypiêu 2FViễn dịuptrjaA ptrjaAdàng, cvhHPJdịu dàng2F đến2F nỗiptrjaA làmptrjaA t2Fôi ptrjaAngây n2Fgất, 2Ftôi cptrjaAẩn thậnptrjaA lặngptrjaA ngh2Fe 2Fhơi thởptrjaA của2F adydvypnh, cảmcvhHPJ giádydvypc hcvhHPJơi nóngdydvyp đ2Fang lacvhHPJn tỏa2F tcvhHPJrên mặt.

Cả ptrjaAhai ng2Fười ptrjaAim lặncvhHPJg hồicvhHPJ lâudydvyp, vẫptrjaAn lptrjaAà TptrjaAiêu Viễn2F m2Fở lờ2Fi trước,ptrjaA “Ndydvypgủ ngon”.

Tôi gdydvypiữ chặtcvhHPJ điệncvhHPJ tptrjaAhoại 2Fdi động,cvhHPJ mcvhHPJãi dydvypkhông chdydvypịu bỏ2F xuống2F. ĐếnptrjaA lúcptrjaA cơdydvyp thptrjaAể dydvypcảm thấyptrjaA dydvyplạnh mptrjaAới biết2F dydvyplà ccvhHPJhăn đãcvhHPJ cvhHPJrơi xuốngptrjaA kdydvyphỏi 2Fgiường rồi.

Buổi sáng,2F 2Fkhi trdydvypời dydvypvẫn 2Fcòn tờptrjaA mờptrjaA, gcvhHPJió lạnhdydvyp khôngptrjaA ngừng2F thổiptrjaA, mdydvypở dydvypcửa sptrjaAổ ptrjaAra dydvypthấy dydvypbụi ptrjaAbám ptrjaAdày thành2F ldydvypớp trên2F bệ2F cửa.

Dưới l2Fầu, ptrjaAkhông biếtdydvyp cptrjaAún cvhHPJcon củdydvypa nh2Fà nà2Fo mặdydvypc bcvhHPJộ quầncvhHPJ á2Fo nptrjaAgộ ngptrjaAhĩnh đangcvhHPJ ptrjaAchạy ptrjaAlăng qu2Făng, cáidydvyp môngptrjaA cvhHPJtròn mũ2Fm mcvhHPJĩm ng2Foe ptrjaAnguẩy, c2Fực k2Fỳ đáng2F yêu.

Cún ptrjaAcon chạy2F đế2Fn dướidydvyp cvhHPJmột chi2Fếc cvhHPJxe coptrjaAn màucvhHPJ cvhHPJxanh ngọcdydvyp, dydvypmuốn đánhcvhHPJ dấptrjaAu lãcvhHPJnh địa,cvhHPJ ng2Fửi ng2Fửi mùicvhHPJ t2Fhấy khôn2Fg phảidydvyp lcvhHPJại từptrjaA từ2F bỏdydvyp đi.

Chiếc xdydvype ấcvhHPJy 2Frất giốndydvypg cdydvyphiếc dydvypxe TicvhHPJêu VcvhHPJiễn láidydvyp ncvhHPJgày h2Fôm dydvypqua, mptrjaAàu xancvhHPJh ngọccvhHPJ thâmdydvyp ptrjaAtrầm sâucvhHPJ sắc,dydvyp thậtptrjaA h2Fợp vớidydvyp p2Fhong ptrjaAcách củcvhHPJa Ti2Fêu Viễn.

Tôi cdydvyphạy nhdydvypư badydvypy xuốngdydvyp 2Fdưới lầptrjaAu, phóngcvhHPJ đế2Fn chỗcvhHPJ ptrjaAchiếc dydvypxe, qudydvypa lớ2Fp bụiptrjaA pptrjaAhủ ngoàidydvyp cửadydvyp dydvypkính nptrjaAhìn thcvhHPJấy Tiêu2F Vi2Fễn 2Fở troptrjaAng xe.

Cả ngdydvypười dydvypanh nptrjaAgồi 2Fdựa 2Ftrên ghế,cvhHPJ 2Fngủ thiếp2F đ2Fi, chỉdydvyp ptrjaAcó d2Fi độngcvhHPJ vẫnptrjaA đcvhHPJể dydvypở cvhHPJbên cvhHPJtai, dáptrjaAng đdydvypiệu nhưptrjaA đang2F gọidydvyp điệncvhHPJ thoại.

Tôi gõdydvyp gõ2F vàodydvyp cửa2F cvhHPJxe, sacvhHPJu đóptrjaA thấyptrjaA TiêptrjaAu ViptrjaAễn tdydvypỉnh dậy.

“Tại saptrjaAo andydvyph 2Flại ởptrjaA ptrjaAđây?” Tô2Fi hỏi.

Anh dụidydvyp dụdydvypi mdydvypắt, ptrjaAkhông ptrjaAtrả lptrjaAời tôi.

“Anh ptrjaAở cvhHPJđây cvhHPJcả mptrjaAột đêptrjaAm à?”

“Đâu có2F, hơnptrjaA ha2Fi gdydvypiờ sánptrjaAg cvhHPJmới rcvhHPJa 2Fkhỏi chptrjaAỗ Côn2F T2Fhiếu!” AnptrjaAh mptrjaAở cửadydvyp ptrjaAxe, “Em2F códydvyp 2Flạnh khôcvhHPJng? VptrjaAào trocvhHPJng nódydvypi chuyệndydvyp đi!”

“Còn nócvhHPJi gcvhHPJì ndydvypữa, khcvhHPJông có2F chudydvypyện gdydvypì macvhHPJu vềdydvyp nhàdydvyp ngcvhHPJủ 2Fđi!” Tô2Fi đứptrjaAng ởptrjaA bê2Fn ngocvhHPJài kh2Fông 2Fnhúc nhích.

“Có chuyện”.

“Có c2Fhuyện thdydvypì mcvhHPJau ncvhHPJói, nó2Fi dydvypxong rồdydvypi vềdydvyp đcvhHPJi ngủ!2F” T2Fôi cảmptrjaA thấcvhHPJ hptrjaAôm cvhHPJnay tôicvhHPJ cdydvypằn 2Fnhằn quá,cvhHPJ gdydvypiống cvhHPJmột dydvypbà lão2F cvhHPJtám mdydvypươi v2Fậy. TiptrjaAêu ViễnptrjaA iptrjaAm lptrjaAặng nhptrjaAìn tô2Fi, “”Emdydvyp đangdydvyp giậnptrjaA à?”

“Em 2Fgiận cáptrjaAi gcvhHPJì dydvypchứ? MấycvhHPJ nptrjaAgười dydvypcác aptrjaAnh thíchptrjaA ptrjaAgì 2Fthì dydvyplàm, liê2Fn dydvypquan 2Fgì đếncvhHPJ ecvhHPJm chứ?ptrjaA” Đúngdydvyp làdydvyp tôiptrjaA đangptrjaA giậncvhHPJ, dydvypgiận acvhHPJnh s2Fao l2Fại khô2Fng biếdydvypt qu2Fý bảncvhHPJ dydvypthân mìndydvyph nhcvhHPJư tcvhHPJhế, ptrjaAtrời lạ2Fnh ptrjaAmà khcvhHPJông về2F nhàcvhHPJ, cò2Fn nptrjaAgủ ởdydvyp trêncvhHPJ xe.

“Nhìn adydvypnh chằm2F ccvhHPJhằm n2Fhư vậy,dydvyp c2Fòn nói2F làptrjaA ptrjaAkhông gi2Fận ptrjaAà?” T2Fiêu Viễndydvyp 2Fnhìn t2Fôi cư2Fời vớiptrjaA vẻ2F nuôptrjaAng chiều.

`”Em giậncvhHPJ, lptrjaAà cvhHPJtự giậnptrjaA bảptrjaAn 2Fthân mình!cvhHPJ TrờicvhHPJ 2Flạnh thếptrjaA nàyptrjaA, 2Fchạy xuốngdydvyp cvhHPJquản adydvypnh lptrjaAàm gì?”ptrjaA TptrjaAôi qucvhHPJay n2Fgười mucvhHPJốn lêncvhHPJ nhàdydvyp, khô2Fng đểcvhHPJ ýptrjaA a2Fnh ptrjaAnữa chắptrjaAc anptrjaAh sẽptrjaA bdydvypỏ dydvypvề thôi.

“Đợi đã!”2F 2FTiêu ViễncvhHPJ xudydvypống xptrjaAe cvhHPJkéo tôidydvyp lại,dydvyp “AnhptrjaA muố2Fn nptrjaAói vớiptrjaA edydvypm, 2Ftất cvhHPJcả đề2Fu kcvhHPJhông như2F ecvhHPJm ngdydvyphĩ tdydvyphế đâu!”

“Cái ptrjaAgì m2Fà khônptrjaAg nhưcvhHPJ ecvhHPJm nghĩ?2F” T2Fôi ndydvypghĩ cácvhHPJi gìptrjaA chptrjaAứ? LờicvhHPJ dydvypnói củdydvypa T2Fiêu VicvhHPJễn làm2F dydvyptôi nghptrjaAi hoặc.

Tiêu 2FViễn tdydvyphở dàdydvypi khẽ2F ncvhHPJói: “TcvhHPJhôi vậdydvypy, cptrjaAó mộtdydvyp sốdydvyp c2Fhuyện adydvypnh ccvhHPJũng khcvhHPJông cvhHPJbiết nptrjaAên ndydvypói thế2F nào”.

“Vậy tcvhHPJhì đừng2F nóicvhHPJ cvhHPJnữa!” ĐãcvhHPJ kh2Fông ptrjaAbiết nptrjaAên 2Fnói thếcvhHPJ cvhHPJnào thìptrjaA còptrjaAn nptrjaAói gìptrjaA cvhHPJnữa, chún2Fg cvhHPJtôi đptrjaAều khônptrjaAg phảptrjaAi dydvyplà ndydvyphững ngườicvhHPJ qdydvypuá gượngcvhHPJ ép.

Tiêu dydvypViễn r2Fõ rànptrjaAg rấtdydvyp m2Fệt, 2Fngáp dàiptrjaA mptrjaAột cptrjaAái rptrjaAồi cvhHPJnói: “BâycvhHPJ dydvypgiờ ancvhHPJh vdydvypề đicvhHPJ ncvhHPJgủ, ptrjaAbuổi tốptrjaAi đếndydvyp đón2F e2Fm, 2Fsẽ cvhHPJcho cvhHPJem mộptrjaAt bấtptrjaA ngờ2F thcvhHPJú vị”.

“Buổi tptrjaAối ptrjaAem ccvhHPJó việc…dydvyp”. T2Fối nptrjaAay tôdydvypi phảiptrjaA đ2Fi dydvypxem bptrjaAuổi 2Fbiểu diptrjaAễn 2Fcủa 2FLưu ĐứcvhHPJc Hodydvypa vptrjaAới mẹ,2F lớpptrjaA trưởncvhHPJg CptrjaAhương SínhptrjaA chdydvypẳng dễcvhHPJ ptrjaAgì mớptrjaAi 2Fkiếm đưptrjaAợc vé.

“Nếu màcvhHPJ khôncvhHPJg qudydvypan trọngptrjaA thìdydvyp hủydydvyp đi!”dydvyp ptrjaATiêu ViễnptrjaA 2Fgiọng nà2Fi ndydvypỉ k2Fhiến tôiptrjaA suýtptrjaA ndydvypữa mềptrjaAm cvhHPJlòng, nhưn2Fg ndydvypghĩ lạptrjaAi, tcvhHPJại sacvhHPJo mcvhHPJỗi lcvhHPJần ng2Fười bdydvypị thỏcvhHPJa hiệpcvhHPJ đềudydvyp l2Fà tôi?

“Không hptrjaAủy cvhHPJđược!” T2Fôi 2Fhầm hdydvypừ nói,dydvyp buổidydvyp diễnptrjaA cvhHPJca nhcvhHPJạc dydvypkhông dydvypvì 2Ftôi 2Fmà hodydvypãn lạidydvyp được,2F màptrjaA cũnptrjaAg đãptrjaA hứa2F chắccvhHPJ chắ2Fn vớ2Fi ptrjaAmẹ rptrjaAồi, mẹcvhHPJ vì2F ch2Fuyện này2F mdydvypà vptrjaAui sướncvhHPJg mcvhHPJấy ngcvhHPJày liền.

“Ừ, thptrjaAế tcvhHPJhôi vậy”.2F ptrjaATiêu ViễnptrjaA 2Fcó v2Fẻ thptrjaAất vọng,dydvyp “Nhưng2F ptrjaAhy vọ2Fng lầ2Fn s2Fau c2Fòn dydvypcó cvhHPJcơ hội”.

Còn dydvypcó ptrjaAcơ hội2F 2Fgì, tôidydvyp muốnptrjaA hỏ2Fi anhcvhHPJ, nhưcvhHPJng thấptrjaAy dptrjaAáng 2Fvẻ ancvhHPJh mệt2F 2Fmỏi, lptrjaAại khdydvypông đptrjaAành lòncvhHPJg, cvhHPJcó lẽ2F thôdydvypi vậy.dydvyp Nóidydvyp dydvypđến đâcvhHPJy ldydvypà đdydvypược 2Frồi, nptrjaAên nhadydvypnh cptrjaAhóng vcvhHPJề 2Fnhà đicvhHPJ n2Fgủ đi.

Cổng s2Fân vậptrjaAn độncvhHPJg ngườidydvyp cvhHPJđông nhưdydvyp mắcptrjaA cptrjaAửi, dydvyprất n2Fhiều ngưcvhHPJời không2F muptrjaAa được2F vé2F, túm2F tụmcvhHPJ cvhHPJở cổngdydvyp 2Fđể muptrjaAa v2Fé c2Fhợ đen.

Có ngườicvhHPJ nhptrjaAìn s2Fố ghcvhHPJế vcvhHPJé củcvhHPJa tptrjaAôi, hptrjaAỏi: “CôptrjaA g2Fái, cptrjaAó bádydvypn védydvyp không?cvhHPJ” T2Fôi lcvhHPJắc đdydvypầu, lớdydvypp trưởnptrjaAg chẳngcvhHPJ dcvhHPJễ gdydvypì k2Fiếm choptrjaA, làmptrjaA sadydvypo dydvypcó tptrjaAhể bán?

Bên 2Fcạnh, cũdydvypng có2F rấtptrjaA nhicvhHPJều ngườptrjaAi vcvhHPJây lấ2Fy mẹ2F tôi2F, cócvhHPJ dydvypngười nóptrjaAi: “Cdydvyphị ơidydvyp, cáidydvyp vcvhHPJé cvhHPJnày cptrjaAhị cdydvypứ nóptrjaAi giáptrjaA đcvhHPJi, ptrjaAbao ndydvyphiêu ptrjaAtiền ptrjaAtôi cũndydvypg lấy”.

Lúc ptrjaAnày t2Fôi mớptrjaAi biptrjaAets, tdydvyphì dydvypra chỗ2F ngdydvypồi củacvhHPJ hptrjaAai chiếdydvypc 2Fvé ncvhHPJày cựccvhHPJ kdydvypỳ dydvyptốt, lúcvhHPJc vềptrjaA phptrjaAải c2Fảm ơndydvyp Chưdydvypơng S2Fính ptrjaAtử dydvyptế mdydvypới được.

Chỗ ngdydvypồi củ2Fa chúngcvhHPJ tcvhHPJôi làcvhHPJ dydvypkhu ghếdydvyp VIptrjaAP, ở2F hàncvhHPJg thptrjaAứ ba2F, 2Frất gầnptrjaA sâptrjaAn khấu,ptrjaA cócvhHPJ thểdydvyp nhìcvhHPJn rõdydvyp cảptrjaA cvhHPJmặt củdydvypa nptrjaAhân viêptrjaAn lptrjaAàm ccvhHPJông táccvhHPJ đdydvypiều kh2Fiển thiếtptrjaA bịdydvyp tr2Fên ptrjaAsân kptrjaAhấu, lại2F 2Fcòn dydvypđược cucvhHPJng cấpptrjaA micvhHPJễn dydvypphí nướ2Fc uống2F vcvhHPJà đồcvhHPJ ădydvypn nhẹ.

Hàng 2Fthứ hptrjaAai trướcdydvyp mdydvypặt chdydvypúng tcvhHPJôi 2Fcó haptrjaAi ptrjaAchỗ ngcvhHPJồi luônptrjaA đ2Fể trống,2F tcvhHPJrên mdydvypặt bàncvhHPJ củcvhHPJa ghdydvypế t2Frước mdydvypặt tdydvypôi dydvypđặt một2F bó2F cvhHPJhoa 2Fly cvhHPJxen hoptrjaAa hồng.

Khi bptrjaAuổi bidydvypểu diễncvhHPJ bắtcvhHPJ đầu,cvhHPJ haptrjaAi gptrjaAhế trước2F mặtdydvyp vẫdydvypn trốncvhHPJg. Tdydvypôi cứdydvyp nghptrjaAĩ, ngườicvhHPJ ptrjaAnào lạdydvypi đốtptrjaA dydvyptiền nhptrjaAư vdydvypậy? Đdydvypã mu2Fa vdydvypé rồiptrjaA cvhHPJcòn khdydvypông đến.

Buổi biểuptrjaA ddydvypiễn vcvhHPJừa cvhHPJbắt đầudydvyp, cvhHPJtôi vàptrjaA cvhHPJmẹ đptrjaAã nhandydvyph chóndydvypg bịcvhHPJ ccvhHPJuốn hcvhHPJút, cùdydvypng dydvypvới mọicvhHPJ ptrjaAngười héptrjaAt gọptrjaAi têdydvypn LcvhHPJưu ĐứccvhHPJ HoaptrjaA, trạndydvypg thácvhHPJi ccvhHPJuồng nhiệtcvhHPJ chưptrjaAa cóptrjaA ba2Fo giờ.dydvyp Th2Fậm chptrjaAí mẹptrjaA tdydvypôi còndydvyp lấydydvyp dydvypmáy chụp2F ảcvhHPJnh khdydvypông ngừngptrjaA chụpcvhHPJ 2Fcác động2F táccvhHPJ vptrjaAà bcvhHPJiểu hptrjaAiện củdydvypa LưptrjaAu Đdydvypức Hoa.

“Cái máycvhHPJ ảcvhHPJnh ndydvypày của2F mdydvypẹ chụpcvhHPJ ptrjaAlên dydvypảnh 2Fkhông dydvypnhìn cvhHPJrõ đâu,ptrjaA đừcvhHPJng mấtptrjaA côptrjaAng nữa!”cvhHPJ TôptrjaAi bảo2F mẹ.

“Nhìn rõdydvyp màptrjaA! Khdydvypông tcvhHPJin cdydvypon dydvypnhìn xemptrjaA!” McvhHPJẹ tôptrjaAi rất2F tựcvhHPJ ptrjaAhào đư2Fa m2Fáy ảnhcvhHPJ ch2Fo cvhHPJtôi nhìn.

“Ngày cvhHPJmai dydvyptrên mạngdydvyp ptrjaAsẽ cdydvypó đdydvypầy 2Fảnh đẹp2F củacvhHPJ dydvypcác thdydvypợ chụ2Fp ảnhcvhHPJ cdydvyphuyên ngcvhHPJhiệp cvhHPJchụp, cptrjaAon tảidydvyp vềptrjaA cptrjaAho mẹ2F xem”.

“Không thích2F bằn2Fg ảncvhHPJh m2Fẹ 2Ftự chụpdydvyp!” MẹptrjaA 2Ftôi tựcvhHPJ 2Ftin nói.

Tôi không2F tran2Fh ludydvypận với2F mẹdydvyp nữa,2F ngcvhHPJày mptrjaAai xe2Fm ảnh2F củacvhHPJ thcvhHPJợ chudydvypyên ngptrjaAhiệp cdydvyphụp thìptrjaA sẽ2F khỏi2F n2Fói luôn.

Xem xonptrjaAg buổ2Fi biểuptrjaA ddydvypiễn, tptrjaAâm trptrjaAạng ptrjaAcủa tdydvypôi v2Fà m2Fẹ dydvypvô cptrjaAùng thoả2Fi máidydvyp. MẹptrjaA tô2Fi nptrjaAói: “NhâncvhHPJ ti2Fện trundydvypg tâmcvhHPJ thươnptrjaAg mptrjaAại chư2Fa 2Fđóng cửaptrjaA, chú2Fng ptrjaAta đi2F lượn2F cvhHPJchút, xcvhHPJem đồncvhHPJg hồ!”

“Con có2F 2Fbao giptrjaAờ ptrjaAthích đdydvypồng h2Fồ đcvhHPJâu? Cũn2Fg chẳcvhHPJng dùngdydvyp đến”.dydvyp ThờcvhHPJi đạidydvyp củptrjaAa ptrjaAchúng t2Fôi bâydydvyp giờcvhHPJ đại2F đ2Fa s2Fố đềudydvyp cvhHPJlấy ddydvypi độngcvhHPJ đcvhHPJể 2Fxem giờdydvyp rồiptrjaA, vốndydvyp kcvhHPJhông cptrjaAó hứngcvhHPJ tdydvyphú dydvypvới mdydvypón đồptrjaA dydvypđeo t2Fay ấptrjaAy nữa.

“Sắp đdydvypến mùdydvypa xuâptrjaAn rptrjaAồi, mptrjaAặc áocvhHPJ lcvhHPJộ cácvhHPJnh t2Fay trầndydvyp rptrjaAa 2Fcũng kcvhHPJhông đẹp”.

“Vậy mudydvypa ptrjaAcho cocvhHPJn chiếccvhHPJ vòngcvhHPJ ngptrjaAọc bí2Fch đptrjaAi, t2Fhế mớdydvypi ptrjaAđẹp”. Tô2Fi đùaptrjaA mẹ.

“Nếu 2Fcon cvhHPJthích, dydvypđợi hômcvhHPJ sa2Fu mẹdydvyp dydvyprút tiềndydvyp tiếtcvhHPJ kiptrjaAệm đểdydvyp ptrjaAmua nptrjaAhà 2Fra mu2Fa chptrjaAo c2Fon mdydvypột chiếc!”cvhHPJ MẹcvhHPJ dydvyptôi cười.

“Thôi đừngcvhHPJ ạ2F, ptrjaAmẹ cvhHPJdành ti2Fền cvhHPJđể mudydvypa nhptrjaAà ccvhHPJho cocvhHPJn đi!”

Mua ccvhHPJho t2Fôi mộtptrjaA 2Fcăn nptrjaAhà lucvhHPJôn l2Fà dydvyptâm cvhHPJnguyện cvhHPJcủa cvhHPJmẹ. MẹptrjaA thườngcvhHPJ cvhHPJnói, coptrjaAn gáicvhHPJ nhcvhHPJất đcvhHPJịnh phptrjaAải 2Fcó ndydvyphà rptrjaAiêng ccvhHPJủa mìnhcvhHPJ, nếu2F khôngptrjaA 2Fsau ptrjaAnày cvhHPJcãi nhptrjaAau vcvhHPJới chồdydvypng cũndydvypg khôngptrjaA cóptrjaA cvhHPJchỗ màcvhHPJ đptrjaAi. LogiptrjaAc thdydvypật ptrjaAkỳ quặcptrjaA, 2Fnhưng ccvhHPJũng 2Frất thdydvypực tế.

Khi m2Fẹ 2Fvà bốptrjaA dydvyply hptrjaAôn, mẹptrjaA chẳcvhHPJng cvhHPJcó chdydvypỗ dydvypnào để2F man2Fg tôptrjaAi 2Fđến ở,dydvyp đptrjaAành phdydvypải sptrjaAống checvhHPJn chptrjaAúc mcvhHPJãi ptrjaAtrong khôncvhHPJg gptrjaAian phòncvhHPJg khácdydvyph cvhHPJbé t2Fý củcvhHPJa nhdydvypà bàptrjaA ngoại,cvhHPJ mãptrjaAi đếcvhHPJn nhptrjaAiều nă2Fm sadydvypu, khcvhHPJi cvhHPJtôi c2Fó thểcvhHPJ nhptrjaAớ được2F mọicvhHPJ chdydvypuyện, cơptrjaA qu2Fan củacvhHPJ mẹptrjaA mớiptrjaA ccvhHPJấp 2Fcho một2F ptrjaAcăn dydvyphộ nhỏ2F haptrjaAi 2Fbuồng. ptrjaANhưng tcvhHPJrước saptrjaAu tcvhHPJhì vẫnptrjaA làdydvyp dydvypcơ quacvhHPJn cấp,2F k2Fhông chắccvhHPJ ngày2F dydvypnào lạiptrjaA th2Fu hồi,2F chúng2F dydvyptôi dydvyplại 2Fkhông có2F chỗptrjaA ởcvhHPJ nữaptrjaA, c2Fho nênptrjaA 2Fmẹ ptrjaAkhông y2Fên tcvhHPJâm, luônptrjaA 2Fghi nhớcvhHPJ viptrjaAệc cvhHPJmua mộtptrjaA cdydvypăn dydvypnhà dydvypriêng củacvhHPJ chú2Fng tôi.

“Khoản cdydvyphi mudydvypa nhàptrjaA mptrjaAẹ vẫcvhHPJn 2Fgiữ ptrjaAcho dydvypcon cvhHPJmà, đủptrjaA rồicvhHPJ!” Mẹdydvyp 2Fkhoác 2Ftay t2Fôi đi2F vdydvypề phcvhHPJía siê2Fu thptrjaAị dydvypHoa Đường.

“Mẹ thấycvhHPJ chúnptrjaAg t2Fa kho2Fác taptrjaAy dydvypnhau đptrjaAi lư2Fợn dydvypsiêu thịptrjaA cptrjaAó giốn2Fg hcvhHPJai chị2F eptrjaAm khôngdydvyp?” TcvhHPJôi trêcvhHPJu cvhHPJđùa mẹ.

“Nếu ptrjaAgiống đượcvhHPJc thptrjaAì tốt”ptrjaA. Mẹdydvyp thởdydvyp dàcvhHPJi nói.

“Giống, khôcvhHPJng ptrjaAtin mẹptrjaA thửptrjaA dydvyphỏi ngườidydvyp khádydvypc xem”.2F Tôi2F cốcvhHPJ dydvypý dựdydvypa sácvhHPJt vcvhHPJào mẹ.

“Hôm nào2F chúndydvypg 2Fta đ2Fi chụpdydvyp ptrjaAcái 2Fdán g2Fì đcvhHPJó đicvhHPJ? dydvypCái đócvhHPJ ptrjaAgọi 2Flà gcvhHPJì đcvhHPJấy n2Fhỉ? Dándydvyp lêncvhHPJ điệdydvypn dydvypthoại dptrjaAi độncvhHPJg của2F con”.

“Ảnh đềdydvyp can”.

“Đúng, c2Fhính ptrjaAlà ncvhHPJó, cvhHPJcon đdydvypưa mẹdydvyp 2Fđi nhé2F!” LúcvhHPJc mptrjaAẹ dydvyptôi hưn2Fg phấcvhHPJn dydvypthì gi2Fống dydvypnhư mộtdydvyp đứa2F co2Fn ncvhHPJít già.

“Được, khô2Fng vấndydvyp đềcvhHPJ gìdydvyp! MẹptrjaA đúndydvypg làcvhHPJ scvhHPJành điệudydvyp quáptrjaA đấptrjaAy, co2Fn còcvhHPJn chưadydvyp tptrjaAừng chụp2F dydvypbao giờ”.

Ở bêptrjaAn ptrjaAmẹ, ludydvypôn ptrjaAvui 2Fvẻ nhdydvypư vcvhHPJậy, ptrjaAmẹ chícvhHPJnh cvhHPJlà c2Fhỗ dựaptrjaA c2Fho tdydvypâm hồndydvyp tôi.

 

6. cvhHPJTáo PhcvhHPJú SptrjaAĩ rơi2F đầptrjaAy dướiptrjaA đất

Lúc x2Fem biểdydvypu ptrjaAdiễn cvhHPJca nhcvhHPJạc, t2Fôi để2F điệnptrjaA tho2Fại ddydvypi ptrjaAdộng ởdydvyp c2Fhế độdydvyp yênptrjaA lặng,cvhHPJ ptrjaAcó ptrjaAmấy cptrjaAuộc gọdydvypi đế2Fn như2Fng đềudydvyp cvhHPJkhông bidydvypết, dydvypmở daptrjaAnh s2Fách cuộcdydvyp gọdydvypi nhỡcvhHPJ 2Fthấy đềuptrjaA là2F dydvypcủa Tidydvypêu Viễn.

Tôi quptrjaAay lưcvhHPJng vớidydvyp mẹ2F 2Fđể gọ2Fi 2Flại ch2Fo acvhHPJnh, giọnptrjaAg Tidydvypêu ViễnptrjaA mệt2F mỏi2F ởcvhHPJ đầ2Fu b2Fên kptrjaAia, “KhôptrjaAng dydvypcó dydvypviệc ptrjaAgì đâu!”

“Vâng!” T2Fôi dydvypđáp, qdydvypuay đầu2F ldydvypại thấyptrjaA m2Fẹ 2Fđang ncvhHPJhìn tôdydvypi dptrjaAò hỏi,2F tdydvyphế lcvhHPJà v2Fội vàdydvypng dậpdydvyp máy.

Thứ ptrjaAhai ptrjaAđi làm,dydvyp nhận2F đượcptrjaA thôn2Fg báoptrjaA cdydvypủa Cục,2F sẽdydvyp đến2F kptrjaAiểm dydvyptra tiến2F dydvypđộ dcvhHPJự án.

Tôi đưadydvyp thôdydvypng bptrjaAáo cptrjaAho TcvhHPJổ trưởngcvhHPJ xcvhHPJem, cvhHPJông 2Fbảo tôi2F trựcptrjaA tiếpptrjaA ma2Fng đến2F ccvhHPJho TptrjaAiêu Viễn2F vàcvhHPJ cvhHPJNgô Duyệt.

Bộ dạcvhHPJng TiêcvhHPJu ViễnptrjaA nh2Fư kh2Fông đượccvhHPJ nghcvhHPJỉ ngcvhHPJơi đủptrjaA scvhHPJức, dydvyp“Em khôcvhHPJng trốndydvyp tdydvypôi nữacvhHPJ cvhHPJà?” Đâydydvyp là2F làmdydvyp việccvhHPJ, cptrjaAó th2Fể trốptrjaAn trptrjaAánh sao?

Tôi dydvypnhìn trptrjaAên bptrjaAàn ancvhHPJh đặtptrjaA dydvyphai tấptrjaAm cvhHPJvé xe2Fm bdydvypiểu d2Fiên cdydvypa cvhHPJnhạc, trdydvypên v2Fé idydvypn hàptrjaAng 2F2 dydvypsố 2F8, sốptrjaA 1ptrjaA0, cdydvyphẳng lẽ…

Tôi chợptrjaAt h2Fiểu radydvyp, thdydvypì dydvypra 2Fđây cdydvyphính làptrjaA đicvhHPJều cvhHPJngạc ncvhHPJhiên thúcvhHPJ dydvypvị màdydvyp an2Fh cvhHPJđã nói!

“Anh cvhHPJcũng 2Fđi 2Fxem bucvhHPJổi biểdydvypu d2Fiễn ptrjaAca nhạcdydvyp à?2F” Tôidydvyp h2Fỏi cvhHPJthăm dò.

“Không, a2Fnh ptrjaAchưa baptrjaAo gi2Fờ thíc2Fh Lư2Fu Đức2F HptrjaAoa”. AcvhHPJnh dydvyplạnh lù2Fng nói.

“Thế l2Fấy véptrjaA nàptrjaAy đểdydvyp làcvhHPJm gì?dydvyp” ThcvhHPJật phí2F dydvypchỗ ngồidydvyp tcvhHPJốt nhcvhHPJư vậy.

“Người kháptrjaAc tặng,dydvyp tiếccvhHPJ lptrjaAà tdydvypặng n2Fhầm ngườiptrjaA rồi”.

Vẫn còcvhHPJn nptrjaAói 2Fcứng, khô2Fng nóidydvyp tdydvyphì thôi.

 

“Tiêu Vi2Fễn, e2Fm cdydvypần ptrjaAnói ch2Fuyện với2F 2Fanh vcvhHPJề quptrjaAy hoạcvhHPJch lắp2F đặtdydvyp cápcvhHPJ điệndydvyp củaptrjaA cvhHPJdự ánptrjaA nàptrjaAy”. NgôcvhHPJ DptrjaAuyệt đ2Fang ởcvhHPJ cửa,cvhHPJ trêndydvyp tacvhHPJy cvhHPJcầm 2Fmột tệp2F dydvypbản vẽptrjaA phádydvypc thảo.

“Tôi ccvhHPJòn códydvyp việdydvypc 2Fkhác, xcvhHPJin phédydvypp vềcvhHPJ dydvyptrước 2Fạ!” TôicvhHPJ ptrjaAvội ptrjaAvàng ptrjaAnhường đườngdydvyp cvhHPJcho Ndydvypgô Duyệt.

“Em cũnptrjaAg nptrjaAgồi ởcvhHPJ đây,cvhHPJ ngdydvyphe cùng!”dydvyp 2FTiêu VcvhHPJiễn rptrjaAa lện2Fh dydvypcho tôi,cvhHPJ hômdydvyp naptrjaAy sắcptrjaA mặtdydvyp 2Fanh khôn2Fg đ2Fược t2Fốt, chptrjaAắc ldydvypà dydvypdo chưa2F đượccvhHPJ nghỉptrjaA dydvypngơi đầy2F đủ.

Ngô Dudydvypyệt cvhHPJnhíu mày2F, nói:ptrjaA “Tiểudydvyp ptrjaAKhả ccvhHPJó thểptrjaA khcvhHPJông cầndydvyp nghe”.

“Đúng, dydvypđúng! T2Fôi ptrjaAkhông ptrjaAcần phảidydvyp ptrjaAnghe ạptrjaA!” TptrjaAôi cvhHPJcười theo.

“Cô 2Fấy ptrjaAtừng họcdydvyp k2Fhoa tự2F ncvhHPJhiên, mptrjaAà đây2F ptrjaAlại ptrjaAchính 2Flà chuyênptrjaA ptrjaAngành cdydvypô cvhHPJấy học,cvhHPJ tptrjaAại sptrjaAao lại2F cvhHPJkhông thểptrjaA nghe?”cvhHPJ Ti2Fêu Vidydvypễn cócvhHPJ vẻ2F cdydvypố bcvhHPJắt épdydvyp ptrjaAtôi ptrjaAở lại.

“Tại scvhHPJao 2Fanh biết?2F” Ngôdydvyp Du2Fyệt ngạcptrjaA ncvhHPJhiên nhìndydvyp tôi2F vàdydvyp TiêcvhHPJu Viễn.

“Tại sptrjaAao khôncvhHPJg biết2F? Bọ2Fn an2Fh 2Fhọc cùndydvypg mộtcvhHPJ trptrjaAường ĐptrjaAại học”.

“Tổng gdydvypiám sptrjaAát cvhHPJTiêu!” TôiptrjaA dydvypmuốn ncvhHPJgăn anptrjaAh lại.

Nhưng TiêucvhHPJ ViễncvhHPJ ldydvypiếc cvhHPJnhìn tôidydvyp, cvhHPJvẫn tcvhHPJiếp tụcvhHPJc nódydvypi: “Hơn2F nữaptrjaA 2Fcô ptrjaAấy từncvhHPJg làcvhHPJ bạdydvypn gáicvhHPJ củaptrjaA 2Fanh, adydvypnh ccvhHPJó 2Fthể khôngdydvyp hcvhHPJiểu ptrjaAcô ấptrjaAy sao?”

Sắc mcvhHPJặt cvhHPJNgô Duyệdydvypt độtcvhHPJ nhiêncvhHPJ trắng2F bệch.

Phó tổngdydvyp giádydvypm sáptrjaAt, đừptrjaAng ngdydvyphe andydvyph ptrjaAấy nóicvhHPJ nhảptrjaAm”. Tôdydvypi vộidydvyp vàngcvhHPJ gdydvypiải thíccvhHPJh, “Hồidydvyp dydvypđi h2Fọc c2Fhỉ là2F đùadydvyp 2Fvui thôi”.

“Ai cvhHPJđùa vuptrjaAi vớiptrjaA cvhHPJem chứ?”ptrjaA dydvypSắc mặcvhHPJt TptrjaAiêu ViễptrjaAn càndydvypg khó2F cptrjaAoi, giậncvhHPJ dữdydvyp cvhHPJnhìn tôi.

“Tiêu ViễptrjaAn, sacvhHPJo cvhHPJanh lạdydvypi cócvhHPJ thể2F ptrjaAđối cvhHPJxử vdydvypới eptrjaAm cvhHPJnhư dydvypvậy?” Ng2Fô dydvypDuyệt bậptrjaAt khóc,2F dydvypsau đcvhHPJó 2Fchạy 2Fvụt 2Fra ngoài.

“Tại sacvhHPJo 2Fanh lạicvhHPJ cptrjaAứ phảdydvypi nódydvypi vptrjaAới ccvhHPJô ấyptrjaA đidydvypều đó?dydvyp TcvhHPJại ptrjaAsao cptrjaAòn dydvypnói r2Fa trướcptrjaA mặdydvypt em?”

Tôi cptrjaAũng khóc2F, mốicvhHPJ quptrjaAan h2Fệ phứptrjaAc tạp2F thế2F nàptrjaAy, bdydvypảo tdydvypôi sacvhHPJu 2Fnày ptrjaAcòn tiếpdydvyp tụcptrjaA làmcvhHPJ dydvypviệc ởdydvyp đâyptrjaA thcvhHPJế ndydvypào đưptrjaAợc ch2Fứ. T2Fiêu Vidydvypễn aptrjaAnh khôngdydvyp để2F ý,dydvyp vdydvypì chỗcvhHPJ dựa2F phíadydvyp s2Fau an2Fh ptrjaAvững chắcvhHPJc, h2Foàn tdydvypoàn códydvyp ptrjaAthể nói2F đi2F làdydvyp đidydvyp, dydvyptôi thìptrjaA l2Fàm thế2F nàdydvypo được2F đây?

“Anh xcvhHPJin l2Fỗi, acvhHPJnh khptrjaAông tdydvyphể khptrjaAông ncvhHPJói cvhHPJra!” 2FTiêu ViễncvhHPJ l2Fắc v2Fai tôiptrjaA, “NếucvhHPJ còdydvypn kcvhHPJhông cvhHPJnói, ndydvypgười nhàdydvyp sẽptrjaA ptrjaAbắt adydvypnh đícvhHPJnh cvhHPJhôn v2Fới côdydvyp ấy”.

“Hai ngườiptrjaA đídydvypnh hptrjaAôn ptrjaAđược rồi,cvhHPJ t2Fại sadydvypo phdydvypải kptrjaAéo ecvhHPJm vàcvhHPJo?” dydvypTôi khóc.

“Ngốc ạ,ptrjaA cptrjaAhẳng 2Flẽ e2Fm 2Fkhông hicvhHPJểu cvhHPJsao? Từ2F trước2F đếndydvyp nptrjaAay n2Fgười aptrjaAnh dydvypyêu ccvhHPJhỉ cptrjaAó mìdydvypnh dydvypem!” Tidydvypêu Viễdydvypn ô2Fm 2Fchặt lấdydvypy tôiptrjaA, giọcvhHPJng nó2Fi t2Fha thiết.

Tim đaptrjaAu 2Fgần nhcvhHPJư m2Fuốn ngh2Fẹt thởdydvyp, tạptrjaAi ptrjaAsao? Tại2F dydvypsao bcvhHPJao ncvhHPJhiêu nădydvypm trôcvhHPJi qcvhHPJua rcvhHPJồi mớcvhHPJi ptrjaAnói vớicvhHPJ ptrjaAtôi ndydvyphững điềudydvyp ấy?

Hai châ2Fn tôcvhHPJi rã2F rời,dydvyp dptrjaAựa sát2F vàdydvypo ngcvhHPJực Tiêu2F Viễn.

Ngô DuycvhHPJệt dydvypmấy ng2Fày ldydvypiền kcvhHPJhông 2Flộ d2Fiện ở2F 2FTổ dự2F án.

Tổ ki2Fểm ptrjaAtra của2F CụccvhHPJ dydvypdo dydvypđích ptrjaAthân Cụdydvypc tdydvyprưởng cvhHPJdẫn cvhHPJđầu xuptrjaAống cvhHPJkiểm ptrjaAtra 2Fdự cvhHPJán, giácvhHPJo sdydvypư cvhHPJĐiền DucvhHPJy 2FNiên đóngptrjaA cvhHPJvai trcvhHPJò 2Fcố vẫn.ptrjaA ptrjaATiêu VptrjaAiễn vcvhHPJà TcvhHPJổ trdydvypưởng điptrjaA cùngcvhHPJ đếnptrjaA cádydvypc ndydvypơi, tôcvhHPJi đi2F phídydvypa 2Fsau pptrjaAhụ tráchcvhHPJ ptrjaAghi chép.

Đi hếtdydvyp mộptrjaAt vòng,2F mọi2F ngườidydvyp ndydvypgồi lại2F n2Fghỉ ngơ2Fi, CcvhHPJục trưởngptrjaA vàptrjaA TiêcvhHPJu Vdydvypiễn ngồicvhHPJ phícvhHPJa trướccvhHPJ t2Fôi, nptrjaAgược lạiptrjaA, gi2Fáo sưptrjaA ĐiềnptrjaA cvhHPJngồi cvhHPJbên cạnh2F tôi.

“Tiêu Vi2Fễn này,ptrjaA ptrjaAcó phải2F chdydvypáu cvhHPJvới DuyệtcvhHPJ DptrjaAuyệt c2Fãi nptrjaAhau không?ptrjaA” CcvhHPJục trcvhHPJưởng âncvhHPJ cần2F cvhHPJnói chuyệptrjaAn g2Fia đcvhHPJình vớidydvyp Tiêu2F Viễn.

Tiêu 2FViễn kptrjaAhông nói2F gì.

“Thanh ptrjaAniên vớidydvyp nptrjaAhau kdydvyphông tráptrjaAnh đượccvhHPJ việcptrjaA cãdydvypi ptrjaAcọ, đừncvhHPJg bậptrjaAn cvhHPJtâm. ptrjaACháu cvhHPJcũng biptrjaAết cvhHPJtính cptrjaAách Ddydvypuyệt DcvhHPJuyệt dydvyprồi đấyptrjaA, cvhHPJtính 2Fcòn cvhHPJtrẻ condydvyp, chuyệcvhHPJn gì2F cũngdydvyp ptrjaAthích cvhHPJchấp ptrjaAnhặt, nhườngcvhHPJ nptrjaAhịn nócvhHPJ chúptrjaAt, ptrjaAdù cvhHPJsao cũptrjaAng dydvypsắp đíptrjaAnh ptrjaAhôn rồi2F mà!”

Tiêu Viễndydvyp qptrjaAuay xuốdydvypng lidydvypếc nhìcvhHPJn ptrjaAtôi, á2Fnh mắptrjaAt dydvypđen ptrjaAthẫm dydvyplộ ptrjaAra 2Fvẻ cưptrjaAơng ptrjaAnghị, saptrjaAu đócvhHPJ ptrjaAquay sandydvypg nóidydvyp với2F CụccvhHPJ trưởngptrjaA N2Fgô: “BáccvhHPJ Ngô…2F cháucvhHPJ nptrjaAghĩ cdydvypháu cvhHPJvà NgptrjaAô DuyptrjaAệt khdydvypông hcvhHPJợp nhau!”

“Thằng ptrjaAbé 2Fnày, nói2F cdydvypái dydvypgì ngptrjaAớ ncvhHPJgẩn? ptrjaAHai đứaptrjaA ptrjaAlà thancvhHPJh mcvhHPJai tr2Fúc mã2F, l2Fà mdydvypột cvhHPJđôi qu2Fá đptrjaAẹp”. CụcptrjaA trưởngptrjaA v2Fỗ vcvhHPJai cvhHPJTiêu ViptrjaAễn cườcvhHPJi 2Fha hả2F nói:cvhHPJ “Mấydydvyp nptrjaAgày tcvhHPJrước b2Fố chdydvypáu cònptrjaA gọidydvyp ptrjaAđiện hỏdydvypi bcvhHPJác đặt2F tiệcvhHPJc ptrjaAđính h2Fôn ởcvhHPJ đ2Fâu nữa”.

“Thưa bácdydvyp NgôptrjaA, ptrjaAcháu nghĩdydvyp sẽdydvyp khôdydvypng dydvypcó tiệdydvypc đ2Fính ptrjaAhôn đâu2F ạ!”2F TiêuptrjaA Viễn2F nptrjaAói nhỏ.

“Đúng lptrjaAà giậncvhHPJ d2Fỗi thậptrjaAt rồcvhHPJi!” Cục2F trưởngptrjaA vẫdydvypn cười2F ptrjaAha ptrjaAha, “Nhưng,dydvyp dydvyphai đứa2F cptrjaAãi nhaptrjaAu mdydvypấy ngdydvypày rồptrjaAi lạidydvyp ổdydvypn thôi”.

Nghỉ ngcvhHPJơi xonptrjaAg rồi,dydvyp mọicvhHPJ ngườiptrjaA lạcvhHPJi tiếpdydvyp dydvyptục đicvhHPJ, đếndydvyp hi2Fện t2Frường xdydvypem tìnhcvhHPJ trcvhHPJạng th2Fi côn2Fg. cvhHPJTôi đ2Fi cácptrjaAh ptrjaAxa ph2Fía saucvhHPJ, tcvhHPJâm trạng2F thậtcvhHPJ khóptrjaA tả.

Giáo cvhHPJsư ĐiềncvhHPJ vỗ2F vdydvypai tôicvhHPJ nó2Fi: “Này,2F bạncvhHPJ trẻ,2F lấcvhHPJy lạicvhHPJ tin2Fh thầndydvyp đidydvyp nào”.

Tôi 2Fnhìn ôngcvhHPJ ccvhHPJảm kích2F, kcvhHPJìm chếptrjaA nhữnptrjaAg cvhHPJcảm 2Fxúc bộcptrjaA phácvhHPJt mucvhHPJốn òaptrjaA khóc.

Tranh tdydvyphủ thờiptrjaA gptrjaAian đếnptrjaA chptrjaAỗ ởptrjaA 2Fcủa Chươ2Fng cvhHPJNgự, ptrjaAgiúp aptrjaAnh tcvhHPJa dydvypcho cdydvypá ăn.

Có tiềncvhHPJ đúngptrjaA làdydvyp tcvhHPJốt thật,ptrjaA cptrjaAó t2Fhể mộdydvypt mìnhptrjaA ởptrjaA tcvhHPJrong n2Fgôi nhptrjaAà 2Fto thế2F nàdydvypy, rcvhHPJiêng phòncvhHPJg ptrjaAkhách đã2F 2Fcó dydvyphai cái,cvhHPJ 2Fmỗi phòcvhHPJng đều2F đặtptrjaA mộtdydvyp b2Fể cptrjaAá to2F. TronptrjaAg dydvypbể cptrjaAá có2F đủ2F loạiptrjaA mà2Fu sắdydvypc hình2F 2Fdáng, chủngptrjaA cvhHPJloại đacvhHPJ dạnptrjaAg, tôcvhHPJi khôngdydvyp cptrjaAó k2Finh ngptrjaAhiệm nuôicvhHPJ 2Fcá ndydvypên khôn2Fg pdydvyphân biệtcvhHPJ cdydvypụ thcvhHPJể ptrjaAđược lũcvhHPJ dydvypcá nàycvhHPJ gcvhHPJiống gcvhHPJì, cdydvyphỉ biptrjaAết dydvyprất cvhHPJnhiều 2Floại cvhHPJchưa thấ2Fy baptrjaAo gicvhHPJờ, ccvhHPJó thcvhHPJể đúngdydvyp dydvyplà rấtptrjaA cvhHPJquý hiếm.

Thức ăcvhHPJn ptrjaAcủa cptrjaAá đểdydvyp tdydvyprên bàncvhHPJ, cvhHPJtôi l2Fấy mộdydvypt ptrjaAít dydvypthả xuố2Fng, dydvyplũ cptrjaAá nhỏdydvyp bắcvhHPJt dydvypđầu trdydvypanh nhaptrjaAu ăptrjaAn, mộtptrjaA lú2Fc th2Fôi đã2F ăptrjaAn hếtdydvyp sạchcvhHPJ, t2Fôi lạiptrjaA dydvypđổ vàodydvyp một2F ícvhHPJt, lạptrjaAi ă2Fn hcvhHPJết. Xe2Fm cvhHPJra lũcvhHPJ ncvhHPJhóc nptrjaAày đúng2F lcvhHPJà đóicvhHPJ rồi2F, tôicvhHPJ quy2Fết đ2Fịnh đổdydvyp cảptrjaA góptrjaAi tcvhHPJo vào,2F chdydvypo bptrjaAọn chúngdydvyp 2Făn no.

Cho cdydvypá ptrjaAăn xong2F, 2Fra cvhHPJkhỏi nhàcvhHPJ CcvhHPJhương Ngự,ptrjaA tcvhHPJôi 2Fgọi điện2F ch2Fo TiêptrjaAu Viễn,dydvyp “ChúngptrjaA tptrjaAa đến2F trườdydvypng ăcvhHPJn cơdydvypm căngdydvyp ptrjaAtin đi”.

Tiêu ptrjaAViễn mdydvypặc trcvhHPJên ngưcvhHPJời bcvhHPJộ t2Fhể thptrjaAao màcvhHPJu tptrjaArắng, đứng2F ởptrjaA cổncvhHPJg trườnptrjaAg dydvypđợi tôi.

Nhà ănptrjaA că2Fn 2Fbản khdydvypông t2Fhay dydvypđổi gcvhHPJì, ch2Fỉ lptrjaAà khdydvypông 2Fcòn cu2Fng ptrjaAcấp cdydvypanh trcvhHPJứng ptrjaAcà ch2Fua 2Fmiễn phídydvyp nữaptrjaA. Tdydvypôi và2F cvhHPJTiêu Viễndydvyp ptrjaAmua hcvhHPJai 2Fsuất ptrjaAcơm dydvyprưới sốtcvhHPJ thịt2F gàdydvyp, tìm2F mộ2Ft c2Fhỗ 2Fvắng người2F ngồ2Fi xuống.

Vẫn cvhHPJlà cảcvhHPJnh tư2Fợng củacvhHPJ năptrjaAm đó2F, chcvhHPJỉ dydvypcó v2Fị ptrjaAcủa módydvypn 2Fcơm rướptrjaAi làptrjaA cvhHPJhoàn cvhHPJtoàn khôcvhHPJng giống2F dydvypnăm đ2Fó nữa.

Ăn cơ2Fm xongptrjaA, ptrjaATiêu ViễcvhHPJn nói:2F “Chúndydvypg dydvypta r2Fa sâncvhHPJ 2Fvận độngptrjaA đcvhHPJi, xptrjaAem 2Fanh bâdydvypy giờptrjaA cdydvypòn dydvypcó thể2F dydvypchạy 150dydvyp0m n2Fữa khptrjaAông”. LúcptrjaA nàptrjaAy cvhHPJtôi mcvhHPJới ch2Fú 2Fý đến2F adydvypnh 2Fđi cvhHPJđôi già2Fy tdydvyphể th2Fao 2FNike cũdydvyp đó.

“Anh dydvypvẫn đidydvyp đôi2F giày2F cvhHPJnày à?”

“Muốn thadydvypy đdydvypôi mới2F, dydvypvẫn chưacvhHPJ cócvhHPJ nptrjaAgười 2Fđưa cvhHPJanh đi2F mua”.2F Adydvypnh nhcvhHPJìn tcvhHPJôi cười.

Tôi cdydvypúi đầuptrjaA ptrjaAlẩn trándydvyph ánh2F ndydvyphìn cvhHPJtrìu cvhHPJmến củptrjaAa cvhHPJanh, “Đợi2F cvhHPJcó thờ2Fi giaptrjaAn ptrjaAlại đcvhHPJưa anptrjaAh đ2Fi ptrjaAmua đô2Fi mới2F nhéptrjaA, ndydvyphưng dydvypanh phảicvhHPJ cvhHPJtự cvhHPJbỏ tiền”.

“Điền Khả2F Ldydvypạc, ecvhHPJm thậtptrjaA làdydvyp cvhHPJkeo kiệptrjaAt”. Vẫ2Fn ncvhHPJguyên văn2F lờ2Fi phdydvypê phácvhHPJn 2Ftôi nămcvhHPJ đó.

Tôi đ2Fứng dydvypbên đườn2Fg biêncvhHPJ 2Fchạy giúpptrjaA cvhHPJanh bấcvhHPJm tdydvyphời gian2F, rptrjaAất nhiều2F sincvhHPJh viptrjaAên tcvhHPJrên sdydvypân cvhHPJvận dydvypđộng nptrjaAhìn cvhHPJchúng tôi,2F nhấ2Ft ptrjaAlà ccvhHPJác cptrjaAô g2Fái, nhptrjaAìn TiêucvhHPJ ViễncvhHPJ bằ2Fng đôi2F mắ2Ft rdydvypạng rỡ.

Tôi kédydvypo Tiêdydvypu Viễn,dydvyp “Đidydvyp th2Fôi, cơdydvypm ptrjaAxong khôngcvhHPJ cvhHPJđược vậnptrjaA độngcvhHPJ mạnh”.

Tôi vptrjaAà TiptrjaAêu Viễn2F nắmptrjaA tdydvypay nhptrjaAau ldydvypặng lẽdydvyp ptrjaAđi dọdydvypc thedydvypo bờdydvyp 2Fsông, dường2F nhưdydvyp tcvhHPJrở lạidydvyp thdydvypwoif điểmcvhHPJ mớiptrjaA quedydvypn nptrjaAhau ptrjaAcủa nhiềucvhHPJ cvhHPJnăm trước.

“Đợi ptrjaAdự 2Fán nàptrjaAy kếtdydvyp 2Fthúc, ccvhHPJhúng 2Fta đidydvyp đăndydvypg cvhHPJký kếtptrjaA hônptrjaA nptrjaAhé”. TptrjaAiêu Vidydvypễn độtdydvyp nhidydvypên nói.

“Kết hôncvhHPJ?” TôicvhHPJ 2Fkhông cvhHPJcó cvhHPJmột cptrjaAhút 2Fchuẩn bịptrjaA tcvhHPJâm ptrjaAlý gcvhHPJì, “Tdydvypại sao?”

“Tất nhdydvypiên 2Flà 2Fvì adydvypnh ptrjaAyêu ptrjaAem!” cvhHPJTiêu ViptrjaAễ dừng2F 2Flại, hôdydvypn lên2F môiptrjaA tôi.

Lần cvhHPJđầu tcvhHPJiên dydvypanh cvhHPJhôn tôcvhHPJi nptrjaAhư cvhHPJvậy, tptrjaAôi sữncvhHPJg sờptrjaA kcvhHPJinh ngạc.

“Sao vậy,cvhHPJ dydvypvẫn 2Fmuốn nữaptrjaA à?”2F AcvhHPJnh dydvypnhư cvhHPJbị dydvypnghiện, lạicvhHPJ sấn2F tớiptrjaA cvhHPJhôn tôi.

Môi Tidydvypêu Viễ2Fn códydvyp v2Fị cvhHPJse s2Fe ng2Fọt, mịn2F m2Fàng, ẩmcvhHPJ ưdydvypớ, mềm2F dịudydvyp ấndydvyp trê2Fn ptrjaAmôi tôi.

“Tiêu Viễdydvypn, cvhHPJanh scvhHPJẽ kcvhHPJhông rờiptrjaA ptrjaAxa ptrjaAem chứ?”ptrjaA TôicvhHPJ luptrjaAôn cvhHPJcảm 2Fthấy 2Fđiều tuyệ2Ft diệudydvyp ptrjaAthế nptrjaAày lạdydvypi khdydvypông pptrjaAhải làdydvyp 2Fsự thật.

“Sẽ khôptrjaAng dydvypbao giờdydvyp nữa!”dydvyp 2FAnh giữptrjaA chặtcvhHPJ miệngdydvyp ptrjaAtôi, “TậpcvhHPJ tcvhHPJrung dydvypđi, cvhHPJđừng nói2F nữa…”

Tiêu ViễnptrjaA đưacvhHPJ t2Fhẳng 2Ftôi v2Fề đếncvhHPJ cửacvhHPJ nhcvhHPJà, “Andydvyph dydvypmuốn và2Fo 2Fgặp ptrjaAmẹ em!ptrjaA” Adydvypnh cvhHPJlần chầ2Fn ở2F đó2F khônptrjaAg muốcvhHPJn đi.

“Lần sptrjaAau nhéptrjaA, eptrjaAm về2F nócvhHPJi vớidydvyp m2Fẹ một2F tcvhHPJiếng trưcvhHPJớc đã,ptrjaA cvhHPJtránh làm2F dydvypmẹ giật2F dydvypmình, dydvypmẹ vẫndydvyp luôcvhHPJn ngcvhHPJhĩ anptrjaAh đptrjaAang ptrjaAở nướccvhHPJ ngoài”.

“Chúng cvhHPJta làptrjaAm cù2Fng ởcvhHPJ mộdydvypt cơdydvyp qu2Fan, dydvypem đãdydvyp kcvhHPJhông 2Fnói với2F ptrjaAcô à?”

Tiêu ViễncvhHPJ d2Fùng hdydvypai cptrjaAánh tadydvypy giữcvhHPJ dydvyptôi ptrjaAlại dydvypmột ptrjaAgóc nhỏ.

“Em dydvypsợ mẹcvhHPJ không2F t2Fhích ancvhHPJh đấy”.

“Mẹ vợdydvyp gặptrjaAp cptrjaAon rể,2F cdydvypó gcvhHPJì màdydvyp không2F thích?ptrjaA” Adydvypnh đdydvypắc ptrjaAý nói.

“Được ptrjaArồi, lầncvhHPJ dydvypsau anptrjaAh hcvhHPJãy đế2Fn”. TptrjaAôi đẩy2F anptrjaAh dydvypra, “NhanhptrjaA vềcvhHPJ nptrjaAhà ngủdydvyp đi,ptrjaA ngptrjaAày mcvhHPJai ccvhHPJòn ptrjaAđi làcvhHPJm chứ”.

Mẹ t2Fôi đ2Fã ngủ2F rồi.dydvyp 2FTôi n2Fhẹ nptrjaAhàng mdydvypở ccvhHPJửa ptrjaAsợ đádydvypnh t2Fhức dydvypmẹ, gptrjaAần đây,2F mẹptrjaA toàptrjaAn ngủdydvyp sớm.

Tắm dydvypxong, nptrjaAằm trêdydvypn g2Fiường, trácvhHPJi t2Fim rộncvhHPJ ptrjaArã cvhHPJmới ptrjaAchịu cvhHPJtrầm l2Fắng xuống.

Tiêu Vi2Fễn, chúngptrjaA t2Fa thậ2Ft sự2F cvhHPJcó thểcvhHPJ cvhHPJở bêdydvypn ncvhHPJhau cvhHPJkhông? TạiptrjaA sadydvypo 2Ftrong lcvhHPJòng tôidydvyp c2Fứ thấcvhHPJp thỏmcvhHPJ kcvhHPJhông yên?

Ngày cvhHPJhôm sa2Fu đ2Fi cvhHPJlàm, tổcvhHPJ dựdydvyp áncvhHPJ cử2F dydvypTiêu ViễncvhHPJ dydvypvà tôicvhHPJ đếcvhHPJn cônptrjaAg trường2F khả2Fo cvhHPJsát tiến2F đ2Fộ 2Fthi công.

Lúc xu2Fất phcvhHPJát, T2Fổ cvhHPJtrưởng nă2Fm lầndydvyp bdydvypảy 2Flượt dydvypnhắc nhở2F ládydvypi x2Fe dydvypnhất địnhcvhHPJ phả2Fi đ2Fảm bảodydvyp 2Fan toàptrjaAn cvhHPJcho ptrjaAtổng cvhHPJgiám sáptrjaAt Tiêu.

Trên đdydvypường đi,ptrjaA tcvhHPJôi nóiptrjaA 2Fđùa với2F TcvhHPJiêu Viễdydvypn, “XptrjaAem, đdydvypó 2Fchính làcvhHPJ dydvypsự cáptrjaAch ptrjaAbiệt gcvhHPJiữa tổngptrjaA giptrjaAám sácvhHPJt vdydvypà nptrjaAhân vidydvypên. Tổn2Fg g2Fiám dydvypsát thcvhHPJật lptrjaAà đandydvypg quý,ptrjaA rptrjaAa kptrjaAhỏi c2Fửa 2Flà 2Fcần pdydvyphải bảcvhHPJo đảm2F cvhHPJan toàn”.

“Em chẳngcvhHPJ ph2Fải càn2Fg đptrjaAáng 2Fquý hơn2F dydvypsao, dydvypcó mộtcvhHPJ tổnptrjaAg gdydvypiám sátcvhHPJ cvhHPJkhôi ngô2F 2Ftuấn t2Fú, dydvypuy phoptrjaAng lẫptrjaAm ldydvypiệt, làptrjaA aptrjaAnh đâydydvyp đảmcvhHPJ bảocvhHPJ aptrjaAn toàncvhHPJ cptrjaAho em!cvhHPJ” dydvypTiêu VicvhHPJễn nhdydvypìn tôicvhHPJ cườicvhHPJ h2Fì hì.

“Em cvhHPJsao dámdydvyp làdydvypm cvhHPJphiền anh?”

Đến công2F trườngdydvyp, dydvypĐội trưởngdydvyp độicvhHPJ 2Fthi dydvypcông dydvypdẫn ptrjaAtôi 2Fvà TicvhHPJêu Viễdydvypn đidydvyp cvhHPJxem ptrjaAxét tìnptrjaAh cvhHPJtrạng đắpptrjaA đêcvhHPJ kèdydvyp đường.2F T2Fiêu VicvhHPJễn lúdydvypc lú2Fc lạptrjaAi ptrjaAchỉ r2Fa cá2Fc phdydvypương 2Fdiện cầnptrjaA ptrjaAchú ýptrjaA, độicvhHPJ trưởncvhHPJg đ2Fều gdydvyphi chptrjaAép lptrjaAại cẩn2F thận.

Đi ptrjaAđến một2F dydvypnơi gậpcvhHPJ g2Fhềnh, 2Fcó hốcvhHPJ ncvhHPJước. Ngư2Fời láptrjaAi 2Fxe dydvypđi cùcvhHPJng chỉ2F 2Flo bảodydvyp vệdydvyp Ti2Fêu VcvhHPJiễn, cvhHPJdo cvhHPJmuốn gptrjaAiữ TiêcvhHPJu ViptrjaAễn k2Fhông cvhHPJtiến vềptrjaA cvhHPJphía trướptrjaAc mptrjaAà đãptrjaA lỡdydvyp vptrjaAa vàptrjaAo ngưdydvypời tôi.

Một ccvhHPJú dydvypvấp ngdydvypã, 2Ftôi rơicvhHPJ luô2Fn xuống.dydvyp 2FNước ngậpdydvyp sâucvhHPJ đếndydvyp tậcvhHPJn tptrjaAhắt lư2Fng, l2Fạnh tdydvypê tdydvypái, qudydvypần dydvypáo trptrjaAên ngườicvhHPJ đềudydvyp bịptrjaA ướt2F sũng.

Tiêu ViễcvhHPJn cvhHPJthấy dydvypvậy, lậcvhHPJp tức2F vptrjaAứt bỏ2F áoptrjaA kptrjaAhoác ởdydvyp trptrjaAên ngườcvhHPJi, địncvhHPJh cvhHPJlao xuốdydvypng ptrjaAkéo tôi.

Tôi ptrjaAhét: “TiptrjaAêu Viễn,2F andydvyph đừngptrjaA xuốn2Fg, eptrjaAm cóptrjaA tdydvyphể tự2F lêptrjaAn được”.

Người lptrjaAái xcvhHPJe ptrjaAva cvhHPJphải tptrjaAôi, thấydydvyp cvhHPJcó lỗi,ptrjaA nói:dydvyp cvhHPJ“Tổng gi2Fám sácvhHPJt Tiêu,2F hadydvypy đểcvhHPJ tôiptrjaA xuốncvhHPJg đi”.

Tiêu ViễptrjaAn giậdydvypn dữ2F nhìptrjaAn a2Fnh tptrjaAa, dydvypánh mắtptrjaA cònptrjaA sắcdydvyp lạn2Fh hơcvhHPJn ccvhHPJả dònptrjaAg nướccvhHPJ, “ĐứngptrjaA sptrjaAang một2F bên”.

Người láicvhHPJ cvhHPJxe sdydvypợ hãcvhHPJi kcvhHPJhông dptrjaAám nócvhHPJi gì,ptrjaA dydvyplùi sdydvypang ptrjaAmột bên.

Tiêu Viễndydvyp khôcvhHPJng ngạiptrjaA nướdydvypc cvhHPJlạnh, từptrjaA từptrjaA đếncvhHPJ gầnptrjaA tôiptrjaA, gcvhHPJiữ cptrjaAhặt tcvhHPJay tôi2F, 2Fnói: 2F“Đi tdydvypheo ptrjaAanh, chậmdydvyp thôdydvypi dydvypkẻo ngã”.

Sau kh2Fi Tiêudydvyp VicvhHPJễn kéoptrjaA tptrjaAôi 2Fra kh2Fỏi hptrjaAố nướccvhHPJ, tổdydvyp tcvhHPJrưởng cvhHPJtìm c2Fho ptrjaAchúng tôptrjaAi mộtdydvyp ldydvypều tdydvyprại ptrjaAcó lòdydvyp sptrjaAưởi đidydvypện đểdydvyp hodydvypng khôdydvyp qptrjaAuần áo.cvhHPJ TicvhHPJêu VicvhHPJễn sợptrjaA tôcvhHPJi lạn2Fh, 2Fcởi luptrjaAôn cảptrjaA áoptrjaA kh2Foác ngocvhHPJài đắpcvhHPJ chcvhHPJo tôi,2F “Cá2Fi t2Fên l2Fái ptrjaAxe taptrjaAy chcvhHPJân dydvyphậu dydvypđậu ấy,2F thậtcvhHPJ bựcptrjaA mình”.

Tôi cườcvhHPJi aptrjaAnh đãptrjaA ldydvypàm 2Fto chuydydvypện, tôi2F chptrjaAẳng quptrjaAa ccvhHPJũng chcvhHPJỉ bịdydvyp ướtdydvyp qudydvypần cvhHPJáo thôidydvyp, khônptrjaAg đángcvhHPJ đểptrjaA dydvypnổi dydvypcáu vptrjaAới ngườdydvypi ta.

Tiêu VcvhHPJiễn ngồidydvyp hơicvhHPJ xãdydvyp lò2F sưởcvhHPJi, tdydvypôi bảcvhHPJo acvhHPJnh lạptrjaAi gần2F c2Fhút, đểcvhHPJ trádydvypnh lạnptrjaAh, adydvypnh khôcvhHPJng chcvhHPJịu: “EmptrjaA dydvypcòn dydvypđáng quýdydvyp hcvhHPJơn anh”.

Tôi nhìndydvyp anhcvhHPJ, mỉmdydvyp 2Fcười, trdydvypong lptrjaAòng ấ2Fm ádydvypp v2Fô ngần.

Quay 2Fvề tdydvypổ cvhHPJdự ptrjaAán, ptrjaATiêu ViễcvhHPJn ccvhHPJứ hắtptrjaA hơdydvypi suốt,2F tôcvhHPJi c2Fho a2Fnh uống2F mộptrjaAt cốcdydvyp cvhHPJthuốc ptrjaAgiải cảm,cvhHPJ 2Fnhưng kdydvyphông 2Fcó 2Ftác dụng.

Ngày 2Fhôm sa2Fu, vừaptrjaA sptrjaAáng 2Fra, điện2F thoạicvhHPJ 2Fcủa TiêuptrjaA VptrjaAiễn ptrjaAđánh thptrjaAức tôidydvyp dậy:2F “KhảptrjaA Lạc,dydvyp cvhHPJanh số2Ft ca2Fo, códydvyp chú2Ft tridydvypệu cdydvyphứng bptrjaAị viêdydvypm phdydvypổi, nhậ2Fp việncvhHPJ rồi”2F. GiptrjaAọng ptrjaAnói khảptrjaAn khôptrjaA, khôngptrjaA còndydvyp êmcvhHPJ ácvhHPJi 2Fnhư cvhHPJnhững dydvypngày cvhHPJtrước nữa.

“Ở đdydvypâu vcvhHPJậy?” dydvypTôi hỏi.

“Bệnh vcvhHPJiện cảnhcvhHPJ sácvhHPJt vptrjaAũ trang”.

“Anh đợptrjaAi ncvhHPJhé, ecvhHPJm đếndydvyp tổ2F ddydvypự dydvypán đicvhHPJểm danh2F, rồiptrjaA 2Fxin phépcvhHPJ ndydvypghỉ đi2F ptrjaAthăm anh”.

“Ừ”. TiêucvhHPJ ViptrjaAễn ngoacvhHPJn ngdydvypoãn đáp,ptrjaA ccvhHPJó vẻdydvyp sốtcvhHPJ nặng2F 2Fkhông ptrjaAcòn sức2F nptrjaAói nữptrjaAa rồi.

Tôi mudydvypa m2Fột dydvypgiỏ 2Ftáo Phúdydvyp Sĩ2F, vừaptrjaA dydvypto vừaptrjaA đỏ,2F 2Fnghĩ rằngptrjaA dydvypTiêu dydvypViễn sẽdydvyp rấtdydvyp t2Fhích ăn.

Tôi ccvhHPJhưa đếncvhHPJ bdydvypệnh viện2F Cảdydvypnh sát2F 2Fvũ tranptrjaAg b2Fao giờ,ptrjaA 2Fbước vàoptrjaA thcvhHPJấy thậtptrjaA rộngptrjaA ptrjaAlớn, ởdydvyp đại2F scvhHPJảnh hỏi2F mấydydvyp lượtptrjaA, mớcvhHPJi bptrjaAiết đượptrjaAc dydvypkhu ptrjaAnhập việndydvyp chdydvypỗ nàocvhHPJ. Vừa2F nhắcvhHPJc đếnptrjaA 2Ftên TiptrjaAêu ViễncvhHPJ vớicvhHPJ cácvhHPJc 2Fy ptrjaAtá củadydvyp khptrjaAu nhậpdydvyp việptrjaAn, mcvhHPJấy cptrjaAô ptrjaAgái trdydvypẻ dydvypđều hàdydvypo hứngcvhHPJ cvhHPJnói: “Đểdydvyp tôcvhHPJi dẫptrjaAn ccvhHPJô đi”.

Tiêu ViễcvhHPJn ncvhHPJằm 2Fở phcvhHPJòng b2Fệnh ricvhHPJêng ca2Fo ptrjaAcấp, cửdydvypa phòcvhHPJng bệnhdydvyp mởcvhHPJ rcvhHPJa, bên2F trcvhHPJong ptrjaAthấy códydvyp mấ2Fy bó2Fng ngdydvypười đidydvyp lại.

Tôi nhandydvyph chó2Fng nhậptrjaAn rcvhHPJa NcvhHPJgô DuyệtcvhHPJ đangcvhHPJ ngồidydvyp ptrjaAở đptrjaAầu giưptrjaAờng, nân2Fg cốcptrjaA nướcptrjaA chcvhHPJo Tiêu2F Viễndydvyp uống.dydvyp TiêcvhHPJu ViễnptrjaA lộ2F r2Fõ ptrjaAvẻ dịptrjaAu d2Fàng cưdydvypời vớiptrjaA c2Fô ấy.

Tôi đứptrjaAng ptrjaAở lố2Fi cvhHPJđi rấ2Ft ptrjaAlâu, c2Fhăm cptrjaAhú nhì2Fn 2FNgô dydvypDuyệt, cvhHPJcô ấcvhHPJy ptrjaAvà Tidydvypêu Viễn2F cư2F ptrjaAxử vớiptrjaA nhcvhHPJau nhưdydvyp thếptrjaA, nhấ2Ft địcvhHPJnh đãcvhHPJ 2Fcó thờicvhHPJ cvhHPJgian rấtcvhHPJ dàcvhHPJi bêncvhHPJ nhau.

“Thư dydvypký TốcvhHPJng, côptrjaA gcvhHPJái nàcvhHPJy ptrjaAmuốn tdydvypìm 2FTiêu Viễn”.

Người 2Fđược gcvhHPJọi lptrjaAà thư2F kdydvypý ptrjaATống ptrjaAđó liếcvhHPJc nhì2Fn tôicvhHPJ, ptrjaAquay đầudydvyp đi,”2FBộ trưởng2F Ti2Fêu vàdydvyp ph2Fu cvhHPJnhân 2Fđã 2Fdặn rồi,ptrjaA trừ2F cvhHPJcô NptrjaAgô DuptrjaAyệt rcvhHPJa, cvhHPJTiêu dydvypViễn kptrjaAhông gặ2Fp bấtptrjaA kỳdydvyp ndydvypgười nào”.

Trừ NgôcvhHPJ Duyệ2Ft cvhHPJra, nptrjaAgười cvhHPJkhác đốcvhHPJi vớdydvypi Ti2Fêu dydvypViễn đềcvhHPJu dydvyplà “ng2Fười bấptrjaAt ptrjaAkỳ” sao?

Tôi khônptrjaAg biếtdydvyp nêcvhHPJn l2Fý giảidydvyp như2F cvhHPJthế ndydvypào 2Fvề hàptrjaAm ý2F củ2Fa câ2Fu nóptrjaAi dydvypnày, 2Fchỉ cảm2F thcvhHPJấy tptrjaArái ptrjaAtim tràptrjaAn 2Fđầy nhcvhHPJiệt huyếcvhHPJt bỗptrjaAng chố2Fc nptrjaAguội lạnh2F đi,cvhHPJ bị2F 2Fđông cứng2F lạiptrjaA nptrjaAhư ndydvypước ptrjaAđá. ĐồngptrjaA thời,ptrjaA cdydvypơ th2Fể c2Fo thắtptrjaA dydvyplại, các2F ngóndydvyp taptrjaAy rudydvypn rẩy.

Y tádydvyp gọiptrjaA tôiptrjaA, “Côdydvyp cvhHPJlàm saptrjaAo vậy?”

Tôi ccvhHPJố gắng2F đểcvhHPJ làmcvhHPJ c2Fho mìnhcvhHPJ khôn2Fg dydvyprun lên2F n2Fữa, qptrjaAuay 2Fđều l2Fại nhìcvhHPJn dydvypcô tdydvypa ptrjaAcảm kíccvhHPJh, rucvhHPJn ruptrjaAn mdydvypôi nóptrjaAi: “Khôdydvypng sacvhHPJo đâu”.

Người ptrjaAy 2Ftá nptrjaAgạc nhiêndydvyp dydvypnhìn tháicvhHPJ cvhHPJđộ củacvhHPJ tôidydvyp, chỉcvhHPJ cvhHPJtay xuốcvhHPJng ptrjaAdưới đấdydvypt, khônptrjaAg cvhHPJbiết tcvhHPJừ dydvyplúc nàptrjaAo, cvhHPJgiỏ tá2Fo trê2Fn tdydvypay ptrjaAđã l2Făn xucvhHPJống đấ2Ft rồi.

Tôi lạidydvyp nhìnptrjaA dydvypvào tptrjaArong phòng,dydvyp NptrjaAgô 2FDuyệt đptrjaAang nhptrjaAẹ ptrjaAnhàng nângcvhHPJ đầuptrjaA TiptrjaAêu 2FViễn, đặtcvhHPJ lêptrjaAn gối,dydvyp ptrjaAsau đdydvypó đắptrjaAp 2Fchăn cptrjaAho anh.

Tôi địnhdydvyp ptrjaAthần lại,ptrjaA cdydvypúi đầucvhHPJ xuốngptrjaA nhì2Fn nhữngptrjaA qdydvypuả tptrjaAáo dydvyplăn tcvhHPJrên đdydvypất, dậpcvhHPJ náptrjaAt đếcvhHPJn thếdydvyp nàydydvyp, xeptrjaAm cvhHPJra khptrjaAông th2Fể ăncvhHPJ đptrjaAược nữadydvyp rồi.

Mỉm cườ2Fi, t2Frong ldydvypòng thầptrjaAm nóiptrjaA cvhHPJvới Ti2Fêu Viễn:ptrjaA Bảdydvypo trọng.