Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất - Chương 03

 

Chương 3kbZU: 8X7tCó b8X7tao nhiê8X7tu mố8X7ti hVeGtình cKLZcó thểcKLZ làkbZUm 8X7tlại đưKy8hợc từhVeG đầu?

            Ky8h“Ngốc ạ,cKLZ chkbZUẳng lẽkbZU ehVeGm khônghVeG hiểu8X7t saohVeG? TKy8hừ t8X7trước đhVeGến Ky8hnay nghVeGười acKLZnh hVeGyêu chỉhVeG kbZUcó mìnkbZUh em!”kbZU TikbZUêu VicKLZễn ôhVeGm ckbZUhặt l8X7tấy cKLZtôi, gikbZUọng nócKLZi Ky8htha thiết.

            TKy8him đ8X7tau kbZUgần nhưhVeG muốcKLZn nghkbZUẹt thở,hVeG tạicKLZ sakbZUo? TạKy8hi sKy8hao bacKLZo nhVeGhiêu nămKy8h trhVeGôi quhVeGa kbZUrồi mớihVeG nó8X7ti vkbZUới t8X7tôi nhữkbZUng điềukbZU này?

1. ĐãcKLZ lkbZUâu khKy8hông hVeGgặp, akbZUnh kbZUvẫn k8X7thỏe chứ

Tiêu VihVeGễn đứngcKLZ tr8X7tước mặKy8ht tôKy8hi, c8X7tười nó8X7ti: “cKLZĐiền Ky8hKhả Lạc,cKLZ kbZUanh bikbZUết nKy8hgay lkbZUà Ky8hem 8X7tmà, e8X7tm kbZUkhông ng8X7tờ đưKy8hợc lcKLZà ahVeGnh 8X7tphải không?”

Tôi khôhVeGng kiềcKLZm chế8X7t đượchVeG nỗiKy8h cKLZxúc đkbZUộng trkbZUong lòng,kbZU hVeGngay cảcKLZ giọngKy8h nkbZUói cKy8hũng rcKLZun lậphVeG cậpkbZU, “TikbZUêu Viễn!hVeG LKy8hà ancKLZh thkbZUật sao?”

“Nếu là8X7t gi8X7tả cKLZcho đổiKy8h cKLZlại. ĐúngkbZU làhVeG cKLZanh đây”.Ky8h AkbZUnh Ky8hkéo thVeGay tôihVeG lại,Ky8h ấkbZUm hVeGáp. 8X7tRõ rànkbZUg kcKLZhông kbZUphải Ky8hlà mơ.

“Tại sKy8hao Ky8hanh l8X7tại trở8X7t Ky8hthành Tổn8X7tg giámcKLZ sát8X7t kkbZUỹ 8X7tthuật chứhVeG?” ThVeGôi hcKLZỏi. AkbZUnh xuấtcKLZ ngcKLZoại mớkbZUi hKy8hơn Ky8hbốn nămkbZU, nhankbZUh 8X7tnhất cũngKy8h chkbZUỉ cKLZvừa họccKLZ xkbZUong chươ8X7tng trìnhVeGh tcKLZiến sĩ.

“Chuyện nàcKLZy rấthVeG dàikbZU hVeGdòng, 8X7tcó dhVeGịp ancKLZh sẽ8X7t khVeGể chcKLZo eKy8hm nghe”.hVeG cKLZTiêu ViễnKy8h nhhVeGìn tôkbZUi cườicKLZ, rồcKLZi khôncKLZg nhVeGói Ky8hthêm Ky8hgì nữa.

Ngồi tKy8hrong phò8X7tng làm8X7t cKLZviệc củKy8ha Ti8X7têu ViễkbZUn, nghVeGhe tikbZUếng nKy8hhạc d8X7tu dư8X7tơng, Ky8hnhấm nhákbZUp vịKy8h hVeGtrà sữaKy8h thơcKLZm nồnKy8hg, Ky8hhai đứa8X7t nhìkbZUn nhacKLZu kkbZUhông nóicKLZ n8X7tên l8X7tời, tcKLZôi cảhVeGm thấkbZUy đâyKy8h ccKLZhính lhVeGà hVeGtột cùngkbZU 8X7tcủa hạnh8X7t Ky8hphúc rồi!

 Bao nkbZUăm hVeGqua, tấtcKLZ cảhVeG Ky8hchờ đợi,8X7t tấtkbZU cảKy8h hVeGnhung nh8X7tớ đcKLZều hộihVeG tụ8X7t lại8X7t ở8X7t cKy8hái 8X7tnhìn đắmhVeG cKLZđuối, kbZUcon ngư8X7tơi củacKLZ tôi8X7t kKy8hhẽ chuyển8X7t độnghVeG nkbZUhẹ hVeGvề Ky8hphía đuô8X7ti mắt.

Tiêu ViễnhVeG nhKy8hìn tôikbZU, nhíu8X7t mày,hVeG kbZU“Khả, mắtKy8h e8X7tm khôhVeGng ổncKLZ à?kbZU TạhVeGi s8X7tao 8X7tánh mắtKy8h lkbZUạ vậy?”

My GodKy8h! T8X7tiêu VhVeGiễn ơhVeGi, cKLZchẳng lKy8hẽ hVeGanh khôKy8hng bhVeGiết thhVeGế nhVeGào hVeGlà liếckbZU mắtcKLZ kbZUđưa tìnhhVeG hVeGsao? HakbZUy hVeGlà độnkbZUg táKy8hc Ky8hdiễn xuất8X7t củakbZU tôihVeG qkbZUuá kém?

“Đâu cKLZcó, chKy8hỉ làkbZU eKy8hm… chhVeGỉ 8X7tlà… cKy8hhưa kbZUngủ đủcKLZ giấccKLZ, m8X7tắt hkbZUơi mỏihVeG”. TôkbZUi Ky8hấp úng.

“Sau nàkbZUy, bKy8huổi thVeGối t8X7trước 8X7tkhi đihVeG nghVeGủ uốngcKLZ tKy8hrà hVeGít tcKLZhôi, uốngcKLZ sữahVeG tươcKLZi nh8X7tiều vàKy8ho”. 8X7tTiêu ViễncKLZ dịuhVeG 8X7tdàng cườiKy8h nóikbZU với8X7t tôi.

Tổng giámkbZU sáhVeGt kKy8hỹ thuhVeGật vừcKLZa yKy8hên vị,8X7t PhókbZU tổnKy8hg giámkbZU s8X7tát kcKLZỹ thkbZUuật đkbZUã xuấcKLZt hiệncKLZ ngcKLZay –hVeG đhVeGây q8X7tuả đúcKLZng làcKLZ cKLZmột đại8X7t m8X7tỹ Ky8hnhân. NcKLZghe n8X7tói làKy8h cháukbZU gKy8hái củahVeG ChVeGục t8X7trưởng, kbZUlà t8X7trí thứchVeG hVeGcao ởKy8h nướchVeG ngoàKy8hi về,hVeG kbZUlàm chKy8ho cKy8hác cKLZanh chànKy8hg độchVeG 8X7tthân cứkbZU kbZUphải xúmhVeG xhVeGít hVeGvây quanh.

Đại Ky8hmỹ n8X7thân nhìkbZUn cácKy8h chà8X7tng traKy8hi trhVeGong thVeGổ dựhVeG Ky8hán bằnghVeG Ky8hnửa chVeGon mắt,Ky8h hVeGduy hVeGchỉ đốikbZU vớicKLZ Ti8X7têu VihVeGễn lkbZUại tỏ8X7t kbZUra ânkbZU ckbZUần hVeGquá mứkbZUc. Ky8hTôi tKy8hhấy vậycKLZ 8X7ttrong lònKy8hg cKLZrất lcKLZo hVeGsợ, bảcKLZn tcKLZhân 8X7ttôi vốnhVeG khonkbZUg hVeGcó s8X7tức ckbZUạnh tr8X7tanh gkbZUì, kbZUbây 8X7tgiờ ghVeGặp pKy8hhải đốicKLZ thủkbZU mạnhhVeG nhưhVeG vậy,8X7t Ky8hxem rkbZUa ônghVeG trờikbZU đacKLZng thửKy8h thácKy8hh 8X7ttôi đây!

Mặc dùcKLZ ởhVeG ccKLZùng mộkbZUt tổcKLZ vcKLZới TikbZUêu VcKLZiễn, Ky8hnhưng cơhVeG 8X7thội g8X7tặp hVeGgỡ khô8X7tng 8X7tnhiều. CKy8hó lkbZUúc đi8X7t ngancKLZg qu8X7ta vănkbZU pkbZUhòng củkbZUa anh8X7t, t8X7tôi khôncKLZg kKy8hìm cKLZchế cKLZđược phVeGhải li8X7tếc mắt8X7t 8X7tnhìn vKy8hào, tkbZUoàn thấhVeGy Ti8X7têu ViễhVeGn cKLZđang chăkbZUm cKLZchú nghiêcKLZn cứKy8hu bảncKLZ vhVeGẽ dự8X7t án.

Một hôm,kbZU TiKy8hểu 8X7tLưu –cKLZ cùngcKLZ phòcKLZng lhVeGàm việcKLZc vớkbZUi tôi8X7t, độtcKLZ kbZUnhiên hỏKy8hi: “ChịKy8h kbZUĐiền, cKy8hó phảiKy8h chịKy8h có8X7t 8X7tý vKy8hới TcKLZổng giámKy8h sátcKLZ 8X7tkỹ hVeGthuật ThVeGiêu không?”

Tôi đa8X7tng kbZUuống trhVeGà, phụthVeG hếtcKLZ Ky8hcả nưKy8hớc r8X7ta ngo8X7tài: “Xi8X7tn lcKLZỗi, tôhVeGi 8X7tbị sặc!”hVeG TôihVeG vkbZUội vàngkbZU lấykbZU khkbZUăn lcKLZau bàn.

“Điều đócKLZ hVeGcó 8X7tgì phảiKy8h xấkbZUu hổ8X7t chứ?hVeG SáuKy8h chị8X7t 8X7tem gáikbZU ở8X7t tổ8X7t hVeGchúng tcKLZa đều8X7t 8X7tthầm yêukbZU TổncKLZg ghVeGiám sát8X7t kỹKy8h thuậtcKLZ Tiê8X7tu màKy8h”. TihVeGểu cKLZLưu tiến8X7t Ky8hhành phânKy8h tíkbZUch cụcKLZ cKLZthể, “Nhưng8X7t màhVeG nhìKy8hn ưukbZU thế8X7t củacKLZ PhkbZUó tKy8hổng gicKLZám skbZUát cKLZkỹ thKy8huật NKy8hgô hVeGcao ncKLZhư vậkbZUy, cKLZem cả8X7tm thkbZUấy hVeGchúng hVeGta vố8X7tn đKy8hều chẳn8X7tg hVeGcó cKLZcơ hội!”

Tôi ncKLZghe mKy8hà l8X7tòng 8X7tquặn tcKLZhắt, kbZUthử nghĩcKLZ xemkbZU, từnghVeG lKy8hà Ky8hngười yêkbZUu chínhVeGh Ky8hthức kbZUcủa mì8X7tnh, bảo8X7t bốihVeG ri8X7têng của8X7t Ky8hcá nhân,hVeG bKy8hây ghVeGiờ phải8X7t Ky8hđem r8X7ta đkbZUể phânkbZU cKy8hhia vớ8X7ti mọikbZU ngườkbZUi, lhVeGại bịhVeG pháhVeGn đoáncKLZ kbZUcuối ccKLZùng sẽkbZU r8X7tơi Ky8hvào cKLZtay nghVeGười khác,8X7t cKLZtâm trạ8X7tng cóKy8h hVeGthoải máiKy8h đcKLZược khônghVeG chứ?

Hết hVeGgiờ làcKLZm, TiêKy8hu ViễnKy8h bảoKy8h tôiKy8h đkbZUợi anhVeGh đểKy8h đkbZUi ăkbZUn t8X7tối ckbZUùng, tôcKLZi cảmcKLZ thấKy8hy tâhVeGm trạcKLZng hVeGbuồn bự8X7tc, kbZUnên đkbZUã đạpkbZU xcKLZe vhVeGề trước.

Tôi làKy8h ngưkbZUời khô8X7tng chkbZUỉ kbZUkhông có8X7t scKLZức cạnhKy8h tranh8X7t, kbZUmà chVeGòn khôKy8hng chVeGó Ky8hchút tựcKLZ ti8X7tn nào.

Đi đượkbZUc nửahVeG cKLZđường, lhVeGại hốihVeG hận,kbZU ngườcKLZi cKLZkhác nhVeGgưỡng mộcKLZ kbZUanh, đcKLZâu phcKLZải lhVeGỗi củakbZU anh.

Tội nghiệpcKLZ c8X7tho Ti8X7têu 8X7tViễn, cóKy8h phải8X7t kbZUtôi kbZUđã khônkbZUg tkbZUhông cảmkbZU chkbZUo anhVeGh rồi?

Thế làhVeG l8X7tại vòhVeGng hVeGxe qua8X7ty lại,hVeG đạ8X7tp nhưkbZU bhVeGay, suýcKLZt ckbZUhút nữa8X7t đâm8X7t sầmcKLZ 8X7tvào quầKy8hy trựcKy8h bạkbZUn 8X7tnằm hVeGở cửhVeGa hVeGchính củahVeG Cục.

Chạy Ky8hqua Ky8hcửa chícKLZnh, bkbZUác thVeGhường hVeGtrực gihVeGả hỏi:hVeG “Tại8X7t sacKLZo lạihVeG qkbZUuay Ky8hlại vậy?”

“Cháu lhVeGàm rơiKy8h đhVeGồ, mộtkbZU kbZUmón đồcKLZ rấthVeG qu8X7tan thVeGrọng!” TôiKy8h Ky8hnói, shVeGau đcKLZó c8X7thạy vộikbZU vhVeGề phkbZUía 8X7tvăn phòKy8hng 8X7tcủa TKy8hiêu Viễn.

Cửa hVeGphòng 8X7tkhép hờ,hVeG bê8X7tn Ky8htrong thấ8X7tp thoángKy8h pkbZUhát rhVeGa tiếhVeGng Ky8hkhóc nghVeGhẹn ngào.

Văn phòKy8hng 8X7tcủa TiêcKLZu ViễKy8hn tạ8X7ti scKLZao cókbZU nKy8hgười 8X7tkhóc? LạihVeG lKy8hà hVeGâm thanKy8hh chVeGủa cô8X7t cKLZgái trẻ.

Tôi dừnkbZUg kbZUbước, khôn8X7tg kbZUbiết cKLZcó nênhVeG vàoKy8h Ky8hhay không.

“Đừng kh8X7tóc hVeGnữa, akbZUnh đcKLZưa cKLZem đKy8hi 8X7tăn c8X7thút gìcKLZ 8X7tnhé!” hVeGTôi cKLZnghe giọnKy8hg TicKLZêu ViễncKLZ dkbZUịu dkbZUàng, âKy8hm thaKy8hnh ấKy8hy, cKy8hhỉ cócKLZ thhVeGể lcKLZà dànkbZUh 8X7tcho ngưkbZUời yhVeGêu mKy8hới vậyKy8h chKy8hứ? B8X7tiết TKy8hiêu VihVeGễn đã8X7t lâu,hVeG an8X7th cũnkbZUg chưaKy8h bacKLZo ghVeGiờ dKy8hỗ d8X7tành 8X7ttôi n8X7thư thế.

Sau đó,Ky8h tôKy8hi nKy8hghe thấyKy8h cKLZtiếng anKy8hh tkbZUhu dọnhVeG đồ8X7t kbZUđạc, tcKLZiếng đócKLZng nKy8hgăn kéo.

Đưa kbZUcô ấ8X7ty đihVeG ăcKLZn? TiêuKy8h Viễ8X7tn chẳngcKLZ pcKLZhải hẹ8X7tn tốikbZU nacKLZy điKy8h ănhVeG cùkbZUng tôKy8hi 8X7tsao, 8X7ttại hVeGsao bâ8X7ty giờ8X7t lạikbZU đổcKLZi thành8X7t kbZUđưa ngKy8hười kháhVeGc đi?

Khi nhcKLZìn cKLZvào phòcKLZng anhhVeG, khhVeGông phảicKLZ ahVeGi kháckbZU, chínhcKLZ cKLZlà PhócKLZ 8X7ttổng hVeGgiám cKLZsát 8X7tkỹ thuậ8X7tt 8X7txinh 8X7tđẹp NKy8hgô Duyệt8X7t, cKLZđầu t8X7tôi cảKy8hm cKLZtháy chohVeGáng váng.

Tôi hVeGđứng shVeGau phía8X7t Ky8hcầu kbZUthang, nh8X7tìn bóngcKLZ họKy8h Ky8hdìu nhaKy8hu đKy8hi khKy8huất, chỉKy8h biết8X7t thkbZUẫn thờkbZU ncKLZhư ngưkbZUời cKLZmất hồn.

Lúc kbZUbước xuốngcKLZ 8X7tcầu 8X7tthang, bákbZUc thườcKLZng hVeGtrực gicKLZà vẫnkbZU ở8X7t 8X7tđó, nhiệtKy8h kbZUtình h8X7tỏi thcKLZăm “8X7tTìm thấyKy8h Ky8hđồ chưhVeGa cháu?”

“Chưa ạ!”

Có nêkbZUn chVeGoi nhưcKLZ cKLZtôi hVeGđã macKLZng nó8X7t t8X7tặng ckbZUho Ky8hngười kháccKLZ rồhVeGi kkbZUhông? kbZUHay 8X7tnói l8X7tà Ky8hnó tựKy8h chKy8hạy mất?

Ngày tcKLZhứ hVeGhai điKy8h làmhVeG, TicKLZêu VicKLZễn ncKLZhìn Ky8hthấy tôkbZUi, 8X7tmỉm cườikbZU thVeGự nhiên,cKLZ nhưng8X7t tcKLZôi lạiKy8h cảmKy8h thấy8X7t nụ8X7t cườihVeG kbZUấy cựcKLZc kỳ8X7t kbZUxa cách,kbZU tưởngcKLZ nhcKLZư bị8X7t ngăncKLZ ccKLZách bởihVeG mKy8hột thếhVeG giớcKLZi mờcKLZ sương.

“Bảo eKy8hm đợikbZU acKLZnh, mà8X7t lạiKy8h tự8X7t b8X7tỏ hVeGvề trhVeGước!” AcKLZnh n8X7tói như8X7t khô8X7tng hềhVeG cKLZcó chuyKy8hện gì.

“Xin lkbZUỗi, 8X7tem bận!”hVeG cKLZTôi kbZUkhông cKLZcười nổi,hVeG chhVeGỉ hVeGcó thể8X7t giảkbZU kbZUvờ Ky8hnhìn đkbZUi chVeGhỗ k8X7thác. AcKLZnh ckbZUhắc chắncKLZ khôn8X7tg biếtKy8h cKLZtôi 8X7tđã qukbZUay trởhVeG lại,8X7t còhVeGn cKLZđược cKLZxem mộtcKLZ cảnkbZUh hVeGtượng khôngcKLZ ncKLZên xem.

“Ai làmhVeG 8X7tem khôngcKLZ Ky8hvui rKy8hồi?” ThVeGiêu ViễnhVeG nhìncKLZ thVeGôi, kbZUngữ khhVeGí khkbZUá th8X7tận trọng.

Tự nhVeGhiên ncKLZhớ lạihVeG mấyKy8h nămcKLZ trưhVeGớc t8X7tôi ghe8X7tn bóngKy8h ghe8X7tn ghVeGió, nhìncKLZ acKLZnh vhVeGà mộtKy8h bạnKy8h hVeGnữ tr8X7tong lhVeGớp ngồihVeG cùnhVeGg hVeGnhau, liềnhVeG bỏ8X7t chạyKy8h kbZUra khỏikbZU phònkbZUg học,hVeG skbZUau kbZUđó ahVeGnh chKy8hạy thecKLZo 8X7tkéo tKy8hay tôi8X7t 8X7tlại nóiKy8h: “Đ8X7tồ ngốc,8X7t an8X7th cKLZthích em!”

Đồ 8X7tngốc! TôicKLZ Ky8hđúng làcKLZ đồhVeG ngố8X7tc, lú8X7tc nkbZUào cũkbZUng 8X7tngây thơKy8h tkbZUin tưởncKLZg cKLZrằng, hVeGxa kbZUnhau chừngKy8h ấyKy8h khoảncKLZg thờcKLZi gihVeGan cKLZvà khôn8X7tg giankbZU, chúngKy8h tôiKy8h đềucKLZ cKLZsẽ khônghVeG thahVeGy đổi.

Sự thVeGhật đúhVeGng làhVeG cKLZtàn khốccKLZ. cKLZChúng tôcKLZi đãkbZU 8X7tthay đổikbZU rồikbZU, cKLZtất cảkbZU mọi8X7t thKy8hứ đều8X7t kbZUkhông thểhVeG nKy8hhư trướhVeGc đượ8X7tc nữa.

Công việKy8hc tkbZUrong TcKLZổ 8X7tdự á8X7tn 8X7trất bhVeGận kbZUrộn, tôicKLZ 8X7tvà kbZUTiêu ViễnKy8h dkbZUù cóKy8h đụhVeGng nhaKy8hu, Ky8hcũng kkbZUhông nkbZUói hVeGđược kbZUlời nào.

Theo quakbZUn sKy8hát củakbZU TKy8hiểu Lưu,cKLZ “Ky8hTổng gcKLZiám Ky8hsát TicKLZêu kbZUmấy hhVeGôm 8X7tnay t8X7tâm cKLZtrạng khônghVeG tốt8X7t lắm!”

“Nhà nướhVeGc trảhVeG bKy8hao kbZUnhiêu lưkbZUơng 8X7tcho emkbZU, đểkbZU e8X7tm qukbZUan tâmKy8h đếnkbZU cảhVeG tâcKLZm tcKLZrạng c8X7tủa tổnKy8hg giámKy8h sátKy8h kbZUkỹ kbZUthuật sao?”

“Em Ky8hbuôn chuyệ8X7tn ccKLZhút khKy8hông đượckbZU à?8X7t MấcKLZy hôhVeGm Ky8hnay tíncKLZh khkbZUí ccKLZhị kbZUdữ dkbZUằn quákbZU! Ch8X7tú kbZUý chcKLZút, đừng8X7t đ8X7tể kbZUbước vcKLZào thờihVeG kỳKy8h kbZUtiền m8X7tãn ki8X7tnh 8X7tsớm đấy!”

“Nghe kbZUnói, n8X7tgười bướcKy8h vKy8hào t8X7thời khVeGỳ ti8X7tền mãncKLZ kinkbZUh 8X7tthường th8X7tích luycKLZên Ky8hthuyên! 8X7tChị chVeGó lu8X7tyên thucKLZyên không?”

Tiểu LhVeGưu vộcKLZi 8X7tngậm mcKLZiệng luôn.

Thiết kế8X7t 8X7tquy hkbZUoạch dựkbZU ánkbZU hìnhcKLZ nhưKy8h gặKy8hp phảhVeGi khóKy8h khăncKLZ, mấhVeGy lầKy8hn tô8X7ti nhìKy8hn tcKLZhấy TicKLZêu V8X7tiễn hoặkbZUc là8X7t ngồKy8hi cKLZđăm chiêu8X7t trcKLZước bàkbZUn lcKLZàm việcKy8h, hokbZUặc lạihVeG đứngcKLZ trầmhVeG cKLZngâm mấkbZUy gkbZUiờ liềkbZUn ởhVeG Ky8hphòng húKy8ht thuốc.

Nhìn bộKy8h dạkbZUng 8X7tcô độcKy8h sukbZUy cKLZtư chVeGủa hVeGanh hVeGnhư vậyKy8h tKy8hôi hVeGcảm tKy8hhấy tkbZUhật đau8X7t lcKLZòng, hận8X7t nỗi8X7t mìcKLZnh năhVeGng lực8X7t cóKy8h hạn,Ky8h hVeGkhông Ky8hgiúp đượccKLZ việcKy8h gì.

Tổ dựhVeG ánKy8h mcKLZời đến8X7t mộthVeG chu8X7tyên giKy8ha cKLZđầy 8X7tquyền Ky8huy –Ky8h GiáKy8ho sưKy8h Điền8X7t DcKLZuy NiêKy8hn, nkbZUghe nóiKy8h ngườikbZU nàcKLZy nổhVeGi tcKLZiếng cảkbZU trênhVeG Ky8hthế 8X7tgiới. Tiêu8X7t Viễ8X7tn vhVeGà NhVeGgô DuyệKy8ht hVeGđứng Ky8hsau ôngKy8h cKLZta, giố8X7tng nh8X7tư cKLZhai côhVeG cậuKy8h 8X7thọc trKy8hò nhỏ.

Tổ trưhVeGởng bảohVeG thVeGôi Ky8htổng hVeGhợp kbZUlại cácKy8h hVeGdữ liệ8X7tu sổhVeG sáKy8hch, trựkbZUc tiếpkbZU mhVeGang đếnKy8h phòngkbZU kcKLZhách VIP.

Lúc tcKLZôi ômcKLZ mộ8X7tt đốngcKLZ cKLZtài likbZUệu dàKy8hy cKLZtiến cKLZvào, g8X7tiáo sưkbZU hVeGĐiền đKy8hang kbZUcùng TkbZUiêu Viễn8X7t thảocKLZ lkbZUuận vKy8hiệc sửakbZU đổkbZUi dựhVeG 8X7tán. ThkbZUấy Ky8htôi Ky8hbước hVeGvào, cKLZTiêu hVeGViễn cacKLZu màcKLZy, đkbZUỡ chồngcKLZ thVeGài likbZUệu trKy8hên tkbZUay tôi,8X7t nói:cKLZ hVeG“Tại hVeGsao kbZUlại đhVeGể mộtkbZU ngcKLZười ôm8X7t nhiềuKy8h đồKy8h thkbZUế hVeGnày? S8X7tau nàyhVeG phảiKy8h bảoKy8h TKy8hiểu LưucKLZ hVeGgiúp ekbZUm đấy”.

Tôi 8X7tlý nhcKLZí “kbZUvâng” mhVeGột tihVeGếng, Ky8hgật gậhVeGt đầukbZU tỏ8X7t cKLZra đápkbZU lạKy8hi. kbZUChút thVeGài likbZUệu n8X7tày Ky8hthì hVeGăn cKLZthua cKLZgì chứ?

Đè nékbZUn ckbZUon ngưkbZUời thườhVeGng Ky8hkhông phải8X7t hVeGlà trọnhVeGg lượnhVeGg, Ky8hmà lạ8X7ti làcKLZ nhữKy8hng gánKy8hh nặKy8hng vhVeGô h8X7tình kia.

Tiêu Vi8X7tễn thânKy8h mậtKy8h kécKLZo t8X7tay tôikbZU, vịhVeG ghVeGiáo 8X7tsư gi8X7tà nkbZUgước mắtKy8h kbZUchằm chằmcKLZ nhVeGhìn cKy8hhúng tôi,hVeG tô8X7ti cKLZvội v8X7tàng Ky8hrút taKy8hy lại,kbZU hVeGđỏ Ky8hmặt, nóikbZU cKLZvới kbZUTiêu Viễn:Ky8h “EmhVeG vềKy8h làm8X7t 8X7tviệc đây”.

“Hết gihVeGờ 8X7tanh đưakbZU eKy8hm vcKLZề!” TkbZUiêu ViễkbZUn cKLZnở nụkbZU cườicKLZ m8X7tà mấkbZUy ngàycKLZ Ky8hrồi hhVeGiếm thấy.

“Không cần!8X7t” McKLZỗi nhVeGgày đềuKy8h Ky8htự đạkbZUp hVeGxe vềcKLZ nhhVeGà, trướccKLZ nkbZUay hVeGcó cầKy8hn acKLZi đưa8X7t vềkbZU đâKy8hu, đã8X7t cKLZthành thóhVeGi quhVeGen rồKy8hi. hVeGVới lcKLZại, Ky8htôi cũng8X7t hVeGkhong kiêucKLZ cKLZsa Ky8hđến 8X7tmức cKLZhết giKy8hờ c8X7tần cKy8hó ngườihVeG kbZUđưa về.

Điều càngkbZU qkbZUuan trọngcKLZ Ky8hhơn kbZUlà TiêuhVeG ViễnhVeG rấhVeGt bận,8X7t rấtKy8h mkbZUệt, tôicKLZ khôngcKLZ đànKy8hh lò8X7tng cKLZđể ancKLZh hết8X7t giờKy8h phhVeGải lcKLZộn mhVeGột vò8X7tng kbZUđưa tKy8hiễn tcKLZôi rkbZUồi kbZUmuộn mới8X7t kbZUvề đưhVeGợc đếnhVeG nhà.

Tiêu ViễncKLZ thở8X7t dkbZUài, “KhảcKLZ Khả,Ky8h đừnghVeG cốKy8h Ky8hý trán8X7th ahVeGnh nữa!”

Buổi trưa8X7t đcKLZến pkbZUhòng giảicKLZ lcKLZao lấyhVeG nước,cKLZ nhìkbZUn thấycKLZ giáocKLZ scKLZư ĐiềhVeGn DKy8huy kbZUNiên cũncKLZg đcKLZang cKLZpha kbZUtrà, troKy8hng cốckbZU thcKLZủy tkbZUinh đổhVeG đầy8X7t nửacKLZ hVeGcốc cKLZlá 8X7tchè, tôhVeGi khônghVeG khỏkbZUi ki8X7tnh ngạc,Ky8h cKLZ“Bác chKy8ho nhiềukbZU lhVeGá chkbZUè tkbZUhế, cóKy8h sợhVeG đắngKy8h quhVeGá khôhVeGng ạ?”

“Uống cKLZquen rồi8X7t”. ÔnhVeGg cườkbZUi thấycKLZ thật8X7t th8X7tân thiết,Ky8h khiến8X7t nhVeGgười thVeGa 8X7tcó hVeGcảm giá8X7tc kbZUquen thuộc.

Ông phkbZUa trkbZUà xoncKLZg khcKLZông rờikbZU đi,8X7t kbZUmà vhVeGãn đkbZUứng ởkbZU ph8X7tòng giảcKLZi l8X7tao nhìhVeGn t8X7tôi lấkbZUy nước,kbZU “CôKy8h béhVeG, ccKLZháu ykbZUêu 8X7tTiêu ViễcKLZn hả?”

Tôi giậtKy8h mìnhcKLZ kbZUlàm b8X7tàn ta8X7ty đcKLZang cầmKy8h pkbZUhích nhVeGước ruKy8hng hVeGlên, nướckbZU sôkbZUi tro8X7tng kbZUbình rKy8hót kbZUxuống lkbZUàm ng8X7tón tacKLZy bkbZUị giộikbZU hVeGbỏng rát.

Vị giákbZUo kbZUsư kbZUgià nhhVeGanh mắthVeG nkbZUhanh taykbZU, lihVeGền đcKLZóng n8X7tgay vòKy8hi nưcKLZớc n8X7tóng lại,hVeG hVeGkéo 8X7ttay tcKLZôi sancKLZg vòicKLZ nưcKLZớc lạ8X7tnh vặnhVeG xhVeGuống, đkbZUể giả8X7tm bớthVeG skbZUự đau8X7t rát.

Mắt tôi8X7t ngânhVeG ngấnhVeG lệ,Ky8h tro8X7tng lcKLZòng cKy8hười thầm:8X7t XcKLZem ra8X7t, tínhVeGh hVeGnhiều chuyệhVeGn chVeGũng khVeGhông hềkbZU giớiKy8h hcKLZạn hVeGlứa tuổi.

Lấy nướ8X7tc xongKy8h, ghVeGiáo sưhVeG ĐiềnkbZU giúcKLZp tôikbZU xáchVeGh phkbZUích 8X7tnước vềcKLZ phòngcKLZ làm8X7t vihVeGệc, kbZUTiểu L8X7tưu kbZUnhìn thấkbZUy nkbZUói: “TrờhVeGi ạhVeG, chịcKLZ ĐiềkbZUn, sKy8hao chị8X7t lạikbZU cKLZđể ônKy8hg hVeGấy xáchkbZU phkbZUích nướccKLZ chcKLZứ? ChịKy8h biếtkbZU ônghVeG ấ8X7ty lKy8hà ahVeGi không?”

“Giáo sưcKLZ ĐiềncKLZ DuKy8hy Niên”.

“Biết rồicKLZ cònhVeG để8X7t ôKy8hng kbZUấy xcKLZách hộhVeG ccKLZhị pkbZUhích là8X7t sao?”kbZU TiểKy8hu LưkbZUu sukbZUýt nữakbZU c8X7táu lêhVeGn vớikbZU tôi,kbZU Ky8h“Cục trưởnkbZUg củcKLZa chKy8húng t8X7ta 8X7tmời đếhVeGn làKy8h kháchcKLZ VkbZUIP, làhVeG chuyhVeGên gikbZUa dcKLZự ánkbZU, là8X7t đcKLZại 8X7tthụ củacKLZ giKy8hới 8X7tkhoa họcKLZc điệncKLZ tử”.

“Chẳng q8X7tua chỉ8X7t Ky8hlà nhờ8X7t cKLZông ấykbZU cKLZxách hộKy8h 8X7tchị phhVeGích nưkbZUớc thKy8hôi m8X7tà!” M8X7tà ckbZUhính 8X7tông tựhVeG ngKy8huyện đấyhVeG chứKy8h, nócKLZi n8X7tào làKy8h tahVeGy tôhVeGi Ky8hbị bỏ8X7tng rồi,8X7t đkbZUó ccKLZũng lcKLZà tkbZUrách nhiệcKLZm ccKLZủa ônKy8hg ấy.

Chị còkbZUn mKy8huốn hVeGnhờ ôn8X7tg kbZUấy làmkbZU cKLZgì hVeGnữa? kbZUGiúp ccKLZhị quét8X7t nhàhVeG àcKLZ?” TiểcKLZu kbZULưu ncKLZhìn tcKLZôi ccKLZhế giễuhVeG, “Ky8hXúc phhVeGạm 8X7tông ấyhVeG l8X7tà tộKy8hi cKLZkhông thểhVeG tKy8hha đượhVeGc đâu”.

Nhưng tcKLZôi đ8X7tâu Ky8hmuốn kbZUxúc phKy8hạm ôncKLZg, mKy8hà một8X7t vcKLZị giáohVeG cKLZsư, kbZUchuyên giKy8ha kbZUcó thâ8X7tn phậhVeGn đKy8hịa vịkbZU nhưKy8h thếhVeG cũnhVeGg sẽcKLZ khôngcKLZ tkbZUhể nhậnhVeG hVeGra mộcKLZt nkbZUhân vcKLZiên vănhVeG pkbZUhòng cKLZbình thKy8hường nhưhVeG tôicKLZ đâu.

Có l8X7tẽ, vừhVeGa kbZUquay đikbZU, ôncKLZg vốKy8hn đãhVeG khKy8hong n8X7thớ đượhVeGc tô8X7ti lKy8hà 8X7tai rồi.

Hết giờhVeG làm,8X7t đhVeGi qKy8hua 8X7tsiêu t8X7thị Ky8hCarrefour, cKLZtôi mu8X7ta mộkbZUt đốngKy8h hVeGđồ 8X7tlinh tinh.

Khi tôcKLZi xáchVeGh gcKLZiỏ hVeGhàng 8X7tđi 8X7tra phcKLZía ngKy8hoài cKLZthì nhìnkbZU 8X7tthấy 8X7tTiêu cKLZViễn. VừhVeGa định8X7t gọikbZU cKLZanh, ngưcKLZời bỗngcKLZ cứngkbZU Ky8hđờ 8X7tkhông thcKLZốt đượccKLZ cKLZra lời,hVeG 8X7tbởi vìkbZU NkbZUgô DuyKy8hệt vàkbZU hVeGanh đi8X7t cùnKy8hg nhau.

Anh kbZUbắt kbZUđầu đhVeGưa 8X7tcô đi8X7t l8X7tượn Ky8hsiêu thịkbZU từcKLZ bhVeGao giờ?hVeG Dáng8X7t vkbZUẻ chămkbZU sóccKLZ hVeGchở chkbZUe ckbZUô ấycKLZ. hVeGNhìn kbZUxe muhVeGa cKLZđồ cKy8hủa Ky8hhọ, xếp8X7t đầy8X7t nhữkbZUng kbZUvật dụnKy8hg gi8X7ta đình.

Mũi Ky8htôi cacKLZy kbZUxè, nhặthVeG bừhVeGa mkbZUấy cKLZthứ rồicKLZ vKy8hội vàhVeGng chạcKLZy rhVeGa ngoài.

Ngô DuyệKy8ht đkbZUã nhìnkbZU thấyhVeG Ky8htôi, “TiểukbZU K8X7thả? Ti8X7tểu Khả?”Ky8h Cô8X7t ấ8X7ty g8X7tọi tôi8X7t, âmkbZU 8X7tthanh dKy8hịu dàn8X7tg 8X7ttrang hVeGnhã, uyểnkbZU chuyểnkbZU vhVeGà dễKy8h chịu,cKLZ khiếnKy8h chVeGho ở8X7t giữakbZU đácKLZm đôn8X7tg hKy8huyên náKy8ho vẫ8X7tn c8X7tó thểhVeG nổi8X7t rkbZUõ lêncKLZ giKy8họng hVeGnói đặccKLZ biệt.

“Tiểu KkbZUhả, hVeGem cũn8X7tg đếnhVeG đ8X7tây Ky8hmua đồcKLZ à?”hVeG cKLZTiêu VhVeGiễn n8X7thìn thVeGôi b8X7tối rối,cKLZ vẻ8X7t mặthVeG hVeGcó 8X7tchút l8X7to lắng.

Tôi khôngkbZU đếKy8hn hVeGthì cKy8hó 8X7tthể nkbZUhìn thấycKLZ hVeGanh vkbZUà Phó8X7t tổng8X7t g8X7tiám sátkbZU xinhVeGh 8X7tđẹp ânhVeG ânkbZU áihVeG cKLZái bênkbZU kbZUnhau khôKy8hng chứ?8X7t cKLZĐã tứcKy8h 8X7tgiận rồi,cKLZ cũ8X7tng chẳngkbZU nhìKy8hn cKLZanh nữa,hVeG chỉKy8h hVeGnói vớkbZUi N8X7tgô DuyệhVeGt: “ChàokbZU Ph8X7tó tổng8X7t giáKy8hm scKLZát, thKy8hật hVeGtình Ky8hcờ ạ!”

“Gọi kbZUtôi lhVeGà NkbZUgô 8X7tDuyệt thôcKLZi, bâyhVeG gkbZUiờ Ky8hhết giờ8X7t làcKLZm rcKLZồi mà8X7t!” Cô8X7t thVeGa kéo8X7t hVeGtay cKLZtôi cKLZtỏ rhVeGa cKLZrất thâhVeGn tình.

Tôi vẫKy8hn lịcKLZch sựhVeG cKLZmỉm cườicKLZ, nhìnKy8h Ky8hcô và8X7t TiêucKLZ Viễn.

Thần sắhVeGc của8X7t Ti8X7têu cKLZViễn lạikbZU rất8X7t ủkbZU dột.

 

2. TạKy8hi sacKLZo cứhVeG xuấtcKLZ hiệKy8hn lú8X7tc tôkbZUi nhế8X7tch nháhVeGc nhất

Ra khỏicKLZ siêkbZUu Ky8hthị, nướchVeG 8X7tmắt tôcKLZi kbZUđã khKy8hông cầmkbZU 8X7tđược nữa,8X7t vỡkbZU òa.

Tôi xákbZUch túKy8hi tkbZUo 8X7ttúi nhỏ8X7t điKy8h q8X7tua cầu8X7t vượ8X7tt, ncKLZhìn xuống8X7t dư8X7tới cKLZchân cKy8hầu, Ky8hxe cKLZcộ 8X7tnườm nượhVeGp, cKLZtự nhiêKy8hn đ8X7tứng lại.Ky8h Nế8X7tu nhảKy8hy tKy8hừ tkbZUrên nà8X7ty xuống8X7t kbZUcó lẽhVeG 8X7tsẽ chếkbZUt rấhVeGt t8X7thảm nhỉhVeG? Chắ8X7tc chắnkbZU ckbZUơ thểhVeG kbZUsẽ cKLZđầy má8X7tu 8X7tme, nkbZUát bét?Ky8h NhVeGói khôhVeGng chVeGhừng, cKLZlúc đó8X7t ókbZUc ckbZUòn bắhVeGn phụcKLZt 8X7tvào ngườikbZU cKLZđi đườngkbZU kbZUcũng nên.

Cứ tưởnhVeGg tKy8hượng Ky8hvậy, đãkbZU thấyhVeG ghêKy8h rợnkbZU hVeGhết cả8X7t người.

Có kbZUlẽ tcKLZừ cổhVeG chhVeGí ki8X7tm, t8X7tôi làhVeG ngườihVeG đầu8X7t tiênKy8h Ky8hlại bịKy8h chín8X7th Ky8hý tưởng8X7t củaKy8h mìnhKy8h dKy8họa hVeGcho 8X7tsợ phácKLZt th8X7tét lên.

Để ckbZUho khôngcKLZ phảiKy8h nhVeGghĩ đếnkbZU mối8X7t quahVeGn hệ8X7t củakbZU Tiê8X7tu VhVeGiễn vkbZUà 8X7tNgô Ky8hDuyệt cKLZnữa, tôcKLZi vộicKLZ 8X7tvàng tcKLZìm mộtkbZU nơ8X7ti 8X7tan toà8X7tn lcKLZẩn Ky8htrốn, kbZUcàng 8X7tkín đáohVeG cKy8hàng tốt!

Đối cKLZdiện s8X7tiêu hVeGthị hVeGcó một8X7t qucKLZán StarbuckshVeG, khVeGhông giaKy8hn tahVeGo nKy8hhã, cKLZphục vhVeGụ cKy8hhuyên ngcKLZhiệp. TôikbZU gọihVeG mộtKy8h thVeGách capuccinKy8ho cùncKLZg vớ8X7ti móKy8hn trángkbZU miệng.

Vị thơ8X7tm nhVeGgon củcKLZa m8X7tón ăn8X7t làmKy8h cKLZtâm thVeGrạng tôkbZUi tốtKy8h hKy8hơn, giữahVeG ncKLZền âmKy8h n8X7thạc dKy8hịu n8X7thẹ khiếnKy8h cKLZtôi dầnKy8h cKLZdần cảmkbZU hVeGthấy t8X7thư tkbZUhái trở8X7t lại.

“Thưa cKLZcô, cócKLZ 8X7tcần kkbZUhăn gicKLZấy kKy8hhông ạkbZU?” NhâcKLZn viêcKLZn pKy8hhục vụhVeG Ky8hlễ kbZUphép đứngcKLZ bêkbZUn cạnh.

“Không 8X7tcần, cámKy8h ơKy8hn!” Tô8X7ti hVeGvô tkbZUhức đưacKLZ tcKLZay lênkbZU hVeGlau Ky8hmặt, hVeGtoàn làkbZU nướcKLZc mắt.hVeG TạiKy8h sa8X7to tôhVeGi lạkbZUi khó8X7tc chứ?

 “Xin đKy8hừng hVeGngồi 8X7tở đó!”hVeG Tôi8X7t vhVeGừa lkbZUau mcKLZắt vừaKy8h nóicKLZ vớiKy8h n8X7tgười đốiKy8h diện,hVeG cKLZkhông chkbZUo ng8X7tồi cù8X7tng tôi.

“Em nghVeGhĩ làcKLZ tôKy8hi muốkbZUn nKy8hgồi sahVeGo? Chỉ8X7t v8X7tì e8X7tm cứhVeG khkbZUóc 8X7tnhư vậyKy8h kbZUmãi, khiếcKLZn chhVeGo tâ8X7tm trạkbZUng tôhVeGi thấKy8hy kbZUrất Ky8hu kbZUuất”. Ngườ8X7ti đốihVeG diệncKLZ nói.

“Chương NgKy8hự, tkbZUại sakbZUo acKLZnh cứkbZU xuấkbZUt hiệnhVeG lúcKLZc tkbZUôi nhkbZUếch nhákbZUc n8X7thất?” Tô8X7ti r8X7tầu rĩhVeG hVeGnói vớikbZU a8X7tnh ta.

“Nhưng màKy8h, kbZUhình 8X7tnhư tôhVeGi cònkbZU nhếchVeGh nháhVeGc hkbZUơn emcKLZ!” AnhVeGh kbZUta nhúKy8hn vKy8hia, hVeGchỉ lcKLZên bộKy8h cohVeGmple cKLZmay đohVeG mà8X7tu trắkbZUng ngàhVeG ckbZUủa mì8X7tnh, tôikbZU mớihVeG phcKLZát Ky8hhiện hVeGra, vừacKLZ nãKy8hy tôhVeGi vôKy8h ý8X7t làmhVeG đkbZUổ chVeGà p8X7thê, ch8X7tất lkbZUỏng Ky8hmàu ncKLZâu đcKLZã ng8X7tấm vàkbZUo kbZUáo anh.

“Đồ 8X7tngốc, tạKy8hi sKy8hao acKLZnh Ky8hlại khôncKLZg hVeGbiết đưcKLZờng tránhcKLZ ra?”

“Nhìn eKy8hm khkbZUóc qKy8huan trọn8X7tg hơnkbZU, Ky8hbởi vìhVeG thậhVeGt kbZUhiếm 8X7tcó”. AkbZUnh tcKLZa lộ8X7t rhVeGa nkbZUụ cườihVeG kbZUtinh ngh8X7tịch, hVeGnhìn tr8X7tông gicKLZống nhhVeGư mộtkbZU đ8X7tứa trkbZUẻ vậy.

“Đi nàhVeGo, tôkbZUi dẫcKLZn ehVeGm đếnkbZU mộkbZUt n8X7tơi v8X7tui vẻ8X7t”. Chương8X7t NghVeGự kbZUkéo tKy8hôi đứncKLZg lên.

“Tôi khôhVeGng đi,hVeG kbZUtôi c8X7tòn cókbZU việc!”cKLZ TôkbZUi muốnKy8h thoátcKLZ rkbZUa kkbZUhỏi 8X7tsự lôkbZUi Ky8hkéo cKLZcủa a8X7tnh ta.

Nghĩ đếnhVeG việc8X7t vừkbZUa rkbZUồi gặhVeGp TiêuhVeG Vi8X7tễn vàcKLZ cKLZNgô Duyệt,kbZU nghĩKy8h cKLZđến hVeGsự ăkbZUn ý8X7t củahVeG họKy8h khkbZUi hVeGở bêcKLZn ncKLZhau, ngKy8hhĩ đcKLZến kbZUsự Ky8hdịu dàKy8hng TiêucKLZ VihVeGễn dànKy8hh kbZUcho ckbZUô tcKLZa… hVeGtất cảhVeG mcKLZọi cá8X7ti kbZUkhác đềkbZUu trở8X7t thà8X7tnh vôhVeG nghĩa.

“Việc gìcKLZ chVeGó thkbZUể Ky8hquan trọcKLZng Ky8hhơn vukbZUi vẻ8X7t chkbZUứ? KhVeGhông đikbZU scKLZẽ tiếhVeGc hVeGđấy nhé”.Ky8h 8X7tAnh Ky8hta cườiKy8h Ky8hnhìn tôi8X7t chKy8hờ đợicKLZ, kbZUtôi t8X7thật khcKLZó màcKLZ phảnhVeG đối.

Tôi cònkbZU chVeGó thkbZUể vu8X7ti kbZUvẻ đượcKy8h kh8X7tông? TạihVeG kbZUsao 8X7tlại cảmkbZU hVeGthấy tron8X7tg lò8X7tng nkbZUặng trĩukbZU nhưkbZU đkbZUeo đákbZU thế8X7t nàycKLZ? TôKy8hi cKLZcố kbZUgắng muốnkbZU vứt8X7t bỏhVeG nócKLZ đikbZU, nhVeGhưng nóhVeG ccKLZứ đi8X7tềm nhiêKy8hn bất8X7t động.

Chương Ng8X7tự hVeGnói khôkbZUng s8X7tai, đâykbZU quả8X7t nhiêncKLZ là8X7t mộtcKLZ hVeGnơi vKy8hui 8X7tvẻ, “mườcKLZi hkbZUai chcKLZốn vui”.

Đáng Ky8htiếc, kbZUtâm trạng8X7t củkbZUa thVeGôi khôhVeGng hòacKLZ nhậcKLZp đưcKLZợc vớikbZU nơkbZUi này.

“Tại 8X7tsao 8X7tlại cKLZcó cáicKLZ tênKy8h nKy8hhư vkbZUậy?” Tô8X7ti rầuKy8h rĩkbZU hỏi.

“Ở 8X7tđây có8X7t mhVeGười hVeGhai t8X7tụ điể8X7tm, mỗcKLZi m8X7tột kbZUchỗ đhVeGều k8X7thiến kbZUngười t8X7ta cKLZvui khôKy8hng biết8X7t chán”cKLZ. Ch8X7tương NgcKLZự giảiKy8h thích.

“Có tkbZUhể là8X7tm ngườiKy8h hVeGta 8X7tquên kbZUđi phVeGhiền muộnkbZU không?8X7t” TôihVeG tỏcKLZ rkbZUa hVeGnghi ngờ.

“Có 8X7tthể, chỉKy8h cầnKy8h kbZUem tựhVeG ngKy8huyện”. CcKLZhương NgựkbZUu nghiêKy8hm tcKLZúc Ky8hnhìn Ky8htôi, Ky8h“Em nKy8hên cKLZlà hVeGmột ng8X7tười hVeGvui vẻkbZU, nhVeGgay đếcKLZn 8X7tcái têncKLZ của8X7t hVeGem cKLZcũng kbZUgọi lkbZUà Ky8hKhả hVeGLạc chVeGơ mà”.

Khả L8X7tạc thìkbZU nhấtkbZU địnhhVeG hVeGcó thểkbZU vucKLZi vẻ8X7t skbZUao? TôikbZU cườihVeG đakbZUu khổ.

Đi l8X7tên cKLZgác vớicKLZ ChươhVeGng NkbZUgự, lậKy8hp tứchVeG Ky8hđã 8X7tcó nhVeGhân vhVeGiên phụccKLZ vụ8X7t đếncKLZ đóncKLZ, luôKy8hn m8X7tiệng chVeGhào “TKy8hổng gcKLZiám đ8X7tốc ChươKy8hng ạ”,cKLZ “TổnghVeG kbZUgiám đcKLZốc ChKy8hương ạ”.Ky8h TôKy8hi xkbZUách nhKy8hững 8X7ttúi tcKLZo túihVeG nhhVeGỏ của8X7t siêuhVeG thị,8X7t th8X7teo saKy8hu ChươngKy8h NkbZUgự giốngkbZU cKLZnhư cKLZmột ngườicKLZ hầu.

Một nhKy8hóm nkbZUgười ăKy8hn cKy8hơm, Ky8hliên tụcKy8h cKLZgọi móKy8hn đkbZUắt tiền,hVeG khVeGhông gọhVeGi nh8X7tững mókbZUn kbZUvừa miệng.

Tôi uống8X7t mhVeGột loạiKy8h nướckbZU ngọthVeG cKLZrất ngonkbZU, kbZUnhưng cKLZlại thấKy8hy hơKy8hi đauhVeG đầu,kbZU “TạicKLZ sKy8hao lạicKLZ thhVeGế? TôkbZUi cócKLZ uốn8X7tg rượ8X7tu đcKLZâu ncKLZhỉ?”Ngửi kỹkbZU mớicKLZ cKLZphát hhVeGiện rhVeGa tkbZUhứ nướchVeG cKLZngọt tcKLZôi vừahVeG mớicKLZ uốcKLZng hVeGlà l8X7toại rưkbZUợu kbZUTây pKy8hha chế.

Ăn xon8X7tg, nKy8hhóm ngườiKy8h kbZUtách Ky8hra mhVeGỗi ng8X7tười mộtKy8h nơicKLZ, giốkbZUng 8X7tnhư kbZUsau k8X7thi xcKLZem xonhVeGg mcKLZột vở8X7t kịcKy8hh vu8X7ti, 8X7tchỉ ckbZUòn lại8X7t 8X7tsự trốnKy8hg rhVeGỗng kbZUvà côkbZU đơn.

“Tôi phảhVeGi hVeGđợi mộKy8ht lKy8húc nữkbZUa mớiKy8h kbZUvề nhhVeGà đhVeGược, khhVeGông thểcKLZ đểcKLZ mKy8hẹ tôcKLZi cKLZbiết tô8X7ti đã8X7t uốngkbZU rượu!”hVeG hVeGTôi dKy8hựa kbZUvào ng8X7tười ChưcKLZơng Ngự,Ky8h v8X7tò vhVeGò 8X7tcái 8X7tđầu kbZUđau nhKy8hức, anKy8hh t8X7ta kbZUcố giữcKLZ lKy8hấy vkbZUai tôi.

“Được!” 8X7tSao 8X7tanh 8X7tta cứcKLZ nKy8hhìn tôicKLZ cườiKy8h chứ.

Về đế8X7tn 8X7tcửa, tôKy8hi lụkbZUc tì8X7tm chhVeGìa kKy8hhóa cKLZtrong tkbZUúi, kbZUsau đókbZU cKLZmở cửa.

Chương NgựkbZU c8X7tứ cườihVeG tôkbZUi, “Tại8X7t sacKLZo lấcKLZy chìhVeGa kkbZUhóa cKLZnhà kbZUem kbZUđể mởkbZU cửcKLZa nhcKLZà tôi?”

“Có cKLZđược không?”cKLZ Ky8hTôi gã8X7ti cKLZgãi đầhVeGu, “DùngKy8h ch8X7tìa khóa8X7t kbZUcủa hVeGanh mởkbZU thhVeGử xem”.

Quả nhiêKy8hn, ankbZUh tKy8ha mởcKLZ đượhVeGc cKy8hửa racKLZ, tkbZUôi đcKLZi Ky8htheo hVeGvào, gụchVeG mKy8hặt xKy8huống s8X7tofa hVeGmà khóKy8hc, “ThVeGại sakbZUo chhVeGìa kKy8hhóa kbZUcủa acKLZnh lạKy8hi có8X7t thểhVeG mởcKLZ ckbZUửa ncKLZhà Ky8htôi ckbZUhứ, màKy8h kbZUsao tôiKy8h lạcKLZi Ky8hkhông mởkbZU được?”

Chương Ky8hNgự ngồi8X7t dướiKy8h thcKLZảm, khôngkbZU chớphVeG mắtcKLZ nhìKy8hn tKy8hôi, “hVeGNgốc ạ,cKLZ k8X7thóc cKy8hái gcKLZì, vKy8hì một8X7t chiếcKLZc ckbZUhìa k8X7thóa saokbZU? 8X7tNgày m8X7tai hVeGđánh ccKLZho 8X7tem mộ8X7tt Ky8hchiếc lcKLZà đượcKy8h chứcKLZ gì”.

“Không phả8X7ti kbZUvì ccKLZhìa khóa!”cKLZ TcKLZôi vẫnkbZU kkbZUhóc, kbZUkhông bicKLZết vìcKLZ kbZUsao, nkbZUước m8X7tắt khônghVeG thKy8hể nàhVeGo cầ8X7tm lạ8X7ti được.

“Thế kbZUlà vcKLZì cákbZUi gì?”

“Vì TiêuKy8h Viễn!Ky8h” TKy8hôi vừhVeGa n8X7tói vừ8X7ta khóc.

Chương 8X7tNgự khKy8hông nóiKy8h gì,kbZU kbZUchâm 8X7tthuốc kbZUlá, ngậmcKLZ trêncKLZ miệng.

Có thể8X7t dkbZUo khóKy8hc mkbZUệt quá,8X7t kbZUtôi nhVeGgáp 8X7tmột Ky8hcái rồiKy8h 8X7tdần dhVeGần ccKLZhìm vhVeGào giấckbZU mơ.

Trong mơ8X7t, kbZUTiêu 8X7tViễn kbZUcứ Ky8hđứng hVeGở tkbZUrên kbZUcao, kbZUtôi 8X7tcố ngkbZUước n8X7thìn th8X7tế Ky8hnào cũnhVeGg kcKLZhông thểkbZU nhì8X7tn được8X7t hVeGvào mắhVeGt anh.

Sáng Ky8hsớm tỉkbZUnh cKLZlại, toàkbZUn hVeGthân ướtcKLZ đẫmhVeG 8X7tmồ hôi,Ky8h uểhVeG ocKLZải vhVeGặn mkbZUình, ngoákbZUc mikbZUệng ngcKLZáp dài.

Vừa Ky8hquay người,kbZU đ8X7tã nhcKLZìn thấyhVeG cKLZmột kbZUgương mKy8hặt Ky8hto cKLZhiện rcKLZa trKy8hong gương.kbZU hVeGMá ơi8X7t, th8X7tì r8X7ta đâyKy8h kkbZUhông phảhVeGi 8X7tlà phòkbZUng ngủ8X7t chVeGủa nhcKLZà mình!

“Tỉnh rồihVeG à?”hVeG 8X7tChương NkbZUgự dángKy8h vẻcKLZ rấcKLZt kbZUthoải mcKLZái xuấhVeGt hiKy8hện trướcKy8h 8X7tmặt tôicKLZ, ankbZUh tkbZUa c8X7tó vcKLZẻ nKy8hhư vừahVeG rửa8X7t mặt,kbZU 8X7ttrên tó8X7tc hVeGcòn đọng8X7t lạikbZU vàhVeGi giọtkbZU nướ8X7tc, trônkbZUg lạikbZU trẻkbZU rkbZUa 8X7tvài tuổKy8hi, chVeGứ cKLZnhư cậu8X7t hVeGcon tra8X7ti lớn8X7t cKLZcủa nhhVeGà hànghVeG xóm.

Thấy tôcKLZi hocKLZảng loạn,kbZU Chương8X7t NgựhVeG nhVeGói: 8X7t“Hôm qkbZUua kbZUem uốngkbZU rượ8X7tu kbZUsay, khhVeGông dámhVeG 8X7tvề 8X7tnhà, ccKLZứ đhVeGòi đếnkbZU chỗcKLZ tôi!”

Trời ơhVeGi, tôcKLZi điênhVeG rồiKy8h sao?

“Bây g8X7tiờ Ky8hmấy ghVeGiờ rò8X7ti?” hVeGTôi hỏikbZU Chương8X7t Ngự.

“7h30”. kbZUAnh ccKLZhỉ đồhVeGng hồkbZU trhVeGên tưkbZUờng nói.

“7h30? ShVeGao kbZUanh không8X7t gọiKy8h tôkbZUi dậyKy8h sớmhVeG 8X7thơn? TKy8hôi sắcKLZp đ8X7tến muộn8X7t rồi”.8X7t TôikbZU nhặhVeGt ákbZUo Ky8hlên rồhVeGi chạycKLZ kbZUra ngoàhVeGi, 8X7tthì kbZUbị 8X7tanh g8X7tiữ lcKLZại, “ĐểhVeG kbZUtôi đưaKy8h ecKLZm đi”.

Ngồi kbZUtrong chiếkbZUc hVeGxe MKy8her BecKLZnz ckbZUủa ChươcKLZng Ngự8X7t tôhVeGi gKy8họi điệncKLZ ckbZUho mẹ,cKLZ mẹcKLZ thVeGôi tráchcKLZ mắcKLZng técKLZ tákbZUt: “VẫhVeGn cò8X7tn nkbZUhớ hVeGtôi là8X7t mkbZUẹ côkbZU à?hVeG CảcKLZ đêhVeGm Ky8hđi Ky8hđâu hcKLZả? GkbZUọi Ky8hđiện ccKLZho hVeGcô kbZUtoàn tắkbZUt máy”.

“Thì gikbZUờ Ky8hcon gọi8X7t đcKLZiện ch8X7to kbZUmẹ đâyhVeG thôi?”

“Tôi gKy8họi điện8X7t ckbZUho côcKLZ ckbZUả kbZUđêm thkbZUì sao?Ky8h” GiọkbZUng m8X7tẹ Ky8htôi hcKLZơi nghkbZUẹn cKLZngào, “CoKy8hn cóKy8h biết8X7t suýkbZUt nữacKLZ dọakbZU chếtKy8h mẹkbZU kbZUrồi kh8X7tông? Bê8X7tn nKy8hgoài lộn8X7t xhVeGộn nhưkbZU thế,cKLZ cKLZnếu chVeGon hVeGcó xhVeGảy rhVeGa vicKLZệc Ky8hgì thìkbZU kbZUmẹ biết8X7t làmhVeG th8X7tế nào8X7t chứ?”

“Mẹ, co8X7tn 8X7tsai rkbZUồi, Ky8hcon kbZUxin lỗi8X7t mẹ8X7t!” Tôi8X7t Ky8hthành thậKy8ht nói.

Mẹ 8X7ttôi hVeGmãi khhVeGông hVeGnói gì,hVeG nửa8X7t phúKy8ht hVeGsau kbZUmới nói:cKLZ “HếtKy8h Ky8hgiờ làhVeGm nh8X7tớ vềhVeG nhhVeGà sớm,Ky8h đkbZUừng cKLZcó lưKy8hợn lhVeGờ bkbZUên 8X7tngoài nữa”.

“Vâng ạ”kbZU. kbZUTắt điệncKLZ thKy8hoại, trKy8hong lòngKy8h vẫKy8hn hVeGthấy áyKy8h kbZUnáy khVeGhó chịu.

Tôi nhì8X7tn đồnghVeG hồ,cKLZ nóKy8hi: Ky8h“Làm hVeGơn, 8X7tnhanh lêkbZUn mộthVeG ccKLZhút! 8X7tSắp muhVeGộn mấtkbZU rồi!”

Anh Ky8hta chkbZUăm chúkbZU Ky8hnhìn đườKy8hng, nKy8hói: “CũngcKLZ khô8X7tng th8X7tể đâkbZUm kbZUvào kbZUxe ngườicKLZ hVeGkhác được!”

Đến cơKy8h quKy8han vừahVeG k8X7tịp kbZU8 giờ8X7t Ky8hđúng, tô8X7ti vộkbZUi vàhVeGng chạyhVeG đhVeGến v8X7tăn phòng.

“Túi củhVeGa ecKLZm!” ChKy8hương NgKy8hự chạykbZU Ky8htheo đưakbZU 8X7ttúi kbZUcho tôiKy8h, hVeG“Tại cKLZsao hVeGtrên mặtkbZU hVeGvẫn 8X7tcòn vkbZUết ncKLZước 8X7tmiếng nàyKy8h?” AncKLZh dùngKy8h ngónKy8h thVeGay hVeGlau lakbZUu gKy8hiúp tôi,kbZU sa8X7tu đóhVeG đưa8X7t túhVeGi chKy8ho tôi.

Tôi vhVeGơ lấyhVeG địnhcKLZ chạ8X7ty đkbZUi, thìhVeG nhhVeGìn tkbZUhấy TcKLZiêu kbZUViễn đứnghVeG ngacKLZy 8X7tở cKy8hửa chính.

“Tôi khôkbZUng đếnkbZU mucKLZộn, kkbZUhông tiKy8hn cKLZanh Ky8hnhìn xem8X7t!” Tôi8X7t giơhVeG hVeGđồng hKy8hồ kbZUcho ThVeGiêu ViễncKLZ xem.

“Người vừacKLZ đưa8X7t ehVeGm hVeGđến lhVeGà ai?”kbZU AhVeGnh hVeGlàm mặthVeG lạncKLZh 8X7tlùng hỏcKLZi tôi.

Hóa r8X7ta TổngKy8h giá8X7tm s8X7tát hVeGđại nhKy8hân 8X7tđứng đâycKLZ khôn8X7tg phảikbZU đểhVeG kicKLZểm Ky8htra sựkbZU chuycKLZên cần,hVeG cKLZvậy Ky8hthì ckbZUhẳng sợkbZU ahVeGnh cKLZta nữa,hVeG cKLZ“Chẳng liêKy8hn quacKLZn gìhVeG đếnKy8h Ky8hanh cKy8hả!” ThVeGôi cKLZkhông nhìhVeGn Ky8hanh, tKy8hung 8X7ttẩy đikbZU vào.

“Khả…”

Tôi ncKLZghe tikbZUếng hVeGanh gKy8họi, cũnhVeGg khôngcKLZ hVeGquay đầkbZUu 8X7tlại. BhVeGây hVeGgiờ kbZUlà giờcKLZ hVeGlàm vKy8hiệc, khcKLZông nóKy8hi chuyệncKLZ riênghVeG tư

 

3. KcKLZhả LkbZUạc, kbZUcó nghcKLZĩa làcKLZ hVeGkhả áhVeGi 8X7tvà lạhVeGc quan

Tôi 8X7tbận kbZUrộn tổncKLZg hợphVeG dKy8hữ liệu,kbZU cứhVeG bịkbZU điệKy8hn thoạhVeGi nộkbZUi tuyếcKLZn lhVeGàm ồn8X7t đếnkbZU nhứcKy8h đầu,8X7t “cKLZTiểu LhVeGưu, giú8X7tp nghkbZUe Ky8hđiện thoKy8hại Ky8hchút đi!”8X7t TôikbZU cKLZkhông ngơcKLZi tacKLZy, cKLZđành phải8X7t phcKLZiền đếncKLZ TiểuKy8h Lưu.

“Tổng giácKLZm sácKLZt Tiêu8X7t bkbZUảo chkbZUị đcKLZến kbZUvăn phònhVeGg củacKLZ acKLZnh ấy!”8X7t 8X7tTiểu LcKLZưu hVeGthật làhVeG cKLZnhanh nhẹn8X7t, cKLZdập đicKLZện thoạiKy8h xuốngkbZU đKy8hã truyhVeGền đạtcKLZ ngay.

Tôi chẳcKLZng đểcKLZ Ky8hý 8X7tđến lhVeGời côkbZU 8X7tấy nói,Ky8h tiKy8hếp tụ8X7tc tổcKLZng hợpkbZU phiếKy8hu kbZUthống hVeGkê sốcKLZ liệ8X7tu công8X7t việKy8hc mKy8hà hVeGtổ trkbZUưởng giaokbZU, kbZUsố lcKLZiệu 8X7tquá phức8X7t tạp,8X7t làKy8hm tâm8X7t trícKLZ cKLZtôi hVeGrối loạn.

Một 8X7tlúc cKLZđiện thoạihVeG lạihVeG rcKLZeo, TkbZUiểu LưucKLZ nghKy8he Ky8hrồi nóKy8hi: “TổkbZUng giámkbZU sát8X7t TiêukbZU hVeGbảo ckbZUhị nhankbZUh đếncKLZ vcKLZăn phò8X7tng Ky8hcủa Ky8hanh ấKy8hy, dữcKLZ liệukbZU lkbZUần trướchVeG ch8X7tị tổngcKLZ hợphVeG chVeGho akbZUnh ấykbZU cóhVeG chútcKLZ vấnKy8h đề”.

“Được!” TKy8hôi trả8X7t lời8X7t 8X7tmột cKLZtiếng, vẫn8X7t ngồicKLZ 8X7tì khônghVeG nhúcKLZc nhhVeGích. DữKy8h li8X7tệu cókbZU 8X7tvấn cKLZđề, ahVeGnh kbZUnên tìkbZUm 8X7ttổ trưởng,Ky8h tcKLZôi kh8X7tông kbZUchịu trác8X7th nhiệhVeGm trựccKLZ kbZUtiếp Ky8hvới tổnkbZUg giá8X7tm sát.

Mặc kệhVeG tổngKy8h gicKLZám cKLZsát hVeGTiêu, tôcKLZi vốKy8hn cKLZyếu Ky8hbóng vKy8hía, kbZUkhông chVeGhịu đựngcKLZ hVeGđược k8X7thi phảikbZU đối8X7t dkbZUiện cKLZvới bộhVeG mặcKLZt lạnhVeGh l8X7tùng củacKLZ anhVeGh t8X7ta. S8X7táng nayKy8h, hVeGanh 8X7tta mặthVeG cKLZlạnh tacKLZnh đứngKy8h ởKy8h cửacKLZ gcKLZọi tô8X7ti, gikbZUống nhVeGhư t8X7tôi phạmcKLZ l8X7tỗi lầcKLZm gì8X7t, ngcKLZười hôcKLZm cKLZqua điKy8h lKy8hượn siêukbZU tkbZUhị vớiKy8h NgôhVeG DkbZUuyệt cKLZlà anKy8hh kbZUta, khôcKLZng phảikbZU thVeGôi, bâyKy8h giKy8hờ lạkbZUi đến8X7t 8X7tgây sựcKLZ gì8X7t vớKy8hi tôi8X7t chứ?

 Điện hVeGthoại Ky8hlại kbZUreo, T8X7tiểu LưuhVeG hVeGcứ Ky8hnhìn cKLZtôi lắccKLZ đầu,cKLZ “hVeGNếu hVeGmà đắchVeG tộihVeG 8X7tvới tổnghVeG giámKy8h Ky8hsát kbZUTiêu, chKy8hị s8X7tẽ khôngkbZU yêhVeGn thânkbZU đâu”.

Tôi quyKy8hết định8X7t lấyhVeG hacKLZi c8X7tục bôcKLZng nhVeGhét vàkbZUo 8X7ttai, hVeGđúng là8X7t tôikbZU đKy8hang muốKy8hn được8X7t cKLZyên thhVeGân đây.

Reo kbZUđến nKy8hửa ngày8X7t, điệhVeGn Ky8hthoại ccKLZuối kbZUcùng chVeGũng nhVeGằm yên,kbZU thVeGôi thVeGhở phào.

Vừa ngẩngkbZU đầu,hVeG đãhVeG Ky8hnhìn thcKLZấy TiêuhVeG cKLZViễn đhVeGứng ởcKLZ cửacKLZ phònKy8hg làkbZUm cKLZviệc, mặcKLZt buồKy8hn rầcKLZu nkbZUhìn tôihVeG, đKy8hôi môi8X7t Ky8hmím lạikbZU thVeGhành m8X7tột vệtKy8h mỏng.

“Điền cKLZKhả Lạc,Ky8h eKy8hm lạkbZUi đhVeGây cKy8hhút!” GiọncKLZg kbZUnói dị8X7tu cKLZdàng ckbZUủa kbZUanh d8X7tu dưKy8hơng nhVeGhư tiếngcKLZ đà8X7tn violhVeGincen, dụKy8h dhVeGỗ khiến8X7t cKLZtôi kbZUkhông tựcKLZ chủ8X7t kbZUđược kbZUmà đứn8X7tg lênKy8h đkbZUi thecKLZo anh.

Đi đượckbZU kbZUmấy bướKy8hc Ky8hmới khôngKy8h khỏKy8hi mắ8X7tng thVeGhầm mhVeGình vôkbZU dKy8hụng, chẳn8X7tg l8X7tẽ chỉKy8h cần8X7t T8X7tiêu ViễncKLZ cKLZngoắc thVeGay, tôkbZUi hVeGsẽ lkbZUiền ngoakbZUn nghVeGoãn chhVeGạy đế8X7tn sao?

Tiêu hVeGViễn đcKLZi phíhVeGa trưcKLZớc, để8X7t l8X7tại pcKLZhía tcKLZôi dáKy8hng lưngcKLZ hVeGcao thẳngKy8h củkbZUa Ky8hanh, tcKLZôi nhcKLZìn bóKy8hng lưnghVeG kbZUấy, khônKy8hg hVeGthể dừnkbZUg bướKy8hc được.

Tiêu ViễnKy8h ơi8X7t Ti8X7têu Viễn,kbZU akbZUnh l8X7tà hVeGkhắc cKLZtinh củcKLZa em.

Văn phcKLZòng củacKLZ TiêkbZUu ViKy8hễn cKy8hó Ky8hmùi hươngKy8h hocKLZa hồnkbZUg ncKLZồng nànKy8h, tôkbZUi h8X7tít mạcKLZnh Ky8hmột 8X7thơi, hỏ8X7ti: “kbZUMùi hươngcKLZ kbZUở đâhVeGu thế?”

Tiêu kbZUViễn Ky8hnhư làm8X7t hVeGảo Ky8hthuật lấy8X7t cKLZra dưcKLZới bàncKLZ làhVeGm Ky8hviệc mộtkbZU 8X7tbó hokbZUa kbZUhồng thVeGo, nóikbZU: “cKLZTặng cKLZem quhVeGà cKLZxin lỗi,cKLZ đừnghVeG tránhKy8h mặcKLZt an8X7th nữa!”

Nhìn b8X7tó ho8X7ta t8X7to, lộngkbZU kbZUlẫy đẫm8X7t sương8X7t, 8X7ttôi 8X7tkhông nhận,cKLZ cKLZmà hỏihVeG lạiKy8h hVeGanh: “TKy8hại sa8X7to lại8X7t cầKy8hn qkbZUuà cKLZxin lỗKy8hi em?”

Tiêu VkbZUiễn cườicKLZ cười8X7t 8X7tngại kbZUngùng, “Ky8hSáng nKy8hay tháicKLZ hVeGđộ củKy8ha anhVeGh khôkbZUng tốt!”

Tôi hVeGcố tìncKLZh liếkbZUc n8X7thìn aKy8hnh, “kbZUChỉ ckbZUó sáng8X7t nahVeGy thákbZUi độcKLZ khôngKy8h tốtkbZU thôi8X7t sao?”

Anh dúcKLZi hocKLZa v8X7tào tahVeGy tôi,kbZU “Đúng,kbZU Ky8hanh lú8X7tc ncKLZào thhVeGái độkbZU c8X7tũng khônkbZUg tốt,cKLZ xcKLZin hVeGlãnh đạohVeG tcKLZha thứ8X7t, đcKLZã đượckbZU chưa?”

Tôi ômhVeG cKLZbó hocKLZa tokbZU, đưa8X7t lêKy8hn ngkbZUửi, khVeGhông kìm8X7t được,Ky8h hắtcKLZ hơicKLZ mộtcKLZ tiếng.

Tiêu kbZUViễn hVeGcười tôKy8hi, 8X7t“Ngốc tKy8hhế, lkbZUàm vKy8hậy dễ8X7t bịkbZU hVeGdị ứnKy8hg vớihVeG phấn8X7t hoa!”

“Ngốc th8X7tì l8X7tàm kbZUsao? kbZUNgốc cũ8X7tng cKLZchẳng phkbZUạm pháp”.

“Đúng, 8X7tem ngố8X7tc đếncKLZ kh8X7tác người,cKLZ lạikbZU th8X7tành ưkbZUu điểm”.

Tôi nhhVeGìn Tiêu8X7t ViễhVeGn 8X7tngạc nhcKLZiên, “NkbZUgài 8X7ttổng giácKLZm sákbZUt, nhVeGgài biết8X7t ăn8X7t n8X7tói Ky8htừ kcKLZhi Ky8hnào vậy?”

Anh khKy8hông nhìhVeGn tôi,Ky8h chỉkbZU cKy8húi đầu8X7t nhìkbZUn hVeGvào mặtcKLZ b8X7tàn shVeGạch bócKLZng, “…cKLZ ThVeGừ khcKLZi kbZUanh pKy8hhát hikbZUện sắphVeG mấkbZUt em!”

Ra hVeGkhỏi văn8X7t phhVeGòng củakbZU TihVeGêu Viễn,Ky8h kbZUtôi đếKy8hn phònKy8hg 8X7tgiải kbZUlao cKLZngồi cKLZmột lúc,Ky8h muốkbZUn 8X7tcho cảkbZUm xKy8húc ckbZUủa Ky8hmình bìKy8hnh tĩn8X7th thVeGrở lại.

Giáo sKy8hư Điền8X7t lạikbZU đang8X7t phhVeGa 8X7ttrà, cKLZtôi cKLZnhìn ncKLZhìn ôn8X7tg gKy8hật gậtcKLZ đầu,kbZU ô8X7tng lạicKLZ khôncKLZg vộ8X7ti hVeGtrở hVeGvề làmKy8h viKy8hệc, ngồcKLZi xuố8X7tng đối8X7t cKLZdiện vcKLZới tôhVeGi, “TâmkbZU trạhVeGng khôngkbZU vu8X7ti à?”

Tôi cũngkbZU khhVeGông giấcKLZu dkbZUiếm, micKLZễn chVeGưỡng nở8X7t nụ8X7t cười.

“Có ph8X7tải 8X7tlà 8X7tliên quahVeGn đếnkbZU tKy8hhời tiếtKy8h khôncKLZg, hhVeGôm nKy8hay ngườ8X7ti hVeGtâm tcKLZrạng hVeGkhông 8X7tvui khôngcKLZ chhVeGỉ 8X7tcó mìnKy8hh cháu!”8X7t Ky8hÔng áKy8hm chỉhVeG TihVeGêu VhVeGiễn Ky8hsao, gầnkbZU đây,hVeG họKy8h Ky8hđều làKy8hm vihVeGệc cKLZcùng nhau.

“Chắc là,8X7t ccKLZó lẽcKLZ, chhVeGắc cũkbZUng Ky8hcó khcKLZả cKLZnăng nKy8hày đấykbZU ạ!”cKLZ hVeGTôi kh8X7tông 8X7tmuốn khônghVeG 8X7tkhí quácKLZ nkbZUặng cKLZnề, n8X7tên cố8X7t gắnkbZUg m8X7tở miệng.

Ông cười,8X7t hỏi8X7t: “TạicKLZ Ky8hsao chcKLZáu tê8X7tn cKLZlà KhảcKLZ Lạc?”

“Khả l8X7tạc, cókbZU hVeGnghĩa làcKLZ khảKy8h kbZUái cKLZvà hVeGlạc cKLZquan ạ”.Ky8h Ky8hKhi tôi8X7t r8X7ta đKy8hời, Ky8hCola ckbZUhưa phảkbZUi là8X7t đồ8X7t hVeGuống phkbZUổ biế8X7tn trêcKLZn thếKy8h cKLZgiới, ítkbZU rKy8ha TrunhVeGg QuốhVeGc vẫn8X7t kbZUchưa 8X7tcó loạ8X7ti nưhVeGớc ngkbZUọt thVeGên là8X7t KhảcKLZ lcKLZạc này.

“Khả ácKLZi, kbZUlạc quan…”,cKLZ cKLZvị giá8X7to scKLZư g8X7tià lẩmkbZU bẩcKLZm 8X7tnói, “Cái8X7t Ky8htên nàKy8hy hakbZUy, Ky8hhy vọng8X7t cKy8hon ngườihVeG chKy8háu đượchVeG nhkbZUư tê”.

“Bác lKy8hà cKLZngười tcKLZhứ hacKLZi ncKLZói cKLZtên chKy8háu hhVeGay đấ8X7ty”. hVeGNgười tcKLZhứ nhấthVeG nócKLZi kbZUnhư vậ8X7ty tấthVeG nhiêKy8hn lKy8hà mcKLZẹ tKy8hôi rồi.

“Ồ?”

“Bác cKLZkhông ncKLZói Kh8X7tả Lạ8X7tc lcKLZà nước8X7t 8X7tuống có8X7t hVeGga”. cKLZTôi nhúnKy8h vacKLZi, cườihVeG vớkbZUi ông.

Buổi tốKy8hi cKLZvề nhcKLZà, ngồiKy8h cKLZxem phcKLZim kbZUdài thVeGập lúchVeG hVeG8 ghVeGiờ vớhVeGi mẹ.

Biết hVeGmẹ vẫKy8hn hVeGcòn 8X7tgiận tôi,kbZU cKLZnên tôhVeGi khKy8hông dáKy8hm ncKLZói 8X7tnăng gìhVeG, chăm8X7t kbZUchú ngồi8X7t đ8X7tợi mẹKy8h phKy8hê bình.

Thấy tôi8X7t ngáKy8hp 8X7tliên tụ8X7tc, mẹ8X7t ccKLZó vẻhVeG Ky8hkhông đành8X7t lòng8X7t nhVeGói: “MệthVeG thìkbZU đi8X7t cKLZngủ đi”.

“Không mệt,hVeG kkbZUhông kbZUmệt” cKLZCố hVeGlấy 8X7ttinh thầKy8hn, tiếpcKLZ tụccKLZ n8X7tgồi đ8X7tếm thờikbZU gi8X7tan vớ8X7ti mẹ.

Ti v8X7ti kbZUchèn chươngcKLZ trìKy8hnh quảng8X7t cKy8háo, điềucKLZ nkbZUày lhVeGàm chhVeGo ngườihVeG tKy8ha cựcKy8h kkbZUỳ thấ8X7ty phảnhVeG cảhVeGm, mkbZUột nhKy8hóm nkbZUgười vừacKLZ kbZUnhảy vừacKLZ hákbZUt, “TếtkbZU ncKLZăm nkbZUay khKy8hông n8X7thận quàKy8h…” đúkbZUng làKy8h chkbZUẳng Ky8hra kbZUlàm Ky8hsao! ẢnhkbZU h8X7tưởng nghiê8X7tm cKLZtrọng cKLZđến việccKLZ nghkbZUe nhhVeGìn của8X7t toànkbZU Ky8hdân. TcKLZôi tcKLZhật khcKLZông hiểu8X7t 8X7tcác cơcKLZ qu8X7tan 8X7tphê ckbZUhuẩn nhVeGhư thếkbZU nhVeGào, ckbZUái kiểukbZU quảnKy8hg cKy8háo vcKLZớ vKy8hẩn nhưkbZU thhVeGế cKLZnày cũcKLZng 8X7tđược kbZUlên cKLZti Ky8hvi. CácKLZc quảnghVeG cáoKy8h khkbZUác thì8X7t mkbZUất t8X7tiề, qhVeGuảng cáo8X7t nKy8hày Ky8hthì mấkbZUt mạng.

Mẹ tô8X7ti cũ8X7tng c8X7tảm thấhVeGy đcKLZiếc hVeGtai, tắcKLZt kbZUti 8X7tvi đicKLZ, đKy8heo kínkbZUh lãKy8ho nKy8hên đọcKy8h báo.

“Mẹ cKLZđừng xcKLZem nKy8hữa, n8X7tghỉ ngơicKLZ shVeGớm đ8X7ti thôhVeGi! Ky8hMắt đã8X7t khkbZUông tốthVeG rồcKLZi Ky8hcòn cKy8hứ thícKLZch đọkbZUc 8X7tchữ nkbZUhỏ!” ThVeGôi không8X7t cKLZbiết mì8X7tnh từcKLZ lúcKLZc nhVeGào cũnhVeGg hVeGhọc mkbZUẹ cái8X7t t8X7tính 8X7tcàu nhàukbZU nhhVeGững chuy8X7tện cKLZvụn vặt.

“Mẹ đâkbZUu Ky8hgiống 8X7tcon đượ8X7tc, 8X7tnằm xuống8X7t làKy8h ngủ.hVeG N8X7thiều tuổicKLZ rồhVeGi, kbZUngủ ícKLZt, nKy8hgủ kcKLZhông được!8X7t” MẹcKLZ tôKy8hi Ky8hchậm rãhVeGi nói.

“Con nókbZUi chuyệnkbZU vcKLZới mẹcKLZ”. TkbZUôi 8X7tsán lkbZUại bên8X7t mẹ,hVeG nũnhVeGg nịuhVeG. NgàcKLZy béhVeG, t8X7tôi Ky8hthích được8X7t cKLZsà vàocKLZ kbZUlòng cKLZmẹ, thkbZUật 8X7tlà thích.

Mẹ rốKy8ht cukbZUộc hVeGcũng b8X7tỏ hVeGbáo 8X7txuống, “cKLZThôi đượkbZUc, mhVeGẹ cũngcKLZ đanKy8hg muốnKy8h hVeGnói chcKLZuyện vkbZUới cKy8hon. TKy8hối kbZUqua cocKLZn khônghVeG về,hVeG điKy8h đâhVeGu v8X7tậy?” ThVeGôi bhVeGiết kbZUngay mẹhVeG skbZUẽ hỏi8X7t câhVeGu hỏ8X7ti này8X7t mà.

“Tụ 8X7ttập vKy8hới bạnKy8h cKLZbè, nghịc8X7th phKy8há cKy8hả 8X7tđêm!” hVeGTôi đànhKy8h phVeGhải Ky8hnói dối.

Xin thượng8X7t đếkbZU tKy8hha cKLZlỗi ckbZUho tôkbZUi, n8X7tếu đểKy8h cKLZmẹ tôicKLZ biKy8hết cKLZtôi uốnghVeG rượhVeGu s8X7tay, lạihVeG qKy8hua đêKy8hm trocKLZng nkbZUhà mộtKy8h ngườihVeG đàcKLZn 8X7tông Ky8hđộc thcKLZân, chắcKLZc cKLZmẹ sẽcKLZ tuyệKy8ht tcKLZình mẹ8X7t ccKLZon vớhVeGi tôihVeG mất.

Mẹ thKy8hở dài,kbZU “SaocKLZ coKy8hn cKy8hhẳng lúcKLZc nkbZUào kbZUđể mẹ8X7t đượccKLZ yêhVeGn 8X7ttâm vậy!”

Tôi ngocKLZan kbZUngoãn nhậhVeGn lhVeGỗi, thànhhVeG thKy8hật đểhVeG đượcKy8h khoacKLZn hồng.

“Khả KhkbZUả à,8X7t cKy8hon cũkbZUng khVeGhông ckbZUòn nhỏhVeG nữa,Ky8h kbZUcó phảicKLZ lKy8hà coKy8hn cũncKLZg nên8X7t tKy8hìm Ky8hmột nhVeGgười bạ8X7tn traKy8hi kbZUcho cKLZổn địnhKy8h đkbZUi khôngKy8h? Để8X7t mẹhVeG đỡkbZU cKLZphải bậnKy8h hVeGtâm mãi!”hVeG hVeGMẹ tcKLZôi nóihVeG vẻhVeG s8X7tuy tư.

Bạn trhVeGai đâkbZUu pkbZUhải chVeGứ nóiKy8h 8X7ttìm hVeGlà Ky8htìm đhVeGược đâu?hVeG CKy8hứ cKLZnhư lhVeGà đãhVeG đhVeGược đặtKy8h kbZUsẵn cKLZở đâcKLZu đócKLZ đ8X7tợi kbZUtôi đếnhVeG nhVeGhặt vhVeGề vậy.

Mẹ cKLZtôi cKLZđúng 8X7tlà ngườKy8hi ha8X7ty cKLZsốt ruộtkbZU. TôKy8hi cườihVeG ckbZUười, tựcKLZ 8X7tnhiên lạiKy8h nhớKy8h hVeGđến kbZUTiêu ViễnkbZU, nhớ8X7t đếnkbZU đôi8X7t Ky8hmắt 8X7tsáng 8X7tlấp láKy8hnh của8X7t acKLZnh, nkbZUhớ hVeGđến Ky8hbó hokbZUa hồnghVeG acKLZnh tkbZUặng hhVeGôm nay.

Có phảhVeGi an8X7th cũngKy8h hVeGlo sợKy8h, sợcKLZ chúnkbZUg tôiKy8h cuốhVeGi cùngKy8h Ky8hkhông thVeGhể đếnKy8h đượchVeG vhVeGới nKy8hhau? hVeGNgược lạiKy8h, hànhKy8h độngkbZU lKy8ho lắng8X7t cKy8hủa aKy8hnh 8X7tlại làhVeGm chVeGho cKLZtôi thấy8X7t yêhVeGn tâm,hVeG vậyKy8h cKLZlà anKy8hh vẫKy8hn ckbZUòn cóhVeG hVeGchút 8X7tđể ýhVeG đếcKLZn Ky8htôi chănkbZUg? TcKLZôi kbZUcó thểKy8h n8X7tào cokbZUi 8X7tđó 8X7tlà hàcKLZnh kbZUđộng ahVeGnh v8X7tẫn yêukbZU tôhVeGi giống8X7t cKLZnhư 8X7ttôi yêuhVeG an8X7th đượchVeG không?

“Mẹ ccKLZòn nhcKLZớ 8X7thồi 8X7tđại hVeGhọc co8X7tn kbZUcó mộhVeGt ngườhVeGi bkbZUạn tênkbZU TiêKy8hu Viễn8X7t không?”8X7t T8X7tôi ngước8X7t đkbZUầu cKLZlên, tâmkbZU hVeGhồn bhVeGay bổngcKLZ thcKLZật xa.

Mẹ độtKy8h nhiKy8hên ncKLZgừng Ky8hlại, rhVeGất lâkbZUu sauhVeG, Ky8hhình nhcKLZư 8X7tnhớ rhVeGa hVeGđiều gkbZUì, kbZU“Nhớ! MùacKLZ hcKLZè nhVeGăm đcKLZó ccKLZon sốhVeGt cakbZUo, lcKLZên đcKLZến Ky8h40 độcKLZ liềnKy8h, tro8X7tng lúcKy8h Ky8hmê hVeGman b8X7tất tỉnh8X7t toànhVeG lcKLZảm nhả8X7tm cákbZUi tênKy8h này.kbZU ShVeGau kbZUđó, mẹKy8h kbZUhỏi gihVeGáo 8X7tviên vàkbZU bạnkbZU cKLZhọc củaKy8h cohVeGn, mớkbZUi biếthVeG cậKy8hu tkbZUa kbZUxuất ngokbZUại rồi”.

Tôi tròhVeGn Ky8hmắt nh8X7tìn mẹ,8X7t “Mẹ8X7t cònkbZU Ky8hbiết gìKy8h nữa?”

“Một giáokbZU kbZUviên củhVeGa bhVeGọn cokbZUn chVeGho mẹKy8h skbZUố 8X7tđiện cKLZthoại nKy8hhà Ky8hcậu ấy.hVeG 8X7tMẹ vốnKy8h địnhKy8h hKy8hỏi Ky8hbố mẹcKLZ cậuKy8h tkbZUa cáchkbZU lkbZUiên lạckbZU bênKy8h nướckbZU ngoàiKy8h, cKLZmẹ cậukbZU ấKy8hy lhVeGại nóicKLZ vớihVeG m8X7tẹ rằncKLZg, gkbZUia đìnhcKLZ họhVeG vốncKLZ khKy8hông đkbZUồng hVeGý cKLZcậu ấyhVeG vàhVeG Ky8hcon Ky8hđến vớhVeGi nhau”.Ky8h MẹcKLZ tkbZUôi bìnhhVeG thản8X7t tKy8hhuật 8X7tlại, trokbZUng giọngKy8h nKy8hói tohVeGát hVeGlên hVeGsự hVeGbi thường.

“Dù cKLZgì Ky8hcậu ấKy8hy cũ8X7tng đkbZUã xuấtkbZU ngoạihVeG hVeGrồi, chứngKy8h tcKLZỏ trái8X7t tkbZUim của8X7t cKy8hậu ấycKLZ 8X7tcũng kbZUđặt ởcKLZ kbZUnơi cKLZrất cahVeGo, sẽcKLZ kKy8hhông vKy8hì coKy8hn mcKLZà từKy8h bỏcKLZ tiềhVeGn đồkbZU củacKLZ 8X7tmình, ngườiKy8h Ky8hnhư kbZUvậy khôcKLZng lkbZUà cKLZchỗ dcKLZựa cKy8hả đờKy8hi được…”

“Về shVeGau, cậukbZU ấycKLZ gọKy8hi điệnhVeG thoKy8hại đếnkbZU nhàKy8h mKy8hình 8X7tmấy lầcKLZn, cKLZmẹ kbZUđều cKLZnói cKLZlà c8X7ton khôkbZUng hVeGcó nhàcKLZ. cKLZVề s8X7tau nữcKLZa, nhàkbZU mkbZUình cKLZđổi sốcKLZ điệnhVeG thoạihVeG mới…”

Thì Ky8hra gi8X7tữa tKy8hôi vhVeGà cKLZTiêu V8X7tiễn còncKLZ cKLZcó 8X7tmột quãnghVeG trắckbZU tKy8hrở nhkbZUư vậ8X7ty mkbZUà tô8X7ti chVeGhưa từ8X7tng biết!

“Mẹ!” TôiKy8h vộiKy8h hVeGôm lấyhVeG mẹKy8h, nằm8X7t tro8X7tng vòn8X7tg taKy8hy mẹ8X7t, hVeGlau n8X7tước mắt.

“Khả KhảKy8h”. M8X7tẹ Ky8hvỗ nhKy8hẹ lưnkbZUg tôi,Ky8h “Đ8X7ti Ky8hngủ đi”.

“Không, hô8X7tm nkbZUay ckbZUon ngủkbZU vcKLZới mẹ”.cKLZ TkbZUôi Ky8hlười bcKLZiếng khkbZUông cKy8hhịu Ky8hra hVeGkhỏi lòncKLZg mẹ.

Tôi sợKy8h bucKLZổi tốiKy8h ngủhVeG 8X7tmột mìkbZUnh, cKLZnhư vậy,8X7t kh8X7ti mKy8hơ tKy8hhấy cKLZTiêu Viễn,kbZU tKy8hôi sẽhVeG cảkbZUm 8X7tthấy rất8X7t ccKLZô đơn.

Mỗi ngà8X7ty kbZUđi làm,kbZU tô8X7ti đềucKLZ ccKLZố 8X7tý trcKLZánh kbZUTiêu Viễn,cKLZ cKLZcố gắngcKLZ trán8X7th ccKLZàng Ky8hxa hVeGcàng tốthVeG, cKLZanh khhVeGông cKLZcòn l8X7tà chàngKy8h tkbZUrai trcKLZẻ mcKLZà 8X7ttôi từng8X7t b8X7tiết nữa.

Tiêu VicKLZễn c8X7tủa hiệkbZUn tại,hVeG tohVeGàn thâhVeGn tKy8hoát l8X7tên sứckbZU quyếnKy8h rkbZUũ củhVeGa một8X7t người8X7t đKy8hàn ônKy8hg trưởKy8hng thànKy8hh, cKLZkhí 8X7tphách mạnKy8hh mẽKy8h lộhVeG rcKLZa mộkbZUt cáhVeGch tựKy8h ncKLZhiên tKy8hhu Ky8hhút mọi8X7t ngườihVeG chcKLZú ý.

Một n8X7tgười đànkbZU ôcKLZng hVeGưu tKy8hú nhVeGhư vậKy8hy, tạ8X7ti hVeGsao lúchVeG đầukbZU 8X7tlại th8X7tích mộhVeGt đứahVeG đầuhVeG óccKLZ bkbZUã cKLZđậu ncKLZhư tKy8hôi chứ?

Một hôKy8hm, lớpKy8h trưởn8X7tg kbZUChương SínhcKLZ kiếmKy8h đưhVeGợc haKy8hi c8X7thiếc véKy8h biểu8X7t dihVeGễn cKLZca nhạcKLZc củahVeG LcKLZưu ĐứchVeG HocKLZa, man8X7tg đến8X7t 8X7tcho tôcKLZi nhưkbZU vhVeGật hiếnhVeG tế,8X7t “ThếkbZU nàohVeG? BuổikbZU biể8X7tu diKy8hễn ckbZUủa Ky8hthần tượngKy8h củ8X7ta cậu8X7t đấy”.

“Thật kkbZUhông hVeGhổ dancKLZh 8X7tcậu lKy8hà lớcKLZp trkbZUưởng, đúnhVeGg lkbZUà quáKy8h hVeGvĩ đại”.

“Vậy kbZUcuối Ky8htuần mcKLZình đưKy8ha Ky8hcậu đkbZUi xehVeGm nhé?”Ky8h ChươngcKLZ SínhcKLZ đềkbZU nghị.

“Không cần8X7t, đhVeGể mẹhVeG hVeGmình đkbZUưa mìkbZUnh 8X7tđi!” Tôi8X7t biếthVeG ChưhVeGơng SíkbZUnh kkbZUhông thkbZUích LưkbZUu Đức8X7t HkbZUoa lKy8hắm, hồhVeGi cKLZhọc đcKLZại học,8X7t mỗiKy8h l8X7tần tôhVeGi nghhVeGe kbZULưu ĐứcKLZc H8X7toa hátkbZU, kbZUcậu ấy8X7t vhVeGà TiêhVeGu VKy8hiễn đềucKLZ khcKLZịt kbZUmũi ccKLZhê bai.

“Người Ky8hgià họKy8h không8X7t tkbZUhích Ky8hcác ngôiKy8h hVeGsao Ky8hca nhạc8X7t ĐàicKLZ LoanhVeG, HồcKLZng Kô8X7tng thế8X7t kbZUnày hVeGđâu, cKLZđi cũnghVeG gkbZUiống hkbZUành tkbZUội. TkbZUhôi tkbZUhì kbZUmình hVeGđi chịuhVeG thVeGội thKy8hay chcKLZo bậKy8hc cacKLZo niênKy8h Ky8hđỡ kbZUkhổ”. CcKLZhương SínkbZUh tỏKy8h rkbZUa r8X7tất hiểcKLZu tâmkbZU lkbZUý ngưhVeGời khác.

“Ha kbZUha, mẹ8X7t kbZUmình hVeGmà kbZUnghe kbZUcậu nókbZUi vậycKLZ lạicKLZ cukbZUống lên8X7t đấy”.

“Sao thế?”

“Mẹ kbZUtớ chVeGòn mKy8hê hVeGLưu ĐứckbZU HcKLZoa hơncKLZ tớhVeG ấyKy8h chứ”.

“Trời, tạ8X7ti hVeGsao lạiKy8h c8X7tó bKy8hà giàcKLZ nhưKy8h vậyhVeG chứ?”

“Mẹ mìnhcKLZ vẫnkbZU chKy8hưa giKy8hà đâcKLZu”. TKy8hôi phảhVeGn bác,hVeG “VậyhVeG 8X7tthì, 8X7tđể l8X7tần sakbZUu cKLZmình mKy8hời cậkbZUu xcKLZem bóKy8hng rKy8hổ ở8X7t skbZUân vậnhVeG độncKLZg nhé”.

 

4. kbZUTôi sợcKLZ an8X7th kbZUbán ngưKy8hời nước8X7t nKy8hgoài mất 

Hôm th8X7tứ Ky8hsáu, tcKLZổ trưởng8X7t dẫKy8hn tKy8hổng Ky8hgiám 8X7tsát kkbZUỹ thuậthVeG vàKy8h phóKy8h tcKLZổng giáKy8hm Ky8hsát kỹcKLZ thuật8X7t đếnhVeG cKLZthị sácKLZt cKy8hác phòcKLZng ban.

Từ x8X7ta kbZUđã nhìnhVeG th8X7tấy TiêucKLZ ViễkbZUn, tôihVeG Ky8hvội 8X7tvàng cKy8húi đầKy8hu xuốngcKLZ gicKLZả 8X7tvờ đa8X7tng pkbZUhoto tcKLZài liệukbZU. TôhVeGi cúicKLZ mỏikbZU cổcKLZ lắ8X7tm r8X7tồi m8X7tà họKy8h vẫncKLZ chhVeGưa cKLZđi khỏi,cKLZ hVeGđã thếcKLZ cò8X7tn tiếnhVeG lạicKLZ phkbZUía tôi.

Tổ trưởngkbZU cườicKLZ hVeGha cKLZhả nói:8X7t “NàcKLZy, TKy8hiểu KhkbZUả àkbZU, cây8X7t l8X7tô hVeGhội cKy8hủa hVeGcô l8X7tớn đẹpkbZU quá!”

Ông khôngcKLZ cóhVeG việKy8hc gkbZUì thìhVeG nhanhVeGh đicKLZ đkbZUi, ngắmkbZU lôkbZU Ky8hhội ccKLZủa tôicKLZ làhVeGm kbZUgì chứ?

“Đúng thkbZUế, mkbZUua chVeGùng mKy8hột lúKy8hc màcKLZ 8X7tcây củacKLZ tôi8X7t khônKy8hg lớn8X7t đẹpkbZU b8X7tằng câyKy8h củahVeG kbZUTiểu Khả8X7t”. Ti8X7tểu Lưu8X7t cũcKLZng phụkbZU họa8X7t theo.

“Nuôi 8X7tthế hVeGnào đấKy8hy? GiớikbZU thiệ8X7tu mộtKy8h chcKLZút kinkbZUh nghiKy8hệm đi!Ky8h” TổKy8h trưởcKLZng đếnhVeG kbZUtrước mặKy8ht, cKLZvỗ vhVeGai tôiKy8h, 8X7tlàm 8X7tnhư mố8X7ti quKy8han kbZUhệ 8X7tcủa ccKLZhúng tôKy8hi gắkbZUn bhVeGó lắm.

“Ha cKLZha, c8X7tó kcKLZinh nKy8hghiệm gKy8hì đâu?”8X7t MỗKy8hi ngKy8hày tôhVeGi uốngKy8h sữKy8ha cò8X7tn thkbZUừa ngạiKy8h đổ,hVeG đều8X7t tướikbZU vhVeGào chậu8X7t câycKLZ mà.

“Lại cò8X7tn ghVeGiữ bí8X7t kbZUmật vớiKy8h hVeGtôi nữaKy8h à?”

Tất nhiêhVeGn cKLZlà phải8X7t bảoKy8h mậkbZUt rKy8hồi, nếhVeGu khôncKLZg lákbZUt n8X7tữa tôKy8hi l8X7tại bhVeGị phcKLZê bình.

 Phó kbZUtổng giKy8hám s8X7tát NkbZUgô DuhVeGyệt Ky8hthấy khôkbZUng khíKy8h trcKLZầm lắnKy8hg, bèn8X7t nócKLZi: “TiểuKy8h KKy8hhả, 8X7tcô gầhVeGn Ky8hđây cKLZcó gicKLZảm bé8X7to khôngKy8h, cảmkbZU tcKLZhấy gcKLZầy đi8X7t nhKy8hiều đấy”.

Một nhKy8hóm ngưKy8hời vây8X7t lấyKy8h tkbZUôi cKLZhỏi kbZUnọ hỏi8X7t kia8X7t, khcKLZiến tKy8hôi thấy8X7t khkbZUông cKLZtự nhiên.

“Xin lỗicKLZ ckbZUác vịKy8h, tcKLZôi phkbZUải v8X7tào nhcKLZà 8X7tvệ sihVeGnh mcKLZột chút”.8X7t hVeGTôi vộiKy8h vànghVeG hVeGtìm chVeGớ thoKy8hát thân.

Khi nghVeGang qKy8hua bêhVeGn hVeGTiêu Viễn,cKLZ ahVeGnh lkbZUiếc cKLZnhìn tôi,8X7t Ky8hnói: “Em8X7t vẫn8X7t quehVeGn lẩnkbZU trốn”.

Tiếng ncKLZói Ky8hquá nhỏ8X7t, nhỏkbZU đếnKy8h độcKLZ chVeGhỉ đủ8X7t c8X7tho kbZUmột mìkbZUnh tkbZUôi nghkbZUe thấy.

Hết 8X7tgiờ làKy8hm, bỗngKy8h nKy8hhiên trờiKy8h nổicKLZ gkbZUió, b8X7tụi dày8X7t đặckbZU tkbZUhổi mùkbZU mịt,kbZU làhVeGm ngườicKLZ Ky8hta khVeGhông thởhVeG nổi,hVeG cKLZchỉ có8X7t kbZUthể kbZUbắt Ky8hxe vềKy8h nhà.

Có hVeGlẽ thVeGại thờhVeGi tiếhVeGt kkbZUhông tốt8X7t Ky8hnên rất8X7t cKLZít takbZUxi 8X7ttrên đường,hVeG Ky8hthỉnh thohVeGảng mớikbZU Ky8hcó mộcKLZt hVeGxe chạ8X7ty 8X7tqua, thìKy8h bKy8hên tronhVeGg đãKy8h cókbZU nKy8hgười hVeGngồi rồi.

Người hVeGđứng cKLZbên đKy8hường rấtkbZU đông,kbZU cũnhVeGg đềhVeGu khô8X7tng bắtcKLZ đượckbZU kbZUxe. LòKy8hng tkbZUôi cKLZchán nhVeGản, cúkbZUi đ8X7tầu đếmcKLZ cá8X7tc ôcKLZ gạchcKLZ dướicKLZ đất.

Một chiếhVeGc cKLZxe mà8X7tu xanKy8hh cKLZngọc đỗkbZU bênKy8h cạnhhVeG kbZUtôi, rkbZUồi hVeGnghe thấy8X7t tiếngcKLZ c8X7tủa TiêuKy8h VcKLZiễn, kbZU“Lên 8X7txe đi!Ky8h AKy8hnh đkbZUưa hVeGem về!”

Tôi hVeGlắc đkbZUầu, “Khô8X7tng cầcKLZn đâu,kbZU 8X7tanh cũngcKLZ kh8X7tông th8X7tuận đường”.

“Thời tcKLZiết xấukbZU Ky8hthế 8X7tnày, ecKLZm hVeGkhông bắtkbZU đKy8hược 8X7txe đâuhVeG. cKLZMau lcKLZên hVeGxe đi”.

Tôi cKLZnhìn bầucKLZ hVeGtrời xámKy8h xhVeGịt, dcKLZo dự8X7t Ky8hmột chút8X7t, đhVeGành lê8X7tn xkbZUe củaKy8h TiêKy8hu Viễn.

Ra đ8X7tến kbZUlàn đKy8hường đôi,kbZU 8X7tbắt đkbZUầu tắchVeG đường,cKLZ TiêKy8hu VicKLZễn giả8X7tm tốkbZUc đhVeGộ chậKy8hm lại.

“Phía kbZUtrước cócKLZ cửahVeG hànhVeGg ăncKLZ cKy8hủa cKLZTứ XKy8huyên đượchVeG lắkbZUm, ănKy8h cơmcKLZ xokbZUng rồiKy8h akbZUnh đưacKLZ 8X7tem vềcKLZ nhé”.8X7t TiKy8hêu VKy8hiễn đánhkbZU hVeGxe vKy8hào trong.

“Cho 8X7tem xhVeGuống đâhVeGy đượchVeG rồkbZUi”, tôiKy8h ch8X7tỉ vKy8hào ngkbZUã rkbZUẽ Ky8htrước kbZUmặt, “EmKy8h khônkbZUg hVeGđói, nkbZUên khôncKLZg đkbZUi ăhVeGn vớKy8hi kbZUanh đâu”.

“Em thKy8hay hVeGđổi từ8X7t lkbZUúc nàocKLZ vhVeGậy? NhớhVeG 8X7thồi trưhVeGớc buổ8X7ti chikbZUều cKy8hhưa đếnKy8h bốnhVeG giờkbZU đcKLZã cKLZkêu đóKy8hi mKy8hà”. hVeGTiêu ViễcKLZn ncKLZhăn mặkbZUt hVeGcười, “M8X7tà cònKy8h hVeGăn rất8X7t khỏe8X7t nữa,8X7t lượnghVeG hVeGcơm ngacKLZng với8X7t anh”.

“Bây gihVeGờ eKy8hm khôhVeGng ăhVeGn nhicKLZều Ky8hnữa, Ky8hsợ béo”.hVeG Bây8X7t giờKy8h đcKLZi làcKLZm, ngàcKLZy nkbZUào cũngcKLZ cKLZngồi ởKy8h vhVeGăn 8X7tphòng, 8X7tăn nkbZUhiều thêkbZUm mcKLZột miếnhVeGg cKLZlà béo8X7t ngay.

“Nhưng cKLZmà, 8X7tem từ8X7t trướcKy8h hVeGđến g8X7tiờ có8X7t béohVeG đâu”.

“Đó lhVeGà vì8X7t trkbZUước cKLZđến giờ8X7t khônkbZUg 8X7tphải lúchVeG hVeGnào anKy8hh cũng8X7t ởKy8h bênhVeG e8X7tm, nêncKLZ khônkbZUg biếcKLZt. Ky8hHồi ehVeGm bKy8héo nhấthVeG Ky8hlà 70khVeGg đấy”.

Hồi Ky8hđó, Ky8hvì nhớhVeG nhKy8hư kbZUđiên một8X7t 8X7tngười, Ky8hlại 8X7tkhong chVeGó cákbZUch Ky8hnào thVeGrút cKLZra được,hVeG chhVeGỉ cóKy8h thểKy8h cKLZăn thậthVeG nhiều8X7t đồKy8h ngọhVeGt, cơcKLZ thểhVeG cứkbZU nở8X7t pKy8hhình rkbZUa n8X7thư bKy8hột nởkbZU vậy.

Xe phí8X7ta 8X7tsau hVeGkhông ngừngKy8h bấm8X7t còi,hVeG TiêcKLZu ViễkbZUn mớikbZU đểkbZU Ky8hý Ky8hđến kbZUxe đan8X7tg dcKLZừng Ky8hở kbZUgiữa đường,hVeG “AcKLZnh hVeGđói rKy8hồi, tKy8hrước mặKy8ht lkbZUại hVeGcó hàhVeGng ăn8X7t chínhhVeG gốccKLZ TứhVeG Xuyên,Ky8h Ky8hthôi Ky8hem cKLZăn vkbZUới a8X7tnh m8X7tột chú8X7tt đi”.hVeG Giọng8X7t cKLZanh nàKy8hi cKLZnỉ hVeGkhiến tôiKy8h kKy8hhó màkbZU từKy8h chối.

Quả Ky8hlà đ8X7tồ Ky8hăn TcKLZứ XuyêKy8hn ckbZUhính gốc,kbZU vừahVeG bướccKLZ vàoKy8h Ky8hcửa hànghVeG ănkbZU đãcKLZ ngửi8X7t thKy8hấy rõ8X7t vịhVeG c8X7tay nồnkbZUg, tô8X7ti t8X7tuy làcKLZ người8X7t 8X7tmiền BắchVeG, nhưcKLZng lcKLZại thíchVeGh ăncKLZ cakbZUy h8X7tơn Ky8hcả người8X7t miềnkbZU Nam.

Lên cKLZtầng hai8X7t, Ky8hchúng Ky8htôi vàkbZUo mộhVeGt phhVeGòng rộn8X7tg rcKLZãi tracKLZng nhã,8X7t trokbZUng phKy8hòng nhVeGgát hươKy8hng ccKLZhè tkbZUhơm cKLZlàm kbZUcho t8X7tinh thầ8X7tn ngườihVeG tkbZUa trởkbZU nênkbZU dễ8X7t cKLZchịu hẳn.

“Hay cKLZlà đkbZUổi chỗKy8h đhVeGi, ở8X7t đ8X7tây cKLZquá cKLZsang t8X7trọng, cKy8hhắc chắnhVeG kkbZUhông hVeGrẻ đâu!”Ky8h TôiKy8h nKy8hói nh8X7tỏ vhVeGới Ti8X7têu Viễn.

“Không hVeGsao, a8X7tnh vẫn8X7t 8X7tđủ kbZUsức trcKLZả thVeGiền ăn8X7t”. A8X7tnh cườikbZU cườicKLZ, Ky8hkhuôn mặcKLZt tỏKy8h rkbZUa khôKy8hng hhVeGề qhVeGuan tâm.

Từ k8X7thi tôiKy8h hVeGquen akbZUnh, a8X7tnh đãKy8h th8X7tích Ky8htốn kkbZUém xKy8ha xỉ,8X7t bacKLZo nhiêukbZU nkbZUăm tKy8hrôi qhVeGua, vẫhVeGn khôngcKLZ hVeGhề tha8X7ty đổi.

Nhìn Tiê8X7tu ViễhVeGn trư8X7tớc 8X7tmặt màhVeG tro8X7tng tikbZUm 8X7tvô cớ8X7t dânghVeG đầkbZUy Ky8hnhững nKy8hỗi nicKLZềm thươnghVeG 8X7tcảm không8X7t tên.

Thời giakbZUn lKy8hàm kbZUbiến đổi8X7t 8X7trất kbZUnhiều t8X7thứ, nhưngkbZU khôncKLZg thKy8hể n8X7tào biến8X7t đ8X7tổi đượckbZU tr8X7tái kbZUtim kbZUyêu thVeGhương thuhVeGở ba8X7tn đầu.

“Ha hahVeG, hVeGTiêu ViễnhVeG à8X7t, cậKy8hu đếKy8hn shVeGao khôKy8hng nóikbZU vkbZUới kbZUanh hVeGem một8X7t tiếkbZUng?” NgoàikbZU 8X7tcửa hVeGcó tiếnghVeG hVeGnói từ8X7t xhVeGa tiếcKLZn lhVeGại gầhVeGn, r8X7tồi thcKLZấy ởKy8h cửcKLZa xuấ8X7tt hiệncKLZ Ky8hmột kbZUdáng ngườiKy8h vhVeGạm vỡ.

“Mình hVeGchỉ tiệnhVeG đcKLZường đcKLZi ngKy8hang quKy8ha, khôKy8hng mcKLZuốn làm8X7t phiềnkbZU đến8X7t thời8X7t giKy8han nghỉcKLZ ngơikbZU củaKy8h cậcKLZu”. TiêucKLZ Viễn8X7t cười.

Người đàncKLZ ôncKLZg kbZUto ccKLZao ấykbZU n8X7thìn tôiKy8h, “Ồ,cKLZ đâhVeGy chẳkbZUng phảkbZUi lkbZUà Ky8hcô ekbZUm đKy8hi cùngkbZU vcKLZới đạicKLZ ccKLZa kbZUđến đánhcKLZ 8X7tbài sao?”

Thảo ncKLZào Ky8hnhìn thấy8X7t qkbZUuen thìKy8h rhVeGa đúng8X7t lkbZUà đãkbZU từnKy8hg gặpcKLZ ngưcKLZời cKLZnày, lầnKy8h Ky8hđó cùcKLZng Chư8X7tơng NhVeGgự đcKLZến kkbZUhu giảkbZUi tkbZUrí đánhKy8h bàikbZU, kbZUcũng Ky8hcó mặtcKLZ aKy8hnh ta.

“Đại hVeGca, đánhhVeG kbZUbài?” TicKLZêu Ky8hViễn ngkbZUhe mhVeGà chẳnKy8hg hihVeGểu kbZUgì cả,Ky8h “CôhVeGn 8X7tThiếu từngKy8h gkbZUặp TiểucKLZ KhcKLZả nhcKLZà mìnhhVeG à?”

“Thì Ky8hra là8X7t ngkbZUười nhàKy8h cậkbZUu”. CôncKLZ Thi8X7tếu cườhVeGi thoải8X7t mái8X7t, “ThảhVeGo nàokbZU đếcKLZn ChươngKy8h NgựKy8h hVeGcũng phảiKy8h chăhVeGm s8X7tóc cô8X7t ấy8X7t kbZUcẩn th8X7tận tkbZUhế chứ!”

“Tôi hVeGvà ChươngKy8h Ky8hNgự cKLZkhông thVeGhân nhakbZUu!” TôicKLZ đ8X7tứng lêKy8hn đểKy8h biệ8X7tn mcKLZinh c8X7tho mìnhKy8h, chVeGũng cKLZchỉ Ky8hlà gkbZUặp mặtcKLZ vàihVeG lầnkbZU, ticKLZếp xúc8X7t kbZUqua vàKy8hi hVeGlần th8X7tôi, ngKy8hay kbZUcả bạncKLZ bKy8hè 8X7tcũng chưcKLZa được8X7t tính8X7t đến.

“Nhưng TiêcKLZu hVeGViễn vàKy8h anhVeGh ấkbZUy cKLZthân ncKLZhau hVeGmà”. CkbZUôn ThhVeGiếu báKy8h vaKy8hi Ti8X7têu VcKLZiễn, “ThVeGrở vhVeGề chưkbZUa 8X7ttìm Ky8hanh cảcKLZ uKy8hống 8X7trượu à?”

“Chưa”. ThVeGiêu Viễ8X7tn nhVeGói giọngkbZU nhàn8X7t cKLZnhạt, “MìkbZUnh về8X7t ngokbZUài báokbZU vớiKy8h cậuKy8h ra8X7t, nhữhVeGng ngườcKLZi kháKy8hc đềukbZU chưhVeGa báo”.

“Được, hcKLZôm nhVeGay kcKLZhông bá8X7to cũngcKLZ phảkbZUi báokbZU rồikbZU! ChưcKLZơng NkbZUgự, ChKy8hương SKy8hính, LKy8hão Châu,hVeG TcKLZhành TcKLZhiếu, cKLZbọn họcKLZ đềukbZU Ky8hở phòng8X7t 8X7tbên cạnh”.

Côn TKy8hhiếu cKLZvừa dcKLZứt lời,8X7t hVeGđã ngcKLZhe cKLZthấy mộtkbZU 8X7tcơn hỗnkbZU l8X7toạn ngoàkbZUi cửa,Ky8h “Ky8hĐược lắm,kbZU TiKy8hêu 8X7tViễn, trcKLZở kbZUvề kbZUcũng kh8X7tông thèmcKLZ tcKLZhông báokbZU Ky8hcho acKLZnh emkbZU!” TronkbZUg Ky8hphòng lKy8hập tKy8hức ùakbZU vàhVeGo khôncKLZg íKy8ht người,Ky8h tô8X7ti vộKy8hi vcKLZàng l8X7tùi Ky8hra 8X7tmột góc.

“Hôm hVeGnay hVeGlà kbZUngày kbZUgì v8X7tậy? S8X7tao mọicKLZ ngcKLZười đềkbZUu ởhVeG hVeGđây?” kbZUTiêu ViễkbZUn hỏi.

“Chẳng phảiKy8h hVeGngày mhVeGai 8X7tanh chVeGả kbZUxuất ngokbZUại hVeGsao, hômhVeG nkbZUay mấKy8hy aKy8hnh ecKLZm cóKy8h thờicKLZ 8X7tgian tkbZUụ tậpKy8h nghVeGồi vớ8X7ti cKLZnhau, 8X7tkhông lạihVeG phả8X7ti hVeGnăm b8X7ta thángkbZU nữaKy8h mới8X7t gặp8X7t hVeGmặt đượccKLZ”. kbZUCó ng8X7tười nói.

“Đúng r8X7tồi, TkbZUiêu VcKLZiễn, Ky8hlần trướ8X7tc ôn8X7tg giàcKLZ n8X7thà mìnhhVeG nhìKy8hn ởcKLZ A8X7tnh quốKy8hc Ky8hnhìn cKLZthấy cậkbZUu Ky8hvới bạncKLZ g8X7tái đKy8hi hVeGxem triểhVeGn lãhVeGm tran8X7th cKLZvới nh8X7tau, Ky8hcứ b8X7tảo mìncKLZh hỏKy8hi bọnhVeG hVeGcậu kh8X7ti nàkbZUo thVeGhì t8X7tổ cKy8hhức chuyệnKy8h vui8X7t, đểhVeG ôhVeGng đượckbZU hVeGtham dự”.

“Thành Ky8hThiếu, cậucKLZ uốn8X7tg nhi8X7tều rồicKLZ tcKLZhì phải?”8X7t TihVeGêu VKy8hiễn hVeGvừa gắphVeG thứccKLZ Ky8hăn cKy8hho a8X7tnh kbZUta vừ8X7ta nháyhVeG mcKLZắt, “Nào,hVeG ănkbZU nhiềKy8hu đồhVeG ănkbZU chúthVeG đi”.

“Uống n8X7thiều hVeGrồi kbZUlà 8X7tthế kbZUnào? ĐấhVeGy, chẳng8X7t phải8X7t đãhVeG 8X7tmang bhVeGạn gáiKy8h Ky8hvề Ky8hrồi sao?”

“Thành Ky8hThiếu, kbZUcậu lảmhVeG nhKy8hảm gkbZUì thế?”cKLZ TiêKy8hu ViễncKLZ cuốncKLZg lcKLZên, nékbZUm mạKy8hnh đũkbZUa xuống.

Tôi kéocKLZ Ky8hanh lạikbZU, mềmcKLZ mỏncKLZg nóiKy8h: “NgưhVeGời hVeGta cóhVeG lẽkbZU nh8X7tìn nhầm8X7t mà!”

Tiêu VcKLZiễn cKLZquay đầ8X7tu lạikbZU nhVeGhìn 8X7ttôi, sKy8hắc mKy8hặt hVeGlo lắng,Ky8h “hVeGEm khôngKy8h Ky8hđược 8X7ttin cậkbZUu ta!”

Tôi g8X7tật đầu,cKLZ thVeGôi kbZUsẽ khkbZUông cKLZtin 8X7tanh tcKLZa, tKy8hôi vkbZUà anKy8hh Ky8hta gặpkbZU nhahVeGu lầnkbZU đkbZUâu, hVeGdựa vàocKLZ Ky8hcái gì8X7t đhVeGể cKLZtin an8X7th thVeGa chứ?

Cái thếcKLZ gi8X7tới n8X7tày nghVeGay kbZUcả hVeGngười bêkbZUn cạKy8hnh cũkbZUng kh8X7tông thVeGhể cKLZtin tcKLZưởng được,Ky8h Ky8hai Ky8hlại đcKLZi t8X7tin lhVeGời nócKLZi vKy8hô nghhVeGĩa chVeGủa một8X7t ngkbZUười cKLZxa lcKLZạ chứ.

Một 8X7tnhóm Ky8hngười huyêkbZUn náoKy8h ckbZUả buKy8hổi, tôi8X7t cKLZhơi cKLZmệt mỏ8X7ti, muốcKLZn chuồncKLZ hVeGra ngoàikbZU, khổkbZU nỗi,8X7t Ky8hcái tú8X7ti lcKLZại bịcKLZ TiêKy8hu Vi8X7tễn gicKLZữ c8X7thặt, “ĐừngcKLZ ncKLZói hVeGvới ankbZUh 8X7tlà rKy8ha cKLZnhà vệhVeG sikbZUnh, e8X7tm đãkbZU d8X7tùng 8X7tcái c8X7tớ cKLZnày đểKy8h Ky8hchuồn đhVeGi mấykbZU lkbZUần rồi!”

“Em hVeGra hVeGgọi điệKy8hn thKy8hoại hVeGcho mẹhVeG eKy8hm, ở8X7t đâhVeGy ồcKLZn quáKy8h, muộ8X7tn thếKy8h này8X7t kbZUmà ekbZUm chVeGhưa vềKy8h, mẹKy8h ehVeGm sẽcKLZ cKLZlo lắng!”

“Em phVeGhải 8X7thứa, kcKLZhông đưKy8hợc bKy8hỏ về!hVeG Lát8X7t nữahVeG an8X7th đkbZUưa eKy8hm v8X7tề!” TiêKy8hu Viễn8X7t thhVeGấp g8X7tiọng nói.

“Em hứa”.

“Mẹ kbZUạ, đừncKLZg đợi8X7t ccKLZon nữhVeGa nhkbZUé, mẹkbZU ă8X7tn 8X7tcơm Ky8hmột mìnkbZUh đicKLZ, cKLZcon 8X7tăn xocKLZng r8X7tồi về.Ky8h Ky8hBây gi8X7tờ bhVeGụi lớnKy8h lắm8X7t, lKy8hại lkbZUà giờcKLZ cKLZtan tầmKy8h cahVeGo đihVeGểm, khônKy8hg bắthVeG xcKLZe về8X7t được!cKLZ” T8X7tôi dựahVeG vàkbZUo bứcKy8h thVeGường hKy8hành lancKLZg, bcKLZàn chkbZUân n8X7thư khhVeGông đỡhVeG nhVeGổi trọnghVeG lượnghVeG chVeGơ thể,kbZU cKLZlưng trượKy8ht dọ8X7tc Ky8hxuống bờ8X7t tườKy8hng. Ky8hĐá G8X7trannit lạn8X7th buốthVeG ngấmhVeG 8X7tqua Ky8hcả quầnKy8h áo8X7t hVeGthấm v8X7tào người,8X7t thVeGôi gụcKy8h đầuhVeG xuốngKy8h hahVeGi đầucKLZ gối,cKLZ từKy8h từKy8h xKy8hua tacKLZn hơKy8hi l8X7tạnh troncKLZg Ky8hcơ thể.

Một b8X7tàn taKy8hy t8X7to đặtcKLZ lê8X7tn đầucKLZ tcKLZôi, nhẹKy8h nhcKLZàng vuốthVeG t8X7tóc tôKy8hi, hỏ8X7ti bằngkbZU ghVeGiọng tcKLZrầm khànkbZU: “kbZUEm dùngkbZU dầu8X7t kbZUgội cKLZđầu củahVeG hkbZUãng nàhVeGo vậKy8hy? DưỡngKy8h tóchVeG thậ8X7tt tốt”.

Tưởng l8X7tà đến8X7t kbZUan ủi8X7t tôiKy8h, lạikbZU đhVeGi hỏi8X7t mộcKLZt câKy8hu chẳngkbZU vàokbZU 8X7tđâu hVeGnhư thế.

“Đừng có8X7t sờkbZU rcKLZối 8X7tlên, tóchVeG tcKLZôi kbZUquý lắm8X7t đcKLZấy, s8X7tờ hỏnghVeG rồKy8hi cKLZanh cKLZkhông đhVeGền đượchVeG đâu”.kbZU ThVeGôi ngẩngcKLZ đầu8X7t lênhVeG, 8X7tnhìn tKy8hhấy ngcKLZười đ8X7ti kbZUra lạiKy8h Ky8hlà ChkbZUương Ngự.

“Tại scKLZao lKy8hà anh?”

“Sao khôkbZUng thVeGhể lhVeGà tôkbZUi? EkbZUm n8X7tghĩ làcKLZ ai?”

“Tiêu ViễkbZUn đâu?”

“Đang Ky8huống kbZUrượu v8X7tới cKLZChương SínkbZUh ởhVeG tronkbZUg đó”.

Tôi xáchcKLZ túkbZUi vộKy8hi hVeGvã Ky8hxuống lkbZUầu, lúkbZUc nàykbZU khônKy8hg 8X7tvề cKLZcòn đợhVeGi hVeGlúc nàKy8ho nữa.

“Bên cKLZngoài hVeGđang nổi8X7t bkbZUão cá8X7tt đấ8X7ty, khô8X7tng hVeGbắt đượcKy8h 8X7txe đâu”.cKLZ AKy8hnh 8X7tta hVeGđứng sacKLZu lưngKy8h hVeGtôi Ky8hnhắc nhở.

“Thế thcKLZì kbZUtôi cKLZđi bộ8X7t về”.

“Có Ky8hthể thửhVeG xem”.hVeG AncKLZh thVeGa bcKLZúng ngókbZUn ta8X7ty, “EmcKLZ lúKy8hc nà8X7to cũngkbZU kKy8hhác người”kbZU. CcKLZá MựccKLZ đá8X7tng ghhVeGét toàkbZUn nókbZUi ghVeGiọng châmhVeG chọc.

Bão ccKLZát đếnkbZU kbZUthật d8X7tữ dội,hVeG hVeGcát 8X7tbụi thcKLZổi cKLZtừng cKLZcơn cKLZtrên đường.

Tôi lấyKy8h takbZUy bhVeGịt mhVeGũi 8X7tvà miệng8X7t, 8X7tmen thecKLZo l8X7tề đườngcKLZ đi8X7t tkbZUhẳng. MkbZUắt bịkbZU bụiKy8h thổicKLZ đếncKLZ nỗihVeG khôhVeGng m8X7tở rKy8ha đưKy8hợc, nướchVeG mắhVeGt cứhVeG thế8X7t tràoKy8h kbZUra. TKy8hhời tihVeGết khỉkbZU giKy8hó nàykbZU cKLZthật khkbZUó kbZUmà ccKLZhịu đựng.

“Em ơhVeGi, cầKy8hn kbZUxe không?Ky8h Ky8h50 tệkbZU hVeGmột cKLZkm”. hVeGPhía sa8X7tu làKy8h Ky8hchiếc cKLZxe cKLZMer BencKLZz củakbZU ChươcKLZng 8X7tNgự đanghVeG vẫhVeGy chào.

“Hắc kbZUquá đấy!”

“Tôi hVeGcho kbZUem nợcKLZ l8X7tà đkbZUược chkbZUứ Ky8hgì?” ChươngkbZU Ng8X7tự cười.

Ngồi trocKLZng kbZUxe củahVeG Chương8X7t NcKLZgự, tôikbZU mớihVeG dákbZUm hkbZUít thở8X7t thoảihVeG mái.

Trong cKLZmắt hhVeGình nhVeGhư cKy8hó hạthVeG bKy8hụi, nưhVeGớc kbZUmắt cứkbZU nhòe8X7t nhoẹt8X7t khônkbZUg thôi.

“Em hVeGcứ khhVeGóc mãikbZU Ky8hthế, cócKLZ hVeGphải lcKLZo lắngcKLZ ckbZUho tKy8hôi ngkbZUày kbZUmai xuấtKy8h cKLZngoại bịKy8h người8X7t kbZUnước ngoàhVeGi báKy8hn cKLZmất không?”

“Tôi hVeGlo aKy8hnh xuấcKLZt ngoKy8hại manKy8hg bánkbZU nKy8hgười nướcKy8h ngoà8X7ti mấcKLZt thôihVeG! 8X7tAnh đíKy8hnh lônKy8hg lên8X7t ngưhVeGời thìKy8h kbZUcòn khcKLZôn hkbZUơn khhVeGỉ, acKLZi kbZUlại cKy8hó Ky8hthể b8X7tán 8X7tanh được!”

Chương NgcKLZự cườhVeGi vkbZUang, “Em8X7t đaKy8hng khe8X7tn kbZUtôi cKLZhay mỉa8X7t tôkbZUi đấy?”

“Tất n8X7thiên kh8X7ten ancKLZh rồi!”

“Ồ, lạihVeG 8X7tcó kiểu8X7t kbZUkhen ngườicKLZ nhKy8hư hVeGem nữa!hVeG BiếtKy8h hVeGrõ tKy8hhế rồihVeG, cKy8hhẳng quaKy8h, tôcKLZi lạhVeGi vẫn8X7t thíccKLZh nghe”.

“Anh thKy8hích nghkbZUe, tkbZUôi l8X7tại khôKy8hng thíckbZUh nóiKy8h đấy!”

Chương NhVeGgự nói:hVeG “NkbZUgày mahVeGi cKLZtôi đicKLZ rồicKLZ, kbZUước tính8X7t 8X7tít nhất8X7t cũngkbZU phcKLZải hVeGba thánhVeGg hVeGmới Ky8hcó tcKLZhể thVeGrở về”.

“Vừa nãkbZUy tkbZUôi đãhVeG nghKy8he hế8X7tt rồi!8X7t” TcKLZôi cũkbZUng khôn8X7tg điếc,Ky8h vừa8X7t nãyKy8h cảkbZU nhómhVeG ngườihVeG cKLZnói ocKLZang oanhVeGg vậy8X7t, rồihVeG lcKLZại chúc8X7t rượu,kbZU lại8X7t 8X7ttừ biệKy8ht, mcKLZuốn khônhVeGg biếtcKLZ cKLZcũng khó.

“Thế skbZUao eKy8hm khôn8X7tg cócKLZ chKy8hút biể8X7tu hcKLZiện gìhVeG?” ChươnkbZUg NgựKy8h kbZUcười rấtkbZU giacKLZn xảo.

“Lại cầ8X7tn phải8X7t bcKLZiểu hiện?kbZU C8X7tó cKLZcần cKLZlát n8X7tữa cKLZđi 8X7tqua cửaKy8h cKLZhàng tạphVeG hóacKLZ dướKy8hi lầuhVeG nhKy8hà tôKy8hi mcKLZua cKy8hhút kbZUbánh nkbZUgọt, sữacKLZ hVeGchua kbZUgì đóKy8h mKy8hang đhVeGi kbZUkhông?” BìcKLZnh thkbZUường đKy8hi hVeGđâu xacKLZ, tôKy8hi đềKy8hu t8X7thích hVeGmang kbZUtheo nkbZUhững đồhVeG này.

Chương Ky8hNgự cKLZcười hVeGrất khổcKLZ sở,hVeG “TôihVeG Ky8hthấy t8X7thôi miễhVeGn đượcKy8h rồi”.

“Vậy tốtKy8h quhVeGá, tôi8X7t đỡhVeG tốnkbZU tiền”.

“Hay lhVeGà… ckbZUhúng tkbZUa hcKLZôn tạmKy8h biệtcKLZ nhé?”

“Cái 8X7tgì? ĐợicKLZ đã…”hVeG ChVeGó cKLZphải cKLZtôi đãKy8h kbZUnghe nhVeGhầm không.

“Hôn tạcKLZm biKy8hệt!” AnKy8hh hVeGta dừKy8hng xhVeGe lạhVeGi, nânghVeG đầukbZU hVeGtôi lhVeGên vàcKLZ nhìkbZUn mộKy8ht các8X7th kbZUnghiêm túc.

Có kbZUlẽ 8X7ttôi kbZUđã sợcKLZ 8X7tđần mặ8X7tt racKLZ, nếucKLZ khôn8X7tg thkbZUì cũnkbZUg mấtcKLZ hồnhVeG rkbZUồi, ngakbZUy cảKy8h mắ8X7tt cũncKLZg khôngkbZU độnghVeG cKLZđậy, nhìKy8hn ankbZUh 8X7tta Ky8hchằm chằm.

Đầu anKy8hh 8X7tta dKy8hần hướngcKLZ 8X7tgần về8X7t phkbZUía thVeGôi, mộtkbZU luồKy8hng h8X7tơi nhVeGóng phảkbZU lạhVeGi, cKLZ“Này này!”hVeG ThVeGôi hétcKLZ lên.

Anh 8X7tdừng hVeGlại, bKy8hỏ tôiKy8h kbZUra, độthVeG nhicKLZên cườihVeG kbZUlớn, “8X7tĐùa e8X7tm chKy8ho 8X7tvui thôi!”

Cá MựccKLZ chết8X7t tiệt,Ky8h đhVeGùa 8X7tcái gìKy8h khhVeGông đkbZUùa, l8X7tại đùahVeG cáiKy8h kiKy8hểu xấuhVeG xcKLZa ấy.

Lúc về8X7t đếKy8hn kbZUcửa nhhVeGà tKy8hôi, CkbZUhương NghVeGự hKy8hỏi: “TcKLZâm tcKLZrạng thVeGốt hơhVeGn hVeGchút nào8X7t chưa?”

“Tốt nhcKLZiều rồkbZUi!” 8X7tMay kbZUmà có8X7t akbZUnh ta.

“Vậy th8X7tì lhVeGau khôKy8h hVeGnước mắkbZUt đi8X7t, xukbZUống xe”.cKLZ A8X7tnh Ky8hta dcKLZừng cKLZxe lcKLZại, giúphVeG kbZUtôi mKy8hở hVeGcửa Ky8hxe rấthVeG kbZUlịch lãm.

“Chương NgựKy8h, Ky8hcảm 8X7tơn an8X7th!” TcKLZôi nócKLZi Ky8hrất kbZUthành thật.

“Lời nKy8hói suôcKLZng Ky8hthì mikbZUễn đi,cKLZ Ky8hlàm cákbZUi hVeGgì kbZUthực kbZUtế hơncKLZ đkbZUi”. Ky8hÁnh mắthVeG củaKy8h ChưhVeGơng NgựKy8h đảohVeG rấthVeG nKy8hhanh, ccKLZó vẻkbZU lạihVeG ngKy8hhĩ cKLZra tcKLZrò cKLZquỷ gìhVeG đó.

“Tôi kh8X7tông hVeGcó tiền!”cKLZ 8X7tTôi vộ8X7ti thacKLZnh minh.

“Tôi cũngKy8h chcKLZẳng thihVeGếu tiềnkbZU, lhVeGấy t8X7tiền củacKLZ 8X7tem Ky8hlàm gì?”

“Vậy ankbZUh cầnKy8h gì?cKLZ” T8X7tôi Ky8hđề c8X7tao ckbZUảnh giác8X7t, ngườhVeGi nàykbZU thVeGoàn xucKLZất nhữnghVeG hVeGchiêu khônhVeGg cKLZtheo q8X7tuy tKy8hắc 8X7tgì cảhVeG, phảKy8hi đềKy8h cKLZphòng chút.

 

 

5. Mà8X7tu xacKLZnh ngọchVeG lkbZUà phocKLZng cá8X7tch củkbZUa TiêcKLZu Viễn 

Anh gihVeGơ chVeGhùm kbZUchìa khócKLZa trướkbZUc mcKLZặt tcKLZôi Ky8hlắc 8X7tlắc, “ĐhVeGây làKy8h ckbZUhìa kKy8hhóa Ky8hnhà Ky8htôi, 8X7tem 8X7tcầm lấy”.

Tôi ngướchVeG 8X7tlên nh8X7tìn Ky8hxuống kbZUthăm dhVeGò acKLZnh, “Anh8X7t ch8X7tưa bịKy8h Ky8hấm đầuhVeG chứ?8X7t RỗikbZU việKy8hc cKLZnên hVeGtùy cKLZtiện manhVeGg chhVeGìa khKy8hóa 8X7tra đưhVeGa cKy8hho ngườiKy8h t8X7ta à!”

“Tất nhiêncKLZ không8X7t ấKy8hm Ky8hđầu! ĐưahVeG c8X7thìa kkbZUhóa chVeGho Ky8hem Ky8hlà đểkbZU ekbZUm gihVeGúp thVeGôi kbZUmột sốKy8h việc”.

“Việc gì?”Ky8h BiếhVeGt ng8X7tay kbZUanh tkbZUa hVeGlà ngườicKLZ khVeGhông chkbZUịu kbZUbị thiệKy8ht mà.

“Giúp tôhVeGi hVeGcho ăhVeGn, đkbZUịnh hVeGkỳ 8X7tthay n8X7tước ckbZUho chúng!”

“Nhà hVeGanh nuôkbZUi kbZUcá à?kbZU KhhVeGông phảicKLZ lcKLZà chVeGá mựcKLZc cKy8hhứ?” TôcKLZi 8X7tđã từnhVeGg đếKy8hn nhàKy8h Ky8hanh 8X7tta, kbZUchẳng thấyKy8h ckbZUon kbZUcá nàocKLZ cả.

“Tất nhiêkbZUn cókbZU cKy8há rkbZUồi, đềkbZUu làhVeG ccKLZá nổihVeG tKy8hiếng kbZUcủa vùnhVeGg nhiệ8X7tt đớikbZU Ky8hđấy”. AKy8hnh tkbZUa kbZUvênh mặt8X7t Ky8htự hào.

“Sao tôi8X7t Ky8hlại khôcKLZng ncKLZhìn thấy?”

“Ngoài cácKLZi s8X7tofa nhàhVeG tôicKLZ ra8X7t, eKy8hm còkbZUn nhìhVeGn thấKy8hy ckbZUái g8X7tì cKLZnữa đâu?”

“Cũng phkbZUải!” HKy8hôm đócKLZ uốcKLZng Ky8hnhiều qhVeGuá, đếnKy8h n8X7thà anhVeGh tkbZUa lkbZUà lKy8hăn Ky8hra 8X7tsofa nằcKLZm k8X7thóc, khócKLZc ch8X7tán Ky8hthì nkbZUgủ. SángcKLZ n8X7tgày th8X7tứ hhVeGai dậyhVeG lhVeGại cuốKy8hng 8X7tcuồng đkbZUi lhVeGàm, đúngcKLZ làcKLZ kbZUkhông đhVeGể cKLZý nhVeGhà ancKLZh tkbZUa cKLZrốt cKy8huộc c8X7tó nhVeGhững gì.

 “Nhưng màkbZU, tôikbZU vớihVeG kbZUanh khônhVeGg hề8X7t thhVeGân que8X7tn màhVeG! SakbZUo aKy8hnh lạiKy8h Ky8hcó thểKy8h yêKy8hn kbZUtâm Ky8hgiao chKy8hìa khóa8X7t 8X7tnhà chhVeGo tôi?”

“Chính kbZUvì khVeGhông Ky8hthân hVeGquen nKy8hên mớiKy8h yêkbZUn tâmcKLZ cKLZđể ekbZUm đến.8X7t kbZUĐể ngườKy8hi 8X7tquen đến,Ky8h giớiKy8h kbZUbáo kbZUchí kbZUlại dcKLZòm kbZUngó phKy8hỏng đoánkbZU”. Chư8X7tơng NgựKy8h nói8X7t rấtKy8h cókbZU lýKy8h lẽ.

“Để ChươngkbZU SínhKy8h đếhVeGn, ckbZUhắc ckbZUhắn ngườ8X7ti t8X7ta sẽhVeG khôkbZUng nKy8hói gìhVeG được”.8X7t TôcKLZi đề8X7t nghị.

“Nó đếnkbZU để8X7t làcKLZm loạhVeGn nhKy8hà tKy8hôi Ky8hlên àKy8h, tôkbZUi trởkbZU vềhVeG cKLZlại phVeGhải Ky8hthu dọn8X7t mấkbZUt hVeGmấy ngày!”

“Nhưng mà…”

“Sao 8X7tem “như8X7tng mà”hVeG nhihVeGều thế?”

“Nhưng mà,8X7t kbZUtôi ch8X7tưa từnkbZUg nuôihVeG chVeGá đâu8X7t! 8X7tCho cKy8há ăhVeGn cKLZgiúp kbZUanh, 8X7tlỡ chếtKy8h rồicKLZ cKLZphải kbZUlàm sao?”

“Có vấn8X7t đềkbZU Ky8hgì th8X7tì hVeGgọi đikbZUện chKy8ho tôi!”

“Cước hVeGgọi đườngkbZU dàhVeGi quố8X7tc tế8X7t đấy!”

“Sẽ hoàkbZUn Ky8htrả chkbZUo cKLZem hVeGphí điệnhVeG cKLZthoại, phụhVeG cấphVeG phcKLZát 8X7tsinh, tiềKy8hn kbZUmua 8X7tthức ăn8X7t 8X7tcho cKLZcá cũnKy8hg sẽ8X7t trKy8hả! EcKLZm màhVeG còn8X7t “n8X7thưng mà”8X7t Ky8hnữa l8X7tà tôicKLZ bựcKy8h Ky8hmình đấy,kbZU bả8X7to ekbZUm giúcKLZp hVeGmột viKy8hệc mkbZUà cKLZkhó kbZUkhăn Ky8hthế à?”kbZU ChươngkbZU Ngự8X7t tỏKy8h rKy8ha nghiêkbZUm tkbZUrọng, Ky8hlại c8X7tó vcKLZẻ dọaKy8h nạt.

Tôi còkbZUn cKLZcó thểhVeG nóiKy8h Ky8hgì đKy8hược nhVeGữa chứhVeG, hVeGchỉ cóKy8h thhVeGể cKLZnhận 8X7tchìa kcKLZhóa chVeGủa aKy8hnh cKLZta, “NếhVeGu màkbZU 8X7tcho kbZUcá ăkbZUn bịhVeG c8X7thết rhVeGồi tKy8hhì cKLZanh đừkbZUng 8X7tcó nổicKLZ giậkbZUn đấy!”

“Chỉ lKy8hà mấyKy8h cKLZcon kbZUcá tkbZUhôi màKy8h? TôkbZUi Ky8hcó thểcKLZ giậnkbZU kbZUgì chứ!”

Thấy tôi8X7t ngohVeGan ncKLZgoãn cầmKy8h chìahVeG khóa,8X7t hVeGChương hVeGNgự cườcKLZi, “NhVeGhư thKy8hế cKLZlà tôhVeGi 8X7tyên tkbZUâm rồi!”

Buổi tốihVeG cKLZđi nkbZUgủ Ky8hquên khKy8hông kbZUtắt điệhVeGn tho8X7tại, Ky8hngủ đcKLZến nửa8X7t đêhVeGm, hVeGnó kbZUbắt đầucKLZ kêKy8hu loạ8X7tn lên.

“Ai đấy?8X7t” cKLZKhông biếtcKLZ bâ8X7ty giờhVeG đankbZUg làKy8h Ky8hgiờ ngKy8hủ saKy8ho, 8X7tgọi hVeGđiện hVeGphiền nhiễ8X7tu giữakbZU đêkbZUm, tộicKLZ đáng8X7t tửcKLZ hình.

Đầu đi8X7tện thohVeGại kbZUbên hVeGkia cKLZim Ky8hắng mộhVeGt khoản8X7tg l8X7tặng mKy8hơ hồ.

Tôi khcKLZông 8X7tsợ ồn,hVeG 8X7tsợ nhấthVeG hVeGlà lúc8X7t tKy8hĩnh mặng,kbZU ihVeGm ắnghVeG kbZUkhông 8X7tmột tiếngkbZU độcKLZng 8X7tthấy hVeGcó cảKy8hm g8X7tiác kỳKy8h dị.

Mấy giâKy8hy 8X7ttrôi qkbZUua vẫcKLZn khôcKLZng ckbZUó giọn8X7tg nói8X7t, t8X7tôi ngồi8X7t hVeGbật dậy.

“Làm ơkbZUn 8X7tnói cKLZmột câKy8hu, nkbZUếu khônkbZUg dọahVeG chếcKLZt ngườhVeGi hVeGanh ph8X7tải đềnhVeG mhVeGạng đấy!”hVeG TôKy8hi hVeGhét kbZUvào dkbZUi động.

“Khả…”, làkbZU ghVeGiọng nKy8hói củkbZUa hVeGTiêu Viễn,8X7t tKy8hôi nínKy8h thở8X7t, lầnKy8h này8X7t cKLZđến lượtkbZU tôKy8hi khôkbZUng cKLZnói gì.

“Em, ecKLZm chưhVeGa thVeGắt mcKLZáy kbZUdi độ8X7tng”. GhVeGiọng nóKy8hi củacKLZ Tiê8X7tu V8X7tiễn Ky8hdịu cKLZdàng, dịu8X7t dànghVeG cKLZđến nỗ8X7ti làKy8hm tôihVeG nkbZUgây ngấ8X7tt, tôi8X7t cẩncKLZ thcKLZận hVeGlặng kbZUnghe hơikbZU Ky8hthở củaKy8h an8X7th, 8X7tcảm gcKLZiác hơKy8hi ncKLZóng 8X7tđang lacKLZn t8X7tỏa thVeGrên mặt.

Cả 8X7thai ngườikbZU iKy8hm lặn8X7tg 8X7thồi lâuKy8h, vẫnkbZU là8X7t TiêuhVeG VcKLZiễn mởcKLZ lờihVeG trư8X7tớc, “Ngủ8X7t ngon”.

Tôi g8X7tiữ chặt8X7t điệcKLZn thoạikbZU cKLZdi cKLZđộng, 8X7tmãi khKy8hông kbZUchịu bỏhVeG xuKy8hống. ĐếnkbZU lcKLZúc 8X7tcơ Ky8hthể cảcKLZm thấykbZU lhVeGạnh mớihVeG biếkbZUt l8X7tà chăn8X7t đkbZUã rơcKLZi xuốhVeGng khỏKy8hi giườnghVeG rồi.

Buổi kbZUsáng, kkbZUhi Ky8htrời v8X7tẫn chVeGòn 8X7ttờ mKy8hờ, gió8X7t lkbZUạnh khKy8hông Ky8hngừng thcKLZổi, mKy8hở cửaKy8h sổ8X7t 8X7tra 8X7tthấy kbZUbụi bácKLZm dàyhVeG thKy8hành lớp8X7t trêncKLZ bKy8hệ cửa.

Dưới lầu,Ky8h không8X7t biếkbZUt chVeGún hVeGcon Ky8hcủa nhàhVeG nàKy8ho mặc8X7t cKLZbộ hVeGquần ácKLZo kbZUngộ nKy8hghĩnh đan8X7tg chạycKLZ lăKy8hng qhVeGuăng, 8X7tcái kbZUmông tròhVeGn cKLZmũm m8X7tĩm ngkbZUoe ng8X7tuẩy, cựccKLZ kỳkbZU hVeGđáng yêu.

Cún ckbZUon chạykbZU đến8X7t dướicKLZ mộthVeG chiếKy8hc xKy8he kbZUcon màukbZU xankbZUh ngọc,cKLZ muốkbZUn đkbZUánh dấukbZU lã8X7tnh đhVeGịa, hVeGngửi nghVeGửi mùihVeG thấ8X7ty khVeGhông phKy8hải lại8X7t Ky8htừ từhVeG b8X7tỏ đi.

Chiếc x8X7te hVeGấy 8X7trất gcKLZiống chiếcKLZc x8X7te TiêhVeGu Viễn8X7t kbZUlái nkbZUgày hKy8hôm cKLZqua, mkbZUàu xkbZUanh ngọ8X7tc kbZUthâm trhVeGầm scKLZâu sắc,cKLZ cKLZthật 8X7thợp vKy8hới phohVeGng cáKy8hch cKy8hủa TKy8hiêu Viễn.

Tôi chạycKLZ nkbZUhư ba8X7ty xuốnkbZUg dư8X7tới lầuKy8h, phóngKy8h đếKy8hn ccKLZhỗ chicKLZếc 8X7txe, Ky8hqua lớpKy8h bụihVeG phủhVeG ngoàicKLZ cửhVeGa kínhkbZU nhìncKLZ thấkbZUy hVeGTiêu hVeGViễn cKLZở tronkbZUg xe.

Cả ngườikbZU anKy8hh hVeGngồi dựa8X7t trêncKLZ ghế,8X7t ng8X7tủ thVeGhiếp điKy8h, ccKLZhỉ cKy8hó dcKLZi Ky8hđộng vẫhVeGn đcKLZể ởhVeG bênkbZU 8X7ttai, dKy8háng điệhVeGu nhkbZUư đanghVeG gọiKy8h cKLZđiện thoại.

Tôi gõcKLZ kbZUgõ Ky8hvào cửakbZU xekbZU, hVeGsau đó8X7t tcKLZhấy TiêucKLZ VkbZUiễn tỉ8X7tnh dậy.

“Tại sKy8hao anhVeGh lạiKy8h hVeGở đâyhVeG?” TôcKLZi hỏi.

Anh d8X7tụi dụhVeGi kbZUmắt, khôkbZUng trkbZUả lờiKy8h tôi.

“Anh ởKy8h đhVeGây 8X7tcả mộtcKLZ đê8X7tm à?”

“Đâu cócKLZ, hơKy8hn hKy8hai giờhVeG sákbZUng mớiKy8h Ky8hra khhVeGỏi cKy8hhỗ ChVeGôn Thiếu!”hVeG hVeGAnh hVeGmở cửa8X7t xkbZUe, “EkbZUm cóhVeG cKLZlạnh không?Ky8h VàkbZUo tcKLZrong n8X7tói chu8X7tyện đi!”

“Còn nó8X7ti gìhVeG nữa,cKLZ Ky8hkhông chVeGó cKLZchuyện gìcKLZ makbZUu về8X7t nKy8hhà kbZUngủ đi!”8X7t TôhVeGi đứhVeGng ởKy8h bêncKLZ ngocKLZài khôkbZUng 8X7tnhúc nhích.

“Có chuyện”.

“Có ch8X7tuyện thkbZUì cKLZmau nói,Ky8h nói8X7t xkbZUong rồcKLZi vềkbZU kbZUđi ngủ8X7t!” ThVeGôi cảkbZUm thấKy8h hômkbZU Ky8hnay tôicKLZ cằcKLZn nhằn8X7t 8X7tquá, giốhVeGng mộKy8ht bKy8hà lKy8hão t8X7tám m8X7tươi v8X7tậy. Tiêu8X7t cKLZViễn iKy8hm lặngKy8h nhì8X7tn tôkbZUi, “”cKLZEm đangcKLZ gkbZUiận à?”

“Em giậ8X7tn Ky8hcái g8X7tì chứ?Ky8h MhVeGấy ngườ8X7ti cáccKLZ aKy8hnh hVeGthích gìKy8h thìcKLZ làmcKLZ, liênKy8h 8X7tquan gkbZUì Ky8hđến ekbZUm chứ?”cKLZ Đúng8X7t lkbZUà tôihVeG đang8X7t giậkbZUn, giậncKLZ cKLZanh skbZUao hVeGlại khônKy8hg Ky8hbiết qukbZUý 8X7tbản tKy8hhân mìnhhVeG nhKy8hư thếKy8h, tcKLZrời hVeGlạnh cKLZmà khKy8hông 8X7tvề nh8X7tà, còncKLZ ngủ8X7t 8X7tở trêKy8hn xe.

“Nhìn 8X7tanh chằkbZUm chằmcKLZ nkbZUhư vậhVeGy, 8X7tcòn nókbZUi là8X7t khôngkbZU giậnKy8h à?”hVeG TiKy8hêu ViễkbZUn nhìKy8hn tôikbZU cườihVeG vớikbZU v8X7tẻ nuônKy8hg chiều.

`”Em giận,kbZU làhVeG tựcKLZ gi8X7tận hVeGbản thânKy8h mKy8hình! Trời8X7t lạnhcKLZ kbZUthế nhVeGày, chạyhVeG 8X7txuống qcKLZuản hVeGanh lkbZUàm gkbZUì?” ThVeGôi qu8X7tay ngườiKy8h muốn8X7t lêhVeGn nhà8X7t, khônkbZUg Ky8hđể ýcKLZ ancKLZh nữKy8ha Ky8hchắc acKLZnh sẽKy8h bỏhVeG Ky8hvề thôi.

“Đợi đ8X7tã!” TihVeGêu ViễcKLZn xuốngkbZU cKLZxe hVeGkéo tôikbZU 8X7tlại, “AnhKy8h kbZUmuốn nóikbZU vkbZUới emhVeG, kbZUtất kbZUcả đcKLZều khôngKy8h n8X7thư kbZUem nghĩ8X7t thếhVeG đâu!”

“Cái gìcKLZ Ky8hmà khVeGhông nhưkbZU 8X7tem nghĩ?8X7t” TôikbZU nghhVeGĩ cáKy8hi 8X7tgì chkbZUứ? LờKy8hi nói8X7t Ky8hcủa Ti8X7têu ViễnkbZU lhVeGàm cKLZtôi Ky8hnghi hoặc.

Tiêu Viễn8X7t thcKLZở dkbZUài khẽhVeG nókbZUi: 8X7t“Thôi cKLZvậy, 8X7tcó mKy8hột skbZUố chuyệnKy8h 8X7tanh cKLZcũng khônghVeG biếthVeG Ky8hnên nócKLZi thVeGhế nào”.

“Vậy thìhVeG đkbZUừng nkbZUói ncKLZữa!” ĐãkbZU Ky8hkhông cKLZbiết nKy8hên nkbZUói thếcKLZ nàocKLZ th8X7tì cò8X7tn nókbZUi Ky8hgì nữhVeGa, cKLZchúng tôcKLZi đều8X7t khôngkbZU phảiKy8h hVeGlà nhữcKLZng Ky8hngười quá8X7t gượ8X7tng ép.

Tiêu hVeGViễn r8X7tõ rànghVeG rấthVeG kbZUmệt, nhVeGgáp dàiKy8h mộcKLZt cákbZUi rồicKLZ nkbZUói: “BâKy8hy giờcKLZ an8X7th hVeGvề đkbZUi ng8X7tủ, buổikbZU tốiKy8h đếKy8hn đ8X7tón emhVeG, sẽkbZU chVeGho ecKLZm mộhVeGt bấthVeG ngờcKLZ th8X7tú vị”.

“Buổi 8X7ttối ecKLZm cóhVeG việcKy8h…”. TốhVeGi naKy8hy tôihVeG phảiKy8h kbZUđi Ky8hxem buhVeGổi bihVeGểu hVeGdiễn Ky8hcủa Lư8X7tu ĐứcKy8h HkbZUoa vkbZUới mẹ8X7t, lhVeGớp trưởnghVeG ChươngKy8h ScKLZính chẳng8X7t dễhVeG gkbZUì Ky8hmới khVeGiếm đcKLZược vé.

“Nếu Ky8hmà 8X7tkhông qucKLZan hVeGtrọng thìcKLZ hủyhVeG đi!”8X7t TcKLZiêu ViễcKLZn kbZUgiọng Ky8hnài n8X7tỉ kcKLZhiến tôicKLZ suýKy8ht 8X7tnữa mềmhVeG lòcKLZng, nhưcKLZng ngkbZUhĩ kbZUlại, tạ8X7ti 8X7tsao 8X7tmỗi lkbZUần ngườicKLZ kbZUbị tcKLZhỏa hiệphVeG cKLZđều làhVeG tôi?

“Không 8X7thủy đưcKLZợc!” 8X7tTôi 8X7thầm hVeGhừ 8X7tnói, buổihVeG dKy8hiễn ccKLZa 8X7tnhạc kbZUkhông kbZUvì tôiKy8h mKy8hà hkbZUoãn lạicKLZ hVeGđược, kbZUmà cũnghVeG đãhVeG hVeGhứa chắcKy8h chVeGhắn vớihVeG mẹKy8h rồi,8X7t m8X7tẹ hVeGvì chuyệkbZUn Ky8hnày màKy8h v8X7tui kbZUsướng mấyhVeG ngKy8hày liền.

“Ừ, 8X7tthế 8X7tthôi vậy”.kbZU TiêukbZU VicKLZễn chVeGó 8X7tvẻ thấthVeG vọng,8X7t “NhưKy8hng hkbZUy vọngKy8h lầnKy8h Ky8hsau còn8X7t cóhVeG chVeGơ hội”.

Còn cóKy8h c8X7tơ hKy8hội 8X7tgì, hVeGtôi muhVeGốn hkbZUỏi anKy8hh, hVeGnhưng Ky8hthấy hVeGdáng vẻkbZU 8X7tanh hVeGmệt mỏi,cKLZ 8X7tlại khcKLZông đ8X7tành lòkbZUng, ccKLZó lKy8hẽ th8X7tôi hVeGvậy. NókbZUi đ8X7tến kbZUđây làhVeG được8X7t rồi,8X7t nêcKLZn Ky8hnhanh cKLZchóng vkbZUề 8X7tnhà đ8X7ti nhVeGgủ đi.

Cổng sâ8X7tn vận8X7t độngkbZU ngườikbZU đônghVeG nh8X7tư hVeGmắc cửKy8hi, rấthVeG nhKy8hiều ngườicKLZ kkbZUhông mucKLZa 8X7tđược kbZUvé, tú8X7tm cKLZtụm Ky8hở cổngkbZU Ky8hđể 8X7tmua vkbZUé chợKy8h đen.

Có ng8X7tười nhìn8X7t sKy8hố g8X7thế kbZUvé ckbZUủa tôi,kbZU hỏcKLZi: “CôcKLZ kbZUgái, cKy8hó bcKLZán véKy8h kkbZUhông?” hVeGTôi cKLZlắc đầu,hVeG hVeGlớp cKLZtrưởng chẳnghVeG dễhVeG gcKLZì kiKy8hếm cKLZcho, lkbZUàm saKy8ho hVeGcó thVeGhể bán?

Bên cKLZcạnh, cũkbZUng ccKLZó rấthVeG nhiềuKy8h ng8X7tười hVeGvây lấyKy8h mkbZUẹ t8X7tôi, cKLZcó ncKLZgười nóiKy8h: “CKy8hhị 8X7tơi, cáihVeG kbZUvé n8X7tày chịKy8h cứ8X7t nóihVeG gKy8hiá đkbZUi, ba8X7to nhiêkbZUu tiKy8hền tôcKLZi ccKLZũng lấy”.

Lúc n8X7tày tcKLZôi mớkbZUi bi8X7tets, thì8X7t 8X7tra chỗkbZU ngcKLZồi củKy8ha hKy8hai chkbZUiếc vKy8hé nàKy8hy cựckbZU kkbZUỳ tốt,8X7t lúchVeG cKLZvề phcKLZải kbZUcảm cKLZơn Ky8hChương SínhcKLZ tcKLZử tKy8hế m8X7tới được.

Chỗ Ky8hngồi của8X7t chúcKLZng tôiKy8h là8X7t kKy8hhu ghế8X7t VkbZUIP, kbZUở hà8X7tng thứcKLZ bKy8ha, Ky8hrất gcKLZần sân8X7t kKy8hhấu, cKy8hó thhVeGể nhcKLZìn kbZUrõ Ky8hcả Ky8hmặt củkbZUa Ky8hnhân viêcKLZn là8X7tm hVeGcông táhVeGc hVeGđiều khiKy8hển thiế8X7tt bịkbZU trêkbZUn skbZUân khấu,cKLZ lạKy8hi c8X7tòn đượcKy8h 8X7tcung cấpKy8h mcKLZiễn phkbZUí nướkbZUc uố8X7tng hVeGvà đồhVeG ănkbZU nhẹ.

Hàng tcKLZhứ h8X7tai trướckbZU mkbZUặt c8X7thúng 8X7ttôi chVeGó hcKLZai 8X7tchỗ ngồi8X7t cKLZluôn cKLZđể kbZUtrống, trcKLZên mặkbZUt bàn8X7t củacKLZ g8X7thế trước8X7t mặthVeG thVeGôi đặtKy8h kbZUmột bkbZUó kbZUhoa lhVeGy xhVeGen ho8X7ta hồng.

Khi bukbZUổi bKy8hiểu diễnhVeG bắcKLZt đầu,Ky8h cKLZhai ghhVeGế trướKy8hc kbZUmặt vẫnkbZU trốnghVeG. Tô8X7ti cKLZcứ nghĩ,Ky8h ngườicKLZ nàhVeGo lại8X7t đốtcKLZ tiềncKLZ cKLZnhư vậkbZUy? ĐãKy8h mcKLZua vé8X7t rồikbZU cKLZcòn kh8X7tông đến.

Buổi cKLZbiểu dKy8hiễn vừKy8ha bắKy8ht đầu,cKLZ tô8X7ti cKLZvà hVeGmẹ đãcKLZ nhKy8hanh chKy8hóng bhVeGị cuốhVeGn hú8X7tt, cù8X7tng vcKLZới mcKLZọi ngườ8X7ti hhVeGét gọihVeG têkbZUn LưucKLZ ĐứchVeG HoKy8ha, trạnkbZUg tháhVeGi cKy8huồng Ky8hnhiệt cKLZchưa ccKLZó Ky8hbao 8X7tgiờ. TcKLZhậm ccKLZhí mẹhVeG tôkbZUi cò8X7tn lấykbZU máy8X7t ckbZUhụp ảnhKy8h khhVeGông ngừngcKLZ chụpKy8h cáccKLZ độkbZUng tcKLZác vàcKLZ kbZUbiểu 8X7thiện củKy8ha LưuhVeG ĐứcKy8h Hoa.

“Cái mkbZUáy ảncKLZh nàkbZUy chVeGủa mkbZUẹ chkbZUụp cKLZlên ảnhcKLZ khônhVeGg nhìncKLZ rKy8hõ đâu,8X7t đừncKLZg mấtcKLZ côhVeGng nữaKy8h!” TKy8hôi bhVeGảo mẹ.

“Nhìn 8X7trõ cKLZmà! 8X7tKhông tihVeGn cKLZcon nh8X7tìn xem!kbZU” MkbZUẹ kbZUtôi 8X7trất tự8X7t hkbZUào đưa8X7t cKLZmáy ảncKLZh c8X7tho 8X7ttôi nhìn.

“Ngày kbZUmai tKy8hrên mạcKLZng sẽKy8h hVeGcó đcKLZầy ảncKLZh đẹpcKLZ c8X7tủa ccKLZác thợkbZU cKy8hhụp ảnhKy8h chkbZUuyên ngh8X7tiệp chụp,8X7t cokbZUn tảikbZU vềhVeG hVeGcho mcKLZẹ xem”.

“Không thíKy8hch bằngcKLZ ảhVeGnh 8X7tmẹ tựKy8h chụp!”Ky8h MẹcKLZ tôikbZU tựkbZU ti8X7tn nói.

Tôi khôngKy8h cKLZtranh Ky8hluận vớikbZU mẹhVeG nữacKLZ, ngàycKLZ makbZUi xehVeGm ảnhcKLZ củaKy8h tKy8hhợ chhVeGuyên nhVeGghiệp chhVeGụp thìcKLZ sẽKy8h khỏihVeG nóicKLZ luôn.

Xem x8X7tong buổKy8hi cKLZbiểu diễhVeGn, tâkbZUm cKLZtrạng củahVeG thVeGôi và8X7t hVeGmẹ vô8X7t 8X7tcùng hVeGthoải máihVeG. McKLZẹ tôcKLZi kbZUnói: “NhâhVeGn tiệnhVeG tkbZUrung tkbZUâm thươngKy8h mkbZUại hVeGchưa đóngkbZU cKy8hửa, chúngkbZU thVeGa đhVeGi lKy8hượn chúKy8ht, x8X7tem Ky8hđồng hồ!”

“Con có8X7t hVeGbao cKLZgiờ thVeGhích đồncKLZg hcKLZồ đâukbZU? CũnKy8hg 8X7tchẳng d8X7tùng đến”.8X7t ThờiKy8h đạikbZU củaKy8h chúngKy8h tôiKy8h bâhVeGy giờ8X7t đạihVeG đaKy8h sốhVeG đềkbZUu lấkbZUy cKLZdi độngkbZU 8X7tđể Ky8hxem giờ8X7t rcKLZồi, vốnkbZU kh8X7tông hVeGcó hứngKy8h thúkbZU 8X7tvới 8X7tmón đồ8X7t kbZUđeo tahVeGy ấy8X7t nữa.

“Sắp đếKy8hn mùcKLZa xuânkbZU hVeGrồi, mặc8X7t ákbZUo lcKLZộ cáhVeGnh tkbZUay tcKLZrần cKLZra cKy8hũng cKLZkhông đẹp”.

“Vậy Ky8hmua chVeGho cohVeGn chiếckbZU vòKy8hng ngọ8X7tc bíchcKLZ đkbZUi, thếKy8h mớikbZU đẹp”.kbZU TôhVeGi đùaKy8h mẹ.

“Nếu ckbZUon thích8X7t, đợihVeG hôkbZUm cKLZsau mKy8hẹ rúKy8ht tiềnkbZU tiế8X7tt kiệmKy8h 8X7tđể muKy8ha nhà8X7t 8X7tra muhVeGa ccKLZho ckbZUon mhVeGột chiKy8hếc!” MkbZUẹ t8X7tôi cười.

“Thôi đừhVeGng ạ,hVeG mhVeGẹ dànhhVeG hVeGtiền đểKy8h muKy8ha nhkbZUà ccKLZho cKy8hon đi!”

Mua chKy8ho kbZUtôi cKLZmột cKLZcăn nhàcKLZ lhVeGuôn lKy8hà tKy8hâm nguyệnkbZU hVeGcủa mKy8hẹ. MẹkbZU thườngcKLZ nóhVeGi, coKy8hn Ky8hgái nhấtkbZU Ky8hđịnh phảikbZU c8X7tó nh8X7tà riêngkbZU củkbZUa kbZUmình, nếhVeGu kh8X7tông kbZUsau này8X7t cãikbZU nha8X7tu vhVeGới chồnhVeGg cũ8X7tng khôngkbZU hVeGcó 8X7tchỗ màhVeG kbZUđi. LhVeGogic thậ8X7tt khVeGỳ qucKLZặc, nhVeGhưng hVeGcũng rấhVeGt thực8X7t tế.

Khi cKLZmẹ vàcKLZ bcKLZố lkbZUy hônKy8h, cKLZmẹ hVeGchẳng cókbZU ccKLZhỗ nào8X7t đểkbZU 8X7tmang tkbZUôi đếnKy8h ở8X7t, đàncKLZh pkbZUhải sốngcKLZ cheKy8hn chúc8X7t mãiKy8h tKy8hrong hVeGkhông cKLZgian phhVeGòng Ky8hkhách hVeGbé tý8X7t c8X7tủa nh8X7tà bkbZUà cKLZngoại, mãKy8hi 8X7tđến nhiềuKy8h n8X7tăm saucKLZ, khVeGhi tôcKLZi chVeGó thcKLZể Ky8hnhớ được8X7t mọhVeGi chuhVeGyện, c8X7tơ q8X7tuan chVeGủa mẹcKLZ mớicKLZ cấhVeGp cKLZcho mộtcKLZ căkbZUn hVeGhộ n8X7thỏ hkbZUai buồkbZUng. NKy8hhưng trcKLZước hVeGsau tcKLZhì vẫn8X7t làkbZU cKLZcơ qua8X7tn cấKy8hp, hVeGkhông ch8X7tắc ncKLZgày nà8X7to kbZUlại cKLZthu hồi,kbZU chhVeGúng tôicKLZ hVeGlại 8X7tkhông có8X7t hVeGchỗ Ky8hở nữa,8X7t ch8X7to nêkbZUn mhVeGẹ khônhVeGg yê8X7tn tâKy8hm, lhVeGuôn 8X7tghi nKy8hhớ kbZUviệc hVeGmua hVeGmột cănkbZU hVeGnhà r8X7tiêng củahVeG chúkbZUng tôi.

“Khoản Ky8hchi mKy8hua hVeGnhà mẹcKLZ vẫnKy8h giữhVeG cKy8hho co8X7tn hVeGmà, đủkbZU 8X7trồi!” MhVeGẹ khoá8X7tc takbZUy tôcKLZi điKy8h vhVeGề phíacKLZ cKLZsiêu hVeGthị HKy8hoa Đường.

“Mẹ Ky8hthấy chúnhVeGg tKy8ha kbZUkhoác kbZUtay 8X7tnhau đ8X7ti lưkbZUợn hVeGsiêu thịKy8h kbZUcó giốngKy8h hahVeGi chKy8hị Ky8hem không?”kbZU TôicKLZ trkbZUêu đùcKLZa mẹ.

“Nếu giốngcKLZ được8X7t thVeGhì tốt”.8X7t M8X7tẹ thởkbZU dà8X7ti nói.

“Giống, khôcKLZng tkbZUin mẹhVeG tKy8hhử hỏihVeG ng8X7tười kh8X7tác Ky8hxem”. TKy8hôi cốhVeG ý8X7t dhVeGựa sKy8hát vàohVeG mẹ.

“Hôm cKLZnào chúncKLZg kbZUta đi8X7t ckbZUhụp cáhVeGi hVeGdán gì8X7t đóKy8h đihVeG? CákbZUi đkbZUó 8X7tgọi lcKLZà gkbZUì đấycKLZ nhỉ?kbZU Ky8hDán lhVeGên điện8X7t tkbZUhoại dcKLZi độ8X7tng chVeGủa con”.

“Ảnh đềhVeG can”.

“Đúng, ckbZUhính 8X7tlà nókbZU, hVeGcon đưa8X7t mẹkbZU kbZUđi nhé!cKLZ” LhVeGúc mKy8hẹ tôi8X7t 8X7thưng pcKLZhấn tcKLZhì giốnhVeGg nhKy8hư mộKy8ht đứahVeG 8X7tcon nhVeGít già.

“Được, khô8X7tng vấKy8hn Ky8hđề gcKLZì! 8X7tMẹ đKy8húng lcKLZà sà8X7tnh điệuKy8h cKLZquá 8X7tđấy, ccKLZon cKy8hòn chư8X7ta từngKy8h chụkbZUp bahVeGo giờ”.

Ở Ky8hbên cKLZmẹ, lhVeGuôn 8X7tvui vẻ8X7t cKLZnhư vhVeGậy, mẹkbZU chícKLZnh làhVeG kbZUchỗ 8X7tdựa chKy8ho tâcKLZm hcKLZồn tôi.

 

6. TácKLZo P8X7thú Sĩ8X7t rơihVeG đầ8X7ty dướicKLZ đất

Lúc Ky8hxem biểKy8hu dkbZUiễn kbZUca nhcKLZạc, tôcKLZi đcKLZể đihVeGện t8X7thoại dKy8hi Ky8hdộng ởhVeG chếkbZU hVeGđộ Ky8hyên lặngkbZU, cóhVeG hVeGmấy cu8X7tộc gọ8X7ti hVeGđến ncKLZhưng đều8X7t khô8X7tng bihVeGết, mởcKLZ hVeGdanh sáKy8hch c8X7tuộc gọikbZU nh8X7tỡ thấykbZU đềuKy8h lhVeGà củKy8ha Tiêu8X7t Viễn.

Tôi quahVeGy cKLZlưng với8X7t hVeGmẹ để8X7t gọKy8hi lạihVeG chhVeGo anKy8hh, giọhVeGng TikbZUêu VikbZUễn mKy8hệt mKy8hỏi ởkbZU đầu8X7t b8X7tên hVeGkia, “KhôkbZUng kbZUcó Ky8hviệc Ky8hgì đâu!”

“Vâng!” TôihVeG đáp,cKLZ cKLZquay đầucKLZ lạiKy8h thấyKy8h mẹhVeG đangcKLZ nkbZUhìn 8X7ttôi hVeGdò hỏi,cKLZ thkbZUế làcKLZ kbZUvội vKy8hàng dậkbZUp máy.

Thứ cKLZhai đi8X7t làm,cKLZ nhận8X7t đượcKLZc thônkbZUg báohVeG củahVeG Cục,8X7t 8X7tsẽ đ8X7tến kbZUkiểm hVeGtra ticKLZến độKy8h dựkbZU án.

Tôi đcKLZưa kbZUthông 8X7tbáo chcKLZo cKLZTổ trưởnghVeG xecKLZm, cKLZông kbZUbảo cKLZtôi kbZUtrực tiếpkbZU mkbZUang đếnkbZU 8X7tcho TicKLZêu VcKLZiễn vàkbZU NcKLZgô Duyệt.

Bộ dạngcKLZ 8X7tTiêu Viễ8X7tn 8X7tnhư kbZUkhông đượckbZU nghỉKy8h ngcKLZơi đKy8hủ sức,Ky8h “8X7tEm khô8X7tng t8X7trốn tKy8hôi 8X7tnữa à?Ky8h” cKLZĐây lcKLZà cKLZlàm vkbZUiệc, cóhVeG thcKLZể hVeGtrốn kbZUtránh sao?

Tôi nhìn8X7t thVeGrên bKy8hàn an8X7th đặtkbZU h8X7tai tấmhVeG vKy8hé xKy8hem biểKy8hu di8X7tên kbZUca nhạc,cKLZ trêhVeGn v8X7té cKLZin hà8X7tng Ky8h2 số8X7t 8kbZU, sốkbZU Ky8h10, chcKLZẳng lẽ…

Tôi chợthVeG hiểkbZUu raKy8h, Ky8hthì hVeGra đâhVeGy hVeGchính làcKLZ điềukbZU cKLZngạc n8X7thiên Ky8hthú vịhVeG Ky8hmà an8X7th đ8X7tã nói!

“Anh cũnhVeGg cKLZđi hVeGxem bukbZUổi bKy8hiểu dkbZUiễn hVeGca nhạcKy8h à?Ky8h” T8X7tôi hỏkbZUi thăcKLZm dò.

“Không, aKy8hnh ckbZUhưa bKy8hao giờkbZU thíchKy8h LưuKy8h kbZUĐức HkbZUoa”. cKLZAnh lạnhkbZU lùncKLZg nói.

“Thế lhVeGấy cKLZvé nà8X7ty đểkbZU kbZUlàm g8X7tì?” ThậKy8ht phcKLZí cKLZchỗ ngKy8hồi tcKLZốt cKLZnhư vậy.

“Người kháccKLZ cKLZtặng, tiếc8X7t hVeGlà tặngkbZU nhầcKLZm cKLZngười rồi”.

Vẫn cònkbZU nóihVeG cứng,cKLZ khôngcKLZ nóihVeG thìkbZU thôi.

 

“Tiêu Viễn,kbZU ehVeGm cần8X7t nóKy8hi chcKLZuyện vớkbZUi ankbZUh vềkbZU qu8X7ty hoạchcKLZ Ky8hlắp đặtKy8h c8X7táp điệkbZUn củakbZU dự8X7t ákbZUn này”.kbZU cKLZNgô DkbZUuyệt 8X7tđang ở8X7t kbZUcửa, 8X7ttrên hVeGtay ckbZUầm mộtKy8h kbZUtệp bả8X7tn vhVeGẽ phácKy8h thảo.

“Tôi còncKLZ 8X7tcó việckbZU khVeGhác, xikbZUn phépcKLZ Ky8hvề trướckbZU ạ!”hVeG TKy8hôi vhVeGội vàncKLZg nhưkbZUờng Ky8hđường cKy8hho NgôkbZU Duyệt.

“Em cũhVeGng ngồikbZU ởhVeG đâhVeGy, nkbZUghe cùng!cKLZ” cKLZTiêu Viễn8X7t rhVeGa lện8X7th kbZUcho 8X7ttôi, hôhVeGm nhVeGay kbZUsắc mặ8X7tt acKLZnh không8X7t đượccKLZ tốt,hVeG chắccKLZ làKy8h cKLZdo chưcKLZa đượckbZU nKy8hghỉ ngơkbZUi đầykbZU đủ.

Ngô DuyhVeGệt nh8X7tíu màKy8hy, n8X7tói: “TkbZUiểu KhKy8hả cócKLZ cKLZthể không8X7t cKy8hần nghe”.

“Đúng, đKy8húng! TKy8hôi k8X7thông cầnKy8h kbZUphải 8X7tnghe ạ!”8X7t TKy8hôi cười8X7t theo.

“Cô ấyKy8h kbZUtừng họcKy8h khKy8hoa t8X7tự nhi8X7tên, m8X7tà đâhVeGy lạKy8hi chínhkbZU làKy8h chuyKy8hên ngàhVeGnh chVeGô kbZUấy học,8X7t Ky8htại saKy8ho lại8X7t khônKy8hg tkbZUhể ngheKy8h?” hVeGTiêu 8X7tViễn cóKy8h 8X7tvẻ cố8X7t bắtcKLZ épkbZU tKy8hôi ởkbZU lại.

“Tại s8X7tao cKLZanh biết?”8X7t cKLZNgô DuyệcKLZt ngạckbZU nhhVeGiên nhcKLZìn tôcKLZi Ky8hvà hVeGTiêu Viễn.

“Tại s8X7tao khôkbZUng hVeGbiết? 8X7tBọn a8X7tnh hcKLZọc cKy8hùng mcKLZột trưKy8hờng kbZUĐại học”.

“Tổng gcKLZiám s8X7tát Tiêu!”hVeG kbZUTôi muốnkbZU nkbZUgăn hVeGanh lại.

Nhưng TiêhVeGu Ky8hViễn liếccKLZ nhìKy8hn tôi,hVeG vẫnkbZU tiếkbZUp cKLZtục nóikbZU: Ky8h“Hơn Ky8hnữa côhVeG 8X7tấy từcKLZng kbZUlà bạ8X7tn g8X7tái củahVeG kbZUanh, hVeGanh chVeGó thKy8hể khcKLZông hiểhVeGu côcKLZ Ky8hấy sao?”

Sắc mặKy8ht 8X7tNgô DuyệcKLZt đ8X7tột nhiên8X7t trắkbZUng bệch.

Phó tổkbZUng gi8X7tám sá8X7tt, đừngKy8h nghhVeGe ankbZUh ấykbZU n8X7tói nhảm”.kbZU TôkbZUi v8X7tội hVeGvàng gkbZUiải thíchhVeG, kbZU“Hồi đcKLZi họcKy8h hVeGchỉ lKy8hà cKLZđùa Ky8hvui thôi”.

“Ai đùa8X7t hVeGvui vớhVeGi hVeGem chứ?8X7t” Sắc8X7t mặtkbZU TiêucKLZ ViKy8hễn càngKy8h kcKLZhó coicKLZ, giậncKLZ dKy8hữ nhìnkbZU tôi.

“Tiêu Viễn,cKLZ hVeGsao acKLZnh Ky8hlại có8X7t thể8X7t đkbZUối xửhVeG vớikbZU Ky8hem cKLZnhư vậyKy8h?” NgôhVeG DuhVeGyệt bậtkbZU kh8X7tóc, sacKLZu đókbZU Ky8hchạy Ky8hvụt rKy8ha ngoài.

“Tại sKy8hao cKLZanh hVeGlại cứhVeG phảiKy8h nókbZUi vớicKLZ ckbZUô ấykbZU điềKy8hu kbZUđó? Tạ8X7ti scKLZao cò8X7tn nhVeGói Ky8hra trước8X7t mhVeGặt em?”

Tôi cũnghVeG k8X7thóc, mốiKy8h Ky8hquan hcKLZệ Ky8hphức tạpcKLZ thếKy8h nàykbZU, bảokbZU tôihVeG sakbZUu ncKLZày ckbZUòn 8X7ttiếp tKy8hục làcKLZm việc8X7t Ky8hở đâcKLZy tcKLZhế nkbZUào đkbZUược Ky8hchứ. Tiê8X7tu V8X7tiễn anhVeGh khônghVeG đểkbZU ý8X7t, vì8X7t chỗ8X7t kbZUdựa pcKLZhía Ky8hsau cKLZanh vữcKLZng chắc8X7t, hoànKy8h tocKLZàn c8X7tó tcKLZhể nóikbZU đcKLZi lhVeGà kbZUđi, tôiKy8h Ky8hthì kbZUlàm thkbZUế cKLZnào được8X7t đây?

“Anh cKLZxin lKy8hỗi, aKy8hnh khôKy8hng th8X7tể khcKLZông nóihVeG cKLZra!” kbZUTiêu ViễnKy8h Ky8hlắc vakbZUi kbZUtôi, “NếukbZU còncKLZ Ky8hkhông kbZUnói, ngườicKLZ kbZUnhà s8X7tẽ Ky8hbắt hVeGanh đínhkbZU hhVeGôn vớkbZUi cKLZcô ấy”.

“Hai nKy8hgười đínhkbZU h8X7tôn đượchVeG r8X7tồi, tạikbZU 8X7tsao phảihVeG kbZUkéo ehVeGm Ky8hvào?” Ky8hTôi khóc.

“Ngốc 8X7tạ, 8X7tchẳng lẽhVeG hVeGem khônghVeG hikbZUểu saohVeG? ThVeGừ trướckbZU đếKy8hn hVeGnay ngườikbZU a8X7tnh ycKLZêu chỉcKLZ cKy8hó cKLZmình em!hVeG” Ti8X7têu cKLZViễn ômcKLZ chặ8X7tt lấKy8hy tôi,cKLZ gkbZUiọng kbZUnói thVeGha thiết.

Tim đa8X7tu gầnKy8h 8X7tnhư mu8X7tốn nghcKLZẹt hVeGthở, tạicKLZ sao8X7t? Ky8hTại 8X7tsao baKy8ho nhicKLZêu Ky8hnăm trôcKLZi hVeGqua rồiKy8h mớicKLZ nóihVeG kbZUvới tôi8X7t nhữngKy8h điềucKLZ ấy?

Hai ch8X7tân tcKLZôi rcKLZã rkbZUời, dKy8hựa sátcKLZ vào8X7t hVeGngực Tiê8X7tu Viễn.

Ngô Duyệt8X7t Ky8hmấy ngàkbZUy cKLZliền Ky8hkhông lKy8hộ diệKy8hn ở8X7t TkbZUổ dcKLZự án.

Tổ kiể8X7tm tcKLZra kbZUcủa kbZUCục Ky8hdo đíchkbZU thhVeGân kbZUCục trưkbZUởng dẫncKLZ đkbZUầu xu8X7tống hVeGkiểm tcKLZra d8X7tự Ky8hán, gcKLZiáo scKLZư ĐiềncKLZ DuhVeGy N8X7tiên đóKy8hng vcKLZai hVeGtrò cốKy8h vẫKy8hn. TKy8hiêu ViễnkbZU vàhVeG TổhVeG trưởnghVeG kbZUđi cùcKLZng đếnkbZU 8X7tcác nơkbZUi, Ky8htôi Ky8hđi pkbZUhía sahVeGu pkbZUhụ cKLZtrách 8X7tghi chép.

Đi hếtKy8h một8X7t Ky8hvòng, mọihVeG nkbZUgười ngồhVeGi lại8X7t nghhVeGỉ Ky8hngơi, kbZUCục trưởngcKLZ v8X7tà TiKy8hêu Viễn8X7t nhVeGgồi phhVeGía cKLZtrước tôi,kbZU ng8X7tược lạcKLZi, hVeGgiáo s8X7tư ĐiềnkbZU ngồi8X7t Ky8hbên Ky8hcạnh tôi.

“Tiêu Vi8X7tễn nàhVeGy, ccKLZó phảiKy8h chákbZUu với8X7t DuyệtKy8h DuyệthVeG cãkbZUi nhcKLZau khônkbZUg?” ChVeGục trưởkbZUng ân8X7t chVeGần nó8X7ti chuyệhVeGn gihVeGa đìncKLZh kbZUvới TiêKy8hu Viễn.

Tiêu cKLZViễn khônghVeG ncKLZói gì.

“Thanh nihVeGên vớiKy8h nkbZUhau Ky8hkhông tráhVeGnh được8X7t kbZUviệc c8X7tãi chVeGọ, đừnghVeG bậKy8hn thVeGâm. CháucKLZ cũ8X7tng biếhVeGt Ky8htính hVeGcách DuyệtcKLZ DuyKy8hệt rồKy8hi hVeGđấy, tínhVeGh cKy8hòn trẻ8X7t 8X7tcon, chuyệncKLZ ghVeGì cũcKLZng thíhVeGch chVeGhấp ncKLZhặt, kbZUnhường nhịKy8hn nóhVeG chút,cKLZ Ky8hdù s8X7tao hVeGcũng sắpKy8h đính8X7t hô8X7tn kbZUrồi mà!”

Tiêu Viễn8X7t quakbZUy xuốnghVeG lihVeGếc nhcKLZìn thVeGôi, ákbZUnh mkbZUắt đekbZUn tkbZUhẫm lộkbZU cKLZra vkbZUẻ cKy8hương cKLZnghị, Ky8hsau Ky8hđó hVeGquay sancKLZg cKLZnói kbZUvới CụccKLZ trưởnKy8hg Ngô:kbZU “hVeGBác Ngô…hVeG chhVeGáu nghKy8hĩ chKy8háu vàcKLZ N8X7tgô DcKLZuyệt khôcKLZng hợcKLZp nhau!”

“Thằng cKLZbé hVeGnày, nói8X7t cácKLZi gkbZUì ngớ8X7t ngẩcKLZn? HahVeGi đứa8X7t làKy8h thcKLZanh mKy8hai t8X7trúc mhVeGã, Ky8hlà mộkbZUt đôcKLZi qcKLZuá đẹKy8hp”. Ky8hCục trKy8hưởng vỗKy8h vcKLZai TiêuKy8h VKy8hiễn cười8X7t kbZUha hảKy8h nói:hVeG “MấyhVeG kbZUngày tr8X7tước bố8X7t ckbZUháu còkbZUn Ky8hgọi đ8X7tiện hỏicKLZ b8X7tác đặcKLZt tikbZUệc đKy8hính hôhVeGn ở8X7t đcKLZâu nữa”.

“Thưa bákbZUc Ngô,hVeG Ky8hcháu nghkbZUĩ hVeGsẽ khôkbZUng Ky8hcó tiệc8X7t đíkbZUnh hKy8hôn đâu8X7t ạkbZU!” TiêKy8hu VkbZUiễn ncKLZói nhỏ.

“Đúng làhVeG giận8X7t dKy8hỗi thậKy8ht rồ8X7ti!” Ky8hCục trưởnghVeG vẫnKy8h cườihVeG hVeGha hahVeG, “Nhưng,hVeG hcKLZai đứa8X7t cãikbZU Ky8hnhau mấKy8hy ng8X7tày rồikbZU lạihVeG ổn8X7t thôi”.

Nghỉ ngơiKy8h xon8X7tg rồi,8X7t mọihVeG người8X7t l8X7tại tiếp8X7t 8X7ttục đhVeGi, đếncKLZ hiệncKLZ trưcKLZờng hVeGxem tìnKy8hh t8X7trạng tkbZUhi cônkbZUg. TôikbZU 8X7tđi c8X7tách 8X7txa phVeGhía scKLZau, tâ8X7tm trạn8X7tg cKLZthật kbZUkhó tả.

Giáo cKLZsư ĐiềKy8hn vKy8hỗ vKy8hai Ky8htôi nhVeGói: “NkbZUày, bạn8X7t hVeGtrẻ, lkbZUấy 8X7tlại tinKy8hh tcKLZhần đkbZUi nào”.

Tôi 8X7tnhìn ôngkbZU ckbZUảm cKLZkích, cKLZkìm chkbZUế nhữ8X7tng cKy8hảm hVeGxúc bộhVeGc Ky8hphát mukbZUốn òkbZUa khóc.

Tranh tKy8hhủ thời8X7t hVeGgian đếnKy8h c8X7thỗ kbZUở ccKLZủa Chương8X7t Ngự,kbZU giKy8húp cKLZanh t8X7ta chVeGho chVeGá ăn.

Có tihVeGền đú8X7tng làkbZU tốhVeGt thKy8hật, 8X7tcó thểkbZU mộtKy8h mìnhKy8h ởcKLZ hVeGtrong ngcKLZôi nhcKLZà kbZUto thKy8hế nKy8hày, riêngKy8h phòKy8hng khVeGhách cKLZđã kbZUcó 8X7thai cáihVeG, mỗicKLZ phòngcKLZ đềuhVeG đặtcKLZ mộtkbZU bể8X7t ckbZUá tKy8ho. TcKLZrong bểKy8h cKy8há có8X7t đủKy8h loại8X7t màcKLZu sắccKLZ Ky8hhình dánghVeG, chủngkbZU locKLZại đkbZUa dạhVeGng, tôKy8hi khôngKy8h c8X7tó kinhVeGh nghKy8hiệm nuôKy8hi cá8X7t nêcKLZn kcKLZhông kbZUphân bKy8hiệt ckbZUụ t8X7thể được8X7t lũhVeG cácKLZ Ky8hnày giố8X7tng gcKLZì, chỉKy8h b8X7tiết rấthVeG nhcKLZiều loạicKLZ chưa8X7t thấyhVeG bkbZUao gKy8hiờ, hVeGcó thểhVeG đcKLZúng lcKLZà rhVeGất 8X7tquý hiếm.

Thức ăhVeGn củaKy8h ccKLZá Ky8hđể trênKy8h bà8X7tn, tôcKLZi lấykbZU mộtKy8h 8X7tít 8X7tthả xuống,kbZU kbZUlũ ccKLZá nh8X7tỏ bhVeGắt đầuKy8h trancKLZh nhVeGhau ăkbZUn, mộtKy8h lúccKLZ t8X7thôi đãhVeG ăKy8hn hết8X7t sạc8X7th, tôi8X7t cKLZlại đcKLZổ vcKLZào mộthVeG í8X7tt, lạ8X7ti ănKy8h hết.8X7t XeKy8hm kbZUra lKy8hũ nkbZUhóc nàkbZUy đúngkbZU là8X7t đóiKy8h rkbZUồi, tôcKLZi quyếkbZUt địnhhVeG đổhVeG cảcKLZ góiKy8h Ky8hto vàokbZU, kbZUcho bkbZUọn chúKy8hng ăcKLZn no.

Cho cKLZcá kbZUăn xocKLZng, hVeGra khỏihVeG ncKLZhà ChVeGhương NgựhVeG, tô8X7ti gọiKy8h điệ8X7tn cKLZcho TiêucKLZ Viễn,cKLZ “ChcKLZúng t8X7ta đếnhVeG trườngcKLZ ăkbZUn cơcKLZm căKy8hng 8X7ttin đi”.

Tiêu Viễn8X7t mặc8X7t tcKLZrên ngườKy8hi Ky8hbộ thVeGhể hVeGthao mà8X7tu trắncKLZg, đcKLZứng ởhVeG cổngkbZU trưcKLZờng đợi8X7t tôi.

Nhà ăKy8hn ckbZUăn bảnhVeG hVeGkhông th8X7tay đổiKy8h gkbZUì, chỉ8X7t lcKLZà kKy8hhông cKLZcòn cKy8hung cấcKLZp Ky8hcanh trứnghVeG càkbZU hVeGchua miễ8X7tn 8X7tphí nữa.Ky8h Ky8hTôi và8X7t 8X7tTiêu VcKLZiễn 8X7tmua hkbZUai Ky8hsuất c8X7tơm rưcKLZới sốtkbZU thịkbZUt gà8X7t, tkbZUìm mộ8X7tt chỗkbZU vắnhVeGg nkbZUgười ngồikbZU xuống.

Vẫn hVeGlà cảnhkbZU tượngkbZU củaKy8h Ky8hnăm đócKLZ, chkbZUỉ cóhVeG vịcKLZ củahVeG mókbZUn cơm8X7t rướikbZU là8X7t hoàcKLZn 8X7ttoàn khô8X7tng giốngkbZU nămcKLZ hVeGđó nữa.

Ăn cơ8X7tm xoKy8hng, TiêucKLZ cKLZViễn nói:Ky8h “Chú8X7tng kbZUta 8X7tra sâKy8hn vậkbZUn độncKLZg hVeGđi, Ky8hxem akbZUnh bâcKLZy ghVeGiờ Ky8hcòn Ky8hcó thVeGhể chkbZUạy 1500Ky8hm nữahVeG hVeGkhông”. Lú8X7tc hVeGnày tôicKLZ mớhVeGi chKy8hú hVeGý cKLZđến acKLZnh đicKLZ đ8X7tôi gi8X7tày thểKy8h tha8X7to NiKy8hke cũ8X7t đó.

“Anh vẫncKLZ đKy8hi đôcKLZi gihVeGày nkbZUày à?”

“Muốn thacKLZy đhVeGôi Ky8hmới, vẫ8X7tn chKy8hưa cKy8hó ngườkbZUi đưacKLZ cKLZanh đKy8hi mukbZUa”. 8X7tAnh n8X7thìn 8X7ttôi cười.

Tôi cúi8X7t 8X7tđầu kbZUlẩn tránhVeGh kbZUánh nhìn8X7t cKLZtrìu mến8X7t củacKLZ a8X7tnh, 8X7t“Đợi ckbZUó thờiKy8h hVeGgian lạkbZUi đưacKLZ anKy8hh Ky8hđi mhVeGua cKLZđôi mhVeGới nkbZUhé, nhưKy8hng kbZUanh phkbZUải kbZUtự 8X7tbỏ tiền”.

“Điền KhảKy8h Lạ8X7tc, hVeGem Ky8hthật lKy8hà ke8X7to kiệt”.kbZU VẫnhVeG nguyênhVeG hVeGvăn lờ8X7ti cKLZphê phánkbZU tôihVeG nămKy8h đó.

Tôi đứngcKLZ bênhVeG đưKy8hờng kbZUbiên chạy8X7t g8X7tiúp ahVeGnh bấmhVeG tKy8hhời gcKLZian, rất8X7t Ky8hnhiều hVeGsinh vhVeGiên hVeGtrên 8X7tsân vậnKy8h độngKy8h nhìhVeGn ccKLZhúng tôicKLZ, kbZUnhất làhVeG chVeGác cô8X7t gáKy8hi, ncKLZhìn TiêucKLZ ViễnhVeG bằngKy8h đ8X7tôi mắKy8ht rạncKLZg rỡ.

Tôi kéokbZU TiêkbZUu Viễn,cKLZ “ĐiKy8h thôcKLZi, cơmhVeG xoKy8hng khôhVeGng đượcKy8h vậncKLZ độnkbZUg mạnh”.

Tôi vàhVeG hVeGTiêu Viễn8X7t nắmcKLZ Ky8htay nhaKy8hu 8X7tlặng lKy8hẽ đKy8hi dọcKLZc thehVeGo bcKLZờ hVeGsông, dườn8X7tg nhhVeGư trởkbZU hVeGlại thVeGhwoif điểmkbZU mớihVeG cKLZquen nhakbZUu hVeGcủa ncKLZhiều 8X7tnăm trước.

“Đợi hVeGdự ánkbZU nàKy8hy khVeGết thúKy8hc, ccKLZhúng cKLZta đcKLZi đăncKLZg kýhVeG kếKy8ht hôcKLZn n8X7thé”. TicKLZêu 8X7tViễn đhVeGột nhiêhVeGn nói.

“Kết hônkbZU?” TôiKy8h khôcKLZng cóKy8h Ky8hmột c8X7thút c8X7thuẩn Ky8hbị tâm8X7t lýcKLZ hVeGgì, 8X7t“Tại sao?”

“Tất nhihVeGên 8X7tlà hVeGvì an8X7th y8X7têu em!hVeG” kbZUTiêu ViễhVeG hVeGdừng lại,kbZU hônKy8h l8X7tên môhVeGi tôi.

Lần 8X7tđầu hVeGtiên 8X7tanh cKLZhôn tcKLZôi nhkbZUư vKy8hậy, tôiKy8h sữnghVeG 8X7tsờ kbZUkinh ngạc.

“Sao vậy,hVeG vẫncKLZ muốnKy8h cKLZnữa hVeGà?” kbZUAnh kbZUnhư bịkbZU nghiện,cKLZ lạicKLZ sấnhVeG tớ8X7ti kbZUhôn tôi.

Môi TiêkbZUu hVeGViễn cKy8hó hVeGvị sKy8he 8X7tse ngọhVeGt, mịn8X7t màhVeGng, kbZUẩm ướ,Ky8h mềmcKLZ dcKLZịu ấn8X7t t8X7trên hVeGmôi tôi.

“Tiêu Viễn,kbZU kbZUanh hVeGsẽ kh8X7tông cKLZrời xcKLZa ecKLZm chhVeGứ?” TôkbZUi luhVeGôn kbZUcảm thấcKLZy điềuhVeG hVeGtuyệt diệukbZU cKLZthế nhVeGày lại8X7t kkbZUhông phkbZUải làKy8h sựcKLZ thật.

“Sẽ khhVeGông bKy8hao giKy8hờ ncKLZữa!” 8X7tAnh giữhVeG chặthVeG micKLZệng tcKLZôi, 8X7t“Tập truKy8hng đKy8hi, đKy8hừng nKy8hói nữa…”

Tiêu ViễnkbZU đhVeGưa thKy8hẳng 8X7ttôi vềkbZU đếkbZUn cửakbZU nh8X7tà, “A8X7tnh 8X7tmuốn kbZUvào gặ8X7tp Ky8hmẹ em!”kbZU AnKy8hh cKLZlần ccKLZhần ởcKLZ đó8X7t khcKLZông muốn8X7t đi.

“Lần saKy8hu nhé,hVeG kbZUem về8X7t Ky8hnói vớicKLZ mẹKy8h mcKLZột thVeGiếng trưkbZUớc đãcKLZ, tránhhVeG kbZUlàm mẹcKLZ giật8X7t cKLZmình, mhVeGẹ vẫKy8hn lukbZUôn ng8X7thĩ cKLZanh Ky8hđang ởcKLZ nưcKLZớc ngoài”.

“Chúng t8X7ta làmhVeG c8X7tùng cKLZở Ky8hmột cơKy8h quhVeGan, Ky8hem Ky8hđã không8X7t ncKLZói vcKLZới côcKLZ à?”

Tiêu VikbZUễn Ky8hdùng ha8X7ti cácKLZnh taKy8hy Ky8hgiữ tkbZUôi lạikbZU kbZUmột gcKLZóc nhỏ.

“Em scKLZợ mkbZUẹ k8X7thông thíc8X7th 8X7tanh đấy”.

“Mẹ 8X7tvợ gặpkbZU c8X7ton rể,Ky8h 8X7tcó gìkbZU màkbZU khôcKLZng thíc8X7th?” AnKy8hh kbZUđắc cKLZý nói.

“Được rồi8X7t, kbZUlần skbZUau cKLZanh hãyKy8h đến”.kbZU TôKy8hi đẩ8X7ty akbZUnh kbZUra, “Nh8X7tanh vềKy8h n8X7thà ngủcKLZ kbZUđi, cKLZngày makbZUi cònkbZU đKy8hi làmcKLZ chứ”.

Mẹ tôi8X7t đãcKLZ nghVeGủ hVeGrồi. ThVeGôi nKy8hhẹ nhànghVeG mởhVeG cửa8X7t sợKy8h đánh8X7t thứKy8hc mẹ,cKLZ cKLZgần đKy8hây, mẹhVeG to8X7tàn ngKy8hủ sớm.

Tắm xong8X7t, nằmkbZU trênkbZU gi8X7tường, trhVeGái tikbZUm rộncKLZ Ky8hrã mKy8hới chịhVeGu t8X7trầm lắncKLZg xuống.

Tiêu ViễcKLZn, chúnhVeGg kbZUta hVeGthật sựhVeG Ky8hcó tcKLZhể ở8X7t bêcKLZn cKLZnhau cKLZkhông? TkbZUại Ky8hsao tcKLZrong lònKy8hg hVeGtôi c8X7tứ tcKLZhấp kbZUthỏm khhVeGông yên?

Ngày h8X7tôm sacKLZu cKLZđi lKy8hàm, tổcKLZ dựKy8h ánKy8h kbZUcử TiêucKLZ ViễncKLZ v8X7tà tôKy8hi đếnKy8h c8X7tông t8X7trường khảocKLZ scKLZát Ky8htiến kbZUđộ thKy8hi công.

Lúc xuấtkbZU phát,Ky8h hVeGTổ hVeGtrưởng năKy8hm lầhVeGn bảkbZUy lượthVeG hVeGnhắc nhởkbZU láicKLZ xkbZUe 8X7tnhất đhVeGịnh hVeGphải đảmhVeG bKy8hảo acKLZn toànKy8h c8X7tho tổnghVeG giákbZUm s8X7tát Tiêu.

Trên đườncKLZg đi,kbZU tôi8X7t nócKLZi 8X7tđùa vkbZUới TiêcKLZu Vi8X7tễn, “Xe8X7tm, đókbZU c8X7thính Ky8hlà Ky8hsự cáchKy8h bkbZUiệt giữaKy8h tổngcKLZ cKLZgiám s8X7tát cKLZvà nhcKLZân viênkbZU. TổnghVeG kbZUgiám sát8X7t thậhVeGt Ky8hlà đangcKLZ quý,Ky8h rkbZUa kkbZUhỏi Ky8hcửa làhVeG cầhVeGn phảicKLZ bảcKLZo đảmkbZU aKy8hn toàn”.

“Em chẳKy8hng pkbZUhải càKy8hng đáKy8hng quýcKLZ h8X7tơn shVeGao, cócKLZ mKy8hột tổhVeGng Ky8hgiám hVeGsát kh8X7tôi ncKLZgô tuấnkbZU tcKLZú, cKLZuy phocKLZng lẫkbZUm liệkbZUt, lKy8hà anKy8hh đâyKy8h đảmhVeG bảohVeG Ky8han kbZUtoàn chcKLZo em!”cKLZ Ky8hTiêu ViễncKLZ n8X7thìn hVeGtôi cưcKLZời 8X7thì hì.

“Em saKy8ho dá8X7tm làmcKLZ phicKLZền anh?”

Đến cônkbZUg trườKy8hng, ĐcKLZội tkbZUrưởng hVeGđội thhVeGi côngkbZU dẫnkbZU Ky8htôi cKLZvà TcKLZiêu VhVeGiễn đKy8hi xekbZUm xkbZUét tìnhhVeG trạnkbZUg Ky8hđắp đêkbZU 8X7tkè đườ8X7tng. TiêukbZU V8X7tiễn lúkbZUc lKy8húc lại8X7t chhVeGỉ rKy8ha 8X7tcác phcKLZương diệnhVeG cầncKLZ c8X7thú ýhVeG, độicKLZ trưởngkbZU đ8X7tều gcKLZhi chVeGhép lạiKy8h 8X7tcẩn thận.

Đi đếncKLZ mộtcKLZ nơ8X7ti Ky8hgập ghhVeGềnh, Ky8hcó hốcKLZ nướchVeG. NgườcKLZi lákbZUi xKy8he kbZUđi cùcKLZng chkbZUỉ cKLZlo bảoKy8h 8X7tvệ Ti8X7têu ViễcKLZn, dKy8ho muốcKLZn giữkbZU TiêukbZU VcKLZiễn khônKy8hg tiếncKLZ vềhVeG phíkbZUa trướhVeGc mKy8hà đãcKLZ lỡ8X7t kbZUva vKy8hào ngườiKy8h tôi.

Một ccKLZú vấkbZUp ngã,kbZU tôhVeGi rơicKLZ 8X7tluôn Ky8hxuống. NướcKy8h kbZUngập 8X7tsâu đ8X7tến thVeGận thcKLZắt lưKy8hng, lkbZUạnh têKy8h tái,hVeG q8X7tuần áhVeGo trênkbZU ngườKy8hi 8X7tđều bị8X7t ướKy8ht sũng.

Tiêu ViễncKLZ thấhVeGy v8X7tậy, l8X7tập t8X7tức vứcKLZt bỏkbZU áKy8ho khKy8hoác ởKy8h trênkbZU ncKLZgười, đkbZUịnh Ky8hlao xuống8X7t kéKy8ho tôi.

Tôi kbZUhét: “TiêukbZU kbZUViễn, ankbZUh đừngcKLZ xuống,Ky8h ecKLZm cóhVeG tkbZUhể tựkbZU lêhVeGn được”.

Người lái8X7t Ky8hxe vhVeGa phảkbZUi Ky8htôi, thấhVeGy 8X7tcó lhVeGỗi, hVeGnói: “TổnghVeG kbZUgiám sá8X7tt TKy8hiêu, hakbZUy đcKLZể thVeGôi xcKLZuống đi”.

Tiêu Ky8hViễn giận8X7t 8X7tdữ nhKy8hìn an8X7th thVeGa, ánh8X7t mcKLZắt cònkbZU sắccKLZ hVeGlạnh hKy8hơn 8X7tcả dòcKLZng nước,8X7t Ky8h“Đứng saKy8hng mộKy8ht bên”.

Người láhVeGi xcKLZe sợkbZU hcKLZãi 8X7tkhông dámKy8h nóicKLZ gKy8hì, lùKy8hi sanKy8hg mộcKLZt bên.

Tiêu VikbZUễn kcKLZhông nKy8hgại nư8X7tớc lạnh,Ky8h từcKLZ tcKLZừ đếnKy8h Ky8hgần tôKy8hi, giữcKLZ chặhVeGt thVeGay tôi,kbZU nói:cKLZ “ĐikbZU thehVeGo anhhVeG, chậmkbZU thôi8X7t 8X7tkẻo ngã”.

Sau cKLZkhi TKy8hiêu VikbZUễn kéKy8ho cKLZtôi 8X7tra kh8X7tỏi hốkbZU Ky8hnước, tổ8X7t t8X7trưởng tìmhVeG ch8X7to ccKLZhúng tcKLZôi mcKLZột lềucKLZ trkbZUại chVeGó Ky8hlò sưởcKLZi điệhVeGn đkbZUể hkbZUong kbZUkhô kbZUquần áo.Ky8h T8X7tiêu Viễ8X7tn Ky8hsợ cKLZtôi lạKy8hnh, cởiKy8h lcKLZuôn cảcKLZ cKLZáo 8X7tkhoác ngokbZUài hVeGđắp chVeGho t8X7tôi, “CákbZUi tê8X7tn láihVeG hVeGxe tacKLZy chkbZUân hậkbZUu 8X7tđậu ấy,hVeG thVeGhật bựckbZU mình”.

Tôi cườikbZU ahVeGnh kbZUđã cKLZlàm t8X7to chuyện,cKLZ t8X7tôi chẳKy8hng qukbZUa ckbZUũng chỉ8X7t bịKy8h ướcKLZt quầncKLZ áo8X7t thôi8X7t, khôngcKLZ đánghVeG đểKy8h nổi8X7t cácKLZu Ky8hvới cKLZngười ta.

Tiêu ViễnKy8h ngồihVeG cKLZhơi xãKy8h lhVeGò sưkbZUởi, tôhVeGi bảocKLZ anKy8hh lạicKLZ gầncKLZ ccKLZhút, Ky8hđể kbZUtránh lạnh,hVeG ancKLZh khôngcKLZ chịuhVeG: kbZU“Em cKLZcòn đákbZUng quýKy8h h8X7tơn anh”.

Tôi nhVeGhìn ankbZUh, mỉmcKLZ cười,Ky8h Ky8htrong lònghVeG 8X7tấm Ky8háp kbZUvô ngần.

Quay vKy8hề tcKLZổ kbZUdự án,cKLZ Tiê8X7tu VihVeGễn c8X7tứ hKy8hắt Ky8hhơi suốKy8ht, tôi8X7t ch8X7to anhVeGh uốKy8hng mộtcKLZ kbZUcốc thcKLZuốc giảicKLZ cảm,8X7t nhưng8X7t kkbZUhông có8X7t hVeGtác dụng.

Ngày hôhVeGm hVeGsau, vừahVeG sán8X7tg racKLZ, điệnkbZU th8X7toại củacKLZ hVeGTiêu Ky8hViễn đánKy8hh thcKLZức tô8X7ti dậy:kbZU “KKy8hhả LạcKy8h, 8X7tanh Ky8hsốt caoKy8h, có8X7t ccKLZhút triệu8X7t ch8X7tứng bkbZUị viêmkbZU pcKLZhổi, n8X7thập Ky8hviện rồKy8hi”. G8X7tiọng nói8X7t khảKy8hn kh8X7tô, khônkbZUg còcKLZn Ky8hêm hVeGái nhcKLZư nhữngKy8h ngày8X7t trhVeGước nữa.

“Ở đ8X7tâu vậy?”kbZU TKy8hôi hỏi.

“Bệnh v8X7tiện cảnhVeGh shVeGát vũKy8h trang”.

“Anh đợi8X7t ncKLZhé, kbZUem đếcKLZn thVeGổ dựhVeG 8X7tán điểmkbZU danhkbZU, rồicKLZ xcKLZin phKy8hép hVeGnghỉ đicKLZ tKy8hhăm anh”.

“Ừ”. ThVeGiêu Viễn8X7t ngoKy8han ngoãnhVeG đákbZUp, kbZUcó vhVeGẻ kbZUsốt nặnKy8hg khôcKLZng ckbZUòn sứcKy8h hVeGnói nữahVeG rồi.

Tôi mkbZUua mộtKy8h g8X7tiỏ táKy8ho PhcKLZú hVeGSĩ, vừahVeG hVeGto vcKLZừa đỏ,Ky8h nghVeGhĩ rằhVeGng TcKLZiêu ViễncKLZ sKy8hẽ rấhVeGt cKLZthích ăn.

Tôi chưacKLZ cKLZđến bệ8X7tnh việncKLZ CảnhcKLZ sákbZUt vũKy8h tranhVeGg bacKLZo gikbZUờ, bướ8X7tc vàkbZUo thVeGhấy t8X7thật kbZUrộng lhVeGớn, ởkbZU đạkbZUi kbZUsảnh hỏiKy8h mấykbZU lcKLZượt, mhVeGới biếthVeG đượhVeGc kKy8hhu nhậpKy8h vKy8hiện cKLZchỗ nàohVeG. VừaKy8h n8X7thắc đ8X7tến tênkbZU Tiêu8X7t V8X7tiễn cKLZvới ckbZUác Ky8hy tKy8há 8X7tcủa khKy8hu nhậphVeG viện,Ky8h mấcKLZy côkbZU ghVeGái trẻ8X7t đềuKy8h 8X7thào hứnkbZUg nócKLZi: “Để8X7t tôihVeG dẫnkbZU 8X7tcô đi”.

Tiêu Ky8hViễn nằKy8hm kbZUở phòn8X7tg bệnh8X7t kbZUriêng cahVeGo 8X7tcấp, cửahVeG phcKLZòng bKy8hệnh mởKy8h rKy8ha, kbZUbên hVeGtrong kbZUthấy 8X7tcó mhVeGấy Ky8hbóng ngườihVeG điKy8h lại.

Tôi ncKLZhanh chóngkbZU n8X7thận 8X7tra 8X7tNgô DuyệhVeGt đankbZUg ngồi8X7t ởhVeG đầu8X7t giườhVeGng, nâ8X7tng ccKLZốc nướchVeG ckbZUho TiêuKy8h ViễnKy8h uốhVeGng. TiKy8hêu Viễn8X7t lộcKLZ rõhVeG vẻKy8h dịucKLZ dàngKy8h ccKLZười với8X7t hVeGcô ấy.

Tôi đ8X7tứng Ky8hở lốihVeG đi8X7t rấtkbZU lâu,cKLZ 8X7tchăm cKLZchú nhVeGhìn NgôhVeG Duyệt,8X7t cKy8hô ấ8X7ty kbZUvà TkbZUiêu VicKLZễn cưcKLZ xKy8hử vớkbZUi nhkbZUau nhcKLZư thế,8X7t nKy8hhất đcKLZịnh Ky8hđã cKy8hó thờhVeGi giahVeGn rấthVeG dhVeGài bKy8hên nhau.

“Thư kcKLZý TốnhVeGg, Ky8hcô gKy8hái nKy8hày muhVeGốn tìcKLZm 8X7tTiêu Viễn”.

Người hVeGđược gọi8X7t kbZUlà thưKy8h kcKLZý Ky8hTống đócKLZ liếchVeG kbZUnhìn kbZUtôi, qcKLZuay đ8X7tầu đi,”cKLZBộ trưởngKy8h Ky8hTiêu vkbZUà kbZUphu nhânkbZU đã8X7t hVeGdặn rkbZUồi, 8X7ttrừ côKy8h NgôKy8h DhVeGuyệt cKLZra, TicKLZêu VKy8hiễn hVeGkhông gặpkbZU bấtcKLZ kỳhVeG ngườicKLZ nào”.

Trừ NcKLZgô DcKLZuyệt rakbZU, ngườiKy8h cKLZkhác đốiKy8h vớhVeGi Tiêu8X7t ViễcKLZn đKy8hều cKLZlà “ngườihVeG bấtKy8h kỳ”hVeG sao?

Tôi khôngkbZU biếkbZUt nênKy8h lýcKLZ cKLZgiải nkbZUhư hVeGthế cKLZnào vhVeGề hKy8hàm ý8X7t củaKy8h 8X7tcâu 8X7tnói nàcKLZy, chỉcKLZ cảmcKLZ thấy8X7t tcKLZrái cKLZtim tràncKLZ đầyKy8h nhiệthVeG huhVeGyết b8X7tỗng chốc8X7t ng8X7tuội lạnhcKLZ đi8X7t, hVeGbị đhVeGông cứnkbZUg lạikbZU nhưhVeG nướchVeG đá.8X7t ĐồngcKLZ thờkbZUi, cKy8hơ th8X7tể ckbZUo thKy8hắt lhVeGại, c8X7tác ngóncKLZ takbZUy rkbZUun rẩy.

Y tkbZUá gọikbZU tôcKLZi, “ChVeGô hVeGlàm scKLZao vậy?”

Tôi chVeGố gắKy8hng đểhVeG lkbZUàm chcKLZo mkbZUình kkbZUhông ruKy8hn lêcKLZn nữKy8ha, quahVeGy đkbZUều lạ8X7ti nh8X7tìn côkbZU kbZUta c8X7tảm khVeGích, rucKLZn 8X7trun 8X7tmôi nói:kbZU “Không8X7t cKLZsao đâu”.

Người 8X7ty thVeGá ngạc8X7t nhkbZUiên nhhVeGìn cKLZthái đkbZUộ củacKLZ tôi,hVeG chỉcKLZ taKy8hy x8X7tuống dướihVeG cKLZđất, khôngkbZU hVeGbiết cKLZtừ Ky8hlúc n8X7tào, 8X7tgiỏ táhVeGo tKy8hrên tKy8hay đkbZUã hVeGlăn xuống8X7t hVeGđất rồi.

Tôi lạ8X7ti n8X7thìn vhVeGào troncKLZg phVeGhòng, NgôkbZU DuyệthVeG đanghVeG nhẹ8X7t nhVeGhàng nâ8X7tng đKy8hầu TiêukbZU Ky8hViễn, đặthVeG cKLZlên gối,kbZU kbZUsau đhVeGó đắpcKLZ cKLZchăn chhVeGo anh.

Tôi địnhKy8h 8X7tthần lạikbZU, cúihVeG đầuhVeG Ky8hxuống nhVeGhìn nhữngkbZU q8X7tuả táokbZU Ky8hlăn trcKLZên hVeGđất, hVeGdập náKy8ht đcKLZến thếkbZU cKLZnày, xhVeGem rcKLZa kcKLZhông tcKLZhể ănhVeG đượcKy8h nữa8X7t rồi.

Mỉm cKy8hười, tr8X7tong lcKLZòng thầmkbZU nócKLZi vKy8hới TiêuhVeG hVeGViễn: Bảo8X7t trọng.