You are here

Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất - Chương 03

 

Chương 3: Có bao nhiêu mối tình có thể làm lại được từ đầu?

            “Ngốc ạ, chẳng lẽ em không hiểu sao? Từ trước đến nay người anh yêu chỉ có mình em!” Tiêu Viễn ôm chặt lấy tôi, giọng nói tha thiết.

            Tim đau gần như muốn nghẹt thở, tại sao? Tại sao bao nhiêu năm trôi qua rồi mới nói với tôi những điều này?

1. Đã lâu không gặp, anh vẫn khỏe chứ

Tiêu Viễn đứng trước mặt tôi, cười nói: “Điền Khả Lạc, anh biết ngay là em mà, em không ngờ được là anh phải không?”

Tôi không kiềm chế được nỗi xúc động trong lòng, ngay cả giọng nói cũng run lập cập, “Tiêu Viễn! Là anh thật sao?”

“Nếu là giả cho đổi lại. Đúng là anh đây”. Anh kéo tay tôi lại, ấm áp. Rõ ràng không phải là mơ.

“Tại sao anh lại trở thành Tổng giám sát kỹ thuật chứ?” Tôi hỏi. Anh xuất ngoại mới hơn bốn năm, nhanh nhất cũng chỉ vừa học xong chương trình tiến sĩ.

“Chuyện này rất dài dòng, có dịp anh sẽ kể cho em nghe”. Tiêu Viễn nhìn tôi cười, rồi không nói thêm gì nữa.

Ngồi trong phòng làm việc của Tiêu Viễn, nghe tiếng nhạc du dương, nhấm nháp vị trà sữa thơm nồng, hai đứa nhìn nhau không nói nên lời, tôi cảm thấy đây chính là tột cùng của hạnh phúc rồi!

 Bao năm qua, tất cả chờ đợi, tất cả nhung nhớ đều hội tụ lại ở cái nhìn đắm đuối, con ngươi của tôi khẽ chuyển động nhẹ về phía đuôi mắt.

Tiêu Viễn nhìn tôi, nhíu mày, “Khả, mắt em không ổn à? Tại sao ánh mắt lạ vậy?”

My God! Tiêu Viễn ơi, chẳng lẽ anh không biết thế nào là liếc mắt đưa tình sao? Hay là động tác diễn xuất của tôi quá kém?

“Đâu có, chỉ là em… chỉ là… chưa ngủ đủ giấc, mắt hơi mỏi”. Tôi ấp úng.

“Sau này, buổi tối trước khi đi ngủ uống trà ít thôi, uống sữa tươi nhiều vào”. Tiêu Viễn dịu dàng cười nói với tôi.

Tổng giám sát kỹ thuật vừa yên vị, Phó tổng giám sát kỹ thuật đã xuất hiện ngay – đây quả đúng là một đại mỹ nhân. Nghe nói là cháu gái của Cục trưởng, là trí thức cao ở nước ngoài về, làm cho các anh chàng độc thân cứ phải xúm xít vây quanh.

Đại mỹ nhân nhìn các chàng trai trong tổ dự án bằng nửa con mắt, duy chỉ đối với Tiêu Viễn lại tỏ ra ân cần quá mức. Tôi thấy vậy trong lòng rất lo sợ, bản thân tôi vốn khong có sức cạnh tranh gì, bây giờ gặp phải đối thủ mạnh như vậy, xem ra ông trời đang thử thách tôi đây!

Mặc dù ở cùng một tổ với Tiêu Viễn, nhưng cơ hội gặp gỡ không nhiều. Có lúc đi ngang qua văn phòng của anh, tôi không kìm chế được phải liếc mắt nhìn vào, toàn thấy Tiêu Viễn đang chăm chú nghiên cứu bản vẽ dự án.

Một hôm, Tiểu Lưu – cùng phòng làm việc với tôi, đột nhiên hỏi: “Chị Điền, có phải chị có ý với Tổng giám sát kỹ thuật Tiêu không?”

Tôi đang uống trà, phụt hết cả nước ra ngoài: “Xin lỗi, tôi bị sặc!” Tôi vội vàng lấy khăn lau bàn.

“Điều đó có gì phải xấu hổ chứ? Sáu chị em gái ở tổ chúng ta đều thầm yêu Tổng giám sát kỹ thuật Tiêu mà”. Tiểu Lưu tiến hành phân tích cụ thể, “Nhưng mà nhìn ưu thế của Phó tổng giám sát kỹ thuật Ngô cao như vậy, em cảm thấy chúng ta vốn đều chẳng có cơ hội!”

Tôi nghe mà lòng quặn thắt, thử nghĩ xem, từng là người yêu chính thức của mình, bảo bối riêng của cá nhân, bây giờ phải đem ra để phân chia với mọi người, lại bị phán đoán cuối cùng sẽ rơi vào tay người khác, tâm trạng có thoải mái được không chứ?

Hết giờ làm, Tiêu Viễn bảo tôi đợi anh để đi ăn tối cùng, tôi cảm thấy tâm trạng buồn bực, nên đã đạp xe về trước.

Tôi là người không chỉ không có sức cạnh tranh, mà còn không có chút tự tin nào.

Đi được nửa đường, lại hối hận, người khác ngưỡng mộ anh, đâu phải lỗi của anh.

Tội nghiệp cho Tiêu Viễn, có phải tôi đã không thông cảm cho anh rồi?

Thế là lại vòng xe quay lại, đạp như bay, suýt chút nữa đâm sầm vào quầy trực bạn nằm ở cửa chính của Cục.

Chạy qua cửa chính, bác thường trực giả hỏi: “Tại sao lại quay lại vậy?”

“Cháu làm rơi đồ, một món đồ rất quan trọng!” Tôi nói, sau đó chạy vội về phía văn phòng của Tiêu Viễn.

Cửa phòng khép hờ, bên trong thấp thoáng phát ra tiếng khóc nghẹn ngào.

Văn phòng của Tiêu Viễn tại sao có người khóc? Lại là âm thanh của cô gái trẻ.

Tôi dừng bước, không biết có nên vào hay không.

“Đừng khóc nữa, anh đưa em đi ăn chút gì nhé!” Tôi nghe giọng Tiêu Viễn dịu dàng, âm thanh ấy, chỉ có thể là dành cho người yêu mới vậy chứ? Biết Tiêu Viễn đã lâu, anh cũng chưa bao giờ dỗ dành tôi như thế.

Sau đó, tôi nghe thấy tiếng anh thu dọn đồ đạc, tiếng đóng ngăn kéo.

Đưa cô ấy đi ăn? Tiêu Viễn chẳng phải hẹn tối nay đi ăn cùng tôi sao, tại sao bây giờ lại đổi thành đưa người khác đi?

Khi nhìn vào phòng anh, không phải ai khác, chính là Phó tổng giám sát kỹ thuật xinh đẹp Ngô Duyệt, đầu tôi cảm tháy choáng váng.

Tôi đứng sau phía cầu thang, nhìn bóng họ dìu nhau đi khuất, chỉ biết thẫn thờ như người mất hồn.

Lúc bước xuống cầu thang, bác thường trực già vẫn ở đó, nhiệt tình hỏi thăm “Tìm thấy đồ chưa cháu?”

“Chưa ạ!”

Có nên coi như tôi đã mang nó tặng cho người khác rồi không? Hay nói là nó tự chạy mất?

Ngày thứ hai đi làm, Tiêu Viễn nhìn thấy tôi, mỉm cười tự nhiên, nhưng tôi lại cảm thấy nụ cười ấy cực kỳ xa cách, tưởng như bị ngăn cách bởi một thế giới mờ sương.

“Bảo em đợi anh, mà lại tự bỏ về trước!” Anh nói như không hề có chuyện gì.

“Xin lỗi, em bận!” Tôi không cười nổi, chỉ có thể giả vờ nhìn đi chỗ khác. Anh chắc chắn không biết tôi đã quay trở lại, còn được xem một cảnh tượng không nên xem.

“Ai làm em không vui rồi?” Tiêu Viễn nhìn tôi, ngữ khí khá thận trọng.

Tự nhiên nhớ lại mấy năm trước tôi ghen bóng ghen gió, nhìn anh và một bạn nữ trong lớp ngồi cùng nhau, liền bỏ chạy ra khỏi phòng học, sau đó anh chạy theo kéo tay tôi lại nói: “Đồ ngốc, anh thích em!”

Đồ ngốc! Tôi đúng là đồ ngốc, lúc nào cũng ngây thơ tin tưởng rằng, xa nhau chừng ấy khoảng thời gian và không gian, chúng tôi đều sẽ không thay đổi.

Sự thật đúng là tàn khốc. Chúng tôi đã thay đổi rồi, tất cả mọi thứ đều không thể như trước được nữa.

Công việc trong Tổ dự án rất bận rộn, tôi và Tiêu Viễn dù có đụng nhau, cũng không nói được lời nào.

Theo quan sát của Tiểu Lưu, “Tổng giám sát Tiêu mấy hôm nay tâm trạng không tốt lắm!”

“Nhà nước trả bao nhiêu lương cho em, để em quan tâm đến cả tâm trạng của tổng giám sát kỹ thuật sao?”

“Em buôn chuyện chút không được à? Mấy hôm nay tính khí chị dữ dằn quá! Chú ý chút, đừng để bước vào thời kỳ tiền mãn kinh sớm đấy!”

“Nghe nói, người bước vào thời kỳ tiền mãn kinh thường thích luyên thuyên! Chị có luyên thuyên không?”

Tiểu Lưu vội ngậm miệng luôn.

Thiết kế quy hoạch dự án hình như gặp phải khó khăn, mấy lần tôi nhìn thấy Tiêu Viễn hoặc là ngồi đăm chiêu trước bàn làm việc, hoặc lại đứng trầm ngâm mấy giờ liền ở phòng hút thuốc.

Nhìn bộ dạng cô độc suy tư của anh như vậy tôi cảm thấy thật đau lòng, hận nỗi mình năng lực có hạn, không giúp được việc gì.

Tổ dự án mời đến một chuyên gia đầy quyền uy – Giáo sư Điền Duy Niên, nghe nói người này nổi tiếng cả trên thế giới. Tiêu Viễn và Ngô Duyệt đứng sau ông ta, giống như hai cô cậu học trò nhỏ.

Tổ trưởng bảo tôi tổng hợp lại các dữ liệu sổ sách, trực tiếp mang đến phòng khách VIP.

Lúc tôi ôm một đống tài liệu dày tiến vào, giáo sư Điền đang cùng Tiêu Viễn thảo luận việc sửa đổi dự án. Thấy tôi bước vào, Tiêu Viễn cau mày, đỡ chồng tài liệu trên tay tôi, nói: “Tại sao lại để một người ôm nhiều đồ thế này? Sau này phải bảo Tiểu Lưu giúp em đấy”.

Tôi lý nhí “vâng” một tiếng, gật gật đầu tỏ ra đáp lại. Chút tài liệu này thì ăn thua gì chứ?

Đè nén con người thường không phải là trọng lượng, mà lại là những gánh nặng vô hình kia.

Tiêu Viễn thân mật kéo tay tôi, vị giáo sư già ngước mắt chằm chằm nhìn chúng tôi, tôi vội vàng rút tay lại, đỏ mặt, nói với Tiêu Viễn: “Em về làm việc đây”.

“Hết giờ anh đưa em về!” Tiêu Viễn nở nụ cười mà mấy ngày rồi hiếm thấy.

“Không cần!” Mỗi ngày đều tự đạp xe về nhà, trước nay có cần ai đưa về đâu, đã thành thói quen rồi. Với lại, tôi cũng khong kiêu sa đến mức hết giờ cần có người đưa về.

Điều càng quan trọng hơn là Tiêu Viễn rất bận, rất mệt, tôi không đành lòng để anh hết giờ phải lộn một vòng đưa tiễn tôi rồi muộn mới về được đến nhà.

Tiêu Viễn thở dài, “Khả Khả, đừng cố ý tránh anh nữa!”

Buổi trưa đến phòng giải lao lấy nước, nhìn thấy giáo sư Điền Duy Niên cũng đang pha trà, trong cốc thủy tinh đổ đầy nửa cốc lá chè, tôi không khỏi kinh ngạc, “Bác cho nhiều lá chè thế, có sợ đắng quá không ạ?”

“Uống quen rồi”. Ông cười thấy thật thân thiết, khiến người ta có cảm giác quen thuộc.

Ông pha trà xong không rời đi, mà vãn đứng ở phòng giải lao nhìn tôi lấy nước, “Cô bé, cháu yêu Tiêu Viễn hả?”

Tôi giật mình làm bàn tay đang cầm phích nước rung lên, nước sôi trong bình rót xuống làm ngón tay bị giội bỏng rát.

Vị giáo sư già nhanh mắt nhanh tay, liền đóng ngay vòi nước nóng lại, kéo tay tôi sang vòi nước lạnh vặn xuống, để giảm bớt sự đau rát.

Mắt tôi ngân ngấn lệ, trong lòng cười thầm: Xem ra, tính nhiều chuyện cũng không hề giới hạn lứa tuổi.

Lấy nước xong, giáo sư Điền giúp tôi xách phích nước về phòng làm việc, Tiểu Lưu nhìn thấy nói: “Trời ạ, chị Điền, sao chị lại để ông ấy xách phích nước chứ? Chị biết ông ấy là ai không?”

“Giáo sư Điền Duy Niên”.

“Biết rồi còn để ông ấy xách hộ chị phích là sao?” Tiểu Lưu suýt nữa cáu lên với tôi, “Cục trưởng của chúng ta mời đến là khách VIP, là chuyên gia dự án, là đại thụ của giới khoa học điện tử”.

“Chẳng qua chỉ là nhờ ông ấy xách hộ chị phích nước thôi mà!” Mà chính ông tự nguyện đấy chứ, nói nào là tay tôi bị bỏng rồi, đó cũng là trách nhiệm của ông ấy.

Chị còn muốn nhờ ông ấy làm gì nữa? Giúp chị quét nhà à?” Tiểu Lưu nhìn tôi chế giễu, “Xúc phạm ông ấy là tội không thể tha được đâu”.

Nhưng tôi đâu muốn xúc phạm ông, mà một vị giáo sư, chuyên gia có thân phận địa vị như thế cũng sẽ không thể nhận ra một nhân viên văn phòng bình thường như tôi đâu.

Có lẽ, vừa quay đi, ông vốn đã khong nhớ được tôi là ai rồi.

Hết giờ làm, đi qua siêu thị Carrefour, tôi mua một đống đồ linh tinh.

Khi tôi xách giỏ hàng đi ra phía ngoài thì nhìn thấy Tiêu Viễn. Vừa định gọi anh, người bỗng cứng đờ không thốt được ra lời, bởi vì Ngô Duyệt và anh đi cùng nhau.

Anh bắt đầu đưa cô đi lượn siêu thị từ bao giờ? Dáng vẻ chăm sóc chở che cô ấy. Nhìn xe mua đồ của họ, xếp đầy những vật dụng gia đình.

Mũi tôi cay xè, nhặt bừa mấy thứ rồi vội vàng chạy ra ngoài.

Ngô Duyệt đã nhìn thấy tôi, “Tiểu Khả? Tiểu Khả?” Cô ấy gọi tôi, âm thanh dịu dàng trang nhã, uyển chuyển và dễ chịu, khiến cho ở giữa đám đông huyên náo vẫn có thể nổi rõ lên giọng nói đặc biệt.

“Tiểu Khả, em cũng đến đây mua đồ à?” Tiêu Viễn nhìn tôi bối rối, vẻ mặt có chút lo lắng.

Tôi không đến thì có thể nhìn thấy anh và Phó tổng giám sát xinh đẹp ân ân ái ái bên nhau không chứ? Đã tức giận rồi, cũng chẳng nhìn anh nữa, chỉ nói với Ngô Duyệt: “Chào Phó tổng giám sát, thật tình cờ ạ!”

“Gọi tôi là Ngô Duyệt thôi, bây giờ hết giờ làm rồi mà!” Cô ta kéo tay tôi tỏ ra rất thân tình.

Tôi vẫn lịch sự mỉm cười, nhìn cô và Tiêu Viễn.

Thần sắc của Tiêu Viễn lại rất ủ dột.

 

2. Tại sao cứ xuất hiện lúc tôi nhếch nhác nhất

Ra khỏi siêu thị, nước mắt tôi đã không cầm được nữa, vỡ òa.

Tôi xách túi to túi nhỏ đi qua cầu vượt, nhìn xuống dưới chân cầu, xe cộ nườm nượp, tự nhiên đứng lại. Nếu nhảy từ trên này xuống có lẽ sẽ chết rất thảm nhỉ? Chắc chắn cơ thể sẽ đầy máu me, nát bét? Nói không chừng, lúc đó óc còn bắn phụt vào người đi đường cũng nên.

Cứ tưởng tượng vậy, đã thấy ghê rợn hết cả người.

Có lẽ từ cổ chí kim, tôi là người đầu tiên lại bị chính ý tưởng của mình dọa cho sợ phát thét lên.

Để cho không phải nghĩ đến mối quan hệ của Tiêu Viễn và Ngô Duyệt nữa, tôi vội vàng tìm một nơi an toàn lẩn trốn, càng kín đáo càng tốt!

Đối diện siêu thị có một quán Starbucks, không gian tao nhã, phục vụ chuyên nghiệp. Tôi gọi một tách capuccino cùng với món tráng miệng.

Vị thơm ngon của món ăn làm tâm trạng tôi tốt hơn, giữa nền âm nhạc dịu nhẹ khiến tôi dần dần cảm thấy thư thái trở lại.

“Thưa cô, có cần khăn giấy không ạ?” Nhân viên phục vụ lễ phép đứng bên cạnh.

“Không cần, cám ơn!” Tôi vô thức đưa tay lên lau mặt, toàn là nước mắt. Tại sao tôi lại khóc chứ?

 “Xin đừng ngồi ở đó!” Tôi vừa lau mắt vừa nói với người đối diện, không cho ngồi cùng tôi.

“Em nghĩ là tôi muốn ngồi sao? Chỉ vì em cứ khóc như vậy mãi, khiến cho tâm trạng tôi thấy rất u uất”. Người đối diện nói.

“Chương Ngự, tại sao anh cứ xuất hiện lúc tôi nhếch nhác nhất?” Tôi rầu rĩ nói với anh ta.

“Nhưng mà, hình như tôi còn nhếch nhác hơn em!” Anh ta nhún via, chỉ lên bộ comple may đo màu trắng ngà của mình, tôi mới phát hiện ra, vừa nãy tôi vô ý làm đổ cà phê, chất lỏng màu nâu đã ngấm vào áo anh.

“Đồ ngốc, tại sao anh lại không biết đường tránh ra?”

“Nhìn em khóc quan trọng hơn, bởi vì thật hiếm có”. Anh ta lộ ra nụ cười tinh nghịch, nhìn trông giống như một đứa trẻ vậy.

“Đi nào, tôi dẫn em đến một nơi vui vẻ”. Chương Ngự kéo tôi đứng lên.

“Tôi không đi, tôi còn có việc!” Tôi muốn thoát ra khỏi sự lôi kéo của anh ta.

Nghĩ đến việc vừa rồi gặp Tiêu Viễn và Ngô Duyệt, nghĩ đến sự ăn ý của họ khi ở bên nhau, nghĩ đến sự dịu dàng Tiêu Viễn dành cho cô ta… tất cả mọi cái khác đều trở thành vô nghĩa.

“Việc gì có thể quan trọng hơn vui vẻ chứ? Không đi sẽ tiếc đấy nhé”. Anh ta cười nhìn tôi chờ đợi, tôi thật khó mà phản đối.

Tôi còn có thể vui vẻ được không? Tại sao lại cảm thấy trong lòng nặng trĩu như đeo đá thế này? Tôi cố gắng muốn vứt bỏ nó đi, nhưng nó cứ điềm nhiên bất động.

Chương Ngự nói không sai, đây quả nhiên là một nơi vui vẻ, “mười hai chốn vui”.

Đáng tiếc, tâm trạng của tôi không hòa nhập được với nơi này.

“Tại sao lại có cái tên như vậy?” Tôi rầu rĩ hỏi.

“Ở đây có mười hai tụ điểm, mỗi một chỗ đều khiến người ta vui không biết chán”. Chương Ngự giải thích.

“Có thể làm người ta quên đi phiền muộn không?” Tôi tỏ ra nghi ngờ.

“Có thể, chỉ cần em tự nguyện”. Chương Ngựu nghiêm túc nhìn tôi, “Em nên là một người vui vẻ, ngay đến cái tên của em cũng gọi là Khả Lạc cơ mà”.

Khả Lạc thì nhất định có thể vui vẻ sao? Tôi cười đau khổ.

Đi lên gác với Chương Ngự, lập tức đã có nhân viên phục vụ đến đón, luôn miệng chào “Tổng giám đốc Chương ạ”, “Tổng giám đốc Chương ạ”. Tôi xách những túi to túi nhỏ của siêu thị, theo sau Chương Ngự giống như một người hầu.

Một nhóm người ăn cơm, liên tục gọi món đắt tiền, không gọi những món vừa miệng.

Tôi uống một loại nước ngọt rất ngon, nhưng lại thấy hơi đau đầu, “Tại sao lại thế? Tôi có uống rượu đâu nhỉ?”Ngửi kỹ mới phát hiện ra thứ nước ngọt tôi vừa mới uống là loại rượu Tây pha chế.

Ăn xong, nhóm người tách ra mỗi người một nơi, giống như sau khi xem xong một vở kịch vui, chỉ còn lại sự trống rỗng và cô đơn.

“Tôi phải đợi một lúc nữa mới về nhà được, không thể để mẹ tôi biết tôi đã uống rượu!” Tôi dựa vào người Chương Ngự, vò vò cái đầu đau nhức, anh ta cố giữ lấy vai tôi.

“Được!” Sao anh ta cứ nhìn tôi cười chứ.

Về đến cửa, tôi lục tìm chìa khóa trong túi, sau đó mở cửa.

Chương Ngự cứ cười tôi, “Tại sao lấy chìa khóa nhà em để mở cửa nhà tôi?”

“Có được không?” Tôi gãi gãi đầu, “Dùng chìa khóa của anh mở thử xem”.

Quả nhiên, anh ta mở được cửa ra, tôi đi theo vào, gục mặt xuống sofa mà khóc, “Tại sao chìa khóa của anh lại có thể mở cửa nhà tôi chứ, mà sao tôi lại không mở được?”

Chương Ngự ngồi dưới thảm, không chớp mắt nhìn tôi, “Ngốc ạ, khóc cái gì, vì một chiếc chìa khóa sao? Ngày mai đánh cho em một chiếc là được chứ gì”.

“Không phải vì chìa khóa!” Tôi vẫn khóc, không biết vì sao, nước mắt không thể nào cầm lại được.

“Thế là vì cái gì?”

“Vì Tiêu Viễn!” Tôi vừa nói vừa khóc.

Chương Ngự không nói gì, châm thuốc lá, ngậm trên miệng.

Có thể do khóc mệt quá, tôi ngáp một cái rồi dần dần chìm vào giấc mơ.

Trong mơ, Tiêu Viễn cứ đứng ở trên cao, tôi cố ngước nhìn thế nào cũng không thể nhìn được vào mắt anh.

Sáng sớm tỉnh lại, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, uể oải vặn mình, ngoác miệng ngáp dài.

Vừa quay người, đã nhìn thấy một gương mặt to hiện ra trong gương. Má ơi, thì ra đây không phải là phòng ngủ của nhà mình!

“Tỉnh rồi à?” Chương Ngự dáng vẻ rất thoải mái xuất hiện trước mặt tôi, anh ta có vẻ như vừa rửa mặt, trên tóc còn đọng lại vài giọt nước, trông lại trẻ ra vài tuổi, cứ như cậu con trai lớn của nhà hàng xóm.

Thấy tôi hoảng loạn, Chương Ngự nói: “Hôm qua em uống rượu say, không dám về nhà, cứ đòi đến chỗ tôi!”

Trời ơi, tôi điên rồi sao?

“Bây giờ mấy giờ ròi?” Tôi hỏi Chương Ngự.

“7h30”. Anh chỉ đồng hồ trên tường nói.

“7h30? Sao anh không gọi tôi dậy sớm hơn? Tôi sắp đến muộn rồi”. Tôi nhặt áo lên rồi chạy ra ngoài, thì bị anh giữ lại, “Để tôi đưa em đi”.

Ngồi trong chiếc xe Mer Benz của Chương Ngự tôi gọi điện cho mẹ, mẹ tôi trách mắng té tát: “Vẫn còn nhớ tôi là mẹ cô à? Cả đêm đi đâu hả? Gọi điện cho cô toàn tắt máy”.

“Thì giờ con gọi điện cho mẹ đây thôi?”

“Tôi gọi điện cho cô cả đêm thì sao?” Giọng mẹ tôi hơi nghẹn ngào, “Con có biết suýt nữa dọa chết mẹ rồi không? Bên ngoài lộn xộn như thế, nếu con có xảy ra việc gì thì mẹ biết làm thế nào chứ?”

“Mẹ, con sai rồi, con xin lỗi mẹ!” Tôi thành thật nói.

Mẹ tôi mãi không nói gì, nửa phút sau mới nói: “Hết giờ làm nhớ về nhà sớm, đừng có lượn lờ bên ngoài nữa”.

“Vâng ạ”. Tắt điện thoại, trong lòng vẫn thấy áy náy khó chịu.

Tôi nhìn đồng hồ, nói: “Làm ơn, nhanh lên một chút! Sắp muộn mất rồi!”

Anh ta chăm chú nhìn đường, nói: “Cũng không thể đâm vào xe người khác được!”

Đến cơ quan vừa kịp 8 giờ đúng, tôi vội vàng chạy đến văn phòng.

“Túi của em!” Chương Ngự chạy theo đưa túi cho tôi, “Tại sao trên mặt vẫn còn vết nước miếng này?” Anh dùng ngón tay lau lau giúp tôi, sau đó đưa túi cho tôi.

Tôi vơ lấy định chạy đi, thì nhìn thấy Tiêu Viễn đứng ngay ở cửa chính.

“Tôi không đến muộn, không tin anh nhìn xem!” Tôi giơ đồng hồ cho Tiêu Viễn xem.

“Người vừa đưa em đến là ai?” Anh làm mặt lạnh lùng hỏi tôi.

Hóa ra Tổng giám sát đại nhân đứng đây không phải để kiểm tra sự chuyên cần, vậy thì chẳng sợ anh ta nữa, “Chẳng liên quan gì đến anh cả!” Tôi không nhìn anh, tung tẩy đi vào.

“Khả…”

Tôi nghe tiếng anh gọi, cũng không quay đầu lại. Bây giờ là giờ làm việc, không nói chuyện riêng tư

 

3. Khả Lạc, có nghĩa là khả ái và lạc quan

Tôi bận rộn tổng hợp dữ liệu, cứ bị điện thoại nội tuyến làm ồn đến nhức đầu, “Tiểu Lưu, giúp nghe điện thoại chút đi!” Tôi không ngơi tay, đành phải phiền đến Tiểu Lưu.

“Tổng giám sát Tiêu bảo chị đến văn phòng của anh ấy!” Tiểu Lưu thật là nhanh nhẹn, dập điện thoại xuống đã truyền đạt ngay.

Tôi chẳng để ý đến lời cô ấy nói, tiếp tục tổng hợp phiếu thống kê số liệu công việc mà tổ trưởng giao, số liệu quá phức tạp, làm tâm trí tôi rối loạn.

Một lúc điện thoại lại reo, Tiểu Lưu nghe rồi nói: “Tổng giám sát Tiêu bảo chị nhanh đến văn phòng của anh ấy, dữ liệu lần trước chị tổng hợp cho anh ấy có chút vấn đề”.

“Được!” Tôi trả lời một tiếng, vẫn ngồi ì không nhúc nhích. Dữ liệu có vấn đề, anh nên tìm tổ trưởng, tôi không chịu trách nhiệm trực tiếp với tổng giám sát.

Mặc kệ tổng giám sát Tiêu, tôi vốn yếu bóng vía, không chịu đựng được khi phải đối diện với bộ mặt lạnh lùng của anh ta. Sáng nay, anh ta mặt lạnh tanh đứng ở cửa gọi tôi, giống như tôi phạm lỗi lầm gì, người hôm qua đi lượn siêu thị với Ngô Duyệt là anh ta, không phải tôi, bây giờ lại đến gây sự gì với tôi chứ?

 Điện thoại lại reo, Tiểu Lưu cứ nhìn tôi lắc đầu, “Nếu mà đắc tội với tổng giám sát Tiêu, chị sẽ không yên thân đâu”.

Tôi quyết định lấy hai cục bông nhét vào tai, đúng là tôi đang muốn được yên thân đây.

Reo đến nửa ngày, điện thoại cuối cùng cũng nằm yên, tôi thở phào.

Vừa ngẩng đầu, đã nhìn thấy Tiêu Viễn đứng ở cửa phòng làm việc, mặt buồn rầu nhìn tôi, đôi môi mím lại thành một vệt mỏng.

“Điền Khả Lạc, em lại đây chút!” Giọng nói dịu dàng của anh du dương như tiếng đàn violincen, dụ dỗ khiến tôi không tự chủ được mà đứng lên đi theo anh.

Đi được mấy bước mới không khỏi mắng thầm mình vô dụng, chẳng lẽ chỉ cần Tiêu Viễn ngoắc tay, tôi sẽ liền ngoan ngoãn chạy đến sao?

Tiêu Viễn đi phía trước, để lại phía tôi dáng lưng cao thẳng của anh, tôi nhìn bóng lưng ấy, không thể dừng bước được.

Tiêu Viễn ơi Tiêu Viễn, anh là khắc tinh của em.

Văn phòng của Tiêu Viễn có mùi hương hoa hồng nồng nàn, tôi hít mạnh một hơi, hỏi: “Mùi hương ở đâu thế?”

Tiêu Viễn như làm ảo thuật lấy ra dưới bàn làm việc một bó hoa hồng to, nói: “Tặng em quà xin lỗi, đừng tránh mặt anh nữa!”

Nhìn bó hoa to, lộng lẫy đẫm sương, tôi không nhận, mà hỏi lại anh: “Tại sao lại cần quà xin lỗi em?”

Tiêu Viễn cười cười ngại ngùng, “Sáng nay thái độ của anh không tốt!”

Tôi cố tình liếc nhìn anh, “Chỉ có sáng nay thái độ không tốt thôi sao?”

Anh dúi hoa vào tay tôi, “Đúng, anh lúc nào thái độ cũng không tốt, xin lãnh đạo tha thứ, đã được chưa?”

Tôi ôm bó hoa to, đưa lên ngửi, không kìm được, hắt hơi một tiếng.

Tiêu Viễn cười tôi, “Ngốc thế, làm vậy dễ bị dị ứng với phấn hoa!”

“Ngốc thì làm sao? Ngốc cũng chẳng phạm pháp”.

“Đúng, em ngốc đến khác người, lại thành ưu điểm”.

Tôi nhìn Tiêu Viễn ngạc nhiên, “Ngài tổng giám sát, ngài biết ăn nói từ khi nào vậy?”

Anh không nhìn tôi, chỉ cúi đầu nhìn vào mặt bàn sạch bóng, “… Từ khi anh phát hiện sắp mất em!”

Ra khỏi văn phòng của Tiêu Viễn, tôi đến phòng giải lao ngồi một lúc, muốn cho cảm xúc của mình bình tĩnh trở lại.

Giáo sư Điền lại đang pha trà, tôi nhìn nhìn ông gật gật đầu, ông lại không vội trở về làm việc, ngồi xuống đối diện với tôi, “Tâm trạng không vui à?”

Tôi cũng không giấu diếm, miễn cưỡng nở nụ cười.

“Có phải là liên quan đến thời tiết không, hôm nay người tâm trạng không vui không chỉ có mình cháu!” Ông ám chỉ Tiêu Viễn sao, gần đây, họ đều làm việc cùng nhau.

“Chắc là, có lẽ, chắc cũng có khả năng này đấy ạ!” Tôi không muốn không khí quá nặng nề, nên cố gắng mở miệng.

Ông cười, hỏi: “Tại sao cháu tên là Khả Lạc?”

“Khả lạc, có nghĩa là khả ái và lạc quan ạ”. Khi tôi ra đời, Cola chưa phải là đồ uống phổ biến trên thế giới, ít ra Trung Quốc vẫn chưa có loại nước ngọt tên là Khả lạc này.

“Khả ái, lạc quan…”, vị giáo sư già lẩm bẩm nói, “Cái tên này hay, hy vọng con người cháu được như tê”.

“Bác là người thứ hai nói tên cháu hay đấy”. Người thứ nhất nói như vậy tất nhiên là mẹ tôi rồi.

“Ồ?”

“Bác không nói Khả Lạc là nước uống có ga”. Tôi nhún vai, cười với ông.

Buổi tối về nhà, ngồi xem phim dài tập lúc 8 giờ với mẹ.

Biết mẹ vẫn còn giận tôi, nên tôi không dám nói năng gì, chăm chú ngồi đợi mẹ phê bình.

Thấy tôi ngáp liên tục, mẹ có vẻ không đành lòng nói: “Mệt thì đi ngủ đi”.

“Không mệt, không mệt” Cố lấy tinh thần, tiếp tục ngồi đếm thời gian với mẹ.

Ti vi chèn chương trình quảng cáo, điều này làm cho người ta cực kỳ thấy phản cảm, một nhóm người vừa nhảy vừa hát, “Tết năm nay không nhận quà…” đúng là chẳng ra làm sao! Ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc nghe nhìn của toàn dân. Tôi thật không hiểu các cơ quan phê chuẩn như thế nào, cái kiểu quảng cáo vớ vẩn như thế này cũng được lên ti vi. Các quảng cáo khác thì mất tiề, quảng cáo này thì mất mạng.

Mẹ tôi cũng cảm thấy điếc tai, tắt ti vi đi, đeo kính lão nên đọc báo.

“Mẹ đừng xem nữa, nghỉ ngơi sớm đi thôi! Mắt đã không tốt rồi còn cứ thích đọc chữ nhỏ!” Tôi không biết mình từ lúc nào cũng học mẹ cái tính càu nhàu những chuyện vụn vặt.

“Mẹ đâu giống con được, nằm xuống là ngủ. Nhiều tuổi rồi, ngủ ít, ngủ không được!” Mẹ tôi chậm rãi nói.

“Con nói chuyện với mẹ”. Tôi sán lại bên mẹ, nũng nịu. Ngày bé, tôi thích được sà vào lòng mẹ, thật là thích.

Mẹ rốt cuộc cũng bỏ báo xuống, “Thôi được, mẹ cũng đang muốn nói chuyện với con. Tối qua con không về, đi đâu vậy?” Tôi biết ngay mẹ sẽ hỏi câu hỏi này mà.

“Tụ tập với bạn bè, nghịch phá cả đêm!” Tôi đành phải nói dối.

Xin thượng đế tha lỗi cho tôi, nếu để mẹ tôi biết tôi uống rượu say, lại qua đêm trong nhà một người đàn ông độc thân, chắc mẹ sẽ tuyệt tình mẹ con với tôi mất.

Mẹ thở dài, “Sao con chẳng lúc nào để mẹ được yên tâm vậy!”

Tôi ngoan ngoãn nhận lỗi, thành thật để được khoan hồng.

“Khả Khả à, con cũng không còn nhỏ nữa, có phải là con cũng nên tìm một người bạn trai cho ổn định đi không? Để mẹ đỡ phải bận tâm mãi!” Mẹ tôi nói vẻ suy tư.

Bạn trai đâu phải cứ nói tìm là tìm được đâu? Cứ như là đã được đặt sẵn ở đâu đó đợi tôi đến nhặt về vậy.

Mẹ tôi đúng là người hay sốt ruột. Tôi cười cười, tự nhiên lại nhớ đến Tiêu Viễn, nhớ đến đôi mắt sáng lấp lánh của anh, nhớ đến bó hoa hồng anh tặng hôm nay.

Có phải anh cũng lo sợ, sợ chúng tôi cuối cùng không thể đến được với nhau? Ngược lại, hành động lo lắng của anh lại làm cho tôi thấy yên tâm, vậy là anh vẫn còn có chút để ý đến tôi chăng? Tôi có thể nào coi đó là hành động anh vẫn yêu tôi giống như tôi yêu anh được không?

“Mẹ còn nhớ hồi đại học con có một người bạn tên Tiêu Viễn không?” Tôi ngước đầu lên, tâm hồn bay bổng thật xa.

Mẹ đột nhiên ngừng lại, rất lâu sau, hình như nhớ ra điều gì, “Nhớ! Mùa hè năm đó con sốt cao, lên đến 40 độ liền, trong lúc mê man bất tỉnh toàn lảm nhảm cái tên này. Sau đó, mẹ hỏi giáo viên và bạn học của con, mới biết cậu ta xuất ngoại rồi”.

Tôi tròn mắt nhìn mẹ, “Mẹ còn biết gì nữa?”

“Một giáo viên của bọn con cho mẹ số điện thoại nhà cậu ấy. Mẹ vốn định hỏi bố mẹ cậu ta cách liên lạc bên nước ngoài, mẹ cậu ấy lại nói với mẹ rằng, gia đình họ vốn không đồng ý cậu ấy và con đến với nhau”. Mẹ tôi bình thản thuật lại, trong giọng nói toát lên sự bi thường.

“Dù gì cậu ấy cũng đã xuất ngoại rồi, chứng tỏ trái tim của cậu ấy cũng đặt ở nơi rất cao, sẽ không vì con mà từ bỏ tiền đồ của mình, người như vậy không là chỗ dựa cả đời được…”

“Về sau, cậu ấy gọi điện thoại đến nhà mình mấy lần, mẹ đều nói là con không có nhà. Về sau nữa, nhà mình đổi số điện thoại mới…”

Thì ra giữa tôi và Tiêu Viễn còn có một quãng trắc trở như vậy mà tôi chưa từng biết!

“Mẹ!” Tôi vội ôm lấy mẹ, nằm trong vòng tay mẹ, lau nước mắt.

“Khả Khả”. Mẹ vỗ nhẹ lưng tôi, “Đi ngủ đi”.

“Không, hôm nay con ngủ với mẹ”. Tôi lười biếng không chịu ra khỏi lòng mẹ.

Tôi sợ buổi tối ngủ một mình, như vậy, khi mơ thấy Tiêu Viễn, tôi sẽ cảm thấy rất cô đơn.

Mỗi ngày đi làm, tôi đều cố ý tránh Tiêu Viễn, cố gắng tránh càng xa càng tốt, anh không còn là chàng trai trẻ mà tôi từng biết nữa.

Tiêu Viễn của hiện tại, toàn thân toát lên sức quyến rũ của một người đàn ông trưởng thành, khí phách mạnh mẽ lộ ra một cách tự nhiên thu hút mọi người chú ý.

Một người đàn ông ưu tú như vậy, tại sao lúc đầu lại thích một đứa đầu óc bã đậu như tôi chứ?

Một hôm, lớp trưởng Chương Sính kiếm được hai chiếc vé biểu diễn ca nhạc của Lưu Đức Hoa, mang đến cho tôi như vật hiến tế, “Thế nào? Buổi biểu diễn của thần tượng của cậu đấy”.

“Thật không hổ danh cậu là lớp trưởng, đúng là quá vĩ đại”.

“Vậy cuối tuần mình đưa cậu đi xem nhé?” Chương Sính đề nghị.

“Không cần, để mẹ mình đưa mình đi!” Tôi biết Chương Sính không thích Lưu Đức Hoa lắm, hồi học đại học, mỗi lần tôi nghe Lưu Đức Hoa hát, cậu ấy và Tiêu Viễn đều khịt mũi chê bai.

“Người già họ không thích các ngôi sao ca nhạc Đài Loan, Hồng Kông thế này đâu, đi cũng giống hành tội. Thôi thì mình đi chịu tội thay cho bậc cao niên đỡ khổ”. Chương Sính tỏ ra rất hiểu tâm lý người khác.

“Ha ha, mẹ mình mà nghe cậu nói vậy lại cuống lên đấy”.

“Sao thế?”

“Mẹ tớ còn mê Lưu Đức Hoa hơn tớ ấy chứ”.

“Trời, tại sao lại có bà già như vậy chứ?”

“Mẹ mình vẫn chưa già đâu”. Tôi phản bác, “Vậy thì, để lần sau mình mời cậu xem bóng rổ ở sân vận động nhé”.

 

4. Tôi sợ anh bán người nước ngoài mất 

Hôm thứ sáu, tổ trưởng dẫn tổng giám sát kỹ thuật và phó tổng giám sát kỹ thuật đến thị sát các phòng ban.

Từ xa đã nhìn thấy Tiêu Viễn, tôi vội vàng cúi đầu xuống giả vờ đang photo tài liệu. Tôi cúi mỏi cổ lắm rồi mà họ vẫn chưa đi khỏi, đã thế còn tiến lại phía tôi.

Tổ trưởng cười ha hả nói: “Này, Tiểu Khả à, cây lô hội của cô lớn đẹp quá!”

Ông không có việc gì thì nhanh đi đi, ngắm lô hội của tôi làm gì chứ?

“Đúng thế, mua cùng một lúc mà cây của tôi không lớn đẹp bằng cây của Tiểu Khả”. Tiểu Lưu cũng phụ họa theo.

“Nuôi thế nào đấy? Giới thiệu một chút kinh nghiệm đi!” Tổ trưởng đến trước mặt, vỗ vai tôi, làm như mối quan hệ của chúng tôi gắn bó lắm.

“Ha ha, có kinh nghiệm gì đâu?” Mỗi ngày tôi uống sữa còn thừa ngại đổ, đều tưới vào chậu cây mà.

“Lại còn giữ bí mật với tôi nữa à?”

Tất nhiên là phải bảo mật rồi, nếu không lát nữa tôi lại bị phê bình.

 Phó tổng giám sát Ngô Duyệt thấy không khí trầm lắng, bèn nói: “Tiểu Khả, cô gần đây có giảm béo không, cảm thấy gầy đi nhiều đấy”.

Một nhóm người vây lấy tôi hỏi nọ hỏi kia, khiến tôi thấy không tự nhiên.

“Xin lỗi các vị, tôi phải vào nhà vệ sinh một chút”. Tôi vội vàng tìm cớ thoát thân.

Khi ngang qua bên Tiêu Viễn, anh liếc nhìn tôi, nói: “Em vẫn quen lẩn trốn”.

Tiếng nói quá nhỏ, nhỏ đến độ chỉ đủ cho một mình tôi nghe thấy.

Hết giờ làm, bỗng nhiên trời nổi gió, bụi dày đặc thổi mù mịt, làm người ta không thở nổi, chỉ có thể bắt xe về nhà.

Có lẽ tại thời tiết không tốt nên rất ít taxi trên đường, thỉnh thoảng mới có một xe chạy qua, thì bên trong đã có người ngồi rồi.

Người đứng bên đường rất đông, cũng đều không bắt được xe. Lòng tôi chán nản, cúi đầu đếm các ô gạch dưới đất.

Một chiếc xe màu xanh ngọc đỗ bên cạnh tôi, rồi nghe thấy tiếng của Tiêu Viễn, “Lên xe đi! Anh đưa em về!”

Tôi lắc đầu, “Không cần đâu, anh cũng không thuận đường”.

“Thời tiết xấu thế này, em không bắt được xe đâu. Mau lên xe đi”.

Tôi nhìn bầu trời xám xịt, do dự một chút, đành lên xe của Tiêu Viễn.

Ra đến làn đường đôi, bắt đầu tắc đường, Tiêu Viễn giảm tốc độ chậm lại.

“Phía trước có cửa hàng ăn của Tứ Xuyên được lắm, ăn cơm xong rồi anh đưa em về nhé”. Tiêu Viễn đánh xe vào trong.

“Cho em xuống đây được rồi”, tôi chỉ vào ngã rẽ trước mặt, “Em không đói, nên không đi ăn với anh đâu”.

“Em thay đổi từ lúc nào vậy? Nhớ hồi trước buổi chiều chưa đến bốn giờ đã kêu đói mà”. Tiêu Viễn nhăn mặt cười, “Mà còn ăn rất khỏe nữa, lượng cơm ngang với anh”.

“Bây giờ em không ăn nhiều nữa, sợ béo”. Bây giờ đi làm, ngày nào cũng ngồi ở văn phòng, ăn nhiều thêm một miếng là béo ngay.

“Nhưng mà, em từ trước đến giờ có béo đâu”.

“Đó là vì trước đến giờ không phải lúc nào anh cũng ở bên em, nên không biết. Hồi em béo nhất là 70kg đấy”.

Hồi đó, vì nhớ như điên một người, lại khong có cách nào trút ra được, chỉ có thể ăn thật nhiều đồ ngọt, cơ thể cứ nở phình ra như bột nở vậy.

Xe phía sau không ngừng bấm còi, Tiêu Viễn mới để ý đến xe đang dừng ở giữa đường, “Anh đói rồi, trước mặt lại có hàng ăn chính gốc Tứ Xuyên, thôi em ăn với anh một chút đi”. Giọng anh nài nỉ khiến tôi khó mà từ chối.

Quả là đồ ăn Tứ Xuyên chính gốc, vừa bước vào cửa hàng ăn đã ngửi thấy rõ vị cay nồng, tôi tuy là người miền Bắc, nhưng lại thích ăn cay hơn cả người miền Nam.

Lên tầng hai, chúng tôi vào một phòng rộng rãi trang nhã, trong phòng ngát hương chè thơm làm cho tinh thần người ta trở nên dễ chịu hẳn.

“Hay là đổi chỗ đi, ở đây quá sang trọng, chắc chắn không rẻ đâu!” Tôi nói nhỏ với Tiêu Viễn.

“Không sao, anh vẫn đủ sức trả tiền ăn”. Anh cười cười, khuôn mặt tỏ ra không hề quan tâm.

Từ khi tôi quen anh, anh đã thích tốn kém xa xỉ, bao nhiêu năm trôi qua, vẫn không hề thay đổi.

Nhìn Tiêu Viễn trước mặt mà trong tim vô cớ dâng đầy những nỗi niềm thương cảm không tên.

Thời gian làm biến đổi rất nhiều thứ, nhưng không thể nào biến đổi được trái tim yêu thương thuở ban đầu.

“Ha ha, Tiêu Viễn à, cậu đến sao không nói với anh em một tiếng?” Ngoài cửa có tiếng nói từ xa tiến lại gần, rồi thấy ở cửa xuất hiện một dáng người vạm vỡ.

“Mình chỉ tiện đường đi ngang qua, không muốn làm phiền đến thời gian nghỉ ngơi của cậu”. Tiêu Viễn cười.

Người đàn ông to cao ấy nhìn tôi, “Ồ, đây chẳng phải là cô em đi cùng với đại ca đến đánh bài sao?”

Thảo nào nhìn thấy quen thì ra đúng là đã từng gặp người này, lần đó cùng Chương Ngự đến khu giải trí đánh bài, cũng có mặt anh ta.

“Đại ca, đánh bài?” Tiêu Viễn nghe mà chẳng hiểu gì cả, “Côn Thiếu từng gặp Tiểu Khả nhà mình à?”

“Thì ra là người nhà cậu”. Côn Thiếu cười thoải mái, “Thảo nào đến Chương Ngự cũng phải chăm sóc cô ấy cẩn thận thế chứ!”

“Tôi và Chương Ngự không thân nhau!” Tôi đứng lên để biện minh cho mình, cũng chỉ là gặp mặt vài lần, tiếp xúc qua vài lần thôi, ngay cả bạn bè cũng chưa được tính đến.

“Nhưng Tiêu Viễn và anh ấy thân nhau mà”. Côn Thiếu bá vai Tiêu Viễn, “Trở về chưa tìm anh cả uống rượu à?”

“Chưa”. Tiêu Viễn nói giọng nhàn nhạt, “Mình về ngoài báo với cậu ra, những người khác đều chưa báo”.

“Được, hôm nay không báo cũng phải báo rồi! Chương Ngự, Chương Sính, Lão Châu, Thành Thiếu, bọn họ đều ở phòng bên cạnh”.

Côn Thiếu vừa dứt lời, đã nghe thấy một cơn hỗn loạn ngoài cửa, “Được lắm, Tiêu Viễn, trở về cũng không thèm thông báo cho anh em!” Trong phòng lập tức ùa vào không ít người, tôi vội vàng lùi ra một góc.

“Hôm nay là ngày gì vậy? Sao mọi người đều ở đây?” Tiêu Viễn hỏi.

“Chẳng phải ngày mai anh cả xuất ngoại sao, hôm nay mấy anh em có thời gian tụ tập ngồi với nhau, không lại phải năm ba tháng nữa mới gặp mặt được”. Có người nói.

“Đúng rồi, Tiêu Viễn, lần trước ông già nhà mình nhìn ở Anh quốc nhìn thấy cậu với bạn gái đi xem triển lãm tranh với nhau, cứ bảo mình hỏi bọn cậu khi nào thì tổ chức chuyện vui, để ông được tham dự”.

“Thành Thiếu, cậu uống nhiều rồi thì phải?” Tiêu Viễn vừa gắp thức ăn cho anh ta vừa nháy mắt, “Nào, ăn nhiều đồ ăn chút đi”.

“Uống nhiều rồi là thế nào? Đấy, chẳng phải đã mang bạn gái về rồi sao?”

“Thành Thiếu, cậu lảm nhảm gì thế?” Tiêu Viễn cuống lên, ném mạnh đũa xuống.

Tôi kéo anh lại, mềm mỏng nói: “Người ta có lẽ nhìn nhầm mà!”

Tiêu Viễn quay đầu lại nhìn tôi, sắc mặt lo lắng, “Em không được tin cậu ta!”

Tôi gật đầu, tôi sẽ không tin anh ta, tôi và anh ta gặp nhau lần đâu, dựa vào cái gì để tin anh ta chứ?

Cái thế giới này ngay cả người bên cạnh cũng không thể tin tưởng được, ai lại đi tin lời nói vô nghĩa của một người xa lạ chứ.

Một nhóm người huyên náo cả buổi, tôi hơi mệt mỏi, muốn chuồn ra ngoài, khổ nỗi, cái túi lại bị Tiêu Viễn giữ chặt, “Đừng nói với anh là ra nhà vệ sinh, em đã dùng cái cớ này để chuồn đi mấy lần rồi!”

“Em ra gọi điện thoại cho mẹ em, ở đây ồn quá, muộn thế này mà em chưa về, mẹ em sẽ lo lắng!”

“Em phải hứa, không được bỏ về! Lát nữa anh đưa em về!” Tiêu Viễn thấp giọng nói.

“Em hứa”.

“Mẹ ạ, đừng đợi con nữa nhé, mẹ ăn cơm một mình đi, con ăn xong rồi về. Bây giờ bụi lớn lắm, lại là giờ tan tầm cao điểm, không bắt xe về được!” Tôi dựa vào bức tường hành lang, bàn chân như không đỡ nổi trọng lượng cơ thể, lưng trượt dọc xuống bờ tường. Đá Grannit lạnh buốt ngấm qua cả quần áo thấm vào người, tôi gục đầu xuống hai đầu gối, từ từ xua tan hơi lạnh trong cơ thể.

Một bàn tay to đặt lên đầu tôi, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, hỏi bằng giọng trầm khàn: “Em dùng dầu gội đầu của hãng nào vậy? Dưỡng tóc thật tốt”.

Tưởng là đến an ủi tôi, lại đi hỏi một câu chẳng vào đâu như thế.

“Đừng có sờ rối lên, tóc tôi quý lắm đấy, sờ hỏng rồi anh không đền được đâu”. Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đi ra lại là Chương Ngự.

“Tại sao là anh?”

“Sao không thể là tôi? Em nghĩ là ai?”

“Tiêu Viễn đâu?”

“Đang uống rượu với Chương Sính ở trong đó”.

Tôi xách túi vội vã xuống lầu, lúc này không về còn đợi lúc nào nữa.

“Bên ngoài đang nổi bão cát đấy, không bắt được xe đâu”. Anh ta đứng sau lưng tôi nhắc nhở.

“Thế thì tôi đi bộ về”.

“Có thể thử xem”. Anh ta búng ngón tay, “Em lúc nào cũng khác người”. Cá Mực đáng ghét toàn nói giọng châm chọc.

Bão cát đến thật dữ dội, cát bụi thổi từng cơn trên đường.

Tôi lấy tay bịt mũi và miệng, men theo lề đường đi thẳng. Mắt bị bụi thổi đến nỗi không mở ra được, nước mắt cứ thế trào ra. Thời tiết khỉ gió này thật khó mà chịu đựng.

“Em ơi, cần xe không? 50 tệ một km”. Phía sau là chiếc xe Mer Benz của Chương Ngự đang vẫy chào.

“Hắc quá đấy!”

“Tôi cho em nợ là được chứ gì?” Chương Ngự cười.

Ngồi trong xe của Chương Ngự, tôi mới dám hít thở thoải mái.

Trong mắt hình như có hạt bụi, nước mắt cứ nhòe nhoẹt không thôi.

“Em cứ khóc mãi thế, có phải lo lắng cho tôi ngày mai xuất ngoại bị người nước ngoài bán mất không?”

“Tôi lo anh xuất ngoại mang bán người nước ngoài mất thôi! Anh đính lông lên người thì còn khôn hơn khỉ, ai lại có thể bán anh được!”

Chương Ngự cười vang, “Em đang khen tôi hay mỉa tôi đấy?”

“Tất nhiên khen anh rồi!”

“Ồ, lại có kiểu khen người như em nữa! Biết rõ thế rồi, chẳng qua, tôi lại vẫn thích nghe”.

“Anh thích nghe, tôi lại không thích nói đấy!”

Chương Ngự nói: “Ngày mai tôi đi rồi, ước tính ít nhất cũng phải ba tháng mới có thể trở về”.

“Vừa nãy tôi đã nghe hết rồi!” Tôi cũng không điếc, vừa nãy cả nhóm người nói oang oang vậy, rồi lại chúc rượu, lại từ biệt, muốn không biết cũng khó.

“Thế sao em không có chút biểu hiện gì?” Chương Ngự cười rất gian xảo.

“Lại cần phải biểu hiện? Có cần lát nữa đi qua cửa hàng tạp hóa dưới lầu nhà tôi mua chút bánh ngọt, sữa chua gì đó mang đi không?” Bình thường đi đâu xa, tôi đều thích mang theo những đồ này.

Chương Ngự cười rất khổ sở, “Tôi thấy thôi miễn được rồi”.

“Vậy tốt quá, tôi đỡ tốn tiền”.

“Hay là… chúng ta hôn tạm biệt nhé?”

“Cái gì? Đợi đã…” Có phải tôi đã nghe nhầm không.

“Hôn tạm biệt!” Anh ta dừng xe lại, nâng đầu tôi lên và nhìn một cách nghiêm túc.

Có lẽ tôi đã sợ đần mặt ra, nếu không thì cũng mất hồn rồi, ngay cả mắt cũng không động đậy, nhìn anh ta chằm chằm.

Đầu anh ta dần hướng gần về phía tôi, một luồng hơi nóng phả lại, “Này này!” Tôi hét lên.

Anh dừng lại, bỏ tôi ra, đột nhiên cười lớn, “Đùa em cho vui thôi!”

Cá Mực chết tiệt, đùa cái gì không đùa, lại đùa cái kiểu xấu xa ấy.

Lúc về đến cửa nhà tôi, Chương Ngự hỏi: “Tâm trạng tốt hơn chút nào chưa?”

“Tốt nhiều rồi!” May mà có anh ta.

“Vậy thì lau khô nước mắt đi, xuống xe”. Anh ta dừng xe lại, giúp tôi mở cửa xe rất lịch lãm.

“Chương Ngự, cảm ơn anh!” Tôi nói rất thành thật.

“Lời nói suông thì miễn đi, làm cái gì thực tế hơn đi”. Ánh mắt của Chương Ngự đảo rất nhanh, có vẻ lại nghĩ ra trò quỷ gì đó.

“Tôi không có tiền!” Tôi vội thanh minh.

“Tôi cũng chẳng thiếu tiền, lấy tiền của em làm gì?”

“Vậy anh cần gì?” Tôi đề cao cảnh giác, người này toàn xuất những chiêu không theo quy tắc gì cả, phải đề phòng chút.

 

 

5. Màu xanh ngọc là phong cách của Tiêu Viễn 

Anh giơ chùm chìa khóa trước mặt tôi lắc lắc, “Đây là chìa khóa nhà tôi, em cầm lấy”.

Tôi ngước lên nhìn xuống thăm dò anh, “Anh chưa bị ấm đầu chứ? Rỗi việc nên tùy tiện mang chìa khóa ra đưa cho người ta à!”

“Tất nhiên không ấm đầu! Đưa chìa khóa cho em là để em giúp tôi một số việc”.

“Việc gì?” Biết ngay anh ta là người không chịu bị thiệt mà.

“Giúp tôi cho ăn, định kỳ thay nước cho chúng!”

“Nhà anh nuôi cá à? Không phải là cá mực chứ?” Tôi đã từng đến nhà anh ta, chẳng thấy con cá nào cả.

“Tất nhiên có cá rồi, đều là cá nổi tiếng của vùng nhiệt đới đấy”. Anh ta vênh mặt tự hào.

“Sao tôi lại không nhìn thấy?”

“Ngoài cái sofa nhà tôi ra, em còn nhìn thấy cái gì nữa đâu?”

“Cũng phải!” Hôm đó uống nhiều quá, đến nhà anh ta là lăn ra sofa nằm khóc, khóc chán thì ngủ. Sáng ngày thứ hai dậy lại cuống cuồng đi làm, đúng là không để ý nhà anh ta rốt cuộc có những gì.

 “Nhưng mà, tôi với anh không hề thân quen mà! Sao anh lại có thể yên tâm giao chìa khóa nhà cho tôi?”

“Chính vì không thân quen nên mới yên tâm để em đến. Để người quen đến, giới báo chí lại dòm ngó phỏng đoán”. Chương Ngự nói rất có lý lẽ.

“Để Chương Sính đến, chắc chắn người ta sẽ không nói gì được”. Tôi đề nghị.

“Nó đến để làm loạn nhà tôi lên à, tôi trở về lại phải thu dọn mất mấy ngày!”

“Nhưng mà…”

“Sao em “nhưng mà” nhiều thế?”

“Nhưng mà, tôi chưa từng nuôi cá đâu! Cho cá ăn giúp anh, lỡ chết rồi phải làm sao?”

“Có vấn đề gì thì gọi điện cho tôi!”

“Cước gọi đường dài quốc tế đấy!”

“Sẽ hoàn trả cho em phí điện thoại, phụ cấp phát sinh, tiền mua thức ăn cho cá cũng sẽ trả! Em mà còn “nhưng mà” nữa là tôi bực mình đấy, bảo em giúp một việc mà khó khăn thế à?” Chương Ngự tỏ ra nghiêm trọng, lại có vẻ dọa nạt.

Tôi còn có thể nói gì được nữa chứ, chỉ có thể nhận chìa khóa của anh ta, “Nếu mà cho cá ăn bị chết rồi thì anh đừng có nổi giận đấy!”

“Chỉ là mấy con cá thôi mà? Tôi có thể giận gì chứ!”

Thấy tôi ngoan ngoãn cầm chìa khóa, Chương Ngự cười, “Như thế là tôi yên tâm rồi!”

Buổi tối đi ngủ quên không tắt điện thoại, ngủ đến nửa đêm, nó bắt đầu kêu loạn lên.

“Ai đấy?” Không biết bây giờ đang là giờ ngủ sao, gọi điện phiền nhiễu giữa đêm, tội đáng tử hình.

Đầu điện thoại bên kia im ắng một khoảng lặng mơ hồ.

Tôi không sợ ồn, sợ nhất là lúc tĩnh mặng, im ắng không một tiếng động thấy có cảm giác kỳ dị.

Mấy giây trôi qua vẫn không có giọng nói, tôi ngồi bật dậy.

“Làm ơn nói một câu, nếu không dọa chết người anh phải đền mạng đấy!” Tôi hét vào di động.

“Khả…”, là giọng nói của Tiêu Viễn, tôi nín thở, lần này đến lượt tôi không nói gì.

“Em, em chưa tắt máy di động”. Giọng nói của Tiêu Viễn dịu dàng, dịu dàng đến nỗi làm tôi ngây ngất, tôi cẩn thận lặng nghe hơi thở của anh, cảm giác hơi nóng đang lan tỏa trên mặt.

Cả hai người im lặng hồi lâu, vẫn là Tiêu Viễn mở lời trước, “Ngủ ngon”.

Tôi giữ chặt điện thoại di động, mãi không chịu bỏ xuống. Đến lúc cơ thể cảm thấy lạnh mới biết là chăn đã rơi xuống khỏi giường rồi.

Buổi sáng, khi trời vẫn còn tờ mờ, gió lạnh không ngừng thổi, mở cửa sổ ra thấy bụi bám dày thành lớp trên bệ cửa.

Dưới lầu, không biết cún con của nhà nào mặc bộ quần áo ngộ nghĩnh đang chạy lăng quăng, cái mông tròn mũm mĩm ngoe nguẩy, cực kỳ đáng yêu.

Cún con chạy đến dưới một chiếc xe con màu xanh ngọc, muốn đánh dấu lãnh địa, ngửi ngửi mùi thấy không phải lại từ từ bỏ đi.

Chiếc xe ấy rất giống chiếc xe Tiêu Viễn lái ngày hôm qua, màu xanh ngọc thâm trầm sâu sắc, thật hợp với phong cách của Tiêu Viễn.

Tôi chạy như bay xuống dưới lầu, phóng đến chỗ chiếc xe, qua lớp bụi phủ ngoài cửa kính nhìn thấy Tiêu Viễn ở trong xe.

Cả người anh ngồi dựa trên ghế, ngủ thiếp đi, chỉ có di động vẫn để ở bên tai, dáng điệu như đang gọi điện thoại.

Tôi gõ gõ vào cửa xe, sau đó thấy Tiêu Viễn tỉnh dậy.

“Tại sao anh lại ở đây?” Tôi hỏi.

Anh dụi dụi mắt, không trả lời tôi.

“Anh ở đây cả một đêm à?”

“Đâu có, hơn hai giờ sáng mới ra khỏi chỗ Côn Thiếu!” Anh mở cửa xe, “Em có lạnh không? Vào trong nói chuyện đi!”

“Còn nói gì nữa, không có chuyện gì mau về nhà ngủ đi!” Tôi đứng ở bên ngoài không nhúc nhích.

“Có chuyện”.

“Có chuyện thì mau nói, nói xong rồi về đi ngủ!” Tôi cảm thấ hôm nay tôi cằn nhằn quá, giống một bà lão tám mươi vậy. Tiêu Viễn im lặng nhìn tôi, “”Em đang giận à?”

“Em giận cái gì chứ? Mấy người các anh thích gì thì làm, liên quan gì đến em chứ?” Đúng là tôi đang giận, giận anh sao lại không biết quý bản thân mình như thế, trời lạnh mà không về nhà, còn ngủ ở trên xe.

“Nhìn anh chằm chằm như vậy, còn nói là không giận à?” Tiêu Viễn nhìn tôi cười với vẻ nuông chiều.

`”Em giận, là tự giận bản thân mình! Trời lạnh thế này, chạy xuống quản anh làm gì?” Tôi quay người muốn lên nhà, không để ý anh nữa chắc anh sẽ bỏ về thôi.

“Đợi đã!” Tiêu Viễn xuống xe kéo tôi lại, “Anh muốn nói với em, tất cả đều không như em nghĩ thế đâu!”

“Cái gì mà không như em nghĩ?” Tôi nghĩ cái gì chứ? Lời nói của Tiêu Viễn làm tôi nghi hoặc.

Tiêu Viễn thở dài khẽ nói: “Thôi vậy, có một số chuyện anh cũng không biết nên nói thế nào”.

“Vậy thì đừng nói nữa!” Đã không biết nên nói thế nào thì còn nói gì nữa, chúng tôi đều không phải là những người quá gượng ép.

Tiêu Viễn rõ ràng rất mệt, ngáp dài một cái rồi nói: “Bây giờ anh về đi ngủ, buổi tối đến đón em, sẽ cho em một bất ngờ thú vị”.

“Buổi tối em có việc…”. Tối nay tôi phải đi xem buổi biểu diễn của Lưu Đức Hoa với mẹ, lớp trưởng Chương Sính chẳng dễ gì mới kiếm được vé.

“Nếu mà không quan trọng thì hủy đi!” Tiêu Viễn giọng nài nỉ khiến tôi suýt nữa mềm lòng, nhưng nghĩ lại, tại sao mỗi lần người bị thỏa hiệp đều là tôi?

“Không hủy được!” Tôi hầm hừ nói, buổi diễn ca nhạc không vì tôi mà hoãn lại được, mà cũng đã hứa chắc chắn với mẹ rồi, mẹ vì chuyện này mà vui sướng mấy ngày liền.

“Ừ, thế thôi vậy”. Tiêu Viễn có vẻ thất vọng, “Nhưng hy vọng lần sau còn có cơ hội”.

Còn có cơ hội gì, tôi muốn hỏi anh, nhưng thấy dáng vẻ anh mệt mỏi, lại không đành lòng, có lẽ thôi vậy. Nói đến đây là được rồi, nên nhanh chóng về nhà đi ngủ đi.

Cổng sân vận động người đông như mắc cửi, rất nhiều người không mua được vé, túm tụm ở cổng để mua vé chợ đen.

Có người nhìn số ghế vé của tôi, hỏi: “Cô gái, có bán vé không?” Tôi lắc đầu, lớp trưởng chẳng dễ gì kiếm cho, làm sao có thể bán?

Bên cạnh, cũng có rất nhiều người vây lấy mẹ tôi, có người nói: “Chị ơi, cái vé này chị cứ nói giá đi, bao nhiêu tiền tôi cũng lấy”.

Lúc này tôi mới biets, thì ra chỗ ngồi của hai chiếc vé này cực kỳ tốt, lúc về phải cảm ơn Chương Sính tử tế mới được.

Chỗ ngồi của chúng tôi là khu ghế VIP, ở hàng thứ ba, rất gần sân khấu, có thể nhìn rõ cả mặt của nhân viên làm công tác điều khiển thiết bị trên sân khấu, lại còn được cung cấp miễn phí nước uống và đồ ăn nhẹ.

Hàng thứ hai trước mặt chúng tôi có hai chỗ ngồi luôn để trống, trên mặt bàn của ghế trước mặt tôi đặt một bó hoa ly xen hoa hồng.

Khi buổi biểu diễn bắt đầu, hai ghế trước mặt vẫn trống. Tôi cứ nghĩ, người nào lại đốt tiền như vậy? Đã mua vé rồi còn không đến.

Buổi biểu diễn vừa bắt đầu, tôi và mẹ đã nhanh chóng bị cuốn hút, cùng với mọi người hét gọi tên Lưu Đức Hoa, trạng thái cuồng nhiệt chưa có bao giờ. Thậm chí mẹ tôi còn lấy máy chụp ảnh không ngừng chụp các động tác và biểu hiện của Lưu Đức Hoa.

“Cái máy ảnh này của mẹ chụp lên ảnh không nhìn rõ đâu, đừng mất công nữa!” Tôi bảo mẹ.

“Nhìn rõ mà! Không tin con nhìn xem!” Mẹ tôi rất tự hào đưa máy ảnh cho tôi nhìn.

“Ngày mai trên mạng sẽ có đầy ảnh đẹp của các thợ chụp ảnh chuyên nghiệp chụp, con tải về cho mẹ xem”.

“Không thích bằng ảnh mẹ tự chụp!” Mẹ tôi tự tin nói.

Tôi không tranh luận với mẹ nữa, ngày mai xem ảnh của thợ chuyên nghiệp chụp thì sẽ khỏi nói luôn.

Xem xong buổi biểu diễn, tâm trạng của tôi và mẹ vô cùng thoải mái. Mẹ tôi nói: “Nhân tiện trung tâm thương mại chưa đóng cửa, chúng ta đi lượn chút, xem đồng hồ!”

“Con có bao giờ thích đồng hồ đâu? Cũng chẳng dùng đến”. Thời đại của chúng tôi bây giờ đại đa số đều lấy di động để xem giờ rồi, vốn không có hứng thú với món đồ đeo tay ấy nữa.

“Sắp đến mùa xuân rồi, mặc áo lộ cánh tay trần ra cũng không đẹp”.

“Vậy mua cho con chiếc vòng ngọc bích đi, thế mới đẹp”. Tôi đùa mẹ.

“Nếu con thích, đợi hôm sau mẹ rút tiền tiết kiệm để mua nhà ra mua cho con một chiếc!” Mẹ tôi cười.

“Thôi đừng ạ, mẹ dành tiền để mua nhà cho con đi!”

Mua cho tôi một căn nhà luôn là tâm nguyện của mẹ. Mẹ thường nói, con gái nhất định phải có nhà riêng của mình, nếu không sau này cãi nhau với chồng cũng không có chỗ mà đi. Logic thật kỳ quặc, nhưng cũng rất thực tế.

Khi mẹ và bố ly hôn, mẹ chẳng có chỗ nào để mang tôi đến ở, đành phải sống chen chúc mãi trong không gian phòng khách bé tý của nhà bà ngoại, mãi đến nhiều năm sau, khi tôi có thể nhớ được mọi chuyện, cơ quan của mẹ mới cấp cho một căn hộ nhỏ hai buồng. Nhưng trước sau thì vẫn là cơ quan cấp, không chắc ngày nào lại thu hồi, chúng tôi lại không có chỗ ở nữa, cho nên mẹ không yên tâm, luôn ghi nhớ việc mua một căn nhà riêng của chúng tôi.

“Khoản chi mua nhà mẹ vẫn giữ cho con mà, đủ rồi!” Mẹ khoác tay tôi đi về phía siêu thị Hoa Đường.

“Mẹ thấy chúng ta khoác tay nhau đi lượn siêu thị có giống hai chị em không?” Tôi trêu đùa mẹ.

“Nếu giống được thì tốt”. Mẹ thở dài nói.

“Giống, không tin mẹ thử hỏi người khác xem”. Tôi cố ý dựa sát vào mẹ.

“Hôm nào chúng ta đi chụp cái dán gì đó đi? Cái đó gọi là gì đấy nhỉ? Dán lên điện thoại di động của con”.

“Ảnh đề can”.

“Đúng, chính là nó, con đưa mẹ đi nhé!” Lúc mẹ tôi hưng phấn thì giống như một đứa con nít già.

“Được, không vấn đề gì! Mẹ đúng là sành điệu quá đấy, con còn chưa từng chụp bao giờ”.

Ở bên mẹ, luôn vui vẻ như vậy, mẹ chính là chỗ dựa cho tâm hồn tôi.

 

6. Táo Phú Sĩ rơi đầy dưới đất

Lúc xem biểu diễn ca nhạc, tôi để điện thoại di dộng ở chế độ yên lặng, có mấy cuộc gọi đến nhưng đều không biết, mở danh sách cuộc gọi nhỡ thấy đều là của Tiêu Viễn.

Tôi quay lưng với mẹ để gọi lại cho anh, giọng Tiêu Viễn mệt mỏi ở đầu bên kia, “Không có việc gì đâu!”

“Vâng!” Tôi đáp, quay đầu lại thấy mẹ đang nhìn tôi dò hỏi, thế là vội vàng dập máy.

Thứ hai đi làm, nhận được thông báo của Cục, sẽ đến kiểm tra tiến độ dự án.

Tôi đưa thông báo cho Tổ trưởng xem, ông bảo tôi trực tiếp mang đến cho Tiêu Viễn và Ngô Duyệt.

Bộ dạng Tiêu Viễn như không được nghỉ ngơi đủ sức, “Em không trốn tôi nữa à?” Đây là làm việc, có thể trốn tránh sao?

Tôi nhìn trên bàn anh đặt hai tấm vé xem biểu diên ca nhạc, trên vé in hàng 2 số 8, số 10, chẳng lẽ…

Tôi chợt hiểu ra, thì ra đây chính là điều ngạc nhiên thú vị mà anh đã nói!

“Anh cũng đi xem buổi biểu diễn ca nhạc à?” Tôi hỏi thăm dò.

“Không, anh chưa bao giờ thích Lưu Đức Hoa”. Anh lạnh lùng nói.

“Thế lấy vé này để làm gì?” Thật phí chỗ ngồi tốt như vậy.

“Người khác tặng, tiếc là tặng nhầm người rồi”.

Vẫn còn nói cứng, không nói thì thôi.

 

“Tiêu Viễn, em cần nói chuyện với anh về quy hoạch lắp đặt cáp điện của dự án này”. Ngô Duyệt đang ở cửa, trên tay cầm một tệp bản vẽ phác thảo.

“Tôi còn có việc khác, xin phép về trước ạ!” Tôi vội vàng nhường đường cho Ngô Duyệt.

“Em cũng ngồi ở đây, nghe cùng!” Tiêu Viễn ra lệnh cho tôi, hôm nay sắc mặt anh không được tốt, chắc là do chưa được nghỉ ngơi đầy đủ.

Ngô Duyệt nhíu mày, nói: “Tiểu Khả có thể không cần nghe”.

“Đúng, đúng! Tôi không cần phải nghe ạ!” Tôi cười theo.

“Cô ấy từng học khoa tự nhiên, mà đây lại chính là chuyên ngành cô ấy học, tại sao lại không thể nghe?” Tiêu Viễn có vẻ cố bắt ép tôi ở lại.

“Tại sao anh biết?” Ngô Duyệt ngạc nhiên nhìn tôi và Tiêu Viễn.

“Tại sao không biết? Bọn anh học cùng một trường Đại học”.

“Tổng giám sát Tiêu!” Tôi muốn ngăn anh lại.

Nhưng Tiêu Viễn liếc nhìn tôi, vẫn tiếp tục nói: “Hơn nữa cô ấy từng là bạn gái của anh, anh có thể không hiểu cô ấy sao?”

Sắc mặt Ngô Duyệt đột nhiên trắng bệch.

Phó tổng giám sát, đừng nghe anh ấy nói nhảm”. Tôi vội vàng giải thích, “Hồi đi học chỉ là đùa vui thôi”.

“Ai đùa vui với em chứ?” Sắc mặt Tiêu Viễn càng khó coi, giận dữ nhìn tôi.

“Tiêu Viễn, sao anh lại có thể đối xử với em như vậy?” Ngô Duyệt bật khóc, sau đó chạy vụt ra ngoài.

“Tại sao anh lại cứ phải nói với cô ấy điều đó? Tại sao còn nói ra trước mặt em?”

Tôi cũng khóc, mối quan hệ phức tạp thế này, bảo tôi sau này còn tiếp tục làm việc ở đây thế nào được chứ. Tiêu Viễn anh không để ý, vì chỗ dựa phía sau anh vững chắc, hoàn toàn có thể nói đi là đi, tôi thì làm thế nào được đây?

“Anh xin lỗi, anh không thể không nói ra!” Tiêu Viễn lắc vai tôi, “Nếu còn không nói, người nhà sẽ bắt anh đính hôn với cô ấy”.

“Hai người đính hôn được rồi, tại sao phải kéo em vào?” Tôi khóc.

“Ngốc ạ, chẳng lẽ em không hiểu sao? Từ trước đến nay người anh yêu chỉ có mình em!” Tiêu Viễn ôm chặt lấy tôi, giọng nói tha thiết.

Tim đau gần như muốn nghẹt thở, tại sao? Tại sao bao nhiêu năm trôi qua rồi mới nói với tôi những điều ấy?

Hai chân tôi rã rời, dựa sát vào ngực Tiêu Viễn.

Ngô Duyệt mấy ngày liền không lộ diện ở Tổ dự án.

Tổ kiểm tra của Cục do đích thân Cục trưởng dẫn đầu xuống kiểm tra dự án, giáo sư Điền Duy Niên đóng vai trò cố vẫn. Tiêu Viễn và Tổ trưởng đi cùng đến các nơi, tôi đi phía sau phụ trách ghi chép.

Đi hết một vòng, mọi người ngồi lại nghỉ ngơi, Cục trưởng và Tiêu Viễn ngồi phía trước tôi, ngược lại, giáo sư Điền ngồi bên cạnh tôi.

“Tiêu Viễn này, có phải cháu với Duyệt Duyệt cãi nhau không?” Cục trưởng ân cần nói chuyện gia đình với Tiêu Viễn.

Tiêu Viễn không nói gì.

“Thanh niên với nhau không tránh được việc cãi cọ, đừng bận tâm. Cháu cũng biết tính cách Duyệt Duyệt rồi đấy, tính còn trẻ con, chuyện gì cũng thích chấp nhặt, nhường nhịn nó chút, dù sao cũng sắp đính hôn rồi mà!”

Tiêu Viễn quay xuống liếc nhìn tôi, ánh mắt đen thẫm lộ ra vẻ cương nghị, sau đó quay sang nói với Cục trưởng Ngô: “Bác Ngô… cháu nghĩ cháu và Ngô Duyệt không hợp nhau!”

“Thằng bé này, nói cái gì ngớ ngẩn? Hai đứa là thanh mai trúc mã, là một đôi quá đẹp”. Cục trưởng vỗ vai Tiêu Viễn cười ha hả nói: “Mấy ngày trước bố cháu còn gọi điện hỏi bác đặt tiệc đính hôn ở đâu nữa”.

“Thưa bác Ngô, cháu nghĩ sẽ không có tiệc đính hôn đâu ạ!” Tiêu Viễn nói nhỏ.

“Đúng là giận dỗi thật rồi!” Cục trưởng vẫn cười ha ha, “Nhưng, hai đứa cãi nhau mấy ngày rồi lại ổn thôi”.

Nghỉ ngơi xong rồi, mọi người lại tiếp tục đi, đến hiện trường xem tình trạng thi công. Tôi đi cách xa phía sau, tâm trạng thật khó tả.

Giáo sư Điền vỗ vai tôi nói: “Này, bạn trẻ, lấy lại tinh thần đi nào”.

Tôi nhìn ông cảm kích, kìm chế những cảm xúc bộc phát muốn òa khóc.

Tranh thủ thời gian đến chỗ ở của Chương Ngự, giúp anh ta cho cá ăn.

Có tiền đúng là tốt thật, có thể một mình ở trong ngôi nhà to thế này, riêng phòng khách đã có hai cái, mỗi phòng đều đặt một bể cá to. Trong bể cá có đủ loại màu sắc hình dáng, chủng loại đa dạng, tôi không có kinh nghiệm nuôi cá nên không phân biệt cụ thể được lũ cá này giống gì, chỉ biết rất nhiều loại chưa thấy bao giờ, có thể đúng là rất quý hiếm.

Thức ăn của cá để trên bàn, tôi lấy một ít thả xuống, lũ cá nhỏ bắt đầu tranh nhau ăn, một lúc thôi đã ăn hết sạch, tôi lại đổ vào một ít, lại ăn hết. Xem ra lũ nhóc này đúng là đói rồi, tôi quyết định đổ cả gói to vào, cho bọn chúng ăn no.

Cho cá ăn xong, ra khỏi nhà Chương Ngự, tôi gọi điện cho Tiêu Viễn, “Chúng ta đến trường ăn cơm căng tin đi”.

Tiêu Viễn mặc trên người bộ thể thao màu trắng, đứng ở cổng trường đợi tôi.

Nhà ăn căn bản không thay đổi gì, chỉ là không còn cung cấp canh trứng cà chua miễn phí nữa. Tôi và Tiêu Viễn mua hai suất cơm rưới sốt thịt gà, tìm một chỗ vắng người ngồi xuống.

Vẫn là cảnh tượng của năm đó, chỉ có vị của món cơm rưới là hoàn toàn không giống năm đó nữa.

Ăn cơm xong, Tiêu Viễn nói: “Chúng ta ra sân vận động đi, xem anh bây giờ còn có thể chạy 1500m nữa không”. Lúc này tôi mới chú ý đến anh đi đôi giày thể thao Nike cũ đó.

“Anh vẫn đi đôi giày này à?”

“Muốn thay đôi mới, vẫn chưa có người đưa anh đi mua”. Anh nhìn tôi cười.

Tôi cúi đầu lẩn tránh ánh nhìn trìu mến của anh, “Đợi có thời gian lại đưa anh đi mua đôi mới nhé, nhưng anh phải tự bỏ tiền”.

“Điền Khả Lạc, em thật là keo kiệt”. Vẫn nguyên văn lời phê phán tôi năm đó.

Tôi đứng bên đường biên chạy giúp anh bấm thời gian, rất nhiều sinh viên trên sân vận động nhìn chúng tôi, nhất là các cô gái, nhìn Tiêu Viễn bằng đôi mắt rạng rỡ.

Tôi kéo Tiêu Viễn, “Đi thôi, cơm xong không được vận động mạnh”.

Tôi và Tiêu Viễn nắm tay nhau lặng lẽ đi dọc theo bờ sông, dường như trở lại thwoif điểm mới quen nhau của nhiều năm trước.

“Đợi dự án này kết thúc, chúng ta đi đăng ký kết hôn nhé”. Tiêu Viễn đột nhiên nói.

“Kết hôn?” Tôi không có một chút chuẩn bị tâm lý gì, “Tại sao?”

“Tất nhiên là vì anh yêu em!” Tiêu Viễ dừng lại, hôn lên môi tôi.

Lần đầu tiên anh hôn tôi như vậy, tôi sững sờ kinh ngạc.

“Sao vậy, vẫn muốn nữa à?” Anh như bị nghiện, lại sấn tới hôn tôi.

Môi Tiêu Viễn có vị se se ngọt, mịn màng, ẩm ướ, mềm dịu ấn trên môi tôi.

“Tiêu Viễn, anh sẽ không rời xa em chứ?” Tôi luôn cảm thấy điều tuyệt diệu thế này lại không phải là sự thật.

“Sẽ không bao giờ nữa!” Anh giữ chặt miệng tôi, “Tập trung đi, đừng nói nữa…”

Tiêu Viễn đưa thẳng tôi về đến cửa nhà, “Anh muốn vào gặp mẹ em!” Anh lần chần ở đó không muốn đi.

“Lần sau nhé, em về nói với mẹ một tiếng trước đã, tránh làm mẹ giật mình, mẹ vẫn luôn nghĩ anh đang ở nước ngoài”.

“Chúng ta làm cùng ở một cơ quan, em đã không nói với cô à?”

Tiêu Viễn dùng hai cánh tay giữ tôi lại một góc nhỏ.

“Em sợ mẹ không thích anh đấy”.

“Mẹ vợ gặp con rể, có gì mà không thích?” Anh đắc ý nói.

“Được rồi, lần sau anh hãy đến”. Tôi đẩy anh ra, “Nhanh về nhà ngủ đi, ngày mai còn đi làm chứ”.

Mẹ tôi đã ngủ rồi. Tôi nhẹ nhàng mở cửa sợ đánh thức mẹ, gần đây, mẹ toàn ngủ sớm.

Tắm xong, nằm trên giường, trái tim rộn rã mới chịu trầm lắng xuống.

Tiêu Viễn, chúng ta thật sự có thể ở bên nhau không? Tại sao trong lòng tôi cứ thấp thỏm không yên?

Ngày hôm sau đi làm, tổ dự án cử Tiêu Viễn và tôi đến công trường khảo sát tiến độ thi công.

Lúc xuất phát, Tổ trưởng năm lần bảy lượt nhắc nhở lái xe nhất định phải đảm bảo an toàn cho tổng giám sát Tiêu.

Trên đường đi, tôi nói đùa với Tiêu Viễn, “Xem, đó chính là sự cách biệt giữa tổng giám sát và nhân viên. Tổng giám sát thật là đang quý, ra khỏi cửa là cần phải bảo đảm an toàn”.

“Em chẳng phải càng đáng quý hơn sao, có một tổng giám sát khôi ngô tuấn tú, uy phong lẫm liệt, là anh đây đảm bảo an toàn cho em!” Tiêu Viễn nhìn tôi cười hì hì.

“Em sao dám làm phiền anh?”

Đến công trường, Đội trưởng đội thi công dẫn tôi và Tiêu Viễn đi xem xét tình trạng đắp đê kè đường. Tiêu Viễn lúc lúc lại chỉ ra các phương diện cần chú ý, đội trưởng đều ghi chép lại cẩn thận.

Đi đến một nơi gập ghềnh, có hố nước. Người lái xe đi cùng chỉ lo bảo vệ Tiêu Viễn, do muốn giữ Tiêu Viễn không tiến về phía trước mà đã lỡ va vào người tôi.

Một cú vấp ngã, tôi rơi luôn xuống. Nước ngập sâu đến tận thắt lưng, lạnh tê tái, quần áo trên người đều bị ướt sũng.

Tiêu Viễn thấy vậy, lập tức vứt bỏ áo khoác ở trên người, định lao xuống kéo tôi.

Tôi hét: “Tiêu Viễn, anh đừng xuống, em có thể tự lên được”.

Người lái xe va phải tôi, thấy có lỗi, nói: “Tổng giám sát Tiêu, hay để tôi xuống đi”.

Tiêu Viễn giận dữ nhìn anh ta, ánh mắt còn sắc lạnh hơn cả dòng nước, “Đứng sang một bên”.

Người lái xe sợ hãi không dám nói gì, lùi sang một bên.

Tiêu Viễn không ngại nước lạnh, từ từ đến gần tôi, giữ chặt tay tôi, nói: “Đi theo anh, chậm thôi kẻo ngã”.

Sau khi Tiêu Viễn kéo tôi ra khỏi hố nước, tổ trưởng tìm cho chúng tôi một lều trại có lò sưởi điện để hong khô quần áo. Tiêu Viễn sợ tôi lạnh, cởi luôn cả áo khoác ngoài đắp cho tôi, “Cái tên lái xe tay chân hậu đậu ấy, thật bực mình”.

Tôi cười anh đã làm to chuyện, tôi chẳng qua cũng chỉ bị ướt quần áo thôi, không đáng để nổi cáu với người ta.

Tiêu Viễn ngồi hơi xã lò sưởi, tôi bảo anh lại gần chút, để tránh lạnh, anh không chịu: “Em còn đáng quý hơn anh”.

Tôi nhìn anh, mỉm cười, trong lòng ấm áp vô ngần.

Quay về tổ dự án, Tiêu Viễn cứ hắt hơi suốt, tôi cho anh uống một cốc thuốc giải cảm, nhưng không có tác dụng.

Ngày hôm sau, vừa sáng ra, điện thoại của Tiêu Viễn đánh thức tôi dậy: “Khả Lạc, anh sốt cao, có chút triệu chứng bị viêm phổi, nhập viện rồi”. Giọng nói khản khô, không còn êm ái như những ngày trước nữa.

“Ở đâu vậy?” Tôi hỏi.

“Bệnh viện cảnh sát vũ trang”.

“Anh đợi nhé, em đến tổ dự án điểm danh, rồi xin phép nghỉ đi thăm anh”.

“Ừ”. Tiêu Viễn ngoan ngoãn đáp, có vẻ sốt nặng không còn sức nói nữa rồi.

Tôi mua một giỏ táo Phú Sĩ, vừa to vừa đỏ, nghĩ rằng Tiêu Viễn sẽ rất thích ăn.

Tôi chưa đến bệnh viện Cảnh sát vũ trang bao giờ, bước vào thấy thật rộng lớn, ở đại sảnh hỏi mấy lượt, mới biết được khu nhập viện chỗ nào. Vừa nhắc đến tên Tiêu Viễn với các y tá của khu nhập viện, mấy cô gái trẻ đều hào hứng nói: “Để tôi dẫn cô đi”.

Tiêu Viễn nằm ở phòng bệnh riêng cao cấp, cửa phòng bệnh mở ra, bên trong thấy có mấy bóng người đi lại.

Tôi nhanh chóng nhận ra Ngô Duyệt đang ngồi ở đầu giường, nâng cốc nước cho Tiêu Viễn uống. Tiêu Viễn lộ rõ vẻ dịu dàng cười với cô ấy.

Tôi đứng ở lối đi rất lâu, chăm chú nhìn Ngô Duyệt, cô ấy và Tiêu Viễn cư xử với nhau như thế, nhất định đã có thời gian rất dài bên nhau.

“Thư ký Tống, cô gái này muốn tìm Tiêu Viễn”.

Người được gọi là thư ký Tống đó liếc nhìn tôi, quay đầu đi,”Bộ trưởng Tiêu và phu nhân đã dặn rồi, trừ cô Ngô Duyệt ra, Tiêu Viễn không gặp bất kỳ người nào”.

Trừ Ngô Duyệt ra, người khác đối với Tiêu Viễn đều là “người bất kỳ” sao?

Tôi không biết nên lý giải như thế nào về hàm ý của câu nói này, chỉ cảm thấy trái tim tràn đầy nhiệt huyết bỗng chốc nguội lạnh đi, bị đông cứng lại như nước đá. Đồng thời, cơ thể co thắt lại, các ngón tay run rẩy.

Y tá gọi tôi, “Cô làm sao vậy?”

Tôi cố gắng để làm cho mình không run lên nữa, quay đều lại nhìn cô ta cảm kích, run run môi nói: “Không sao đâu”.

Người y tá ngạc nhiên nhìn thái độ của tôi, chỉ tay xuống dưới đất, không biết từ lúc nào, giỏ táo trên tay đã lăn xuống đất rồi.

Tôi lại nhìn vào trong phòng, Ngô Duyệt đang nhẹ nhàng nâng đầu Tiêu Viễn, đặt lên gối, sau đó đắp chăn cho anh.

Tôi định thần lại, cúi đầu xuống nhìn những quả táo lăn trên đất, dập nát đến thế này, xem ra không thể ăn được nữa rồi.

Mỉm cười, trong lòng thầm nói với Tiêu Viễn: Bảo trọng.