You are here

Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất - Chương 03

 

Chương LcsZTv3b3: Cómcrt bLcsZTv3bao nhiêuLcsZTv3b mốidnBZfiGV tdnBZfiGVình cdnBZfiGVó tmcrthể làmcrtm lạiLcsZTv3b mcrtđược từmcrt đầu?

            “NgdnBZfiGVốc ạ,dnBZfiGV chẳdnBZfiGVng mcrtlẽ ednBZfiGVm khôndnBZfiGVg himcrtểu sadnBZfiGVo? dnBZfiGVTừ trmcrtước đLcsZTv3bến nmcrtay ngưLcsZTv3bời aLcsZTv3bnh ymcrtêu cmcrthỉ dnBZfiGVcó mcrtmình ednBZfiGVm!” TidnBZfiGVêu VLcsZTv3biễn ômcrtm dnBZfiGVchặt lấydnBZfiGV tdnBZfiGVôi, giọngLcsZTv3b nóLcsZTv3bi tdnBZfiGVha thiết.

            Timcrtm đadnBZfiGVu gầnmcrt nhưmcrt dnBZfiGVmuốn nghẹLcsZTv3bt tdnBZfiGVhở, tạLcsZTv3bi samcrto? mcrtTại dnBZfiGVsao badnBZfiGVo nmcrthiêu nămmcrt tdnBZfiGVrôi dnBZfiGVqua mcrtrồi mmcrtới nóidnBZfiGV vớimcrt LcsZTv3btôi nLcsZTv3bhững điềumcrt này?

1. ĐãdnBZfiGV lâdnBZfiGVu khôngmcrt mcrtgặp, anLcsZTv3bh vẫnmcrt khmcrtỏe chứ

Tiêu LcsZTv3bViễn dnBZfiGVđứng trdnBZfiGVước mặtdnBZfiGV tôLcsZTv3bi, cườiLcsZTv3b nói:dnBZfiGV LcsZTv3b“Điền Khảmcrt Lạc,LcsZTv3b anmcrth dnBZfiGVbiết ngdnBZfiGVay lLcsZTv3bà emcrtm mmcrtà, eLcsZTv3bm khôngmcrt ngờmcrt dnBZfiGVđược mcrtlà andnBZfiGVh mcrtphải không?”

Tôi khôndnBZfiGVg kiềmLcsZTv3b chmcrtế đưLcsZTv3bợc nỗidnBZfiGV xúcLcsZTv3b độnLcsZTv3bg trdnBZfiGVong lònmcrtg, nLcsZTv3bgay cảdnBZfiGV gimcrtọng nLcsZTv3bói cũngdnBZfiGV rumcrtn LcsZTv3blập mcrtcập, LcsZTv3b“Tiêu ViễnLcsZTv3b! LcsZTv3bLà amcrtnh thậtmcrt sao?”

“Nếu lLcsZTv3bà giảdnBZfiGV cLcsZTv3bho đổidnBZfiGV lạidnBZfiGV. mcrtĐúng lmcrtà LcsZTv3banh đây”.dnBZfiGV Anmcrth mcrtkéo tLcsZTv3bay tLcsZTv3bôi LcsZTv3blại, ấmdnBZfiGV ápdnBZfiGV. RLcsZTv3bõ rmcrtàng khôngdnBZfiGV LcsZTv3bphải dnBZfiGVlà mơ.

“Tại smcrtao LcsZTv3banh dnBZfiGVlại trởdnBZfiGV thànhmcrt TổngLcsZTv3b gidnBZfiGVám LcsZTv3bsát kỹLcsZTv3b thuậLcsZTv3bt chứ?”dnBZfiGV Tôimcrt mcrthỏi. AndnBZfiGVh xdnBZfiGVuất ngmcrtoại mớiLcsZTv3b hmcrtơn bốndnBZfiGV năm,LcsZTv3b mcrtnhanh LcsZTv3bnhất cũngdnBZfiGV chỉmcrt vừaLcsZTv3b hdnBZfiGVọc xodnBZfiGVng chmcrtương trìnhdnBZfiGV tiếndnBZfiGV sĩ.

“Chuyện ndnBZfiGVày dnBZfiGVrất dàiLcsZTv3b dòng,LcsZTv3b cómcrt mcrtdịp adnBZfiGVnh sLcsZTv3bẽ dnBZfiGVkể cmcrtho eLcsZTv3bm nLcsZTv3bghe”. TiêLcsZTv3bu Vmcrtiễn nhìdnBZfiGVn tôimcrt cườdnBZfiGVi, rồiLcsZTv3b khômcrtng nóidnBZfiGV thêmcrtm dnBZfiGVgì nữa.

Ngồi LcsZTv3btrong phòndnBZfiGVg làdnBZfiGVm LcsZTv3bviệc củadnBZfiGV TiêuLcsZTv3b ViễdnBZfiGVn, dnBZfiGVnghe tidnBZfiGVếng mcrtnhạc dnBZfiGVdu mcrtdương, nhấmmcrt LcsZTv3bnháp vịdnBZfiGV trmcrtà sữLcsZTv3ba dnBZfiGVthơm nồndnBZfiGVg, hdnBZfiGVai đLcsZTv3bứa nhìmcrtn nhmcrtau khôngmcrt nóimcrt nêdnBZfiGVn lời,mcrt tôimcrt cảmmcrt tLcsZTv3bhấy đâymcrt chLcsZTv3bính LcsZTv3blà tộtLcsZTv3b cùdnBZfiGVng củamcrt hạnhLcsZTv3b phLcsZTv3búc rồi!

 Bao dnBZfiGVnăm qdnBZfiGVua, tdnBZfiGVất dnBZfiGVcả chờmcrt mcrtđợi, tấtdnBZfiGV cmcrtả nmcrthung nLcsZTv3bhớ đmcrtều mcrthội mcrttụ lạmcrti dnBZfiGVở LcsZTv3bcái nLcsZTv3bhìn đắmLcsZTv3b đuối,mcrt coLcsZTv3bn ngươmcrti cLcsZTv3bủa tLcsZTv3bôi LcsZTv3bkhẽ chdnBZfiGVuyển độngLcsZTv3b mcrtnhẹ vdnBZfiGVề phíamcrt đuôidnBZfiGV mắt.

Tiêu dnBZfiGVViễn nhìLcsZTv3bn tôidnBZfiGV, nhíudnBZfiGV mày,mcrt “Khả,LcsZTv3b mắtdnBZfiGV ednBZfiGVm khôndnBZfiGVg ổndnBZfiGV àLcsZTv3b? TạiLcsZTv3b sdnBZfiGVao ánhdnBZfiGV mcrtmắt ldnBZfiGVạ vậy?”

My GoddnBZfiGV! TiLcsZTv3bêu VLcsZTv3biễn ơidnBZfiGV, cLcsZTv3bhẳng lẽdnBZfiGV amcrtnh dnBZfiGVkhông biếtLcsZTv3b tLcsZTv3bhế mcrtnào làLcsZTv3b mcrtliếc mắtdnBZfiGV đưdnBZfiGVa dnBZfiGVtình LcsZTv3bsao? HaLcsZTv3by dnBZfiGVlà độngdnBZfiGV tácLcsZTv3b dLcsZTv3biễn xuLcsZTv3bất củLcsZTv3ba mcrttôi quádnBZfiGV kém?

“Đâu có,mcrt chmcrtỉ ldnBZfiGVà em…mcrt cdnBZfiGVhỉ LcsZTv3blà… chưmcrta ngủmcrt LcsZTv3bđủ mcrtgiấc, LcsZTv3bmắt LcsZTv3bhơi mỏi”.mcrt mcrtTôi ấpmcrt úng.

“Sau này,LcsZTv3b buLcsZTv3bổi tmcrtối trướdnBZfiGVc kmcrthi mcrtđi nmcrtgủ uốdnBZfiGVng trLcsZTv3bà ítmcrt thmcrtôi, LcsZTv3buống sữmcrta tLcsZTv3bươi nhiềmcrtu vàoLcsZTv3b”. Tmcrtiêu ViễnLcsZTv3b dịuLcsZTv3b dànLcsZTv3bg cưmcrtời mcrtnói vớiLcsZTv3b tôi.

Tổng giámLcsZTv3b mcrtsát LcsZTv3bkỹ thuậLcsZTv3bt vừadnBZfiGV dnBZfiGVyên vị,mcrt LcsZTv3bPhó tLcsZTv3bổng gdnBZfiGViám dnBZfiGVsát kỹLcsZTv3b thuậdnBZfiGVt đmcrtã xuấtdnBZfiGV hmcrtiện ngadnBZfiGVy –dnBZfiGV đâydnBZfiGV qLcsZTv3buả đúLcsZTv3bng làdnBZfiGV mộmcrtt đạimcrt mmcrtỹ nhân.LcsZTv3b LcsZTv3bNghe LcsZTv3bnói làLcsZTv3b cLcsZTv3bháu gáiLcsZTv3b cLcsZTv3bủa Cụcmcrt trưởngLcsZTv3b, làdnBZfiGV tdnBZfiGVrí thứdnBZfiGVc cdnBZfiGVao dnBZfiGVở nướcLcsZTv3b mcrtngoài dnBZfiGVvề, ldnBZfiGVàm chdnBZfiGVo cádnBZfiGVc anLcsZTv3bh chàndnBZfiGVg đLcsZTv3bộc thânmcrt cmcrtứ phảiLcsZTv3b LcsZTv3bxúm xíLcsZTv3bt vâmcrty quanh.

Đại mỹLcsZTv3b nmcrthân dnBZfiGVnhìn cácLcsZTv3b chLcsZTv3bàng trdnBZfiGVai troLcsZTv3bng tổLcsZTv3b ddnBZfiGVự LcsZTv3bán dnBZfiGVbằng ndnBZfiGVửa codnBZfiGVn mắtLcsZTv3b, dudnBZfiGVy cLcsZTv3bhỉ đốiLcsZTv3b vmcrtới TiêdnBZfiGVu VdnBZfiGViễn lạimcrt LcsZTv3btỏ mcrtra ânmcrt mcrtcần dnBZfiGVquá mLcsZTv3bức. dnBZfiGVTôi thấLcsZTv3by vậyLcsZTv3b tronmcrtg LcsZTv3blòng rLcsZTv3bất mcrtlo sợ,LcsZTv3b LcsZTv3bbản tdnBZfiGVhân LcsZTv3btôi vdnBZfiGVốn kdnBZfiGVhong cóLcsZTv3b sdnBZfiGVức cạnhLcsZTv3b tLcsZTv3branh mcrtgì, mcrtbây giờdnBZfiGV gặdnBZfiGVp phảimcrt LcsZTv3bđối dnBZfiGVthủ mạnhLcsZTv3b ndnBZfiGVhư LcsZTv3bvậy, LcsZTv3bxem rdnBZfiGVa dnBZfiGVông tmcrtrời đanmcrtg thmcrtử thácLcsZTv3bh tôLcsZTv3bi đây!

Mặc dùdnBZfiGV ởLcsZTv3b cùngLcsZTv3b mộtmcrt tổmcrt vớmcrti Tiêmcrtu Viễmcrtn, nLcsZTv3bhưng cơdnBZfiGV hộdnBZfiGVi gdnBZfiGVặp gỡmcrt khôngLcsZTv3b nLcsZTv3bhiều. Cómcrt lúLcsZTv3bc LcsZTv3bđi mcrtngang qLcsZTv3bua vădnBZfiGVn phòLcsZTv3bng củamcrt mcrtanh, tdnBZfiGVôi kmcrthông kLcsZTv3bìm dnBZfiGVchế dnBZfiGVđược phảidnBZfiGV liếcmcrt LcsZTv3bmắt LcsZTv3bnhìn dnBZfiGVvào, toLcsZTv3bàn thấydnBZfiGV TidnBZfiGVêu ViễdnBZfiGVn đmcrtang cLcsZTv3bhăm chúLcsZTv3b nghidnBZfiGVên cứumcrt bdnBZfiGVản vẽmcrt dLcsZTv3bự án.

Một hômLcsZTv3b, mcrtTiểu dnBZfiGVLưu LcsZTv3b– cùnmcrtg phòdnBZfiGVng dnBZfiGVlàm việLcsZTv3bc vớimcrt mcrttôi, độmcrtt nhiênLcsZTv3b hỏidnBZfiGV: “ChLcsZTv3bị Đimcrtền, mcrtcó phdnBZfiGVải chịLcsZTv3b mcrtcó ýmcrt vớiLcsZTv3b mcrtTổng gimcrtám sLcsZTv3bát kỹLcsZTv3b thmcrtuật TdnBZfiGViêu không?”

Tôi đmcrtang uốnmcrtg tmcrtrà, phụdnBZfiGVt hếtdnBZfiGV cLcsZTv3bả nướLcsZTv3bc LcsZTv3bra ngdnBZfiGVoài: “XinLcsZTv3b lLcsZTv3bỗi, tLcsZTv3bôi bịmcrt sdnBZfiGVặc!” TôiLcsZTv3b vộdnBZfiGVi vmcrtàng lấyLcsZTv3b khăLcsZTv3bn laLcsZTv3bu bàn.

“Điều đódnBZfiGV dnBZfiGVcó gLcsZTv3bì phdnBZfiGVải xấuLcsZTv3b hổdnBZfiGV chứ?mcrt Sámcrtu chịmcrt eLcsZTv3bm gLcsZTv3bái ởLcsZTv3b tLcsZTv3bổ dnBZfiGVchúng mcrtta đềuLcsZTv3b thầmmcrt yêLcsZTv3bu TổdnBZfiGVng giádnBZfiGVm sdnBZfiGVát kdnBZfiGVỹ mcrtthuật Tiêumcrt mà”.mcrt TdnBZfiGViểu Lmcrtưu tiếnLcsZTv3b hmcrtành phâdnBZfiGVn tícLcsZTv3bh cụmcrt thLcsZTv3bể, “Nmcrthưng màmcrt dnBZfiGVnhìn LcsZTv3bưu thdnBZfiGVế cLcsZTv3bủa dnBZfiGVPhó tdnBZfiGVổng gLcsZTv3biám mcrtsát LcsZTv3bkỹ thuậtmcrt NgôLcsZTv3b cmcrtao mcrtnhư vLcsZTv3bậy, emcrtm cảmcrtm tLcsZTv3bhấy cmcrthúng tLcsZTv3ba mcrtvốn đềuLcsZTv3b cdnBZfiGVhẳng LcsZTv3bcó dnBZfiGVcơ hội!”

Tôi nghmcrte LcsZTv3bmà lmcrtòng qLcsZTv3buặn thắLcsZTv3bt, dnBZfiGVthử ngLcsZTv3bhĩ mcrtxem, dnBZfiGVtừng lmcrtà ngườiLcsZTv3b yêumcrt dnBZfiGVchính thứcdnBZfiGV củmcrta mìdnBZfiGVnh, bảomcrt bốidnBZfiGV rimcrtêng củamcrt cmcrtá nmcrthân, dnBZfiGVbây gidnBZfiGVờ phảmcrti đLcsZTv3bem rdnBZfiGVa LcsZTv3bđể pmcrthân chiLcsZTv3ba vớidnBZfiGV mọiLcsZTv3b người,LcsZTv3b lạdnBZfiGVi bịdnBZfiGV pmcrthán đoánLcsZTv3b cuốidnBZfiGV cùnLcsZTv3bg sdnBZfiGVẽ rLcsZTv3bơi vàmcrto tamcrty ngườdnBZfiGVi khácLcsZTv3b, tâLcsZTv3bm trạnLcsZTv3bg LcsZTv3bcó LcsZTv3bthoải máiLcsZTv3b đượcdnBZfiGV khôLcsZTv3bng chứ?

Hết gidnBZfiGVờ ldnBZfiGVàm, Tiêmcrtu VidnBZfiGVễn bdnBZfiGVảo tôidnBZfiGV đợiLcsZTv3b mcrtanh đểmcrt LcsZTv3bđi LcsZTv3băn tốiLcsZTv3b cùng,mcrt tôiLcsZTv3b cảmLcsZTv3b thấyLcsZTv3b tâmdnBZfiGV trạnLcsZTv3bg buồndnBZfiGV bựcdnBZfiGV, LcsZTv3bnên đdnBZfiGVã LcsZTv3bđạp xdnBZfiGVe vdnBZfiGVề trước.

Tôi lmcrtà ngưLcsZTv3bời kdnBZfiGVhông cdnBZfiGVhỉ khôndnBZfiGVg cmcrtó sứLcsZTv3bc cạnhdnBZfiGV tranhmcrt, LcsZTv3bmà cdnBZfiGVòn khôngmcrt dnBZfiGVcó cdnBZfiGVhút mcrttự LcsZTv3btin nào.

Đi đượcLcsZTv3b mcrtnửa đường,LcsZTv3b lạiLcsZTv3b hốLcsZTv3bi hậmcrtn, ngườidnBZfiGV khácmcrt ngmcrtưỡng LcsZTv3bmộ dnBZfiGVanh, đLcsZTv3bâu pLcsZTv3bhải lỗLcsZTv3bi cLcsZTv3bủa anh.

Tội nghiệpdnBZfiGV dnBZfiGVcho Tiêumcrt Vimcrtễn, cmcrtó pmcrthải tôdnBZfiGVi LcsZTv3bđã LcsZTv3bkhông thôdnBZfiGVng cảmmcrt cdnBZfiGVho LcsZTv3banh rồi?

Thế lLcsZTv3bà lạidnBZfiGV mcrtvòng dnBZfiGVxe quamcrty lại,dnBZfiGV đạpLcsZTv3b mcrtnhư mcrtbay, dnBZfiGVsuýt cdnBZfiGVhút nữamcrt đLcsZTv3bâm sầmcrtm vàLcsZTv3bo qdnBZfiGVuầy tdnBZfiGVrực bdnBZfiGVạn ndnBZfiGVằm ởdnBZfiGV LcsZTv3bcửa chmcrtính củaLcsZTv3b Cục.

Chạy qmcrtua cmcrtửa chLcsZTv3bính, bácmcrt thưdnBZfiGVờng trmcrtực giảdnBZfiGV hỏdnBZfiGVi: “TLcsZTv3bại sLcsZTv3bao lạimcrt quLcsZTv3bay lạimcrt vậy?”

“Cháu làdnBZfiGVm rơLcsZTv3bi đồ,dnBZfiGV mộdnBZfiGVt mónmcrt đồLcsZTv3b rấtdnBZfiGV quadnBZfiGVn trọng!”LcsZTv3b LcsZTv3bTôi nói,LcsZTv3b dnBZfiGVsau đódnBZfiGV chạymcrt vmcrtội vềdnBZfiGV dnBZfiGVphía vămcrtn pmcrthòng củadnBZfiGV Tiêmcrtu Viễn.

Cửa phònLcsZTv3bg khéLcsZTv3bp hờmcrt, mcrtbên mcrttrong tdnBZfiGVhấp tdnBZfiGVhoáng dnBZfiGVphát rLcsZTv3ba tiếngLcsZTv3b khdnBZfiGVóc nghdnBZfiGVẹn ngào.

Văn phòngmcrt mcrtcủa Tiêumcrt ViễLcsZTv3bn dnBZfiGVtại LcsZTv3bsao dnBZfiGVcó ngưdnBZfiGVời kLcsZTv3bhóc? LcsZTv3bLại làdnBZfiGV âmLcsZTv3b thanmcrth LcsZTv3bcủa côLcsZTv3b gáLcsZTv3bi trẻ.

Tôi dừmcrtng bướdnBZfiGVc, khmcrtông biếtLcsZTv3b dnBZfiGVcó ndnBZfiGVên vmcrtào hLcsZTv3bay không.

“Đừng kLcsZTv3bhóc mcrtnữa, anmcrth đưLcsZTv3ba eLcsZTv3bm dnBZfiGVđi LcsZTv3băn chúLcsZTv3bt dnBZfiGVgì nhé!”mcrt mcrtTôi ndnBZfiGVghe giọngmcrt TidnBZfiGVêu Vimcrtễn dịumcrt dàmcrtng, âmdnBZfiGV thandnBZfiGVh ấy,dnBZfiGV chỉdnBZfiGV cdnBZfiGVó thểdnBZfiGV làdnBZfiGV dLcsZTv3bành chLcsZTv3bo ngưdnBZfiGVời yêdnBZfiGVu dnBZfiGVmới vLcsZTv3bậy cdnBZfiGVhứ? Bmcrtiết mcrtTiêu mcrtViễn đdnBZfiGVã ldnBZfiGVâu, mcrtanh cmcrtũng dnBZfiGVchưa baLcsZTv3bo giờLcsZTv3b dỗdnBZfiGV dànhLcsZTv3b tmcrtôi nhưmcrt thế.

Sau đódnBZfiGV, tôimcrt nghdnBZfiGVe thấymcrt dnBZfiGVtiếng andnBZfiGVh mcrtthu LcsZTv3bdọn đồdnBZfiGV đạc,LcsZTv3b tiếnLcsZTv3bg đLcsZTv3bóng ngdnBZfiGVăn kéo.

Đưa cômcrt mcrtấy đLcsZTv3bi ăn?LcsZTv3b Timcrtêu VidnBZfiGVễn chẳLcsZTv3bng LcsZTv3bphải hẹnLcsZTv3b tmcrtối nadnBZfiGVy LcsZTv3bđi ămcrtn mcrtcùng LcsZTv3btôi dnBZfiGVsao, tạdnBZfiGVi sadnBZfiGVo bâymcrt gidnBZfiGVờ lạmcrti đổdnBZfiGVi thLcsZTv3bành đưdnBZfiGVa ngườimcrt mcrtkhác đi?

Khi nhìndnBZfiGV vàLcsZTv3bo phòngLcsZTv3b adnBZfiGVnh, kLcsZTv3bhông pmcrthải adnBZfiGVi khácLcsZTv3b, dnBZfiGVchính làLcsZTv3b dnBZfiGVPhó tổnLcsZTv3bg giádnBZfiGVm sátLcsZTv3b kỹmcrt thuLcsZTv3bật mcrtxinh dnBZfiGVđẹp NgLcsZTv3bô Dmcrtuyệt, đầuLcsZTv3b tLcsZTv3bôi cảdnBZfiGVm tháyLcsZTv3b chLcsZTv3boáng váng.

Tôi đLcsZTv3bứng samcrtu LcsZTv3bphía cầumcrt LcsZTv3bthang, nhìLcsZTv3bn bmcrtóng họLcsZTv3b dìudnBZfiGV nhadnBZfiGVu điLcsZTv3b khudnBZfiGVất, mcrtchỉ bimcrtết thẫmcrtn thờmcrt nLcsZTv3bhư ngưLcsZTv3bời mấtLcsZTv3b hồn.

Lúc bdnBZfiGVước xuốngmcrt cầudnBZfiGV thandnBZfiGVg, báLcsZTv3bc tLcsZTv3bhường trựcdnBZfiGV giàdnBZfiGV vmcrtẫn mcrtở đó,mcrt nhiệLcsZTv3bt tmcrtình hỏimcrt tmcrthăm “LcsZTv3bTìm thấydnBZfiGV đồLcsZTv3b chdnBZfiGVưa cháu?”

“Chưa ạ!”

Có nêdnBZfiGVn comcrti nLcsZTv3bhư tôiLcsZTv3b đãdnBZfiGV mmcrtang nóLcsZTv3b tặnLcsZTv3bg chmcrto ngưmcrtời khácmcrt rồidnBZfiGV kmcrthông? LcsZTv3bHay nmcrtói làmcrt nómcrt tựLcsZTv3b cmcrthạy mất?

Ngày thứmcrt hadnBZfiGVi đimcrt làLcsZTv3bm, TLcsZTv3biêu Vimcrtễn ndnBZfiGVhìn thdnBZfiGVấy tmcrtôi, mỉmLcsZTv3b cưdnBZfiGVời tdnBZfiGVự dnBZfiGVnhiên, nhưngmcrt tôdnBZfiGVi lạiLcsZTv3b LcsZTv3bcảm thấmcrty ndnBZfiGVụ cưmcrtời ấyLcsZTv3b cựmcrtc kỳmcrt xdnBZfiGVa cácmcrth, tưởngmcrt nhưdnBZfiGV mcrtbị ngmcrtăn cáchdnBZfiGV LcsZTv3bbởi mộtdnBZfiGV dnBZfiGVthế giớiLcsZTv3b mdnBZfiGVờ sương.

“Bảo mcrtem đợiLcsZTv3b anhmcrt, mmcrtà lạidnBZfiGV tựmcrt bỏLcsZTv3b vềdnBZfiGV trước!LcsZTv3b” AnLcsZTv3bh nómcrti dnBZfiGVnhư dnBZfiGVkhông hmcrtề cómcrt cmcrthuyện gì.

“Xin lỗi,dnBZfiGV eLcsZTv3bm bận!”dnBZfiGV Tmcrtôi kmcrthông cườdnBZfiGVi nổiLcsZTv3b, cdnBZfiGVhỉ códnBZfiGV thLcsZTv3bể LcsZTv3bgiả vờdnBZfiGV nhìmcrtn LcsZTv3bđi chỗLcsZTv3b kLcsZTv3bhác. Amcrtnh chắcLcsZTv3b dnBZfiGVchắn kdnBZfiGVhông bmcrtiết tmcrtôi LcsZTv3bđã quamcrty trởdnBZfiGV lmcrtại, cònmcrt đLcsZTv3bược xeLcsZTv3bm mộtLcsZTv3b cảnhdnBZfiGV tượngLcsZTv3b khôngLcsZTv3b nêndnBZfiGV xem.

“Ai làmdnBZfiGV dnBZfiGVem khôngmcrt vudnBZfiGVi rồmcrti?” TiêudnBZfiGV dnBZfiGVViễn mcrtnhìn tôi,dnBZfiGV nmcrtgữ khmcrtí LcsZTv3bkhá mcrtthận trọng.

Tự dnBZfiGVnhiên nhdnBZfiGVớ LcsZTv3blại mLcsZTv3bấy nădnBZfiGVm LcsZTv3btrước tdnBZfiGVôi gdnBZfiGVhen bLcsZTv3bóng gLcsZTv3bhen gLcsZTv3bió, nhìLcsZTv3bn LcsZTv3banh vdnBZfiGVà LcsZTv3bmột bạndnBZfiGV nữLcsZTv3b mcrttrong lớpLcsZTv3b LcsZTv3bngồi cùdnBZfiGVng mcrtnhau, lLcsZTv3biền mcrtbỏ chạyLcsZTv3b dnBZfiGVra khỏimcrt phòmcrtng họmcrtc, LcsZTv3bsau đódnBZfiGV adnBZfiGVnh chạmcrty theLcsZTv3bo mcrtkéo tamcrty tôimcrt lạdnBZfiGVi nLcsZTv3bói: “ĐồdnBZfiGV dnBZfiGVngốc, mcrtanh thíchLcsZTv3b em!”

Đồ ngốc!LcsZTv3b Tômcrti đúngdnBZfiGV làLcsZTv3b đLcsZTv3bồ dnBZfiGVngốc, lúcdnBZfiGV nàomcrt cũngLcsZTv3b ngâLcsZTv3by thơdnBZfiGV LcsZTv3btin tdnBZfiGVưởng rằngLcsZTv3b, LcsZTv3bxa nhamcrtu chừngLcsZTv3b ấymcrt khoảnmcrtg mcrtthời gdnBZfiGVian vàdnBZfiGV khômcrtng LcsZTv3bgian, chmcrtúng dnBZfiGVtôi đềudnBZfiGV sẽdnBZfiGV khLcsZTv3bông thLcsZTv3bay đổi.

Sự LcsZTv3bthật đúdnBZfiGVng dnBZfiGVlà tànmcrt mcrtkhốc. ChúnLcsZTv3bg mcrttôi đãmcrt thmcrtay đmcrtổi rồidnBZfiGV, LcsZTv3btất cdnBZfiGVả mọimcrt thLcsZTv3bứ đmcrtều khôngmcrt thểdnBZfiGV mcrtnhư trướcdnBZfiGV đượcLcsZTv3b nữa.

Công việmcrtc tLcsZTv3brong Tổmcrt mcrtdự ánmcrt mcrtrất bậLcsZTv3bn dnBZfiGVrộn, tLcsZTv3bôi vàmcrt TLcsZTv3biêu VidnBZfiGVễn dLcsZTv3bù cóLcsZTv3b đụngLcsZTv3b LcsZTv3bnhau, cũLcsZTv3bng khôndnBZfiGVg mcrtnói đượcmcrt lờidnBZfiGV nào.

Theo quadnBZfiGVn sámcrtt củdnBZfiGVa TiểdnBZfiGVu Lưumcrt, “TổngdnBZfiGV LcsZTv3bgiám sátmcrt TiêuLcsZTv3b mấdnBZfiGVy hômmcrt nmcrtay LcsZTv3btâm trạndnBZfiGVg khôLcsZTv3bng LcsZTv3btốt lắm!”

“Nhà nướcmcrt trdnBZfiGVả bamcrto nLcsZTv3bhiêu lươngdnBZfiGV cmcrtho eLcsZTv3bm, đểLcsZTv3b ednBZfiGVm qumcrtan mcrttâm đếndnBZfiGV cdnBZfiGVả dnBZfiGVtâm trạndnBZfiGVg củdnBZfiGVa mcrttổng gmcrtiám sátLcsZTv3b LcsZTv3bkỹ thuậtmcrt sao?”

“Em bdnBZfiGVuôn cdnBZfiGVhuyện chúdnBZfiGVt kdnBZfiGVhông đượcdnBZfiGV LcsZTv3bà? MấLcsZTv3by hômmcrt naLcsZTv3by dnBZfiGVtính khídnBZfiGV dnBZfiGVchị dữmcrt dằndnBZfiGV quLcsZTv3bá! Chúmcrt ýdnBZfiGV chút,LcsZTv3b đdnBZfiGVừng đểdnBZfiGV bưdnBZfiGVớc vàomcrt thờimcrt kỳLcsZTv3b tmcrtiền mãdnBZfiGVn kinLcsZTv3bh smcrtớm đấy!”

“Nghe nódnBZfiGVi, ngườidnBZfiGV bướcmcrt vàoLcsZTv3b thờiLcsZTv3b dnBZfiGVkỳ tiềndnBZfiGV mdnBZfiGVãn dnBZfiGVkinh thườngmcrt LcsZTv3bthích lLcsZTv3buyên thmcrtuyên! ChdnBZfiGVị cmcrtó luyênmcrt thuyênmcrt không?”

Tiểu Lưumcrt vộmcrti nLcsZTv3bgậm miệdnBZfiGVng luôn.

Thiết kếdnBZfiGV mcrtquy hLcsZTv3boạch ddnBZfiGVự dnBZfiGVán hìnhLcsZTv3b nhdnBZfiGVư dnBZfiGVgặp phLcsZTv3bải khóLcsZTv3b khămcrtn, LcsZTv3bmấy lầLcsZTv3bn tmcrtôi nhìnmcrt LcsZTv3bthấy TiêuLcsZTv3b VidnBZfiGVễn hoặcLcsZTv3b ldnBZfiGVà ngồiLcsZTv3b đăLcsZTv3bm chiêLcsZTv3bu trướcdnBZfiGV LcsZTv3bbàn làmcrtm việLcsZTv3bc, hdnBZfiGVoặc LcsZTv3blại đứngmcrt trdnBZfiGVầm nLcsZTv3bgâm mấmcrty giờdnBZfiGV lidnBZfiGVền dnBZfiGVở phòmcrtng hútLcsZTv3b thuốc.

Nhìn bLcsZTv3bộ dạnLcsZTv3bg dnBZfiGVcô mcrtđộc suLcsZTv3by tưmcrt củamcrt anLcsZTv3bh nhdnBZfiGVư vậydnBZfiGV tôiLcsZTv3b cảdnBZfiGVm thấmcrty thậdnBZfiGVt đLcsZTv3bau lònmcrtg, dnBZfiGVhận dnBZfiGVnỗi mdnBZfiGVình mcrtnăng lựmcrtc cóLcsZTv3b hạnLcsZTv3b, khôngLcsZTv3b giúLcsZTv3bp đượcLcsZTv3b việcmcrt gì.

Tổ dựLcsZTv3b áLcsZTv3bn mờidnBZfiGV LcsZTv3bđến mộtdnBZfiGV chuyêmcrtn gdnBZfiGVia LcsZTv3bđầy LcsZTv3bquyền mcrtuy mcrt– Gmcrtiáo mcrtsư Điềmcrtn DLcsZTv3buy NiêLcsZTv3bn, dnBZfiGVnghe nóidnBZfiGV ngmcrtười nàdnBZfiGVy nổidnBZfiGV tiếngLcsZTv3b cmcrtả trêLcsZTv3bn thdnBZfiGVế gmcrtiới. TiêuLcsZTv3b ViễdnBZfiGVn vdnBZfiGVà Ngmcrtô DuyệLcsZTv3bt đứmcrtng sadnBZfiGVu ôngdnBZfiGV LcsZTv3bta, gdnBZfiGViống nhdnBZfiGVư hdnBZfiGVai dnBZfiGVcô cậmcrtu mcrthọc tdnBZfiGVrò nhỏ.

Tổ trmcrtưởng mcrtbảo mcrttôi tổngmcrt hdnBZfiGVợp lạmcrti cdnBZfiGVác dữLcsZTv3b liệdnBZfiGVu sLcsZTv3bổ smcrtách, trLcsZTv3bực tiếpmcrt dnBZfiGVmang đếnLcsZTv3b pmcrthòng khdnBZfiGVách VIP.

Lúc tôLcsZTv3bi LcsZTv3bôm mdnBZfiGVột đốnmcrtg mcrttài dnBZfiGVliệu mcrtdày tLcsZTv3biến LcsZTv3bvào, gLcsZTv3biáo sưdnBZfiGV ĐiềdnBZfiGVn đadnBZfiGVng cùLcsZTv3bng mcrtTiêu ViễnLcsZTv3b thảmcrto mcrtluận vLcsZTv3biệc sửLcsZTv3ba đLcsZTv3bổi dựdnBZfiGV ádnBZfiGVn. ThấyLcsZTv3b tôdnBZfiGVi bướcLcsZTv3b vàLcsZTv3bo, Tiêmcrtu ViễdnBZfiGVn cLcsZTv3bau mLcsZTv3bày, mcrtđỡ chồdnBZfiGVng tàmcrti liệdnBZfiGVu tmcrtrên tamcrty dnBZfiGVtôi, mcrtnói: “TạiLcsZTv3b mcrtsao lmcrtại mcrtđể mộtLcsZTv3b ndnBZfiGVgười LcsZTv3bôm nhiềuLcsZTv3b đdnBZfiGVồ thmcrtế dnBZfiGVnày? SaLcsZTv3bu nàymcrt phdnBZfiGVải bảoLcsZTv3b LcsZTv3bTiểu dnBZfiGVLưu gdnBZfiGViúp LcsZTv3bem đấy”.

Tôi mcrtlý LcsZTv3bnhí dnBZfiGV“vâng” mộtmcrt tiếndnBZfiGVg, gdnBZfiGVật LcsZTv3bgật đdnBZfiGVầu tỏdnBZfiGV rdnBZfiGVa đámcrtp lạiLcsZTv3b. CLcsZTv3bhút tàimcrt liệumcrt dnBZfiGVnày thdnBZfiGVì ămcrtn thLcsZTv3bua gdnBZfiGVì chứ?

Đè nénmcrt mcrtcon nLcsZTv3bgười thườngmcrt khôngmcrt dnBZfiGVphải lLcsZTv3bà trọngmcrt lưmcrtợng, mdnBZfiGVà lạmcrti dnBZfiGVlà nhữngmcrt gánhLcsZTv3b nặnLcsZTv3bg vôLcsZTv3b hmcrtình kia.

Tiêu ViLcsZTv3bễn thdnBZfiGVân mậLcsZTv3bt LcsZTv3bkéo taLcsZTv3by tLcsZTv3bôi, LcsZTv3bvị gmcrtiáo smcrtư gmcrtià ngướcLcsZTv3b mắtmcrt chằmLcsZTv3b chmcrtằm nhìnmcrt chúdnBZfiGVng tdnBZfiGVôi, tômcrti vộiLcsZTv3b vLcsZTv3bàng LcsZTv3brút tadnBZfiGVy lại,dnBZfiGV đỏLcsZTv3b mặt,LcsZTv3b nómcrti vớiLcsZTv3b Tiêmcrtu Viễn:dnBZfiGV “Emcrtm vềdnBZfiGV dnBZfiGVlàm viLcsZTv3bệc đây”.

“Hết giờdnBZfiGV mcrtanh đưLcsZTv3ba eLcsZTv3bm về!”LcsZTv3b TiêLcsZTv3bu LcsZTv3bViễn LcsZTv3bnở nụmcrt cườidnBZfiGV màmcrt mấdnBZfiGVy ngdnBZfiGVày rồLcsZTv3bi hmcrtiếm thấy.

“Không cmcrtần!” MỗiLcsZTv3b ngàyLcsZTv3b đềuLcsZTv3b tựLcsZTv3b đạpLcsZTv3b dnBZfiGVxe dnBZfiGVvề nhàLcsZTv3b, LcsZTv3btrước namcrty cLcsZTv3bó mcrtcần amcrti đmcrtưa vềLcsZTv3b đâu,LcsZTv3b đãmcrt thànhmcrt tmcrthói dnBZfiGVquen rdnBZfiGVồi. VdnBZfiGVới lạdnBZfiGVi, tôiLcsZTv3b cũnmcrtg kdnBZfiGVhong LcsZTv3bkiêu LcsZTv3bsa đLcsZTv3bến mứmcrtc hếtdnBZfiGV gmcrtiờ dnBZfiGVcần cLcsZTv3bó ngườimcrt đưadnBZfiGV về.

Điều mcrtcàng qLcsZTv3buan dnBZfiGVtrọng hơnmcrt làdnBZfiGV Tiêumcrt Viễnmcrt rấdnBZfiGVt bmcrtận, rấtdnBZfiGV mdnBZfiGVệt, tôidnBZfiGV khôLcsZTv3bng đànLcsZTv3bh ldnBZfiGVòng đểdnBZfiGV dnBZfiGVanh hếtdnBZfiGV gmcrtiờ phảidnBZfiGV lộnmcrt mộtmcrt vòLcsZTv3bng mcrtđưa timcrtễn tôiLcsZTv3b rmcrtồi muộnmcrt mLcsZTv3bới LcsZTv3bvề đượcmcrt đếnmcrt nhà.

Tiêu ViễnLcsZTv3b dnBZfiGVthở dmcrtài, “dnBZfiGVKhả Khả,dnBZfiGV dnBZfiGVđừng cốdnBZfiGV mcrtý mcrttránh adnBZfiGVnh nữa!”

Buổi trưdnBZfiGVa đếndnBZfiGV phòdnBZfiGVng giảdnBZfiGVi LcsZTv3blao mcrtlấy dnBZfiGVnước, dnBZfiGVnhìn dnBZfiGVthấy gimcrtáo sLcsZTv3bư mcrtĐiền DudnBZfiGVy Niêmcrtn dnBZfiGVcũng mcrtđang pdnBZfiGVha trà,mcrt tLcsZTv3brong cdnBZfiGVốc LcsZTv3bthủy dnBZfiGVtinh đổdnBZfiGV đầmcrty nửmcrta cốcmcrt lmcrtá chèdnBZfiGV, tôiLcsZTv3b dnBZfiGVkhông khỏdnBZfiGVi kinmcrth nmcrtgạc, “BácLcsZTv3b cdnBZfiGVho nhiềuLcsZTv3b ldnBZfiGVá chdnBZfiGVè tmcrthế, mcrtcó sợmcrt đắngLcsZTv3b qdnBZfiGVuá khônLcsZTv3bg ạ?”

“Uống qumcrten rồidnBZfiGV”. LcsZTv3bÔng cdnBZfiGVười tdnBZfiGVhấy thậtLcsZTv3b LcsZTv3bthân mcrtthiết, khiếLcsZTv3bn ngườimcrt tdnBZfiGVa cóLcsZTv3b cảmLcsZTv3b giácdnBZfiGV quLcsZTv3ben thuộc.

Ông pLcsZTv3bha tmcrtrà xoLcsZTv3bng kmcrthông rờiLcsZTv3b đi,LcsZTv3b dnBZfiGVmà dnBZfiGVvãn đứngmcrt ởmcrt phònLcsZTv3bg giảiLcsZTv3b laLcsZTv3bo nhìnmcrt tôLcsZTv3bi ldnBZfiGVấy nước,mcrt mcrt“Cô LcsZTv3bbé, chmcrtáu yêuLcsZTv3b Timcrtêu Viễmcrtn hả?”

Tôi dnBZfiGVgiật mìmcrtnh dnBZfiGVlàm bmcrtàn tdnBZfiGVay đLcsZTv3bang mcrtcầm dnBZfiGVphích mcrtnước dnBZfiGVrung lêndnBZfiGV, nướdnBZfiGVc LcsZTv3bsôi tromcrtng bdnBZfiGVình rLcsZTv3bót xuốmcrtng lLcsZTv3bàm mcrtngón tmcrtay mcrtbị gdnBZfiGViội bỏngdnBZfiGV rát.

Vị gmcrtiáo LcsZTv3bsư mcrtgià nhaLcsZTv3bnh mcrtmắt mcrtnhanh tadnBZfiGVy, dnBZfiGVliền đóngmcrt ngadnBZfiGVy vdnBZfiGVòi nướcLcsZTv3b nónmcrtg lạmcrti, kéodnBZfiGV dnBZfiGVtay tôidnBZfiGV samcrtng LcsZTv3bvòi nướcdnBZfiGV lLcsZTv3bạnh dnBZfiGVvặn xuống,dnBZfiGV LcsZTv3bđể giảmdnBZfiGV bớtdnBZfiGV LcsZTv3bsự đaumcrt rát.

Mắt tdnBZfiGVôi ngâLcsZTv3bn nmcrtgấn lệ,dnBZfiGV LcsZTv3btrong dnBZfiGVlòng cườimcrt thdnBZfiGVầm: LcsZTv3bXem dnBZfiGVra, tíndnBZfiGVh nhiềumcrt chLcsZTv3buyện cũngLcsZTv3b mcrtkhông LcsZTv3bhề mcrtgiới hạndnBZfiGV lứaLcsZTv3b tuổi.

Lấy nướmcrtc xongLcsZTv3b, giáLcsZTv3bo sdnBZfiGVư ĐiềnLcsZTv3b gimcrtúp tôidnBZfiGV LcsZTv3bxách phíchdnBZfiGV mcrtnước vềdnBZfiGV phòmcrtng làLcsZTv3bm việc,LcsZTv3b TiểuLcsZTv3b LưuLcsZTv3b mcrtnhìn mcrtthấy nóLcsZTv3bi: “TrờidnBZfiGV LcsZTv3bạ, mcrtchị Điền,dnBZfiGV smcrtao cmcrthị lạdnBZfiGVi đểdnBZfiGV ôngLcsZTv3b ấymcrt xáchmcrt mcrtphích ndnBZfiGVước chứdnBZfiGV? mcrtChị biếtdnBZfiGV mcrtông ấydnBZfiGV làdnBZfiGV LcsZTv3bai không?”

“Giáo sưLcsZTv3b LcsZTv3bĐiền Dmcrtuy Niên”.

“Biết rồiLcsZTv3b LcsZTv3bcòn đdnBZfiGVể ôLcsZTv3bng ấymcrt xádnBZfiGVch LcsZTv3bhộ cmcrthị phíLcsZTv3bch ldnBZfiGVà sao?LcsZTv3b” Timcrtểu LưuLcsZTv3b smcrtuýt nữadnBZfiGV cáLcsZTv3bu lêmcrtn mcrtvới tôi,LcsZTv3b “LcsZTv3bCục trmcrtưởng củadnBZfiGV chdnBZfiGVúng dnBZfiGVta mờLcsZTv3bi đdnBZfiGVến LcsZTv3blà kháchmcrt VIPdnBZfiGV, lmcrtà chdnBZfiGVuyên gmcrtia LcsZTv3bdự án,mcrt mcrtlà đạLcsZTv3bi thụdnBZfiGV củadnBZfiGV gimcrtới mcrtkhoa họLcsZTv3bc LcsZTv3bđiện tử”.

“Chẳng mcrtqua chdnBZfiGVỉ dnBZfiGVlà nhờLcsZTv3b ôLcsZTv3bng ấLcsZTv3by xáchdnBZfiGV hdnBZfiGVộ mcrtchị phícmcrth nLcsZTv3bước thôiLcsZTv3b màdnBZfiGV!” Mmcrtà chíLcsZTv3bnh ômcrtng tmcrtự nguyệnLcsZTv3b đấymcrt dnBZfiGVchứ, LcsZTv3bnói nàdnBZfiGVo làmcrt mcrttay tôimcrt bịmcrt bỏnmcrtg rồimcrt, đódnBZfiGV cũnLcsZTv3bg ldnBZfiGVà tdnBZfiGVrách mcrtnhiệm củamcrt ônmcrtg ấy.

Chị LcsZTv3bcòn mmcrtuốn nhờmcrt ônmcrtg ấyLcsZTv3b làmLcsZTv3b gLcsZTv3bì mcrtnữa? Gmcrtiúp chịdnBZfiGV quLcsZTv3bét nLcsZTv3bhà à?”LcsZTv3b TiểdnBZfiGVu LdnBZfiGVưu nhìnLcsZTv3b tôidnBZfiGV LcsZTv3bchế mcrtgiễu, “Xúmcrtc pLcsZTv3bhạm mcrtông ấydnBZfiGV ldnBZfiGVà tLcsZTv3bội khLcsZTv3bông LcsZTv3bthể mcrttha mcrtđược đâu”.

Nhưng tôidnBZfiGV mcrtđâu muốnmcrt xúcmcrt phmcrtạm ônmcrtg, màmcrt mmcrtột vịdnBZfiGV gdnBZfiGViáo sLcsZTv3bư, chuyêmcrtn mcrtgia cLcsZTv3bó thLcsZTv3bân pLcsZTv3bhận địadnBZfiGV LcsZTv3bvị dnBZfiGVnhư LcsZTv3bthế mcrtcũng sẽmcrt khômcrtng thểdnBZfiGV dnBZfiGVnhận LcsZTv3bra mộdnBZfiGVt nLcsZTv3bhân viênLcsZTv3b vănLcsZTv3b dnBZfiGVphòng bìnhmcrt thưdnBZfiGVờng LcsZTv3bnhư dnBZfiGVtôi đâu.

Có ldnBZfiGVẽ, mcrtvừa LcsZTv3bquay đimcrt, ôngmcrt dnBZfiGVvốn đLcsZTv3bã kLcsZTv3bhong ndnBZfiGVhớ đdnBZfiGVược tôidnBZfiGV lLcsZTv3bà amcrti rồi.

Hết giờdnBZfiGV làmcrtm, đLcsZTv3bi LcsZTv3bqua sidnBZfiGVêu dnBZfiGVthị Cmcrtarrefour, tôidnBZfiGV dnBZfiGVmua mộtLcsZTv3b đốngdnBZfiGV đồmcrt liLcsZTv3bnh tinh.

Khi mcrttôi dnBZfiGVxách giỏmcrt dnBZfiGVhàng đLcsZTv3bi rLcsZTv3ba phíaLcsZTv3b ngoàidnBZfiGV thdnBZfiGVì nhìnLcsZTv3b thdnBZfiGVấy TiêdnBZfiGVu ViễLcsZTv3bn. VừdnBZfiGVa địnhdnBZfiGV gọmcrti LcsZTv3banh, ngườimcrt bdnBZfiGVỗng mcrtcứng đờdnBZfiGV khLcsZTv3bông thdnBZfiGVốt đượcdnBZfiGV LcsZTv3bra lờimcrt, bởidnBZfiGV vìdnBZfiGV NgôLcsZTv3b DLcsZTv3buyệt vmcrtà LcsZTv3banh dnBZfiGVđi cùLcsZTv3bng nhau.

Anh LcsZTv3bbắt đầmcrtu đưamcrt dnBZfiGVcô mcrtđi lLcsZTv3bượn simcrtêu dnBZfiGVthị từdnBZfiGV mcrtbao giờLcsZTv3b? DdnBZfiGVáng LcsZTv3bvẻ chăLcsZTv3bm sódnBZfiGVc mcrtchở chLcsZTv3be cLcsZTv3bô ấmcrty. NhìdnBZfiGVn xmcrte mudnBZfiGVa đồmcrt cLcsZTv3bủa LcsZTv3bhọ, xếmcrtp đầymcrt nhữngdnBZfiGV vLcsZTv3bật dụnmcrtg giLcsZTv3ba đình.

Mũi tôLcsZTv3bi cadnBZfiGVy dnBZfiGVxè, nhặtmcrt bừLcsZTv3ba mấydnBZfiGV thứdnBZfiGV rdnBZfiGVồi vộidnBZfiGV vàdnBZfiGVng chạyLcsZTv3b mcrtra ngoài.

Ngô DuyLcsZTv3bệt đdnBZfiGVã ndnBZfiGVhìn thấydnBZfiGV tôi,mcrt “mcrtTiểu Khả?dnBZfiGV TiểuLcsZTv3b Khả?”LcsZTv3b CôLcsZTv3b ấydnBZfiGV gọiLcsZTv3b tôdnBZfiGVi, âmLcsZTv3b thmcrtanh ddnBZfiGVịu dmcrtàng tLcsZTv3brang nhã,dnBZfiGV uyểmcrtn chuyểnmcrt vàmcrt dễLcsZTv3b chmcrtịu, khiếndnBZfiGV cLcsZTv3bho ởdnBZfiGV gmcrtiữa dnBZfiGVđám đmcrtông LcsZTv3bhuyên náodnBZfiGV vdnBZfiGVẫn códnBZfiGV tLcsZTv3bhể nổidnBZfiGV LcsZTv3brõ dnBZfiGVlên LcsZTv3bgiọng mcrtnói đặcLcsZTv3b biệt.

“Tiểu KhảdnBZfiGV, emcrtm cũngmcrt dnBZfiGVđến đâdnBZfiGVy muLcsZTv3ba đdnBZfiGVồ à?”dnBZfiGV TdnBZfiGViêu ViễndnBZfiGV nmcrthìn tôiLcsZTv3b bdnBZfiGVối rối,dnBZfiGV LcsZTv3bvẻ mặtmcrt códnBZfiGV chmcrtút LcsZTv3blo lắng.

Tôi khôngLcsZTv3b đếnmcrt thìdnBZfiGV cóLcsZTv3b tdnBZfiGVhể nhìdnBZfiGVn thấmcrty LcsZTv3banh dnBZfiGVvà PhdnBZfiGVó tổnmcrtg giádnBZfiGVm sLcsZTv3bát ximcrtnh LcsZTv3bđẹp âdnBZfiGVn dnBZfiGVân áidnBZfiGV mcrtái bêLcsZTv3bn dnBZfiGVnhau khômcrtng mcrtchứ? ĐdnBZfiGVã dnBZfiGVtức giLcsZTv3bận rồi,dnBZfiGV cũngdnBZfiGV chẳLcsZTv3bng LcsZTv3bnhìn mcrtanh nữa,dnBZfiGV chỉLcsZTv3b ndnBZfiGVói vớmcrti NgôLcsZTv3b DuLcsZTv3byệt: “CLcsZTv3bhào mcrtPhó tổngdnBZfiGV giádnBZfiGVm sátLcsZTv3b, LcsZTv3bthật tìnLcsZTv3bh mcrtcờ ạ!”

“Gọi dnBZfiGVtôi lmcrtà NLcsZTv3bgô Duyệmcrtt thôidnBZfiGV, bâyLcsZTv3b giờdnBZfiGV hếtdnBZfiGV gdnBZfiGViờ làmdnBZfiGV rLcsZTv3bồi mdnBZfiGVà!” CôdnBZfiGV tLcsZTv3ba kéomcrt tdnBZfiGVay tôimcrt LcsZTv3btỏ mcrtra rdnBZfiGVất thândnBZfiGV tình.

Tôi vẫnLcsZTv3b mcrtlịch sựLcsZTv3b mỉmLcsZTv3b cườidnBZfiGV, nhìnLcsZTv3b mcrtcô vàmcrt Timcrtêu Viễn.

Thần sắmcrtc củaLcsZTv3b TiêdnBZfiGVu dnBZfiGVViễn lạidnBZfiGV rấLcsZTv3bt dnBZfiGVủ dột.

 

2. dnBZfiGVTại samcrto cứmcrt dnBZfiGVxuất hiệndnBZfiGV lúcmcrt tôimcrt nhếchdnBZfiGV nhádnBZfiGVc nhất

Ra LcsZTv3bkhỏi siêmcrtu thịmcrt, nLcsZTv3bước LcsZTv3bmắt tôidnBZfiGV đãdnBZfiGV khômcrtng cầmdnBZfiGV đượdnBZfiGVc nữadnBZfiGV, LcsZTv3bvỡ òa.

Tôi mcrtxách tmcrtúi mcrtto dnBZfiGVtúi nhmcrtỏ dnBZfiGVđi qudnBZfiGVa cầmcrtu vượt,LcsZTv3b LcsZTv3bnhìn xuốnmcrtg dưLcsZTv3bới mcrtchân cầuLcsZTv3b, xLcsZTv3be dnBZfiGVcộ nưLcsZTv3bờm LcsZTv3bnượp, tdnBZfiGVự nhiêmcrtn mcrtđứng lại.mcrt LcsZTv3bNếu nhảymcrt từmcrt trLcsZTv3bên nàmcrty mcrtxuống cLcsZTv3bó lLcsZTv3bẽ LcsZTv3bsẽ chếtLcsZTv3b rấtmcrt mcrtthảm nhỉ?mcrt ChắcdnBZfiGV chắLcsZTv3bn cơmcrt LcsZTv3bthể sẽmcrt đầdnBZfiGVy mdnBZfiGVáu LcsZTv3bme, námcrtt bét?dnBZfiGV NdnBZfiGVói khdnBZfiGVông chừndnBZfiGVg, lúcLcsZTv3b mcrtđó mcrtóc mcrtcòn bắmcrtn phụLcsZTv3bt vàdnBZfiGVo ngưdnBZfiGVời đmcrti LcsZTv3bđường cmcrtũng nên.

Cứ tLcsZTv3bưởng tượngLcsZTv3b vậdnBZfiGVy, đãmcrt thLcsZTv3bấy gLcsZTv3bhê rợLcsZTv3bn hếLcsZTv3bt cảmcrt người.

Có lẽdnBZfiGV từdnBZfiGV cmcrtổ LcsZTv3bchí kimdnBZfiGV, dnBZfiGVtôi làdnBZfiGV ngườimcrt đầudnBZfiGV tiênLcsZTv3b lạidnBZfiGV LcsZTv3bbị chínmcrth dnBZfiGVý tưLcsZTv3bởng mcrtcủa mìnmcrth mcrtdọa chdnBZfiGVo sLcsZTv3bợ pLcsZTv3bhát thétdnBZfiGV lên.

Để chLcsZTv3bo LcsZTv3bkhông phảimcrt LcsZTv3bnghĩ đdnBZfiGVến mốidnBZfiGV quamcrtn hdnBZfiGVệ củLcsZTv3ba dnBZfiGVTiêu dnBZfiGVViễn mcrtvà NLcsZTv3bgô DuLcsZTv3byệt LcsZTv3bnữa, tôimcrt vộimcrt vLcsZTv3bàng tìmLcsZTv3b mdnBZfiGVột nơdnBZfiGVi LcsZTv3ban LcsZTv3btoàn lẩnLcsZTv3b trốn,mcrt càngdnBZfiGV kínmcrt đáodnBZfiGV càdnBZfiGVng tốt!

Đối diệnLcsZTv3b siêmcrtu tLcsZTv3bhị cóLcsZTv3b mcrtmột LcsZTv3bquán StarbuckLcsZTv3bs, khôdnBZfiGVng mcrtgian tamcrto nhmcrtã, phdnBZfiGVục vụLcsZTv3b LcsZTv3bchuyên nghiLcsZTv3bệp. TôidnBZfiGV gọiLcsZTv3b mộtdnBZfiGV mcrttách capuccindnBZfiGVo cmcrtùng vớidnBZfiGV módnBZfiGVn trLcsZTv3báng miệng.

Vị dnBZfiGVthơm nLcsZTv3bgon củamcrt móLcsZTv3bn mcrtăn LcsZTv3blàm dnBZfiGVtâm trạngdnBZfiGV tômcrti tốmcrtt hơLcsZTv3bn, giữamcrt nmcrtền mcrtâm nhạcLcsZTv3b dịdnBZfiGVu nhẹmcrt khiLcsZTv3bến tdnBZfiGVôi dầnLcsZTv3b dầndnBZfiGV dnBZfiGVcảm tmcrthấy mcrtthư tháLcsZTv3bi trdnBZfiGVở lại.

“Thưa cô,LcsZTv3b dnBZfiGVcó cdnBZfiGVần dnBZfiGVkhăn giấyLcsZTv3b kLcsZTv3bhông ạ?mcrt” Nhânmcrt viênmcrt pLcsZTv3bhục dnBZfiGVvụ lễLcsZTv3b pmcrthép đmcrtứng bmcrtên cạnh.

“Không cLcsZTv3bần, LcsZTv3bcám ơn!”LcsZTv3b Tômcrti vLcsZTv3bô thứmcrtc đưamcrt tmcrtay lêdnBZfiGVn lamcrtu mặt,dnBZfiGV LcsZTv3btoàn lLcsZTv3bà nướLcsZTv3bc mắdnBZfiGVt. TLcsZTv3bại sLcsZTv3bao dnBZfiGVtôi lạiLcsZTv3b kLcsZTv3bhóc chứ?

 “Xin mcrtđừng ndnBZfiGVgồi ởmcrt LcsZTv3bđó!” mcrtTôi vdnBZfiGVừa laLcsZTv3bu mắtdnBZfiGV vừadnBZfiGV nóidnBZfiGV vdnBZfiGVới ngườimcrt đốmcrti LcsZTv3bdiện, khdnBZfiGVông chLcsZTv3bo dnBZfiGVngồi cùnmcrtg tôi.

“Em mcrtnghĩ dnBZfiGVlà tôiLcsZTv3b mmcrtuốn ngồidnBZfiGV LcsZTv3bsao? Cmcrthỉ vìmcrt emcrtm cLcsZTv3bứ khLcsZTv3bóc nhưdnBZfiGV vậyLcsZTv3b mãimcrt, khiếnLcsZTv3b cmcrtho LcsZTv3btâm dnBZfiGVtrạng tôiLcsZTv3b thấyLcsZTv3b rấmcrtt mcrtu uất”.dnBZfiGV NgườLcsZTv3bi đốidnBZfiGV diệndnBZfiGV nói.

“Chương Ngựmcrt, tdnBZfiGVại sdnBZfiGVao andnBZfiGVh cdnBZfiGVứ mcrtxuất hiệndnBZfiGV lúLcsZTv3bc tôLcsZTv3bi ndnBZfiGVhếch nLcsZTv3bhác mcrtnhất?” Tômcrti rầLcsZTv3bu rĩLcsZTv3b nódnBZfiGVi dnBZfiGVvới aLcsZTv3bnh ta.

“Nhưng dnBZfiGVmà, hìnLcsZTv3bh nhmcrtư LcsZTv3btôi mcrtcòn mcrtnhếch ndnBZfiGVhác hơnLcsZTv3b em!”dnBZfiGV LcsZTv3bAnh tmcrta nhúnLcsZTv3b LcsZTv3bvia, chỉdnBZfiGV lêdnBZfiGVn bộmcrt comLcsZTv3bple dnBZfiGVmay đLcsZTv3bo màLcsZTv3bu tLcsZTv3brắng nLcsZTv3bgà củaLcsZTv3b mcrtmình, tLcsZTv3bôi dnBZfiGVmới dnBZfiGVphát hiệndnBZfiGV rLcsZTv3ba, vừdnBZfiGVa nãdnBZfiGVy dnBZfiGVtôi vôdnBZfiGV dnBZfiGVý làmcrtm đổmcrt cLcsZTv3bà phdnBZfiGVê, chấtLcsZTv3b lỏngdnBZfiGV màudnBZfiGV nmcrtâu dnBZfiGVđã mcrtngấm vàLcsZTv3bo dnBZfiGVáo anh.

“Đồ ngốc,dnBZfiGV tạLcsZTv3bi smcrtao andnBZfiGVh lạimcrt kdnBZfiGVhông bmcrtiết đườndnBZfiGVg tLcsZTv3bránh ra?”

“Nhìn dnBZfiGVem khmcrtóc mcrtquan dnBZfiGVtrọng hơLcsZTv3bn, bởiLcsZTv3b vìLcsZTv3b thậtLcsZTv3b dnBZfiGVhiếm cmcrtó”. AdnBZfiGVnh tLcsZTv3ba mcrtlộ mcrtra nụLcsZTv3b dnBZfiGVcười timcrtnh nmcrtghịch, ndnBZfiGVhìn trôngmcrt giốngLcsZTv3b nmcrthư dnBZfiGVmột đdnBZfiGVứa tLcsZTv3brẻ vậy.

“Đi nào,mcrt tmcrtôi dẫmcrtn emcrtm đếLcsZTv3bn mLcsZTv3bột nơidnBZfiGV dnBZfiGVvui vẻ”.LcsZTv3b CLcsZTv3bhương NdnBZfiGVgự mcrtkéo tôidnBZfiGV đứngmcrt lên.

“Tôi khdnBZfiGVông đLcsZTv3bi, tôimcrt dnBZfiGVcòn cLcsZTv3bó việc!”dnBZfiGV LcsZTv3bTôi muốdnBZfiGVn thmcrtoát dnBZfiGVra kLcsZTv3bhỏi sựLcsZTv3b ldnBZfiGVôi kdnBZfiGVéo cdnBZfiGVủa mcrtanh ta.

Nghĩ LcsZTv3bđến mcrtviệc vừdnBZfiGVa dnBZfiGVrồi gặpdnBZfiGV TdnBZfiGViêu Vimcrtễn mcrtvà NgdnBZfiGVô Dmcrtuyệt, nghdnBZfiGVĩ đếdnBZfiGVn mcrtsự LcsZTv3băn ýLcsZTv3b cmcrtủa LcsZTv3bhọ khmcrti ởmcrt bênLcsZTv3b dnBZfiGVnhau, nLcsZTv3bghĩ đếnLcsZTv3b sLcsZTv3bự dịuLcsZTv3b dLcsZTv3bàng Timcrtêu Viễmcrtn dàmcrtnh cdnBZfiGVho cmcrtô tLcsZTv3ba… dnBZfiGVtất mcrtcả dnBZfiGVmọi dnBZfiGVcái LcsZTv3bkhác đềudnBZfiGV trởmcrt thmcrtành vmcrtô nghĩa.

“Việc dnBZfiGVgì cmcrtó thểmcrt qudnBZfiGVan tmcrtrọng hơnLcsZTv3b vdnBZfiGVui vmcrtẻ chứ?LcsZTv3b Khônmcrtg đmcrti sdnBZfiGVẽ LcsZTv3btiếc LcsZTv3bđấy LcsZTv3bnhé”. dnBZfiGVAnh tLcsZTv3ba LcsZTv3bcười nhmcrtìn tômcrti chờLcsZTv3b dnBZfiGVđợi, tôLcsZTv3bi thậtLcsZTv3b LcsZTv3bkhó mLcsZTv3bà phảmcrtn đối.

Tôi cònLcsZTv3b mcrtcó dnBZfiGVthể dnBZfiGVvui vẻmcrt đượcLcsZTv3b kLcsZTv3bhông? Tmcrtại mcrtsao lLcsZTv3bại mcrtcảm thấymcrt tmcrtrong lòmcrtng nặndnBZfiGVg trLcsZTv3bĩu nhLcsZTv3bư mcrtđeo đáLcsZTv3b LcsZTv3bthế ndnBZfiGVày? LcsZTv3bTôi cốLcsZTv3b gắmcrtng mumcrtốn vLcsZTv3bứt bỏdnBZfiGV ndnBZfiGVó dnBZfiGVđi, nhưnmcrtg dnBZfiGVnó mcrtcứ điềmdnBZfiGV nhiêLcsZTv3bn bấtmcrt động.

Chương dnBZfiGVNgự dnBZfiGVnói khômcrtng sdnBZfiGVai, đâymcrt quảmcrt nLcsZTv3bhiên mcrtlà mộLcsZTv3bt nơidnBZfiGV dnBZfiGVvui vẻdnBZfiGV, “mườidnBZfiGV hmcrtai chốndnBZfiGV vui”.

Đáng tiếcmcrt, mcrttâm trạngmcrt củLcsZTv3ba tôidnBZfiGV LcsZTv3bkhông LcsZTv3bhòa dnBZfiGVnhập LcsZTv3bđược vớimcrt nơmcrti này.

“Tại sadnBZfiGVo lạimcrt cLcsZTv3bó cádnBZfiGVi tLcsZTv3bên mcrtnhư dnBZfiGVvậy?” TôLcsZTv3bi rầLcsZTv3bu rĩLcsZTv3b hỏi.

“Ở mcrtđây códnBZfiGV mdnBZfiGVười hamcrti tụLcsZTv3b điểmmcrt, mỗLcsZTv3bi mộtmcrt chỗLcsZTv3b đdnBZfiGVều khiếnLcsZTv3b ngườidnBZfiGV tLcsZTv3ba vmcrtui khôngLcsZTv3b biếdnBZfiGVt chLcsZTv3bán”. CLcsZTv3bhương Ngmcrtự gLcsZTv3biải thích.

“Có tmcrthể lmcrtàm ndnBZfiGVgười tmcrta quêndnBZfiGV mcrtđi phidnBZfiGVền muộndnBZfiGV không?LcsZTv3b” LcsZTv3bTôi tỏLcsZTv3b rdnBZfiGVa nghmcrti ngờ.

“Có thểLcsZTv3b, chỉmcrt cầnmcrt ednBZfiGVm tựmcrt nguyệmcrtn”. ChươdnBZfiGVng Ngựumcrt nLcsZTv3bghiêm túcdnBZfiGV nhLcsZTv3bìn tôiLcsZTv3b, LcsZTv3b“Em nênmcrt làmcrt mộtLcsZTv3b ngdnBZfiGVười dnBZfiGVvui vmcrtẻ, ndnBZfiGVgay đếmcrtn cáimcrt tmcrtên củaLcsZTv3b LcsZTv3bem cũLcsZTv3bng gdnBZfiGVọi LcsZTv3blà Khảmcrt LLcsZTv3bạc cơmcrt mà”.

Khả LạcdnBZfiGV dnBZfiGVthì nhLcsZTv3bất địnhmcrt códnBZfiGV thểLcsZTv3b dnBZfiGVvui vmcrtẻ saLcsZTv3bo? TdnBZfiGVôi cLcsZTv3bười đdnBZfiGVau khổ.

Đi dnBZfiGVlên dnBZfiGVgác vớdnBZfiGVi CLcsZTv3bhương NdnBZfiGVgự, lậmcrtp tứcdnBZfiGV đãLcsZTv3b cmcrtó LcsZTv3bnhân viênLcsZTv3b pmcrthục vmcrtụ đếnLcsZTv3b đódnBZfiGVn, luôLcsZTv3bn mimcrtệng chàmcrto mcrt“Tổng gLcsZTv3biám mcrtđốc Cmcrthương mcrtạ”, “TổnLcsZTv3bg giámcrtm đốcmcrt ChdnBZfiGVương ạ”LcsZTv3b. TôidnBZfiGV dnBZfiGVxách nhữnmcrtg túmcrti tLcsZTv3bo túimcrt dnBZfiGVnhỏ LcsZTv3bcủa sLcsZTv3biêu tdnBZfiGVhị, tmcrtheo sadnBZfiGVu ChươLcsZTv3bng Ngựmcrt giốngdnBZfiGV nmcrthư mộLcsZTv3bt ngườidnBZfiGV hầu.

Một nhLcsZTv3bóm dnBZfiGVngười ănmcrt dnBZfiGVcơm, ldnBZfiGViên tụLcsZTv3bc gọimcrt móndnBZfiGV đắtLcsZTv3b dnBZfiGVtiền, kmcrthông gọidnBZfiGV LcsZTv3bnhững móLcsZTv3bn vừaLcsZTv3b miệng.

Tôi uốnLcsZTv3bg LcsZTv3bmột loạdnBZfiGVi nướmcrtc nmcrtgọt rấtLcsZTv3b nLcsZTv3bgon, nhdnBZfiGVưng lạimcrt thấymcrt mcrthơi đadnBZfiGVu LcsZTv3bđầu, “Tạmcrti LcsZTv3bsao lLcsZTv3bại thế?LcsZTv3b LcsZTv3bTôi cómcrt mcrtuống rượudnBZfiGV đâmcrtu nhỉ?”Ngửimcrt dnBZfiGVkỹ mớimcrt phátmcrt hiệnLcsZTv3b rmcrta LcsZTv3bthứ nướdnBZfiGVc ngọtmcrt tôiLcsZTv3b vừmcrta mớidnBZfiGV uốngmcrt dnBZfiGVlà LcsZTv3bloại rmcrtượu TLcsZTv3bây phLcsZTv3ba chế.

Ăn mcrtxong, ndnBZfiGVhóm ngườdnBZfiGVi táchLcsZTv3b rLcsZTv3ba mỗiLcsZTv3b ngLcsZTv3bười mộtmcrt nơmcrti, giốngdnBZfiGV nhưmcrt smcrtau kmcrthi xmcrtem LcsZTv3bxong mdnBZfiGVột vLcsZTv3bở kịmcrtch vuidnBZfiGV, chLcsZTv3bỉ còLcsZTv3bn mcrtlại sựmcrt trốnLcsZTv3bg rỗngLcsZTv3b vàmcrt cLcsZTv3bô đơn.

“Tôi phảdnBZfiGVi dnBZfiGVđợi dnBZfiGVmột lúLcsZTv3bc nữamcrt mcrtmới vềmcrt LcsZTv3bnhà được,mcrt khôngLcsZTv3b thểmcrt đểdnBZfiGV mLcsZTv3bẹ tôidnBZfiGV LcsZTv3bbiết tômcrti đãmcrt uốngmcrt dnBZfiGVrượu!” mcrtTôi ddnBZfiGVựa vàdnBZfiGVo ngmcrtười Chươnmcrtg NgLcsZTv3bự, vdnBZfiGVò vdnBZfiGVò cmcrtái đầLcsZTv3bu LcsZTv3bđau mcrtnhức, amcrtnh tdnBZfiGVa cốLcsZTv3b gimcrtữ lmcrtấy mcrtvai tôi.

“Được!” SaLcsZTv3bo anLcsZTv3bh dnBZfiGVta LcsZTv3bcứ nmcrthìn tômcrti cườidnBZfiGV chứ.

Về mcrtđến cửa,dnBZfiGV tôdnBZfiGVi lụcdnBZfiGV LcsZTv3btìm chìLcsZTv3ba kdnBZfiGVhóa tLcsZTv3brong dnBZfiGVtúi, samcrtu đómcrt mởdnBZfiGV cửa.

Chương NgựdnBZfiGV cứdnBZfiGV cườiLcsZTv3b tmcrtôi, “dnBZfiGVTại mcrtsao lmcrtấy chìaLcsZTv3b kLcsZTv3bhóa LcsZTv3bnhà eLcsZTv3bm đểmcrt mởmcrt cửmcrta nhdnBZfiGVà tôi?”

“Có đượcdnBZfiGV khômcrtng?” TôdnBZfiGVi gmcrtãi LcsZTv3bgãi dnBZfiGVđầu, “LcsZTv3bDùng dnBZfiGVchìa khóaLcsZTv3b củamcrt LcsZTv3banh mdnBZfiGVở tdnBZfiGVhử xem”.

Quả nhiên,LcsZTv3b anLcsZTv3bh tmcrta mởdnBZfiGV đượcLcsZTv3b cmcrtửa rLcsZTv3ba, tLcsZTv3bôi đimcrt themcrto vào,mcrt gLcsZTv3bục mặtLcsZTv3b dnBZfiGVxuống sodnBZfiGVfa LcsZTv3bmà khóc,dnBZfiGV “mcrtTại dnBZfiGVsao chìamcrt khóLcsZTv3ba củadnBZfiGV andnBZfiGVh lạiLcsZTv3b cóLcsZTv3b thLcsZTv3bể mmcrtở cmcrtửa ndnBZfiGVhà dnBZfiGVtôi chứdnBZfiGV, màLcsZTv3b smcrtao LcsZTv3btôi dnBZfiGVlại khmcrtông mdnBZfiGVở được?”

Chương NgựLcsZTv3b nLcsZTv3bgồi dướidnBZfiGV thảm,LcsZTv3b khôndnBZfiGVg cdnBZfiGVhớp LcsZTv3bmắt ndnBZfiGVhìn tôimcrt, “NgốLcsZTv3bc ạdnBZfiGV, kLcsZTv3bhóc cáiLcsZTv3b gìdnBZfiGV, dnBZfiGVvì mmcrtột chiLcsZTv3bếc cLcsZTv3bhìa khódnBZfiGVa saoLcsZTv3b? NgdnBZfiGVày mLcsZTv3bai đánmcrth chdnBZfiGVo eLcsZTv3bm mộtLcsZTv3b chidnBZfiGVếc làdnBZfiGV đượcmcrt chmcrtứ gì”.

“Không phảimcrt vìLcsZTv3b cdnBZfiGVhìa khóa!”dnBZfiGV Tmcrtôi vẫnmcrt khóc,dnBZfiGV khôLcsZTv3bng bLcsZTv3biết vìdnBZfiGV saoLcsZTv3b, nướcLcsZTv3b mắtLcsZTv3b khôndnBZfiGVg tdnBZfiGVhể dnBZfiGVnào cầmmcrt lạiLcsZTv3b được.

“Thế LcsZTv3blà vLcsZTv3bì cdnBZfiGVái gì?”

“Vì TidnBZfiGVêu Viễn!dnBZfiGV” Tôimcrt vừaLcsZTv3b LcsZTv3bnói mcrtvừa khóc.

Chương mcrtNgự kmcrthông LcsZTv3bnói gì,dnBZfiGV châmcrtm tLcsZTv3bhuốc lLcsZTv3bá, mcrtngậm LcsZTv3btrên miệng.

Có LcsZTv3bthể dLcsZTv3bo khócLcsZTv3b mLcsZTv3bệt LcsZTv3bquá, dnBZfiGVtôi dnBZfiGVngáp mộtLcsZTv3b cáidnBZfiGV rồimcrt dLcsZTv3bần dầnLcsZTv3b dnBZfiGVchìm vàodnBZfiGV giấcdnBZfiGV mơ.

Trong mơmcrt, TiêLcsZTv3bu ViLcsZTv3bễn cứmcrt dnBZfiGVđứng dnBZfiGVở LcsZTv3btrên dnBZfiGVcao, tôidnBZfiGV LcsZTv3bcố ngướcLcsZTv3b nLcsZTv3bhìn dnBZfiGVthế nàmcrto cLcsZTv3bũng mcrtkhông thmcrtể nmcrthìn đưdnBZfiGVợc vàodnBZfiGV dnBZfiGVmắt anh.

Sáng sớLcsZTv3bm tỉnLcsZTv3bh lạdnBZfiGVi, toàLcsZTv3bn thânLcsZTv3b dnBZfiGVướt đdnBZfiGVẫm mmcrtồ mcrthôi, udnBZfiGVể oảimcrt vặnmcrt mình,dnBZfiGV mcrtngoác miệdnBZfiGVng ngápmcrt dài.

Vừa quLcsZTv3bay ngườdnBZfiGVi, đãdnBZfiGV nhìmcrtn thấymcrt mộtmcrt gươngLcsZTv3b mặtdnBZfiGV dnBZfiGVto mcrthiện dnBZfiGVra trondnBZfiGVg gdnBZfiGVương. Mámcrt ơmcrti, thmcrtì dnBZfiGVra dnBZfiGVđây kmcrthông phảidnBZfiGV lmcrtà phòngLcsZTv3b nmcrtgủ củLcsZTv3ba nhàmcrt mình!

“Tỉnh rồdnBZfiGVi à?”LcsZTv3b Chmcrtương NgdnBZfiGVự dánmcrtg vdnBZfiGVẻ rấtmcrt thmcrtoải máimcrt xuấmcrtt hiệndnBZfiGV trướcmcrt mặtmcrt tôdnBZfiGVi, aLcsZTv3bnh tdnBZfiGVa cLcsZTv3bó vmcrtẻ nhmcrtư vdnBZfiGVừa rửLcsZTv3ba mặtdnBZfiGV, tdnBZfiGVrên tócdnBZfiGV còLcsZTv3bn đọngLcsZTv3b lạmcrti dnBZfiGVvài giọmcrtt nướdnBZfiGVc, tdnBZfiGVrông mcrtlại trẻLcsZTv3b rLcsZTv3ba vdnBZfiGVài tuổi,dnBZfiGV cứLcsZTv3b nmcrthư cậdnBZfiGVu dnBZfiGVcon trdnBZfiGVai lớndnBZfiGV củamcrt nLcsZTv3bhà hànmcrtg xóm.

Thấy tômcrti mcrthoảng loạnmcrt, ChưLcsZTv3bơng Ngmcrtự nóidnBZfiGV: “HômLcsZTv3b qudnBZfiGVa dnBZfiGVem uLcsZTv3bống rdnBZfiGVượu samcrty, kdnBZfiGVhông dámmcrt vềLcsZTv3b nhLcsZTv3bà, cmcrtứ mcrtđòi đếnLcsZTv3b chdnBZfiGVỗ tôi!”

Trời ơdnBZfiGVi, tdnBZfiGVôi đidnBZfiGVên rồmcrti sao?

“Bây gmcrtiờ LcsZTv3bmấy giờLcsZTv3b ròidnBZfiGV?” TôidnBZfiGV hỏimcrt ChươnLcsZTv3bg Ngự.

“7h30”. mcrtAnh dnBZfiGVchỉ đồngmcrt hồdnBZfiGV trênLcsZTv3b tưLcsZTv3bờng nói.

“7h30? Samcrto adnBZfiGVnh khmcrtông gọiLcsZTv3b tLcsZTv3bôi mcrtdậy sớdnBZfiGVm LcsZTv3bhơn? Tôimcrt sắpmcrt đếnmcrt mLcsZTv3buộn rồi”dnBZfiGV. TôiLcsZTv3b nhặdnBZfiGVt áodnBZfiGV lêndnBZfiGV rồLcsZTv3bi dnBZfiGVchạy rdnBZfiGVa ngoàimcrt, LcsZTv3bthì dnBZfiGVbị anmcrth giữLcsZTv3b lại,LcsZTv3b “ĐdnBZfiGVể mcrttôi đưdnBZfiGVa dnBZfiGVem đi”.

Ngồi trdnBZfiGVong chiLcsZTv3bếc mcrtxe MednBZfiGVr LcsZTv3bBenz củamcrt ChươLcsZTv3bng NLcsZTv3bgự tôdnBZfiGVi gọLcsZTv3bi điệLcsZTv3bn chmcrto mẹ,dnBZfiGV mẹdnBZfiGV tmcrtôi tmcrtrách mắngmcrt tdnBZfiGVé tádnBZfiGVt: “Vẫnmcrt còndnBZfiGV nhớLcsZTv3b tôimcrt LcsZTv3blà LcsZTv3bmẹ côLcsZTv3b mcrtà? Cmcrtả dnBZfiGVđêm điLcsZTv3b đâudnBZfiGV hmcrtả? Gọimcrt đLcsZTv3biện chmcrto mcrtcô mcrttoàn tmcrtắt máy”.

“Thì giờLcsZTv3b cmcrton dnBZfiGVgọi đdnBZfiGViện mcrtcho mẹLcsZTv3b đâymcrt thôi?”

“Tôi gọimcrt điệndnBZfiGV chmcrto mcrtcô mcrtcả đêmdnBZfiGV thìmcrt sao?”dnBZfiGV GiọnLcsZTv3bg mmcrtẹ tLcsZTv3bôi hLcsZTv3bơi nghLcsZTv3bẹn nLcsZTv3bgào, “CondnBZfiGV mcrtcó biếtdnBZfiGV LcsZTv3bsuýt nữadnBZfiGV dmcrtọa dnBZfiGVchết mcrtmẹ rồidnBZfiGV không?LcsZTv3b BêLcsZTv3bn ngdnBZfiGVoài lộnmcrt xộndnBZfiGV nmcrthư thếdnBZfiGV, nếumcrt coLcsZTv3bn códnBZfiGV LcsZTv3bxảy dnBZfiGVra vidnBZfiGVệc gLcsZTv3bì dnBZfiGVthì mẹdnBZfiGV biếtdnBZfiGV làdnBZfiGVm tLcsZTv3bhế nàomcrt chứ?”

“Mẹ, cdnBZfiGVon sadnBZfiGVi rmcrtồi, dnBZfiGVcon xmcrtin lLcsZTv3bỗi mẹLcsZTv3b!” Tôimcrt thàndnBZfiGVh tmcrthật nói.

Mẹ tmcrtôi dnBZfiGVmãi khôngmcrt dnBZfiGVnói dnBZfiGVgì, mcrtnửa mcrtphút LcsZTv3bsau mớidnBZfiGV nóidnBZfiGV: “HếtdnBZfiGV gidnBZfiGVờ ldnBZfiGVàm dnBZfiGVnhớ vdnBZfiGVề mcrtnhà sớm,LcsZTv3b đừngmcrt mcrtcó dnBZfiGVlượn lờdnBZfiGV bêndnBZfiGV mcrtngoài nữa”.

“Vâng ạ”.mcrt LcsZTv3bTắt điệndnBZfiGV thoLcsZTv3bại, tmcrtrong lònLcsZTv3bg dnBZfiGVvẫn thấdnBZfiGVy áyLcsZTv3b náLcsZTv3by kmcrthó chịu.

Tôi nLcsZTv3bhìn dnBZfiGVđồng hồdnBZfiGV, nLcsZTv3bói: mcrt“Làm ơdnBZfiGVn, ndnBZfiGVhanh mcrtlên mộtLcsZTv3b chúdnBZfiGVt! SắpLcsZTv3b mLcsZTv3buộn mấtdnBZfiGV rồi!”

Anh tLcsZTv3ba chdnBZfiGVăm cmcrthú nhìLcsZTv3bn đường,dnBZfiGV nódnBZfiGVi: “CũngLcsZTv3b kdnBZfiGVhông thểLcsZTv3b đâmcrtm dnBZfiGVvào mcrtxe ngưLcsZTv3bời kmcrthác được!”

Đến cơdnBZfiGV quamcrtn vừadnBZfiGV dnBZfiGVkịp mcrt8 giờmcrt LcsZTv3bđúng, tmcrtôi vộiLcsZTv3b mcrtvàng LcsZTv3bchạy đếndnBZfiGV vădnBZfiGVn phòng.

“Túi dnBZfiGVcủa emLcsZTv3b!” ChươngdnBZfiGV NgựLcsZTv3b mcrtchạy thednBZfiGVo mcrtđưa mcrttúi chdnBZfiGVo tdnBZfiGVôi, “TạidnBZfiGV sdnBZfiGVao trênmcrt mặLcsZTv3bt dnBZfiGVvẫn còdnBZfiGVn vdnBZfiGVết nướcdnBZfiGV miLcsZTv3bếng này?”LcsZTv3b LcsZTv3bAnh dùndnBZfiGVg nmcrtgón dnBZfiGVtay laLcsZTv3bu mcrtlau gimcrtúp tôi,LcsZTv3b saLcsZTv3bu mcrtđó đưamcrt túimcrt chLcsZTv3bo tôi.

Tôi dnBZfiGVvơ mcrtlấy địnhdnBZfiGV cLcsZTv3bhạy đLcsZTv3bi, LcsZTv3bthì nhìdnBZfiGVn thấydnBZfiGV LcsZTv3bTiêu mcrtViễn mcrtđứng ndnBZfiGVgay ởdnBZfiGV LcsZTv3bcửa chính.

“Tôi mcrtkhông dnBZfiGVđến mdnBZfiGVuộn, khôngmcrt tdnBZfiGVin mcrtanh nhìndnBZfiGV xemLcsZTv3b!” TLcsZTv3bôi giLcsZTv3bơ mcrtđồng hdnBZfiGVồ cmcrtho TdnBZfiGViêu ViễnLcsZTv3b xem.

“Người vừdnBZfiGVa đLcsZTv3bưa LcsZTv3bem đếndnBZfiGV dnBZfiGVlà aiLcsZTv3b?” dnBZfiGVAnh làmcrtm mặtdnBZfiGV lLcsZTv3bạnh ldnBZfiGVùng hmcrtỏi tôi.

Hóa mcrtra Tổmcrtng giáLcsZTv3bm dnBZfiGVsát đạLcsZTv3bi nhânLcsZTv3b đứngLcsZTv3b đâydnBZfiGV khôngdnBZfiGV phảdnBZfiGVi đdnBZfiGVể kiểmdnBZfiGV dnBZfiGVtra sựmcrt chmcrtuyên cầmcrtn, vậymcrt tLcsZTv3bhì cLcsZTv3bhẳng sợLcsZTv3b anLcsZTv3bh mcrtta mcrtnữa, “mcrtChẳng liênmcrt quadnBZfiGVn mcrtgì đếLcsZTv3bn andnBZfiGVh dnBZfiGVcả!” LcsZTv3bTôi khôngLcsZTv3b ndnBZfiGVhìn LcsZTv3banh, tunLcsZTv3bg tẩymcrt dnBZfiGVđi vào.

“Khả…”

Tôi ngdnBZfiGVhe tiếngmcrt anmcrth gọimcrt, cmcrtũng khôLcsZTv3bng LcsZTv3bquay đầudnBZfiGV lại.mcrt BâLcsZTv3by gimcrtờ làLcsZTv3b gLcsZTv3biờ LcsZTv3blàm vidnBZfiGVệc, khdnBZfiGVông LcsZTv3bnói chuyệndnBZfiGV rLcsZTv3biêng tư

 

3. KhảLcsZTv3b LLcsZTv3bạc, dnBZfiGVcó mcrtnghĩa lmcrtà khảdnBZfiGV ádnBZfiGVi dnBZfiGVvà lạLcsZTv3bc quan

Tôi bậnLcsZTv3b rộndnBZfiGV tổngdnBZfiGV hmcrtợp dữdnBZfiGV liệu,dnBZfiGV cứmcrt bịdnBZfiGV điệmcrtn thLcsZTv3boại nộimcrt tuyLcsZTv3bến mcrtlàm ồndnBZfiGV đếndnBZfiGV nhứcmcrt đầu,mcrt “TiểuLcsZTv3b dnBZfiGVLưu, gmcrtiúp nLcsZTv3bghe điệndnBZfiGV thdnBZfiGVoại cmcrthút LcsZTv3bđi!” Tômcrti khômcrtng nLcsZTv3bgơi tamcrty, đànhLcsZTv3b mcrtphải phmcrtiền đếdnBZfiGVn TLcsZTv3biểu Lưu.

“Tổng gimcrtám mcrtsát mcrtTiêu bLcsZTv3bảo cLcsZTv3bhị đLcsZTv3bến mcrtvăn pmcrthòng củaLcsZTv3b aLcsZTv3bnh ấy!”dnBZfiGV LcsZTv3bTiểu LcsZTv3bLưu thLcsZTv3bật làmcrt nhandnBZfiGVh nhẹdnBZfiGVn, dLcsZTv3bập đLcsZTv3biện thoạiLcsZTv3b xuốngdnBZfiGV đãdnBZfiGV truyềndnBZfiGV đạtmcrt ngay.

Tôi chẳngdnBZfiGV LcsZTv3bđể dnBZfiGVý LcsZTv3bđến lờiLcsZTv3b côLcsZTv3b ấmcrty nóimcrt, mcrttiếp tdnBZfiGVục tổdnBZfiGVng hợpdnBZfiGV phmcrtiếu thốdnBZfiGVng LcsZTv3bkê sốmcrt liệdnBZfiGVu côdnBZfiGVng viLcsZTv3bệc mdnBZfiGVà LcsZTv3btổ trưởLcsZTv3bng gidnBZfiGVao, LcsZTv3bsố LcsZTv3bliệu quáLcsZTv3b phứLcsZTv3bc tạp,mcrt ldnBZfiGVàm LcsZTv3btâm trdnBZfiGVí tdnBZfiGVôi rmcrtối loạn.

Một mcrtlúc đimcrtện thoạiLcsZTv3b LcsZTv3blại LcsZTv3breo, TiểdnBZfiGVu LcsZTv3bLưu ngmcrthe dnBZfiGVrồi nómcrti: mcrt“Tổng dnBZfiGVgiám LcsZTv3bsát TiLcsZTv3bêu bảomcrt cmcrthị nhmcrtanh đếdnBZfiGVn vmcrtăn phòdnBZfiGVng cdnBZfiGVủa adnBZfiGVnh ấy,dnBZfiGV mcrtdữ liLcsZTv3bệu lầnLcsZTv3b trưmcrtớc chịLcsZTv3b tdnBZfiGVổng mcrthợp chLcsZTv3bo anLcsZTv3bh dnBZfiGVấy cóLcsZTv3b chútLcsZTv3b vấndnBZfiGV đề”.

“Được!” TôdnBZfiGVi trLcsZTv3bả lờmcrti mmcrtột tidnBZfiGVếng, vLcsZTv3bẫn ngồimcrt dnBZfiGVì dnBZfiGVkhông nhúcdnBZfiGV nhícmcrth. Dữmcrt liệuLcsZTv3b mcrtcó vấnmcrt LcsZTv3bđề, LcsZTv3banh mcrtnên LcsZTv3btìm tLcsZTv3bổ trưởLcsZTv3bng, dnBZfiGVtôi khôLcsZTv3bng cmcrthịu trádnBZfiGVch nhiệmdnBZfiGV LcsZTv3btrực tiếpdnBZfiGV vớidnBZfiGV tổngmcrt mcrtgiám sát.

Mặc kLcsZTv3bệ tổLcsZTv3bng mcrtgiám sátLcsZTv3b dnBZfiGVTiêu, dnBZfiGVtôi vốmcrtn yếumcrt bódnBZfiGVng dnBZfiGVvía, khdnBZfiGVông chịuLcsZTv3b đmcrtựng đượcdnBZfiGV khmcrti dnBZfiGVphải đLcsZTv3bối diệdnBZfiGVn LcsZTv3bvới bộLcsZTv3b mặtmcrt lạndnBZfiGVh lùndnBZfiGVg dnBZfiGVcủa adnBZfiGVnh tdnBZfiGVa. SádnBZfiGVng nmcrtay, dnBZfiGVanh tmcrta mặtmcrt lạnhmcrt tLcsZTv3banh đmcrtứng ởdnBZfiGV LcsZTv3bcửa gọimcrt tôiLcsZTv3b, mcrtgiống nhLcsZTv3bư dnBZfiGVtôi phạmcrtm lmcrtỗi lầLcsZTv3bm LcsZTv3bgì, mcrtngười hmcrtôm qumcrta đdnBZfiGVi lượdnBZfiGVn LcsZTv3bsiêu thmcrtị vdnBZfiGVới NgdnBZfiGVô dnBZfiGVDuyệt làdnBZfiGV LcsZTv3banh taLcsZTv3b, khLcsZTv3bông phảiLcsZTv3b tôi,dnBZfiGV dnBZfiGVbây dnBZfiGVgiờ LcsZTv3blại LcsZTv3bđến gdnBZfiGVây mcrtsự dnBZfiGVgì LcsZTv3bvới tôdnBZfiGVi chứ?

 Điện thoạiLcsZTv3b lạdnBZfiGVi reLcsZTv3bo, TiểdnBZfiGVu LưuLcsZTv3b cmcrtứ nhìmcrtn tôiLcsZTv3b lắcdnBZfiGV đầu,mcrt “NếuLcsZTv3b màLcsZTv3b đắdnBZfiGVc tộiLcsZTv3b vớiLcsZTv3b tổngLcsZTv3b giámdnBZfiGV sáLcsZTv3bt TiêudnBZfiGV, chịmcrt sẽdnBZfiGV khLcsZTv3bông yênLcsZTv3b LcsZTv3bthân đâu”.

Tôi quydnBZfiGVết địdnBZfiGVnh lấdnBZfiGVy hamcrti cLcsZTv3bục bmcrtông dnBZfiGVnhét vmcrtào tdnBZfiGVai, đúndnBZfiGVg dnBZfiGVlà tôidnBZfiGV đaLcsZTv3bng muốLcsZTv3bn đượcLcsZTv3b yênLcsZTv3b thdnBZfiGVân đây.

Reo đếmcrtn nửdnBZfiGVa ngàymcrt, điệndnBZfiGV thoạimcrt cdnBZfiGVuối cùngmcrt cLcsZTv3bũng nằmLcsZTv3b yênmcrt, tôdnBZfiGVi thdnBZfiGVở phào.

Vừa ngẩnLcsZTv3bg đầu,LcsZTv3b đãdnBZfiGV nhìndnBZfiGV tLcsZTv3bhấy TidnBZfiGVêu VdnBZfiGViễn đdnBZfiGVứng LcsZTv3bở cmcrtửa LcsZTv3bphòng ldnBZfiGVàm dnBZfiGVviệc, mcrtmặt buLcsZTv3bồn rầudnBZfiGV nhìnmcrt tômcrti, LcsZTv3bđôi môidnBZfiGV míLcsZTv3bm lmcrtại thàLcsZTv3bnh mộtLcsZTv3b vệtdnBZfiGV mỏng.

“Điền KhdnBZfiGVả Lạc,mcrt mcrtem dnBZfiGVlại đâyLcsZTv3b chút!”mcrt Giọnmcrtg ndnBZfiGVói dLcsZTv3bịu dàLcsZTv3bng củadnBZfiGV andnBZfiGVh LcsZTv3bdu dươndnBZfiGVg nhưLcsZTv3b tiLcsZTv3bếng đàndnBZfiGV violmcrtincen, LcsZTv3bdụ mcrtdỗ mcrtkhiến tômcrti khômcrtng tựmcrt cLcsZTv3bhủ đưdnBZfiGVợc mdnBZfiGVà mcrtđứng lLcsZTv3bên LcsZTv3bđi LcsZTv3btheo anh.

Đi đượcmcrt mấLcsZTv3by bướcmcrt mớimcrt khdnBZfiGVông khỏdnBZfiGVi mắngdnBZfiGV thầmmcrt dnBZfiGVmình LcsZTv3bvô dmcrtụng, chẳnLcsZTv3bg lẽdnBZfiGV chỉmcrt cầndnBZfiGV LcsZTv3bTiêu Viễnmcrt ngoắcLcsZTv3b tmcrtay, mcrttôi sẽmcrt liềnmcrt mcrtngoan ngodnBZfiGVãn mcrtchạy đếndnBZfiGV sao?

Tiêu ViLcsZTv3bễn đdnBZfiGVi phíLcsZTv3ba trước,dnBZfiGV đểmcrt lạimcrt phímcrta tdnBZfiGVôi dánLcsZTv3bg lưngmcrt cmcrtao thẳLcsZTv3bng củdnBZfiGVa anLcsZTv3bh, tôLcsZTv3bi nhìndnBZfiGV bónLcsZTv3bg lLcsZTv3bưng ấdnBZfiGVy, khôdnBZfiGVng LcsZTv3bthể dừngmcrt bdnBZfiGVước được.

Tiêu Viễnmcrt ơmcrti Tiêmcrtu ViễdnBZfiGVn, adnBZfiGVnh mcrtlà khắcmcrt tLcsZTv3binh dnBZfiGVcủa em.

Văn pLcsZTv3bhòng củLcsZTv3ba TidnBZfiGVêu Vimcrtễn cdnBZfiGVó mmcrtùi hưdnBZfiGVơng homcrta dnBZfiGVhồng nồngLcsZTv3b nàdnBZfiGVn, tôLcsZTv3bi dnBZfiGVhít mạnLcsZTv3bh mộtLcsZTv3b hơdnBZfiGVi, mcrthỏi: “Mùimcrt hươngdnBZfiGV ởLcsZTv3b đâmcrtu thế?”

Tiêu Vmcrtiễn mcrtnhư làdnBZfiGVm LcsZTv3bảo thuậmcrtt lấydnBZfiGV mcrtra dướimcrt bLcsZTv3bàn làmcrtm việcmcrt mộtLcsZTv3b bmcrtó homcrta hdnBZfiGVồng tLcsZTv3bo, nói:mcrt “TLcsZTv3bặng eLcsZTv3bm quàLcsZTv3b LcsZTv3bxin lỗi,LcsZTv3b đừnLcsZTv3bg trmcrtánh dnBZfiGVmặt amcrtnh nữa!”

Nhìn bóLcsZTv3b hdnBZfiGVoa dnBZfiGVto, lộngdnBZfiGV dnBZfiGVlẫy đẫmdnBZfiGV sương,mcrt tmcrtôi khLcsZTv3bông nhLcsZTv3bận, dnBZfiGVmà hỏiLcsZTv3b lạiLcsZTv3b amcrtnh: “Tạmcrti sadnBZfiGVo ldnBZfiGVại LcsZTv3bcần mcrtquà xLcsZTv3bin dnBZfiGVlỗi em?”

Tiêu Vimcrtễn mcrtcười cườiLcsZTv3b ndnBZfiGVgại ngùng,LcsZTv3b “Smcrtáng nadnBZfiGVy tdnBZfiGVhái độmcrt LcsZTv3bcủa anLcsZTv3bh khômcrtng tốt!”

Tôi cốmcrt tìnLcsZTv3bh lmcrtiếc nhmcrtìn anLcsZTv3bh, “ChỉLcsZTv3b cómcrt sánmcrtg mcrtnay thádnBZfiGVi độdnBZfiGV khmcrtông tốtLcsZTv3b tLcsZTv3bhôi sao?”

Anh mcrtdúi hmcrtoa vàdnBZfiGVo mcrttay tôimcrt, “Đúng,LcsZTv3b adnBZfiGVnh lúcLcsZTv3b LcsZTv3bnào tdnBZfiGVhái độdnBZfiGV cũLcsZTv3bng mcrtkhông tmcrtốt, xLcsZTv3bin lLcsZTv3bãnh đmcrtạo tmcrtha thứ,LcsZTv3b đãLcsZTv3b đượLcsZTv3bc chưa?”

Tôi ômmcrt bómcrt mcrthoa LcsZTv3bto, mcrtđưa lLcsZTv3bên nLcsZTv3bgửi, khLcsZTv3bông kmcrtìm được,mcrt hdnBZfiGVắt hmcrtơi dnBZfiGVmột tiếng.

Tiêu VidnBZfiGVễn cườimcrt tôLcsZTv3bi, “NgốcdnBZfiGV tmcrthế, LcsZTv3blàm vdnBZfiGVậy mcrtdễ bịdnBZfiGV ddnBZfiGVị ứngLcsZTv3b vớiLcsZTv3b pLcsZTv3bhấn hoa!”

“Ngốc thmcrtì mcrtlàm saoLcsZTv3b? NgốcLcsZTv3b cdnBZfiGVũng chẳngdnBZfiGV phạdnBZfiGVm pháp”.

“Đúng, eLcsZTv3bm ngốdnBZfiGVc đếnmcrt khácdnBZfiGV dnBZfiGVngười, lạmcrti thànLcsZTv3bh dnBZfiGVưu điểm”.

Tôi nhìmcrtn Tiêumcrt Viễmcrtn ngdnBZfiGVạc nmcrthiên, “NgàdnBZfiGVi tổngdnBZfiGV gLcsZTv3biám sámcrtt, ngàdnBZfiGVi biLcsZTv3bết ăLcsZTv3bn nómcrti tLcsZTv3bừ kLcsZTv3bhi nàdnBZfiGVo vậy?”

Anh kLcsZTv3bhông nhìnmcrt LcsZTv3btôi, dnBZfiGVchỉ LcsZTv3bcúi đầdnBZfiGVu nhìLcsZTv3bn vàdnBZfiGVo mLcsZTv3bặt bmcrtàn sạchmcrt bómcrtng, “…LcsZTv3b TdnBZfiGVừ mcrtkhi aLcsZTv3bnh pdnBZfiGVhát hLcsZTv3biện sắpLcsZTv3b mấtmcrt em!”

Ra dnBZfiGVkhỏi vănLcsZTv3b phònLcsZTv3bg củadnBZfiGV dnBZfiGVTiêu Viễn,dnBZfiGV tdnBZfiGVôi đếndnBZfiGV phòngmcrt giảdnBZfiGVi lamcrto ngồdnBZfiGVi mcrtmột lúcmcrt, mLcsZTv3buốn chdnBZfiGVo cảmmcrt xúcLcsZTv3b củmcrta mìLcsZTv3bnh LcsZTv3bbình tĩLcsZTv3bnh trởdnBZfiGV lại.

Giáo smcrtư ĐdnBZfiGViền lạidnBZfiGV đangLcsZTv3b dnBZfiGVpha tmcrtrà, LcsZTv3btôi nmcrthìn nhìdnBZfiGVn ônLcsZTv3bg gdnBZfiGVật gậmcrtt đầuLcsZTv3b, mcrtông lạimcrt LcsZTv3bkhông vộidnBZfiGV trLcsZTv3bở vLcsZTv3bề làmLcsZTv3b việmcrtc, ngLcsZTv3bồi xuốmcrtng đốdnBZfiGVi diệndnBZfiGV vớidnBZfiGV dnBZfiGVtôi, LcsZTv3b“Tâm trạngdnBZfiGV khôLcsZTv3bng LcsZTv3bvui à?”

Tôi cũngmcrt khôngLcsZTv3b gdnBZfiGViấu diếm,dnBZfiGV miễdnBZfiGVn cưỡngdnBZfiGV nởLcsZTv3b nụdnBZfiGV cười.

“Có phảmcrti LcsZTv3blà liêndnBZfiGV quamcrtn đếnLcsZTv3b tdnBZfiGVhời tLcsZTv3biết không,dnBZfiGV hmcrtôm nLcsZTv3bay ngườidnBZfiGV tâLcsZTv3bm trạLcsZTv3bng khôndnBZfiGVg LcsZTv3bvui kmcrthông cdnBZfiGVhỉ dnBZfiGVcó mìdnBZfiGVnh chdnBZfiGVáu!” ÔnLcsZTv3bg ámcrtm LcsZTv3bchỉ LcsZTv3bTiêu ViLcsZTv3bễn LcsZTv3bsao, gầnmcrt LcsZTv3bđây, hmcrtọ đềuLcsZTv3b lmcrtàm vmcrtiệc cLcsZTv3bùng nhau.

“Chắc là,mcrt cdnBZfiGVó LcsZTv3blẽ, chắcLcsZTv3b cmcrtũng LcsZTv3bcó kLcsZTv3bhả năngLcsZTv3b mcrtnày đdnBZfiGVấy ạ!”LcsZTv3b TôidnBZfiGV dnBZfiGVkhông LcsZTv3bmuốn khôngLcsZTv3b khímcrt LcsZTv3bquá dnBZfiGVnặng nề,mcrt nêndnBZfiGV cốdnBZfiGV gắdnBZfiGVng mởLcsZTv3b miệng.

Ông cườimcrt, hỏmcrti: “Tạimcrt sLcsZTv3bao cháuLcsZTv3b têndnBZfiGV làmcrt Kmcrthả Lạc?”

“Khả lạc,LcsZTv3b mcrtcó nghĩdnBZfiGVa làLcsZTv3b kLcsZTv3bhả ámcrti vdnBZfiGVà dnBZfiGVlạc quaLcsZTv3bn ạ”.mcrt KdnBZfiGVhi tLcsZTv3bôi rdnBZfiGVa đờiLcsZTv3b, Colmcrta LcsZTv3bchưa phLcsZTv3bải ldnBZfiGVà đồdnBZfiGV uốnLcsZTv3bg phổdnBZfiGV bidnBZfiGVến trLcsZTv3bên tLcsZTv3bhế mcrtgiới, LcsZTv3bít dnBZfiGVra mcrtTrung QuLcsZTv3bốc dnBZfiGVvẫn chdnBZfiGVưa cómcrt loạdnBZfiGVi nướcmcrt ngLcsZTv3bọt têmcrtn làmcrt dnBZfiGVKhả lạdnBZfiGVc này.

“Khả áiLcsZTv3b, lLcsZTv3bạc qLcsZTv3buan…”, vịdnBZfiGV LcsZTv3bgiáo sưdnBZfiGV gidnBZfiGVà lẩLcsZTv3bm bẩmdnBZfiGV nóimcrt, dnBZfiGV“Cái tLcsZTv3bên nàydnBZfiGV hadnBZfiGVy, dnBZfiGVhy vọdnBZfiGVng comcrtn ngườimcrt mcrtcháu dnBZfiGVđược mcrtnhư tê”.

“Bác lLcsZTv3bà ngườimcrt mcrtthứ mcrthai nódnBZfiGVi têndnBZfiGV chámcrtu hdnBZfiGVay đấy”.mcrt NgưdnBZfiGVời thứdnBZfiGV LcsZTv3bnhất dnBZfiGVnói dnBZfiGVnhư vậdnBZfiGVy tấtdnBZfiGV nhiênmcrt mcrtlà mẹdnBZfiGV tôLcsZTv3bi rồi.

“Ồ?”

“Bác LcsZTv3bkhông nómcrti Kmcrthả LạcdnBZfiGV làLcsZTv3b nưLcsZTv3bớc uốnLcsZTv3bg LcsZTv3bcó ga”dnBZfiGV. TôidnBZfiGV nhmcrtún LcsZTv3bvai, cườidnBZfiGV vớdnBZfiGVi ông.

Buổi tdnBZfiGVối vềLcsZTv3b nhàdnBZfiGV, mcrtngồi dnBZfiGVxem mcrtphim dLcsZTv3bài tậdnBZfiGVp lúcLcsZTv3b LcsZTv3b8 giờLcsZTv3b vớLcsZTv3bi mẹ.

Biết mcrtmẹ vẫnmcrt dnBZfiGVcòn giậndnBZfiGV tmcrtôi, nêdnBZfiGVn tôimcrt khôngdnBZfiGV dámdnBZfiGV nóidnBZfiGV năLcsZTv3bng gdnBZfiGVì, chămmcrt chmcrtú ngdnBZfiGVồi LcsZTv3bđợi mcrtmẹ dnBZfiGVphê bình.

Thấy dnBZfiGVtôi ngLcsZTv3báp liêndnBZfiGV tụcmcrt, mẹLcsZTv3b cóLcsZTv3b vẻmcrt khôngmcrt đdnBZfiGVành ldnBZfiGVòng nmcrtói: “MệtLcsZTv3b dnBZfiGVthì dnBZfiGVđi dnBZfiGVngủ đi”.

“Không mệdnBZfiGVt, khmcrtông mệt”dnBZfiGV CốdnBZfiGV lấymcrt tinmcrth thdnBZfiGVần, tiếpdnBZfiGV tmcrtục ngồLcsZTv3bi đmcrtếm thdnBZfiGVời gLcsZTv3bian vLcsZTv3bới mẹ.

Ti vdnBZfiGVi chLcsZTv3bèn chưmcrtơng tdnBZfiGVrình qdnBZfiGVuảng cdnBZfiGVáo, điềudnBZfiGV dnBZfiGVnày lmcrtàm cmcrtho ngườimcrt mcrtta cựcmcrt mcrtkỳ thLcsZTv3bấy pLcsZTv3bhản cảm,mcrt mộtdnBZfiGV nhómmcrt ngdnBZfiGVười vừaLcsZTv3b nmcrthảy vừaLcsZTv3b hát,dnBZfiGV “dnBZfiGVTết mcrtnăm LcsZTv3bnay khôngmcrt dnBZfiGVnhận quà…”LcsZTv3b đúdnBZfiGVng làdnBZfiGV LcsZTv3bchẳng dnBZfiGVra lLcsZTv3bàm LcsZTv3bsao! ẢLcsZTv3bnh dnBZfiGVhưởng nghiêmcrtm trmcrtọng đLcsZTv3bến việcLcsZTv3b nghmcrte nmcrthìn củadnBZfiGV todnBZfiGVàn dâdnBZfiGVn. TLcsZTv3bôi thậtmcrt khôdnBZfiGVng himcrtểu cáLcsZTv3bc LcsZTv3bcơ qumcrtan phdnBZfiGVê chuẩnmcrt nhmcrtư tLcsZTv3bhế nàLcsZTv3bo, cdnBZfiGVái kiểumcrt quảdnBZfiGVng mcrtcáo vớmcrt vẩLcsZTv3bn nhưmcrt tLcsZTv3bhế nàLcsZTv3by dnBZfiGVcũng đượLcsZTv3bc ldnBZfiGVên mcrtti viLcsZTv3b. CLcsZTv3bác qLcsZTv3buảng cámcrto khdnBZfiGVác tLcsZTv3bhì mấtdnBZfiGV tLcsZTv3biề, quảngdnBZfiGV cdnBZfiGVáo nàmcrty thmcrtì mmcrtất mạng.

Mẹ tLcsZTv3bôi mcrtcũng cdnBZfiGVảm tmcrthấy điếcLcsZTv3b tdnBZfiGVai, tắmcrtt mcrtti dnBZfiGVvi LcsZTv3bđi, đemcrto kíndnBZfiGVh lãodnBZfiGV LcsZTv3bnên dnBZfiGVđọc báo.

“Mẹ đừLcsZTv3bng xeLcsZTv3bm dnBZfiGVnữa, nghỉdnBZfiGV ngơidnBZfiGV sớmdnBZfiGV đdnBZfiGVi mcrtthôi! MắtdnBZfiGV mcrtđã khômcrtng tốtdnBZfiGV rồiLcsZTv3b còmcrtn LcsZTv3bcứ tLcsZTv3bhích đọcdnBZfiGV chữmcrt nhLcsZTv3bỏ!” TdnBZfiGVôi khôngdnBZfiGV biLcsZTv3bết mLcsZTv3bình dnBZfiGVtừ lúdnBZfiGVc dnBZfiGVnào cũngmcrt họmcrtc mdnBZfiGVẹ cáLcsZTv3bi tínmcrth càuLcsZTv3b nhàumcrt nhữdnBZfiGVng chmcrtuyện vdnBZfiGVụn vặt.

“Mẹ đâumcrt giốndnBZfiGVg mcrtcon đưmcrtợc, dnBZfiGVnằm mcrtxuống LcsZTv3blà ngủ.LcsZTv3b NhiềLcsZTv3bu tuổidnBZfiGV rmcrtồi, ngủdnBZfiGV íLcsZTv3bt, ngmcrtủ kmcrthông được!”dnBZfiGV MẹLcsZTv3b tmcrtôi chLcsZTv3bậm rLcsZTv3bãi nói.

“Con nóiLcsZTv3b chumcrtyện dnBZfiGVvới mẹ”mcrt. TôdnBZfiGVi mcrtsán lạimcrt LcsZTv3bbên mLcsZTv3bẹ, mcrtnũng nịudnBZfiGV. NgàydnBZfiGV bé,dnBZfiGV tôidnBZfiGV thíchLcsZTv3b đượcmcrt sàdnBZfiGV vàmcrto ldnBZfiGVòng mẹ,mcrt thLcsZTv3bật lLcsZTv3bà thích.

Mẹ rốmcrtt cuộcmcrt cũdnBZfiGVng bỏmcrt bLcsZTv3báo dnBZfiGVxuống, “Thôimcrt đượLcsZTv3bc, mdnBZfiGVẹ cdnBZfiGVũng đdnBZfiGVang mLcsZTv3buốn mcrtnói chmcrtuyện vớmcrti dnBZfiGVcon. TốidnBZfiGV dnBZfiGVqua LcsZTv3bcon LcsZTv3bkhông dnBZfiGVvề, đmcrti mcrtđâu vậy?LcsZTv3b” Tôimcrt biếtdnBZfiGV ngamcrty mẹdnBZfiGV sẽdnBZfiGV hỏidnBZfiGV câudnBZfiGV hmcrtỏi LcsZTv3bnày mà.

“Tụ tậpdnBZfiGV mcrtvới bạndnBZfiGV dnBZfiGVbè, dnBZfiGVnghịch LcsZTv3bphá cảdnBZfiGV đêmdnBZfiGV!” dnBZfiGVTôi đmcrtành phmcrtải nóiLcsZTv3b dối.

Xin thmcrtượng đếLcsZTv3b tLcsZTv3bha LcsZTv3blỗi chdnBZfiGVo tLcsZTv3bôi, ndnBZfiGVếu đểdnBZfiGV mmcrtẹ tôimcrt biếtdnBZfiGV dnBZfiGVtôi uốLcsZTv3bng rượumcrt smcrtay, lmcrtại qumcrta đdnBZfiGVêm tLcsZTv3brong nhdnBZfiGVà mộmcrtt ngườLcsZTv3bi LcsZTv3bđàn ôngLcsZTv3b đmcrtộc thdnBZfiGVân, chắcLcsZTv3b mdnBZfiGVẹ dnBZfiGVsẽ tLcsZTv3buyệt LcsZTv3btình mcrtmẹ LcsZTv3bcon LcsZTv3bvới tôimcrt mất.

Mẹ thdnBZfiGVở dàidnBZfiGV, “Saomcrt cmcrton chmcrtẳng lmcrtúc nàodnBZfiGV đdnBZfiGVể mẹLcsZTv3b đượmcrtc yênLcsZTv3b tmcrtâm vậy!”

Tôi ngLcsZTv3boan ngLcsZTv3boãn nhậndnBZfiGV lỗdnBZfiGVi, thdnBZfiGVành thdnBZfiGVật đểmcrt đượcLcsZTv3b khdnBZfiGVoan hồng.

“Khả LcsZTv3bKhả àLcsZTv3b, codnBZfiGVn cũngdnBZfiGV khôngmcrt còndnBZfiGV nhỏdnBZfiGV nữa,dnBZfiGV cóLcsZTv3b LcsZTv3bphải làLcsZTv3b cdnBZfiGVon cũnLcsZTv3bg LcsZTv3bnên tìmmcrt mộtmcrt ngLcsZTv3bười bạmcrtn trLcsZTv3bai LcsZTv3bcho mcrtổn địnhmcrt LcsZTv3bđi khôngdnBZfiGV? Đmcrtể mdnBZfiGVẹ đỡmcrt phdnBZfiGVải bLcsZTv3bận tâdnBZfiGVm mãiLcsZTv3b!” LcsZTv3bMẹ LcsZTv3btôi nómcrti LcsZTv3bvẻ sdnBZfiGVuy tư.

Bạn tdnBZfiGVrai đâuLcsZTv3b phảimcrt cứdnBZfiGV nómcrti dnBZfiGVtìm làLcsZTv3b tdnBZfiGVìm đdnBZfiGVược đâLcsZTv3bu? CứLcsZTv3b nmcrthư mcrtlà đdnBZfiGVã đượmcrtc đặmcrtt dnBZfiGVsẵn ởmcrt dnBZfiGVđâu đómcrt dnBZfiGVđợi tôimcrt đếnLcsZTv3b mcrtnhặt vLcsZTv3bề vậy.

Mẹ tôdnBZfiGVi mcrtđúng làdnBZfiGV ngườdnBZfiGVi hdnBZfiGVay mcrtsốt dnBZfiGVruột. LcsZTv3bTôi dnBZfiGVcười cười,mcrt mcrttự nhiêndnBZfiGV lạiLcsZTv3b nmcrthớ đếnmcrt TidnBZfiGVêu Viễn,LcsZTv3b nhớmcrt đếnLcsZTv3b dnBZfiGVđôi mắdnBZfiGVt LcsZTv3bsáng ldnBZfiGVấp lLcsZTv3bánh củdnBZfiGVa aLcsZTv3bnh, nhớdnBZfiGV đếnmcrt bómcrt hoLcsZTv3ba hồngdnBZfiGV aLcsZTv3bnh tặngLcsZTv3b hLcsZTv3bôm nay.

Có phảidnBZfiGV anLcsZTv3bh cũmcrtng lmcrto dnBZfiGVsợ, sLcsZTv3bợ cLcsZTv3bhúng dnBZfiGVtôi cuốiLcsZTv3b cùngmcrt khmcrtông tdnBZfiGVhể đếnmcrt đượcmcrt vmcrtới ndnBZfiGVhau? NdnBZfiGVgược lạmcrti, hànhLcsZTv3b độnmcrtg lmcrto lắmcrtng củLcsZTv3ba anLcsZTv3bh lạimcrt lLcsZTv3bàm chLcsZTv3bo tômcrti thấdnBZfiGVy ymcrtên tmcrtâm, vậyLcsZTv3b làdnBZfiGV LcsZTv3banh vẫnmcrt cdnBZfiGVòn cmcrtó chútmcrt mcrtđể dnBZfiGVý đếnLcsZTv3b tLcsZTv3bôi cmcrthăng? mcrtTôi LcsZTv3bcó thểLcsZTv3b nLcsZTv3bào codnBZfiGVi đómcrt lLcsZTv3bà hànmcrth độndnBZfiGVg aLcsZTv3bnh vmcrtẫn yLcsZTv3bêu tôdnBZfiGVi gdnBZfiGViống nhLcsZTv3bư mcrttôi ydnBZfiGVêu amcrtnh đượcmcrt không?

“Mẹ cLcsZTv3bòn nhớdnBZfiGV hồdnBZfiGVi đạdnBZfiGVi dnBZfiGVhọc cmcrton cLcsZTv3bó mộmcrtt ndnBZfiGVgười LcsZTv3bbạn tmcrtên TiêuLcsZTv3b VidnBZfiGVễn không?mcrt” LcsZTv3bTôi ngướLcsZTv3bc đầudnBZfiGV lêdnBZfiGVn, tdnBZfiGVâm hồLcsZTv3bn mcrtbay bổLcsZTv3bng thmcrtật xa.

Mẹ độLcsZTv3bt LcsZTv3bnhiên LcsZTv3bngừng lmcrtại, rấtmcrt mcrtlâu sadnBZfiGVu, dnBZfiGVhình nmcrthư nmcrthớ mcrtra LcsZTv3bđiều gdnBZfiGVì, “Nhmcrtớ! Mùmcrta hèdnBZfiGV nămcrtm đóLcsZTv3b cmcrton sốLcsZTv3bt caLcsZTv3bo, dnBZfiGVlên đếdnBZfiGVn mcrt40 độmcrt liền,mcrt trmcrtong lmcrtúc mcrtmê mamcrtn bấtLcsZTv3b tỉnhLcsZTv3b tmcrtoàn lảmmcrt nhảmLcsZTv3b LcsZTv3bcái têndnBZfiGV nàdnBZfiGVy. mcrtSau đmcrtó, mẹdnBZfiGV hỏidnBZfiGV LcsZTv3bgiáo dnBZfiGVviên vmcrtà bạndnBZfiGV họmcrtc củmcrta coLcsZTv3bn, mớiLcsZTv3b biếtmcrt cậuLcsZTv3b tdnBZfiGVa xuấtdnBZfiGV ndnBZfiGVgoại rồi”.

Tôi mcrttròn mmcrtắt nhìnLcsZTv3b mdnBZfiGVẹ, “Mẹmcrt LcsZTv3bcòn biếtLcsZTv3b gLcsZTv3bì nữa?”

“Một gdnBZfiGViáo viênmcrt cLcsZTv3bủa bọndnBZfiGV LcsZTv3bcon cdnBZfiGVho mẹmcrt LcsZTv3bsố điệLcsZTv3bn thoLcsZTv3bại nhmcrtà cậdnBZfiGVu ấy.LcsZTv3b MẹLcsZTv3b dnBZfiGVvốn địnhLcsZTv3b mcrthỏi bLcsZTv3bố mdnBZfiGVẹ cậLcsZTv3bu tdnBZfiGVa cácdnBZfiGVh liêmcrtn lạcdnBZfiGV dnBZfiGVbên nướcmcrt dnBZfiGVngoài, mcrtmẹ cậumcrt ấmcrty lạidnBZfiGV nmcrtói mcrtvới mLcsZTv3bẹ rằng,mcrt giLcsZTv3ba đìnhLcsZTv3b họLcsZTv3b vdnBZfiGVốn khônLcsZTv3bg đồLcsZTv3bng LcsZTv3bý cậuLcsZTv3b ấLcsZTv3by vLcsZTv3bà cdnBZfiGVon đếnmcrt vmcrtới nhau”LcsZTv3b. LcsZTv3bMẹ tôdnBZfiGVi bìnhLcsZTv3b thảLcsZTv3bn mcrtthuật lạimcrt, tmcrtrong gimcrtọng ndnBZfiGVói tmcrtoát lêmcrtn sdnBZfiGVự dnBZfiGVbi thường.

“Dù gìLcsZTv3b cậuLcsZTv3b ấydnBZfiGV LcsZTv3bcũng mcrtđã xuấtmcrt ngdnBZfiGVoại rồimcrt, chứngdnBZfiGV tỏdnBZfiGV tráiLcsZTv3b dnBZfiGVtim mcrtcủa LcsZTv3bcậu ấydnBZfiGV cũmcrtng đặtLcsZTv3b ởLcsZTv3b nơLcsZTv3bi mcrtrất cadnBZfiGVo, smcrtẽ dnBZfiGVkhông vìdnBZfiGV mcrtcon mcrtmà tLcsZTv3bừ LcsZTv3bbỏ tidnBZfiGVền đồdnBZfiGV cLcsZTv3bủa mmcrtình, ngườimcrt nLcsZTv3bhư vLcsZTv3bậy mcrtkhông lLcsZTv3bà chỗmcrt dựamcrt cảmcrt đờidnBZfiGV được…”

“Về samcrtu, cậLcsZTv3bu ấmcrty gọidnBZfiGV đdnBZfiGViện thoạLcsZTv3bi đếnLcsZTv3b dnBZfiGVnhà mìnhLcsZTv3b mấydnBZfiGV lầnLcsZTv3b, mẹLcsZTv3b dnBZfiGVđều nmcrtói làmcrt coLcsZTv3bn khôngLcsZTv3b dnBZfiGVcó nmcrthà. VềLcsZTv3b sadnBZfiGVu mcrtnữa, nhdnBZfiGVà mcrtmình đổimcrt sốdnBZfiGV điLcsZTv3bện thoạiLcsZTv3b mới…”

Thì rdnBZfiGVa gmcrtiữa dnBZfiGVtôi vmcrtà TLcsZTv3biêu Vmcrtiễn cmcrtòn LcsZTv3bcó LcsZTv3bmột qmcrtuãng trắdnBZfiGVc trLcsZTv3bở LcsZTv3bnhư vậyLcsZTv3b màLcsZTv3b mcrttôi chdnBZfiGVưa từngLcsZTv3b biết!

“Mẹ!” TdnBZfiGVôi vmcrtội ômmcrt lấdnBZfiGVy mẹmcrt, nằLcsZTv3bm mcrttrong vLcsZTv3bòng tamcrty mẹ,dnBZfiGV LcsZTv3blau nướcdnBZfiGV mắt.

“Khả mcrtKhả”. LcsZTv3bMẹ mcrtvỗ nhẹLcsZTv3b lưndnBZfiGVg LcsZTv3btôi, “ĐiLcsZTv3b ngủLcsZTv3b đi”.

“Không, hdnBZfiGVôm nadnBZfiGVy codnBZfiGVn ngủmcrt mcrtvới LcsZTv3bmẹ”. Tômcrti lườLcsZTv3bi biếngLcsZTv3b khôngmcrt cmcrthịu dnBZfiGVra khỏiLcsZTv3b lòmcrtng mẹ.

Tôi dnBZfiGVsợ bLcsZTv3buổi tdnBZfiGVối ngủdnBZfiGV mộLcsZTv3bt LcsZTv3bmình, ndnBZfiGVhư vậy,mcrt LcsZTv3bkhi mmcrtơ LcsZTv3bthấy TiêudnBZfiGV VLcsZTv3biễn, tdnBZfiGVôi sẽmcrt cảmdnBZfiGV thấydnBZfiGV rấdnBZfiGVt cdnBZfiGVô đơn.

Mỗi nmcrtgày điLcsZTv3b làdnBZfiGVm, tôLcsZTv3bi đmcrtều cốmcrt ýmcrt LcsZTv3btránh TdnBZfiGViêu Viễn,LcsZTv3b cmcrtố gLcsZTv3bắng dnBZfiGVtránh càLcsZTv3bng dnBZfiGVxa cànmcrtg tốt,LcsZTv3b LcsZTv3banh khônmcrtg còndnBZfiGV lmcrtà chàndnBZfiGVg tramcrti trẻdnBZfiGV LcsZTv3bmà tôLcsZTv3bi từmcrtng biếtLcsZTv3b nữa.

Tiêu ViễnLcsZTv3b củadnBZfiGV himcrtện LcsZTv3btại, dnBZfiGVtoàn thânmcrt toátmcrt lêndnBZfiGV sứcmcrt qLcsZTv3buyến rmcrtũ củaLcsZTv3b mộdnBZfiGVt nmcrtgười mcrtđàn ômcrtng trưLcsZTv3bởng tmcrthành, dnBZfiGVkhí pdnBZfiGVhách mạdnBZfiGVnh dnBZfiGVmẽ lộdnBZfiGV mcrtra mộtmcrt cLcsZTv3bách tựmcrt nhiênmcrt dnBZfiGVthu hútdnBZfiGV dnBZfiGVmọi LcsZTv3bngười chdnBZfiGVú ý.

Một ngưLcsZTv3bời đàmcrtn ôngmcrt ưudnBZfiGV mcrttú LcsZTv3bnhư vậydnBZfiGV, tmcrtại smcrtao lúLcsZTv3bc đầumcrt lạmcrti thíchLcsZTv3b mộtmcrt LcsZTv3bđứa đLcsZTv3bầu mcrtóc dnBZfiGVbã đậudnBZfiGV mcrtnhư LcsZTv3btôi chứ?

Một hôLcsZTv3bm, lớmcrtp trưmcrtởng ChươngdnBZfiGV Smcrtính kiếmmcrt đượLcsZTv3bc hLcsZTv3bai chiLcsZTv3bếc mcrtvé bdnBZfiGViểu diễLcsZTv3bn dnBZfiGVca nhạcLcsZTv3b cmcrtủa mcrtLưu ĐLcsZTv3bức HoLcsZTv3ba, maLcsZTv3bng đếnmcrt LcsZTv3bcho tôimcrt dnBZfiGVnhư LcsZTv3bvật hiếndnBZfiGV tdnBZfiGVế, “Thếmcrt nàomcrt? BLcsZTv3buổi biểLcsZTv3bu LcsZTv3bdiễn dnBZfiGVcủa mcrtthần tượngLcsZTv3b cLcsZTv3bủa cậLcsZTv3bu đấy”.

“Thật dnBZfiGVkhông hdnBZfiGVổ daLcsZTv3bnh cậuLcsZTv3b làdnBZfiGV lớpdnBZfiGV trưởng,dnBZfiGV dnBZfiGVđúng lLcsZTv3bà qumcrtá mcrtvĩ đại”.

“Vậy LcsZTv3bcuối tuầmcrtn mìnhmcrt đưLcsZTv3ba cậLcsZTv3bu đimcrt xLcsZTv3bem ndnBZfiGVhé?” Chươngmcrt SLcsZTv3bính dnBZfiGVđề nghị.

“Không cần,dnBZfiGV đLcsZTv3bể mẹmcrt mdnBZfiGVình đưdnBZfiGVa mdnBZfiGVình đLcsZTv3bi!” Tôimcrt biếtLcsZTv3b Chmcrtương mcrtSính LcsZTv3bkhông tmcrthích LLcsZTv3bưu ĐứLcsZTv3bc HodnBZfiGVa lắmdnBZfiGV, hồiLcsZTv3b dnBZfiGVhọc đạmcrti hmcrtọc, mỗiLcsZTv3b mcrtlần dnBZfiGVtôi LcsZTv3bnghe LưuLcsZTv3b Đmcrtức HoLcsZTv3ba hát,dnBZfiGV dnBZfiGVcậu ấdnBZfiGVy vdnBZfiGVà TLcsZTv3biêu ViễLcsZTv3bn đềmcrtu mcrtkhịt mũimcrt mcrtchê bai.

“Người gidnBZfiGVà họmcrt khômcrtng mcrtthích cámcrtc ngLcsZTv3bôi samcrto cdnBZfiGVa nhạcdnBZfiGV ĐdnBZfiGVài Loamcrtn, HồdnBZfiGVng KôngLcsZTv3b thếLcsZTv3b nmcrtày đâumcrt, LcsZTv3bđi cũmcrtng gLcsZTv3biống hànhmcrt tộLcsZTv3bi. dnBZfiGVThôi mcrtthì mìmcrtnh mcrtđi mcrtchịu tộiLcsZTv3b thaLcsZTv3by mcrtcho LcsZTv3bbậc caLcsZTv3bo ndnBZfiGViên mcrtđỡ khổ”.dnBZfiGV Chưmcrtơng mcrtSính dnBZfiGVtỏ rLcsZTv3ba LcsZTv3brất hdnBZfiGViểu dnBZfiGVtâm lýmcrt ngườimcrt khác.

“Ha hmcrta, mẹLcsZTv3b LcsZTv3bmình LcsZTv3bmà ngdnBZfiGVhe cLcsZTv3bậu nmcrtói vLcsZTv3bậy lạLcsZTv3bi cuốnLcsZTv3bg lênmcrt đấy”.

“Sao thế?”

“Mẹ tớdnBZfiGV còndnBZfiGV mmcrtê LưudnBZfiGV ĐứcLcsZTv3b LcsZTv3bHoa hơndnBZfiGV mcrttớ ấyLcsZTv3b chứ”.

“Trời, mcrttại saLcsZTv3bo lạidnBZfiGV dnBZfiGVcó bmcrtà giLcsZTv3bà nLcsZTv3bhư vậLcsZTv3by chứ?”

“Mẹ mìmcrtnh vLcsZTv3bẫn dnBZfiGVchưa giàdnBZfiGV đâu”LcsZTv3b. TLcsZTv3bôi phảmcrtn mcrtbác, “VậydnBZfiGV tLcsZTv3bhì, đLcsZTv3bể lầnmcrt LcsZTv3bsau LcsZTv3bmình mờiLcsZTv3b cậudnBZfiGV xdnBZfiGVem bónLcsZTv3bg LcsZTv3brổ ởmcrt mcrtsân vmcrtận độngdnBZfiGV nhé”.

 

4. Tmcrtôi smcrtợ LcsZTv3banh dnBZfiGVbán ngưdnBZfiGVời nướLcsZTv3bc ngoàdnBZfiGVi mất 

Hôm tmcrthứ sámcrtu, tổdnBZfiGV trdnBZfiGVưởng dẫnmcrt tổngdnBZfiGV giádnBZfiGVm sátLcsZTv3b kỹdnBZfiGV tmcrthuật LcsZTv3bvà phdnBZfiGVó tổnmcrtg gdnBZfiGViám sádnBZfiGVt kmcrtỹ thuậtmcrt đếnmcrt tmcrthị dnBZfiGVsát cámcrtc LcsZTv3bphòng ban.

Từ mcrtxa đãmcrt dnBZfiGVnhìn thấdnBZfiGVy TidnBZfiGVêu ViễdnBZfiGVn, mcrttôi mcrtvội LcsZTv3bvàng cúmcrti đdnBZfiGVầu xuốngLcsZTv3b giảmcrt vờLcsZTv3b đangLcsZTv3b dnBZfiGVphoto tàmcrti liệu.mcrt LcsZTv3bTôi cúiLcsZTv3b mỏLcsZTv3bi cổLcsZTv3b lmcrtắm rdnBZfiGVồi mcrtmà LcsZTv3bhọ vẫndnBZfiGV mcrtchưa điLcsZTv3b khỏmcrti, LcsZTv3bđã thếmcrt cLcsZTv3bòn tiLcsZTv3bến lạiLcsZTv3b LcsZTv3bphía tôi.

Tổ trưởngmcrt cdnBZfiGVười hLcsZTv3ba hmcrtả nmcrtói: “NàdnBZfiGVy, TiểuLcsZTv3b mcrtKhả LcsZTv3bà, cdnBZfiGVây dnBZfiGVlô hộiLcsZTv3b củaLcsZTv3b cômcrt lớndnBZfiGV đẹmcrtp quá!”

Ông khôngLcsZTv3b cóLcsZTv3b dnBZfiGVviệc gLcsZTv3bì mcrtthì nhmcrtanh LcsZTv3bđi đidnBZfiGV, nmcrtgắm ldnBZfiGVô hLcsZTv3bội củadnBZfiGV tôimcrt mcrtlàm gìLcsZTv3b chứ?

“Đúng thLcsZTv3bế, dnBZfiGVmua cdnBZfiGVùng mộLcsZTv3bt lúLcsZTv3bc mdnBZfiGVà cmcrtây củamcrt mcrttôi khôngLcsZTv3b dnBZfiGVlớn mcrtđẹp bằmcrtng câLcsZTv3by củdnBZfiGVa Tiểumcrt Khả”.mcrt dnBZfiGVTiểu mcrtLưu cũngLcsZTv3b pLcsZTv3bhụ họamcrt theo.

“Nuôi LcsZTv3bthế nàdnBZfiGVo đấLcsZTv3by? GiớiLcsZTv3b thiệumcrt mdnBZfiGVột chútmcrt kiLcsZTv3bnh nLcsZTv3bghiệm đidnBZfiGV!” TLcsZTv3bổ trưLcsZTv3bởng đdnBZfiGVến LcsZTv3btrước mặtmcrt, mcrtvỗ mcrtvai tôi,LcsZTv3b lmcrtàm dnBZfiGVnhư mốiLcsZTv3b qLcsZTv3buan hdnBZfiGVệ LcsZTv3bcủa chLcsZTv3búng tômcrti dnBZfiGVgắn bdnBZfiGVó lắm.

“Ha LcsZTv3bha, cómcrt kdnBZfiGVinh ngLcsZTv3bhiệm gìdnBZfiGV LcsZTv3bđâu?” dnBZfiGVMỗi ngàmcrty tôdnBZfiGVi uốnmcrtg LcsZTv3bsữa cLcsZTv3bòn tmcrthừa ngdnBZfiGVại đổ,mcrt đềudnBZfiGV tLcsZTv3bưới vàoLcsZTv3b chdnBZfiGVậu câydnBZfiGV mà.

“Lại còdnBZfiGVn giữLcsZTv3b dnBZfiGVbí mậmcrtt vdnBZfiGVới tdnBZfiGVôi nữamcrt à?”

Tất nhiêmcrtn làdnBZfiGV pLcsZTv3bhải bảomcrt mậtdnBZfiGV LcsZTv3brồi, nếuLcsZTv3b khôngmcrt láLcsZTv3bt nữaLcsZTv3b tôimcrt lạLcsZTv3bi bịmcrt phdnBZfiGVê bình.

 Phó tLcsZTv3bổng giámcrtm sLcsZTv3bát LcsZTv3bNgô DdnBZfiGVuyệt tmcrthấy khdnBZfiGVông khdnBZfiGVí trầmLcsZTv3b lắng,LcsZTv3b bènLcsZTv3b nói:mcrt “TiLcsZTv3bểu Kmcrthả, mcrtcô gầnLcsZTv3b đmcrtây cmcrtó gLcsZTv3biảm bLcsZTv3béo khôngLcsZTv3b, cdnBZfiGVảm thấymcrt gLcsZTv3bầy dnBZfiGVđi dnBZfiGVnhiều đấy”.

Một nhómcrtm ngườimcrt vdnBZfiGVây lấyLcsZTv3b mcrttôi LcsZTv3bhỏi nọLcsZTv3b mcrthỏi LcsZTv3bkia, mcrtkhiến tôiLcsZTv3b mcrtthấy kLcsZTv3bhông tLcsZTv3bự nhiên.

“Xin lỗdnBZfiGVi cádnBZfiGVc LcsZTv3bvị, LcsZTv3btôi phmcrtải LcsZTv3bvào nhàdnBZfiGV vệdnBZfiGV sidnBZfiGVnh mộtLcsZTv3b chúdnBZfiGVt”. TôdnBZfiGVi vLcsZTv3bội vàngLcsZTv3b tìmdnBZfiGV LcsZTv3bcớ thomcrtát thân.

Khi ngmcrtang LcsZTv3bqua LcsZTv3bbên TidnBZfiGVêu dnBZfiGVViễn, mcrtanh liếmcrtc nhìnLcsZTv3b tôLcsZTv3bi, nódnBZfiGVi: “Emmcrt vẫnLcsZTv3b quLcsZTv3ben lẩnmcrt trốn”.

Tiếng nóiLcsZTv3b qLcsZTv3buá LcsZTv3bnhỏ, nhỏdnBZfiGV đếnLcsZTv3b độmcrt chỉmcrt đủdnBZfiGV chmcrto mộtdnBZfiGV dnBZfiGVmình tmcrtôi mcrtnghe thấy.

Hết gimcrtờ làLcsZTv3bm, bỗLcsZTv3bng nhiênmcrt trờimcrt mcrtnổi gdnBZfiGVió, bmcrtụi mcrtdày đặcmcrt LcsZTv3bthổi mùmcrt mịtmcrt, làmmcrt ngườimcrt tdnBZfiGVa khôndnBZfiGVg thởdnBZfiGV nổi,LcsZTv3b chỉmcrt cdnBZfiGVó thmcrtể mcrtbắt xdnBZfiGVe vềdnBZfiGV nhà.

Có LcsZTv3blẽ tạimcrt thdnBZfiGVời tiếdnBZfiGVt LcsZTv3bkhông mcrttốt nêmcrtn dnBZfiGVrất ítmcrt taxmcrti trêLcsZTv3bn đường,dnBZfiGV tmcrthỉnh thoảngmcrt LcsZTv3bmới dnBZfiGVcó mmcrtột xLcsZTv3be LcsZTv3bchạy quadnBZfiGV, thìdnBZfiGV bênLcsZTv3b trondnBZfiGVg đãmcrt mcrtcó ngườimcrt LcsZTv3bngồi rồi.

Người đứngLcsZTv3b bêmcrtn đưmcrtờng rấLcsZTv3bt đông,mcrt cmcrtũng đềLcsZTv3bu kdnBZfiGVhông bắdnBZfiGVt đLcsZTv3bược xdnBZfiGVe. LònLcsZTv3bg tôimcrt LcsZTv3bchán nảdnBZfiGVn, dnBZfiGVcúi đầmcrtu đmcrtếm cmcrtác dnBZfiGVô gạLcsZTv3bch mcrtdưới đất.

Một chiếcLcsZTv3b LcsZTv3bxe mdnBZfiGVàu xandnBZfiGVh nLcsZTv3bgọc đỗdnBZfiGV bLcsZTv3bên cạnhmcrt tômcrti, dnBZfiGVrồi ngdnBZfiGVhe thấydnBZfiGV tiếngdnBZfiGV cLcsZTv3bủa TiêLcsZTv3bu VLcsZTv3biễn, “LêndnBZfiGV dnBZfiGVxe đdnBZfiGVi! LcsZTv3bAnh đưamcrt emcrtm về!”

Tôi mcrtlắc đầumcrt, “KhôngLcsZTv3b cầnLcsZTv3b đâu,mcrt amcrtnh cũnmcrtg LcsZTv3bkhông thdnBZfiGVuận đường”.

“Thời tiếtdnBZfiGV xấdnBZfiGVu tmcrthế LcsZTv3bnày, emcrtm kLcsZTv3bhông bắLcsZTv3bt dnBZfiGVđược mcrtxe đâu.mcrt LcsZTv3bMau lêLcsZTv3bn LcsZTv3bxe đi”.

Tôi nhdnBZfiGVìn bầumcrt trờmcrti xámdnBZfiGV xịt,dnBZfiGV mcrtdo dựmcrt mộdnBZfiGVt dnBZfiGVchút, đànhdnBZfiGV mcrtlên mcrtxe củadnBZfiGV TiLcsZTv3bêu Viễn.

Ra đếnLcsZTv3b lànLcsZTv3b đườngLcsZTv3b đLcsZTv3bôi, bdnBZfiGVắt đầudnBZfiGV tắmcrtc LcsZTv3bđường, TiLcsZTv3bêu ViễnLcsZTv3b giảmLcsZTv3b tốcmcrt đmcrtộ chậmdnBZfiGV lại.

“Phía dnBZfiGVtrước cmcrtó cửaLcsZTv3b hmcrtàng LcsZTv3băn củLcsZTv3ba TứdnBZfiGV XuydnBZfiGVên mcrtđược lắmLcsZTv3b, LcsZTv3băn mcrtcơm xondnBZfiGVg rồidnBZfiGV mcrtanh dnBZfiGVđưa mcrtem mcrtvề nLcsZTv3bhé”. TiêudnBZfiGV ViễndnBZfiGV đánhLcsZTv3b LcsZTv3bxe vàLcsZTv3bo trong.

“Cho dnBZfiGVem LcsZTv3bxuống đâyLcsZTv3b đưLcsZTv3bợc rồi”dnBZfiGV, tLcsZTv3bôi mcrtchỉ vàdnBZfiGVo nmcrtgã LcsZTv3brẽ tmcrtrước mặt,mcrt LcsZTv3b“Em khLcsZTv3bông dnBZfiGVđói, dnBZfiGVnên khdnBZfiGVông đdnBZfiGVi ămcrtn vớdnBZfiGVi mcrtanh đâu”.

“Em thdnBZfiGVay đổiLcsZTv3b dnBZfiGVtừ dnBZfiGVlúc nàdnBZfiGVo LcsZTv3bvậy? NdnBZfiGVhớ mcrthồi trướcdnBZfiGV buổimcrt chdnBZfiGViều mcrtchưa đmcrtến bốnmcrt giờmcrt đãLcsZTv3b kêudnBZfiGV đóidnBZfiGV mmcrtà”. Timcrtêu VLcsZTv3biễn nLcsZTv3bhăn mặtLcsZTv3b cdnBZfiGVười, “MàdnBZfiGV dnBZfiGVcòn dnBZfiGVăn rấtLcsZTv3b khỏeLcsZTv3b LcsZTv3bnữa, lượmcrtng LcsZTv3bcơm ngandnBZfiGVg vớidnBZfiGV anh”.

“Bây giờdnBZfiGV ednBZfiGVm khôdnBZfiGVng ăndnBZfiGV nhiềumcrt nữaLcsZTv3b, sợmcrt béo”.dnBZfiGV BâyLcsZTv3b giờmcrt mcrtđi lLcsZTv3bàm, ngLcsZTv3bày LcsZTv3bnào cũmcrtng ngLcsZTv3bồi ởLcsZTv3b vănLcsZTv3b phònLcsZTv3bg, ănLcsZTv3b nhidnBZfiGVều LcsZTv3bthêm mộtmcrt miếmcrtng ldnBZfiGVà bémcrto ngay.

“Nhưng mà,mcrt LcsZTv3bem tLcsZTv3bừ trướcmcrt đLcsZTv3bến gidnBZfiGVờ códnBZfiGV bLcsZTv3béo đâu”.

“Đó làdnBZfiGV dnBZfiGVvì trưdnBZfiGVớc đếnLcsZTv3b dnBZfiGVgiờ kmcrthông pmcrthải ldnBZfiGVúc nàomcrt andnBZfiGVh cLcsZTv3bũng LcsZTv3bở bênmcrt emcrtm, nênmcrt kmcrthông bdnBZfiGViết. HồiLcsZTv3b LcsZTv3bem béoLcsZTv3b nhấdnBZfiGVt mcrtlà mcrt70kg đấy”.

Hồi đmcrtó, vdnBZfiGVì mcrtnhớ nhdnBZfiGVư đimcrtên mcrtmột ngưmcrtời, lạiLcsZTv3b khodnBZfiGVng cóLcsZTv3b cácdnBZfiGVh mcrtnào trútmcrt rdnBZfiGVa được,mcrt chỉdnBZfiGV cóLcsZTv3b mcrtthể mcrtăn tmcrthật nhidnBZfiGVều đồmcrt nmcrtgọt, cmcrtơ thểLcsZTv3b cứLcsZTv3b nởmcrt pLcsZTv3bhình rdnBZfiGVa nhdnBZfiGVư LcsZTv3bbột nmcrtở vậy.

Xe phíLcsZTv3ba sadnBZfiGVu khmcrtông ngừngmcrt LcsZTv3bbấm còidnBZfiGV, dnBZfiGVTiêu dnBZfiGVViễn mớiLcsZTv3b đểdnBZfiGV mcrtý đếnmcrt xLcsZTv3be dnBZfiGVđang dừngLcsZTv3b ởLcsZTv3b mcrtgiữa đườngLcsZTv3b, “AndnBZfiGVh đmcrtói rồi,mcrt mcrttrước mdnBZfiGVặt lạimcrt cóLcsZTv3b dnBZfiGVhàng mcrtăn chínhdnBZfiGV gmcrtốc Tmcrtứ XuydnBZfiGVên, thLcsZTv3bôi emcrtm ănLcsZTv3b vdnBZfiGVới dnBZfiGVanh dnBZfiGVmột chútLcsZTv3b đimcrt”. GidnBZfiGVọng aLcsZTv3bnh mcrtnài ndnBZfiGVỉ mcrtkhiến dnBZfiGVtôi khLcsZTv3bó mdnBZfiGVà LcsZTv3btừ chối.

Quả mcrtlà đồLcsZTv3b dnBZfiGVăn TdnBZfiGVứ XdnBZfiGVuyên chínmcrth gdnBZfiGVốc, vừaLcsZTv3b bướcdnBZfiGV vdnBZfiGVào LcsZTv3bcửa hàndnBZfiGVg ănLcsZTv3b đãdnBZfiGV ngmcrtửi thấLcsZTv3by rõLcsZTv3b vịmcrt cdnBZfiGVay nmcrtồng, tmcrtôi tmcrtuy dnBZfiGVlà ngLcsZTv3bười mLcsZTv3biền BắcLcsZTv3b, LcsZTv3bnhưng lạmcrti thícdnBZfiGVh ăndnBZfiGV caLcsZTv3by hơLcsZTv3bn cảLcsZTv3b ngườdnBZfiGVi miềnmcrt Nam.

Lên tầngdnBZfiGV hadnBZfiGVi, chúngmcrt tdnBZfiGVôi vmcrtào mộtdnBZfiGV mcrtphòng rộLcsZTv3bng rãdnBZfiGVi traLcsZTv3bng nLcsZTv3bhã, tronmcrtg pmcrthòng ngmcrtát hươngdnBZfiGV chmcrtè thdnBZfiGVơm làmLcsZTv3b chLcsZTv3bo tidnBZfiGVnh LcsZTv3bthần ngdnBZfiGVười tLcsZTv3ba trởdnBZfiGV nêLcsZTv3bn dễmcrt cmcrthịu hẳn.

“Hay làLcsZTv3b đổiLcsZTv3b cLcsZTv3bhỗ đimcrt, dnBZfiGVở dnBZfiGVđây qudnBZfiGVá saLcsZTv3bng trmcrtọng, chắcLcsZTv3b chắnLcsZTv3b kmcrthông rẻmcrt đâLcsZTv3bu!” TôiLcsZTv3b nmcrtói nhỏmcrt vdnBZfiGVới Tmcrtiêu Viễn.

“Không LcsZTv3bsao, dnBZfiGVanh vẫmcrtn dnBZfiGVđủ LcsZTv3bsức trảmcrt mcrttiền ăndnBZfiGV”. AdnBZfiGVnh cmcrtười cười,dnBZfiGV kmcrthuôn dnBZfiGVmặt tỏdnBZfiGV dnBZfiGVra kLcsZTv3bhông hềdnBZfiGV qudnBZfiGVan tâm.

Từ khmcrti tmcrtôi dnBZfiGVquen anhdnBZfiGV, dnBZfiGVanh đãmcrt thmcrtích tốdnBZfiGVn mcrtkém xdnBZfiGVa mcrtxỉ, bLcsZTv3bao nhiêuLcsZTv3b nămLcsZTv3b trôiLcsZTv3b qumcrta, dnBZfiGVvẫn khôLcsZTv3bng hLcsZTv3bề thLcsZTv3bay đổi.

Nhìn TiêdnBZfiGVu VdnBZfiGViễn tmcrtrước dnBZfiGVmặt màdnBZfiGV trmcrtong timcrtm mcrtvô cớmcrt dLcsZTv3bâng đdnBZfiGVầy nLcsZTv3bhững mcrtnỗi niềmLcsZTv3b tLcsZTv3bhương cảmmcrt khôngdnBZfiGV tên.

Thời giadnBZfiGVn làmmcrt biLcsZTv3bến đổimcrt rmcrtất nhiềuLcsZTv3b thứLcsZTv3b, nmcrthưng khôngLcsZTv3b thểmcrt nàomcrt biếnmcrt đổmcrti đưdnBZfiGVợc trádnBZfiGVi tLcsZTv3bim yLcsZTv3bêu thươmcrtng thuởLcsZTv3b bdnBZfiGVan đầu.

“Ha LcsZTv3bha, Tiêmcrtu Viễnmcrt à,LcsZTv3b cLcsZTv3bậu đếndnBZfiGV sLcsZTv3bao khônmcrtg nmcrtói dnBZfiGVvới LcsZTv3banh eLcsZTv3bm mộtdnBZfiGV mcrttiếng?” NgoàLcsZTv3bi cdnBZfiGVửa mcrtcó mcrttiếng nómcrti tmcrtừ dnBZfiGVxa tiếnmcrt lạmcrti gần,mcrt rồimcrt thấymcrt ởLcsZTv3b cLcsZTv3bửa xuấtLcsZTv3b hiLcsZTv3bện mộtLcsZTv3b dándnBZfiGVg ngưmcrtời vạmdnBZfiGV vỡ.

“Mình chLcsZTv3bỉ mcrttiện đườndnBZfiGVg đimcrt ngaLcsZTv3bng quaLcsZTv3b, khôLcsZTv3bng mdnBZfiGVuốn LcsZTv3blàm phiềmcrtn đếnmcrt thờmcrti gidnBZfiGVan nghỉdnBZfiGV mcrtngơi cLcsZTv3bủa cdnBZfiGVậu”. TLcsZTv3biêu VdnBZfiGViễn cười.

Người đàdnBZfiGVn ônLcsZTv3bg tdnBZfiGVo mcrtcao ấdnBZfiGVy nhmcrtìn LcsZTv3btôi, “Ồ,LcsZTv3b đLcsZTv3bây chẳngdnBZfiGV phảmcrti làmcrt cdnBZfiGVô mcrtem đLcsZTv3bi dnBZfiGVcùng vớimcrt đạidnBZfiGV LcsZTv3bca đếnLcsZTv3b đánhLcsZTv3b bmcrtài sao?”

Thảo nàoLcsZTv3b nhmcrtìn LcsZTv3bthấy mcrtquen tdnBZfiGVhì rmcrta mcrtđúng làmcrt đmcrtã từngmcrt gặLcsZTv3bp LcsZTv3bngười dnBZfiGVnày, mcrtlần đóLcsZTv3b cùngdnBZfiGV ChươngLcsZTv3b Nmcrtgự đếnLcsZTv3b kdnBZfiGVhu gidnBZfiGVải LcsZTv3btrí mcrtđánh bLcsZTv3bài, cũndnBZfiGVg dnBZfiGVcó mặtLcsZTv3b anmcrth ta.

“Đại cmcrta, đánhmcrt bmcrtài?” TdnBZfiGViêu VLcsZTv3biễn dnBZfiGVnghe màmcrt chLcsZTv3bẳng LcsZTv3bhiểu gìdnBZfiGV cảdnBZfiGV, “CôdnBZfiGVn Thmcrtiếu tdnBZfiGVừng mcrtgặp TLcsZTv3biểu KhảdnBZfiGV nhmcrtà mìnhmcrt à?”

“Thì dnBZfiGVra ldnBZfiGVà ngdnBZfiGVười nhàmcrt cậu”.dnBZfiGV CLcsZTv3bôn mcrtThiếu cườiLcsZTv3b thoảidnBZfiGV mdnBZfiGVái, “ThLcsZTv3bảo LcsZTv3bnào mcrtđến Chươnmcrtg Ngựmcrt cũnmcrtg phảidnBZfiGV dnBZfiGVchăm sdnBZfiGVóc côdnBZfiGV dnBZfiGVấy cẩdnBZfiGVn thậnLcsZTv3b thếmcrt chứ!”

“Tôi vdnBZfiGVà Cmcrthương NgLcsZTv3bự khôLcsZTv3bng tdnBZfiGVhân nhdnBZfiGVau!” Tôimcrt đứngmcrt lêndnBZfiGV dnBZfiGVđể mcrtbiện mdnBZfiGVinh mcrtcho mdnBZfiGVình, cdnBZfiGVũng chỉmcrt dnBZfiGVlà gặpLcsZTv3b mặLcsZTv3bt mcrtvài lần,LcsZTv3b tiếpmcrt xmcrtúc qLcsZTv3bua vàiLcsZTv3b lầndnBZfiGV thmcrtôi, nLcsZTv3bgay cảLcsZTv3b bạdnBZfiGVn bLcsZTv3bè cũngLcsZTv3b chmcrtưa dnBZfiGVđược tdnBZfiGVính đến.

“Nhưng Tiêumcrt Viễmcrtn vàmcrt andnBZfiGVh ấmcrty thâmcrtn nhadnBZfiGVu mà”.dnBZfiGV Cômcrtn ThiếdnBZfiGVu bádnBZfiGV vmcrtai TiêudnBZfiGV Viễnmcrt, “mcrtTrở dnBZfiGVvề chưamcrt tìmmcrt aLcsZTv3bnh cảmcrt umcrtống rượudnBZfiGV à?”

“Chưa”. Tiêumcrt LcsZTv3bViễn nómcrti giọnLcsZTv3bg nhàndnBZfiGV nmcrthạt, “Mmcrtình vềLcsZTv3b ngoàimcrt bámcrto vớLcsZTv3bi cậdnBZfiGVu raLcsZTv3b, ndnBZfiGVhững ndnBZfiGVgười dnBZfiGVkhác đềudnBZfiGV chLcsZTv3bưa báo”.

“Được, dnBZfiGVhôm nadnBZfiGVy khdnBZfiGVông báomcrt LcsZTv3bcũng pmcrthải bmcrtáo rồi!dnBZfiGV LcsZTv3bChương Nmcrtgự, ChươngLcsZTv3b dnBZfiGVSính, LãLcsZTv3bo LcsZTv3bChâu, ThàLcsZTv3bnh Thiếu,mcrt bọnLcsZTv3b họdnBZfiGV đềuLcsZTv3b ởmcrt pdnBZfiGVhòng bêLcsZTv3bn cạnh”.

Côn ThiếuLcsZTv3b vừamcrt dứtmcrt lời,mcrt đdnBZfiGVã nghmcrte thmcrtấy mdnBZfiGVột cơdnBZfiGVn hỗnLcsZTv3b loạnLcsZTv3b ngoLcsZTv3bài LcsZTv3bcửa, “ĐdnBZfiGVược lắmmcrt, TiêuLcsZTv3b ViLcsZTv3bễn, tdnBZfiGVrở vdnBZfiGVề mcrtcũng kmcrthông thmcrtèm thôngmcrt báLcsZTv3bo chLcsZTv3bo anLcsZTv3bh em!”LcsZTv3b mcrtTrong dnBZfiGVphòng mcrtlập dnBZfiGVtức LcsZTv3bùa vàLcsZTv3bo khônmcrtg ítmcrt người,mcrt tôidnBZfiGV vộimcrt LcsZTv3bvàng lmcrtùi rdnBZfiGVa mộmcrtt góc.

“Hôm naLcsZTv3by làmcrt ngàymcrt gdnBZfiGVì vậy?mcrt SLcsZTv3bao dnBZfiGVmọi ngưmcrtời dnBZfiGVđều ởmcrt đâLcsZTv3by?” TiêdnBZfiGVu Viễnmcrt hỏi.

“Chẳng pLcsZTv3bhải nmcrtgày mdnBZfiGVai adnBZfiGVnh cảdnBZfiGV xuấtLcsZTv3b ngmcrtoại mcrtsao, hdnBZfiGVôm mcrtnay dnBZfiGVmấy anmcrth dnBZfiGVem mcrtcó thờmcrti giamcrtn tụdnBZfiGV tậmcrtp mcrtngồi vớimcrt nmcrthau, khLcsZTv3bông lạiLcsZTv3b phdnBZfiGVải nămLcsZTv3b bmcrta thámcrtng nữamcrt mcrtmới gặpLcsZTv3b mặtLcsZTv3b đượcdnBZfiGV”. Cmcrtó nLcsZTv3bgười nói.

“Đúng rồi,dnBZfiGV TdnBZfiGViêu mcrtViễn, lầnmcrt trưmcrtớc dnBZfiGVông gdnBZfiGVià dnBZfiGVnhà mcrtmình nhìndnBZfiGV ởLcsZTv3b AnLcsZTv3bh quốcdnBZfiGV nhìdnBZfiGVn mcrtthấy cậumcrt dnBZfiGVvới dnBZfiGVbạn gáimcrt LcsZTv3bđi xLcsZTv3bem triểndnBZfiGV lmcrtãm tLcsZTv3branh vớidnBZfiGV nhaLcsZTv3bu, cứLcsZTv3b bảoLcsZTv3b mìLcsZTv3bnh hỏiLcsZTv3b bọLcsZTv3bn cậLcsZTv3bu khLcsZTv3bi nàmcrto tmcrthì mcrttổ cmcrthức mcrtchuyện vuidnBZfiGV, mcrtđể ômcrtng đdnBZfiGVược dnBZfiGVtham dự”.

“Thành Thiếmcrtu, cậuLcsZTv3b udnBZfiGVống mcrtnhiều rồimcrt tdnBZfiGVhì phải?”mcrt mcrtTiêu ViễLcsZTv3bn vừaLcsZTv3b mcrtgắp thứcdnBZfiGV ădnBZfiGVn mcrtcho adnBZfiGVnh tmcrta vừaLcsZTv3b nhdnBZfiGVáy mắtLcsZTv3b, “dnBZfiGVNào, ăLcsZTv3bn nhimcrtều đmcrtồ ănmcrt LcsZTv3bchút đi”.

“Uống nhidnBZfiGVều rLcsZTv3bồi lmcrtà thếLcsZTv3b nàdnBZfiGVo? Đấy,dnBZfiGV mcrtchẳng phảiLcsZTv3b LcsZTv3bđã mandnBZfiGVg bạndnBZfiGV gáidnBZfiGV vdnBZfiGVề rồidnBZfiGV sao?”

“Thành dnBZfiGVThiếu, cậuLcsZTv3b mcrtlảm LcsZTv3bnhảm gìmcrt thế?”dnBZfiGV Tiêumcrt Vimcrtễn cudnBZfiGVống lLcsZTv3bên, néLcsZTv3bm mạndnBZfiGVh đũaLcsZTv3b xuống.

Tôi kémcrto aLcsZTv3bnh LcsZTv3blại, mềmcrtm mcrtmỏng nóidnBZfiGV: “NLcsZTv3bgười tdnBZfiGVa cmcrtó lẽmcrt nhìdnBZfiGVn dnBZfiGVnhầm mà!”

Tiêu Viễnmcrt qdnBZfiGVuay dnBZfiGVđầu lạiLcsZTv3b dnBZfiGVnhìn dnBZfiGVtôi, sắLcsZTv3bc mặtLcsZTv3b LcsZTv3blo lắnLcsZTv3bg, “EmLcsZTv3b khôndnBZfiGVg đmcrtược mcrttin LcsZTv3bcậu ta!”

Tôi gậtmcrt đdnBZfiGVầu, dnBZfiGVtôi sLcsZTv3bẽ khôngLcsZTv3b tidnBZfiGVn adnBZfiGVnh tadnBZfiGV, tôdnBZfiGVi vdnBZfiGVà aLcsZTv3bnh tLcsZTv3ba gặpmcrt mcrtnhau lầndnBZfiGV đLcsZTv3bâu, dựaLcsZTv3b vàomcrt cáidnBZfiGV gmcrtì đểdnBZfiGV tidnBZfiGVn aLcsZTv3bnh dnBZfiGVta chứ?

Cái thmcrtế gidnBZfiGVới ndnBZfiGVày ngdnBZfiGVay cảmcrt ngườiLcsZTv3b bêndnBZfiGV cạnhmcrt cũnmcrtg khônLcsZTv3bg thểLcsZTv3b LcsZTv3btin tưởngmcrt đượcdnBZfiGV, mcrtai lmcrtại đimcrt tidnBZfiGVn lờiLcsZTv3b LcsZTv3bnói dnBZfiGVvô dnBZfiGVnghĩa cdnBZfiGVủa dnBZfiGVmột ngườimcrt xmcrta lmcrtạ chứ.

Một nmcrthóm ngườimcrt dnBZfiGVhuyên náLcsZTv3bo cảdnBZfiGV bmcrtuổi, mcrttôi hdnBZfiGVơi mệtLcsZTv3b mmcrtỏi, muốnLcsZTv3b chuồnmcrt rLcsZTv3ba ngoài,dnBZfiGV kdnBZfiGVhổ LcsZTv3bnỗi, mcrtcái tLcsZTv3búi lạimcrt bịmcrt Tiêumcrt ViễdnBZfiGVn giữmcrt chLcsZTv3bặt, “ĐừnLcsZTv3bg ndnBZfiGVói dnBZfiGVvới mcrtanh làdnBZfiGV rdnBZfiGVa nmcrthà vệmcrt sindnBZfiGVh, LcsZTv3bem đãmcrt dmcrtùng cáimcrt mcrtcớ nàLcsZTv3by đểdnBZfiGV mcrtchuồn đdnBZfiGVi mcrtmấy lầndnBZfiGV rồi!”

“Em mcrtra gLcsZTv3bọi điệdnBZfiGVn tdnBZfiGVhoại dnBZfiGVcho mẹdnBZfiGV mcrtem, mcrtở đâydnBZfiGV ồnLcsZTv3b qudnBZfiGVá, muộnLcsZTv3b dnBZfiGVthế nàLcsZTv3by LcsZTv3bmà dnBZfiGVem cmcrthưa về,mcrt mẹmcrt dnBZfiGVem mcrtsẽ dnBZfiGVlo lắng!”

“Em phảidnBZfiGV LcsZTv3bhứa, khmcrtông mcrtđược mcrtbỏ vềdnBZfiGV! dnBZfiGVLát nữdnBZfiGVa andnBZfiGVh đưdnBZfiGVa ednBZfiGVm về!”LcsZTv3b Tiêumcrt Viễmcrtn thấmcrtp LcsZTv3bgiọng nói.

“Em hứa”.

“Mẹ dnBZfiGVạ, đừngLcsZTv3b đợimcrt dnBZfiGVcon nữamcrt nmcrthé, mẹmcrt ănmcrt cơmdnBZfiGV mộtLcsZTv3b mLcsZTv3bình dnBZfiGVđi, cmcrton dnBZfiGVăn xoLcsZTv3bng rồmcrti vềLcsZTv3b. LcsZTv3bBây gLcsZTv3biờ bụmcrti lmcrtớn lắmdnBZfiGV, lạLcsZTv3bi làLcsZTv3b giờmcrt tadnBZfiGVn tầdnBZfiGVm cmcrtao điểm,mcrt kLcsZTv3bhông mcrtbắt LcsZTv3bxe dnBZfiGVvề được!”LcsZTv3b TôLcsZTv3bi mcrtdựa mcrtvào LcsZTv3bbức dnBZfiGVtường mcrthành landnBZfiGVg, bàndnBZfiGV cLcsZTv3bhân dnBZfiGVnhư dnBZfiGVkhông đỡdnBZfiGV mcrtnổi trọndnBZfiGVg lượngLcsZTv3b cLcsZTv3bơ thể,mcrt lưdnBZfiGVng trưLcsZTv3bợt dọcLcsZTv3b xuốnmcrtg bLcsZTv3bờ tường.dnBZfiGV ĐádnBZfiGV Granmcrtnit lmcrtạnh buốtmcrt ngấmdnBZfiGV qLcsZTv3bua LcsZTv3bcả quầnmcrt mcrtáo thmcrtấm vàomcrt ngưmcrtời, tmcrtôi gụmcrtc đầLcsZTv3bu mcrtxuống hmcrtai đầumcrt gốLcsZTv3bi, từdnBZfiGV từdnBZfiGV xmcrtua tLcsZTv3ban hơmcrti ldnBZfiGVạnh trdnBZfiGVong cơmcrt thể.

Một bàndnBZfiGV taLcsZTv3by tdnBZfiGVo đặtdnBZfiGV dnBZfiGVlên đầuLcsZTv3b tôi,dnBZfiGV LcsZTv3bnhẹ nmcrthàng vuốmcrtt tódnBZfiGVc dnBZfiGVtôi, hỏiLcsZTv3b LcsZTv3bbằng giọnmcrtg tLcsZTv3brầm kmcrthàn: “EmdnBZfiGV LcsZTv3bdùng ddnBZfiGVầu gộimcrt đầumcrt dnBZfiGVcủa hLcsZTv3bãng nàomcrt LcsZTv3bvậy? DưỡngdnBZfiGV tmcrtóc thậLcsZTv3bt tốt”.

Tưởng dnBZfiGVlà đếndnBZfiGV amcrtn ủLcsZTv3bi tôi,LcsZTv3b dnBZfiGVlại đmcrti LcsZTv3bhỏi mộtdnBZfiGV cdnBZfiGVâu chẳdnBZfiGVng vàoLcsZTv3b đâmcrtu nhưdnBZfiGV thế.

“Đừng cLcsZTv3bó sờmcrt rốidnBZfiGV LcsZTv3blên, tócdnBZfiGV tôimcrt quýmcrt LcsZTv3blắm đấy,dnBZfiGV sờLcsZTv3b hỏLcsZTv3bng rồmcrti aLcsZTv3bnh khdnBZfiGVông đềLcsZTv3bn đmcrtược đâu”.mcrt TôLcsZTv3bi mcrtngẩng đầumcrt mcrtlên, nhìnmcrt thấmcrty ngdnBZfiGVười dnBZfiGVđi rLcsZTv3ba lạLcsZTv3bi dnBZfiGVlà Chươngmcrt Ngự.

“Tại sdnBZfiGVao LcsZTv3blà anh?”

“Sao kmcrthông thmcrtể lLcsZTv3bà tôidnBZfiGV? mcrtEm dnBZfiGVnghĩ làLcsZTv3b ai?”

“Tiêu mcrtViễn đâu?”

“Đang uốngdnBZfiGV LcsZTv3brượu vớLcsZTv3bi mcrtChương Sínhmcrt ởdnBZfiGV tLcsZTv3brong đó”.

Tôi xácLcsZTv3bh túdnBZfiGVi vộdnBZfiGVi vdnBZfiGVã xumcrtống LcsZTv3blầu, mcrtlúc nàydnBZfiGV khônmcrtg vmcrtề cmcrtòn đợiLcsZTv3b lúLcsZTv3bc ndnBZfiGVào nữa.

“Bên ngomcrtài đandnBZfiGVg dnBZfiGVnổi bLcsZTv3bão cdnBZfiGVát đấy,mcrt mcrtkhông dnBZfiGVbắt đượcdnBZfiGV LcsZTv3bxe đâu”.mcrt dnBZfiGVAnh tmcrta đứngdnBZfiGV dnBZfiGVsau lmcrtưng tôimcrt mcrtnhắc nhở.

“Thế tLcsZTv3bhì tôLcsZTv3bi đLcsZTv3bi bmcrtộ về”.

“Có tLcsZTv3bhể thửmcrt xemLcsZTv3b”. AdnBZfiGVnh mcrtta búmcrtng ngdnBZfiGVón taymcrt, “dnBZfiGVEm lúdnBZfiGVc LcsZTv3bnào LcsZTv3bcũng LcsZTv3bkhác mcrtngười”. LcsZTv3bCá MựLcsZTv3bc đángLcsZTv3b gdnBZfiGVhét toàmcrtn nómcrti giọdnBZfiGVng châdnBZfiGVm chọc.

Bão mcrtcát đếnLcsZTv3b thậtLcsZTv3b dữmcrt LcsZTv3bdội, cdnBZfiGVát bLcsZTv3bụi LcsZTv3bthổi từngLcsZTv3b cơnLcsZTv3b trêdnBZfiGVn đường.

Tôi lấyLcsZTv3b taLcsZTv3by bịLcsZTv3bt mdnBZfiGVũi vmcrtà miệng,dnBZfiGV mcrtmen thmcrteo lềmcrt đườndnBZfiGVg mcrtđi thdnBZfiGVẳng. dnBZfiGVMắt bịmcrt bụidnBZfiGV LcsZTv3bthổi đếndnBZfiGV nỗidnBZfiGV khLcsZTv3bông mmcrtở LcsZTv3bra đdnBZfiGVược, mcrtnước mcrtmắt cứLcsZTv3b thếmcrt tdnBZfiGVrào raLcsZTv3b. TLcsZTv3bhời tiếmcrtt khỉmcrt gLcsZTv3bió nàydnBZfiGV thậtdnBZfiGV khdnBZfiGVó mcrtmà chịudnBZfiGV đựng.

“Em ơi,mcrt dnBZfiGVcần xmcrte khônLcsZTv3bg? 5dnBZfiGV0 tệLcsZTv3b mộmcrtt km”.dnBZfiGV Phímcrta samcrtu LcsZTv3blà cdnBZfiGVhiếc xmcrte mcrtMer BdnBZfiGVenz LcsZTv3bcủa ChươngdnBZfiGV NgLcsZTv3bự dnBZfiGVđang vẫyLcsZTv3b chào.

“Hắc LcsZTv3bquá đấy!”

“Tôi mcrtcho dnBZfiGVem nợmcrt làmcrt đượcdnBZfiGV cdnBZfiGVhứ dnBZfiGVgì?” ChươngLcsZTv3b dnBZfiGVNgự cười.

Ngồi trdnBZfiGVong xdnBZfiGVe cdnBZfiGVủa ChươnLcsZTv3bg NgLcsZTv3bự, LcsZTv3btôi mớidnBZfiGV ddnBZfiGVám hLcsZTv3bít dnBZfiGVthở dnBZfiGVthoải mái.

Trong mLcsZTv3bắt hLcsZTv3bình nhdnBZfiGVư cóLcsZTv3b hdnBZfiGVạt bụi,mcrt nướdnBZfiGVc dnBZfiGVmắt cLcsZTv3bứ nhLcsZTv3bòe nLcsZTv3bhoẹt khônLcsZTv3bg thôi.

“Em cứdnBZfiGV khócmcrt mãdnBZfiGVi mcrtthế, cdnBZfiGVó pmcrthải dnBZfiGVlo lắnmcrtg dnBZfiGVcho tômcrti nmcrtgày mamcrti xuLcsZTv3bất ngLcsZTv3boại bịdnBZfiGV nmcrtgười nướdnBZfiGVc ngoàmcrti mcrtbán mấtLcsZTv3b không?”

“Tôi dnBZfiGVlo aLcsZTv3bnh xdnBZfiGVuất nLcsZTv3bgoại mmcrtang bLcsZTv3bán ngườidnBZfiGV nưdnBZfiGVớc ngmcrtoài mấtLcsZTv3b thôi!mcrt LcsZTv3bAnh đínhmcrt ldnBZfiGVông lêdnBZfiGVn ngườmcrti tdnBZfiGVhì cLcsZTv3bòn LcsZTv3bkhôn dnBZfiGVhơn khdnBZfiGVỉ, adnBZfiGVi lạdnBZfiGVi mcrtcó dnBZfiGVthể bmcrtán anLcsZTv3bh được!”

Chương Nmcrtgự cưmcrtời vangdnBZfiGV, “EmLcsZTv3b đandnBZfiGVg kdnBZfiGVhen tôLcsZTv3bi hmcrtay mỉamcrt LcsZTv3btôi đấy?”

“Tất LcsZTv3bnhiên khednBZfiGVn amcrtnh rồi!”

“Ồ, lmcrtại códnBZfiGV kLcsZTv3biểu mcrtkhen mcrtngười nhmcrtư LcsZTv3bem nLcsZTv3bữa! Biếmcrtt rõdnBZfiGV thếLcsZTv3b rồi,mcrt chmcrtẳng qdnBZfiGVua, mcrttôi lLcsZTv3bại vẫndnBZfiGV thícdnBZfiGVh nghe”.

“Anh thímcrtch nghLcsZTv3be, tôLcsZTv3bi lạimcrt khôngmcrt tLcsZTv3bhích nódnBZfiGVi đấy!”

Chương NgLcsZTv3bự nói:dnBZfiGV “NdnBZfiGVgày mcrtmai tLcsZTv3bôi đimcrt rồi,LcsZTv3b ướcmcrt tíLcsZTv3bnh ídnBZfiGVt dnBZfiGVnhất cũmcrtng phảiLcsZTv3b dnBZfiGVba thándnBZfiGVg mớdnBZfiGVi cóLcsZTv3b thdnBZfiGVể trmcrtở về”.

“Vừa nãydnBZfiGV LcsZTv3btôi đãdnBZfiGV nghLcsZTv3be hếtdnBZfiGV LcsZTv3brồi!” TdnBZfiGVôi cũmcrtng khônLcsZTv3bg điếdnBZfiGVc, vừadnBZfiGV ndnBZfiGVãy cdnBZfiGVả nhdnBZfiGVóm nmcrtgười nóimcrt oanmcrtg oLcsZTv3bang vdnBZfiGVậy, rdnBZfiGVồi lạidnBZfiGV chdnBZfiGVúc rưdnBZfiGVợu, lạidnBZfiGV từLcsZTv3b bidnBZfiGVệt, muốmcrtn kdnBZfiGVhông biếtLcsZTv3b dnBZfiGVcũng khó.

“Thế smcrtao LcsZTv3bem khôngLcsZTv3b dnBZfiGVcó chútLcsZTv3b bLcsZTv3biểu hiệmcrtn gì?mcrt” ChươngLcsZTv3b LcsZTv3bNgự cườidnBZfiGV rấtLcsZTv3b mcrtgian xảo.

“Lại cầndnBZfiGV phảmcrti dnBZfiGVbiểu hiện?dnBZfiGV Cómcrt cầndnBZfiGV látmcrt nữdnBZfiGVa dnBZfiGVđi mcrtqua dnBZfiGVcửa hdnBZfiGVàng tạpdnBZfiGV hLcsZTv3bóa dướiLcsZTv3b lLcsZTv3bầu ndnBZfiGVhà tôLcsZTv3bi LcsZTv3bmua chútdnBZfiGV bLcsZTv3bánh dnBZfiGVngọt, sLcsZTv3bữa chLcsZTv3bua gmcrtì đLcsZTv3bó manmcrtg đLcsZTv3bi mcrtkhông?” Bìnhmcrt thưdnBZfiGVờng đmcrti đdnBZfiGVâu xLcsZTv3ba, tôdnBZfiGVi đềumcrt thícLcsZTv3bh dnBZfiGVmang LcsZTv3btheo nhữngLcsZTv3b đdnBZfiGVồ này.

Chương dnBZfiGVNgự cườimcrt rấmcrtt khLcsZTv3bổ sở,mcrt “TôidnBZfiGV thấymcrt thdnBZfiGVôi miễmcrtn đưdnBZfiGVợc rồi”.

“Vậy tốtdnBZfiGV quámcrt, tLcsZTv3bôi đỡdnBZfiGV mcrttốn tiền”.

“Hay ldnBZfiGVà… chúngdnBZfiGV tLcsZTv3ba LcsZTv3bhôn tạmmcrt biLcsZTv3bệt nhé?”

“Cái dnBZfiGVgì? ĐợiLcsZTv3b đãdnBZfiGV…” CLcsZTv3bó LcsZTv3bphải tômcrti đmcrtã nmcrtghe nhầmLcsZTv3b không.

“Hôn tạdnBZfiGVm biệt!”LcsZTv3b mcrtAnh tLcsZTv3ba dừmcrtng mcrtxe lạLcsZTv3bi, mcrtnâng đdnBZfiGVầu mcrttôi lêdnBZfiGVn dnBZfiGVvà nhìnLcsZTv3b dnBZfiGVmột mcrtcách nghiêmmcrt túc.

Có lẽmcrt dnBZfiGVtôi đãdnBZfiGV sợdnBZfiGV đầnmcrt mặtdnBZfiGV rmcrta, LcsZTv3bnếu dnBZfiGVkhông tmcrthì cLcsZTv3bũng dnBZfiGVmất dnBZfiGVhồn rồidnBZfiGV, ngaLcsZTv3by cảmcrt mdnBZfiGVắt mcrtcũng LcsZTv3bkhông độngmcrt đậymcrt, mcrtnhìn andnBZfiGVh mcrtta cmcrthằm chằm.

Đầu anLcsZTv3bh mcrtta dầnLcsZTv3b hướngdnBZfiGV gầnLcsZTv3b vềLcsZTv3b phmcrtía tôiLcsZTv3b, mộtmcrt mcrtluồng hơiLcsZTv3b nónmcrtg pLcsZTv3bhả lại,mcrt “NdnBZfiGVày này!”dnBZfiGV TôdnBZfiGVi hétLcsZTv3b lên.

Anh dừLcsZTv3bng lạidnBZfiGV, bdnBZfiGVỏ tôimcrt LcsZTv3bra, đdnBZfiGVột nhdnBZfiGViên cườidnBZfiGV lớn,LcsZTv3b dnBZfiGV“Đùa emcrtm dnBZfiGVcho mcrtvui thôi!”

Cá Mmcrtực chếtdnBZfiGV dnBZfiGVtiệt, đùamcrt cdnBZfiGVái gìdnBZfiGV khôngdnBZfiGV đùadnBZfiGV, lmcrtại đdnBZfiGVùa dnBZfiGVcái kiểdnBZfiGVu xLcsZTv3bấu LcsZTv3bxa ấy.

Lúc vềdnBZfiGV dnBZfiGVđến mcrtcửa nhdnBZfiGVà tôi,LcsZTv3b ChươngdnBZfiGV Ngmcrtự hLcsZTv3bỏi: “Tâmmcrt trdnBZfiGVạng tốtmcrt hmcrtơn chúdnBZfiGVt dnBZfiGVnào chưa?”

“Tốt nhiềLcsZTv3bu rồi!LcsZTv3b” MaLcsZTv3by màmcrt LcsZTv3bcó andnBZfiGVh ta.

“Vậy thìLcsZTv3b ldnBZfiGVau kmcrthô nướcLcsZTv3b mắmcrtt điLcsZTv3b, xuốndnBZfiGVg xeLcsZTv3b”. LcsZTv3bAnh tmcrta dừngdnBZfiGV mcrtxe lạidnBZfiGV, gimcrtúp tôLcsZTv3bi dnBZfiGVmở cửaLcsZTv3b xLcsZTv3be rdnBZfiGVất lịchmcrt lãm.

“Chương NLcsZTv3bgự, mcrtcảm ơLcsZTv3bn aLcsZTv3bnh!” mcrtTôi dnBZfiGVnói rấtLcsZTv3b thànLcsZTv3bh thật.

“Lời nódnBZfiGVi sudnBZfiGVông thLcsZTv3bì miLcsZTv3bễn dnBZfiGVđi, làmLcsZTv3b mcrtcái LcsZTv3bgì LcsZTv3bthực tLcsZTv3bế hơnLcsZTv3b mcrtđi”. ÁdnBZfiGVnh mắtdnBZfiGV củamcrt ChươngLcsZTv3b NgựdnBZfiGV đảoLcsZTv3b rấtdnBZfiGV mcrtnhanh, dnBZfiGVcó LcsZTv3bvẻ lạidnBZfiGV nghĩmcrt rdnBZfiGVa tLcsZTv3brò quỷLcsZTv3b gdnBZfiGVì đó.

“Tôi khônLcsZTv3bg LcsZTv3bcó tidnBZfiGVền!” dnBZfiGVTôi vmcrtội thamcrtnh minh.

“Tôi cũngmcrt chẳngdnBZfiGV thiếumcrt tiềLcsZTv3bn, ldnBZfiGVấy tmcrtiền củmcrta dnBZfiGVem mcrtlàm gì?”

“Vậy mcrtanh cầLcsZTv3bn gì?LcsZTv3b” TôLcsZTv3bi đềmcrt LcsZTv3bcao cảnhmcrt gLcsZTv3biác, ngườimcrt nLcsZTv3bày tomcrtàn xuấtmcrt nhữndnBZfiGVg chdnBZfiGViêu kLcsZTv3bhông LcsZTv3btheo qLcsZTv3buy tắcmcrt dnBZfiGVgì cảmcrt, LcsZTv3bphải đềmcrt phòmcrtng chút.

 

 

5. MLcsZTv3bàu xamcrtnh ngọcdnBZfiGV làmcrt phonLcsZTv3bg cáchdnBZfiGV củdnBZfiGVa TiêuLcsZTv3b Viễn 

Anh giLcsZTv3bơ dnBZfiGVchùm chdnBZfiGVìa khómcrta trmcrtước mặmcrtt tôdnBZfiGVi lắmcrtc lắcdnBZfiGV, “ĐâyLcsZTv3b LcsZTv3blà cdnBZfiGVhìa khóadnBZfiGV nLcsZTv3bhà tLcsZTv3bôi, emcrtm cầmdnBZfiGV lấy”.

Tôi nLcsZTv3bgước lmcrtên nLcsZTv3bhìn xuốmcrtng thdnBZfiGVăm dòmcrt anhdnBZfiGV, “Anhmcrt chưadnBZfiGV bdnBZfiGVị dnBZfiGVấm LcsZTv3bđầu chứLcsZTv3b? RỗiLcsZTv3b vmcrtiệc nêLcsZTv3bn dnBZfiGVtùy tiLcsZTv3bện manmcrtg dnBZfiGVchìa khóamcrt mcrtra đdnBZfiGVưa chdnBZfiGVo ndnBZfiGVgười dnBZfiGVta à!”

“Tất nhdnBZfiGViên khônmcrtg ấmLcsZTv3b đầu!mcrt ĐLcsZTv3bưa chLcsZTv3bìa khmcrtóa chdnBZfiGVo emcrtm lLcsZTv3bà đểLcsZTv3b dnBZfiGVem gidnBZfiGVúp LcsZTv3btôi dnBZfiGVmột sốLcsZTv3b việc”.

“Việc gì?LcsZTv3b” BiếdnBZfiGVt ndnBZfiGVgay mcrtanh mcrtta mcrtlà ngườmcrti dnBZfiGVkhông chịuLcsZTv3b bịmcrt thiệtdnBZfiGV mà.

“Giúp tôiLcsZTv3b cdnBZfiGVho ăn,LcsZTv3b địmcrtnh mcrtkỳ tLcsZTv3bhay mcrtnước chdnBZfiGVo chúng!”

“Nhà adnBZfiGVnh nuôiLcsZTv3b LcsZTv3bcá àdnBZfiGV? KhônLcsZTv3bg phảimcrt LcsZTv3blà cádnBZfiGV LcsZTv3bmực cdnBZfiGVhứ?” TôiLcsZTv3b đãmcrt từLcsZTv3bng đếnLcsZTv3b dnBZfiGVnhà anLcsZTv3bh tmcrta, cLcsZTv3bhẳng tmcrthấy cdnBZfiGVon dnBZfiGVcá nàodnBZfiGV cả.

“Tất nhiênmcrt mcrtcó LcsZTv3bcá rồi,mcrt đềumcrt làLcsZTv3b LcsZTv3bcá nổidnBZfiGV tiếnmcrtg củamcrt vùdnBZfiGVng nhmcrtiệt đớimcrt đấy”.dnBZfiGV LcsZTv3bAnh dnBZfiGVta vLcsZTv3bênh LcsZTv3bmặt dnBZfiGVtự hào.

“Sao tdnBZfiGVôi lạiLcsZTv3b khmcrtông nhìnLcsZTv3b thấy?”

“Ngoài cLcsZTv3bái sdnBZfiGVofa nmcrthà tmcrtôi rdnBZfiGVa, eLcsZTv3bm cmcrtòn nhìnmcrt dnBZfiGVthấy cdnBZfiGVái gdnBZfiGVì mcrtnữa đâu?”

“Cũng phảmcrti!” Hmcrtôm đódnBZfiGV udnBZfiGVống nhiLcsZTv3bều qumcrtá, đmcrtến nhàmcrt LcsZTv3banh LcsZTv3bta ldnBZfiGVà LcsZTv3blăn LcsZTv3bra somcrtfa nằmmcrt khóc,dnBZfiGV khócdnBZfiGV chánmcrt tdnBZfiGVhì mcrtngủ. SánLcsZTv3bg ngàydnBZfiGV mcrtthứ hadnBZfiGVi ddnBZfiGVậy lạimcrt cmcrtuống cuLcsZTv3bồng dnBZfiGVđi ldnBZfiGVàm, dnBZfiGVđúng mcrtlà khdnBZfiGVông đểmcrt mcrtý nhdnBZfiGVà LcsZTv3banh dnBZfiGVta dnBZfiGVrốt cuộdnBZfiGVc dnBZfiGVcó LcsZTv3bnhững gì.

 “Nhưng LcsZTv3bmà, tôiLcsZTv3b vớdnBZfiGVi aLcsZTv3bnh khôLcsZTv3bng hmcrtề thâdnBZfiGVn qumcrten mà!dnBZfiGV mcrtSao adnBZfiGVnh LcsZTv3blại cmcrtó thểmcrt yêndnBZfiGV tdnBZfiGVâm gidnBZfiGVao chdnBZfiGVìa khmcrtóa nhdnBZfiGVà cdnBZfiGVho tôi?”

“Chính dnBZfiGVvì kLcsZTv3bhông dnBZfiGVthân quednBZfiGVn nêndnBZfiGV mớdnBZfiGVi yênmcrt tâmmcrt đểmcrt mcrtem đến.LcsZTv3b dnBZfiGVĐể ngườimcrt dnBZfiGVquen đến,LcsZTv3b gimcrtới bámcrto chmcrtí lạidnBZfiGV dòmmcrt ngLcsZTv3bó phỏngLcsZTv3b đoLcsZTv3bán”. Chươmcrtng NgLcsZTv3bự nóidnBZfiGV dnBZfiGVrất cmcrtó lýLcsZTv3b lẽ.

“Để mcrtChương SLcsZTv3bính đến,dnBZfiGV cdnBZfiGVhắc chắnmcrt ngmcrtười tmcrta LcsZTv3bsẽ khôLcsZTv3bng dnBZfiGVnói gLcsZTv3bì được”.dnBZfiGV Tômcrti đdnBZfiGVề nghị.

“Nó đếndnBZfiGV đểmcrt làmdnBZfiGV lLcsZTv3boạn LcsZTv3bnhà tdnBZfiGVôi lmcrtên à,mcrt tôimcrt trLcsZTv3bở vLcsZTv3bề lạLcsZTv3bi dnBZfiGVphải thmcrtu dnBZfiGVdọn mấtmcrt mmcrtấy ngày!”

“Nhưng mà…”

“Sao dnBZfiGVem LcsZTv3b“nhưng mà”dnBZfiGV nhiềumcrt thế?”

“Nhưng mdnBZfiGVà, tôidnBZfiGV cLcsZTv3bhưa từngLcsZTv3b dnBZfiGVnuôi LcsZTv3bcá đâu!dnBZfiGV Chmcrto cámcrt ănmcrt gidnBZfiGVúp anhmcrt, lmcrtỡ chmcrtết LcsZTv3brồi phảiLcsZTv3b làmmcrt sao?”

“Có vdnBZfiGVấn đdnBZfiGVề gLcsZTv3bì thmcrtì gọiLcsZTv3b điệnmcrt mcrtcho tôi!”

“Cước gọdnBZfiGVi đườngmcrt dLcsZTv3bài quốcmcrt tdnBZfiGVế đấy!”

“Sẽ hoàLcsZTv3bn trảLcsZTv3b chLcsZTv3bo dnBZfiGVem phLcsZTv3bí điệdnBZfiGVn thoại,dnBZfiGV phụmcrt cấmcrtp phLcsZTv3bát sinhdnBZfiGV, tiềnmcrt mudnBZfiGVa thmcrtức ănmcrt LcsZTv3bcho cmcrtá dnBZfiGVcũng dnBZfiGVsẽ trảmcrt! EdnBZfiGVm màmcrt mcrtcòn “nhưngLcsZTv3b mà”dnBZfiGV nmcrtữa ldnBZfiGVà tLcsZTv3bôi bmcrtực dnBZfiGVmình đấy,dnBZfiGV bảodnBZfiGV emcrtm gdnBZfiGViúp mcrtmột việcmcrt màmcrt khódnBZfiGV khăLcsZTv3bn thếLcsZTv3b à?”mcrt ChdnBZfiGVương Ngựmcrt tỏdnBZfiGV rmcrta ngdnBZfiGVhiêm trọng,mcrt lmcrtại cóLcsZTv3b mcrtvẻ dmcrtọa nạt.

Tôi còndnBZfiGV cóLcsZTv3b tLcsZTv3bhể mcrtnói mcrtgì đượcLcsZTv3b mcrtnữa cmcrthứ, chỉmcrt cdnBZfiGVó LcsZTv3bthể nLcsZTv3bhận cdnBZfiGVhìa dnBZfiGVkhóa củaLcsZTv3b LcsZTv3banh tamcrt, dnBZfiGV“Nếu mdnBZfiGVà LcsZTv3bcho mcrtcá dnBZfiGVăn bịdnBZfiGV chếtLcsZTv3b dnBZfiGVrồi thìLcsZTv3b adnBZfiGVnh đừngmcrt mcrtcó mcrtnổi gidnBZfiGVận đấy!”

“Chỉ ldnBZfiGVà mLcsZTv3bấy cmcrton cáLcsZTv3b tmcrthôi LcsZTv3bmà? Tôimcrt cmcrtó thmcrtể giậndnBZfiGV LcsZTv3bgì chứ!”

Thấy tdnBZfiGVôi nLcsZTv3bgoan LcsZTv3bngoãn cầLcsZTv3bm chìmcrta khóamcrt, ChươdnBZfiGVng NgựLcsZTv3b cườimcrt, mcrt“Như tdnBZfiGVhế ldnBZfiGVà tôdnBZfiGVi yênLcsZTv3b tdnBZfiGVâm rồi!”

Buổi mcrttối LcsZTv3bđi ndnBZfiGVgủ quênmcrt khônLcsZTv3bg tắtLcsZTv3b điLcsZTv3bện thoạimcrt, ngủdnBZfiGV đếnmcrt dnBZfiGVnửa đêm,mcrt LcsZTv3bnó bắtdnBZfiGV đdnBZfiGVầu dnBZfiGVkêu loạnLcsZTv3b lên.

“Ai đấy?”dnBZfiGV KhôLcsZTv3bng dnBZfiGVbiết mcrtbây giờLcsZTv3b LcsZTv3bđang mcrtlà giờdnBZfiGV ngủmcrt sLcsZTv3bao, gọmcrti LcsZTv3bđiện phiềndnBZfiGV nhidnBZfiGVễu giữLcsZTv3ba đêmLcsZTv3b, tộidnBZfiGV đángmcrt tdnBZfiGVử hình.

Đầu điệdnBZfiGVn thLcsZTv3boại bêmcrtn kLcsZTv3bia idnBZfiGVm ắdnBZfiGVng mộtmcrt mcrtkhoảng ldnBZfiGVặng mcrtmơ hồ.

Tôi kLcsZTv3bhông mcrtsợ mcrtồn, sợdnBZfiGV nhấmcrtt dnBZfiGVlà LcsZTv3blúc tĩnLcsZTv3bh mdnBZfiGVặng, dnBZfiGVim ắnLcsZTv3bg khdnBZfiGVông mộLcsZTv3bt mcrttiếng độndnBZfiGVg thLcsZTv3bấy cóLcsZTv3b cmcrtảm gidnBZfiGVác kỳdnBZfiGV dị.

Mấy mcrtgiây dnBZfiGVtrôi qmcrtua vẫnLcsZTv3b kmcrthông cLcsZTv3bó gimcrtọng nói,mcrt tmcrtôi ngmcrtồi mcrtbật dậy.

“Làm ơmcrtn nmcrtói mộtmcrt câu,LcsZTv3b mcrtnếu khôdnBZfiGVng dọamcrt LcsZTv3bchết ngưdnBZfiGVời adnBZfiGVnh phảimcrt đềnmcrt mạndnBZfiGVg đấy!”dnBZfiGV mcrtTôi hétLcsZTv3b vàLcsZTv3bo LcsZTv3bdi động.

“Khả…”, ldnBZfiGVà LcsZTv3bgiọng nóiLcsZTv3b củamcrt Timcrtêu Vimcrtễn, tôimcrt nínmcrt thở,mcrt lầnLcsZTv3b nàyLcsZTv3b đếdnBZfiGVn ldnBZfiGVượt tmcrtôi khônmcrtg ndnBZfiGVói gì.

“Em, eLcsZTv3bm chLcsZTv3bưa tắtdnBZfiGV mdnBZfiGVáy dmcrti đmcrtộng”. Giọnmcrtg nóLcsZTv3bi củaLcsZTv3b Tiêmcrtu ViễndnBZfiGV dịudnBZfiGV dàdnBZfiGVng, dnBZfiGVdịu dàngLcsZTv3b đLcsZTv3bến nỗimcrt mcrtlàm tôiLcsZTv3b mcrtngây dnBZfiGVngất, tôLcsZTv3bi dnBZfiGVcẩn thậnmcrt lặngLcsZTv3b ngLcsZTv3bhe hơdnBZfiGVi thởdnBZfiGV củmcrta aLcsZTv3bnh, cLcsZTv3bảm dnBZfiGVgiác hdnBZfiGVơi nóndnBZfiGVg đamcrtng laLcsZTv3bn tỏaLcsZTv3b tdnBZfiGVrên mặt.

Cả hadnBZfiGVi ngườiLcsZTv3b iLcsZTv3bm LcsZTv3blặng hồimcrt lâudnBZfiGV, vẫnmcrt làmcrt Timcrtêu Viễnmcrt mởmcrt LcsZTv3blời trướdnBZfiGVc, LcsZTv3b“Ngủ ngon”.

Tôi giữdnBZfiGV chLcsZTv3bặt điệdnBZfiGVn thoạidnBZfiGV ddnBZfiGVi động,LcsZTv3b mãiLcsZTv3b khôngLcsZTv3b chịLcsZTv3bu bdnBZfiGVỏ xuốdnBZfiGVng. ĐếnLcsZTv3b lúcdnBZfiGV cơLcsZTv3b mcrtthể cảmLcsZTv3b tdnBZfiGVhấy mcrtlạnh mớdnBZfiGVi biếtdnBZfiGV mcrtlà chăndnBZfiGV đmcrtã rơdnBZfiGVi xumcrtống mcrtkhỏi gdnBZfiGViường rồi.

Buổi sdnBZfiGVáng, dnBZfiGVkhi trờdnBZfiGVi LcsZTv3bvẫn cònLcsZTv3b tờmcrt dnBZfiGVmờ, giódnBZfiGV lạndnBZfiGVh khôngLcsZTv3b nLcsZTv3bgừng mcrtthổi, mLcsZTv3bở cửaLcsZTv3b mcrtsổ rLcsZTv3ba thấymcrt bụLcsZTv3bi bámLcsZTv3b dàymcrt thànhLcsZTv3b lớdnBZfiGVp trênLcsZTv3b LcsZTv3bbệ cửa.

Dưới lầu,dnBZfiGV khônmcrtg bimcrtết cúmcrtn dnBZfiGVcon củLcsZTv3ba nhàdnBZfiGV nàomcrt mặcLcsZTv3b bmcrtộ LcsZTv3bquần ádnBZfiGVo ngộmcrt mcrtnghĩnh đadnBZfiGVng cdnBZfiGVhạy ldnBZfiGVăng mcrtquăng, cáiLcsZTv3b môdnBZfiGVng tròndnBZfiGV mũmcrtm LcsZTv3bmĩm ngmcrtoe nguẩy,dnBZfiGV cựcmcrt kỳdnBZfiGV đángLcsZTv3b yêu.

Cún dnBZfiGVcon chLcsZTv3bạy đLcsZTv3bến dướiLcsZTv3b mộtmcrt cmcrthiếc xmcrte coLcsZTv3bn màumcrt mcrtxanh ngmcrtọc, muốndnBZfiGV LcsZTv3bđánh dLcsZTv3bấu lãdnBZfiGVnh đLcsZTv3bịa, ngLcsZTv3bửi nLcsZTv3bgửi dnBZfiGVmùi mcrtthấy LcsZTv3bkhông phảLcsZTv3bi LcsZTv3blại từmcrt tdnBZfiGVừ bỏLcsZTv3b đi.

Chiếc mcrtxe ấydnBZfiGV rdnBZfiGVất giốngmcrt chidnBZfiGVếc mcrtxe Tiêmcrtu Viễmcrtn láiLcsZTv3b ngàmcrty hômdnBZfiGV qdnBZfiGVua, màuLcsZTv3b dnBZfiGVxanh ngọmcrtc thâmmcrt trầmcrtm mcrtsâu dnBZfiGVsắc, thậtLcsZTv3b dnBZfiGVhợp vớmcrti phonmcrtg cáLcsZTv3bch củadnBZfiGV TLcsZTv3biêu Viễn.

Tôi chạmcrty nhLcsZTv3bư mcrtbay xuốLcsZTv3bng dướiLcsZTv3b lầLcsZTv3bu, LcsZTv3bphóng đdnBZfiGVến chdnBZfiGVỗ chiếcmcrt dnBZfiGVxe, qdnBZfiGVua dnBZfiGVlớp bụimcrt pdnBZfiGVhủ ngmcrtoài cửadnBZfiGV mcrtkính nhìnLcsZTv3b thLcsZTv3bấy mcrtTiêu dnBZfiGVViễn dnBZfiGVở tmcrtrong xe.

Cả ngdnBZfiGVười aLcsZTv3bnh nmcrtgồi dựLcsZTv3ba trêndnBZfiGV gdnBZfiGVhế, mcrtngủ thiếpmcrt đi,dnBZfiGV chỉmcrt códnBZfiGV mcrtdi độngLcsZTv3b vẫndnBZfiGV đểdnBZfiGV ởdnBZfiGV bLcsZTv3bên taLcsZTv3bi, ddnBZfiGVáng điệudnBZfiGV ndnBZfiGVhư đaLcsZTv3bng gọiLcsZTv3b điệmcrtn thoại.

Tôi gdnBZfiGVõ gLcsZTv3bõ mcrtvào dnBZfiGVcửa xdnBZfiGVe, dnBZfiGVsau đdnBZfiGVó tLcsZTv3bhấy Timcrtêu mcrtViễn dnBZfiGVtỉnh dậy.

“Tại saLcsZTv3bo LcsZTv3banh lạidnBZfiGV ởdnBZfiGV đây?”LcsZTv3b TLcsZTv3bôi hỏi.

Anh dụiLcsZTv3b dụmcrti mắt,mcrt khôngmcrt dnBZfiGVtrả lờidnBZfiGV tôi.

“Anh ởLcsZTv3b đdnBZfiGVây dnBZfiGVcả mdnBZfiGVột đêmLcsZTv3b à?”

“Đâu cLcsZTv3bó, hơndnBZfiGV hamcrti giờdnBZfiGV LcsZTv3bsáng mớiLcsZTv3b LcsZTv3bra khdnBZfiGVỏi chLcsZTv3bỗ CLcsZTv3bôn Thiếu!”LcsZTv3b Anmcrth mởdnBZfiGV cmcrtửa mcrtxe, “LcsZTv3bEm cdnBZfiGVó lạnhdnBZfiGV khôngLcsZTv3b? Vmcrtào LcsZTv3btrong ndnBZfiGVói chuyệnmcrt đi!”

“Còn nLcsZTv3bói mcrtgì nữa,mcrt khmcrtông cómcrt chuyệndnBZfiGV gìdnBZfiGV dnBZfiGVmau vềLcsZTv3b mcrtnhà ngủmcrt đidnBZfiGV!” TôidnBZfiGV đứnLcsZTv3bg ởLcsZTv3b mcrtbên ngoàLcsZTv3bi khôngmcrt ndnBZfiGVhúc nhích.

“Có chuyện”.

“Có chuydnBZfiGVện LcsZTv3bthì mmcrtau nóLcsZTv3bi, nóidnBZfiGV xondnBZfiGVg rồiLcsZTv3b dnBZfiGVvề đdnBZfiGVi ngủ!”dnBZfiGV TdnBZfiGVôi cảmcrtm dnBZfiGVthấ dnBZfiGVhôm naLcsZTv3by tLcsZTv3bôi cằnLcsZTv3b nhằndnBZfiGV qLcsZTv3buá, giốngdnBZfiGV mộtLcsZTv3b bmcrtà mcrtlão mcrttám mươiLcsZTv3b vậy.dnBZfiGV TiêudnBZfiGV ViễndnBZfiGV idnBZfiGVm LcsZTv3blặng nhdnBZfiGVìn tôi,LcsZTv3b “”Emmcrt đandnBZfiGVg giLcsZTv3bận à?”

“Em gidnBZfiGVận mcrtcái gìdnBZfiGV chứmcrt? LcsZTv3bMấy ngườmcrti cáLcsZTv3bc mcrtanh thLcsZTv3bích gìLcsZTv3b LcsZTv3bthì làm,dnBZfiGV liêLcsZTv3bn LcsZTv3bquan gìLcsZTv3b đếndnBZfiGV ednBZfiGVm cLcsZTv3bhứ?” Đmcrtúng ldnBZfiGVà tdnBZfiGVôi dnBZfiGVđang giậndnBZfiGV, giậndnBZfiGV anLcsZTv3bh smcrtao lạiLcsZTv3b LcsZTv3bkhông dnBZfiGVbiết mcrtquý bảmcrtn dnBZfiGVthân mìnhdnBZfiGV nhdnBZfiGVư dnBZfiGVthế, trờdnBZfiGVi lạmcrtnh mcrtmà khôngmcrt mcrtvề nhLcsZTv3bà, còdnBZfiGVn mcrtngủ ởdnBZfiGV trênmcrt xe.

“Nhìn dnBZfiGVanh chằmdnBZfiGV chLcsZTv3bằm dnBZfiGVnhư vậy,dnBZfiGV cLcsZTv3bòn nmcrtói mcrtlà khômcrtng giậnmcrt à?”dnBZfiGV TLcsZTv3biêu ViLcsZTv3bễn dnBZfiGVnhìn tômcrti cườiLcsZTv3b vLcsZTv3bới vẻmcrt nmcrtuông chiều.

`”Em giận,dnBZfiGV dnBZfiGVlà tLcsZTv3bự LcsZTv3bgiận bmcrtản tdnBZfiGVhân mìmcrtnh! Tmcrtrời lạLcsZTv3bnh LcsZTv3bthế nàymcrt, chạmcrty xumcrtống qmcrtuản anLcsZTv3bh làmLcsZTv3b gì?mcrt” Tôimcrt qmcrtuay nLcsZTv3bgười muốLcsZTv3bn lêdnBZfiGVn nhmcrtà, khônmcrtg đểmcrt LcsZTv3bý amcrtnh mcrtnữa chắcLcsZTv3b anLcsZTv3bh sẽLcsZTv3b LcsZTv3bbỏ vdnBZfiGVề thôi.

“Đợi đãmcrt!” LcsZTv3bTiêu Viễmcrtn xuốngdnBZfiGV xLcsZTv3be LcsZTv3bkéo mcrttôi lạLcsZTv3bi, “mcrtAnh muốLcsZTv3bn nóiLcsZTv3b vớimcrt mcrtem, tdnBZfiGVất mcrtcả đềLcsZTv3bu khônLcsZTv3bg nhưdnBZfiGV mcrtem ngdnBZfiGVhĩ LcsZTv3bthế đâu!”

“Cái gìdnBZfiGV mdnBZfiGVà khônLcsZTv3bg LcsZTv3bnhư mcrtem nghĩ?”mcrt Tômcrti ngmcrthĩ LcsZTv3bcái gìLcsZTv3b chứ?LcsZTv3b mcrtLời nóLcsZTv3bi củdnBZfiGVa TiLcsZTv3bêu ViễdnBZfiGVn làmdnBZfiGV LcsZTv3btôi ngdnBZfiGVhi hoặc.

Tiêu mcrtViễn mcrtthở dàmcrti khẽdnBZfiGV nódnBZfiGVi: “ThôiLcsZTv3b vậyLcsZTv3b, cóLcsZTv3b mLcsZTv3bột mcrtsố chuLcsZTv3byện adnBZfiGVnh cũndnBZfiGVg mcrtkhông biếtmcrt mcrtnên nódnBZfiGVi thếdnBZfiGV nào”.

“Vậy thìmcrt đLcsZTv3bừng nóimcrt nữa!”LcsZTv3b ĐLcsZTv3bã mcrtkhông dnBZfiGVbiết nêLcsZTv3bn nódnBZfiGVi thdnBZfiGVế nLcsZTv3bào dnBZfiGVthì cLcsZTv3bòn ndnBZfiGVói gdnBZfiGVì nLcsZTv3bữa, chúngLcsZTv3b mcrttôi đềmcrtu kmcrthông phảdnBZfiGVi lLcsZTv3bà nhdnBZfiGVững ngườimcrt qLcsZTv3buá gưmcrtợng ép.

Tiêu LcsZTv3bViễn LcsZTv3brõ ràngLcsZTv3b rấtLcsZTv3b mệtmcrt, ngápLcsZTv3b dmcrtài mmcrtột cáiLcsZTv3b rồiLcsZTv3b nóidnBZfiGV: “BâydnBZfiGV gimcrtờ mcrtanh vdnBZfiGVề điLcsZTv3b ngủ,mcrt LcsZTv3bbuổi tmcrtối mcrtđến đónmcrt ednBZfiGVm, sẽLcsZTv3b mcrtcho mcrtem mmcrtột dnBZfiGVbất ngờLcsZTv3b tmcrthú vị”.

“Buổi tốimcrt LcsZTv3bem cmcrtó việcLcsZTv3b…”. TốLcsZTv3bi LcsZTv3bnay tdnBZfiGVôi phảmcrti đLcsZTv3bi xLcsZTv3bem buLcsZTv3bổi bimcrtểu diLcsZTv3bễn dnBZfiGVcủa dnBZfiGVLưu Đmcrtức LcsZTv3bHoa LcsZTv3bvới mLcsZTv3bẹ, lớpmcrt trưởngdnBZfiGV ChươLcsZTv3bng SdnBZfiGVính cmcrthẳng dễLcsZTv3b dnBZfiGVgì LcsZTv3bmới kiếmLcsZTv3b mcrtđược vé.

“Nếu màdnBZfiGV mcrtkhông quadnBZfiGVn trmcrtọng thmcrtì hLcsZTv3bủy đi!”dnBZfiGV TiêdnBZfiGVu ViễdnBZfiGVn gimcrtọng nàidnBZfiGV ndnBZfiGVỉ LcsZTv3bkhiến tôimcrt suýtmcrt nữamcrt mềmmcrt lònmcrtg, nhưngmcrt nghLcsZTv3bĩ lại,mcrt LcsZTv3btại mcrtsao mỗimcrt mcrtlần ngườimcrt bịdnBZfiGV dnBZfiGVthỏa hiệmcrtp đềuLcsZTv3b làLcsZTv3b tôi?

“Không mcrthủy đượmcrtc!” TdnBZfiGVôi hầmdnBZfiGV hừLcsZTv3b dnBZfiGVnói, buổidnBZfiGV LcsZTv3bdiễn dnBZfiGVca nhmcrtạc LcsZTv3bkhông vìdnBZfiGV tdnBZfiGVôi dnBZfiGVmà hoãnmcrt lạidnBZfiGV được,dnBZfiGV màdnBZfiGV cLcsZTv3bũng đdnBZfiGVã LcsZTv3bhứa chdnBZfiGVắc chắLcsZTv3bn vớmcrti mẹmcrt rồmcrti, mdnBZfiGVẹ vìmcrt chuydnBZfiGVện nàyLcsZTv3b màmcrt vLcsZTv3bui sướngdnBZfiGV mấydnBZfiGV ngàymcrt liền.

“Ừ, thdnBZfiGVế tmcrthôi mcrtvậy”. TLcsZTv3biêu Viễmcrtn cdnBZfiGVó vẻmcrt tLcsZTv3bhất vọnmcrtg, “NhưLcsZTv3bng LcsZTv3bhy vmcrtọng dnBZfiGVlần samcrtu cmcrtòn cómcrt cơdnBZfiGV hội”.

Còn cómcrt cơdnBZfiGV hộLcsZTv3bi gì,dnBZfiGV tôLcsZTv3bi muốnmcrt hỏiLcsZTv3b anhLcsZTv3b, nhưngdnBZfiGV dnBZfiGVthấy dángdnBZfiGV mcrtvẻ anLcsZTv3bh mệtLcsZTv3b mỏLcsZTv3bi, lạidnBZfiGV khôLcsZTv3bng đdnBZfiGVành dnBZfiGVlòng, LcsZTv3bcó lẽdnBZfiGV thLcsZTv3bôi vậyLcsZTv3b. LcsZTv3bNói đếndnBZfiGV đâLcsZTv3by LcsZTv3blà đưdnBZfiGVợc dnBZfiGVrồi, nêLcsZTv3bn nhadnBZfiGVnh chóLcsZTv3bng vềmcrt nhmcrtà đimcrt ngLcsZTv3bủ đi.

Cổng sânmcrt LcsZTv3bvận độdnBZfiGVng ngườimcrt đdnBZfiGVông ndnBZfiGVhư mắcmcrt cửdnBZfiGVi, rấtmcrt nhimcrtều ndnBZfiGVgười mcrtkhông muLcsZTv3ba đượcmcrt vdnBZfiGVé, dnBZfiGVtúm tdnBZfiGVụm ởLcsZTv3b cdnBZfiGVổng đểLcsZTv3b mmcrtua véLcsZTv3b chợdnBZfiGV đen.

Có ngưLcsZTv3bời mcrtnhìn sLcsZTv3bố ghếLcsZTv3b vmcrté dnBZfiGVcủa tôLcsZTv3bi, hỏLcsZTv3bi: “CôLcsZTv3b gái,dnBZfiGV dnBZfiGVcó báLcsZTv3bn védnBZfiGV khôngLcsZTv3b?” TôdnBZfiGVi lắcmcrt đầu,mcrt lớpmcrt tmcrtrưởng chLcsZTv3bẳng dễLcsZTv3b gìdnBZfiGV kiếmdnBZfiGV chLcsZTv3bo, làLcsZTv3bm smcrtao códnBZfiGV tLcsZTv3bhể bán?

Bên cmcrtạnh, cũngmcrt LcsZTv3bcó rấtmcrt nhLcsZTv3biều ngườiLcsZTv3b vdnBZfiGVây mcrtlấy mẹmcrt dnBZfiGVtôi, cómcrt ngườiLcsZTv3b LcsZTv3bnói: “Cmcrthị ơimcrt, mcrtcái vdnBZfiGVé nàmcrty chLcsZTv3bị cứmcrt nóiLcsZTv3b gidnBZfiGVá đimcrt, dnBZfiGVbao nhidnBZfiGVêu tiLcsZTv3bền tôidnBZfiGV dnBZfiGVcũng lấy”.

Lúc ndnBZfiGVày mcrttôi dnBZfiGVmới bietLcsZTv3bs, tLcsZTv3bhì mcrtra chỗmcrt ngồimcrt LcsZTv3bcủa hamcrti dnBZfiGVchiếc véLcsZTv3b nàdnBZfiGVy LcsZTv3bcực kdnBZfiGVỳ tốtmcrt, lmcrtúc vềLcsZTv3b phảiLcsZTv3b dnBZfiGVcảm ơnLcsZTv3b Cmcrthương dnBZfiGVSính tLcsZTv3bử tLcsZTv3bế LcsZTv3bmới được.

Chỗ ngồmcrti cdnBZfiGVủa chúngLcsZTv3b tôdnBZfiGVi ldnBZfiGVà khdnBZfiGVu LcsZTv3bghế VmcrtIP, LcsZTv3bở hdnBZfiGVàng thứLcsZTv3b badnBZfiGV, rấdnBZfiGVt gầmcrtn sâLcsZTv3bn khấudnBZfiGV, cmcrtó tLcsZTv3bhể nmcrthìn rmcrtõ LcsZTv3bcả mặtdnBZfiGV cdnBZfiGVủa nLcsZTv3bhân viênLcsZTv3b làmcrtm côngLcsZTv3b tácLcsZTv3b điềLcsZTv3bu khdnBZfiGViển dnBZfiGVthiết bLcsZTv3bị trênLcsZTv3b sândnBZfiGV khấuLcsZTv3b, lạimcrt cònLcsZTv3b dnBZfiGVđược cundnBZfiGVg cấpmcrt miễndnBZfiGV phLcsZTv3bí nướLcsZTv3bc dnBZfiGVuống vàLcsZTv3b đmcrtồ ăLcsZTv3bn nhẹ.

Hàng tdnBZfiGVhứ dnBZfiGVhai trưmcrtớc mặdnBZfiGVt chúLcsZTv3bng tôiLcsZTv3b cómcrt haLcsZTv3bi chLcsZTv3bỗ ngồmcrti ldnBZfiGVuôn đểdnBZfiGV LcsZTv3btrống, trêLcsZTv3bn mặdnBZfiGVt bànmcrt củdnBZfiGVa mcrtghế trướcLcsZTv3b LcsZTv3bmặt mcrttôi mcrtđặt mộtmcrt dnBZfiGVbó hmcrtoa mcrtly xeLcsZTv3bn mcrthoa hồng.

Khi buổimcrt bLcsZTv3biểu dnBZfiGVdiễn bmcrtắt đdnBZfiGVầu, hdnBZfiGVai ghếmcrt trưmcrtớc mặtLcsZTv3b vẫnLcsZTv3b trdnBZfiGVống. Tmcrtôi cứLcsZTv3b nghĩLcsZTv3b, ngườimcrt nàmcrto lạimcrt đmcrtốt tiềnLcsZTv3b nhdnBZfiGVư vậy?dnBZfiGV LcsZTv3bĐã muLcsZTv3ba vLcsZTv3bé rồiLcsZTv3b còndnBZfiGV khLcsZTv3bông đến.

Buổi dnBZfiGVbiểu diễnmcrt vừamcrt bắtLcsZTv3b đầu,LcsZTv3b tmcrtôi dnBZfiGVvà mẹmcrt đdnBZfiGVã mcrtnhanh chóngmcrt bLcsZTv3bị cuốdnBZfiGVn hútLcsZTv3b, cùdnBZfiGVng vớimcrt mọmcrti ngườLcsZTv3bi hédnBZfiGVt gọidnBZfiGV têdnBZfiGVn Lmcrtưu Đứmcrtc Homcrta, LcsZTv3btrạng thmcrtái cuồnmcrtg nhdnBZfiGViệt dnBZfiGVchưa cómcrt mcrtbao giờmcrt. ThậmdnBZfiGV dnBZfiGVchí mcrtmẹ tômcrti cònmcrt lấdnBZfiGVy mádnBZfiGVy cmcrthụp ảnhmcrt khôLcsZTv3bng ngừnmcrtg chụmcrtp LcsZTv3bcác độngdnBZfiGV tdnBZfiGVác vàmcrt bmcrtiểu hLcsZTv3biện củamcrt mcrtLưu Đứcmcrt Hoa.

“Cái LcsZTv3bmáy ảnhdnBZfiGV LcsZTv3bnày mcrtcủa mẹmcrt chụpLcsZTv3b lêmcrtn dnBZfiGVảnh LcsZTv3bkhông ndnBZfiGVhìn rLcsZTv3bõ LcsZTv3bđâu, đừngmcrt mấdnBZfiGVt côdnBZfiGVng nữa!”LcsZTv3b TôLcsZTv3bi bảomcrt mẹ.

“Nhìn mcrtrõ màdnBZfiGV! KhôdnBZfiGVng tidnBZfiGVn mcrtcon ndnBZfiGVhìn LcsZTv3bxem!” MLcsZTv3bẹ dnBZfiGVtôi mcrtrất LcsZTv3btự LcsZTv3bhào đưamcrt dnBZfiGVmáy ảndnBZfiGVh LcsZTv3bcho tôiLcsZTv3b nhìn.

“Ngày maLcsZTv3bi trênLcsZTv3b mạndnBZfiGVg mcrtsẽ dnBZfiGVcó đầLcsZTv3by ảnLcsZTv3bh đẹpLcsZTv3b cdnBZfiGVủa LcsZTv3bcác thợmcrt cmcrthụp mcrtảnh chuyêndnBZfiGV nghmcrtiệp chụpdnBZfiGV, LcsZTv3bcon tảimcrt vềmcrt cmcrtho mẹmcrt xem”.

“Không thíLcsZTv3bch bằLcsZTv3bng mcrtảnh mẹdnBZfiGV LcsZTv3btự LcsZTv3bchụp!” MdnBZfiGVẹ tdnBZfiGVôi tmcrtự dnBZfiGVtin nói.

Tôi khôngdnBZfiGV traLcsZTv3bnh dnBZfiGVluận vmcrtới mdnBZfiGVẹ nữa,mcrt ngàdnBZfiGVy mmcrtai xednBZfiGVm dnBZfiGVảnh củdnBZfiGVa thợmcrt chdnBZfiGVuyên nghiệpmcrt chụpmcrt thmcrtì sLcsZTv3bẽ khLcsZTv3bỏi nóLcsZTv3bi luôn.

Xem mcrtxong buổimcrt biểuLcsZTv3b dnBZfiGVdiễn, tâdnBZfiGVm trmcrtạng cmcrtủa dnBZfiGVtôi vLcsZTv3bà LcsZTv3bmẹ mcrtvô cmcrtùng thoảiLcsZTv3b mdnBZfiGVái. mcrtMẹ tôidnBZfiGV nói:LcsZTv3b “LcsZTv3bNhân tLcsZTv3biện trunmcrtg tdnBZfiGVâm thươnmcrtg mcrtmại chưLcsZTv3ba mcrtđóng cửa,dnBZfiGV chúngdnBZfiGV mcrtta điLcsZTv3b lượndnBZfiGV cLcsZTv3bhút, dnBZfiGVxem đLcsZTv3bồng hồ!”

“Con cóLcsZTv3b baLcsZTv3bo giLcsZTv3bờ thíchdnBZfiGV mcrtđồng hồmcrt đâmcrtu? CũndnBZfiGVg cmcrthẳng dùLcsZTv3bng đếnLcsZTv3b”. ThờidnBZfiGV đạdnBZfiGVi củamcrt chmcrtúng tdnBZfiGVôi bdnBZfiGVây giờmcrt đạiLcsZTv3b đamcrt sốmcrt đềumcrt lấyLcsZTv3b mcrtdi đmcrtộng đểLcsZTv3b LcsZTv3bxem giờmcrt rồiLcsZTv3b, vốmcrtn khômcrtng mcrtcó hmcrtứng thúmcrt vớmcrti mómcrtn đồdnBZfiGV đeodnBZfiGV tadnBZfiGVy ấmcrty nữa.

“Sắp đếnmcrt mùmcrta dnBZfiGVxuân rồimcrt, mặcdnBZfiGV ádnBZfiGVo mcrtlộ cdnBZfiGVánh tdnBZfiGVay mcrttrần rmcrta cũngLcsZTv3b mcrtkhông đẹp”.

“Vậy mumcrta chdnBZfiGVo coLcsZTv3bn chiếcLcsZTv3b vòndnBZfiGVg ngọdnBZfiGVc bícLcsZTv3bh đLcsZTv3bi, thếLcsZTv3b dnBZfiGVmới đẹp”.LcsZTv3b mcrtTôi đùdnBZfiGVa mẹ.

“Nếu coLcsZTv3bn thíchmcrt, đmcrtợi hôdnBZfiGVm saLcsZTv3bu mẹmcrt rútLcsZTv3b tiềnLcsZTv3b tiếtLcsZTv3b kiệmdnBZfiGV đểLcsZTv3b mudnBZfiGVa nhLcsZTv3bà rmcrta mdnBZfiGVua dnBZfiGVcho cmcrton mộtmcrt chiếc!”LcsZTv3b LcsZTv3bMẹ mcrttôi cười.

“Thôi đmcrtừng ạdnBZfiGV, mdnBZfiGVẹ dàndnBZfiGVh tiLcsZTv3bền đểdnBZfiGV mLcsZTv3bua nhàdnBZfiGV cdnBZfiGVho LcsZTv3bcon đi!”

Mua cmcrtho tôdnBZfiGVi mộtdnBZfiGV căndnBZfiGV nhàmcrt dnBZfiGVluôn làLcsZTv3b dnBZfiGVtâm nguyệnmcrt cLcsZTv3bủa mdnBZfiGVẹ. Mẹmcrt thườLcsZTv3bng dnBZfiGVnói, cLcsZTv3bon gádnBZfiGVi nhdnBZfiGVất địdnBZfiGVnh phảdnBZfiGVi cLcsZTv3bó LcsZTv3bnhà riêmcrtng mcrtcủa mình,mcrt nếdnBZfiGVu kmcrthông mcrtsau nàymcrt cmcrtãi nhamcrtu vLcsZTv3bới chồngLcsZTv3b cũndnBZfiGVg khôngLcsZTv3b cLcsZTv3bó chỗLcsZTv3b màLcsZTv3b đdnBZfiGVi. dnBZfiGVLogic mcrtthật kLcsZTv3bỳ quặcmcrt, nLcsZTv3bhưng cũLcsZTv3bng rdnBZfiGVất thựLcsZTv3bc tế.

Khi mẹLcsZTv3b LcsZTv3bvà bốmcrt ldnBZfiGVy hLcsZTv3bôn, mẹdnBZfiGV chẳngdnBZfiGV mcrtcó cLcsZTv3bhỗ nàmcrto đểdnBZfiGV mmcrtang tômcrti đếnmcrt dnBZfiGVở, đàmcrtnh phảLcsZTv3bi dnBZfiGVsống cmcrthen chmcrtúc dnBZfiGVmãi trondnBZfiGVg kdnBZfiGVhông LcsZTv3bgian phòmcrtng khdnBZfiGVách mcrtbé mcrttý củamcrt nhmcrtà bàdnBZfiGV ngoLcsZTv3bại, mãLcsZTv3bi đếnmcrt nhdnBZfiGViều năLcsZTv3bm sLcsZTv3bau, khmcrti tôimcrt LcsZTv3bcó thLcsZTv3bể nhớmcrt đượdnBZfiGVc mọdnBZfiGVi chuyện,dnBZfiGV cơmcrt qdnBZfiGVuan cmcrtủa mẹmcrt mớidnBZfiGV LcsZTv3bcấp chLcsZTv3bo mLcsZTv3bột cdnBZfiGVăn hLcsZTv3bộ nhỏmcrt LcsZTv3bhai buồnLcsZTv3bg. NhưndnBZfiGVg trướLcsZTv3bc LcsZTv3bsau tLcsZTv3bhì vẫnLcsZTv3b lLcsZTv3bà cLcsZTv3bơ quamcrtn cấp,LcsZTv3b kdnBZfiGVhông LcsZTv3bchắc nLcsZTv3bgày dnBZfiGVnào ldnBZfiGVại tmcrthu hồi,dnBZfiGV chúngdnBZfiGV tôidnBZfiGV lạidnBZfiGV khôndnBZfiGVg códnBZfiGV chỗLcsZTv3b ởmcrt mcrtnữa, cLcsZTv3bho nênLcsZTv3b mẹdnBZfiGV khôngmcrt ydnBZfiGVên mcrttâm, lmcrtuôn dnBZfiGVghi dnBZfiGVnhớ viLcsZTv3bệc mdnBZfiGVua mộtdnBZfiGV cmcrtăn nhdnBZfiGVà riêmcrtng củamcrt cmcrthúng tôi.

“Khoản cdnBZfiGVhi muLcsZTv3ba nhàdnBZfiGV mẹdnBZfiGV vdnBZfiGVẫn giữLcsZTv3b mcrtcho cLcsZTv3bon mmcrtà, đủLcsZTv3b rồdnBZfiGVi!” MdnBZfiGVẹ khmcrtoác taLcsZTv3by tôidnBZfiGV LcsZTv3bđi dnBZfiGVvề dnBZfiGVphía simcrtêu LcsZTv3bthị Homcrta Đường.

“Mẹ dnBZfiGVthấy chúnLcsZTv3bg tdnBZfiGVa khoLcsZTv3bác tamcrty nhadnBZfiGVu điLcsZTv3b mcrtlượn siêudnBZfiGV thịmcrt cmcrtó LcsZTv3bgiống LcsZTv3bhai chdnBZfiGVị LcsZTv3bem kdnBZfiGVhông?” Tômcrti trêuLcsZTv3b đLcsZTv3bùa mẹ.

“Nếu gmcrtiống đượdnBZfiGVc dnBZfiGVthì tốt”dnBZfiGV. dnBZfiGVMẹ mcrtthở dmcrtài nói.

“Giống, khôngLcsZTv3b mcrttin mẹmcrt dnBZfiGVthử hdnBZfiGVỏi ngưmcrtời kdnBZfiGVhác xeLcsZTv3bm”. TôiLcsZTv3b cdnBZfiGVố ýLcsZTv3b dựdnBZfiGVa sáLcsZTv3bt vàmcrto mẹ.

“Hôm nàmcrto chúLcsZTv3bng mcrtta đdnBZfiGVi chụmcrtp mcrtcái LcsZTv3bdán gìdnBZfiGV đódnBZfiGV đimcrt? CádnBZfiGVi đódnBZfiGV gọLcsZTv3bi ldnBZfiGVà mcrtgì đấyLcsZTv3b nhỉ?LcsZTv3b Dmcrtán mcrtlên mcrtđiện thoạdnBZfiGVi dLcsZTv3bi độngLcsZTv3b củamcrt con”.

“Ảnh đềLcsZTv3b can”.

“Đúng, chdnBZfiGVính làdnBZfiGV ndnBZfiGVó, cmcrton đmcrtưa mẹdnBZfiGV đLcsZTv3bi nhé!”LcsZTv3b Lúmcrtc mLcsZTv3bẹ tôidnBZfiGV hưngLcsZTv3b phấnmcrt thìLcsZTv3b giốdnBZfiGVng mcrtnhư mộmcrtt mcrtđứa mcrtcon níLcsZTv3bt già.

“Được, khôLcsZTv3bng vấnmcrt đLcsZTv3bề gmcrtì! Mmcrtẹ đúdnBZfiGVng làdnBZfiGV sànLcsZTv3bh điệuLcsZTv3b dnBZfiGVquá đấy,LcsZTv3b dnBZfiGVcon cdnBZfiGVòn LcsZTv3bchưa mcrttừng chụpLcsZTv3b mcrtbao giờ”.

Ở bLcsZTv3bên mmcrtẹ, lmcrtuôn vuLcsZTv3bi mcrtvẻ nhưmcrt vậmcrty, mLcsZTv3bẹ chínhdnBZfiGV dnBZfiGVlà cLcsZTv3bhỗ dựLcsZTv3ba chLcsZTv3bo mcrttâm hLcsZTv3bồn tôi.

 

6. Támcrto Phúmcrt SdnBZfiGVĩ rơLcsZTv3bi đầymcrt dmcrtưới đất

Lúc xLcsZTv3bem bimcrtểu dLcsZTv3biễn cdnBZfiGVa nhạdnBZfiGVc, tômcrti đểLcsZTv3b điệmcrtn mcrtthoại mcrtdi dộdnBZfiGVng ởdnBZfiGV chdnBZfiGVế độLcsZTv3b mcrtyên lặLcsZTv3bng, mcrtcó mấLcsZTv3by cLcsZTv3buộc gọimcrt đếndnBZfiGV nhưnLcsZTv3bg đềudnBZfiGV kmcrthông LcsZTv3bbiết, mLcsZTv3bở dandnBZfiGVh sácLcsZTv3bh cudnBZfiGVộc gọiLcsZTv3b nhỡdnBZfiGV dnBZfiGVthấy đềuLcsZTv3b làdnBZfiGV củaLcsZTv3b TiêuLcsZTv3b Viễn.

Tôi qumcrtay lưngdnBZfiGV dnBZfiGVvới mẹdnBZfiGV đểdnBZfiGV gọiLcsZTv3b lLcsZTv3bại chmcrto anmcrth, gLcsZTv3biọng TiêudnBZfiGV Viễnmcrt mệtLcsZTv3b LcsZTv3bmỏi ởdnBZfiGV đLcsZTv3bầu bêdnBZfiGVn kimcrta, “KhLcsZTv3bông códnBZfiGV việcmcrt gdnBZfiGVì đâu!”

“Vâng!” LcsZTv3bTôi mcrtđáp, dnBZfiGVquay đdnBZfiGVầu lạdnBZfiGVi thấydnBZfiGV mẹdnBZfiGV đangLcsZTv3b dnBZfiGVnhìn mcrttôi mcrtdò hỏimcrt, thLcsZTv3bế làLcsZTv3b vdnBZfiGVội vànLcsZTv3bg dậpmcrt máy.

Thứ mcrthai LcsZTv3bđi làm,LcsZTv3b nhậmcrtn đượcdnBZfiGV thôngmcrt báodnBZfiGV củamcrt Cục,dnBZfiGV sẽLcsZTv3b đếndnBZfiGV LcsZTv3bkiểm tLcsZTv3bra tiếndnBZfiGV độLcsZTv3b mcrtdự án.

Tôi dnBZfiGVđưa tmcrthông bámcrto chLcsZTv3bo Tổmcrt mcrttrưởng xemmcrt, ônmcrtg bảoLcsZTv3b tmcrtôi trựcLcsZTv3b tdnBZfiGViếp manmcrtg đếnLcsZTv3b cLcsZTv3bho TLcsZTv3biêu ViễnLcsZTv3b vdnBZfiGVà NLcsZTv3bgô Duyệt.

Bộ dạndnBZfiGVg LcsZTv3bTiêu Viễnmcrt nmcrthư khôLcsZTv3bng mcrtđược mcrtnghỉ ndnBZfiGVgơi dnBZfiGVđủ smcrtức, “EmLcsZTv3b kmcrthông tdnBZfiGVrốn tômcrti nmcrtữa mcrtà?” dnBZfiGVĐây ldnBZfiGVà dnBZfiGVlàm việc,mcrt cmcrtó thLcsZTv3bể trốnmcrt tránmcrth sao?

Tôi nhìnmcrt trLcsZTv3bên bàmcrtn amcrtnh đặtmcrt hdnBZfiGVai tấmLcsZTv3b mcrtvé xemcrtm dnBZfiGVbiểu diêmcrtn cdnBZfiGVa nhạc,dnBZfiGV trLcsZTv3bên dnBZfiGVvé mcrtin hmcrtàng mcrt2 sốmcrt 8LcsZTv3b, sốdnBZfiGV 10LcsZTv3b, chẳngmcrt lẽ…

Tôi chợmcrtt hiLcsZTv3bểu radnBZfiGV, thLcsZTv3bì LcsZTv3bra đâymcrt chínhmcrt dnBZfiGVlà điềuLcsZTv3b dnBZfiGVngạc nhLcsZTv3biên thúdnBZfiGV LcsZTv3bvị mcrtmà dnBZfiGVanh đãLcsZTv3b nói!

“Anh cũngdnBZfiGV mcrtđi mcrtxem bmcrtuổi dnBZfiGVbiểu diễmcrtn cmcrta nmcrthạc àdnBZfiGV?” Tôimcrt hỏiLcsZTv3b thămcrtm dò.

“Không, mcrtanh chưdnBZfiGVa baLcsZTv3bo giờmcrt thmcrtích Lưmcrtu Đứcmcrt Hoamcrt”. AndnBZfiGVh lạnhmcrt lùngmcrt nói.

“Thế ldnBZfiGVấy dnBZfiGVvé nàymcrt đểLcsZTv3b làmmcrt gì?LcsZTv3b” ThậtLcsZTv3b LcsZTv3bphí cLcsZTv3bhỗ ngmcrtồi tdnBZfiGVốt nhmcrtư vậy.

“Người khácLcsZTv3b tặng,LcsZTv3b mcrttiếc lLcsZTv3bà mcrttặng nhầmcrtm ngườdnBZfiGVi rồi”.

Vẫn còLcsZTv3bn dnBZfiGVnói mcrtcứng, khôdnBZfiGVng nmcrtói thmcrtì thôi.

 

“Tiêu Viễn,mcrt eLcsZTv3bm cầmcrtn nóiLcsZTv3b chudnBZfiGVyện dnBZfiGVvới adnBZfiGVnh vềdnBZfiGV dnBZfiGVquy hoạmcrtch lắpLcsZTv3b đặtmcrt cLcsZTv3báp điệnmcrt củLcsZTv3ba dựLcsZTv3b áLcsZTv3bn này”.mcrt Nmcrtgô Dumcrtyệt đanLcsZTv3bg ởdnBZfiGV cửa,LcsZTv3b tdnBZfiGVrên tamcrty cầmLcsZTv3b mmcrtột tmcrtệp bảdnBZfiGVn vẽmcrt phácdnBZfiGV thảo.

“Tôi cdnBZfiGVòn códnBZfiGV vdnBZfiGViệc khác,mcrt xiLcsZTv3bn pLcsZTv3bhép vềdnBZfiGV dnBZfiGVtrước ạmcrt!” TôidnBZfiGV vdnBZfiGVội vàngLcsZTv3b dnBZfiGVnhường đườngLcsZTv3b mcrtcho NgLcsZTv3bô Duyệt.

“Em LcsZTv3bcũng ngồLcsZTv3bi ởLcsZTv3b dnBZfiGVđây, LcsZTv3bnghe cùng!”mcrt Timcrtêu LcsZTv3bViễn rdnBZfiGVa lệnhdnBZfiGV LcsZTv3bcho tôidnBZfiGV, hômLcsZTv3b nadnBZfiGVy sLcsZTv3bắc mặtLcsZTv3b andnBZfiGVh khôngLcsZTv3b đượcdnBZfiGV tốtmcrt, chLcsZTv3bắc làmcrt mcrtdo chưdnBZfiGVa đượcdnBZfiGV ndnBZfiGVghỉ ngơimcrt đầmcrty đủ.

Ngô DudnBZfiGVyệt nhíumcrt màyLcsZTv3b, nmcrtói: “TiểudnBZfiGV LcsZTv3bKhả cmcrtó thmcrtể kdnBZfiGVhông cầnLcsZTv3b nghe”.

“Đúng, LcsZTv3bđúng! Tôimcrt khôndnBZfiGVg cầnmcrt phảiLcsZTv3b nLcsZTv3bghe ạ!”LcsZTv3b LcsZTv3bTôi cườiLcsZTv3b theo.

“Cô mcrtấy từngdnBZfiGV hdnBZfiGVọc khomcrta dnBZfiGVtự mcrtnhiên, màdnBZfiGV đâLcsZTv3by dnBZfiGVlại chídnBZfiGVnh làLcsZTv3b chLcsZTv3buyên ngàndnBZfiGVh cômcrt ấmcrty họLcsZTv3bc, tạLcsZTv3bi smcrtao lạdnBZfiGVi khônmcrtg tmcrthể nghe?mcrt” dnBZfiGVTiêu ViễdnBZfiGVn dnBZfiGVcó dnBZfiGVvẻ cốLcsZTv3b bắtLcsZTv3b éLcsZTv3bp tmcrtôi mcrtở lại.

“Tại LcsZTv3bsao mcrtanh biếtmcrt?” dnBZfiGVNgô DuLcsZTv3byệt ngạcdnBZfiGV nhmcrtiên mcrtnhìn LcsZTv3btôi vàdnBZfiGV TiêLcsZTv3bu Viễn.

“Tại sadnBZfiGVo khôngdnBZfiGV biếtdnBZfiGV? mcrtBọn LcsZTv3banh họdnBZfiGVc mcrtcùng mộtdnBZfiGV tLcsZTv3brường ĐạidnBZfiGV học”.

“Tổng gimcrtám LcsZTv3bsát Tiêu!”dnBZfiGV Tôimcrt mLcsZTv3buốn ngdnBZfiGVăn andnBZfiGVh lại.

Nhưng TLcsZTv3biêu ViễLcsZTv3bn liLcsZTv3bếc nhìmcrtn tôi,mcrt vẫnmcrt mcrttiếp mcrttục LcsZTv3bnói: “HơndnBZfiGV LcsZTv3bnữa dnBZfiGVcô ấLcsZTv3by từngmcrt lLcsZTv3bà mcrtbạn mcrtgái cLcsZTv3bủa adnBZfiGVnh, dnBZfiGVanh códnBZfiGV thểdnBZfiGV khôngmcrt hiểudnBZfiGV cLcsZTv3bô mcrtấy sao?”

Sắc mặtLcsZTv3b NgôLcsZTv3b LcsZTv3bDuyệt độLcsZTv3bt LcsZTv3bnhiên trắdnBZfiGVng bệch.

Phó tmcrtổng giLcsZTv3bám sát,mcrt đừnmcrtg nghLcsZTv3be anmcrth ấLcsZTv3by nóimcrt nhảm”.dnBZfiGV Tômcrti vộLcsZTv3bi vàLcsZTv3bng giảimcrt tdnBZfiGVhích, “Hmcrtồi LcsZTv3bđi họmcrtc chỉLcsZTv3b lLcsZTv3bà đLcsZTv3bùa vudnBZfiGVi thôi”.

“Ai đùdnBZfiGVa vuLcsZTv3bi LcsZTv3bvới emcrtm chứ?”dnBZfiGV dnBZfiGVSắc mặtdnBZfiGV Tiêumcrt dnBZfiGVViễn càdnBZfiGVng khdnBZfiGVó LcsZTv3bcoi, giậmcrtn mcrtdữ nmcrthìn tôi.

“Tiêu Viễn,mcrt LcsZTv3bsao adnBZfiGVnh ldnBZfiGVại cómcrt tdnBZfiGVhể đốidnBZfiGV mcrtxử vớiLcsZTv3b eLcsZTv3bm nhLcsZTv3bư vậy?”mcrt dnBZfiGVNgô DuydnBZfiGVệt bậtmcrt mcrtkhóc, sadnBZfiGVu đódnBZfiGV cmcrthạy vụdnBZfiGVt rmcrta ngoài.

“Tại mcrtsao LcsZTv3banh lạmcrti cứLcsZTv3b phLcsZTv3bải dnBZfiGVnói vdnBZfiGVới mcrtcô ấdnBZfiGVy điềuLcsZTv3b LcsZTv3bđó? TạiLcsZTv3b samcrto còdnBZfiGVn dnBZfiGVnói LcsZTv3bra dnBZfiGVtrước mcrtmặt em?”

Tôi cdnBZfiGVũng kmcrthóc, mốLcsZTv3bi qumcrtan hệmcrt phứcdnBZfiGV tạpLcsZTv3b thdnBZfiGVế này,dnBZfiGV bảoLcsZTv3b dnBZfiGVtôi saLcsZTv3bu nàdnBZfiGVy cònLcsZTv3b tidnBZfiGVếp tmcrtục LcsZTv3blàm viLcsZTv3bệc ởdnBZfiGV đâLcsZTv3by thếdnBZfiGV nàmcrto đượcdnBZfiGV chứ.LcsZTv3b TiLcsZTv3bêu mcrtViễn anmcrth kLcsZTv3bhông dnBZfiGVđể LcsZTv3bý, LcsZTv3bvì dnBZfiGVchỗ dựaLcsZTv3b phíamcrt sLcsZTv3bau aLcsZTv3bnh vữnLcsZTv3bg cdnBZfiGVhắc, hoàdnBZfiGVn toàdnBZfiGVn cómcrt LcsZTv3bthể nódnBZfiGVi điLcsZTv3b lmcrtà LcsZTv3bđi, dnBZfiGVtôi thdnBZfiGVì làLcsZTv3bm tdnBZfiGVhế nàomcrt đượLcsZTv3bc đây?

“Anh mcrtxin lỗi,mcrt anmcrth LcsZTv3bkhông thdnBZfiGVể khôngdnBZfiGV nmcrtói ra!”mcrt Tiêmcrtu Vmcrtiễn lắcdnBZfiGV LcsZTv3bvai tôiLcsZTv3b, “NếuLcsZTv3b dnBZfiGVcòn kLcsZTv3bhông nói,dnBZfiGV ngLcsZTv3bười nhàLcsZTv3b dnBZfiGVsẽ bắdnBZfiGVt mcrtanh đínhmcrt hôLcsZTv3bn vớimcrt cmcrtô ấy”.

“Hai LcsZTv3bngười đíLcsZTv3bnh hôndnBZfiGV đdnBZfiGVược rLcsZTv3bồi, tạdnBZfiGVi smcrtao phảidnBZfiGV mcrtkéo mcrtem vào?”mcrt Tômcrti khóc.

“Ngốc ạ,LcsZTv3b chLcsZTv3bẳng lmcrtẽ LcsZTv3bem khmcrtông hiểuLcsZTv3b saodnBZfiGV? TừdnBZfiGV trướdnBZfiGVc đdnBZfiGVến nadnBZfiGVy ngdnBZfiGVười anmcrth yêumcrt chLcsZTv3bỉ códnBZfiGV mìnhdnBZfiGV em!”dnBZfiGV dnBZfiGVTiêu ViễLcsZTv3bn ômLcsZTv3b LcsZTv3bchặt lấyLcsZTv3b tôdnBZfiGVi, giọngmcrt mcrtnói thLcsZTv3ba thiết.

Tim đaumcrt LcsZTv3bgần nhưLcsZTv3b LcsZTv3bmuốn nghẹtmcrt thở,LcsZTv3b mcrttại smcrtao? TạdnBZfiGVi LcsZTv3bsao bamcrto ndnBZfiGVhiêu dnBZfiGVnăm dnBZfiGVtrôi qumcrta rồiLcsZTv3b mớimcrt nLcsZTv3bói vLcsZTv3bới dnBZfiGVtôi nhmcrtững điềuLcsZTv3b ấy?

Hai chândnBZfiGV LcsZTv3btôi LcsZTv3brã mcrtrời, dLcsZTv3bựa dnBZfiGVsát vdnBZfiGVào ngdnBZfiGVực dnBZfiGVTiêu Viễn.

Ngô Duyệtmcrt mấydnBZfiGV ndnBZfiGVgày liLcsZTv3bền kmcrthông lmcrtộ didnBZfiGVện ởLcsZTv3b TổdnBZfiGV dựmcrt án.

Tổ dnBZfiGVkiểm dnBZfiGVtra củLcsZTv3ba Cmcrtục dLcsZTv3bo đíchLcsZTv3b thLcsZTv3bân Cụcmcrt trưởngdnBZfiGV dmcrtẫn đầuLcsZTv3b xuốngLcsZTv3b kiểmLcsZTv3b trLcsZTv3ba dựmcrt mcrtán, dnBZfiGVgiáo sưLcsZTv3b ĐiềnLcsZTv3b dnBZfiGVDuy NiêndnBZfiGV đóngdnBZfiGV vaLcsZTv3bi LcsZTv3btrò cốLcsZTv3b vẫmcrtn. TiêudnBZfiGV mcrtViễn vàdnBZfiGV LcsZTv3bTổ trưởngdnBZfiGV dnBZfiGVđi cdnBZfiGVùng đếnmcrt cámcrtc nLcsZTv3bơi, tôidnBZfiGV điLcsZTv3b phímcrta LcsZTv3bsau pLcsZTv3bhụ dnBZfiGVtrách gdnBZfiGVhi chép.

Đi dnBZfiGVhết dnBZfiGVmột vòngdnBZfiGV, mọdnBZfiGVi mcrtngười nLcsZTv3bgồi lạimcrt ngdnBZfiGVhỉ ngLcsZTv3bơi, CdnBZfiGVục dnBZfiGVtrưởng dnBZfiGVvà TiLcsZTv3bêu ViLcsZTv3bễn ngồimcrt phímcrta tmcrtrước mcrttôi, ngượcLcsZTv3b mcrtlại, gidnBZfiGVáo sLcsZTv3bư Đmcrtiền ngồLcsZTv3bi mcrtbên cạnhdnBZfiGV tôi.

“Tiêu mcrtViễn nLcsZTv3bày, cmcrtó phảidnBZfiGV cháuLcsZTv3b vớidnBZfiGV DudnBZfiGVyệt dnBZfiGVDuyệt cãdnBZfiGVi nhadnBZfiGVu khôdnBZfiGVng?” CụLcsZTv3bc dnBZfiGVtrưởng dnBZfiGVân cầndnBZfiGV nódnBZfiGVi chuyệnmcrt gLcsZTv3bia đìnhLcsZTv3b vớLcsZTv3bi LcsZTv3bTiêu Viễn.

Tiêu ViễnLcsZTv3b khômcrtng ndnBZfiGVói gì.

“Thanh niêndnBZfiGV vdnBZfiGVới nmcrthau khônLcsZTv3bg tránmcrth đượcmcrt việcdnBZfiGV cãmcrti dnBZfiGVcọ, đừmcrtng bậnmcrt tmcrtâm. ChdnBZfiGVáu dnBZfiGVcũng biếtLcsZTv3b tLcsZTv3bính cáLcsZTv3bch Duyệtmcrt DuLcsZTv3byệt rdnBZfiGVồi đấydnBZfiGV, tínLcsZTv3bh LcsZTv3bcòn tdnBZfiGVrẻ comcrtn, chuyệnLcsZTv3b gdnBZfiGVì dnBZfiGVcũng tdnBZfiGVhích cdnBZfiGVhấp nhặLcsZTv3bt, nhườndnBZfiGVg LcsZTv3bnhịn LcsZTv3bnó chút,LcsZTv3b dLcsZTv3bù sdnBZfiGVao cũngLcsZTv3b sắpdnBZfiGV đínhLcsZTv3b hônmcrt rồiLcsZTv3b mà!”

Tiêu mcrtViễn quLcsZTv3bay xuốngmcrt liLcsZTv3bếc nhdnBZfiGVìn tômcrti, ánLcsZTv3bh LcsZTv3bmắt LcsZTv3bđen thẫmLcsZTv3b lộmcrt LcsZTv3bra vẻmcrt cươngmcrt nghị,mcrt smcrtau đódnBZfiGV LcsZTv3bquay mcrtsang nóimcrt vớiLcsZTv3b CụLcsZTv3bc trưởngLcsZTv3b Ngô:dnBZfiGV “mcrtBác Ngô…dnBZfiGV cmcrtháu nghdnBZfiGVĩ cháLcsZTv3bu LcsZTv3bvà NLcsZTv3bgô Dumcrtyệt khônLcsZTv3bg hmcrtợp nhau!”

“Thằng dnBZfiGVbé nàydnBZfiGV, ndnBZfiGVói cLcsZTv3bái gìdnBZfiGV ngmcrtớ ngẩn?dnBZfiGV LcsZTv3bHai đứamcrt lLcsZTv3bà tmcrthanh maLcsZTv3bi tdnBZfiGVrúc mdnBZfiGVã, làLcsZTv3b mcrtmột đôimcrt dnBZfiGVquá đẹp”.LcsZTv3b Cụcmcrt trưởngdnBZfiGV vỗmcrt mcrtvai mcrtTiêu Vimcrtễn cườLcsZTv3bi hLcsZTv3ba dnBZfiGVhả nóiLcsZTv3b: “LcsZTv3bMấy ndnBZfiGVgày trướdnBZfiGVc LcsZTv3bbố cdnBZfiGVháu mcrtcòn gọimcrt LcsZTv3bđiện hỏidnBZfiGV mcrtbác đLcsZTv3bặt tiệcmcrt đLcsZTv3bính hLcsZTv3bôn ởdnBZfiGV mcrtđâu nữa”.

“Thưa báLcsZTv3bc dnBZfiGVNgô, chdnBZfiGVáu nghmcrtĩ smcrtẽ khôndnBZfiGVg cómcrt tiệLcsZTv3bc mcrtđính hLcsZTv3bôn đdnBZfiGVâu ạLcsZTv3b!” TiêLcsZTv3bu ViễndnBZfiGV nódnBZfiGVi nhỏ.

“Đúng làdnBZfiGV giậmcrtn ddnBZfiGVỗi dnBZfiGVthật rồi!”dnBZfiGV CụcLcsZTv3b trưLcsZTv3bởng vẫmcrtn cườiLcsZTv3b hdnBZfiGVa mcrtha, “NhưdnBZfiGVng, hdnBZfiGVai đứadnBZfiGV LcsZTv3bcãi ndnBZfiGVhau mấmcrty ngàymcrt mcrtrồi lạimcrt ổmcrtn thôi”.

Nghỉ ngLcsZTv3bơi dnBZfiGVxong rồidnBZfiGV, mọidnBZfiGV ngườmcrti lạimcrt tiếpdnBZfiGV mcrttục đidnBZfiGV, dnBZfiGVđến hLcsZTv3biện trườngdnBZfiGV xmcrtem dnBZfiGVtình trạngLcsZTv3b LcsZTv3bthi dnBZfiGVcông. TLcsZTv3bôi đdnBZfiGVi cácmcrth xLcsZTv3ba phíaLcsZTv3b saumcrt, tLcsZTv3bâm tLcsZTv3brạng thậLcsZTv3bt LcsZTv3bkhó tả.

Giáo sưLcsZTv3b Điềmcrtn vỗLcsZTv3b vmcrtai tôiLcsZTv3b dnBZfiGVnói: “Này,LcsZTv3b bmcrtạn tdnBZfiGVrẻ, ldnBZfiGVấy lạidnBZfiGV dnBZfiGVtinh thầndnBZfiGV đLcsZTv3bi nào”.

Tôi nhìnLcsZTv3b LcsZTv3bông LcsZTv3bcảm kímcrtch, kìmmcrt chếmcrt nmcrthững dnBZfiGVcảm xdnBZfiGVúc bộcLcsZTv3b pdnBZfiGVhát muốndnBZfiGV òmcrta khóc.

Tranh LcsZTv3bthủ tLcsZTv3bhời giadnBZfiGVn mcrtđến chdnBZfiGVỗ ởdnBZfiGV LcsZTv3bcủa Chươngmcrt dnBZfiGVNgự, giúdnBZfiGVp dnBZfiGVanh dnBZfiGVta cmcrtho cLcsZTv3bá ăn.

Có tiềnmcrt đmcrtúng LcsZTv3blà tốdnBZfiGVt thậLcsZTv3bt, códnBZfiGV thểLcsZTv3b mmcrtột mìndnBZfiGVh ởmcrt LcsZTv3btrong LcsZTv3bngôi nLcsZTv3bhà tdnBZfiGVo tmcrthế nàdnBZfiGVy, riênmcrtg dnBZfiGVphòng kLcsZTv3bhách mcrtđã dnBZfiGVcó mcrthai cádnBZfiGVi, mỗidnBZfiGV pLcsZTv3bhòng LcsZTv3bđều đặtdnBZfiGV mộtdnBZfiGV bểLcsZTv3b mcrtcá tmcrto. TdnBZfiGVrong bLcsZTv3bể cmcrtá cóLcsZTv3b đủdnBZfiGV loạLcsZTv3bi dnBZfiGVmàu sắcmcrt hdnBZfiGVình dLcsZTv3báng, chủndnBZfiGVg loLcsZTv3bại dnBZfiGVđa LcsZTv3bdạng, LcsZTv3btôi kdnBZfiGVhông cómcrt kidnBZfiGVnh nghLcsZTv3biệm nuôimcrt cáLcsZTv3b nêmcrtn khôLcsZTv3bng phâmcrtn biệmcrtt cdnBZfiGVụ thểmcrt đượcdnBZfiGV lũmcrt cmcrtá nmcrtày dnBZfiGVgiống gìmcrt, chmcrtỉ biLcsZTv3bết rấtdnBZfiGV nhiềuLcsZTv3b LcsZTv3bloại chưamcrt thLcsZTv3bấy bLcsZTv3bao giờLcsZTv3b, LcsZTv3bcó thểdnBZfiGV đdnBZfiGVúng làLcsZTv3b dnBZfiGVrất quýmcrt hiếm.

Thức ănLcsZTv3b củadnBZfiGV cáLcsZTv3b đLcsZTv3bể LcsZTv3btrên mcrtbàn, LcsZTv3btôi lấmcrty dnBZfiGVmột LcsZTv3bít thmcrtả xuốmcrtng, LcsZTv3blũ dnBZfiGVcá ndnBZfiGVhỏ bắtdnBZfiGV đầuLcsZTv3b tLcsZTv3branh LcsZTv3bnhau dnBZfiGVăn, mộtdnBZfiGV dnBZfiGVlúc thLcsZTv3bôi đãLcsZTv3b ănmcrt hếtdnBZfiGV sạchdnBZfiGV, tôimcrt lạidnBZfiGV đổmcrt vmcrtào dnBZfiGVmột íLcsZTv3bt, lạLcsZTv3bi ănLcsZTv3b hết.mcrt XdnBZfiGVem rdnBZfiGVa lLcsZTv3bũ nhLcsZTv3bóc ndnBZfiGVày đúndnBZfiGVg lLcsZTv3bà đóidnBZfiGV rồi,mcrt dnBZfiGVtôi quyếdnBZfiGVt đdnBZfiGVịnh đổLcsZTv3b cảLcsZTv3b LcsZTv3bgói LcsZTv3bto vàodnBZfiGV, cLcsZTv3bho bọndnBZfiGV chúndnBZfiGVg ădnBZfiGVn no.

Cho dnBZfiGVcá ănmcrt xLcsZTv3bong, rLcsZTv3ba khdnBZfiGVỏi nhLcsZTv3bà ChưLcsZTv3bơng NdnBZfiGVgự, tôiLcsZTv3b gọidnBZfiGV LcsZTv3bđiện cmcrtho TiêudnBZfiGV Viễn,LcsZTv3b “ChúdnBZfiGVng tLcsZTv3ba đLcsZTv3bến trườnLcsZTv3bg ăndnBZfiGV cơmLcsZTv3b căLcsZTv3bng dnBZfiGVtin đi”.

Tiêu ViễnLcsZTv3b mmcrtặc trêndnBZfiGV nmcrtgười bộmcrt thLcsZTv3bể dnBZfiGVthao LcsZTv3bmàu trắndnBZfiGVg, đmcrtứng ởmcrt cổLcsZTv3bng dnBZfiGVtrường đợiLcsZTv3b tôi.

Nhà ăndnBZfiGV cămcrtn bảmcrtn khôndnBZfiGVg thamcrty LcsZTv3bđổi gìLcsZTv3b, mcrtchỉ làLcsZTv3b kLcsZTv3bhông cLcsZTv3bòn cmcrtung cmcrtấp cadnBZfiGVnh LcsZTv3btrứng càdnBZfiGV chLcsZTv3bua miễndnBZfiGV pLcsZTv3bhí nữdnBZfiGVa. TôLcsZTv3bi vàdnBZfiGV dnBZfiGVTiêu ViễndnBZfiGV mdnBZfiGVua hamcrti suấdnBZfiGVt cơmmcrt dnBZfiGVrưới dnBZfiGVsốt thịtmcrt LcsZTv3bgà, tdnBZfiGVìm mộmcrtt chỗmcrt vắngdnBZfiGV ngmcrtười ngLcsZTv3bồi xuống.

Vẫn làLcsZTv3b cảnLcsZTv3bh tượndnBZfiGVg dnBZfiGVcủa nămcrtm LcsZTv3bđó, dnBZfiGVchỉ cmcrtó mcrtvị cLcsZTv3bủa mónmcrt cLcsZTv3bơm rướdnBZfiGVi làmcrt dnBZfiGVhoàn tdnBZfiGVoàn khômcrtng giốdnBZfiGVng LcsZTv3bnăm đmcrtó nữa.

Ăn cơdnBZfiGVm mcrtxong, Timcrtêu ViễnLcsZTv3b nóimcrt: “LcsZTv3bChúng tLcsZTv3ba dnBZfiGVra sânmcrt mcrtvận đdnBZfiGVộng mcrtđi, LcsZTv3bxem anLcsZTv3bh dnBZfiGVbây mcrtgiờ cdnBZfiGVòn cmcrtó dnBZfiGVthể chmcrtạy LcsZTv3b1500m nmcrtữa không”.LcsZTv3b mcrtLúc ndnBZfiGVày tôLcsZTv3bi mớmcrti cLcsZTv3bhú LcsZTv3bý LcsZTv3bđến adnBZfiGVnh dnBZfiGVđi đmcrtôi giàyLcsZTv3b thểLcsZTv3b dnBZfiGVthao NikLcsZTv3be cũmcrt đó.

“Anh vẫnmcrt đidnBZfiGV LcsZTv3bđôi giàLcsZTv3by dnBZfiGVnày à?”

“Muốn tLcsZTv3bhay đôdnBZfiGVi dnBZfiGVmới, vLcsZTv3bẫn cmcrthưa dnBZfiGVcó dnBZfiGVngười đưadnBZfiGV LcsZTv3banh đdnBZfiGVi muaLcsZTv3b”. dnBZfiGVAnh nhìdnBZfiGVn tôLcsZTv3bi cười.

Tôi cúmcrti đầumcrt ldnBZfiGVẩn tLcsZTv3bránh áLcsZTv3bnh LcsZTv3bnhìn tdnBZfiGVrìu mếnLcsZTv3b củLcsZTv3ba anmcrth, “LcsZTv3bĐợi cómcrt thờimcrt giaLcsZTv3bn LcsZTv3blại đưamcrt aLcsZTv3bnh đimcrt mdnBZfiGVua đmcrtôi mớidnBZfiGV nhdnBZfiGVé, nhLcsZTv3bưng amcrtnh dnBZfiGVphải tựdnBZfiGV bỏLcsZTv3b tiền”.

“Điền KhảLcsZTv3b Lmcrtạc, ednBZfiGVm thmcrtật mcrtlà mcrtkeo kiệt”LcsZTv3b. Vẫnmcrt ngLcsZTv3buyên vănmcrt lờLcsZTv3bi pdnBZfiGVhê pdnBZfiGVhán tdnBZfiGVôi nmcrtăm đó.

Tôi đứnLcsZTv3bg bmcrtên đườLcsZTv3bng mcrtbiên dnBZfiGVchạy giúdnBZfiGVp andnBZfiGVh bấmmcrt thờidnBZfiGV gmcrtian, mcrtrất nLcsZTv3bhiều sinLcsZTv3bh viêdnBZfiGVn trdnBZfiGVên sdnBZfiGVân vậmcrtn độngmcrt mcrtnhìn chúndnBZfiGVg LcsZTv3btôi, nhdnBZfiGVất ldnBZfiGVà cácLcsZTv3b cdnBZfiGVô gLcsZTv3bái, LcsZTv3bnhìn TiêudnBZfiGV LcsZTv3bViễn bLcsZTv3bằng đôiLcsZTv3b mắtdnBZfiGV rLcsZTv3bạng rỡ.

Tôi LcsZTv3bkéo TidnBZfiGVêu ViễLcsZTv3bn, “Đmcrti thôidnBZfiGV, LcsZTv3bcơm xoLcsZTv3bng khônmcrtg mcrtđược vậmcrtn độngLcsZTv3b mạnh”.

Tôi vdnBZfiGVà dnBZfiGVTiêu Viễnmcrt ndnBZfiGVắm tLcsZTv3bay nmcrthau lặmcrtng lẽmcrt đidnBZfiGV dnBZfiGVdọc themcrto bờLcsZTv3b sôngmcrt, dườndnBZfiGVg nhưLcsZTv3b trởdnBZfiGV lạidnBZfiGV tLcsZTv3bhwoif điểmLcsZTv3b mớLcsZTv3bi mcrtquen nLcsZTv3bhau củamcrt nhimcrtều LcsZTv3bnăm trước.

“Đợi dựdnBZfiGV áLcsZTv3bn nàdnBZfiGVy kếdnBZfiGVt thdnBZfiGVúc, chúdnBZfiGVng dnBZfiGVta đmcrti đăndnBZfiGVg dnBZfiGVký kếtdnBZfiGV hônmcrt nhé”.mcrt TiêudnBZfiGV Viễmcrtn độtLcsZTv3b nhiêndnBZfiGV nói.

“Kết hLcsZTv3bôn?” TLcsZTv3bôi khônmcrtg cóLcsZTv3b mdnBZfiGVột chLcsZTv3bút chuẩndnBZfiGV bịdnBZfiGV LcsZTv3btâm ldnBZfiGVý gìLcsZTv3b, “TạiLcsZTv3b sao?”

“Tất nhiêLcsZTv3bn lmcrtà LcsZTv3bvì andnBZfiGVh yêuLcsZTv3b em!”mcrt Tmcrtiêu LcsZTv3bViễ mcrtdừng ldnBZfiGVại, hôndnBZfiGV lmcrtên mômcrti tôi.

Lần dnBZfiGVđầu tidnBZfiGVên adnBZfiGVnh hôdnBZfiGVn tôimcrt nmcrthư LcsZTv3bvậy, tmcrtôi sLcsZTv3bững sờLcsZTv3b mcrtkinh ngạc.

“Sao LcsZTv3bvậy, vẫnmcrt mudnBZfiGVốn nữadnBZfiGV mcrtà?” ALcsZTv3bnh mcrtnhư bịLcsZTv3b LcsZTv3bnghiện, lLcsZTv3bại sấLcsZTv3bn tớimcrt hmcrtôn tôi.

Môi TdnBZfiGViêu VLcsZTv3biễn cóLcsZTv3b vịmcrt dnBZfiGVse sdnBZfiGVe ngmcrtọt, mcrtmịn màdnBZfiGVng, ẩmdnBZfiGV ướ,mcrt mềmdnBZfiGV LcsZTv3bdịu ấnmcrt mcrttrên môiLcsZTv3b tôi.

“Tiêu Viễn,dnBZfiGV anmcrth sẽmcrt khômcrtng LcsZTv3brời xLcsZTv3ba dnBZfiGVem chmcrtứ?” Tmcrtôi dnBZfiGVluôn cảmmcrt tmcrthấy đmcrtiều tuyệtLcsZTv3b diệuLcsZTv3b thếmcrt nàymcrt lạLcsZTv3bi khôndnBZfiGVg phmcrtải lLcsZTv3bà smcrtự thật.

“Sẽ khLcsZTv3bông bmcrtao giLcsZTv3bờ nữa!”dnBZfiGV Amcrtnh mcrtgiữ chặtmcrt LcsZTv3bmiệng tômcrti, dnBZfiGV“Tập truLcsZTv3bng đi,LcsZTv3b đừngdnBZfiGV ndnBZfiGVói nữa…”

Tiêu ViLcsZTv3bễn đưamcrt dnBZfiGVthẳng tôLcsZTv3bi vềLcsZTv3b đếnLcsZTv3b cmcrtửa dnBZfiGVnhà, “AndnBZfiGVh muốdnBZfiGVn LcsZTv3bvào gmcrtặp mdnBZfiGVẹ emmcrt!” Amcrtnh mcrtlần cmcrthần ởLcsZTv3b LcsZTv3bđó khôngmcrt muốnmcrt đi.

“Lần dnBZfiGVsau nhLcsZTv3bé, dnBZfiGVem vềmcrt mcrtnói vLcsZTv3bới mẹLcsZTv3b mộtdnBZfiGV tiếdnBZfiGVng trướcLcsZTv3b đã,dnBZfiGV trmcrtánh lLcsZTv3bàm LcsZTv3bmẹ gimcrtật mLcsZTv3bình, mẹmcrt vẫndnBZfiGV luônLcsZTv3b nghdnBZfiGVĩ dnBZfiGVanh đandnBZfiGVg ởLcsZTv3b ndnBZfiGVước ngoài”.

“Chúng tdnBZfiGVa làLcsZTv3bm dnBZfiGVcùng LcsZTv3bở mộLcsZTv3bt mcrtcơ qdnBZfiGVuan, dnBZfiGVem LcsZTv3bđã kmcrthông mcrtnói dnBZfiGVvới cômcrt à?”

Tiêu VLcsZTv3biễn dùLcsZTv3bng hadnBZfiGVi cáLcsZTv3bnh taLcsZTv3by giữdnBZfiGV dnBZfiGVtôi lạdnBZfiGVi mộtmcrt góLcsZTv3bc nhỏ.

“Em sợLcsZTv3b mẹdnBZfiGV khômcrtng thíchmcrt mcrtanh đấy”.

“Mẹ vợLcsZTv3b gặdnBZfiGVp dnBZfiGVcon rLcsZTv3bể, códnBZfiGV LcsZTv3bgì dnBZfiGVmà khômcrtng thích?LcsZTv3b” AdnBZfiGVnh đắcdnBZfiGV ýmcrt nói.

“Được rdnBZfiGVồi, lầndnBZfiGV dnBZfiGVsau mcrtanh hãLcsZTv3by đến”.LcsZTv3b TôidnBZfiGV mcrtđẩy adnBZfiGVnh LcsZTv3bra, “Nhamcrtnh vdnBZfiGVề nmcrthà nLcsZTv3bgủ dnBZfiGVđi, nLcsZTv3bgày mdnBZfiGVai còLcsZTv3bn mcrtđi mcrtlàm chứ”.

Mẹ tdnBZfiGVôi đdnBZfiGVã nLcsZTv3bgủ rồi.mcrt TôidnBZfiGV nLcsZTv3bhẹ nhàngmcrt mLcsZTv3bở cửmcrta sợmcrt đánhmcrt dnBZfiGVthức LcsZTv3bmẹ, gầndnBZfiGV đâmcrty, mcrtmẹ toànLcsZTv3b ngủdnBZfiGV sớm.

Tắm mcrtxong, mcrtnằm LcsZTv3btrên gidnBZfiGVường, tmcrtrái tmcrtim rộdnBZfiGVn rLcsZTv3bã LcsZTv3bmới chịdnBZfiGVu tdnBZfiGVrầm lLcsZTv3bắng xuống.

Tiêu LcsZTv3bViễn, cdnBZfiGVhúng tdnBZfiGVa thdnBZfiGVật sựLcsZTv3b códnBZfiGV thểdnBZfiGV dnBZfiGVở bênLcsZTv3b nhaLcsZTv3bu khôndnBZfiGVg? Tạimcrt saLcsZTv3bo trodnBZfiGVng lòndnBZfiGVg tômcrti cmcrtứ thấpLcsZTv3b thỏmdnBZfiGV khmcrtông yên?

Ngày hôLcsZTv3bm saLcsZTv3bu đdnBZfiGVi làLcsZTv3bm, tổLcsZTv3b LcsZTv3bdự ámcrtn LcsZTv3bcử Timcrtêu VidnBZfiGVễn vàdnBZfiGV tôiLcsZTv3b đếnLcsZTv3b cônLcsZTv3bg trườngdnBZfiGV khdnBZfiGVảo sLcsZTv3bát tiếndnBZfiGV độdnBZfiGV thdnBZfiGVi công.

Lúc xuấmcrtt phádnBZfiGVt, TổLcsZTv3b trưởndnBZfiGVg ndnBZfiGVăm lLcsZTv3bần dnBZfiGVbảy lượtmcrt nhắcLcsZTv3b nhLcsZTv3bở ládnBZfiGVi xdnBZfiGVe nhLcsZTv3bất đmcrtịnh phảimcrt dnBZfiGVđảm bảoLcsZTv3b LcsZTv3ban tdnBZfiGVoàn cmcrtho tmcrtổng LcsZTv3bgiám sátmcrt Tiêu.

Trên đưLcsZTv3bờng đmcrti, mcrttôi nóimcrt đùadnBZfiGV vớdnBZfiGVi dnBZfiGVTiêu Viễn,dnBZfiGV “XLcsZTv3bem, đómcrt chínhdnBZfiGV làLcsZTv3b sựmcrt cmcrtách bidnBZfiGVệt giữaLcsZTv3b tổngmcrt gimcrtám sátLcsZTv3b vàmcrt nhâLcsZTv3bn viên.mcrt Tổnmcrtg mcrtgiám sámcrtt thậLcsZTv3bt LcsZTv3blà đangmcrt qudnBZfiGVý, rmcrta khLcsZTv3bỏi cửdnBZfiGVa mcrtlà dnBZfiGVcần phmcrtải bảodnBZfiGV đmcrtảm amcrtn toàn”.

“Em chẳngmcrt phảidnBZfiGV càngdnBZfiGV đángmcrt quýmcrt hơndnBZfiGV LcsZTv3bsao, cóLcsZTv3b mộtLcsZTv3b tổndnBZfiGVg gLcsZTv3biám smcrtát khôdnBZfiGVi ngmcrtô LcsZTv3btuấn tú,mcrt uLcsZTv3by pLcsZTv3bhong lẫmdnBZfiGV liLcsZTv3bệt, làdnBZfiGV anmcrth đâymcrt đLcsZTv3bảm mcrtbảo aLcsZTv3bn tomcrtàn dnBZfiGVcho emcrtm!” LcsZTv3bTiêu Viễmcrtn ndnBZfiGVhìn tLcsZTv3bôi cườdnBZfiGVi hmcrtì hì.

“Em sdnBZfiGVao LcsZTv3bdám LcsZTv3blàm dnBZfiGVphiền anh?”

Đến dnBZfiGVcông mcrttrường, ĐộiLcsZTv3b trưởngmcrt độimcrt thLcsZTv3bi cdnBZfiGVông dLcsZTv3bẫn tLcsZTv3bôi mcrtvà TiêLcsZTv3bu ViễdnBZfiGVn điLcsZTv3b xemcrtm xmcrtét tLcsZTv3bình trạngLcsZTv3b đLcsZTv3bắp đêmcrt kLcsZTv3bè đường.dnBZfiGV LcsZTv3bTiêu ViLcsZTv3bễn lúcmcrt dnBZfiGVlúc lạimcrt chỉdnBZfiGV LcsZTv3bra cácmcrt phươdnBZfiGVng diệmcrtn cầnLcsZTv3b cmcrthú dnBZfiGVý, độiLcsZTv3b trưởngmcrt đềumcrt dnBZfiGVghi chdnBZfiGVép mcrtlại cLcsZTv3bẩn thận.

Đi đếnmcrt mộtmcrt nơmcrti gậpdnBZfiGV ghềnh,LcsZTv3b LcsZTv3bcó LcsZTv3bhố nướdnBZfiGVc. NgườidnBZfiGV láLcsZTv3bi LcsZTv3bxe đdnBZfiGVi cùndnBZfiGVg cmcrthỉ lLcsZTv3bo bLcsZTv3bảo vệdnBZfiGV TidnBZfiGVêu Viễn,dnBZfiGV mcrtdo muốnLcsZTv3b gimcrtữ Tiêumcrt LcsZTv3bViễn mcrtkhông dnBZfiGVtiến vmcrtề pmcrthía trướcmcrt mLcsZTv3bà đmcrtã mcrtlỡ LcsZTv3bva vàodnBZfiGV ngườiLcsZTv3b tôi.

Một LcsZTv3bcú vấpLcsZTv3b nmcrtgã, tôLcsZTv3bi rmcrtơi lLcsZTv3buôn xuống.LcsZTv3b NdnBZfiGVước ngmcrtập dnBZfiGVsâu đếLcsZTv3bn LcsZTv3btận tdnBZfiGVhắt lưng,dnBZfiGV lạnLcsZTv3bh tmcrtê LcsZTv3btái, qLcsZTv3buần mcrtáo trênLcsZTv3b ngườidnBZfiGV LcsZTv3bđều bịdnBZfiGV ướtdnBZfiGV sũng.

Tiêu Vmcrtiễn tLcsZTv3bhấy vLcsZTv3bậy, LcsZTv3blập tứcdnBZfiGV vứtdnBZfiGV bỏdnBZfiGV áomcrt khodnBZfiGVác ởmcrt dnBZfiGVtrên ngmcrtười, địndnBZfiGVh dnBZfiGVlao xuốdnBZfiGVng mcrtkéo tôi.

Tôi hét:LcsZTv3b “TdnBZfiGViêu Viễn,LcsZTv3b anLcsZTv3bh đừngLcsZTv3b xuốngdnBZfiGV, eLcsZTv3bm dnBZfiGVcó thểLcsZTv3b tựmcrt lêndnBZfiGV được”.

Người ldnBZfiGVái mcrtxe mcrtva phảiLcsZTv3b tôimcrt, mcrtthấy mcrtcó lỗmcrti, nódnBZfiGVi: dnBZfiGV“Tổng gmcrtiám sáLcsZTv3bt Tiêu,dnBZfiGV mcrthay mcrtđể LcsZTv3btôi xLcsZTv3buống đi”.

Tiêu VLcsZTv3biễn giậdnBZfiGVn dnBZfiGVdữ nhìndnBZfiGV mcrtanh LcsZTv3bta, ánLcsZTv3bh mắtmcrt còdnBZfiGVn sắLcsZTv3bc lạndnBZfiGVh hơmcrtn mcrtcả dòndnBZfiGVg nướmcrtc, “Đứngmcrt sLcsZTv3bang mộtLcsZTv3b bên”.

Người lámcrti xmcrte sợdnBZfiGV hLcsZTv3bãi khôndnBZfiGVg LcsZTv3bdám LcsZTv3bnói gì,mcrt lùiLcsZTv3b sadnBZfiGVng mdnBZfiGVột bên.

Tiêu Vimcrtễn dnBZfiGVkhông ngạLcsZTv3bi nướcLcsZTv3b dnBZfiGVlạnh, mcrttừ từdnBZfiGV LcsZTv3bđến gầmcrtn tômcrti, gmcrtiữ cdnBZfiGVhặt tdnBZfiGVay tôidnBZfiGV, ndnBZfiGVói: “Đmcrti theLcsZTv3bo anhLcsZTv3b, chậmLcsZTv3b thômcrti kẻodnBZfiGV ngã”.

Sau khmcrti mcrtTiêu LcsZTv3bViễn kéomcrt tdnBZfiGVôi LcsZTv3bra dnBZfiGVkhỏi hốmcrt ndnBZfiGVước, tổLcsZTv3b trưởngmcrt tìmmcrt mcrtcho cmcrthúng tôimcrt mộtmcrt lềumcrt trạimcrt cLcsZTv3bó lmcrtò sưởmcrti đimcrtện dnBZfiGVđể hodnBZfiGVng LcsZTv3bkhô quầnmcrt mcrtáo. TidnBZfiGVêu Viễmcrtn LcsZTv3bsợ tômcrti LcsZTv3blạnh, cởimcrt LcsZTv3bluôn cmcrtả mcrtáo khoLcsZTv3bác ngoLcsZTv3bài đắpdnBZfiGV chmcrto tôLcsZTv3bi, “CáiLcsZTv3b tdnBZfiGVên láimcrt xmcrte tLcsZTv3bay châLcsZTv3bn hậuLcsZTv3b đậdnBZfiGVu mcrtấy, thậtdnBZfiGV bựLcsZTv3bc mình”.

Tôi cườidnBZfiGV LcsZTv3banh đmcrtã mcrtlàm tmcrto chdnBZfiGVuyện, tôidnBZfiGV chẳngmcrt quLcsZTv3ba cũLcsZTv3bng chỉLcsZTv3b dnBZfiGVbị ướtdnBZfiGV quầndnBZfiGV áLcsZTv3bo thôiLcsZTv3b, khônmcrtg đángmcrt đểdnBZfiGV nổiLcsZTv3b cáudnBZfiGV vmcrtới LcsZTv3bngười ta.

Tiêu ViễdnBZfiGVn ngồimcrt hơLcsZTv3bi xmcrtã lòmcrt smcrtưởi, mcrttôi bmcrtảo mcrtanh lạimcrt gầnLcsZTv3b chút,LcsZTv3b đểmcrt trádnBZfiGVnh lạnmcrth, andnBZfiGVh khônLcsZTv3bg LcsZTv3bchịu: LcsZTv3b“Em mcrtcòn đLcsZTv3báng quLcsZTv3bý mcrthơn anh”.

Tôi nhdnBZfiGVìn andnBZfiGVh, LcsZTv3bmỉm cười,mcrt LcsZTv3btrong lònmcrtg ấmdnBZfiGV áLcsZTv3bp dnBZfiGVvô ngần.

Quay vềdnBZfiGV tổmcrt dựmcrt án,dnBZfiGV LcsZTv3bTiêu VidnBZfiGVễn mcrtcứ hmcrtắt LcsZTv3bhơi suốmcrtt, tLcsZTv3bôi mcrtcho adnBZfiGVnh mcrtuống mộtdnBZfiGV cmcrtốc thumcrtốc giảidnBZfiGV cảm,LcsZTv3b nmcrthưng khôngmcrt dnBZfiGVcó táLcsZTv3bc dụng.

Ngày hômmcrt sauLcsZTv3b, vừdnBZfiGVa mcrtsáng LcsZTv3bra, điệndnBZfiGV thomcrtại củmcrta TidnBZfiGVêu ViễndnBZfiGV đáLcsZTv3bnh thứcmcrt tLcsZTv3bôi dậLcsZTv3by: “KhảdnBZfiGV LcsZTv3bLạc, anmcrth dnBZfiGVsốt dnBZfiGVcao, cóLcsZTv3b chúmcrtt triệdnBZfiGVu chứdnBZfiGVng bịdnBZfiGV vLcsZTv3biêm pmcrthổi, mcrtnhập viLcsZTv3bện rồi”mcrt. GiọngdnBZfiGV nóimcrt khảnmcrt khô,mcrt khôngdnBZfiGV cònmcrt êLcsZTv3bm ádnBZfiGVi nhdnBZfiGVư nhLcsZTv3bững mcrtngày tLcsZTv3brước nữa.

“Ở đâdnBZfiGVu vậmcrty?” Tômcrti hỏi.

“Bệnh việLcsZTv3bn cảnhLcsZTv3b smcrtát dnBZfiGVvũ trang”.

“Anh đợidnBZfiGV nLcsZTv3bhé, emcrtm đếnLcsZTv3b LcsZTv3btổ dựLcsZTv3b mcrtán dnBZfiGVđiểm LcsZTv3bdanh, rồLcsZTv3bi dnBZfiGVxin mcrtphép ngdnBZfiGVhỉ đmcrti thămmcrt anh”.

“Ừ”. LcsZTv3bTiêu ViễnLcsZTv3b ngomcrtan ngmcrtoãn đLcsZTv3báp, mcrtcó vẻdnBZfiGV sốmcrtt nặnmcrtg khmcrtông mcrtcòn sứcdnBZfiGV nóLcsZTv3bi ndnBZfiGVữa rồi.

Tôi dnBZfiGVmua dnBZfiGVmột gimcrtỏ táodnBZfiGV PhdnBZfiGVú Sĩ,mcrt vừdnBZfiGVa tdnBZfiGVo vừdnBZfiGVa mcrtđỏ, LcsZTv3bnghĩ rằngdnBZfiGV mcrtTiêu Vimcrtễn smcrtẽ rấtLcsZTv3b thíchdnBZfiGV ăn.

Tôi chưaLcsZTv3b LcsZTv3bđến bệnhmcrt việnmcrt CảndnBZfiGVh sátLcsZTv3b vdnBZfiGVũ traLcsZTv3bng mcrtbao giờ,dnBZfiGV bướcmcrt LcsZTv3bvào thấLcsZTv3by LcsZTv3bthật dnBZfiGVrộng lớnmcrt, ởLcsZTv3b đạdnBZfiGVi sdnBZfiGVảnh hỏimcrt mmcrtấy lưmcrtợt, dnBZfiGVmới dnBZfiGVbiết đượcmcrt kmcrthu nhậpLcsZTv3b LcsZTv3bviện dnBZfiGVchỗ nào.dnBZfiGV VLcsZTv3bừa nhắcmcrt LcsZTv3bđến LcsZTv3btên TiêdnBZfiGVu Vmcrtiễn vớimcrt cámcrtc mcrty LcsZTv3btá củamcrt LcsZTv3bkhu nhLcsZTv3bập viện,LcsZTv3b mấymcrt cmcrtô gLcsZTv3bái trẻLcsZTv3b đềumcrt hàLcsZTv3bo hứngdnBZfiGV nmcrtói: “ĐểdnBZfiGV tôiLcsZTv3b dẫndnBZfiGV LcsZTv3bcô đi”.

Tiêu ViễndnBZfiGV ndnBZfiGVằm ởdnBZfiGV phòdnBZfiGVng bệnhmcrt rdnBZfiGViêng dnBZfiGVcao cấpdnBZfiGV, cửaLcsZTv3b phmcrtòng bệmcrtnh mởdnBZfiGV raLcsZTv3b, bêmcrtn trLcsZTv3bong thLcsZTv3bấy cóLcsZTv3b mấLcsZTv3by bóndnBZfiGVg ngườiLcsZTv3b đidnBZfiGV lại.

Tôi nhandnBZfiGVh LcsZTv3bchóng nhdnBZfiGVận rmcrta NgôdnBZfiGV DuyệLcsZTv3bt đaLcsZTv3bng ndnBZfiGVgồi mcrtở đầuLcsZTv3b LcsZTv3bgiường, LcsZTv3bnâng mcrtcốc nướcdnBZfiGV cLcsZTv3bho dnBZfiGVTiêu ViễndnBZfiGV uống.dnBZfiGV Tmcrtiêu dnBZfiGVViễn mcrtlộ rõLcsZTv3b mcrtvẻ dịdnBZfiGVu dàndnBZfiGVg cườimcrt vớimcrt cmcrtô ấy.

Tôi đứngmcrt ởdnBZfiGV lốdnBZfiGVi LcsZTv3bđi rdnBZfiGVất lâuLcsZTv3b, chămLcsZTv3b chúmcrt nLcsZTv3bhìn NLcsZTv3bgô DuyệtdnBZfiGV, côLcsZTv3b ấLcsZTv3by dnBZfiGVvà TiLcsZTv3bêu dnBZfiGVViễn cdnBZfiGVư xdnBZfiGVử vLcsZTv3bới nhLcsZTv3bau nhdnBZfiGVư tLcsZTv3bhế, nhấtdnBZfiGV địndnBZfiGVh đãmcrt cdnBZfiGVó thờiLcsZTv3b gidnBZfiGVan mcrtrất dLcsZTv3bài bêLcsZTv3bn nhau.

“Thư kýdnBZfiGV TốngdnBZfiGV, mcrtcô gámcrti nLcsZTv3bày LcsZTv3bmuốn tìmmcrt TiêLcsZTv3bu Viễn”.

Người dnBZfiGVđược gọLcsZTv3bi lLcsZTv3bà dnBZfiGVthư kýdnBZfiGV TdnBZfiGVống đómcrt liếcLcsZTv3b nhìndnBZfiGV tôdnBZfiGVi, dnBZfiGVquay LcsZTv3bđầu đi,”dnBZfiGVBộ tdnBZfiGVrưởng mcrtTiêu vàdnBZfiGV dnBZfiGVphu nhânmcrt đãmcrt dnBZfiGVdặn rồi,dnBZfiGV trLcsZTv3bừ dnBZfiGVcô Ngômcrt DuyLcsZTv3bệt LcsZTv3bra, TdnBZfiGViêu Vmcrtiễn khôLcsZTv3bng mcrtgặp bmcrtất kỳLcsZTv3b mcrtngười nào”.

Trừ LcsZTv3bNgô DuyệdnBZfiGVt raLcsZTv3b, ngườLcsZTv3bi LcsZTv3bkhác đốidnBZfiGV vớdnBZfiGVi Timcrtêu Viễnmcrt mcrtđều lLcsZTv3bà “ngLcsZTv3bười bLcsZTv3bất kỳdnBZfiGV” sao?

Tôi khôngLcsZTv3b biếtdnBZfiGV LcsZTv3bnên ldnBZfiGVý mcrtgiải nhdnBZfiGVư thdnBZfiGVế ndnBZfiGVào mcrtvề hàmmcrt ýmcrt củadnBZfiGV câdnBZfiGVu nómcrti nàydnBZfiGV, chỉLcsZTv3b cảmcrtm thấyLcsZTv3b tdnBZfiGVrái tLcsZTv3bim tràndnBZfiGV đầyLcsZTv3b ndnBZfiGVhiệt huyLcsZTv3bết bỗngLcsZTv3b cLcsZTv3bhốc ndnBZfiGVguội lạmcrtnh dnBZfiGVđi, bịmcrt đLcsZTv3bông cmcrtứng lạdnBZfiGVi nmcrthư mcrtnước đdnBZfiGVá. mcrtĐồng thờLcsZTv3bi, dnBZfiGVcơ thểmcrt dnBZfiGVco mcrtthắt LcsZTv3blại, cdnBZfiGVác ngódnBZfiGVn tamcrty rdnBZfiGVun rẩy.

Y tdnBZfiGVá gmcrtọi tôi,LcsZTv3b “CôdnBZfiGV lmcrtàm dnBZfiGVsao vậy?”

Tôi cdnBZfiGVố dnBZfiGVgắng đểLcsZTv3b dnBZfiGVlàm dnBZfiGVcho mìnmcrth khôLcsZTv3bng ruLcsZTv3bn lLcsZTv3bên nữa,mcrt qdnBZfiGVuay đềudnBZfiGV lạmcrti ndnBZfiGVhìn côLcsZTv3b mcrtta cảmdnBZfiGV LcsZTv3bkích, rudnBZfiGVn rudnBZfiGVn mLcsZTv3bôi nói:mcrt “Khôngmcrt sdnBZfiGVao đâu”.

Người dnBZfiGVy LcsZTv3btá ngdnBZfiGVạc nhiêmcrtn nhìndnBZfiGV tháiLcsZTv3b độmcrt củLcsZTv3ba LcsZTv3btôi, chỉmcrt tamcrty dnBZfiGVxuống mcrtdưới đmcrtất, khôLcsZTv3bng mcrtbiết từdnBZfiGV ldnBZfiGVúc ndnBZfiGVào, dnBZfiGVgiỏ tmcrtáo trêdnBZfiGVn tadnBZfiGVy đmcrtã lănLcsZTv3b xuốngmcrt mcrtđất rồi.

Tôi lạidnBZfiGV nhìndnBZfiGV LcsZTv3bvào troLcsZTv3bng pLcsZTv3bhòng, NgLcsZTv3bô DuydnBZfiGVệt đanLcsZTv3bg ndnBZfiGVhẹ nhàmcrtng LcsZTv3bnâng đLcsZTv3bầu TdnBZfiGViêu dnBZfiGVViễn, đặtdnBZfiGV mcrtlên gốidnBZfiGV, samcrtu đLcsZTv3bó mcrtđắp chănmcrt LcsZTv3bcho anh.

Tôi địnhmcrt thầnmcrt lại,LcsZTv3b cúidnBZfiGV đầudnBZfiGV xuốngdnBZfiGV nhmcrtìn nhữLcsZTv3bng mcrtquả mcrttáo lăndnBZfiGV trdnBZfiGVên đấLcsZTv3bt, dậpdnBZfiGV ndnBZfiGVát đếndnBZfiGV LcsZTv3bthế dnBZfiGVnày, dnBZfiGVxem mcrtra khdnBZfiGVông mcrtthể ănmcrt đưdnBZfiGVợc nữLcsZTv3ba rồi.

Mỉm cười,dnBZfiGV trdnBZfiGVong lòmcrtng thầmLcsZTv3b dnBZfiGVnói vớimcrt Tmcrtiêu ViLcsZTv3bễn: BảoLcsZTv3b trọng.