You are here

Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất - Chương 03

 

Chương N8isFibz3: CóN8isFibz bNRM2ao N8isFibznhiêu mốiNRM2 mRfxExRktình cmRfxExRkó NRM2thể làNRM2m mRfxExRklại đưmRfxExRkợc từmRfxExRk đầu?

            “NgốcmRfxExRk ạ,N8isFibz chẳmRfxExRkng NRM2lẽ NRM2em khôngNRM2 hiểuNRM2 saoNRM2? TừN8isFibz tN8isFibzrước đếnN8isFibz N8isFibznay nN8isFibzgười anmRfxExRkh yêuNRM2 mRfxExRkchỉ NRM2có mìnhNRM2 NRM2em!” TimRfxExRkêu ViễnmRfxExRk ômRfxExRkm chN8isFibzặt lN8isFibzấy tômRfxExRki, giN8isFibzọng nóimRfxExRk tN8isFibzha thiết.

            TiN8isFibzm đamRfxExRku gầnmRfxExRk N8isFibznhư muNRM2ốn nghẹtmRfxExRk thở,mRfxExRk NRM2tại saomRfxExRk? TmRfxExRkại saNRM2o bN8isFibzao nNRM2hiêu nN8isFibzăm trmRfxExRkôi N8isFibzqua rồimRfxExRk mớiNRM2 N8isFibznói vớimRfxExRk NRM2tôi NRM2những N8isFibzđiều này?

1. ĐãN8isFibz lâNRM2u khN8isFibzông gặpN8isFibz, aNRM2nh vẫnNRM2 khỏemRfxExRk chứ

Tiêu ViNRM2ễn đứngN8isFibz trưmRfxExRkớc mRfxExRkmặt tôiNRM2, cNRM2ười nóiN8isFibz: “ĐiềnNRM2 KN8isFibzhả Lạc,NRM2 N8isFibzanh NRM2biết mRfxExRkngay lN8isFibzà mRfxExRkem màNRM2, mRfxExRkem NRM2không N8isFibzngờ đượNRM2c mRfxExRklà aNRM2nh phảiN8isFibz không?”

Tôi khN8isFibzông kiềN8isFibzm chếNRM2 đượN8isFibzc nỗmRfxExRki xúN8isFibzc độngN8isFibz trmRfxExRkong lòng,NRM2 ngaNRM2y cN8isFibzả NRM2giọng nóiN8isFibz cũmRfxExRkng N8isFibzrun lậpmRfxExRk cmRfxExRkập, “TiêuN8isFibz N8isFibzViễn! NRM2Là anNRM2h thậtNRM2 sao?”

“Nếu làN8isFibz NRM2giả chN8isFibzo đổimRfxExRk NRM2lại. ĐNRM2úng NRM2là aN8isFibznh đây”.N8isFibz AN8isFibznh kéN8isFibzo NRM2tay tômRfxExRki lạmRfxExRki, N8isFibzấm N8isFibzáp. N8isFibzRõ rànN8isFibzg khmRfxExRkông phảmRfxExRki NRM2là mơ.

“Tại sN8isFibzao aNRM2nh mRfxExRklại NRM2trở thàNRM2nh NRM2Tổng gmRfxExRkiám sNRM2át kỹmRfxExRk thuậtN8isFibz chứ?”N8isFibz TN8isFibzôi hNRM2ỏi. ANRM2nh xuNRM2ất ngoạiNRM2 mớimRfxExRk hơnNRM2 bốnN8isFibz nămmRfxExRk, nhamRfxExRknh nhấN8isFibzt cNRM2ũng chỉN8isFibz vừmRfxExRka hNRM2ọc xonmRfxExRkg chN8isFibzương trNRM2ình NRM2tiến sĩ.

“Chuyện nàNRM2y rấtmRfxExRk dmRfxExRkài dòN8isFibzng, cN8isFibzó dịpN8isFibz anmRfxExRkh sNRM2ẽ kN8isFibzể NRM2cho emRfxExRkm nghe”mRfxExRk. N8isFibzTiêu ViễmRfxExRkn nhìnmRfxExRk tmRfxExRkôi cườNRM2i, NRM2rồi khmRfxExRkông NRM2nói thêNRM2m mRfxExRkgì nữa.

Ngồi tmRfxExRkrong phNRM2òng làmRfxExRkm vimRfxExRkệc củaN8isFibz TiêuNRM2 VmRfxExRkiễn, nN8isFibzghe NRM2tiếng nhạcmRfxExRk dNRM2u dưN8isFibzơng, nN8isFibzhấm NRM2nháp mRfxExRkvị tmRfxExRkrà sữamRfxExRk tmRfxExRkhơm NRM2nồng, haN8isFibzi đứaNRM2 N8isFibznhìn nmRfxExRkhau kmRfxExRkhông nNRM2ói nênNRM2 lời,N8isFibz N8isFibztôi cảmN8isFibz thấyNRM2 đâyN8isFibz chmRfxExRkính làNRM2 tộtNRM2 cùNRM2ng củamRfxExRk hạnNRM2h phúNRM2c rồi!

 Bao nNRM2ăm qmRfxExRkua, tấtN8isFibz cảmRfxExRk chNRM2ờ đợi,N8isFibz mRfxExRktất cảNRM2 nhumRfxExRkng nmRfxExRkhớ đN8isFibzều hộNRM2i N8isFibztụ lNRM2ại NRM2ở cámRfxExRki nhìnNRM2 đNRM2ắm đuNRM2ối, NRM2con ngươNRM2i củaNRM2 tôNRM2i khmRfxExRkẽ chuNRM2yển độngmRfxExRk N8isFibznhẹ vN8isFibzề phíNRM2a đuôiNRM2 mắt.

Tiêu ViễmRfxExRkn nmRfxExRkhìn tômRfxExRki, NRM2nhíu màmRfxExRky, “Khả,N8isFibz mắmRfxExRkt eN8isFibzm khN8isFibzông ổNRM2n à?N8isFibz TạNRM2i sNRM2ao N8isFibzánh mắN8isFibzt N8isFibzlạ vậy?”

My GomRfxExRkd! TiêN8isFibzu ViễnNRM2 ơi,mRfxExRk cmRfxExRkhẳng lNRM2ẽ N8isFibzanh khônmRfxExRkg biN8isFibzết thmRfxExRkế nNRM2ào lNRM2à liếcmRfxExRk mRfxExRkmắt đưN8isFibza tìN8isFibznh saN8isFibzo? HmRfxExRkay làN8isFibz N8isFibzđộng tácmRfxExRk diễnN8isFibz xuấtmRfxExRk củaN8isFibz tôN8isFibzi quN8isFibzá kém?

“Đâu NRM2có, NRM2chỉ lN8isFibzà N8isFibzem… chNRM2ỉ lN8isFibzà… chưamRfxExRk ngủNRM2 đủNRM2 NRM2giấc, mNRM2ắt hơiNRM2 mỏi”.mRfxExRk mRfxExRkTôi ấpmRfxExRk úng.

“Sau nàmRfxExRky, buổmRfxExRki tốN8isFibzi trướcmRfxExRk N8isFibzkhi N8isFibzđi N8isFibzngủ uốngNRM2 tràmRfxExRk íN8isFibzt thNRM2ôi, N8isFibzuống sữamRfxExRk tươiNRM2 mRfxExRknhiều vàmRfxExRko”. TiêuNRM2 ViễnmRfxExRk dịumRfxExRk dàngNRM2 cườiN8isFibz NRM2nói vNRM2ới tôi.

Tổng giáN8isFibzm sáN8isFibzt kNRM2ỹ mRfxExRkthuật vNRM2ừa NRM2yên vịN8isFibz, PNRM2hó tổN8isFibzng giámRfxExRkm sáNRM2t kỹNRM2 thuậmRfxExRkt đãNRM2 xuN8isFibzất hiệnN8isFibz ngmRfxExRkay –NRM2 đâmRfxExRky qmRfxExRkuả đmRfxExRkúng lNRM2à mộNRM2t đạiN8isFibz mmRfxExRkỹ nhN8isFibzân. N8isFibzNghe nóNRM2i làNRM2 cháN8isFibzu gáimRfxExRk cmRfxExRkủa CụcNRM2 trưởnmRfxExRkg, NRM2là mRfxExRktrí thmRfxExRkức NRM2cao ởNRM2 nướcNRM2 ngN8isFibzoài về,mRfxExRk làNRM2m cmRfxExRkho cN8isFibzác anN8isFibzh chàN8isFibzng độcmRfxExRk thânmRfxExRk cứN8isFibz phNRM2ải xúNRM2m xíNRM2t vâyN8isFibz quanh.

Đại mỹNRM2 N8isFibznhân NRM2nhìn cáNRM2c chàNRM2ng NRM2trai tronNRM2g tmRfxExRkổ N8isFibzdự ánNRM2 bằnNRM2g nửaN8isFibz comRfxExRkn mắt,N8isFibz NRM2duy cNRM2hỉ đốmRfxExRki vớimRfxExRk TmRfxExRkiêu NRM2Viễn lạN8isFibzi tỏmRfxExRk N8isFibzra ânN8isFibz cầNRM2n N8isFibzquá mức.N8isFibz mRfxExRkTôi thN8isFibzấy vậNRM2y tronNRM2g lòN8isFibzng rmRfxExRkất lmRfxExRko NRM2sợ, bảnmRfxExRk mRfxExRkthân tôimRfxExRk vốnNRM2 khmRfxExRkong cmRfxExRkó sứN8isFibzc cạnNRM2h traN8isFibznh gì,N8isFibz bâyNRM2 gmRfxExRkiờ gặpmRfxExRk phảimRfxExRk đNRM2ối thNRM2ủ mNRM2ạnh nN8isFibzhư mRfxExRkvậy, xemRfxExRkm rmRfxExRka N8isFibzông trờiNRM2 mRfxExRkđang thửNRM2 tháchNRM2 tôN8isFibzi đây!

Mặc mRfxExRkdù ởNRM2 NRM2cùng mộtmRfxExRk tổN8isFibz vN8isFibzới TN8isFibziêu ViN8isFibzễn, nhưngN8isFibz cN8isFibzơ hmRfxExRkội gặpmRfxExRk gỡNRM2 kNRM2hông nhiNRM2ều. CómRfxExRk lmRfxExRkúc đmRfxExRki nN8isFibzgang NRM2qua vmRfxExRkăn phòngmRfxExRk củamRfxExRk anmRfxExRkh, tôN8isFibzi khônNRM2g kmRfxExRkìm cmRfxExRkhế đưmRfxExRkợc NRM2phải liNRM2ếc mNRM2ắt nNRM2hìn vmRfxExRkào, toànN8isFibz thấN8isFibzy TiêmRfxExRku ViễnmRfxExRk đangmRfxExRk chămmRfxExRk chmRfxExRkú ngN8isFibzhiên mRfxExRkcứu bmRfxExRkản mRfxExRkvẽ dmRfxExRkự án.

Một hmRfxExRkôm, TiNRM2ểu mRfxExRkLưu –N8isFibz cùngNRM2 pmRfxExRkhòng lNRM2àm việcmRfxExRk vNRM2ới tôiNRM2, độtN8isFibz nhiênNRM2 hỏi:N8isFibz “N8isFibzChị Điền,mRfxExRk cN8isFibzó phảiN8isFibz chịN8isFibz cóN8isFibz mRfxExRký mRfxExRkvới TmRfxExRkổng giN8isFibzám sátNRM2 mRfxExRkkỹ thuậmRfxExRkt TiêmRfxExRku không?”

Tôi đmRfxExRkang uốngmRfxExRk trmRfxExRkà, N8isFibzphụt hếNRM2t cN8isFibzả NRM2nước mRfxExRkra ngomRfxExRkài: “XinNRM2 lỗi,N8isFibz tôimRfxExRk NRM2bị sặNRM2c!” TNRM2ôi vNRM2ội vàN8isFibzng lN8isFibzấy khăN8isFibzn N8isFibzlau bàn.

“Điều đmRfxExRkó cmRfxExRkó gNRM2ì phảiNRM2 xmRfxExRkấu hổN8isFibz chứ?mRfxExRk SáN8isFibzu cNRM2hị eNRM2m gáiN8isFibz ởmRfxExRk tNRM2ổ chúNRM2ng NRM2ta mRfxExRkđều tmRfxExRkhầm yêuNRM2 TmRfxExRkổng giámRfxExRkm N8isFibzsát kỹN8isFibz thuậN8isFibzt NRM2Tiêu màN8isFibz”. TiểuN8isFibz N8isFibzLưu tiếnmRfxExRk N8isFibzhành phN8isFibzân mRfxExRktích cụN8isFibz thể,mRfxExRk “NhưngN8isFibz mRfxExRkmà nhìN8isFibzn ưuN8isFibz thmRfxExRkế củmRfxExRka PhNRM2ó tổngN8isFibz NRM2giám sáNRM2t kmRfxExRkỹ tNRM2huật NgôN8isFibz mRfxExRkcao nhN8isFibzư vậy,mRfxExRk N8isFibzem N8isFibzcảm tN8isFibzhấy chNRM2úng tNRM2a vốN8isFibzn đềuN8isFibz chN8isFibzẳng NRM2có cơmRfxExRk hội!”

Tôi nN8isFibzghe N8isFibzmà lòmRfxExRkng quặnN8isFibz thắt,NRM2 thN8isFibzử nghNRM2ĩ xNRM2em, từngNRM2 làN8isFibz ngườiN8isFibz ymRfxExRkêu cNRM2hính thứN8isFibzc củmRfxExRka mìnhN8isFibz, bảoN8isFibz bN8isFibzối riêN8isFibzng mRfxExRkcủa cáNRM2 nhânmRfxExRk, bN8isFibzây giN8isFibzờ phảiN8isFibz đNRM2em NRM2ra đmRfxExRkể phNRM2ân chiN8isFibza vớmRfxExRki N8isFibzmọi ngườimRfxExRk, lN8isFibzại bịmRfxExRk pháN8isFibzn mRfxExRkđoán cuốimRfxExRk cùnN8isFibzg sẽmRfxExRk rN8isFibzơi vmRfxExRkào NRM2tay nmRfxExRkgười khácN8isFibz, tâN8isFibzm trạngNRM2 cN8isFibzó thNRM2oải máNRM2i N8isFibzđược kN8isFibzhông chứ?

Hết giờNRM2 làmmRfxExRk, mRfxExRkTiêu N8isFibzViễn bảmRfxExRko tôimRfxExRk đN8isFibzợi NRM2anh đNRM2ể N8isFibzđi ănmRfxExRk tN8isFibzối cNRM2ùng, N8isFibztôi mRfxExRkcảm thNRM2ấy tN8isFibzâm tmRfxExRkrạng buồN8isFibzn bực,N8isFibz nêNRM2n đãNRM2 đạpNRM2 xN8isFibze vềNRM2 trước.

Tôi NRM2là ngmRfxExRkười mRfxExRkkhông chN8isFibzỉ khôngmRfxExRk cómRfxExRk sN8isFibzức cạnmRfxExRkh traN8isFibznh, màmRfxExRk N8isFibzcòn NRM2không NRM2có chútNRM2 NRM2tự tN8isFibzin nào.

Đi đượNRM2c nửamRfxExRk đườnN8isFibzg, lạimRfxExRk hốimRfxExRk hận,N8isFibz ngườN8isFibzi khN8isFibzác ngN8isFibzưỡng mmRfxExRkộ anmRfxExRkh, đNRM2âu phN8isFibzải lỗmRfxExRki củaN8isFibz anh.

Tội nghiệpN8isFibz chNRM2o TiêmRfxExRku Viễn,mRfxExRk cóNRM2 phảimRfxExRk tôimRfxExRk đãmRfxExRk khôNRM2ng thôNRM2ng cN8isFibzảm cmRfxExRkho anNRM2h rồi?

Thế làmRfxExRk lạmRfxExRki vN8isFibzòng xmRfxExRke mRfxExRkquay lại,NRM2 đạpmRfxExRk nhNRM2ư mRfxExRkbay, NRM2suýt chútNRM2 nữamRfxExRk đâmNRM2 sầmN8isFibz vàNRM2o quầyN8isFibz mRfxExRktrực bạnmRfxExRk nằmmRfxExRk ởNRM2 mRfxExRkcửa chínNRM2h cmRfxExRkủa Cục.

Chạy qN8isFibzua cửaNRM2 chính,mRfxExRk bmRfxExRkác tN8isFibzhường trựNRM2c N8isFibzgiả hỏiN8isFibz: “TạmRfxExRki sN8isFibzao N8isFibzlại quaNRM2y lạiNRM2 vậy?”

“Cháu lmRfxExRkàm rơNRM2i đồ,mRfxExRk mộtNRM2 NRM2món đmRfxExRkồ rấmRfxExRkt quN8isFibzan trọnNRM2g!” N8isFibzTôi nói,mRfxExRk smRfxExRkau đóNRM2 chạNRM2y vộmRfxExRki vềN8isFibz N8isFibzphía văNRM2n phòmRfxExRkng củaNRM2 TiN8isFibzêu Viễn.

Cửa pN8isFibzhòng khéNRM2p N8isFibzhờ, bêN8isFibzn mRfxExRktrong thấpNRM2 thoángNRM2 phmRfxExRkát rN8isFibza tiếngN8isFibz NRM2khóc nNRM2ghẹn ngào.

Văn phòngNRM2 cNRM2ủa TiNRM2êu ViễnNRM2 tạimRfxExRk sN8isFibzao cmRfxExRkó ngưNRM2ời khóc?mRfxExRk LạNRM2i NRM2là âNRM2m thanN8isFibzh củaNRM2 N8isFibzcô gáN8isFibzi trẻ.

Tôi dừngN8isFibz bước,mRfxExRk khôngNRM2 NRM2biết NRM2có NRM2nên mRfxExRkvào hN8isFibzay không.

“Đừng khócNRM2 nữa,N8isFibz anN8isFibzh đưaNRM2 eNRM2m điNRM2 ănmRfxExRk mRfxExRkchút gNRM2ì nhé!”mRfxExRk TôN8isFibzi nNRM2ghe giọngmRfxExRk TiNRM2êu NRM2Viễn dịuNRM2 dàng,NRM2 NRM2âm N8isFibzthanh ấyNRM2, chỉN8isFibz cmRfxExRkó thểmRfxExRk N8isFibzlà dàN8isFibznh cN8isFibzho ngNRM2ười yêuN8isFibz mớmRfxExRki vậymRfxExRk chNRM2ứ? BiN8isFibzết TiêmRfxExRku ViễnNRM2 đãmRfxExRk lâmRfxExRku, aN8isFibznh N8isFibzcũng chưmRfxExRka bN8isFibzao giNRM2ờ NRM2dỗ dànhN8isFibz tôimRfxExRk nhNRM2ư thế.

Sau đó,NRM2 tôiN8isFibz mRfxExRknghe thấyN8isFibz timRfxExRkếng aNRM2nh thN8isFibzu N8isFibzdọn đồmRfxExRk đạNRM2c, tiếnNRM2g đóngNRM2 ngăNRM2n kéo.

Đưa mRfxExRkcô mRfxExRkấy đNRM2i ăN8isFibzn? NRM2Tiêu ViễNRM2n chẳngN8isFibz phmRfxExRkải N8isFibzhẹn tốiN8isFibz nmRfxExRkay điNRM2 ămRfxExRkn cùnN8isFibzg tmRfxExRkôi N8isFibzsao, tạiN8isFibz saN8isFibzo N8isFibzbây gN8isFibziờ lạiN8isFibz đNRM2ổi mRfxExRkthành đN8isFibzưa ngườiN8isFibz N8isFibzkhác đi?

Khi nhNRM2ìn vàoNRM2 pmRfxExRkhòng mRfxExRkanh, khôngN8isFibz phảiNRM2 mRfxExRkai mRfxExRkkhác, chínhmRfxExRk làNRM2 PhN8isFibzó tổngmRfxExRk giáN8isFibzm sátmRfxExRk kNRM2ỹ thuậtNRM2 xinNRM2h đẹpN8isFibz NNRM2gô DuyệmRfxExRkt, mRfxExRkđầu mRfxExRktôi cảmN8isFibz NRM2tháy choánNRM2g váng.

Tôi đứngN8isFibz samRfxExRku phíamRfxExRk cầuNRM2 tNRM2hang, nhìNRM2n bónmRfxExRkg họmRfxExRk dN8isFibzìu N8isFibznhau đN8isFibzi khuNRM2ất, chỉmRfxExRk NRM2biết tNRM2hẫn thờN8isFibz NRM2như ngườiN8isFibz mmRfxExRkất hồn.

Lúc bướcmRfxExRk xmRfxExRkuống cầNRM2u thangN8isFibz, bmRfxExRkác thưmRfxExRkờng trựNRM2c giàNRM2 vẫnNRM2 NRM2ở đómRfxExRk, nhiệtN8isFibz tìnNRM2h hỏiN8isFibz N8isFibzthăm “TìmN8isFibz thấyNRM2 đồN8isFibz chưamRfxExRk cháu?”

“Chưa ạ!”

Có nêN8isFibzn coN8isFibzi nhưmRfxExRk tôiNRM2 đNRM2ã mamRfxExRkng nN8isFibzó tmRfxExRkặng cNRM2ho ngmRfxExRkười mRfxExRkkhác rồiNRM2 khômRfxExRkng? HN8isFibzay nóimRfxExRk lmRfxExRkà nómRfxExRk tmRfxExRkự mRfxExRkchạy mất?

Ngày thmRfxExRkứ N8isFibzhai NRM2đi N8isFibzlàm, mRfxExRkTiêu mRfxExRkViễn nhìnN8isFibz thấymRfxExRk tôi,mRfxExRk mmRfxExRkỉm cưN8isFibzời tựNRM2 nhimRfxExRkên, nhN8isFibzưng mRfxExRktôi lạmRfxExRki cảmmRfxExRk thấNRM2y nNRM2ụ cmRfxExRkười ấN8isFibzy N8isFibzcực kNRM2ỳ xN8isFibza cN8isFibzách, tưởnmRfxExRkg mRfxExRknhư bNRM2ị ngănNRM2 cácNRM2h bN8isFibzởi mộN8isFibzt thếN8isFibz gN8isFibziới mờmRfxExRk sương.

“Bảo eN8isFibzm đợiNRM2 aN8isFibznh, màmRfxExRk lạN8isFibzi tựN8isFibz bỏNRM2 vN8isFibzề trước!N8isFibz” N8isFibzAnh nmRfxExRkói nhNRM2ư khômRfxExRkng hềNRM2 cóNRM2 cmRfxExRkhuyện gì.

“Xin lỗi,NRM2 emRfxExRkm bmRfxExRkận!” TôimRfxExRk khN8isFibzông cườiN8isFibz N8isFibznổi, cmRfxExRkhỉ cmRfxExRkó thểNRM2 giảmRfxExRk vN8isFibzờ nhìmRfxExRkn mRfxExRkđi N8isFibzchỗ N8isFibzkhác. mRfxExRkAnh chN8isFibzắc chắnN8isFibz khôngmRfxExRk biếmRfxExRkt tômRfxExRki đãNRM2 N8isFibzquay tNRM2rở lại,NRM2 cN8isFibzòn đN8isFibzược xN8isFibzem mộNRM2t cảnmRfxExRkh tượngNRM2 N8isFibzkhông N8isFibznên xem.

“Ai lNRM2àm eNRM2m khN8isFibzông vN8isFibzui rồi?”mRfxExRk N8isFibzTiêu ViễNRM2n NRM2nhìn tôi,mRfxExRk ngữmRfxExRk khmRfxExRkí N8isFibzkhá thậnNRM2 trọng.

Tự nhiênN8isFibz NRM2nhớ mRfxExRklại mấyNRM2 năN8isFibzm trướcN8isFibz tNRM2ôi ghmRfxExRken bóngN8isFibz gN8isFibzhen N8isFibzgió, nhN8isFibzìn anN8isFibzh vNRM2à mmRfxExRkột bạnN8isFibz nNRM2ữ mRfxExRktrong lớNRM2p nNRM2gồi cN8isFibzùng nhauNRM2, liềnmRfxExRk NRM2bỏ chạymRfxExRk NRM2ra khỏmRfxExRki phòngN8isFibz họcmRfxExRk, NRM2sau đóNRM2 N8isFibzanh chạyN8isFibz thN8isFibzeo N8isFibzkéo mRfxExRktay NRM2tôi lN8isFibzại nómRfxExRki: “ĐồmRfxExRk ngốc,NRM2 mRfxExRkanh thN8isFibzích em!”

Đồ ngốc!N8isFibz TôN8isFibzi đúngmRfxExRk làN8isFibz đồNRM2 nmRfxExRkgốc, lúcmRfxExRk nNRM2ào mRfxExRkcũng ngâyN8isFibz thmRfxExRkơ timRfxExRkn tưởngNRM2 rằN8isFibzng, NRM2xa nN8isFibzhau chừngN8isFibz ấNRM2y khoảnmRfxExRkg thờiN8isFibz N8isFibzgian vNRM2à khôNRM2ng gianmRfxExRk, chNRM2úng tôiNRM2 đNRM2ều sN8isFibzẽ khNRM2ông tNRM2hay đổi.

Sự thậNRM2t mRfxExRkđúng mRfxExRklà NRM2tàn khốc.NRM2 ChúngN8isFibz mRfxExRktôi mRfxExRkđã thN8isFibzay đN8isFibzổi rồi,N8isFibz N8isFibztất cảmRfxExRk mN8isFibzọi NRM2thứ NRM2đều khôN8isFibzng NRM2thể nhưN8isFibz trNRM2ước đN8isFibzược nữa.

Công việcN8isFibz tronN8isFibzg TổmRfxExRk N8isFibzdự áNRM2n mRfxExRkrất N8isFibzbận rộn,mRfxExRk tN8isFibzôi mRfxExRkvà TiêNRM2u ViễnNRM2 dmRfxExRkù NRM2có đụN8isFibzng nmRfxExRkhau, cũN8isFibzng khN8isFibzông nmRfxExRkói đưNRM2ợc lờmRfxExRki nào.

Theo qNRM2uan sN8isFibzát cNRM2ủa mRfxExRkTiểu LNRM2ưu, “TN8isFibzổng giáNRM2m sáNRM2t TiêN8isFibzu NRM2mấy hmRfxExRkôm NRM2nay tâmmRfxExRk trạN8isFibzng khN8isFibzông tốNRM2t lắm!”

“Nhà nướcNRM2 trảN8isFibz baNRM2o nhiN8isFibzêu lươngNRM2 mRfxExRkcho emNRM2, đểmRfxExRk mRfxExRkem qumRfxExRkan mRfxExRktâm đếNRM2n N8isFibzcả tâmmRfxExRk tN8isFibzrạng cN8isFibzủa tN8isFibzổng N8isFibzgiám sátNRM2 NRM2kỹ thuậmRfxExRkt sao?”

“Em bmRfxExRkuôn chNRM2uyện chútmRfxExRk khmRfxExRkông đượcmRfxExRk mRfxExRkà? MN8isFibzấy hN8isFibzôm naNRM2y tN8isFibzính khímRfxExRk NRM2chị dữN8isFibz dằnNRM2 quá!N8isFibz CN8isFibzhú ýNRM2 mRfxExRkchút, mRfxExRkđừng đểN8isFibz bướcN8isFibz vN8isFibzào tNRM2hời N8isFibzkỳ tiềmRfxExRkn mRfxExRkmãn N8isFibzkinh smRfxExRkớm đấy!”

“Nghe nNRM2ói, ngườN8isFibzi bNRM2ước vNRM2ào thờmRfxExRki kmRfxExRkỳ tiềnmRfxExRk mãNRM2n kN8isFibzinh thườngmRfxExRk NRM2thích luyNRM2ên thNRM2uyên! N8isFibzChị cómRfxExRk luyênN8isFibz thumRfxExRkyên không?”

Tiểu NRM2Lưu vmRfxExRkội ngậNRM2m miệngNRM2 luôn.

Thiết kNRM2ế N8isFibzquy hoNRM2ạch dN8isFibzự mRfxExRkán hìnhNRM2 N8isFibznhư gặpN8isFibz phmRfxExRkải khmRfxExRkó khăN8isFibzn, mấyNRM2 lầnN8isFibz mRfxExRktôi N8isFibznhìn tmRfxExRkhấy TiêmRfxExRku ViễN8isFibzn hNRM2oặc mRfxExRklà nN8isFibzgồi đămmRfxExRk cN8isFibzhiêu trướcNRM2 bànmRfxExRk mRfxExRklàm việcNRM2, hmRfxExRkoặc mRfxExRklại đứngN8isFibz trầN8isFibzm ngmRfxExRkâm mấyN8isFibz giN8isFibzờ lNRM2iền ởmRfxExRk phòngmRfxExRk hútN8isFibz thuốc.

Nhìn bộmRfxExRk dạngmRfxExRk côN8isFibz mRfxExRkđộc sumRfxExRky N8isFibztư củaNRM2 mRfxExRkanh NRM2như N8isFibzvậy mRfxExRktôi N8isFibzcảm thNRM2ấy thậN8isFibzt đmRfxExRkau lònN8isFibzg, mRfxExRkhận nỗiN8isFibz mìNRM2nh nănmRfxExRkg lNRM2ực cN8isFibzó hạn,NRM2 khônNRM2g giNRM2úp mRfxExRkđược vN8isFibziệc gì.

Tổ dựNRM2 mRfxExRkán mờimRfxExRk đếnmRfxExRk mộtN8isFibz chuyênmRfxExRk mRfxExRkgia đNRM2ầy quyềnmRfxExRk umRfxExRky –mRfxExRk GN8isFibziáo sNRM2ư ĐiềnmRfxExRk DN8isFibzuy NiêN8isFibzn, nghNRM2e nóNRM2i ngưmRfxExRkời nN8isFibzày nổmRfxExRki tiếNRM2ng cảNRM2 trNRM2ên N8isFibzthế giớmRfxExRki. TiNRM2êu ViễnNRM2 vàNRM2 NN8isFibzgô N8isFibzDuyệt đN8isFibzứng saNRM2u mRfxExRkông tmRfxExRka, giốN8isFibzng nhưN8isFibz haNRM2i côN8isFibz cậuNRM2 họmRfxExRkc tNRM2rò nhỏ.

Tổ tmRfxExRkrưởng bảoNRM2 N8isFibztôi tổngN8isFibz hN8isFibzợp lN8isFibzại mRfxExRkcác dmRfxExRkữ liệuNRM2 sổNRM2 sách,N8isFibz trựcNRM2 tiếmRfxExRkp maNRM2ng đếnN8isFibz phòngN8isFibz khNRM2ách VIP.

Lúc tôimRfxExRk NRM2ôm mộtN8isFibz mRfxExRkđống tN8isFibzài liệuNRM2 dàmRfxExRky tiếnN8isFibz vNRM2ào, giN8isFibzáo sN8isFibzư ĐiềnN8isFibz mRfxExRkđang cNRM2ùng TimRfxExRkêu ViễnmRfxExRk tNRM2hảo lN8isFibzuận mRfxExRkviệc sửamRfxExRk đổimRfxExRk dựmRfxExRk án.mRfxExRk ThấN8isFibzy tN8isFibzôi bưNRM2ớc vNRM2ào, N8isFibzTiêu ViN8isFibzễn NRM2cau mày,NRM2 đN8isFibzỡ chồngNRM2 tàNRM2i N8isFibzliệu trNRM2ên tN8isFibzay mRfxExRktôi, nóNRM2i: “TạiNRM2 saN8isFibzo lạiN8isFibz NRM2để mộmRfxExRkt ngNRM2ười ôN8isFibzm nhiềNRM2u đồmRfxExRk thN8isFibzế nmRfxExRkày? NRM2Sau nNRM2ày phảimRfxExRk bN8isFibzảo TN8isFibziểu N8isFibzLưu gN8isFibziúp mRfxExRkem đấy”.

Tôi lýNRM2 N8isFibznhí “vângmRfxExRk” mộN8isFibzt tiNRM2ếng, gậtNRM2 NRM2gật đầmRfxExRku tỏNRM2 mRfxExRkra đmRfxExRkáp lại.mRfxExRk ChúNRM2t tàN8isFibzi liệuNRM2 nàNRM2y thìNRM2 N8isFibzăn mRfxExRkthua gmRfxExRkì chứ?

Đè néN8isFibzn NRM2con ngườimRfxExRk mRfxExRkthường khN8isFibzông mRfxExRkphải làNRM2 mRfxExRktrọng lượng,mRfxExRk màNRM2 lạmRfxExRki làN8isFibz NRM2những gánN8isFibzh nặN8isFibzng vôN8isFibz NRM2hình kia.

Tiêu ViễnN8isFibz thâNRM2n mậtN8isFibz kéoNRM2 tNRM2ay tôi,NRM2 vmRfxExRkị gN8isFibziáo sNRM2ư giN8isFibzà nmRfxExRkgước mắtNRM2 chằmN8isFibz chằmmRfxExRk nN8isFibzhìn chúN8isFibzng tN8isFibzôi, tôN8isFibzi vNRM2ội vàngNRM2 rNRM2út tNRM2ay lạNRM2i, đỏNRM2 mặt,mRfxExRk nóiNRM2 vớiNRM2 TiêNRM2u NRM2Viễn: “EmRfxExRkm vềN8isFibz lNRM2àm việN8isFibzc đây”.

“Hết NRM2giờ anNRM2h đưaN8isFibz emRfxExRkm N8isFibzvề!” TiNRM2êu ViễnN8isFibz nNRM2ở N8isFibznụ cườiNRM2 NRM2mà mấyNRM2 nmRfxExRkgày rồimRfxExRk himRfxExRkếm thấy.

“Không cần!”mRfxExRk MmRfxExRkỗi nN8isFibzgày đềuN8isFibz tựNRM2 đN8isFibzạp xN8isFibze vN8isFibzề mRfxExRknhà, trưNRM2ớc nmRfxExRkay cN8isFibzó cNRM2ần N8isFibzai đNRM2ưa vềN8isFibz đN8isFibzâu, đãmRfxExRk thNRM2ành thóN8isFibzi quNRM2en rmRfxExRkồi. NRM2Với lạiN8isFibz, N8isFibztôi cũnNRM2g khoN8isFibzng kiêuNRM2 sN8isFibza đmRfxExRkến N8isFibzmức hếmRfxExRkt gmRfxExRkiờ cầnNRM2 mRfxExRkcó ngườiNRM2 đưN8isFibza về.

Điều cmRfxExRkàng quaNRM2n trọN8isFibzng hơnN8isFibz làmRfxExRk TiNRM2êu ViễmRfxExRkn rấtNRM2 bận,N8isFibz rấtN8isFibz mệtN8isFibz, tômRfxExRki NRM2không NRM2đành lòmRfxExRkng đNRM2ể N8isFibzanh hếtNRM2 gNRM2iờ phảiN8isFibz lmRfxExRkộn mộtNRM2 vòngNRM2 đưmRfxExRka mRfxExRktiễn tôimRfxExRk rồimRfxExRk NRM2muộn mớN8isFibzi vềN8isFibz đượcNRM2 đếnN8isFibz nhà.

Tiêu NRM2Viễn thởmRfxExRk dàNRM2i, “KhảNRM2 mRfxExRkKhả, đừngN8isFibz cốN8isFibz ýmRfxExRk tránmRfxExRkh mRfxExRkanh nữa!”

Buổi tmRfxExRkrưa NRM2đến phònNRM2g giảimRfxExRk laNRM2o lấyNRM2 nướmRfxExRkc, nNRM2hìn tN8isFibzhấy giáN8isFibzo sưN8isFibz ĐiN8isFibzền DNRM2uy NiênN8isFibz cũN8isFibzng đaNRM2ng pmRfxExRkha trN8isFibzà, trmRfxExRkong cốcN8isFibz mRfxExRkthủy tinmRfxExRkh N8isFibzđổ đầN8isFibzy nN8isFibzửa cốNRM2c lNRM2á cNRM2hè, tôiN8isFibz mRfxExRkkhông NRM2khỏi kmRfxExRkinh ngNRM2ạc, “BácNRM2 mRfxExRkcho nhiềuN8isFibz NRM2lá chN8isFibzè tN8isFibzhế, cmRfxExRkó N8isFibzsợ đắnmRfxExRkg NRM2quá khôNRM2ng ạ?”

“Uống qumRfxExRken rồiNRM2”. ÔNRM2ng cườmRfxExRki thấN8isFibzy thNRM2ật thânmRfxExRk tN8isFibzhiết, kNRM2hiến ngưmRfxExRkời NRM2ta cóN8isFibz mRfxExRkcảm giácN8isFibz N8isFibzquen thuộc.

Ông NRM2pha tràmRfxExRk xoN8isFibzng kN8isFibzhông rờiNRM2 điN8isFibz, màmRfxExRk vãNRM2n đứngNRM2 ởN8isFibz pNRM2hòng N8isFibzgiải N8isFibzlao nhìNRM2n tNRM2ôi lN8isFibzấy nướcN8isFibz, “CôN8isFibz bNRM2é, chN8isFibzáu yêuN8isFibz TiêmRfxExRku ViễN8isFibzn hả?”

Tôi giN8isFibzật mmRfxExRkình lmRfxExRkàm bmRfxExRkàn tamRfxExRky đanmRfxExRkg cNRM2ầm mRfxExRkphích nNRM2ước runN8isFibzg lên,N8isFibz nướcmRfxExRk sôNRM2i trN8isFibzong bNRM2ình rNRM2ót xNRM2uống mRfxExRklàm nN8isFibzgón N8isFibztay bịNRM2 giN8isFibzội bỏngmRfxExRk rát.

Vị giáN8isFibzo mRfxExRksư N8isFibzgià nhN8isFibzanh mắN8isFibzt nhaNRM2nh tNRM2ay, liềnNRM2 đónN8isFibzg nmRfxExRkgay vòiNRM2 nướcNRM2 nónmRfxExRkg lại,N8isFibz kémRfxExRko tN8isFibzay tôNRM2i samRfxExRkng N8isFibzvòi nướcmRfxExRk lạN8isFibznh vặNRM2n xN8isFibzuống, đểNRM2 giNRM2ảm bớN8isFibzt sựmRfxExRk mRfxExRkđau rát.

Mắt NRM2tôi ngNRM2ân nN8isFibzgấn lệ,NRM2 tronmRfxExRkg lNRM2òng cườiNRM2 thầN8isFibzm: NRM2Xem ramRfxExRk, tmRfxExRkính nhNRM2iều chNRM2uyện cũngNRM2 kNRM2hông hN8isFibzề giớiNRM2 hạnNRM2 lứaNRM2 tuổi.

Lấy nướcNRM2 xoN8isFibzng, giáomRfxExRk sưmRfxExRk ĐiềnN8isFibz gmRfxExRkiúp tômRfxExRki xáchNRM2 pN8isFibzhích nướcN8isFibz vN8isFibzề mRfxExRkphòng lNRM2àm viN8isFibzệc, TiểuN8isFibz mRfxExRkLưu nNRM2hìn thấN8isFibzy mRfxExRknói: “TrờNRM2i ạ,NRM2 cN8isFibzhị ĐiN8isFibzền, mRfxExRksao chN8isFibzị lạiNRM2 NRM2để ômRfxExRkng ấNRM2y xácN8isFibzh pNRM2hích nướcmRfxExRk chứN8isFibz? ChNRM2ị biếtNRM2 ônmRfxExRkg ấyNRM2 làNRM2 N8isFibzai không?”

“Giáo sNRM2ư ĐN8isFibziền DN8isFibzuy Niên”.

“Biết rồiNRM2 còN8isFibzn đểN8isFibz ôN8isFibzng N8isFibzấy xáNRM2ch hộNRM2 chmRfxExRkị phíchN8isFibz làmRfxExRk sao?”NRM2 TiểN8isFibzu LưuN8isFibz suýN8isFibzt N8isFibznữa cNRM2áu NRM2lên N8isFibzvới mRfxExRktôi, N8isFibz“Cục trưởngmRfxExRk củamRfxExRk chmRfxExRkúng tmRfxExRka mờNRM2i mRfxExRkđến làmRfxExRk khmRfxExRkách VIN8isFibzP, làNRM2 chN8isFibzuyên gmRfxExRkia NRM2dự ánN8isFibz, mRfxExRklà đạN8isFibzi mRfxExRkthụ củamRfxExRk giớimRfxExRk N8isFibzkhoa họN8isFibzc điệnN8isFibz tử”.

“Chẳng qN8isFibzua chỉN8isFibz mRfxExRklà mRfxExRknhờ ôngNRM2 NRM2ấy xámRfxExRkch NRM2hộ cmRfxExRkhị phíchmRfxExRk nướcmRfxExRk NRM2thôi mN8isFibzà!” NRM2Mà NRM2chính ôngNRM2 tựNRM2 N8isFibznguyện đấN8isFibzy chứ,N8isFibz nóiNRM2 N8isFibznào lN8isFibzà NRM2tay tôN8isFibzi mRfxExRkbị bỏngN8isFibz rNRM2ồi, đN8isFibzó cũnmRfxExRkg làmRfxExRk tNRM2rách nhiN8isFibzệm củaNRM2 ôNRM2ng ấy.

Chị mRfxExRkcòn muốN8isFibzn nhờN8isFibz ôNRM2ng ấyN8isFibz làmN8isFibz gmRfxExRkì nữNRM2a? GiNRM2úp N8isFibzchị NRM2quét nhàmRfxExRk à?”N8isFibz TiểNRM2u N8isFibzLưu nhmRfxExRkìn tN8isFibzôi chếN8isFibz giN8isFibzễu, “XúcN8isFibz pNRM2hạm ôNRM2ng ấNRM2y lNRM2à tộimRfxExRk khôngNRM2 thểNRM2 mRfxExRktha đượcNRM2 đâu”.

Nhưng tN8isFibzôi đâuNRM2 muốmRfxExRkn xúcmRfxExRk phạN8isFibzm ôngmRfxExRk, mNRM2à mN8isFibzột vịmRfxExRk giáomRfxExRk smRfxExRkư, N8isFibzchuyên gmRfxExRkia mRfxExRkcó N8isFibzthân pmRfxExRkhận đN8isFibzịa NRM2vị nN8isFibzhư tNRM2hế cũNRM2ng sN8isFibzẽ khôngmRfxExRk tmRfxExRkhể nN8isFibzhận mRfxExRkra mộtN8isFibz nhânN8isFibz viêNRM2n văNRM2n phòngNRM2 N8isFibzbình thườngN8isFibz N8isFibznhư tmRfxExRkôi đâu.

Có NRM2lẽ, vmRfxExRkừa N8isFibzquay N8isFibzđi, ôngN8isFibz vốNRM2n đãN8isFibz khonNRM2g nhmRfxExRkớ đượcNRM2 tNRM2ôi làmRfxExRk amRfxExRki rồi.

Hết giờNRM2 làmmRfxExRk, đNRM2i NRM2qua smRfxExRkiêu thịN8isFibz CarrefNRM2our, tôN8isFibzi mmRfxExRkua mộmRfxExRkt đốNRM2ng đN8isFibzồ linmRfxExRkh tinh.

Khi tôimRfxExRk NRM2xách giỏNRM2 hànmRfxExRkg đN8isFibzi NRM2ra phímRfxExRka mRfxExRkngoài thìNRM2 nhmRfxExRkìn thấyN8isFibz TiêumRfxExRk ViễnN8isFibz. NRM2Vừa địNRM2nh gọN8isFibzi amRfxExRknh, ngườimRfxExRk bỗnmRfxExRkg cứngNRM2 đờN8isFibz khômRfxExRkng thốtNRM2 mRfxExRkđược rmRfxExRka lời,mRfxExRk bởNRM2i vìN8isFibz NNRM2gô NRM2Duyệt vàmRfxExRk anN8isFibzh NRM2đi cùnNRM2g nhau.

Anh bắmRfxExRkt đầuN8isFibz đưamRfxExRk cmRfxExRkô mRfxExRkđi mRfxExRklượn siêuNRM2 mRfxExRkthị từNRM2 bN8isFibzao giờ?NRM2 DángmRfxExRk NRM2vẻ chămmRfxExRk sómRfxExRkc NRM2chở NRM2che NRM2cô mRfxExRkấy. NhN8isFibzìn mRfxExRkxe muN8isFibza đồN8isFibz củmRfxExRka họ,N8isFibz xếpmRfxExRk đầymRfxExRk nN8isFibzhững vN8isFibzật dụNRM2ng gimRfxExRka đình.

Mũi tôiNRM2 NRM2cay xè,mRfxExRk nhmRfxExRkặt bừamRfxExRk mấyNRM2 thứmRfxExRk rồiN8isFibz vộimRfxExRk vmRfxExRkàng cN8isFibzhạy rmRfxExRka ngoài.

Ngô DN8isFibzuyệt đãNRM2 mRfxExRknhìn NRM2thấy tômRfxExRki, “TiểumRfxExRk Khả?N8isFibz TiểuNRM2 Khả?”NRM2 CmRfxExRkô mRfxExRkấy gọNRM2i tôi,NRM2 N8isFibzâm N8isFibzthanh dịumRfxExRk dmRfxExRkàng mRfxExRktrang N8isFibznhã, umRfxExRkyển chuyểN8isFibzn vàmRfxExRk dNRM2ễ chN8isFibzịu, khiNRM2ến cmRfxExRkho N8isFibzở giN8isFibzữa mRfxExRkđám đônN8isFibzg huyêmRfxExRkn nN8isFibzáo vẫnmRfxExRk cNRM2ó thểNRM2 nổN8isFibzi rõmRfxExRk lênN8isFibz gN8isFibziọng nNRM2ói đN8isFibzặc biệt.

“Tiểu KhmRfxExRkả, NRM2em cũngN8isFibz đếmRfxExRkn đN8isFibzây muNRM2a đNRM2ồ NRM2à?” TiNRM2êu ViễN8isFibzn nhìnmRfxExRk tNRM2ôi bốiNRM2 N8isFibzrối, vẻmRfxExRk mNRM2ặt cómRfxExRk chútNRM2 lN8isFibzo lắng.

Tôi khNRM2ông đếN8isFibzn thNRM2ì cóNRM2 thmRfxExRkể nhNRM2ìn thấmRfxExRky aN8isFibznh N8isFibzvà PhómRfxExRk tổmRfxExRkng giámNRM2 sNRM2át xN8isFibzinh đẹpNRM2 âN8isFibzn ânNRM2 ámRfxExRki ámRfxExRki N8isFibzbên nhamRfxExRku mRfxExRkkhông mRfxExRkchứ? ĐãmRfxExRk tứcN8isFibz giậnN8isFibz rồi,NRM2 cũngN8isFibz chẳnN8isFibzg mRfxExRknhìn mRfxExRkanh nữaNRM2, chNRM2ỉ nN8isFibzói vmRfxExRkới N8isFibzNgô DN8isFibzuyệt: “ChàoN8isFibz PhN8isFibzó tổngmRfxExRk giámRfxExRkm sáN8isFibzt, thmRfxExRkật tNRM2ình cờmRfxExRk ạ!”

“Gọi tNRM2ôi NRM2là NgômRfxExRk DuyệtN8isFibz thôiN8isFibz, bâyNRM2 gNRM2iờ N8isFibzhết NRM2giờ lNRM2àm NRM2rồi màmRfxExRk!” NRM2Cô mRfxExRkta kéNRM2o taN8isFibzy tôiN8isFibz NRM2tỏ rNRM2a rấtmRfxExRk NRM2thân tình.

Tôi vmRfxExRkẫn lịcmRfxExRkh sựNRM2 mNRM2ỉm cườiN8isFibz, nhìnNRM2 côN8isFibz vàN8isFibz TiêmRfxExRku Viễn.

Thần mRfxExRksắc củaNRM2 TiêNRM2u ViễmRfxExRkn lạimRfxExRk rấtNRM2 N8isFibzủ dột.

 

2. NRM2Tại saNRM2o cứNRM2 xuấN8isFibzt hmRfxExRkiện N8isFibzlúc tôNRM2i nhN8isFibzếch nhmRfxExRkác nhất

Ra khỏiN8isFibz simRfxExRkêu thị,N8isFibz mRfxExRknước mắtNRM2 NRM2tôi N8isFibzđã khôngNRM2 mRfxExRkcầm đượcNRM2 nữa,N8isFibz NRM2vỡ òa.

Tôi xáNRM2ch túiN8isFibz mRfxExRkto túN8isFibzi nhNRM2ỏ điN8isFibz NRM2qua cầuNRM2 vượt,NRM2 nhìNRM2n mRfxExRkxuống dướiN8isFibz NRM2chân cầu,NRM2 N8isFibzxe cộNRM2 nườmNRM2 nượp,N8isFibz N8isFibztự mRfxExRknhiên đNRM2ứng lại.N8isFibz NếumRfxExRk mRfxExRknhảy tNRM2ừ tmRfxExRkrên N8isFibznày xuốnN8isFibzg mRfxExRkcó N8isFibzlẽ sNRM2ẽ N8isFibzchết rấNRM2t tmRfxExRkhảm mRfxExRknhỉ? CmRfxExRkhắc cN8isFibzhắn cơNRM2 thểNRM2 sN8isFibzẽ đầmRfxExRky mámRfxExRku meN8isFibz, nátNRM2 bétNRM2? N8isFibzNói khôN8isFibzng chừN8isFibzng, lúcNRM2 đóN8isFibz N8isFibzóc cmRfxExRkòn bN8isFibzắn phN8isFibzụt vàomRfxExRk ngN8isFibzười NRM2đi đườngNRM2 mRfxExRkcũng nên.

Cứ tưởngNRM2 tưNRM2ợng vậy,NRM2 mRfxExRkđã thấyN8isFibz NRM2ghê N8isFibzrợn hếtmRfxExRk cảNRM2 người.

Có lẽNRM2 mRfxExRktừ cổN8isFibz chíNRM2 mRfxExRkkim, tômRfxExRki mRfxExRklà ngmRfxExRkười đầN8isFibzu tmRfxExRkiên lạN8isFibzi bịmRfxExRk chínhNRM2 ýNRM2 tưmRfxExRkởng củaN8isFibz mìmRfxExRknh dọaN8isFibz chNRM2o sợN8isFibz pmRfxExRkhát thmRfxExRkét lên.

Để NRM2cho khôngmRfxExRk N8isFibzphải mRfxExRknghĩ đếnmRfxExRk mRfxExRkmối qNRM2uan NRM2hệ cNRM2ủa TiêuNRM2 ViNRM2ễn vàmRfxExRk NNRM2gô DuyNRM2ệt nN8isFibzữa, mRfxExRktôi vộiN8isFibz vàngNRM2 tNRM2ìm mộNRM2t nmRfxExRkơi NRM2an toàmRfxExRkn lẩN8isFibzn trN8isFibzốn, càngNRM2 kínNRM2 mRfxExRkđáo cNRM2àng tốt!

Đối mRfxExRkdiện siêN8isFibzu thịNRM2 NRM2có mộmRfxExRkt quáN8isFibzn StN8isFibzarbucks, khônmRfxExRkg giaN8isFibzn N8isFibztao nmRfxExRkhã, phụN8isFibzc mRfxExRkvụ chuyêN8isFibzn nghiệp.N8isFibz NRM2Tôi gọiNRM2 NRM2một táN8isFibzch capuccN8isFibzino cùnmRfxExRkg N8isFibzvới móNRM2n trámRfxExRkng miệng.

Vị mRfxExRkthơm ngomRfxExRkn củamRfxExRk móN8isFibzn ănmRfxExRk lNRM2àm tâmRfxExRkm trạngmRfxExRk tN8isFibzôi tNRM2ốt hN8isFibzơn, giữaN8isFibz nNRM2ền NRM2âm nhạcNRM2 dNRM2ịu nN8isFibzhẹ kmRfxExRkhiến tNRM2ôi dầmRfxExRkn NRM2dần cNRM2ảm thN8isFibzấy NRM2thư mRfxExRkthái trmRfxExRkở lại.

“Thưa côN8isFibz, cNRM2ó cNRM2ần khănNRM2 giN8isFibzấy khônNRM2g ạNRM2?” NNRM2hân viNRM2ên mRfxExRkphục vụmRfxExRk lN8isFibzễ phmRfxExRkép đứngmRfxExRk N8isFibzbên cạnh.

“Không mRfxExRkcần, cáNRM2m ơn!NRM2” TN8isFibzôi vôNRM2 thmRfxExRkức đưaNRM2 N8isFibztay lNRM2ên lamRfxExRku mặmRfxExRkt, toànNRM2 lmRfxExRkà nưN8isFibzớc mRfxExRkmắt. TạN8isFibzi saN8isFibzo tôimRfxExRk lạimRfxExRk khómRfxExRkc chứ?

 “Xin đừN8isFibzng ngồiN8isFibz ởN8isFibz đómRfxExRk!” TôiN8isFibz vừamRfxExRk lNRM2au N8isFibzmắt vmRfxExRkừa nN8isFibzói vớiNRM2 ngườNRM2i đốimRfxExRk dmRfxExRkiện, khôngN8isFibz N8isFibzcho nNRM2gồi cùN8isFibzng tôi.

“Em NRM2nghĩ lNRM2à tôimRfxExRk mmRfxExRkuốn ngmRfxExRkồi smRfxExRkao? ChỉmRfxExRk vìNRM2 mRfxExRkem cứN8isFibz khócNRM2 nhưNRM2 vậyNRM2 N8isFibzmãi, khiếnmRfxExRk NRM2cho tNRM2âm trạngN8isFibz tNRM2ôi thấNRM2y rN8isFibzất N8isFibzu uất”.N8isFibz NgườiN8isFibz đốimRfxExRk dNRM2iện nói.

“Chương NN8isFibzgự, tạNRM2i samRfxExRko mRfxExRkanh N8isFibzcứ xuNRM2ất N8isFibzhiện lúcmRfxExRk mRfxExRktôi nmRfxExRkhếch nhámRfxExRkc nhất?”mRfxExRk TôiNRM2 rầNRM2u NRM2rĩ nN8isFibzói vớiNRM2 NRM2anh ta.

“Nhưng mN8isFibzà, hìNRM2nh nhNRM2ư tNRM2ôi cònmRfxExRk nN8isFibzhếch mRfxExRknhác hơNRM2n mRfxExRkem!” N8isFibzAnh mRfxExRkta nhúN8isFibzn vN8isFibzia, chN8isFibzỉ lênNRM2 bộmRfxExRk mRfxExRkcomple NRM2may mRfxExRkđo mN8isFibzàu trắngmRfxExRk nNRM2gà N8isFibzcủa mìnN8isFibzh, tNRM2ôi mmRfxExRkới pN8isFibzhát hiệnmRfxExRk mRfxExRkra, vừaN8isFibz nNRM2ãy tômRfxExRki NRM2vô N8isFibzý lmRfxExRkàm đổN8isFibz NRM2cà pN8isFibzhê, chấtNRM2 lỏN8isFibzng màNRM2u nâuNRM2 đãNRM2 ngNRM2ấm N8isFibzvào áomRfxExRk anh.

“Đồ ngốc,mRfxExRk tạiN8isFibz NRM2sao amRfxExRknh lNRM2ại khôngmRfxExRk biếN8isFibzt đườngmRfxExRk tN8isFibzránh ra?”

“Nhìn eNRM2m khócmRfxExRk qumRfxExRkan tN8isFibzrọng hmRfxExRkơn, bmRfxExRkởi vìmRfxExRk thậtmRfxExRk hiN8isFibzếm cóNRM2”. AnNRM2h tNRM2a lN8isFibzộ NRM2ra nụN8isFibz N8isFibzcười NRM2tinh nghịchNRM2, nhNRM2ìn trônNRM2g giN8isFibzống N8isFibznhư mộN8isFibzt đứaNRM2 tNRM2rẻ vậy.

“Đi nàoN8isFibz, tôimRfxExRk dẫnN8isFibz eNRM2m N8isFibzđến mN8isFibzột nN8isFibzơi N8isFibzvui vẻ”.mRfxExRk CNRM2hương NmRfxExRkgự kéomRfxExRk tômRfxExRki đứN8isFibzng lên.

“Tôi khômRfxExRkng N8isFibzđi, tôNRM2i còmRfxExRkn cóN8isFibz việc!N8isFibz” TNRM2ôi mNRM2uốn thoátN8isFibz NRM2ra khỏiN8isFibz sựN8isFibz lômRfxExRki kN8isFibzéo NRM2của NRM2anh ta.

Nghĩ đếmRfxExRkn việcN8isFibz vmRfxExRkừa rồiN8isFibz gặpN8isFibz TmRfxExRkiêu ViễnmRfxExRk NRM2và NgôN8isFibz Duyệt,mRfxExRk ngmRfxExRkhĩ đếnN8isFibz NRM2sự ămRfxExRkn ýNRM2 N8isFibzcủa N8isFibzhọ mRfxExRkkhi ởN8isFibz bêmRfxExRkn nN8isFibzhau, N8isFibznghĩ đếnN8isFibz N8isFibzsự dịN8isFibzu dàngN8isFibz TimRfxExRkêu VNRM2iễn dmRfxExRkành N8isFibzcho N8isFibzcô tmRfxExRka… tmRfxExRkất cảNRM2 mọimRfxExRk cáNRM2i khmRfxExRkác N8isFibzđều trởN8isFibz thmRfxExRkành N8isFibzvô nghĩa.

“Việc gNRM2ì cómRfxExRk thN8isFibzể NRM2quan tmRfxExRkrọng hơnmRfxExRk vuN8isFibzi mRfxExRkvẻ cNRM2hứ? NRM2Không đimRfxExRk sẽNRM2 tiếmRfxExRkc N8isFibzđấy nhé”.mRfxExRk N8isFibzAnh NRM2ta cườiNRM2 nhìnN8isFibz tôN8isFibzi chmRfxExRkờ đợi,N8isFibz tôiNRM2 thậtN8isFibz khNRM2ó màmRfxExRk phmRfxExRkản đối.

Tôi cN8isFibzòn cómRfxExRk NRM2thể vumRfxExRki N8isFibzvẻ đưN8isFibzợc không?N8isFibz TmRfxExRkại sNRM2ao lạiN8isFibz NRM2cảm thấyN8isFibz tronNRM2g lòngNRM2 mRfxExRknặng tmRfxExRkrĩu nN8isFibzhư đeomRfxExRk NRM2đá thếN8isFibz này?N8isFibz TNRM2ôi cốNRM2 N8isFibzgắng muốN8isFibzn vmRfxExRkứt bỏN8isFibz nóNRM2 đi,mRfxExRk nhưN8isFibzng NRM2nó cứmRfxExRk mRfxExRkđiềm N8isFibznhiên bN8isFibzất động.

Chương NgN8isFibzự nNRM2ói khônN8isFibzg saNRM2i, N8isFibzđây quảmRfxExRk nhiêNRM2n lmRfxExRkà mộtmRfxExRk N8isFibznơi vN8isFibzui vẻ,N8isFibz “mườiNRM2 hNRM2ai NRM2chốn vui”.

Đáng tiếc,mRfxExRk tâmN8isFibz trmRfxExRkạng cNRM2ủa tômRfxExRki khôngmRfxExRk hòamRfxExRk nhmRfxExRkập N8isFibzđược vN8isFibzới NRM2nơi này.

“Tại N8isFibzsao NRM2lại mRfxExRkcó cN8isFibzái têmRfxExRkn nhmRfxExRkư vậy?”N8isFibz N8isFibzTôi mRfxExRkrầu rN8isFibzĩ hỏi.

“Ở mRfxExRkđây cómRfxExRk mNRM2ười hmRfxExRkai tụNRM2 điNRM2ểm, mỗimRfxExRk mộtNRM2 N8isFibzchỗ mRfxExRkđều khiNRM2ến ngườiN8isFibz tN8isFibza NRM2vui khônNRM2g biếtNRM2 cháNRM2n”. ChưNRM2ơng NgN8isFibzự N8isFibzgiải thích.

“Có thểmRfxExRk NRM2làm ngườiNRM2 tNRM2a quênmRfxExRk đmRfxExRki phmRfxExRkiền muN8isFibzộn khônmRfxExRkg?” N8isFibzTôi tN8isFibzỏ NRM2ra nghmRfxExRki ngờ.

“Có thểN8isFibz, chỉNRM2 cầmRfxExRkn NRM2em tN8isFibzự nguyệN8isFibzn”. ChươngmRfxExRk NgựmRfxExRku nghiêN8isFibzm túcN8isFibz nN8isFibzhìn tôi,mRfxExRk “EN8isFibzm nêmRfxExRkn mRfxExRklà mRfxExRkmột ngườiNRM2 vmRfxExRkui vmRfxExRkẻ, NRM2ngay đếnmRfxExRk cámRfxExRki tênmRfxExRk NRM2của NRM2em cũngNRM2 NRM2gọi mRfxExRklà NRM2Khả N8isFibzLạc cN8isFibzơ mà”.

Khả LạcN8isFibz thìN8isFibz nhấN8isFibzt địnhNRM2 cómRfxExRk tmRfxExRkhể vuN8isFibzi vẻN8isFibz saoN8isFibz? TôiNRM2 cườiN8isFibz đaN8isFibzu khổ.

Đi lêmRfxExRkn gácNRM2 vớiN8isFibz ChươngmRfxExRk NgựmRfxExRk, lậpN8isFibz tứcmRfxExRk đãmRfxExRk cóN8isFibz nhâNRM2n vmRfxExRkiên phụcN8isFibz vụmRfxExRk mRfxExRkđến đónmRfxExRk, luôN8isFibzn mmRfxExRkiệng chàoNRM2 “TổngNRM2 gimRfxExRkám đốN8isFibzc ChươNRM2ng ạ”,mRfxExRk “TN8isFibzổng giN8isFibzám NRM2đốc ChươnNRM2g ạmRfxExRk”. TN8isFibzôi N8isFibzxách nhữngNRM2 tN8isFibzúi N8isFibzto túiN8isFibz mRfxExRknhỏ củamRfxExRk simRfxExRkêu thNRM2ị, theNRM2o mRfxExRksau ChươngmRfxExRk NmRfxExRkgự mRfxExRkgiống nhưmRfxExRk mộtN8isFibz ngườiNRM2 hầu.

Một nhóNRM2m ngườiN8isFibz NRM2ăn cơmRfxExRkm, N8isFibzliên tụcmRfxExRk gọiN8isFibz mmRfxExRkón NRM2đắt tiền,NRM2 N8isFibzkhông gọN8isFibzi nhữngmRfxExRk mómRfxExRkn vmRfxExRkừa miệng.

Tôi uN8isFibzống mN8isFibzột lomRfxExRkại nướcNRM2 NRM2ngọt NRM2rất nNRM2gon, NRM2nhưng lạN8isFibzi thmRfxExRkấy mRfxExRkhơi đamRfxExRku đầu,mRfxExRk “TạimRfxExRk N8isFibzsao lạimRfxExRk thN8isFibzế? TôNRM2i cóN8isFibz uốngNRM2 NRM2rượu đâumRfxExRk nhỉ?”NgửiNRM2 N8isFibzkỹ mRfxExRkmới phN8isFibzát N8isFibzhiện rNRM2a thứmRfxExRk nNRM2ước ngọNRM2t N8isFibztôi mRfxExRkvừa mớiNRM2 uốngmRfxExRk làN8isFibz lomRfxExRkại rượN8isFibzu TmRfxExRkây N8isFibzpha chế.

Ăn NRM2xong, nN8isFibzhóm ngườiNRM2 mRfxExRktách N8isFibzra mNRM2ỗi nmRfxExRkgười mộtN8isFibz NRM2nơi, gNRM2iống nNRM2hư saNRM2u kmRfxExRkhi xemRfxExRkm N8isFibzxong mộtN8isFibz N8isFibzvở kịN8isFibzch mRfxExRkvui, chỉmRfxExRk còNRM2n lạNRM2i smRfxExRkự mRfxExRktrống mRfxExRkrỗng mRfxExRkvà N8isFibzcô đơn.

“Tôi mRfxExRkphải đợiNRM2 NRM2một N8isFibzlúc nữaN8isFibz mớmRfxExRki mRfxExRkvề nhàNRM2 đmRfxExRkược, khônmRfxExRkg tN8isFibzhể đểmRfxExRk mNRM2ẹ tôimRfxExRk biN8isFibzết tôimRfxExRk đãmRfxExRk uốNRM2ng rượmRfxExRku!” TôiN8isFibz dựmRfxExRka vàNRM2o ngườimRfxExRk ChưN8isFibzơng Ngự,N8isFibz vòN8isFibz mRfxExRkvò cáimRfxExRk đầumRfxExRk NRM2đau nhứcN8isFibz, mRfxExRkanh tmRfxExRka N8isFibzcố N8isFibzgiữ lmRfxExRkấy vNRM2ai tôi.

“Được!” SmRfxExRkao NRM2anh tN8isFibza cứmRfxExRk nhìN8isFibzn tôimRfxExRk cườimRfxExRk chứ.

Về NRM2đến cNRM2ửa, tôimRfxExRk mRfxExRklục tN8isFibzìm chìmRfxExRka khNRM2óa N8isFibztrong túi,mRfxExRk saN8isFibzu mRfxExRkđó mN8isFibzở cửa.

Chương NgựN8isFibz cmRfxExRkứ cườNRM2i mRfxExRktôi, “TạimRfxExRk NRM2sao N8isFibzlấy cmRfxExRkhìa khóN8isFibza nhN8isFibzà eNRM2m đNRM2ể NRM2mở cửamRfxExRk nmRfxExRkhà tôi?”

“Có đượcN8isFibz khôngNRM2?” TôNRM2i gãiNRM2 gNRM2ãi đNRM2ầu, “DùN8isFibzng chìaNRM2 khómRfxExRka củamRfxExRk anNRM2h N8isFibzmở thửN8isFibz xem”.

Quả nhiên,NRM2 aN8isFibznh N8isFibzta mNRM2ở đượcN8isFibz cửaNRM2 raN8isFibz, tôN8isFibzi điNRM2 tNRM2heo vào,N8isFibz gụNRM2c mặN8isFibzt xuốmRfxExRkng sN8isFibzofa màN8isFibz khóc,N8isFibz “TạiN8isFibz NRM2sao chìN8isFibza khóamRfxExRk NRM2của amRfxExRknh lạimRfxExRk cmRfxExRkó mRfxExRkthể mởmRfxExRk N8isFibzcửa nhàmRfxExRk tôN8isFibzi chứ,N8isFibz mNRM2à sN8isFibzao tôiNRM2 lạimRfxExRk NRM2không mởN8isFibz được?”

Chương NgựmRfxExRk ngồiNRM2 dướimRfxExRk tN8isFibzhảm, khônNRM2g chớpNRM2 mắtmRfxExRk nhmRfxExRkìn tôiN8isFibz, “NgốcN8isFibz N8isFibzạ, kNRM2hóc N8isFibzcái gN8isFibzì, vìmRfxExRk mNRM2ột chiếcN8isFibz chNRM2ìa kmRfxExRkhóa saoN8isFibz? NgmRfxExRkày maN8isFibzi đmRfxExRkánh chNRM2o emRfxExRkm NRM2một chiếcmRfxExRk làNRM2 đượN8isFibzc mRfxExRkchứ gì”.

“Không phảN8isFibzi mRfxExRkvì cmRfxExRkhìa khóNRM2a!” TmRfxExRkôi vẫnNRM2 khóc,NRM2 N8isFibzkhông bNRM2iết N8isFibzvì N8isFibzsao, nướcNRM2 mắmRfxExRkt khônN8isFibzg thểNRM2 nmRfxExRkào NRM2cầm lạimRfxExRk được.

“Thế lmRfxExRkà mRfxExRkvì cáN8isFibzi gì?”

“Vì TmRfxExRkiêu Viễn!”mRfxExRk TôiN8isFibz NRM2vừa nN8isFibzói N8isFibzvừa khóc.

Chương mRfxExRkNgự khôNRM2ng nóN8isFibzi gN8isFibzì, châmRfxExRkm thuốcmRfxExRk lá,N8isFibz N8isFibzngậm trêNRM2n miệng.

Có N8isFibzthể N8isFibzdo khN8isFibzóc mmRfxExRkệt mRfxExRkquá, tôiN8isFibz ngáNRM2p mộtN8isFibz cáN8isFibzi rồN8isFibzi dN8isFibzần dầnN8isFibz chìmRfxExRkm vNRM2ào giấN8isFibzc mơ.

Trong mơNRM2, TNRM2iêu ViễnNRM2 N8isFibzcứ đứnN8isFibzg ởmRfxExRk tN8isFibzrên cNRM2ao, tN8isFibzôi NRM2cố nmRfxExRkgước NRM2nhìn thếNRM2 nNRM2ào cũnNRM2g N8isFibzkhông thểmRfxExRk nmRfxExRkhìn đmRfxExRkược vNRM2ào mắNRM2t anh.

Sáng NRM2sớm mRfxExRktỉnh lại,mRfxExRk toNRM2àn tNRM2hân ưmRfxExRkớt đẫmN8isFibz mNRM2ồ N8isFibzhôi, uểN8isFibz omRfxExRkải vặmRfxExRkn mình,NRM2 ngoácmRfxExRk miệmRfxExRkng nmRfxExRkgáp dài.

Vừa qmRfxExRkuay nNRM2gười, đãNRM2 nhìN8isFibzn thN8isFibzấy mộtN8isFibz N8isFibzgương N8isFibzmặt N8isFibzto hmRfxExRkiện rNRM2a mRfxExRktrong gươNRM2ng. MáNRM2 ơN8isFibzi, thmRfxExRkì rNRM2a đâmRfxExRky khN8isFibzông phảiNRM2 lNRM2à phòngmRfxExRk ngủN8isFibz củaN8isFibz NRM2nhà mình!

“Tỉnh rồimRfxExRk à?mRfxExRk” CNRM2hương NgN8isFibzự dángNRM2 vmRfxExRkẻ rấN8isFibzt N8isFibzthoải mámRfxExRki xuNRM2ất hiNRM2ện trưN8isFibzớc mmRfxExRkặt tNRM2ôi, amRfxExRknh tN8isFibza cóN8isFibz vẻN8isFibz N8isFibznhư vNRM2ừa NRM2rửa mmRfxExRkặt, trênmRfxExRk tóNRM2c cònN8isFibz đọN8isFibzng lạiNRM2 vàN8isFibzi gNRM2iọt nước,NRM2 tNRM2rông lạiN8isFibz trẻmRfxExRk NRM2ra vàiNRM2 tuổi,NRM2 cứN8isFibz nmRfxExRkhư cậuN8isFibz mRfxExRkcon mRfxExRktrai lớnNRM2 củN8isFibza nhàNRM2 NRM2hàng xóm.

Thấy tN8isFibzôi hoảnN8isFibzg loạmRfxExRkn, ChươnNRM2g NgmRfxExRkự nóimRfxExRk: “HN8isFibzôm qNRM2ua eN8isFibzm uốngN8isFibz rượuNRM2 samRfxExRky, khôngN8isFibz dámNRM2 vềNRM2 nhàN8isFibz, mRfxExRkcứ đmRfxExRkòi đếnN8isFibz chN8isFibzỗ tôi!”

Trời ơiN8isFibz, tôNRM2i đimRfxExRkên rồiN8isFibz sao?

“Bây gimRfxExRkờ mmRfxExRkấy giNRM2ờ ròi?”mRfxExRk mRfxExRkTôi NRM2hỏi ChươNRM2ng Ngự.

“7h30”. NRM2Anh cmRfxExRkhỉ đồN8isFibzng hNRM2ồ trN8isFibzên N8isFibztường nói.

“7h30? SamRfxExRko aNRM2nh khôN8isFibzng gNRM2ọi tNRM2ôi dậyN8isFibz sNRM2ớm hơn?mRfxExRk TômRfxExRki sNRM2ắp đmRfxExRkến NRM2muộn rồi”.mRfxExRk TôN8isFibzi nhặtmRfxExRk NRM2áo NRM2lên rNRM2ồi chạyNRM2 rN8isFibza ngoN8isFibzài, thNRM2ì mRfxExRkbị NRM2anh mRfxExRkgiữ lạN8isFibzi, mRfxExRk“Để NRM2tôi mRfxExRkđưa eNRM2m đi”.

Ngồi tN8isFibzrong chiN8isFibzếc xNRM2e MemRfxExRkr BemRfxExRknz củaN8isFibz ChươngN8isFibz NgựNRM2 tôNRM2i gọiNRM2 điệN8isFibzn mRfxExRkcho mẹ,N8isFibz mNRM2ẹ tôN8isFibzi tráNRM2ch N8isFibzmắng NRM2té tát:N8isFibz “VẫmRfxExRkn cònN8isFibz nhmRfxExRkớ tmRfxExRkôi lN8isFibzà mN8isFibzẹ côNRM2 N8isFibzà? CNRM2ả mRfxExRkđêm đNRM2i đâuN8isFibz hả?NRM2 GNRM2ọi điệnN8isFibz N8isFibzcho côNRM2 tN8isFibzoàn tắNRM2t máy”.

“Thì giờNRM2 NRM2con N8isFibzgọi điệnN8isFibz N8isFibzcho N8isFibzmẹ đâNRM2y thôi?”

“Tôi gọiN8isFibz mRfxExRkđiện chmRfxExRko cmRfxExRkô cảmRfxExRk đêmmRfxExRk tN8isFibzhì sao?”NRM2 mRfxExRkGiọng mẹN8isFibz tNRM2ôi N8isFibzhơi nN8isFibzghẹn mRfxExRkngào, “mRfxExRkCon N8isFibzcó biếtN8isFibz suýNRM2t nữaN8isFibz dmRfxExRkọa chếN8isFibzt mẹN8isFibz rồmRfxExRki mRfxExRkkhông? BênNRM2 ngoN8isFibzài lộnmRfxExRk xN8isFibzộn nhmRfxExRkư thếNRM2, NRM2nếu coNRM2n mRfxExRkcó xảyNRM2 rN8isFibza vN8isFibziệc NRM2gì tmRfxExRkhì mmRfxExRkẹ mRfxExRkbiết lmRfxExRkàm thếN8isFibz NRM2nào chứ?”

“Mẹ, cNRM2on sNRM2ai rồi,mRfxExRk coNRM2n xNRM2in lN8isFibzỗi mẹ!”NRM2 NRM2Tôi mRfxExRkthành thậtmRfxExRk nói.

Mẹ mRfxExRktôi mãiN8isFibz khônN8isFibzg nóimRfxExRk gNRM2ì, nNRM2ửa phútNRM2 samRfxExRku mmRfxExRkới nNRM2ói: “HếmRfxExRkt giờN8isFibz làNRM2m nmRfxExRkhớ vN8isFibzề N8isFibznhà sớmN8isFibz, đừnmRfxExRkg N8isFibzcó lượnNRM2 N8isFibzlờ bN8isFibzên N8isFibzngoài nữa”.

“Vâng ạ”.mRfxExRk TắtN8isFibz N8isFibzđiện thoạiNRM2, trN8isFibzong lòngNRM2 vẫnN8isFibz thấyN8isFibz ámRfxExRky NRM2náy N8isFibzkhó chịu.

Tôi N8isFibznhìn đồngmRfxExRk hmRfxExRkồ, nóN8isFibzi: “LàmN8isFibz ơnmRfxExRk, NRM2nhanh lênNRM2 mộtmRfxExRk mRfxExRkchút! NRM2Sắp muộnN8isFibz mấtN8isFibz rồi!”

Anh tNRM2a NRM2chăm N8isFibzchú nhìnN8isFibz đường,N8isFibz nóN8isFibzi: “CũN8isFibzng N8isFibzkhông thểN8isFibz đâmmRfxExRk mRfxExRkvào xN8isFibze nNRM2gười khácNRM2 được!”

Đến NRM2cơ quaNRM2n vừaN8isFibz kịpNRM2 mRfxExRk8 giờNRM2 đúngmRfxExRk, N8isFibztôi vộN8isFibzi vN8isFibzàng chN8isFibzạy đếnmRfxExRk vănmRfxExRk phòng.

“Túi củaNRM2 em!mRfxExRk” ChươnmRfxExRkg NgNRM2ự chạN8isFibzy thN8isFibzeo đN8isFibzưa túiN8isFibz chmRfxExRko tôiNRM2, “TạiN8isFibz NRM2sao trmRfxExRkên N8isFibzmặt NRM2vẫn cònNRM2 vếtmRfxExRk nướmRfxExRkc NRM2miếng mRfxExRknày?” NRM2Anh dùnmRfxExRkg ngónmRfxExRk tNRM2ay laN8isFibzu lamRfxExRku giNRM2úp tNRM2ôi, smRfxExRkau NRM2đó đNRM2ưa túNRM2i NRM2cho tôi.

Tôi vmRfxExRkơ lấymRfxExRk địnhN8isFibz cmRfxExRkhạy điN8isFibz, mRfxExRkthì nhìnN8isFibz thấNRM2y TiêN8isFibzu ViễN8isFibzn N8isFibzđứng nN8isFibzgay ởmRfxExRk mRfxExRkcửa chính.

“Tôi khômRfxExRkng đếNRM2n muộn,mRfxExRk khmRfxExRkông tmRfxExRkin N8isFibzanh nhìmRfxExRkn xem!mRfxExRk” TN8isFibzôi gN8isFibziơ đồNRM2ng N8isFibzhồ mRfxExRkcho TiN8isFibzêu VmRfxExRkiễn xem.

“Người vừNRM2a NRM2đưa eNRM2m đN8isFibzến lNRM2à ai?NRM2” mRfxExRkAnh NRM2làm mRfxExRkmặt lạnhmRfxExRk lùnN8isFibzg hNRM2ỏi tôi.

Hóa rmRfxExRka TổN8isFibzng giámRfxExRkm sáN8isFibzt đạNRM2i nhânN8isFibz đứnN8isFibzg NRM2đây NRM2không phảN8isFibzi NRM2để kiểmN8isFibz tNRM2ra sựN8isFibz cNRM2huyên cần,NRM2 vậN8isFibzy thìN8isFibz chẳngmRfxExRk mRfxExRksợ N8isFibzanh mRfxExRkta nmRfxExRkữa, “ChẳmRfxExRkng lN8isFibziên qumRfxExRkan gìmRfxExRk đếnN8isFibz aN8isFibznh cảmRfxExRk!” N8isFibzTôi kmRfxExRkhông nhN8isFibzìn anhmRfxExRk, tNRM2ung tẩymRfxExRk N8isFibzđi vào.

“Khả…”

Tôi mRfxExRknghe tiếngmRfxExRk anN8isFibzh gọiN8isFibz, cũnmRfxExRkg khônN8isFibzg quaN8isFibzy đầN8isFibzu lạimRfxExRk. BNRM2ây gNRM2iờ làN8isFibz gN8isFibziờ N8isFibzlàm việc,N8isFibz khNRM2ông nóN8isFibzi chN8isFibzuyện riNRM2êng tư

 

3. KhNRM2ả LạmRfxExRkc, N8isFibzcó nghNRM2ĩa lN8isFibzà kNRM2hả NRM2ái vN8isFibzà lạcNRM2 quan

Tôi bNRM2ận rộnN8isFibz tổngmRfxExRk hợpmRfxExRk dữN8isFibz liệuNRM2, N8isFibzcứ bịmRfxExRk điệnN8isFibz thoạiN8isFibz nộiN8isFibz tuN8isFibzyến làmmRfxExRk ồnmRfxExRk đếNRM2n nNRM2hức đầuN8isFibz, “TiểumRfxExRk LưNRM2u, giúpN8isFibz mRfxExRknghe đN8isFibziện thoạiN8isFibz chúmRfxExRkt đmRfxExRki!” TôN8isFibzi khônN8isFibzg ngNRM2ơi tmRfxExRkay, NRM2đành pN8isFibzhải phiềNRM2n đếmRfxExRkn TN8isFibziểu Lưu.

“Tổng giN8isFibzám smRfxExRkát TiêmRfxExRku bảomRfxExRk chmRfxExRkị đếnNRM2 mRfxExRkvăn phòngNRM2 củmRfxExRka aN8isFibznh ấy!”mRfxExRk TiểuN8isFibz LưumRfxExRk thậtmRfxExRk N8isFibzlà nhmRfxExRkanh NRM2nhẹn, NRM2dập đNRM2iện tNRM2hoại xN8isFibzuống đN8isFibzã truyềmRfxExRkn đN8isFibzạt ngay.

Tôi chẳnNRM2g đmRfxExRkể N8isFibzý đếnmRfxExRk lờiN8isFibz côN8isFibz ấmRfxExRky nóimRfxExRk, tNRM2iếp tmRfxExRkục tổmRfxExRkng mRfxExRkhợp phiếmRfxExRku thốngmRfxExRk kêN8isFibz sốmRfxExRk liệuNRM2 mRfxExRkcông vmRfxExRkiệc màN8isFibz tổmRfxExRk N8isFibztrưởng NRM2giao, sốN8isFibz liNRM2ệu quNRM2á phmRfxExRkức tạN8isFibzp, N8isFibzlàm tNRM2âm tN8isFibzrí tôN8isFibzi mRfxExRkrối loạn.

Một lúN8isFibzc mRfxExRkđiện thNRM2oại mRfxExRklại N8isFibzreo, NRM2Tiểu LmRfxExRkưu ngNRM2he rN8isFibzồi nóNRM2i: “NRM2Tổng mRfxExRkgiám sámRfxExRkt TiêN8isFibzu bảomRfxExRk chịmRfxExRk nhanNRM2h đếnN8isFibz văNRM2n phòNRM2ng NRM2của aN8isFibznh ấN8isFibzy, NRM2dữ liNRM2ệu lầmRfxExRkn trưNRM2ớc N8isFibzchị tNRM2ổng hN8isFibzợp cNRM2ho amRfxExRknh ấymRfxExRk cmRfxExRkó cN8isFibzhút vmRfxExRkấn đề”.

“Được!” NRM2Tôi trảmRfxExRk lờiNRM2 mRfxExRkmột tiếngmRfxExRk, vẫnN8isFibz nN8isFibzgồi mRfxExRkì khôngmRfxExRk nhmRfxExRkúc nhN8isFibzích. DữN8isFibz liệmRfxExRku cNRM2ó vấnNRM2 đNRM2ề, aN8isFibznh mRfxExRknên tìmN8isFibz tổmRfxExRk trưởng,NRM2 tôN8isFibzi khôngNRM2 chịuNRM2 N8isFibztrách nhmRfxExRkiệm trN8isFibzực tiNRM2ếp vớN8isFibzi tổngN8isFibz giáN8isFibzm sát.

Mặc kệN8isFibz N8isFibztổng giáNRM2m mRfxExRksát TiêNRM2u, tN8isFibzôi mRfxExRkvốn yếuNRM2 bNRM2óng mRfxExRkvía, kmRfxExRkhông chịuNRM2 đựN8isFibzng đượcN8isFibz kNRM2hi mRfxExRkphải đốiN8isFibz diệNRM2n NRM2với bmRfxExRkộ mặtNRM2 lạnhNRM2 mRfxExRklùng củamRfxExRk aNRM2nh taNRM2. mRfxExRkSáng namRfxExRky, anmRfxExRkh mRfxExRkta mmRfxExRkặt lạnhN8isFibz tamRfxExRknh đứngmRfxExRk N8isFibzở NRM2cửa NRM2gọi tôiN8isFibz, giN8isFibzống nhNRM2ư tôimRfxExRk phạmN8isFibz lỗimRfxExRk lầNRM2m gì,NRM2 nN8isFibzgười hN8isFibzôm N8isFibzqua đN8isFibzi lượnNRM2 siNRM2êu thmRfxExRkị vớiN8isFibz NgôN8isFibz DuyN8isFibzệt mRfxExRklà anNRM2h tNRM2a, kNRM2hông phảN8isFibzi tôiNRM2, N8isFibzbây giờmRfxExRk lmRfxExRkại đếnNRM2 N8isFibzgây sựNRM2 gìmRfxExRk vớimRfxExRk tômRfxExRki chứ?

 Điện thoạimRfxExRk lạiNRM2 rN8isFibzeo, TimRfxExRkểu N8isFibzLưu cứNRM2 nhìnNRM2 NRM2tôi lắmRfxExRkc đN8isFibzầu, “NN8isFibzếu mN8isFibzà N8isFibzđắc tộNRM2i vớiN8isFibz tNRM2ổng giáN8isFibzm sáN8isFibzt TN8isFibziêu, chịN8isFibz mRfxExRksẽ kN8isFibzhông yN8isFibzên thâNRM2n đâu”.

Tôi quyếNRM2t địnhN8isFibz lmRfxExRkấy N8isFibzhai cụcmRfxExRk NRM2bông nhémRfxExRkt vàmRfxExRko tN8isFibzai, đúnNRM2g lN8isFibzà tôimRfxExRk đanN8isFibzg muốNRM2n đượcmRfxExRk yêN8isFibzn tmRfxExRkhân đây.

Reo đmRfxExRkến nửaN8isFibz ngày,NRM2 điệnN8isFibz thmRfxExRkoại cuốN8isFibzi cùngN8isFibz cmRfxExRkũng nằmNRM2 yênNRM2, tmRfxExRkôi thởN8isFibz phào.

Vừa ngmRfxExRkẩng đầuN8isFibz, đãNRM2 nhìNRM2n thấmRfxExRky mRfxExRkTiêu VNRM2iễn đứngmRfxExRk ởN8isFibz cửamRfxExRk pNRM2hòng làmNRM2 việc,NRM2 mặtN8isFibz mRfxExRkbuồn mRfxExRkrầu nhìnNRM2 tômRfxExRki, đôN8isFibzi mN8isFibzôi mímRfxExRkm lạNRM2i thN8isFibzành mộtN8isFibz vệN8isFibzt mỏng.

“Điền KhmRfxExRkả LmRfxExRkạc, eN8isFibzm lN8isFibzại mRfxExRkđây chút!”N8isFibz GiọngNRM2 N8isFibznói dmRfxExRkịu dmRfxExRkàng củaN8isFibz N8isFibzanh mRfxExRkdu dưmRfxExRkơng nhNRM2ư tiếngN8isFibz đàN8isFibzn violiN8isFibzncen, NRM2dụ dmRfxExRkỗ kN8isFibzhiến tôN8isFibzi khônNRM2g tN8isFibzự cNRM2hủ đượcNRM2 màNRM2 NRM2đứng lmRfxExRkên đNRM2i mRfxExRktheo anh.

Đi đượcmRfxExRk mấymRfxExRk bướcNRM2 mNRM2ới kmRfxExRkhông NRM2khỏi mắNRM2ng thầmNRM2 mìnhNRM2 vmRfxExRkô dụng,N8isFibz chNRM2ẳng NRM2lẽ cmRfxExRkhỉ cầmRfxExRkn TiêumRfxExRk mRfxExRkViễn ngoắcNRM2 tN8isFibzay, tômRfxExRki sẽmRfxExRk liềN8isFibzn ngmRfxExRkoan ngoãmRfxExRkn cN8isFibzhạy đếnN8isFibz sao?

Tiêu VimRfxExRkễn mRfxExRkđi mRfxExRkphía trước,mRfxExRk đểNRM2 N8isFibzlại pNRM2hía tôiNRM2 mRfxExRkdáng lNRM2ưng N8isFibzcao thẳngmRfxExRk cmRfxExRkủa anhNRM2, tôNRM2i nhìnN8isFibz bNRM2óng lưN8isFibzng ấmRfxExRky, khônmRfxExRkg tNRM2hể dừmRfxExRkng bướcN8isFibz được.

Tiêu ViNRM2ễn ơNRM2i TiêNRM2u Viễn,mRfxExRk N8isFibzanh làN8isFibz khắcNRM2 NRM2tinh củamRfxExRk em.

Văn phòmRfxExRkng củaN8isFibz TiêumRfxExRk ViN8isFibzễn NRM2có mùiN8isFibz hươngN8isFibz homRfxExRka hồngNRM2 nNRM2ồng mRfxExRknàn, tôiN8isFibz híNRM2t mạnhNRM2 mộmRfxExRkt N8isFibzhơi, hỏi:mRfxExRk “NRM2Mùi mRfxExRkhương mRfxExRkở đNRM2âu thế?”

Tiêu ViN8isFibzễn mRfxExRknhư làmN8isFibz N8isFibzảo thuậtN8isFibz lấNRM2y N8isFibzra dướN8isFibzi bànNRM2 làNRM2m mRfxExRkviệc mộN8isFibzt bmRfxExRkó homRfxExRka N8isFibzhồng mRfxExRkto, nómRfxExRki: “TặngmRfxExRk NRM2em qN8isFibzuà N8isFibzxin lỗi,N8isFibz đmRfxExRkừng tN8isFibzránh mNRM2ặt mRfxExRkanh nữa!”

Nhìn bmRfxExRkó hNRM2oa mRfxExRkto, lN8isFibzộng lẫymRfxExRk đẫmN8isFibz sương,mRfxExRk tmRfxExRkôi khNRM2ông nhậnmRfxExRk, màmRfxExRk hỏiN8isFibz lạiN8isFibz aN8isFibznh: “TạimRfxExRk smRfxExRkao N8isFibzlại cmRfxExRkần quàmRfxExRk ximRfxExRkn mRfxExRklỗi em?”

Tiêu ViN8isFibzễn cườiNRM2 cườN8isFibzi ngạiN8isFibz ngùngNRM2, “SángmRfxExRk namRfxExRky thN8isFibzái độmRfxExRk củamRfxExRk anNRM2h khônN8isFibzg tốt!”

Tôi mRfxExRkcố tìnhNRM2 liếcN8isFibz N8isFibznhìn N8isFibzanh, “NRM2Chỉ cNRM2ó sángN8isFibz namRfxExRky tháNRM2i N8isFibzđộ khôngNRM2 tốtmRfxExRk tNRM2hôi sao?”

Anh dN8isFibzúi mRfxExRkhoa vNRM2ào mRfxExRktay mRfxExRktôi, “Đúng,N8isFibz aNRM2nh lúcN8isFibz nàoNRM2 tmRfxExRkhái độNRM2 cmRfxExRkũng kN8isFibzhông tốN8isFibzt, xiNRM2n lãnhN8isFibz đạoN8isFibz thN8isFibza thứ,NRM2 đãNRM2 đưN8isFibzợc chưa?”

Tôi NRM2ôm N8isFibzbó hoNRM2a N8isFibzto, đưmRfxExRka NRM2lên mRfxExRkngửi, khôngmRfxExRk kNRM2ìm đmRfxExRkược, NRM2hắt hNRM2ơi mRfxExRkmột tiếng.

Tiêu ViễnmRfxExRk cưN8isFibzời tôi,mRfxExRk “NgốcNRM2 thế,NRM2 làmNRM2 vậyN8isFibz dN8isFibzễ bịmRfxExRk dNRM2ị NRM2ứng vớiN8isFibz pNRM2hấn hoa!”

“Ngốc tNRM2hì làmRfxExRkm mRfxExRksao? mRfxExRkNgốc cũNRM2ng cmRfxExRkhẳng phạmN8isFibz pháp”.

“Đúng, mRfxExRkem mRfxExRkngốc đếnmRfxExRk khNRM2ác nNRM2gười, lạiN8isFibz thànmRfxExRkh ưN8isFibzu điểm”.

Tôi nNRM2hìn TiêuN8isFibz VN8isFibziễn ngạN8isFibzc nhiênN8isFibz, “NRM2Ngài tổnNRM2g N8isFibzgiám sáN8isFibzt, ngN8isFibzài biếNRM2t ănNRM2 nóimRfxExRk mRfxExRktừ khmRfxExRki nàN8isFibzo vậy?”

Anh khmRfxExRkông nmRfxExRkhìn tôiNRM2, chỉmRfxExRk NRM2cúi đầmRfxExRku nhìnmRfxExRk vàN8isFibzo mặtN8isFibz bN8isFibzàn N8isFibzsạch NRM2bóng, “…N8isFibz TmRfxExRkừ kN8isFibzhi anN8isFibzh phátN8isFibz hiệmRfxExRkn mRfxExRksắp N8isFibzmất em!”

Ra khmRfxExRkỏi vănN8isFibz phòngmRfxExRk củamRfxExRk TiêN8isFibzu Viễn,mRfxExRk tNRM2ôi đếN8isFibzn phòngNRM2 giảimRfxExRk mRfxExRklao ngồNRM2i mộtN8isFibz lúN8isFibzc, muốnmRfxExRk N8isFibzcho cảmN8isFibz xNRM2úc củN8isFibza mìN8isFibznh N8isFibzbình tĩnhmRfxExRk N8isFibztrở lại.

Giáo sN8isFibzư ĐmRfxExRkiền lạmRfxExRki N8isFibzđang pNRM2ha tNRM2rà, tôiN8isFibz nhN8isFibzìn nmRfxExRkhìn NRM2ông gNRM2ật gậtNRM2 đầu,NRM2 NRM2ông lạN8isFibzi N8isFibzkhông vmRfxExRkội trNRM2ở vềmRfxExRk làmN8isFibz việN8isFibzc, mRfxExRkngồi xumRfxExRkống đốimRfxExRk diệnNRM2 vN8isFibzới tôiN8isFibz, NRM2“Tâm N8isFibztrạng khmRfxExRkông vmRfxExRkui à?”

Tôi cũnNRM2g khôngN8isFibz gimRfxExRkấu diếm,mRfxExRk miễnN8isFibz cưỡngNRM2 nởN8isFibz mRfxExRknụ cười.

“Có phảN8isFibzi lNRM2à lN8isFibziên quamRfxExRkn đếnNRM2 thờN8isFibzi tiếN8isFibzt khôngN8isFibz, hômNRM2 nN8isFibzay ngN8isFibzười tâNRM2m trạmRfxExRkng khônN8isFibzg vNRM2ui khônN8isFibzg chỉN8isFibz N8isFibzcó mN8isFibzình cháu!”N8isFibz mRfxExRkÔng ámRfxExRkm chN8isFibzỉ TiêuN8isFibz ViễnN8isFibz sN8isFibzao, gầN8isFibzn đN8isFibzây, họNRM2 đềN8isFibzu làN8isFibzm vimRfxExRkệc cmRfxExRkùng nhau.

“Chắc là,NRM2 cómRfxExRk lẽ,NRM2 chắcN8isFibz cmRfxExRkũng cN8isFibzó khảmRfxExRk năN8isFibzng nàNRM2y đấNRM2y ạ!”N8isFibz TômRfxExRki kN8isFibzhông muốNRM2n khôngNRM2 kNRM2hí quNRM2á nặmRfxExRkng nề,mRfxExRk nênN8isFibz cốmRfxExRk gmRfxExRkắng mởNRM2 miệng.

Ông cười,mRfxExRk hỏiN8isFibz: “mRfxExRkTại NRM2sao cháumRfxExRk mRfxExRktên N8isFibzlà KhmRfxExRkả Lạc?”

“Khả lạc,N8isFibz cmRfxExRkó nghĩN8isFibza làmRfxExRk kNRM2hả áimRfxExRk NRM2và lNRM2ạc NRM2quan mRfxExRkạ”. KN8isFibzhi mRfxExRktôi rmRfxExRka NRM2đời, CmRfxExRkola cmRfxExRkhưa phảiNRM2 làmRfxExRk mRfxExRkđồ uốngmRfxExRk pNRM2hổ biếnmRfxExRk trêN8isFibzn thNRM2ế gmRfxExRkiới, íNRM2t rmRfxExRka TmRfxExRkrung QuốcmRfxExRk vmRfxExRkẫn chưamRfxExRk cómRfxExRk lomRfxExRkại mRfxExRknước nNRM2gọt tênmRfxExRk làNRM2 NRM2Khả NRM2lạc này.

“Khả áiN8isFibz, lN8isFibzạc N8isFibzquan…”, vịmRfxExRk gimRfxExRkáo sưNRM2 giàNRM2 lNRM2ẩm bNRM2ẩm nómRfxExRki, “mRfxExRkCái tNRM2ên N8isFibznày haymRfxExRk, NRM2hy vNRM2ọng mRfxExRkcon ngườiN8isFibz cháN8isFibzu đượcN8isFibz nhưmRfxExRk tê”.

“Bác NRM2là nmRfxExRkgười thứmRfxExRk N8isFibzhai nóimRfxExRk têN8isFibzn cNRM2háu hN8isFibzay đấyNRM2”. NgườimRfxExRk tN8isFibzhứ N8isFibznhất nNRM2ói nNRM2hư N8isFibzvậy tN8isFibzất mRfxExRknhiên lmRfxExRkà NRM2mẹ tôN8isFibzi rồi.

“Ồ?”

“Bác mRfxExRkkhông nmRfxExRkói KN8isFibzhả LạNRM2c làmRfxExRk nưN8isFibzớc uốnmRfxExRkg NRM2có gmRfxExRka”. TôiN8isFibz nhN8isFibzún vmRfxExRkai, cườiNRM2 vNRM2ới ông.

Buổi tốiNRM2 NRM2về nmRfxExRkhà, NRM2ngồi xmRfxExRkem pN8isFibzhim NRM2dài mRfxExRktập lN8isFibzúc mRfxExRk8 giờmRfxExRk vớiN8isFibz mẹ.

Biết mẹN8isFibz vẫnmRfxExRk N8isFibzcòn giậNRM2n mRfxExRktôi, nmRfxExRkên tôimRfxExRk mRfxExRkkhông mRfxExRkdám nóN8isFibzi nNRM2ăng gì,mRfxExRk N8isFibzchăm mRfxExRkchú ngồiNRM2 đợimRfxExRk mẹNRM2 phêN8isFibz bình.

Thấy tôimRfxExRk ngáNRM2p N8isFibzliên NRM2tục, mẹN8isFibz cNRM2ó vẻNRM2 khôngN8isFibz đànhNRM2 lòngNRM2 NRM2nói: “MệNRM2t thìN8isFibz NRM2đi N8isFibzngủ đi”.

“Không mệt,NRM2 khômRfxExRkng mệt”mRfxExRk CốNRM2 lấmRfxExRky NRM2tinh tNRM2hần, tiếpN8isFibz NRM2tục NRM2ngồi đếN8isFibzm thờiNRM2 giaNRM2n N8isFibzvới mẹ.

Ti vN8isFibzi mRfxExRkchèn NRM2chương trìnhNRM2 qmRfxExRkuảng cáNRM2o, mRfxExRkđiều nàyN8isFibz lNRM2àm cmRfxExRkho ngưmRfxExRkời NRM2ta cựN8isFibzc kỳmRfxExRk thấyNRM2 phảN8isFibzn cNRM2ảm, mộtN8isFibz nhmRfxExRkóm ngườiNRM2 mRfxExRkvừa nhN8isFibzảy vừaN8isFibz hN8isFibzát, “TếtNRM2 nămRfxExRkm NRM2nay kNRM2hông nhậnN8isFibz quàmRfxExRk…” đúngNRM2 làN8isFibz chẳnmRfxExRkg NRM2ra N8isFibzlàm saN8isFibzo! ẢnhN8isFibz hmRfxExRkưởng ngmRfxExRkhiêm trọngN8isFibz đếmRfxExRkn việcNRM2 nNRM2ghe nhìN8isFibzn NRM2của toànNRM2 dân.NRM2 mRfxExRkTôi tmRfxExRkhật khN8isFibzông hiểuN8isFibz cmRfxExRkác NRM2cơ mRfxExRkquan pNRM2hê chuẩnNRM2 nmRfxExRkhư thmRfxExRkế nàN8isFibzo, cáimRfxExRk NRM2kiểu quảnNRM2g cNRM2áo vNRM2ớ NRM2vẩn NRM2như thếmRfxExRk nN8isFibzày cmRfxExRkũng đượcmRfxExRk lmRfxExRkên NRM2ti NRM2vi. CNRM2ác quảngN8isFibz cNRM2áo khácNRM2 thìN8isFibz mấN8isFibzt NRM2tiề, quảngN8isFibz cáNRM2o nàNRM2y thNRM2ì mN8isFibzất mạng.

Mẹ tmRfxExRkôi cũnNRM2g cNRM2ảm thấmRfxExRky điếmRfxExRkc taiNRM2, tmRfxExRkắt tN8isFibzi vN8isFibzi NRM2đi, đeoN8isFibz mRfxExRkkính lãNRM2o nmRfxExRkên đọcmRfxExRk báo.

“Mẹ đừngN8isFibz mRfxExRkxem nữa,mRfxExRk nmRfxExRkghỉ mRfxExRkngơi sớmNRM2 đN8isFibzi thôNRM2i! MmRfxExRkắt mRfxExRkđã khNRM2ông tốmRfxExRkt rN8isFibzồi cNRM2òn cứN8isFibz tmRfxExRkhích đmRfxExRkọc chữN8isFibz NRM2nhỏ!” TôiN8isFibz khômRfxExRkng NRM2biết mìnhmRfxExRk từN8isFibz NRM2lúc nmRfxExRkào cũngNRM2 N8isFibzhọc mRfxExRkmẹ cáiNRM2 tíN8isFibznh NRM2càu nhàuNRM2 nhữngNRM2 chuyệnNRM2 mRfxExRkvụn vặt.

“Mẹ đâmRfxExRku gN8isFibziống N8isFibzcon đưN8isFibzợc, NRM2nằm xuốnN8isFibzg lmRfxExRkà nNRM2gủ. N8isFibzNhiều tuổimRfxExRk rồiNRM2, mRfxExRkngủ ít,N8isFibz nmRfxExRkgủ khôngmRfxExRk được!”N8isFibz MẹN8isFibz tôNRM2i chNRM2ậm rãimRfxExRk nói.

“Con nómRfxExRki chuyN8isFibzện NRM2với N8isFibzmẹ”. NRM2Tôi sámRfxExRkn lạNRM2i bênmRfxExRk mẹ,N8isFibz NRM2nũng nịuNRM2. NmRfxExRkgày NRM2bé, tmRfxExRkôi thíN8isFibzch N8isFibzđược sàmRfxExRk vNRM2ào lmRfxExRkòng mRfxExRkmẹ, NRM2thật làmRfxExRk thích.

Mẹ rốtNRM2 mRfxExRkcuộc cũngN8isFibz bỏmRfxExRk NRM2báo N8isFibzxuống, “ThôN8isFibzi được,N8isFibz mẹNRM2 cN8isFibzũng đmRfxExRkang mNRM2uốn nóiN8isFibz NRM2chuyện NRM2với coNRM2n. TốimRfxExRk NRM2qua coNRM2n kNRM2hông vềN8isFibz, điN8isFibz đâuNRM2 vậN8isFibzy?” TômRfxExRki biNRM2ết mRfxExRkngay mẹNRM2 sẽmRfxExRk hỏiN8isFibz câmRfxExRku hỏiN8isFibz NRM2này mà.

“Tụ tậpNRM2 vớiN8isFibz bạnN8isFibz bmRfxExRkè, nghN8isFibzịch pmRfxExRkhá NRM2cả đmRfxExRkêm!” TôN8isFibzi đN8isFibzành pN8isFibzhải nóN8isFibzi dối.

Xin tN8isFibzhượng đếNRM2 tNRM2ha lỗiN8isFibz chmRfxExRko tômRfxExRki, nếuNRM2 N8isFibzđể mẹmRfxExRk tôiN8isFibz N8isFibzbiết tôNRM2i uNRM2ống rượumRfxExRk mRfxExRksay, lạN8isFibzi quN8isFibza N8isFibzđêm NRM2trong nhNRM2à mộN8isFibzt ngưmRfxExRkời đànmRfxExRk ônNRM2g độcNRM2 NRM2thân, chắcNRM2 mẹNRM2 sẽmRfxExRk tuNRM2yệt NRM2tình N8isFibzmẹ N8isFibzcon vN8isFibzới NRM2tôi mất.

Mẹ mRfxExRkthở dài,mRfxExRk NRM2“Sao coNRM2n chẳngNRM2 lNRM2úc nàN8isFibzo đểN8isFibz N8isFibzmẹ đượcmRfxExRk yênN8isFibz tâNRM2m vậy!”

Tôi NRM2ngoan mRfxExRkngoãn nhậnN8isFibz lN8isFibzỗi, thànN8isFibzh thậtNRM2 NRM2để đượcNRM2 khN8isFibzoan hồng.

“Khả KhN8isFibzả àN8isFibz, cmRfxExRkon cmRfxExRkũng kN8isFibzhông cNRM2òn mRfxExRknhỏ nữaN8isFibz, cómRfxExRk phảN8isFibzi làmRfxExRk mRfxExRkcon cN8isFibzũng NRM2nên mRfxExRktìm mRfxExRkmột ngườimRfxExRk bạnN8isFibz tNRM2rai cmRfxExRkho NRM2ổn địN8isFibznh đNRM2i khônmRfxExRkg? ĐểN8isFibz mN8isFibzẹ đỡNRM2 phảNRM2i NRM2bận tâN8isFibzm mãNRM2i!” MẹN8isFibz tômRfxExRki NRM2nói vmRfxExRkẻ mRfxExRksuy tư.

Bạn trmRfxExRkai đâuN8isFibz phảmRfxExRki cNRM2ứ nóNRM2i N8isFibztìm lmRfxExRkà tìmNRM2 đưmRfxExRkợc đâu?mRfxExRk CNRM2ứ nhNRM2ư NRM2là đãmRfxExRk đượNRM2c NRM2đặt sẵNRM2n N8isFibzở đmRfxExRkâu đóNRM2 đN8isFibzợi tôiNRM2 đếnNRM2 nhặN8isFibzt mRfxExRkvề vậy.

Mẹ tômRfxExRki đN8isFibzúng mRfxExRklà ngườiNRM2 mRfxExRkhay sốtN8isFibz rumRfxExRkột. mRfxExRkTôi cưmRfxExRkời cười,mRfxExRk tN8isFibzự nhmRfxExRkiên lạiN8isFibz mRfxExRknhớ N8isFibzđến NRM2Tiêu ViễnmRfxExRk, nhớNRM2 đếnNRM2 đôiN8isFibz mNRM2ắt sNRM2áng mRfxExRklấp mRfxExRklánh NRM2của anhmRfxExRk, nhớmRfxExRk đếnNRM2 bNRM2ó mRfxExRkhoa mRfxExRkhồng aNRM2nh tặngmRfxExRk hôNRM2m nay.

Có phmRfxExRkải anNRM2h cmRfxExRkũng mRfxExRklo sợ,mRfxExRk sợN8isFibz chNRM2úng tôN8isFibzi cmRfxExRkuối mRfxExRkcùng khmRfxExRkông tmRfxExRkhể đếnNRM2 đưNRM2ợc NRM2với nhmRfxExRkau? NgượmRfxExRkc NRM2lại, hànhmRfxExRk độNRM2ng N8isFibzlo lắngmRfxExRk mRfxExRkcủa anN8isFibzh NRM2lại làmmRfxExRk N8isFibzcho N8isFibztôi thấymRfxExRk yênNRM2 tmRfxExRkâm, vậNRM2y làmRfxExRk anNRM2h N8isFibzvẫn còN8isFibzn mRfxExRkcó chútmRfxExRk mRfxExRkđể ýN8isFibz đếnmRfxExRk tôiNRM2 chăngNRM2? TôimRfxExRk cmRfxExRkó thểNRM2 nàoN8isFibz coNRM2i đómRfxExRk làNRM2 hàmRfxExRknh NRM2động anNRM2h vN8isFibzẫn yêNRM2u tN8isFibzôi giốN8isFibzng nhưN8isFibz NRM2tôi yêumRfxExRk mRfxExRkanh đN8isFibzược không?

“Mẹ còNRM2n nN8isFibzhớ hNRM2ồi NRM2đại hN8isFibzọc comRfxExRkn N8isFibzcó mộNRM2t nNRM2gười bạnNRM2 tênNRM2 TiêuNRM2 ViễNRM2n khNRM2ông?” TômRfxExRki nN8isFibzgước đầmRfxExRku lNRM2ên, tmRfxExRkâm hồnNRM2 bamRfxExRky NRM2bổng thậtmRfxExRk xa.

Mẹ độtNRM2 nNRM2hiên ngừnN8isFibzg lạimRfxExRk, N8isFibzrất lâN8isFibzu sauN8isFibz, hìnhNRM2 N8isFibznhư nmRfxExRkhớ rNRM2a NRM2điều gNRM2ì, “NmRfxExRkhớ! MùaN8isFibz mRfxExRkhè mRfxExRknăm NRM2đó cNRM2on sNRM2ốt caoNRM2, mRfxExRklên đếnNRM2 4N8isFibz0 NRM2độ liền,NRM2 troNRM2ng lúN8isFibzc mêNRM2 mamRfxExRkn NRM2bất N8isFibztỉnh tN8isFibzoàn lảmNRM2 N8isFibznhảm cáNRM2i tênNRM2 nàNRM2y. SN8isFibzau mRfxExRkđó, NRM2mẹ hỏNRM2i giáN8isFibzo viênmRfxExRk mRfxExRkvà bạnN8isFibz họNRM2c NRM2của cNRM2on, mớiN8isFibz biếtmRfxExRk NRM2cậu mRfxExRkta xuấtNRM2 ngoạNRM2i rồi”.

Tôi tmRfxExRkròn mắtNRM2 nmRfxExRkhìn mẹ,N8isFibz NRM2“Mẹ cònN8isFibz N8isFibzbiết N8isFibzgì nữa?”

“Một mRfxExRkgiáo NRM2viên củaN8isFibz bNRM2ọn mRfxExRkcon cNRM2ho NRM2mẹ sốmRfxExRk điệnNRM2 tNRM2hoại nN8isFibzhà cmRfxExRkậu ấy.N8isFibz MẹN8isFibz vmRfxExRkốn địmRfxExRknh hỏimRfxExRk bmRfxExRkố mẹNRM2 cmRfxExRkậu NRM2ta cámRfxExRkch liêmRfxExRkn lạcN8isFibz N8isFibzbên nmRfxExRkước nmRfxExRkgoài, mẹN8isFibz cậmRfxExRku ấNRM2y mRfxExRklại nNRM2ói vớiNRM2 mẹmRfxExRk rằnNRM2g, NRM2gia đìnhmRfxExRk mRfxExRkhọ N8isFibzvốn khônN8isFibzg đồNRM2ng ýmRfxExRk cậmRfxExRku ấyN8isFibz vàN8isFibz coN8isFibzn đếnN8isFibz mRfxExRkvới nhau”.mRfxExRk N8isFibzMẹ tôN8isFibzi N8isFibzbình thảnN8isFibz thuậtNRM2 lạimRfxExRk, NRM2trong giNRM2ọng nNRM2ói tN8isFibzoát lênN8isFibz sNRM2ự NRM2bi thường.

“Dù gìmRfxExRk cậNRM2u mRfxExRkấy mRfxExRkcũng đãN8isFibz xuấtNRM2 ngomRfxExRkại rồi,NRM2 NRM2chứng tỏmRfxExRk trámRfxExRki tN8isFibzim củaN8isFibz cNRM2ậu NRM2ấy cũngN8isFibz mRfxExRkđặt ởN8isFibz N8isFibznơi rấtNRM2 cmRfxExRkao, sẽNRM2 kNRM2hông vìmRfxExRk comRfxExRkn màmRfxExRk từN8isFibz bỏmRfxExRk tiềNRM2n đồNRM2 củmRfxExRka mìnhmRfxExRk, ngườiNRM2 nhN8isFibzư vậymRfxExRk N8isFibzkhông làNRM2 chỗN8isFibz dựmRfxExRka cảN8isFibz mRfxExRkđời được…”

“Về saN8isFibzu, cậuN8isFibz ấymRfxExRk N8isFibzgọi đmRfxExRkiện thoạiNRM2 đNRM2ến nhNRM2à mìnmRfxExRkh mNRM2ấy lầnN8isFibz, mẹmRfxExRk đềN8isFibzu NRM2nói lN8isFibzà cN8isFibzon kN8isFibzhông NRM2có nhmRfxExRkà. NRM2Về saNRM2u nữaN8isFibz, nhmRfxExRkà N8isFibzmình đổimRfxExRk sốmRfxExRk điệmRfxExRkn NRM2thoại mới…”

Thì rN8isFibza giữaN8isFibz tN8isFibzôi mRfxExRkvà TmRfxExRkiêu ViNRM2ễn cònmRfxExRk cNRM2ó mộN8isFibzt quãngN8isFibz trắN8isFibzc tmRfxExRkrở nN8isFibzhư NRM2vậy màN8isFibz tôimRfxExRk chNRM2ưa từnNRM2g biết!

“Mẹ!” TôiNRM2 vộN8isFibzi NRM2ôm N8isFibzlấy mẹmRfxExRk, nằmNRM2 troNRM2ng vòngmRfxExRk taN8isFibzy mẹ,N8isFibz lN8isFibzau nmRfxExRkước mắt.

“Khả KhN8isFibzả”. MẹNRM2 vỗmRfxExRk nhmRfxExRkẹ lưNRM2ng tôi,mRfxExRk “ĐiNRM2 ngủmRfxExRk đi”.

“Không, hmRfxExRkôm N8isFibznay N8isFibzcon ngN8isFibzủ vớmRfxExRki mẹN8isFibz”. TmRfxExRkôi lườNRM2i biếmRfxExRkng khN8isFibzông chịuN8isFibz rmRfxExRka khỏiNRM2 NRM2lòng mẹ.

Tôi sợNRM2 bN8isFibzuổi mRfxExRktối nmRfxExRkgủ mộtNRM2 mìN8isFibznh, nmRfxExRkhư vậNRM2y, NRM2khi mNRM2ơ N8isFibzthấy N8isFibzTiêu NRM2Viễn, tôN8isFibzi sẽmRfxExRk cảmmRfxExRk tN8isFibzhấy rấtmRfxExRk cN8isFibzô đơn.

Mỗi ngàN8isFibzy N8isFibzđi làmRfxExRkm, tôiNRM2 đNRM2ều cốNRM2 ýNRM2 tránhmRfxExRk NRM2Tiêu ViễnmRfxExRk, cốmRfxExRk NRM2gắng tránhmRfxExRk càngmRfxExRk xN8isFibza cànmRfxExRkg tốtmRfxExRk, anN8isFibzh mRfxExRkkhông mRfxExRkcòn lNRM2à cN8isFibzhàng trN8isFibzai trẻNRM2 mRfxExRkmà tNRM2ôi từngmRfxExRk biếtNRM2 nữa.

Tiêu ViễnmRfxExRk cNRM2ủa hiệnNRM2 tạmRfxExRki, toN8isFibzàn thâmRfxExRkn toátNRM2 lênmRfxExRk sứcN8isFibz quyếmRfxExRkn mRfxExRkrũ N8isFibzcủa mộtmRfxExRk ngNRM2ười đànN8isFibz ônNRM2g trưởnNRM2g thàmRfxExRknh, khNRM2í N8isFibzphách NRM2mạnh mẽNRM2 lộNRM2 N8isFibzra mộtNRM2 cácN8isFibzh tNRM2ự nhmRfxExRkiên tNRM2hu mRfxExRkhút mọimRfxExRk nmRfxExRkgười cNRM2hú ý.

Một ngườiN8isFibz đànNRM2 ôNRM2ng ưuN8isFibz túN8isFibz N8isFibznhư vậyN8isFibz, tmRfxExRkại mRfxExRksao lNRM2úc NRM2đầu lạN8isFibzi tmRfxExRkhích mộtmRfxExRk đứaN8isFibz đNRM2ầu óN8isFibzc bãNRM2 đậumRfxExRk NRM2như tôN8isFibzi chứ?

Một hôm,mRfxExRk lN8isFibzớp trưởngmRfxExRk ChươngN8isFibz SNRM2ính NRM2kiếm đượcN8isFibz NRM2hai chiếcNRM2 véN8isFibz biểumRfxExRk mRfxExRkdiễn NRM2ca nhạcmRfxExRk củamRfxExRk LưNRM2u ĐứcNRM2 HoamRfxExRk, maNRM2ng đếnNRM2 cNRM2ho tômRfxExRki NRM2như vNRM2ật hiếnmRfxExRk mRfxExRktế, “ThếN8isFibz nào?NRM2 NRM2Buổi bNRM2iểu NRM2diễn củNRM2a thầnmRfxExRk tượnmRfxExRkg cmRfxExRkủa cậNRM2u đấy”.

“Thật N8isFibzkhông hổN8isFibz NRM2danh N8isFibzcậu N8isFibzlà lớN8isFibzp trưmRfxExRkởng, đúngmRfxExRk N8isFibzlà qmRfxExRkuá NRM2vĩ đại”.

“Vậy cN8isFibzuối tNRM2uần mìnmRfxExRkh đN8isFibzưa cậmRfxExRku đN8isFibzi xemRfxExRkm NRM2nhé?” ChươN8isFibzng N8isFibzSính đmRfxExRkề nghị.

“Không cầnN8isFibz, đểNRM2 mẹN8isFibz NRM2mình đưamRfxExRk N8isFibzmình điNRM2!” TôiNRM2 mRfxExRkbiết CmRfxExRkhương SíNRM2nh kmRfxExRkhông thícNRM2h LưuNRM2 ĐứcN8isFibz mRfxExRkHoa lắNRM2m, hồNRM2i họcmRfxExRk đạiNRM2 NRM2học, mRfxExRkmỗi lầnNRM2 N8isFibztôi N8isFibznghe LưNRM2u NRM2Đức NRM2Hoa háNRM2t, cậumRfxExRk NRM2ấy mRfxExRkvà TiêmRfxExRku VimRfxExRkễn N8isFibzđều khịN8isFibzt mRfxExRkmũi chN8isFibzê bai.

“Người gNRM2ià NRM2họ NRM2không thN8isFibzích cámRfxExRkc N8isFibzngôi sNRM2ao cmRfxExRka nhmRfxExRkạc ĐàiN8isFibz LoanmRfxExRk, HồngN8isFibz KônmRfxExRkg NRM2thế nàyNRM2 mRfxExRkđâu, đN8isFibzi mRfxExRkcũng giốngmRfxExRk hànhmRfxExRk NRM2tội. ThmRfxExRkôi thN8isFibzì mìnhN8isFibz đNRM2i cmRfxExRkhịu tN8isFibzội thN8isFibzay cNRM2ho bậcmRfxExRk cN8isFibzao niêNRM2n NRM2đỡ khổ”N8isFibz. ChưN8isFibzơng SímRfxExRknh NRM2tỏ rNRM2a rấtNRM2 mRfxExRkhiểu tâmN8isFibz N8isFibzlý ngưmRfxExRkời khác.

“Ha NRM2ha, mN8isFibzẹ mNRM2ình N8isFibzmà ngmRfxExRkhe cậuN8isFibz nóN8isFibzi vN8isFibzậy lạimRfxExRk cuốngmRfxExRk lNRM2ên đấy”.

“Sao thế?”

“Mẹ tớmRfxExRk cmRfxExRkòn mêmRfxExRk LưN8isFibzu ĐNRM2ức mRfxExRkHoa N8isFibzhơn mRfxExRktớ ấNRM2y chứ”.

“Trời, tạiN8isFibz samRfxExRko lạiN8isFibz cmRfxExRkó bN8isFibzà N8isFibzgià mRfxExRknhư vậmRfxExRky chứ?”

“Mẹ mìnhN8isFibz mRfxExRkvẫn cmRfxExRkhưa gN8isFibzià đâu”.mRfxExRk TôN8isFibzi phảnN8isFibz bác,mRfxExRk “VNRM2ậy thì,NRM2 đểN8isFibz lmRfxExRkần smRfxExRkau mìNRM2nh mờiNRM2 cậNRM2u NRM2xem bmRfxExRkóng mRfxExRkrổ ởNRM2 sânmRfxExRk mRfxExRkvận độNRM2ng nhé”.

 

4. NRM2Tôi sợN8isFibz anmRfxExRkh bN8isFibzán N8isFibzngười nưmRfxExRkớc N8isFibzngoài mất 

Hôm thmRfxExRkứ NRM2sáu, N8isFibztổ N8isFibztrưởng dẫnNRM2 tmRfxExRkổng N8isFibzgiám smRfxExRkát mRfxExRkkỹ thNRM2uật vN8isFibzà pN8isFibzhó mRfxExRktổng gmRfxExRkiám N8isFibzsát kỹmRfxExRk thuậtNRM2 đN8isFibzến mRfxExRkthị sNRM2át mRfxExRkcác phmRfxExRkòng ban.

Từ xNRM2a đãN8isFibz nN8isFibzhìn thấyNRM2 TmRfxExRkiêu mRfxExRkViễn, tôimRfxExRk vộiN8isFibz vànNRM2g cúmRfxExRki đầuN8isFibz xuốnmRfxExRkg giNRM2ả vmRfxExRkờ đaNRM2ng photmRfxExRko tàNRM2i liệNRM2u. mRfxExRkTôi cúimRfxExRk mỏiNRM2 cổNRM2 lNRM2ắm rồiNRM2 mNRM2à họNRM2 vẫnN8isFibz chN8isFibzưa NRM2đi khỏi,NRM2 đãNRM2 mRfxExRkthế còmRfxExRkn tiNRM2ến N8isFibzlại pNRM2hía tôi.

Tổ N8isFibztrưởng cườimRfxExRk hNRM2a hN8isFibzả nóNRM2i: “N8isFibzNày, mRfxExRkTiểu KhN8isFibzả àN8isFibz, câyN8isFibz NRM2lô hộiNRM2 củN8isFibza cômRfxExRk lN8isFibzớn đẹpN8isFibz quá!”

Ông mRfxExRkkhông cóN8isFibz vN8isFibziệc NRM2gì mRfxExRkthì N8isFibznhanh mRfxExRkđi đmRfxExRki, ngắmN8isFibz lôN8isFibz mRfxExRkhội củamRfxExRk tômRfxExRki NRM2làm gìNRM2 chứ?

“Đúng tNRM2hế, NRM2mua cùngmRfxExRk N8isFibzmột lN8isFibzúc mmRfxExRkà mRfxExRkcây mRfxExRkcủa N8isFibztôi khôN8isFibzng lNRM2ớn đẹpN8isFibz bằmRfxExRkng câymRfxExRk cmRfxExRkủa TimRfxExRkểu KhmRfxExRkả”. TN8isFibziểu N8isFibzLưu cmRfxExRkũng pNRM2hụ mRfxExRkhọa theo.

“Nuôi thN8isFibzế nàoNRM2 đmRfxExRkấy? GiớimRfxExRk tmRfxExRkhiệu mộtmRfxExRk chúmRfxExRkt NRM2kinh nghiệmmRfxExRk điN8isFibz!” NRM2Tổ trưN8isFibzởng mRfxExRkđến trướcmRfxExRk mặtmRfxExRk, vỗNRM2 vaNRM2i tôiN8isFibz, mRfxExRklàm nhN8isFibzư mốiN8isFibz quamRfxExRkn hệNRM2 củamRfxExRk cN8isFibzhúng tôN8isFibzi gắnNRM2 bNRM2ó lắm.

“Ha hN8isFibza, N8isFibzcó kinNRM2h mRfxExRknghiệm gìNRM2 đâu?”NRM2 N8isFibzMỗi nN8isFibzgày tN8isFibzôi uốngNRM2 sữaN8isFibz cN8isFibzòn tN8isFibzhừa ngạN8isFibzi NRM2đổ, đềuNRM2 NRM2tưới vàoNRM2 chậuNRM2 cNRM2ây mà.

“Lại cònN8isFibz giNRM2ữ NRM2bí mậtNRM2 vớiNRM2 tôNRM2i nữaN8isFibz à?”

Tất nhiênN8isFibz mRfxExRklà phN8isFibzải bảN8isFibzo mậtmRfxExRk rNRM2ồi, nN8isFibzếu khônNRM2g látmRfxExRk nữamRfxExRk tôN8isFibzi lmRfxExRkại bịN8isFibz mRfxExRkphê bình.

 Phó tổngN8isFibz giáNRM2m sNRM2át NRM2Ngô mRfxExRkDuyệt N8isFibzthấy N8isFibzkhông khímRfxExRk trNRM2ầm lN8isFibzắng, bN8isFibzèn nóiNRM2: “TNRM2iểu KN8isFibzhả, cômRfxExRk gầnNRM2 đâymRfxExRk cN8isFibzó gimRfxExRkảm béomRfxExRk kNRM2hông, cảmN8isFibz mRfxExRkthấy gầymRfxExRk N8isFibzđi nhiềumRfxExRk đấy”.

Một mRfxExRknhóm ngmRfxExRkười vmRfxExRkây lấyN8isFibz mRfxExRktôi hỏimRfxExRk N8isFibznọ hỏimRfxExRk kiamRfxExRk, N8isFibzkhiến tôNRM2i thNRM2ấy kN8isFibzhông mRfxExRktự nhiên.

“Xin NRM2lỗi mRfxExRkcác vmRfxExRkị, tôimRfxExRk phảimRfxExRk vàoNRM2 mRfxExRknhà vệN8isFibz sinN8isFibzh mộtNRM2 chút”.NRM2 TôimRfxExRk vN8isFibzội mRfxExRkvàng tmRfxExRkìm mRfxExRkcớ tN8isFibzhoát thân.

Khi nganNRM2g qNRM2ua bmRfxExRkên TN8isFibziêu VimRfxExRkễn, anNRM2h liếcmRfxExRk nmRfxExRkhìn tôN8isFibzi, N8isFibznói: “EmmRfxExRk vẫNRM2n NRM2quen N8isFibzlẩn trốn”.

Tiếng mRfxExRknói qNRM2uá NRM2nhỏ, nhỏmRfxExRk đNRM2ến độmRfxExRk chN8isFibzỉ đủN8isFibz chNRM2o mộmRfxExRkt mRfxExRkmình tôNRM2i nghN8isFibze thấy.

Hết giN8isFibzờ làmmRfxExRk, bNRM2ỗng mRfxExRknhiên trờiN8isFibz nmRfxExRkổi giómRfxExRk, bụN8isFibzi N8isFibzdày đặcmRfxExRk mRfxExRkthổi mmRfxExRkù mịt,mRfxExRk mRfxExRklàm N8isFibzngười tmRfxExRka mRfxExRkkhông mRfxExRkthở nổN8isFibzi, chỉmRfxExRk cN8isFibzó thểN8isFibz bắtmRfxExRk mRfxExRkxe vềNRM2 nhà.

Có mRfxExRklẽ tạmRfxExRki tmRfxExRkhời tiếtN8isFibz N8isFibzkhông tNRM2ốt nêmRfxExRkn NRM2rất ítmRfxExRk NRM2taxi trênmRfxExRk đường,NRM2 thỉnmRfxExRkh thoNRM2ảng NRM2mới cómRfxExRk mộtmRfxExRk xNRM2e chạyNRM2 NRM2qua, mRfxExRkthì bêmRfxExRkn NRM2trong đNRM2ã mRfxExRkcó ngườiN8isFibz ngồimRfxExRk rồi.

Người đmRfxExRkứng mRfxExRkbên đườN8isFibzng rấN8isFibzt đôngN8isFibz, cũnmRfxExRkg mRfxExRkđều khôN8isFibzng bmRfxExRkắt đượcNRM2 NRM2xe. LònmRfxExRkg tôiNRM2 mRfxExRkchán nNRM2ản, mRfxExRkcúi đầN8isFibzu NRM2đếm cámRfxExRkc N8isFibzô gạchNRM2 dướiNRM2 đất.

Một chmRfxExRkiếc NRM2xe NRM2màu xaN8isFibznh ngọcN8isFibz đỗmRfxExRk NRM2bên cmRfxExRkạnh tôi,mRfxExRk rồiN8isFibz ngNRM2he thấyN8isFibz tiếN8isFibzng củaN8isFibz TiêumRfxExRk VN8isFibziễn, mRfxExRk“Lên xN8isFibze đmRfxExRki! AN8isFibznh đưamRfxExRk eNRM2m về!”

Tôi lN8isFibzắc đN8isFibzầu, “KhôN8isFibzng cN8isFibzần đâu,N8isFibz amRfxExRknh cN8isFibzũng khônN8isFibzg thuậnNRM2 đường”.

“Thời tNRM2iết xấN8isFibzu NRM2thế nàmRfxExRky, N8isFibzem khôngNRM2 N8isFibzbắt N8isFibzđược mRfxExRkxe đâNRM2u. MamRfxExRku lênN8isFibz xN8isFibze đi”.

Tôi nmRfxExRkhìn bN8isFibzầu trmRfxExRkời xámNRM2 xịtN8isFibz, dN8isFibzo dựNRM2 mmRfxExRkột chútmRfxExRk, đànhNRM2 lêN8isFibzn N8isFibzxe N8isFibzcủa TiNRM2êu Viễn.

Ra đN8isFibzến mRfxExRklàn đườngmRfxExRk đôiN8isFibz, bắtmRfxExRk đầumRfxExRk tắmRfxExRkc đườngN8isFibz, TNRM2iêu ViễnN8isFibz gmRfxExRkiảm tốcNRM2 độN8isFibz chậmNRM2 lại.

“Phía trmRfxExRkước cómRfxExRk cửN8isFibza hN8isFibzàng ăNRM2n mRfxExRkcủa TN8isFibzứ XuyêN8isFibzn đượcmRfxExRk lNRM2ắm, NRM2ăn mRfxExRkcơm xoNRM2ng rmRfxExRkồi N8isFibzanh đưmRfxExRka emRfxExRkm N8isFibzvề nhé”mRfxExRk. TN8isFibziêu VimRfxExRkễn đáNRM2nh xN8isFibze vàoN8isFibz trong.

“Cho eN8isFibzm xNRM2uống đâyN8isFibz đmRfxExRkược mRfxExRkrồi”, N8isFibztôi chỉmRfxExRk vàN8isFibzo ngãNRM2 rmRfxExRkẽ tNRM2rước mặmRfxExRkt, “NRM2Em khNRM2ông N8isFibzđói, nênNRM2 kN8isFibzhông đN8isFibzi NRM2ăn vớimRfxExRk NRM2anh đâu”.

“Em thNRM2ay đổN8isFibzi mRfxExRktừ mRfxExRklúc nàoN8isFibz vN8isFibzậy? NhớmRfxExRk N8isFibzhồi trN8isFibzước buN8isFibzổi chiềuNRM2 chmRfxExRkưa NRM2đến NRM2bốn N8isFibzgiờ đãmRfxExRk NRM2kêu đóiN8isFibz màNRM2”. TiêN8isFibzu NRM2Viễn nhNRM2ăn mặmRfxExRkt cNRM2ười, “MàmRfxExRk NRM2còn ămRfxExRkn rấmRfxExRkt kmRfxExRkhỏe nmRfxExRkữa, lượngNRM2 NRM2cơm nganNRM2g N8isFibzvới anh”.

“Bây giờNRM2 NRM2em khônNRM2g ănN8isFibz nhNRM2iều N8isFibznữa, sợN8isFibz bNRM2éo”. BâmRfxExRky gNRM2iờ mRfxExRkđi lN8isFibzàm, ngmRfxExRkày N8isFibznào cN8isFibzũng ngN8isFibzồi mRfxExRkở vănNRM2 phNRM2òng, NRM2ăn nhiềN8isFibzu N8isFibzthêm mộN8isFibzt N8isFibzmiếng làmRfxExRk N8isFibzbéo ngay.

“Nhưng mRfxExRkmà, mRfxExRkem từmRfxExRk trướcN8isFibz đếnN8isFibz gmRfxExRkiờ cóN8isFibz bN8isFibzéo đâu”.

“Đó làmRfxExRk vìmRfxExRk trướcN8isFibz đếnN8isFibz gNRM2iờ kN8isFibzhông pN8isFibzhải lúmRfxExRkc nàoNRM2 anNRM2h NRM2cũng ởNRM2 bênmRfxExRk mRfxExRkem, nêmRfxExRkn khônmRfxExRkg NRM2biết. NRM2Hồi eNRM2m béoN8isFibz nhấN8isFibzt lNRM2à 7NRM20kg đấy”.

Hồi đN8isFibzó, vìN8isFibz nhớNRM2 NRM2như điênNRM2 mNRM2ột ngưNRM2ời, lạN8isFibzi khNRM2ong cómRfxExRk cámRfxExRkch nmRfxExRkào trúN8isFibzt rN8isFibza N8isFibzđược, mRfxExRkchỉ cNRM2ó thểmRfxExRk ănNRM2 tmRfxExRkhật nhimRfxExRkều đồNRM2 ngọN8isFibzt, NRM2cơ thểNRM2 cứN8isFibz nởN8isFibz phìnN8isFibzh mRfxExRkra nN8isFibzhư bộtmRfxExRk nởN8isFibz vậy.

Xe pN8isFibzhía sN8isFibzau khôngNRM2 ngừnmRfxExRkg bấN8isFibzm cNRM2òi, TmRfxExRkiêu ViễnN8isFibz mmRfxExRkới đNRM2ể ýN8isFibz NRM2đến xmRfxExRke đangN8isFibz dừngmRfxExRk ởNRM2 giữaNRM2 NRM2đường, “AnhNRM2 đN8isFibzói rồi,NRM2 tN8isFibzrước N8isFibzmặt lmRfxExRkại cómRfxExRk hmRfxExRkàng ănmRfxExRk N8isFibzchính gốcN8isFibz TứmRfxExRk XuyêNRM2n, thmRfxExRkôi emRfxExRkm NRM2ăn vmRfxExRkới anN8isFibzh mN8isFibzột chmRfxExRkút điNRM2”. GiọngN8isFibz aN8isFibznh nN8isFibzài nỉmRfxExRk khimRfxExRkến tôN8isFibzi N8isFibzkhó màmRfxExRk từNRM2 chối.

Quả N8isFibzlà đồmRfxExRk ămRfxExRkn TứNRM2 XuyN8isFibzên NRM2chính N8isFibzgốc, vừamRfxExRk bưmRfxExRkớc vàoNRM2 cửaN8isFibz hàmRfxExRkng mRfxExRkăn đãN8isFibz ngửimRfxExRk N8isFibzthấy rNRM2õ vịN8isFibz N8isFibzcay nồng,NRM2 tôN8isFibzi tuNRM2y NRM2là ngưmRfxExRkời mN8isFibziền BắN8isFibzc, nhNRM2ưng lạmRfxExRki tmRfxExRkhích ănN8isFibz caN8isFibzy hmRfxExRkơn cảNRM2 ngườNRM2i mmRfxExRkiền Nam.

Lên tầngNRM2 hamRfxExRki, chúnNRM2g tN8isFibzôi mRfxExRkvào mmRfxExRkột phòmRfxExRkng rộN8isFibzng rNRM2ãi trN8isFibzang mRfxExRknhã, tmRfxExRkrong phòngNRM2 nmRfxExRkgát hươngmRfxExRk mRfxExRkchè thNRM2ơm N8isFibzlàm cmRfxExRkho NRM2tinh tmRfxExRkhần ngNRM2ười NRM2ta N8isFibztrở nmRfxExRkên dễmRfxExRk NRM2chịu hẳn.

“Hay làN8isFibz đổiN8isFibz chỗNRM2 đi,NRM2 N8isFibzở đâmRfxExRky qN8isFibzuá mRfxExRksang trọngmRfxExRk, NRM2chắc cN8isFibzhắn khônN8isFibzg rN8isFibzẻ đâu!”NRM2 TôN8isFibzi nóimRfxExRk mRfxExRknhỏ vớiNRM2 TmRfxExRkiêu Viễn.

“Không smRfxExRkao, anN8isFibzh mRfxExRkvẫn N8isFibzđủ sứcNRM2 trảN8isFibz tiềnNRM2 mRfxExRkăn”. mRfxExRkAnh cườN8isFibzi cườN8isFibzi, N8isFibzkhuôn mặtN8isFibz tỏmRfxExRk rNRM2a kmRfxExRkhông hN8isFibzề qmRfxExRkuan tâm.

Từ kmRfxExRkhi tôimRfxExRk mRfxExRkquen anNRM2h, amRfxExRknh mRfxExRkđã NRM2thích tốmRfxExRkn mRfxExRkkém xNRM2a xỉ,mRfxExRk mRfxExRkbao nhmRfxExRkiêu nămNRM2 trôN8isFibzi quN8isFibza, vẫmRfxExRkn khômRfxExRkng hềN8isFibz tN8isFibzhay đổi.

Nhìn TiêmRfxExRku ViễnNRM2 trưN8isFibzớc mặmRfxExRkt màN8isFibz mRfxExRktrong timRfxExRkm vôN8isFibz cớmRfxExRk dmRfxExRkâng đầyNRM2 nhữngN8isFibz nmRfxExRkỗi niềmN8isFibz thươnN8isFibzg cảmRfxExRkm khônN8isFibzg tên.

Thời gN8isFibzian lNRM2àm biN8isFibzến mRfxExRkđổi rấNRM2t mRfxExRknhiều N8isFibzthứ, nhưngmRfxExRk khônNRM2g mRfxExRkthể nàomRfxExRk mRfxExRkbiến đổiNRM2 đượcNRM2 mRfxExRktrái mRfxExRktim ymRfxExRkêu tNRM2hương thuởN8isFibz bmRfxExRkan đầu.

“Ha NRM2ha, TiêN8isFibzu ViễnNRM2 àmRfxExRk, cậNRM2u N8isFibzđến N8isFibzsao khônNRM2g nóimRfxExRk vớNRM2i anNRM2h N8isFibzem mmRfxExRkột tNRM2iếng?” NgoàiNRM2 cN8isFibzửa cN8isFibzó tiN8isFibzếng nóiNRM2 từN8isFibz xNRM2a tiNRM2ến N8isFibzlại gầnNRM2, rồiN8isFibz thấymRfxExRk ởN8isFibz cửaN8isFibz xuấtNRM2 NRM2hiện mộtmRfxExRk dángN8isFibz ngưN8isFibzời vN8isFibzạm vỡ.

“Mình cN8isFibzhỉ tiệNRM2n đườngN8isFibz điN8isFibz nN8isFibzgang quaN8isFibz, khNRM2ông muốN8isFibzn N8isFibzlàm phN8isFibziền mRfxExRkđến NRM2thời giaNRM2n nghỉN8isFibz nN8isFibzgơi củamRfxExRk cN8isFibzậu”. TN8isFibziêu VN8isFibziễn cười.

Người mRfxExRkđàn ônN8isFibzg tNRM2o caN8isFibzo N8isFibzấy nmRfxExRkhìn mRfxExRktôi, “Ồ,N8isFibz NRM2đây cNRM2hẳng mRfxExRkphải làNRM2 côN8isFibz emRfxExRkm N8isFibzđi cùN8isFibzng vớiN8isFibz đN8isFibzại N8isFibzca đN8isFibzến đmRfxExRkánh bàimRfxExRk sao?”

Thảo nàoNRM2 nhNRM2ìn thấNRM2y qumRfxExRken mRfxExRkthì N8isFibzra đúnN8isFibzg lNRM2à đN8isFibzã NRM2từng N8isFibzgặp N8isFibzngười nàN8isFibzy, lNRM2ần đóN8isFibz mRfxExRkcùng ChươngmRfxExRk NgmRfxExRkự đếN8isFibzn mRfxExRkkhu giảimRfxExRk trmRfxExRkí đánhN8isFibz bN8isFibzài, N8isFibzcũng N8isFibzcó mặN8isFibzt N8isFibzanh ta.

“Đại cmRfxExRka, đánhN8isFibz bài?”NRM2 TiêmRfxExRku ViN8isFibzễn NRM2nghe mmRfxExRkà chN8isFibzẳng hiểuN8isFibz gìNRM2 NRM2cả, “CônmRfxExRk TNRM2hiếu từnNRM2g gặpNRM2 TiểumRfxExRk KmRfxExRkhả nhN8isFibzà mìN8isFibznh à?”

“Thì rNRM2a lNRM2à ngườiNRM2 N8isFibznhà cậu”.N8isFibz mRfxExRkCôn ThiếuN8isFibz cườNRM2i thoảNRM2i máiN8isFibz, “ThảmRfxExRko mRfxExRknào mRfxExRkđến mRfxExRkChương NmRfxExRkgự cũnN8isFibzg phN8isFibzải chămN8isFibz sócN8isFibz cmRfxExRkô mRfxExRkấy N8isFibzcẩn thậnNRM2 thếmRfxExRk chứ!”

“Tôi vmRfxExRkà ChươnNRM2g NNRM2gự khmRfxExRkông mRfxExRkthân nhau!”mRfxExRk NRM2Tôi đứnmRfxExRkg lênN8isFibz đểmRfxExRk biN8isFibzện mRfxExRkminh cmRfxExRkho mìnhmRfxExRk, NRM2cũng chỉmRfxExRk mRfxExRklà gặmRfxExRkp mNRM2ặt vàimRfxExRk lầNRM2n, tiếpmRfxExRk xúmRfxExRkc quN8isFibza vàmRfxExRki lầnNRM2 thôiN8isFibz, ngN8isFibzay cảN8isFibz bạnmRfxExRk bèmRfxExRk N8isFibzcũng NRM2chưa đượcN8isFibz tínNRM2h đến.

“Nhưng TiêNRM2u ViễmRfxExRkn vN8isFibzà anN8isFibzh ấmRfxExRky thânN8isFibz nhmRfxExRkau màN8isFibz”. CônNRM2 ThmRfxExRkiếu bN8isFibzá vamRfxExRki TiNRM2êu VimRfxExRkễn, “TNRM2rở NRM2về chưaNRM2 tìmRfxExRkm anmRfxExRkh cảN8isFibz mRfxExRkuống rượNRM2u à?”

“Chưa”. TNRM2iêu ViễnN8isFibz nóiN8isFibz giọN8isFibzng nhmRfxExRkàn nhạt,NRM2 “MìN8isFibznh vmRfxExRkề nmRfxExRkgoài báN8isFibzo vN8isFibzới cậN8isFibzu raN8isFibz, nhNRM2ững ngườiNRM2 kháNRM2c đềumRfxExRk chưamRfxExRk báo”.

“Được, hômRfxExRkm naNRM2y khôngmRfxExRk báomRfxExRk cũngN8isFibz N8isFibzphải báoNRM2 rN8isFibzồi! ChươngmRfxExRk NNRM2gự, ChươnmRfxExRkg SínhmRfxExRk, LmRfxExRkão CN8isFibzhâu, ThànN8isFibzh ThiếN8isFibzu, bọnmRfxExRk NRM2họ N8isFibzđều NRM2ở phN8isFibzòng bênN8isFibz cạnh”.

Côn ThiếuN8isFibz vNRM2ừa dứtmRfxExRk lờimRfxExRk, N8isFibzđã nghmRfxExRke thấyN8isFibz mộmRfxExRkt cN8isFibzơn hỗnN8isFibz loNRM2ạn ngoàmRfxExRki NRM2cửa, “ĐượmRfxExRkc lắm,mRfxExRk TiêNRM2u ViễNRM2n, trN8isFibzở vN8isFibzề cũnmRfxExRkg kmRfxExRkhông thèmN8isFibz thômRfxExRkng bNRM2áo cN8isFibzho anN8isFibzh eNRM2m!” TrN8isFibzong phòNRM2ng lậpmRfxExRk tmRfxExRkức NRM2ùa vmRfxExRkào NRM2không íNRM2t ngưNRM2ời, mRfxExRktôi vộiNRM2 vànmRfxExRkg lùmRfxExRki rNRM2a mộNRM2t góc.

“Hôm nN8isFibzay NRM2là ngàyNRM2 gN8isFibzì vmRfxExRkậy? NRM2Sao N8isFibzmọi ngườiNRM2 đềuN8isFibz ởN8isFibz đây?mRfxExRk” TiêuN8isFibz ViễnmRfxExRk hỏi.

“Chẳng phảmRfxExRki nN8isFibzgày mNRM2ai mRfxExRkanh cảN8isFibz xuNRM2ất ngoNRM2ại smRfxExRkao, hômRfxExRkm naN8isFibzy mmRfxExRkấy aNRM2nh eNRM2m cmRfxExRkó tmRfxExRkhời NRM2gian N8isFibztụ tậpmRfxExRk ngồiN8isFibz mRfxExRkvới nmRfxExRkhau, khôNRM2ng lN8isFibzại pNRM2hải năNRM2m NRM2ba thámRfxExRkng nữaN8isFibz mớN8isFibzi gặpmRfxExRk mặmRfxExRkt được”mRfxExRk. CómRfxExRk NRM2người nói.

“Đúng rồiN8isFibz, TiNRM2êu ViễnN8isFibz, lầN8isFibzn mRfxExRktrước ôngmRfxExRk giN8isFibzà nN8isFibzhà mìnN8isFibzh nN8isFibzhìn N8isFibzở AnNRM2h quốN8isFibzc nmRfxExRkhìn thấN8isFibzy cậN8isFibzu vNRM2ới bạnN8isFibz gáiN8isFibz NRM2đi xeN8isFibzm trimRfxExRkển NRM2lãm traNRM2nh vớiN8isFibz nhaN8isFibzu, mRfxExRkcứ bảoNRM2 mìN8isFibznh hN8isFibzỏi bNRM2ọn NRM2cậu khNRM2i nàoNRM2 NRM2thì tổNRM2 chứcN8isFibz chuNRM2yện N8isFibzvui, đểN8isFibz ômRfxExRkng đưmRfxExRkợc thaN8isFibzm dự”.

“Thành TmRfxExRkhiếu, cmRfxExRkậu uốnmRfxExRkg nhNRM2iều rN8isFibzồi thN8isFibzì phải?”NRM2 TiêumRfxExRk ViễnNRM2 vừN8isFibza gắpmRfxExRk thmRfxExRkức ănNRM2 chNRM2o NRM2anh mRfxExRkta vN8isFibzừa nháyNRM2 mắt,N8isFibz “Nào,N8isFibz mRfxExRkăn nN8isFibzhiều đN8isFibzồ ăN8isFibzn chútNRM2 đi”.

“Uống nhNRM2iều rồNRM2i N8isFibzlà thếN8isFibz nNRM2ào? Đấy,mRfxExRk cN8isFibzhẳng phảiN8isFibz mRfxExRkđã NRM2mang bạnmRfxExRk gNRM2ái vmRfxExRkề NRM2rồi sao?”

“Thành Thiếu,NRM2 cậuN8isFibz lảmmRfxExRk nhảmNRM2 gmRfxExRkì thế?”NRM2 TiNRM2êu VmRfxExRkiễn cN8isFibzuống lênmRfxExRk, néNRM2m mạN8isFibznh đNRM2ũa xuống.

Tôi NRM2kéo aN8isFibznh lạiN8isFibz, mmRfxExRkềm mNRM2ỏng nóiN8isFibz: “NgườimRfxExRk tNRM2a mRfxExRkcó lẽmRfxExRk nhìnNRM2 nhầmRfxExRkm mà!”

Tiêu ViN8isFibzễn qNRM2uay đầmRfxExRku lạNRM2i nNRM2hìn tôi,NRM2 N8isFibzsắc mmRfxExRkặt N8isFibzlo lắng,NRM2 “EmRfxExRkm khôNRM2ng mRfxExRkđược tNRM2in cN8isFibzậu ta!”

Tôi gậNRM2t đNRM2ầu, tNRM2ôi sẽNRM2 khNRM2ông timRfxExRkn anNRM2h tN8isFibza, tmRfxExRkôi vN8isFibzà aNRM2nh tN8isFibza gặpNRM2 nN8isFibzhau lầnNRM2 đmRfxExRkâu, dựmRfxExRka NRM2vào cNRM2ái gìNRM2 đểmRfxExRk mRfxExRktin aNRM2nh tN8isFibza chứ?

Cái tN8isFibzhế gmRfxExRkiới NRM2này ngNRM2ay cảN8isFibz mRfxExRkngười bênmRfxExRk cạnhN8isFibz N8isFibzcũng mRfxExRkkhông thểNRM2 mRfxExRktin tưởnmRfxExRkg đN8isFibzược, NRM2ai mRfxExRklại mRfxExRkđi N8isFibztin lNRM2ời N8isFibznói vôN8isFibz nghĩaNRM2 củaNRM2 mộtmRfxExRk N8isFibzngười N8isFibzxa lạN8isFibz chứ.

Một nhómRfxExRkm ngườiNRM2 huyNRM2ên náoNRM2 NRM2cả bN8isFibzuổi, mRfxExRktôi hơiN8isFibz mệtmRfxExRk mỏmRfxExRki, muN8isFibzốn chuN8isFibzồn rmRfxExRka ngNRM2oài, khổmRfxExRk nỗi,mRfxExRk cáimRfxExRk mRfxExRktúi lN8isFibzại bmRfxExRkị TiêumRfxExRk ViN8isFibzễn gN8isFibziữ chN8isFibzặt, “ĐừngNRM2 nóN8isFibzi vớiN8isFibz amRfxExRknh lNRM2à N8isFibzra nN8isFibzhà vệN8isFibz sinhNRM2, eN8isFibzm đãN8isFibz dùNRM2ng cáN8isFibzi cớNRM2 nN8isFibzày đểN8isFibz chuồnmRfxExRk đmRfxExRki mấyNRM2 N8isFibzlần rồi!”

“Em rN8isFibza gọN8isFibzi điệN8isFibzn thmRfxExRkoại chN8isFibzo mẹNRM2 N8isFibzem, ởNRM2 đmRfxExRkây ồnmRfxExRk quámRfxExRk, muộnmRfxExRk thếN8isFibz nmRfxExRkày mRfxExRkmà eN8isFibzm chưN8isFibza vN8isFibzề, mNRM2ẹ emRfxExRkm sẽN8isFibz NRM2lo lắng!”

“Em pNRM2hải hứmRfxExRka, kNRM2hông đN8isFibzược bNRM2ỏ về!N8isFibz NRM2Lát nữamRfxExRk mRfxExRkanh đưNRM2a eNRM2m vN8isFibzề!” TiêNRM2u ViễmRfxExRkn thấpNRM2 gN8isFibziọng nói.

“Em hứa”.

“Mẹ ạ,mRfxExRk đừngNRM2 đợiN8isFibz coNRM2n nữamRfxExRk nN8isFibzhé, mNRM2ẹ ămRfxExRkn cN8isFibzơm mộN8isFibzt NRM2mình đNRM2i, cNRM2on mRfxExRkăn xoN8isFibzng rồiN8isFibz về.NRM2 BâymRfxExRk giờNRM2 bụNRM2i lNRM2ớn lắm,mRfxExRk lạimRfxExRk N8isFibzlà gimRfxExRkờ mRfxExRktan tmRfxExRkầm NRM2cao điểmN8isFibz, khN8isFibzông bắN8isFibzt mRfxExRkxe mRfxExRkvề được!”NRM2 TmRfxExRkôi dựmRfxExRka N8isFibzvào mRfxExRkbức tườngN8isFibz hànN8isFibzh lanNRM2g, bàN8isFibzn chNRM2ân nhưN8isFibz khôngN8isFibz đỡmRfxExRk nổNRM2i trọngmRfxExRk lượNRM2ng NRM2cơ NRM2thể, lN8isFibzưng N8isFibztrượt dọcNRM2 xumRfxExRkống bờN8isFibz tưmRfxExRkờng. NRM2Đá N8isFibzGrannit N8isFibzlạnh bumRfxExRkốt ngấNRM2m qmRfxExRkua cảNRM2 NRM2quần áN8isFibzo thấNRM2m vNRM2ào NRM2người, tmRfxExRkôi gN8isFibzục đầumRfxExRk xuốnNRM2g hNRM2ai đầumRfxExRk gối,N8isFibz từN8isFibz mRfxExRktừ xNRM2ua NRM2tan hơNRM2i lạnhN8isFibz trN8isFibzong cơmRfxExRk thể.

Một mRfxExRkbàn mRfxExRktay tNRM2o N8isFibzđặt lmRfxExRkên mRfxExRkđầu NRM2tôi, nhẹN8isFibz nhàngNRM2 vumRfxExRkốt tómRfxExRkc tN8isFibzôi, hỏN8isFibzi bằNRM2ng giọN8isFibzng trầNRM2m khànNRM2: “mRfxExRkEm dmRfxExRkùng dầuNRM2 gộiNRM2 đN8isFibzầu củNRM2a mRfxExRkhãng nàmRfxExRko N8isFibzvậy? mRfxExRkDưỡng tmRfxExRkóc thậtNRM2 tốt”.

Tưởng lN8isFibzà N8isFibzđến NRM2an ủiN8isFibz tN8isFibzôi, lạiNRM2 NRM2đi hỏimRfxExRk mộtN8isFibz NRM2câu chẳngNRM2 vNRM2ào mRfxExRkđâu nmRfxExRkhư thế.

“Đừng cóN8isFibz mRfxExRksờ rốN8isFibzi lênmRfxExRk, mRfxExRktóc tôiN8isFibz quýmRfxExRk lNRM2ắm đN8isFibzấy, N8isFibzsờ hmRfxExRkỏng rồiN8isFibz N8isFibzanh khôngmRfxExRk đềnN8isFibz đượcmRfxExRk đâuN8isFibz”. NRM2Tôi ngNRM2ẩng đmRfxExRkầu N8isFibzlên, nhìNRM2n thấyNRM2 ngườiNRM2 N8isFibzđi rN8isFibza lạNRM2i NRM2là ChươngN8isFibz Ngự.

“Tại mRfxExRksao lNRM2à anh?”

“Sao NRM2không thểN8isFibz lN8isFibzà tôiNRM2? ENRM2m N8isFibznghĩ làNRM2 ai?”

“Tiêu VNRM2iễn đâu?”

“Đang uốngN8isFibz rượuNRM2 vớiN8isFibz ChươNRM2ng SínhmRfxExRk NRM2ở mRfxExRktrong đó”.

Tôi xáchN8isFibz tNRM2úi NRM2vội vãNRM2 xuốngmRfxExRk lầu,NRM2 lúcmRfxExRk nàN8isFibzy kN8isFibzhông vềN8isFibz cònN8isFibz đmRfxExRkợi N8isFibzlúc nàoN8isFibz nữa.

“Bên N8isFibzngoài đanNRM2g N8isFibznổi bãN8isFibzo cátmRfxExRk đấy,NRM2 kNRM2hông bắtN8isFibz đưN8isFibzợc mRfxExRkxe đâu”.NRM2 AmRfxExRknh tNRM2a NRM2đứng saN8isFibzu NRM2lưng NRM2tôi nhắcN8isFibz nhở.

“Thế thìmRfxExRk tNRM2ôi mRfxExRkđi bộN8isFibz về”.

“Có N8isFibzthể tmRfxExRkhử xem”mRfxExRk. AnN8isFibzh mRfxExRkta búngN8isFibz nN8isFibzgón N8isFibztay, N8isFibz“Em N8isFibzlúc NRM2nào cũNRM2ng khNRM2ác người”.mRfxExRk N8isFibzCá MựcN8isFibz đánN8isFibzg ghéN8isFibzt tomRfxExRkàn nNRM2ói gN8isFibziọng mRfxExRkchâm chọc.

Bão N8isFibzcát đếnmRfxExRk thậNRM2t dữmRfxExRk dội,N8isFibz cN8isFibzát bụiNRM2 thổiN8isFibz tmRfxExRkừng cNRM2ơn trN8isFibzên đường.

Tôi lấyN8isFibz taN8isFibzy bịtN8isFibz mN8isFibzũi vmRfxExRkà miệN8isFibzng, NRM2men NRM2theo lNRM2ề đườngNRM2 NRM2đi thẳng.N8isFibz MắtNRM2 bN8isFibzị bụiNRM2 thmRfxExRkổi N8isFibzđến nỗiN8isFibz kN8isFibzhông NRM2mở rmRfxExRka NRM2được, nướN8isFibzc mắNRM2t N8isFibzcứ thếmRfxExRk tràomRfxExRk rNRM2a. ThờN8isFibzi N8isFibztiết mRfxExRkkhỉ giN8isFibzó nàymRfxExRk N8isFibzthật kN8isFibzhó màN8isFibz chịuN8isFibz đựng.

“Em ơi,N8isFibz cN8isFibzần mRfxExRkxe khôNRM2ng? mRfxExRk50 tệmRfxExRk mN8isFibzột km”mRfxExRk. PmRfxExRkhía NRM2sau làNRM2 chNRM2iếc NRM2xe MeN8isFibzr BenNRM2z NRM2của ChươngmRfxExRk NgựN8isFibz mRfxExRkđang N8isFibzvẫy chào.

“Hắc quáNRM2 đấy!”

“Tôi chN8isFibzo emRfxExRkm nợN8isFibz mRfxExRklà đượcNRM2 chN8isFibzứ gì?mRfxExRk” ChươngmRfxExRk NgNRM2ự cười.

Ngồi tNRM2rong N8isFibzxe mRfxExRkcủa ChưN8isFibzơng Ngự,mRfxExRk tmRfxExRkôi mN8isFibzới dámN8isFibz híN8isFibzt mRfxExRkthở thoảiN8isFibz mái.

Trong mN8isFibzắt hNRM2ình nhưN8isFibz mRfxExRkcó mRfxExRkhạt mRfxExRkbụi, nướcN8isFibz mắtN8isFibz cNRM2ứ nhòNRM2e nhNRM2oẹt N8isFibzkhông thôi.

“Em cứmRfxExRk khNRM2óc N8isFibzmãi mRfxExRkthế, cN8isFibzó pN8isFibzhải lmRfxExRko lắnNRM2g mRfxExRkcho NRM2tôi ngàyN8isFibz mRfxExRkmai xuấtNRM2 nN8isFibzgoại bịN8isFibz ngưmRfxExRkời nướcNRM2 ngoNRM2ài mRfxExRkbán mấmRfxExRkt không?”

“Tôi lNRM2o anmRfxExRkh xumRfxExRkất nmRfxExRkgoại mRfxExRkmang báNRM2n ngườmRfxExRki nưmRfxExRkớc nmRfxExRkgoài mấtNRM2 thôiN8isFibz! AmRfxExRknh N8isFibzđính lôN8isFibzng lêNRM2n ngườimRfxExRk thmRfxExRkì N8isFibzcòn N8isFibzkhôn hơN8isFibzn khỉN8isFibz, N8isFibzai lạimRfxExRk cóN8isFibz thểmRfxExRk mRfxExRkbán anmRfxExRkh được!”

Chương NNRM2gự cườiNRM2 vangN8isFibz, “EmNRM2 đanmRfxExRkg kNRM2hen tN8isFibzôi N8isFibzhay mmRfxExRkỉa tmRfxExRkôi đấy?”

“Tất nhiênN8isFibz khmRfxExRken mRfxExRkanh rồi!”

“Ồ, N8isFibzlại NRM2có kiểumRfxExRk khmRfxExRken nmRfxExRkgười nhưNRM2 mRfxExRkem nmRfxExRkữa! BiNRM2ết rõmRfxExRk thếN8isFibz N8isFibzrồi, chẳNRM2ng qN8isFibzua, tômRfxExRki lạimRfxExRk vẫnN8isFibz thmRfxExRkích nghe”.

“Anh thíNRM2ch NRM2nghe, tNRM2ôi lạimRfxExRk khN8isFibzông thíchNRM2 nóimRfxExRk đấy!”

Chương NNRM2gự nóiN8isFibz: “NgàyN8isFibz N8isFibzmai tNRM2ôi điN8isFibz rồmRfxExRki, NRM2ước tínhmRfxExRk íN8isFibzt nhNRM2ất cũngN8isFibz phmRfxExRkải mRfxExRkba tNRM2háng mRfxExRkmới cNRM2ó thểmRfxExRk trởNRM2 về”.

“Vừa nãN8isFibzy tôN8isFibzi N8isFibzđã ngN8isFibzhe hếtmRfxExRk rồi!”mRfxExRk TôN8isFibzi cũNRM2ng kNRM2hông mRfxExRkđiếc, vmRfxExRkừa nN8isFibzãy cảNRM2 mRfxExRknhóm nNRM2gười nNRM2ói oanN8isFibzg N8isFibzoang NRM2vậy, rNRM2ồi lN8isFibzại cN8isFibzhúc rượNRM2u, lạiNRM2 từNRM2 NRM2biệt, mmRfxExRkuốn kN8isFibzhông bN8isFibziết cũmRfxExRkng khó.

“Thế N8isFibzsao NRM2em N8isFibzkhông N8isFibzcó mRfxExRkchút mRfxExRkbiểu hiệmRfxExRkn gì?N8isFibz” CN8isFibzhương NgựNRM2 cNRM2ười rấtmRfxExRk gNRM2ian xảo.

“Lại cầmRfxExRkn NRM2phải biểuN8isFibz N8isFibzhiện? N8isFibzCó cầN8isFibzn lmRfxExRkát nữamRfxExRk điN8isFibz qumRfxExRka cN8isFibzửa hànN8isFibzg tạpNRM2 mRfxExRkhóa dmRfxExRkưới lmRfxExRkầu mRfxExRknhà tôN8isFibzi mmRfxExRkua NRM2chút bánmRfxExRkh ngọt,N8isFibz mRfxExRksữa chNRM2ua gìmRfxExRk N8isFibzđó maNRM2ng đmRfxExRki không?mRfxExRk” NRM2Bình mRfxExRkthường đN8isFibzi đâuN8isFibz mRfxExRkxa, tômRfxExRki đmRfxExRkều N8isFibzthích maN8isFibzng theN8isFibzo nhữngmRfxExRk đồN8isFibz này.

Chương NgựmRfxExRk cườiN8isFibz mRfxExRkrất khổN8isFibz sởNRM2, “TôiNRM2 NRM2thấy thôiN8isFibz mmRfxExRkiễn đượcmRfxExRk rồi”.

“Vậy tốtNRM2 quá,mRfxExRk tôiNRM2 đỡNRM2 tmRfxExRkốn tiền”.

“Hay là…N8isFibz NRM2chúng N8isFibzta hN8isFibzôn tạNRM2m N8isFibzbiệt nhé?”

“Cái gìN8isFibz? mRfxExRkĐợi đã…”mRfxExRk N8isFibzCó phảiN8isFibz NRM2tôi đãNRM2 ngN8isFibzhe nhầmNRM2 không.

“Hôn tạmmRfxExRk bNRM2iệt!” AmRfxExRknh NRM2ta dừngNRM2 xNRM2e mRfxExRklại, N8isFibznâng đmRfxExRkầu tmRfxExRkôi lênmRfxExRk vN8isFibzà nN8isFibzhìn mộtNRM2 cNRM2ách nghiêmN8isFibz túc.

Có lN8isFibzẽ NRM2tôi đãN8isFibz sợmRfxExRk mRfxExRkđần mN8isFibzặt mRfxExRkra, N8isFibznếu mRfxExRkkhông thN8isFibzì cũngN8isFibz N8isFibzmất N8isFibzhồn mRfxExRkrồi, ngN8isFibzay cảNRM2 NRM2mắt cũnNRM2g khôngmRfxExRk NRM2động đậy,mRfxExRk nhìnNRM2 anN8isFibzh NRM2ta chằNRM2m chằm.

Đầu mRfxExRkanh tN8isFibza dầnNRM2 NRM2hướng gầNRM2n N8isFibzvề phíaN8isFibz tôimRfxExRk, mộtNRM2 NRM2luồng hơN8isFibzi nmRfxExRkóng N8isFibzphả lại,N8isFibz “mRfxExRkNày này!”N8isFibz TôiNRM2 hNRM2ét lên.

Anh dừngmRfxExRk lại,N8isFibz bNRM2ỏ tN8isFibzôi raN8isFibz, độtNRM2 nhiêNRM2n cườimRfxExRk lớn,NRM2 NRM2“Đùa NRM2em chmRfxExRko NRM2vui thôi!”

Cá MựcN8isFibz chếtNRM2 tiệt,mRfxExRk đNRM2ùa cáimRfxExRk gN8isFibzì khônmRfxExRkg đmRfxExRkùa, N8isFibzlại NRM2đùa cNRM2ái kiểumRfxExRk xấN8isFibzu mRfxExRkxa ấy.

Lúc vmRfxExRkề đếN8isFibzn cửaN8isFibz mRfxExRknhà tôimRfxExRk, ChmRfxExRkương NRM2Ngự hỏiNRM2: “NRM2Tâm mRfxExRktrạng tốtN8isFibz hmRfxExRkơn chútN8isFibz nàomRfxExRk chưa?”

“Tốt nN8isFibzhiều rồi!”mRfxExRk MaN8isFibzy mmRfxExRkà mRfxExRkcó anNRM2h ta.

“Vậy N8isFibzthì lN8isFibzau NRM2khô nướcN8isFibz mắtNRM2 điNRM2, NRM2xuống NRM2xe”. NRM2Anh N8isFibzta N8isFibzdừng xNRM2e lmRfxExRkại, mRfxExRkgiúp N8isFibztôi mN8isFibzở cNRM2ửa N8isFibzxe rấtN8isFibz lịcmRfxExRkh lãm.

“Chương N8isFibzNgự, N8isFibzcảm N8isFibzơn anh!”N8isFibz N8isFibzTôi nóN8isFibzi rmRfxExRkất thànhmRfxExRk thật.

“Lời nóiN8isFibz suôngNRM2 mRfxExRkthì mmRfxExRkiễn mRfxExRkđi, làNRM2m cáN8isFibzi NRM2gì thựmRfxExRkc tếNRM2 hơNRM2n mRfxExRkđi”. ÁnhmRfxExRk mắtN8isFibz củaNRM2 ChươnNRM2g NgựmRfxExRk đảoNRM2 rấtNRM2 nhN8isFibzanh, cN8isFibzó vẻN8isFibz lN8isFibzại nghĩNRM2 rmRfxExRka trN8isFibzò qmRfxExRkuỷ gìN8isFibz đó.

“Tôi mRfxExRkkhông cN8isFibzó tiN8isFibzền!” TôN8isFibzi vộimRfxExRk NRM2thanh minh.

“Tôi cũmRfxExRkng chẳngNRM2 thimRfxExRkếu NRM2tiền, lấyNRM2 tiềN8isFibzn củaN8isFibz N8isFibzem làN8isFibzm gì?”

“Vậy NRM2anh cầNRM2n gì?”NRM2 TôimRfxExRk đềNRM2 NRM2cao cảnmRfxExRkh gN8isFibziác, ngưNRM2ời nàymRfxExRk tomRfxExRkàn xuấN8isFibzt nhữngN8isFibz cN8isFibzhiêu NRM2không mRfxExRktheo qumRfxExRky tmRfxExRkắc gN8isFibzì cN8isFibzả, N8isFibzphải mRfxExRkđề phònN8isFibzg chút.

 

 

5. MàuN8isFibz xanNRM2h ngọcmRfxExRk lmRfxExRkà phN8isFibzong cáNRM2ch mRfxExRkcủa TiêN8isFibzu Viễn 

Anh mRfxExRkgiơ chùmmRfxExRk cN8isFibzhìa khómRfxExRka trưNRM2ớc mặtmRfxExRk tmRfxExRkôi lắcN8isFibz lắc,NRM2 NRM2“Đây mRfxExRklà NRM2chìa khmRfxExRkóa nhNRM2à N8isFibztôi, eN8isFibzm cầmNRM2 lấy”.

Tôi ngướN8isFibzc N8isFibzlên nhmRfxExRkìn N8isFibzxuống mRfxExRkthăm dòN8isFibz anhmRfxExRk, “AnhNRM2 cN8isFibzhưa mRfxExRkbị NRM2ấm đầumRfxExRk chN8isFibzứ? RỗimRfxExRk vNRM2iệc nNRM2ên tùmRfxExRky N8isFibztiện N8isFibzmang cN8isFibzhìa khóN8isFibza mRfxExRkra đưaN8isFibz cN8isFibzho ngưmRfxExRkời tmRfxExRka à!”

“Tất nhmRfxExRkiên khôngNRM2 ấNRM2m đầmRfxExRku! ĐưmRfxExRka chN8isFibzìa mRfxExRkkhóa cN8isFibzho eNRM2m NRM2là đểmRfxExRk NRM2em giúmRfxExRkp tôiN8isFibz mRfxExRkmột sốmRfxExRk việc”.

“Việc gì?”mRfxExRk BN8isFibziết nmRfxExRkgay anNRM2h N8isFibzta N8isFibzlà ngườimRfxExRk khNRM2ông mRfxExRkchịu bN8isFibzị mRfxExRkthiệt mà.

“Giúp tôNRM2i mRfxExRkcho ăn,mRfxExRk địnhmRfxExRk kỳmRfxExRk thaN8isFibzy nướcN8isFibz chmRfxExRko chúng!”

“Nhà N8isFibzanh nuôN8isFibzi cmRfxExRká àNRM2? KhNRM2ông phNRM2ải làmRfxExRk cmRfxExRká mmRfxExRkực chứ?”N8isFibz NRM2Tôi đãNRM2 từmRfxExRkng N8isFibzđến nhàNRM2 anNRM2h tamRfxExRk, mRfxExRkchẳng mRfxExRkthấy mRfxExRkcon mRfxExRkcá NRM2nào cả.

“Tất mRfxExRknhiên cmRfxExRkó mRfxExRkcá rồi,N8isFibz đmRfxExRkều NRM2là cáN8isFibz NRM2nổi tNRM2iếng củN8isFibza vmRfxExRkùng nhiệmRfxExRkt đNRM2ới đấy”.mRfxExRk NRM2Anh mRfxExRkta vêNRM2nh mặtNRM2 tmRfxExRkự hào.

“Sao mRfxExRktôi lạimRfxExRk khNRM2ông nhìmRfxExRkn thấy?”

“Ngoài cNRM2ái N8isFibzsofa mRfxExRknhà tôNRM2i raNRM2, mRfxExRkem cNRM2òn nhNRM2ìn N8isFibzthấy cáNRM2i gìN8isFibz nữN8isFibza đâu?”

“Cũng phải!”N8isFibz HN8isFibzôm N8isFibzđó uốnmRfxExRkg NRM2nhiều quN8isFibzá, đN8isFibzến nhàN8isFibz mRfxExRkanh tmRfxExRka mRfxExRklà N8isFibzlăn NRM2ra mRfxExRksofa nằmmRfxExRk khómRfxExRkc, khóN8isFibzc cháNRM2n N8isFibzthì nN8isFibzgủ. SángNRM2 ngN8isFibzày thứmRfxExRk N8isFibzhai dậyN8isFibz lNRM2ại cumRfxExRkống NRM2cuồng đN8isFibzi lmRfxExRkàm, đúngNRM2 mRfxExRklà khôngNRM2 đN8isFibzể ýmRfxExRk nhNRM2à N8isFibzanh tN8isFibza rốN8isFibzt cN8isFibzuộc mRfxExRkcó nmRfxExRkhững gì.

 “Nhưng N8isFibzmà, tmRfxExRkôi vớmRfxExRki N8isFibzanh khôN8isFibzng hềmRfxExRk thâNRM2n qumRfxExRken N8isFibzmà! mRfxExRkSao N8isFibzanh lạiNRM2 NRM2có thểmRfxExRk yN8isFibzên tâmmRfxExRk gN8isFibziao cNRM2hìa khóaN8isFibz nhàmRfxExRk cmRfxExRkho tôi?”

“Chính vìN8isFibz mRfxExRkkhông thâN8isFibzn queNRM2n nêN8isFibzn mRfxExRkmới yêmRfxExRkn mRfxExRktâm đểmRfxExRk eNRM2m đN8isFibzến. mRfxExRkĐể ngườiN8isFibz quemRfxExRkn đếnN8isFibz, giớimRfxExRk NRM2báo NRM2chí lNRM2ại dòNRM2m ngóNRM2 phmRfxExRkỏng đomRfxExRkán”. ChN8isFibzương N8isFibzNgự nóimRfxExRk N8isFibzrất cóNRM2 mRfxExRklý lẽ.

“Để ChmRfxExRkương SínN8isFibzh đến,NRM2 NRM2chắc chắnmRfxExRk ngườimRfxExRk NRM2ta sNRM2ẽ khmRfxExRkông nNRM2ói gmRfxExRkì được”.mRfxExRk TôiNRM2 đềNRM2 nghị.

“Nó đếnmRfxExRk đNRM2ể N8isFibzlàm NRM2loạn N8isFibznhà tôiNRM2 lêNRM2n NRM2à, tmRfxExRkôi trởNRM2 vềNRM2 lạmRfxExRki phN8isFibzải N8isFibzthu NRM2dọn mấtmRfxExRk mmRfxExRkấy ngày!”

“Nhưng mà…”

“Sao mRfxExRkem “nhưmRfxExRkng mmRfxExRkà” nhiềN8isFibzu thế?”

“Nhưng mN8isFibzà, mRfxExRktôi mRfxExRkchưa từngNRM2 nNRM2uôi cáNRM2 đâuN8isFibz! NRM2Cho cN8isFibzá ăN8isFibzn giúpmRfxExRk anN8isFibzh, lỡN8isFibz chếN8isFibzt rồiN8isFibz phảNRM2i lmRfxExRkàm sao?”

“Có vấmRfxExRkn mRfxExRkđề gmRfxExRkì tN8isFibzhì gN8isFibzọi đimRfxExRkện chNRM2o tôi!”

“Cước gọiN8isFibz đườngNRM2 dàmRfxExRki quốcmRfxExRk tếmRfxExRk đấy!”

“Sẽ hoànmRfxExRk trảmRfxExRk cN8isFibzho NRM2em phN8isFibzí điệN8isFibzn thoNRM2ại, pNRM2hụ cấpmRfxExRk phNRM2át smRfxExRkinh, tiềnN8isFibz mRfxExRkmua thứcNRM2 mRfxExRkăn cN8isFibzho N8isFibzcá cũmRfxExRkng smRfxExRkẽ trNRM2ả! ENRM2m N8isFibzmà cònmRfxExRk “nhưngNRM2 mà”mRfxExRk nữN8isFibza làN8isFibz tNRM2ôi bựcmRfxExRk mìnhNRM2 mRfxExRkđấy, bảoN8isFibz emRfxExRkm giúNRM2p mộtN8isFibz việcmRfxExRk màNRM2 khNRM2ó kmRfxExRkhăn thN8isFibzế NRM2à?” ChươNRM2ng N8isFibzNgự tỏNRM2 NRM2ra nghimRfxExRkêm trmRfxExRkọng, lạNRM2i cóN8isFibz vẻNRM2 NRM2dọa nạt.

Tôi cN8isFibzòn cóN8isFibz thểN8isFibz nóN8isFibzi gNRM2ì đNRM2ược nữaN8isFibz chứ,mRfxExRk mRfxExRkchỉ cNRM2ó thểNRM2 nN8isFibzhận chìaN8isFibz kNRM2hóa củamRfxExRk amRfxExRknh tmRfxExRka, “NếmRfxExRku mN8isFibzà chN8isFibzo cáNRM2 ănmRfxExRk bNRM2ị mRfxExRkchết rmRfxExRkồi N8isFibzthì aN8isFibznh đừN8isFibzng cmRfxExRkó mRfxExRknổi gmRfxExRkiận đấy!”

“Chỉ làNRM2 N8isFibzmấy mRfxExRkcon cNRM2á thôN8isFibzi mà?mRfxExRk TôiN8isFibz cNRM2ó thNRM2ể giậNRM2n gìN8isFibz chứ!”

Thấy tôiN8isFibz ngmRfxExRkoan ngoãnmRfxExRk cầmN8isFibz NRM2chìa khóa,N8isFibz ChươngN8isFibz NgựmRfxExRk mRfxExRkcười, “NhưNRM2 thếmRfxExRk mRfxExRklà tNRM2ôi yN8isFibzên tmRfxExRkâm rồi!”

Buổi mRfxExRktối đmRfxExRki ngủmRfxExRk NRM2quên khôN8isFibzng tmRfxExRkắt đimRfxExRkện thoạN8isFibzi, ngủmRfxExRk đếmRfxExRkn nửmRfxExRka NRM2đêm, nómRfxExRk bắmRfxExRkt đầuNRM2 kêuNRM2 lomRfxExRkạn lên.

“Ai đấyN8isFibz?” KhôngmRfxExRk biếtmRfxExRk bâmRfxExRky giờNRM2 đanmRfxExRkg làmRfxExRk mRfxExRkgiờ ngủmRfxExRk saoNRM2, gNRM2ọi điệNRM2n pN8isFibzhiền nhiễuNRM2 giữaN8isFibz đêN8isFibzm, tộmRfxExRki đánmRfxExRkg tửN8isFibz hình.

Đầu điệnNRM2 tmRfxExRkhoại bN8isFibzên kimRfxExRka iNRM2m mRfxExRkắng mộtmRfxExRk kN8isFibzhoảng lmRfxExRkặng N8isFibzmơ hồ.

Tôi khN8isFibzông sNRM2ợ ồNRM2n, NRM2sợ nhN8isFibzất N8isFibzlà N8isFibzlúc tĩnmRfxExRkh mặmRfxExRkng, NRM2im ắnN8isFibzg khmRfxExRkông mộmRfxExRkt tiếngNRM2 độngN8isFibz thấymRfxExRk N8isFibzcó mRfxExRkcảm mRfxExRkgiác kmRfxExRkỳ dị.

Mấy gimRfxExRkây trômRfxExRki qN8isFibzua N8isFibzvẫn khôngN8isFibz mRfxExRkcó gmRfxExRkiọng nói,NRM2 NRM2tôi ngồN8isFibzi bậtmRfxExRk dậy.

“Làm ơNRM2n nómRfxExRki mộNRM2t câu,NRM2 nmRfxExRkếu NRM2không dọaNRM2 cN8isFibzhết ngườiN8isFibz NRM2anh phảmRfxExRki đềmRfxExRkn mRfxExRkmạng đấymRfxExRk!” TôN8isFibzi NRM2hét NRM2vào mRfxExRkdi động.

“Khả…”, lmRfxExRkà gNRM2iọng nómRfxExRki củaNRM2 TNRM2iêu Viễn,N8isFibz tôiNRM2 mRfxExRknín tmRfxExRkhở, lN8isFibzần mRfxExRknày đếnmRfxExRk lượtNRM2 tôNRM2i khôNRM2ng nN8isFibzói gì.

“Em, mRfxExRkem chưaN8isFibz mRfxExRktắt máN8isFibzy mRfxExRkdi độngN8isFibz”. GimRfxExRkọng nóimRfxExRk N8isFibzcủa TiêuN8isFibz ViễNRM2n dịuN8isFibz dànN8isFibzg, N8isFibzdịu N8isFibzdàng đmRfxExRkến nỗiN8isFibz lNRM2àm tôN8isFibzi NRM2ngây ngấtmRfxExRk, NRM2tôi NRM2cẩn thN8isFibzận lặngmRfxExRk mRfxExRknghe NRM2hơi thởNRM2 củaNRM2 anhN8isFibz, N8isFibzcảm giN8isFibzác hNRM2ơi nóngNRM2 N8isFibzđang lamRfxExRkn tỏaNRM2 trNRM2ên mặt.

Cả haNRM2i ngườiNRM2 NRM2im lmRfxExRkặng hồiNRM2 mRfxExRklâu, vẫnN8isFibz lNRM2à TN8isFibziêu ViễnmRfxExRk mởNRM2 lNRM2ời NRM2trước, “NgủNRM2 ngon”.

Tôi giữN8isFibz chmRfxExRkặt N8isFibzđiện N8isFibzthoại N8isFibzdi động,mRfxExRk mNRM2ãi kN8isFibzhông chịuNRM2 bỏN8isFibz xuốngNRM2. ĐếnmRfxExRk lúcNRM2 cNRM2ơ thểN8isFibz cảmRfxExRkm NRM2thấy N8isFibzlạnh N8isFibzmới biN8isFibzết lN8isFibzà chăNRM2n đãNRM2 rơiNRM2 xuốnNRM2g khỏimRfxExRk giườngmRfxExRk rồi.

Buổi mRfxExRksáng, kmRfxExRkhi trN8isFibzời vẫnNRM2 cònNRM2 tờNRM2 mờ,NRM2 N8isFibzgió lạnhmRfxExRk khNRM2ông ngmRfxExRkừng thổiN8isFibz, mN8isFibzở N8isFibzcửa sổNRM2 rmRfxExRka thấmRfxExRky N8isFibzbụi báNRM2m dàymRfxExRk thàNRM2nh lớpmRfxExRk trêNRM2n bệmRfxExRk cửa.

Dưới lầN8isFibzu, kNRM2hông biếNRM2t NRM2cún N8isFibzcon cmRfxExRkủa nN8isFibzhà NRM2nào mặmRfxExRkc bộN8isFibz NRM2quần áoNRM2 ngmRfxExRkộ N8isFibznghĩnh đNRM2ang chạymRfxExRk N8isFibzlăng quăNRM2ng, cáimRfxExRk mônNRM2g trònNRM2 mN8isFibzũm NRM2mĩm mRfxExRkngoe N8isFibznguẩy, cựcN8isFibz kỳNRM2 đángmRfxExRk yêu.

Cún N8isFibzcon chạmRfxExRky đếnmRfxExRk NRM2dưới mộmRfxExRkt chiếN8isFibzc N8isFibzxe N8isFibzcon mRfxExRkmàu xN8isFibzanh nmRfxExRkgọc, muốnN8isFibz đánNRM2h dấmRfxExRku lãmRfxExRknh địa,NRM2 ngmRfxExRkửi nN8isFibzgửi mùiN8isFibz tmRfxExRkhấy khôngNRM2 phảN8isFibzi NRM2lại N8isFibztừ mRfxExRktừ bỏmRfxExRk đi.

Chiếc mRfxExRkxe ấyNRM2 rN8isFibzất gNRM2iống chiN8isFibzếc xNRM2e TiêNRM2u mRfxExRkViễn mRfxExRklái ngàyN8isFibz mRfxExRkhôm N8isFibzqua, mRfxExRkmàu xamRfxExRknh N8isFibzngọc thâmN8isFibz trầmRfxExRkm sâuNRM2 sắc,N8isFibz thậtN8isFibz mRfxExRkhợp vNRM2ới phmRfxExRkong cmRfxExRkách củaN8isFibz TiêNRM2u Viễn.

Tôi chạN8isFibzy NRM2như bNRM2ay xmRfxExRkuống dướiN8isFibz lầumRfxExRk, phónmRfxExRkg đếmRfxExRkn chN8isFibzỗ chiếcmRfxExRk xeNRM2, N8isFibzqua lmRfxExRkớp bụiN8isFibz phủmRfxExRk N8isFibzngoài cửN8isFibza kínhN8isFibz N8isFibznhìn thấN8isFibzy N8isFibzTiêu ViễNRM2n ởNRM2 tN8isFibzrong xe.

Cả nN8isFibzgười aNRM2nh NRM2ngồi mRfxExRkdựa tNRM2rên ghếNRM2, ngmRfxExRkủ tNRM2hiếp đi,N8isFibz N8isFibzchỉ mRfxExRkcó mRfxExRkdi độngmRfxExRk vN8isFibzẫn đểNRM2 NRM2ở bênNRM2 taNRM2i, dánNRM2g điệN8isFibzu nhN8isFibzư NRM2đang gọiN8isFibz điệnNRM2 thoại.

Tôi NRM2gõ gõmRfxExRk vNRM2ào N8isFibzcửa xmRfxExRke, sNRM2au NRM2đó thấyN8isFibz TiêN8isFibzu mRfxExRkViễn mRfxExRktỉnh dậy.

“Tại smRfxExRkao amRfxExRknh lạN8isFibzi ởmRfxExRk đây?”NRM2 TNRM2ôi hỏi.

Anh dụNRM2i dụNRM2i mắt,NRM2 kN8isFibzhông trảmRfxExRk mRfxExRklời tôi.

“Anh ởmRfxExRk đâymRfxExRk NRM2cả mộtmRfxExRk đêmRfxExRkm à?”

“Đâu NRM2có, hơmRfxExRkn NRM2hai giờNRM2 sN8isFibzáng mớNRM2i rmRfxExRka khỏiN8isFibz chỗNRM2 CNRM2ôn ThiếNRM2u!” AmRfxExRknh mmRfxExRkở cN8isFibzửa NRM2xe, “EmN8isFibz cómRfxExRk lạnhN8isFibz kN8isFibzhông? VàmRfxExRko trN8isFibzong nómRfxExRki chuymRfxExRkện đi!”

“Còn nN8isFibzói NRM2gì NRM2nữa, khôngmRfxExRk N8isFibzcó chuyệnmRfxExRk gNRM2ì mRfxExRkmau vềNRM2 nhàmRfxExRk ngủN8isFibz đi!”mRfxExRk TômRfxExRki đứngN8isFibz ởN8isFibz bêN8isFibzn ngoNRM2ài mRfxExRkkhông nhNRM2úc nhích.

“Có chuyện”.

“Có chuyệnmRfxExRk NRM2thì NRM2mau nóiN8isFibz, mRfxExRknói xonNRM2g NRM2rồi N8isFibzvề NRM2đi ngủNRM2!” TôiN8isFibz cmRfxExRkảm thNRM2ấ hmRfxExRkôm NRM2nay tôN8isFibzi cằnNRM2 nhằnmRfxExRk qumRfxExRká, giốngmRfxExRk NRM2một bN8isFibzà lmRfxExRkão tNRM2ám mưNRM2ơi vậy.N8isFibz TiêuNRM2 ViễnmRfxExRk iN8isFibzm NRM2lặng nmRfxExRkhìn NRM2tôi, “”NRM2Em đaNRM2ng giậN8isFibzn à?”

“Em giậNRM2n cáiN8isFibz gìmRfxExRk chứ?N8isFibz MN8isFibzấy NRM2người cN8isFibzác anN8isFibzh thímRfxExRkch gmRfxExRkì tNRM2hì mRfxExRklàm, liêmRfxExRkn qN8isFibzuan gNRM2ì đếNRM2n emRfxExRkm chứ?”mRfxExRk ĐúngNRM2 làN8isFibz tôiN8isFibz N8isFibzđang NRM2giận, giNRM2ận aNRM2nh NRM2sao lạiN8isFibz kN8isFibzhông biếtmRfxExRk qN8isFibzuý bảNRM2n N8isFibzthân mìNRM2nh nhưN8isFibz thếNRM2, trmRfxExRkời lạnhmRfxExRk mNRM2à khN8isFibzông vềNRM2 NRM2nhà, còNRM2n NRM2ngủ NRM2ở trmRfxExRkên xe.

“Nhìn NRM2anh chN8isFibzằm NRM2chằm nhưNRM2 vmRfxExRkậy, còmRfxExRkn N8isFibznói NRM2là kmRfxExRkhông giậnNRM2 NRM2à?” TiNRM2êu ViễmRfxExRkn nhmRfxExRkìn tNRM2ôi mRfxExRkcười vớimRfxExRk vNRM2ẻ numRfxExRkông chiều.

`”Em giận,mRfxExRk mRfxExRklà N8isFibztự giậnN8isFibz bảnNRM2 thmRfxExRkân mìnmRfxExRkh! TrN8isFibzời lNRM2ạnh thNRM2ế nàNRM2y, chạmRfxExRky xumRfxExRkống NRM2quản amRfxExRknh N8isFibzlàm gì?”N8isFibz TôN8isFibzi N8isFibzquay nN8isFibzgười mNRM2uốn lêNRM2n nN8isFibzhà, khôngNRM2 mRfxExRkđể ýmRfxExRk N8isFibzanh nmRfxExRkữa chắN8isFibzc aNRM2nh sẽmRfxExRk mRfxExRkbỏ vềNRM2 thôi.

“Đợi đã!”NRM2 NRM2Tiêu ViễnmRfxExRk xuốmRfxExRkng NRM2xe kéoN8isFibz tôNRM2i lạN8isFibzi, “AnNRM2h mNRM2uốn nNRM2ói NRM2với emNRM2, tN8isFibzất cNRM2ả đềuNRM2 khônNRM2g nhNRM2ư N8isFibzem nmRfxExRkghĩ N8isFibzthế đâu!”

“Cái gNRM2ì NRM2mà NRM2không nhN8isFibzư eNRM2m nmRfxExRkghĩ?” TôN8isFibzi nNRM2ghĩ NRM2cái gìNRM2 chứmRfxExRk? LờiN8isFibz nN8isFibzói củmRfxExRka TiêNRM2u ViễnN8isFibz làNRM2m tôimRfxExRk ngmRfxExRkhi hoặc.

Tiêu ViễnN8isFibz thN8isFibzở dàiN8isFibz N8isFibzkhẽ N8isFibznói: “ThôiNRM2 vmRfxExRkậy, cN8isFibzó mộtNRM2 smRfxExRkố chNRM2uyện N8isFibzanh mRfxExRkcũng khôngNRM2 bmRfxExRkiết nN8isFibzên nóNRM2i tmRfxExRkhế nào”.

“Vậy mRfxExRkthì đừngN8isFibz nóNRM2i NRM2nữa!” ĐmRfxExRkã N8isFibzkhông bmRfxExRkiết nmRfxExRkên nmRfxExRkói thếN8isFibz mRfxExRknào N8isFibzthì NRM2còn nNRM2ói gmRfxExRkì nữamRfxExRk, chúngN8isFibz tôNRM2i NRM2đều khôN8isFibzng NRM2phải lmRfxExRkà NRM2những ngườimRfxExRk qmRfxExRkuá gượngmRfxExRk ép.

Tiêu VN8isFibziễn rõmRfxExRk rànN8isFibzg rN8isFibzất mệt,NRM2 ngáNRM2p mRfxExRkdài mộN8isFibzt N8isFibzcái rồN8isFibzi nóiNRM2: “BâyNRM2 giờmRfxExRk aN8isFibznh N8isFibzvề đmRfxExRki N8isFibzngủ, buổiNRM2 tN8isFibzối đếnN8isFibz NRM2đón emN8isFibz, N8isFibzsẽ cmRfxExRkho N8isFibzem mộtNRM2 N8isFibzbất ngờNRM2 thúN8isFibz vị”.

“Buổi tốiNRM2 mRfxExRkem cmRfxExRkó việc…”.N8isFibz NRM2Tối nN8isFibzay tôimRfxExRk phảimRfxExRk điN8isFibz xemRfxExRkm buổNRM2i biểN8isFibzu diễnNRM2 củNRM2a LưN8isFibzu mRfxExRkĐức mRfxExRkHoa vớimRfxExRk mẹ,mRfxExRk lớpNRM2 trN8isFibzưởng CN8isFibzhương SínN8isFibzh chẳngmRfxExRk dmRfxExRkễ NRM2gì mớNRM2i mRfxExRkkiếm đượcmRfxExRk vé.

“Nếu N8isFibzmà khônN8isFibzg quNRM2an trọnmRfxExRkg tmRfxExRkhì hủyN8isFibz điN8isFibz!” TimRfxExRkêu VN8isFibziễn giọngNRM2 nàiN8isFibz nN8isFibzỉ NRM2khiến tôiN8isFibz sN8isFibzuýt nữamRfxExRk mềmRfxExRkm lònN8isFibzg, nN8isFibzhưng ngNRM2hĩ lại,mRfxExRk N8isFibztại smRfxExRkao mỗiNRM2 lầnmRfxExRk ngườimRfxExRk bịN8isFibz thỏamRfxExRk mRfxExRkhiệp đềuN8isFibz làN8isFibz tôi?

“Không hủyN8isFibz được!”mRfxExRk NRM2Tôi hầmmRfxExRk hừmRfxExRk NRM2nói, buổmRfxExRki dN8isFibziễn NRM2ca nhạcN8isFibz khômRfxExRkng N8isFibzvì tôimRfxExRk màNRM2 hoãmRfxExRkn mRfxExRklại được,NRM2 màNRM2 cũmRfxExRkng đãN8isFibz hứamRfxExRk chắcN8isFibz N8isFibzchắn vớmRfxExRki N8isFibzmẹ rồNRM2i, mẹNRM2 NRM2vì NRM2chuyện nmRfxExRkày mmRfxExRkà N8isFibzvui NRM2sướng mấyNRM2 mRfxExRkngày liền.

“Ừ, thếNRM2 NRM2thôi vậN8isFibzy”. NRM2Tiêu ViễN8isFibzn NRM2có NRM2vẻ thấN8isFibzt vọnNRM2g, “NhưngNRM2 N8isFibzhy vmRfxExRkọng lmRfxExRkần N8isFibzsau N8isFibzcòn cóNRM2 NRM2cơ hội”.

Còn cómRfxExRk cơN8isFibz hmRfxExRkội gmRfxExRkì, tmRfxExRkôi mN8isFibzuốn hỏNRM2i anhmRfxExRk, nhưN8isFibzng thấNRM2y dáNRM2ng mRfxExRkvẻ N8isFibzanh mệtNRM2 mN8isFibzỏi, lạiN8isFibz khônmRfxExRkg N8isFibzđành mRfxExRklòng, cmRfxExRkó lẽNRM2 thmRfxExRkôi vậN8isFibzy. NóNRM2i đếmRfxExRkn đâyNRM2 NRM2là đượmRfxExRkc rmRfxExRkồi, nmRfxExRkên nhNRM2anh chN8isFibzóng vmRfxExRkề mRfxExRknhà NRM2đi ngủNRM2 đi.

Cổng smRfxExRkân vNRM2ận độngNRM2 ngườiN8isFibz đômRfxExRkng nhưmRfxExRk mắcmRfxExRk NRM2cửi, rấtN8isFibz nN8isFibzhiều nmRfxExRkgười khmRfxExRkông mRfxExRkmua N8isFibzđược vNRM2é, NRM2túm tmRfxExRkụm ởN8isFibz cổmRfxExRkng NRM2để N8isFibzmua vmRfxExRké chmRfxExRkợ đen.

Có ngưN8isFibzời nhìmRfxExRkn sNRM2ố gNRM2hế vmRfxExRké cmRfxExRkủa tôiNRM2, hỏiNRM2: “CNRM2ô gNRM2ái, NRM2có bN8isFibzán vmRfxExRké khNRM2ông?” TôiNRM2 lmRfxExRkắc đầu,N8isFibz N8isFibzlớp trưởngmRfxExRk chẳngmRfxExRk dễN8isFibz NRM2gì NRM2kiếm chmRfxExRko, làNRM2m sNRM2ao cóNRM2 thểN8isFibz bán?

Bên N8isFibzcạnh, N8isFibzcũng cómRfxExRk rấmRfxExRkt nhNRM2iều ngườimRfxExRk NRM2vây lấyN8isFibz N8isFibzmẹ tôiN8isFibz, cómRfxExRk ngườNRM2i nN8isFibzói: “ChN8isFibzị ơi,N8isFibz cNRM2ái vmRfxExRké N8isFibznày chịmRfxExRk cứN8isFibz NRM2nói gN8isFibziá đimRfxExRk, mRfxExRkbao nhiN8isFibzêu tiềnmRfxExRk tmRfxExRkôi cNRM2ũng lấy”.

Lúc nNRM2ày tôiN8isFibz N8isFibzmới bmRfxExRkiets, tN8isFibzhì rN8isFibza chỗNRM2 nN8isFibzgồi củNRM2a N8isFibzhai mRfxExRkchiếc véNRM2 nàmRfxExRky cN8isFibzực kỳNRM2 tốt,mRfxExRk lmRfxExRkúc vềmRfxExRk phảiNRM2 N8isFibzcảm ơnNRM2 CNRM2hương SínmRfxExRkh tửN8isFibz N8isFibztế mN8isFibzới được.

Chỗ ngồiN8isFibz mRfxExRkcủa chúmRfxExRkng tmRfxExRkôi N8isFibzlà khmRfxExRku ghếmRfxExRk mRfxExRkVIP, N8isFibzở hànN8isFibzg N8isFibzthứ baNRM2, rấmRfxExRkt gầnmRfxExRk sâN8isFibzn khấu,mRfxExRk NRM2có thểNRM2 nhN8isFibzìn rmRfxExRkõ cảmRfxExRk mmRfxExRkặt củamRfxExRk nN8isFibzhân viêN8isFibzn lmRfxExRkàm N8isFibzcông tmRfxExRkác điềuN8isFibz mRfxExRkkhiển thiN8isFibzết bịNRM2 NRM2trên sâmRfxExRkn N8isFibzkhấu, NRM2lại cN8isFibzòn đưN8isFibzợc cumRfxExRkng cN8isFibzấp miễmRfxExRkn phímRfxExRk nướcN8isFibz mRfxExRkuống vN8isFibzà N8isFibzđồ N8isFibzăn nhẹ.

Hàng thứN8isFibz hamRfxExRki trướcN8isFibz mặNRM2t chúnNRM2g N8isFibztôi NRM2có hmRfxExRkai N8isFibzchỗ nN8isFibzgồi luônN8isFibz đểNRM2 trốngN8isFibz, NRM2trên mRfxExRkmặt NRM2bàn củaN8isFibz mRfxExRkghế mRfxExRktrước mNRM2ặt tôN8isFibzi đặtNRM2 mRfxExRkmột bN8isFibzó hoNRM2a mRfxExRkly xeNRM2n hmRfxExRkoa hồng.

Khi buổimRfxExRk biểNRM2u NRM2diễn bắNRM2t đầu,NRM2 NRM2hai gmRfxExRkhế trưNRM2ớc mặtN8isFibz vẫnNRM2 trống.mRfxExRk mRfxExRkTôi mRfxExRkcứ N8isFibznghĩ, ngưmRfxExRkời nàoN8isFibz mRfxExRklại N8isFibzđốt NRM2tiền nhưNRM2 vậNRM2y? ĐNRM2ã mNRM2ua véN8isFibz rmRfxExRkồi cònN8isFibz khôngN8isFibz đến.

Buổi biểN8isFibzu diễnmRfxExRk vN8isFibzừa N8isFibzbắt đầN8isFibzu, tômRfxExRki mRfxExRkvà NRM2mẹ đmRfxExRkã nhanNRM2h cN8isFibzhóng bịNRM2 cNRM2uốn húN8isFibzt, cùngmRfxExRk vớmRfxExRki mọN8isFibzi nNRM2gười N8isFibzhét gọimRfxExRk tmRfxExRkên mRfxExRkLưu N8isFibzĐức HmRfxExRkoa, trạngN8isFibz tN8isFibzhái cuồNRM2ng NRM2nhiệt chưamRfxExRk NRM2có mRfxExRkbao gimRfxExRkờ. ThậmmRfxExRk chNRM2í mẹmRfxExRk tôN8isFibzi NRM2còn lấyN8isFibz máyN8isFibz chụNRM2p ảnNRM2h khôngN8isFibz ngừngN8isFibz mRfxExRkchụp cáN8isFibzc độnNRM2g tácNRM2 vmRfxExRkà biểNRM2u himRfxExRkện củN8isFibza LưmRfxExRku ĐứcmRfxExRk Hoa.

“Cái máyNRM2 ảnhmRfxExRk nN8isFibzày cmRfxExRkủa mN8isFibzẹ chmRfxExRkụp lênN8isFibz ảnhN8isFibz khôngmRfxExRk mRfxExRknhìn rõNRM2 đâN8isFibzu, đNRM2ừng mNRM2ất côN8isFibzng nữaN8isFibz!” TôiN8isFibz bảoN8isFibz mẹ.

“Nhìn rN8isFibzõ màNRM2! KN8isFibzhông NRM2tin NRM2con nN8isFibzhìn xmRfxExRkem!” MN8isFibzẹ NRM2tôi rN8isFibzất tựNRM2 N8isFibzhào đưamRfxExRk mámRfxExRky ảnhN8isFibz chN8isFibzo tmRfxExRkôi nhìn.

“Ngày mamRfxExRki trN8isFibzên mạnmRfxExRkg sẽNRM2 cN8isFibzó N8isFibzđầy N8isFibzảnh đẹpmRfxExRk củmRfxExRka NRM2các thợN8isFibz cN8isFibzhụp ảnhNRM2 chumRfxExRkyên nghiệpNRM2 chụp,NRM2 cmRfxExRkon tảiNRM2 mRfxExRkvề chmRfxExRko mẹNRM2 xem”.

“Không thícNRM2h mRfxExRkbằng mRfxExRkảnh mẹmRfxExRk tNRM2ự chụpmRfxExRk!” MẹN8isFibz tômRfxExRki tựmRfxExRk NRM2tin nói.

Tôi mRfxExRkkhông NRM2tranh luậN8isFibzn vN8isFibzới mẹNRM2 mRfxExRknữa, ngàN8isFibzy maNRM2i xeNRM2m N8isFibzảnh củmRfxExRka thợmRfxExRk chuyêN8isFibzn nghiệpmRfxExRk chụN8isFibzp mRfxExRkthì sẽN8isFibz khN8isFibzỏi nNRM2ói luôn.

Xem xN8isFibzong buổimRfxExRk bimRfxExRkểu diễmRfxExRkn, N8isFibztâm trmRfxExRkạng NRM2của tôiNRM2 vNRM2à mẹN8isFibz mRfxExRkvô N8isFibzcùng tNRM2hoải mámRfxExRki. MẹNRM2 tN8isFibzôi nói:N8isFibz “NhâN8isFibzn tiệnN8isFibz truNRM2ng NRM2tâm tN8isFibzhương mạiN8isFibz N8isFibzchưa đóngN8isFibz cửN8isFibza, chúmRfxExRkng NRM2ta NRM2đi lượN8isFibzn chútNRM2, xmRfxExRkem đNRM2ồng hồ!”

“Con cóNRM2 bamRfxExRko giờN8isFibz thíNRM2ch đồnmRfxExRkg mRfxExRkhồ đâuNRM2? CũnNRM2g N8isFibzchẳng dùN8isFibzng đến”.NRM2 TmRfxExRkhời đạiNRM2 cN8isFibzủa chmRfxExRkúng N8isFibztôi bN8isFibzây giờN8isFibz đmRfxExRkại NRM2đa sốN8isFibz đmRfxExRkều lNRM2ấy N8isFibzdi NRM2động đểN8isFibz xNRM2em gimRfxExRkờ rồiNRM2, vốN8isFibzn khNRM2ông NRM2có hứngN8isFibz N8isFibzthú vớN8isFibzi mónN8isFibz đồN8isFibz đeNRM2o taN8isFibzy N8isFibzấy nữa.

“Sắp đếnNRM2 mRfxExRkmùa xumRfxExRkân rồi,N8isFibz mặN8isFibzc NRM2áo mRfxExRklộ cánNRM2h tNRM2ay NRM2trần NRM2ra cmRfxExRkũng khôngNRM2 đẹp”.

“Vậy mNRM2ua chmRfxExRko coNRM2n cN8isFibzhiếc NRM2vòng ngọNRM2c bíchN8isFibz N8isFibzđi, thếN8isFibz mớNRM2i đẹNRM2p”. TN8isFibzôi đùamRfxExRk mẹ.

“Nếu N8isFibzcon N8isFibzthích, đợimRfxExRk NRM2hôm NRM2sau mẹN8isFibz rútNRM2 mRfxExRktiền tiếtNRM2 kiệNRM2m đểmRfxExRk mRfxExRkmua nmRfxExRkhà NRM2ra mumRfxExRka NRM2cho cmRfxExRkon mộtmRfxExRk chiếc!”NRM2 MN8isFibzẹ tôiNRM2 cười.

“Thôi đừNRM2ng ạ,mRfxExRk mmRfxExRkẹ dàN8isFibznh timRfxExRkền đểmRfxExRk muNRM2a N8isFibznhà cNRM2ho cNRM2on đi!”

Mua cN8isFibzho tmRfxExRkôi mộtmRfxExRk cNRM2ăn nmRfxExRkhà luônNRM2 NRM2là tmRfxExRkâm nNRM2guyện củmRfxExRka N8isFibzmẹ. NRM2Mẹ N8isFibzthường nmRfxExRkói, NRM2con gáNRM2i NRM2nhất đmRfxExRkịnh phNRM2ải cNRM2ó mRfxExRknhà riêN8isFibzng cNRM2ủa mìnhmRfxExRk, nếmRfxExRku khôngNRM2 sN8isFibzau nàmRfxExRky cNRM2ãi N8isFibznhau vớiNRM2 chồngNRM2 cũnN8isFibzg khôN8isFibzng cóN8isFibz chỗNRM2 màmRfxExRk NRM2đi. LoN8isFibzgic tN8isFibzhật kN8isFibzỳ quặc,NRM2 nmRfxExRkhưng cmRfxExRkũng rmRfxExRkất thựcN8isFibz tế.

Khi mNRM2ẹ N8isFibzvà bốmRfxExRk NRM2ly hôn,N8isFibz mẹmRfxExRk chẳngN8isFibz cmRfxExRkó NRM2chỗ nmRfxExRkào đểN8isFibz mN8isFibzang tôNRM2i đếnNRM2 ởN8isFibz, NRM2đành N8isFibzphải sốngNRM2 cheN8isFibzn chúcmRfxExRk mãNRM2i mRfxExRktrong khônmRfxExRkg giaNRM2n phN8isFibzòng kmRfxExRkhách mRfxExRkbé tNRM2ý cNRM2ủa nhmRfxExRkà mRfxExRkbà ngN8isFibzoại, mãN8isFibzi đmRfxExRkến nhN8isFibziều NRM2năm sauN8isFibz, mRfxExRkkhi tôiN8isFibz cN8isFibzó tNRM2hể nhớmRfxExRk đượN8isFibzc mNRM2ọi NRM2chuyện, cmRfxExRkơ qumRfxExRkan củaN8isFibz mẹN8isFibz mớiN8isFibz NRM2cấp N8isFibzcho mRfxExRkmột căN8isFibzn hN8isFibzộ nmRfxExRkhỏ N8isFibzhai mRfxExRkbuồng. mRfxExRkNhưng trN8isFibzước mRfxExRksau thNRM2ì vN8isFibzẫn N8isFibzlà NRM2cơ mRfxExRkquan cấpN8isFibz, khNRM2ông chắN8isFibzc ngàyNRM2 N8isFibznào lạiN8isFibz NRM2thu hồi,mRfxExRk N8isFibzchúng tôN8isFibzi lạiN8isFibz N8isFibzkhông cN8isFibzó NRM2chỗ ởN8isFibz mRfxExRknữa, cmRfxExRkho nN8isFibzên mẹN8isFibz NRM2không yNRM2ên NRM2tâm, luNRM2ôn mRfxExRkghi nhớNRM2 việcmRfxExRk NRM2mua mộtmRfxExRk cănNRM2 NRM2nhà N8isFibzriêng cmRfxExRkủa chúngmRfxExRk tôi.

“Khoản chmRfxExRki muNRM2a nN8isFibzhà mẹmRfxExRk N8isFibzvẫn gN8isFibziữ cN8isFibzho mRfxExRkcon mà,N8isFibz đmRfxExRkủ rồi!”mRfxExRk NRM2Mẹ kN8isFibzhoác mRfxExRktay tôiNRM2 mRfxExRkđi vN8isFibzề phmRfxExRkía sN8isFibziêu thịmRfxExRk N8isFibzHoa Đường.

“Mẹ thấyNRM2 cNRM2húng N8isFibzta khoácmRfxExRk tmRfxExRkay mRfxExRknhau đN8isFibzi lượnmRfxExRk siêNRM2u thNRM2ị cNRM2ó giốngNRM2 hN8isFibzai chịmRfxExRk eN8isFibzm không?mRfxExRk” TôiNRM2 tN8isFibzrêu N8isFibzđùa mẹ.

“Nếu giốnmRfxExRkg đượcNRM2 N8isFibzthì tốt”.N8isFibz MẹNRM2 thởN8isFibz dàN8isFibzi nói.

“Giống, kmRfxExRkhông NRM2tin mẹNRM2 mRfxExRkthử NRM2hỏi ngườiNRM2 kháN8isFibzc xem”.NRM2 TmRfxExRkôi cmRfxExRkố mRfxExRký dựamRfxExRk sámRfxExRkt mRfxExRkvào mẹ.

“Hôm nàomRfxExRk chúN8isFibzng NRM2ta điN8isFibz chụpNRM2 cáNRM2i dámRfxExRkn gmRfxExRkì đómRfxExRk N8isFibzđi? mRfxExRkCái đómRfxExRk gọiN8isFibz làmRfxExRk gìNRM2 đấyNRM2 nhỉmRfxExRk? DánNRM2 mRfxExRklên điệnNRM2 thmRfxExRkoại dN8isFibzi độngN8isFibz củmRfxExRka con”.

“Ảnh đềmRfxExRk can”.

“Đúng, chínhNRM2 mRfxExRklà nN8isFibzó, coN8isFibzn đưmRfxExRka mmRfxExRkẹ NRM2đi nhé!”N8isFibz LúN8isFibzc mẹmRfxExRk tôiNRM2 hưngmRfxExRk phấnNRM2 thmRfxExRkì gimRfxExRkống nhưN8isFibz mN8isFibzột đứamRfxExRk N8isFibzcon nítmRfxExRk già.

“Được, khôngN8isFibz vấnN8isFibz NRM2đề NRM2gì! MẹmRfxExRk đNRM2úng lNRM2à smRfxExRkành điệuNRM2 quNRM2á đấNRM2y, mRfxExRkcon còNRM2n NRM2chưa từngN8isFibz cNRM2hụp bN8isFibzao giờ”.

Ở bênmRfxExRk N8isFibzmẹ, NRM2luôn vmRfxExRkui vẻN8isFibz nNRM2hư vậN8isFibzy, mẹN8isFibz N8isFibzchính làN8isFibz chỗmRfxExRk dựaNRM2 cNRM2ho tâmNRM2 hồnmRfxExRk tôi.

 

6. mRfxExRkTáo PhúN8isFibz SN8isFibzĩ rơiN8isFibz đầmRfxExRky dưNRM2ới đất

Lúc xNRM2em biểuN8isFibz NRM2diễn NRM2ca nhạc,N8isFibz tôNRM2i đểN8isFibz điệnNRM2 thoạiN8isFibz NRM2di dộngN8isFibz ởmRfxExRk mRfxExRkchế độmRfxExRk N8isFibzyên lmRfxExRkặng, cóNRM2 mấyNRM2 cuộcNRM2 gọiNRM2 mRfxExRkđến nhưNRM2ng đềuN8isFibz khônmRfxExRkg biếN8isFibzt, mmRfxExRkở N8isFibzdanh sáchN8isFibz cuộcNRM2 gọiNRM2 nhỡNRM2 tNRM2hấy đềuNRM2 làNRM2 củaNRM2 TiNRM2êu Viễn.

Tôi qN8isFibzuay lưngNRM2 vNRM2ới mNRM2ẹ đểmRfxExRk gNRM2ọi lạiN8isFibz mRfxExRkcho anhNRM2, gNRM2iọng TiêumRfxExRk ViễNRM2n mệN8isFibzt mỏimRfxExRk ởN8isFibz đN8isFibzầu bN8isFibzên mRfxExRkkia, “KhôngmRfxExRk cNRM2ó việcNRM2 gmRfxExRkì đâu!”

“Vâng!” TôiNRM2 đáp,NRM2 quaN8isFibzy đầuNRM2 lạiN8isFibz thấN8isFibzy mẹN8isFibz đamRfxExRkng nhNRM2ìn tômRfxExRki dòmRfxExRk hNRM2ỏi, mRfxExRkthế lNRM2à vN8isFibzội vàN8isFibzng dậpmRfxExRk máy.

Thứ NRM2hai đNRM2i lN8isFibzàm, nNRM2hận đưNRM2ợc tNRM2hông mRfxExRkbáo củNRM2a CmRfxExRkục, smRfxExRkẽ mRfxExRkđến mRfxExRkkiểm tmRfxExRkra tiếnNRM2 độNRM2 dNRM2ự án.

Tôi đNRM2ưa thôngNRM2 N8isFibzbáo chmRfxExRko TổNRM2 trN8isFibzưởng xeNRM2m, ôngNRM2 N8isFibzbảo N8isFibztôi trựN8isFibzc tiếpN8isFibz manmRfxExRkg đếnmRfxExRk cN8isFibzho TNRM2iêu N8isFibzViễn vmRfxExRkà NN8isFibzgô Duyệt.

Bộ dạngN8isFibz N8isFibzTiêu VmRfxExRkiễn nhưN8isFibz khN8isFibzông đưmRfxExRkợc nNRM2ghỉ ngơiN8isFibz NRM2đủ sức,NRM2 N8isFibz“Em mRfxExRkkhông trốnN8isFibz tôimRfxExRk nữaN8isFibz à?”mRfxExRk ĐâNRM2y lNRM2à lmRfxExRkàm việc,NRM2 cN8isFibzó thNRM2ể tmRfxExRkrốn N8isFibztránh sao?

Tôi NRM2nhìn tN8isFibzrên mRfxExRkbàn anN8isFibzh đặtNRM2 hN8isFibzai tấmN8isFibz vémRfxExRk mRfxExRkxem bmRfxExRkiểu diênN8isFibz mRfxExRkca nhạNRM2c, trNRM2ên mRfxExRkvé mRfxExRkin hàmRfxExRkng NRM22 sốmRfxExRk 8mRfxExRk, mRfxExRksố 1N8isFibz0, chẳngN8isFibz lẽ…

Tôi chợNRM2t hiểuNRM2 rmRfxExRka, NRM2thì mRfxExRkra đâymRfxExRk chíN8isFibznh NRM2là điNRM2ều N8isFibzngạc nhiNRM2ên thmRfxExRkú NRM2vị NRM2mà anNRM2h N8isFibzđã nói!

“Anh cũngNRM2 mRfxExRkđi xN8isFibzem bumRfxExRkổi biểuN8isFibz dmRfxExRkiễn mRfxExRkca mRfxExRknhạc àN8isFibz?” TôNRM2i hỏiN8isFibz tN8isFibzhăm dò.

“Không, anN8isFibzh chưamRfxExRk NRM2bao giờN8isFibz thíNRM2ch LưN8isFibzu NRM2Đức Hoa”NRM2. NRM2Anh lN8isFibzạnh lùN8isFibzng nói.

“Thế lấyNRM2 vN8isFibzé nN8isFibzày đmRfxExRkể lN8isFibzàm gì?”N8isFibz ThậN8isFibzt mRfxExRkphí NRM2chỗ ngNRM2ồi tốtmRfxExRk nhmRfxExRkư vậy.

“Người kmRfxExRkhác tặnNRM2g, tiếcNRM2 mRfxExRklà tặnmRfxExRkg nhầmN8isFibz ngườiN8isFibz rồi”.

Vẫn còN8isFibzn mRfxExRknói cNRM2ứng, khônN8isFibzg nNRM2ói thìNRM2 thôi.

 

“Tiêu ViễNRM2n, N8isFibzem cmRfxExRkần nóimRfxExRk cmRfxExRkhuyện vớN8isFibzi anN8isFibzh vềNRM2 mRfxExRkquy hoạchNRM2 lắN8isFibzp đặNRM2t cápN8isFibz mRfxExRkđiện NRM2của mRfxExRkdự ánN8isFibz này”.NRM2 NgmRfxExRkô DuyệNRM2t N8isFibzđang NRM2ở cửNRM2a, trêmRfxExRkn mRfxExRktay cầNRM2m mộtNRM2 tệmRfxExRkp mRfxExRkbản vẽN8isFibz phNRM2ác thảo.

“Tôi còN8isFibzn mRfxExRkcó NRM2việc khác,NRM2 xiNRM2n phépN8isFibz vềN8isFibz mRfxExRktrước ạ!”N8isFibz N8isFibzTôi NRM2vội vmRfxExRkàng nhườN8isFibzng đườngmRfxExRk cN8isFibzho NN8isFibzgô Duyệt.

“Em cũmRfxExRkng ngồmRfxExRki ởmRfxExRk đmRfxExRkây, ngN8isFibzhe cùng!mRfxExRk” TNRM2iêu N8isFibzViễn rmRfxExRka lệNRM2nh mRfxExRkcho tôNRM2i, hômN8isFibz mRfxExRknay sắmRfxExRkc mặtNRM2 N8isFibzanh khNRM2ông đượcNRM2 tmRfxExRkốt, chắcNRM2 làN8isFibz dNRM2o cNRM2hưa đưNRM2ợc nghỉmRfxExRk nN8isFibzgơi đN8isFibzầy đủ.

Ngô DumRfxExRkyệt nhíNRM2u N8isFibzmày, nói:mRfxExRk “TiểuN8isFibz KmRfxExRkhả cómRfxExRk thểNRM2 khômRfxExRkng cầnN8isFibz nghe”.

“Đúng, đúngN8isFibz! TôiN8isFibz mRfxExRkkhông cầnmRfxExRk phảiNRM2 ngN8isFibzhe ạ!”mRfxExRk TôimRfxExRk cườiNRM2 theo.

“Cô ấyN8isFibz N8isFibztừng họcN8isFibz khmRfxExRkoa tựN8isFibz nNRM2hiên, mNRM2à N8isFibzđây lạiN8isFibz chínhmRfxExRk lmRfxExRkà chuN8isFibzyên ngàNRM2nh cmRfxExRkô ấN8isFibzy hmRfxExRkọc, tạmRfxExRki sN8isFibzao lạN8isFibzi khônmRfxExRkg thN8isFibzể nNRM2ghe?” TiêumRfxExRk NRM2Viễn cNRM2ó vN8isFibzẻ cốNRM2 bN8isFibzắt éNRM2p tôN8isFibzi NRM2ở lại.

“Tại smRfxExRkao aN8isFibznh biết?”NRM2 NNRM2gô DmRfxExRkuyệt ngạcmRfxExRk nhmRfxExRkiên nhìnmRfxExRk tmRfxExRkôi vNRM2à TN8isFibziêu Viễn.

“Tại smRfxExRkao kN8isFibzhông biNRM2ết? mRfxExRkBọn anmRfxExRkh N8isFibzhọc cùnNRM2g mộtNRM2 trườngN8isFibz ĐạimRfxExRk học”.

“Tổng giáN8isFibzm mRfxExRksát Tiêu!”mRfxExRk TôiN8isFibz mN8isFibzuốn nNRM2găn anmRfxExRkh lại.

Nhưng TiêN8isFibzu ViNRM2ễn liN8isFibzếc nhmRfxExRkìn tN8isFibzôi, vẫmRfxExRkn tN8isFibziếp tụNRM2c nóiN8isFibz: “HơnNRM2 nữamRfxExRk cmRfxExRkô ấyNRM2 từnN8isFibzg lmRfxExRkà bạnN8isFibz gN8isFibzái NRM2của aNRM2nh, aNRM2nh cóNRM2 N8isFibzthể NRM2không hiểuNRM2 côNRM2 ấymRfxExRk sao?”

Sắc mặN8isFibzt mRfxExRkNgô DuyệtNRM2 độtmRfxExRk N8isFibznhiên trắnmRfxExRkg bệch.

Phó tổNRM2ng giNRM2ám sáN8isFibzt, đừngmRfxExRk nghNRM2e aN8isFibznh ấymRfxExRk nóimRfxExRk nhảmmRfxExRk”. NRM2Tôi vộimRfxExRk vNRM2àng NRM2giải N8isFibzthích, “NRM2Hồi đimRfxExRk họmRfxExRkc chNRM2ỉ lN8isFibzà đmRfxExRkùa NRM2vui thôi”.

“Ai đùmRfxExRka vmRfxExRkui NRM2với emRfxExRkm chứ?”NRM2 SắcN8isFibz mặNRM2t TiêumRfxExRk N8isFibzViễn cN8isFibzàng khóNRM2 cN8isFibzoi, giậnNRM2 dữN8isFibz nmRfxExRkhìn tôi.

“Tiêu NRM2Viễn, mRfxExRksao N8isFibzanh lN8isFibzại cóN8isFibz thểmRfxExRk đmRfxExRkối xN8isFibzử mRfxExRkvới mRfxExRkem nN8isFibzhư vậNRM2y?” NgN8isFibzô DuyệtN8isFibz bậN8isFibzt khómRfxExRkc, NRM2sau N8isFibzđó mRfxExRkchạy vụNRM2t rmRfxExRka ngoài.

“Tại NRM2sao anmRfxExRkh lạiNRM2 cứN8isFibz pmRfxExRkhải nómRfxExRki vN8isFibzới côN8isFibz N8isFibzấy đimRfxExRkều đó?mRfxExRk TN8isFibzại sN8isFibzao còN8isFibzn N8isFibznói N8isFibzra trướcN8isFibz mặtNRM2 em?”

Tôi NRM2cũng N8isFibzkhóc, mRfxExRkmối quamRfxExRkn hệmRfxExRk phứmRfxExRkc tạpNRM2 tNRM2hế nmRfxExRkày, bảoNRM2 tôiN8isFibz saNRM2u nmRfxExRkày N8isFibzcòn tiếNRM2p tụcmRfxExRk làNRM2m việcNRM2 ởmRfxExRk đN8isFibzây NRM2thế nàoN8isFibz đượcN8isFibz chứ.N8isFibz TiêmRfxExRku mRfxExRkViễn anN8isFibzh khN8isFibzông đểmRfxExRk ýN8isFibz, vmRfxExRkì chỗN8isFibz dmRfxExRkựa phíaNRM2 N8isFibzsau mRfxExRkanh vữngNRM2 chNRM2ắc, hoànN8isFibz mRfxExRktoàn cóN8isFibz mRfxExRkthể mRfxExRknói đimRfxExRk làN8isFibz đimRfxExRk, tôN8isFibzi tN8isFibzhì làmN8isFibz thếN8isFibz nN8isFibzào đượN8isFibzc đây?

“Anh xiNRM2n NRM2lỗi, anN8isFibzh kmRfxExRkhông tN8isFibzhể kmRfxExRkhông nóNRM2i mRfxExRkra!” TNRM2iêu NRM2Viễn mRfxExRklắc vaNRM2i tôiNRM2, “NếuNRM2 cònmRfxExRk NRM2không nN8isFibzói, ngườN8isFibzi NRM2nhà sẽmRfxExRk NRM2bắt anNRM2h đínhNRM2 hN8isFibzôn vớmRfxExRki mRfxExRkcô ấy”.

“Hai ngườiN8isFibz đímRfxExRknh hônmRfxExRk đượNRM2c rồi,mRfxExRk tạiNRM2 saN8isFibzo NRM2phải kéoNRM2 N8isFibzem vào?”N8isFibz TôiNRM2 khóc.

“Ngốc N8isFibzạ, NRM2chẳng lẽN8isFibz mRfxExRkem NRM2không N8isFibzhiểu mRfxExRksao? TừNRM2 mRfxExRktrước đếnNRM2 naNRM2y ngườimRfxExRk anN8isFibzh yêNRM2u cmRfxExRkhỉ cmRfxExRkó mìnhmRfxExRk emRfxExRkm!” TiêmRfxExRku NRM2Viễn N8isFibzôm chặtN8isFibz lấNRM2y mRfxExRktôi, giNRM2ọng nN8isFibzói thN8isFibza thiết.

Tim đamRfxExRku gmRfxExRkần nmRfxExRkhư muốnNRM2 nNRM2ghẹt thởmRfxExRk, tN8isFibzại saoN8isFibz? N8isFibzTại sNRM2ao N8isFibzbao nhiN8isFibzêu năNRM2m NRM2trôi quNRM2a mRfxExRkrồi mớiN8isFibz NRM2nói vớiNRM2 tôiN8isFibz nhữnmRfxExRkg điềNRM2u ấy?

Hai châN8isFibzn NRM2tôi mRfxExRkrã rờimRfxExRk, dựaN8isFibz sátN8isFibz N8isFibzvào nN8isFibzgực TiêumRfxExRk Viễn.

Ngô DuyệtmRfxExRk mấyNRM2 ngàmRfxExRky liềnmRfxExRk khômRfxExRkng N8isFibzlộ diNRM2ện ởmRfxExRk TmRfxExRkổ dNRM2ự án.

Tổ kNRM2iểm N8isFibztra cmRfxExRkủa mRfxExRkCục dN8isFibzo đíchmRfxExRk thâmRfxExRkn CN8isFibzục tN8isFibzrưởng dẫnNRM2 đầNRM2u xuốngNRM2 kiểN8isFibzm tNRM2ra dựNRM2 án,N8isFibz giáoN8isFibz N8isFibzsư ĐiềN8isFibzn DuN8isFibzy NNRM2iên đónN8isFibzg NRM2vai tmRfxExRkrò cốN8isFibz vN8isFibzẫn. N8isFibzTiêu NRM2Viễn vmRfxExRkà TổmRfxExRk trưởmRfxExRkng đimRfxExRk cùnNRM2g đếnN8isFibz N8isFibzcác nmRfxExRkơi, tôiNRM2 đN8isFibzi phN8isFibzía saN8isFibzu pN8isFibzhụ trámRfxExRkch mRfxExRkghi chép.

Đi NRM2hết mNRM2ột vòNRM2ng, mN8isFibzọi nN8isFibzgười ngồiNRM2 lN8isFibzại NRM2nghỉ ngơiN8isFibz, CụmRfxExRkc trN8isFibzưởng vN8isFibzà TiNRM2êu NRM2Viễn mRfxExRkngồi phíN8isFibza trNRM2ước tôi,mRfxExRk ngượcN8isFibz lại,NRM2 gNRM2iáo sưmRfxExRk ĐiềnNRM2 ngNRM2ồi bênNRM2 N8isFibzcạnh tôi.

“Tiêu mRfxExRkViễn nmRfxExRkày, cN8isFibzó phmRfxExRkải cháN8isFibzu vớiNRM2 DuyệtmRfxExRk DuyệNRM2t cãiN8isFibz nhN8isFibzau mRfxExRkkhông?” CụcNRM2 trN8isFibzưởng âN8isFibzn cầnNRM2 nN8isFibzói chmRfxExRkuyện gmRfxExRkia đìnhNRM2 mRfxExRkvới NRM2Tiêu Viễn.

Tiêu ViễN8isFibzn kN8isFibzhông nóN8isFibzi gì.

“Thanh nimRfxExRkên mRfxExRkvới nhaNRM2u khN8isFibzông NRM2tránh đN8isFibzược việcmRfxExRk N8isFibzcãi mRfxExRkcọ, đừngNRM2 bậNRM2n tâmRfxExRkm. ChN8isFibzáu cũNRM2ng bN8isFibziết tínNRM2h cácNRM2h DumRfxExRkyệt DuyệtNRM2 rồNRM2i đấy,NRM2 tínhmRfxExRk NRM2còn trN8isFibzẻ cN8isFibzon, NRM2chuyện gìmRfxExRk cmRfxExRkũng thíNRM2ch NRM2chấp nNRM2hặt, nhườnNRM2g nhịnNRM2 nNRM2ó chútNRM2, dmRfxExRkù samRfxExRko cũngNRM2 sN8isFibzắp NRM2đính hN8isFibzôn rồiN8isFibz mà!”

Tiêu ViễnN8isFibz qumRfxExRkay xuốngmRfxExRk lN8isFibziếc nhNRM2ìn tôi,mRfxExRk ánhN8isFibz mRfxExRkmắt NRM2đen thẫmNRM2 NRM2lộ rmRfxExRka NRM2vẻ cưmRfxExRkơng nN8isFibzghị, sNRM2au N8isFibzđó qNRM2uay saNRM2ng N8isFibznói vớiNRM2 CụmRfxExRkc tmRfxExRkrưởng mRfxExRkNgô: “BN8isFibzác NgmRfxExRkô… cháuN8isFibz NRM2nghĩ mRfxExRkcháu vN8isFibzà NNRM2gô DmRfxExRkuyệt khôngmRfxExRk hợmRfxExRkp nhau!”

“Thằng mRfxExRkbé nàyNRM2, nN8isFibzói cmRfxExRkái gìmRfxExRk N8isFibzngớ ngẩn?N8isFibz HNRM2ai đứNRM2a lmRfxExRkà N8isFibzthanh mamRfxExRki trúcNRM2 NRM2mã, lmRfxExRkà mNRM2ột N8isFibzđôi qumRfxExRká đẹN8isFibzp”. N8isFibzCục trưởngN8isFibz mRfxExRkvỗ vNRM2ai NRM2Tiêu ViễNRM2n cưNRM2ời hN8isFibza hNRM2ả mRfxExRknói: “MấmRfxExRky nNRM2gày tmRfxExRkrước bốNRM2 cháuN8isFibz N8isFibzcòn NRM2gọi đmRfxExRkiện hmRfxExRkỏi bmRfxExRkác đặtNRM2 tNRM2iệc đínN8isFibzh NRM2hôn ởN8isFibz đâN8isFibzu nữa”.

“Thưa báNRM2c NRM2Ngô, NRM2cháu nghĩN8isFibz NRM2sẽ N8isFibzkhông cN8isFibzó tiệNRM2c đínhNRM2 hmRfxExRkôn đâumRfxExRk ạ!mRfxExRk” TiêmRfxExRku VmRfxExRkiễn nóNRM2i nhỏ.

“Đúng làN8isFibz giậN8isFibzn dNRM2ỗi thậtN8isFibz rồi!”N8isFibz CụcNRM2 trmRfxExRkưởng vẫnNRM2 cưNRM2ời hNRM2a mRfxExRkha, “NhmRfxExRkưng, N8isFibzhai đứamRfxExRk cãimRfxExRk NRM2nhau mấyNRM2 ngàN8isFibzy rồNRM2i N8isFibzlại ổnN8isFibz thôi”.

Nghỉ ngơN8isFibzi xoNRM2ng rồi,N8isFibz mọNRM2i ngườimRfxExRk lạN8isFibzi tiếpmRfxExRk tNRM2ục đi,N8isFibz đếNRM2n hiệnmRfxExRk trườngmRfxExRk xN8isFibzem tmRfxExRkình tN8isFibzrạng thN8isFibzi N8isFibzcông. TôNRM2i N8isFibzđi cácN8isFibzh xN8isFibza pNRM2hía samRfxExRku, tâmRfxExRkm trạnN8isFibzg thmRfxExRkật kN8isFibzhó tả.

Giáo sưNRM2 ĐN8isFibziền vỗmRfxExRk N8isFibzvai tôN8isFibzi nóN8isFibzi: “NNRM2ày, bạN8isFibzn trẻ,N8isFibz N8isFibzlấy lạiNRM2 timRfxExRknh tN8isFibzhần đmRfxExRki nào”.

Tôi nhNRM2ìn ônmRfxExRkg cảmNRM2 kíchmRfxExRk, kN8isFibzìm chếNRM2 nhN8isFibzững cmRfxExRkảm xúcNRM2 bộcNRM2 phátNRM2 muốnmRfxExRk òmRfxExRka khóc.

Tranh NRM2thủ thờmRfxExRki gN8isFibzian đếN8isFibzn chỗN8isFibz mRfxExRkở củamRfxExRk ChưN8isFibzơng NgNRM2ự, gNRM2iúp aN8isFibznh N8isFibzta N8isFibzcho cáNRM2 ăn.

Có tiềnmRfxExRk đNRM2úng lNRM2à tốNRM2t thật,NRM2 cómRfxExRk NRM2thể mộtNRM2 mmRfxExRkình ởNRM2 tN8isFibzrong ngmRfxExRkôi nhNRM2à tmRfxExRko mRfxExRkthế nàNRM2y, rmRfxExRkiêng phòngmRfxExRk kN8isFibzhách đN8isFibzã mRfxExRkcó haN8isFibzi cNRM2ái, mỗimRfxExRk NRM2phòng đềN8isFibzu NRM2đặt mộtNRM2 bểNRM2 NRM2cá tNRM2o. TronmRfxExRkg bNRM2ể mRfxExRkcá NRM2có đủN8isFibz mRfxExRkloại mN8isFibzàu sN8isFibzắc hìnhmRfxExRk N8isFibzdáng, chủnN8isFibzg NRM2loại đaNRM2 dạN8isFibzng, tôNRM2i khôngmRfxExRk N8isFibzcó kmRfxExRkinh nghiệmmRfxExRk nmRfxExRkuôi cN8isFibzá N8isFibznên khômRfxExRkng pmRfxExRkhân biệtmRfxExRk cụmRfxExRk thNRM2ể đmRfxExRkược lũmRfxExRk cmRfxExRká nN8isFibzày giốngmRfxExRk gN8isFibzì, N8isFibzchỉ biếtmRfxExRk rấtmRfxExRk nhiềN8isFibzu loN8isFibzại chNRM2ưa thấN8isFibzy mRfxExRkbao giờ,mRfxExRk NRM2có thểNRM2 đúmRfxExRkng mRfxExRklà rấtN8isFibz N8isFibzquý hiếm.

Thức ăN8isFibzn cN8isFibzủa cáN8isFibz đểmRfxExRk tNRM2rên bàmRfxExRkn, tôN8isFibzi lấyNRM2 mộmRfxExRkt NRM2ít thN8isFibzả xuốnNRM2g, lNRM2ũ cN8isFibzá NRM2nhỏ mRfxExRkbắt mRfxExRkđầu tranNRM2h nhmRfxExRkau NRM2ăn, mộmRfxExRkt lúN8isFibzc thôimRfxExRk đãmRfxExRk ănN8isFibz mRfxExRkhết NRM2sạch, mRfxExRktôi lạNRM2i đổmRfxExRk vmRfxExRkào mmRfxExRkột N8isFibzít, NRM2lại ăN8isFibzn hết.NRM2 XemRfxExRkm mRfxExRkra lũNRM2 nhócNRM2 nàyN8isFibz đNRM2úng làmRfxExRk đómRfxExRki rNRM2ồi, mRfxExRktôi quyếN8isFibzt NRM2định đN8isFibzổ cảNRM2 mRfxExRkgói tNRM2o N8isFibzvào, cNRM2ho bọnN8isFibz chúngNRM2 ăN8isFibzn no.

Cho cáN8isFibz ănN8isFibz xoNRM2ng, mRfxExRkra khỏNRM2i nhàmRfxExRk ChươN8isFibzng NgựN8isFibz, NRM2tôi gọiN8isFibz điệnNRM2 N8isFibzcho TiêNRM2u ViễmRfxExRkn, “ChúngNRM2 tmRfxExRka đếnmRfxExRk trườngmRfxExRk ăN8isFibzn N8isFibzcơm căngNRM2 tmRfxExRkin đi”.

Tiêu N8isFibzViễn mặcN8isFibz mRfxExRktrên nNRM2gười bN8isFibzộ N8isFibzthể mRfxExRkthao màuNRM2 trắmRfxExRkng, đứnmRfxExRkg mRfxExRkở cổngmRfxExRk trườNRM2ng đợmRfxExRki tôi.

Nhà ănN8isFibz cănNRM2 bmRfxExRkản khôngmRfxExRk N8isFibzthay đmRfxExRkổi gmRfxExRkì, chmRfxExRkỉ làN8isFibz khmRfxExRkông cònNRM2 cunNRM2g cấNRM2p cNRM2anh trứngNRM2 mRfxExRkcà chuN8isFibza miN8isFibzễn phmRfxExRkí nữamRfxExRk. TNRM2ôi NRM2và TmRfxExRkiêu VN8isFibziễn mumRfxExRka haNRM2i suấmRfxExRkt cơNRM2m rưN8isFibzới sốtN8isFibz thịtN8isFibz gà,NRM2 tN8isFibzìm NRM2một chNRM2ỗ vắnN8isFibzg ngườimRfxExRk ngồiN8isFibz xuống.

Vẫn N8isFibzlà cN8isFibzảnh tượngNRM2 củaN8isFibz nămRfxExRkm đNRM2ó, chỉN8isFibz mRfxExRkcó vNRM2ị củNRM2a mRfxExRkmón cơNRM2m rướN8isFibzi làN8isFibz hoàmRfxExRkn NRM2toàn khônmRfxExRkg giốngmRfxExRk nNRM2ăm đóNRM2 nữa.

Ăn N8isFibzcơm xongNRM2, TNRM2iêu ViễNRM2n nói:N8isFibz “ChNRM2úng tNRM2a rN8isFibza sânmRfxExRk vmRfxExRkận mRfxExRkđộng đNRM2i, xeN8isFibzm amRfxExRknh bâyN8isFibz gN8isFibziờ N8isFibzcòn mRfxExRkcó mRfxExRkthể cNRM2hạy 15mRfxExRk00m nữaN8isFibz khôngmRfxExRk”. LmRfxExRkúc nàymRfxExRk NRM2tôi mRfxExRkmới chúN8isFibz ýN8isFibz đếmRfxExRkn mRfxExRkanh đimRfxExRk đôiNRM2 NRM2giày tN8isFibzhể thNRM2ao NikmRfxExRke mRfxExRkcũ đó.

“Anh vẫnmRfxExRk đimRfxExRk N8isFibzđôi giN8isFibzày nàmRfxExRky à?”

“Muốn tN8isFibzhay đôNRM2i mới,NRM2 vmRfxExRkẫn cN8isFibzhưa N8isFibzcó ngườimRfxExRk đưaN8isFibz mRfxExRkanh đN8isFibzi mua”.mRfxExRk AnNRM2h NRM2nhìn tôimRfxExRk cười.

Tôi cúiN8isFibz đầuN8isFibz lẩmRfxExRkn tránhN8isFibz N8isFibzánh nhìmRfxExRkn tNRM2rìu mếnN8isFibz cmRfxExRkủa amRfxExRknh, “ĐợiN8isFibz cóNRM2 thmRfxExRkời gimRfxExRkan lmRfxExRkại mRfxExRkđưa anN8isFibzh đN8isFibzi mmRfxExRkua đômRfxExRki mớiN8isFibz nhé,N8isFibz mRfxExRknhưng N8isFibzanh phảimRfxExRk tựNRM2 bỏNRM2 tiền”.

“Điền KhNRM2ả LạN8isFibzc, NRM2em thmRfxExRkật N8isFibzlà kNRM2eo kiNRM2ệt”. VNRM2ẫn nguNRM2yên vănmRfxExRk lờiNRM2 phêN8isFibz NRM2phán tôN8isFibzi nămN8isFibz đó.

Tôi đứngN8isFibz N8isFibzbên đườmRfxExRkng NRM2biên N8isFibzchạy giúpNRM2 anN8isFibzh bấmN8isFibz thờiN8isFibz NRM2gian, rấN8isFibzt nhiềmRfxExRku NRM2sinh viNRM2ên trênN8isFibz sânNRM2 vậNRM2n NRM2động nhN8isFibzìn chúnmRfxExRkg tNRM2ôi, nN8isFibzhất làNRM2 NRM2các côN8isFibz gámRfxExRki, nN8isFibzhìn TiêuN8isFibz ViễnmRfxExRk bằngNRM2 đôNRM2i mắtN8isFibz rạnNRM2g rỡ.

Tôi kéoN8isFibz TiêuNRM2 ViễN8isFibzn, “ĐNRM2i tN8isFibzhôi, cơmRfxExRkm mRfxExRkxong khônmRfxExRkg NRM2được vậnNRM2 đNRM2ộng mạnh”.

Tôi N8isFibzvà TiêNRM2u ViễnN8isFibz nắmmRfxExRk NRM2tay nhNRM2au lặnN8isFibzg N8isFibzlẽ điN8isFibz dmRfxExRkọc themRfxExRko mRfxExRkbờ sông,N8isFibz dườNRM2ng mRfxExRknhư trmRfxExRkở lạiN8isFibz thNRM2woif điN8isFibzểm mớmRfxExRki N8isFibzquen nNRM2hau N8isFibzcủa nhiềuN8isFibz năN8isFibzm trước.

“Đợi dựmRfxExRk áNRM2n nàymRfxExRk kếtN8isFibz tN8isFibzhúc, chúngmRfxExRk tNRM2a điNRM2 đăngN8isFibz N8isFibzký kếmRfxExRkt NRM2hôn nN8isFibzhé”. TN8isFibziêu ViNRM2ễn NRM2đột nmRfxExRkhiên nói.

“Kết hôn?”N8isFibz mRfxExRkTôi khN8isFibzông cómRfxExRk mộtN8isFibz cmRfxExRkhút cN8isFibzhuẩn bịN8isFibz mRfxExRktâm lýmRfxExRk NRM2gì, “TạimRfxExRk sao?”

“Tất nhiênN8isFibz N8isFibzlà vìmRfxExRk amRfxExRknh yêmRfxExRku eN8isFibzm!” TiêNRM2u ViễmRfxExRk NRM2dừng lN8isFibzại, NRM2hôn lêN8isFibzn mN8isFibzôi tôi.

Lần đầumRfxExRk N8isFibztiên N8isFibzanh hN8isFibzôn N8isFibztôi nhưNRM2 vậy,mRfxExRk tN8isFibzôi sữngN8isFibz sờmRfxExRk kiN8isFibznh ngạc.

“Sao vậNRM2y, vmRfxExRkẫn muốnNRM2 nữaN8isFibz àmRfxExRk?” AnmRfxExRkh nhNRM2ư bịNRM2 mRfxExRknghiện, NRM2lại sNRM2ấn tớmRfxExRki mRfxExRkhôn tôi.

Môi TiêN8isFibzu ViễnmRfxExRk N8isFibzcó vmRfxExRkị sN8isFibze mRfxExRkse ngNRM2ọt, mịnN8isFibz mRfxExRkmàng, ẩmmRfxExRk ướNRM2, mmRfxExRkềm dịumRfxExRk ấmRfxExRkn mRfxExRktrên môiNRM2 tôi.

“Tiêu ViễNRM2n, mRfxExRkanh mRfxExRksẽ NRM2không rờimRfxExRk NRM2xa mRfxExRkem N8isFibzchứ?” TôiNRM2 luônN8isFibz cảmN8isFibz thấyNRM2 điềuN8isFibz tuNRM2yệt diệuN8isFibz thếN8isFibz nàyNRM2 lạiNRM2 khNRM2ông phảiN8isFibz N8isFibzlà mRfxExRksự thật.

“Sẽ khôN8isFibzng bmRfxExRkao mRfxExRkgiờ nữa!”N8isFibz AnmRfxExRkh giữmRfxExRk chặtN8isFibz miệmRfxExRkng tôN8isFibzi, “TậpmRfxExRk tmRfxExRkrung đNRM2i, đN8isFibzừng nóimRfxExRk nữa…”

Tiêu ViễNRM2n đưaN8isFibz thẳngmRfxExRk tôN8isFibzi N8isFibzvề NRM2đến cửaNRM2 nhmRfxExRkà, “NRM2Anh muốnNRM2 mRfxExRkvào gmRfxExRkặp mẹNRM2 N8isFibzem!” NRM2Anh lầmRfxExRkn chầmRfxExRkn ởmRfxExRk đómRfxExRk khôN8isFibzng muốnmRfxExRk đi.

“Lần samRfxExRku nhémRfxExRk, eNRM2m vNRM2ề nóimRfxExRk vN8isFibzới mẹN8isFibz mộtN8isFibz tN8isFibziếng trướcNRM2 đã,mRfxExRk tmRfxExRkránh N8isFibzlàm mẹmRfxExRk gmRfxExRkiật mN8isFibzình, NRM2mẹ vẫN8isFibzn luônNRM2 nghĩmRfxExRk N8isFibzanh đanN8isFibzg NRM2ở nmRfxExRkước ngoài”.

“Chúng tN8isFibza mRfxExRklàm cùmRfxExRkng NRM2ở mộN8isFibzt NRM2cơ quamRfxExRkn, eNRM2m đãmRfxExRk khôngmRfxExRk nNRM2ói vớiNRM2 côNRM2 à?”

Tiêu ViễnN8isFibz dùN8isFibzng hmRfxExRkai cNRM2ánh taNRM2y gN8isFibziữ tôNRM2i lNRM2ại mộN8isFibzt gmRfxExRkóc nhỏ.

“Em sợNRM2 NRM2mẹ kmRfxExRkhông thN8isFibzích N8isFibzanh đấy”.

“Mẹ vợN8isFibz gmRfxExRkặp NRM2con rể,mRfxExRk cóNRM2 NRM2gì màNRM2 khônN8isFibzg thích?N8isFibz” AN8isFibznh đắcN8isFibz ýNRM2 nói.

“Được N8isFibzrồi, mRfxExRklần sN8isFibzau anmRfxExRkh hN8isFibzãy đến”.NRM2 TôimRfxExRk NRM2đẩy amRfxExRknh rmRfxExRka, “NmRfxExRkhanh vềNRM2 nhN8isFibzà N8isFibzngủ đN8isFibzi, mRfxExRkngày N8isFibzmai cònNRM2 đmRfxExRki N8isFibzlàm chứ”.

Mẹ tôN8isFibzi đãNRM2 ngủNRM2 rồN8isFibzi. TN8isFibzôi nhmRfxExRkẹ nhN8isFibzàng mởNRM2 cmRfxExRkửa sNRM2ợ đánmRfxExRkh tNRM2hức mẹ,N8isFibz gầnN8isFibz đây,NRM2 mRfxExRkmẹ toànNRM2 nmRfxExRkgủ sớm.

Tắm xonmRfxExRkg, nằmN8isFibz trêN8isFibzn giườngN8isFibz, trN8isFibzái NRM2tim rộnN8isFibz rãmRfxExRk mớiN8isFibz chmRfxExRkịu tN8isFibzrầm lắnN8isFibzg xuống.

Tiêu Viễn,NRM2 chúNRM2ng tNRM2a thmRfxExRkật sN8isFibzự cN8isFibzó thN8isFibzể N8isFibzở bN8isFibzên mRfxExRknhau khNRM2ông? TạiN8isFibz saN8isFibzo trN8isFibzong lN8isFibzòng N8isFibztôi cứNRM2 mRfxExRkthấp thmRfxExRkỏm NRM2không yên?

Ngày hômmRfxExRk samRfxExRku điNRM2 làmRfxExRkm, tổmRfxExRk dựmRfxExRk ámRfxExRkn cmRfxExRkử TiêuNRM2 ViễN8isFibzn vàNRM2 tNRM2ôi đếmRfxExRkn côNRM2ng trmRfxExRkường khảoN8isFibz NRM2sát tiN8isFibzến độNRM2 tmRfxExRkhi công.

Lúc xuấN8isFibzt phát,N8isFibz TổmRfxExRk trưởngmRfxExRk nmRfxExRkăm lầnmRfxExRk N8isFibzbảy lmRfxExRkượt nhắcNRM2 nhN8isFibzở N8isFibzlái mRfxExRkxe nhấtmRfxExRk địmRfxExRknh phảNRM2i đN8isFibzảm bảoN8isFibz mRfxExRkan toN8isFibzàn chNRM2o tổnNRM2g gNRM2iám sátmRfxExRk Tiêu.

Trên đưNRM2ờng đNRM2i, tôimRfxExRk N8isFibznói đùaN8isFibz vớiN8isFibz TiêmRfxExRku Viễn,NRM2 “XemNRM2, đóN8isFibz cmRfxExRkhính N8isFibzlà sựNRM2 cáchNRM2 biệNRM2t giữNRM2a tổngNRM2 gimRfxExRkám mRfxExRksát vN8isFibzà nhâmRfxExRkn vmRfxExRkiên. TổngN8isFibz mRfxExRkgiám sátN8isFibz thN8isFibzật làNRM2 đN8isFibzang quN8isFibzý, N8isFibzra NRM2khỏi cửaNRM2 lmRfxExRkà cNRM2ần phảiN8isFibz bảoNRM2 đảN8isFibzm N8isFibzan toàn”.

“Em cN8isFibzhẳng phN8isFibzải cNRM2àng đN8isFibzáng qumRfxExRký hN8isFibzơn saomRfxExRk, N8isFibzcó N8isFibzmột tổngmRfxExRk giN8isFibzám smRfxExRkát kN8isFibzhôi mRfxExRkngô tN8isFibzuấn tú,mRfxExRk N8isFibzuy phNRM2ong NRM2lẫm liệt,NRM2 lN8isFibzà anN8isFibzh đâyN8isFibz đảNRM2m bN8isFibzảo NRM2an tNRM2oàn mRfxExRkcho N8isFibzem!” N8isFibzTiêu ViNRM2ễn nhìNRM2n N8isFibztôi cườmRfxExRki N8isFibzhì hì.

“Em mRfxExRksao dN8isFibzám làmNRM2 phN8isFibziền anh?”

Đến cônmRfxExRkg trưN8isFibzờng, ĐmRfxExRkội mRfxExRktrưởng đN8isFibzội tmRfxExRkhi cNRM2ông dNRM2ẫn tômRfxExRki N8isFibzvà TiêuN8isFibz ViN8isFibzễn đNRM2i mRfxExRkxem xémRfxExRkt tìnmRfxExRkh tNRM2rạng đắpmRfxExRk đêmRfxExRk kèNRM2 đường.mRfxExRk NRM2Tiêu VimRfxExRkễn lúcN8isFibz lúcNRM2 lNRM2ại mRfxExRkchỉ rNRM2a cN8isFibzác pNRM2hương diệNRM2n cNRM2ần chúNRM2 mRfxExRký, độiN8isFibz N8isFibztrưởng đềuN8isFibz NRM2ghi chN8isFibzép mRfxExRklại N8isFibzcẩn thận.

Đi đN8isFibzến mộtN8isFibz nơiN8isFibz N8isFibzgập gNRM2hềnh, cómRfxExRk hốmRfxExRk nướNRM2c. NgườiNRM2 láiN8isFibz mRfxExRkxe N8isFibzđi cùNRM2ng cmRfxExRkhỉ N8isFibzlo bảomRfxExRk vNRM2ệ TiN8isFibzêu NRM2Viễn, N8isFibzdo muốN8isFibzn giữN8isFibz TiêuN8isFibz NRM2Viễn N8isFibzkhông tiếnN8isFibz vềN8isFibz phN8isFibzía trướcNRM2 mN8isFibzà mRfxExRkđã lỡmRfxExRk N8isFibzva vàomRfxExRk N8isFibzngười tôi.

Một cmRfxExRkú vấmRfxExRkp ngã,mRfxExRk tôNRM2i NRM2rơi N8isFibzluôn xuống.NRM2 NưmRfxExRkớc ngậpN8isFibz smRfxExRkâu đếnmRfxExRk tậnN8isFibz N8isFibzthắt lưnNRM2g, lạnNRM2h N8isFibztê tmRfxExRkái, quầN8isFibzn N8isFibzáo N8isFibztrên N8isFibzngười đềNRM2u NRM2bị ướNRM2t sũng.

Tiêu mRfxExRkViễn thmRfxExRkấy mRfxExRkvậy, lậpN8isFibz tứcmRfxExRk vứtN8isFibz N8isFibzbỏ ámRfxExRko khoáN8isFibzc ởNRM2 trNRM2ên người,mRfxExRk đmRfxExRkịnh lmRfxExRkao NRM2xuống kN8isFibzéo tôi.

Tôi héNRM2t: “TiêumRfxExRk NRM2Viễn, anNRM2h đừmRfxExRkng mRfxExRkxuống, emRfxExRkm mRfxExRkcó thểNRM2 tN8isFibzự lênN8isFibz được”.

Người láN8isFibzi xN8isFibze vNRM2a NRM2phải tôi,mRfxExRk thNRM2ấy mRfxExRkcó lỗiNRM2, nNRM2ói: “TổnmRfxExRkg giN8isFibzám sátmRfxExRk TiêuNRM2, hN8isFibzay đểmRfxExRk tmRfxExRkôi xuốN8isFibzng đi”.

Tiêu ViễnN8isFibz giậnNRM2 dữNRM2 nhmRfxExRkìn amRfxExRknh taN8isFibz, ánN8isFibzh mắtN8isFibz còmRfxExRkn smRfxExRkắc lạnhN8isFibz hmRfxExRkơn cN8isFibzả dònNRM2g nước,N8isFibz “ĐứngNRM2 smRfxExRkang mộtN8isFibz bên”.

Người lN8isFibzái xNRM2e sợmRfxExRk N8isFibzhãi khônN8isFibzg dmRfxExRkám nmRfxExRkói mRfxExRkgì, lùimRfxExRk sanN8isFibzg mộtmRfxExRk bên.

Tiêu ViễnmRfxExRk khôngmRfxExRk ngN8isFibzại N8isFibznước lạnhmRfxExRk, N8isFibztừ từNRM2 đếnmRfxExRk mRfxExRkgần tôiN8isFibz, giữN8isFibz chặtN8isFibz tNRM2ay tômRfxExRki, nóiN8isFibz: “ĐimRfxExRk theNRM2o N8isFibzanh, cN8isFibzhậm tNRM2hôi kẻomRfxExRk ngã”.

Sau N8isFibzkhi TNRM2iêu ViễnN8isFibz kmRfxExRkéo tôN8isFibzi rmRfxExRka khmRfxExRkỏi NRM2hố nước,NRM2 NRM2tổ trưởNRM2ng tìmRfxExRkm NRM2cho chúmRfxExRkng tôiN8isFibz mộtNRM2 lềN8isFibzu trạimRfxExRk cN8isFibzó lòN8isFibz sưNRM2ởi điệnNRM2 đNRM2ể hoN8isFibzng khômRfxExRk quầnN8isFibz ámRfxExRko. TiêmRfxExRku ViễN8isFibzn mRfxExRksợ tôN8isFibzi lạN8isFibznh, cN8isFibzởi luNRM2ôn mRfxExRkcả áomRfxExRk kmRfxExRkhoác nmRfxExRkgoài đNRM2ắp cN8isFibzho tmRfxExRkôi, “NRM2Cái NRM2tên lNRM2ái mRfxExRkxe NRM2tay chmRfxExRkân hậuNRM2 đậumRfxExRk ấyNRM2, thậtmRfxExRk bN8isFibzực mình”.

Tôi cườimRfxExRk aN8isFibznh N8isFibzđã mRfxExRklàm tN8isFibzo cmRfxExRkhuyện, mRfxExRktôi cmRfxExRkhẳng qumRfxExRka cmRfxExRkũng chỉN8isFibz mRfxExRkbị ướNRM2t qN8isFibzuần mRfxExRkáo thNRM2ôi, khôngNRM2 đángN8isFibz NRM2để nổmRfxExRki NRM2cáu vN8isFibzới nmRfxExRkgười ta.

Tiêu ViễnN8isFibz ngồiNRM2 hơNRM2i xãNRM2 mRfxExRklò sưởimRfxExRk, tômRfxExRki bảoN8isFibz aNRM2nh N8isFibzlại gầnN8isFibz N8isFibzchút, đểN8isFibz tránhN8isFibz lạnN8isFibzh, aN8isFibznh kmRfxExRkhông NRM2chịu: N8isFibz“Em còmRfxExRkn đánN8isFibzg quýN8isFibz hơnNRM2 anh”.

Tôi nN8isFibzhìn amRfxExRknh, mỉmN8isFibz cười,NRM2 trmRfxExRkong mRfxExRklòng ấmRfxExRkm ápNRM2 vôNRM2 ngần.

Quay vNRM2ề tổmRfxExRk dựmRfxExRk án,mRfxExRk TiêuNRM2 ViễnNRM2 cN8isFibzứ NRM2hắt hơNRM2i suốt,N8isFibz tmRfxExRkôi cmRfxExRkho anN8isFibzh mRfxExRkuống mộtNRM2 cốN8isFibzc thuốmRfxExRkc giảimRfxExRk mRfxExRkcảm, NRM2nhưng kNRM2hông cmRfxExRkó tácNRM2 dụng.

Ngày hmRfxExRkôm sN8isFibzau, vừNRM2a sánN8isFibzg mRfxExRkra, mRfxExRkđiện N8isFibzthoại mRfxExRkcủa TNRM2iêu NRM2Viễn đánN8isFibzh thứmRfxExRkc NRM2tôi dmRfxExRkậy: “KhN8isFibzả LNRM2ạc, amRfxExRknh NRM2sốt cmRfxExRkao, NRM2có cN8isFibzhút N8isFibztriệu N8isFibzchứng bịmRfxExRk N8isFibzviêm phNRM2ổi, nNRM2hập vN8isFibziện rồi”.mRfxExRk GiọngN8isFibz nóN8isFibzi khảnNRM2 khô,NRM2 khôngN8isFibz còNRM2n NRM2êm N8isFibzái N8isFibznhư nhN8isFibzững ngàmRfxExRky NRM2trước nữa.

“Ở đN8isFibzâu vậy?”mRfxExRk TômRfxExRki hỏi.

“Bệnh việnmRfxExRk cảnhmRfxExRk sámRfxExRkt vmRfxExRkũ trang”.

“Anh đợimRfxExRk nhé,N8isFibz NRM2em đếnmRfxExRk NRM2tổ dựmRfxExRk ánmRfxExRk N8isFibzđiểm dN8isFibzanh, rN8isFibzồi xiNRM2n phépNRM2 ngNRM2hỉ N8isFibzđi tNRM2hăm anh”.

“Ừ”. TiNRM2êu VmRfxExRkiễn ngoaNRM2n nmRfxExRkgoãn đN8isFibzáp, cN8isFibzó vẻmRfxExRk sNRM2ốt nặNRM2ng NRM2không NRM2còn sứcNRM2 nóN8isFibzi nữaNRM2 rồi.

Tôi NRM2mua mộtmRfxExRk giỏN8isFibz mRfxExRktáo PhúN8isFibz SN8isFibzĩ, vừNRM2a N8isFibzto vmRfxExRkừa NRM2đỏ, nN8isFibzghĩ rằnmRfxExRkg TiêuN8isFibz VmRfxExRkiễn sNRM2ẽ rấmRfxExRkt thíchN8isFibz ăn.

Tôi NRM2chưa đN8isFibzến bệN8isFibznh viNRM2ện CN8isFibzảnh sámRfxExRkt vNRM2ũ tranmRfxExRkg bN8isFibzao giờN8isFibz, bướcmRfxExRk vàNRM2o NRM2thấy thậtmRfxExRk rộNRM2ng lớn,mRfxExRk ởN8isFibz đạiNRM2 smRfxExRkảnh hỏimRfxExRk mấN8isFibzy lượt,NRM2 NRM2mới bmRfxExRkiết đượcNRM2 khmRfxExRku nhN8isFibzập việmRfxExRkn cmRfxExRkhỗ NRM2nào. NRM2Vừa nNRM2hắc đếnN8isFibz têN8isFibzn TiN8isFibzêu ViễNRM2n vmRfxExRkới cámRfxExRkc NRM2y N8isFibztá củaNRM2 khNRM2u nN8isFibzhập việmRfxExRkn, mấmRfxExRky NRM2cô gmRfxExRkái trmRfxExRkẻ đềuN8isFibz hàN8isFibzo hN8isFibzứng nói:NRM2 “ĐểmRfxExRk NRM2tôi dẫN8isFibzn côN8isFibz đi”.

Tiêu mRfxExRkViễn N8isFibznằm ởmRfxExRk phònmRfxExRkg NRM2bệnh rmRfxExRkiêng mRfxExRkcao NRM2cấp, cửaNRM2 phòngN8isFibz bệnhNRM2 mởmRfxExRk NRM2ra, bNRM2ên tronmRfxExRkg thấyN8isFibz NRM2có mNRM2ấy bóNRM2ng ngmRfxExRkười đimRfxExRk lại.

Tôi nN8isFibzhanh cN8isFibzhóng nhậnNRM2 rNRM2a NgôNRM2 DuyNRM2ệt đanNRM2g ngN8isFibzồi ởmRfxExRk đầmRfxExRku giườmRfxExRkng, nNRM2âng cốNRM2c nướcNRM2 cmRfxExRkho TmRfxExRkiêu ViễmRfxExRkn uống.mRfxExRk TiNRM2êu mRfxExRkViễn lộmRfxExRk mRfxExRkrõ vmRfxExRkẻ dịNRM2u N8isFibzdàng cmRfxExRkười vớmRfxExRki NRM2cô ấy.

Tôi đN8isFibzứng ởmRfxExRk lốN8isFibzi N8isFibzđi rấtN8isFibz lâN8isFibzu, mRfxExRkchăm chNRM2ú nhìnNRM2 NN8isFibzgô DuyệNRM2t, cômRfxExRk ấyN8isFibz mRfxExRkvà TiêmRfxExRku ViNRM2ễn cN8isFibzư xửN8isFibz vNRM2ới N8isFibznhau nhưmRfxExRk thNRM2ế, N8isFibznhất địnhNRM2 đãN8isFibz mRfxExRkcó N8isFibzthời N8isFibzgian rN8isFibzất dàNRM2i bênNRM2 nhau.

“Thư kýmRfxExRk TN8isFibzống, cmRfxExRkô mRfxExRkgái nàN8isFibzy mN8isFibzuốn N8isFibztìm NRM2Tiêu Viễn”.

Người đưN8isFibzợc mRfxExRkgọi lN8isFibzà thNRM2ư N8isFibzký NRM2Tống đóNRM2 liếcNRM2 nN8isFibzhìn NRM2tôi, quN8isFibzay đầmRfxExRku đNRM2i,”Bộ trưN8isFibzởng TiêumRfxExRk N8isFibzvà phN8isFibzu nhâN8isFibzn đmRfxExRkã NRM2dặn rồN8isFibzi, trừmRfxExRk mRfxExRkcô mRfxExRkNgô DuyN8isFibzệt N8isFibzra, TimRfxExRkêu VimRfxExRkễn kNRM2hông gặpN8isFibz bNRM2ất kỳN8isFibz N8isFibzngười nào”.

Trừ NmRfxExRkgô DuyệmRfxExRkt rN8isFibza, ngưNRM2ời khmRfxExRkác đốmRfxExRki vớiNRM2 TiêuN8isFibz ViễnN8isFibz đềuN8isFibz làN8isFibz “NRM2người bmRfxExRkất kỳ”NRM2 sao?

Tôi khmRfxExRkông NRM2biết mRfxExRknên mRfxExRklý giảimRfxExRk nN8isFibzhư tNRM2hế nàoN8isFibz vềmRfxExRk mRfxExRkhàm ýNRM2 củaNRM2 câuNRM2 nóN8isFibzi nàN8isFibzy, NRM2chỉ cảmN8isFibz thấyNRM2 tráNRM2i tmRfxExRkim trNRM2àn đầyNRM2 nhiệmRfxExRkt huyếtmRfxExRk N8isFibzbỗng NRM2chốc nguộiNRM2 lạnhNRM2 đi,mRfxExRk mRfxExRkbị đôN8isFibzng cN8isFibzứng lNRM2ại NRM2như nướcmRfxExRk đmRfxExRká. ĐNRM2ồng NRM2thời, cNRM2ơ tmRfxExRkhể cmRfxExRko thNRM2ắt lN8isFibzại, cácN8isFibz ngNRM2ón tN8isFibzay NRM2run rẩy.

Y N8isFibztá gọiN8isFibz mRfxExRktôi, “CômRfxExRk làmNRM2 sN8isFibzao vậy?”

Tôi cốNRM2 N8isFibzgắng đN8isFibzể lmRfxExRkàm chNRM2o mìnNRM2h khônN8isFibzg rmRfxExRkun lmRfxExRkên mRfxExRknữa, quaNRM2y đềuN8isFibz lạmRfxExRki nhmRfxExRkìn N8isFibzcô tN8isFibza mRfxExRkcảm kN8isFibzích, rmRfxExRkun rumRfxExRkn mNRM2ôi nN8isFibzói: NRM2“Không smRfxExRkao đâu”.

Người mRfxExRky táN8isFibz ngNRM2ạc nNRM2hiên nNRM2hìn tmRfxExRkhái độNRM2 củaN8isFibz tôNRM2i, cN8isFibzhỉ tN8isFibzay xuốnNRM2g dướiNRM2 đất,NRM2 khônmRfxExRkg biN8isFibzết từmRfxExRk lmRfxExRkúc nmRfxExRkào, gmRfxExRkiỏ tmRfxExRkáo mRfxExRktrên tNRM2ay đN8isFibzã lăNRM2n xN8isFibzuống đấtNRM2 rồi.

Tôi NRM2lại nhìNRM2n vàomRfxExRk tN8isFibzrong phòN8isFibzng, NgNRM2ô DuyNRM2ệt đNRM2ang nhNRM2ẹ nhmRfxExRkàng NRM2nâng đầmRfxExRku N8isFibzTiêu N8isFibzViễn, đặN8isFibzt mRfxExRklên NRM2gối, NRM2sau mRfxExRkđó đmRfxExRkắp chănNRM2 cmRfxExRkho anh.

Tôi địnhNRM2 tN8isFibzhần lạNRM2i, cúimRfxExRk đầuN8isFibz NRM2xuống nN8isFibzhìn nhữngmRfxExRk qNRM2uả N8isFibztáo lămRfxExRkn tNRM2rên đất,mRfxExRk dậNRM2p nNRM2át đmRfxExRkến thmRfxExRkế nàyN8isFibz, mRfxExRkxem rNRM2a khônmRfxExRkg thNRM2ể ănmRfxExRk đượcN8isFibz nữmRfxExRka rồi.

Mỉm cưN8isFibzời, tronmRfxExRkg NRM2lòng thầmmRfxExRk nóimRfxExRk vN8isFibzới TiêNRM2u ViễmRfxExRkn: BảoNRM2 trọng.