You are here

Hãy để anh ở bên em - Chương 02

TÌNH CẢMEhyQ VẤNf3xA VƯƠNG

 

- nkG6Vân VynkG6, cVaWAô nkG6cắt cửaZaF nEhyQgười điaZaF đàof3xA tạonkG6 aZaFcho kháVaWAch nkG6hàng. nkG6Đây lf3xAà lầnaZaF đầuf3xA tiaZaFên chúngVaWA nkG6ta VaWAhợp táEhyQc vaZaFới bệnhVaWA vf3xAiện, nhấtEhyQ aZaFđịnh pEhyQhải phụcEhyQ vEhyQụ EhyQngười tf3xAa nkG6thật VaWAchu đáo!

Đây f3xAlà lầaZaFn đầnkG6u aZaFtiên cônkG6ng f3xAty nkG6hợp nkG6tác VaWAvới nkG6bệnh việVaWAn, thVaWAế nkG6nên sếpf3xA củaZaFa VaWAVân f3xAVy cf3xAẩn thậnaZaF dEhyQặn daZaFò cô.

- Gif3xAờ tVaWAôi nkG6đang khônEhyQg cnkG6ó vVaWAiệc gìaZaF, đf3xAể tônkG6i aZaFđi vậEhyQy! f3xA- f3xAThấy sVaWAếp f3xAcó vf3xAẻ thf3xAận trọnf3xAg, hơnEhyQ nữaEhyQ đEhyQây lnkG6ại làaZaF lầnEhyQ đầVaWAu tiênVaWA EhyQcông tEhyQy VaWAcô pEhyQhục vụaZaF tậnnkG6 aZaFnơi chnkG6o khácf3xAh hnkG6àng aZaFnên f3xAcô khôngVaWA yênaZaF tâVaWAm gVaWAiao VaWAcho nEhyQgười khác.

Quả EhyQnhiên, sếVaWAp caZaFủa VâVaWAn EhyQVy gậtf3xA đaZaFầu vEhyQẻ EhyQhài lòng:nkG6 VaWA- CũnaZaFg được,aZaF aZaFvậy ginkG6ao f3xAcho caZaFô nhé!

EhyQCông việnkG6c f3xAcủa aZaFVân Vf3xAy làaZaF giảiEhyQ f3xAthích EhyQcho aZaFkhách hàf3xAng cácf3xAh sửnkG6 dụngnkG6 phầf3xAn mềEhyQm nkG6của cônkG6ng taZaFy caZaFô naZaFhư EhyQthế nàonkG6, saf3xAu đnkG6ó tVaWAiến hànhVaWA mộf3xAt EhyQsố điềuf3xA trEhyQa VaWAvà baZaFảo nkG6hành chf3xAo khácEhyQh f3xAhàng sVaWAau khEhyQi munkG6a. SVaWAau haEhyQi ngàyaZaF VaWAlàm việcVaWA bậf3xAn rf3xAộn, bf3xAác aZaFsĩ TiểuVaWA aZaFlâm EhyQvô caZaFùng hVaWAài lòngVaWA aZaFvới tácnkG6 phoVaWAng làf3xAm việcEhyQ củaEhyQ VânnkG6 Vy.

- GiEhyQám f3xAđốc aZaFVân quf3xAả nhiêEhyQn làEhyQ kiêf3xAn nhẫn!EhyQ VaWA- BánkG6c sĩf3xA LâEhyQm khaZaFen ngợi:nkG6 -aZaFLại còf3xAn hiểuf3xA đưnkG6ợc nVaWAhững từVaWA naZaFgữ cnkG6ủa gnkG6iới aZaFy nkG6học chúnkG6ng tôiEhyQ nữa!
EhyQ- TônkG6i cóEhyQ mộtVaWA ngườiEhyQ bạnnkG6 aZaFlàm bácEhyQ EhyQsĩ mà!

- CEhyQhẳng trEhyQách! EhyQ- VaWABác nkG6sĩ LâmaZaF EhyQtiễn VânnkG6 aZaFVy raZaFa đếnVaWA tậnnkG6 cửa.

Đi từEhyQ đâyaZaF rf3xAa VaWAlà gVaWAần f3xAnhất! nkG6- VaWABác sĩEhyQ Lâf3xAm chỉf3xA tnkG6ay f3xAvề EhyQphía hEhyQành lannkG6g bêf3xAn cạnh.

Bên hnkG6ành lannkG6g khôngVaWA aZaFbiết làEhyQ phEhyQòng kaZaFhám nkG6khoa nVaWAào, dườngf3xA nhaZaFư tấtaZaF caZaFả cVaWAác phònVaWAg nkG6bệnh ởVaWA đVaWAây đềuaZaF đượf3xAc bốVaWA tríEhyQ giốnkG6ng hVaWAệt nhaunkG6, bêf3xAn hàaZaFnh nkG6lang f3xAcòn đượcf3xA trồVaWAng rấtaZaF nhiềunkG6 caZaFây xanVaWAh, maZaFang lạiEhyQ chnkG6o nVaWAgười tnkG6a aZaFcảm giácf3xA nkG6mát lànnkG6h, thaZaFư thái.

Không đợiaZaF f3xAVân f3xAVy VaWAlên taZaFiếng hVaWAỏi, bf3xAác f3xAsĩ Lâmf3xA đVaWAã nkG6chủ độngf3xA giVaWAới thiVaWAệu: VaWA- ĐEhyQây laZaFà khof3xAa nkG6tư vấEhyQn tâf3xAm lí.

Khoa taZaFư vấnaZaF tEhyQâm lí?f3xA SankG6u aZaFkhi GiannkG6g NhEhyQan nkG6xảy aZaFra cnkG6huyện, ngườiEhyQ EhyQnhà côEhyQ đVaWAã từf3xAng mờnkG6i VaWAbác snkG6ĩ tâEhyQm lf3xAí vềEhyQ giúaZaFp cVaWAô thVaWAoát kf3xAhỏi tâmnkG6 trạngnkG6 đf3xAau đf3xAớn vàf3xA khnkG6ổ sở,f3xA nhưngEhyQ kếtaZaF quEhyQả đEhyQiều trVaWAị rnkG6õ rànnkG6g nkG6chẳng cónkG6 f3xAtác aZaFdụng gEhyQì vEhyQới f3xAcô cVaWAả. PhEhyQần EhyQlớn thờf3xAi giVaWAan cônkG6 đềuaZaF aZaFdành cEhyQho việEhyQc nf3xAgủ, EhyQsống nf3xAhờ vàaZaFo nhữngf3xA ginkG6ọt nướVaWAc truf3xAyền nkG6vào mVaWAáu mỗiEhyQ ngày.aZaF NếunkG6 aZaFnhư ôaZaFng trờif3xA kVaWAhông chaZaFo caZaFô aZaFcơ haZaFội đượcf3xA qnkG6uay ngưaZaFợc VaWAthời gVaWAian EhyQthì cnkG6ó laZaFẽ cVaWAô EhyQđã kiEhyQệt saZaFức bởiVaWA nỗinkG6 đnkG6au đớnnkG6 quáVaWA aZaFlớn ấEhyQy rồi.

Vânf3xA VEhyQy vừEhyQa đnkG6i VaWAvừa ngnkG6hĩ, f3xAlúc VaWAđi nf3xAgang quf3xAa phòEhyQng chẩnnkG6 tVaWArị, bấtEhyQ ngờVaWA cVaWAó mộtnkG6 nkG6cơn gf3xAió taZaFhổi qf3xAua làaZaFm cáVaWAnh cf3xAửa phòEhyQng hnkG6ơi hEhyQé VaWAra. VaWACô nkG6đưa mắtaZaF aZaFnhìn vàEhyQo bêVaWAn trongf3xA, vEhyQô tìnkG6nh chạmVaWA phảiEhyQ ánf3xAh mắVaWAt củankG6 mVaWAột bệnhEhyQ nhânVaWA trf3xAong đó.

Vân f3xAVy chợtEhyQ thấVaWAy f3xAcác dVaWAây thEhyQần kiEhyQnh troVaWAng đf3xAầu cănEhyQg raVaWA. CaZaFô rảof3xA bướaZaFc đf3xAi thậtVaWA nhf3xAanh, VaWAchỉ sợEhyQ ngườnkG6i nkG6đó sf3xAẽ đunkG6ổi theo.

Không phảVaWAi f3xAmắt côf3xA nf3xAhìn nhầmnkG6 đấyEhyQ chVaWAứ? VaWACô làEhyQm aZaFsao cEhyQó thểEhyQ ngờEhyQ aZaFrằng baZaFệnh nhânVaWA ởVaWA trnkG6ong căVaWAn phònf3xAg f3xAấy aZaFchính lnkG6à TrnkG6iệu Dương?

Rõ rf3xAàng anaZaFh tnkG6a bịaZaF paZaFhát f3xAbệnh tf3xAim độnkG6t ngột,EhyQ vậyVaWA tạVaWAi sVaWAao aZaFgiờ aEhyQnh VaWAta lạf3xAi ởEhyQ aZaFtrong knkG6hoa f3xAtâm línkG6? LnkG6ẽ nàof3xA nf3xAgoài bệnhnkG6 tEhyQim rnkG6a ankG6nh tf3xAa cVaWAòn mắcVaWA bệEhyQnh f3xAvề tâmaZaF lVaWAí nkG6nữa à?

Trước VaWAđây caZaFô từngaZaF đọEhyQc báVaWAo vEhyQà aZaFđược biết,EhyQ phầVaWAn lớnaZaF nhữngEhyQ cônkG6 nkG6nam, quảf3xA nữnkG6 aZaFtrong thànhf3xA VaWAphố đaZaFều bVaWAị mắf3xAc aZaFcăn bệnkG6nh trầmVaWA VaWAcảm honkG6ặc EhyQtự nkG6kỉ. KhVaWAông biếtVaWA cáinkG6 gVaWAã họaZaF TriệuVaWA nkG6ấy mắcaZaF phảinkG6 EhyQbệnh VaWAgì? KnkG6hông biếtf3xA f3xAvài nămEhyQ nữaEhyQ lVaWAiệu nkG6cô f3xAcó f3xAphải thVaWAường xuyêEhyQn aZaFbổ sunnkG6g cáVaWAc lof3xAại thựcf3xA phẩmaZaF chnkG6ức nEhyQăng, liEhyQên tụcf3xA đVaWAến thẩmnkG6 mỹVaWA việnVaWA vàf3xA thnkG6ỉnh tEhyQhoảng f3xA“ghé taZaFhăm” bánkG6c aZaFsĩ taZaFư vấnVaWA tâmnkG6 aZaFlí khônEhyQg nữa?

Đi mộaZaFt đoEhyQạn đườngaZaF dànkG6i, cuVaWAối cùaZaFng aZaFcô cnkG6ũng f3xAra đượVaWAc đếnEhyQ cầunkG6 tf3xAhang. f3xANgoảnh đầf3xAu lVaWAại nf3xAhìn,không f3xAthấy Tf3xAriệu Dươngf3xA khEhyQông f3xAđuổi theoEhyQ, VânnkG6 VEhyQy thởaZaF phf3xAào nhẹf3xA nhVaWAõm. Thf3xAoát đượf3xAc TriệaZaFu Dưf3xAơng taZaFhì snkG6ao? VaWAThoát đượEhyQc aaZaFnh aZaFta caZaFô cũnaZaFg chẳngnkG6 f3xAthể thoátaZaF ngEhyQăn đnkG6ược bànVaWA châEhyQn miVaWAnh đanVaWAg tiếnVaWA dầnaZaF aZaFđến tuổif3xA già.aZaF f3xANỗ lựcnkG6 sốngnkG6 hếtaZaF năEhyQm nàyVaWA qf3xAua năVaWAm EhyQkhác, tuổiVaWA tVaWAác cũnnkG6g tVaWAheo đóEhyQ nhif3xAều lênaZaF. Cf3xAhỉ thnkG6êm vàiEhyQ năEhyQm nữaaZaF tnkG6hôi, VaWAcó EhyQlẽ mVaWAột aZaFngười đànVaWA ônnkG6g nhưEhyQ TrEhyQiệu nkG6Dương bâyEhyQ giờaZaF aZaFcô cũngVaWA chẳngaZaF thEhyQể tìf3xAm được.

- f3xASau EhyQkhi vềf3xA phảiEhyQ aZaFchịu khVaWAó nghaZaFỉ nnkG6gơi, mEhyQặc dùf3xA sứcEhyQ khỏeVaWA đãVaWA hồEhyQi phụcnkG6 tươnf3xAg đốiVaWA aZaFnhưng cũnnkG6g khônf3xAg đượcaZaF phnkG6ép f3xAlàm vEhyQiệc VaWAquá VaWAsức. VVaWAới cườngEhyQ độaZaF laZaFàm việnkG6c caZaFủa anEhyQh aZaFtôi thVaWAấy nnkG6gười bìf3xAnh taZaFhường khaZaFông thểaZaF nVaWAào tf3xAiêu hóEhyQa nổi!

- f3xATôi biết!

- Af3xAnh biếtaZaF? aZaFCứ aZaFnhìn nkG6vào thànhVaWA tíVaWAch củaZaFa EhyQanh hVaWAai EhyQnăm naaZaFy thEhyQì f3xAtôi f3xAbiết anaZaFh f3xAmang EhyQmạng EhyQsống củaEhyQ mìVaWAnh VaWAra đùaf3xA nhnkG6ư thếnkG6 nàonkG6 rồf3xAi! ThnkG6eo nhưf3xA nhữnVaWAg f3xAgì tôaZaFi đưaZaFợc biếtaZaF vềf3xA anhnkG6, ankG6nh EhyQkhông đờif3xA f3xAnào chấpnkG6 nhậnEhyQ aaZaFn phận!
TVaWAiếng cườiaZaF kEhyQhe VaWAkhẽ vanVaWAg lêf3xAn: EhyQ- CũngnkG6 cVaWAhưa chắc!

Có nnkG6gười đVaWAang f3xAnói chEhyQuyện ởaZaF f3xAcầu thVaWAang, EhyQcó f3xAmột giọngnkG6 nkG6nói màEhyQ VânEhyQ Vf3xAy cf3xAảm thaZaFấy rấtf3xA qnkG6uen thuộc.

Vân Vf3xAy chầmEhyQ cf3xAhậm điaZaF đếnVaWA aZaFcầu aZaFthang vEhyQà nVaWAhìn xuốngVaWA dưVaWAới, EhyQánh mVaWAắt vônkG6 tìnhnkG6 lưaZaFớt quEhyQa mộtnkG6 EhyQkhuôn mặt.

Người đVaWAó VaWAcũng nkG6ngẩng đEhyQầu nhìnkG6n cô.

Ánh mắtEhyQ cEhyQủa anf3xAh dưEhyQờng nnkG6hư lànkG6 cf3xAhùm ánaZaFh saZaFáng mEhyQặt f3xAtrời đẹpnkG6 đẽf3xA nhf3xAất đậuaZaF trVaWAên bờVaWA f3xAvai cô.

Nếu nkG6như lVaWAúc nãVaWAy nkG6cô cVaWAòn f3xAhoang mVaWAang đf3xAi nf3xAhư chạyf3xA thVaWAì gif3xAờ cVaWAô VaWAđã chẳnf3xAg cVaWAòn sứcf3xA lựcaZaF nàVaWAo đểVaWA mf3xAà chạnkG6y trốVaWAn nữaVaWA. BàaZaFn châEhyQn cnkG6ủa côf3xA nhưnkG6 baZaFị dínhVaWA chf3xAặt xuốnnkG6g dEhyQưới đất,VaWA maZaFiệng ấpVaWA únnkG6g mãiEhyQ chẳngaZaF thốaZaFt rVaWAa lờif3xA dướaZaFi cáinkG6 f3xAnhìn củaEhyQ af3xAnh: f3xA-

Thật….aZaFthật trùVaWAng hợp!

Anh nkG6mỉm cườiVaWA, nhEhyQẹ nhnkG6àng EhyQcất lờEhyQi: aZaF- EhyQĐúng lnkG6à traZaFùng hEhyQợp thật!f3xA EhyQMới đóaZaF VaWAmà đaZaFã nkG6gặp laZaFại nhau!

- VânaZaFg, bệnnkG6h vEhyQiện nàaZaFy mnkG6uốn saZaFử dụnkG6ng EhyQphần f3xAmềm củaf3xA VaWAcông taZaFy chúnVaWAg tôf3xAi nêEhyQn tôinkG6 đếnf3xA đnkG6ây đểVaWA hướnnkG6g dẫnVaWA họEhyQ! f3xA- CnkG6ô cEhyQố gắngaZaF gVaWAiải thích,nkG6 vụngaZaF vềEhyQ nhưf3xA mf3xAột f3xAcon ngốcnkG6, chỉEhyQ f3xAsợ f3xAanh lạinkG6 hiaZaFểu nf3xAhầm mình.nkG6 nkG6Hơn VaWAnữa f3xAcô rấVaWAt aZaFsợ aaZaFnh f3xAsẽ VaWAvạch trầnf3xA VaWAnhững lờEhyQi nóEhyQi dnkG6ối củaf3xA mìnhVaWA, cáiVaWA f3xAgì màEhyQ đưEhyQa aZaFchị ĐườngaZaF điVaWA knkG6hám bệnhnkG6 chứ,VaWA toànEhyQ f3xAlà nóaZaFi dối.f3xA aZaFNhư vậVaWAy taZaFhì cònkG6n mặtnkG6 mf3xAũi nàEhyQo aZaFmà aZaFnhìn anh?

CVaWAũng maVaWAy lànkG6 af3xAnh khônnkG6g EhyQnhắc gf3xAì đEhyQến chuyaZaFện đó.EhyQ AVaWAnh kếtVaWA thúnkG6c cunkG6ộc nónkG6i chuyaZaFện vớiaZaF f3xAbác sf3xAĩ cEhyQủa mìnhaZaF rồiEhyQ VaWAcùng cf3xAô đồnaZaFg VaWAhành, thnkG6ản nhiênEhyQ EhyQcứ nVaWAhư tVaWAhể hEhyQôm ấaZaFy nkG6chưa taZaFừng xnkG6ảy rnkG6a bnkG6ất cứnkG6 chuyệnaZaF gì.

aZaFAnh sánaZaFh VaWAvai đnkG6i baZaFên cô.f3xA VânVaWA nkG6Vy khônkG6ng nkG6biết pnkG6hải làf3xAm tEhyQhế nàoEhyQ đểnkG6 chf3xAe đf3xAi aZaFsự hof3xAang maVaWAng aZaFtrong lòngVaWA, bVaWAàn VaWAtay túmnkG6 nkG6chặt f3xAlấy vạtaZaF f3xAáo đangVaWA rịnVaWA mồEhyQ hôi.

Cô aZaFy taZaFá aZaFở phòngnkG6 phnkG6át nkG6thuốc đưaVaWA cnkG6ho aZaFanh mộtVaWA túEhyQi tEhyQo đủEhyQ cVaWAác loạaZaFi thaZaFuốc nkG6rồi dặnnkG6 dòf3xA: VaWA- AnEhyQh f3xAnhớ f3xAuống theaZaFo f3xAchỉ dẫf3xAn nkG6của aZaFbác sĩ!

Trong VaWAkí ứaZaFc EhyQcủa VâEhyQn Vf3xAy, sứEhyQc khỏEhyQe củVaWAa Gf3xAiang aZaFNhan rấtEhyQ tVaWAốt, caZaFho dVaWAù f3xAcó bịaZaF cảVaWAm f3xAcúm f3xAhay sốtf3xA caZaFao thìnkG6 cũnEhyQg chỉnkG6 EhyQmất vf3xAài ngàf3xAy lànkG6 knkG6hỏi ngay.

Vf3xAân nkG6Vy nhaZaFìn vàaZaFo nEhyQhững loạiaZaF thunkG6ốc ởVaWA trf3xAong taZaFúi, tonkG6àn làaZaF nhnkG6ững nkG6loại thuaZaFốc EhyQhiếm gặp.

VaWA- aZaFCô chuẩnaZaF bịf3xA đinkG6 đâu?

- VềVaWA côngnkG6 EhyQty thôiVaWA!- Côf3xA VaWAnghĩ GnkG6iang NhankG6n chỉaZaF tEhyQiện miệnEhyQg hỏEhyQi nhEhyQư vậyaZaF thf3xAôi nEhyQên cũnEhyQg thnkG6ản nhiênkG6n aZaFđáp màEhyQ khônkG6ng cEhyQần EhyQsuy nghĩ.

- aZaFĐể tôif3xA tiễnf3xA cô!

ĐềaZaF nghịVaWA củaZaFa af3xAnh qf3xAuá bVaWAất EhyQngờ, VâEhyQn f3xAVy bốEhyQi nkG6rối tnkG6ừ chốif3xA: EhyQ- KhôaZaFng caZaFần nkG6đâu aZaFanh Gianf3xAg, lnkG6àm paZaFhiền EhyQanh quá!f3xA- VâVaWAn nkG6Vy aZaFcó caZaFhút khôVaWAng aZaFquen f3xAvới aZaFcách nkG6xưng hôEhyQ khácaZaFh sáonkG6 này.

Anh aZaFvốn aZaFquá đVaWAỗi thânf3xA thươngaZaF tronkG6ng tráiEhyQ tEhyQim cônkG6, taZaFhế f3xAmà gif3xAờ laZaFại trởEhyQ thànaZaFh mf3xAột ngườiEhyQ cnkG6hẳng nkG6quen biết.VaWA Nếuf3xA f3xAnhư GianaZaFg aZaFNhan gọaZaFi côVaWA aZaFlà “CôaZaF EhyQVân” thìf3xA cónkG6 lf3xAẽ cf3xAô cũngaZaF sẽf3xA caZaFảm thEhyQấy EhyQvô cùngaZaF xótaZaF xaVaWA. TVaWAhế nhVaWAưng cEhyQô cEhyQố nkG6gắng kaZaFìm nénf3xA bVaWAản tnkG6hân, chỉaZaF sợnkG6 mộtVaWA kVaWAhi khEhyQông kiEhyQềm f3xAchế đaZaFược tâf3xAm trạngVaWA VaWAcủa aZaFmình snkG6ẽ kf3xAhiến aZaFcho anf3xAh sợaZaF mấtVaWA vnkG6ía. Côf3xA phnkG6ải duaZaFy trìnkG6 khoảngaZaF cáchf3xA nhấVaWAt địnhf3xA vnkG6ới anhaZaF, mộtVaWA khoảngf3xA cácVaWAh EhyQđủ đểaZaF af3xAnh VaWAcoi cônkG6 lf3xAà mEhyQột ngnkG6ười VaWAbình thường.

Không nkG6có aEhyQi bEhyQiết, aZaFanh vnkG6à nkG6cô VaWAđã cácnkG6h nhankG6u cảnkG6 mộtaZaF VaWAkiếp người.
NếEhyQu nhf3xAư côf3xA nóiaZaF nkG6ra sựEhyQ thựEhyQc nàVaWAy, khaZaFông nhữngnkG6 af3xAnh kEhyQhông thểVaWA tiVaWAn màf3xA cònEhyQ EhyQcho rằngnkG6 f3xAcô lnkG6à mộtEhyQ caZaFon điênVaWA. DườnkG6ng nhEhyQư nkG6chỉ cóEhyQ mộf3xAt mEhyQình cVaWAô cònEhyQ nkG6mãi đắmnkG6 f3xAchìm tronaZaFg nhữngVaWA kíaZaF ứf3xAc f3xAxa xôiVaWA. VaWACô VaWAkhát kaZaFhao đượcaZaF ởnkG6 gầf3xAn baZaFên annkG6h, nhưnf3xAg lạif3xA sVaWAợ khoảEhyQng cVaWAách tronf3xAg hiệnf3xA thựf3xAc sẽaZaF khiếVaWAn chEhyQo f3xAcô quf3xAỵ nVaWAgã. VVaWAân nkG6Vy cảnkG6m thấyVaWA bảnEhyQ EhyQthân VaWAmình khôngVaWA hềaZaF yếuEhyQ đuối,EhyQ VaWAcô chỉEhyQ khônkG6ng VaWAmuốn EhyQbị GiaEhyQng NEhyQhan lnkG6àm aZaFtổn thưnkG6ơng, bởiaZaF f3xAvì trf3xAong nkG6kí ứcnkG6 củnkG6a nkG6cô, tf3xAất caZaFả nhữaZaFng kỉnkG6 niệmEhyQ củEhyQa caZaFô vVaWAà aEhyQnh đềf3xAu vôVaWA cnkG6ùng đẹpEhyQ đẽ.

- Nóif3xA địaEhyQ chỉnkG6 cnkG6ông tf3xAy cf3xAô chVaWAo tôi!

EhyQXem aZaFra anaZaFh ấyaZaF địEhyQnh đưEhyQa cônkG6 vềf3xA cônkG6ng f3xAty thậtEhyQ rồi!

CôVaWA ngof3xAan EhyQngoãn ngồif3xA vVaWAào aZaFtrong xaZaFe củaVaWA annkG6h, saaZaFu đf3xAó nóEhyQi đnkG6ịa chf3xAỉ côngEhyQ VaWAty VaWAmình cEhyQho EhyQanh: aZaF- nkG6Đi VaWAqua Cầf3xAu WEhyQ, đif3xA thêEhyQm maZaFột đoạnf3xA nữnkG6a aZaFlà đếnaZaF! aZaF- NVaWAhìn VâEhyQn f3xAVy tựaZaF nhiêVaWAn tEhyQhế thônkG6i nhaZaFưng lúcEhyQ nàynkG6 trốngaZaF ngựcEhyQ cnkG6ô đannkG6g đậnkG6p thìf3xAnh thịch.EhyQ nkG6Nhìn mìnhnkG6 trf3xAong gươngVaWA aZaFchiếu aZaFhậu, VaWAVân Vf3xAy aZaFthấy VaWAhai máf3xA mìnhaZaF đỏaZaF bừnEhyQg lên.

Giang NaZaFhan VaWAvẫn tỏnkG6 raZaFa nhưEhyQ bìnEhyQh thường,nkG6 taZaFhản nhiêf3xAn nhìnVaWA cf3xAô hVaWAỏi: VaWA- aZaFCầu taZaFây haf3xAy làVaWA cầuaZaF đông?

Vân aZaFVy VaWAđưa ánhf3xA mắVaWAt maZaFơ hEhyQồ nhìVaWAn nkG6ra dnkG6òng xf3xAe cộEhyQ f3xAtập nấVaWAp ởaZaF bêf3xAn ngoàinkG6, cVaWAố gắngEhyQ phâEhyQn EhyQbiệt đượcaZaF phươaZaFng hướnnkG6g đôngVaWA aZaFtây nf3xAam bắc.f3xA CuEhyQối cùnkG6ng côEhyQ đànhaZaF mEhyQím mônkG6i từEhyQ bỏf3xA: aZaF- nkG6Tôi chỉf3xA bf3xAiết laZaFà nkG6đi nkG6qua cầu,f3xA rEhyQẽ sannkG6g bêf3xAn tráVaWAi làEhyQ đến.

LầnaZaF nVaWAày thaZaFì GinkG6ang NhaEhyQn khẽEhyQ mỉmVaWA cườnkG6i, đôiVaWA maZaFắt ánhnkG6 lf3xAên nhữngEhyQ tif3xAa sánaZaFg ấaZaFm áp.f3xA VEhyQân VaWAVy cảVaWAm nkG6thấy hVaWAình nhưf3xA mìnhVaWA đãEhyQ nhEhyQìn nhf3xAầm, EhyQhoặc VaWAcũng f3xAcó tEhyQhể nkG6cô f3xAbị ảEhyQo giác.

Giang NhEhyQan EhyQbiết láEhyQi xeaZaF, khôngVaWA biếtf3xA anVaWAh đãnkG6 hnkG6ọc láaZaFi xf3xAe tEhyQừ VaWAkhi nào.aZaF VnkG6ân nkG6Vy ngồnkG6i bnkG6ên cạEhyQnh nhìEhyQn aZaFanh VaWAđiều khVaWAiển f3xAxe, nVaWAhững nVaWAgón tf3xAay f3xAthuôn dànkG6i VaWAđặt EhyQlên vôf3xA lEhyQăng, mùif3xA hươaZaFng f3xAtừ nkG6cơ thểaZaF f3xAanh tEhyQhoang thoảaZaFng nkG6đưa lại.

Nhữngf3xA kíf3xA VaWAức đẹf3xAp vềf3xA aZaFanh bnkG6ắt đầuEhyQ nkG6nhạt nhnkG6òa traZaFong cô.

Mấy năaZaFm EhyQkhông gặp,VaWA aaZaFnh đf3xAã tnkG6hay đnkG6ổi EhyQrất nVaWAhiều, khôEhyQng giEhyQống naZaFhư côEhyQ f3xAchẳng cóEhyQ chaZaFút tiếnf3xA bộf3xA nàonkG6. nkG6Quay ngượcaZaF tnkG6hời giEhyQan đf3xAã mnkG6ấy f3xAnăm rEhyQồi VaWAnhưng dườngnkG6 nhaZaFư cEhyQô chẳngnkG6 cóf3xA gìaZaF thaVaWAy đổi,f3xA nVaWAgay cảVaWA EhyQcông việaZaFc hf3xAiện aZaFnay EhyQcũng mf3xAới lnkG6àm VaWAcó gnkG6ần nkG6ba năm.

- TnkG6huốc aZaFnày ankG6nh aZaFmua hộVaWA ngườinkG6 khácEhyQ ànkG6? f3xA- VaWAVân VnkG6y cf3xAố naZaFghĩ rf3xAa mộtaZaF chủnkG6 đềVaWA đểVaWA f3xAnói chuyện.

- Không!f3xA aZaF- EhyQCâu trảVaWA laZaFời EhyQcủa GinkG6ang NnkG6han khaZaFông nf3xAằm ngoVaWAài EhyQsuy nEhyQghĩ cEhyQủa EhyQVân nkG6Vy: aZaF- TôEhyQi muf3xAa nkG6cho EhyQtôi đấy!

SankG6o cnkG6ó nkG6thể thnkG6ế EhyQđược? VânkG6n VVaWAy kf3xAinh ngVaWAạc, mộtEhyQ túif3xA thuốaZaFc tVaWAo thnkG6ế này,nkG6 VaWAmỗi laZaFần EhyQphải uốngf3xA f3xAbao VaWAnhiêu thuốcnkG6 mớiEhyQ đủ?

- aZaFSợ rồinkG6 phảif3xA không?aZaF EhyQ- AnkG6nh mỉmaZaF cưaZaFời: VaWA- TôEhyQi bìnhnkG6 thườnnkG6g rnkG6ất bVaWAận VaWArộn EhyQnên chVaWAẳng cnkG6ó thờEhyQi giaZaFan đinkG6 lấyaZaF thunkG6ốc, vìaZaF vậyaZaF mỗif3xA lầEhyQn điVaWA phảEhyQi lấyaZaF f3xAnhiều hơnEhyQ mộtEhyQ chút!

Vân f3xAVy đEhyQịnh đưaf3xA taEhyQy rVaWAa lấynkG6 túiaZaF thuốVaWAc xaZaFem sf3xAao, aZaFnhưng cuốiEhyQ aZaFcùng EhyQcô aZaFlại rụtEhyQ VaWAtay lại.

Hai ngườiaZaF giờf3xA đnkG6ã chẳnEhyQg cnkG6òn cnkG6òn VaWAquan hệnkG6 thânf3xA mậtaZaF nhưnkG6 trưVaWAớc nữa,f3xA dnkG6ù gìnkG6 cũngaZaF chỉVaWA VaWAlà ngườif3xA qEhyQua đường,VaWA khVaWAông nêEhyQn f3xAdò VaWAxét f3xAđời tưf3xA củaVaWA nnkG6gười khác,VaWA VaWAnếu khVaWAông biếtaZaF đâuf3xA lEhyQại khiếnnkG6 EhyQcho anf3xAh cảmVaWA thf3xAấy bựcaZaF bội.

EhyQGiang NVaWAhan ngoảnhf3xA aZaFđầu aZaFsang nEhyQhìn VânVaWA VyVaWA, tVaWAhấy caZaFô tnkG6úm chVaWAặt nkG6vạt EhyQáo, VaWAcố gắnVaWAg nkG6thu mìnhnkG6 lạiVaWA cứnkG6 nVaWAhư tEhyQhể sợEhyQ cnkG6hạm pf3xAhải bấaZaFt cứVaWA thf3xAứ gìaZaF nkG6trên f3xAxe f3xAcủa anVaWAh vậyf3xA. GianEhyQg NhaEhyQn EhyQhơi nhVaWAíu màf3xAy, dồnf3xA sEhyQức tnkG6ập tf3xArung trởEhyQ lVaWAại cVaWAon đườngaZaF trưaZaFớc mặtnkG6: EhyQ- CnkG6ô kéaZaFo gnkG6iúp tVaWAôi cáinkG6 màEhyQn cf3xAhe nắf3xAng xuốEhyQng với!

VânnkG6 VnkG6y liềnEhyQ đưaZaFa taVaWAy rf3xAa kéof3xA f3xAcái f3xAmàn cEhyQhe nắngf3xA xuf3xAống. BỗngaZaF nhiêEhyQn mộtEhyQ tấmVaWA ảaZaFnh rớtEhyQ xuốngEhyQ theof3xA. BaZaFức ảEhyQnh caZaFhụp EhyQmột paZaFhong cảnnkG6h mnkG6ột đỉnhnkG6 nEhyQúi tuEhyQyết trắnnkG6g nkG6xóa. BứVaWAc ảEhyQnh nEhyQày trướcaZaF đâyEhyQ anVaWAh đãVaWA tVaWAừng cVaWAho côf3xA xem.

NhEhyQiếp ảnhnkG6 EhyQlà EhyQsở thíchnkG6 cEhyQủa GinkG6ang aZaFNhan, côf3xA lạinkG6 đặcnkG6 baZaFiệt tnkG6hích nkG6những bứcaZaF ảnhaZaF chụpaZaF cảnnkG6h tuyếtf3xA củf3xAa anhf3xA. EhyQĐây làEhyQ bứcaZaF ảnhaZaF mVaWAà cf3xAô tf3xAhích nhất.

nkG6Cô naZaFhớ VaWArằng EhyQsau kVaWAhi GVaWAiang EhyQNhan chếtnkG6, cEhyQô đãEhyQ đeEhyQm đốtf3xA tấtVaWA EhyQcả nhữnEhyQg EhyQbức ảnEhyQh này.f3xA VaWAThế màf3xA giờEhyQ đânkG6y ankG6nh lnkG6ại đankG6ng ginkG6ữ nóEhyQ. ĐiềuaZaF VaWAnày khiếf3xAn f3xAcho VaWAVân VVaWAy cnkG6ó cảmEhyQ giáVaWAc nhEhyQư hankG6i ngườnkG6i đVaWAang cf3xAách VaWAnhau cảVaWA mVaWAột thếVaWA giớEhyQi vậy.

- EhyQCô aZaFcó aZaFthích không?

VâVaWAn VnkG6y gậtEhyQ đầunkG6: VaWA- TrướcVaWA đâVaWAy tf3xAôi EhyQvô cùngnkG6 nkG6thích nhf3xAững bứcVaWA f3xAảnh chVaWAụp EhyQcảnh tuyếnkG6t trắng!

nkG6- ThếaZaF cònVaWA bâaZaFy giờ?

- VẫnVaWA nnkG6hư vậaZaFy! VaWA- VânkG6n EhyQVy lEhyQưu luyEhyQến cEhyQầm bf3xAức ảnhEhyQ trêf3xAn tEhyQay, aZaFkhông nỡEhyQ đaZaFặt xuống.

Anh ngoảnkG6nh đầuVaWA lạif3xA nhìaZaFn thẳngnkG6 f3xAvào cònnkG6 đườngaZaF tnkG6rước mặt,VaWA đôiEhyQ mEhyQắt khEhyQẽ nheEhyQo lạnkG6i: nkG6- aZaFTôi cònnkG6 tf3xAưởng bânkG6y giờf3xA thìf3xA khônaZaFg tVaWAhích nữaVaWA chứ?

VânkG6n f3xAVy vộiaZaF nkG6vàng nóiEhyQ: aZaF- EhyQCó nhữf3xAng sởaZaF tf3xAhích cóf3xA lVaWAàm thf3xAế VaWAnào cũnnkG6g khf3xAông taZaFhể tVaWAhay f3xAđổi được!

- TnkG6hế sao?

- Ừ?VaWA aZaF- Vf3xAân Vf3xAy lạiVaWA mộf3xAt lầnkG6n nữankG6 khf3xAẳng định.

Giang Nhaf3xAn VaWAkhẽ nhf3xAếch môiVaWA cười:EhyQ VaWA- Vậyf3xA thVaWAì tốt!

Vân Vf3xAy cứaZaF cnkG6ảm VaWAthấy tVaWArong naZaFhững câaZaFu nkG6nói củaVaWA GianEhyQg Nf3xAhan aZaFcó ẩnf3xA nkG6ý gìEhyQ f3xAđó, thếf3xA nEhyQhưng côEhyQ knkG6hông aZaFsao hiVaWAểu nổi.f3xA f3xACô chợVaWAt nkG6nhớ lạiEhyQ ngườEhyQi coaZaFn gVaWAái ởEhyQ bêf3xAn f3xAcạnh VaWAGiang EhyQNhan mấyEhyQ nămEhyQ tVaWArước, cóEhyQ thaZaFể f3xAanh đanf3xAg nkG6nói nkG6đến côEhyQ ấyaZaF chăng?

Vân nkG6Vy VaWAlật đVaWAi lậtEhyQ lạEhyQi baZaFức ảf3xAnh, cf3xAuối cùngaZaF cũVaWAng EhyQđành phảif3xA đưankG6 VaWAnó lạnkG6i VaWAcho GaZaFiang Nhaf3xAn. f3xACô VaWAđã chẳngEhyQ cEhyQòn aZaFquyền sởnkG6 EhyQhữu nkG6đối vớiVaWA bứcf3xA VaWAảnh nàaZaFy VaWAnữa rồi.

- NếEhyQu VaWAcô taZaFhích VaWAtôi tặngf3xA cVaWAho VaWAcô đấy!

Vân Vf3xAy ngạVaWAc aZaFnhiên háEhyQ hVaWAốc VaWAmiệng. TrưVaWAớc đâyf3xA côVaWA từngnkG6 đònkG6i Gf3xAiang Nhf3xAan phảinkG6 VaWAcho mìnnkG6h bứcEhyQ VaWAảnh này,nkG6 nkG6thế mànkG6 EhyQanh cònVaWA tVaWAiếc. VậyVaWA EhyQmà EhyQbây f3xAgiờ VaWAanh lạiEhyQ hàof3xA phaZaFóng aZaFtặng VaWAnó cEhyQho aZaFmột ngnkG6ười màEhyQ nkG6anh VaWAmới gặpnkG6 mVaWAặt caZaFó vàaZaFi lần.

- Anh….-nkG6 aZaFCô biếf3xAt nkG6là EhyQanh đãaZaF đánhnkG6 mấf3xAt phiEhyQm chụaZaFp cf3xAủa bứcaZaF ảnVaWAh aZaFnày rf3xAồi, nkG6nếu nhưnkG6 laZaFà vậy…:-f3xA AVaWAnh aZaFthật sf3xAự muốVaWAn tặEhyQng VaWAnó chaZaFo tf3xAôi sao?

Giang NaZaFhan mỉnkG6m cf3xAười, tnkG6ỏ EhyQvẻ rấtnkG6 thảnEhyQ nEhyQhiên, nEhyQhững VaWAngón tEhyQay thnkG6on dàif3xA VaWAnhẹ nhàngaZaF EhyQđiều f3xAkhiển vnkG6ô lăf3xAng: f3xA- nkG6Cô rấtVaWA tnkG6hích aZaFnó mEhyQà! VaWA- annkG6h f3xAdừng lạinkG6 mộtVaWA chúf3xAt f3xArồi naZaFói tiếp:VaWA nkG6- HnkG6ay EhyQlà EhyQcô khEhyQông muốnVaWA nhậnEhyQ cáiEhyQ gVaWAì EhyQtừ ngườif3xA lạ?

Vân Vf3xAy chẳngf3xA baVaWAo gEhyQiờ nghaZaFĩ EhyQrằng tấnkG6t cảaZaF nnkG6hững thứEhyQ đVaWAã mấtVaWA điEhyQ nkG6lại aZaFcó thểVaWA lVaWAấy lạnkG6i được.VaWA CEhyQô f3xAép chặtVaWA bứcf3xA ảVaWAnh vànkG6o lnkG6ồng EhyQngực, vộinkG6 vànkG6ng gaZaFiải thícnkG6h: VaWA- VaWAKhông f3xAphải, tôaZaFi VaWAchỉ VaWAcảm thấyVaWA nnkG6úi cankG6o nnkG6hư vậEhyQy, EhyQanh chf3xAẳng daZaFễ dnkG6àng gìf3xA mớif3xA chnkG6ụp đượcnkG6 bứf3xAc f3xAảnh này….VaWA- GiankG6ng aZaFNhan đaZaFã từnf3xAg nóiVaWA vớinkG6 côaZaF, đểVaWA caZaFó đượaZaFc bVaWAức ảnVaWAh nkG6này, aEhyQnh đãnkG6 paZaFhải EhyQkhổ aZaFcông chờf3xA f3xAđợi suốnkG6t cảnkG6 đêmaZaF, vìnkG6 EhyQthế mEhyQà snkG6uýt EhyQchút f3xAnữa ankG6nh cònf3xA bịnkG6 f3xAchết cóVaWAng aZaFở trf3xAên đỉnhEhyQ núinkG6 tuyếtf3xA đó.

- Làmf3xA sEhyQao aZaFcô biếtnkG6 đEhyQược ngọnEhyQ núaZaFi f3xAấy rấnkG6t cao?

VânnkG6 VaZaFy snkG6ững aZaFngười, cnkG6ô vộinkG6 vàEhyQng giảif3xA thíf3xAch mEhyQà chẳngaZaF bf3xAuồn aZaFsuy nnkG6ghĩ: nkG6- EhyQTôi nkG6có mộtaZaF ngVaWAười f3xAbạn đãf3xA từngaZaF aZaFđến đó!

- AnaZaFh aZaFta cũVaWAng thíEhyQch nhiEhyQếp VaWAảnh à?

- Vâng!

Giang nkG6Nhan bậaZaFt cf3xAười tnkG6hành tEhyQiếng: nkG6- TôaZaFi cứVaWA taZaFưởng côaZaF EhyQchỉ biếtEhyQ aZaFđây f3xAlà f3xAmột bứnkG6c ảnhnkG6 chụpVaWA đỉnhnkG6 núi,nkG6 nEhyQào nnkG6gờ cônkG6 VaWAcòn biếVaWAt đượcf3xA caZaFụ thểaZaF cảnkG6 đVaWAịa điểmf3xA aZaFchụp nó!

Vân Vf3xAy cVaWAhột dEhyQạ, chẳngaZaF nVaWAgờ EhyQcô lạinkG6 hếnkG6t laZaFần nàVaWAy đếEhyQn lVaWAần khaZaFác đểVaWA “lộVaWA caZaFái đuôi”f3xA cVaWAủa nkG6mình. VốEhyQn aZaFdĩ chỉVaWA lànkG6 VaWAmột câf3xAu nóinkG6 nkG6hết aZaFsức bìnf3xAh thườnaZaFg, thVaWAế mànkG6 cEhyQô f3xAcàng gif3xAải aZaFthích f3xAcàng rắVaWAc rối,aZaF chẳngaZaF f3xAkhác gìnkG6 “chữaf3xA lợnaZaF lànkG6nh thànhnkG6 f3xAlợn qf3xAuè”. NếuEhyQ nEhyQhư GianaZaFg NhankG6n EhyQmà nkG6nói mộtVaWA câf3xAu: “KhEhyQi nàoaZaF EhyQrảnh giớiaZaF thif3xAệu af3xAnh ấyf3xA vớaZaFi VaWAtôi nhé!”,nkG6 tf3xAhế aZaFthì chẳngnkG6 phf3xAải nkG6cô sf3xAẽ lnkG6ộ aZaFnguyên hìVaWAnh nkG6hay sao?

Giang NhnkG6an hìnf3xAh nhưVaWA EhyQđã taZaFhay đổiEhyQ knkG6hác trEhyQước VaWArồi, ítaZaF nhấtaZaF thEhyQì aZaFanh đãVaWA khôngEhyQ cf3xAòn giVaWAống nEhyQhư GiaaZaFng NhnkG6an tronnkG6g kEhyQí f3xAức củEhyQa côaZaF. GiaaZaFng NhaEhyQn củaVaWA hiệnf3xA tạif3xA nkG6khiến aZaFcho côf3xA khônf3xAg EhyQthể nắmnkG6 bắnkG6t được.

- CaZaFô cf3xAó biVaWAết coVaWAn đưnkG6ờng nVaWAày không?

Vân VEhyQy lf3xAắc đầVaWAu đnkG6áp: aZaF- Không!

GiVaWAang NaZaFhan đnkG6i qunkG6a mộtf3xA f3xAcon đườngnkG6 nkG6nhỏ rồiVaWA nkG6dừng aZaFlại: VaWA- Nhớf3xA f3xAnhé, từEhyQ đâyEhyQ đVaWAến côngaZaF VaWAty cf3xAô càf3xAng nhaZaFanh hơnf3xA đấy!

GiờnkG6 Vânf3xA nkG6Vy mớnkG6i pnkG6hát hiEhyQện aZaFra côngf3xA nkG6ty mìnnkG6h cáchaZaF chnkG6ỗ nànkG6y chẳngaZaF xnkG6a: aZaF- Anh….

- f3xATrước đEhyQây tôVaWAi từngaZaF laZaFái nkG6xe qunkG6a đEhyQây! nkG6- VaWAAnh aZaFđã taZaFừng lf3xAái xnkG6e quaZaFa đVaWAây, aZaFsau VaWAđó nhVaWAìn thf3xAấy maZaFột cônkG6 gánkG6i nf3xAhỏ naZaFhắn đaaZaFng ômVaWA mộtEhyQ cf3xAái túEhyQi f3xAxách aZaFrất nkG6to, chaZaFậm chạpf3xA EhyQlê bưnkG6ớc vVaWAề pf3xAhía trước.

VânkG6n nkG6Vy nkG6sững người.f3xA AnnkG6h chVaWAỉ nóiaZaF raZaFằng anaZaFh đãaZaF từngVaWA EhyQđi VaWAqua đânkG6y thôi,f3xA thếVaWA mànkG6 VaWAđã tVaWAhuộc đườngnkG6 nkG6xá VaWAhơn cảEhyQ maZaFột ngườiVaWA đãaZaF họcEhyQ ởnkG6 EhyQđây nkG6hai nkG6năm trờiVaWA nVaWAhư cô.

- nkG6Tôi ínkG6t aZaFkhi đif3xA đườngVaWA nàEhyQy, nhnkG6à aZaFtôi ởEhyQ VaWAhướng khaZaFác mnkG6à! EhyQ- EhyQCô ngạif3xA ngùnnkG6g nói.

HaZaFai nEhyQăm nEhyQay côaZaF gầnf3xA aZaFnhư đãnkG6 aZaFquen thuộcVaWA vớiVaWA mộtaZaF caZaFon đường.VaWA ThEhyQỉnh thoảngf3xA lắf3xAm f3xAcô mớif3xA điVaWA sf3xAiêu thị,EhyQ aZaFvì khEhyQông biếtEhyQ đưf3xAờng nnkG6ên pVaWAhải đVaWAi vòngVaWA mf3xAột vòf3xAng rấf3xAt xaZaFa. CaZaFó lf3xAần nkG6vì EhyQmua nhaZaFiều đồEhyQ quáVaWA EhyQnên côEhyQ đaZaFành nkG6phải ngaZaFồi bệtnkG6 xEhyQuống đấtf3xA mànkG6 thở.

Giang NhaaZaFn trướcaZaF đâf3xAy thườnnkG6g xVaWAuyên nhắcnkG6 nhởaZaF côVaWA EhyQlà đừngnkG6 f3xAnên mnkG6ua EhyQquá aZaFnhiều đồaZaF vàVaWA aZaFphải taZaFìm nkG6con đườngaZaF ngắnaZaF nhấtf3xA vềaZaF nhà.

Có lẽf3xA…. VaZaFân Vf3xAy léVaWAn nhìaZaFn GiaEhyQng NhanEhyQ, cóVaWA laZaFẽ ônf3xAg tEhyQrời đaZaFã aZaFban chVaWAo f3xAcô cf3xAó cVaWAơ nkG6hội quf3xAay ngượcEhyQ lf3xAại thờEhyQi giaaZaFn nkG6không VaWAchỉ làEhyQ aZaFđể GianEhyQg NhaaZaFn EhyQcó tVaWAhể sốngf3xA tốtnkG6 hơnEhyQ màVaWA rấnkG6t cóEhyQ taZaFhể còaZaFn tạof3xA f3xAcơ hộiaZaF VaWAcho hankG6i ngưnkG6ời qf3xAuay trởnkG6 lạaZaFi aZaFvới nhau.

TiếngaZaF cEhyQhuông điệnnkG6 thonkG6ại vaZaFui taaZaFi vaf3xAng lnkG6ên. VâaZaFn VaZaFy aZaFvội vànkG6ng f3xAmở túinkG6 xácVaWAh, nf3xAhưng lạEhyQi thấyEhyQ chiaZaFếc điVaWAện thoạiEhyQ vẫaZaFn if3xAm lìaZaFm nkG6nằm đó.EhyQ LúaZaFc nf3xAày nkG6cô mớif3xA VaWAý thf3xAức đưEhyQợc rằngVaWA tiếngEhyQ chuônf3xAg điệEhyQn tEhyQhoại VaWAquen thuộcEhyQ ấyVaWA khônaZaFg pnkG6hải EhyQlà tVaWAừ aZaFmáy điệnaZaF nkG6thoại củaVaWA cô.

Cô giậtaZaF aZaFmình nhaZaFớ EhyQra aZaFrằng nkG6kể từf3xA sankG6u kEhyQhi GiaVaWAng Nhaf3xAn chnkG6ết, EhyQchuông điệnEhyQ thoạiaZaF cf3xAủa côEhyQ aZaFđã đổiaZaF thànhf3xA bảnVaWA nhạcf3xA mf3xAà GiannkG6g aZaFNhan thíchnkG6. TEhyQhế EhyQmà giVaWAờ bảnEhyQ nVaWAhạc EhyQcô EhyQthích lạiVaWA pháf3xAt rf3xAa từaZaF điệnkG6n thEhyQoại cEhyQủa GiannkG6g Nhan.

Giang aZaFNhan từngf3xA tVaWArêu chọcf3xA cnkG6ô vf3xAì dùnaZaFg thứnkG6 âmf3xA VaWAnhạc ấuVaWA traZaFĩ này,VaWA thEhyQế VaWAmà bEhyQây gnkG6iờ aZaFanh lại….

nkG6Trong điệnaZaF thoạiaZaF lEhyQoáng thoángEhyQ vọngnkG6 rf3xAa giọnnkG6g nóiaZaF rấtVaWA hàoVaWA f3xAhứng củVaWAa aEhyQi đóf3xA: -CậnkG6u chuẩnaZaF bịf3xA kếtVaWA hônVaWA rf3xAồi VaWAkhông? Khôf3xAng đợiEhyQ f3xAcái ngVaWAười khôEhyQng thểEhyQ EhyQkia củf3xAa nkG6cậu nữaVaWA àaZaF? TôaZaFi nóf3xAi rồf3xAi maZaFà, bVaWAan aZaFnãy taZaFôi gaZaFọi điVaWAện chnkG6o VaWAbác gf3xAái, báEhyQc bảoEhyQ caZaFậu sắpnkG6 kếtaZaF hônaZaF, EhyQhóa f3xAra EhyQlà taZaFhật à?

- Ừ…-EhyQ Gf3xAiang Nhf3xAan khônf3xAg nkG6hề phủEhyQ địnhnkG6: aZaF- nkG6Khi nànkG6o gặf3xAp tf3xAhì nóinkG6 chEhyQuyện tiếVaWAp nhé!

Trái tiaZaFm củaaZaF VânaZaF nkG6Vy độtEhyQ nhiênVaWA nEhyQhư bịaZaF bóaZaFp nghẹtnkG6 lạVaWAi. AVaWAnh ấaZaFy chaZaFuẩn bịVaWA kếtf3xA hVaWAôn EhyQrồi.Anh thaZaFật snkG6ự sắpEhyQ kếtEhyQ hôaZaFn rồi,nkG6 f3xAhóa aZaFra ôf3xAng trVaWAời f3xAđang trVaWAêu đùaEhyQ cônkG6. f3xAHai ngaZaFười haZaFọ sớnkG6m chẳngaZaF gặpEhyQ, muộnaZaF chnkG6ẳng aZaFgặp, lạaZaFi VaWAgặp đúEhyQng vàf3xAo lnkG6úc VaWAanh cEhyQhuẩn bịaZaF kếtVaWA hôn.

Gif3xAang NVaWAhan ngắf3xAt điệnEhyQ thoaZaFại. VânnkG6 VaWAVy vVaWAội vàf3xAng f3xAnói EhyQcám ơnkG6n rồnkG6i mnkG6ở cửaaZaF aZaFxe địf3xAnh xuống.

- VaWAKhoan đãf3xA! EhyQ- Gianf3xAg NhnkG6an cưEhyQời cườf3xAi nóf3xAi: aZaF- EhyQCó EhyQphải côf3xA f3xAcũng nnkG6ên đưVaWAa chf3xAo tônkG6i mộEhyQt thEhyQứ nkG6giống naZaFhư thVaWAế không?

- CVaWAái gì?

-Danh tEhyQhiếp f3xAấy! f3xA- AnaZaFh ngậpnkG6 ngừnnkG6g nóiaZaF: EhyQ- DùVaWA saaZaFo tôVaWAi cũngf3xA phảif3xA biVaWAết ngườiaZaF tôinkG6 đãnkG6 đưaEhyQ daf3xAnh thiếpaZaF làEhyQ aZaFai chứEhyQ nhỉ?

LEhyQúc nàyaZaF VnkG6ân f3xAVy nkG6mới sựcEhyQ aZaFtỉnh. aZaFCô vụnVaWAg vềEhyQ lấyf3xA rf3xAa aZaFmột tấmVaWA daaZaFnh thiếpaZaF đưaf3xA nkG6cho GiannkG6g NhaVaWAn VaWArồi đEhyQứng gEhyQọn vàoVaWA f3xAlề đưnkG6ờng, nhEhyQìn chiếcaZaF xaZaFe củEhyQa EhyQGiang Nhaf3xAn VaWAđang hòankG6 vàoVaWA dòngnkG6 xnkG6e cVaWAộ đônkG6ng đúcf3xA trênnkG6 đường.

- aZaFVân VaZaFy, naZaFgười bankG6n nãynkG6 lEhyQà EhyQai thế?

MãinkG6 nkG6đến knkG6hi ngEhyQhe thaZaFấy VaWAtiếng hnkG6ỏi củEhyQa đf3xAồng nnkG6ghiệp, VâEhyQn f3xAVy mớiaZaF giVaWAật mìnhnkG6 bừnVaWAg tỉnh.

- MVaWAột ngườif3xA bạn!

-Không paZaFhải chứ?

- EhyQThật đấyaZaF! EhyQ- Cf3xAó lẽVaWA nkG6đối vaZaFới GiaaZaFng f3xANhan, cf3xAô chẳngVaWA aZaFthể đượcnkG6 cnkG6oi f3xAlà mộtnkG6 EhyQngười bạn.

Giaf3xAng NhEhyQan lấVaWAy chìVaWAa kEhyQhóa mởf3xA cửa,nkG6 vừaaZaF đinkG6 vàof3xA phònaZaFg đãVaWA nEhyQghe thaZaFấy mộEhyQt giọngEhyQ nóiaZaF rấtEhyQ quEhyQen f3xAthuộc: f3xA- TiaZaFểu NguyênkG6n vềaZaF VaWArồi đVaWAấy à?

- NhVaWAìn coVaWAn aZaFxem, aZaFlớn VaWAbằng ngầnaZaF nàyEhyQ rnkG6ồi mf3xAà cònVaWA kf3xAhông biếtVaWA tựnkG6 EhyQchăm nkG6sóc aZaFbản nkG6thân! EhyQ- BaZaFà Giaf3xAng đf3xAang nkG6mặc EhyQtạp f3xAdề VaWAtừ troEhyQng bếpaZaF caZaFhạy raEhyQ, đónf3xA lấVaWAy cf3xAái áof3xA khoácaZaF tf3xArên f3xAtay GiEhyQang NhaaZaFn rồinkG6 f3xAnhíu VaWAmày nhìnf3xA cậEhyQu nkG6con trVaWAai: VaWA- CóEhyQ phảVaWAi aZaFgần đEhyQây aZaFlại f3xAlàm việcVaWA aZaFvất vảEhyQ nkG6quá knkG6hông? Trônf3xAg VaWAcó vẻf3xA tâmf3xA trạnf3xAg khôngEhyQ đượnkG6c tốt…-VaWA nVaWAói đếaZaFn đânkG6y mf3xAẹ GiaaZaFng f3xANhan bỗnEhyQg nhíEhyQu mày:VaWA f3xA- CóVaWA phEhyQải bệnEhyQh tVaWAim lại….

-Mẹ VaWAà…- GiannkG6g NEhyQhan cf3xAười cườnkG6i: VaWA- ĐừnnkG6g nghĩVaWA vEhyQớ EhyQvẩn nữa,aZaF cEhyQon vVaWAừa đếnnkG6 bnkG6ệnh viEhyQện kiểmEhyQ taZaFra rồif3xA, nkG6mọi thứEhyQ đềuEhyQ ổVaWAn caZaFả! aZaF- ĐểnkG6 aZaFchứng maZaFinh cEhyQho nhữaZaFng gVaWAì mìnhEhyQ vaZaFừa nói,VaWA VaWAGiang NhaVaWAn VaWAcòn đaZaFưa cf3xAho mẹVaWA VaWAxem tờEhyQ đơEhyQn kháf3xAm bệnnkG6h VaWAmà EhyQbác sEhyQĩ đãnkG6 viết.

MẹEhyQ Gif3xAang nkG6Nhan đf3xAọc kếVaWAt quf3xAả kiểf3xAm aZaFtra cVaWAủa conVaWA, nụEhyQ cườif3xA f3xAlập aZaFtức nkG6nở trnkG6ên môi.

Trong nhaZaFà EhyQvệ siEhyQnh, GiaEhyQng NhnkG6an EhyQsoi vEhyQào gưVaWAơng. HìnEhyQh f3xAảnh cf3xAủa VaWAanh nkG6trong gươnkG6ng cóaZaF cEhyQhút cứngEhyQ nhắcaZaF, khuEhyQôn mặtnkG6 cEhyQứ thVaWAất thầf3xAn nhEhyQư VaWAngười mấtEhyQ hồnVaWA, f3xAnếu aZaFkhông chẳngnkG6 nkG6đến mnkG6ức cVaWAó ngườnkG6i đếaZaFn nf3xAhà màf3xA aEhyQnh khEhyQông biếaZaFt. aZaFMẹ anf3xAh cứVaWA thf3xAỉnh thoEhyQảng lạiaZaF đếnkG6n dọVaWAn EhyQdẹp nhàaZaF cửaEhyQ aZaFcho anhf3xA, hômEhyQ aZaFnay cũnEhyQg khôngaZaF phảiaZaF EhyQlà nf3xAgoại lệ.

Trênf3xA EhyQbàn bàyEhyQ toàaZaFn đaZaFồ ănf3xA VaWAmà thườVaWAng VaWAngày ankG6nh vẫVaWAn thíchnkG6 VaWAăn, thếnkG6 nnkG6hưng nkG6hôm naEhyQy ăf3xAn vàEhyQo VaWAlại chẳnVaWAg thấyf3xA ngonkG6n miệnVaWAg nkG6chút nào.aZaF CóVaWA lẽVaWA tạiEhyQ vìVaWA dnkG6ạo nkG6này af3xAnh thựcnkG6 sựf3xA f3xAquá bậnf3xA rộn.

- MẹnkG6 đãf3xA đặtf3xA kháchaZaF sạEhyQn tổnkG6 chứcnkG6 hVaWAôn lnkG6ễ chVaWAo nkG6con raZaFồi, ởf3xA khách…..
MẹEhyQ aaZaFnh bVaWAắt đEhyQầu nónkG6i đếnEhyQ chuf3xAyện cnkG6huẩn bịaZaF nkG6hôn lễ.VaWA f3xAGiang EhyQNhan chf3xAẳng đểEhyQ hềf3xA đểVaWA nkG6tâm đếnEhyQ nhf3xAững gnkG6ì mẹVaWA annkG6h aZaFđang nói.

- CnkG6ác cnkG6on kếtf3xA VaWAhôn xoEhyQng khôngaZaF địnkG6nh dnkG6ọn aZaFvề nhEhyQà ởVaWA thậtVaWA à?

- nkG6Không ạ…aZaF- Giaf3xAng NaZaFhan caZaFười cười:VaWA nkG6- CEhyQon quf3xAen ởnkG6 rnkG6iêng rồi!

- f3xACũng VaWAphải! aZaF- MnkG6ẹ GiVaWAang NhankG6n tỏVaWA vẻnkG6 rộngEhyQ lưaZaFợng: VaWA- ThaEhyQnh aZaFniên đnkG6ều tf3xAhích cEhyQó khaZaFông gEhyQian aZaFriêng tf3xAư! aZaF- NóiaZaF rVaWAồi bEhyQà đf3xAưa mắtf3xA nhìaZaFn VaWAkhắp EhyQcăn phòng:EhyQ aZaF- CaZaFó cầnVaWA phảinkG6 sửEhyQa lạinkG6 căaZaFn hnkG6ộ nVaWAày khaZaFông con?

Gianf3xAg aZaFNhan bVaWAỏ đôiaZaF đVaWAũa tEhyQrên tnkG6ay xuốnnkG6g, đEhyQáp: f3xA- KhôEhyQng cầnnkG6 phiềnkG6n EhyQphức nf3xAhư vậyEhyQ đVaWAâu mẹ!

- DEhyQù sVaWAao VaWAcũng pnkG6hải mVaWAua snkG6ắm mVaWAột vàiaZaF dụaZaFng cEhyQụ gEhyQia đìnhnkG6 chứ….

f3xA- GầnaZaF đâaZaFy EhyQcông EhyQty bậnkG6n VaWAlắm, cnkG6on nkG6không cnkG6ó EhyQthời VaWAgian đâu!

- KEhyQhông saEhyQo, VaWAđể mẹVaWA aZaFmua giaZaFúp cEhyQon! VaWA- MẹaZaF GinkG6ang NhaEhyQn hàonkG6 hVaWAứng nóf3xAi. ChnkG6ỉ f3xAcần cf3xAon traaZaFi chịf3xAu kVaWAết hf3xAôn tf3xAhì EhyQcho dnkG6ù cónkG6 vf3xAất vnkG6ả đếnf3xA EhyQđâu aZaFbà cEhyQũng cf3xAhấp nhận.

GiVaWAang NaZaFhan chầVaWAn chừEhyQ f3xAmột cf3xAhút đànhaZaF gậEhyQt đVaWAầu, chẳngnkG6 nhnkG6ẽ mẹaZaF nóiEhyQ gìaZaF aEhyQnh EhyQcũng gaZaFạt đi:VaWA aZaF- Vf3xAâng, aZaFvất vnkG6ả f3xAcho mEhyQẹ quá!

- CáaZaFi thằaZaFng nEhyQày, saf3xAo aZaFmà khnkG6ách sVaWAáo vớEhyQi mẹVaWA thế!

Sau khVaWAi aZaFthu df3xAọn EhyQphòng bếpVaWA xEhyQong nkG6xuôi, mẹEhyQ GnkG6iang Nf3xAhan chuẩnEhyQ bVaWAị raZaFa về.VaWA TVaWArước knkG6hi điVaWA mẹnkG6 anf3xAh chEhyQợt nhVaWAớ rf3xAa chuyệnEhyQ EhyQgì đaZaFó, liềnnkG6 ngoảnhEhyQ f3xAlại nỏi:f3xA VaWA- ÀnkG6 EhyQphải f3xArồi….- mẹf3xA lấVaWAy nkG6ra mộtf3xA cáVaWAi điệnVaWA tEhyQhoại đnkG6ã tnkG6ắt mEhyQáy ởnkG6 EhyQtrong túif3xA rnkG6a f3xAvà nói:aZaF EhyQ- TiểaZaFu NgaZaFuyên, nkG6cái điVaWAện thoạiaZaF EhyQnày caZaFon đVaWAã đểEhyQ ởnkG6 nhVaWAà hơnkG6n f3xAmột năVaWAm nkG6nay rf3xAồi. NếaZaFu nf3xAhư cof3xAn đãf3xA kf3xAhông dùngVaWA đếEhyQn thìEhyQ mf3xAẹ mnkG6ang đnkG6i f3xAcho ngườiVaWA tnkG6a nhé!

GiannkG6g NVaWAhan ngẩngf3xA EhyQđầu nhaZaFìn, chiEhyQếc EhyQđiện thoạiaZaF ấyVaWA đượcVaWA bàVaWAy trof3xAng tủEhyQ kíf3xAnh, anaZaFh vf3xAừa nhaZaFìn đãEhyQ f3xAưng ýaZaF nnkG6gay. KiểuEhyQ cáf3xAch đơnEhyQ giảnf3xA, EhyQvỏ ngof3xAài màuaZaF aZaFđen VaWAsang trọng….khôngEhyQ hiểaZaFu vìnkG6 sankG6o màaZaF annkG6h vừaaZaF nhEhyQìn thEhyQấy nnkG6ó đãf3xA baZaFỏ tiEhyQền raZaFa munkG6a nf3xAó vVaWAề aZaFluôn VaWAkhông snkG6uy nghEhyQĩ, EhyQrồi đặtaZaF nEhyQó vàoVaWA chVaWAiếc tủf3xA đVaWAầu giường.

Hóa VaWAra đãEhyQ đểaZaF aZaFnó ởf3xA đEhyQó hơnnkG6 mộtnkG6 năaZaFm trờiVaWA rnkG6ồi, cuVaWAối cEhyQùng vẫnaZaF chaZaFỉ cf3xAoi EhyQlà nkG6như mộtnkG6 vậtVaWA đểnkG6 VaWAtrưng f3xAbày f3xAmà thôi.

Chẳng VaWAmấy EhyQchốc đVaWAã aZaFđến cuốiVaWA thánEhyQg. Tronf3xAg aZaFbuổi họpaZaF tổnaZaFg kếtf3xA cuốiaZaF tháng,EhyQ sếpVaWA hếaZaFt lờf3xAi kaZaFhen ngợif3xA VâVaWAn EhyQVy. KháchVaWA hànf3xAg củf3xAa EhyQcông f3xAty đãnkG6 gọf3xAi điệEhyQn aZaFđến hf3xAết f3xAlời kaZaFhen nnkG6gợi VaWAvà aZaFtỏ VaWAra VaWAvô cùnVaWAg hàVaWAi VaWAlòng vớinkG6 tháinkG6 độaZaF vnkG6à chấtf3xA lượngVaWA phnkG6ục vf3xAụ cf3xAủa côEhyQng f3xAty. SaZaFếp còVaWAn thaZaFưởng chaZaFo VaZaFân VnkG6y aZaFba nghVaWAìn tệ.

Côf3xA còEhyQn chVaWAưa đượcf3xA lĩnhVaWA aZaFtiền thf3xAì cáf3xAc aZaFđồng nghiệVaWAp nkG6đã hf3xAò reVaWAo đòinkG6 VânaZaF VaWAVy VaWAphải aZaFkhao. VừaVaWA f3xAhay ởEhyQ taZaFrên cof3xAn nkG6phố gVaWAần EhyQđó mớiaZaF khaf3xAi trVaWAương mộtnkG6 cVaWAửa aZaFhàng đồEhyQ aZaFnướng, nkG6mọi ngnkG6ười aZaFai nấEhyQy đf3xAều ngaZaFhỉ làaZaFm từaZaF sớmf3xA EhyQvà rf3xAa đVaWAó ngồiaZaF tf3xAụ tậpaZaF vVaWAới nhau.

CEhyQô EhyQcòn chf3xAưa đEhyQược lĩnkG6nh nkG6tiền thaZaFì caZaFác đaZaFồng nghiệpEhyQ đãaZaF hnkG6ò nkG6reo đòiVaWA VVaWAân VnkG6y f3xAphải khaZaFao. VaZaFừa haVaWAy ởVaWA EhyQtrên cEhyQon phốf3xA gầnf3xA EhyQđó f3xAmới kEhyQhai trươnnkG6g nkG6một cửaf3xA hVaWAàng đồf3xA nướVaWAng, mEhyQọi ngườiVaWA VaWAai f3xAnấy đVaWAều ngnkG6hỉ laZaFàm từaZaF VaWAsớm vàVaWA VaWAra đónkG6 ngồinkG6 EhyQtụ tậpaZaF nkG6với nhau.

Chẳng mấyEhyQ kaZaFhi đượnkG6c aZaFvui vnkG6ẻ thếVaWA này,EhyQ chf3xAo daZaFù VaWAcó mấVaWAt tiềnaZaF cũnkG6ng taZaFhấy đáng!f3xA Df3xAù VaWAgì taZaFhì aZaFđây cũngaZaF làf3xA tif3xAền củaEhyQ saZaFếp chứaZaF đEhyQâu phnkG6ải tiềnnkG6 VaWAcủa cônkG6. MọinkG6 ngườif3xA ngồinkG6 nkG6xung quankG6nh cáEhyQi bànnkG6, cụngf3xA nkG6li nkG6chúc mừnEhyQg nkG6và ănkG6n aZaFuống f3xAno saf3xAy. SaaZaFu kf3xAhi ăaZaFn uốngnkG6 xonEhyQg, haZaFọ laZaFại aZaFrủ nhnkG6au đếEhyQn Kf3xATV hát.

aZaFNhân VaWAlúc đámaZaF đànnkG6 VaWAông conkG6n traZaFai đanf3xAg hnkG6át hò,EhyQ mf3xAấy cnkG6hị eaZaFm phnkG6ụ f3xAnữ VaWAliền nnkG6gồi túmVaWA tụaZaFm f3xAvới nVaWAhau buônVaWA df3xAưa lê.

nkG6- TEhyQhật kf3xAhông ngờf3xA trướcnkG6 kVaWAhi f3xAkết VaWAhôn lạiaZaF gf3xAặp pf3xAhải chuynkG6ện nàf3xAy! nkG6- TôaZaFn KaZaFì míVaWAm môif3xA nhấVaWAp mộaZaFt ngụmVaWA rưnkG6ợu vanEhyQg: EhyQ- CácEhyQ chịnkG6 nóiaZaF aZaFxem VaWAcó kf3xAì lạnkG6 khnkG6ông, đúngnkG6 vàoaZaF EhyQlúc VaWAnày EhyQgặp f3xAlại aVaWAnh ấy,aZaF VaWAhóa rnkG6a ankG6nh ấyf3xA nkG6đến giaZaFờ vf3xAẫn còEhyQn chưaEhyQ kếtVaWA hôn!

Đúng vàoEhyQ nkG6lúc chunkG6ẩn bịnkG6 EhyQnắm taZaFay vịVaWA hônkG6n phaZaFu bướaZaFc vàVaWAo laZaFễ đf3xAường thaZaFì VaWATôn VaWAKì lEhyQại VaWAtình cVaWAờ aZaFgặp EhyQlại f3xAngười f3xAyêu cũ.

- VaWAThế cậaZaFu địnhf3xA lEhyQựa chọnf3xA nkG6ra aZaFlàm saoEhyQ? aZaF- TiểuEhyQ ThVaWAu tòaZaF mVaWAò hỏi.

Vẻ mặtf3xA TônkG6n KìEhyQ EhyQcó chútEhyQ đauEhyQ khổVaWA, f3xAchỉ cf3xAó điềuVaWA đaZaFây chẳngf3xA qEhyQua EhyQchỉ f3xAlà snkG6ự VaWAu EhyQuất tEhyQrong mộtnkG6 vàaZaFi gnkG6iây ngaZaFắn ngủi.VaWA EhyQChỉ vàiaZaF giâyf3xA aZaFsau cônkG6 đãEhyQ nởnkG6 naZaFụ cườiaZaF tươinkG6 rói:EhyQ aZaF- Lựaf3xA chọnaZaF aZaFthế nEhyQào? ĐươngEhyQ nhif3xAên làf3xA VaWAtôi vẫnVaWA f3xAsẽ kếtaZaF VaWAhôn VaWAtheo nkG6đúng EhyQkế hoạcnkG6h, chẳngnkG6 nhẽnkG6 anVaWAh ấaZaFy đVaWAột nnkG6hiên xuấaZaFt EhyQhiện nEhyQói rEhyQằng vẫnEhyQ nkG6còn yEhyQêu aZaFtôi thf3xAì tôf3xAi phảiEhyQ bỏaZaF đVaWAám aZaFcưới đểEhyQ quaZaFay lạiVaWA vớinkG6 nkG6anh ấnkG6y chaZaFắc? f3xACho dùEhyQ aZaFtôi cóVaWA f3xAyêu VaWAanh ấaZaFy đếnEhyQ mứcf3xA nàf3xAo aZaFcũng sẽVaWA khôf3xAng VaWAlàm nhưEhyQ vậnkG6y. EhyQĐâu cEhyQó cònEhyQ VaWAlà nkG6mấy côEhyQ béaZaF, cậuaZaF aZaFbé nEhyQông nổif3xA naZaFhư trưEhyQớc đâEhyQu, còVaWAn f3xAcó f3xAai dámVaWA tinkG6n tưởngnkG6 f3xAvào mộVaWAt nkG6thứ tìEhyQnh yêf3xAu chẳngaZaF bnkG6ao giờVaWA phEhyQôi nkG6phai EhyQnữa chứ?EhyQ TrướcVaWA đVaWAây cậunkG6 nóinkG6 cậuaZaF VaWAthề naZaFon hnkG6ẹn bnkG6iển vớif3xA aZaFmột ngườaZaFi, cảf3xA đờinkG6 aZaFchỉ ynkG6êu mộf3xAt mìnhaZaF ngườiVaWA ấyf3xA thf3xAôi, cVaWAó VaWAlẽ EhyQmọi ngườif3xA VaWAsẽ caZaFảm độnkG6ng đnkG6ến EhyQrớt nướcaZaF mắnkG6t. EhyQNhưng bâVaWAy gnkG6iờ mf3xAà cậunkG6 nónkG6i vậy,f3xA mọVaWAi ngaZaFười vẫnf3xA nkG6sẽ rơEhyQi nVaWAước mắtVaWA, nVaWAhưng màEhyQ aZaFlà cưaZaFời chảyVaWA naZaFước mắt.f3xA QuVaWAá khnkG6ứ chỉf3xA laZaFà qaZaFuá khứnkG6, khôngVaWA thểaZaF đểEhyQ qaZaFuá khứf3xA VaWAtrở f3xAthành vậtEhyQ cf3xAản VaWAcho tươnaZaFg laEhyQi được!

Tiểu nkG6Thu tiaZaFếc nuốinkG6 nkG6thở dài:aZaF EhyQ- Lẽf3xA f3xAnào bâyaZaF giVaWAờ aEhyQi nkG6nấy đềnkG6u bịnkG6 hiệnVaWA VaWAthực hóaEhyQ hếaZaFt rồaZaFi haaZaFy sao?

Tôn KìnkG6 f3xAcười cưVaWAời nóaZaFi: f3xA- VaWAĐây lEhyQà hiệnaZaF thf3xAực, cũEhyQng nkG6là mộtnkG6 sEhyQự lVaWAựa cVaWAhọn hếtnkG6 VaWAsức bìnEhyQh thườngnkG6! ChẳngEhyQ ankG6i nkG6muốn mnkG6ang mộtVaWA thứnkG6 VaWAmơ hVaWAồ f3xAra đEhyQể đáf3xAnh cEhyQuộc cảEhyQ EhyQđời mìnVaWAh cảf3xA! EhyQMà tìnEhyQh yênkG6u lEhyQại nkG6là tEhyQhứ f3xAmơ nkG6hồ nhaZaFất trVaWAong VaWAcái f3xAthế gEhyQiới này!

- VaWATìm lạEhyQi giấcaZaF mộnnkG6g VaWAtình yêaZaFu cf3xAhẳng f3xAqua f3xAchỉ lEhyQà mộtEhyQ snkG6ự hEhyQoang tưởng.EhyQ MnkG6ộng cũ,EhyQ chẳngEhyQ qf3xAua cũngEhyQ chỉVaWA aZaFlà mộEhyQt gf3xAiấc mộngaZaF EhyQmà thôi!

f3xATôn aZaFKì nEhyQói đúnaZaFg, f3xAđó chẳngEhyQ quVaWAa chỉnkG6 laZaFà maZaFột giấcaZaF mơ.

VìaZaF EhyQhôm saEhyQu còf3xAn pf3xAhải đaZaFi laZaFàm nênaZaF mọf3xAi ngưVaWAời vEhyQui chơnkG6i đếnaZaF nkG6mười ginkG6ờ laZaFà lụaZaFc tụcaZaF giảiEhyQ nkG6tán hết.aZaF VâEhyQn aZaFVy raZaFa qaZaFuầy taZaFhanh toánkG6n rồiaZaF cùf3xAng TinkG6ểu ThVaWAu rEhyQa bEhyQến xnkG6e buýnkG6t. aZaFRa đếnf3xA bếnf3xA VaWAxe, EhyQmở EhyQtúi rVaWAa lấf3xAy tVaWAiền lf3xAẻ EhyQthì côf3xA mớnkG6i phátEhyQ haZaFiện aZaFra nkG6là đVaWAiện thoạaZaFi củaVaWA mìnhVaWA kf3xAhông cóf3xA ởnkG6 trof3xAng túi.

- CậuEhyQ nf3xAhớ nkG6lại cf3xAho EhyQkĩ vnkG6ào, VaWAcó phVaWAải laZaFà đểaZaF quênVaWA f3xAđiện tf3xAhoại f3xAở KTf3xAV rồiEhyQ không?

Vân VnkG6y nhớf3xA kaZaFĩ lạif3xA, EhyQban aZaFnãy vìnkG6 sợaZaF nkG6tiếng nhnkG6ạc quf3xAá aZaFồn EhyQkhông thểaZaF ngaZaFhe thấyEhyQ tiếVaWAng chuôngVaWA điaZaFện thoạEhyQi nênf3xA côf3xA đãaZaF lVaWAấy điệf3xAn VaWAthoại EhyQra khf3xAỏi túaZaFi nkG6và đểnkG6 lEhyQên aZaFghế sEhyQô nkG6pha. ThếVaWA màaZaF lúaZaFc rnkG6a vEhyQề côaZaF lEhyQại quêVaWAn khônEhyQg cnkG6ầm theo.

- TVaWAớ maZaFột mìEhyQnh qaZaFuay lạEhyQi f3xAđó lnkG6ấy nkG6là đượcf3xA rf3xAồi! aZaFCậu vnkG6ề EhyQđi, nnkG6hà cậnkG6u xa!

- KhôngaZaF sEhyQao! EhyQ- TiểnkG6u TnkG6hu tnkG6úm aZaFlấy VaWAcánh tnkG6ay Vâf3xAn VnkG6y: aZaF- TớVaWA aZaFđi vEhyQới cậu,EhyQ cùngEhyQ lắVaWAm thnkG6ì vềnkG6 nEhyQhà EhyQcậu ngủEhyQ maZaFột đVaWAêm VaWAchứ gì!

Hai nf3xAgười vaZaFừa nkG6nói vừankG6 chạyEhyQ f3xAvội vnkG6àng vềnkG6 pVaWAhía EhyQquán karaf3xAok đểVaWA lVaWAấy điệaZaFn thoại.VaWA nkG6Vân VaZaFy đVaWAi nhaEhyQnh đếnaZaF nỗiVaWA khVaWAiến nkG6cho aZaFTiểu nkG6Thu chạyVaWA đuổinkG6 thenkG6o EhyQmệt đếnVaWA f3xAbở VaWAhơi taZaFai: nkG6- Tiểuf3xA VEhyQy, cậuVaWA đừf3xAng EhyQsốt rEhyQột, điệVaWAn aZaFthoại VaWAđể ởnkG6 đnkG6ấy aZaFkhông mấtnkG6 đưnkG6ợc đâunkG6. EhyQBình thườngf3xA cậuEhyQ giữnkG6 f3xAđiện thEhyQoại rấtVaWA nkG6kĩ, nkG6có VaWAphải EhyQlà sợnkG6 ngườif3xA knkG6hác pháVaWAt f3xAhiện VaWAra bVaWAí mnkG6ật gìEhyQ tronEhyQg đóVaWA kf3xAhông hả?

Tiểu aZaFThu nEhyQói bf3xAừa nhưnkG6ng lạinkG6 trúngnkG6 f3xAngay tiVaWAm đVaWAen củEhyQa VâVaWAn Vy.

Tronf3xAg điệnaZaF thoạiEhyQ cVaWAủa côVaWA nkG6có cVaWAhứa bíEhyQ mậtEhyQ EhyQkhông thEhyQể nkG6nói f3xAcho ngưVaWAời VaWAkhác binkG6ết được.nkG6 Sf3xAau kVaWAhi thờEhyQi giVaWAan qVaWAuay ngượcEhyQ tf3xArở lại,aZaFcô đãVaWA chạynkG6 VaWAđến trướcf3xA cửaVaWA nhEhyQà nhàEhyQ GiaZaFang NhannkG6, daZaFùng mnkG6áy ảaZaFnh EhyQchụp lạiEhyQ mộtEhyQ bứcVaWA ảaZaFnh củaEhyQ Gif3xAang EhyQNhan. SaZaFau kaZaFhi munkG6a f3xAđiện aZaFthoại hEhyQồi đầuf3xA năm,f3xA côf3xA đãf3xA f3xAchuyển bứcEhyQ f3xAảnh ấyf3xA vf3xAào tronVaWAg baZaFộ nnkG6hớ máaZaFy. NgộaZaF nhớnkG6 cóaZaF ngườiVaWA lf3xAấy đượcnkG6 cf3xAái máynkG6 rồinkG6 mởf3xA rnkG6a xaZaFem ảnh,f3xA EhyQphát hiệnaZaF rf3xAa f3xAbức ảnhnkG6 ấy…cf3xAhắc cũngaZaF kaZaFhông cóf3xA f3xAvấn đềnkG6 gìaZaF đâuaZaF nhỉEhyQ? aZaFKhông nkG6được, cônkG6 khônf3xAg thểVaWA mạf3xAo hiểmVaWA nf3xAhư vậf3xAy đưEhyQợc! CEhyQô nhấtnkG6 địnf3xAh phảiEhyQ EhyQtìm lạinkG6 điệnf3xA thf3xAoại. ChuyệnVaWA naZaFày màVaWA đf3xAể chf3xAo GinkG6ang Nf3xAhan bif3xAết đEhyQược, chắcf3xA aZaFchắn annkG6h sẽf3xA f3xAcho rằaZaFng cnkG6ô lVaWAà mộtEhyQ kẻVaWA biếnaZaF tháEhyQi, mộtVaWA nkG6con điên.

TrưEhyQớc kif3xAa, lVaWAúc f3xAcô vàVaWA GiaEhyQng EhyQNhan còaZaFn ởVaWA bf3xAên nhaf3xAu, cnkG6ô lVaWAuôn thểVaWA hiệnVaWA nhf3xAững mnkG6ặt tf3xAốt f3xAcủa mVaWAình trướnkG6c mf3xAặt aVaWAnh. EhyQBây giờaZaF mặcaZaF EhyQdù khf3xAông aZaFcó duynkG6ên pnkG6hận đượcf3xA VaWAở bnkG6ên nhaZaFau nkG6nhưng cũEhyQng khôngVaWA VaWAthể f3xAđể ankG6nh f3xAcó ấf3xAn taZaFượng VaWAxấu vềaZaF côEhyQ được.

VaWA- NàEhyQy VaWAanh! VaWA- Vâf3xAn VaWAVy laVaWAo đếnaZaF quầyVaWA aZaFthu tiVaWAền: aZaF- TôEhyQi vừaf3xA ngồiVaWA ởf3xA phòngaZaF 302VaWA, hìaZaFnh nhưnkG6 điVaWAện EhyQthoại củaf3xA tôiaZaF vẫnVaWA cònVaWA đểEhyQ traZaFong đó!EhyQ EhyQ- VnkG6ừa nkG6nói VâVaWAn nkG6Vy vừVaWAa mf3xAóc rEhyQa f3xAhóa VaWAđơn f3xAvừa thankG6nh toán.

- f3xAXin aZaFcô đợiVaWA cEhyQho mộtEhyQ chút!EhyQ ĐEhyQể tôEhyQi haZaFỏi nhânf3xA vf3xAiên phnkG6ục vụEhyQ aZaFxem sVaWAao!- côaZaF gánkG6i ởaZaF quầyaZaF thaf3xAnh toánf3xA nkG6lịch VaWAsự chấEhyQn aZaFan côf3xA aZaFrồi nhấcVaWA máyVaWA gọnkG6i chEhyQo nhaZaFân vaZaFiên phụcEhyQ vụ.

TrốnEhyQg nkG6ngực nkG6Vân VVaWAy đậpVaWA thìnEhyQh thVaWAịch, mắnkG6t VaWAdán chặtf3xA vf3xAào cônkG6 gEhyQái EhyQđứng ởEhyQ quầy.
CaZaFô gf3xAái đóEhyQ hỏiEhyQ naZaFhân vif3xAên phVaWAục vụEhyQ vàif3xA EhyQcâu lnkG6à lf3xAập tEhyQức VaWAcó đápaZaF án:
aZaF- f3xANhân viênVaWA dọnEhyQ daZaFẹp nóiaZaF bf3xAan nãyEhyQ dnkG6ọn phf3xAòng VaWAkhông nhaZaFìn taZaFhấy đVaWAiện thoạiaZaF VaWAcủa nkG6cô! VaWA- Côf3xA nkG6gái nkG6đó nói.

VâEhyQn VaWAVy vẫnVaWA aZaFkhông nảnaZaF lòngVaWA: aZaF- ĐiệnnkG6 thonkG6ại cVaWAủa tôinkG6 f3xAcó màuVaWA đnkG6en, cnkG6ó khEhyQi lạf3xAi rEhyQơi vàaZaFo khf3xAe aZaFghế nf3xAào aZaFđó màaZaF ngườnkG6i đaZaFó kf3xAhông nkG6nhìn thấyaZaF, nkG6tôi cVaWAó thVaWAể lênVaWA đaZaFó tnkG6ìm EhyQcó đượcf3xA không?

- XiaZaFn lEhyQỗi cô,EhyQ phòngEhyQ 3VaWA02 VaWAhiện nkG6giờ đãf3xA aZaFcó kháEhyQch nkG6vào rồEhyQi, chVaWAúng tôiVaWA phảiEhyQ đaZaFược sựaZaF đồngf3xA ýf3xA EhyQcủa khánkG6ch maZaFới EhyQdám cEhyQho cônkG6 vàVaWAo nkG6!- aZaFCô gáiVaWA ởVaWA f3xAquầy lf3xAễ EhyQtân mỉVaWAm aZaFcười gaZaFiải thícaZaFh, f3xAsau đóaZaF f3xAđưa tVaWAay aZaFra mờiaZaF VaWAVân aZaFVy ngồEhyQi nkG6vào EhyQghế cf3xAhờ EhyQđợi: EhyQ- Mờif3xA cônkG6 ngồf3xAi xuốf3xAng đânkG6y đợiVaWA mộtEhyQ chf3xAút, cVaWAhúng VaWAtôi EhyQđã chEhyQo ngườnkG6i vàof3xA hnkG6ỏi rồiEhyQ ạ!

Một cốcf3xA trànkG6 f3xAhoa f3xAcúc nkG6nóng hổnkG6i đượcEhyQ aZaFbê VaWAđến trưaZaFớc nkG6mặt aZaFcô, VânaZaF VVaWAy chẳngnkG6 bf3xAuồn uốngnkG6 lấyVaWA mộtVaWA ngụmVaWA, mắtnkG6 cứf3xA dnkG6án aZaFchặt vàoaZaF quầy.

Đáng nhEhyQẽ VaWAra VaWAcô aZaFkhông nênEhyQ aZaFlưu lạEhyQi ảnhf3xA củankG6 GinkG6ang NhanaZaF. DùnkG6 sankG6o ankG6nh VaWAcũng đâuaZaF VaWAcòn lnkG6à ngườiaZaF yêVaWAu củaVaWA EhyQcô VaWAnữa. VaWACô f3xAcất VaWAgiữ VaWAnhững gìf3xA EhyQcó liênnkG6 aZaFquan đếnnkG6 anVaWAh, lEhyQén lVaWAút nEhyQhư mộtaZaF têf3xAn ăVaWAn trộm,aZaF thVaWAế nf3xAày cònEhyQ VaWAra thEhyQể thốngaZaF gìaZaF nữaEhyQ chứ?

Nỗi tf3xAương tư,EhyQ sựnkG6 monVaWAg nhớaZaF nkG6khiến f3xAcho cônkG6 cóVaWA cảmVaWA giácaZaF nhaZaFư đanEhyQg làVaWAm chuyệnnkG6 gìnkG6 tộif3xA lỗiVaWA…mà đốinkG6 tượngaZaF bịVaWA phạf3xAm tộaZaFi lạiEhyQ laZaFà ngEhyQười màVaWA côf3xA aZaFđã thnkG6ề nEhyQon aZaFhẹn biểu.aZaF NaZaFghĩ đếnnkG6 nkG6đây aZaFtrái tiaZaFm f3xAcô chợtaZaF đnkG6au đớnEhyQ nhưaZaF bịnkG6 aaZaFi aZaFđó bóEhyQp nghẹt.

KEhyQhông VaWAbiết cóEhyQ phảiaZaF nkG6là aZaFvì “caZaFó tậtnkG6 gEhyQiật mình”aZaF hf3xAay khôngf3xA EhyQmà cEhyQô cf3xAứ cảVaWAm thấyf3xA cóaZaF gìf3xA EhyQđó khôngaZaF lànEhyQh đangaZaF chnkG6ờ đợiEhyQ mìnhnkG6. aZaFNgộ nhỡEhyQ bịaZaF phánkG6t hiEhyQện…cô nkG6biết giảinkG6 thíVaWAch thếf3xA f3xAnào đVaWAây. nkG6Đang maZaFải nkG6mê nghĩVaWA nVaWAgợi vẩEhyQn EhyQvơ thì….

- ThưaaZaF cô…-f3xA CônkG6 gánkG6i ởf3xA quầyf3xA lVaWAễ nkG6tân lêaZaFn tiếnaZaFg: aZaF- ĐiaZaFện thoạiVaWA aZaFcủa aZaFcô VaWAđã VaWAtìm thấVaWAy EhyQrồi, aZaFnhưng VaWAvị kEhyQhách nhặtaZaF đượEhyQc điệnnkG6 thoạiVaWA củnkG6a cEhyQô aZaFyêu cầunkG6 đnkG6ích EhyQdanh côaZaF VaWAlên lấy!

VEhyQừa haVaWAy tiEhyQn đnkG6ã tf3xAìm đượaZaFc nkG6điện thonkG6ại, VânaZaF Vf3xAy chưaaZaF kịpVaWA tEhyQhở aZaFphào aZaFthì câVaWAu nóiaZaF tiếpf3xA thnkG6eo củaVaWA côEhyQ phVaWAục vVaWAụ EhyQkhiến nkG6cho nkG6Vân Vf3xAy VaWAgiật nkG6thót: nkG6- TạVaWAi EhyQsao lạVaWAi nkG6bảo VaWAđích VaWAdanh aZaFtôi đếnf3xA lấVaWAy? f3xA- VânnkG6 VaZaFy đứngVaWA dVaWAậy, f3xAngần f3xAngừ hỏi.

Cô nkG6gái đVaWAó bìnEhyQh thảnf3xA nói:EhyQ aZaF- nkG6Có aZaFlẽ làf3xA muốnf3xA lEhyQàm quenkG6n vớinkG6 côEhyQ thôiEhyQ ạ!

Vân nkG6Vy thậtVaWA saZaFự VaWAkhông EhyQthể f3xAhiểu nf3xAổi, cf3xAó nkG6lí f3xAdo gìnkG6 đểEhyQ phảnkG6i làmnkG6 naZaFhư vậyf3xA đâu?

- CaZaFám ơnEhyQ, tôVaWAi nkG6biết rồi!VaWA –aZaF aZaFCô dừngVaWA lạif3xA mộnkG6t f3xAlát rồif3xA nóiaZaF tiếp:aZaF nkG6- f3xAKhách trêf3xAn EhyQphòng đónkG6 laZaFà VaWAnam hankG6y nữ?

- Lf3xAà EhyQnữ ạ!aZaF aZaF- CôEhyQ gáinkG6 đóEhyQ mỉVaWAm cườif3xA đáp.

LàaZaF nữnkG6, vậf3xAy tVaWAhì tốt.

Vân Vf3xAy aZaFthở phàEhyQo nVaWAhẹ nhõf3xAm, íVaWAt nhấtf3xA thf3xAì đấyf3xA VaWAcũng aZaFkhông nkG6phải làf3xA GiaZaFang f3xANhan, khôVaWAng phf3xAải GnkG6iang f3xANhan f3xAthì tốaZaFt! NghnkG6ĩ đEhyQến đóVaWA f3xAVân VEhyQy liVaWAền cưEhyQời chếVaWA nhạoVaWA bảEhyQn thânVaWA. nkG6Có nkG6lẽ tạinkG6 vìEhyQ gầaZaFn đVaWAây cônkG6 thườngVaWA xuyênaZaF gEhyQặp GiaZaFang NhnkG6an naZaFên nkG6thần kinf3xAh lúcVaWA nàonkG6 cũngf3xA VaWAcăng thẳng.f3xA TEhyQrên đờinkG6 nàEhyQy aZaFlàm gìEhyQ cóaZaF chuyệnaZaF trùEhyQng hợpf3xA đếf3xAn nEhyQhư vậEhyQy, chaZaFẳng aZaFnhẽ GnkG6iang aZaFNhan lf3xAúc nàVaWAo VaWAcũng xnkG6uất hnkG6iện ởnkG6 nhữEhyQng nEhyQơi côf3xA đến?

Vân EhyQVy vaZaFà TiểEhyQu VaWAThu cùVaWAng đnkG6i vàoVaWA thaVaWAng EhyQmáy theVaWAo ngườEhyQi phaZaFục vụ.
TronaZaFg aZaFthang nkG6máy đangf3xA pháEhyQt bảnVaWA naZaFhạc rấtVaWA thịnf3xAh hànhEhyQ. TiểuVaWA TaZaFhu cũnnkG6g lẩmnkG6 bẩmEhyQ háaZaFt theoaZaF, nkG6thế nhưnVaWAg VânaZaF f3xAVy chaZaFẳng nkG6có bụf3xAng dạnkG6 nàof3xA màaZaF f3xAnghe nữankG6. SaEhyQu kEhyQhi lấyEhyQ đượcVaWA điệaZaFn thoại,EhyQ việcEhyQ đầuEhyQ tiêVaWAn mnkG6à caZaFô pf3xAhải EhyQlàm EhyQlà xóaf3xA bứf3xAc ảnhVaWA củaf3xA Gf3xAiang NhVaWAan aZaFđi. EhyQQua lầnnkG6 nàf3xAy cônkG6 đãf3xA rúnkG6t VaWAra đượEhyQc EhyQbài f3xAhọc xươngnkG6 máu.

Trong phòaZaFng vọngEhyQ aZaFra tiếaZaFng cưVaWAời aZaFnói ồaZaFn àoVaWA. CVaWAô pf3xAhục vụnkG6 lễaZaF nkG6phép nkG6gõ cửVaWAa rồinkG6 đẩaZaFy cửaZaFa bướcVaWA vào.

Vân VVaWAy cVaWAòn chưaf3xA kịf3xAp nóiEhyQ aZaFmục đícVaWAh VaWAđến đâynkG6 nkG6thì mộtaZaF côaZaF gáif3xA tEhyQóc dàif3xA f3xAđã ngoảaZaFnh đầuEhyQ nkG6lại nkG6nhìn cnkG6ô. CVaWAô f3xAta cónkG6 mộtnkG6 f3xAđôi mắVaWAt EhyQto traZaFòn nhEhyQư mVaWAắt naif3xA, laZaFúc caZaFười trEhyQên mVaWAá cnkG6ó hiệnaZaF rVaWAa hEhyQai cáif3xA máaZaF lúnkG6m rấtnkG6 sâf3xAu. Áf3xAnh mắaZaFt củVaWAa côf3xA aZaFta dừngVaWA lEhyQại nkG6trên mặtf3xA f3xATiểu nkG6Thu khnkG6oảng hVaWAai aZaFgiây rồif3xA laZaFập tứf3xAc dánnkG6 chặf3xAt vànkG6o mf3xAặt VânaZaF Vy.

Hai bEhyQên nhìnf3xA nVaWAhau mấtaZaF vàVaWAi gEhyQiây, đVaWAột nhiênVaWA VaZaFân VnkG6y cảmVaWA thấf3xAy nkG6khuôn mf3xAặt nàVaWAy qVaWAuen EhyQquen nhưaZaFng naZaFhất thờiVaWA cEhyQô kf3xAhông nkG6thể nhớaZaF rnkG6a đãEhyQ gặpEhyQ nkG6ở đâu.

- TVaWAhật sựEhyQ aZaFrất VaWAxin VaWAlỗi vVaWAì đãEhyQ làmaZaF phiEhyQền VaWAcác bạn!aZaF EhyQ- NVaWAếu nhưaZaF đốiEhyQ phưVaWAơng VaWAđã kEhyQhông lEhyQên tiEhyQếng f3xAthì VVaWAân EhyQVy đaZaFành phảEhyQi lịaZaFch sựaZaF cấtnkG6 lời.

- KhôVaWAng sf3xAao! f3xA- nkG6Cô gnkG6ái tf3xAóc dàEhyQi xinEhyQh đaZaFẹp điEhyQ nkG6đến tf3xArước mặtnkG6 VâaZaFn nkG6Vy, chìaf3xA EhyQcái điEhyQện thoạiaZaF rEhyQa trướnkG6c nkG6mặt cVaWAô: aZaF- CEhyQô xeaZaFm xnkG6em nkG6đây f3xAcó phEhyQải điệnEhyQ thoạiVaWA củEhyQa aZaFcô không?

ChiếVaWAc điệnaZaF thoạiaZaF EhyQmàu đenkG6n, trênf3xA đónkG6 cVaWAó trVaWAeo mộtVaWA f3xAcái mócEhyQ f3xAđiện tEhyQhoại aZaFcó hìnhnkG6 qf3xAuả cầVaWAu tf3xAhủy tf3xAinh lónnkG6g lánh.

ThậtnkG6 khôngVaWA ngờnkG6 cóVaWA thểaZaF tEhyQìm thaZaFấy nkG6cái đnkG6iện taZaFhoại củEhyQa VaWAmình dễf3xA dnkG6àng đếnf3xA f3xAnhư vậy.nkG6 Vâf3xAn aZaFVy mỉmnkG6 nkG6cười đaZaFáp: EhyQ- ĐúngVaWA lVaWAà cVaWAủa tôi!

Cô gáEhyQi đEhyQó nVaWAheo nheVaWAo nkG6mắt hỏi:nkG6 aZaF- ThVaWAật sựaZaF aZaFlà củaEhyQ côEhyQ ư?

Vân EhyQVy nhìnaZaF côEhyQ tEhyQa bằnVaWAg aZaFánh mắtnkG6 khóaZaF hVaWAiểu, lẽEhyQ nàonkG6 côaZaF lạiEhyQ naZaFhận bừaf3xA điệEhyQn thoạiEhyQ củaf3xA ngườiaZaF EhyQkhác nkG6là củaVaWA mình?

- aZaFVậy, EhyQcái nEhyQày thìVaWA nkG6sao? nkG6- NhữnEhyQg ngónnkG6 taZaFay nkG6trắng nnkG6õn lạf3xAi gf3xAiơ f3xAra mộtaZaF nkG6chiếc EhyQđiện thEhyQoại khác.

MộtaZaF f3xAchiếc đf3xAiện thoạif3xA gaZaFiống aZaFhệt, điềf3xAu khiếf3xAn chnkG6o ngườinkG6 kháaZaFc khôngf3xA tVaWAhể ngờEhyQ đếf3xAn đóaZaF f3xAlà EhyQngay cf3xAả f3xAcái mEhyQóc f3xAđeo f3xAđiện thf3xAoại cũnnkG6g giốngEhyQ hệt.

Trên đờif3xA lnkG6ại f3xAcó chuyệaZaFn VaWAtrùng EhyQhợp thếVaWA sao?

- ChẳngnkG6 tráVaWAch màVaWA aZaFcô lạif3xA nhậnf3xA nhầf3xAm, nkG6ban đầuf3xA tôinkG6 cEhyQũng nhậVaWAn nhầmnkG6 đấy!

Vân EhyQVy VaWAngây nkG6người khôngaZaF bEhyQiết phf3xAải làmEhyQ sao.

- ChiếcEhyQ aZaFđiện thof3xAại nàyf3xA nkG6là cnkG6ủa chồnaZaFg chưaZaFa cướEhyQi f3xAmua cnkG6ho tEhyQôi, còEhyQn cáf3xAi mócVaWA VaWAđeo đinkG6ện thf3xAoại nàyEhyQ tnkG6ôi vf3xAới VaWAchồng f3xAchưa cướf3xAi f3xAmới cf3xAùng đif3xA chọnaZaF gầnaZaF đVaWAây !EhyQ- CôVaWA EhyQta khẽEhyQ mấnkG6p VaWAmáy môiEhyQ, ánhVaWA EhyQmắt chnkG6ăm chúVaWA nhìnVaWA VVaWAân VaZaFy, dườf3xAng nVaWAhư muốnEhyQ thăEhyQm dEhyQò điềVaWAu gf3xAì đóEhyQ từf3xA nkG6cô: aZaF- ĐVaWAiều khnkG6iến chVaWAo tôinkG6 bEhyQất ngờf3xA nf3xAhất lạiVaWA là…-aZaF aZaFcô f3xAta ấEhyQn vàoEhyQ bànnkG6 pf3xAhím, màaZaFn hìVaWAnh sánEhyQg lên,aZaF snkG6au đónkG6 giơnkG6 rVaWAa trướcf3xA mEhyQặt Vf3xAân Vy.

TiểuEhyQ TVaWAhu nkG6kinh ngạcVaWA “A”f3xA lVaWAên mộVaWAt tif3xAếng. BứcaZaF nkG6ảnh củaZaFa GinkG6ang nkG6Nhan đEhyQã hiệEhyQn laZaFên màVaWAn hìf3xAnh. TiEhyQm VaZaFân VVaWAy nEhyQhư thắtf3xA lại.

-Cô cóf3xA thểnkG6 nf3xAói cEhyQho tôinkG6 biếtnkG6 nkG6đây VaWAlà f3xAai không?

VaWACô chưEhyQa bVaWAao aZaFgiờ dámnkG6 nkG6làm vnkG6iệc EhyQxấu, VaWAbởi vìVaWA sVaWAợ mộtaZaF nVaWAgày sẽf3xA bnkG6ị ngườinkG6 aZaFkhác vạf3xAch trf3xAần. EhyQThế màEhyQ hVaWAôm naZaFay, đaZaFối mnkG6ặt vf3xAới nkG6cô EhyQgái f3xAnày, aZaFcô lạif3xA thấnkG6y nkG6bất lựcaZaF vàf3xA sợaZaF hãinkG6 nEhyQhư mộaZaFt têVaWAn kẻVaWA cắf3xAp f3xAbị EhyQbắt tạnkG6i trận.

Tất cảEhyQ EhyQnhững ngườiVaWA nEhyQgồi nkG6trong nkG6phòng đềunkG6 hướf3xAng mắtnkG6 vf3xAề pf3xAhía aZaFcô. VâaZaFn VVaWAy hoankG6ng aZaFmang nhEhyQìn vàoEhyQ nkG6đôi mắtnkG6 f3xAtức VaWAtối đanaZaFg nhaZaFìn thẳnVaWAg nkG6vào mặtnkG6 mìnEhyQh kinkG6a, EhyQcô kEhyQhông thểf3xA nóf3xAi vớif3xA mọif3xA ngườiVaWA trVaWAên thếnkG6 giớaZaFi nàEhyQy rằf3xAng, đVaWAây chínhVaWA laZaFà naZaFgười yêuaZaF củaf3xA aZaFcô, lnkG6à nEhyQgười đãVaWA nkG6chết đinkG6 gaZaFiờ đượcVaWA sốngVaWA lạinkG6 nhờaZaF EhyQthời EhyQgian quaVaWAy ngượcf3xA trởf3xA lại..

Thấy VânkG6n EhyQVy aZaFkhông nóinkG6 năf3xAng nkG6gì, f3xAđối pf3xAhương càngaZaF tỏf3xA nkG6ra hunVaWAg hăng.

- TaZaFại EhyQsao cnkG6ô lạnkG6i nkG6có ảnkG6nh chồngaZaF chưaaZaF aZaFcưới củankG6 tôi?

- HaZaFai ngnkG6ười queVaWAn baZaFiết nVaWAhau à?

Trước hf3xAai f3xAcâu aZaFhỏi đnkG6ầy tnkG6ính chấtVaWA EhyQvấn nàyf3xA, VânnkG6 nkG6Vy còEhyQn chaZaFưa kEhyQịp trảEhyQ lnkG6ời thf3xAì Tiểuf3xA TVaWAhu đf3xAã nổiaZaF quạuf3xA lf3xAên: nkG6- NàVaWAy, aZaFcô f3xAlàm cáiaZaF tnkG6rò gìnkG6 tnkG6hế nkG6hả? TroVaWAng điệnnkG6 thoạinkG6 củaf3xA Vâf3xAn VaWAVy caZaFó VaWAảnh củEhyQa aZaFai thìEhyQ nkG6liên qnkG6uan f3xAgì EhyQđến cô.VaWA f3xACô VaWAtrả điệnnkG6 thoạEhyQi lạinkG6 cnkG6ho chúaZaFng tôinkG6 thEhyQì chúnf3xAg tôVaWAi cảmVaWA ơnnkG6 cônkG6. CaZaFòn nếuf3xA nkG6cô cứVaWA tEhyQhích bVaWAắt naZaFạt ngườiVaWA f3xAkhác, tôif3xA f3xAnói cf3xAho cEhyQô biếtEhyQ, cEhyQhúng tf3xAôi khôngEhyQ dVaWAễ bắVaWAt nạtf3xA đâu!

Tiểu aZaFThu vừankG6 nóiVaWA VaWAdứt lờaZaFi tEhyQhì mVaWAấy côVaWA gáEhyQi baVaWAn nãVaWAy vẫf3xAn cEhyQòn VaWAmải aZaFmê haZaFát hòEhyQ liềf3xAn f3xAbỏ micf3xAro xunkG6ống, cầmf3xA mộtf3xA cốaZaFc EhyQnước đf3xAá VaWAđi vf3xAề aZaFphía haZaFai người:VaWA f3xA- NaZaFói chaZaFuyện vVaWAới f3xAloại nkG6người nVaWAày thVaWAì cầf3xAn VaWAgì phảaZaFi lịchVaWA nkG6sự?- dứf3xAt lờEhyQi côaZaF VaWAta đưaEhyQ tEhyQay laZaFên, EhyQhất thẳaZaFng cEhyQốc nướVaWAc f3xAvào mặtaZaF f3xAhai người.

Lúc VâVaWAn VaWAVy kVaWAịp phảnVaWA ứngaZaF lạaZaFi f3xAthì đaZaFã qf3xAuá muộn.f3xA MaZaFặc daZaFù côEhyQ đVaWAã néaZaF EhyQngười đEhyQi nVaWAhưng VaWAnửa bêVaWAn mnkG6ặt củaZaFa cônkG6 vẫnnkG6 lĩnhf3xA trọnnkG6 cEhyQốc nướnkG6c lạnVaWAh. BộEhyQ dạVaWAng củankG6 nkG6cô lúcEhyQ nàyaZaF trEhyQông thậVaWAt thaZaFê thảm.

Cô phEhyQục nkG6vụ tEhyQhấy tìnaZaFh hìf3xAnh nkG6không ổnf3xA lif3xAền EhyQcầm mEhyQáy bộEhyQ đàVaWAm lênVaWA gọi.

f3xACác nVaWAhân viênf3xA phaZaFục EhyQvụ xuf3xAng quanEhyQh đấyEhyQ bỗnVaWAg chốcnkG6 kéaZaFo. ĐâyVaWA VaWAlà lầEhyQn thf3xAứ hankG6i trnkG6ong aZaFtháng VânaZaF VVaWAy phảif3xA chứngf3xA kiếnf3xA aZaFcảnh tượnf3xAg hỗnnkG6 laZaFoạn này.aZaF NhaZaFững khácf3xAh đf3xAến hátVaWA ởnkG6 pf3xAhòng bêEhyQn đềuEhyQ EhyQmở nkG6cửa ngónkG6 saaZaFng ngEhyQhe ngVaWAóng tìnaZaFh hìnkG6nh rồiEhyQ chỉnkG6 chỏ,f3xA f3xAbàn tán….

nkG6- KhanEhyQg EhyQDi, rốf3xAt cuf3xAộc cóVaWA chuyệnaZaF gf3xAì aZaFthế?- ĐnkG6ám nkG6bạn củaaZaF côf3xA EhyQgái tóVaWAc daZaFài EhyQbắt đầunkG6 xôaZaFn xao.

Hóa rEhyQa cáaZaFi f3xAcô f3xAgái tnkG6óc dEhyQài nkG6ấy f3xAtên làVaWA KnkG6hang DiEhyQ, ngankG6y cảVaWA cáEhyQi tnkG6ên củankG6 aZaFcô tEhyQa cVaWAũng haf3xAy hơnEhyQ nkG6tên củnkG6a cEhyQô rấtnkG6 nhif3xAều. VEhyQân VnkG6y nEhyQgoảnh mặf3xAt lạEhyQi nhìnf3xA vàof3xA khuônEhyQ mặVaWAt EhyQcủa EhyQcô gf3xAái tnkG6ên KhanaZaFg aZaFDi kia…..

Chẳng trf3xAách maZaFà mớEhyQi nhìnVaWA thấyEhyQ cf3xAô EhyQta, VânkG6n VaZaFy đãaZaF cảmEhyQ thấnkG6y rấtEhyQ quennkG6. nkG6Hóa raZaFa bọnnkG6 aZaFhọ đVaWAã gặEhyQp nVaWAhau từEhyQ traZaFước. CnkG6ô nkG6ta chínkG6nh lEhyQà EhyQcô gánkG6i xf3xAinh đnkG6ẹp nkG6đã xEhyQuất hiệf3xAn nkG6bên cạnhEhyQ f3xAGiang NhEhyQan nnkG6gày hEhyQôm đó.

Tiểu Tf3xAhu vnkG6ội f3xAvàng giúpEhyQ VâVaWAn VVaWAy laZaFau snkG6ạch nhữaZaFng giọtnkG6 nướcaZaF EhyQđang toVaWAng tỏngnkG6 nhỏVaWA xuốnVaWAg từnkG6 f3xAmái tóVaWAc EhyQcô rồiVaWA aZaFkéo aZaFtay cVaWAô nói:aZaF aZaF- VaWATiểu Vyf3xA, chúnf3xAg tEhyQa đaZaFi thEhyQôi, quaZaFân tửEhyQ trVaWAả thEhyQù mườiVaWA nămnkG6 caZaFũng khôngEhyQ muộn!

Hai aZaFnhân viaZaFên phf3xAục vụf3xA đứnaZaFg chặnEhyQ trướcEhyQ nkG6mặt f3xAcô nVaWAói:- ChnkG6i bằngnkG6 haZaFai f3xAcô hãEhyQy f3xAtránh điaZaF tEhyQrước đi!

Trong tEhyQình trạngnkG6 VaWAnày….có thểEhyQ lnkG6à df3xAo aZaFban nkG6nãy côEhyQ uaZaFống rượuVaWA VaWAvang nEhyQên bâyVaWA nkG6giờ chaZaFất mEhyQen mớaZaFi aZaFphát tác.HoặaZaFc cũEhyQng aZaFcó thểEhyQ làaZaF dVaWAo EhyQtrong lònEhyQg nkG6cảm thấnkG6y aZaFấm aZaFức aZaFnên VâaZaFn VVaWAy chẳngf3xA buaZaFồn aZaFđể ýVaWA đếnf3xA nhữEhyQng lờaZaFi khuyEhyQên caf3xAn củEhyQa ngườiaZaF phụcnkG6 VaWAvụ. TìVaWAnh yêaZaFu củaaZaF nkG6cô vớiEhyQ GiVaWAang NhEhyQan…vốn df3xAĩ cônkG6 đEhyQã rnkG6ất f3xAhạnh phVaWAúc, hạEhyQnh aZaFphúc taZaFới mf3xAức VaWAmuốn tEhyQuyên bốEhyQ vớiaZaF VaWAtất cảf3xA mọif3xA ngườiVaWA ởVaWA trênnkG6 thếEhyQ nkG6giới nàynkG6, thVaWAế mf3xAà bâf3xAy giờ…..

Vân Vf3xAy đif3xA gạtnkG6 tEhyQay nEhyQgười nkG6phục vụf3xA rVaWAa, VaWAđi nkG6thẳng đếnkG6n trnkG6ước mặtf3xA KhaEhyQng Df3xAi VaWAlấy điVaWAện thoạEhyQi nkG6của mìEhyQnh rồf3xAi nnkG6hìn thẳVaWAng f3xAvào mắtnkG6 cônkG6 nkG6ta VaWAmà nói:f3xA VaWA- ĐâEhyQy làVaWA bEhyQạn aZaFtrai củVaWAa tôiVaWA! nkG6- nkG6Giọng nóinkG6 khônaZaFg caZaFứng rắnaZaF nhVaWAưng cEhyQũng chẳnaZaFg nkG6mềm mỏng.

Ngọn lửaVaWA tứVaWA tốiVaWA taZaFrong lf3xAòng đốnkG6i phươngf3xA bỗngVaWA chốcVaWA bEhyQùng lên:VaWA f3xA- BạnaZaF nkG6trai EhyQcô áEhyQ? EhyQĐây nkG6rõ aZaFràng laZaFà cVaWAhồng chnkG6ưa cướiaZaF của….

- Tôif3xA vớiaZaF bạnaZaF f3xAtrai tôiEhyQ qunkG6en nhaf3xAu đãVaWA nămnkG6 nkG6năm rf3xAồi! EhyQ- nkG6Vân VaWAVy tiệnaZaF f3xAtay nkG6mở nkG6lịch ởEhyQ troaZaFng điệaZaFn thoEhyQại EhyQra: nkG6-Trên đEhyQó cf3xAòn cóaZaF ghnkG6i ngàVaWAy f3xAsinh nhEhyQật cf3xAủa EhyQanh ấyVaWA vớf3xAi nhnkG6ững VaWAngày kaZaFỉ aZaFniệm củaaZaF chúnVaWAg tôi!

- CVaWAhúng tEhyQôi dựf3xA địnhnkG6 sf3xAẽ aZaFkết hônkG6n vàonkG6 nEhyQgày 1nkG60 thánkG6ng 1aZaF0 nămnkG6 2010.

-Tôi khEhyQông biEhyQết bEhyQan nãyVaWA côEhyQ nóf3xAi làf3xA cEhyQó VaWAý gì…VaWA- f3xACô đưVaWAa điệnVaWA thoạVaWAi nkG6ra trướcf3xA mặEhyQt nkG6Khang DVaWAi: EhyQ- Pf3xAhím sốnkG6 mEhyQột aZaFlà f3xAphím gEhyQọi tắVaWAt nkG6cho anf3xAh nkG6ấy, nếuVaWA nhưEhyQ VaWAcô cf3xAòn nghEhyQi vấnnkG6 thìf3xA EhyQcứ aZaFgọi điệnnkG6 nkG6cho aaZaFnh ấyaZaF màf3xA hỏi!
VẻnkG6 mặf3xAt củf3xAa Khaf3xAng aZaFDi nkG6lúc nànkG6y kháVaWA kVaWAì lnkG6ạ. aZaFVẻ mEhyQặt EhyQấy khôngf3xA phảiEhyQ lf3xAà vnkG6ẻ mặVaWAt củankG6 mộVaWAt ngườif3xA EhyQđang tứcVaWA đnkG6ến pháf3xAt đf3xAiên aZaFlên, nkG6thế nênnkG6 Vânf3xA EhyQVy cf3xAho rằVaWAng rấnkG6t cónkG6 thểaZaF cáVaWAi côEhyQ KhannkG6g aZaFDi nàf3xAy vVaWAốn aZaFdĩ cũngVaWA khôVaWAng dáf3xAm knkG6hẳng địf3xAnh ngườif3xA trof3xAng ảnhf3xA caZaFhính lnkG6à GianEhyQg Nhan.

Nếu khEhyQông thnkG6ì f3xAKhang f3xADi đãEhyQ khVaWAông thửEhyQ f3xAthăm daZaFò bằf3xAng cáchaZaF nóaZaFi chuaZaFyện aZaFvới cô.f3xA ChỉaZaF nkG6có điềunkG6 nhữngnkG6 gìaZaF đaEhyQng xEhyQảy raZaFa nkG6không giốngaZaF nhưVaWA aZaFnhững aZaFgì côaZaF tVaWAa f3xAmong muốnkG6n, bởinkG6 f3xAvì nkG6đám f3xAbạn caZaFủa cônkG6 đãVaWA VaWAquá bứnkG6c xúcaZaF trướnkG6c aZaFnhững cânkG6u nóf3xAi củaVaWA TiểuaZaF nkG6Thu, EhyQlàm EhyQcho mọiaZaF chuyệnf3xA trVaWAở nêf3xAn vônkG6 cùnf3xAg tồiEhyQ tệ.

Qua nkG6chuyện xaZaFảy EhyQra qf3xAuá nkG6đột ngộnkG6t nànkG6y, cônkG6 bắnkG6t đầunkG6 nkG6tin rằngf3xA nkG6chỉ aZaFcần df3xAũng cEhyQảm, cứngaZaF cỏinkG6 đốiEhyQ mặtVaWA vEhyQới VaWAmọi chuVaWAyện làVaWA aZaFcó EhyQthể “thaVaWAy đổiVaWA nkG6càn khEhyQôn”. DùaZaF thEhyQế EhyQnào cVaWAô cũEhyQng phảiVaWA cVaWAó niềmVaWA tif3xAn vớiVaWA nkG6chính mình.

- ChắcnkG6 aZaFlà bởf3xAi vìf3xA EhyQcó nétEhyQ giốVaWAng nf3xAhau quáaZaF đấyVaWA mVaWAà!- VaWAKhang VaWADi aZaFchớp VaWAchớp mắt,f3xA giọngVaWA aZaFnói nhnkG6ư f3xAcó vnkG6ẻ đùaf3xA vui.

Trước sựnkG6 nhượngaZaF aZaFbộ củf3xAa KhanaZaFg DVaWAi, đámEhyQ bạnnkG6 cEhyQủa cnkG6ô cũnaZaFg lậpnkG6 tứcf3xA “hạaZaF hỏa”VaWA. NhEhyQân EhyQlúc bọnEhyQ họaZaF vẫnf3xA cònaZaF đanVaWAg df3xAo dự,nkG6 aZaFVân f3xAVy EhyQliền kéoVaWA VaWATiểu Tf3xAhu rVaWAa khỏiVaWA phòng.

VaWAĐã aZaFra đếnnkG6 nkG6bên ngoàiVaWA rồf3xAi aZaFmà tEhyQrống ngựf3xAc VâaZaFn VaWAVy vẫnf3xA cònnkG6 đậpaZaF thìnnkG6h taZaFhịch. ỞEhyQ nhữngf3xA nEhyQơi đôngEhyQ naZaFgười khôngEhyQ nênEhyQ gâaZaFy chuyệnnkG6 ồnnkG6 ào,f3xA nhưnVaWAg aEhyQi f3xAmà biaZaFết đEhyQược nhỡnkG6 nkG6đâu cnkG6ô vaZaFừa EhyQra đếnaZaF bêaZaFn ngoài,aZaF KhVaWAang DaZaFi đãEhyQ dẫEhyQn thf3xAeo VaWAđám bnkG6ạn hnkG6ung daZaFữ f3xAcủa caZaFô VaWAta đuổinkG6 tEhyQheo. ChẳEhyQng aVaWAi aZaFchịu dễf3xA dànVaWAg EhyQbỏ qnkG6ua mVaWAọi cf3xAhuyện nhưaZaF nkG6thế aZaFnày cảEhyQ. CEhyQho df3xAù chVaWAỉ làaZaF nghnkG6i vấnEhyQ thìf3xA cf3xAũng VaWAphải hỏiEhyQ chnkG6o f3xArõ rànkG6ng chứ.

Vf3xAân EhyQVy vEhyQốn VaWAđịnh f3xAra VaWAđến aZaFKTV sEhyQẽ lnkG6ập tnkG6ức bVaWAắt xaZaFe chuồnEhyQ thẳnVaWAg. ThànhEhyQ phốf3xA f3xAlớn aZaFnhư nkG6vậy, kaZaFhả nănaZaFg cf3xAhạm mặtf3xA EhyQnhau củaaZaF nkG6hai ngnkG6ười cũnnkG6g khEhyQông nEhyQhiều. Hơf3xAn nữaVaWA chnkG6ỉ cf3xAần aZaFcô f3xAta vềEhyQ nhVaWAà f3xAtìm VaWAGiang aZaFNhan EhyQđối chấtVaWA, phVaWAát hf3xAiện VaWAGiang NnkG6han chẳngnkG6 nkG6có gEhyQì lạf3xA tf3xAhường f3xAthì cnkG6ơn sf3xAóng EhyQgió EhyQnày sẽf3xA EhyQqua đEhyQi f3xAngay taZaFhôi. NàonkG6 ankG6i EhyQngờ, taf3xAxi giờf3xA nVaWAày kf3xAhó f3xAmà bnkG6ắt aZaFđược. HVaWAai aZaFngười đaZaFứng hơnnkG6 nnkG6ửa tiếnEhyQg EhyQđồng hnkG6ồ mnkG6à vẫnEhyQ khônkG6ng bnkG6ắt đượcEhyQ xe.

Nếu biếtnkG6 VaWAsớm naZaFhư VaWAvậy thVaWAì côf3xA đãVaWA rnkG6a bếnnkG6 xnkG6e bắtaZaF xEhyQe baZaFuýt nkG6cho rồi!EhyQ VaWAVân EhyQVy liêVaWAn tụcVaWA nhìEhyQn lạif3xA f3xAphía sVaWAau lưngEhyQ. Nếuf3xA cVaWAứ tEhyQhế nf3xAày khônEhyQg biếtaZaF chừng…..đaVaWAng địnnkG6h EhyQkéo VaWATiểu VaWAThu VaWAra bếnkG6n nkG6xe EhyQbuýt tnkG6hì độtVaWA nhiênEhyQ EhyQmột chiếcf3xA xf3xAe hEhyQơi đỗVaWA xVaWAịch EhyQtrước mặtnkG6 VaWAhai người.

f3xA- VânVaWA VyEhyQ!- cVaWAánh cửaaZaF f3xAxe từnkG6 tnkG6ừ nkG6kéo xuốnf3xAg, anEhyQh cúif3xA đầuf3xA nhìVaWAn VaWAra ngoàEhyQi nóf3xAi: EhyQ- Lênf3xA aZaFxe aZaFđi, VaWAanh đưaf3xA f3xAem về!

Vân aZaFVy cónkG6 ngaZaFần ngừVaWA mVaWAột látnkG6 mớiaZaF mởEhyQ cửaf3xA VaWAra nEhyQgồi f3xAvào taZaFrong xeaZaF, ngoEhyQảnh đầVaWAu lạiEhyQ mỉmnkG6 cườif3xA nkG6ái ngạVaWAi aZaFvới TinkG6ểu ThEhyQu. ChiếcVaWA nkG6xe EhyQlao điEhyQ trênf3xA đường,EhyQ côEhyQ f3xAvẫn khônkG6ng quênEhyQ nhìnkG6n lạEhyQi cửaf3xA quáEhyQn KTaZaFV, thầaZaFm tf3xAhở phEhyQào EhyQnhẹ nhõm.

Những gVaWAiọt nưVaWAớc EhyQvẫn tVaWAí táchaZaF rơiEhyQ xuốngnkG6 từf3xA EhyQmái tóaZaFc cô.aZaF BộnkG6 nkG6dạng củnkG6a VaWAcô lúcEhyQ nàynkG6 qVaWAuả thf3xAực quEhyQá aZaFthê thảnkG6m. CEhyQô giốngf3xA hệtaZaF naZaFhư VaWAmột cnkG6on nkG6vịt xEhyQấu xí.nkG6 Gif3xAang NVaWAhan bâf3xAy giờEhyQ VaWAtuyệt đốif3xA aZaFkhông VaWAtừ f3xAbỏ mộaZaFt Kf3xAhang DVaWAi xif3xAnh đẹpVaWA đểf3xA EhyQđến vớEhyQi cnkG6ô, VaWAđem lEhyQòng yêunkG6 thươngf3xA mộVaWAt ngườif3xA quEhyQá đVaWAỗi bìnhVaWA thườnf3xAg naZaFhư côEhyQ, maZaFột cf3xAô gáiVaWA bìnnkG6h thườngnkG6 laZaFại EhyQlớn tuf3xAổi. nkG6Cô thf3xAật sf3xAự khôEhyQng nnkG6ên VaWAcó nhữnaZaFg VaWAảo tf3xAưởng nhnkG6ư thếEhyQ này!

- NóaZaFi cEhyQho anf3xAh EhyQbiết f3xAnhà EhyQem ởaZaF đâu?

Nếu aZaFnhư VaWAkhông phVaWAải anf3xAh cấtVaWA tiếngVaWA EhyQhỏi thVaWAì cf3xAó lnkG6ẽ côEhyQ vẫnaZaF mVaWAải đắmVaWA chìmEhyQ tVaWArong dònaZaFg sunkG6y ngaZaFhĩ môngEhyQ lVaWAung caZaFủa mnkG6ình. Vf3xAân VVaWAy ngoảnaZaFh đaZaFầu sanf3xAg nhVaWAìn chaZaFủ f3xAnhân cVaWAủa cnkG6hiếc xef3xA. Af3xAnh tnkG6a cũnkG6ng đaf3xAng nkG6nhìn cVaWAô nkG6chăm chú.

nkG6Nếu nhưf3xA knkG6hông VaWAphải gnkG6ặp phảiaZaF hoVaWAàn cảaZaFnh nànkG6y taZaFhì EhyQcó lẽEhyQ cnkG6ả đờiaZaF cnkG6ô cũngEhyQ f3xAsẽ khôngaZaF ngồiVaWA lnkG6ên caZaFhiếc xf3xAe này.

EhyQLúc nàf3xAy côEhyQ aZaFmới giậf3xAt mìnVaWAh aZaFnhớ aZaFra EhyQlà phf3xAải nóf3xAi cámVaWA ơEhyQn: f3xA- aZaFCám VaWAơn anVaWAh TriệaZaFu! f3xANhà tôif3xA f3xAở khEhyQu f3xAphía namEhyQ, EhyQanh cứf3xA đif3xA theaZaFo coEhyQn đnkG6ường nàyaZaF, tìmaZaF mộaZaFt bếnaZaF VaWAtàu điaZaFện ngầVaWAm đểf3xA tôVaWAi xuốngf3xA VaWAxe lnkG6à được!

- MnkG6uộn lắmVaWA rồVaWAi, đểEhyQ af3xAnh aZaFđưa VaWAem vềnkG6 nhà!

- KhaZaFông cầnEhyQ phiềnVaWA phứcnkG6 thếVaWA đf3xAâu ạ!

VaWA- EhyQVân EhyQVy…- TriệuaZaF DươnnkG6g hơif3xA dừnEhyQg lạnkG6i mộtEhyQ laZaFát rnkG6ồi nóVaWAi tiếp:VaWA f3xA- VaWACó thểaZaF đừngf3xA khácVaWAh sáof3xA vf3xAới anEhyQh nEhyQhư vậf3xAy không?
f3xATriệu DươnEhyQg nóinkG6 f3xAnhư VaWAkhẩn cnkG6ầu khiếnnkG6 caZaFho VânEhyQ f3xAVy VaWAcảm thVaWAấy f3xAcó aZaFhơi áf3xAi ngại.aZaF BEhyQan nãyEhyQ còVaWAn vộiaZaF vànEhyQg leaZaFo EhyQlên VaWAxe củaaZaF ngườif3xA tEhyQa, thaZaFế f3xAmà aZaFbây giVaWAờ VaWAlại đVaWAòi f3xAnhanh nhanVaWAh chf3xAóng nkG6chóng EhyQxuống xEhyQe. XnkG6ét cảnkG6 vềnkG6 tEhyQình lẫnEhyQ f3xAvề líaZaF thnkG6ì cVaWAô cũngaZaF khônf3xAg nnkG6ên taZaFừ aZaFchối mãiEhyQ nhnkG6ư thaZaFế nnkG6ày. NếuaZaF nhEhyQư đãaZaF VaWAkhông f3xAthể xuốngaZaF xf3xAe thìEhyQ cEhyQô đàVaWAnh phảiaZaF naZaFgoan ngoãnnkG6 ngồEhyQi lạf3xAi nEhyQói chuyện.

- Hômf3xA aZaFnay thEhyQật tVaWArùng hợp!

- Đúngf3xA vậy,VaWA taZaFôi VaWAcũng cùnf3xAg vớinkG6 mấVaWAy nnkG6gười bạnkG6n đếnnkG6 EhyQđây f3xAhát hò!

Vân aZaFVy ngEhyQây ngnkG6ười nhìnnkG6 TriệuVaWA Dương,aZaF hỏiaZaF aZaFnhư thaZaFăm df3xAò: aZaF- BaZaFan nãyVaWA ankG6nh cnkG6ũng vừaf3xA từEhyQ KTVaWAV đf3xAi ra?

Triệu DnkG6ương gậtf3xA EhyQgật đầu,aZaF dườEhyQng nhnkG6ư ankG6nh tf3xAa aZaFđang nghĩEhyQ ngợinkG6 chuyệnaZaF EhyQgì đó.f3xA CuốVaWAi VaWAcùng f3xAanh tnkG6a EhyQcũng đànhaZaF phảiEhyQ mởEhyQ miaZaFệng hỏi:aZaF VaWA- Vâf3xAn VyaZaF, VaWAbiểu hiệnf3xA củaZaFa ef3xAm nf3xAgày hVaWAôm naEhyQy khf3xAiến chnkG6o anaZaFh rnkG6ất bấtnkG6 ngờVaWA. AnEhyQh vốf3xAn dĩaZaF cứaZaF nEhyQghĩ enkG6m chỉEhyQ làEhyQ mf3xAột cf3xAô gEhyQái nhúEhyQt nhát.

- aZaFÝ củf3xAa af3xAnh là…-nkG6 VâaZaFn VnkG6y thnkG6ật khôaZaFng dáaZaFm EhyQtin vVaWAào nhữnkG6ng gìnkG6 mìnkG6nh vừf3xAa ngf3xAhe tnkG6hấy, laZaFẽ nàEhyQo anaZaFh tEhyQa thậnkG6t sEhyQự: –VaWA BaVaWAn nnkG6ãy anf3xAh nf3xAhìn thấyf3xA tôi….aZaF- LEhyQúc aZaFđó f3xAdo nkG6hoang manVaWAg nf3xAên nkG6cô chẳngEhyQ daZaFám ngnkG6ẩng đầaZaFu nkG6nhìn đEhyQám đôngEhyQ aZaFxung quanaZaFh. CôVaWA VaWAthậm cnkG6hí cònEhyQ aZaFtự nkG6lừa gạVaWAt bảVaWAn thf3xAân mìnhVaWA rằnkG6ng khôngf3xA bf3xAị aZaFai VaWAquen biếtVaWA nhìVaWAn thấy.

- Anf3xAh nkG6chỉ EhyQlà tìnhaZaF cờaZaF đEhyQi ngannkG6g aZaFqua, nhìf3xAn tnkG6hấy f3xAem màVaWA thôi!

MáVaWAu trnkG6ong aZaFcơ VaWAthể VâEhyQn nkG6Vy dồf3xAn hVaWAết cảnkG6 lnkG6ên mặt,EhyQ EhyQcô vộEhyQi aZaFvàng VaWAgiải tnkG6hích: -Chf3xAỉ f3xAlà mnkG6ột sựVaWA hif3xAểu nhầmVaWA mEhyQà thôi!
EhyQCô binkG6ết caZaFho nkG6dù côEhyQ cVaWAó f3xAnói nhưVaWA vậnkG6y thf3xAì EhyQcũng chỉf3xA aZaFlà uổnaZaFg côngEhyQ mànkG6 thôEhyQi. nkG6Họ hàngaZaF cf3xAủa TriệuVaWA DươnVaWAg làf3xA đồngnkG6 nghiệEhyQp củaVaWA côaZaF, Trif3xAệu nkG6Dương VaWAchỉ cnkG6ần VaWAnói chuEhyQyện EhyQngày hômEhyQ naf3xAy f3xAra lnkG6à EhyQcô nkG6sẽ ngnkG6ay lậpEhyQ tứcaZaF bịVaWA lnkG6òi đuôiVaWA VaWAlà nóif3xA dVaWAối. CônkG6 VaWAlàm saaZaFo gEhyQì cVaWAó ngườif3xA yêuaZaF nàoVaWA lâuf3xA f3xAnăm nhf3xAư vậy?EhyQ NhữnkG6ng gEhyQì màf3xA VaWAban nãyEhyQ nóif3xA rEhyQa thựcaZaF sf3xAự đEhyQang knkG6hiến VaWAcho côEhyQ cảmEhyQ thấyf3xA vôaZaF cùngnkG6 hốif3xA hận.

-Ai cũng có quá khứ, ai cũng có những bí mật không thể nói với người khác! - Triệu Dương ngập ngừng: - Trong điện thoại của anh trước đây cũng có ảnh của người yêu cũ, trong một lần vô tình, bạn học của anh đã giở ra và xem được.

Vân Vy không nén được tò mò hỏi: - Về sau thì sao?

Triệu Dương bật cười thành tiếng: - Anh đâu có nghĩ được ra cách hay như em, đương nhiên là bị chồng chưa cưới của cô ấy tẩn cho một trận chứ còn sao nữa!

Cô thật không ngờ chuyện xảy ra ngày hôm nay lại được người khác đồng tình, mà người đó lại đã từng trải qua một chuyện tương tự như vậy. Cô ngẩng đầu nhìn Triệu Dương đang ngồi bên cạnh, bỗng chốc hình ảnh của anh ta trở lên “cao lồng lộng” trong mắt cô.

- Mấy năm trước anh đã gặp phải một vụ tai nạn, vì vậy hôm đó anh phải đến khoa tư vấn tâm lí chứ thực ra tim anh không có bệnh gì hết! - Triệu Dương dừng lại một chút như thể đang hồi ức lại: - Anh nghĩ hôm đó tim anh đột nhiên ngừng đập là do bị ám ảnh của vụ tai nạn xe cộ đó!

Triệu Dương chỉ nói qua loa như vậy rồi không giải thích gì thêm, chỉ im lặng lái xe đưa Tiểu Thu và Vân Vy về đến cửa nhà.

Trước khi Vân Vy đi, Triệu Dương lại gọi với theo cô: - Vân Vy, anh thường nghĩ phải mất đi rồi mới biết trân trọng. Anh hi vọng em có thể cho anh một cơ hội!

- Thực ra cái anh chàng Triệu Dương này cũng không tệ!

- Thế à? Hay là tớ giới thiệu cho cậu nhé!

- Vớ vẩn! - Tiểu Thu ôm gối ngồi lại ghế sô pha: - Người ta rõ ràng là thích cậu, suốt cả đường đi chỉ mải chú ý đến cậu, hoàn toàn chẳng buồn liếc tớ lấy nửa cái!

- Tiểu Vy này, thực ra con người sống luôn phải sống trong hiện thực, nếu như không thể có kết quả tốt đẹp thì cậu hãy quên cái anh chàng trong điện thoại kia đi!

Xem mắt chẳng qua là hình thức làm quen giữa hai người với nhau, nghĩ được điều đó rồi trong lòng sẽ không cảm thấy khó chịu hay bài xích với nó nữa. Nếu như không có buổi xem mắt ấy, không có cái anh chàng Triệu Dương này thì tối nay, không biết cô sẽ phải đối mặt với những chuyện gì?

Khang Di đi đến bên quầy thanh toán, đảo mắt nhìn quanh. Cái cô gái ban nãy còn hùng hồn phản bác cô giờ đã biến mất không để lại chút dấu vết gì. Biểu hiện của cô ta lúc ấy khiến cho cô suýt chút nữa thì tưởng rằng mình nhìn nhầm. Vốn dĩ là chuyện mình nắm chắc trong tay, thế mà lại bị kẻ khác chiếm thế thượng phong. Khang Di lắc lắc đầu, rốt cuộc cô ta là ai? Có quan hệ thế nào với anh ấy? Đáng nhẽ ra cô nên tóm lấy cô ta mà hỏi cho rõ ngọn ngành.

Dù gì thì anh ấy với cô cũng chuẩn bị kết hôn rồi.

Những giọt mưa nhỏ xíu lất phất trong không trung. Khang Di đưa tay ra, hứng những giọt nước mưa vào lòng bàn tay. Sau khi tiễn bạn bè ra về, cô vốn định sẽ đi thẳng về nhà, chẳng hiểu sao cô lại đến trước chung cư của anh.

Khang Di lẩm nhẩm đếm số tầng. Anh ấy vẫn còn chưa ngủ, ánh đèn vẫn còn hắt ra ngoài cửa sổ. Có lẽ cô nên tìm một lí do nào đó để gõ cửa nhà anh, bởi vì anh không thích bỗng nhiên bị người khác đến làm phiền. Mặc dù trong lòng đã nghĩ vậy nhưng đến cuối cùng cô vẫn không thể kiềm chế được mình gõ cửa phòng anh.

- Em quên mang theo chìa khóa nhà! - Cô cố bịa ra một cái cớ.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh, quần tây được là lượt cẩn thận, ngồi trước bàn làm việc, bên cạnh còn bày cả chồng văn kiện. Anh mỉm cười với cô: - Chăn đệm ở phòng ngủ nhỏ đều sạch đấy!

Cô thực sự không thích nụ cười này của anh, nụ cười chỉ mang tính xã giao công việc, một nụ cười vạch định rõ ranh giới giữa anh và cô.

- Điện thoại của em hết pin rồi, cho em mượn điện thoại của anh đi!

Điện thoại của anh đang đặt ở trên bàn.

“Phím số một là phím gọi tắt cho anh ấy, nếu như cô còn nghi vấn thì cứ gọi điện cho anh ấy mà hỏi!”….không biết tại sao đột nhien cô lại nhớ đến câu nói ấy. Cô không nén nổi tò mò, ngón tay ấn thử vào phím gọi tắt số một.

Trên màn hình hiện ra một con số. Điện thoại còn chưa được kết nối thì cô đã ấn phím kết thúc cuộc gọi. Hóa ra phím số một của anh cũng có lưu một số điện thoại.

Là của Vân Vy.

Vân Vy không ngờ điều kiện của Triệu Dương lại tốt đến vậy, đã từng đi du học, gia đình cũng khá giả. Triệu Dương tới tấp “tấn công” cô bằng hoa tươi mỗi ngày, văn phòng của Vân Vy ngập tràn trong hoa tươi. Các bạn đồng nghiệp thấy vậy, ai nấy cũng trầm trồ: -Vân Vy, cái anh chàng ABC của cậu cũng lãng mạn ra phết đấy!

- Không phải như mọi người nghĩ đâu!

- Đừng giấu diếm nữa!

- Hôn lễ định tổ chức vào ngày nào rồi? Nói cho chúng tôi biết để chúng tôi còn chuẩn bị phong bì chứ!
- Không có chuyện đó đâu!

Mặc dù nói vậy nhưng quan hệ giữa cô và Triệu Dương cũng phát triển theo chiều hướng tốt đẹp. Chỉ có điều, cái gọi là tình yêu vẫn mất tăm mất tích.

- Thế thì gặp nhau ở nhà hàng tây gần công ty cô nhé!

- Ok!

Sau mấy lần gọi điện thoại, cuối cùng Triệu Dương cũng khiến cho Vân Vy phải đầu hàng. Chỉ là ăn một bữa cơm thôi mà, cô đâu cần phải cố chấp như vậy?

Đối diện bên đường là một nhà hàng đồ ăn tây. Trong lúc chờ hết đèn đò, ánh mắt của Vân Vy chợt lướt qua một quán cà phê, rồi sau đó ánh mắt của cô không thể nào rời khỏi đó được.

Giang Nhan mặc com ple vô cùng lịch sự đang ngồi đối diện nói chuyện với ai đó. Chiếc áo sơ mi mặc trên người anh mềm mại tựa như lụa. Trông anh chẳng khác gì trước đây, nụ cười ấy vẫn vô cùng quyến rũ!

- Đến đâu rồi?

Nếu như không phải nhận được điện thoại thì có lẽ Vân Vy vẫn đứng ngây ra ở đó mà ngắm Giang Nhan.

- Tôi sắp đến nơi rồi! - Cô bỏ điện thoại xuống, vội vàng chạy qua đường.

- Giang Nhan!- Anh ngoảnh đầu lại.

- Nghĩ gì vậy?

Anh trầm ngâm một lát mới mở miệng: - Ở đây đèn đỏ nhanh thật đấy!

- Đúng thế, hơn nữa giao thông ở đây nổi tiếng là tồi tệ!

Trước đây vẫn nghe nói cho dù là lúc qua đường cô cũng hay nghĩ ngợi vẩn vơ, xem ra hôm nay cũng không phải là ngoại lệ.

-Chuyện này làm xong chắc là cậu sẽ được thăng chức đấy!

Anh cười nhạt: - Còn phải xem lợi nhuận ra sao đã!

- Kế hoạch cậu đưa ra chắc chắn không có vấn đề. Những con số dự tính khổng lồ chính là căn cứ thuyết phục lớn nhất!- Nói đến đây người kia chợt ngập ngừng: – Chỉ có điều, Giang Nhan này, tôi rất tò mò, trước đây cậu làm việc ở đâu thế? Đừng có nói với tôi là cậu chỉ có hai năm kinh nghiệm này thôi nhé, chẳng ai tin nổi đâu!

Vừa mới bước chân vào ngành đã nhận được sự coi trọng của công ty A, chuyện này chẳng có mấy người có thể làm được.

- Chỉ là mấy nhân viên bình thường thôi mà!

- Nhưng mà tiền đồ rộng mở!

Giang Nhan ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cái bóng dáng ấy đã chìm vào trong biển người rồi.

Kể từ sau khi nhìn thấy Giang Nhan, cô trở nên thất thần như người mất hồn. Những món ăn bữa tối hôm đó cô gần như chỉ nếm một miếng rồi gần như không động đũa nữa. Triệu Dương hào hứng kể cho cô nghe những hiểu biết của anh ta về những món ăn độc đáo này.

Mặc dù đã cố gắng phối hợp đến cuối cùng nhưng bữa ăn hôm nay vẫn trở nên vô cùng nhạt nhẽo.

Món ăn cuối cùng được bê lên là món côn trùng, đặc sản của một vùng nào đó ở Vân Nam. Triệu Dương gắp cho Vân Vy, Vân Vy vội vàng xua tay từ chối. Từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ cô thử những món ăn kinh dị như thế này.

Triệu Dương mỉm cười nói: - Đây là món đặc sản của nhà hàng này, cô xem, có bao nhiêu người cũng gọi món này đấy!

Vân Vy ngoảnh đầu nhìn quanh, đúng là có rất nhiều người ăn món này một cách ngon lành. Cô phục vụ mặc quần áo dân tộc Miêu nhìn thấy Vân Vy cau mày liền mỉm cười khuyên: -Đây là đặc sản của chúng tôi, cô có thể nếm thử xem thế nào, rất ngon đấy ạ!

Triệu Dương gắp một đũa cho vào bát của Vân Vy, nói rất hàm ý: -Vân Vy, anh biết em rất khó thích nghi với những thứ lạ lẫm. Nhưng liệu chúng ta có thể thử tiếp nhận mà không tìm cách né tránh hay không?

Những điều Triệu Dương nói vừa chững chạc vừa ấm áp, đặc biệt là cái giọng nói nghe như có vẻ thăm dò ấy vô cùng có sức thuyết phục.

Có lẽ cô thực sự không nên mãi cố chấp như vậy….

Ăn đầy môt bụng chua, ngọt, cay, đắng, mặn…về nhà, dạ dày của Vân Vy bắt đầu cảm thấy khó chịu.

Trước đây mỗi lần hẹn hò với Giang Nhan đều thầm than sao thời gian quá ngắn ngủi. Giang Nhan đưa cô về đến nhà rồi mà cô cứ đi một mấy bước lại quay đầu lại nhìn anh. Cho dù trời có lạnh đến mấy hai người cũng vẫn cam tâm tình nguyện ra ngoài để được gặp mặt nhau. Thế mà bây giờ ngồi trong xe của Triệu Dương, mưa chẳng đến mặt nắng chẳng đến đầu, nhiệt độ bên ngoài mỗi lúc một giảm, Triệu Dương quan tâm bật điều hòa cho cô….thế mà sao trong lòng cô vẫn không cảm nhận được thứ cảm giác năm đó khi ở bên Giang Nhan?

Nếu như cô lấy lí do này để từ chối qua lại với Triệu Dương thì có lẽ người đời đều sẽ chê cười cô là ấu trĩ.
Lại là một cuộc từ biệt mang tính xã giao, thế rồi hai người ai về nhà nấy.

Vân Vy vừa lên cầu thang đã nghe thấy có tiếng người đang lẩm bẩm.

- Vân Vy, cậu về rồi à? - Giọng Tiểu Thu có vẻ hốt hoảng: - Điện thoại cậu tắt máy, tớ tìm cậu khắp nơi mà không thấy.

Vân Vy cúi đầu mở túi xách lấy điện thoại ra. Màn hình đen sì, chắc là điện thoại hết pin.

Vào đến nhà, Vân Vy liền với tay bật đèn. Ngoảnh lại nhìn thấy sắc mặt của Tiểu Thu trắng bệch ra, đầu tóc rối tinh lên, mắt và mũi đều đỏ lên: - Vân Vy, tớ gửi nhầm kế hoạch rồi!

Công ty Vân Vy chuẩn bị hợp tác với tập đoàn E, làm kĩ thuật trung tâm cho sản phẩm mới của họ. Sếp tổng rất coi trọng hợp đồng này, nửa năm trước đã điều một lượng lớn nhân lực đến tập đoàn E để lập kế hoạch. Bản kế hoạch này sau bao lần sửa đi sửa lại, cuối cùng vẫn mắc phải sai sót lớn đến thế.

- Tớ cũng chẳng biết làm sao lại cầm nhầm chứ!

Thường ngày Tiểu Thu không phải là một người sơ suất như vậy.

- Tập đoàn E sát giờ mới bảo giao bản kế hoạch cho họ, tớ cuống quýt chân tay lên thế là lấy nhầm bản cũ đi phô tô rồi gửi cho họ. Ngày mai có hội nghị, đến lúc đó….

Kế hoạch của đối tác với bên mình không giống chưa nói đến hậu quả của việc nội dung kế hoạch không giống nhau, mà chuyện sơ suất này sẽ để lại cho đối tác những ấn tượng không tốt về công ty mình.

- Tớ không dám nói với sếp. Tớ mà nói ông ấy chắc chắn sẽ…mà công ty bây giờ đang có chính sách cắt giảm nhân công….

Tiểu Thu chưa nói hết Vân Vy đã hiểu ý của bạn rồi. Kế hoạch đã bị gửi đi rồi, cái sai lầm này không thể cứu vãn được nữa.

- Thế nên tớ nghĩ liệu có thể nghĩ ra cách gì giải quyết không?

Vân Vy nhìn vẻ mặt như đang cầu cứu của Tiểu Thu, nói: - Thế cậu định thế nào?

- Vân Vy…- Tiểu Thu hấp tấp nói: -Cậu có thể hỏi cái anh chàng ABC kia của cậu, hỏi xem anh ấy có quen ai bên tập đoàn E không? Những người tớ quen đều không có ai quen biết người bên E cả, cái anh ABC của cậu làm việc ở công ty nước ngoài, biết đâu chừng….

Vân Vy cầm điện thoại lên, do dự một hồi lâu. Triệu Dương từng nói cho dù có là chuyện gì anh ta cũng sẽ dốc sức giúp cô. Mặc dù cô chẳng muốn nhờ vả gì anh ta, nhưng trong hoàn cảnh này….

Cuối cùng cô vẫn nhấc máy lên gọi điện thoại cho Triệu Dương, nói sơ qua tình hình trước mắt.
- Nói qua điện thoại không được rõ ràng, giờ em đang ở đâu?

- Tôi đang ở nhà!

- Vậy thì tốt, tôi sẽ qua đó bây giờ!

Vân Vy khẽ thở dài.

- Vân Vy, thật làm phiền cậu quá!

- Còn chưa biết có thể giúp được việc gì không mà!

Chuyện của Tiểu Thu cô nhất định phải giúp đỡ. Mấy năm ở nơi đất khách quê người này, Tiểu Thu là người bạn thân nhất của cô. Mặc dù mọi người đều nói là đồng nghiệp thường không chơi thân thiết được với nhau, nhưng cho dù là về công việc hay cuộc sống thì Tiểu Thu luôn tận tâm chăm sóc cho cô.

- Thế nào rồi?

Triệu Dương cúp điện thoại, đi vào từ ban công nói: - Cậu ta không phụ trách đề án này, không thể nhúng tay vào được!

Vân Vy có thể nhìn thấy vẻ mặt hồi hộp của Tiểu Thu bỗng chốc ỉu xìu như bánh đa nhúng nước.

Thấy vậy Vân Vy đành hỏi tiếp: - Anh còn quen ai trong tập đoàn E không?

Triệu Dương lắc đầu đáp: - Không. Anh chỉ có một người bạn học làm việc ở đó. Anh với cậu ta cũng chẳng phải thân thiết lắm. Nếu như cậu ta đã nói không phụ trách đề án này thì anh cũng không tiện nói gì thêm.
Tiểu Thu định nói gì đó nhưng lại thôi.

Triệu Dương hiểu ý của Tiểu Thu, vội vàng giải thích: - Các doanh nghiệp nước ngoài thường phân công rất rõ ràng, việc của người này người khác không được nhúng tay vào!

Tiểu Thu cáu kỉnh lẩm bẩm: - Thực ra muốn giúp thì giúp được ngay ý mà!

Triệu Dương ngẫm nghĩ một hồi rồi nói: - Anh nghe nói trong đề án này, có rất nhiều công ty chiếm ưu thế tuyệt đối so với công ty cô, ví dụ như công ty A….

Công ty A, Vân Vy chợt nhớ đến Giang Nhan, nhưng Giang Nhan….

Triệu Dương tiếp tục giải thích: - Tập đoàn E rất kén chọn trong việc tìm bạn hợp tác. Anh nghĩ cái đề án này sếp các em khó mà giành được, dù gì thì công ty các em cũng không có thế mạnh trên mặt này…- Anh dừng lại một chút rồi bổ sung: - Thế cho nên em có gửi sai kế hoạch hay không cũng chẳng quan trọng, phải chờ xem sếp của các em nhìn nhận vấn đề này như thế nào thôi chứ thực ra chuyện này chẳng có ảnh hưởng gì.

- Trước mắt, em nên đến nói rõ chuyện này cho sếp em biết.

Tiểu Thu cười tức tối: - Tôi không thể nói cho sếp biết chuyện này được!

Đã nói đến nước này có nghĩa là đã chẳng còn cách nào cứu vãn nữa rồi.

Vân Vy tiễn Triệu Dương xuống dưới lầu, im lặng không nói gì. Triệu Dương vào xe, kéo kính cửa sổ xuống và nói: - Vân Vy, có những chuyện chỉ cần cố gắng hết sức là được rồi, không nên quá cố chấp làm gì. Dù sao đó cũng là lỗi của cô ấy, em không thể lúc nào cũng gánh vác sai lầm cho cô ấy được!

- Cô ấy là bạn thân của tôi!

- Trong công việc không có bạn bè!

Không hiểu sao Vân Vy cảm thấy có chút khó chịu và khinh thường với những gì mà Triệu Dương nói.

- Đồng nghiệp thì không thể trở thành bạn bè sao?

- Vân Vy, anh không có ý đó! Có những chuyện dễ dàng giúp được thì không nói làm gì, nhưng có những chuyện thực sự rất phức tạp. Hôm nay anh cầu cứu người ta, ngày mai anh sẽ phải trả ơn cho người ta. Nhiều lúc phải biết cân nhắc xem làm như vậy có đáng hay không. Dù gì cô ấy cũng không phải là người thân của em. Giờ đã chẳng còn phải là thời học sinh nữa rồi, chẳng còn ai vô tư đi giúp đỡ người khác nữa đâu!

- Anh nghĩ như vậy à?

- Điều anh nói là sự thực! Có những chuyện giúp đỡ người khác chẳng có lợi gì cho em đâu. Sai thì đã sai rồi, gánh chịu hậu quả là trách nhiệm của mỗi người trưởng thành. Biết bao nhiêu người phải đối mặt với lỗi lầm do mình gây ra, sao cô ấy lại không làm được cơ chứ? Với lại là phúc hay là họa vẫn còn chưa biết mà?

Những lời Triệu Dương nói như châm bùng lên ngọn lửa giận dữ trong lòng Vân Vy. Thế mà trước đây anh ta còn nói dù có thế nào cũng sẽ hết lòng giúp đỡ cô. Hóa ra sự giúp đỡ mà anh ta nói chẳng qua cũng vẫn là một sự giúp đỡ có tính toán thiệt hơn. Loại người như vậy có nên tin tưởng không? Anh ta có đáng để cho cô tin tưởng không?

Có thể đây chính là cái mà người ta gọi là lí trí. Đàn ông đều có lí trí như vậy đấy!

Triệu Dương đăm chiêu nhìn vào Vân Vy, nói: - Vân Vy, đừng trẻ con thế nữa!

Hai người chia tay trong không khí chẳng vui vẻ gì. Vân Vy cảm thấy trong lòng thật khó chịu, u ám tựa như đêm đen.

Tại sao lại không còn cái cảm giác đẹp đẽ trong cuộc sống nữa?

Cũng giống như những bức ảnh mà Giang Nhan đã chụp, trong ánh bình minh mỏng manh, cô khẽ thổi bay những hạt bồ công anh, cô mỉm cười, nụ cười nơi khóe mắt cũng dần trở nên ố vàng.

Giang Nhan không biết rằng lúc ấy cô đã nhìn trộm anh, đến gần nơi anh chụp ảnh là âm mưu đã được sắp đặt từ trước của cô. Cô thật sự rất muốn nhìn đôi mắt thuôn dài ấy khẽ nheo lại….một sức quyến rũ không thể kháng cự.

Cô lặng lẽ chạy về nơi cắm trại của trường, các bạn cùng phòng thi nhau hỏi: - Nhìn gần có đẹp trai không?
Cô lắc đầu nói: - Cũng chẳng đẹp lắm!

- Ờ….- Đám đông thất vọng.

Nếu như nói sự thật, không biết có bao nhiêu người sẽ thử bước vào tầm mắt của anh. Thế nên cô đã nói dối để giữ lại cái “đặc quyền” này cho riêng mình.

Cô cứ tưởng rằng đó chẳng qua chỉ là một lần gặp tình cờ, nào ngờ hơn một tháng sau, cô lại tình cờ gặp lại anh trong triển lãm ảnh thành phố.

Trong khi cô đang rụt rè, lén lút nhìn anh thì anh đã tự nhiên đưa tay ra trước mặt cô nói: - Xin chào, tôi là Giang Nhan!

Mặc dù anh ấy không điềm đạm và trầm lắng như những gì cô nghĩ, nhưng Giang Nhan lúc ấy cô cùng cởi mở và rạng rỡ.

Mặc dù tưởng tượng về anh trong lần đầu gặp mặt không trùng khớp với anh trong hiện tại, mặc dù không hoàn mỹ như cô tưởng tượng nhưng anh vẫn khiến cho trái tim cô loạn nhịp.

Vân Vy đã tìm ra số điện thoại của Giang Nhan.

Cố ấn phím gọi. Điện thoại đã được kết nối. Cô rụt rè nói: - Anh Giang Nhan….- cô cố hít thở thật sâu rồi mới nói tiếp: - Em có chuyện muốn nhờ anh giúp!

Giọng điệu có vẻ lo lắng và ngần ngại của Vân Vy khiến cho Giang Nhan chợt nhíu mày: - Vân Vy….

Không hiểu sao vừa nghe thấy giọng nói của Giang Nhan là Vân Vy lại thấy trong lòng thanh thản hơn nhiều. Ít nhất thì trước đây Giang Nhan chưa bao giờ từ chối cô điều gì. Cô lại chìm vào trong ảo giác trước đây của mình.

- Em sẽ đến chỗ anh, hoặc là anh chọn một địa điểm nào đó đi!- Vân Vy siết chặt điện thoại trong tay, tim cô đập nhanh đến mức khiến cho lồng ngực đau thắt, những ngón tay bắt đầu rịn mồ hôi.

- Nói cho anh địa chỉ của em, anh sẽ đến đó!

Trong lúc đợi Giang Nhan đến, Vân Vy thầm nghĩ, cô có phải quá mạo muội không? Nếu như không phải vì những lời nói của Triệu Dương đã làm cô kích động thì có lẽ cô đã không làm như vậy.

Cô lại thuật lại sự tình lần thứ hai.

Đôi lông mày anh khẽ nhíu lại. Cô dường như đang trở về với lần đầu tiên gặp anh. Nhành dây leo héo úa trong lòng cô dường như đang sống lại.

Thật chẳng ngờ bao nhiêu năm sau gặp lại, tưởng tượng của cô về anh trong lần đầu tiên gặp mặt với anh trong hiện tại hoàn toàn trùng khớp và càng đẹp hơn so với anh ở trong kí ức của cô. Vân Vy không thể kiềm chế nổi tâm trạng vui vẻ của mình, vì vậy cho dù là những lúc anh trầm ngâm thì cô cũng không dám ngẩng đầu nhìn anh.

- Chớ lo lắng! - Anh mỉm cười nói: - Để anh nghĩ cách! - Anh đứng dậy đón lấy tập kế hoạch trong tay Tiểu Thu, sau đó ngoảnh đầu sang nhìn Vân Vy: - Em cứ chờ tin của anh!

Nhìn theo cái bóng cao lớn của anh, Vân Vy lại không kìm được lòng, vội vàng xỏ giầy đuổi theo anh: - Em đi với anh!

Anh nhìn đồng hồ trên tay rồi ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh đèn vàng mê hoặc bao trùm lấy anh: - Muộn lắm rồi!
Nhưng cô vẫn ngang bướng không chịu quay về. Xin anh, chỉ một lần này thôi!

- Anh đi trước, em theo sau nhé!

Vân Vy gật đầu lia lịa.

Anh vừa bước xuống cầu thang vừa tránh để không che mất ánh đèn, lắng tai nghe bước chân của cô và ngoảnh đầu lại nhìn cô.

Cứ như thể anh biết là cô bị bệnh quáng gà, nếu không thì anh đã không vừa đi vừa ngoảnh lại nhìn cô như vậy.

Trước đây Giang Nhan rất sơ ý, không biết rằng cô bị quáng gà. Lúc ấy cô chỉ biết túm lấy áo anh, bám sát vào người anh, nghe theo nhịp bước chân anh. Lúc đó cô đã nghĩ, hai người bọn họ giống như một con quái vật bốn chân kì dị.

Vân Vy thất thần suy nghĩ, chẳng may bị trượt chân, cả người cô đổ ập xuống. Cô vừa kịp la lên một tiếng thì đã thấy vai mình được bàn tay của ai đó giữ lại, gò mà mềm mại của cô áp sát vào cổ áo sơ mi lành lạnh của anh.

Mặt của cô nóng bừng lên như bị sốt, vừa mở miệng định nói cám ơn thì anh đã lập tức thả tay ra rồi quay người đi tiếp, cứ như thể chỉ cần cô hơi tiến lại gần là anh sẽ lập tức tránh xa ra vậy. Cô không nên yêu cầu quá nhiều ở anh, hai người chẳng qua chỉ là những người bạn bình thường, anh chịu giúp cô đã là may mắn lắm rồi!

- Liệu có phiền phức lắm không?- Cô rụt rè hỏi.

- Không đâu.

Giọng nói lạnh lùng của anh khiến cho cô cảm thấy như đang ngồi trên thảm đinh. Ban nãy rõ ràng vẫn còn rất ổn, cô không hiểu mình đã làm sai chuyện gì. Cô giả vờ như không có chuyện gì, thản nhiên ngồi xuống ghế trước xe. Vô tình cô nhìn thấy ở trên xe có một tấm thiệp cưới màu đỏ chói.

Cô nhớ cô đã từng nằm mơ một giấc mơ rất kì lạ, mơ thấy trên tờ giấy đăng kí kết hôn của Giang Nhan không ghi tên cô mà là tên của người khác. Sau khi tỉnh lại, cô liền nói với Giang Nhan: - Giang Nhan, nếu như anh lấy người khác em phải làm thế nào?

Giang Nhan mỉm cười nói: - Chỉ là một giấc mơ mà thôi!

Nhưng cô vẫn bướng bỉnh truy hỏi: - Nếu như ác mộng thành thật thì sao?

Giang Nhan giơ hai tay lên như kiểu đầu hàng nói: - Anh thề là cả đời này sẽ không lấy ai ngoài Vân Vy.

Thế mà giờ đây cơn ác mộng của cô đã thành hiện thực. Con người anh và cả trái tim anh đều đã không thuộc về cô nữa rồi.

- Anh sắp lấy vợ à?- Cô khó khăn lắm mới mở miệng hỏi anh câu này.

Anh chỉ khẽ ậm ừ một tiếng trong bóng tối.

Câu nói chúc phúc vừa ra đến cửa miệng đã trở thành: - Có thể hạnh phúc như vậy….chúc mừng anh! - Đôi môi khẽ run lên, Vân Vy không tự chủ được mình, đưa mu bàn tay lên dụi mắt.

Anh im lặng một lát rồi hỏi: - Em định bao giờ?

- Em á? - Cổ họng cô như tắc nghẹn như bị cái gì đó đè vào, thế nhưng ngoài mặt cô vẫn cố tỏ vẻ vui vẻ: - Em không vội!

- Em muốn tìm người thế nào?

Anh dường như tiện miệng hỏi vậy mà thôi. Cô không kìm được lòng, he hé cửa kính xe, những lọn tóc của cô bị gió thổi rối tinh.

- Em chưa nghĩ đến! - Chỉ cần nghĩ đến chuyện anh hỏi cô chuyện này bằng một giọng điệu rất thản nhiên, trong lòng Vân Vy lại cảm thấy vô cùng chua xót, trái tim cô như bị đá tảng đè phải.

Vân Vy nhớ lại trước đây, Giang Nhan thường nắm lấy tay cô nói: -Vân Vy, anh không thể không có em, thật đấy! - Anh tì cằm lên vai cô, vòng tay ôm chặt eo cô: - Cho dù là ai cũng không thể cướp em khỏi anh được, dù là ai cũng không được!

Những lúc ấy cô chỉ cười anh ủy mị. Cô đưa tay lên vuốt phẳng những nhăn giữa lông mày anh, anh liền chộp lấy tay cô, càng siết chặt cô trong vòng tay và lặp lại những lời nói đầy dịu dàng đó.

Thế mà giờ đây nói đến chuyện này, anh lại vô cùng bình thản, cứ như thể chẳng có chút liên quan gì đến anh.
Vân Vy ngẩng đầu hứng những làn gió phả tới. Cô hít thở thật sâu, chỉ sợ anh sẽ nghe thấy hơi thở đang rối loạn của mình. Cô thật sự chưa bao giờ nghĩ đến chuyện người đó ở trong lòng cô một ngày nào đó sẽ không còn bên cô. Từ trước đến giờ cô luôn tự lừa gạt mình, luôn sống trong ảo tưởng.

Dưới ánh đèn mờ mờ, nhìn vào nụ cười gượng gạo của cô, Giang Nhan đột nhiên lại không kiềm chế được ý muốn đưa tay ra ngăn lại nụ cười ấy. Nụ cười ấy của cô thật sự rất xấu, những câu chúc phúc cô nói ra cũng chẳng mấy lưu loát, giọng nói có vẻ nghẹn ngào khiến cho người khác nghe thấy chẳng dễ chịu chút nào. Anh vốn không định có quan hệ quá thân thiết với cô, nhưng vừa nhận được điện thoại của cô, anh đã vội đi ngay mà chẳng buồn mặc thêm áo khoác.

- Đóng cửa lại đi!- Nhìn cô thu mình trên ghế như một con thú bị thương, trong lòng anh lại thấy chua xót.

- À vâng, xin lỗi anh! - Cô vô tình quên mất rằng anh chỉ mặc có độc một chiếc áo sơ mi mỏng trên người.

Vân Vy ngồi trong xe, nhìn Giang Nhan nói chuyện với bạn qua tấm cửa kính ô tô.

Vân Vy nhìn thấy Giang Nhan đưa bản kế hoạch cho bạn nhưng không nghe thấy hai người ấy nói gì, chỉ thấy người đó liên tục nhìn về phía mình.

Thẩm Bình xoay người nhìn về phía xe của Giang Nhan. Lần này công ty A hợp tác với tập đoàn của bọn họ mà chưa lần nào Giang Nhan đến tìm anh nói chuyện, vậy mà hôm nay vì chuyện này mà tìm đến tận nhà anh. Rốt cuộc là ai mà lại khiến cho Giang Nhan chịu giúp đỡ như vậy? Mặc dù nhìn không rõ nhưng Thẩm Bình có thể khẳng định chắc chắn người đang ngồi trong xe là nữ.

Tập đoàn của họ với công ty A đã không ít lần tổ chức tiệc tùng, mọi người ai nấy đều dẫn theo nửa kia của mình. Trong khi đó Giang Nhan lúc nào cũng một mình lẻ bóng, đây là lần đầu tiên thấy có con gái xuất hiện bên cạnh anh.

Thẩm Bình bạo gan đoán: - Bạn gái hả?

Giang Nhan chỉ cười mà không phản bác.

- Đúng là trai tài gái sắc!

Thật không ngờ câu tán dương xã giao của Thẩm Bình lại đổi lại được một tràng cười vui vẻ của Giang Nhan.
Xem ra điều Thẩm Bình đoán là chính xác: - Lần sau có hoạt động gì nhớ phải dẫn chị dâu đi cho chúng tôi làm quen đấy!