You are here

Hãy để anh ở bên em - Chương 02

TÌNH CẢMbspn VcbbUẤN VƯƠNG

 

- VâBLtjn VBLtjy, côjeKf cBLtjắt cbspnử ngườijeKf đijeKf đàjeKfo bspntạo cbbUcho khcbbUách hànU8Fog. U8FoĐây cbbUlà lầnBLtj đầujeKf bspntiên chúngbspn jeKfta hợpU8Fo tBLtjác vớijeKf bệnhBLtj việU8Fon, nhấU8Fot địnhbspn phbspnải phụcBLtj vụbspn ngưBLtjời tjeKfa thậtU8Fo cU8Fohu đáo!

Đây lbspnà lầncbbU đầuBLtj tiênjeKf cônBLtjg tbspny hợpU8Fo táccbbU vớBLtji bệnhcbbU việnjeKf, tjeKfhế jeKfnên sbspnếp củaU8Fo VânBLtj VU8Foy cBLtjẩn jeKfthận dặncbbU dòBLtj cô.

- Giờbspn tôiBLtj đanjeKfg khbspnông U8Focó việjeKfc bspngì, cbbUđể BLtjtôi đicbbU vjeKfậy! jeKf- ThjeKfấy sếpbspn ccbbUó vẻjeKf U8Fothận trọng,U8Fo hơnjeKf nữabspn BLtjđây lbspnại ljeKfà U8Folần đầucbbU tiêbspnn cBLtjông U8Foty côbspn phụcjeKf U8Fovụ tậnbspn nBLtjơi chjeKfo khácU8Foh hcbbUàng nBLtjên cbbUcô khônjeKfg yêU8Fon jeKftâm giBLtjao chbspno BLtjngười khác.

bspnQuả njeKfhiên, sếpjeKf củacbbU U8FoVân bspnVy gậcbbUt đầujeKf vẻcbbU hbspnài lòng:BLtj jeKf- U8FoCũng được,bspn vcbbUậy giabspno bspncho ccbbUô nhé!

Công việcbspn củbspna Vânbspn U8FoVy làbspn giU8Foải jeKfthích chcbbUo khácjeKfh hànBLtjg cáBLtjch sửjeKf dU8Foụng phầBLtjn mềbspnm cjeKfủa U8Focông tcbbUy côU8Fo nhU8Foư thếbspn nU8Foào, sjeKfau đóbspn tiếnBLtj hànjeKfh mộtU8Fo sốjeKf đbspniều tcbbUra cbbUvà jeKfbảo hànU8Foh BLtjcho kcbbUhách cbbUhàng BLtjsau khBLtji muajeKf. SU8Foau hajeKfi U8Fongày làmBLtj việcbspn bậnBLtj rộn,cbbU bbspnác bspnsĩ TiểuBLtj lâbspnm vcbbUô U8Focùng hcbbUài jeKflòng cbbUvới cbbUtác bspnphong làbspnm việBLtjc cjeKfủa bspnVân Vy.

- Giámbspn đốjeKfc VâncbbU quảcbbU nhiênBLtj lBLtjà kBLtjiên njeKfhẫn! BLtj- BáU8Foc sjeKfĩ LâU8Fom kU8Fohen ngcbbUợi: -LạiBLtj còncbbU hiểjeKfu đBLtjược nbspnhững tjeKfừ ngữcbbU củacbbU gibspnới bspny họcbbUc chúncbbUg BLtjtôi nữa!
bspn- TcbbUôi cbspnó mộtbspn ngưbspnời bạU8Fon cbbUlàm cbbUbác sĩcbbU mà!

- ChẳngBLtj trách!cbbU BLtj- BácbbUc sĩbspn LU8Foâm tiU8Foễn VâU8Fon VU8Foy rcbbUa đếnBLtj tậnbspn cửa.

Đi cbbUtừ đâybspn rcbbUa lBLtjà gầU8Fon bspnnhất! jeKf- Bbspnác sĩcbbU LâmjeKf cU8Fohỉ tBLtjay vềjeKf phBLtjía hàcbbUnh U8Folang bêcbbUn cạnh.

BêjeKfn hàjeKfnh cbbUlang kU8Fohông biếtBLtj lBLtjà pBLtjhòng khámBLtj BLtjkhoa nàojeKf, dườngbspn nBLtjhư tấU8Fot cBLtjả bspncác pbspnhòng bU8Foệnh ởBLtj đâcbbUy đBLtjều đưcbbUợc bốBLtj tcbbUrí BLtjgiống hcbbUệt nhabspnu, bênbspn hànBLtjh lanbspng cònbspn bspnđược tjeKfrồng rấtU8Fo nhiềujeKf câbspny xanhcbbU, manU8Fog ljeKfại cjeKfho ngườicbbU BLtjta cảmbspn giáBLtjc máBLtjt lànBLtjh, thU8Foư thái.

Không đợicbbU VU8Foân U8FoVy lbspnên tiếnU8Fog hbspnỏi, bácbbUc jeKfsĩ Lbspnâm đãjeKf chBLtjủ đbspnộng cbbUgiới thiBLtjệu: cbbU- ĐâycbbU làjeKf khbspnoa tưbspn vBLtjấn tâmBLtj lí.

Khoa tcbbUư vấU8Fon tâU8Fom líBLtj? SBLtjau BLtjkhi GianU8Fog BLtjNhan xảyjeKf rbspna chuU8Foyện, ngườbspni cbbUnhà cbbUcô đBLtjã từngcbbU mờBLtji bábspnc jeKfsĩ tcbbUâm líU8Fo vU8Foề gBLtjiúp bspncô thoácbbUt kbspnhỏi tâcbbUm tU8Forạng đauBLtj đớnbspn vàBLtj khổjeKf BLtjsở, njeKfhưng kếtcbbU U8Foquả điềBLtju tcbbUrị jeKfrõ cbbUràng chjeKfẳng cóbspn jeKftác dụngcbbU gjeKfì BLtjvới côbspn cả.bspn Phầbspnn lBLtjớn thờiBLtj BLtjgian jeKfcô đềbspnu dànU8Foh chcbbUo việccbbU ngủ,bspn U8Fosống U8Fonhờ jeKfvào nhbspnững gbspniọt ncbbUước trBLtjuyền vjeKfào jeKfmáu mỗibspn ngàjeKfy. NjeKfếu nhưbspn cbbUông jeKftrời bspnkhông chbspno côbspn cjeKfơ U8Fohội đưjeKfợc quU8Foay ngượccbbU thờicbbU U8Fogian cbbUthì cójeKf U8Folẽ cBLtjô đãBLtj kiệU8Fot sứcU8Fo bởiBLtj nỗibspn đaucbbU đớnbspn jeKfquá lớnbspn U8Foấy rồi.

Vân cbbUVy vừcbbUa điU8Fo vừaBLtj ngBLtjhĩ, lBLtjúc BLtjđi ngaBLtjng qjeKfua pcbbUhòng chẩnbspn trị,bspn bấtcbbU njeKfgờ cócbbU mộtcbbU cơnBLtj gióBLtj tBLtjhổi quU8Foa jeKflàm cjeKfánh cửabspn phònjeKfg hbspnơi jeKfhé bspnra. Cbspnô U8Fođưa mcbbUắt nhìjeKfn vàBLtjo bênBLtj jeKftrong, vôcbbU tìnhcbbU cjeKfhạm pcbbUhải ácbbUnh mU8Foắt jeKfcủa mộtbspn bệBLtjnh BLtjnhân BLtjtrong đó.

VâcbbUn VBLtjy chợBLtjt thU8Foấy cácU8Fo dâyBLtj thBLtjần kU8Foinh tBLtjrong đbspnầu căU8Fong bspnra. CcbbUô rảoU8Fo bướcBLtj U8Fođi thbspnật nhbspnanh, chỉcbbU sợU8Fo ngườU8Foi bspnđó sBLtjẽ đuổiU8Fo theo.

Không phBLtjải mắcbbUt bspncô nU8Fohìn nhBLtjầm đấU8Foy chứ?U8Fo Côbspn làmU8Fo jeKfsao cbbUcó thcbbUể ngjeKfờ rU8Foằng BLtjbệnh nhjeKfân ởcbbU tbspnrong U8Focăn phòngBLtj jeKfấy bspnchính làcbbU TU8Foriệu Dương?

Rõ ràbspnng U8Foanh tU8Foa BLtjbị pjeKfhát bcbbUệnh U8Fotim bspnđột ngjeKfột, vậBLtjy tU8Foại sBLtjao giờjeKf U8Foanh BLtjta lạicbbU ởbspn trjeKfong khBLtjoa tâmbspn lí?bspn cbbULẽ nàojeKf ngoàibspn bệnBLtjh tcbbUim cbbUra U8Foanh BLtjta cBLtjòn mắcjeKf bBLtjệnh vcbbUề tâbspnm lBLtjí jeKfnữa à?

TrướBLtjc đBLtjây cjeKfô tU8Foừng đọjeKfc bBLtjáo bspnvà đượcBLtj biết,U8Fo pbspnhần lớnBLtj nhữnbspng jeKfcô bspnnam, quảbspn cbbUnữ trBLtjong tcbbUhành phốBLtj đềujeKf bịbspn mắccbbU U8Focăn bệbspnnh trU8Foầm cjeKfảm hcbbUoặc tBLtjự kU8Foỉ. KhôjeKfng biếtU8Fo bspncái BLtjgã bspnhọ TriệucbbU cbbUấy cbbUmắc phảijeKf bệnjeKfh gcbbUì? KhôngU8Fo bbspniết vàU8Foi năcbbUm nbspnữa lbspniệu côBLtj bspncó phảijeKf tcbbUhường xBLtjuyên bổjeKf sBLtjung ccbbUác loạicbbU thựcU8Fo phẩbspnm chứcbspn năngBLtj, bspnliên tụjeKfc BLtjđến thẩmjeKf mỹU8Fo việncbbU vcbbUà thjeKfỉnh tU8Fohoảng “ghéU8Fo thăm”U8Fo báU8Foc bspnsĩ tưbspn U8Fovấn tâjeKfm líbspn khôcbbUng nữa?

ĐjeKfi mộtU8Fo đoạjeKfn đườngU8Fo dcbbUài, cbspnuối cùcbbUng cjeKfô ccbbUũng rbspna đượjeKfc đếncbbU cầuBLtj thbspnang. NgcbbUoảnh đjeKfầu bspnlại nhìn,khôngU8Fo tU8Fohấy TrBLtjiệu DươU8Fong khôbspnng đuổibspn thcbbUeo, Vânbspn VjeKfy thU8Foở pBLtjhào nU8Fohẹ nhõU8Fom. ThoáU8Fot đượccbbU TriệucbbU Dươbspnng tcbbUhì sacbbUo? ThojeKfát bspnđược aBLtjnh tjeKfa ccbbUô cũnbspng chẳncbbUg thcbbUể thoábspnt ngBLtjăn đượcBLtj bBLtjàn ccbbUhân micbbUnh đangbspn tiếnBLtj dầcbbUn đếnU8Fo tBLtjuổi cbbUgià. NU8Foỗ lựcbspn sốngBLtj BLtjhết nU8Foăm bspnnày BLtjqua năBLtjm khbspnác, tjeKfuổi tbspnác cũnU8Fog thejeKfo đójeKf nhiềuU8Fo jeKflên. Cbspnhỉ tbspnhêm vjeKfài năcbbUm U8Fonữa thôi,bspn BLtjcó lẽBLtj mộtcbbU ngườibspn BLtjđàn ôngcbbU nhưjeKf TU8Foriệu DươngjeKf bâyjeKf gjeKfiờ cU8Foô cũnbspng chẳU8Fong thểBLtj tìmcbbU được.

- Sabspnu bspnkhi U8Fovề phảiU8Fo cU8Fohịu khójeKf nBLtjghỉ ngbspnơi, mbspnặc cbbUdù sứcU8Fo kjeKfhỏe jeKfđã BLtjhồi jeKfphục cbbUtương đốbspni BLtjnhưng cũnU8Fog cbbUkhông đượcbbUc pU8Fohép làU8Fom việccbbU quácbbU sức.U8Fo VớicbbU cbbUcường bspnđộ ljeKfàm việjeKfc ccbbUủa ajeKfnh tbspnôi jeKfthấy jeKfngười bjeKfình cbbUthường cbbUkhông thểcbbU nàojeKf tiêBLtju hU8Foóa nổi!

- U8FoTôi biết!

- ABLtjnh biếjeKft? U8FoCứ nhìncbbU vàojeKf thànhjeKf tíjeKfch củaBLtj abspnnh habspni bspnnăm bspnnay tjeKfhì BLtjtôi biếU8Fot anbspnh BLtjmang mạjeKfng sjeKfống bspncủa mìnbspnh jeKfra đjeKfùa nhưU8Fo tU8Fohế nàojeKf rồibspn! TcbbUheo nBLtjhư nhữcbbUng jeKfgì jeKftôi đượcBLtj biếcbbUt vềU8Fo anhBLtj, anjeKfh khônbspng đờBLtji nàocbbU U8Fochấp nU8Fohận aU8Fon phận!
Tbspniếng cBLtjười kjeKfhe khẽjeKf vanjeKfg U8Folên: bspn- CcbbUũng cbspnhưa chắc!

Có ngườcbbUi đcbbUang nóiBLtj chuyệnjeKf ởU8Fo cầubspn thanjeKfg, cócbbU mộtBLtj giọngBLtj nóijeKf màbspn VcbbUân VBLtjy cảBLtjm bspnthấy rBLtjất quebspnn thuộc.

VâjeKfn VcbbUy chầmBLtj cjeKfhậm bspnđi đjeKfến cjeKfầu thcbbUang cbbUvà nbspnhìn xuốngBLtj dU8Foưới, jeKfánh mắtbspn vBLtjô BLtjtình lướtcbbU qBLtjua mộU8Fot khuôU8Fon mặt.

jeKfNgười BLtjđó bspncũng jeKfngẩng đbspnầu jeKfnhìn cô.

Ánh mắtBLtj U8Focủa U8Foanh dườngBLtj ncbbUhư làBLtj cbspnhùm ánbspnh sángjeKf mặtjeKf trU8Foời đbspnẹp đBLtjẽ nBLtjhất đậU8Fou tbspnrên bjeKfờ vaBLtji cô.

Nếu bspnnhư lújeKfc jeKfnãy cjeKfô còU8Fon hoancbbUg cbbUmang đibspn nhBLtjư cbbUchạy thU8Foì BLtjgiờ U8Focô đBLtjã chẳngcbbU còbspnn sứcjeKf lcbbUực nàcbbUo đjeKfể mjeKfà cU8Fohạy bspntrốn nữa.cbbU Bànbspn châBLtjn củacbbU côbspn nhjeKfư bịBLtj bspndính chặbspnt xucbbUống cbbUdưới đất,BLtj mU8Foiệng ấpBLtj úcbbUng mãjeKfi chẳnjeKfg tBLtjhốt rbspna lờU8Foi dbspnưới U8Focái nhjeKfìn củabspn ajeKfnh: BLtj-

Thật….thậtjeKf trùncbbUg hợp!

Anh BLtjmỉm cười,jeKf nhBLtjẹ nhàBLtjng ccbbUất lờjeKfi: jeKf- ĐúngBLtj làbspn trùngbspn hợpbspn thậU8Fot! U8FoMới jeKfđó U8Fomà đãjeKf gcbbUặp lạU8Foi nhau!

- VâncbbUg, bệnhjeKf việcbbUn U8Fonày jeKfmuốn sửU8Fo dụngBLtj phầnbspn mềbspnm củbspna cBLtjông tBLtjy cBLtjhúng tU8Foôi nU8Foên cbbUtôi đếncbbU đjeKfây đểjeKf U8Fohướng dẫnU8Fo họU8Fo! BLtj- CôU8Fo cốjeKf gắngcbbU giảiU8Fo thíbspnch, vcbbUụng vềU8Fo nhcbbUư mộtjeKf cocbbUn ngốcjeKf, cU8Fohỉ cbbUsợ aU8Fonh lạBLtji jeKfhiểu nBLtjhầm mìnhbspn. HBLtjơn nữacbbU cbspnô rấtjeKf sợjeKf jeKfanh sẽcbbU vjeKfạch tBLtjrần jeKfnhững lBLtjời nóicbbU cbbUdối cjeKfủa mìnbspnh, bspncái gìbspn jeKfmà cbbUđưa chịcbbU ĐưcbbUờng cbbUđi khámBLtj bbspnệnh jeKfchứ, toBLtjàn làBLtj nU8Foói dốU8Foi. Nhưbspn vậybspn BLtjthì bspncòn mặtjeKf mũiBLtj bspnnào jeKfmà bspnnhìn anh?

Cũng mjeKfay lbspnà aBLtjnh khôcbbUng nBLtjhắc gbspnì đếnjeKf cbspnhuyện U8Fođó. AncbbUh kếtbspn thúccbbU cuộcU8Fo ncbbUói chuyệnBLtj vớijeKf bácBLtj sjeKfĩ củabspn bspnmình rồiBLtj BLtjcùng côjeKf đồnbspng hành,jeKf thảnU8Fo nhcbbUiên cứbspn nhcbbUư thểBLtj hU8Foôm ấybspn cbspnhưa từbspnng xBLtjảy cbbUra jeKfbất ccbbUứ chuyệcbbUn gì.

AcbbUnh sájeKfnh jeKfvai cbbUđi bBLtjên côjeKf. VânU8Fo VjeKfy khU8Foông biếtbspn phảibspn làmBLtj thU8Foế nàjeKfo đbspnể bspnche điU8Fo sjeKfự hoanBLtjg jeKfmang U8Fotrong lòncbbUg, bjeKfàn cbbUtay túmcbbU chặtU8Fo U8Folấy vBLtjạt ácbbUo đangU8Fo cbbUrịn mồbspn hôi.

Cô bspny tBLtjá ởjeKf jeKfphòng phU8Foát thujeKfốc đU8Foưa chbspno aU8Fonh mU8Foột tU8Foúi tU8Foo đBLtjủ cácBLtj loạibspn thuốccbbU bspnrồi dặcbbUn dBLtjò: cbbU- U8FoAnh U8Fonhớ ubspnống theU8Foo chỉbspn dbspnẫn củajeKf bácjeKf sĩ!

Trong cbbUkí ứbspnc củjeKfa Vânbspn VcbbUy, sứcU8Fo khỏeBLtj củaU8Fo GianU8Fog NU8Fohan cbbUrất tốt,BLtj cjeKfho dbspnù cU8Foó bBLtjị cảmcbbU cúbspnm BLtjhay sBLtjốt bspncao tbspnhì cũbspnng chỉjeKf mấtbspn U8Fovài bspnngày BLtjlà kcbbUhỏi ngay.

Vân cbbUVy nhìBLtjn vBLtjào nhU8Foững locbbUại thjeKfuốc ởBLtj troU8Fong BLtjtúi, tU8Fooàn lbspnà nhBLtjững loạbspni thcbbUuốc hiU8Foếm gặp.

- Côbspn chuẩnjeKf bbspnị đcbbUi đâu?

- VềcbbU cônjeKfg cbbUty thBLtjôi!- U8FoCô ngBLtjhĩ GiU8Foang Nbspnhan chỉcbbU tiệbspnn mcbbUiệng hỏU8Foi nhBLtjư vcbbUậy thcbbUôi nBLtjên cũngcbbU thảjeKfn nhiêbspnn đápcbbU màbspn khbspnông cầnU8Fo BLtjsuy nghĩ.

- ĐểU8Fo tôbspni tU8Foiễn cô!

Đề ncbbUghị củaBLtj ajeKfnh cbbUquá bấbspnt jeKfngờ, Vbspnân BLtjVy bBLtjối rốiU8Fo bspntừ chối:bspn U8Fo- KhôngcbbU cầbspnn đâucbbU anU8Foh GiBLtjang, U8Folàm phBLtjiền aBLtjnh quá!-bspn VâjeKfn cbbUVy cóBLtj chcbbUút khôjeKfng quejeKfn vớiU8Fo BLtjcách xưngcbbU hcbbUô khácU8Foh sU8Foáo này.

Anh vốnU8Fo BLtjquá đcbbUỗi thâjeKfn thU8Foương troU8Fong tcbbUrái tU8Foim côbspn, thbspnế màbspn giờjeKf cbbUlại tjeKfrở thànhU8Fo mộtU8Fo ngưU8Foời cU8Fohẳng quU8Foen cbbUbiết. NếcbbUu nhU8Foư GianjeKfg NhjeKfan gbspnọi cbspnô jeKflà “CjeKfô VU8Foân” thbspnì cjeKfó lẽcbbU cbbUcô cũU8Fong sẽBLtj cảmbspn thBLtjấy vôjeKf cùnBLtjg xóbspnt xbspna. U8FoThế nhBLtjưng BLtjcô cU8Foố gắngU8Fo jeKfkìm nébspnn bbspnản thân,cbbU chỉU8Fo bspnsợ cbbUmột kcbbUhi khcbbUông kiềmcbbU bspnchế đượcBLtj tâU8Fom trạngbspn cU8Foủa mìnhjeKf BLtjsẽ khijeKfến cBLtjho jeKfanh jeKfsợ mấjeKft vcbbUía. U8FoCô phảicbbU dcbbUuy jeKftrì khU8Fooảng cáchjeKf nhấtbspn địnhU8Fo vớcbbUi bspnanh, mU8Foột khoU8Foảng cáchBLtj đủBLtj đểjeKf cbbUanh cobspni côBLtj làcbbU mộtbspn ngườiBLtj bìBLtjnh thường.

KhjeKfông cbspnó ajeKfi biếBLtjt, anjeKfh BLtjvà côU8Fo đãcbbU cáchBLtj nhjeKfau cU8Foả BLtjmột BLtjkiếp người.
BLtjNếu ncbbUhư côU8Fo BLtjnói rBLtja sựU8Fo thựccbbU nU8Foày, khôncbbUg nhữnU8Fog ajeKfnh khôngcbbU bspnthể tbspnin mcbbUà U8Focòn cBLtjho rằngbspn U8Focô lbspnà mBLtjột cobspnn điêbspnn. DườngjeKf jeKfnhư chỉBLtj cóU8Fo mcbbUột mìnhU8Fo côBLtj còbspnn bspnmãi đắmcbbU U8Fochìm troU8Fong nhữngcbbU U8Fokí U8Foức xcbbUa xôi.cbbU U8FoCô kbspnhát kU8Fohao đượcjeKf ởcbbU gầncbbU bênbspn anhBLtj, bspnnhưng lU8Foại sợbspn khoảnbspng cáchU8Fo troBLtjng hiệU8Fon thcbbUực scbbUẽ khiếncbbU ccbbUho cbbUcô quỵbspn ngã.U8Fo cbbUVân bspnVy cảmBLtj thấyU8Fo bảnBLtj thânBLtj mBLtjình cbbUkhông BLtjhề yếuBLtj đuốU8Foi, ccbbUô chỉBLtj khônjeKfg muốU8Fon bịU8Fo Gibspnang NhaBLtjn làU8Fom tjeKfổn tbspnhương, bởijeKf vìcbbU tcbbUrong kbspní ứcbbUc củaU8Fo cô,BLtj tBLtjất cảcbbU nU8Fohững kỉcbbU niệmjeKf cjeKfủa U8Focô vjeKfà anBLtjh đềuBLtj vcbbUô ccbbUùng đẹpU8Fo đẽ.

- Nóbspni địbspna chbspnỉ cBLtjông cbbUty côBLtj cbbUcho tôi!

XejeKfm cbbUra anjeKfh ấjeKfy U8Fođịnh jeKfđưa cbbUcô vjeKfề cônbspng tBLtjy thậtcbbU rồi!

jeKfCô njeKfgoan ncbbUgoãn ngồiBLtj vàojeKf bspntrong U8Foxe bspncủa ajeKfnh, sBLtjau đóU8Fo cbbUnói địaBLtj chỉjeKf cjeKfông tbspny mìbspnnh ccbbUho jeKfanh: cbbU- ĐBLtji qubspna Cbspnầu BLtjW, U8Fođi bspnthêm mbspnột cbbUđoạn nữacbbU cbbUlà cbbUđến! U8Fo- NhìnBLtj VâcbbUn VcbbUy tựjeKf nhiBLtjên tcbbUhế thBLtjôi nhcbbUưng BLtjlúc BLtjnày trốnbspng ngjeKfực BLtjcô đbspnang đậjeKfp thìnjeKfh thịch.jeKf BLtjNhìn mcbbUình troncbbUg gươbspnng chiếbspnu hậubspn, VânU8Fo VcbbUy tbspnhấy U8Fohai mbspná mU8Foình đU8Foỏ bspnbừng lên.

Giang Nhabspnn vbspnẫn jeKftỏ rbspna nhưjeKf cbbUbình cbbUthường, cbbUthản nhiêbspnn nhìncbbU côU8Fo hỏi:U8Fo U8Fo- Cầubspn jeKftây hU8Foay lU8Foà cầuU8Fo đông?

Vân BLtjVy U8Fođưa ábspnnh mắtU8Fo BLtjmơ bspnhồ nhU8Foìn rjeKfa bspndòng xjeKfe cbspnộ tjeKfập ncbbUấp cbbUở bêbspnn ngoàbspni, cốcbbU gắngbspn U8Fophân biệtjeKf đcbbUược phU8Foương hướnbspng đôngBLtj tU8Foây naU8Fom bắc.bspn jeKfCuối bspncùng U8Focô đU8Foành mímcbbU môU8Foi từU8Fo bỏU8Fo: U8Fo- Tôbspni cjeKfhỉ bjeKfiết làBLtj U8Fođi bspnqua cầu,jeKf rU8Foẽ sjeKfang bBLtjên jeKftrái lU8Foà đến.

Lần ncbbUày thU8Foì bspnGiang NU8Fohan khẽjeKf bspnmỉm cưU8Foời, đôibspn mắcbbUt ácbbUnh lênU8Fo nhữcbbUng tcbbUia sánU8Fog jeKfấm áp.BLtj VBLtjân jeKfVy cảU8Fom jeKfthấy hìnhbspn njeKfhư mìnhbspn đãBLtj nhìncbbU nhcbbUầm, hocbbUặc cũncbbUg cóBLtj thcbbUể côjeKf bbspnị ảoU8Fo giác.

Giang jeKfNhan biếtBLtj láijeKf xcbbUe, BLtjkhông biếjeKft anBLtjh đcbbUã U8Fohọc lbspnái xjeKfe từjeKf BLtjkhi bspnnào. U8FoVân jeKfVy jeKfngồi bêncbbU cạnjeKfh nhìU8Fon anBLtjh U8Fođiều BLtjkhiển xbspne, U8Fonhững BLtjngón cbbUtay thuônbspn dcbbUài đBLtjặt lêU8Fon vôU8Fo BLtjlăng, mùU8Foi hươngBLtj tU8Foừ cơU8Fo tcbbUhể U8Foanh thoanbspng thoảbspnng đưaBLtj lại.

Những kíbspn U8Foức đẹpBLtj vềU8Fo cbbUanh bU8Foắt đcbbUầu jeKfnhạt nhbspnòa tronjeKfg cô.

Mấy jeKfnăm khôncbbUg gặBLtjp, anBLtjh đãjeKf tbspnhay đổBLtji rcbbUất njeKfhiều, khôncbbUg giốnjeKfg nBLtjhư cU8Foô jeKfchẳng bspncó chútjeKf tiU8Foến cbbUbộ ncbbUào. QcbbUuay ngU8Foược thờiU8Fo gbspnian đãBLtj mấBLtjy năbspnm rồicbbU nhưnjeKfg dườngU8Fo nhcbbUư côBLtj cBLtjhẳng BLtjcó gBLtjì tU8Fohay đổU8Foi, nbspngay ccbbUả cbspnông viU8Foệc hiệcbbUn najeKfy cũngBLtj mớiU8Fo ljeKfàm cjeKfó gầnU8Fo bbspna năm.

- Thuốcbspn nàyjeKf jeKfanh mcbbUua hộcbbU ncbbUgười kbspnhác àU8Fo? bspn- VânU8Fo U8FoVy cbspnố nghjeKfĩ rcbbUa mộtBLtj U8Fochủ đềbspn đểU8Fo nBLtjói chuyện.

- Kbspnhông! BLtj- CâujeKf trảbspn lờiU8Fo củaBLtj Giabspnng NhcbbUan kU8Fohông nằmbspn bspnngoài subspny jeKfnghĩ củajeKf VâU8Fon VcbbUy: bspn- TBLtjôi mjeKfua cBLtjho tôijeKf đấy!

Sao cbbUcó thểjeKf thếjeKf được?bspn bspnVân VjeKfy kinbspnh ngạbspnc, mjeKfột túcbbUi thubspnốc tcbbUo tjeKfhế này,cbbU mbspnỗi lBLtjần bspnphải uốngcbbU bcbbUao BLtjnhiêu cbbUthuốc mớicbbU đủ?

- SợjeKf rồiU8Fo pjeKfhải khôngbspn? BLtj- bspnAnh mỉcbbUm cưjeKfời: cbbU- U8FoTôi bcbbUình thườnU8Fog rấBLtjt bspnbận rộnBLtj nênjeKf chẳngcbbU cbbUcó cbbUthời cbbUgian đjeKfi cbbUlấy tBLtjhuốc, cbbUvì vậjeKfy mỗU8Foi bspnlần đBLtji phảU8Foi lấyjeKf nBLtjhiều hơcbbUn mU8Foột chút!

Vân VBLtjy đjeKfịnh đưabspn tabspny rjeKfa lU8Foấy túBLtji BLtjthuốc xcbbUem BLtjsao, nhưncbbUg cuốibspn cùngBLtj bspncô lU8Foại rụtcbbU cbbUtay lại.

HacbbUi cbbUngười gBLtjiờ đãU8Fo chẳngcbbU cjeKfòn còcbbUn qcbbUuan hệBLtj thâU8Fon mậBLtjt nhBLtjư trướcjeKf U8Fonữa, dùjeKf gU8Foì cBLtjũng chỉBLtj làjeKf ncbbUgười qU8Foua đcbbUường, khôBLtjng nênjeKf dòBLtj xétBLtj U8Fođời tưU8Fo cbbUcủa ngườcbbUi kcbbUhác, nếBLtju kjeKfhông biếtjeKf đâubspn bspnlại khiếnbspn chjeKfo anU8Foh cảmU8Fo tU8Fohấy jeKfbực bội.

Giang NhajeKfn ngU8Fooảnh đầuU8Fo bspnsang nhìnBLtj VâBLtjn bspnVy, thcbbUấy côjeKf túmcbbU chU8Foặt vcbbUạt áo,BLtj cbbUcố gắngBLtj U8Fothu mìnBLtjh lU8Foại BLtjcứ nhcbbUư thểjeKf scbbUợ chcbbUạm phảijeKf bU8Foất cU8Foứ tU8Fohứ gjeKfì U8Fotrên cbbUxe jeKfcủa acbbUnh vậy.cbbU GicbbUang Nbspnhan hơijeKf nhjeKfíu cbbUmày, bspndồn sBLtjức tậpBLtj bspntrung U8Fotrở ljeKfại cBLtjon đưU8Foờng trướccbbU mặtBLtj: cbbU- bspnCô bspnkéo giU8Foúp tU8Foôi cáBLtji màcbbUn chBLtje nbspnắng xuốnBLtjg với!

Vân Vbspny jeKfliền đưcbbUa jeKftay rU8Foa BLtjkéo cácbbUi bspnmàn chBLtje nắbspnng xuốnU8Fog. BcbbUỗng nhiêbspnn mộtU8Fo tcbbUấm ảjeKfnh BLtjrớt xuốnBLtjg tU8Foheo. BứccbbU ảnU8Foh chjeKfụp mộtBLtj phBLtjong U8Focảnh mộU8Fot đỉcbbUnh núbspni tuyếtBLtj trắngjeKf xóbspna. BứBLtjc ảnbspnh nàycbbU trướcU8Fo đâyBLtj ajeKfnh đãbspn từngbspn chcbbUo côjeKf xem.

Nhiếp ảnhjeKf làU8Fo sởjeKf tbspnhích ccbbUủa GiajeKfng NjeKfhan, cbbUcô lạjeKfi đặcBLtj biệjeKft bspnthích nhU8Foững bứcbspn ảnhjeKf BLtjchụp cảnbspnh tBLtjuyết cBLtjủa anBLtjh. ĐâjeKfy làcbbU bứcbspn ảnhbspn mjeKfà côbspn thíccbbUh nhất.

Cbspnô nbspnhớ rằjeKfng U8Fosau BLtjkhi GiajeKfng bspnNhan U8Fochết, U8Focô đBLtjã đemcbbU đốtU8Fo tấU8Fot cU8Foả U8Fonhững bcbbUức ảnhBLtj bspnnày. ThếjeKf màbspn giờBLtj đâU8Foy anBLtjh lạcbbUi U8Fođang gibspnữ nójeKf. ĐiềucbbU jeKfnày khiếbspnn chcbbUo BLtjVân bspnVy cjeKfó cảBLtjm gijeKfác nhưcbbU U8Fohai ngưBLtjời đanBLtjg bspncách nhU8Foau cjeKfả mộtBLtj thjeKfế giớijeKf vậy.

- cbbUCô U8Focó tjeKfhích không?

Vân cbbUVy gU8Foật đầujeKf: jeKf- TrướcBLtj đBLtjây tôjeKfi cbbUvô cùngbspn thíchU8Fo nhữnbspng bứccbbU ảnhjeKf cjeKfhụp cjeKfảnh tuyBLtjết trắng!

- ThếjeKf cbbUcòn bâcbbUy giờ?

- VẫU8Fon nbspnhư vjeKfậy! cbbU- VâncbbU cbbUVy lBLtjưu luyếcbbUn cầmBLtj bU8Foức ảnhjeKf trênjeKf tayU8Fo, khbspnông U8Fonỡ đặtU8Fo xuống.

Anh ngoảbspnnh bspnđầu cbbUlại nhjeKfìn thẳnBLtjg U8Fovào cònBLtj đưU8Foờng trcbbUước mặU8Fot, jeKfđôi mắBLtjt bspnkhẽ jeKfnheo lại:cbbU BLtj- TôicbbU ccbbUòn tưởngcbbU bBLtjây gijeKfờ jeKfthì khônjeKfg thíchbspn nBLtjữa chứ?

VâU8Fon U8FoVy vộiBLtj vàngbspn jeKfnói: cbbU- CcbbUó nhữnU8Fog scbbUở thjeKfích cóBLtj U8Folàm thếbspn nàoBLtj BLtjcũng khôngbspn jeKfthể thaU8Foy đổiU8Fo được!

- Tbspnhế sao?

- ỪjeKf? bspn- Vâbspnn VcbbUy lcbbUại mBLtjột lầnjeKf nữacbbU kbspnhẳng định.

cbbUGiang NhjeKfan khBLtjẽ nhjeKfếch môijeKf cBLtjười: BLtj- U8FoVậy U8Fothì tốt!

jeKfVân jeKfVy cjeKfứ ccbbUảm thấyBLtj trbspnong nhữnBLtjg cBLtjâu nójeKfi củabspn GU8Foiang NU8Fohan cbspnó ẩnU8Fo ýbspn gjeKfì đU8Foó, thếU8Fo nhưngcbbU ccbbUô khbspnông bspnsao hiểjeKfu nổijeKf. CBLtjô chcbbUợt U8Fonhớ lạiU8Fo ngườibspn BLtjcon cbbUgái ởBLtj bêjeKfn cBLtjạnh GU8Foiang NU8Fohan mấyBLtj năjeKfm trước,jeKf cBLtjó thểcbbU aU8Fonh đanbspng nU8Foói đU8Foến BLtjcô ấyU8Fo chăng?

Vân jeKfVy lậcbbUt đijeKf jeKflật lcbbUại jeKfbức ảnh,BLtj cuốiBLtj cùnBLtjg cbspnũng đànhU8Fo phảU8Foi BLtjđưa BLtjnó ljeKfại U8Focho GiU8Foang NhajeKfn. CôU8Fo đãbspn chẳngcbbU cU8Foòn qbspnuyền cbbUsở hữBLtju đBLtjối U8Fovới jeKfbức ảbspnnh nàyU8Fo nữcbbUa rồi.

- jeKfNếu bspncô thBLtjích tôibspn tặngjeKf jeKfcho cbbUcô đấy!

Vân VjeKfy U8Fongạc nhiêU8Fon BLtjhá hU8Foốc mjeKfiệng. Trướbspnc đjeKfây cU8Foô tU8Foừng đòijeKf GBLtjiang NU8Fohan pjeKfhải cBLtjho mìnjeKfh bứccbbU ảnhBLtj nàbspny, cbbUthế màbspn jeKfanh cBLtjòn tiếcU8Fo. cbbUVậy mcbbUà U8Fobây gU8Foiờ aBLtjnh bspnlại cbbUhào pcbbUhóng tặngjeKf njeKfó cBLtjho mbspnột ngườBLtji mcbbUà bspnanh mớjeKfi cbbUgặp jeKfmặt cjeKfó bspnvài lần.

- Anh….-BLtj cbbUCô biếcbbUt lcbbUà anbspnh đjeKfã đcbbUánh mấBLtjt phbspnim chụpcbbU củaBLtj BLtjbức ảnhjeKf jeKfnày BLtjrồi, nếucbbU bspnnhư làBLtj BLtjvậy…:- AcbbUnh thậU8Fot cbbUsự muốnU8Fo tặjeKfng nójeKf U8Focho tôibspn sao?

Giang bspnNhan mỉjeKfm cườibspn, tỏbspn vẻcbbU rấtbspn thảcbbUn nhiêbspnn, nhBLtjững ngójeKfn tjeKfay thBLtjon dàijeKf nhẹjeKf nhàngjeKf điềucbbU khibspnển bspnvô ljeKfăng: bspn- bspnCô U8Forất cbbUthích nójeKf mU8Foà! cbbU- anbspnh dừU8Fong lạjeKfi mộtjeKf chBLtjút rbspnồi nU8Foói U8Fotiếp: jeKf- Habspny lcbbUà côBLtj khônU8Fog muốnbspn nhBLtjận jeKfcái gjeKfì từcbbU ngườiU8Fo lạ?

Vân VjeKfy chẳnU8Fog baBLtjo giờBLtj njeKfghĩ rằngBLtj tấtjeKf ccbbUả nhữngBLtj tbspnhứ đãBLtj mấU8Fot bspnđi bspnlại cócbbU U8Fothể U8Folấy lcbbUại bspnđược. CjeKfô éjeKfp chặtbspn bứcjeKf U8Foảnh vàoBLtj lồngU8Fo jeKfngực, vjeKfội vàBLtjng gijeKfải thBLtjích: BLtj- bspnKhông pbspnhải, tU8Foôi chU8Foỉ jeKfcảm thấyU8Fo ncbbUúi cjeKfao nbspnhư vậy,BLtj ajeKfnh chẳngcbbU dễjeKf bspndàng gìcbbU mớcbbUi cbbUchụp jeKfđược bứBLtjc U8Foảnh này….-cbbU GjeKfiang NhaU8Fon đBLtjã từngjeKf nóijeKf vớiU8Fo cjeKfô, jeKfđể ccbbUó đưbspnợc bứcjeKf ảnhcbbU nàyBLtj, acbbUnh bspnđã phảiBLtj kcbbUhổ cbbUcông cbspnhờ đbspnợi suU8Foốt cảU8Fo đcbbUêm, U8Fovì thếjeKf màBLtj suýBLtjt chBLtjút cbbUnữa abspnnh cònbspn bjeKfị U8Fochết jeKfcóng ởjeKf trbspnên jeKfđỉnh núijeKf tucbbUyết đó.

- LàmU8Fo sajeKfo bspncô biU8Foết đượcU8Fo ngbspnọn núijeKf ấyU8Fo bspnrất cao?

Vân VcbbUy sữnU8Fog người,bspn cU8Foô vộiBLtj cbbUvàng giảiBLtj thíchjeKf màjeKf cBLtjhẳng buồbspnn U8Fosuy ngU8Fohĩ: BLtj- TBLtjôi cbspnó mbspnột ngườijeKf BLtjbạn cbbUđã từngjeKf đếncbbU đó!

- cbbUAnh BLtjta cBLtjũng thíchbspn nhicbbUếp ảnhBLtj à?

- Vâng!

Giang U8FoNhan bậtU8Fo cườicbbU thànhBLtj tiếnU8Fog: BLtj- cbbUTôi bspncứ tjeKfưởng côcbbU cBLtjhỉ biếtU8Fo jeKfđây làjeKf mộtbspn bứcbbUc ảnhjeKf chụcbbUp đỉBLtjnh ncbbUúi, U8Fonào njeKfgờ cjeKfô cU8Foòn biếtbspn đượcbspn cụU8Fo thểU8Fo cảBLtj địaBLtj điểmBLtj cU8Fohụp nó!

VâU8Fon Vbspny jeKfchột dạ,cbbU chẳjeKfng ngờBLtj côcbbU U8Folại hếBLtjt lầcbbUn nBLtjày đếnbspn lầnU8Fo bspnkhác đểbspn “ljeKfộ cáibspn đuôiU8Fo” củjeKfa mìnhcbbU. VốBLtjn djeKfĩ chBLtjỉ cbbUlà mộtU8Fo câjeKfu jeKfnói hcbbUết sứcjeKf bìnhjeKf thưjeKfờng, thếbspn mbspnà côcbbU càU8Fong giảibspn jeKfthích càBLtjng rắcBLtj rU8Foối, bspnchẳng khácjeKf jeKfgì bspn“chữa lợbspnn lcbbUành thbspnành cbbUlợn qcbbUuè”. NếuU8Fo nhcbbUư GiaU8Fong jeKfNhan cbbUmà nójeKfi mộtU8Fo câU8Fou: “KhiU8Fo nàobspn rảnhBLtj bspngiới thU8Foiệu BLtjanh ấyjeKf vBLtjới cbbUtôi nhécbbU!”, thBLtjế BLtjthì chẳU8Fong phảijeKf cjeKfô sẽBLtj lộcbbU nguU8Foyên hU8Foình haU8Foy sao?

BLtjGiang NU8Fohan hìnU8Foh njeKfhư đãBLtj thaU8Foy cbbUđổi khácjeKf trướccbbU rồi,BLtj ítBLtj nhcbbUất thU8Foì ajeKfnh U8Fođã khônU8Fog bspncòn giốcbbUng nhcbbUư GBLtjiang Nbspnhan tjeKfrong kíjeKf ứcU8Fo U8Focủa U8Focô. U8FoGiang NhU8Foan cbspnủa jeKfhiện tạiU8Fo cbbUkhiến chBLtjo côBLtj khbspnông thểU8Fo bspnnắm bspnbắt được.

- CôjeKf cBLtjó biếU8Fot cobspnn đườngU8Fo nàcbbUy không?

Vân U8FoVy jeKflắc đầuU8Fo đápjeKf: BLtj- Không!

Giang NhaU8Fon điBLtj qbspnua mộjeKft cocbbUn đườngcbbU nhỏU8Fo jeKfrồi dBLtjừng lạiBLtj: jeKf- Nhbspnớ njeKfhé, từU8Fo đâycbbU BLtjđến côcbbUng tjeKfy BLtjcô càcbbUng nBLtjhanh hơnjeKf đấy!

GiờU8Fo VâcbbUn VU8Foy mjeKfới phácbbUt hiệnbspn bspnra cbbUcông bspnty mìnhjeKf cájeKfch chbspnỗ nàybspn chẳngbspn jeKfxa: cbbU- Anh….

- TrướcU8Fo đâjeKfy tôcbbUi từnU8Fog cbbUlái xjeKfe qbspnua đây!U8Fo bspn- AnjeKfh đãbspn từBLtjng lBLtjái U8Foxe quU8Foa đBLtjây, sU8Foau đójeKf nhìBLtjn U8Fothấy mộU8Fot U8Focô gáicbbU nhcbbUỏ nhắnBLtj BLtjđang ôU8Fom cbbUmột BLtjcái túbspni xcbbUách rấtcbbU tBLtjo, jeKfchậm chạpbspn lêjeKf bướccbbU U8Fovề phíaU8Fo trước.

Vân Vbspny sữngBLtj U8Fongười. jeKfAnh chBLtjỉ bspnnói cbbUrằng abspnnh cbbUđã từjeKfng đbspni BLtjqua đâjeKfy thcbbUôi, thBLtjế bspnmà đãbspn thU8Fouộc đườngU8Fo xájeKf hbspnơn cjeKfả mộtbspn ngườbspni cbbUđã hBLtjọc BLtjở BLtjđây haBLtji njeKfăm U8Fotrời nBLtjhư cô.

- BLtjTôi íjeKft bspnkhi điBLtj đườnU8Fog njeKfày, nhBLtjà jeKftôi ởcbbU hướngU8Fo BLtjkhác mà!bspn jeKf- U8FoCô ngạicbbU ngùngU8Fo nói.

Hai nU8Foăm nabspny U8Focô gcbbUần nhưbspn đãcbbU qujeKfen thuộcU8Fo vớjeKfi mộtjeKf U8Focon đườnBLtjg. Tbspnhỉnh tbspnhoảng lắmBLtj bspncô bspnmới BLtjđi siêuBLtj tcbbUhị, vìcbbU khônjeKfg BLtjbiết đườngBLtj nêU8Fon phảibspn đjeKfi vònU8Fog mcbbUột vònbspng rcbbUất BLtjxa. BLtjCó lầncbbU jeKfvì mU8Foua jeKfnhiều đồbspn quáU8Fo nêBLtjn cjeKfô đàncbbUh phảjeKfi ngcbbUồi bspnbệt xuốngjeKf bspnđất màbspn thở.

Giang jeKfNhan BLtjtrước đâyjeKf tcbbUhường xuycbbUên bspnnhắc nhởjeKf cBLtjô BLtjlà đBLtjừng nBLtjên jeKfmua qucbbUá njeKfhiều đồBLtj vcbbUà phảiBLtj tjeKfìm coBLtjn đưjeKfờng ngjeKfắn nhjeKfất vềcbbU nhà.

bspnCó lẽcbbU…. VânU8Fo cbbUVy lénBLtj njeKfhìn GiancbbUg NBLtjhan, jeKfcó lẽBLtj ônBLtjg bspntrời đãbspn baU8Fon chcbbUo U8Focô jeKfcó ccbbUơ bspnhội quU8Foay ngưcbbUợc jeKflại thờijeKf giabspnn khôcbbUng chjeKfỉ lBLtjà đcbbUể GiajeKfng NhBLtjan U8Focó bspnthể U8Fosống tốtbspn hơU8Fon màbspn rấtcbbU cBLtjó jeKfthể còU8Fon bspntạo cơBLtj hộijeKf jeKfcho hcbbUai ngườiU8Fo qcbbUuay trởBLtj lạicbbU vớjeKfi nhau.

TiếngBLtj chuôngjeKf điệjeKfn thoạiBLtj BLtjvui tajeKfi vanU8Fog lên.cbbU VâncbbU VU8Foy vBLtjội vBLtjàng BLtjmở cbbUtúi xáU8Foch, nhưngBLtj lcbbUại thấU8Foy U8Fochiếc jeKfđiện cbbUthoại vẫncbbU BLtjim lìmBLtj nU8Foằm BLtjđó. BLtjLúc jeKfnày côbspn mBLtjới ýbspn thứcbspn BLtjđược rằngbspn tcbbUiếng chujeKfông điệnbspn tjeKfhoại qubspnen thuộccbbU ấycbbU khbspnông pBLtjhải lbspnà từU8Fo máBLtjy điệnBLtj thoạcbbUi củaBLtj cô.

Cô gBLtjiật BLtjmình nhU8Foớ jeKfra rằngcbbU BLtjkể BLtjtừ saBLtju U8Fokhi GjeKfiang NhajeKfn ccbbUhết, chuônBLtjg điệnBLtj BLtjthoại cjeKfủa côBLtj đãBLtj đjeKfổi thànhbspn cbbUbản nhjeKfạc mBLtjà GiaBLtjng bspnNhan thích.bspn Thbspnế màjeKf giờU8Fo bảnU8Fo njeKfhạc côbspn thícU8Foh lạibspn phátBLtj bspnra tBLtjừ đcbbUiện thoạicbbU ccbbUủa jeKfGiang Nhan.

Giang jeKfNhan từnBLtjg trU8Foêu cbspnhọc U8Focô vBLtjì dùncbbUg cbbUthứ bspnâm nhU8Foạc ấjeKfu trĩjeKf nàycbbU, thcbbUế cbbUmà bBLtjây gcbbUiờ anU8Foh lại….

TrBLtjong điU8Foện tjeKfhoại loU8Foáng thoángbspn vọnjeKfg rcbbUa giọngjeKf BLtjnói rấBLtjt hàjeKfo hứngbspn cBLtjủa aU8Foi đójeKf: -CjeKfậu chuẩnU8Fo cbbUbị BLtjkết hôcbbUn rồjeKfi kjeKfhông? jeKfKhông đợibspn cájeKfi ngườijeKf khôBLtjng tcbbUhể kicbbUa củaBLtj cbspnậu nữabspn à?cbbU cbbUTôi nU8Foói rồibspn mà,bspn bbspnan bspnnãy cbbUtôi gọcbbUi đbspniện BLtjcho bspnbác gáU8Foi, báU8Foc bảojeKf cậuBLtj cbbUsắp kBLtjết hônbspn, hóU8Foa cbbUra làBLtj cbbUthật à?

- Ừ…cbbU- GiBLtjang NhajeKfn kcbbUhông hềU8Fo pcbbUhủ bspnđịnh: jeKf- bspnKhi nU8Foào gặjeKfp BLtjthì nójeKfi chuyệncbbU tibspnếp nhé!

Trái cbbUtim củU8Foa VânjeKf Vbspny độbspnt U8Fonhiên ncbbUhư bU8Foị bópcbbU nghẹtjeKf lại.U8Fo AjeKfnh bspnấy BLtjchuẩn bịjeKf kếtbspn jeKfhôn rồi.AncbbUh thậBLtjt sựcbbU sắpbspn kếbspnt cbbUhôn rồi,cbbU hóaBLtj U8Fora ôU8Fong trờiBLtj đangbspn trêuU8Fo đcbbUùa côjeKf. BLtjHai nU8Fogười họbspn sớmBLtj cjeKfhẳng gặpbspn, jeKfmuộn bspnchẳng gặp,jeKf lạibspn gặpU8Fo đúnU8Fog vàBLtjo lcbbUúc ajeKfnh cBLtjhuẩn bịBLtj kU8Foết hôn.

Giang Nbspnhan BLtjngắt điệU8Fon thoại.U8Fo VânBLtj jeKfVy vộijeKf bspnvàng nóiU8Fo cábspnm ơcbbUn U8Forồi mjeKfở jeKfcửa xU8Foe địbspnnh xuống.

- jeKfKhoan jeKfđã! BLtj- GiajeKfng jeKfNhan cườijeKf cườcbbUi nóiU8Fo: BLtj- Cbspnó phảiBLtj cjeKfô ccbbUũng nênbspn đưabspn chU8Foo tcbbUôi jeKfmột tU8Fohứ giốBLtjng nhưjeKf thếBLtj không?

cbbU- Cbspnái gì?

-DancbbUh thiếpcbbU ấycbbU! jeKf- AU8Fonh ngậpBLtj ngừngU8Fo jeKfnói: U8Fo- DBLtjù sabspno tjeKfôi cũngbspn bspnphải biếbspnt BLtjngười tôibspn đBLtjã đưabspn danBLtjh thiếU8Fop làU8Fo bspnai chứjeKf nhỉ?

LcbbUúc nàjeKfy VjeKfân VjeKfy mớijeKf sựcU8Fo U8Fotỉnh. CU8Foô vụngjeKf vbspnề lấyBLtj rBLtja mộtcbbU tbspnấm dcbbUanh thiếjeKfp đưaBLtj cjeKfho Giabspnng NBLtjhan rbspnồi đjeKfứng gọnBLtj U8Fovào lềBLtj đường,U8Fo nhìnU8Fo cU8Fohiếc xBLtje củabspn GiBLtjang NjeKfhan đangcbbU hòBLtja vàobspn jeKfdòng jeKfxe cộbspn đôngU8Fo đúcBLtj BLtjtrên đường.

cbbU- bspnVân VyjeKf, ngưcbbUời bcbbUan nãcbbUy làcbbU U8Foai thế?

MãBLtji bspnđến kjeKfhi nghcbbUe thấyU8Fo tiếngBLtj hỏicbbU củacbbU đồngbspn nghiệBLtjp, jeKfVân VcbbUy mBLtjới cbbUgiật cbbUmình bừngbspn tỉnh.

- Mộbspnt ngườiU8Fo bạn!

-Không phảbspni chứ?

- Thbspnật đấy!BLtj cbbU- Cóbspn lẽcbbU jeKfđối vBLtjới GiacbbUng NhaBLtjn, côBLtj jeKfchẳng thBLtjể đưcbbUợc cocbbUi U8Folà mộtU8Fo ngườijeKf bạn.

Giang BLtjNhan lấybspn ccbbUhìa khcbbUóa mởU8Fo U8Focửa, vừcbbUa U8Fođi jeKfvào pjeKfhòng U8Fođã ncbbUghe thU8Foấy mộtbspn cbbUgiọng njeKfói rbspnất qU8Fouen thuộc:cbbU cbbU- TiểuU8Fo NgujeKfyên vU8Foề BLtjrồi đấyjeKf à?

- NjeKfhìn cobspnn xemU8Fo, lớU8Fon U8Fobằng ngcbbUần nàU8Foy rồcbbUi bspnmà còncbbU khôncbbUg bjeKfiết tBLtjự jeKfchăm sócU8Fo bảnbspn jeKfthân! bspn- BàU8Fo GiacbbUng đbspnang mặcbspn tạpjeKf dềbspn tU8Foừ tronbspng bếpjeKf chbspnạy raU8Fo, đU8Foón lấcbbUy cáiBLtj cbbUáo khojeKfác trêjeKfn bspntay Gbspniang jeKfNhan rbspnồi nU8Fohíu màyjeKf nhìnBLtj cậujeKf cBLtjon cbbUtrai: BLtj- CócbbU cbbUphải gầnBLtj U8Fođây lạijeKf làjeKfm vicbbUệc vấU8Fot vảcbbU quU8Foá BLtjkhông? U8FoTrông cóBLtj U8Fovẻ tBLtjâm tbspnrạng khjeKfông jeKfđược tốt…-jeKf U8Fonói đếnU8Fo đâybspn mẹjeKf GianjeKfg jeKfNhan bỗngjeKf nhíbspnu BLtjmày: jeKf- Cbspnó phảiBLtj bbspnệnh tijeKfm lại….

-cbbUMẹ àcbbU…- jeKfGiang NhacbbUn jeKfcười cbbUcười: cbbU- BLtjĐừng nBLtjghĩ BLtjvớ vjeKfẩn nữa,BLtj coBLtjn vừacbbU đếjeKfn jeKfbệnh vjeKfiện jeKfkiểm tcbbUra rU8Foồi, mjeKfọi thBLtjứ đU8Foều BLtjổn jeKfcả! BLtj- ĐểcbbU chứngjeKf mU8Foinh cbbUcho jeKfnhững jeKfgì mìbspnnh vừcbbUa cbbUnói, GijeKfang bspnNhan cònBLtj đưacbbU cbbUcho bspnmẹ U8Foxem tờbspn jeKfđơn khámjeKf cbbUbệnh mbspnà cbbUbác U8Fosĩ đãjeKf viết.

Mẹ bspnGiang NhaU8Fon đọcbspn kếjeKft BLtjquả kiểmcbbU trBLtja củajeKf cbspnon, nụjeKf cjeKfười lậU8Fop tứcbbUc nởbspn trêncbbU môi.

Trong nhcbbUà bspnvệ jeKfsinh, U8FoGiang BLtjNhan socbbUi vàojeKf gươncbbUg. Hìbspnnh ảjeKfnh cjeKfủa anU8Foh trobspnng gươngbspn bspncó cbbUchút jeKfcứng jeKfnhắc, khubspnôn U8Fomặt cứbspn thấtBLtj tjeKfhần nU8Fohư ngưBLtjời mấtU8Fo hồn,U8Fo nếBLtju khôngjeKf chẳngbspn đếncbbU mứcU8Fo bspncó U8Fongười bspnđến nU8Fohà bspnmà BLtjanh khBLtjông cbbUbiết. Mẹbspn acbbUnh cứjeKf thỉBLtjnh thoảjeKfng lạijeKf U8Fođến dọnjeKf dẹpbspn cbbUnhà BLtjcửa cjeKfho anhU8Fo, hômjeKf cbbUnay bspncũng khôngU8Fo U8Fophải làBLtj nBLtjgoại lệ.

TrêncbbU bàBLtjn BLtjbày bspntoàn đồcbbU bspnăn mU8Foà thườngcbbU ngàbspny anBLtjh U8Fovẫn thíchcbbU ăncbbU, thcbbUế bspnnhưng bspnhôm cbbUnay ăbspnn vBLtjào lcbbUại chBLtjẳng bspnthấy ncbbUgon miệngcbbU chútU8Fo nbspnào. CjeKfó lẽbspn BLtjtại jeKfvì dạbspno BLtjnày U8Foanh thựcBLtj sbspnự qU8Fouá bậjeKfn rộn.

- MẹU8Fo BLtjđã đặtU8Fo khájeKfch bspnsạn BLtjtổ chứcU8Fo hbspnôn cbbUlễ cbbUcho BLtjcon jeKfrồi, ởcbbU khách…..
MẹcbbU abspnnh bắtBLtj đầujeKf jeKfnói đếjeKfn chuyBLtjện chuẩBLtjn bcbbUị hjeKfôn lễ.U8Fo GcbbUiang NjeKfhan cjeKfhẳng đbspnể hềcbbU đểbspn tâmBLtj đếnU8Fo nhữngU8Fo jeKfgì mẹBLtj anBLtjh bspnđang nói.

- CácU8Fo coBLtjn kếtU8Fo BLtjhôn xoU8Fong bspnkhông bspnđịnh dọBLtjn vềBLtj nhjeKfà ởbspn thậtU8Fo à?

jeKf- KBLtjhông ạ…-cbbU Gianbspng bspnNhan cU8Foười cười:U8Fo jeKf- CoBLtjn queU8Fon U8Foở riênbspng rồi!

- CũngU8Fo phBLtjải! U8Fo- MjeKfẹ BLtjGiang NhcbbUan tỏU8Fo vẻjeKf rộngjeKf lượng:cbbU bspn- TBLtjhanh niênU8Fo đềubspn thíccbbUh cóU8Fo khônbspng BLtjgian riêngBLtj tư!cbbU jeKf- NóicbbU BLtjrồi cbbUbà đưacbbU mắtBLtj bspnnhìn cbbUkhắp căU8Fon phòng:BLtj U8Fo- BLtjCó cầnjeKf BLtjphải sửacbbU lạcbbUi jeKfcăn hộjeKf nàyU8Fo U8Fokhông con?

Giang NhacbbUn jeKfbỏ đôbspni U8Fođũa tBLtjrên taU8Foy xuốngBLtj, BLtjđáp: BLtj- KhcbbUông cầnU8Fo phiBLtjền phứcBLtj nU8Fohư vậyU8Fo đâuBLtj mẹ!

- Dùbspn sacbbUo jeKfcũng phảcbbUi muU8Foa sắmbspn mộcbbUt U8Fovài dụbspnng bspncụ gijeKfa đìnhcbbU chứ….

- GầnjeKf đâybspn côngbspn tbspny bậnjeKf lắU8Fom, cobspnn kjeKfhông cójeKf thờjeKfi gjeKfian đâu!

- KjeKfhông saocbbU, đểjeKf mbspnẹ mucbbUa giúbspnp cjeKfon! cbbU- Mẹbspn bspnGiang BLtjNhan U8Fohào hứngBLtj bspnnói. ChjeKfỉ cbbUcần ccbbUon trjeKfai cbbUchịu kếbspnt hônbspn jeKfthì cBLtjho bspndù cójeKf cbbUvất vảjeKf đếU8Fon đâuBLtj bàjeKf cũngcbbU U8Fochấp nhận.

Giabspnng U8FoNhan chầjeKfn cjeKfhừ mộtU8Fo chúcbbUt đànhBLtj gậtcbbU đầU8Fou, chẳngbspn nBLtjhẽ mẹBLtj nóicbbU BLtjgì abspnnh cũBLtjng gU8Foạt cbbUđi: jeKf- VcbbUâng, cbbUvất vảcbbU cU8Foho mẹU8Fo quá!

- CáijeKf thằbspnng njeKfày, sjeKfao bspnmà kháchU8Fo sáobspn vjeKfới mẹBLtj thế!

Sau kU8Fohi tbspnhu dọnbspn phòngBLtj bếpU8Fo xjeKfong xuôjeKfi, mẹbspn jeKfGiang NcbbUhan chbspnuẩn bịBLtj BLtjra về.bspn TrjeKfước U8Fokhi BLtjđi mẹcbbU aU8Fonh chbspnợt nhU8Foớ rcbbUa BLtjchuyện bspngì đó,BLtj liềncbbU ngoảU8Fonh lcbbUại jeKfnỏi: BLtj- ÀjeKf U8Fophải rồi….-cbbU mẹjeKf lấycbbU bspnra mộtcbbU U8Focái đibspnện thoạibspn đãU8Fo bspntắt mBLtjáy ởBLtj trobspnng bspntúi jeKfra vàcbbU BLtjnói: cbbU- TiBLtjểu Nbspnguyên, cjeKfái điệncbbU thU8Fooại nàycbbU ccbbUon cbbUđã đbspnể ởcbbU BLtjnhà BLtjhơn mộtbspn ncbbUăm nBLtjay rồi.cbbU bspnNếu nhưBLtj U8Focon đU8Foã kjeKfhông dùnU8Fog đcbbUến thBLtjì mẹbspn mbspnang đBLtji cBLtjho ngườcbbUi bspnta nhé!

Giang NhaU8Fon ngẩngBLtj đầbspnu nhìjeKfn, jeKfchiếc điệBLtjn thoU8Foại ấcbbUy đjeKfược jeKfbày trbspnong tủjeKf kínjeKfh, aU8Fonh BLtjvừa ncbbUhìn đjeKfã ưU8Fong cbbUý ngayBLtj. BLtjKiểu BLtjcách jeKfđơn giảjeKfn, vỏU8Fo ngoàbspni màujeKf đBLtjen sacbbUng trcbbUọng….không hiBLtjểu vU8Foì sacbbUo mbspnà anjeKfh vừU8Foa nhìnU8Fo thbspnấy nócbbU đBLtjã bbspnỏ tiềjeKfn rbspna mujeKfa cbbUnó BLtjvề luU8Foôn jeKfkhông sBLtjuy ngjeKfhĩ, rồicbbU cbbUđặt nBLtjó vàoBLtj chjeKfiếc tủU8Fo đầBLtju giường.

Hóa jeKfra đãcbbU đểjeKf bspnnó ởcbbU jeKfđó hơcbbUn mcbbUột năjeKfm trờiBLtj rồBLtji, cuốicbbU cùU8Fong vẫU8Fon chỉU8Fo ccbbUoi BLtjlà nhưBLtj mộtcbbU vậtBLtj đểU8Fo trưnjeKfg bàbspny jeKfmà thôi.

Chẳng mấybspn BLtjchốc đãbspn đếU8Fon cuốijeKf thcbbUáng. Trobspnng bujeKfổi hU8Foọp tổngjeKf kếtcbbU cuốicbbU thcbbUáng, sếpbspn hếtbspn cbbUlời bspnkhen nU8Fogợi cbbUVân bspnVy. U8FoKhách hàngU8Fo củajeKf bspncông cbbUty đcbbUã gọiBLtj điệnjeKf đếU8Fon hếjeKft lờiBLtj U8Fokhen ngợiBLtj vcbbUà tU8Foỏ rBLtja vcbbUô cjeKfùng hjeKfài lòBLtjng vcbbUới tbspnhái đjeKfộ vU8Foà chấtcbbU U8Folượng phụjeKfc vjeKfụ củacbbU cjeKfông tjeKfy. SếpcbbU bspncòn tBLtjhưởng cU8Foho VânU8Fo VjeKfy bcbbUa nghjeKfìn tệ.

Cô cònbspn chưcbbUa đưcbbUợc lbspnĩnh tBLtjiền thU8Foì ccbbUác cbbUđồng nghiệpcbbU đãBLtj hòbspn U8Foreo đòicbbU Vânbspn VcbbUy phảicbbU BLtjkhao. VừajeKf hjeKfay ởU8Fo trêbspnn cjeKfon phốBLtj cbbUgần đU8Foó mjeKfới khaU8Foi trươngU8Fo mộBLtjt cửaBLtj hàcbbUng đBLtjồ nướbspnng, mọicbbU ngưBLtjời abspni nấbspny đềBLtju ngBLtjhỉ lcbbUàm U8Fotừ bspnsớm vcbbUà rcbbUa đU8Foó ngcbbUồi tụU8Fo tậcbbUp vớijeKf nhau.

Cô ccbbUòn chưcbbUa đbspnược bspnlĩnh tiềncbbU thcbbUì cbspnác đjeKfồng nghBLtjiệp đãbspn hcbbUò bspnreo đòijeKf Vânbspn VjeKfy phảjeKfi jeKfkhao. VjeKfừa jeKfhay ởcbbU tbspnrên coU8Fon pbspnhố gầnU8Fo đóU8Fo mớibspn khbspnai tU8Forương mbspnột cửabspn hàjeKfng đBLtjồ nướngU8Fo, mọicbbU ngườijeKf abspni nấU8Foy đềuU8Fo nghỉU8Fo lBLtjàm tbspnừ sớmbspn cbbUvà rBLtja đóBLtj ngồjeKfi tụcbbU tậpBLtj vớcbbUi nhau.

CBLtjhẳng mấyBLtj kcbbUhi đượcU8Fo vubspni vẻbspn BLtjthế nBLtjày, chjeKfo dU8Foù cBLtjó bspnmất tiềnbspn cbbUcũng U8Fothấy đángU8Fo! U8FoDù BLtjgì thbspnì đBLtjây ccbbUũng làjeKf tibspnền củabspn sjeKfếp chứU8Fo đâucbbU phảiU8Fo tiềncbbU củcbbUa côjeKf. MọiU8Fo ngườicbbU ngBLtjồi U8Foxung jeKfquanh cáU8Foi bàcbbUn, cụngjeKf bspnli chcbbUúc mừngjeKf vjeKfà ănBLtj uBLtjống cbbUno saybspn. SU8Foau khcbbUi cbbUăn uốnjeKfg bspnxong, U8Fohọ cbbUlại rủbspn nhajeKfu đếnBLtj KTBLtjV hát.

Nhân lúcU8Fo đámjeKf đàncbbU ôncbbUg bspncon trU8Foai đabspnng hátBLtj hòU8Fo, mấbspny chịcbbU eU8Fom cbbUphụ nBLtjữ liềncbbU ngồU8Foi tbspnúm jeKftụm U8Fovới bspnnhau buôncbbU dưjeKfa lê.

jeKf- ThậcbbUt kjeKfhông ngjeKfờ trcbbUước khbspni kếtjeKf hônbspn lạcbbUi gặU8Fop phảU8Foi chuyệBLtjn nàBLtjy! BLtj- U8FoTôn KìjeKf mímBLtj jeKfmôi nhấpU8Fo mộjeKft ngụjeKfm rưjeKfợu vanjeKfg: jeKf- CcbbUác chịcbbU nU8Foói xcbbUem jeKfcó kbspnì lạjeKf khôU8Fong, đúngU8Fo vàocbbU lBLtjúc cbbUnày gặpU8Fo U8Folại anBLtjh ấy,bspn hcbbUóa U8Fora aBLtjnh ấyU8Fo đếnbspn giờBLtj vẫjeKfn cjeKfòn chưajeKf kjeKfết hôn!

ĐújeKfng BLtjvào lújeKfc bspnchuẩn bbspnị U8Fonắm tBLtjay bspnvị U8Fohôn phjeKfu bcbbUước vàbspno cbbUlễ đườngcbbU tbspnhì Tbspnôn U8FoKì lạicbbU U8Fotình BLtjcờ gặpjeKf ljeKfại ngườijeKf ycbbUêu cũ.

cbbU- Thếbspn cậucbbU đbspnịnh lU8Foựa chbspnọn rbspna làU8Fom jeKfsao? jeKf- cbbUTiểu TcbbUhu tcbbUò mU8Foò hỏi.

Vẻ jeKfmặt TôncbbU Kbspnì jeKfcó chBLtjút đU8Foau khBLtjổ, chcbbUỉ BLtjcó điềbspnu đbspnây chU8Foẳng jeKfqua chỉU8Fo lbspnà sU8Foự jeKfu uấbspnt tU8Forong mU8Foột vU8Foài giU8Foây bspnngắn ngủjeKfi. Chbspnỉ vU8Foài U8Fogiây sBLtjau côjeKf BLtjđã U8Fonở U8Fonụ cườiBLtj tươbspni rcbbUói: U8Fo- LựjeKfa cU8Fohọn thcbbUế nào?cbbU Đươngbspn nhibspnên làbspn tU8Foôi vU8Foẫn BLtjsẽ kjeKfết jeKfhôn thecbbUo đúbspnng kếjeKf hoạch,jeKf chẳnbspng nhẽbspn anU8Foh ấycbbU độtU8Fo nhiêncbbU xuấtBLtj hiệcbbUn U8Fonói rằnBLtjg U8Fovẫn còcbbUn yêcbbUu jeKftôi cbbUthì tôcbbUi BLtjphải bỏbspn cbbUđám cướibspn đểcbbU quabspny lBLtjại jeKfvới aU8Fonh ấyjeKf chắjeKfc? cbbUCho djeKfù tU8Foôi cbbUcó yjeKfêu jeKfanh ấBLtjy đjeKfến mứU8Foc BLtjnào cũngBLtj bspnsẽ khôngBLtj làmU8Fo nhưjeKf bspnvậy. ĐjeKfâu cU8Foó còncbbU lBLtjà U8Fomấy côU8Fo bspnbé, U8Focậu béjeKf ncbbUông nổijeKf U8Fonhư trướccbbU đU8Foâu, jeKfcòn cóBLtj aBLtji U8Fodám BLtjtin tBLtjưởng bspnvào jeKfmột bspnthứ tìnhbspn yjeKfêu chẳngbspn bcbbUao giờBLtj phôibspn pbspnhai nữjeKfa chứjeKf? TrướcU8Fo đâybspn cbspnậu nóBLtji U8Focậu thềjeKf nocbbUn hjeKfẹn bspnbiển vU8Foới jeKfmột ncbbUgười, cBLtjả đờicbbU chỉBLtj BLtjyêu mbspnột mìnBLtjh ngbspnười BLtjấy thôicbbU, cóU8Fo lẽcbbU mọiU8Fo njeKfgười sjeKfẽ cảU8Fom đcbbUộng bspnđến rớtcbbU nướcbspn mắbspnt. Nbspnhưng bâBLtjy U8Fogiờ màbspn cậuU8Fo nójeKfi vậyBLtj, U8Fomọi ngườiBLtj jeKfvẫn jeKfsẽ rjeKfơi nưbspnớc mbspnắt, nU8Fohưng BLtjmà làU8Fo cbbUcười chbspnảy nướccbbU mắtBLtj. QjeKfuá BLtjkhứ chỉcbbU bspnlà jeKfquá kBLtjhứ, khôU8Fong thểcbbU đểcbbU qcbbUuá khbspnứ trởBLtj bspnthành vậcbbUt bspncản cBLtjho tưU8Foơng lajeKfi được!

Tiểu Tbspnhu tjeKfiếc nuU8Foối bspnthở dài:BLtj U8Fo- LẽjeKf cbbUnào jeKfbây gjeKfiờ U8Foai nấyU8Fo đềuBLtj bjeKfị hiBLtjện cbbUthực hójeKfa bspnhết jeKfrồi cbbUhay sao?

Tôn bspnKì cườicbbU U8Focười nóU8Foi: BLtj- ĐâcbbUy lU8Foà hBLtjiện thựcU8Fo, bspncũng làbspn mộtBLtj jeKfsự lbspnựa ccbbUhọn hếtBLtj cbbUsức bbspnình thườncbbUg! ChẳngjeKf jeKfai mbspnuốn BLtjmang mộtU8Fo tU8Fohứ mơbspn hồU8Fo rcbbUa cbbUđể jeKfđánh cuộccbbU cảbspn đờibspn BLtjmình cbbUcả! MàBLtj tbspnình yêjeKfu lạijeKf cbbUlà thứcbbU mơBLtj hồBLtj nhBLtjất trBLtjong cáiBLtj thBLtjế gijeKfới này!

- TU8Foìm lạicbbU giU8Foấc mộngcbbU bspntình bspnyêu chẳngcbbU qcbbUua cBLtjhỉ làBLtj BLtjmột sựU8Fo bspnhoang tưởng.cbbU Mộnbspng ccbbUũ, chẳnbspng qbspnua cũnjeKfg chỉU8Fo lcbbUà mộtjeKf giấcjeKf mbspnộng màbspn thôi!

TônjeKf U8FoKì nU8Foói jeKfđúng, đóBLtj cbspnhẳng bspnqua bspnchỉ lbspnà mộcbbUt giU8Foấc mơ.

Vì hômU8Fo sjeKfau jeKfcòn pU8Fohải bspnđi làjeKfm njeKfên mọiBLtj ngườijeKf vujeKfi chơijeKf đếnbspn mườiU8Fo gicbbUờ lbspnà jeKflục tụcU8Fo giảiU8Fo cbbUtán hếBLtjt. cbbUVân VBLtjy BLtjra quầyjeKf thacbbUnh toBLtján rBLtjồi cùcbbUng bspnTiểu ThU8Fou cbbUra bếncbbU xU8Foe buýtU8Fo. Rbspna đU8Foến cbbUbến jeKfxe, mbspnở túcbbUi rbspna lấbspny tiềbspnn lẻU8Fo tcbbUhì cBLtjô mớiBLtj pjeKfhát cbbUhiện U8Fora bspnlà đibspnện BLtjthoại củjeKfa mìbspnnh kBLtjhông cbbUcó ởcbbU tronU8Fog túi.

- CậujeKf nhớcbbU lạicbbU cU8Foho U8Fokĩ vào,BLtj cbbUcó phảiBLtj lbspnà jeKfđể cbbUquên điệbspnn BLtjthoại ởU8Fo KcbbUTV rồiBLtj không?

Vbspnân Vbspny nhớjeKf bspnkĩ lBLtjại, baBLtjn nãcbbUy vcbbUì bspnsợ U8Fotiếng U8Fonhạc bspnquá jeKfồn khônjeKfg BLtjthể cbbUnghe thbspnấy tiếngbspn chjeKfuông đU8Foiện thoạibspn nBLtjên cbbUcô bspnđã lấyjeKf điệncbbU thoạicbbU rbspna khU8Foỏi tBLtjúi jeKfvà đU8Foể ljeKfên ghếcbbU sbspnô phjeKfa. cbbUThế màbspn lúcbbUc BLtjra vbspnề cjeKfô lạiBLtj qjeKfuên kBLtjhông cầmjeKf theo.

- TớcbbU jeKfmột mjeKfình qucbbUay lạjeKfi đócbbU lBLtjấy U8Folà đượcU8Fo U8Forồi! CậjeKfu vềU8Fo đjeKfi, bspnnhà cậucbbU xa!

- Khôngbspn saBLtjo! BLtj- TiểuU8Fo cbbUThu túmbspn lấybspn cánhU8Fo tBLtjay Vbspnân VyU8Fo: bspn- Tớbspn đibspn vớiBLtj cậU8Fou, cùbspnng ljeKfắm thbspnì vềcbbU nhàU8Fo cbbUcậu ngủcbbU mộtjeKf đbspnêm chbspnứ gì!

Hai ngườcbbUi vừjeKfa njeKfói vừaU8Fo chạyBLtj vộicbbU vU8Foàng vBLtjề phjeKfía quáncbbU karajeKfok cbbUđể lBLtjấy điệnjeKf tjeKfhoại. VâU8Fon bspnVy U8Fođi nhcbbUanh đếBLtjn nỗbspni khcbbUiến chBLtjo TBLtjiểu Thbspnu chBLtjạy đuổBLtji tU8Foheo jeKfmệt jeKfđến bởcbbU bspnhơi bspntai: BLtj- bspnTiểu VyBLtj, cjeKfậu đừjeKfng sốtU8Fo rột,U8Fo điệnbspn tjeKfhoại đểU8Fo cbbUở đấyjeKf U8Fokhông bspnmất đượcbspn đBLtjâu. BìnjeKfh thườnU8Fog cậucbbU giữbspn đU8Foiện thoạbspni rấBLtjt U8Fokĩ, cócbbU pcbbUhải làbspn cbbUsợ ngườibspn khácBLtj pjeKfhát hiệncbbU rBLtja bjeKfí mậjeKft U8Fogì bspntrong đóBLtj khcbbUông hả?

TiểujeKf ThjeKfu bspnnói BLtjbừa nhưngbspn jeKflại trU8Foúng njeKfgay tiBLtjm bspnđen BLtjcủa VjeKfân Vy.

Trong điệjeKfn tBLtjhoại U8Focủa cbspnô cbspnó chU8Foứa bbspní mBLtjật khôBLtjng thểU8Fo nóiU8Fo cbbUcho cbbUngười khácbspn biếtbspn đjeKfược. jeKfSau khjeKfi tjeKfhời giU8Foan qbspnuay ngcbbUược BLtjtrở lạcbbUi,cô jeKfđã chcbbUạy đếnU8Fo trướcbspn cửaU8Fo U8Fonhà nhjeKfà GiancbbUg NhacbbUn, dcbbUùng cbbUmáy ảnBLtjh chụpcbbU lbspnại mBLtjột bứcBLtj ảnhjeKf cU8Foủa bspnGiang NhacbbUn. ScbbUau kjeKfhi jeKfmua đibspnện tU8Fohoại hồibspn đầuBLtj năBLtjm, ccbbUô đcbbUã chujeKfyển bjeKfức ảnhU8Fo ấycbbU vàU8Foo trojeKfng bộbspn nhcbbUớ mácbbUy. U8FoNgộ nhbspnớ cóbspn ngườBLtji lấbspny đượbspnc cáicbbU mbspnáy bspnrồi mởbspn jeKfra xecbbUm ảnhBLtj, phátjeKf hiBLtjện BLtjra bU8Foức ảnjeKfh ấy…chắcbspn cũnjeKfg bspnkhông cbbUcó vấnU8Fo bspnđề gìU8Fo cbbUđâu cbbUnhỉ? KhônU8Fog đưU8Foợc, côU8Fo kbspnhông tBLtjhể mạoU8Fo hiểmBLtj nhưBLtj vậycbbU được!bspn CôU8Fo nhấtcbbU địnhU8Fo phảiU8Fo tìU8Fom lạijeKf điệcbbUn jeKfthoại. ChuyệjeKfn ncbbUày màbspn đểBLtj cBLtjho jeKfGiang NU8Fohan bjeKfiết đượbspnc, cbspnhắc chắcbbUn anbspnh sẽBLtj cbspnho rằBLtjng cbspnô làcbbU mộtBLtj kẻBLtj jeKfbiến jeKfthái, mộtjeKf cbbUcon điên.

Trước cbbUkia, jeKflúc cbbUcô jeKfvà BLtjGiang BLtjNhan cU8Foòn ởjeKf bêU8Fon U8Fonhau, jeKfcô lujeKfôn tU8Fohể hjeKfiện nhữngU8Fo cbbUmặt tốbspnt cbbUcủa jeKfmình jeKftrước mặtjeKf anbspnh. BâyBLtj giU8Foờ mBLtjặc BLtjdù khônU8Fog cóbspn dubspnyên phbspnận đượcBLtj jeKfở bêbspnn U8Fonhau nhbspnưng cũngbspn khU8Foông tBLtjhể U8Fođể jeKfanh jeKfcó ấncbbU U8Fotượng xấuBLtj vềjeKf côBLtj được.

- BLtjNày anhBLtj! cbbU- Vâbspnn jeKfVy lU8Foao đếncbbU BLtjquầy jeKfthu BLtjtiền: bspn- BLtjTôi vcbbUừa BLtjngồi bspnở phòBLtjng 30BLtj2, hìnhBLtj nBLtjhư điệnBLtj thoạbspni cBLtjủa BLtjtôi vẫnbspn còcbbUn đểcbbU cbbUtrong đjeKfó! jeKf- VừacbbU nBLtjói Vbspnân Vbspny vừajeKf mójeKfc rjeKfa hbspnóa đơnBLtj vừaBLtj thjeKfanh toán.

- XiU8Fon côU8Fo jeKfđợi cbbUcho bspnmột chjeKfút! ĐểjeKf bspntôi hỏibspn bspnnhân viBLtjên pBLtjhục vụBLtj bspnxem U8Fosao!- cbbUcô gcbbUái ởBLtj qcbbUuầy tjeKfhanh toánU8Fo lịjeKfch BLtjsự chấcbbUn aU8Fon côbspn jeKfrồi nhấcbbUc máU8Foy U8Fogọi cbspnho nhâU8Fon jeKfviên jeKfphục vụ.

Trống ngcbbUực VâcbbUn VBLtjy đậpBLtj thìnbspnh thịchU8Fo, mắtbspn dánU8Fo chặtBLtj BLtjvào cBLtjô gáiU8Fo đứcbbUng BLtjở quầy.
jeKfCô gcbbUái jeKfđó hU8Foỏi nhâbspnn viênBLtj phụcU8Fo vụU8Fo vBLtjài U8Focâu U8Folà cbbUlập tjeKfức cójeKf đápBLtj án:
jeKf- Nhânbspn viêbspnn dọnjeKf dU8Foẹp nóibspn bBLtjan nãycbbU dọnbspn phòcbbUng khônU8Fog nhìcbbUn BLtjthấy đcbbUiện bspnthoại củacbbU cU8Foô! bspn- CôcbbU gjeKfái đójeKf nói.

Vân VBLtjy vjeKfẫn khônbspng nBLtjản lòngjeKf: jeKf- ĐiệnjeKf thU8Fooại củaBLtj U8Fotôi cbspnó màujeKf đenbspn, BLtjcó kBLtjhi lạiBLtj bspnrơi vàoU8Fo bspnkhe gcbbUhế nàBLtjo jeKfđó màBLtj U8Fongười đóbspn khjeKfông nbspnhìn thấycbbU, tcbbUôi ccbbUó tjeKfhể lBLtjên đójeKf U8Fotìm cBLtjó đượcbspn không?

- bspnXin cbbUlỗi côU8Fo, phòngjeKf 30BLtj2 hBLtjiện gU8Foiờ đãjeKf bspncó khácBLtjh vàU8Foo rồibspn, cbbUchúng jeKftôi phảjeKfi đượU8Foc sBLtjự đồngcbbU U8Foý ccbbUủa BLtjkhách mBLtjới jeKfdám chjeKfo BLtjcô vàoU8Fo BLtj!- CôjeKf gcbbUái ởcbbU qbspnuầy lễcbbU tâjeKfn mỉmcbbU bspncười giảibspn thícjeKfh, scbbUau đjeKfó U8Fođưa tacbbUy cbbUra mjeKfời VU8Foân bspnVy ngồU8Foi jeKfvào ghcbbUế chờjeKf đợi:U8Fo U8Fo- MờicbbU côjeKf ngồijeKf xuốcbbUng jeKfđây đợiBLtj mbspnột chútBLtj, chúngbspn tôBLtji đãcbbU chbspno ngườiBLtj vBLtjào U8Fohỏi cbbUrồi ạ!

Một cốcbspn trU8Foà hU8Fooa ccbbUúc nóBLtjng hổiU8Fo đượcjeKf cbbUbê đếnjeKf BLtjtrước cbbUmặt cô,bspn VâU8Fon VjeKfy chẳngjeKf buồnU8Fo uBLtjống lU8Foấy U8Fomột ngụU8Fom, jeKfmắt ccbbUứ dáBLtjn chặtjeKf vàocbbU quầy.

Đáng nhẽBLtj rcbbUa côBLtj kcbbUhông jeKfnên lưucbbU cbbUlại ảnbspnh củacbbU GianjeKfg NhaU8Fon. DU8Foù sjeKfao anU8Foh jeKfcũng đâucbbU cònBLtj làBLtj bspnngười ybspnêu củBLtja côBLtj nữjeKfa. CjeKfô cBLtjất gicbbUữ nhbspnững gcbbUì jeKfcó lijeKfên qujeKfan đjeKfến anhbspn, léncbbU lBLtjút U8Fonhư mộtcbbU tjeKfên ăcbbUn trộmU8Fo, thjeKfế ncbbUày bspncòn rBLtja thjeKfể thốngbspn gbspnì nữBLtja chứ?

Nỗi jeKftương tbspnư, sjeKfự moncbbUg nhớbspn kBLtjhiến chU8Foo ccbbUô U8Focó cảjeKfm giácU8Fo nhBLtjư đaU8Fong lbspnàm chuU8Foyện gBLtjì tộiU8Fo lỗi…màjeKf đốiU8Fo tcbbUượng bịBLtj pBLtjhạm U8Fotội ljeKfại lcbbUà ngưbspnời mbspnà côcbbU đãcbbU bspnthề nBLtjon hẹnBLtj jeKfbiểu. Nghĩbspn đếnbspn đâyU8Fo trjeKfái U8Fotim côjeKf chợtjeKf jeKfđau đớnU8Fo njeKfhư bịbspn cbbUai đcbbUó bcbbUóp nghẹt.

KhôngBLtj bibspnết cbbUcó phảBLtji làjeKf vcbbUì “jeKfcó tjeKfật giU8Foật mìnhbspn” hjeKfay jeKfkhông U8Fomà cbbUcô jeKfcứ cảmbspn thấyjeKf cbbUcó BLtjgì đbspnó khôngU8Fo bspnlành jeKfđang chBLtjờ bspnđợi mìnBLtjh. NcbbUgộ nhỡBLtj bịbspn pBLtjhát hiện…jeKfcô biếbspnt giảU8Foi U8Fothích jeKfthế nàobspn cbbUđây. bspnĐang mU8Foải mêBLtj nghBLtjĩ ngợicbbU vU8Foẩn U8Fovơ thì….

- ThưU8Foa cU8Foô…- U8FoCô gcbbUái ởU8Fo qucbbUầy U8Folễ tbspnân lênjeKf tiếngbspn: cbbU- ĐiệnBLtj thoạicbbU củajeKf côBLtj đãjeKf U8Fotìm bspnthấy rồBLtji, jeKfnhưng BLtjvị kjeKfhách nBLtjhặt đượbspnc điệnbspn tbspnhoại củabspn cU8Foô yêuBLtj BLtjcầu đíchBLtj danbspnh cbbUcô lU8Foên lấy!

Vừa habspny U8Fotin đcbbUã tìbspnm đưjeKfợc điệnbspn thU8Fooại, VâncbbU Vbspny cU8Fohưa cbbUkịp thởbspn phàoU8Fo tBLtjhì cbbUcâu nóU8Foi cbbUtiếp tjeKfheo củabspn cbspnô phụjeKfc cbbUvụ khiếnbspn ccbbUho cbbUVân VjeKfy giậtjeKf thóU8Fot: cbbU- Tbspnại sacbbUo lạicbbU bảojeKf đU8Foích dU8Foanh tôibspn bspnđến lấy?cbbU BLtj- VânjeKf BLtjVy đứngbspn dậy,jeKf ngầnU8Fo cbbUngừ hỏi.

Cô gU8Foái đóbspn cbbUbình tbspnhản nóBLtji: jeKf- CcbbUó lbspnẽ làjeKf muốnjeKf bspnlàm quecbbUn vớiBLtj ccbbUô thôBLtji ạ!

Vân VU8Foy BLtjthật sựBLtj kbspnhông thbspnể hbspniểu nBLtjổi, ccbbUó lícbbU dU8Foo gìbspn đểjeKf phảijeKf làmcbbU nhưcbbU U8Fovậy đâu?

- Cábspnm ơn,U8Fo tôjeKfi bBLtjiết rồibspn! U8Fo– CôcbbU cbbUdừng lạiU8Fo mBLtjột látbspn rồbspni nU8Foói tiếp:BLtj bspn- U8FoKhách tbspnrên phbspnòng đBLtjó lcbbUà nU8Foam hajeKfy nữ?

- bspnLà bspnnữ ạ!jeKf BLtj- CjeKfô gáicbbU đóbspn mỉmU8Fo cườiU8Fo đáp.

Là nữ,cbbU vậyjeKf tcbbUhì tốt.

Vân BLtjVy bspnthở pcbbUhào nhẹU8Fo nhõcbbUm, cbbUít nhấtBLtj thìcbbU đấU8Foy cũngU8Fo BLtjkhông bspnphải làU8Fo GiaBLtjng Nhanbspn, khjeKfông phBLtjải GU8Foiang NcbbUhan tcbbUhì tốt!BLtj NghĩU8Fo U8Fođến đóBLtj VBLtjân BLtjVy jeKfliền cườicbbU chếjeKf nhcbbUạo bU8Foản cbbUthân. jeKfCó lẽBLtj tbspnại vbspnì gầjeKfn đâyBLtj côBLtj thườngjeKf xuyênbspn gặpcbbU GjeKfiang NhajeKfn nêjeKfn bspnthần bspnkinh lúcbspn nàjeKfo cũncbbUg cbspnăng thẳng.cbbU TU8Forên đờjeKfi BLtjnày làcbbUm gjeKfì cócbbU chuyU8Foện jeKftrùng bspnhợp đbspnến nbspnhư vcbbUậy, chẳcbbUng nhẽcbbU GianU8Fog NhajeKfn ljeKfúc nàBLtjo cũnbspng xubspnất hijeKfện ởcbbU bspnnhững bspnnơi BLtjcô đến?

Vân VjeKfy vcbbUà TiểjeKfu Tbspnhu jeKfcùng đicbbU BLtjvào U8Fothang máU8Foy thejeKfo ngườbspni phcbbUục vụ.
Tronbspng tBLtjhang mácbbUy đancbbUg phátjeKf BLtjbản nhjeKfạc rấtbspn tbspnhịnh hànhjeKf. TiểuBLtj ThBLtju cũnBLtjg lẩjeKfm bbspnẩm hjeKfát U8Fotheo, thếU8Fo nhưBLtjng VâBLtjn VcbbUy bspnchẳng bspncó bjeKfụng cbbUdạ nàcbbUo mBLtjà nbspnghe nữa.cbbU Sbspnau U8Fokhi lấjeKfy đượjeKfc bspnđiện thoại,U8Fo việU8Foc đầuU8Fo tiêU8Fon màbspn côU8Fo phảiBLtj làjeKfm làcbbU xcbbUóa bứccbbU cbbUảnh củBLtja GcbbUiang NhjeKfan BLtjđi. U8FoQua U8Folần ncbbUày bspncô đãjeKf rútcbbU rjeKfa đưcbbUợc bU8Foài họcbspn xươnU8Fog máu.

Trong phòngjeKf U8Fovọng BLtjra tBLtjiếng U8Focười BLtjnói ồncbbU àBLtjo. CBLtjô phụU8Foc vụU8Fo ljeKfễ U8Fophép gjeKfõ U8Focửa rồicbbU cbbUđẩy cửajeKf bưcbbUớc vào.

Vân VjeKfy còbspnn chưjeKfa kcbbUịp nóiBLtj bspnmục đBLtjích đếncbbU đâyjeKf tbspnhì mộcbbUt jeKfcô gáBLtji tócU8Fo jeKfdài bspnđã ngoảnU8Foh đBLtjầu lạiBLtj nU8Fohìn cô.BLtj CôjeKf cbbUta cbbUcó BLtjmột BLtjđôi mắjeKft tbspno trònU8Fo nhbspnư mắtU8Fo U8Fonai, ljeKfúc BLtjcười trênBLtj cbbUmá cóbspn cbbUhiện rjeKfa hacbbUi cáibspn mjeKfá ljeKfúm rấjeKft bspnsâu. Ábspnnh mắtBLtj củajeKf côcbbU tU8Foa dcbbUừng lạijeKf trênU8Fo mU8Foặt bspnTiểu ThcbbUu kjeKfhoảng hBLtjai giâU8Foy rồiU8Fo lậpjeKf tứccbbU dánBLtj U8Fochặt vU8Foào mặU8Fot Vâbspnn Vy.

Hai bêU8Fon nhìnU8Fo U8Fonhau mấtjeKf vàBLtji giâbspny, độtU8Fo ncbbUhiên VâcbbUn VU8Foy cảmcbbU U8Fothấy khuôU8Fon mặtU8Fo ncbbUày qubspnen quU8Foen nhưngcbbU nhU8Foất tcbbUhời U8Focô U8Fokhông thjeKfể nhớcbbU U8Fora đãbspn gặU8Fop ởjeKf đâu.

- Thậbspnt sựcbbU rấtU8Fo jeKfxin cbbUlỗi vU8Foì U8Fođã BLtjlàm jeKfphiền cácBLtj cbbUbạn! bspn- Nbspnếu nhjeKfư đốiBLtj BLtjphương đãBLtj khjeKfông BLtjlên tiếnjeKfg tjeKfhì VânBLtj VcbbUy đànhcbbU pU8Fohải lịjeKfch sựbspn cấU8Fot lời.

- KU8Fohông U8Fosao! cbbU- U8FoCô gáibspn jeKftóc dàBLtji xinbspnh đU8Foẹp đbspni đếnbspn trướcjeKf mjeKfặt VânjeKf VBLtjy, chcbbUìa cBLtjái điệnbspn thU8Fooại rjeKfa trướcU8Fo mặBLtjt cBLtjô: BLtj- bspnCô xbspnem jeKfxem đâBLtjy cBLtjó phảibspn jeKfđiện thoạijeKf củaU8Fo bspncô không?

ChiếcU8Fo điệjeKfn thoạicbbU mBLtjàu jeKfđen, U8Fotrên đbspnó bspncó tU8Foreo mBLtjột cáiU8Fo mócbbUc U8Fođiện thbspnoại cjeKfó hìnjeKfh bspnquả cầucbbU bspnthủy tbspninh lBLtjóng lánh.

Thậtbspn bspnkhông njeKfgờ cócbbU thcbbUể U8Fotìm thấyBLtj ccbbUái jeKfđiện BLtjthoại củajeKf jeKfmình dU8Foễ dàngcbbU đếjeKfn jeKfnhư vậybspn. VcbbUân jeKfVy mỉmcbbU cbspnười đácbbUp: U8Fo- ĐúngU8Fo bspnlà ccbbUủa tôi!

CjeKfô U8Fogái đóU8Fo nhebspno nhecbbUo mắBLtjt hỏi:cbbU cbbU- ThậU8Fot cbbUsự làjeKf củabspn côbspn ư?

VBLtjân BLtjVy nhjeKfìn côBLtj U8Fota bằbspnng áU8Fonh mắtbspn khójeKf hiểu,BLtj U8Folẽ nàoBLtj ccbbUô lạjeKfi nhậcbbUn bừajeKf đibspnện thoạicbbU cU8Foủa ngU8Foười khcbbUác làU8Fo củU8Foa mình?

bspn- Vậy,BLtj ccbbUái nàyBLtj thbspnì saocbbU? jeKf- bspnNhững U8Fongón BLtjtay trắjeKfng nõjeKfn lạiU8Fo gicbbUơ rcbbUa mộBLtjt chiếcbspn điệnjeKf cbbUthoại khác.

Một chijeKfếc điệnjeKf thoạiBLtj giốngbspn hệt,U8Fo điềjeKfu khibspnến chjeKfo ngườcbbUi khácU8Fo khôbspnng thểU8Fo U8Fongờ đU8Foến đóBLtj làBLtj ngBLtjay cảjeKf cáiU8Fo móU8Foc đbspneo cbbUđiện tU8Fohoại ccbbUũng giốnbspng hệt.

Trên đbspnời lbspnại bspncó chuBLtjyện U8Fotrùng hợpU8Fo tcbbUhế sao?

- ChẳngjeKf tráchBLtj jeKfmà cbspnô U8Folại U8Fonhận nhầm,U8Fo bcbbUan đầjeKfu tôBLtji cũngbspn nhậU8Fon nhầmjeKf đấy!

Vân VBLtjy ngU8Foây nBLtjgười khônbspng biếtjeKf BLtjphải làU8Fom sao.

BLtj- ChijeKfếc cbbUđiện thoạibspn nbspnày cbbUlà cjeKfủa chồbspnng cbbUchưa cướicbbU mbspnua chbspno tjeKfôi, jeKfcòn ccbbUái mócjeKf đeBLtjo điệnBLtj tBLtjhoại nàyBLtj tôU8Foi vớbspni bspnchồng bspnchưa cướicbbU jeKfmới cùngcbbU đjeKfi cjeKfhọn gầU8Fon đjeKfây cbbU!- CôU8Fo cbbUta bspnkhẽ mấcbbUp máybspn môi,bspn bspnánh cbbUmắt chămbspn cbbUchú BLtjnhìn jeKfVân VyU8Fo, jeKfdường nhưbspn U8Fomuốn thăBLtjm dcbbUò điềubspn gìU8Fo U8Fođó từbspn cô:cbbU U8Fo- Điềubspn khiếnbspn chcbbUo tU8Foôi bấBLtjt ngờBLtj nhcbbUất bspnlại là…U8Fo- côbspn tU8Foa ấnbspn vBLtjào bspnbàn pjeKfhím, mànjeKf hìU8Fonh sbspnáng lêU8Fon, sabspnu U8Fođó gU8Foiơ rBLtja trướcbspn mcbbUặt bspnVân Vy.

TBLtjiểu ThU8Fou kbspninh ngạccbbU “A”cbbU cbbUlên mộtBLtj tjeKfiếng. U8FoBức ảU8Fonh cjeKfủa GiajeKfng NhjeKfan đãU8Fo hiệnbspn ljeKfên màBLtjn bspnhình. Tbspnim jeKfVân VjeKfy BLtjnhư thắtjeKf lại.

-CBLtjô jeKfcó thBLtjể nóiBLtj cjeKfho tôcbbUi biếtcbbU đU8Foây U8Folà cbbUai không?

Cô chbspnưa bbspnao giờBLtj dáBLtjm lcbbUàm vbspniệc xcbbUấu, BLtjbởi vìjeKf jeKfsợ mộtBLtj ngàybspn sẽBLtj bịBLtj ngườicbbU kjeKfhác U8Fovạch trầcbbUn. Tbspnhế mU8Foà hômcbbU nabspny, đốiU8Fo mặtBLtj U8Fovới côcbbU U8Fogái U8Fonày, cbbUcô lbspnại thấyBLtj bấbspnt lbspnực BLtjvà BLtjsợ jeKfhãi ncbbUhư mbspnột têcbbUn kẻU8Fo cắpjeKf bịU8Fo U8Fobắt tạBLtji trận.

Tất BLtjcả nhữncbbUg ngưcbbUời cbbUngồi trcbbUong phòngbspn đềucbbU hướngcbbU mắU8Fot vềcbbU phíU8Foa BLtjcô. bspnVân cbbUVy hocbbUang maU8Fong nhjeKfìn vcbbUào U8Fođôi mắtU8Fo tứU8Foc tốibspn đanU8Fog nhìnjeKf thU8Foẳng bspnvào mặjeKft mìnBLtjh kibspna, cbspnô bspnkhông thểBLtj nbspnói vjeKfới mọibspn bspnngười trênU8Fo tBLtjhế gibspnới nàU8Foy rằng,cbbU đâyjeKf cBLtjhính làcbbU ngườijeKf yêuU8Fo cU8Foủa U8Focô, làBLtj ngườiBLtj đãbspn chếtjeKf đicbbU giờbspn đBLtjược sốngcbbU lạU8Foi ncbbUhờ tbspnhời gicbbUan qBLtjuay ngượU8Foc U8Fotrở lại..

Thấy Vâbspnn BLtjVy khôngcbbU U8Fonói năngbspn gì,BLtj đcbbUối phjeKfương BLtjcàng tỏcbbU rU8Foa hunbspng hăng.

- Tạibspn sbspnao cbbUcô lạicbbU cU8Foó ảcbbUnh chồnBLtjg cBLtjhưa cBLtjưới cbbUcủa tôi?

- HcbbUai ngườbspni qubspnen bbspniết ncbbUhau à?

TrướcjeKf hU8Foai cjeKfâu BLtjhỏi đầBLtjy tínhU8Fo chấU8Fot U8Fovấn nàBLtjy, VânBLtj Vbspny cbspnòn cBLtjhưa kbspnịp trảjeKf lBLtjời thU8Foì Tbspniểu ThBLtju đãjeKf BLtjnổi quạuBLtj cbbUlên: U8Fo- Nàbspny, cbbUcô BLtjlàm jeKfcái BLtjtrò gU8Foì thếU8Fo hjeKfả? TrBLtjong đijeKfện cbbUthoại củbspna VBLtjân VBLtjy ccbbUó cbbUảnh củaBLtj abspni bspnthì libspnên qcbbUuan gìbspn đếnbspn cbspnô. CcbbUô tU8Forả điệncbbU thoạibspn ljeKfại cU8Foho cU8Fohúng tôbspni BLtjthì cbspnhúng tU8Foôi ccbbUảm ơbspnn bspncô. BLtjCòn U8Fonếu cBLtjô cbspnứ thbspních cbbUbắt nạU8Fot ngườiU8Fo khjeKfác, tôiBLtj nóibspn chjeKfo côcbbU bjeKfiết, chúngjeKf tbspnôi khôngBLtj dễjeKf bspnbắt nBLtjạt đâu!

Tiểu Thbspnu vjeKfừa nójeKfi jeKfdứt ljeKfời thBLtjì mấybspn U8Focô gábspni bacbbUn njeKfãy vẫnbspn cbbUcòn mảijeKf mêjeKf háBLtjt cbbUhò liềncbbU cbbUbỏ mBLtjicro xcbbUuống, cầmcbbU mộtbspn cốBLtjc nBLtjước đU8Foá đijeKf vềbspn pBLtjhía cbbUhai người:cbbU bspn- NóijeKf bspnchuyện vjeKfới loBLtjại nBLtjgười nbspnày tcbbUhì cầnU8Fo bspngì phbspnải lịbspnch U8Fosự?- dứtjeKf lờiBLtj jeKfcô tbspna đưU8Foa U8Fotay BLtjlên, hjeKfất thẳngBLtj cBLtjốc nưcbbUớc U8Fovào BLtjmặt haBLtji người.

Lúc Vânbspn VjeKfy kịpcbbU phcbbUản ứnjeKfg lU8Foại tjeKfhì đãcbbU U8Foquá muộn.jeKf MặcBLtj dcbbUù cU8Foô đãcbbU nécbbU U8Fongười điU8Fo nU8Fohưng nửaBLtj bêjeKfn mặtbspn bspncủa cbbUcô jeKfvẫn lĩU8Fonh trọbspnn cjeKfốc U8Fonước lạnh.cbbU BộcbbU dạngU8Fo củBLtja cU8Foô jeKflúc ncbbUày trôbspnng thậtU8Fo jeKfthê thảm.

Cô U8Fophục vụBLtj thấybspn cbbUtình hìnBLtjh khônjeKfg ổnbspn lBLtjiền jeKfcầm mácbbUy bbspnộ đàmcbbU lênbspn gọi.

Các nhcbbUân vBLtjiên phụU8Foc vU8Foụ xunjeKfg cbbUquanh đU8Foấy bỗngbspn chốBLtjc kéocbbU. ĐâycbbU làU8Fo BLtjlần thứcbbU jeKfhai tU8Forong U8Fotháng BLtjVân BLtjVy pjeKfhải chứngjeKf bspnkiến cbbUcảnh tU8Foượng hỗcbbUn loạjeKfn nàyjeKf. NhữngcbbU kháccbbUh đếncbbU bspnhát ởbspn phònU8Fog bêbspnn đcbbUều mjeKfở cBLtjửa njeKfgó sBLtjang cbbUnghe ngBLtjóng bspntình hìnhbspn U8Forồi chỉU8Fo chỏbspn, bànjeKf tán….

- KhjeKfang U8FoDi, rốtcbbU cuộcU8Fo cójeKf chBLtjuyện gìcbbU bspnthế?- Đámbspn bạnjeKf củaBLtj côjeKf gáijeKf tcbbUóc dbspnài bcbbUắt đầjeKfu xôjeKfn xao.

Hóa rbspna cU8Foái cU8Foô gáibspn tóbspnc dàiBLtj ấyU8Fo tênBLtj làcbbU Khbspnang DcbbUi, ngaU8Foy cảBLtj cájeKfi têU8Fon củBLtja côU8Fo BLtjta ccbbUũng hbspnay jeKfhơn tU8Foên BLtjcủa bspncô rcbbUất nhcbbUiều. VâjeKfn VjeKfy ngoảnbspnh mặtBLtj lạibspn nhìnU8Fo vàbspno bspnkhuôn U8Fomặt bspncủa BLtjcô gáibspn tênbspn KjeKfhang DBLtji kia…..

ChẳnBLtjg jeKftrách bspnmà mớibspn nhìnjeKf cbbUthấy jeKfcô tajeKf, VjeKfân jeKfVy đãcbbU bspncảm thU8Foấy U8Forất quejeKfn. HóaU8Fo rcbbUa bọncbbU họU8Fo đãU8Fo gặpcbbU ncbbUhau jeKftừ trU8Foước. CU8Foô BLtjta chíbspnnh làbspn côU8Fo gáBLtji xinBLtjh U8Fođẹp đcbbUã xuấbspnt hiệBLtjn bênBLtj cạnjeKfh GiU8Foang NhU8Foan ngbspnày hBLtjôm đó.

Tiểu bspnThu vộbspni vàBLtjng gU8Foiúp VânjeKf BLtjVy lajeKfu sạcjeKfh nhữngjeKf U8Fogiọt BLtjnước đcbbUang U8Fotong tỏngBLtj nhcbbUỏ xuốncbbUg từbspn máijeKf tójeKfc BLtjcô rồjeKfi kéojeKf tBLtjay côU8Fo nói:U8Fo cbbU- TU8Foiểu VyBLtj, cU8Fohúng cbbUta đU8Foi thôijeKf, quânU8Fo tửjeKf U8Fotrả thùBLtj U8Fomười nămU8Fo U8Focũng kcbbUhông muộn!

Hai nBLtjhân vjeKfiên phụU8Foc vBLtjụ đU8Foứng jeKfchặn trưBLtjớc mặtbspn cbbUcô nóiU8Fo:- cbbUChi bjeKfằng hbspnai cbbUcô hãjeKfy trbspnánh điU8Fo trưBLtjớc đi!

bspnTrong tìjeKfnh trạnU8Fog này….cbspnó U8Fothể lbspnà U8Fodo bcbbUan nãU8Foy côcbbU uốnU8Fog rượuBLtj vacbbUng nêjeKfn bâyBLtj giờBLtj chấjeKft mejeKfn mớiBLtj phbspnát tácbbUc.Hoặc U8Focũng ccbbUó thbspnể ljeKfà bspndo bspntrong lòBLtjng cảmjeKf thấyU8Fo ấmU8Fo jeKfức nênbspn VâcbbUn cbbUVy U8Fochẳng buồnjeKf đjeKfể U8Foý đếnU8Fo nU8Fohững lờibspn khuyêjeKfn caU8Fon củU8Foa ngjeKfười pBLtjhục vụjeKf. Tìbspnnh cbbUyêu củabspn cU8Foô vcbbUới jeKfGiang Nhan…vốnU8Fo dĩcbbU cU8Foô bspnđã U8Forất hạnhU8Fo phbspnúc, U8Fohạnh phU8Foúc tớicbbU mứccbbU muốnU8Fo BLtjtuyên bjeKfố vU8Foới tấtcbbU cU8Foả mọiU8Fo ngưcbbUời ởBLtj trU8Foên tcbbUhế giớijeKf nàjeKfy, thếBLtj BLtjmà bbspnây giờ…..

Vân BLtjVy jeKfđi gạtjeKf tU8Foay ngườiU8Fo phcbbUục vU8Foụ rjeKfa, jeKfđi thẳBLtjng U8Fođến jeKftrước mặtjeKf KhanjeKfg bspnDi ljeKfấy điệBLtjn thoạBLtji củacbbU mBLtjình rồiU8Fo nhjeKfìn thU8Foẳng vBLtjào cbbUmắt bspncô tbspna mbspnà nójeKfi: U8Fo- ĐU8Foây làcbbU BLtjbạn tcbbUrai củBLtja tôbspni! cbbU- GiBLtjọng nócbbUi U8Fokhông cứngbspn rắnjeKf njeKfhưng cũcbbUng chẳnU8Fog mềcbbUm mỏng.

NgọnU8Fo lBLtjửa tứBLtj tốiBLtj tjeKfrong lòngBLtj đbspnối phưbspnơng bỗnjeKfg chBLtjốc bùngjeKf cbbUlên: cbbU- BạncbbU cbbUtrai côcbbU ájeKf? ĐjeKfây rõbspn ràngbspn lU8Foà chồnU8Fog chưabspn cướiBLtj của….

- TôjeKfi BLtjvới BLtjbạn tbspnrai tU8Foôi quecbbUn BLtjnhau đcbbUã năjeKfm năcbbUm rồBLtji! U8Fo- VjeKfân jeKfVy tbspniện taU8Foy mbspnở lU8Foịch ởBLtj trocbbUng đBLtjiện thoạijeKf jeKfra: -U8FoTrên đócbbU còncbbU cjeKfó ghU8Foi ngàU8Foy sincbbUh nhậtcbbU củajeKf anU8Foh ấyBLtj vU8Foới nhBLtjững nbspngày kỉBLtj nicbbUệm ccbbUủa chúngbspn tôi!

- cbbUChúng tôbspni dựcbbU U8Fođịnh sẽbspn U8Fokết hônBLtj vcbbUào ngBLtjày 1BLtj0 BLtjtháng 1U8Fo0 BLtjnăm 2010.

cbbU-Tôi kU8Fohông bicbbUết BLtjban nãcbbUy cU8Foô njeKfói làjeKf cóbspn U8Foý gì…-jeKf Côbspn đưU8Foa cbbUđiện thoạiU8Fo U8Fora trướjeKfc mbspnặt KBLtjhang DcbbUi: jeKf- PhícbbUm sốBLtj mBLtjột làjeKf BLtjphím gọicbbU tắjeKft chBLtjo U8Foanh ấbspny, ncbbUếu nhBLtjư côcbbU cònBLtj ngjeKfhi vấnjeKf jeKfthì cứBLtj gọiU8Fo điệncbbU jeKfcho anU8Foh ấyU8Fo BLtjmà hỏi!
VẻBLtj mjeKfặt củajeKf cbbUKhang DcbbUi lBLtjúc nBLtjày khájeKf kìU8Fo lạ.U8Fo Vẻbspn mặtU8Fo ấyBLtj kcbbUhông BLtjphải lcbbUà vẻU8Fo cbbUmặt jeKfcủa mộtcbbU nbspngười đajeKfng tứjeKfc đếnBLtj BLtjphát U8Fođiên lêcbbUn, tjeKfhế nU8Foên BLtjVân U8FoVy cbspnho rằBLtjng rấtjeKf cóU8Fo cbbUthể cáiU8Fo cjeKfô KhancbbUg Dbspni ncbbUày vốnbspn dĩbspn cjeKfũng khônBLtjg dámU8Fo kjeKfhẳng địnhBLtj ngườiU8Fo tronU8Fog ảnbspnh chínjeKfh làbspn GiaU8Fong Nhan.

Nếu khôngcbbU thbspnì Khbspnang U8FoDi U8Fođã khônBLtjg thửcbbU thBLtjăm dòbspn jeKfbằng cáchcbbU bspnnói chucbbUyện vớibspn U8Focô. Chỉbspn cBLtjó đcbbUiều nhữngBLtj gìcbbU BLtjđang xảcbbUy cbbUra khjeKfông giốngBLtj nhcbbUư nhU8Foững gìU8Fo côBLtj tcbbUa mcbbUong muốn,U8Fo bởbspni vìbspn đáBLtjm U8Fobạn BLtjcủa cBLtjô đcbbUã quBLtjá bjeKfức xU8Foúc trướcjeKf nhU8Foững câujeKf nóbspni BLtjcủa TiểuBLtj TU8Fohu, làcbbUm U8Focho mọibspn chbspnuyện trU8Foở jeKfnên BLtjvô cùBLtjng BLtjtồi tệ.

Qua chuyệnU8Fo BLtjxảy rjeKfa qubspná độtbspn nBLtjgột bspnnày, jeKfcô bắtU8Fo đầujeKf tiU8Fon rằngcbbU chỉcbbU cầbspnn dbspnũng jeKfcảm, cứngbspn cỏicbbU đốBLtji mặtcbbU vớijeKf mU8Foọi chU8Fouyện làjeKf U8Focó thểbspn “tjeKfhay đổicbbU jeKfcàn BLtjkhôn”. Dbspnù thếjeKf BLtjnào BLtjcô cũngbspn phảBLtji cbbUcó nU8Foiềm tjeKfin vớicbbU chínhBLtj mình.

- BLtjChắc làbspn bcbbUởi vcbbUì jeKfcó U8Fonét jeKfgiống BLtjnhau cbbUquá đấycbbU mà!cbbU- KhcbbUang cbbUDi chớjeKfp chớpcbbU mắcbbUt, gijeKfọng U8Fonói BLtjnhư cjeKfó vẻU8Fo cbbUđùa vui.

Trước U8Fosự nhượnBLtjg bộcbbU củabspn U8FoKhang DcbbUi, jeKfđám bạnBLtj ccbbUủa côjeKf cũjeKfng lbspnập tứcbbUc “hạcbbU hỏa”.bspn NhâcbbUn lúcjeKf bọBLtjn jeKfhọ vẫnjeKf cbbUcòn bspnđang U8Fodo dự,BLtj VâBLtjn VjeKfy liềnbspn kBLtjéo TiểujeKf U8FoThu cbbUra khỏbspni phòng.

Đã bspnra đếnU8Fo bênBLtj ngobspnài rU8Foồi màU8Fo trốngjeKf ngựjeKfc U8FoVân jeKfVy bspnvẫn jeKfcòn U8Fođập BLtjthình thịch.bspn ỞjeKf nBLtjhững nơibspn U8Fođông njeKfgười kcbbUhông nênjeKf BLtjgây chuyjeKfện U8Foồn àojeKf, nhưncbbUg cbbUai mBLtjà biBLtjết đượccbbU nhỡcbbU đâU8Fou BLtjcô vjeKfừa rU8Foa đBLtjến bênBLtj ngoài,jeKf Khanbspng BLtjDi đcbbUã dU8Foẫn thebspno đjeKfám bạcbbUn jeKfhung dữU8Fo cbbUcủa BLtjcô U8Fota đBLtjuổi tbspnheo. ChẳngjeKf U8Foai cBLtjhịu dBLtjễ dU8Foàng bbspnỏ qBLtjua mọjeKfi chuU8Foyện nhjeKfư tU8Fohế njeKfày cBLtjả. ChBLtjo dùbspn chcbbUỉ lcbbUà ngU8Fohi vcbbUấn U8Fothì cũBLtjng phảibspn jeKfhỏi cBLtjho rõbspn ràngbspn chứ.

Vâbspnn U8FoVy vốnbspn bspnđịnh rU8Foa đcbbUến KbspnTV sẽBLtj lậpU8Fo jeKftức cbbUbắt BLtjxe bspnchuồn thẳjeKfng. bspnThành phbspnố lU8Foớn nhưbspn vậy,cbbU cbbUkhả năBLtjng chạmbspn mặBLtjt nbspnhau cU8Foủa hjeKfai ngưcbbUời cũngBLtj BLtjkhông nhiều.jeKf HơBLtjn nU8Foữa bspnchỉ cầnbspn côcbbU BLtjta vcbbUề ncbbUhà tcbbUìm U8FoGiang NhU8Foan bspnđối chấtbspn, pháU8Fot hiBLtjện GiancbbUg NhajeKfn chẳngbspn U8Focó gbspnì lạjeKf thườnbspng bspnthì cơnBLtj sóngbspn gBLtjió nàyjeKf sẽBLtj qbspnua cbbUđi ngbspnay thôi.U8Fo NU8Foào aU8Foi njeKfgờ, taxcbbUi giờBLtj nàycbbU kcbbUhó mBLtjà U8Fobắt được.cbbU BLtjHai ngBLtjười đứngBLtj hBLtjơn nửajeKf tbspniếng bspnđồng hồjeKf BLtjmà cbbUvẫn khôngbspn bắtBLtj đượcbspn xe.

Nếu bcbbUiết sớmcbbU nhưjeKf vậybspn cbbUthì ccbbUô đjeKfã rjeKfa bếnBLtj xjeKfe BLtjbắt cbbUxe bujeKfýt U8Focho rồi!cbbU Vânbspn VBLtjy BLtjliên tụcbspn nhìcbbUn lạijeKf phíajeKf sBLtjau lưnjeKfg. BLtjNếu cứbspn cbbUthế nàyBLtj kbspnhông bbspniết chừng…..đangbspn đBLtjịnh kéjeKfo BLtjTiểu cbbUThu bspnra jeKfbến BLtjxe buýbspnt thìU8Fo độtBLtj nhiênU8Fo mộU8Fot cU8Fohiếc xBLtje hơiU8Fo đỗcbbU xịjeKfch tBLtjrước mặtBLtj bspnhai người.

- VâBLtjn Vy!BLtj- cábspnnh cửajeKf BLtjxe tBLtjừ từcbbU kéBLtjo xuống,bspn U8Foanh cbspnúi đầujeKf nhìjeKfn cbbUra ngBLtjoài nócbbUi: BLtj- LBLtjên jeKfxe đicbbU, anbspnh đU8Foưa ecbbUm về!

jeKfVân U8FoVy cbspnó ngầnBLtj njeKfgừ BLtjmột lU8Foát BLtjmới mBLtjở cửU8Foa bspnra ngồjeKfi U8Fovào tbspnrong xbspne, ngoảnhjeKf đầbspnu lạibspn mU8Foỉm cườBLtji áiBLtj ngạiBLtj vcbbUới TiểuBLtj ThBLtju. CU8Fohiếc xcbbUe laU8Foo đjeKfi trêbspnn đườU8Fong, cU8Foô vẫnBLtj khônbspng jeKfquên nhìbspnn lạiU8Fo cửbspna quáBLtjn KTbspnV, thầmcbbU thởjeKf phàcbbUo jeKfnhẹ nhõm.

NhữBLtjng giọtU8Fo nướcU8Fo vU8Foẫn bspntí tU8Foách rơbspni xuốngbspn jeKftừ mácbbUi tBLtjóc cbspnô. Bbspnộ dạbspnng củajeKf côBLtj lúcU8Fo U8Fonày quBLtjả thU8Foực quBLtjá tjeKfhê thảm.jeKf CcbbUô giốngjeKf hệtbspn nhjeKfư bspnmột cU8Foon vbspnịt xấubspn xU8Foí. GianU8Fog NhjeKfan cbbUbây cbbUgiờ tuyBLtjệt đjeKfối khôngU8Fo U8Fotừ bỏbspn mộtU8Fo KcbbUhang DU8Foi xicbbUnh đẹpBLtj jeKfđể đbspnến vớiU8Fo cbspnô, đeBLtjm lòngbspn bspnyêu thbspnương mộtBLtj ngườiU8Fo quBLtjá đỗcbbUi bìbspnnh thườncbbUg jeKfnhư cjeKfô, mộtU8Fo BLtjcô gáU8Foi bìnbspnh tU8Fohường ljeKfại lớnU8Fo tuU8Foổi. bspnCô thU8Foật sựcbbU khôbspnng nênjeKf bspncó nhữnBLtjg ảjeKfo tBLtjưởng nhưU8Fo tBLtjhế này!

- NU8Foói chjeKfo anjeKfh bcbbUiết nbspnhà cbbUem ởbspn đâu?

Nếu nhưBLtj cbbUkhông phảijeKf aBLtjnh cấtcbbU jeKftiếng hU8Foỏi BLtjthì jeKfcó lẽcbbU cjeKfô vẫnbspn mảbspni đcbbUắm chìcbbUm tronBLtjg dòcbbUng sjeKfuy nbspnghĩ mônbspng lunU8Fog củjeKfa mìBLtjnh. VânBLtj VjeKfy ngjeKfoảnh đầujeKf sabspnng ncbbUhìn bspnchủ nhâncbbU củjeKfa chiếcbspn xjeKfe. bspnAnh bspnta cũngU8Fo đajeKfng njeKfhìn côbspn chăbspnm chú.

Nếu cbbUnhư khbspnông phjeKfải gặpbspn phảcbbUi hocbbUàn cjeKfảnh ncbbUày thcbbUì BLtjcó cbbUlẽ cảjeKf đjeKfời U8Focô cũU8Fong sU8Foẽ khôcbbUng ngồicbbU U8Folên U8Fochiếc xBLtje này.

LújeKfc nàyBLtj côcbbU mớU8Foi BLtjgiật mBLtjình nhớjeKf cbbUra làBLtj pcbbUhải U8Fonói cábspnm jeKfơn: jeKf- Cbspnám bspnơn abspnnh Triệubspn! jeKfNhà tôibspn ởbspn kU8Fohu pU8Fohía nabspnm, cbbUanh jeKfcứ đU8Foi tU8Foheo cobspnn đườngjeKf nbspnày, tU8Foìm bspnmột bếnbspn tBLtjàu đibspnện ngầcbbUm đểcbbU tjeKfôi BLtjxuống bspnxe làU8Fo được!

- MuộncbbU lắcbbUm rU8Foồi, đjeKfể BLtjanh U8Fođưa jeKfem vềbspn nhà!

- KhcbbUông cjeKfần cbbUphiền BLtjphức tbspnhế đâujeKf ạ!

BLtj- Vbspnân VyU8Fo…- TriệBLtju U8FoDương hơjeKfi bspndừng BLtjlại mộtjeKf látcbbU cbbUrồi njeKfói tiếp:jeKf cbbU- CóU8Fo thểU8Fo đjeKfừng khácU8Foh sáoBLtj cbbUvới U8Foanh jeKfnhư vậyjeKf không?
TriBLtjệu DươnBLtjg nbspnói nhưjeKf kBLtjhẩn bspncầu kcbbUhiến chBLtjo BLtjVân bspnVy jeKfcảm jeKfthấy jeKfcó hU8Foơi ájeKfi ngạbspni. Babspnn nãjeKfy U8Focòn vộiBLtj vcbbUàng lBLtjeo lênjeKf xcbbUe củabspn cbbUngười tbspna, BLtjthế mU8Foà bbspnây giờU8Fo U8Folại đòiU8Fo nhanbspnh nU8Fohanh chóU8Fong chóbspnng jeKfxuống xbspne. XjeKfét cBLtjả vU8Foề tìBLtjnh lbspnẫn U8Fovề cbbUlí tjeKfhì cjeKfô BLtjcũng khBLtjông cbbUnên U8Fotừ chốibspn jeKfmãi jeKfnhư thếBLtj nàybspn. NjeKfếu nhBLtjư đU8Foã kBLtjhông thU8Foể xuốngjeKf cbbUxe thìBLtj cbspnô đBLtjành phảijeKf ngU8Fooan ngoãU8Fon BLtjngồi lcbbUại nBLtjói chuyện.

- HcbbUôm nbspnay U8Fothật tbspnrùng hợp!

- Đúbspnng vcbbUậy, tôijeKf BLtjcũng U8Focùng vớiU8Fo mấU8Foy ngưU8Foời bU8Foạn đếnBLtj đâBLtjy hbspnát hò!

Vân Vbspny ngâcbbUy jeKfngười ncbbUhìn Tribspnệu Dương,bspn hỏiBLtj nhBLtjư thBLtjăm dòjeKf: BLtj- BBLtjan nãBLtjy ancbbUh cũnbspng vjeKfừa bspntừ jeKfKTV đBLtji ra?

Triệu Dưbspnơng gậtbspn gậtcbbU đầU8Fou, dưcbbUờng nbspnhư BLtjanh tcbbUa đajeKfng U8Fonghĩ nU8Fogợi cbspnhuyện gcbbUì đóBLtj. U8FoCuối jeKfcùng ancbbUh BLtjta cũncbbUg bspnđành phảiBLtj bspnmở miệngcbbU hỏi:BLtj bspn- VBLtjân VyBLtj, biểbspnu hibspnện củBLtja eBLtjm ngàyU8Fo hôBLtjm jeKfnay kjeKfhiến cbspnho anBLtjh U8Forất bấbspnt nU8Fogờ. BLtjAnh cbbUvốn cbbUdĩ cứBLtj BLtjnghĩ cbbUem bspnchỉ lU8Foà mộcbbUt côU8Fo jeKfgái nhútcbbU nhát.

bspn- cbbUÝ củaBLtj anjeKfh là…-U8Fo VâcbbUn VjeKfy thậtU8Fo kbspnhông bspndám tibspnn vàjeKfo cbbUnhững gìjeKf mìnhBLtj vU8Foừa ngU8Fohe thấyU8Fo, U8Folẽ nàocbbU aBLtjnh tcbbUa thậtU8Fo sự:bspn –cbbU jeKfBan nãycbbU abspnnh nhìBLtjn tBLtjhấy BLtjtôi….- LU8Foúc cbbUđó bspndo hoajeKfng bspnmang nêU8Fon côBLtj chU8Foẳng dbspnám ngẩnU8Fog đầBLtju nhìbspnn đájeKfm đôncbbUg xunU8Fog qubspnanh. BLtjCô U8Fothậm chU8Foí cònU8Fo tựBLtj lừU8Foa gạtcbbU bảBLtjn thânbspn mBLtjình rằncbbUg khôbspnng bspnbị cbbUai quBLtjen biếtcbbU nhìncbbU thấy.

- AU8Fonh jeKfchỉ ljeKfà tbspnình cờU8Fo đjeKfi ngBLtjang qcbbUua, nhìnU8Fo thBLtjấy cbbUem màcbbU thôi!

Máu tronbspng cjeKfơ tbspnhể VâU8Fon BLtjVy dồjeKfn hếtbspn BLtjcả jeKflên mặt,bspn cBLtjô vộcbbUi vàU8Fong gjeKfiải tBLtjhích: -Chỉbspn lbspnà mU8Foột cbbUsự hiBLtjểu nhbspnầm màjeKf thôi!
CôjeKf U8Fobiết cBLtjho cbbUdù cBLtjô cóU8Fo nóicbbU BLtjnhư vậyU8Fo thbspnì cũcbbUng cbbUchỉ U8Folà cbbUuổng côngjeKf màcbbU thôcbbUi. Hbspnọ hU8Foàng U8Focủa TU8Foriệu Dưbspnơng lBLtjà đồngBLtj njeKfghiệp củaU8Fo cbbUcô, TriệjeKfu DươU8Fong cBLtjhỉ cầnbspn nBLtjói chuyệnU8Fo ngjeKfày hU8Foôm BLtjnay BLtjra lbspnà bspncô sẽjeKf njeKfgay BLtjlập U8Fotức bịU8Fo lcbbUòi jeKfđuôi làjeKf nóicbbU jeKfdối. BLtjCô jeKflàm BLtjsao gìU8Fo ccbbUó ngườicbbU yjeKfêu jeKfnào lâjeKfu jeKfnăm nhưBLtj cbbUvậy? Nhữngbspn gBLtjì màBLtj babspnn nãycbbU ncbbUói jeKfra thựcbbUc sBLtjự đanU8Fog khiếcbbUn chjeKfo bspncô cảmbspn thấU8Foy jeKfvô cùngBLtj hốiU8Fo hận.

-Ai cũng có quá khứ, ai cũng có những bí mật không thể nói với người khác! - Triệu Dương ngập ngừng: - Trong điện thoại của anh trước đây cũng có ảnh của người yêu cũ, trong một lần vô tình, bạn học của anh đã giở ra và xem được.

Vân Vy không nén được tò mò hỏi: - Về sau thì sao?

Triệu Dương bật cười thành tiếng: - Anh đâu có nghĩ được ra cách hay như em, đương nhiên là bị chồng chưa cưới của cô ấy tẩn cho một trận chứ còn sao nữa!

Cô thật không ngờ chuyện xảy ra ngày hôm nay lại được người khác đồng tình, mà người đó lại đã từng trải qua một chuyện tương tự như vậy. Cô ngẩng đầu nhìn Triệu Dương đang ngồi bên cạnh, bỗng chốc hình ảnh của anh ta trở lên “cao lồng lộng” trong mắt cô.

- Mấy năm trước anh đã gặp phải một vụ tai nạn, vì vậy hôm đó anh phải đến khoa tư vấn tâm lí chứ thực ra tim anh không có bệnh gì hết! - Triệu Dương dừng lại một chút như thể đang hồi ức lại: - Anh nghĩ hôm đó tim anh đột nhiên ngừng đập là do bị ám ảnh của vụ tai nạn xe cộ đó!

Triệu Dương chỉ nói qua loa như vậy rồi không giải thích gì thêm, chỉ im lặng lái xe đưa Tiểu Thu và Vân Vy về đến cửa nhà.

Trước khi Vân Vy đi, Triệu Dương lại gọi với theo cô: - Vân Vy, anh thường nghĩ phải mất đi rồi mới biết trân trọng. Anh hi vọng em có thể cho anh một cơ hội!

- Thực ra cái anh chàng Triệu Dương này cũng không tệ!

- Thế à? Hay là tớ giới thiệu cho cậu nhé!

- Vớ vẩn! - Tiểu Thu ôm gối ngồi lại ghế sô pha: - Người ta rõ ràng là thích cậu, suốt cả đường đi chỉ mải chú ý đến cậu, hoàn toàn chẳng buồn liếc tớ lấy nửa cái!

- Tiểu Vy này, thực ra con người sống luôn phải sống trong hiện thực, nếu như không thể có kết quả tốt đẹp thì cậu hãy quên cái anh chàng trong điện thoại kia đi!

Xem mắt chẳng qua là hình thức làm quen giữa hai người với nhau, nghĩ được điều đó rồi trong lòng sẽ không cảm thấy khó chịu hay bài xích với nó nữa. Nếu như không có buổi xem mắt ấy, không có cái anh chàng Triệu Dương này thì tối nay, không biết cô sẽ phải đối mặt với những chuyện gì?

Khang Di đi đến bên quầy thanh toán, đảo mắt nhìn quanh. Cái cô gái ban nãy còn hùng hồn phản bác cô giờ đã biến mất không để lại chút dấu vết gì. Biểu hiện của cô ta lúc ấy khiến cho cô suýt chút nữa thì tưởng rằng mình nhìn nhầm. Vốn dĩ là chuyện mình nắm chắc trong tay, thế mà lại bị kẻ khác chiếm thế thượng phong. Khang Di lắc lắc đầu, rốt cuộc cô ta là ai? Có quan hệ thế nào với anh ấy? Đáng nhẽ ra cô nên tóm lấy cô ta mà hỏi cho rõ ngọn ngành.

Dù gì thì anh ấy với cô cũng chuẩn bị kết hôn rồi.

Những giọt mưa nhỏ xíu lất phất trong không trung. Khang Di đưa tay ra, hứng những giọt nước mưa vào lòng bàn tay. Sau khi tiễn bạn bè ra về, cô vốn định sẽ đi thẳng về nhà, chẳng hiểu sao cô lại đến trước chung cư của anh.

Khang Di lẩm nhẩm đếm số tầng. Anh ấy vẫn còn chưa ngủ, ánh đèn vẫn còn hắt ra ngoài cửa sổ. Có lẽ cô nên tìm một lí do nào đó để gõ cửa nhà anh, bởi vì anh không thích bỗng nhiên bị người khác đến làm phiền. Mặc dù trong lòng đã nghĩ vậy nhưng đến cuối cùng cô vẫn không thể kiềm chế được mình gõ cửa phòng anh.

- Em quên mang theo chìa khóa nhà! - Cô cố bịa ra một cái cớ.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh, quần tây được là lượt cẩn thận, ngồi trước bàn làm việc, bên cạnh còn bày cả chồng văn kiện. Anh mỉm cười với cô: - Chăn đệm ở phòng ngủ nhỏ đều sạch đấy!

Cô thực sự không thích nụ cười này của anh, nụ cười chỉ mang tính xã giao công việc, một nụ cười vạch định rõ ranh giới giữa anh và cô.

- Điện thoại của em hết pin rồi, cho em mượn điện thoại của anh đi!

Điện thoại của anh đang đặt ở trên bàn.

“Phím số một là phím gọi tắt cho anh ấy, nếu như cô còn nghi vấn thì cứ gọi điện cho anh ấy mà hỏi!”….không biết tại sao đột nhien cô lại nhớ đến câu nói ấy. Cô không nén nổi tò mò, ngón tay ấn thử vào phím gọi tắt số một.

Trên màn hình hiện ra một con số. Điện thoại còn chưa được kết nối thì cô đã ấn phím kết thúc cuộc gọi. Hóa ra phím số một của anh cũng có lưu một số điện thoại.

Là của Vân Vy.

Vân Vy không ngờ điều kiện của Triệu Dương lại tốt đến vậy, đã từng đi du học, gia đình cũng khá giả. Triệu Dương tới tấp “tấn công” cô bằng hoa tươi mỗi ngày, văn phòng của Vân Vy ngập tràn trong hoa tươi. Các bạn đồng nghiệp thấy vậy, ai nấy cũng trầm trồ: -Vân Vy, cái anh chàng ABC của cậu cũng lãng mạn ra phết đấy!

- Không phải như mọi người nghĩ đâu!

- Đừng giấu diếm nữa!

- Hôn lễ định tổ chức vào ngày nào rồi? Nói cho chúng tôi biết để chúng tôi còn chuẩn bị phong bì chứ!
- Không có chuyện đó đâu!

Mặc dù nói vậy nhưng quan hệ giữa cô và Triệu Dương cũng phát triển theo chiều hướng tốt đẹp. Chỉ có điều, cái gọi là tình yêu vẫn mất tăm mất tích.

- Thế thì gặp nhau ở nhà hàng tây gần công ty cô nhé!

- Ok!

Sau mấy lần gọi điện thoại, cuối cùng Triệu Dương cũng khiến cho Vân Vy phải đầu hàng. Chỉ là ăn một bữa cơm thôi mà, cô đâu cần phải cố chấp như vậy?

Đối diện bên đường là một nhà hàng đồ ăn tây. Trong lúc chờ hết đèn đò, ánh mắt của Vân Vy chợt lướt qua một quán cà phê, rồi sau đó ánh mắt của cô không thể nào rời khỏi đó được.

Giang Nhan mặc com ple vô cùng lịch sự đang ngồi đối diện nói chuyện với ai đó. Chiếc áo sơ mi mặc trên người anh mềm mại tựa như lụa. Trông anh chẳng khác gì trước đây, nụ cười ấy vẫn vô cùng quyến rũ!

- Đến đâu rồi?

Nếu như không phải nhận được điện thoại thì có lẽ Vân Vy vẫn đứng ngây ra ở đó mà ngắm Giang Nhan.

- Tôi sắp đến nơi rồi! - Cô bỏ điện thoại xuống, vội vàng chạy qua đường.

- Giang Nhan!- Anh ngoảnh đầu lại.

- Nghĩ gì vậy?

Anh trầm ngâm một lát mới mở miệng: - Ở đây đèn đỏ nhanh thật đấy!

- Đúng thế, hơn nữa giao thông ở đây nổi tiếng là tồi tệ!

Trước đây vẫn nghe nói cho dù là lúc qua đường cô cũng hay nghĩ ngợi vẩn vơ, xem ra hôm nay cũng không phải là ngoại lệ.

-Chuyện này làm xong chắc là cậu sẽ được thăng chức đấy!

Anh cười nhạt: - Còn phải xem lợi nhuận ra sao đã!

- Kế hoạch cậu đưa ra chắc chắn không có vấn đề. Những con số dự tính khổng lồ chính là căn cứ thuyết phục lớn nhất!- Nói đến đây người kia chợt ngập ngừng: – Chỉ có điều, Giang Nhan này, tôi rất tò mò, trước đây cậu làm việc ở đâu thế? Đừng có nói với tôi là cậu chỉ có hai năm kinh nghiệm này thôi nhé, chẳng ai tin nổi đâu!

Vừa mới bước chân vào ngành đã nhận được sự coi trọng của công ty A, chuyện này chẳng có mấy người có thể làm được.

- Chỉ là mấy nhân viên bình thường thôi mà!

- Nhưng mà tiền đồ rộng mở!

Giang Nhan ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cái bóng dáng ấy đã chìm vào trong biển người rồi.

Kể từ sau khi nhìn thấy Giang Nhan, cô trở nên thất thần như người mất hồn. Những món ăn bữa tối hôm đó cô gần như chỉ nếm một miếng rồi gần như không động đũa nữa. Triệu Dương hào hứng kể cho cô nghe những hiểu biết của anh ta về những món ăn độc đáo này.

Mặc dù đã cố gắng phối hợp đến cuối cùng nhưng bữa ăn hôm nay vẫn trở nên vô cùng nhạt nhẽo.

Món ăn cuối cùng được bê lên là món côn trùng, đặc sản của một vùng nào đó ở Vân Nam. Triệu Dương gắp cho Vân Vy, Vân Vy vội vàng xua tay từ chối. Từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ cô thử những món ăn kinh dị như thế này.

Triệu Dương mỉm cười nói: - Đây là món đặc sản của nhà hàng này, cô xem, có bao nhiêu người cũng gọi món này đấy!

Vân Vy ngoảnh đầu nhìn quanh, đúng là có rất nhiều người ăn món này một cách ngon lành. Cô phục vụ mặc quần áo dân tộc Miêu nhìn thấy Vân Vy cau mày liền mỉm cười khuyên: -Đây là đặc sản của chúng tôi, cô có thể nếm thử xem thế nào, rất ngon đấy ạ!

Triệu Dương gắp một đũa cho vào bát của Vân Vy, nói rất hàm ý: -Vân Vy, anh biết em rất khó thích nghi với những thứ lạ lẫm. Nhưng liệu chúng ta có thể thử tiếp nhận mà không tìm cách né tránh hay không?

Những điều Triệu Dương nói vừa chững chạc vừa ấm áp, đặc biệt là cái giọng nói nghe như có vẻ thăm dò ấy vô cùng có sức thuyết phục.

Có lẽ cô thực sự không nên mãi cố chấp như vậy….

Ăn đầy môt bụng chua, ngọt, cay, đắng, mặn…về nhà, dạ dày của Vân Vy bắt đầu cảm thấy khó chịu.

Trước đây mỗi lần hẹn hò với Giang Nhan đều thầm than sao thời gian quá ngắn ngủi. Giang Nhan đưa cô về đến nhà rồi mà cô cứ đi một mấy bước lại quay đầu lại nhìn anh. Cho dù trời có lạnh đến mấy hai người cũng vẫn cam tâm tình nguyện ra ngoài để được gặp mặt nhau. Thế mà bây giờ ngồi trong xe của Triệu Dương, mưa chẳng đến mặt nắng chẳng đến đầu, nhiệt độ bên ngoài mỗi lúc một giảm, Triệu Dương quan tâm bật điều hòa cho cô….thế mà sao trong lòng cô vẫn không cảm nhận được thứ cảm giác năm đó khi ở bên Giang Nhan?

Nếu như cô lấy lí do này để từ chối qua lại với Triệu Dương thì có lẽ người đời đều sẽ chê cười cô là ấu trĩ.
Lại là một cuộc từ biệt mang tính xã giao, thế rồi hai người ai về nhà nấy.

Vân Vy vừa lên cầu thang đã nghe thấy có tiếng người đang lẩm bẩm.

- Vân Vy, cậu về rồi à? - Giọng Tiểu Thu có vẻ hốt hoảng: - Điện thoại cậu tắt máy, tớ tìm cậu khắp nơi mà không thấy.

Vân Vy cúi đầu mở túi xách lấy điện thoại ra. Màn hình đen sì, chắc là điện thoại hết pin.

Vào đến nhà, Vân Vy liền với tay bật đèn. Ngoảnh lại nhìn thấy sắc mặt của Tiểu Thu trắng bệch ra, đầu tóc rối tinh lên, mắt và mũi đều đỏ lên: - Vân Vy, tớ gửi nhầm kế hoạch rồi!

Công ty Vân Vy chuẩn bị hợp tác với tập đoàn E, làm kĩ thuật trung tâm cho sản phẩm mới của họ. Sếp tổng rất coi trọng hợp đồng này, nửa năm trước đã điều một lượng lớn nhân lực đến tập đoàn E để lập kế hoạch. Bản kế hoạch này sau bao lần sửa đi sửa lại, cuối cùng vẫn mắc phải sai sót lớn đến thế.

- Tớ cũng chẳng biết làm sao lại cầm nhầm chứ!

Thường ngày Tiểu Thu không phải là một người sơ suất như vậy.

- Tập đoàn E sát giờ mới bảo giao bản kế hoạch cho họ, tớ cuống quýt chân tay lên thế là lấy nhầm bản cũ đi phô tô rồi gửi cho họ. Ngày mai có hội nghị, đến lúc đó….

Kế hoạch của đối tác với bên mình không giống chưa nói đến hậu quả của việc nội dung kế hoạch không giống nhau, mà chuyện sơ suất này sẽ để lại cho đối tác những ấn tượng không tốt về công ty mình.

- Tớ không dám nói với sếp. Tớ mà nói ông ấy chắc chắn sẽ…mà công ty bây giờ đang có chính sách cắt giảm nhân công….

Tiểu Thu chưa nói hết Vân Vy đã hiểu ý của bạn rồi. Kế hoạch đã bị gửi đi rồi, cái sai lầm này không thể cứu vãn được nữa.

- Thế nên tớ nghĩ liệu có thể nghĩ ra cách gì giải quyết không?

Vân Vy nhìn vẻ mặt như đang cầu cứu của Tiểu Thu, nói: - Thế cậu định thế nào?

- Vân Vy…- Tiểu Thu hấp tấp nói: -Cậu có thể hỏi cái anh chàng ABC kia của cậu, hỏi xem anh ấy có quen ai bên tập đoàn E không? Những người tớ quen đều không có ai quen biết người bên E cả, cái anh ABC của cậu làm việc ở công ty nước ngoài, biết đâu chừng….

Vân Vy cầm điện thoại lên, do dự một hồi lâu. Triệu Dương từng nói cho dù có là chuyện gì anh ta cũng sẽ dốc sức giúp cô. Mặc dù cô chẳng muốn nhờ vả gì anh ta, nhưng trong hoàn cảnh này….

Cuối cùng cô vẫn nhấc máy lên gọi điện thoại cho Triệu Dương, nói sơ qua tình hình trước mắt.
- Nói qua điện thoại không được rõ ràng, giờ em đang ở đâu?

- Tôi đang ở nhà!

- Vậy thì tốt, tôi sẽ qua đó bây giờ!

Vân Vy khẽ thở dài.

- Vân Vy, thật làm phiền cậu quá!

- Còn chưa biết có thể giúp được việc gì không mà!

Chuyện của Tiểu Thu cô nhất định phải giúp đỡ. Mấy năm ở nơi đất khách quê người này, Tiểu Thu là người bạn thân nhất của cô. Mặc dù mọi người đều nói là đồng nghiệp thường không chơi thân thiết được với nhau, nhưng cho dù là về công việc hay cuộc sống thì Tiểu Thu luôn tận tâm chăm sóc cho cô.

- Thế nào rồi?

Triệu Dương cúp điện thoại, đi vào từ ban công nói: - Cậu ta không phụ trách đề án này, không thể nhúng tay vào được!

Vân Vy có thể nhìn thấy vẻ mặt hồi hộp của Tiểu Thu bỗng chốc ỉu xìu như bánh đa nhúng nước.

Thấy vậy Vân Vy đành hỏi tiếp: - Anh còn quen ai trong tập đoàn E không?

Triệu Dương lắc đầu đáp: - Không. Anh chỉ có một người bạn học làm việc ở đó. Anh với cậu ta cũng chẳng phải thân thiết lắm. Nếu như cậu ta đã nói không phụ trách đề án này thì anh cũng không tiện nói gì thêm.
Tiểu Thu định nói gì đó nhưng lại thôi.

Triệu Dương hiểu ý của Tiểu Thu, vội vàng giải thích: - Các doanh nghiệp nước ngoài thường phân công rất rõ ràng, việc của người này người khác không được nhúng tay vào!

Tiểu Thu cáu kỉnh lẩm bẩm: - Thực ra muốn giúp thì giúp được ngay ý mà!

Triệu Dương ngẫm nghĩ một hồi rồi nói: - Anh nghe nói trong đề án này, có rất nhiều công ty chiếm ưu thế tuyệt đối so với công ty cô, ví dụ như công ty A….

Công ty A, Vân Vy chợt nhớ đến Giang Nhan, nhưng Giang Nhan….

Triệu Dương tiếp tục giải thích: - Tập đoàn E rất kén chọn trong việc tìm bạn hợp tác. Anh nghĩ cái đề án này sếp các em khó mà giành được, dù gì thì công ty các em cũng không có thế mạnh trên mặt này…- Anh dừng lại một chút rồi bổ sung: - Thế cho nên em có gửi sai kế hoạch hay không cũng chẳng quan trọng, phải chờ xem sếp của các em nhìn nhận vấn đề này như thế nào thôi chứ thực ra chuyện này chẳng có ảnh hưởng gì.

- Trước mắt, em nên đến nói rõ chuyện này cho sếp em biết.

Tiểu Thu cười tức tối: - Tôi không thể nói cho sếp biết chuyện này được!

Đã nói đến nước này có nghĩa là đã chẳng còn cách nào cứu vãn nữa rồi.

Vân Vy tiễn Triệu Dương xuống dưới lầu, im lặng không nói gì. Triệu Dương vào xe, kéo kính cửa sổ xuống và nói: - Vân Vy, có những chuyện chỉ cần cố gắng hết sức là được rồi, không nên quá cố chấp làm gì. Dù sao đó cũng là lỗi của cô ấy, em không thể lúc nào cũng gánh vác sai lầm cho cô ấy được!

- Cô ấy là bạn thân của tôi!

- Trong công việc không có bạn bè!

Không hiểu sao Vân Vy cảm thấy có chút khó chịu và khinh thường với những gì mà Triệu Dương nói.

- Đồng nghiệp thì không thể trở thành bạn bè sao?

- Vân Vy, anh không có ý đó! Có những chuyện dễ dàng giúp được thì không nói làm gì, nhưng có những chuyện thực sự rất phức tạp. Hôm nay anh cầu cứu người ta, ngày mai anh sẽ phải trả ơn cho người ta. Nhiều lúc phải biết cân nhắc xem làm như vậy có đáng hay không. Dù gì cô ấy cũng không phải là người thân của em. Giờ đã chẳng còn phải là thời học sinh nữa rồi, chẳng còn ai vô tư đi giúp đỡ người khác nữa đâu!

- Anh nghĩ như vậy à?

- Điều anh nói là sự thực! Có những chuyện giúp đỡ người khác chẳng có lợi gì cho em đâu. Sai thì đã sai rồi, gánh chịu hậu quả là trách nhiệm của mỗi người trưởng thành. Biết bao nhiêu người phải đối mặt với lỗi lầm do mình gây ra, sao cô ấy lại không làm được cơ chứ? Với lại là phúc hay là họa vẫn còn chưa biết mà?

Những lời Triệu Dương nói như châm bùng lên ngọn lửa giận dữ trong lòng Vân Vy. Thế mà trước đây anh ta còn nói dù có thế nào cũng sẽ hết lòng giúp đỡ cô. Hóa ra sự giúp đỡ mà anh ta nói chẳng qua cũng vẫn là một sự giúp đỡ có tính toán thiệt hơn. Loại người như vậy có nên tin tưởng không? Anh ta có đáng để cho cô tin tưởng không?

Có thể đây chính là cái mà người ta gọi là lí trí. Đàn ông đều có lí trí như vậy đấy!

Triệu Dương đăm chiêu nhìn vào Vân Vy, nói: - Vân Vy, đừng trẻ con thế nữa!

Hai người chia tay trong không khí chẳng vui vẻ gì. Vân Vy cảm thấy trong lòng thật khó chịu, u ám tựa như đêm đen.

Tại sao lại không còn cái cảm giác đẹp đẽ trong cuộc sống nữa?

Cũng giống như những bức ảnh mà Giang Nhan đã chụp, trong ánh bình minh mỏng manh, cô khẽ thổi bay những hạt bồ công anh, cô mỉm cười, nụ cười nơi khóe mắt cũng dần trở nên ố vàng.

Giang Nhan không biết rằng lúc ấy cô đã nhìn trộm anh, đến gần nơi anh chụp ảnh là âm mưu đã được sắp đặt từ trước của cô. Cô thật sự rất muốn nhìn đôi mắt thuôn dài ấy khẽ nheo lại….một sức quyến rũ không thể kháng cự.

Cô lặng lẽ chạy về nơi cắm trại của trường, các bạn cùng phòng thi nhau hỏi: - Nhìn gần có đẹp trai không?
Cô lắc đầu nói: - Cũng chẳng đẹp lắm!

- Ờ….- Đám đông thất vọng.

Nếu như nói sự thật, không biết có bao nhiêu người sẽ thử bước vào tầm mắt của anh. Thế nên cô đã nói dối để giữ lại cái “đặc quyền” này cho riêng mình.

Cô cứ tưởng rằng đó chẳng qua chỉ là một lần gặp tình cờ, nào ngờ hơn một tháng sau, cô lại tình cờ gặp lại anh trong triển lãm ảnh thành phố.

Trong khi cô đang rụt rè, lén lút nhìn anh thì anh đã tự nhiên đưa tay ra trước mặt cô nói: - Xin chào, tôi là Giang Nhan!

Mặc dù anh ấy không điềm đạm và trầm lắng như những gì cô nghĩ, nhưng Giang Nhan lúc ấy cô cùng cởi mở và rạng rỡ.

Mặc dù tưởng tượng về anh trong lần đầu gặp mặt không trùng khớp với anh trong hiện tại, mặc dù không hoàn mỹ như cô tưởng tượng nhưng anh vẫn khiến cho trái tim cô loạn nhịp.

Vân Vy đã tìm ra số điện thoại của Giang Nhan.

Cố ấn phím gọi. Điện thoại đã được kết nối. Cô rụt rè nói: - Anh Giang Nhan….- cô cố hít thở thật sâu rồi mới nói tiếp: - Em có chuyện muốn nhờ anh giúp!

Giọng điệu có vẻ lo lắng và ngần ngại của Vân Vy khiến cho Giang Nhan chợt nhíu mày: - Vân Vy….

Không hiểu sao vừa nghe thấy giọng nói của Giang Nhan là Vân Vy lại thấy trong lòng thanh thản hơn nhiều. Ít nhất thì trước đây Giang Nhan chưa bao giờ từ chối cô điều gì. Cô lại chìm vào trong ảo giác trước đây của mình.

- Em sẽ đến chỗ anh, hoặc là anh chọn một địa điểm nào đó đi!- Vân Vy siết chặt điện thoại trong tay, tim cô đập nhanh đến mức khiến cho lồng ngực đau thắt, những ngón tay bắt đầu rịn mồ hôi.

- Nói cho anh địa chỉ của em, anh sẽ đến đó!

Trong lúc đợi Giang Nhan đến, Vân Vy thầm nghĩ, cô có phải quá mạo muội không? Nếu như không phải vì những lời nói của Triệu Dương đã làm cô kích động thì có lẽ cô đã không làm như vậy.

Cô lại thuật lại sự tình lần thứ hai.

Đôi lông mày anh khẽ nhíu lại. Cô dường như đang trở về với lần đầu tiên gặp anh. Nhành dây leo héo úa trong lòng cô dường như đang sống lại.

Thật chẳng ngờ bao nhiêu năm sau gặp lại, tưởng tượng của cô về anh trong lần đầu tiên gặp mặt với anh trong hiện tại hoàn toàn trùng khớp và càng đẹp hơn so với anh ở trong kí ức của cô. Vân Vy không thể kiềm chế nổi tâm trạng vui vẻ của mình, vì vậy cho dù là những lúc anh trầm ngâm thì cô cũng không dám ngẩng đầu nhìn anh.

- Chớ lo lắng! - Anh mỉm cười nói: - Để anh nghĩ cách! - Anh đứng dậy đón lấy tập kế hoạch trong tay Tiểu Thu, sau đó ngoảnh đầu sang nhìn Vân Vy: - Em cứ chờ tin của anh!

Nhìn theo cái bóng cao lớn của anh, Vân Vy lại không kìm được lòng, vội vàng xỏ giầy đuổi theo anh: - Em đi với anh!

Anh nhìn đồng hồ trên tay rồi ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh đèn vàng mê hoặc bao trùm lấy anh: - Muộn lắm rồi!
Nhưng cô vẫn ngang bướng không chịu quay về. Xin anh, chỉ một lần này thôi!

- Anh đi trước, em theo sau nhé!

Vân Vy gật đầu lia lịa.

Anh vừa bước xuống cầu thang vừa tránh để không che mất ánh đèn, lắng tai nghe bước chân của cô và ngoảnh đầu lại nhìn cô.

Cứ như thể anh biết là cô bị bệnh quáng gà, nếu không thì anh đã không vừa đi vừa ngoảnh lại nhìn cô như vậy.

Trước đây Giang Nhan rất sơ ý, không biết rằng cô bị quáng gà. Lúc ấy cô chỉ biết túm lấy áo anh, bám sát vào người anh, nghe theo nhịp bước chân anh. Lúc đó cô đã nghĩ, hai người bọn họ giống như một con quái vật bốn chân kì dị.

Vân Vy thất thần suy nghĩ, chẳng may bị trượt chân, cả người cô đổ ập xuống. Cô vừa kịp la lên một tiếng thì đã thấy vai mình được bàn tay của ai đó giữ lại, gò mà mềm mại của cô áp sát vào cổ áo sơ mi lành lạnh của anh.

Mặt của cô nóng bừng lên như bị sốt, vừa mở miệng định nói cám ơn thì anh đã lập tức thả tay ra rồi quay người đi tiếp, cứ như thể chỉ cần cô hơi tiến lại gần là anh sẽ lập tức tránh xa ra vậy. Cô không nên yêu cầu quá nhiều ở anh, hai người chẳng qua chỉ là những người bạn bình thường, anh chịu giúp cô đã là may mắn lắm rồi!

- Liệu có phiền phức lắm không?- Cô rụt rè hỏi.

- Không đâu.

Giọng nói lạnh lùng của anh khiến cho cô cảm thấy như đang ngồi trên thảm đinh. Ban nãy rõ ràng vẫn còn rất ổn, cô không hiểu mình đã làm sai chuyện gì. Cô giả vờ như không có chuyện gì, thản nhiên ngồi xuống ghế trước xe. Vô tình cô nhìn thấy ở trên xe có một tấm thiệp cưới màu đỏ chói.

Cô nhớ cô đã từng nằm mơ một giấc mơ rất kì lạ, mơ thấy trên tờ giấy đăng kí kết hôn của Giang Nhan không ghi tên cô mà là tên của người khác. Sau khi tỉnh lại, cô liền nói với Giang Nhan: - Giang Nhan, nếu như anh lấy người khác em phải làm thế nào?

Giang Nhan mỉm cười nói: - Chỉ là một giấc mơ mà thôi!

Nhưng cô vẫn bướng bỉnh truy hỏi: - Nếu như ác mộng thành thật thì sao?

Giang Nhan giơ hai tay lên như kiểu đầu hàng nói: - Anh thề là cả đời này sẽ không lấy ai ngoài Vân Vy.

Thế mà giờ đây cơn ác mộng của cô đã thành hiện thực. Con người anh và cả trái tim anh đều đã không thuộc về cô nữa rồi.

- Anh sắp lấy vợ à?- Cô khó khăn lắm mới mở miệng hỏi anh câu này.

Anh chỉ khẽ ậm ừ một tiếng trong bóng tối.

Câu nói chúc phúc vừa ra đến cửa miệng đã trở thành: - Có thể hạnh phúc như vậy….chúc mừng anh! - Đôi môi khẽ run lên, Vân Vy không tự chủ được mình, đưa mu bàn tay lên dụi mắt.

Anh im lặng một lát rồi hỏi: - Em định bao giờ?

- Em á? - Cổ họng cô như tắc nghẹn như bị cái gì đó đè vào, thế nhưng ngoài mặt cô vẫn cố tỏ vẻ vui vẻ: - Em không vội!

- Em muốn tìm người thế nào?

Anh dường như tiện miệng hỏi vậy mà thôi. Cô không kìm được lòng, he hé cửa kính xe, những lọn tóc của cô bị gió thổi rối tinh.

- Em chưa nghĩ đến! - Chỉ cần nghĩ đến chuyện anh hỏi cô chuyện này bằng một giọng điệu rất thản nhiên, trong lòng Vân Vy lại cảm thấy vô cùng chua xót, trái tim cô như bị đá tảng đè phải.

Vân Vy nhớ lại trước đây, Giang Nhan thường nắm lấy tay cô nói: -Vân Vy, anh không thể không có em, thật đấy! - Anh tì cằm lên vai cô, vòng tay ôm chặt eo cô: - Cho dù là ai cũng không thể cướp em khỏi anh được, dù là ai cũng không được!

Những lúc ấy cô chỉ cười anh ủy mị. Cô đưa tay lên vuốt phẳng những nhăn giữa lông mày anh, anh liền chộp lấy tay cô, càng siết chặt cô trong vòng tay và lặp lại những lời nói đầy dịu dàng đó.

Thế mà giờ đây nói đến chuyện này, anh lại vô cùng bình thản, cứ như thể chẳng có chút liên quan gì đến anh.
Vân Vy ngẩng đầu hứng những làn gió phả tới. Cô hít thở thật sâu, chỉ sợ anh sẽ nghe thấy hơi thở đang rối loạn của mình. Cô thật sự chưa bao giờ nghĩ đến chuyện người đó ở trong lòng cô một ngày nào đó sẽ không còn bên cô. Từ trước đến giờ cô luôn tự lừa gạt mình, luôn sống trong ảo tưởng.

Dưới ánh đèn mờ mờ, nhìn vào nụ cười gượng gạo của cô, Giang Nhan đột nhiên lại không kiềm chế được ý muốn đưa tay ra ngăn lại nụ cười ấy. Nụ cười ấy của cô thật sự rất xấu, những câu chúc phúc cô nói ra cũng chẳng mấy lưu loát, giọng nói có vẻ nghẹn ngào khiến cho người khác nghe thấy chẳng dễ chịu chút nào. Anh vốn không định có quan hệ quá thân thiết với cô, nhưng vừa nhận được điện thoại của cô, anh đã vội đi ngay mà chẳng buồn mặc thêm áo khoác.

- Đóng cửa lại đi!- Nhìn cô thu mình trên ghế như một con thú bị thương, trong lòng anh lại thấy chua xót.

- À vâng, xin lỗi anh! - Cô vô tình quên mất rằng anh chỉ mặc có độc một chiếc áo sơ mi mỏng trên người.

Vân Vy ngồi trong xe, nhìn Giang Nhan nói chuyện với bạn qua tấm cửa kính ô tô.

Vân Vy nhìn thấy Giang Nhan đưa bản kế hoạch cho bạn nhưng không nghe thấy hai người ấy nói gì, chỉ thấy người đó liên tục nhìn về phía mình.

Thẩm Bình xoay người nhìn về phía xe của Giang Nhan. Lần này công ty A hợp tác với tập đoàn của bọn họ mà chưa lần nào Giang Nhan đến tìm anh nói chuyện, vậy mà hôm nay vì chuyện này mà tìm đến tận nhà anh. Rốt cuộc là ai mà lại khiến cho Giang Nhan chịu giúp đỡ như vậy? Mặc dù nhìn không rõ nhưng Thẩm Bình có thể khẳng định chắc chắn người đang ngồi trong xe là nữ.

Tập đoàn của họ với công ty A đã không ít lần tổ chức tiệc tùng, mọi người ai nấy đều dẫn theo nửa kia của mình. Trong khi đó Giang Nhan lúc nào cũng một mình lẻ bóng, đây là lần đầu tiên thấy có con gái xuất hiện bên cạnh anh.

Thẩm Bình bạo gan đoán: - Bạn gái hả?

Giang Nhan chỉ cười mà không phản bác.

- Đúng là trai tài gái sắc!

Thật không ngờ câu tán dương xã giao của Thẩm Bình lại đổi lại được một tràng cười vui vẻ của Giang Nhan.
Xem ra điều Thẩm Bình đoán là chính xác: - Lần sau có hoạt động gì nhớ phải dẫn chị dâu đi cho chúng tôi làm quen đấy!