Ai là ai của ai - Chương 28

“Shit! Tớ đã bảo không tin được tên đó mà!” Bì Hối hậm hực nói, trước nay cô không phải là người thích giảng đạo lý, nguyên tắc chính là: Tôi có thể đa tình, vì tôi là phụ nữ, nhiều nhất chỉ là đa tình chứ không có “tình dục”; nhưng anh thì không được, vì anh là đàn ông, nếu dám đa tình thì tôi phăng teo anh luôn! Nên cô có thể chảy nước dãi trước trai đẹp, nhưng tuyệt đối không thể chịu đựng bạn trai Tiêu Mặc Đình ngắm mỹ nữ trên đường phố. Bì Hối vốn đã không ưa gì Hà Thích, nhưng vừa nghe bảo bạn gái từ Mỹ của Hà Thích về nước đã quên bẵng mất trước đó một khắc cô còn khuyên Viên Hỷ bỏ “Hà” theo “Bộ”, bây giờ cô chỉ nhớ căm giận thay Viên Hỷ, thấy Viên Hỷ cúi đầu không nói, thì thở dài hừ hừ: “Ta nói gì đây? Động vật như đàn ông không thể chiều chuộng mà, cậu cứ không nghe, đối xử với Hà Thích quá tốt! Lại còn đưa cơm gì gì cho anh ta, đúng là ăn no xong đá cậu. Lần này cũng không phải do chính tên ấy nói cậu biết chứ gì? Chắc không phải cậu bắt quả tang đấy chứ?”

Viên Hỷ ngước lên, chậm rãi kể lại chuyện gặp Ella hôm nay cho Viên Hỷ nghe, cuối cùng cắn môi, nói: “Bì Hối, tớ cảm thấy rất có lỗi với Ella.”

Bì Hối đần mặt ra, phản ứng đầu tiên khi định thần lại là đưa tay ra sờ sờ trán Viên Hỷ: “Có sốt đâu nhỉ, cậu biến thành Đức Mẹ rồi à?”

Viên Hỷ gạt tay Bì Hối ra, ủ rũ nói: “Đừng đùa, tớ nói thật đấy, hôm nay thấy Ella, cảm thấy cô ấy là người xuất chúng, cậu bảo xem cô ấy có sai gì đâu? Nếu không yêu Hà Thích thì có đuổi theo về đây không? Bì Hối, cậu thấy rốt cuộc tớ là kẻ thứ ba hay là cô ấy đây?”

Bì Hối nghe câu đó thì tức đến nỗi một lúc sau vẫn không thở nổi, trừng trừng nhìn Viên Hỷ mãi mới ổn định lại, lặng lẽ thốt ra một câu: “Người đáng thương tất có chỗ đáng hận. Viên Hỷ, hôm nay xem như tớ đã hiểu rõ câu này.” Ngữ khí thay đổi, cô tiếp tục kích động: “Viên Hỷ! Đây là lúc cậu làm Đức Mẹ à? Chủ nghĩa đế quốc đã đến tận đây rồi cơ đấy, cậu không chết thì cô ta tiêu đời! Sao cậu lại còn động lòng? Hà Thích từ đầu đến giờ là của cậu! Đứng lên, đứng lên chiến đấu! Đuổi chủ nghĩa đế quốc Mỹ cút về chỗ của nó!”

“Cậu cũng nghĩ thế à?” Viên Hỷ hỏi, vẫn tỏ ra do dự, không chắc chắn lắm.

Bì Hối gật đầu thật mạnh, cổ vũ cho Viên Hỷ, “Chính xác! Không được để người ta ức hiếp cậu. Viên Hỷ, tớ ủng hộ cậu! Cướp Hà Thích trở lại đi! Ella thì sao nào? Cô gái kiêu ngạo ấy thì sao nào?”

Viên Hỷ cũng gật đầu, “Ừ, tớ cũng thấy không nên lui bước, nếu đã quyết chọn Hà Thích thì phải kiên trì đến cùng.”

Bì Hối nghe câu này thì đờ người ra, lại ngắm kỹ vẻ mặt Viên Hỷ, bỗng dưng tỉnh ngộ, Viên Hỷ tuy bình thường nhìn thản nhiên lãnh đạm, nhưng thuộc loại hễ đã quyết định thì tàu hỏa kéo cũng không nổi. Chuyện hôm nay rõ ràng là Viên Hỷ đã quyết định ở bên Hà Thích, cố ý nói chuyện này, kích cho mình tức lên, sau đó quên bẵng mất chuyện Bộ Hoài Vũ, đến cuối cùng lại thành ra cô cổ vũ cho bạn và Hà Thích ở bên nhau. Bì Hối nghi ngờ hỏi Viên Hỷ: “Viên Hỷ? Cậu  cho tớ vào tròng à?”

Viên Hỷ cười, đứng dậy bỏ vào phòng ngủ, đi hai bước lại ngừng lại quay nhìn và hỏi Bì Hối: “Này? Tối nay cậu ở đây hay đến chỗ Tiêu Mặc Đình? Sao cảm thấy mấy hôm nay không thấy anh ấy đâu cả? Cậu lại cãi cọ với anh ấy à?”

Bì Hối lắc đầu, tâm trạng hụt hẫng, “Không, gần đây anh ấy hơi bận”. Đúng thế, là hơi bận, bận đến nỗi số lần hai người gặp nhau cũng ít hẳn.

Phải, anh ấy bận, còn liên tục đi công tác, trong lòng Bì Hối cũng không vui, vốn muốn cãi nhau một trận với anh, nhưng lại dằn vặt mình, rồi quyết định dùng chính sách mềm dẻo, nếu không thì tại sao lại đan áo len cho anh chứ!

PHẦN 6: GIỮA TRỜI VÀ BIỂN – TRĂNG SÁNG LÀM CHỨNG

Bộ Hoài Vũ trầm tư, lặng lẽ đẩy tay Trương Hằng ra rồi đến ban công hút thuốc. Anh vốn không định đi, nhưng không biết thế nào lại cứ theo Trương Hằng đến đây. Anh nhủ thầm là mình không muốn làm mất mặt Trương Hằng, nhưng lý do ấy chính anh cũng thấy vớ vẩn. Không phải là không nghĩ đến chuyện sẽ thấy Viên Hỷ và Hà Thích quấn quýt ở đây, anh ngỡ mình đã có thể buông tay, nhưng nào ngờ khi nhìn thấy vẫn rất khó chịu, trong tim nhói đau, như có một tiếng nói không ngừng vang lên: Người đứng cạnh cô ấy vốn phải là anh, là do anh đã buông tay quá sớm.

Hà Thích không hỏi đến chuyện Bộ Hoài Vũ nữa, Viên Hỷ cũng không để tâm đến Ella, đối với những vấn đề còn tồn đọng ấy, hai người như cùng chọn cách trốn tránh. Cuối tuần Hà Thích kết thúc công việc, hẹn Viên Hỷ ra ngoài, bảo muốn đưa cô đến một nơi, lên xe rồi còn ra vẻ thần bí bịt mắt Viên Hỷ lại. Viên Hỷ có phần nghi ngại, không biết Hà Thích đang chơi trò gì, có điều vẫn rất ngoan ngoãn mà bịt mắt mình lại.

Chiếc xe cứ chạy mãi, Viên Hỷ không biết anh đang đưa mình đi đâu, hỏi cũng không nói, chỉ cười, bảo cô nhẫn nại đợi là được. Cuối cùng Viên Hỷ cũng buông xuôi, không hỏi nữa, chỉ rúc vào ghế ngáp ngắn ngáp dài, cuối cùng ngủ thiếp đi mất. Đang lúc mơ mơ màng màng thì cảm thấy Hà Thích đang lay gọi, mới dụi dụi mắt ngồi dậy, phát hiệu ra chiếc khăn bịt mắt đã được anh gỡ xuống tự lúc nào, lại nhìn ra ngoài thấy trời đã tối sầm, không có chút ánh đèn, không giống như trong thành phố.

Viên Hỷ ngờ vực nhìn Hà Thích, Hà Thích nhìn cô cười, bảo: “Em ngốc, lắng nghe kỹ xem, đó là âm thanh gì?” Vừa nói vừa quay cửa kính xuống, trong tích tắc cánh cửa hạ, Viên Hỷ nghe thấy tiếng sóng vỗ, cô nhìn Hà Thích với vẻ không tin được, còn Hà Thích vẫn cười rạng rỡ, nói: “Không tin thì xuống mà xem!”

 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor