Yêu Hận Triền Miên (Thịnh Hạ Thái Vi) - Chương 05

Yêu Hận Triền Miên
Chương 5: Sỉ nhục
gacsach.com

Edit: Lăng Lăng

“Tôi phải làm sao mới có thể?”

Anh ta muốn thân thể của cô sao?. Nếu như vậy có thể hóa giải được nỗi giận trong lòng anh, vậy cô cần quan tâm gì nữa?. Đúng là cô với anh trai của cô thật có lỗi với Tiểu Ngữ a!. Nếu như dùng thân thể của cô có thể chuộc tội, tại sao lại không?. Một cô gái nhỏ chưa rành việc đời như cô, cố tỏ vẻ kiên cường nhưng toàn thân đang run lên từng hồi, có trời mới biết lúc này cô sợ muốn chết

“Biết lấy lòng đàn ông không?” Thanh âm nam tính vang lên, nhàn nhạt như gió nhẹ quét qua nhưng lại cực kì nguy hiểm

Gương mặt nhỏ nhắn ửng hồng, dáng vẻ lúng túng, luống cuống, đã chứng minh sự hồn nhiên ngây thơ chưa thấu hiểu việc đời của cô. Nhưng, anh càng muốn hủy diệt sự hồn nhiên của cô. Bước đầu tiên để hủy diệt chính là làm cho thân thể của cô khuất phục dưới thân anh, nếu để cho Lăng Nhược Phong nhìn thấy không biết sẽ đặc sắc đến cỡ nào ( Anh này biến thái >.

Anh bỗng nhiên đưa tay kéo cô ngã vào trong ngực của mình. Dáng vẻ chật vật đập vào trong mắt anh. Bàn tay của anh nắm tóc cô, để cô ngẩng đầu lên nhìn anh, nhìn vào ánh mắt đen nhánh của anh, nơi đó một chút nhiệt độ cũng không có

“Ngây thơ như vậy?. Ngay cả việc lấy lòng đàn ông cũng không biết. Cô bảo tôi nên dạy cô như thế nào đây?”

Từ bờ vai khẽ run của cô, có thể nhìn thấy, cô đối với chuyện nam nữ có bao nhiêu trúc trắc, có bao nhiêu sợ hãi. Nếu như biến cô thành nô lệ trên giường của anh, thì thật thú vị!

“Tôi chỉ dạy cô một lần, sau này cô tự mình học lấy. Kéo nó ra”

Khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ, làm cho anh muốn xé nát cô

Sau khi kéo khóa kéo xuống. Bàn tay nhỏ bé run run đem cụ thú ẩn núp từ trong trói buộc thả ra ngoài

Sắc mặt của cô từ đỏ biến thành trắng, những mạch máu nhỏ li ti đều có thể nhìn tháy rõ ràng Nhịp tim mất đi tần số. Lần đầu tiên Nhược Tuyết cảm thấy sợ như vậy, thật lớn và có tính xâm lược như vậy, nguy hiểm 10 phần

"Sờ nó." Thanh âm lạnh lẽo ra lệnh.

Tay của cô cứng ngắc dừng ở giữa không trung, không dám chạm vào, đầy đặn kinh người như vậy, cô làm sao dám đưa tay chạm vào

“Cô muốn tôi chiếm đoạt cô sao?” Anh dùng sức túm lấy tóc của cô, khiến cô rên lên từng tiếng. Ý anh rất rõ ràng, nếu như cô không hầu hạ anh, anh sẽ trực tiếp chiếm hữu cô

“Tôi sẽ không, không nên ở chỗ này đươc không?”

Cô thực sự sẽ không, cho tới bây giờ cô chưa từng nhìn thấy chạm vào cái kia, làm sao biết nên phục vụ anh ta như thế nào?. Dư quang khóe mắt liếc nhìn qua rèm cửa sổ, gió thổi làm cho rèm cửa sổ tung bay, ánh mặt trời chiếu vào làm cho cô nhìn thấy tình cảnh lúc này của bọn họ Trời ạ, bọn họ đang đứng trên hành lang

“Được, chúng ta trở về phòng” Lương Úy Lâm dùng sức nhấc của người cô lên. Xấu hổ sao?. Sau này anh sẽ làm cho cô ngay cả 2 chữ xấu hổ cũng không biết viết như thế nào

Cô gái này, nhất định là yêu tinh

Lương Úy Lâm thả lỏng tựa vào đầu giường, nhìn cô vì cúi đầu mà máu tóc đen rũ xuống, phía dưới dâng lên khoái cảm mãnh liệt, để cho anh khép hờ đôi mắt, nghẹn ngào nơi cổ họng. Cô gái này, trời sinh chính là một tiểu yêu tinh, chỉ mới dạy cô một chút mà cô đã có thể làm tốt như vậy

Sức lực ở tay không nhẹ, cũng có thể nói có chút nặng, nhưng lại mang đến khoái cảm mãnh liệt, động tác của cô không lưu loát, bả vai cô khẽ run rẩy, có thể nhìn thấy cô sợ đến mức nào, không cam lòng đến mữa nào. Đáng tiếc, đến lượt cô chọn lựa sao?. Chỉ cần nhìn thấy gương mặt đó của cô thì anh lại nhớ đến Tiểu Ngữ, lại dâng lên sự xúc động muốn giày vò cô

"Xong chưa?"

Hai gò má mềm mại của thiếu nữ đã đỏ ứng. Tay rất mệt. Nhưng tại sao một chút phản ứng cũng không có. Ngoại trừ hô hấp ngày càng trở nên nặng nề. Một thiếu nữ chưa biết mùi đời lại bị buộc làm những động tác này, khiến cô cảm thấy bị ép buộc đến cực hạn

“Tôi có bảo cô dừng lại sao?” Thanh âm lạnh lùng từ đầu giường truyền đến

“Thật xin lỗi, tôi không biết, anh Lương, tôi…” Nước mắt yếu ớt tràn ra ngoài. Cô có thể không làm tiếp hay không?. Khó như vậy lại xấu hổ như vậy

“Đủ rồi. Đừng khóc lóc trước mặt tôi, tôi ghét nhất là nước mắt của phụ nữ. Nếu như cô đã không muốn, vậy thì đừng trách tôi”

Lương Úy Lâm nhanh nhẹn đứng dậy, kéo cô xoay người xuống

Cô gái này, rõ ràng động tác của cô không thành thục, cũng không thú vị, lại làm anh dâng lên dục niệm trước nay chưa từng có. Nếu như không phải nhiều năm qua sự kiềm chế năng lực của anh tốt, thì đã sớm nổ tung trong tay cô rồi

Anh không muốn cũng không thể đợi thêm được nữa. Vốn muốn dạy dỗ cô một phen, nhưng kết quả người không nhịn được lại là mình

Mạnh mẽ hôn lên môi cô, Đầu lưỡi cuối lấy chiếc lưỡi phấn hồng của cô, nặng nề mút vào nặng nề hút lấy, cô bị buộc nuốt lấy chất lỏng trong miệng của anh. Cảm giác nhục nhã cùng với uất ức không nói nên lời. Hai hàng lệ của cô tuôn xuống. Muốn cắn anh?. Cô không dám

Không có ôn nhu, dịu dàng, không có thương hoa tiếc ngọc, anh hung hăng kéo 2 chân cô ra, nhưng ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa

Mẹ kiếp, Lương Úy Lâm lật người, mặc kệ cô gái trên giường sợ tới mức muốn ngất đi, tiện tay nhặt lên chiếc quần ném trên đất mặc vào đi mở cửa. A Cánh không phải là người không biết chừng mực, nếu như không có chuyện quan trọng thì sẽ không gõ cửa vào giờ phút này

“Ông chủ, tiểu thư xảy ra chuyện rồi. Đã đưa đi bệnh viện” A Cánh nhìn thấy Lương Úy Lâm lập tức báo cáo

“Chuyện xảy ra khi nào?” Ngay cả cửa cũng không đóng lại, Lương Úy Lâm quay trở lại mặc quần áo. Chẳng phải anh mới vừa đi có một lúc sao?. Tại sao lại xảy ra chuyện như vậy. Những kẻ canh chừng cô đều là đồ ăn hại hay sao?. Cả một con bé canh chừng cũng không xong. Nếu như Tiểu Ngữ xảy ra chuyện gì. Anh bắt bọn họ phải chôn theo

“Lúc nãy” A Cánh biết chừng mực, vẫn đứng ở ngoài cửa chờ, nhắm mắt lại

“Anh Lương, Tiểu Ngữ thế nào rồi?”

Vừa nghe thấy Tiểu Ngữ xảy ra chuyện, Nhược Tuyết kéo chiếc chăm mềm che thân thể mềm mại của cô

Lương Úy Lâm không nhìn cô một cái, nhanh chóng mặc xong quần áo rồi xoay người đi ra ngoài

Không được, Tiểu Ngữ đã xảy ra chuyện, cô nhất định phải đến xe m sao. Cũng không để ý đến thứ gì nữa. khi anh đi đến cửa, cô lập tức lấy ra một bộ quần áo đơn giản trong ngăn tủ, mặc vào rồi cũng chạy theo ra ngoài

Cũng may, cũng may, xe của bọn họ vừa muốn đi.

“Cô bị điên à?” Nhìn cô gái nhỏ kiên quyết ngăn cản ở đầu xe, Lương Úy Lâm rống to

“Ông chủ…” Lái xe là một người đàn ông cao lớn, quay đầu lại xin chỉ thị

“Để cho cô ấy lên xe…”