Xuyên Việt Dị Thế Úy Lam Thiên Không Hạ - Chương 05

Xuyên Việt Dị Thế Úy Lam Thiên Không Hạ
Chương 5: Cuộc sống
gacsach.com

Rèn luyện, rèn luyện, lại rèn luyện, xương tay đã gãy, da thịt ở các đốt ngón tay bị rách, lộ ra khớp xương, chân bởi vì tập quyền cước quá nhiều mà xanh tím một mảnh, sưng lên từng khối đau đớn, bàn tay cầm binh khí nổi lên bọt nước, làn da trở nên hư thối, không sao cả, học Quang hệ ma pháp chính là vì nguyên nhân này, không để thương thế do rèn luyện tạo thành ngăn trở.

Tóc dài vướng víu, dựng thẳng lên, sau đó một đao cắt rụng, lưu lại mái tóc dài ngắn lộn xộn, thân thể yếu ớt không chịu nổi rèn luyện nặng nhọc trong thời gian dài như vậy, không thành vấn đề, trong không gian ý thức của trí não vẫn có thể tiếp tục, tuy tác dụng đến thân thể vô cùng ít, nhưng có thể gia tăng kinh nghiệm, rèn luyện độ thuần thục.

Vì rèn luyện mà thể lực tiêu hao vô cùng lớn, đói bụng, thức ăn không đủ no, không quan hệ, ở mạt thế đói bụng đã thành thói quen, hiện tại như vậy còn chưa đủ để hắn điên cuồng, dù sao mỗi ngày cũng đều có thực phẩm bổ sung, bất quá tâm trí yếu đuối cần phải tiếp tục rèn luyện.

Cuộc sống ở đây quả thật là thiên đường, đây là đánh giá của Fei sau khi trải qua cuộc sống an bình không người quan tâm suốt nhiều năm.

Không có dị thú đáng sợ, có thể không bị quấy rầy mà không ngừng tu luyện, mỗi ngày đều có thức ăn, hít thở chính là không khí trong lành, nhẹ nhàng khoan khoái, độ hoạt tính (khả năng tương tác) của nguyên tố khiến hắn có thể có được lực lượng càng mạnh so với kiếp trước, nơi này không phải thiên đường thì là cái gì.

Fei cũng không cậy mạnh, mặc dù có Quang hệ ma pháp, nhưng rèn luyện cũng phải có hạn độ. Bây giờ hắn có thể làm chỉ là đặt trụ cột kiên cố cho thân thể này, trí não tồn tại cho hắn biết cực hạn ở chỗ nào, nếu quá mức, thân thể này sẽ bị phá hủy, tiến hành theo chất lượng mới là phương thức rèn luyện tốt nhất.

Sau khi cơ thể đã chồng chất vết thương, sử dụng Quang hệ ma pháp chữa khỏi, lại rèn luyện, sau đó lại trị liệu, đến khi hao hết tinh thần lực, bắt đầu tiến hành rèn luyện tinh thần, đợi khôi phục được một chút liền đi xem sách.

Có trí não tồn tại, việc đọc sách hoàn toàn không cần thiết, nhưng Fei vẫn đọc. Trí não mặc dù có bản ghi chép, nhưng Fei càng muốn dùng lý giải của chính mình để ghi nhớ tri thức trên sách vở, không vì cái gì khác, chỉ là vạn nhất có một ngày trí não mất hiệu lực, dựa vào trụ cột của bản thân cũng đủ rồi. Người mạt thế bình thường đều không lạc quan, bất luận đang làm cái gì, bọn họ luôn nghĩ đến tình huống tệ nhất, bất quá rất nhiều kết quả cùng lắm là chết mà thôi, đã không còn đáng e ngại nữa.

Fei không có thiên phú như Iallophil. Theoromon, cũng không may mắn như Iallophil có được một vị trưởng bối thực lực đứng đầu đại lục chỉ dạy, hắn chỉ dựa vào chính mình. Nhưng may mắn là trí não không hiểu vì sao lại đi theo Fei đến thế giới này, trong không gian ý thức hình thành giữa trí não, đại não và hạ tầng ý thức của bản thân, Fei có vô số cơ hội để luyện tập, sau vô số lần thất bại, mới có hắn lúc này đã chính xác lý giải được nguyên tố, tuy chỉ có thể nắm giữ một nguyên tố, nhưng vậy là đủ rồi.

Bởi vì hiểu biết bản chất, Fei cũng ẩn ẩn cảm nhận được tồn tại của cái gọi là Cách (cái này chắc ai đọc Vô Xá cũng biết ha, để chỉ quy tắc của thế giới). Lúc ở mạt thế, từng có người đề cập qua thứ gọi là Cách, trong nhiều tiểu thuyết giả tưởng cũng có nói qua, Fei cũng đã từng đi lý giải vật này, dù sao cũng là một thứ có thể giúp hắn trở nên mạnh mẽ.

Thời kỳ mạt thế, bởi vì biến dị mà sinh ra nguyên tố nhân loại có thể tu luyện để sử dụng, nhưng tính trơ của nó tương đối mạnh, muốn tiếp xúc rất khó khăn, ngoại trừ dị năng giả, chỉ có người bẩm sinh có tinh thần lực rất mạnh mới có thể cảm giác được tồn tại của nguyên tố, nghĩa là có tố chất trở thành Ma pháp sư. Lúc ở mạt thế, Fei không phải là pháp sư, bởi vì trước khi tinh thần lực của hắn đủ mạnh, hắn phải lựa chọn học thứ gì đó khác để tự bảo vệ mình, thứ gọi là ma pháp này đã bị hắn bỏ qua.

Đi tới thế giới kỳ dị này, độ hoạt tính của nguyên tố cao hơn khiến Fei cũng có đầy đủ tinh thần lực cảm giác bọn chúng, đã không có hệ thống chữa bệnh của kiếp trước, gia tộc này cũng sẽ không quan tâm sống chết của hắn, vì có thể sống sót, vì liên tục rèn luyện, Fei chỉ có thể học thêm Quang hệ ma pháp.

Dựa theo kho số liệu phân tích của trí não, cũng bởi vì độ hoạt tính của nguyên tố tăng cao, khiến Cách so với kiếp trước cảm nhận càng thêm rõ ràng, vì vậy ngay từ đầu, Fei đã lý luận nguyên tố bắt nguồn từ Cách, tuy vẫn chưa thể tiếp xúc Cách, nhưng cũng nắm chắc phương hướng. Đồng thời nhờ kho tư liệu phong phú ở mạt thế cùng thành tựu khoa học kỹ thuật đạt được ở mạt thế tiền kỳ, đối với nguyên tố, Fei hiểu rất rõ ràng và có được thủ đoạn vận dụng vượt xa người của thế giới này, tuy hiện tại bị hạn chế bởi tinh thần lực và cường độ thân thể, nhưng lý luận tri thức của Fei thậm chí còn hơn cả gia gia của Iallophil, Pháp Thánh duy nhất trong nhân loại.

Theo thời gian trôi qua, Fei đối với Quang hệ ma pháp cũng càng thêm thuần thục.

Vào một ngày nào đó, Fei rốt cục phát giác được một thứ kỳ quái, cũng là vương bài lớn nhất của Fei về sau, vương bài mà bình thường hắn sẽ không sử dụng. Fei yêu quý sinh mệnh, cũng thích chiến đấu với cường giả, vì xúc tiến bản thân không ngừng mạnh lên, chiến đấu với cường giả là chuyện tất yếu, sau đó ở thời khắc sinh tử thể ngộ được cơ hội đề thăng thực lực. Nhưng năng lực này, quả thật là có thể để Fei đứng ở vị trí bất bại, đồng nghĩa với việc có thể tùy ý làm bừa, tuy là năng lực của mình, hắn cũng không thích sử dụng, không đến thời khắc nguy hiểm, không phải vạn bất đắc dĩ, hắn sẽ không dùng năng lực này, có người sẽ nói đó là ngu xuẩn, nhưng đây là kiêu ngạo và kiên trì của hắn.

Hôm đó là một ngày xuân, đông vừa qua, cây cối vẫn chưa kịp nảy mầm, chỉ có thảm cỏ xanh nhạt kiều diễm ướt át, trong mắt đều là màu xanh biếc của cỏ cây, tuy mang cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái, nhưng cũng tuyệt đối đơn điệu. Fei cả người đều bị thương nằm trên mặt đất, nhìn bầu trời xanh cùng mây trắng đủ hình thái. Quang nguyên tố có trí não chỉ huy, cho dù bản thân không tập trung cũng sẽ không lãng phí khí lực trị liệu thương tổn trên thân thể. Không vội tiến vào ý thức không gian tu luyện, Fei rốt cục hiểu được vì sao mùa xuân sẽ khiến người ta có cảm giác mệt mỏi uể oải rồi.

Ngày xuân có ánh mặt trời chiếu sáng, có trời xanh mây trắng, cây cỏ xanh biếc làm bạn, thật sự muốn cứ như vậy mà ngủ, thế giới này quả là ôn hòa đến tốt đẹp a.

“Nếu mà có hoa thì tốt rồi.” Fei thấy được một điểm vẫn chưa hoàn mỹ, nghiêng đầu, nhìn cỏ dại ngay bên cạnh, hắn nhớ rõ chỗ này vốn có một loại hoa nào đó.

Quang hệ ma pháp là cái gì, là ma pháp lấy ánh sáng làm môi giới, đại biểu cho Bạch ma pháp, ma pháp thần thánh. Trong kho tài liệu thời mạt thế, miêu tả về Quang hệ ma pháp đa phần đều nhấc lên quan hệ với tôn giáo, mà trong phần lớn các ghi chép để lại, khiến Fei khắc sâu ấn tượng nhất chắc chắn là Đại Dự Ngôn Thuật của Quang Minh tông giáo, không còn hoàn toàn thuộc về Quang hệ, là kỹ năng được tôn xưng là Thần thuật.

Trong kho tài liệu thời mạt thế, miêu tả về nó là kỹ năng dựa trên tinh thần lực, mạnh đến trình độ nhất định có thể tác động đến Cách, một loại năng lực can thiệp vào nhân quả.

Kỹ năng này trong mắt Fei thật sự là bất khả tư nghị, nếu có được kỹ năng này, như vậy mạt thế, tận thế còn có thể tồn tại sao? Đáng tiếc, thời kỳ mạt thế không ai có thể sử dụng ma pháp này.

Nhìn đám cỏ dại trước mặt, chỉ là hứng khởi nhất thời, hoàn toàn không nghĩ đến sẽ sinh ra hiệu quả gì, Fei đem tinh thần lực bao phủ lên đó, cũng không phát hiện có kim quang lóe ra trong mắt mình khi hắn nói, “Nở hoa đi.”

Vốn chỉ là thử mô phỏng theo lý luận của Đại Dự Ngôn Thuật một chút, Fei đã tính toán quay đi, thế nhưng cỏ nơi đó lại nhẹ nhàng lay động, mở rộng ra, sau đó nụ hoa đột nhiên vươn lên, giống hệt như một thước phim quay chậm, từ từ nở rộ thành một đóa hoa màu tím nhạt tinh tế, bắt mắt giữa một mảnh xanh nhạt.

Fei sửng sốt, sau đó một cỗ cực độ mệt mỏi nảy lên, cảnh cáo của trí não truyền đến, “Cảnh cáo, tinh thần lực sử dụng quá độ, đề nghị lập tức ngủ để bổ sung tinh thần lực, cảnh cáo, tinh thần lực vẫn còn tiếp tục phát ra, cảnh cáo lập tức đình chỉ,...”

Không cần ngươi nói ta cũng không chịu được nữa rồi. Fei cường ngạnh cắt đứt tinh thần lực đang phát động, một cơn đau đớn tràn ngập não bộ, Quang hệ ma pháp đang trị liệu cũng biến mất vô tung. Cứ như vậy, hắn cả người bị thương ngã trên mặt cỏ, bên cạnh đó, ba đóa hoa màu tím nhạt lay động trong gió, linh động đáng yêu, mang theo sức sống của mùa xuân.

Fei hôn mê bao lâu, có trí não tồn tại, bản thân hắn rõ ràng, bất quá, khi tỉnh lại thấy mình vẫn còn nằm trên cỏ, liền biết không có ai tiến vào tìm hắn. Chống thân đứng dậy, gian nan di động đến cửa của tiểu viện, mở ra, nhìn thấy thức ăn đặt ở cửa đã muốn lạnh, lát nữa vẫn còn một bữa, vừa lúc bụng hắn đang rất đói.

Thức ăn nguội lạnh không ngon miệng, Fei cũng không quan tâm, an vị sau cánh cửa, bắt đầu ăn, tự hỏi chuyện đã xảy ra trước khi hôn mê. Hắn có thể xác định, hắn trước kia tuyệt đối không có bản lĩnh phát động loại năng lực giống như Đại Dự Ngôn Thuật này, như vậy sự tình vừa rồi phải giải thích như thế nào?

“Trí não, phân tích.” Lúc này tác dụng của trí não liền thể hiện ra rồi.

Hắn vừa ăn vừa nhìn kết quả phân tích xuất hiện trong đầu, khi hắn đem tinh thần lực bao phủ, não bộ của hắn xuất hiện một loại dao động sinh ra chấn động trong không gian, sau đó xung quanh ngọn cỏ cũng sinh ra dao động kỳ quái, căn cứ kết luận trong tư liệu, đó là ảnh hưởng của Cách.

Xem hết kết quả, ăn xong thức ăn trên tay, sờ sờ cằm, nếu trước kia hắn có năng lực như thế, những tên trong cơ cấu nghiên cứu thời mạt thế kia chắc chắn không thể không phát hiện, vậy thì phải là đột biến dị, nguyên nhân, quá thâm ảo rồi, hắn không hiểu, để qua một bên, quan trọng là... quan sát tìm hiểu xem năng lực này như thế nào.

Đối với năng lực kỳ dị này, Fei định nghĩa nó là “Đại Dự Ngôn Thuật”.

Là đồ tốt, chính là không thể ỷ lại, loại năng lực này cũng không khác gì gian dối. Đem chén đĩa trên tay thả lại ở cửa, Fei ngồi ở sau cửa chữa trị tinh thần lực, thuận tiện chờ lần đưa cơm tiếp theo. Sau khi ăn xong bữa cơm thứ hai, hắn nhìn vết thương khắp người, thực hiện như lần trước, dùng tinh thần lực bao phủ lên vết thương, “Chữa khỏi.” Kim quang mờ nhạt lóe ra trong đêm rất rõ ràng, miệng vết thương đã khép lại bằng tốc độ quan sát của mắt thường, nhưng tinh thần lực tiêu hao cũng là quá lớn, Fei lại rơi vào hôn mê.

Trước khi hôn mê, hắn nghĩ, phương diện chữa trị vẫn là dùng Quang hệ ma pháp thì tốt hơn.

Trải qua nhiều lần nghiên cứu sử dụng, đối với năng lực đột nhiên xuất hiện của mình, Fei đã có chút minh bạch. Điều kiện tiên quyết để sử dụng nó là tinh thần lực, cụ thể là bao nhiêu, công việc này giao cho trí não tính toán. Còn có, Đại Dự Ngôn Thuật phải có phạm vi cụ thể cùng hình ảnh hiệu quả rõ ràng, chính là nếu chỉ dựa vào ý tưởng lướt qua đại não, Đại Dự Ngôn Thuật sẽ xuất hiện khác biệt, sai biệt bao nhiêu, đó đã là chuyện không thể xác định rồi. Phát động tưởng tượng trong khoảng thời gian càng ngắn, sai biệt xuất hiện càng lớn, càng chi tiết tỉ mỉ, sai biệt càng nhỏ, bất quá vấn đề này rất dễ giải quyết, có trí não tương đương với đại não thứ hai tồn tại, có thể nhận biết cảm giác vi diệu trong ý thức, sửa sang lại cho ra hình ảnh cụ thể, hoặc nhờ có khả năng tính toán siêu cường, có thể rất nhanh tạo ra hình ảnh cần thiết. Trí não thật sự là một phát minh vĩ đại.

———–

“Truyền kỳ Fei. Red Creek cống hiến trong lĩnh vực Quang hệ ma pháp không ai có thể thay thế được, hắn cho thế nhân thấy được càng nhiều phương thức vận dụng Quang hệ ma pháp, khiến hậu nhân chúng ta đây thật tiếc nuối vì không thể hoàn toàn thi triển ra được thành tựu do vị Truyền Kỳ này mang đến, chỉ có thể lãnh hội được một chút da lông, lại càng không cần phải nói đến thành tựu cao nhất của Quang hệ ma pháp – Đại Dự Ngôn Thuật, kỹ năng có thể tác động đến Cách. Thậm chí có thể nói, lúc Fei. Red Creek phát minh ra Đại Dự Ngôn Thuật được xưng tụng vi Thần thuật, hắn đã là người mạnh nhất thế giới, bởi vì không có bất kỳ thứ gì có thể chống lại hiệu quả của Đại Dự Ngôn Thuật, đây là ma pháp có mệnh lệnh tuyệt đối, giống như tên của nó, đó là tiên đoán, lời tiên đoán nhất định sẽ thành hiện thực.”

———- Trích từ Uy Á đại lục Ma pháp thư tịch [Quang hệ ma pháp]

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/