Xuyên Qua Làm Nông Phụ - Chương 76

Xuyên Qua Làm Nông Phụ
Chương 76: Thạch phủ (hạ)
gacsach.com

Dạ Thoại: U Minh Quái Đàm - Quyển 4 - Chương 0

Dùng qua cơm tối Tằng Tử Phu và Thạch Lai Phúc làm bạn trở lại hậu trạch, khóa trái cửa, Tằng Tử Phu thấy mặt mũi Thạch Lai Phúc tràn đầy nụ cười ngây ngô, thật sự là không có cách nào sinh ra tức giận được. Nhưng nghĩ đến, vừa mới rồi vậy mà hắn lại đùa bỡn mình như vậy, trong nội tâm cảm thấy cực kỳ xấu hổ, hơn nữa bản thân mình lại còn có chút ít hưởng thụ... Cái này...

Liếc trắng Thạch Lai Phúc, xoay người ôm chăn mền từ trên giường đưa cho Thạch Lai Phúc, chỉ ra cái tháp bên bình phong ở trong phòng: "Tối hôm nay ngươi ngủ ở đó!"

Thạch Lai Phúc a một tiếng, mặt mũi tràn đầy ủy khuất nhìn chăn mền trong lòng ngực của mình, ngẩng đầu trong mắt đầy khẩn cầu: "Nương tử."

Tằng Tử Phu không nhìn thẳng vào ánh mắt khẩn cầu của Thạch Lai Phúc, dù sao lần này là không thể mềm lòng, nếu không không thì về sau sẽ bị hắn khi dễ nữa thôi. Nam nhân thật sự là không phải thứ tốt, lại còn buộc mình nói ra những lời nói khó xử kia, đã là lão phu lão thê rồi, cũng đã có ba đứa hài tử, làm sao...

Thạch Lai Phúc thấy Tằng Tử Phu một chút cũng không buông lỏng, biết là thật sự tức giận, cũng không dám lại dây dưa nữa. Nương tử của mình chính hắn vẫn có chút hiểu biết, chờ ngày mai hết giận rồi, mình cẩn thận dỗ dành thì tốt lắm. Vừa rồi tư vị kia thật sự là dư vị vô cùng, vừa rồi rõ ràng nàng rất hưởng thụ mà, làm sao lại trở mặt rồi? Về sau còn có thể không kiêng nể gì cả cùng nàng này kia như vậy hay không? Nếu không thể, đã hưởng qua tư vị như vậy một lần, sau này mình phải làm sao đây, nếu làm, có thể nương tử tức giận sẽ không làm cho mình ngủ trên giường hay không... ngủ trên tháp thật sự là không thoải mái tí nào.

Tằng Tử Phu xuyên thấu qua khe hở bình phong, nhìn vẻ mặt Thạch Lai Phúc đau khổ trải chăn mền, mím môi nói: "Tới đây."

Thạch Lai Phúc vừa nghe mặt mũi tràn đầy vẻ vui mừng, ha ha nương tử của mình còn chưa phải nhẫn tâm, vậy buổi tối... Ôm lấy chân mền còn chưa có trải xong liền chạy tiến đến:"Nương tử..."

Tằng Tử Phu hừ một tiếng: "Ai bảo chàng lấy chăn mền đi vào."

A... Thạch Lai Phúc vẻ mặt đau khổ nhìn Tằng Tử Phu: "Nương tử, không phải nàng cũng rất hưởng thụ sao? Sao hiện tại lại không cam tâm tình nguyện rồi!"

Tiếng Thạch Lai Phúc vừa dứt, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tằng Tử Phu đã đỏ bừng lên rồi, rất là xấu hổ trừng mắt nhìn Thạch Lai Phúc: "Ai... ai hưởng thụ chứ! Rốt cuộc là chàng học với ai? Có phải chàng đi cái loại địa phương đó hay không!"

Thạch Lai Phúc vội vàng khoát tay: "Nương tử ta thề với trời, thật sự không có đi."

Tằng Tử Phu hừ lạnh một tiếng: "Tin chắc chàng cũng là không dám, những điều này là học với ai."

Thạch Lai Phúc cười cười xấu hổ, trong nội tâm bối rối rốt cuộc là nói hay không nói? Nếu nói... Bên kia không tốt ăn nói với Thạch Đầu ca, lúc trước chính mình luôn mãi cam đoan còn kém chút thề rồi, nếu Thạch Đầu ca biết mình bán hắn, vậy sau này nếu có chiêu số tốt gì, nhất định là không thèm nói cho mình rồi. Những kia chiêu số mặc dù mình cũng thật mệt mỏi, đến mức cũng vất vả, nhưng thật sự là trước khổ sau ngọt. Chỉ là bây giờ còn chưa được trở về phòng, nhất là biểu lộ chất vất của nương tử...

Tằng Tử Phu thấy Thạch Lai Phúc lại một bộ dạng tinh trùng lên não, trong nội tâm càng tức giận, dậm chân: "Không nói hả, được, kể từ hôm nay chàng cũng đừng nghĩ lại bò lên trên giường của ta!"

Thạch Lai Phúc a một tiếng: "Nương tử ta nói, ta nói, nhưng mà nàng phải cam đoan giữ bí mật cho ta đó."

Tằng Tử Phu cười ha ha: "Bây giờ chàng còn theo ta cò kè mặc cả, không phải mới vừa rồi rất có bản lĩnh đấy sao? Lại đối với ta như vậy, hừ, thích nói thì nói không thì thôi."

Thạch Lai Phúc vội vàng tiến đến trước mặt Tằng Tử Phu: "Nương tử đừng nóng giận mà, ta nói còn không được sao? Ta nói... Chính là cái kia..."

Thấy bộ dạng ấp a ấp úng của Thạch Lai Phúc, Tằng Tử Phu càng tức giận, nghiêng đầu sang chỗ khác không nhìn Thạch Lai Phúc. Thạch Lai Phúc thấy vậy, ai, xin lỗi Thạch Đầu ca, dù sao núi cao hoàng đế xa, nơi này cách kinh thành cách xa vạn dặm, cho dù nương tử có biết cũng sẽ không tìm ngươi nói đi: "Là Thạch Đầu ca."

Tằng Tử Phu hừ một tiếng, giơ tay lên nắm chặt lỗ tai Thạch Lai Phúc: "Chàng đúng là học giỏi quá đi!"

"Không có, không có."

"Còn không có? Chổ tốt của Thạch Đầu ca làm sao chàng không học một ít, những chuyện kia ngược lại học thật nhanh, chàng muốn chọc giận ta tức chết hay sao!"

Thạch Lai Phúc vội vàng cam đoan từ nay về sau sẽ không như vậy, Tằng Tử Phu liếc xéo Thạch Lai Phúc: "Nói dối, đi ra ngoài!"

Thạch Lai Phúc ôm chăn mền, cẩn thận mỗi bước đi, ai... Đêm nay đành phải ngủ trên tháp rồi, sớm biết như vậy nên nghe theo Thạch Đầu ca từng bước một, nhưng loại sự tình này làm sao nhịn được nữa chứ...

Tằng Tử Phu nằm ở trên giường, đắp kín mền nhắm mắt lại liền nhớ lại cái dạng vừa rồi kia... Mắc cỡ chết người, ở trên giường lại còn có chút hương vị, Tằng Tử Phu trở mình qua lại, miễn cưỡng đi vào giấc ngủ.

Vừa rạng sáng ngày hôm sau, Tằng Tử Phu vừa mới rửa mặt xong, không để ý Thạch Lai Phúc ở một bên quyến rũ. Lúc này, Thạch Thúy Cúc gõ cửa: "Đại tẩu, tẩu dậy chưa?"

Tằng Tử Phu trừng mắt nhìn Thạch Lai Phúc: "Còn không mở cửa đi? Cứ ở trước mặt ta làm cái gì!"

Thạch Lai Phúc cười theo: "Mở cửa! Mở cửa, đi mở cửa."

Thạch Thúy Cúc thấy Thạch Lai Phúc mở cửa liến chào hỏi: "Đại ca."

Thạch Lai Phúc ừ một tiếng nói: "Vào nhà đi, đạ tẩu của ngươi vừa dậy." Tằng Tử Phu trừng mắt nhìn thạch Lai Phúc, Thạch Lai Phúc vội vàng cười nói: "Các ngươi trò chuyện, ta đi ra ngoài trước, đi ra ngoài trước."

Thạch Thúy Cúc thấy vậy có chút không hiểu hỏi: "Đại tẩu cái này?"

Tằng Tử Phu cười lắc đầu: "Không có việc gì, chính là tán gẫu vài câu, ngươi nhanh ngồi xuống, mang thai bụng to như vậy còn chạy khắp nơi, nếu ngươi có việc cần tìm ta, để cho Lai Qúy tới nói một tiếng, ta đi qua là được."

Thạch Thúy Cúc cười cười: "Làm sao lại yếu ớt như vậy, mấy ngày nay đứa nhỏ này rất là ngoan, cũng không làm ầm ĩ ta."

Tằng Tử Phu cười cười: "Được vậy thì tốt, mấy ngày này phải chú ý nhiều một chút, tính tính thời gian cũng nhanh."

Thạch Thúy Cúc cười ân một tiếng nói: "Đại tẩu, chuyện nha hoàn..."

Tằng Tử Phu nâng mày: "Ý của ngươi là?"

"Ta nào đâu có ý gì, cũng không biết ngày hôm qua lời ta nói ngài cảm thấy thế nào."

Tằng Tử Phu ừ một tiếng: "Thúy Cúc, ngươi nói có lý, nhưng mà ta suy nghĩ, không tìm nha hoàn tiến vào cũng không thuận tiện, nếu không mời vài bà tử đi, tuổi không cần quá lớn khoảng ba bốn mươi tuổi là được, thân thể không có tật xấu gì, lại biết chăm sóc người, dù sao nương ở bên kia cũng cần chăm sóc, hài tử cũng thế."

Thạch Thúy Cúc vừa nghe vội vàng đồng ý: "Vẫn là đại tẩu suy nghĩ chu đáo, nghe đại tẩu, ta để cho Lai Qúy đi tìm môi giới."

Tằng Tử Phu khoát tay nói: "Ngược lại không cần vội vã như vậy, dù sao buổi trưa hôm nay môi giới cũng đưa mấy người hôm qua tới, đến lúc đó lại để cho họ giúp đỡ tìm người là được."

Thạch Thúy Cúc gật gật đầu: "Đại tẩu, không có chuyện gì ta về trước đây."

Tằng Tử Phu đứng dậy đỡ Thạch Thúy Cúc: "Ngươi là người mang thai cao bụng rồi, ngược lại ta lại thật lo lắng ngươi một mình, ta đưa ngươi trở về."

Vẻ mặt Thạch Thúy Cúc tươi cười: "Đại tẩu, phiền toái tẩu."

"Chúng ta là tỷ muội bạn dâu, làm sao phải nói những lời nói xa lạ này."

Vừa mới dùng qua cơm trưa, môi giới đã tới rồi. Tằng Tử Phu nói với môi giới chuyện bà tử, người môi giới thu bạc, mặt mũi tràn đầy nịnh nọt: "Phu nhân ngài yên tâm, ta nhất định để ý cho ngài."

Tằng Tử Phu ừ một tiếng, để cho Thạch Lai Phúc tiễn người môi giới đi ra ngoài. Chờ sau khi Thạch Lai Phúc trở lại đại sảnh, Tằng Tử Phu mắt nhìn Thạch Lý thị, Thạch Lý thị gật gật đầu.

Tằng Tử Phu nhìn về phía mấy người nói: "Trần tỷ cũng đi ra từ nhà giàu người ta, ít nhiều cũng hiểu, chuyện phòng bếp bên này giao cho ngươi, chúng ta cũng yên tâm. Mấy ngày nay ngươi vất vả trước một chút, mấy ngày nữa sẽ an bày thêm vài người tới."

Trần bà tử vội vàng cười nói: "Đại phu nhân nói chi vậy, ngài yên tâm đi, không khổ cực, không khổ cực!"

Tằng Tử Phu ừ một tiếng, nhìn về phía bốn nam hài nói: "Người môi giới cũng đã nói, chúng ta sẽ đặt tên cho các ngươi, nhưng nếu các ngươi đã có tên thì nói cho ta biết, ta cũng bớt việc."

Bên phải là một nam hài lớn tuổi nhất, quỳ xuống dập đầu cho Tằng Tử Phu một cái nói: "Tiểu nhân gọi Cẩu Thặng, đây là Nhị Mao, còn có đệ đệ ruột nhỏ nhất là Cẩu Đản, đây là Lâm. Từ nhỏ chúng ta đều đã bị mua, được người môi giới dạy dỗ, không có tên gì, thỉnh đại phu nhân ban tên cho."

Tằng Tử Phu ừ một tiếng: "Nơi này là Thạch phủ, các ngươi là hạ nhân nuôi trong nhà, thì đều theo Thạch họ đi, Cẩu Thặng Cẩu Đản lại không dễ nghe. Ngươi kêu là Thạch Tranh đi, đệ đệ của ngươi gọi Thạch Cường, ngươi kêu là Thạch Giang, ừhm còn Lâm, ngươi thì kêu Thạch Lâm đi." Thạch Tranh, Thạch Cường, Thạch Giang và Thạch Lâm liếc mắt nhìn nhau rồi vội vàng tạ ơn Tằng Tử Phu.

Tằng Tử Phu khoát tay nói: "Thạch phủ quy củ không nhiều, nhưng cũng không phải không có quy củ. Từ nay về sau Thạch Tranh và Thạch Cường hai người các ngươi trông coi ngay tại ngoài cửa, Thạch Lâm trước đi phòng bếp giúp đỡ Trần tỷ làm việc, về phần Thạch Giang, để ngươi trông nom chuồng ngựa. Nghe người môi giới nói ngươi biết đánh xe ngựa, về sau đây cũng là việc ngươi phụ trách. Thạch phủ chúng ta có ba viện, đại sảnh Tiền viện sau này là nơi chúng ta tiếp khách, các ngươi đều ở tại bên phía nam Tiền viện, bên kia có hai căn phòng, các ngươi tùy tiện chọn một căn, giường đệm chăn mền gì cũng chuẩn bị xong cho các ngươi. Về sau sẽ có thêm người tiến vào, nhưng mà trong khoảng thời gian này các ngươi phải vất vả chút. Ngoại trừ hậu trạch các ngươi không cần phải xen vào, Tiền viện và trước cửa đều do các ngươi phụ trách thu thập, cũng không cần phải quét dọn mỗi ngày, nhưng nhìn không được bẩn là có thể. Về phần hậu trạch thì phải phiền toái Trần tỷ rồi, qua ít ngày sẽ có người khác đến đây, các ngươi cũng sẽ thoải mái hơn. Làm xong những này, cứ dựa theo công việc ta phân chia cho các ngươi mà đi làm là được rồi.

Ừ, còn có, từ nay về sau không cần phải gọi ta là đại phu nhân đại phu nhân." Tằng Tử Phu chỉ chỉ Thạch Lý thị nói: "Đây là nương của ta, cũng là chủ nhân Thạch phủ này, về sau các ngươi gọi lão phu nhân là được rồi. Không có chuyện cần thiết, hậu trạch, bốn người các ngươi không được một mình tiến vào, hiểu chưa?" Tuy Trần tỷ người này là người thành thật, nhưng mà cũng không hiền lành, dù sao đã làm ở trong nhà giàu, vẫn còn có chút ánh mắt, liền vội vàng gật đầu nói hiểu, bốn người Thạch Tranh cũng tiếp theo nói hiểu rõ.

Trần tỷ cười nói: "Vậy sau này chúng ta liền gọi ngài là đại thiếu nãi nãi."

Trong nội tâm Tằng Tử Phu có chút sét đánh... Nhưng trên mặt vẫn cười cười: "Cũng được, cứ như vậy đi, Trần tỷ ngươi mang theo bọn họ đi trước làm quen cho quen thuộc sân nhỏ, dù sao nơi này cũng không phải quá lớn, cũng không sợ đi lạc."

Nhìn mấy người đi xuống dưới, Thạch Thúy Cúc buông lỏng bả vai bản thân một chút: "Đại tẩu, vừa rồi ta thẳng người thật là mệt mỏi."

Thạch Lý thị cũng gật gật đầu: "Cả đời này đã quen cuộc sống cực khổ, nếu không có kinh nghiệm hai tháng ở kinh thành, làm sao bày ra được tư thế lão phụ nhân, eo ta đây mới vừa rồi là thẳng tắp đó. Vẫn là Tử Phu ngươi từng trải hơn."

Thạch Thúy Cúc cũng ở một bên phụ họa, về phần hai người Thạch Lai Phúc và Thạch Lai Qúy cũng là khuôn mặt không được tự nhiên.

Tằng Tử Phu cười khổ nói: "Nương, con nào có từng trải gì đâu, lúc đó chẳng phải cũng bất đắc dĩ sao? Cũng may, học được chút ít ở trong nhà tỷ phu, nếu không con cũng không biết làm như thế nào mới tốt đây. Đại thiếu nãi nãi, xưng hô này, vừa rồi con thật là ngại ngùng."

Mấy người lại bàn chút việc nhà rồi đều tự trở về phòng. Thạch Lai Phúc tiến đến trước mặt Tằng Tử Phu: "Nương tử, tư thế vừa rồi của nàng, so với Tri Phủ phu nhân còn mạnh mẽ hơn."

Tằng Tử Phu liếc trắng Thạch Lai Phúc: "Đừng lắm miệng, đây cũng là không có cách nào. Dù sao nhiều chuyện không tốt, nếu chúng ta không có khuôn có dạng, về sau không đè áp được hạ nhân cũng là tự tìm phiền toái. Cũng may cũng chọn đều là người thành thật, thật đúng là phải cám ơn Ngưu ca, nếu không phải vì nể mặt Ngưu ca, người môi giới cũng sẽ không cho chúng ta thể diện như vậy."

Thạch Lai Phúc gật gật đầu: "Đều nghe nương tử, sáng mai ta mời Ngưu ca uống rượu."

Tằng Tử Phu ừ nói: "Đàn ông các ngươi nói chuyện cảm tình ở trên bàn rượu là phải rồi, dù sao ở thị trấn này chúng ta cũng vừa mới cắm rễ, về sau cần nhờ Ngưu ca giúp đỡ nhiều hơn, vẫn nên lui tới gần thêm một chút, bây giờ cuộc sống có hi vọng."

Thạch Lai Phúc thở dài: "Đúng vậy, nếu như đặt ở trước kia, đánh chết ta cũng không tin. Nương tử, nàng thật là một người có phúc khí."

Tằng Tử Phu cười cười: "Được rồi, ôm chăn mền vào đây đi, nhưng ta cảnh cáo chàng, không cho như vậy nữa, quá xấu hổ rồi!"

Thạch Lai Phúc vừa nghe ha ha cười ngây ngô. "Ai" trong nội tâm ngược lại nghĩ, trước nhẫn nhịn hai ngày, chờ sau này... Tư vị kia dư vị vô cùng! Nhưng mình cũng nên làm chút gì đó, trong nhà này không thể miệng ăn núi lở. Buổi sáng Qúy tử còn nói trên phố có cửa hàng muốn qua tay, xem ra Qúy tử có ý tứ là muốn cùng mình đến đó xem một chút, làm một ít mua bán. Trước đi hỏi thăm một chút, chờ mọi chuyện ổn rồi, sẽ nói với nương tử, cho nàng một kinh hỉ! Mình nhất định phải tranh khẩu khí, vất vả gì cũng không sợ, Thạch Đầu ca chính là ví dụ tốt. Mình nhất định phải cho cuộc sống của nương tử trôi qua như đại tỷ bây giờ!