Xem Em Thu Phục Anh Như Thế Nào - Chương 60

Xem Em Thu Phục Anh Như Thế Nào
Chương 60: Cương thi
gacsach.com

Vì thời gian đi thành phố Bình hơi dài, Lâu Minh nói phải chuẩn bị hết một tuần lễ, Trần Ngư lấy lý do đidu lịch với bạn học để qua loa đối phó với ba mẹ Trần, nhưng còn anh trai nhà mình, không thể qua quít như vậy, chỉ có thể ăn ngay nói thật.

“Em muốn đi thành phố Bình với Tam thiếu?” Vẻ mặt Trần Dương vô cùng kinh ngạc

“Vâng!” Trần Ngư gật đầu, trong mắt là sự hưng phấn và kích động.

“Tại sao em phải đi?” Trần Dương khó hiểu hỏi.

“anh Ba cho em đi mà.” Trần Ngư đáp như đúng rồi.

Người ta cho em đi thì em liền đi theo hả?

Trần Dương nhìn nét mặt em gái nhà mình lộ rõ sự ngây thơ, cục nghẹn trong lòng không biết phải làm sao, cố kìm nén hỏi tiếp “anh muốn nói là, Tam thiếu đi thành phố Bình tại sao lại muốn đưa em đicùng.”

Lúc này Trần Ngư đã hiểu, nói “Vì phòng ngừa sát khí anh ấy tăng vọt a. anh Ba nói, lúc trước, bởi vì sát khí trong cơ thể anh ấy không ổn định, anh ấy không dám đi đâu xa nhà. Lần này vì có em đi cùng nên anh ấy mới đồng ý đến thành phố Bình.”

Sát khí? Từ nhỏ Trần Dương đã lớn lên trong khu tập thể này, những đứa con nít trong khu tập thể đều biết, hai dãy nhà phía sau khu tập thể là khu vực cấm, không ai có thể đến đó. Còn vì lý do gì? Những lời truyền miệng bí mật nói, khi tới gần nhà Tam thiếu sẽ xảy ra chuyện không tốt, nhưng chỉ là vì ngại thân phận của Tam thiếu mà không ai dám đồn chuyện này ra ngoài mà thôi, không ngờ lại là vì sát khí.

thì ra Thi Thi có thể khống chế sát khí trong cơ thể Tam thiếu, trách không được mà Tam thiếu đối xử đặc biệt với Thi Thi như thế, nhưng mà...

“Em rất thích thành phố Bình sao?” Trần Dương không cách nào bỏ qua vẻ mặt hưng phấn và vui vẻ của em gái nhà mình.

“Em chưa từng đến đó, không biết là thích hay không nữa ạ.” Trần Ngư lắc đầu.

“Vậy em vui vẻ như vậy làm gì?” Trần Dương không nén nổi, hỏi.

“Vì em được cùng anh Ba ra ngoài nè, còn được ngồi máy bay trực thăng nữa đó.” Trần Ngư hưng phấn “Nghĩ đến đó thôi là em lại thấy vui muốn chết à.”

“Thi Thi, có phải là em...”

“Dạ?”

“trên đường đi phải cẩn thận, đừng làm phiền đến Tam thiếu.” Trần Dương thở dài, cảm thấy mình quá lo lắng, em gái nhà mình rõ ràng còn chưa biết gì, mà người như Tam thiếu, chắc là sẽ không thích mộtcô nhóc lách cha lách chách như vậy đâu nhỉ?

==

Hai ngày sau, trời vừa rạng sáng, Lâu Minh và Trần Ngư ngồi trên xe hơi, yên lặng rời khỏi khu tập thể, đi thẳng đến sân bay quân sự ở ngoại thành. đi cùng có hai vị cảnh vệ và một trợ lý là Phan Phong. mộttrợ lý khác, ngày hôm trước đã bay máy bay dân dụng đến thành phố Bình trước rồi.

Khi đến sân bay quân sự, máy bay trực thăng đã sẵn sàng đậu trên đường băng.

“anh Ba, đây là lần đầu tiên em được ngồi máy bay trực thăng đó.” Sau khi lên máy bay, Trần Ngư tò mò nhìn ngắm máy móc bên trong máy bay.

“anh cũng là lần đầu tiên.” Lâu Minh cười nói.

“Hở? Hình như chúng ta có chung rất nhiều lần đầu tiên đó.” Trần Ngư như phát hiện điều gì đó thú vị.

Cái gọi là người nói vô tình người nghe cố ý, Lâu Minh nghe xong thì thân thể cứng đờ, trái tim hoảng hốt đập loạn xạ.

“Lần đầu tiên đi nhà hàng ăn lẩu, lần đầu tiên đi Trường Thành du lịch, lần đầu tiên ngồi máy bay trực thăng...” Trần Ngư đếm từng cái một.

“Còn gì nữa không?” Lâu Minh thấy cô đếm vui vẻ như vậy thì không kìm được mà hỏi thêm.

“Có a!” Hai mắt Trần Ngư đảo tròn, che miệng cười trộm.

“Còn gì nữa?” Lâu Minh nhớ lại, hình như không còn gì nữa mà.

“Lần đầu tiên sàm sỡ và bị sàm sỡ a.” Trần Ngư cười hì hì.

Trong đầu bùm lên một tiếng, Lâu Minh không kìm được mà nhớ đến đôi môi mềm mại và lông mi thậtdài của cô nhóc, cổ họng chợt khô nóng, anh khẽ rũ mắt xuống, không dám nhìn vào mắt Trần Ngư.

“A... nói như vậy, chúng ta giống như là đang nói chuyện yêu đương vậy.” Trần Ngư nhớ đến mấy phim truyền hình mà mình từng xem, hình như nam nữ chính khi nói chuyện yêu đương cũng giống như vậy, cùng nhau ăn cơm, xem phim, du lịch, sau đó... hôn hôn?

“Đầu óc em nghĩ chuyện gì đâu không vậy?” Lâu Minh đưa tay gõ thật mạnh lên trán Trần Ngư, khiển trách “Máy bay sắp cất cánh rồi, mau cài dây an toàn vào.”

“anh Ba, đau quá à.” Trần Ngư tủi thân che trán.

“...” Lâu Minh cũng biết là lúc nãy mình ra tay hơi nặng, chỉ là lúc nãy anh bị hoảng hốt nên khôngkhống chế được lực tay. Lúc này, nhìn ánh mắt lên án của cô nhóc, trong lòng Lâu Minh càng cảm thấy chua xót và áy náy.

Trần Ngư không có tâm tư phức tạp như Lâu Minh, sau khi cô xoa xoa trán, cúi đầu bắt đầu cài dây an toàn cho mình. Nhưng dây an toàn của máy bay trực thăng không giống với dây an toàn trên xe hơi, cômày mò lúc lâu nhưng không biết cách nào cài.

Ngồi bên cạnh Lâu Minh thở dài, tháo dây an toàn của mình ra, nghiêng người qua cầm lấy dây an toàn đã bị cô nhóc xoắn lại thành mớ bòng bong, nhanh chóng và lưu loát cài lên giúp cô.

Sau khi cài chắc, Lâu Minh ngẩng đầu, đối mặt với đôi mắt to sáng long lanh của Trần Ngư, còn nhìn anh chớp chớp hai lần. Trong lòng Lâu Minh lại hoảng hốt mà nhanh chóng dời mắt, sau đó nhìn thấy vết đỏ trên trán Trần Ngư, lại cảm thấy đau lòng.

“Đau nhiều không em?” Lâu Minh tự trách nói.

“Giờ không đau nữa rồi ạ.” Trần Ngư lại đưa tay xoa xoa trán. Đúng vậy, giờ không còn đau như nãy nữa.

“Con gái không được tùy tiện nói chuyện yêu đương như vậy với con trai.” Lâu Minh ngồi thẳng lên, cài dây an toàn của mình.

“Tại sao ạ?” Trần Ngư khó hiểu.

“Bởi vì... sẽ dễ dàng bị lừa đi.”

“anh Ba, anh sẽ lừa em sao?” Trần Ngư kinh ngạc nói.

“...” Lâu Minh không được tự nhiên, xoay người sang chỗ khác nói “Chờ máy bay bay ổn định rồi thì em tranh thủ ngủ một lúc đi. Khi máy bay hạ cánh, chúng ta còn phải đi một đoạn nữa.”

“Vậy...” Có lẽ là vì muốn cứu vớt Tam thiếu gia đáng thương của chúng ta, lúc này máy bay bỗng nhiên khởi động. Trần Ngư oa lên một tiếng, kích động kêu “Máy bay bay rồi.”

Lâu Minh nghiêng mặt, không dấu vết thở phào một hơi.

Máy bay bay từ một giờ sáng đến năm giờ sáng mới đến sân bay quân sự thành phố Bình. Vì đang là mùa đông nên năm giờ sáng, sân bay thành phố Bình vẫn chìm trong bóng tối.

Khi máy bay hạ cánh, không bao lâu đã nhìn thấy hai chiếc xe Jeep quân đội màu xanh đi đến, mọi người đổi phương tiện lên xe Jeep, đi thẳng đến xưởng vũ khí quân sự nằm trong vùng núi sâu hẻo lánh.

Có lẽ lúc trên máy bay, Trần Ngư đã quá hưng phấn, nên khi ngồi trên xe Jeep một lúc thì đã cảm thấy buồn ngủ, cô nghiêng đầu tựa vào cửa sổ thủy tinh ngủ thiếp đi.

Khi Lâu Minh thấy Trần Ngư đã thực sự ngủ say, mới đưa tay tới kéo đầu Trần Ngư dựa vào vai anh, sau đó nhẹ giọng nói với Phan Phong đang lái xe phía trước “Cậu chạy xe chậm một chút.”

“Vâng.” Động tác của hai người ở ghế sau không thoát khỏi hai mắt của Phan Phong, thực ra trước khi Lâu Minh nói, chân của cậu ta đã đặt trên phanh xe rồi.

Mặc dù thời tiết mua đông rất lạnh nhưng bầu trời lại vô cùng trong trẻo, Lâu Minh nhìn qua cửa sổ xe, nhìn về phía chân trời xa xa, nơi đó còn vài đốm sao nhỏ lấp lánh, đẹp như một bức tranh.

==

Xe Jeep chạy trên đường, hai bên là đồi núi nhấp nhô được phủ cây cối xanh rì. Trong một rừng cây nhỏcách sân bay quân sự khoảng 30km, có hai người nam nữ trẻ tuổi khoảng hai mươi tuổi hình như đangtìm kiếm gì đó.

“anh, cương thi kia chạy đi đâu rồi?” Nghiêm Hân cầm la bàn trong tay, vừa đo vừa hỏi.

“La bàn không hiển thị hả?” Nghiêm Uy cầm lấy la bàn từ tay em gái, kim la bàn chuyển hai lần, cuối cùng đung đưa giữa hai điểm khác nhau.

“Có phải la bàn bị hỏng không anh, sao lại chỉ hai hướng.” La bàn này là của ông nội Nghiêm Hân sửa lại, chuyên dùng để dò dấu vết của cương thi, chưa sai bao giờ.

“Có thể có hai cương thi ở gần nhau không?” Nghiêm Uy cau mày nói “Hân Nhi, chúng ta đừng tìm nữa nha, nếu có hai con cương thi thì chúng ta không thể đấu được với chúng nó.”

“không thể nào, ở dãy núi này chỉ có một cương thi mà thôi, em đã kiểm tra đi kiểm tra lại rất nhiều lần rồi mà.” Nghiêm Hân nói.

“Nhưng la bàn không thể chỉ sai được, em xem này, nó dò được hai nơi có sát khí.” Nghiêm Uy chỉ cho em gái nhìn.

“Có phải la bàn bị hỏng không? Chúng ta đã tìm ở đây cả đêm rồi, la bàn vẫn luôn chỉ một điểm, với lại trong cùng một địa điểm, không thể nào tồn tại hai con cương thi được.”

“...” Nghiêm Uy biết em gái mình nói có lý nhưng ở nơi này bỗng nhiên xuất hiện nguồn sát khí khác, bất kể có phải là cương thi hay không thì trực giác của cậu ta cũng nhắc cậu ta không nên mạo hiểm.

“anh Hai, anh nhìn nè, kim đồng hồ ngừng lại rồi.” Nghiêm Hân kêu lên.

Nghiêm Uy cúi đầu nhìn, phát hiện kim la bàn vừa rồi không ngừng lay động giữa hai điểm, bỗng nhiên ngừng lại ở giữa.

“anh xem, em đã nói là không thể có hai cương thi mà.” Vẻ mặt Nghiêm Hân mừng rỡ “anh Hai, chúng ta nhanh lên một chút không là trời sáng bây giờ.”

==

Cách xe Jeep khoảng năm mươi mét, hai bóng người chạy trong rừng cây, hướng về phía đường chính cạnh bìa rừng chạy đến.

Trong lúc nằm ngủ mơ, Trần Ngư cảm nhận có sát khí đang đến gần, chợt mở mắt.

“Tỉnh rồi hả?” Lâu Minh thấy Trần Ngư tỉnh giấc, cúi đầu nhẹ giọng hỏi.

“thì ra là anh Ba.” Trần Ngư mơ mơ màng màng rồi lại nhắm mắt lại, nhưng chỉ một tích tắc, cô lại mở mắt ra, không đúng, anh Ba vẫn luôn ở bên cô, tại sao lại có sát khí từ phía trước đang tiến tới gần.

“Ầm!”

Cùng với tiếng phanh xe chói tai của Phan Phong, nhưng chiếc xe không kịp dừng lại, đụng phải mộtbóng đen từ bên hông đường lao ra.

Trần Ngư theo quán tính dúi đầu về hàng ghế trước, Lâu Minh vội vàng đỡ cô, lo lắng hỏi “Thi Thi, em không sao chứ?”

“Đừng xuống xe!” Trần Ngư còn chưa kịp ngẩng đầu đã lên tiếng trước.

“Cái gì?” Lâu Minh còn chưa nghe rõ.

“nói mọi người đừng xuống xe, đó là... cương thi.” Tiếng cuối cùng vừa thoát ra khỏi miệng Trần Ngư, chiếc xe Jeep đã bị thứ gì đó nhấc lên cao, quay một trăm tám mươi độ trong không trung rồi bay vào đụng vào gốc cây bên đường, bắn ngược trở lại. Ầm ầm ầm, những tiếng động liên tiếp vang lên, mặc dù Trần Ngư đã được Lâu Minh ôm vào lòng nhưng vẫn bị lực xung động mạnh mẽ làm choáng váng.

“Ầm ầm!”

trên chiếc xe Jeep thứ hai, hai cảnh vệ thấy Lâu Minh xảy ra chuyện, mở cửa xe rút súng nhắm bắn vào bóng đen phía trước, nhưng cương thi nào có sợ súng đạn...

“Gào!” Con cương thi này đã bị hai người đuổi chạy cả đêm, bây giờ gặp mấy người nhìn không có tí uy hiếp nào, lập tức toàn bộ sát khí đều tấn công lên mấy người Lâu Minh.

Cảnh vệ thấy súng không có uy hiếp gì đối với bóng đen, biết là đã gặp phải đối tượng không phải người bình thường, thế là ném súng xuống, chạy đến phối hợp đánh tay đôi với cương thi.

Hai cảnh vệ mặc dù có võ công giỏi nhưng đối phó với cương thi ‘đao thương bất nhập’ (súng, dao không làm bị thương được), sức mạnh lại vô cùng lớn thì không phải là đối thủ của nó, huống hồ trênmóng tay cương thi còn có thi độc (độc của thi thể). Hai người chiến đấu với cương thi được khoảng năm phút, lần thứ ba bị cương thi đánh bay đập vào vách đá, choáng váng ngất xỉu.

“Gào!” Cương thi sung sướng gầm thét.

Phan Phong từ trong xe cố hết sức bò ra, không để ý đến đầu cậu ta đang chảy đầy máu, bò đến phía sau xe nhìn Lâu Minh và Trần Ngư.

“Tam thiếu!” Phan Phong thấy cánh tay Lâu Minh chảy máu, lập tức trong lòng run rẩy dữ dội.

“Cứu Thi Thi trước đi.” Lâu Minh lên tiếng “Tôi không sao!”

Phan Phong không dám chần chừ, dùng hết sức gỡ cửa xe, đỡ lấy Trần Ngư vẫn còn đang choáng váng trong tay Lâu Minh, cẩn thận chuyển ra phía ngoài xe, sau đó lại quay lại kéo Lâu Minh ra ngoài.

“Tam thiếu, anh sao rồi?” Phan Phong kiểm tra thương tích trên người Lâu Minh, thấy Lâu Minh chỉ bị trầy da một chút, còn lại không có việc gì thì lo lắng trong lòng mới hạ xuống.

“Gào!”

Nghe tiếng gào thét, Phan Phong ngẩng đầu nhìn thì thấy hai cảnh vệ nhà mình bị ném bay ra ngoài, Phan Phong biến sắc nói “Tam thiếu, anh đưa tiểu thư Trần Ngư đi trước đi.”

nói xong, lập tức chạy về phía trước, ngăn cản cương thi.

“Ầm!”

Lâu Minh mới ôm Trần Ngư đứng dậy thì một tiếng vang ầm ầm từ phía sau truyền đến, Lâu Minh theo phản xạ quay đầu, liếc mắt thì thấy Phan Phong đã bị dí lên cửa xe không thể động đậy.

“Tam thiếu... đi mau!” Phan Phong cố gắng đứng lên một lần nữa.

“Gào!” Cương thi nghi ngờ nhìn qua Lâu Minh, nó phát hiện trên người đàn ông này có hơi thở quen thuộc, mà người phụ nữ thì lại có hơi thở mà nó chán ghét, thế là nó sải bước đi về phía Lâu Minh.

Con ngươi Lâu Minh co lại, xoay người đem Trần Ngư đặt lên mặt đất, rồi quay người tiếp đón.

Tác giả có lời muốn nói:

Mới từ hôn mê tỉnh lại, Phan Phong không để ý đến việc mình đang ở bệnh viện, cầm điện thoại lên báo cáo tình huống.

(Tiểu thư Trần Ngư nói khi ở cùng Tam thiếu giống như nói chuyện yêu đương, còn Tam thiếu nói tiểu thư Trần Ngư phải cẩn thận, không để bị người khác dụ dỗ lừa gạt.)

(Cậu tỉnh rồi hả?)

(Còn có sức buôn dưa lê, xem ra là chưa chết được.)

Bác sĩ quân y xông đến tịch thu di động, quát “Mấy người lính các cậu, chẳng người nào chịu nghỉ ngơi cho tốt, tỉnh dậy là làm nhiệm vụ ngay được hả.”

Con cua: Bác sĩ, anh hiểu lầm rồi.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor