Vương Phi Xà Y - Chương 21

Vương Phi Xà Y
Chương 21: Tru Di Cửu Tộc
gacsach.com

"Hoàng thượng..." Thục phi há mồm muốn lên tiếng ngăn cản nhưng lời nói ra đến miệng lại nhìn thấy ánh mắt của Xích Liên Triệt, đành im lặng không nói ra nữa, trong long vô cùng hoảng loạn.

"Còn không mau đi lấy viên thuốc nấu cho công chúa uống" Nếu con trai hắn cũng đã nói như vậy,thì hắn cũng không còn do dự nữa.

"Vị nương nương này, ngươi hết lần này tới lần khác ngăn cản ta làm thuốc, xem bệnh cho công chúa, có phải hay không là không tin tưởng y thuật của ta? Hay là hy vọng công chúa chết đi?" Bạch Băng vẻ mặt cười như không cười nhìn Thục phi hỏi, đồng thời thấy được dáng vẻ sợ hãi của Thục phi.

Đông quý phi nghe thấy như vậy thì ngạc nhiên, liếc mắt nhìn về phía Thục phi, trong lòng càng tăng thêm mấy phần oán hận. Trong hoàng cung khắp nơi đều là kẻ thù, ngoài mặt thì a dua nịnh nọt, nhưng sau lưng thì lai đâm một nhát dao, những đạo lý này nàng hiểu rất rõ, nhưng nàng thật không nghĩ ra tại sao lại ra tay với Toàn nhi của nàng.

"Ngươi... Hoàng thượng, nô tỳ không có ý kia, nô tỳ chẳng qua là lo lắng cho công chúa mà thôi". Thục phi trợn mắt nhìn Bạch Băng một cái rồi xoay người ra vẻ oan ức nói.

Xích Liên Hoàng cũng không động lòng khi thấy dáng vẻ dịu dàng yếu đuối kia của Thục Phi, mà nghi ngờ liếc mắt nhìn nàng một cái, chính là ở cái nhìn này, Bạch Băng liền nhận ra được ở trong lòng hoàng thượng Xích Liên Toàn còn quan trọng hơn so với Thục phi.

Đang lúc căng thẳng, cung nữ bưng chén thuốc đã nấu xong đi vào, Bạch Băng nhận lấy đưa lên chóp mũi nhẹ nhàng ngửi một chút, sau đó đi tới mép giường đỡ Xich Liên Toàn dậy để đút thuốc, rồi tiếp theo đó tay trái đặt ở trên ngực của nàng hơi thoáng sử dụng chút lực, chỉ trong nháy mắt vết thương xung quanh cây ngân châm biến đổi thành màu đen.

Thuốc dùng để chữa trị độc này là do vài ngày trước đó nàng tiến vào trong rừng rậm, dùng loại lá cây màu vàng, hồng dạ đằng, quỷ châm thảo, kết hợp những thứ này lại rồi luyện ra, mặc dù hiệu quả của dược này không mạnh nhưng đủ để chữa trị một loại độc rắn.

Đối với vấn đề luyện huyết thanh rắn độc, nàng vẫn chưa tiến hành, vì để luyện được huyết thanh này tương đối khó khăn, cho nên nàng trước mắt chỉ chế luyện được một chút đan dược khẩn cấp.

"Như thế nào rồi?" Vẻ mặt Đông quý phi rất lo lắng, không chỉ nàng mà ngay cả Xích Liên Hoàng trên mặt cũng mang theo vài phần hồi hộp cùng hi vọng, riêng có Xích Liên Triệt là vẻ mặt bình tĩnh hơn cả.

Các ngự y trong lòng càng thêm căng thẳng, giống như da gân bị kéo căng sẵn sàng bất cứ lúc nào cũng có thể bị tê liệt.

Mọi người trong phòng đều chờ câu trả lời của Bạch Băng, nàng cứu chữa không chỉ là tính mạng của công chúa, mà còn bao gồm cả tính mạng của cung nữ, thái giám cùng ngự y...

"Sau bốn canh giờ độc sẽ được giải trừ sạch sẽ" Bạch Băng quay đầu lại nói, lời này vừa được nói ra lập tức khiến cho tư tưởng của của tất cả mọi người hạ xuống, Tam công chúa thật là may mắn ạ...

Nhưng trong lòng lại càng khó tin hơn, rắn độc là loại độc trí mạng vậy mà lại bị nữ oa mười ba tuổi này giải được.

Tin tức này mà truyền đi, sợ rằng sẽ nổi lên một trận mưa to gió lớn. Cả đại lục người đầu tiên có thể giải được độc rắn lại là một nữ oa mới mười ba tuổi...

Thần ạ, thật quá thần kì rồi, bên trong phòng các vị ngự y nhìn về phía Bạch Băng bằng ánh mắt vô cùng kính nể

Bởi vì chuyện ngày hôm nay mà đã đưa đến số lượng lớn các vị ngự y, luyện dược sư đều muốn đập đầu bái lạy Bạch Băng làm sư phụ, chẳng qua những chuyện này để nói sau...

"Con rắn cắn công chúa bị thương, có bắt được không?" Bạch Băng đứng lên dò hỏi.

"Bắt được, hiện tại đang sắp bị chết cháy đấy" Một tiểu thái giám lên tiếng trả lời.

"Chết cháy?" Bạch Băng khẽ nhíu mày lại, nàng đối với rắn có chút tình cảm đặc biệt, nghe thấy vậy trong lòng Bạch Băng tư nhiên cảm thấy không vừa lòng: " Đi đem con rắn kia mang vào đây"

Dứt lời mọi người trong phòng vẻ mặt đều nghiêm trọng, tái nhợt, mang độc vật vào nếu chẳng may bị nó cắn thì phải làm sao?

"Này..." Tiểu thái giám cũng đi cũng không được mà không đi cũng không xong. Bây giờ hoàng thượng chưa lên tiếng thì hắn làm sao dám đem rắn độc mang vào, mà nếu không đi... thì người trước mắt này tương lai sẽ là Lục vương phi, Lục vương gia tiền đồ rất có thể sau này chính là thái tử, hắn nào dám đắc tội Lục vương phi ạ.

"Bạch Băng, ngươi đừng có được voi đòi tiên, mang rắn độc vào, nó cắn mọi người bị thương thì ngươi gánh tội nổi sao" Thục phi từng bước tiến lên phía trước, khuôn mặt tức giận chỉ tay vào Bạch Băng, rõ ràng trong lòng đang tức giận.

Băng nhi cũng là tên để ngươi gọi sao, Bổn vương cảm thấy ngươi phải gọi là vương phi nương nương mới thích hợp". Xích Liên Triệt đứng bên cạnh, ánh mắt đột nhiên chợt lóe lên, trong miệng toàn là lời nói lạnh lẽo, làm cho Thục phi trong lòng hoảng sợ.

Xấu xí như vậy mà Xích Liên Triệt lại cưng chiều nàng hết mực, từ trước tới giờ hắn chưa từng khiến nàng mất thể diện của nàng như vậy bao giờ, mà hôm nay giọng điệu lạnh lùng kia làm cho nàng lạnh từ đầu tới chân.

"Đi mang rắn vào đây" Lúc này Xích Liên Hoàng mới lên tiếng, hắn cũng muốn xem người con dâu tương lai này muốn chơi trò gì.

Hoàng thượng đã lên tiếng, tiểu thái dám vội vàng chạy đi.

"Kẻ đứng sau Thục phi này là ai?" Bạch Băng dựa vào người Xích Liên Triệt nhỏ giọng thì thầm, âm thanh chỉ có hai người có thể nghe thấy mà hỏi.

"Tống Đào, nàng là nữ nhi của Tống tướng quân, Tống Đào trong tay giữ một phần ba binh quyền của quốc gia". Xích Liên Triệt đưa tay xoa đầu Bạch Băng, khóe miệng cong lên vui vẻ trả lời.

"Binh quyền? Đó là chính phái hay là tà phái?" Đôi với tướng quân thay giữ binh quyền, thông thường đều là một người có ý đồ xấu lôi kéo kết bè kết phái, nàng bây giờ muốn biết chính là, Tông Đào kia là loại người nào!

Nếu là đứng về phía Xích Liên Triệt thì nàng có thể bỏ qua cho Thục phi, còn không phải thì hôm nay ngay cả Tống Đào này cũng phải tru di cửu tộc, để tránh rắc rối sau này!

"Chính phái? Tà phái?" Nghe vậy Xích Liên Triệt liền sửng sốt một chút, sau đó mới lắc đầu cười khẽ" Thật muốn xem ở bên trong cái đầu nhỏ này của nàng chứ đựng là cái gì"

Nếu không phải là cùng một phe, vậy hôm nay ngươi cứ chờ mà xem kịch vui đi" Từ phản ứng của Xích Liên Triệt, Bạch Băng đã nhìn ra được Tống Đào cùng với Triệt là đối lập.

"Làm sao nàng biết là không phải cùng một phe" Xích Liên Triệt lại càng kinh ngạc hơn, hắn vẫn chưa trả lời mà nàng đã biết.

Bạch Băng nở nụ cười vô cùng đắc ý "Ta nếu như nói mình có thuật đọc được tâm, ngươi có tin hay không?"

"Đọc tâm thuật? là cái gì?" Xích Liên Triệt không hiểu.

Bạch Băng cười nhạt không nói, đọc tâm thuật là nàng cố ý nói quá lên thôi, chứ chuyên gia tâm lý học thì chỉ cần căn cứ vào ánh mắt của người khác cùng phản ứng, cộng thêm những chi tiết nho nhỏ sẽ có thể nhìn ra được bước kế tiếp người ta muốn làm cái gì.

Xích Liên Triệt cùng Bạch Băng xì xào bàn tán bị mọi người nhìn thấy, không nghĩ tới Lục vương gia sẽ sủng ái thất tiểu thư này như vậy, xem ra sau này sẽ coi vị vương phi này như món ăn ngọt ngào rồi.

Lục vương gia nổi danh là lãnh huyết vô tình, nhưng hôm nay lại lộ ra nụ cười cưng chiều như vậy, khiến bọn họ thật hoài nghi có phải là ánh mắt của bọn họ có vấn đề hay không ạ.

Hồi lâu sau, tiểu thái giám liền mang theo rắn độc tiến vào, dùng lồng tre được một lớp vải đen che lại, tất cả mọi người đều biết trong đó chính là con rắn độc cắn bị thương Tam công chúa, nên cuống quýt lùi lại về phía sau.

Mà lúc này trên mặt Bạch Băng nở nụ cười, đi về phía lồng tre, tiểu thái giám đem lồng tre đặt lên bàn sau đó vội vàng lắc mình đi ra, trong lòng vẫn còn sợ hãi dùng tay áo lau mồ hôi trên trán.

Bạch Băng rón rén đi tới bên cạnh bàn, đưa tay mở miếng vải màu đen ra.

Mọi người ở tại chỗ đều nhắm mắt lại không dám nhìn, Thục phi thấy bên trong cái lồng là con rắn độc thì hét ầm lên, thanh âm chói tai vô cùng lớn làm cho cả sảnh đường đều yên tĩnh lại.

Xích Liên Hoàng đối với điều này rất không vui, nhưng vẫn vỗ nhẹ lên vai Thục phi: "Con rắn này đã bị nhốt trong lồng tre, không cần sợ".

Bạch Băng nhìn thấy vật ở trong lồng tre, bên trong ánh mắt của con rắn đó bắn ra một tia sáng, quả nhiên là rắn đuôi đỏ, ở hiện đại nó sống ở Châu Phi. Chiều dài thân thể của nó cùng với rắn bình thường giống nhau, trong miệng thường xuyên thè ra chiếc lưỡi màu đỏ, nhưng mà nó lại có cái đuôi màu đỏ. Bởi vì cùng với rắn có nhiều điểm giống nhau, nên mới được gọi là rắn đuôi đỏ.

Ở tại đại lục dị giới này thật đúng là chuyện kỳ lạ gì cũng có thể xảy ra, nơi này rắn độc khắp nơi, rốt cuộc còn có bao nhiêu loại rắn biến dị kỳ lạ nữa?

Nghĩ tới đây, Bạch Băng thu hồi tâm tư của mình, đưa tay đem lồng tre mở ra, mọi người trông thấy một màn như vậy liền hoảng sợ lùi mấy bước về phía sau, Lục vương phi đây là muốn làm gì?

"Băng nhi, ngươi đây là...?" Đông quý phi kinh ngạc cùng sợ hãi, đây chính là rắn độc, nàng có dụng ý gì mà lại thả rắn độc ra?

Chẳng lẽ mọi người không muốn biết ai là người hại Tam công chúa sao?" Bạch Băng khiêu khích hỏi, đồng thời rắn đuôi đỏ từ trong lồng tre đi ra, ngẩng đầu thè lưỡi đầy uy hiếp.

Mọi người nhìn thấy rắn độc bò ra ngoài thì sắc mặt tái nhợt càng thêm kinh sợ.

"Chuyện này cùng với rắn độc thì có liên quan gì, còn không đem nó bắt lại, vạn nhất hoàng thượng bị nó cắn thì sẽ là tội lớn". Thục phi giọng nói khẽ run, trong lòng nhảy bang bang không ngừng, vốn mọi chuyện đều thuận lợi nhưng hết lần này tới lần khác đều xuất hiện cái đồ xấu xí này, phá hư chuyện tốt của nàng.

"Tại sao không có liên hệ, rắn này nếu như không phải bị người nuôi dưỡng, thì làm sao sẽ xuất hiện ở nơi này, lại trùng hợp cắn bị thương Tam công chúa" giọng nói Bạch Băng không lớn nhưng so với đại sảnh đang yên tĩnh thì lại vô cùng có khí thế.

Rắn bị nuôi dưỡng? Mọi người thật không thể tin nổi, người nào lại có thể nuôi dưỡng rắn độc?

"Ngươi... ngươi đừng có ở đây dùng lời nói xấu xa mê hoặc lòng người". Thục phi nhẹ nhàng lui về phía sau từng bước, trong ánh mắt mang theo tức giận cùng không thể tin nổi.

"Rắn này thật sự có thể được nuôi dưỡng?" Xích Liên Hoàng thăm dò, hiển nhiên cũng không phải là hoàn toàn không tin.

Nghe Bạch Băng nói như thế, trong lòng hắn thoáng chút suy nghĩ kỹ lại chuyện này, đúng là con rắn này rất khả nghi, loại rắn này ở Xích Nguyệt quốc hắn cũng chưa từng thấy qua, nếu thật sự có người nuôi dưỡng rắn độc để giết hại nữ nhi của hắn, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

"Dĩ nhiên, rắn độc mặc dù là động vật máu lạnh, nhưng nếu ngươi không đi trêu chọc nó, nó tự nhiên sẽ không cắn ngươi, mà nếu rắn được nuôi dưỡng thì sẽ không như vậy. Rắn bị nuôi dưỡng cũng giống như bị thôi miên vậy, sẽ trong trạng thái vô ý thức mà bị người ta lợi dụng". Nói xong, Bạch Băng giương mắt liếc nhìn Thục phi, người có thể nuôi dưỡng được rắn cũng không phải là nhân vật tầm thường.

Nhưng dù nhìn thế nào cũng thấy Thục phi này đều không giống như người dưỡng rắn, chắc chắn sau lưng nàng còn có người!

Vẻ mặt thục phi có chút bối rối, ban đầu lúc Xà sư Tây Vực đưa rắn cho nàng, rõ ràng đã nói trong cả thiên hạ này chỉ có mình hắn là có thể nuôi dưỡng rắn được hay sao?

Nhưng tại sao cái đồ xấu xí này lại biết rõ ràng như thế.

"Chỉ dựa vào con rắn này là có thể tìm ra người nào muốn hại Toàn nhi sao?" Đông quý phi ánh mắt phức tạp liếc nhìn Bạch Băng.

"Dĩ nhiên rồi, rắn là đôngi vật rất nhạy cảm với mùi hương, người nào nuôi nó, nó sẽ nhận ra mùi vị rất rõ ràng, ngay cả người mỗi ngày đến gần nó, nó cũng có thể nhận ra".

Xích Liên Triệt trong lòng rất ngạc nhiên, tập tính của xà không ai có được tư liệu, nhưng hôm nay Băng nhi nói ra rõ ràng như vậy, cứ như là nàng đã từng trải qua cuộc sống chung cùng với rắn, cùng rắn sống chung? Nghĩ tới đây, Xích Liên Triệt trong lòng liền cảm thấy nhói đau.

"Ngươi nói láo, rõ ràng là nói láo" Một chút bình tĩnh cuối cùng của Thục phi cũng biến mất.

Giọng nói hoảng sợ của Thục phi làm cho ánh mắt của tất cả mọi người đều dừng lại nhìn nàng, vẻ mặt kích động như vậy, nàng đang lo sợ cái gì?

Mọi người thấy ánh mắt của nàng như vậy thì nghi ngờ, tìm tòi nghiên cứu.

"Nói láo? Có phải nói láo hay không thì thử một lần là biết" Đôi môi đỏ mọng của Bạch Băng bắt đầu bật ra những lời nói khiến cho Thục phi vẻ mặt càng thêm tái nhợt.

Thử? Muốn thử như thế nào?

Ánh mắt mọi người lại lần nữa di chuyển về trên người Bạch Băng cùng rắn độc, con rắn độc kia từ khi ra khỏi lồng tre vẫn đứng thẳng đầu ở trên bàn, không nhúc nhích.

Bạch Băng cũng nhìn về phía rắn đuôi đỏ, ánh mắt trở nên sắc bén, rắn rất nhạy cảm, chỉ cần hơi thở ở xung quanh thay đổi là nó có thể biết được có nguy hiểm hay không.

Nhìn thẳng vào mắt khoảng chừng một phút, rắn đuổi đỏ từ từ lùi về phía sau, nó cực kỳ sợ hãi người trước mặt này, ở trước mặt nàng nó liền giống như một con kiến nhỏ.

Thấy Bạch Băng híp mắt lại, nó cảm thấy cái loại hơi thở đó rất nguy hiểm, khóe miệng bắt đầu động đậy, rắn đuôi đỏ mới lui được một chút đã quay đầu trượt nhanh xuống dưới bàn.

"A..."Mọi người bên trong phòng thấy rắn vọt xuống, nhất thời kêu lên sợ hãi, liên tiếp lùi về phía sau, có cung nữ nhát gan liền trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

"Mọi người không cần hốt hoảng, chỉ cần không phải chủ nhân của nó thì nó sẽ bỏ đi". Dứt lời, Bạch Băng liền thấy rắn đuôi đỏ bò về phía Thục phi.

Rắn bị nuôi dậy sau khi sợ hãi sẽ rất biết điều trở lại bên người chủ nhân.

Thục phi lúc này mặt không còn chút máu, tiểu cung nữ sau lưng càng trợn to hai mắt, con rắn này lúc bị giam ở trong lồng đều là do nàng cho ăn ạ!

Mọi người nghe được lời nói của Bạch Băng thì cũng từ từ bình tĩnh lại, ánh mắt di chuyển theo con rắn, rắn đuôi đỏ nhúc nhích rồi cuối cùng dừng lại ở bên cạnh Thục phi.

Đầu nhỏ ngẩng lên, cọ cọ bên mắt cá chân của nàng.

Đầu thục phi nhất thời như có tiếng nổ tung, cả người run rẩy không ngừng" không, không phải là ta, hoàng thượng không phải là ta..."

"Thục phi thật to gan!" Xích Liên Hoàng truyền tới giọng nói khí thế tràn đầy sát khí, vô cùng tức giận sau đó bước nhanh tới trước mặt nàng.

"Không, hoàng thượng, nô tỳ là bị oan, là bị oan uổng" Thục phi bịch một tiếng quỳ trên mặt đất.

"Chứng cớ đã ở trước mắt, ngươi còn dám nói bị oan!" Xích Liên Hoàng trên mặt lại càng tức giận hơn, mấy tháng gần đây Tống Đào ỷ vào trong tay nắm giữ binh quyền nên càng ngày càng làm láo xược, nhưng nếu tùy tiện mà thu lại binh quyền của hắn thì chắc chắn sẽ rước lấy tai họa.

Hắn cưng chiều Thục phi chính là muốn trấn an lòng của Tống Đào, Thục phi ở ngoài cùng làm chuyện gì hắn cũng mở một con mắt, nhắm một con mắt cho qua. Nhưn ghôm nay nàng lại có ý định giết hại nữ nhi của hắn, lần này hắn nhất đinh phải trị tội nàng!

"Hoàng thượng, nô tỳ oan uổng, là nàng, nhất định là nàng, rắn độc nghe lời nàng như vậy, là nàng vu oan giá họa cho nô tỳ, hoàng thượng..." Thục phi bò lên phía trước, một tay níu kéo lấy áo của Xích Liên Hoàng, một tay chỉ thẳng về phía Bạch Băng.

Bạch Băng môi nhẹ cong lên, không sao cả nhún nhún vai, bây giờ chỉ ra chỗ sai thì làm gì có ai sẽ tin tưởng.

"Vu oan vương phi của bổn vương là tội lại nặng thêm một bậc" Xích Liên Triệt trong mắt chợt lóe ánh sáng đỏ, mười phần nguy hiểm.

Thục phi thân thể run lên, tay chỉ vào Bạch Băng để xuống, nhìn về Xích Liên Hoàng: "Hoàng thượng, thật sự không phải nô tỳ, không phải nô tỳ, phải... Là nàng, là ả cung nữ này"

Lúc này Thục phi giống như một con chó điên, cắn loạn người, cung nữ bên cạnh chân mềm nhũn quỳ trên mặt đất.

"Hoàng thượng, không phải nô tỳ... Thật không phải nô tỳ, nô tỳ chẳng qua chỉ là chịu trách nhiệm cho rắn ăn, về phần cắn công chúa bị thương nô tỳ thật không biết... hoàng thượng tha mạng" Cung nữ liên tục dập đầu.

"Phụ trách cho ăn, người nào sai ngươi làm như vậy, nếu ngươi dám nói láo nửa câu, trẫm liền chém đầu ngươi!"

"Phải...Phải... Là Thục phi nương nương, nương để cho nô tỳ mỗi ngày đều cho nó ăn, nếu như nó chết thì nô tỳ sẽ mất mạng, hoàng thượng, nô tỳ là bị ép buộc" Cung nữ hoàn toàn bị hù dọa mà hoảng sợ, làm sao còn nhớ ra ai là chủ tử, hiện tại đó là biện pháp duy nhất để bảo vệ tính mạng!

"Ngươi...ngươi tiện nhân này, dám vu oan hãm hại ta, ta giết ngươi..." Thục phi mất đi lý trí, buông áo Xích Liên Hoàng ra, xoay người liền đánh về phía tiểu Hương.

"Người đâu, đem Thục phi giam vào thiên lao" Nữ nhân như vậy chết không có gì đáng tiếc, chẳng qua là Tông Đào làm cho hắn có chút kiêng kỵ, Vương Lượng trong tay cầm có ba phần của một phần binh quyền, trong khi Tống Đào cầm giữ một phần ba binh quyền.

Vương Lượng cùng Tống Đào hiện tại qua lại rất thân thiết, nếu như có ý đồ tạo phản, hắn căn bản không có cách nào chống cự được, thoáng nhíu mày một cái, giờ cũng chỉ có cách trước đem Thục phi giam vào thiên lao.

"Chậm đã, hoàng thượng, Thục phi mới vừa rồi vu oan hãm hại tiểu nữ, lời này tiểu nữ nuốt không trôi, không bằng như vậy, hoàng thượng liền giao Thục phi cho tiểu nữ xử lý, kết quả nhất định sẽ làm cho hoàng thượng hài lòng". Vừa nói, từ trong con ngươi Bạch Băng thoáng qua một chút ý tứ lạnh lẽo.

Xích Liên Hoàng sửng sốt, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía Bạch Băng, cái oa nhi này thật không đơn giản, ý tứ trong lời nói rõ ràng là hiểu được nỗi lo lắng của hắn, để cho hắn hài lòng? chẳng lẽ là đang nói binh quyền trong tay của Tống Đào?

Chỉ thoáng suy nghĩ trong nháy mắt, Xích Liên Hoàng liền đưa ra quyết định, che giấu đi nội tâm tính toán trong lòng.

"Tốt, xử trí Thục phi thế nào thì ngươi cứ xử lý đi!" Xích Liên Hoàng lớn tiếng nói, đồng thời cảm thấy may mắn vì nữ oa trước mắt này tương lai là Triệt vương phi, mới vừa rồi hắn đã chú ý tới, nữ oa này rất có mưu trí, tính khí lạnh lùng, đó là một loại lạnh lẽo mà hắn chưa từng thấy qua, hơn nữa khi hơi lạnh này tản ra sẽ làm cho người ta thở không nổi.

Nàng cùng Triệt nhi rất giống nhau, nếu nàng là nhi tử của hắn, hắn tin chắc nàng nhất định có thể xưng bá thiên hạ này!

"Tạ ơn hoàng thượng!" Bạch Băng cúi người hành lễ, cũng không có quỳ xuống, trong giọng nói không kiêu ngạo không xiểm nịnh, tuy thái độ như vậy nhưng lại không làm cho Xích Liên Hoàng cảm thấy chán ghét.

Xích Liên Hoàng là đế vương một nước nên hiểu cái gì là quy tắc sinh tồn, muốn làm chuyện lớn chính là phải hung ác trước tiên, người ta thường nói đế vương rất vô tình điều này cũng không sai.

Hôm nay nàng cùng Triệt nhi đều lợi hại như vậy, xem ra là chuyện tốt, có hai người chống đỡ Xích Nguyệt quốc thì có lẽ sau này không ai sẽ là đối thủ của bọn họ!

"Hoàng thượng... người không thể đối với ta như vậy..." Thục phi la hét chói tai, giao cho nàng ta xử trí, không, nàng ta thật là khủng khiếp, nàng thà tình nguyện vào thiên lao.

"Quân vô hí ngôn, ngươi chưa nghe nói qua sao?" Bạch Băng cười nhạt nói, rồi quay người nhìn ra bên ngoai cửa: "Người đâu, đem Thục phi đến Lục vương phủ!"

Theo tiếng gào thét của Thục phi dần đi xa, đại sảnh lại lần nữa yên tĩnh trở lại, các ngự y nhìn về phía Bạch Băng, bọn họ cũng muốn biết phương pháp giải độc.

Tuy nhìn Bạch Băng có mấy phần sợ hãi, nhưng Đông quý phi ở trong lòng lại rất khâm phục và càng hài lòng hơn về nàng.

"Phụ hoàng nếu không còn chuyện gì, nhi thần xin cáo lui trước" Xích Liên Triệt lúc này ngược lại rất muốn biết trong hồ lô của Băng nhu có chứa thuốc gì, vì sao lại đem Thục phi về vương phủ.

Xích Liên Hoàng gật đầu, hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, mà chuyện khiến cho hắn để ý nhất chính là Bạch Băng như thế nào giải trừ đi vấn đề khó khăn này của Tống Đào.

"Tiểu tử, không nghĩ tới ngươi còn có chiêu này, thật thú vị" Bên trong xe ngựa, Xích Liên Triệt ôm thắt lưng Bạch Băng cười to giơ lên ngón tay cái.

Xà nhận chủ chiêu này đúng là rất tuyệt!

"Cùng xà ở chung trong một thời gian dài, tự nhiên sẽ hiểu được tập tính của bọn nó, hôm nay nếu không phải là người đó rất quan trọng với ngươi, ta cũng lười đi quản!" Bạch Băng vô vị nhún vai.

Xích Liên Triệt vừa nghe vậy thì sửng sốt " cùng rắn ở chung một thời gian dài, tự nhiên sẽ hiểu được tập tính của bọn họ" những lời này làm cho Xích Liên Triệt trăm mối ngổn ngang cùng đau xót, nàng trước kia thật sự cùng rắn sống chung.

Tay ôm Bạch Băng càng dùng thêm sức, hắn bất kể nàng từng trải qua chuyện gì, sau này hắn sẽ là nơi tránh gió cho nàng!

Nếu có người làm hại tới nàng, hắn nhất định ăn miếng trả miếng, hơn nữa sẽ tàn nhẫn trả lại gấp mười lần, loai tâm tình này giống như cây non bắt đầu nảy mầm ở trong lòng hắn, càng ngày càng rõ ràng...

"Ai cũng không thể tổn thương được ta, bởi vì ta sẽ đứng ở vị trí cao nhất ở nơi này!" Bạch Băng hiểu ý nghĩ trong lòng của Xích Liên Triệt, nàng vùi đầu ở trong ngực của hắn vô cùng bình tĩnh nói.

Lời nói cực kì bá đạo này triệt để làm cho Xích Liên Triệt sửng sốt, mười ba tuổi vậy mà so với hắn còn có khí phách hơn gấp mấy lần!

Nhìn tiểu nhân nhi vùi ở trong ngực hắn, làm cho hắn phải động tâm, tiểu nhân nhi như vậy làm sao hắn có thể không thương cho được!

"Nàng định tính toán xử trí Thục phi như thế nào?" Xích Liên Triệt nhẹ giọng hỏi, chuyện Vương Lượng còn chưa giải quyết xong, hiện tại lại xảy ra chuyện Tống Đào này. Nếu giải quyết không tốt sợ rằng sẽ bất lợi đối với Băng nhi.

"Tru di cửu tộc nàng!" Bạch Băng hơi híp mắt lại, giọng nói co vẻ vô cùng lười biếng.

Diệt cửu tộc? Xích Liên Triệt vô cùng kinh hãi, trong tay Tống Đào đang nắm giữ binh quyền, nói lớn không lớn mà nói nhỏ cũng không nhỏ, liệu có thể diệt môn sao?.

"Băng nhi không được chủ quan". Trên mặt Xích Liên Triệt hiện lên vẻ thận trọng, mấy đời tướng quân ở Xích Nguyệt quốc đều là thần tử, trong tay nắm giữ binh quyền. Nếu không có tội danh gì mà lại tru di cửu tộc, sợ rằng sẽ xảy ra đại loạn.

Hắn cũng đã nhiều lần muốn tìm Tống Đào để bắt lỗi nhưng không thu hoạch được gì, lão già kia che giấu khéo léo như con cá trạch.

Bạch Băng liếc mắt nhìn vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc của Xích Liên Triệt, thấy trong đôi mắt kia hiện ra vẻ lo lắng cùng khó xử. Hắn là vì nàng mà lo lắng, trong phút chốc tâm trạng của nàng trở nên rất tốt.

Híp mắt rồi khẽ nhắm lại, Bạch Băng bình tĩnh thong thả nói: " yên tâm, ta tự có tính toán. Ngươi cứ chuẩn bị chờ xem hắn bị tru di cửu tộc, mà ngay cả đến cái rắm cũng không dám phóng ra!".

Sự bình tĩnh tự nhiên, mang theo ý tứ vô cùng ngông cuồng, thật giống như con báo đang khóa chặt mục tiêu mà nó đang săn đuổi.

Lời nói thô lỗ mang theo nguy hiểm cùng ngang ngược, khiến cho khóe miệng Xích Liên Triệt phải giật giật mấy cái, đối mặt với vương phi thần bí như vậy, làm cho ngay cả hắn cũng không tính toán ra được nàng muốn làm cái gì.

"Ngươi có nghe được lời ta nói hay không... Tuyệt đối không được phép tùy tiện hành động". Ánh mắt lóe lên ánh sáng đỏ của Xích Liên Triệt trở nên sâu lắng, muốn đối phó với Tống Đào, muốn dính vào máu tanh này cũng là chuyện hắn phải làm. Hắn làm sao có thể để cho một người nhỏ tuổi như nàng bị cuốn vào trong cuộc chém giết của hoàng thất.

Chui rúc cọ cọ đầu vào trong ngực của Xích Liên Triệt, Bạch Băng lại một lần nữa tìm kiếm vị trí thoải mái để ngủ, hoàn toàn bỏ qua lời nói tức giận của hắn ở ngoài tai. Giấc ngủ này vô cùng yên ổn, khuôn mặt nhỏ nhắn kia thật giống như con mèo nhỏ ngoan ngoãn.

Xích Liên Triệt cúi đầu vừa đúng lúc nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, thật không biết nên giận hay nên cười.

Cảnh đêm yên tĩnh làm cho người ta phải hoảng hốt, trong màn đêm tối đen, ánh trăng chiếu xuống những tia sáng lung linh làm cho cảnh vật khắp nơi rơi vào yên tĩnh.

Bên trong mật thất ở vương phủ.Thục phi đầu tóc rối tung, quần áo rách nát cùng với những vết thương bị roi đánh đầy trên thân thể. Khuôn mặt tái nhợt và ánh mắt sợ hãi nhìn chằm chằm người đang ngồi ở phía trên.

"Thế nào? Còn không chịu nói?" Giọng nói lạnh lẽo mang theo sự lười biếng của Bạch Băng truyền tới, càng làm Thục phi thêm hoảng sợ.

"Ta cái gì cũng không biết... Không biết..." Thục phi lắc đầu điên cuồng, âm thanh mang theo đầy run rẩy.

"Không biết? Được, rất tốt, người đâu, đem một ít bột xuân dược mà gần đây ta mới nghiên cứu ra cho nàng nếm thử một chút". Nhấp nhẹ một ngụm trà, Bạch Băng không nhanh không chậm từ từ nói ra, nàng có rất nhiều thời gian để chờ.

Xuân dược là một loại phấn hoa kích thích dục vọng, mà nàng mới vừa phát hiện ra. Đúng lúc đang không có chuột trắng, nếu không nàng đã thử nghiệm thứ này rồi!

"Ừm... Không...Ừm..." Thục phi giãy giụa, nhưng nàng vẫn bị thị vệ cậy miệng đem thuốc bột đổ vào không chút thương tình.

"Khụ khụ...ngươi...ngươi rốt cuộc đã cho ta ăn thứ gì?" Thục phi lấy tay ra sức móc họng.

"Ha ha, là thứ để cho ngươi được sung sướng gì đó mà thôi" Bạch Băng nở nụ cười, cười vô cùng độc ác: "Người đâu, tìm một con ngựa khỏe mạnh tới đây".

Nhân thú *** nàng tới tận bây giờ vẫn chưa từng thấy qua, hôm nay nàng muốn mở mắt nhìn xem, là nàng hóa thân thành ác ma lợi hại hơn hay là miệng của nàng ta cứng rắn hơn. Nàng sẽ để nàng ta được biết thủ đoạn của nàng có bao nhiêu tàn nhẫn.

Thục phi kinh ngạc, sung sướng gì đó? Còn chưa chờ nàng kịp kinh ngạc xong thì lập tức cảm giác trên người nóng ran, nàng đột nhiên ngẩng đầu nhìn Bạch Băng, giờ thì đã hiểu được sung sướng từ trong miệng nàng ta đó là cái gì?

Con ngựa mạnh mẽ? Chẳng lẽ là muốn... Trên người toàn là vết thương do roi đánh, nhưng nàng đã không còn để ý tới những cảm giác đau đớn đó nữa, mà tất cả nàng đều chú ý vào chuyện kinh hãi sắp xảy ra.

"Ngươi...ngươi không thể làm như vậy...van xin ngươi, thả ta..." Thục phi quỳ trên mặt đất, từ từ bò tới chỗ Bạch Băng.

"Ta có thể bỏ qua cho ngươi, nếu như ngày mai ngươi phối hợp thật tốt với ta, chỉ ra việc làm sai trái của Tống Đào đó là cùng cấu kết với nước khác, ta sẽ tha cho ngươi một con đường sống". Tội tư thông bán nước mặc dù không đủ để tru di cửu tộc, nhưng quyền hắn đang nắm giữ trong tay sợ là khó mà giữ được, còn về những tội danh khác thì sau này sẽ từ từ tính toán...

"Không... Ngươi...ngươi muốn vu oan hãm hại cha ta..." Thục phi lắc đầu, tội tư thông bán nước này nàng biết rõ sẽ có hậu quả gì, nếu nàng đứng ra chỉ điểm thì Tống gia chắc chắn xong rồi.

Spoil những diễn biến đặc sắc sau này.

Thứ nhất: Bạch Băng sẽ dùng biện pháp gì khiến Tống gia diệt tộc.

Thứ hai: Tiến vào học viện Đế Ma sẽ xảy ra chuyện gì khiến cho người ta phải sôi máu.

Thứ ba: Tiểu kim cùng tiểu bạch là ma thú cấp bậc nào, sau này sẽ xảy ra biến hóa to lớn gì?

Thứ tư: Rắn độc tấn công Xích Nguyệt quốc tạo thành ôn dịch, dân chúng chết thảm vô số. Bạch Băng sẽ ứng biến ra sao?

Thứ năm: Xích Liên Triệt vì chuyện gì mà bị hạ huyết chú lên người.

Thứ sáu: Ám ma quân chủ cướp đoạt lại nhẫn Ám Ma và Thân thế bí ẩn của mẫu thân Bạch Băng sẽ được tiết lộ như thế nào?

Và còn nhiều chuyện xảy ra phía sau nữa...

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor