Vì Em Mà Anh Đến - Chương 25

Vì Em Mà Anh Đến
Chương 25: Cũng có thể chẳng ai yêu mùa xuân
gacsach.com

Sự do dự và giằng co trong lòng cô đã bị cái ôm đó đạp đổ, người con trai ôm cô chính là người mà cô luôn nhớ nhung, mong muốn nhưng không được, lần đầu tiên anh vứt bỏ sự kiêu ngạo trời sinh của mình, cởi bỏ lớp vỏ bọc rực rỡ, đứng trước mặt cô lúc này chỉ là một chàng trai mười chín tuổi, ghen tuông và bực bội.

Kiều Ngự nói: “Em đừng đi tìm anh ta.”

Duy An nhìn sự chân thành trong mắt anh, không dám nghĩ đây là trò đùa nữa: “Tại sao?”

“Anh không thích thấy em ở bên cạnh anh ta, vô cùng không thích.” Anh nhấn mạnh, dù đã nói tới mức này, nhưng vẫn giọng điệu ngang ngạnh ấy.

Con đường phía trước vắng lặng, sau lưng cô không còn đại dương ấm áp kia nữa, cũng có thể việc cô nhẫn tâm bỏ đi cùng người khác, đã làm tổn thương trái tim Tống Thư Minh.

Nhưng, tại sao khi cô đã làm vậy rồi, Tống Thư Minh vẫn không chịu nói rõ tất cả?

Duy An cảm nhận được nhiệt độ đang tăng, ánh mặt trời buổi trưa khiến chiếc áo phao cô mặc trở nên nóng nực, đột nhiên, chàng trai anh tuấn trước mặt cô hỏi: “Em còn nhớ loại kem mà em thường ăn hồi học cấp ba không, ba tệ năm hào, vị sô cô la.” Kiều Ngự cười: “Nếu điểm thi tiếng Anh của em tăng mười điểm, anh sẽ thưởng cho em một cái.”

“Thì ra đây là lý do, nhưng lần nào anh cũng nói với em, anh mua nhiều quá, cho em còn hơn là vứt.”

Đúng là khẩu khí điển hình của Kiều Ngự.

Giờ nghĩ lại, rất nhiều việc anh từng làm cho cô, nhưng vì anh quá kiêu ngạo, còn cô quá nhát gan.

“Biết đâu giờ vẫn còn mua được loại đó.” Anh kéo tay cô đi về phía siêu thị của trường, hai người vụt chạy, giống như đi xuyên qua cơn gió lạnh cuối cùng, giống như những đứa trẻ nghịch ngợm bị người lớn truy đuổi.

Tất cả những màu sắc hỗn loạn đều trở nên ôn hoà, dịu dàng hơn nhờ tiếng gió sượt qua bên tai, thế giới trong mắt cô quay về nơi khởi điểm, Kiều Ngự. Cuối cùng cô vẫn chạy trốn cùng Kiều Ngự.

Chạy mãi, cuối cùng Duy An không đuổi kịp người phía trước nữa, nhưng vẫn bị anh cầm tay kéo đi.

Mái tóc đã dài của cô quất vào mặt, nhìn thấy những hồi ức dần rõ hơn trong gió, thứ tình cảm mà cô hạ quyết tâm từ bỏ vẫn chưa thất bại hoàn toàn.

Chim cánh cụt vừa thở vừa đứng lau mồ hôi bên ngoài siêu thị, chiếc áo phao trên người mỗi lúc một nóng hơn, cô thấy Kiều Ngự cầm hai chiếc kem ba tệ năm hào đi về phía mình.

Anh luôn như thế, nhướng mày chán ghét liếm một miếng, sau đó nói: “Thật không ngon bằng kem đầu bếp nhà anh làm.”

Nhưng hôm nay anh không vứt đi, mà nhẫn nại ngồi trên ghế đá cùng cô ăn hết chiếc kem, quay đầu nhìn bộ dạng của cô, cố ý nói bằng giọng mất kiên nhẫn: “Này, em vẫn ăn chậm thế hả.”

Duy An nhìn cây kem đang tan, khẽ nói: “Có thể em vẫn thích anh ấy.”

“Nhưng em cũng thích anh.”

Cô nhét mái tóc rối bời của mình vào trong cổ áo, nhìn anh bằng ánh mắt buồn bã: “Em không muốn nói dối anh, Kiều Ngự, bây giờ em không thể đưa ra sự lựa chọn.”

Chàng trai ngồi bên cạnh cô mặc một chiếc áo khoác ngoài màu đen rất phong cách, nhẹ nhàng châm một điếu thuốc, khệnh khạng và ngông cuồng nói với cô: “Vậy càng dễ, anh theo đuổi em.”

Sau ngày hôm đó, Tống Thư Minh không xuất hiện thêm lần nào nữa, ngày nào Duy An cũng đến thư viện, nhưng cô thấy tầng thượng của thư viện đang tu sửa, bị khoá không cho bất kỳ ai vào trong.

Tình yêu kết thúc đột ngột, cùng những cuốn sách phủ bụi bị khoá sau cánh cửa ấy, không nghe thấy động tĩnh gì từ bên trong, đương nhiên cũng không thể có ma quỷ gì.

Cô chỉ là... chỉ là thấy hơi hối hận, cô muốn hỏi Tống Thư Minh, người vợ trước kia của anh từng khiến anh đau lòng bao giờ chưa?

Cô chỉ có thể cùng ngồi đọc sách với Kiều Ngự ở tầng một, đôi lúc, cô mang theo giá vẽ, đứng vẽ phác thảo bên cửa sổ, còn anh nằm bò ra bàn mà ngủ.

Thanh xuân là dòng nước đã chảy sẽ không bao giờ níu kéo lại được nữa, Duy An ngắm nhìn khuôn mặt nghiêng anh tuấn của Kiều Ngự lần nữa, nếu thời gian quay ngược trở lại, có lẽ họ vẫn còn cơ hội, nhưng bây giờ, cô phải thừa nhận, từ sau khi Tống Thư Minh xuất hiện, rất nhiều chuyện đã không còn như trước. Bây giờ cô nhìn thấy Kiều Ngự, giống như nhìn mối tình thầm lặng thuần khiết tới không thể chạm vào của mình mà thôi, rồi bỗng nhiên nó trở thành sự thật, khiến Duy An không thể kháng cự, đáng buồn là, khi nó thành hiện thực cô không còn nhập tâm nữa. Cô chưa từng nghĩ, có ngày cô và Kiều Ngự có thể bình thản ở bên nhau thế này.

Cuối cùng trường cũng cho nghỉ, Duy An ở lại trường làm thêm cho phòng tranh, không biết tại sao, vốn có khách hàng nói muốn mua tranh cô vẽ, giờ đột nhiên biến mất không để lại tin tức gì, vậy là cô đành phải tính toán lại từ đầu. Cũng may khi nhẩm tính, nếu vẽ khoảng bốn bức tranh, thì cũng kiếm đủ tiền sinh hoạt phí dùng trong kỳ nghỉ.

Mùa xuân đến, Kiều Ngự lấy được bằng lái xe.

Anh nhất định đòi tự lái xe đưa cô ra ngoài chơi, Duy An không muốn cùng anh tới những nơi chơi bời xa xỉ, nhưng anh gõ gõ vào cửa chiếc xe hơi màu xám bạc nói: “Em nghĩ quá nhiều rồi.”

Cô đấu không lại anh nên đành đồng ý, Kiều Ngự lái về phía đông của thành phố Lan, vì không phải cuối tuần, nên đường cao tốc vắng vẻ, trong tiếng nhạc rock ầm ĩ, anh đột nhiên hỏi cô: “Anh rất tò mò, tại sao em mãi không từ bỏ được Tống Thư Minh?”

So với người đàn ông đó, cô và Kiều Ngự quen nhau gần bốn năm, tại sao bây giờ cô và anh luôn bị rơi vào tình trạng không có gì để nói.

Đã rất lâu rồi, từ sau hôm đó, Tống Thư Minh không xuất hiện, trời đã chuyển ấm.

Duy An lắc đầu, tiếp tục nhìn con đường dài không thấy đích phía trước, khẽ đáp: “Em từng không hiểu, tại sao em lại thích anh như thế.”

Kiều Ngự đột nhiên nắm chặt vô lăng, chiếc xe tăng tốc lao về phía trước, vẻ mặt thất thần của anh hiện lên rất rõ qua gương phản quang, anh nhấn mạnh, hỏi lại cô: “Từng?”

Cô mặc mong manh, không giống chim cánh cụt nữa, nhưng anh vẫn nói: “Em thật ngốc chết đi được, hôm nay là bao nhiêu rồi?”

14 tháng 2, là lễ Tình nhân.

Duy An chợt hiểu ra kinh ngạc nhìn anh, cô chưa bao giờ hiểu được biểu hiện của Kiều Ngự, từ khi cô bắt đầu yêu thầm anh.

Lúc xuống xe, trước mắt Duy An là một màu tím, công viên hoa oải hương, những bông hoa nhỏ xíu bung nở trong gió có một sức mạnh vô cùng lớn, cảnh sắc đó đẹp tới kinh hồn bạt vía.

Trong công viên có rất nhiều bức tượng kiểu phương Tây, vì là ngày lễ tình nhân nên nơi đây thu hút rất nhiều thanh niên nam nữ tới chụp ảnh, người nào người nấy rạng ngời hạnh phúc, lưu giữ kỷ niệm trước tấm hắt sáng.

Chỉ có Duy An vẫn ngốc nghếch mặc bộ trang phục rất nghiêm chỉnh của sinh viên, áo len chui cổ màu cam và lưng đeo ba lô, mái tóc dài quá vai, không nhuộm cũng không uốn xoăn.

Kiều Ngự đứng giữa vườn hoa oải hương nhìn cô: “An Ni không giống em,cô ấy luôn có quá nhiều yêu cầu, em thì lại chẳng nói gì cả, cứ như ai cũng có thể bắt nạt em vậy.”

Duy An cúi đầu lặng lẽ bước hai bước, cuối cùng cô cũng bị thu hút bởi biển hoa màu tím này, nghiêm túc giơ tay ra ước lượng đo đạc, lấy cuốn sổ thường mang theo người ra muốn vẽ lại, vừa tìm bút vừa nhìn Kiều Ngự nói: “Nhưng cô ấy mới là người ở cùng một thế giới với anh.”

Người con trai hai tay đút túi quần đứng bên cạnh cô có khuôn mặt với những đường nét rõ ràng, anh đứng xoay lưng lại biển hoa giống như cảnh tượng thường xuất hiện trong các bộ phim tình cảm trẻ trung thanh xuân, và khá lãng mạn.

Tay Duy An khẽ khựng lại, cô nhớ cô từng vẽ Kiều Ngự rất nhiều, nhưng không thể công bố bức nào.

Còn hôm nay, chàng trai đó mỉm cười nhìn cô, áo sơ mi trắng tinh sạch sẽ, đẹp đẽ, anh nói: “Vẽ anh đi.” Sau đó tùy tiện ngồi xuống giữa biển hoa màu tím.

Buổi chiều này dường như mãi mãi không bao giờ trôi qua, nó sẽ tồn tại với cái tên: Những người yêu nhau.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor