Vì Em Mà Anh Đến - Chương 03

Vì Em Mà Anh Đến
Chương 3
gacsach.com

Tiếng chuông bắt đồng hồ nặng nề vang lên giờ học bắt đầu.

Trình An Ni chỉ vào nắm giấy trên đất tức giận chất vấn Kiều Ngự: “Anh cố ý! Tôi nhờ anh đưa cho tôi kẹp thư tình, là có ý gì? Hôm qua, ban ngày anh đi đâu, làm gì? Nói là đi học, thực ra là đi chơi với người khác phải không?”

Vẻ mặt Kiều Ngự mệt mỏi, giờ tay kéo Trình An Ni định lôi đi, nhưng cô ấy hất tay Kiều Ngự, nhấc chân giẫm lên lá thư tình bị vo thành một nắm dưới đất.

“Anh mau nói cho rõ ràng! Thư này ai viết cho anh? Tại sao lại kẹp vào sách đưa cho tôi?”

“Anh đã nói rồi, anh không biết, hôm qua mượn cuốn sách xong anh cũng chẳng giở ra xem, đưa thẳng cho em, đừng vô cớ gây chuyện nữa!”

TRình An Ni lập tức lớn tiếng, khó khăn lắm cô ấy mới co miếng bánh ga tô tình yêu, đang say mê nếm thử, không ngờ được vài tháng đã bị người khác nhòm ngó, thậm chí người đó còn nghênh ngang đưa thư tuyên chiến tới trước mặt cô.

Buổi sáng trời đổ sương, một màn sương trắng mờ mờ giăng khắp nơi, trong làn sương mỏng, tòa nhà thư việc trông càng thêm đoan trang nho nhã, căn gác chuông nhỏ xíu giống như bối cảnh của các câu chuyện trong phim, luôn trong trạng thái trầm mặc, nhưng cũng có phần tinh quái, khiến sân trường Đại học G trở nên yên tĩnh.

Chỉ đáng tiếc, trận cãi vã long trời lở đất này đã thu hút vô số ánh mắt, phá vỡ không khí tĩnh mịch buổi sáng sớm, trong các phòng học trên tầng còn có sinh viên thò đầu ra xem náo nhiệt.

Duy An không thể đứng yên được nữa, mặc dù trong lúc tức giận Trình An Ni không nghĩ được nhiều, cũng không nhận ra thư tình là do cô viết, nhưng thấy đối phương chà đạp tâm huyết của mình như thế Duy An cảm thấy khó chịu, cô ôm giá vẽ đi tới kéo Trình An Ni, nhìn thấy khán giả đang vây quanh họ rồi lên tiếng nhắc nhở bạn: “Hay là... hai cậu tìm chỗ khác nói chuyện đi, ở đây nhiều người quá, đừng cãi nhau nữa!”

Nhưng lúc này lửa giận của Trình An Ni đã bốc lê tận đầu rồi, xưa nay cô ấy luôn kiêu ngạo vì xinh đẹp, nam sinh thích và hâm mộ cô ấy đều là những nhân vật tiếng tăm cỡ Kiều Ngự trở lên. Giờ cô ấy lại nhìn thấy thư tình người khác viết cho Kiều Ngự được kẹp trong cuốn sách Kiều Ngự mượn giúp cô ấy một cách đầy kì lạ, không vui là chắc chắn, nhưng điều khiến cô ấy tức giận hơn cả chính là thái độ của Kiều Ngự.

Hình như anh luôn cho rằng cô ấy nhỏ nhen, vô cớ gây chuyện.

Thế là Trình An Ni như con mèo bị giẫm phải đuôi, cao giọng rồi không ngừng kéo giật áo khoác của Kiều Ngự, nói” “Anh nói xem sao tôi lại gây chuyện vô cớ? Chẳng phải tôi đang hỏi anh hay sao, anh luôn tỏ ra bực bội, nếu không phải có tật giật mình thì sao lại có thái độ đó? Nói đi, ai viết cho anh?”

Đáng tiếc, đẹp trai chưa chắc đã tốt tính, ví dụ như Kiều Ngự lúc này, cuối cùng anh không thể nhẫn nhịn được nữa, đột nhiên giật tay Trình An Ni ra, đáp: “Được, chia ta đi, tôi thích người khác rồi, đúng như cô muốn.”

Duy An thấy sắc mặt Trình An Ni đột nhiên trắng nhợt, nước mắt rơi lã chã, cô vội càng chạy lại nháy mắt với Kiều Ngự, rồi đứng bên cạnh khuyên nhủ: “Đừng nói bừa, hai người chẳng phải đang rất svui vẻ hay sao, An Ni thích cậu như thế, Kiều Ngự? Cậu dỗ dành cô ấy một chút không được sao?”, Nói rồi cô cắn răng nhìn về phía bức thư, hạ giọng bổ sung: “Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, không cần phải cãi nhau tới mức này, cũng có thể... cũng có thể là bạn gái nào đó tiện tay nhét vào sách rồi quên thôi...”

Kiều Ngự đột nhiên ngước mắt lên nhìn cô, vẻ mặt như cười như không, sau đó hỏi một câu: “Chuyện nhỏ?”

LÒng Duy An càng rối bới, đành gật đầu, quay lại dỗ bạn mình,m nhưng Trình An Ni vừa tủi thân lại vừa không cam lòng, vẫn không tha cho Kiều Ngự: “Mấy hôm nay anh rất lạ, nhất định con bé nào đó đang theo đuổi anh, anh còn không thừa nhận, giờ thư tình cũng đã gửi đến tận nơi rồi...” Tình tiết này ngày nào cũng có thể xảy ra, đặc biệt là với một sinh viên mười tám tuổi, vừa thi đỗ đại học. Sau khi cởi bỏ được áp lực của việc thi tốt nghiệp, ai chẳng ảo tưởng về một tình yêu đẹp đẽ lãng mạn chứ?

Vậy là những “khán giả” xung quanh cũng lần lượt đi hết, chỉ còn lại ba người bọn họ vẫn đứng đó, sương mù mỗi lúc một nặng.

Duy An không khuyên nhủ được cả hai người, TRình An Ni lại không chịu buông tha Kiều Ngự, cuối cùng cô ấy đẩy Duy An ra nói: “Duy An cậu lên lớp trước đi, ở đây không có việc của cậu.”

Duy An đành xốc lại chiếc áo phao lông vũ như con chim cánh cụt của mình, ậm ừ một câu rồi quay người, đột nhiên thấy tòa thư viện trong sương mù lại trở nên vô cùng rõ ràng, từng tầng từng tầng một, sau hàng cây ngô đồng, giống như được sao chép ra bằng bút vẽ vậy.

Nếu như vẽ lại, vừa rồi là bức tranh cô và Kiều Ngự chầm chậm sóng bước bên nhau trong sân trường phủ sương, còn bây giờ đã biến thành một mình cô rồi.

Duy An thầm nghĩ, đúng là ở đây không còn chuyện của cô nữa, cô thất vọng nhưng hạ quyết tâm sẽ đi khỏi chỗ này thật nhanh, không ngờ đột nhiên có người lại túm lấy vạt áo khoác của cô từ phía sau, dùng sức, kéo cô quay trở lại.

Duy An kinh hãi quay đầu, vừa hay chạm phải đôi mắt Kiều Ngự, anh vẫn rất đẹp trai, dù đang tức giận.

Cô vẫn yêu thầm anh, người con trai kéo cô lại đã lên tiếng, anh nói với TRình An Ni từng chữ từng chứ khá rõ ràng: “Ai bảo không có việc của cô ấy? Tôi thích Duy An rồi, tôi quyết định sẽ ở bên cô ấy.”

Giá vẽ trong tay Duy An rơi bụp xuống đất.

Cảnh tượng cuối cùng xuất hiện trong bức tranh của ngày hôm đó, là thiếu niên anh tuấn khoác vai chim cánh cụt, Kiều Ngự cười rất tươi, nói với Trình An Ni bằng giọng giận dỗi: “Có lẽ em nên là người đi trước mới đúng, ở đây không còn chuyện của em nữa”>

Không nghĩ cũng biết, đừng nói Trình An Ni, ngay Duy An cũng bị uy lực câu nói đó làm cho tổn thương, cô lẽ kéo anh, nhưng Kiều Ngự khỏe hơn, ôm chặt vai Duy An không chịu buông, cô đành phải giải thích với cô bạn đứng trước mặt: “KHông phải thế, An Ni, cậy ấy đang giận cậu đấy thôi.”

“Kiều Ngự, anh đừng đùa nữa, anh thích đuôi phượng? Cô ấy chẳng có gì tốt cả, đi thi lúc nào cũng đứng cuối cùng! Cô ấy chỉ là một con ngốc!”, BÌnh thường An Ni không nói năng như thế. Duy An thích nhất sự nhiệt tình của cô ấy, đôi khi cô không giỏi trong việc biện giải, bài tập vẽ làm cũng không tốt, cô ấy đều giải thích với thầy cô giáo giúp cô. Nhưng TRình An Ni hôm nay rõ ràng quá sốc, trong lúc tức giận nói khoonh suy nghĩ.

Kiều NGự gật đầu, nói cứng: “Bọn anh quen nhau từ hồi trung học rồi, không đùa!”

Duy An chẳng còn quan tâm tới việc phải nhặt giá vẽ lên nữa, vội vàng giải thích, nhưng cô bạn mặc váy da ngắn xinh đẹp lại tức tối trừng mắt nhìn họ, rồi quay người bỏ đi, giẫm cả giày cao gó lên bức thư.

TRình An Ni đi xa, đột nhiên, cô ấy quay người lại trong làn sương mù, hét lên với Kiều Ngự: “Anh đừng hối hận!”

Tay anh trượt xuống, Duy AN bối rồi giật lùi về phía sau hai bước, ôm giá vẽ không biết nói gì.

Trên những lớp học rộ lên tiếng huýt sáo lanh lảnh, đám sinh viên kiên trì đứng xem tới phút cuối thì phát hiện ra câu chuyện cô bé Lọ Lem thời hiện đại, quả là không phụ sự mong đợi của mọi người.

Kiều Ngự lại ôm đuôi phượng?

Thiếu niên anh tuấn trong tranh đi thẳng về phía trước, Duy An không biết anh muốn làm gì, nhân lúc anh quay người cô vội vàng nhặt bức thư dưới đất lên nhét vào túi, cô đi theo anh, thấy anh ngồi xuống chiếc ghế đá dưới cây ngô đồng.

Duy An ôm gia vẽ đứng trước mặt anh, cảm thấy mình không thể cứ im lặng thế này mãi: “Kiều Ngự, cậu đừng giận dỗi An Ni, mình biết cậu cũng thích cô ấy, nói như vậy, thật khiến cô ấy tổn thương quá.”

Anh không ngưỡ mắt lên, vài sợi tóc lòa xòa rủ xuống trán che mất vẻ mặt của anh.

Duy An cho rằng, mặc dù tình cảm của mình là bí mật, nhưng cũng không tới mức rơi vào cảnh phải cầu xin người khác, càng không muốn trở thành nguyên nhân khiến họ giận dỗi nhau, cô nói tiếp: “Mình đi về trước đây, cậu hãy giải thích rõ ràng với An Ni đi, cô ấy rất quan tâm tới cậu, vì vậy mới ghen, dù sao thì, chẳng ai dễ chịu khi thấy bạn trai mình cầm thư tình của cô gái khác.”

Lần này, cuối cùng Kiều Ngự ngẩng đầu lên, ah giơ tay kéo chiếc áo khoác lông vũ của Duy An, nhìn bằng ánh mắt không hài lòng: “Cậu lạnh lắm à?”

“Hả? Không...”

Anh đứng dậy rồi đưa tay lên túm túm mái tóc ngắn của cô nói tiếp: “Rõ ràng là rất xinh xắn, tại soa luôn ăn mặc giỗng như chim cánh cụt thế, hồi trung học đã vậy, giờ lên đại học rồi, vẫn chẳng thay đổi gì cả.”

Đột nhiên anh lại nói với cô bằng giọng quan tâm như giữa những người bạn cũ với nhau, khiến lòng Duy An mềm nhũn, hai người như được quay trở lại cái thời cùng lớp. Cô nhìn quanh thấy không có người quen, bèn ngồi xuống cạnh Kiều Ngự, muốn kên nhẫn để khuyên anh thêm.

Vẫn ngồi bên trái anh theo thói quen, ngồi thế này quay sang nhìn, khuôn mặt nghiêng trong sương cua anh trở nên dịu dàng hơn nhiều.

“Cậu không thích mình, tại sao lại nói như thế, An Ni sẽ giận mình!”

Chàng trai trước mắt thoáng nhướng mày, cười xấu xa, hỏi vặn lại: “Cậu không phải là tôi, sao biết tôi thích ai, không thích ai?”

Duy An bối rồi trước câu hỏi ngược lại ấy, nhớ tới chuyện hồi vừa nhập học, mình đã đứng đợi anh ấy trước cửa thư viện rất lâu, vậy là cô hỏi thẳng: “MÌnh từng gửi tin nhắn cho cậu, cậu không trả lời, thực ra là vì cậu không nhớ mình là ai, phải không?”

Kiều Ngự nghi hoặc: “Tin nhắn gì? À... Tốt nghiệp trung học xong tôi đổi số rồi, đưa di động đây.”

Lòng Duy An thấp thỏm, không biết thế này được coi là tin tốt hay tin xấu, thực ra anh không cố ý phớt lờ cô, anh không đến thư viện hoàn toàn không phải vì Trình An Ni.

Duy An đưa di động của mình cho Kiều Ngự, anh lưu số mới của mình vào máy cô, anh ngẩng đầu lên nhìn, xưa nay anh vốn là người thông minh, Duy An còn chưa kịp lên tiếng nói trước “Mau đi học đi, hết giờ tôi đợi cậu ở cửa, cùng ăn cơm.”

“Mình...”

“Đừng nhiều lời nữa, tôi thích cậu, có muốn làm bạn gái tôi không?” Anh đứng dậy nhìn cô chằm chằm, giọng anh nghe không gióng như đang nói đùa.

Duy An trợn mắt há miệng, sương mù đang tan dần, có vài tia nắng chiếu xuống, cô nhìn vào mắt anh, tay giữ chặt giá vẽ. Nếu cô gật đàu, ít nhất thì... sau này những bức tranh đó sẽ có thể là phong cảnh của cả hai người.

Vậy là Duy An khẽ nói: “Được thôi!”

Nếu bảo, trong lòng Duy An không chút mong đợi nào thì là nói dối, chỉ có điều chuyện này xảy ra quá đột ngột, hoàn toàn giống như một trò đùa, khiến cô thấp thỏm không yên suốt buổi học hôm ấy.

Cố Mộng Mộng thì giống một kẻ ngốc, không biết chuyện xảy ra sáng nay giữa hai cô bạn cùng phòng, còn vặn vẹo hỏi Trình An Ni bị làm sao. Hiện tại, ba từ này đối với Duy An mà nói chỉ còn là nỗi hổ thẹn, ngồi trong lớp học cô mới nhận ra: Mình vừa phản bội bạn bè.

Những lá thư tình đó e rằng có thể được coi là chứng cứ đanh thép.

Trải qua một ngày dài trong tâm trạng lơ đễnh, tan học, Duy An đi về phía cửa học việc Mĩ thuật, vốn cho rằng sáng nay mình đã nằm mơ một giấc mơ đẹp, và sau khi Kiều Ngự nguôi giận, chắc chắn sẽ không coi những lời đã nói với cô là thật. Nhưng cô lại nhìn thấy anh đứng đợi ở cửa, lòng dao động khôn nguôi.

Cũng có thể... có thể anh thật sự nghiêm túc?

Rất nhiều người đã bàn tán khi đi ngang qua.

“Kiều Ngự ấy à, gia thế khá ổn, bố cậu ấy là Tổng giám đốc tập đoàn Liên Phong đấy!”

“Tin tức sáng nay cậu chưa nghe à? Cậu ấy chia tay bạn gái rồi! Mà lại chia tay vì cái kẻ luôn xếp cuối bảng kia! Tên là gì ấy nhỉ, Duy An?

Đúng lúc ấy, cùng lúc những lời bàn tán vang lên, Kiều Ngự đứng dậy, hai tay đút túi quần đi đến trước mặt Duy An: “Sao chậm chạp thế, chẳng phải đã tan học từ lâu rồi à?”

Đám đông kinh ngạc.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor