Tường Vi Đêm Đầu Tiên 2 - Chương 20

Cuộc thi thời trang cao cấp Châu Á càng ngày càng tới gần.

Để biến bản vẽ thiết kế thành sản phẩm thời trang chân chính, Diệp Anh mang theo George và Tracy đích thân đi chọn vải, các loại phụ liệu, cùng người chế tác nghiên cứu làm thế nào để sắp xếp và cắt may tinh tế chuẩn xác. Trên bục chữ T của cuộc thi, mỗi nhà thiết kế tham dự phải trưng ra một loạt các thiết kế, mỗi người mười bộ, chỉ dựa vào một mình Diệp Anh thì khó lòng hoàn thành.

Lúc này, George và Tracy đã vô cùng sùng bái tài năng thiết kế của Diệp Anh. Mỗi một trang phục tham dự cuộc thi được hoàn thành, George lại kinh ngạc tán thưởng, mà Tracy chỉ biết há mồm ngạc nhiên.

“Đây mới thật sự là thiết kế có tính cách mạng!”

Liên tục tán thưởng, George thưởng thức những tác phẩm vừa được hoàn thành trên mẫu ma-na-canh, ánh mắt lưu luyến không rời, tựa như đang nhẹ nhàng vuốt ve người mình yêu thương sâu đậm, một lần nữa cảm thán nói với Tracy:

“Cô Diệp thật sự là thiên tài tuyệt thế! “ÔM” đã là tác phẩm kinh thế tuyệt diễm, đủ để là danh hào đứng vững trong giới thời trang, tôi vẫn cho rằng cô Diệp sẽ dùng “ÔM” để tham dự cuộc thi, không ngờ cô ấy lại có thể tạo được linh cảm mới cho cuộc thi này!”

Tracy cũng đang nhìn ngắm thành phẩm mới, lẩm bẩm phụ họa:

“Đúng vậy.”

“Những thiết kế này không chỉ tạo nên trào lưu, quả thực có thể nói là mở ra triều đại mới, xuất hiện những chủng loại mới!” George rung động nói, “Chỉ có bậc thầy chân chính mới có thể tạo ra những thiết kế có tính cách mạng như vậy! Thật là muốn xem não cô Diệp có cấu tạo như nào, lẽ nào cô ấy là người ngoài hành tinh? Hay là đến từ thế giới khác…”

“Đúng vậy.”

Tracy lẩm bẩm nói.

Ngày thi càng tới gần, cuộc thi thời trang cao cấp châu Á trở thành trọng điểm quan tâm nhất của giới thời trang. Đối mặt với những phóng viên tới phỏng vấn, thái độ của Diệp Anh rất tự tin và kiêu ngạo về thực lực của mình.

Nữ vương mới trong giới thời thượng.

Không biết từ đâu, danh hào này đã được gán cho Diệp Anh. Vì sự thành công bội thu của loạt thiết kế “ÔM”, giới truyền thông dự đoán giải quán quân của khu vực Trung Quốc chính là Diệp Anh và Sâm Minh Mỹ, trong đó Diệp Anh có tỷ lệ thắng lớn hơn. Nhưng cũng có tờ báo cho rằng Sâm Minh Mỹ xuất thân danh môn, được nhà thiết kế quốc tế Sâm Lạc Lãng đào tạo từ nhỏ, có đủ khả năng đánh bại Diệp Anh.

Mà Diệp Anh, sau khi các tác phẩm tham dự cuộc thi lần lượt được thuận lợi hoàn thành, cô không quá chú ý đến cuộc thi sắp diễn ra, cũng không quan tâm đến tình hình tiến triển bên phía Sâm Minh Mỹ. Thời gian này cô cảm giác dường như có chuyện gì đó mờ ám đang ngầm diễn ra.

Cô rất ít khi nhìn thấy Việt Xán.

Từ sau tuyên bố kết hôn, trong bữa ăn của Tạ gia, Việt Xán hầu như không xuất hiện, ngược lại Sâm Minh Mỹ lại tới một mình vài lần, tình cảm với Tạ Hoa Lăng trong bữa ăn cũng càng lúc càng hòa thuận.

Việt Tuyên mỗi ngày đều tới công ty.

Mỗi ngày, Việt Tuyên về nhà rất muộn. Diệp Anh lo lắng cho sức khỏe của anh, khuyên anh không cần vất vả như vậy, có thể đem công việc về nhà làm cũng được. Mỗi lần như vậy, Việt Tuyên đều nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, ôm cô thật lâu, khi cô lại tiếp tục truy hỏi, thậm chí anh còn nhẹ nhàng hôn giữ đôi môi cô lại.

Việt Tuyên như vậy khiến cô vừa đau lòng, lại vừa không biết phải làm sao.

Ban đêm, Việt Tuyên bắt đầu mơ thấy ác mộng. Hàng đêm, anh cựa mình run rẩy, khóe mắt tràn nước mắt, cả cơ thể co quắp đau đớn. Sau đó, cả một đêm, Việt Tuyên đều ôm chặt cô ngủ, bất cứ khi nào tỉnh lại, cô đều phát hiện mình bị Việt Tuyên ôm chặt trong lồng ngực, hai cánh tay anh giữ cô chặt đến mức khiến cô khó thở.

“Anh đã làm gì Việt Tuyên?”

Cuối cùng, Diệp Anh tìm thấy Việt Xán trong nhà kính trồng hoa vào ban đêm, cô đã chất vấn anh. Việt Xán đang xới đất trồng hoa, không khí ẩm ướt ươm lẫn hương hoa, anh lấy chiếc khăn lau ngón tay dính đầy bùn đất, cười nhạt:

“Thế em đã làm gì anh?”

Diệp Anh nhẫn nhịn, hít một hơi thật sâu, nói:

“Tôi và Việt Tuyên thật sự định kết hôn. Tôi không phải vì chuyện của Sâm Lạc Lãng mà báo thù anh. Tôi… Tôi thích Việt Tuyên, tất cả mọi chuyện đều không liên quan đến anh ấy, sức khỏe anh ấy không tốt, anh ấy cũng là em trai của anh, anh đừng làm khó anh ấy nữa.”

“Ha ha.”

Ánh mắt Việt Xán âm trầm u ám, nụ cười lạnh phảng phất trên gương mặt:

“Quả nhiên, những lời gì mà chỉ cần anh đồng ý giúp em, chắc chắn em sẽ quay lại bên cạnh anh đều là lừa dối. Cứ coi như chuyện của em với Việt Tuyên không liên quan đến Sâm Lạc Lãng, thì việc em đồng ý kết hôn với nó thật sự khiến anh đau lòng. Đáng tiếc, em hiểu Việt Tuyên được bao nhiêu? Đúng, nó là em trai của anh, vì thế anh hiểu nó hơn em trăm nghìn lần!”

“Em cho rằng anh đang làm khó nó?” Nụ cười của Việt Xán lạnh băng tựa như bóng đêm dày đặc bên ngoài nhà kính: “E rằng, không phải anh làm khó nó mà là nó đang làm khó anh. Nó một mực thúc ép anh, gây khó dễ cho anh. Nhưng mắt em đã bị che mờ, cái gì cũng không thấy!”

Diệp Anh nhíu mày: “Anh không cần nói những lời này. Tôi chỉ cầu xin anh đừng làm khó Việt Tuyên nữa.” Sức khỏe của Việt Tuyên vừa mới chuyển biến tốt, cô hi vọng có thể tiếp tục duy trì, không bị chuyện gì ảnh hưởng tới.

Việt Xán hung hăng trừng mắt nhìn cô, rất lâu sau bỗng anh tự cười, thất vọng nói: “Yên tâm, Việt Tuyên của em là hiệp sĩ người sắt không gì có thể phá hủy, không ai có thể làm khó nó. Chỉ có em mới là một đứa ngốc thôi.”

Mấy ngày sau đó.

Trong nhà kính trồng hoa không một bóng người. Việt Xán ngay cả Tạ gia cũng không quay về. Sâm Minh Mỹ cũng không tới nữa. Tất cả dường như đều vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh đến mức kỳ dị. Vài ngày mưa liên tiếp, trời âm u sụt sùi, lòng Diệp Anh cũng âm trầm như bị thứ gì đó đè nặng, khó thở.

Buổi tối.

Diệp Anh nặng nề chìm vào giấc ngủ.

Tiếng mưa ngoài cửa sổ vẫn luôn tí tách, cô mơ màng ngủ. Tiếng mưa phảng phất đem cô trở lại vườn hoa bên đường nhiều năm trước. Trong mưa bụi, hoa tường vi đỏ rực nở rộ, mưa rơi trên tán ô đen to rộng, trong bụi tường vi đỏ như máu, một thiếu niên đang lặng lẽ ngủ. Cách một màn mưa bụi mờ ảo, cô hoảng hốt nhìn người thiếu niên ấy, không tiến lên phía trước, để mặc làn mưa dầm ướt cơ thể người thiếu niên. Càng lúc càng ướt, người thiếu niên trong giấc ngủ co ro lạnh lẽo, run rẩy, cơ thể bị nước mưa ngấm dần dần lộ ra từng tấc từng tấc, trong suốt như dần dần tan biến…

Mở choàng mắt!

Diệp Anh gấp gáp thở.

“Nằm mơ à?”

Nhè nhẹ vỗ lưng cô, giọng của Việt Tuyên dịu dàng và an tĩnh. Mưa bụi hắt vào cửa sổ tạo nên những vệt nước đan chéo nhau, vườn hoa bên ngoài cửa sổ đượm ánh đèn vàng trở nên mông lung trong màn mưa bụi đêm.

“Uống chút nước nào.”

Rót một cốc nước ấm bên đầu giường, Việt Tuyên đặt vào tay cô. Cốc nước ấm nằm trong lòng bàn tay, Diệp Anh chậm rãi uống vài ngụm, sự ấm áp lan truyền từ cổ họng đến dạ dày khiến cả người cô dễ chịu hẳn đi. Việt Tuyên vẫn nhẹ nhàng vỗ về lưng cô.

“Đánh thức anh rồi.”

Hình ảnh trong mộng dần biến mất, Diệp Anh dựa vào vai Việt Tuyên, cọ cọ má cảm nhận nhiệt độ ấm áp của cơ thể anh. Việt Tuyên đón lấy cốc nước trong tay cô, đặt lại bên đầu giường, cánh tay chầm chậm giữ chặt bả vai cô.

Đèn ngủ tỏa ra ánh sáng ấm áp.

Sự ấm áp này khiến Diệp Anh bỗng trở nên hồi hộp, cô bất giác ôm chặt Việt Tuyên, gò má áp sát vào ngực anh, nhẹ nhàng nói:

“Cứ như mơ ấy…”

“Hử?” Giọng anh dịu dàng ấm áp.

“…Có thể gặp được anh.” Không biết vì sao, nói đến đây, nhịp tim cô dồn dập điên cuồng, mặt nóng lên, “Việt Tuyên, đôi khi em cảm thấy ông trời nhất định bắt người ta trải qua nhiều đau khổ mới nhận được một phần quà. Nếu có thể lựa chọn, em không muốn trải qua những chuyện đó, nhưng em rất vui vì có thể gặp được anh.”

“…”

Bàn tay trên bả vai cô sững lại, dường như hô hấp của Việt Tuyên cũng ngừng lại, một lúc sau anh mới hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô.

Nhưng cô vẫn chưa thỏa mãn.

Một đêm mưa như vậy, dường như có một thứ tình cảm gì đó đang sôi trào, cô đưa tay kéo anh xuống chiếc gối trắng, nhẹ nhàng hôn anh, sau đó càng hôn càng nồng nhiệt, càng hôn càng dữ dội. Hơi thở dồn dập, mưa bên ngoài cũng càng thêm dày. Việt Tuyên xoay người ngăn cô lại, cơ thể anh tái nhợt nhưng lại đẹp thon dài, trong màn đêm cơ thể gợi cảm ấy dường như phảng phất hương thơm, khiến tim cô từng đợt đập liên hồi.

“Để anh.”

Việt Tuyên nhìn sâu vào mắt cô, hôn lấy đôi môi cô.

“Tuyên.”

Cả người Diệp Anh run rẩy, cô ôm chặt Việt Tuyên, giao phó toàn bộ cho anh. Cơ thể anh hơi lạnh, tựa như cánh hoa dành dành trắng lạnh của ngày hè. Cô nhất định phải quấn chặt anh, ôm chặt anh, khiến cả cơ thể anh nóng rực lên mới không khiến anh tan biến được. Cô yêu người đàn ông này, đúng vậy, trong thời khắc này, cô tình nguyện thừa nhận cô yêu người đàn ông này. Cô tình nguyện kết hôn với anh, cô hi vọng bản thân có thể ở trước mặt anh thể hiện mặt tốt nhất của mình, cô tình nguyện cùng anh sống tiếp phần đời còn lại, cô thích sự ấm áp và niềm hạnh phúc anh dành cho cô, cô cũng hi vọng có thể đem lại sự ấm áp và hạnh phúc cho anh.

“Diệp Anh…”

Việt Tuyên cũng run rẩy hôn cô, đáy mắt anh tràn ngập tình cảm mãnh liệt sâu đậm, nụ hôn của anh càng lúc càng cuồng nhiệt, càng lúc càng mất kiểm soát! Như bị ngọn lửa thiêu đốt, động tác của anh mỗi lần đều kịch liệt hơn lần trước, sâu hơn, điên cuồng hơn, như muốn ôm lấy linh hồn cô, xâm chiếm từng tế bào của cô.

“Việt Tuyên! Việt Tuyên!”

Cơ thể bị khoái cảm mãnh liệt thiêu đốt, lý trí khiến cô muốn Việt Tuyên chậm lại một chút, cô lo lắng sức khỏe anh không chịu nổi cường độ như vậy. Nhưng sự điên cuồng càng lúc càng cao, càng lúc càng mãnh liệt khiến cô không thể suy nghĩ, tựa như cuồng phong bão táp căng đầy tràn tới nổ tung trong bầu trời đêm, cô tình nguyện đón nhận tất cả những gì anh mang đến cho cô.

Cuối cùng.

Như mùi hương dành dành ngào ngạt tươi đẹp!

Ào đến.

Cuốn đi.

Mưa bên ngoài dày đặc, mùi hương trong phòng cũng nhạt đi. Diệp Anh tỉnh một lúc mới cử động, nhận thấy Việt Tuyên đang dùng khăn ấm lau những giọt mồ hôi trên cơ thể cô. Động tác của anh cẩn thận và dịu dàng, như thể đang làm một chuyện rất quan trọng, khiến đáy lòng cô trào ra một dòng nước ấm sôi sục.

“Ôm em.”

Vô thức, cô nũng nịu với anh, níu cánh tay anh. Việt Tuyên sững sờ, sau đó mỉm cười vuốt ve cô, ấm áp nhìn cô:

“Để anh lau cho em trước, em ngủ sẽ dễ chịu hơn.”

“Không cần lau đâu.” Cô nỉ non chui vào lòng anh, “Em thích trên người có mùi của anh,” đôi chân trần quấn chặt lấy chân Việt Tuyên, cô nhắm mắt, ngáp một cái, rồi nũng nịu như một cô gái nhỏ: “Anh cũng không được lau, trên cơ thể anh cũng phải có mùi vị của em.”

Thở dài bất lực, Việt Tuyên tắt chiếc đèn ngủ đầu giường, cùng cô chui vào chiếc chăn mỏng. Rèm cửa vẫn chưa kéo lên, cả căn phòng tối đen, ngoài cửa là tiếng mưa không ngớt, Diệp Anh dần chìm vào giấc ngủ, trong mêm man, cô mơ hồ cảm giác như Việt Tuyên muốn nói điều gì đó với cô.