Tu Chân Nói Chuyện Phiếm Quần - Chương 580

Tu Chân Nói Chuyện Phiếm Quần
Chương 580 - Linh Quỷ: Sắp Chết, Sắp Chết Rồi!
gacsach.com

Trò đùa gì thế này? Vì sao bí pháp giám định lại bị kích hoạt? Tống Thư Hàng không hiểu nổi.

Hiện tại hắn vẫn còn đeo bao tay tình yêu của Mộc Ngưu kiếm khách, mặc thêm quần áo du hành vũ trụ rất dày. Hơn nữa, điều quan trọng hơn là, hiện tại tay của hắn không đụng vào bất kỳ vật gì hết!

Lúc độn quang bị ngọn lửa vây quanh kia đập tới, thật sự là hắn muốn vươn tay ngăn cản trong vô thức,mnhưng tay của hắn còn chưa tiếp xúc đến độn quang trong đám lửa kia đâu đó!

Phản ứng bản năng là một chuyện, nhưng phản ứng thứ hai của hắn chính là trốn sang một bên mà!

Huống chi, Diệp sư tỷ còn đang bảo vệ bên cạnh hắn nữa. Tất nhiên là Diệp sư tỷ sẽ không để độn quang bốc lửa kia đụng thẳng vào người Tống Thư Hàng!

Độn quang bị cháy vẫn còn cách một quãng đường để đến chỗ Tống Thư Hàng! Cho dù Tống Thư Hàng không muốn né tránh, nhưng Diệp sư tỷ cũng sẽ ngăn cản lại mà.

Nhưng cứ như thế mà bí pháp giám định của Thư Hàng lại khởi động mà không hiểu vì sao.

Lừa bố à!

Trên người hắn có hơn bảy mươi vết thương, phun ra máu tươi. Hơn nữa bảy mươi vết thương này rất sâu, Tống Thư Hàng đau đến mức co rúm người.

Hắn lập tức khởi động thuật trì dũ từ mặt nhẫn đồng cổ, ánh sáng chữa trị bao quanh người hắn, giảm bớt cảm giác đau nhức kịch liệt.

Diệp sư tỷ đang chặn đường mười hai độn quang kia, vừa thấy Thư Hàng co người lại, lập tức hỏi han:

- Thư Hàng, cái bí pháp kia lại gây chuyện rồi hả?

- Đúng thế đó, không hiểu vì sao mà lại khởi động nữa. Xem ra, cho dù đeo bao tay cũng không thể ngăn cản bí pháp này khởi động được.

Tống Thư Hàng cười miễn cưỡng, trả lời bằng cách truyền âm nhập mật.

- Ngươi ráng nhịn đau một chút, ta ngăn mười hai độn quang này trước đó, sau đó sẽ trị thương cho ngươi.

Diệp sư tỷ trấn an.

Thiên Khấp Bảo Điển của cô cực kỳ quái dị khó lường, cả thảy mười hai người Linh Hoàng ngũ phẩm của Vô Cực Ma Tông đang dùng độn thuật chạy trốn lại bị cô chặn lại!

Đường chủ Cửu Nhãn Già Ma Đường bố trí độn thuật cho đám thuộc hạ phong chủ đủ để chạy trốn khỏi chân quân lục phẩm đó. Những độn thuật này, hoặc là đã đạt đến tốc độ tương đương với tu sĩ lục phẩm ngự kiếm, hoặc là huyết độn có thuộc tính quái dị, hoặc như âm dương độn là loại độn pháp chuyển hóa thân thể trong thời gian ngắn...

Nhưng mà, cả đám mười hai phong chủ Vô Cực Ma Tông sử dụng độn pháp này đều bị cản lại. Mười hai người cất tiếng khóc thút thít như trẻ con, nước mắt ướt cả mặt. Thân thể của bọn họ ngày càng nặng dần, linh lực toàn thân cứ thế xói mòn.

Cùng lúc đó, hai ngón tay Diệp sư tỷ đặt lên mi tâm của chính mình, đôi mắt màu tím nhạt đảo qua mười hai phong chủ.

Hai mắt Diệp sử tỷ phát ra một loại pháp thuật kỳ dị.

Không phải là đạo thuật, mà là một loại năng lực thiên phú!

Chỉ trong chốc lát, mười hai phong chủ cảm thấy tâm thần bị hút vào, ý thức của bọn hắn trở nên trống rỗng, chỉ còn lài một đôi mắt màu tím nhạt đang nhìn chằm chằm bọn họ với vẻ lạnh lùng.

Trong ánh nhìn chằm chằm của đôi mắt này, mười hai vị phong chủ cảm giác bản thân giống hệt như những con ếch bị rắn chú ý đến, không thể nhúc nhích.

Bọn họ bị dính cứng ngắc tại chỗ, Phượng Hoàng chi hỏa trên người họ bắt đầu cắn nuốt bọn họ.

Lúc này, phù văn trong mắt Thư Hàng tuôn ra như nước chảy, chạm vào người đang kiếm độn bị bao bọc bởi một đám lửa.

Phù văn ngưng tụ thành hình dạng đồng hồ báo thức, nhanh chóng quay ngược.

Sau một lát, phù văn trở về hai mắt của Thư Hàng.

" Phượng Hoàng chi hỏa do Đạo khí Cửu Tu Phượng Hoàng Đao chém ra, là một trong những nguyên mẫu của Thiên Kiếp chi hỏa, đại diện cho hủy diệt, thiêu đốt tất cả kẻ địch, đến chết mới thôi, Nhưng, bên trong hủy diệt có ẩn chứa một tia sinh cơ.”

Thứ mà bản thân bỏ ra cái giá quá lớn để giám định chính Phượng Hoàng chi hỏa à?

Một trong những nguyên mẫu của Thiên Kiếp chi hỏa, nói cách khác, Thiên Kiếp chi hỏa hình thành dựa trên sự dung hợp giữa Phượng Hoàng chi hỏa và các loại lửa đặc biệt khác ư?

Có lẽ bởi vì chính Cửu Tu Phượng Hoàng Đao có thuộc tính đặc biệt này nên nó mới trở thành thần khí bảo vệ tính mạng khi độ kiếp. Cho dù chủ nhân của nó độ kiếp thất bại đi chăng nữa, nhưng lại có thể trả một cái giá cực lớn để có thể che giấu Thiên Đạo, giúp bản thân sống sót bằng một cách thức đặc thù khác.

Thậm chí, nó còn có cơ hội trạng thái đảo ngược trở lại, phục sinh hoàn mỹ!

“Nhưng mà thông tin này có tác dụng đếch gì với ta đâu”.

Hốc mắt Tống Thư Hàng hơi ươn ướt.

Chỉ xem xét được chút tin tức như thế mà đã khiến cho bản thân mình trả giá bằng bảy mươi vết thương rất sâu, rốt cuộc thì nguồn gốc của Cửu Tu Phượng Hoàng Đao này là gì nhỉ?

Tống Thư Hàng tiếp tục tưởng tượng như thế, bỗng dưng, trong lòng hắn xuất hiện một cảm giác khác thường xông thẳng lên đầu.

Dường như cái bí pháp giám định quái dị kia đang đi sâu vào thêm một tầng nữa, xuôi theo Phượng Hoàng chi hỏa để tiếp xúc thẳng với bản thể của Cửu Tu Phượng Hoàng Đao.

- Không ổn chút nào! Đùa cái gì vậy nè, dừng lại đi, chết người đó!

Nhưng mà đã muộn màng rồi.

Một thông tin mới đã xuất hiện trong đầu của hắn.

"Đạo khí Cửu Tu Phượng Hoàng Đao là thần binh còn sót lại khi Thiên Đạo thứ ba biến mất.”

Một tin tức đơn giản.

Nhưng lại bao hàm một nội dung không hề đơn giản chút nào.

Liên quan đến Thiên Đạo đó!

Thiên Đạo bất diệt, bất tử bất diệt. Nhưng không hiểu vì lý do gì, từ thời Thái Cổ đến nay, vị bất hủ quản lý Thiên Đạo lại bị thay đổi nhiều lần.

Bất hủ Thiên Đạo, không chết, không diệt, chỉ cần muốn trở thành Thiên Đạo thì không có bất kỳ ai gây tổn thương cho bọn họ. Trừ khi bọn họ tự nguyện, không ai có thể khiến bọn họ biến mất.

Không biết Thiên Đạo thứ ba là ở thời kỳ nào của Thiên Đạo.

Nhưng trước khi hắn mất tích, cố ý để lại Cửu Tu Phượng Hoàng Đao, nhất định ẩn chứa bí ẩn rất lớn. Thậm chí nó có thể liên quan đến vì sao mà các Thiên Đạo lại mất tích.

Một bí mật nặng nề như thế... hắn sẽ phải trả giá lớn đến cỡ nào đây?

Trong lòng Tống Thư Hàng có một dự cảm không tốt đẹp chút nào.

Đừng nói là rất thê thảm đó nhé?

Hắn cắn chặt răng, chuẩn bị chịu đựng thống khổ sắp đến với mình.

Thế nhưng... qua nửa ngày rồi, trên người Tống Thư Hàng lại chẳng có thêm vết thương nào cả.

Không cần phải trả giá lớn nữa hả?

Từ lúc nào thì cái bí pháp giám định này trở nên nhân từ như thế rồi?

Trong lúc đang suy nghĩ, giọng điệu dịu dàng của Diệp sư tỷ truyền đến:

- Thư Hàng, ngươi có sao không?

- Ừ, không sao đâu.

Tống Thư Hàng gật nhẹ đầu, vết thương trên người đã khôi phục, nhưng vẫn còn hơi đau.

- Vậy là tốt rồi.

Diệp sư tỷ thở phào nhẹ nhõm, nói:

- Thư Hàng, đến siêu độ vong hồn đi.

Trước mặt cô, mười hai Kim Đan Linh Hoàng của Vô Cực Ma Tông đã bị Phượng Hoàng chi hỏa thiêu đốt thành linh hồn rỗng.

Diệp sư tỷ chỉ cần chặn được bọn chúng, sau đó không cần làm thêm điều gì nữa, Phượng Hoàng chi hỏa trên người họ sẽ tiêu diệt toàn bộ bọn họ.

Sư tỷ rất kỳ vọng sau khi Thư Hàng siêu độ số lượng vong hồn nhiều như thế, công đức chi lực sẽ xuất hiện biến hóa gì đây?

Tống Thư Hàng hít sâu một hơi. Linh hồn rỗng của mười hai Kim Đan Linh Hoàng, chỉ cần siêu độ, hắn có thể nhận được ánh sáng công đức hộ thể rồi!

Miệng hắn bắt đầu tụng niệm Địa Tạng Độ Hồn Kinh, bắt đầu siêu độ mười hai vong hồn này.

Mỗi lần siêu độ được một vong hồn Kim Đan Linh Hoàng, lại có một luồng công đức chi lực đáp xuống người hắn, ít nhất thì mỗi một luồng công đức chi lực có hơn một nghìn giá trị công đức.

Cách Tống Thư Hàng, Diệp sư tỷ không quá xa, đôi mắt đường chủ Cửu Nhãn Già Ma Đường nhìn trừng trừng như muốn nứt ra, hắn vừa nhìn thấy hình ảnh Tống Thư Hàng đang siêu độ cho từng phong chủ cấp dưới hắn.

Quả thật là hắn hận đến mức muốn xông lên, dùng một tay bóp nát tên tu sĩ nhị phẩm nho nhỏ Tống Thư Hàng này.

Nhưng hiện tại, hắn không làm được.

Hắn trả cái giá rất lớn, dùng một loại pháp thuật thoái hóa mới thoát khỏi sự vướng víu từ Phượng Hoàng chi hỏa.

Sau đó... hắn lập tức bị người khác đuổi giết rồi.

Mà người đuổi giết hắn không phải là Lục Tu tóc vàng kia mà là một cô gái mặc quần áo và trang sức của Miêu tộc Hoa Hạ.

Dáng người của cô cao gầy, một vết thuốc màu đỏ được vẽ trên chiếc mũi tinh xảo ủa cô, kéo dài đến tận hai bên má. Vệt màu đỏ này không hề phá hủy gương mặt xinh đẹp của cô, ấy thế mà còn làm cho cô tỏa ra một sắc đẹp rất đặc biệt.

Đây chính là vu nữ Elise, truyền nhân cổ vu, người mà Công Tử Hải đang cố gắng dụ dỗ trong lặng lẽ.

- Hì hì hì hì.

Tiếng cười của vu nữ Elise quanh quẩn trong hư không, giống như chui thẳng vào tai từng người, chẳng khác nào đang truyền âm nhập mật cả.

Nếu ở tình huống bình thường, cuộc chiến đấu giữa đường chủ Cửu Nhãn Già Ma Đường và vu nữ Elise thì tỷ lệ thắng bại là 5:5.

Nhưng hiện tại, đường chủ Cửu Nhãn Già Ma Đường vừa chịu một đao từ Cửu Tu Phượng Hoàng Đao, mới vừa rồi còn dùng pháp thuật bảo vệ tính mạng mới thoái khỏi Phượng Hoàng chi hỏa, tiêu hạo cực kỳ to lớn.

Vì thế, đường chủ chỉ còn cách cố sức chạy trốn liều mạng để thoát chết. Đan dược, túi càn khôn của hắn đều bị Phượng Hoàng chi hỏa thiêu cháy thành tro, lúc này hắn có muốn sử dụng vài thứ để khôi phục linh lực nhưng cũng không được.

Do đó, hắn chỉ có thể nhìn Tống Thư Hàng từ xa bằng lòng tràn ngập oán hận, ghi nhớ thật kỹ hình dạng của Tống Thư Hàng, sau đó tiếp tục chạy trối chết.

Tống Thư Hàng tiếp tục siêu độ cho mười hai vong hồn Linh Hoàng kia.

Diệp sư tỷ bảo vệ bên cạnh Tống Thư Hàng cẩn thận từng ly từng tý, ánh mắt của sư tỷ nhìn qua đường chủ Cửu Nhãn Già Ma Đường đang ở xa, cô nhìn thấy được sự phẫn nột vã oán hận từ trong đôi mắt của đối phương.

Cũng may là đường chủ Cửu Nhãn Già Ma Đường đang bị đuổi giết, nếu không thì hắn mà tới đây, chắc chắn là Diệp sư tỷ và Tống Thư Hàng phải chạy thoát thân.

Dù sao thì thực lực của Diệp sư tỷ chỉ ở cấp bậc ngũ phẩm, mượn nhờ Thiên Khấp Bảo Điển đo ni đóng giày cho chính bản thân thì để chạy trốn khỏi đối thủ cấp bậc Chân Quân đã không tệ lắm rồi.

Ở bên cạnh, sau khi Tống Thư Hàng siêu độ mười hai vong hồn linh hoàng, công đức chi lực trên người hắn bắt đầu phát sinh biến hóa.

Mỗi một vong hồn linh hoàng đều có ít nhất một nghìn giá trị công đức. Thậm chí có một số linh hồn mạnh mẽ thì được đến một nghìn ba, một nghìn bốn trăm.

Vì thế, lại thêm một vong hồn từ ban đầu, giá trị công đức của Thư Hàng đã đạt đến số lượng một vạn.

Giá trị công đức một vạn thì sẽ có ánh sáng công đức hộ thể.

Hiện tại, chỉ cần là tu sĩ có tu luyện, đều có thể cảm ứng được công đức chi lực quanh thân Thư Hàng.

Nếu tu sĩ đã mở Nhãn Khiếu, họ có thể thấy được một lớp ánh sáng vàng kim sáng ngời bên cạnh hắn.

Trái Đất, Hoa Hạ.

Linh quỷ Thư Hàng nằm không mà cũng trúng đạn lần nữa.

Vốn dĩ linh quỷ đang chuẩn bị quay về nhà Thư Hàng ở thành phố Văn Châu, liên hệ với Ngư Kiều Kiều. Nhưng trên đường về nhà, bỗng dưng linh quỷ cảm nhận được một đợt đau nhức cực kỳ kịch liệt.

Hai vết thương trên lưng lại vỡ ra lần nữa, phần lỗ hổng bị rách ra còn lớn hơn, sâu hơn và đau hơn cả lần trước nữa.

Linh quỷ biết ngay, nhất định là bản thể xui xẻo kia đã khởi động bí pháp giám định quái dị kia rồi. Sau đó không biết là giám địch vật gì mà khiến cho bản thân linh quỷ nằm không mà cũng trúng đạn.

Cũng may là nhờ có kinh nghiệm trước đó, linh quỷ chủ động chặt đứt mối liên hệ giác quan giữa mình và Tống Thư Hàng.

Sau đó, nó gửi tin nhắn đến cho bản thể một cách lặng lẽ.

"Sắp chết rồi, sắp chết rồi.".