Truyền Nhân Trừ Ma: Bạn Trai Tôi Là Cương Thi - Chương 33

Truyền Nhân Trừ Ma: Bạn Trai Tôi Là Cương Thi
Chương 33: Ngụy quân tử
gacsach.com

"Không sao, lát nữa anh ấy sẽ gọi điện thoại cho mình, lại nói mình ở bên cậu nhiều thì không được à?" Về chuyện ở lại trong nhà Thương Sùng, hôm Sở Niệm gặp Nhạc Du thì đã nói với cô ấy rồi.

"Đương nhiên là được chứ, chỉ là Niệm Niệm..."

"Ừm? Làm sao vậy?" Sở Niệm cầm quả táo đã gọt xong đặt vào trong tay Nhạc Du, thấy trong mắt cô ấy thoáng qua chút mờ ám, trong lúc nhất thời không kịp phản ứng.

"Không có gì, chỉ là cảm thấy hiện tại hình như cậu và thầy Thương ở chung khá hòa hợp nhỉ." Nhớ tới lúc trước Sở Niệm nói với mình, cô ấy phải đến nhà Thương Sùng ở một thời gian ngắn, trên mặt còn khá miễn cưỡng, quả thực khác hẳn với bộ dạng vừa rồi.

Sở Niệm chẹp chẹp cái miệng nhỏ nhắn, đáp: "Ở chung không tệ, chỉ là Nhạc Du à, hình như lời nói của cậu chứa đầy hàm ý đấy ~~"

"Nào có, mình chỉ cảm thấy thầy Thương luôn đối xử đặc biệt với cậu, cậu không có phát hiện sao? Hơn nữa bộ dạng của người kia còn đẹp trai như thế, rất xứng đôi với cô chủ Sở của chúng ta."

"Đừng nói lung tung, anh ấy đối xử với mình như vậy, cũng chỉ vì anh ấy vẫn là người giám hộ trên luật pháp của mình. Với cả, người ta là thầy giáo của chúng ta đó."

"Thầy giáo thì sao? Điều luật nào quy định thầy giáo không thể thích sinh viên, sinh viên không thể thích thầy giáo hả?" Nhạc Du liếc qua khuôn mặt nhỏ nhắn hơi ửng hồng của Sở Niệm, nghĩ như tên trộm tiến đến bên tai Sở Niệm.

"Niệm Niệm, cậu nói thật với mình đi, chẳng lẽ cậu không hề thích thầy Thương dù chỉ một chút à?"

"Mình không biết như thế nào mới có thể coi là thích một người, mình chỉ có thể nói người ấy không hề tệ." Sở Niệm cúi đầu im lặng hồi lâu, giống như là nghĩ tới điều gì, nhìn về phía Nhạc Du.

"Nhạc Du, cậu nói xem thích một người sẽ có cảm giác gì? Nếu người trong lòng cậu làm tổn thương cậu vì một người khác, cậu sẽ tha thứ cho anh ta sao?"

Nhạc Du lắc đầu, nói: "Niệm Niệm, vấn đề này của cậu thật sự đã hỏi sai người rồi, mình cũng như cậu, cho tới bây giờ chưa từng nói đến yêu đương, nào biết được chuyện phức tạp như thế."

"Cũng đúng, kiểu chuyện tình bí hiểm đó, đầu óc của hai ta đều không nghĩ ra. Chỉ là Nhạc Du à, xem ra cậu trai Tuần Lộc kia rất lo lắng cho cậu đấy, cậu không biết cậu bị bệnh mấy ngày nay, cậu ta cứ luôn gọi điện cho mình hỏi tình huống của cậu đấy. Hôm nay lúc tỉnh lại, cậu có gọi cho cậu ta hay không?"

Lần này đến phiên Nhạc Du đỏ mặt, yên lặng gật đầu nhẹ.

"Gọi rồi, cậu ấy bảo ngày mai đến thăm mình."

"Vậy là tốt rồi, chỉ là cậu nhóc Tuần Lộc đó cũng không tệ, ít nhất vẫn khá quan tam đến cậu." Thần kinh thô như Sở Niệm đều không phát hiện ra vẻ mặt Nhạc Du có biến hóa, tự nhiên kể lại chuyện ngày đó của Mặc Vân Hiên.

Chỉ là mới nói chưa lâu thì di động liền kêu lên. Cầm di động ra nhìn tên người gọi đến, Sở Niệm liền đứng dậy đi tới bên cửa sổ. Bởi vì có Nhạc Du ở đây, cô nhấn nút nghe rồi cung kính nói: "Thầy Thương."

Trao đổi ngắn gọn vài câu, Sở Niệm liền tắt máy, đi đến bên cạnh Nhạc Du, nói: "Nhạc Du, thầy Thương đã đến dưới tầng rồi, ngày mai mình lại đến thăm cậu."

Nhạc Du gật gật đầu, dặn dò Sở Niệm vài câu rồi để cô rời đi.

...

Một đường chạy chậm, Sở Niệm vừa trông thấy bóng dáng quen thuộc kia ở cửa lớn bệnh viện, dưới chân liền tăng tốc, chạy vội qua. Thở hổn hển chạy đến bên cạnh anh, hỏi thẳng vào vấn đề: "Đã thật sự tìm được Lưu Dương rồi sao?"

Thương Sùng gật gật đầu, ngẩng đầu liếc thấy cánh cửa sổ trên kia đang mở ra, liền cẩn thận sửa lại tóc mái bị gió thổi rối trên trán cô, đáp: "Tìm được rồi, bên phía Nhạc Du không sao chứ?"

"Không sao, Nhạc Du và người nhà của cô ấy đều cho là khí sưởi bị rò rì khiến cho hôn mê. Bác sĩ muốn đảm bảo an toàn nên kêu bọn họ ở lại vài ngày để quan sát." Sở Niệm không để ý đến hành động của Thương Sùng, giống như bây giờ trong tiềm thức đã không còn kháng cự người đàn ông này như lúc trước nữa.

"Vậy là tốt rồi, trên đường về chúng ta nói tiếp."

"Vâng."

Chờ Sở Niệm ngồi vào trong xe, lúc này Thương Sùng mới đi vòng về chỗ ghế lái. Khởi động động cơ, lái xe nghênh ngang rời đi.

Trên đường, Thương Sùng nói khái quát về tình hình của Lưu Dương. Lưu Dương cũng coi là to gan, sau khi anh ta và Đinh Nhiên giấu kín thi thể của Phùng Tư Vân, cũng không hề rời khỏi Mộ Thành.

Lưu Dương vẫn làm giám đốc phòng kế hoạch cho Phùng thị, còn Đinh Nhiên cũng làm việc bình thường như chẳng có chuyện gì. Bề ngoài là cả hai không hề có bất kỳ giao tiếp gì, nhưng thỉnh thoảng vẫn lén lút ở và một chỗ.

Điều này cũng khó trách, dù sao đã lâu như vậy mà cảnh sát và Phùng Long đều không tìm được bất cứ tin tức gì về Phùng Tư Vân. Không phải có câu ngạn ngữ là ‘Nơi nguy hiểm nhất cũng chính là nơi an toàn nhất’ sao. Sỡ dĩ Lưu Dương không có rời đi, chính là biết lợi dụng điểm này.

Bởi vậy có thể thấy được lòng dạ người đàn ông đó không phải thâm sâu bình thường!

Sở Niệm nhận lấy bức ảnh chụp Lưu Dương do Thương Sùng đưa tới, nhìn kỹ một chút. Người trong ảnh khoảng ngoài ba mươi, trắng trẻo, tướng mạo nho nhã. Nếu không phải biết rõ anh ta và Đinh Nhiên đã làm chuyện bẩn thỉu, cô thật sự cho là người đàn ông trong hình không tồi.

Mặc dù không đẹp trai bằng Thương Sùng, nhưng dầu gì cũng xem như ôn hòa nhã nhặn. Sói đột lốt người, chính là từ ngữ tổ tiên sáng tạo ra để hình dung loại người này.

Chán ghét ném ảnh chụp qua một bên, Sở Niệm hừ lạnh một tiếng: "Thật sự là tri nhân tri diện bất tri tâm, diện mạo rõ ràng là ngụy quân tử."

Thương Sùng không khỏi cười vài tiếng, trêu: "Nói rõ ràng rành mạch, tôi không hề biết em còn có thể xem tướng mạo đó."

"Người tốt mà như gã ta sao?" Sở Niệm trợn mắt liếc anh một cái.

"Nếu bây giờ chúng ta đã biết Lưu Dương ở đâu, vậy bước tiếp theo chúng ta nên làm gì?"

Hiện tại trong tay bọn họ không hề có chút chứng cớ chứng minh Lưu Dương và Đinh Nhiên là hung thủ sát hại Phùng Tư Vân, càng không có chứng cớ chứng minh thi thể của Phùng Tư Vân bị hai người họ giấu đi. Muốn đối phó với loại người có lòng dạ thâm sâu ấy, thật sự không phải là một chuyện đơn giản. Huống chi, bọn họ cũng không có nhiều thời gian nữa.

"Em còn nhớ rõ Phùng Tư Vân đã nói lần cuối cô ấy tỉnh lại là ở trong cái hồ kia không?" Thương Sùng chẳng hề lo lắng gì, tiện tay châm thuốc lá, rất thoải mái hỏi.

"Đương nhiên nhớ rõ."

"Tôi đã nói cảnh sát đến cái hồ kia tìm, mò người, nếu bên cảnh sát có thể tìm được thi thể của Phùng Tư Vân, vậy chuyện kế tiếp sẽ dễ xử lý hơn rất nhiều. Lưu Dương có một thói quen, mỗi chủ nhật của tuần thứ hai, đều sẽ hẹn hò với Đinh Nhiên ở chung cư Cẩm Viên của Mộ Thành. Nơi đó là phòng trọ do Đinh Nhiên tự mua, bởi vì rất ít ở lại nên không có mấy ai biết."

"Nhưng mà thi thể của Phùng Tư Vân bị ngâm lâu trong nước hồ như vậy, dấu vân tay gì đó đã sớm mất rồi. Cho dù tìm được thi thể của Phùng Tư Vân, cảnh sát cũng sẽ không nghĩ tới là do hai người bọn họ làm."

"Đó là đương nhiên, chỉ là làm việc trái với lương tâm, mặc kệ bên ngoài anh ta bình tĩnh che giấu cỡ nào, trong lòng vẫn sẽ sợ hãi. Tính tình tên Lưu Dương này trầm ổn, chắc chắn chúng ta không có cách xuống tay với anh ta. Như vậy chỉ có thể xuống tay với Đinh Nhiên thôi..."

Sở Niệm ngẩn ra, cho rằng Thương Sùng nói "xuống tay" là có ý nghĩa khác, vội vàng khuyên bảo: "Chúng ta là công dân tốt, bắt cóc cái gì, đó đều là phạm pháp. Tôi không làm, anh cũng không thể làm!"

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3