Trùng Sinh Làm Quý Thê: Sự Sủng Ái Của Đế Thiếu - Chương 88

Chương 88: Tô Lệ Nhã hỏng mất 
Ký túc xá nam nào đó ở Đại học Hải thành, sinh viên Dương Nhị Đán lướt diễn đàn giống như thường ngày, đột nhiên bị một cái tiêu đề hấp dẫn, trong lòng thầm nghĩ không biết lại Tiêu đề gì, ôm tâm tình như vậy click vào, nhất thời mở mắt há mồm ngây ngẩn cả người.

ĐM? ĐM? ĐM? Trong lòng hắn chỉ còn hai chữ này, thật sự là loại ảnh chụp hạn chế này, chờ ban quản trị nhìn thấy, nhất định sẽ xóa bài. Lấy nhiều năm kinh nghiệm vây xem, Dương Nhị Đán lấy tốc độc sét đánh không kịp bưng tai lưu tất cả những ảnh chụp kia vào máy tính, thấy phía dưới nói để lại hộp thư có video, ôm tâm tình thử một lần để hộp thư lại.

"Dương Nhị Đán, đây là cái gì?” Bạn cùng phòng nói.

Dương Nhị Đán trừng mắt: “Tao cùng không biết, có người ở diễn đàn của trường học chúng ta post bài, nói Hoa hậu Giảng đường của chúng ta đang bán thân, bọn họ vừa mới chơi xong, cố ý post bài khoe."

Đang lúc nói chuyện, hộp thư nhắc nhở thu được một bức thư.

Thật sự có video? Dương Nhị Đán vừa click mở, lập tức thanh âm kịch liệt hấp dẫn tất cả người trong phòng ngủ lại đây.

Năm sáu nam sinh giống như đang xem phim cùng nhau, không chớp mắt nhìn chằm chằm video, còn không quên xoi mói.

"Vì sao cô gái kia nhìn như đang chống trả?"

"Hắc, người ta liền thích như vậy, đến phòng học đều chơi được, lại chơi cưỡng hiếp càng gia tăng tình thú.” Dương Nhị Đán giống như thật hiểu việc nói rằng.
"Hai người làm một người, nhìn bọn họ chơi thật sung sướng. Mẹ nó, không nghĩ tới trường học chúng ta còn có nữ sinh làm chuyện này, sớm biết như vậy tao cũng đi ủng hộ cô ta làm ăn. Tiêu đề nói Hoa hậu Giảng đường nào, nhưng mà trường chúng ta làm gì có Hoa hậu Giảng đường này."

"Lớn lên xinh đẹp chút liền dám nói là Hoa hậu Giảng đường, mẹ nó tao còn tưởng thật là Đào Thi Tình chứ. Nhưng mà cô gái này cũng rất xinh đẹp, chúng mày ai biết không?"

"Người này hình như là Tô Lệ Nhã khoa tiếng Trung?” Cuối cùng có người nhận ra.

"Đệt, bài post bị xóa, mau mau mau, Dương Nhị Đán, đem ảnh chụp cùng video gửi cho tao."

Vô số ký túc xá đều giống như ký túc xá Dương Nhị Đán bọn họ trình diễn màn này, tuy rằng ban quản trị diễn đàn Đại học Hải thành xóa bài rất nhanh, nhưng mà những ảnh chụp cùng video này cũng lập tức lưu truyền trong Đại học Hải thành, rất nhanh đều xuất hiện ở trên mạng, truyền ồn ào huyên náo.

Lúc Tô Tử Bảo nhận được điện thoại của Bùi Dực là vừa mới họp xong, vốn đang tính toán thương lượng với Thẩm Hề một chút về chuyện ca khúc kết thúc, xuất hiện chuyện này cũng khiến cô chuẩn bị không kịp, vội vàng lái xe về nơi ở Tô gia.

Tuy rằng cô biết Đào Thi Tình không có ý tốt, nhưng mà không nghĩ được đối phương độc ác như vậy.

Chỉ nghĩ chỉ là một nữ sinh nhỏ bé mà thôi, nhiều nhất là dạy dỗ vài câu, đánh một trận, không nghĩ tới cô ta độc ác như thế.

Lần trước ở KTV cùng phòng thử đồ, Tô Lệ Nhã đã hai lần hại mình như vậy. Cái gọi là người đi ở bờ sông, làm sao không bị ướt giày, lần này cũng đến lượt cô ta.

Tô Tử Bảo vừa mới về nhà, liền thấy Tô Lệ Nhã khóc đến hai mắt đỏ bừng, lão ba nhà mình rất đau lòng ở một bên chăm sóc, mẹ Lâm Tuyết Kiều lại bình tĩnh ngồi ở một bên ăn trái cây.

"Bảo Bảo con đã trở lại.” Lâm Tuyết Kiều vừa nhìn thấy Tô Tử Bảo liền đứng dậy đón.

Tô Tử Bảo nhìn về phía bà cười cười: “Vừa mới họp xong, từ chỗ Bùi Dực mới biết được Tô Lệ Nhã xảy ra chuyện, liền nhanh chóng trở lại"

Nói xong liền đi qua, hỏi: “Bùi Dực ở đâu? Bắt được Đào Thi Tình sao? Làm sao có thể xảy ra chuyện này, tôi thật sự không biết, sớm biết như vậy liền không để cô đi học thay tôi. Đêm nay mở cuộc họp thật sự gấp, không nghĩ tới...”

"Bảo Bảo, Đào Thi Tình kia chính là muốn hại con, may mắn con đi họp. Bây giờ mẹ nhớ đến liền sợ.” Trong mắt Lâm Tuyết Kiều đều tràn đầy lo lắng. Bà là thật lòng thương yêu Tô Tử Bảo, còn Tô Lệ Nhã, mặc kệ.

Tô Tử Bảo biết mẹ lo lắng thật, cầm tay bà nói: “Con không có việc gì, lần sau con sẽ cẩn thận"

Bên cạnh Tô Lệ Nhã hận đến ngứa răng, Tô Tử Bảo không xảy ra chuyện gì bà liền may mắn, nhưng mình thì sao? Mình vì cô ta mà gặp tai bay vạ gió.

Đúng lúc này, điện thoại Tô Tử Bảo vang lên, vốn tưởng rằng là Bùi Dực gọi đến, không nghĩ tới là Lê Hàn.

"Tô Tử Bảo, cậu biết không? Trường học chúng ta ra chuyện lớn! Bây giờ ảnh chụp, video Tô Lệ Nhã cùng hai người đàn ông lưu truyền ở khắp nơi, đến cả tớ đều thấy.” Lê Hàn nói: “Cậu sao vậy? Là Tô gia xảy ra chuyện sao?"

Thì ra là thấy ảnh chụp của Tô Lệ Nhã, lo lắng cho cô.

Tô Tử Bảo cười nhạt: “Tớ không sao, để cậu lo lắng rồi"

Chờ cúp điện thoại. Tô Tử Bảo nhìn về phía Tô Quốc Cường, trên mặt xuất hiện một chút nghiêm túc: “Bọn họ đã muộn, ảnh chụp cùng video đã truyền ra"

Giống như sấm sét rền vang, Tô Lệ Nhã bỗng từ trên ghế sofa nhảy dựng lên, bóp chặt cổ Tô Tử Bảo nói: “Cô nói cái gì? Truyền ra là có ý gì?"

"Khụ khụ…” Tô Tử Bảo đột nhiên không kịp phòng bị, lùi về phía sau hai bước, Lâm Tuyết Kiều vội vàng kéo cô ra, nhưng mà móng tay sắc nhọn của cô ta vẫn cắt qua cổ Tô Tử Bảo.

"Vậy tôi còn sống như thế nào! Đều là cô, đều là cô, nếu không phải cô để tôi đi học thay cô, tôi liền sẽ không xảy ra chuyện. Nếu không phải cô đắc tội với người, làm sao người khác sẽ đối phó cô, đều là lỗi của cô, người nên bị cưỡng hiếp là cô, là cô! Không phải tôi!” Tô Lệ Nhã mất đi lý trí, hô to nháo loạn.

Ánh mắt Tô Tử Bảo lạnh như băng không có chút độ ấm nào, nhưng mà trên mặt lại hiện lên một chút khổ sở, ngụy trang xuất sắc: “Cô ra chuyện như vậy, cũng không phải tôi muốn. Tôi cũng không biết tại sao lại như vậy."
"Đúng vậy, Lệ Nhã, con bình tĩnh một chút, đây không phải là Tử Bảo sai, nó cũng không biết.” Tô Quốc Cường khuyên nhủ.

Tô Lệ Nhã điên cuồng nói: “Ba! Con đều bị cô ta hại thành bộ dạng như vậy, sao ba còn bênh vực cô ta? Là cô ta hại con, hiện tại toàn thế giới đều đang truyền video ảnh chụp đêm nay con bị người cưỡng hiếp, về sau con còn sống như thế nào nữa, còn có mặt mũi nào đi ra ngoài gặp người."

Lâm Tuyết Kiều đau lòng nhìn vết thương trên cổ Tô Tử Bảo, đã đổ máu, vội vàng hô: “Người tới, lấy băng gạc lại đây."

Bà quay qua hét với Tô Lệ Nhã: “Cô câm miệng cho tôi! Lại nói lung tung liền xé cô, đừng tưởng rằng cô bị người cưỡng hiếp liền có thể ở cửa nhà tôi cãi lộn, cô tính là cái thá gì"

Tô Tử Bảo vội vàng kéo kéo tay áo Lâm Tuyết Kiều, lắc đầu nhìn bà.

Lâm Tuyết Kiều liền điểm này không tốt, đối với hai anh em Tô Lệ Nhã căm ghét rõ ràng, không thể diễn kịch, cũng vì hai người này, quan hệ với Tô Quốc Cường mới có thể ngắc như vậy. Những lúc khác bà đều là phu nhân tao nhã cao quý, nhưng mà đối mặt với hai người này cũng sẽ không diễn kịch.

Cũng không phải không biết, mà là mẹ khinh thường cùng bọn họ diễn mẹ con tình thâm cái gì.

Hơn nữa hai anh em Tô Lệ Nhã khiêu khích chia rẽ, mới có thể cùng với Tô Quốc Cường như nước với lửa.

Quả nhiên Lâm Tuyết Kiều vừa nói lời này xong, sắc mặt Tô Quốc Cường liền trầm xuống: “Lệ Nhã vừa mới bị tổn thương, cảm xúc của nó kích động không kịp suy nghĩ, sao bà có thể tính toán với nói làm gì."

"Tôi liền...”

Tô Tử Bảo vội vàng ngăn chặn lời bà muốn nói, hô lớn: “Mẹ, nhanh lên băng bó cho con một chút, đau chết mất."

Lập tức Lâm Tuyết Kiều vứt Tô Lệ Nhã ra sau đầu, cầm lấy băng gạc người giúp việc đưa lại đây, quấn cho Tô Tử Bảo một vòng, đau lòng nói: “Bảo bảo da thịt con non mịn, để lại sẹo liền khó coi. Chờ ngày mai đi tìm bác sĩ lấy chút thuốc không để lại sẹo bôi một chút."

"Không có chuyện gì, móng tay vạch, sẽ không để lại sẹo.” Tô Tử Bảo cười nhạt.

Lậm Tuyết Kiều nghiêm mặt nói: “Sao vậy được, chờ miệng vết thương kết vảy, nhất định phải bôi thuốc. Sau này để lại sẹo đều phải mang khăn quàng cổ, giống cái dạng gì nữa."

"Vâng vâng vâng, ngày mai con liền đi tìm bác sĩ lấy một ít thuốc.” Tô Tử Bảo đành phải nghe theo Lâm Tuyết Kiều nói.

Lâm Tuyết Kiều nói: “Quên đi, vẫn là mẹ giúp con mua, miễn cho con bận rộn liền cái gì cũng quên."

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Trước khi mua hàng trên Tiki Shopee hãy click vào banner tương ứng để Gác có tiền nâng cấp server nhé <3.