Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Chương 581

Chương 581: Tết Nguyên tiêu

Edit: Anhvu

Beta: Tiểu Tuyền

“Khu đất này không tệ, hai nhà ta gần nhau không cần phải nói.” Liên Mạn Nhi biết rồi nói với Liên Diệp Nhi, “Mặc dù hiện tại hơi ít người một chút, nhưng sau này sẽ có đông đúc hơn. Ngoài ra, chỗ nhà muội đang xây nhà bây giờ, trước sân hay sau nhà đều có thể dựng rào ngăn lớn thêm một chút.”

Ở nhà người nông dân, Liên Thủ Lễ, Triệu Thị và Liên Diệp Nhi một nhà ba người độc lập ra ngoài sống, nhân khẩu ít ỏi, lại ở chỗ phá lệ “cô độc” như vậy, thì việc ở gần nhà Liên Mạn Nhi một chút là lựa chọn vô cùng sáng suốt. Mà đối với người nông dân, nhà cửa sân vườn lớn một chút là kỳ vọng của mỗi gia đình. Bởi vì như vậy thì sẽ có đủ đất để trồng rau, chăn heo, nuôi gà các loại... trong cùng một chỗ, thuận tiện cho việc chăm sóc.

Bởi vì là người trong thôn xây dựng, nên muốn xây nhà thì cũng không tốn tiền, chỉ cần nói một tiếng với một vài người, nhận được sự đồng ý của họ, chỉ cần không có tranh chấp là được rồi.

Còn đang trong tháng Giêng, cho dù Liên Thủ Lễ có sốt ruột cỡ nào thì nhà cửa cũng không thể xây ngay được, vì vậy chỉ đem đo đạc đất đai rõ ràng, còn Liên Thủ Lễ cứ tiếp tục ở nhà nghỉ ngơi.

Chuyển ra ngoài ở, người vui nhất là Liên Diệp Nhi, mỗi ngày đều giống như chú ong mật nhỏ bé vui vẻ, chăm chỉ, dường như sức lực không bao giờ cạn. Nàng còn vui sướng tươi cười tới tìm Liên Mạn Nhi, dự định trồng hoa, bảo là muốn trồng hoa trước và sau nhà, vừa nhìn đã thấy chính là kế hoạch cho tương lại tươi đẹp của nhà mới.

Liên Mạn Nhi đương nhiên là đáp ứng.

“...Đến lúc đó có cần giống cây ăn quả không, để tỷ chuẩn bị cho muội luôn?”

“Vậy thì tốt quá, cám ơn Mạn Nhi tỷ.” Liên Diêp Nhi dường như rất vui vẻ.

Mà ở nhà cũ bên kia, Liên lão gia tử đã mấy ngày không ra khỏi cửa, bởi vì ông bị nhiệt, ngoài miệng nổi lên một vòng bong bóng nước. Cơn giận của Chu thị cũng rất lớn, ngồi ở trên giường gạch không cần nghỉ xả hơi mắng liên tục hai ngày, bà không chỉ mặt gọi tên, cũng không nói rõ là chuyện của Liên Thủ Lễ, chỉ nói rằng số bà thật khổ, con trai, con dâu lẫn các cháu đều là lũ không có lương tâm.

Đây là Liên Mạn Nhi nghe được từ Tiểu Phúc, mà Tiểu Phúc lại hỏi thăm được từ đứa ở khi nó sang bên đó.

Liên Diệp Nhi đập phá cửa sổ của Tây Sương phòng, còn đào cả chân giường, Liên Thủ Lễ nói hắn sẽ có trách nhiệm sửa chữa lại như cũ. Có điều, ngay lúc này Liên Thủ Lễ vẫn còn đang nghỉ ngơi dưỡng thân thể, Liên Thủ Tín đã cho đứa ở qua bên nhà cũ tu sửa lại rất tốt rồi. Bởi vì vẫn còn đang ở trong tháng giêng, nên Liên Thủ Tín đã phá lệ thưởng rất nhiều tiền.

Đảo mắt đã tới mười lăm tháng giêng, phong tục ở phủ Liêu Đông là từng nhà đều ăn mừng tết Nguyên tiêu, treo đèn trước cửa và đốt pháo hoa.

Bởi vì phủ Liêu Đông không sản xuất được bột nếp trắng, cho nên bột nếp trắng làm bánh Nguyên tiêu trong mắt người nông dân là đồ hiếm lạ. Đại đa số người nông dân, lúc này đều dùng bột kê vàng làm vỏ, mà bột bao bánh trái cũng dùng loại này phủ bên ngoài làm bánh Nguyên tiêu.

Nguyên liệu làm nhân bánh nguyên tiêu cũng không nhiều loại, thường thấy nhất chính là Mân côi thái sợi, đường đen, mứt táo, hay bánh ngũ nhân, trong đó Mân côi thái sợi là loại nhân phổ biến nhất.

Nguyên tiêu ở Phủ Liêu Đông, đều tiên sẽ đem đường nhồi vào trong bột mì, cũng chính là hình dáng như viên thịt, sau đó bỏ bột gạo nếp trắng hoặc là bột mì hạt kê vàng ở bên trong, sau đó đung đưa nện lên nện xuống, để cho bộ đã nhồi đường sẽ dính đều phấn bột, cái này còn có tên là lăn Nguyên tiêu. Mà người phương nam ngày nay gọi là bánh trôi nước. Còn lại thì đem nước rót vừa phải vào bột gạo nếp, giống như bao bánh trái của Bắc Phương vậy, chỉ khác là nhồi nhân bánh rồi bao thành.

Liên Mạn Nhi không thích làm bánh Nguyên tiêu như thế cho lắm, nàng thích bánh Nguyên tiêu đem rán giòn giòn xốp xốp. Nguyên tiêu thích hợp rán trong dầu, còn bánh trôi để luộc thì tốt hơn.

Nhà Liên Mạn Nhi phải mua bột gạo nếp trắng làm bánh từ trong huyện thành về. Bánh Nguyên tiêu này đều được đem tặng cho nhà chính Liên gia, nhà Ngô Ngọc Quý, nhà Liên Diệp Nhi, còn có nhà Trương Thanh Sơn.

Bánh Nguyên tiêu cho nhà Trương Thanh Sơn, Trương thị phải sai đứa ở mau chóng đem tới. Trừ bánh Nguyên tiêu còn có thịt và bánh điểm tâm.

Trong phòng bếp, Trương thị và vợ Hàn Trung đang rán bánh Nguyên tiêu, hơn nửa chảo dầu nành, sau khi dầu sôi, Trương thị và vợ Hàn Trung đem từng chiếc bánh một cẩn thận thả vào chảo rán.

Khi mua Nguyên tiêu phải mua loại đông lạnh, vì trước khi rán phải làm đông lạnh bánh mới được. Nguyên tiêu cần được để ở gần lò sưởi trên đầu giường cho tan tuyết, nếu không khi cho Nguyên tiêu vào chảo nó sẽ “nhảy” (từ địa phương để nói bánh sẽ bị bắn dầu)

Cho dù là Nguyên tiêu sau khi tan tuyết, trong quá trình rán cũng rất nguy hiểm, nói ví dụ như hiện tại Mạn Nhi chỉ nghe thấy một tiếng “Bụp” nhẹ nhàng, một chiếc Nguyên tiêu nổ bị “nhảy” khiến cho dầu sôi bắn tung tóe.

Trương thị và vợ Hàn Trung chuẩn bị rất kỹ càng cẩn thận, hai người lại có kinh nghiệm rồi, nên chỉ nghiêng người tránh né để dầu sôi không bắn lên da mình.

Liên Mạn Nhi và Trương Thái Vân tới tiền viện chơi, đi vào bếp, vừa lúc gặp phải một màn này. Vợ Hàn Trung đã đậy nắp lên chiếc chảo, sau đó cũng chỉ nghe thấy những tiếng lách tách trong nồi.

“Mẹ, hay là đừng rán Nguyên tiêu nữa, cái này thật nguy hiểm.” Liên Mạn Nhi cười nói.

“Không sao, lát nữa là ổn thôi.” Trương thị đáp lời. Sau một lúc, vợ Hàn Trung hé nắp nồi lên, dùng muôi vớt từng chiến Nguyên tiêu rán vàng thơm nức ra ngoài, trong đó có rất nhiều Nguyên tiêu đã hé miệng lộ ra gạo nếp trắng trong.

“Tiểu thư Mạn Nhi, chúng ta đã có Nguyên tiêu rán, hay giờ chúng ta xào Nguyên tiêu nhé?” Vợ Hàn Trung đang vớt Nguyên tiêu rán ra, cười nói với Liên Mạn Nhi, “Thừa hơi nhiều dầu, dùng nó để xào Nguyên tiêu so ra cũng không kém Nguyên tiêu rán đâu, mà lại không bị nổ nữa. Có điều vỏ thì không được giòn, hơi mềm một chút.”

“Vậy thì thử xào một chút xem sao.” Liên Mạn Nhi liền nói.

Vợ Hàn Trung đáp ứng, múc bớt dầu dư ra ngoài, ước chừng chỉ còn lại một nửa số dầu dư, lại bỏ thêm củi vào bếp, sau đó cho Nguyên tiêu vào nồi, dùng xẻng đảo qua đảo lại cực nhanh để cho một chiếc Nguyên tiêu đều được nóng đều. Bánh Nguyên tiêu dính dầu nóng, mắt thường có thể thấy được nó nở to ra, vỏ bánh cũng dần dần trong suốt.

Muốn xào Nguyên tiêu cùng với dầu, đầu tiên cần phải canh lửa tốt, hơn nữa cần phải nhanh tay, hiển nhiên vợ Hàn Trung hết sức thành thạo, chỉ sau một lúc đã đem Nguyên tiêu xào tốt lắm. Sau khi xào Nguyên tiêu, thể tích của nó to gấp đoi so với ban đầu, da khô vàng, óng ánh váng dầu, hơn nữa lại không bị mở miệng.

Liên Mạn Nhi gắp thử một miếng, quả nhiên là rất mềm, hơn nữa nhân lại ngon ngọt vô cùng, vô cùng ngon miệng.

Ăn xong bữa tiệc lớn ngày mười lăm tháng giêng, cả nhà ngồi vây quanh giường gạch, bàn chuyện ngày mai vào huyện thành. Ngày Tết nguyên tiêu chỉ ở nhà, qua mười sáu tháng giêng bọn họ muốn đi vào thành xem hội hoa đăng.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor