Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Chương 572

Chương 572: Náo

Edit: Anh Vu

Mấy tiểu cô nương vừa chơi chân nhi (tựa như trò đánh chuyền của VN), vừa nói nói cười cười trêu đùa nhau. Liên Mạn Nhi vừa ngồi bên cạnh Trương Thái Vân, vừa ngồi bên cạnh Liên Diệp Nhi. Đến phiên Trương Thái Vân, nàng không nói không cười, chỉ chăm chú vào việc đánh chân nhi.

Trẻ con thường bị cuốn hút, chơi trò chân nhi, thật ra nó còn giúp rèn luyện cho các tiểu cô nương phối hợp lực đạo đúng nhịp giữa tay và mắt, phiền là một cô gái có thể chơi tốt trò chơi này thì đều có một đôi tay khéo léo, học thêu hoa, châm tuyến các loại đều nhanh hơn so với người khác.

Trương Thái Vân chăm chú vào chân nhi, Liên Diệp Nhi đi tới bên cạnh Liên Mạn Nhi, cúi đầu nói thầm vào tai nàng.

“... Biết Thái Vân tỷ tới đây chơi còn ở lại vài ngày, bà nội bị chọc tức đấy.” Liên Diệp Nhi nói cho Liên Mạn Nhi biết: “Bà ở trong phòng ném đập đánh còn không có hết giận đâu, ra cả ngoài cửa phòng mắng chửi người nữa. Nói gì mà “lấy tay bắt cá”, không biết tốt xấu, không biết xa gần gì, có gì tốt đều cho người ngoài hưởng hết.”

Liên Mạn Nhi mỉm cười lắng nghe.

“Đáng tiếc, chuyện này bà nội không thể xen vào, nên bà tức giận thì cứ tức giận, đối với chúng ta cũng chẳng hại cái gì.”

“Cái này không phải do hai ngày trước, Cô cả ở trong thành tới chơi sao, hình như là thì thầm với bà nội về Tứ thúc và Tứ thẩm cái gì đấy. Bà nội tức giận vì Tứ thúc, Tứ thẩm cho Thái Vân tỷ tới nhà ở chơi, mà ngay cả Ngân Tỏa đến cổng cũng không chào đón Cô cả tới chơi.” Liên Diệp Nhi lại nói.

“Tỷ biết, sợ rằng bà nội không chỉ tức giận vì cái này đâu. Chúng ta hai ngày đó đi sang nhà bà ngoại tỷ chơi rồi, bà nội cũng bởi vì cái này mà tức giận đấy.” Liên Mạn Nhi gật đầu nói.

Tập tục ở phủ Liêu Đông, mỗi năm khuê nữ sau khi xuất giá có thể về nhà mẹ đẻ thăm người thân mấy ngày. Lúc đầu ở thời điểm Liên gia chưa tách ra, những ngày trọng đại này mọi người đều phải ở nhà. Toàn bộ gia đình. Không thể đi đâu, cũng không thể tham gia bất cứ hoạt động gì khác. Nhiệm vụ chính của họ trong ngày này là tiếp đãi một nhà Liên Lan Nhi đến thăm Liên lão gia tử và Chu thị.

Mấy cô con dâu Cổ thị, Hà Thị và Triệu Thị không có cha mẹ, vì vậy cũng không cần về thăm nhà mẹ đẻ, nhưng Trương thị cha mẹ đều đầy đủ. Theo lý thuyết, nàng là con dâu út, ngày này nên cùng Liên Thủ Tín cùng nhau về nhà mẹ đẻ thăm người thân cũng thích hợp.

Nhưng Chu thị không cho. Người nhà mẹ đẻ của Trương Thị chẳng là gì, làm sao so sánh được với đại khuê nữ tôn quý của bà? Mà ngày này, ngươi không ở nhà cung nghênh, hầu hạ một nhà con gái lớn của ta, lại đi về thăm cha nương của ngươi, ngươi đây chính là không có khuê nữ, không đem cô cả để vào trong mắt. Không đem cha mẹ chồng để vào trong mắt, không có đem mấy lão Liên gia chúng ta để vào trong mắt. Ngươi dám làm như vậy, ngươi chính là tội ác tày trời, ngươi chính là đồ bất hiếu, sau này ngươi sẽ sống cuộc đời đen tối a!

Chu thị thông minh ở chỗ, bà sẽ không nói rõ, nhưng sẽ cho ngươi nhìn sắc mặt bà, thêm một bước chính là té đập đánh, chỉ cây dâu mắng cây hòe, cho đến khi một mình ngươi chủ động đón hùa ý của bà mới thôi.

Cho nên, từ lúc Trương thị gả vào cửa Liên gia, trừ năm thứ nhất sau tân hôn, mùng hai tết nàng cùng Liên Thủ Tín trở về nhà mẹ đẻ vì khi đó Chu thị còn cho nàng chút ít thể diện. Sau này, thì không có đi qua nữa.

Liên Mạn Nhi nghe Trương thị nói đến chuyện này, còn từng ở trong lòng lăn qua lộn lại suy nghĩ thật lâu. Cảm thấy, Chu thị chịu ở năm đầu để cho Trương thị mùng hai về nhà mẹ đẻ, đó là vì dù sao cũng Tân hôn, nếu như năm thứ nhất cũng không trở về, thì Trương gia bên kia sẽ không đống ý. Nhưng sau đó, lại không cho phép Trương thị mùng hai đầu năm về nhà mẹ đẻ nữa, nguyên nhân cũng có rất nhiều. Nói thí dụ như, Trương thị lần đầu sinh đẻ bào thai lại chính là nha đầu, lại nói thí dụ như, cùng Trương thị chung sống đã lâu, biết Trương thị dễ khi dễ.

Đó là lúc trước khi ra ở riêng, mà sau khi ra ở riêng, nhà nàng ở lại nhà cũ kia một năm, người một nhà bởi vì bận rộn sinh kế, còn có nguyên nhân là Trương thị vừa mới khôi phục lại thân thể, cũng không có chuyện về thăm nhà mẹ đẻ nhân ngày trọng đại này.

Rồi sau đó, Liên lão gia tử và Chu thị cùng cả nhà dọn tới Thái Thương.

Năm nay, một nhà Trương thị về thăm nhà mẹ đẻ ở thôn Thêu Oa, đã cùng với Liên Lan Nhi và một ít người ở Liên gia không đánh mà chiến rồi. Chu thị cảm thấy khuê nữ của mình phải chờ đợi, thì địa vị của Liên gia đã không bằng trước kia nữa rồi, nghĩ xa thêm một chút cũng là đại biểu bà ở Liên gia không giống như trước kia là nói một không nói hai, mọi người phải khom lưng trước bà.

Mọi người không sợ bà, cũng không đem bà để vào trong mắt nữa, quả thực là buồn cười.

Thật ra thì, nhà Liên Mạn Nhi sau khi từ thôn Thêu Oa trở về, Chu thị đã sai Liên Thủ Lễ tới nhắn muốn Liên Thủ Tín qua đó nói chuyện. Bởi vì lúc ấy, Liên Diệp Nhi đã mật báo cả nhà Liên Mạn Nhi biết Chu thị tìm Liên Thủ Tín, chính là muốn phát tiết cái lửa giận này, hơn nữa sợ là có ý muốn Liên Thủ Tín đón cái Ngân Tỏa tới ở, nếu không sẽ không để cho Liên Thủ Tín đi.

Đầu tháng Giêng, Liên Thủ Tín là của nhà, ngày ngày phải xã giao, tiệc rượu cái này tiếp tới cái kia, căn bản cũng không có thời gian rỗi, hơn nữa, người nào rảnh rỗi chính sự không có làm, suốt ngày đi người dụ dỗ cố tình gây sự chứ. Hơn nữa, bên cạnh Chu thị có ba nhi tử, lại còn nhiều tôn tử “hầu hạ”, quả thật là không cần thiết phải ngày ngày gọi Liên Thủ Tín tới ân cần dạy bảo.

“Nên có lễ số thì chúng ta đều làm không thiếu, về phần những thứ khác, ta không thể nuông chiều tính xấu kia, nếu không, sau này khẳng định không thể chiều nổi bà nội.” Lúc ấy người một nhà đã nói như thế.

“Đúng rồi, Diệp Nhi, muộn nói hôm nay Tam bá đã đi đâu?” Liên Mạn Nhi đột nhiên nhớ tới mà hỏi.

“Đi thôn Tây rồi.” Liên Diệp Nhi trả lời: “Chính là năm ngoái, nhà kia mời cha muội tới muốn đóng một cái tủ, đang cần rất gấp. Cha muội vội vàng tới làm cho họ, hôm nay nhà đó mời khách, cũng mời cha muội qua luôn. Nghe nói còn muốn để cho cha muội đóng cho vài cái tủ khác giống như vậy nữa.”

Liên Diệp Nhi nói như vậy, trong giọng nói mơ hồ có chút kiêu ngạo. Liên Thủ Lễ là thợ mộc có tay nghề tốt, có thể làm ra tiền cho cả nhà, đồng thời còn khiến người khác tôn kính, làm khuê nữ, Liên Diệp Nhi đương nhiên tự hào, cao hứng.

Liên Mạn Nhi cũng vì Liên Diệp Nhi mà cao hứng.

Mấy tiểu cô nương nói nói cười cười, chơi đùa tới trưa, Trương thị đã bảo người bày cơm trong Đông phòng, mời các nàng tới ăn cơm. Hôm nay nhà tú tài ở trấn trên có chuyện vui nên phụ tử Ngô Ngọc Quý, Liên Thủ Tín, Ngũ lang và cả Tiểu Thất, Lỗ tiên sinh đều được mời tới, vì vậy Trương thị cho người mời Ngô Vương Thị, Ngô Gia Ngọc, còn có Triệu Thị và Liên Diệp Nhi tới, mọi người cùng nhau vui vẻ.

Ăn cơm trưa xong, mọi người cũng không vội vã về nhà, theo như lời Ngô Vương thị mà nói, mấy người đàn ông uống rượu không thể trở lại nhanh được, các nàng về nhà cũng không có chuyện gì để làm, chi bằng ở lại đây cùng nhau cười cười nói nói còn tốt hơn.

Liên Mạn Nhi và mấy tiểu cô nương cùng nhau tới Tây phòng, nói đùa một hồi ở trong phòng ngủ, sau đó Liên Mạn Nhi sai Tiểu Hỉ mang cho nàng gối và chăn.

Lúc này Triệu thị tới bảo Liên Diệp Nhi nàng phải về nhà, hỏi Liên Diệp Nhi có về cùng không.

“Không có chuyện gì thì đừng về vội làm gì.” Liên Mạn Nhi nói với Liên Diệp Nhi: “Ngủ ở đây đi, lát nữa dậy chúng ta chơi tiếp. Buổi tối ăn cơm xong thì các muội hãy về.”

Triệu Thị nghe Liên Mạn Nhi nói vậy đành một mình đi về.

“Tây thôn kia mời khách khẳng định là giải tán sớm hơn so với chuyện vui ở trên trấn. Mẹ đi xem cha con trở lại chưa.” Triệu thị nói.

“Mẹ, vậy con với mẹ cùng nhau trở về.” Liên Diệp Nhi vội vàng nhảy xuống giường xỏ giày vào. Triệu thị tính cách mềm yếu, Liên Diệp Nhi đối với nàng không yên tâm, sợ nàng về nhà cũ lại bị Chu thị quở trách. “Mạn Nhi tỷ, muội với mẹ muội về xem một chút, lát nữa muội trở lại.”

“Được rồi, vậy hai người cứ đi đi.” Liên Mạn Nhi thấy Liên Diệp Nhi nói như vậy cũng không ngăn trở nữa, gật đầu nói.

Liên Diệp Nhi và Triệu thị đi rồi, mấy cô bé liền cởi áo ngoài, mỗi người nằm một chỗ trên giường gạch nói chuyện vài câu, rồi mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Gần như là vừa mới nhắm mắt lại, thì Liên Mạn Nhi đã nghe thấy tiếng bước chân cùng kêu khóc ở phía ngoài, nàng kinh hãi giật mình tỉnh dậy.

“Ai đó, làm sao vậy?” Liên Mạn Nhi vội đứng lên hỏi.

Trương Thái Vân, Liên Chi Nhi, Ngô Gia Ngọc, tất cả đều ngồi dậy.

“Hình như là Diệp nhi... Đi Đông phòng rồi.”

“Tiểu Hỉ, ngươi đi xem một chút, đã xảy ra chuyện gì.” Liên Mạn Nhi vội vàng phân phó Tiểu Hỉ hầu hạ ở bên cạnh, lại cùng Liên Chi Nhi, Trương Thái Vân, Ngô Gia Ngọc đem áo váy phía ngoài mặc vào.

“Không phải là trở về nhà cũ sao, bây giờ mới được một lúc, đã xảy ra chuyện gì rồi?” Liên Chi Nhi hỏi.

“Có phải lại bị lão thái thái khi dễ hay không?” Trương Thái Vân nhỏ giọng suy đoán.

“Rất có thể.” Liên Mạn Nhi gật đầu.

Mấy tiểu cô nương ăn mặc xong xuôi, bước xuống đất đi tới Đông phòng. Mới vừa đi tới ngoài phòng, màn cửa của Đông phòng đã được vén lên, Trương thị và Ngô Vương thị đen mặt đi ra, theo sau đó là Liên Diệp Nhi ánh mắt đỏ hồng.

“Lại xảy ra chuyện gì nữa vậy mẹ?” Liên Mạn Nhi vội hỏi.

Trương thị và Ngô Vương thị trao đổi ánh mắt cực nhanh.

“Tam bá con xảy ra chút chuyện, chúng ta đi qua xem một chút, mấy đứa đều ở nhà đi, không cần phải đi đâu.” Trương thị nói với mấy người Liên Mạn Nhi. “Diệp Nhi, cháu cũng ở lại đây đi, thẩm và thím Ngô của cháu đi qua xem một chút.”

“Không tứ thẩm, cháu cũng phải đi.” Liên Diệp Nhi liền nói.

Liên Diệp Nhi rất cố chấp, nhất định phải đi cùng Trương thị, Trương thị không còn cách nào, chỉ đành phải cùng Ngô Vương thị mang theo Diệp Nhi vội vã đi ra cửa, trước khi đi còn dặn dò mấy người Liên Mạn Nhi không nên ra khỏi cửa.

Triệu Thị đã xảy ra chuyện gì, nhìn Trương thị và Ngô Vương thị khẩn trương như thế, thái độ còn có chút kỳ quái, lại còn Liên Diệp Nhi cũng vậy, không giống như trước kia tới tìm Liên Mạn Nhi trước,mà trực tiếp tới tìm Trương thị.

Mấy tiểu cô nương kinh ngạc vô cùng.

Liên Mạn Nhi lại vội vàng gọi Tiểu Hỉ tới, hỏi nàng xem đã xảy ra chuyện gì.

“...Nô tỳ cũng không biết...thái thái và thân gia thái thái đều không cho nói...” Sắc mặt Tiểu Hỉ cũng có chút kỳ quái, lắp bắp không chịu nói.

Mấy tiểu cô nương càng thêm tò mò, lấy uy bức lợi dụ, cuối cùng Tiểu Hỉ không có biện pháp, nên khôn ngoan tiết lộ đôi câu ra ngoài.

“...Vợ Hà lão lục...Trở về vừa mở cửa liền thấy... Thái thái tam đương gia muốn tìm cái chết...”

“Thực tế tình huống đã xảy ra chuyện gì, nô tỳ cũng không biết. Chính là Diệp cô nương nói, vợ Xuân Trụ đang trông mẹ nàng, không để mẹ nàng tìm cái chết, nàng chạy đi tìm thái thái và thân gia thái thái, nói là bên kia đã náo loạn hết cả lên rồi...” Cuối cùng Tiểu Hỉ nói

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor