Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Chương 562

Chương 562: Rơi vào cảnh bất nghĩa

Edit: An

Thấy Liên Thủ Nghĩa và Hà thị nhìn chằm chằm như vậy, nếu đám người Liên Thủ Nhân cũng ở đây cũng sẽ không khác gì Liên Thủ Nghĩa và Hà thị.

“Ông nội, số tiền này ông cứ giữ đi.” Liên Mạn Nhi liền nói.

Chỉ cần Liên lão gia tử và Chu thị chú ý, không bị Liên Thủ Nhân và Liên Thủ Nghĩa dao động, số tiền này đặt ở đây cũng sẽ không bị tiêu hết, sao phải lôi thôi, đưa tiền cho nhà mình. Làm thế không phải gây thù cho nhà mình sao?!

Dù hiện tại lời của Liên lão gia tử và Chu thị không được tôn trọng như trước, nhưng Liên Mạn Nhi vẫn tin tưởng, chưa có ai ở thượng phòng dám đoạt số tiền này đi tiêu.

“Đúng vậy, cha, số tiền này cha mẹ cứ giữ lại đi. Đáp lễ với Tống gia nên tặng gì, nên làm gì, đến lúc đó tính sau.” Liên Thủ Tín cũng nói.

Liên lão gia tử nâng mí mắt cẩn thận quan sát Liên Thủ Tín và Liên Mạn Nhi, sau đó lại rũ mắt xuống.

“Các con nói cũng đúng.” Liên lão gia tử thở dài, nói. Hình như gần đây số lần Liên lão gia tử than thở trước mặt Liên Thủ Tín càng ngày càng nhiều.

“Cha định đưa số tiền này cho các con cầm, hoàn toàn chặt đứt tính toán của bọn nó, đỡ cho bọn nó lằng nhằng hàng ngày. Hơn nữa, sau này đáp lễ với Tống gia, cha và mẹ con lớn tuổi, không ra khỏi cửa. Trong nhà này ai có thể ra mặt chứ? Lão Tứ, con đếm một chút, nhà này căn bản không ai có khả năng ra mặt! Đáp lễ qua lại với người ta, cũng phải hợp với nhà người ta chứ.”

“Cha, sao cha lại nói vậy.” Liên Thủ Nghĩa ngồi trên băng ghế nhỏ giọng kháng nghị.

“Ta nói gì, đây không phải sự thật sao? Cả đám ra sao, ta còn không rõ sao?!” Liên lão gia tử mở mắt trách mắng Liên Thủ Nghĩa.

Liên Thủ Nghĩa hừ một tiếng, cuối cùng cũng không dám cãi lại Liên lão gia tử.

“Được rồi, tiền này trước cứ để ở nhà, để mẹ con giữ. Đến lúc đáp lễ các con qua lấy.” Liên lão gia tử quay đầu nói với Liên Thủ Tín và Liên Mạn Nhi, “Lão Tứ, Mạn Nhi, tình huống bây giờ của chúng ta, các con đều biết. Các con đừng nghe bọn nó nói vớ va vớ vẩn, trong lòng cha cái gì cũng hiểu.”

Liên Mạn Nhi liền gật đầu nhưng trong lòng có chút xem thường. Nếu đều hiểu, sao còn ra chủ ý hồ đồ như vậy? Giống như chuyện này, nếu hôm nay Liên Thủ Tín cầm tiền mà quay đầu đi. Người ở nhà cũ này tuy cái gì cũng có thể nói ra. Đây cũng không phải do Liên Mạn Nhi đa nghi, bọn họ còn chưa cầm số tiền này, mấy người Liên Thủ Nghĩa chẳng phải đã nghĩ ra mấy chuyện nói xấu bọn họ rồi sao?

Liên lão gia tử hiểu làm chuyện này sẽ gây ra hậu quả gì nhưng trong lòng vẫn mong đám người Liên Thủ Tín có thể gánh chịu hậu quả này?

Liên Mạn Nhi không cảm thấy các nàng có nghĩa vụ đó, cũng không cảm thấy các nàng cần làm vậy trong tình huống này. Bọn họ đã ở riêng rồi, hơn nữa Liên Thủ Tín đứng thứ tư. Trong xã hội coi trọng tôn ti thứ tự này căn bản là xem thường người đứng hàng thứ. Chuyện như vậy, nếu con trưởng làm ra, nói ra sẽ được ủng hộ, nhưng con thứ làm ra, nói ra sẽ bị chất vấn.

Đã tới trưa, Tiểu Phúc từ trong nhà tới, nói Trương thị gọi Liên Thủ Tín và Liên Mạn Nhi về ăn cơm.

Hai cha con liền cáo từ Liên lão gia tử và Chu thị.

“Các con cứ về ăn cơm trước đi, đừng chậm trễ.” Liên lão gia tử nói, “Đến tối các con lại tới đây một chuyến.”

Cổ thị có bị đuổi đi hay không, mấy người Hà gia có đuổi đi hay không, cũng chưa quyết định được. Xem ra Liên lão gia tử muốn họ tới lần nữa là để cùng đưa ra quyết định.

Hai cha con rời khỏi nhà cũ, bên ngoài đã có một chiếc xe chờ sẵn, là Trương thị sai tới đón hai người. Hôm nay trời lạnh, Trương thị sợ bọn họ về nhà sẽ bị rét.

Liên Mạn Nhi và Liên Thủ Tín lên xe, hai người cũng không quay đầu lại. Cho nên không thấy Tưởng thị đuổi theo từ trong nhà đi ra, đứng ở cửa, vung tay lên, cuối cùng lại thả tay xuống quay về.

Tưởng thị cũng không gọi Liên Thủ Tín và Liên Mạn Nhi.

Về đến nhà, Trương thị và Liên Chi Nhi đã chuẩn bị xong thức ăn, Ngũ Lang và tiểu Thất cũng đã từ trường tư thục trở về.

“Mẹ, mấy người Tôn đại nương đi rồi?” Liên Mạn Nhi vừa rửa tay bằng nước ấm Tiểu Phúc mang tới vừa hỏi.

“Vừa mới đi, ở đây nói chuyện rất lâu..., mẹ giữ các nàng lại ăn cơm. Tôn đại nương và Tiểu Hồng quả thật rất giỏi ăn nói.” Trương thị liền nói.

Liên Mạn Nhi rửa tay, lau mặt rồi chọn một lọ phấn thơm từ trong hộp trang điểm Tiểu Hồng mang tới, bôi một ít lên tay và mặt.

“Trong phòng lạnh, Mạn Nhi, muội mau lên giường gạch cho ấm, đừng để bị cảm.” Liên Chi Nhi vừa nhìn người kê bàn vừa nói.

“Vâng.” Liên Mạn Nhi vừa nói vừa leo lên giường, còn tiện tay kéo tiểu Thất, coi như một cái lò sưởi cỡ lớn mà ôm vào lòng.

“Đại bá mẫu của con thật sự dẫn Đóa Nhi tới Tống gia, còn bị nhà người ta đưa về sao? Tiền kia thật sự là bà ấy nhờ người Hà gia giúp bà ấy trộm?” Trương thị hỏi Liên Thủ Tín và Liên Mạn Nhi.

“Vâng.” Liên Mạn Nhi gật đầu, kể lại chuyện vừa rồi ở nhà cũ cho Trương thị nghe.

Trương thị nghe mà không ngừng thổn thức.

“Thật sự muốn bỏ nàng ta sao? Chao ôi, nói đi cũng phải nói lại, đây là báo ứng của nàng ta... Nàng ta rời khỏi Liên gia thì có thể đi đâu? Nhà nàng ta cũng không tốt, cha mẹ đã mất, chỉ có một người anh ruột thịt, nhìn bình thường qua lại như vậy, nhưng cũng không thể nuôi sống nàng ta.” Trương thị liền nói.

“Mẹ à, mẹ còn thay bà ấy lo lắng chuyện sau này sao?” Liên Mạn Nhi liền nói.

“Không phải, mẹ chỉ nói vậy thôi.” Trương thị liền nói, “Nhớ ngày đó sau khi mẹ vào cửa nhìn thấy nàng ấy, rất danh giá đấy. Quả thật không thể đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài, cần phải trải qua thời gian dài, trải qua nhiều chuyện mới biết được lòng người.”

“Hai người xem ý tứ bên nhà cũ là thật sự muốn bỏ sao?” Trương thị cũng ngồi xuống giường gạch, hỏi.

Có bỏ Cổ thị hay không, quyết định cuối cùng phụ thuộc vào Liên lão gia tử, Chu thị và Liên Thủ Nhân.

“Theo ý bà nội bọn nhỏ là nhất định phải bỏ. Ý của đại bá bọn nhỏ, ta thấy vẫn còn tình cảm với nàng ta. Ý tứ của ông nội bọn nhỏ... ta cũng không đoán ra, có vẻ như thế nào cũng được.” Liên Thủ Tín liền nói.

Mọi người đều nhìn về phía Liên Mạn Nhi.

“Việc này, cha thấy đúng rồi.” Liên Mạn Nhi liền nói.

Đây chính là nói, có bỏ Cổ thị hay không, thế nào cũng được.

“Muốn con đoán, chỉ sợ là không bỏ được.” Suy nghĩ một chút, Liên Mạn Nhi lại nói, “Chắc chắn Cổ thị sống chết cũng không chịu đi.”

Trở về từ nhà cũ, Liên Mạn Nhi chuyển cách gọi Cổ thị từ đại bá mẫu thành Cổ thị, mà trừ Trương thị lúc đầu còn gọi là đại bá mẫu của bọn nhỏ, sau đó người một nhà đều gọi nàng là Cổ thị.

“Thật ra thì, nhà cũ rất nghiêm, bà nội bọn nhỏ cũng rất kỹ càng. Nếu không có mấy người nhà Hà gia vào ở, chắc chuyện này cũng không xảy ra.” Trương thị liền nói.

Liên Mạn Nhi gật đầu, Trương thị đã hiểu đúng.

Người một nhà đều rửa tay, Trương thị dẫn người mang thức ăn lên, cả nhà ngồi trên giường gạch, vây quanh bàn chuẩn bị ăn cơm.

“Mạn Nhi, ông nội còn muốn chúng ta thay hắn giữ tiền Tống gia tặng?” Ngũ Lang liền hỏi.

“Vâng.” Liên Mạn Nhi gật đầu, “Muội và cha không đồng ý.”

“Vậy thì tốt rồi.” Ngũ Lang nói, hai huynh muội nhìn nhau một cái, Ngũ Lang liền cười.

“Muội thấy, ông làm vậy cũng bắt nguồn từ lòng tốt.” Liên Mạn Nhi cũng cười nói, “Nhưng lòng tốt này, có lúc chưa chắc đã thành chuyện tốt.”

“Không sai.” Ngũ Lang tiếp lời, “Cho nên sau này đối với những gì bên kia nói, chúng ta phải suy nghĩ kĩ xem có nên làm theo hay không. Tránh làm hỏng việc, ông nội cũng không vui.”

“Lỗ tiên sinh cũng dạy đệ như vậy.” Tiểu Thất chui ra khỏi lòng Liên Mạn Nhi, ngồi thẳng bên cạnh nàng, “Lỗ tiên sinh nói, hiếu thuận không phải là nói gì cũng làm theo, nếu trưởng bối có sai cũng nên chỉ ra. Nhìn trưởng bối phạm sai lầm mà không nói gì, đó không phải là hiếu thuận mà là làm người rơi vào cảnh bất nghĩa.”

“Cha, mẹ, hai người nghe không, tiểu Thất học bài rất tốt, đạo lý này hắn cũng hiểu.” Liên Mạn Nhi cười nói.

Liên Thủ Tín và Trương thị đều mặt mày hớn hở nhìn tiểu Thất.

“Cha và mẹ con chưa từng đọc sách, đạo lý như vậy trước kia cũng không biết.” Liên Thủ Tín thở dài nói.

“Bây giờ đã hiểu cũng không muộn.” Liên Mạn Nhi liền nói.

“Đúng vậy.” Trương thị gật đầu, liền gắp một miếng bong bóng cá lớn vào bát của tiểu THất.

Cả nhà ăn xong cơm trưa, còn đang uống trà thì Liên Thủ Lễ đã tới, nói Liên lão gia tử sai hắn tới đây gọi cả nhà Liên Thủ Tín tới nhà cũ, muốn tiếp tục bàn bạc chuyện hồi sáng chưa bàn xong.

“Tam bá.” Liên Mạn Nhi liền hỏi Liên Thủ Lễ, “Có muốn đuổi mấy người Hà gia đi không, thúc nghĩ thế nào, trước nói một chút xem sao.”

“Chuyện này.” Liên Thủ Lễ ngồi trên ghế, cúi đầu xuống khiến cho Liên Mạn Nhi ngồi trên giường gạch không nhìn rõ mặt hắn, “Thúc cũng vừa về mới biết... đuổi đi hay không, cứ để lão gia tử quyết định đi.”

Liên Mạn Nhi cũng im lặng.

“Tam ca, nơi này không có người ngoài, ca nghĩ gì cứ nói ra đi.” Liên Thủ Tín liền nói.

“Chuyện này, mấy người Hà gia tuy không có tiếng tốt gì. Nhưng rốt cục cũng là mẹ góa con côi. Mấy người tới ở phòng đối diện chúng ta. Giờ muốn ta đuổi đi, không biết bên ngoài sẽ nói gì.” Liên Thủ Lễ lại buồn rầu nói.

Liên Mạn Nhi xoa trán.

Lúc này còn lo lắng làm vậy sẽ ảnh hưởng tới danh tiếng của mình. Bây giờ căn bản không phải là lo lắng nên làm thế nào cho tốt, hơn nữa, trên thế giới này, dù ngươi có hoàn mĩ ra sao, ngươi cũng không thể lấy lòng hết tất cả mọi người. Luôn có những kẻ không biết vừa lòng, không phải vì họ muốn duy trì chính nghĩa gì, chẳng qua bọn họ... hèn hạ.

Lúc này, rốt cục Liên Mạn Nhi có thể đoán được, ở Liên gia, bị “quy củ” dạy dỗ tốt nhất, nhất định chỉ có thể là Liên Thủ Lễ. Bị từng lớp từng lớp lễ giáo vặn vẹo hoàn mỹ trói buộc, bị “quy củ” của Liên lão gia tử và Chu thị cho vào khuôn phép hoàn mỹ.

Lễ giáo bị vặn vẹo hoàn mỹ, mà hắn lại là kẻ không có con trai, vì vậy hắn bị lễ giáo mà hắn ca tụng nhận định hắn là kẻ bất hiếu nhất...

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor