Trèo Cửa Sổ Gây Án: Ông Xã Ra Tay Nhẹ Nhàng - Chương 274

Chương 274: Con của cô giống Thẩm Mặc Thần

Thủy Miểu Miểu quay đầu, nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.

Cô nghĩ tới.

Là người đàn ông ngày đó kém chút đụng vào cô và Viêm Viêm.

Nếu anh ta nhìn ra Viêm Viêm và Thẩm Mặc Thần giống nhau, đồng thời nói ra chuyện này, thân phận của Viêm Viêm sẽ bộc lộ sao?

Ánh mắt Thủy Miểu Miểu trầm xuống, hiện lên một tia khủng hoảng, xoay người.

"Anh. Anh cũng tới ư." Thụy Khắc chào hỏi Thẩm Mặc Thần.

Thủy Miểu Miểu kinh ngạc nhìn về phía Thẩm Mặc Thần, mở to mắt, trong đầu giống như là bị sét đánh trúng, ong ong ong.

Thụy Khắc biết Thẩm Mặc Thần đến, còn gọi Thẩm Mặc Thần là anh, vậy lúc anh ta gặp Viêm Viêm, tại sao không có phản ứng.

Là mắt anh ta vụng về, không có phát hiện sao?

Thủy Miểu Miểu càng nghĩ càng khẩn trương, nắm chặt tay.

Thụy Khắc cũng nhìn thấy Thủy Miểu Miểu, trong mắt lóe lên một tia kinh hỉ, nhếch môi nói ra: "Là cô?"

Thủy Miểu Miểu nhíu lông mày, kiên trì nhìn về phía Thụy Khắc, đôi mắt lóe ra, trái tim như sắp nhảy ra ngoài.

"Lần trước cô không có sao chứ?" Thụy Khắc hỏi.

Thủy Miểu Miểu muốn phủ nhận, nhưng, phủ nhận không phải càng thêm chột dạ sao?

Vả lại, ánh mắt người đàn ông này, giống như thật sự vụng về.

Cô phải trấn định.

"Không có việc gì, anh đi một chuyến Syria trở về rồi ư?" Thủy Miểu Miểu hỏi ngược lại.

Thụy Khắc bị trêu đùa, không có tức giận chút nào, vừa cười vừa nói: "Biết không? Lần trước may mắn mà có cô, nếu tôi chạy về nhất, bị bắt chính là tôi."

"Vậy tôi sẽ là nối giáo cho giặc, trách không được ông trời cho tôi máu dạy dỗ." Thủy Miểu Miểu cũng không thân thiện nói.

Thụy Khắc rất ưa thích loại luận điệu này của Thủy Miểu Miểu, trong mắt có tia sáng lạ, hỏi: "Về sau, con đường kia tôi thường xuyên đi, tôi vẫn muốn tìm cô, cô không ở gần đó sao?"

"Anh tìm tôi làm gì?" Thủy Miểu Miểu không hiểu.

Ánh mắt Thẩm Mặc Thần trầm xuống, cứng cằm, không vui hỏi Thủy Miểu Miểu: "Nghe qua, giữa hai người có lần gặp phải kinh động""Đó là một lần gặp phải tuyệt đẹp." Thụy Khắc vừa cười vừa nói.

Thủy Miểu Miểu nhìn sắc mặt bạn gái Thụy Khắc mang tới không tốt.

Người đàn ông này, tốc độ đổi bạn gái thật là nhanh, lần này và cô gái lần trước, hình như không phải một người.

Lê Bảo Y cũng quan sát được sắc mặt bạn gái Thụy Khắc.

Thụy Khắc thì cô nhớ kỹ, thời cấp ba kết giao bạn gái được cả xe tải rồi.

"Sao tôi cảm giác không xong." Lê Bảo Y không khách khí nói.

Thụy Khắc nhíu lông mày, muốn hỏi Thủy Miểu Miểu về đứa bé kia, đột nhiên, giống như là nghĩ đến cái gì, kinh ngạc nhìn về phía Thẩm Mặc Thần, ngón tay chỉ Thủy Miểu Miểu.

Thủy Miểu Miểu có loại dự cảm xấu, trong lòng hơi hồi hộp một chút, trước khi Thụy Khắc nói, vội vàng nói trước: "Đi ra một chút. Tôi có việc nói với anh."

Cô trực tiếp đi ra ngoài.

Thụy Khắc nghi ngờ liếc Thẩm Mặc Thần một chút, đi theo đằng sau Thủy Miểu Miểu.

Thẩm Mặc Thần không vui, lực nắm ty mạnh hơn một chút, ánh mắt u ám nhìn ra ngoài cửa.

*

"Đứa bé của cô giống như lớn lên rất giống anh tôi." Thụy Khắc tò mò hỏi.

"Nói cái gì đó, nó là con của anh rể tôi, anh cẩn thận anh rể tôi làm quỷ cũng không buông tha anh, tôi không cho phép anh nói như vậy, anh coi anh rể tôi là gì, coi chị tôi là gì?" Thủy Miểu Miểu nghiêm nghị nói.

Vẻ mặt Thụy Khắc có chút quái dị, như có điều suy nghĩ cười, nói ra: "Thì ra không phải cô sinh, tôi nhìn bộ dạng cô không giống như đã sinh con, cô muốn nói với tôi cái gì?"

"Cái kia, " Thủy Miểu Miểu lo lắng tối nay Thụy Khắc lại cho quả bom, mang anh ta đi, cô khá an tâm.

"Bây giờ anh có thể đưa tôi về nhà không?" Thủy Miểu Miểu lộ ra nụ cười hồ ly giảo hoạt hỏi.

Thụy Khắc giương lên khóe miệng, trong mắt lóe lên tia sáng, tiến lên, ôm eo Thủy Miểu Miểu, kéo cô vào ngực mình, ám chỉ nói: "Vừa vặn tôi đặt một phòng ở khách sạn gần đây."

Thủy Miểu Miểu: "..."

Thẩm Mặc Thần: "..."

Bạn gái Thụy Khắc: "..."

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/