Tổng Tài, Đưa Cục Cưng Cho Tôi - Chương 82

Chương 82 - Chương 82

Nguyên bản chỉ cho rằng ông ta đối với đứa nhỏ giả mạo của Hách Liên Gia thật tàn nhẫn, nhưng cô không ngờ ông bản chất không phải là tàn bạo mà là giống như động vật máu lạnh, giết người không chớp mắt. Nụ cười lạnh lùng tàn nhẫn như thế làm cho người khác không khỏi run lên.

Hách Liên Hùng vung tay, những tên mặc bộ trang phục màu đen chậm rãi vây quanh bọn họ, Ngôn Dục và Trình Mộ Thanh ở bên trong, lúc này Ngôn Dục kéo cô vào sát người, dùng âm thanh nhỏ nhất chỉ có hai người có thể nghe được nói "Chờ một chút, tôi câu chân bọn họ khi thời điểm đến cô bỏ chạy cứu Tiểu Trạch, sau đó dẫn thằng bé chạy đi, dùng sức mà chạy đừng quay đầu lại, chìa khoá xe tôi đã để vào trong người của cô rồi..."

Trình Mộ Thanh hoảng sợ, ngước mắt lo lắng nhìn anh ta "Vậy còn anh thì sao?"

Cái miệng của anh ta tà mị gợi lên, một đôi mắt hoa đào tựa như có ma lực làm cho người ta nhịn không được mà bị hút vào, chính là hiện tại Trình Mộ Thanh không có tâm trí nhàn hạ để thưởng thức điều đó.

"Cô yên tâm, tôi sẽ không có việc gì..."Vừa mới dứt lời, Ngôn Dục như trận gió liền xông ra ngoài, ra đòn với những tên vệ sĩ.

Trình Mộ Thanh không quên lời anh ta dặn dò, hiện tại phải trân trọng từng giây, theo đám người chạy ra hướng tới Tiểu Trạch, Hách Liên Hùng ngồi yên, tựa như một chút cũng không lo lắng gì, thấy cô hướng đến Tiểu Trạch, ông ta gọi A Cường nói nói, A Cường gật gật đầu, khuôn mặt máu lạnh hướng đến Trình Mộ Thanh.

Ngôn Dục thân thủ nhanh nhẹn, thậm chí mỗi động tác đều tản ra sự độc đáo, đẹp đẽ không cần làm ra vẻ mà chính là tự nhiên, quan trọng hơn là, anh ta thoạt nhìn rất bình thản xuống tay cực kỳ mạnh, không hề sơ xuất gì.

Đang lúc đánh nhau, ánh mắt liếc liền thấy A Cường đang đi về hướng Trình Mộ Thanh, A cường chính là người xuất ngũ trong bộ đội đặc chủng, đã từng trải qua quá trình tôi luyện, anh ta là dạng người không bao giờ nói đến tình cảm, cũng chẳng có tính người, như một con rôbốt, chỉ biết có vâng theo lời người khác!

"***"! Ngôn Dục đá một cước đến người trước mặt sau đó chạy sang phía Trình Mộ Thanh...

"Cẩn Thận"

Lúc A Cường đang hạ cây gậy xuống, Ngôn Dục đã không kéo kịp cô, chỉ có thể bay nhanh đến mà nhận đỡ đòn của cái gậy dùm cô.

"

A...“

Ngôn Dục đưa đầu ra, phát ra âm thanh nặng nề

Trình Mộ Thanh đang cởi dây giúp Tiểu Trạch, nghe được âm thanh đau đớn bên tai, quay đầu lại Ngôn Dục đã ngã trên thân thể của cô.

"Ngôn Dục"Trình Mộ Thanh trừng to mắt, hét ra một tiếng.

Tiếp giây theo, A Cường lại tiếp tục hạ gậy xuống, Trình Mộ Thanh xoay người, ôm Ngôn Dục vào trong lòng, vì thế cái cú đánh hạ của A Cường hoàn toàn đổ lên người của cô.

"

A——”

Trình Mộ Thanh hét lên, xương cốt phía nhau tựa như vỡ nát ra.

Ngôn Dục nhìn thấy cô ôm mình, một đôi mắt hoa đào mở to, tràn đầy hoảng sợ "Cô...“

Trình Mộ Thanh kiên cường nhịn xuống, lấy cánh tay chống đỡ đứng dậy, nói từng chữ một "Anh có thể bảo vệ tôi, vậy vì cái gì mà tôi không thể bảo vệ lại anh?".

Bảo vệ, chưa từng có ai nói qua bảo vệ anh ta cả, ngay cả người phụu nữ kia cũng chưa từng...Nhìn Trình Mộ Thanh, ánh mắt tràn ngập sự khẳng định...

"A Cường, trực tiếp nổ súng giết bọn họ"Hách Liên Hùng phân phó hô.

Trình Mộ Thanh không tin vào lổ tai của mình, quay đầu căm tức nhìn Hách Liên Hùng- "Đúng là người máu lạnh, vậy mà còn vọng tưởng khống chế vận mệnh người khác, cuộc đời này ông nhất định sẽ thua, ông đúng là kẻ đáng thương sẽ gặp báo ứng, đời này, ông sẽ cô độc một mình đến chết".

"A Cường, giết cô ta, giết bọn họ" Hách Liên Hùng tức giận hô.

Trình Mộ Thanh căm tức, một chút cũng không sợ hãi.

A Cường nhìn Trình Mộ Thanh cùng Ngôn Dục, trên mặt không biểu hiện sự thương hại gì, lấy súng ra nhắm ngay bọn họ.

Ngôn Dục cắn răng liều mạng.

"Đùng" Một tiếng, Ngôn Dục vừa định ra tay liền thấy A Cường té trên mặt đất, ôm cánh tay đầy máu của mình, máu chảy ra ngoài không ngừng, ngoái đầu nhìn lại một bóng dáng mặt bộ đồ trắng đứng đằng sau, quần áo đối lập cùng thân thể, bất đồng chính là anh nhìn rất đơn giản, nhưng ẩn ẩn một cỗ khí phách làm cho người ta không thể khinh thường.

Nhíu mày, đảo qua Trình Mộ Thanh trên mặt đất, đôi mắt lộ vẻ đau tiếc, chỉ là một cái liếc phớt qua, nhưng cho dù như vậy, cũng bị Ngôn Dục bắt được.

Hách Liên Hùng đứng dậy nhìn anh ta "Ngươi là ai? muốn làm gì?"

Người mặc đồ trắng, khoé miệng nhẹ nhàng gợi lên "Tôi là ông nội của ông, đến để chống lại ông".

Hách Liên Hùng thay đổi sắc mặt, lập tức trở nên khó coi.

Ngôn Dục quay đầu lại, ánh mắt nghi hoặc nhìn Trình Mộ Thanh "Bạn của cô sao?"

Trình Mộ Thanh lắc đầu "Không biết".

Ngôn Dục thực rõ ràng không tin, ánh mắt vừa rồi không giống nhau.

"Các người sao rồi?" Người mặc quần áo trắng hỏi.

Ngôn Dục đứng dậy, nhìn anh ta, một đôi mắt hoa đào mang theo một tia địch ý "Không sao".

"Các người hôm nay ai cũng không được rời khỏi đây"Hách Liên Hùng gầm lên, sau đó vung tay "Đem bọn họ toàn bộ giết chết cho ta".

Nhận được mệnh lệnh của Hách Liên Hùng, tất cả đều vọt lên, A Cường vừa rồi bị thương cũng chạy đến.

Trong khoảng thời gian ngắn, lại phải đánh nhau, người mặc đồ trắng cùng đánh nhau với A Cường, còn Ngôn Dục giải quyết những tên mặc đồ đen, Trình Mộ Thanh phía sau thì giải cứu cho Tiểu Trạch.

"Mẹ"Tiểu Trạch hô.

"Tiểu Trạch không phải sợ, mẹ tới cứu con đây" Trình Mộ Thanh nói, một bên cởi bỏ dây thừng ra.

"Mẹ

——

Cẩn Thận"Tiểu Trạch hô to.

Phía sau, Hách Liên Hùng đi đến gần Trình Mộ Thanh, cầm khẩu súng chỉa thẳng vào đầu của cô.

"Các người toàn bộ dừng tay lại" Hách Liên Hùng quát.

Người bị xử lý cũng đã hết 7,8 phần, chỉ còn lại người mặc áo trắng đang đánh nhau cùng A Cường, nghe được giọng nói của Hách Liên Hùng cũng dừng tay lại.

Ngôn Dục nhìn Hách Liên Hùng, còn có cây súng đang chỉa vào đầu Trình Mộ Thanh, nhất thời gương mặt tuyệt mỹ hiện lên tia sát ý "Lão già kia, ông dám đả thương cô ấy, tôi sẽ giết ông".

Hách Liên Hùng khoé miệng nhướn lên "Được, lúc anh giết ta thì trước tiên nên nhìn xem là súng của ai nhanh hơn".

Trình Mộ Thanh chậm rãi đứng dậy, nhìn Ngôn Dục "Ngôn Dục không cần lo cho tôi, nhất định anh phải cứu Tiểu Trạch ra khỏi đây".