Tổng Tài, Đưa Cục Cưng Cho Tôi - Chương-155

Chương 155 - Chương 155

Bả vai của Vivi trúng đạn, chính là cô như không biết đau, ngã vào lòng ngực của Trình Mộ Thanh, ngước mắt, suy yếu nói " Sâm Dạ ca thật sự thích cô, tuy rằng tôi không cam tâm nhưng tôi thật lòng chúc phúc cho 2 người, chỉ cần là Sâm Dạ ca thích thì tôi sẽ chấp nhận! Cô nhất định phải yêu Sâm Dạ ca ca " Vivi cố gắng lấy sức nõi rõ từng chữ

"Không, Vivi, cô phải cố lên, tôi và Uất Sâm Dạ không phải như cô tưởng đâu, cô nhất định phải cố gắng" Trình Mộ Thanh hô, cả người đều toát ra mồ hôi lạnh, gắt gao cầm lấy tay Vivi, sợ Vivi sẽ nhắm mắt lại

Vivi nở nụ cười, thật ra trong lòng Vivi cũng muốn ghét Trình Mộ Thanh nhưng không hiểu sao không thể làm vậy, hiện tại đây cô thật lòng chúc phúc cho họ

Chỉ cần Sâm Dạ hạnh phúc là tốt rồi...

Hùng Dực Thiên đứng đó, anh ta ghét nhất là ma ma chít chít, sắp chết rồi là còn làm chuyện ruồi bu như vậy

"Đem toàn bộ giết hết, không chừa ai" Hùng Dực Thiên lạnh lùng hạ lệnh

Chỉ cần bọn họ chết, sẽ không ai phát hiện ra là ông ta làm

"Hùng Dực Thiên, ông cho là chúng tôi chết thì sẽ không ai biết ông làm sao? Tôi nói rõ đây, cho dù chúng tôi có chết thì cũng sẽ có ông chôn cùng" Trình Mộ Thanh hô to, sau đó xoay người nhìn Uất Sâm Dạ, thản nhiên nói " Lúc vào, em đã gọi điện thoại rồi"

Hùng Dực Thiên nhíu mày, hung thần ác sát " Dám tìm người trợ giúp sao?"

Trình Mộ Thanh lạnh giọng, xoay mặt đi

Hùng Dực Thiên tức giận,nguyên bản cảm thấy thần không biết quỷ sẽ không hay, hiện tại khi biết sẽ có người phát hiện ra thì cảm giác như sau lưng bị đâm một nhát, rất khó chịu

"Chết tiệt" Hùng Dực Thiên rống một tiếng, cầm khẩu súng trong tay chạy tới, trực tiếp nói với Trình Mộ Thanh " Nói, mày gọi cho ai?"

Trình Mộ Thanh một chữ cũng không nói,một đôi con ngươi lạnh lùng, hiện tại chỉ có thể làm vậy để kéo dài thời gian, cô không phải không sợ nhưng giờ phút này không thể sợ nữa

"đáng chết, nói mau" Hùng Dực Thiên hô

Trình Mộ Thanh ngước mắt " Dù sao cũng phải chết, có ông chôn cùng, chết cũng nhắm mắt"

"Mày..." Hùng Dực Thiên chưa gặp qua người phụ nữ nào như vậy, ngay cả chết cũng không sợ, cái loại ngông cuồng này là ăn sâu trong máu đi ra

"Nói, nếu mày không nói, tao sẽ liền giết mày" Hùng Dực Thiên hô

"Được, có gan thì ông cứ nổ súng" Trình Mộ Thanh nói từng chữ, Uất Sâm Dạ nhìn thấy sợ Trình Mộ Thanh chọc giận Hùng Dực Thiên

"Mày thật đáng chết..."

"Buông súng" Hùng Dực Thiên vừa định nổ súng thì liền nghe đến một giọng nói trẻ con, nghe thì biết là của một tiểu hài tử

Hùng Dực Thiên quay đầu lại, thì Hách Liên Tuyệt một thân mặc đồ đen đứng đó, cái loại khí thế, khí phách hồn nhiên trời định sẵn, mà Tiểu Trạch cũng đứng bên cạnh anh ta, cầm trong tay một khẩu súng, cũng như cũ mặc chiếc áo khoát nhỏ, hai cha con thoạt nhìn có một loại đặc công giống nhau

Kim Sa và Ngôn Dục đứng một bên, trong tay đều cầm súng, trận thế này không thể xem thường được

Trình Mộ Thanh vui sướng " Tuyệt... Tiểu Trạch!"

Con ngươi u lục của Hách Liên Tuyệt đảo qua, cuối cùng dừng lại trên người Uất Sâm Dạ, ánh mắt này không thể nghi ngờ là anh ta làm phiền Trình Mộ Thanh!

Mà Trình Mộ Thanh cũng biết, Hách Liên Tuyệt tức giận...

Tiểu Trạch cũng quăng cho cô một cái liếc, thằng bé cũng tức giận?

Lúc này, Ngôn Dục mở miệng " Nấu cái lẩu chờ cô về ăn, cuối cùng bị cô mang tới nơi này"

Trình Mộ Thanh nhìn Tiểu Trạch và Hách Liên Tuyệt, thì ra chuyện là như vậy

"Nói nhiều làm gì, trực tiếp giết họ thôi" Kim Sa lên tiếng

"Tôi không nói kim cô nương, đừng có máu lạnh vậy được không? Đây là chuyện đàn ông, còn cô chỉ là một tiểu cô nương, cớ gì mà động một chút liền giết liền sát a" Ngôn Dục nói

Kim Sa lườm anh ta một cái, nhìn thấy Ngôn Dục lải nhải, Hùng Dực Thiên đem ánh mắt dừng lại trên người Hách Liên Tuyệt " Anh, anh là —— Hách Liên Tuyệt?"

"Thả cô ấy ra" Hách Liên Tuyệt ảm đạm nói, âm thanh không lớn nhưng mang theo sự uy nghiêm không thể phản bác

Tựa như đắc tội với anh, kết cục chỉ có chết thảm mà thôi, mà đây cũng không phải là ' hình như' nữa mà sẽ là sự thật!

Tuy rằng Hách Liên Tuyệt là người trong giới kinh doanh nhưng sự thật 'đen trắng' về thế lực của anh cũng được ngoại giới đồn đãi rất nhiều, nhưng cuối cùng anh có bao nhiêu lợi hại cũng chẳng ai biết!

"còn không mau thả người?" Tiểu Trạch một bên hô

Hùng Dực Thiên cầm súng trong tay, hiện tại mặc kệ lựa chọn thế nào, bọn họ đều không sống được

"Hách Liên Tuyệt, chúng ta trao đổi một điều kiện, thế nào?" Hùng Dực Thiên hỏi

"Ông cho rằng, ông có tư cách ra điều kiện với chúng tôi sao?" Tiểu Trạch lạnh giọng hỏi, hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn cũng có chút tàn ác.

"Nếu không nói thì chúng ta sẽ cùng đi đến chỗ chết" Nói xong, Hùng Dực Thiên bật người đi đến túm Trình Mộ Thanh dậy, chỉa súng vào huyệt thái dương của cô

Tay của Hách Liên Tuyệt gắt gao nắm lại, gân xanh nổi lên nhưng trên mặt vẫn duy trì bộ dạng bình tĩnh

"Nếu ông dám làm hại mẹ tôi, tin hay không tôi cho ông nổ banh xác" Tiểu Trạch hung hăng nói, chỉ cần làm hại đến Trình Mộ Thanh, thì chắc chắn kết quả sẽ không tốt

"Cứ liền làm đi, nếu cho dù chết tao cũng sẽ lôi nó theo" Hùng Dực Thiên hô

"Được" Hùng Dực Thiên vừa nói xong, Hách Liên Tuyệt nuốt một ngụm xuống.

Uất Sâm Dạ cùng Trình Mộ Thanh rất kì quái, chẳng lẽ Hách Liên Tuyệt dễ dàng đáp ứng vậy sao? Ngay cả Hùng Dực Thiên cũng có chút ngoài ý muốn, Hách Liên Tuyệt dễ dàng đáp ứng như vậy,làm cho ông ta có chút lo lắng " Mày sẽ không đùa giỡn cái gì chứ?"

Hách Liên Tuyệt đứng đó, hai tay tuỳ ý để vào túi, trên trán che khuất cặp ngươi u ám, làm cho người ta rốt cuộc không biết anh suy nghĩ gì " Rốt cuộc là thả hay không thả?"

Anh vừa nói xong, sắc mặt của Hùng Dực Thiên trở nên khó coi, ông lôi kéo Trình Mộ Thanh, nhìn Hách Liên Tuyệt " Được, tao tin mày, những tao muốn dẫn nó theo, khi nào an toàn tao liền thả"

"Ông nói những lời vô nghĩa nhiều lắm" Hách Liên Tuyệt không bình tĩnh nói

"Tao chỉ là muốn tự đảm bảo cho sự bình an của tao thôi" Hùng Dực Thiên nói, những người anh em của anh ta cũng trầm mặc không nói gì, nhìn ra được người đàn ông trước mặt Hùng Dực Thiên là nhân vật không thể chọc giận

"được" Hách Liên Tuyệt đáp ứng

Trình Mộ Thanh bất khả tư nghị nhìn anh, trước là bộ dạng không sợ hãi trong lời nói anh ta vừa nói ra, Tiểu Trạch cũng không phản bác, bởi vì thằng bé biết ba sẽ cứu mẹ, còn sau đó khẳng định Hách Liên Tuyệt đã có biện pháp ổn thoả

Quả nhiên, nói ra chỉ có bọn họ tạm ở nơi này, cho nên Hùng Dực Thiên có muốn ra ngoài cũng phải đi ngang bọn họ, Hùng Dực Thiên lôi kéo Trình Mộ Thanh, cầm súng chỉa vào đầu cô, những anh em đều đi sau anh t, vây quanh anh ta chậm rãi mà bước đến cửaa.

Hách Liên Tuyệt cùng Tiểu Trạch, Ngôn Dục và cả Kim S đều tránh ra, nhường đường cho họa.

Trong tay Hùng Dực Thiên đã đổ mồ hôi, một lòng cũng căng thẳng, không dám nới lỏng, khi anh ta đi ngang người của Hách Liên Tuyệt, có cảm giác vô cùng áp lực, giống như cả người đều mềm nhủn ra, bất quá cũng tự nhắc nhở chính mình...

Chính là lúc này, Hách Liên Tuyệt nháy máy cho Ngôn Dục một cái, Ngôn Dục gật đầu, hai người như trận gió bay đến, Kim Sa cũng tham dự vào, Tiểu Trạch thì ngoan ngoãn lùi về phía sau.

Ba người lưu loát giải quyết mấy huynh đệ của Hùng Dực Thiên, khi ông ta nghe được tiếng kêu thảm của mấy huynh đệ liền biết tình huống đã sai, định nổ súng thì trên đầu của Hùng Dực Thiên cũng đã có cây súng gần kề.

"Nổ súng xem ai tốc độ nhanh hơn" Hách Liên Tuyệt một tay cầm súng, để lên đầu Hùng Dực Thiên, tư thế đó, 10 phần suất khí

Tâm lý của Hùng Dực Thiên nhảy loạn, cây súng trên tay cũng từ từ lỏng ra " Tha, tha tôi..."

"Tha cho ông để sau đó ông sẽ trả thù tôi?" Hách Liên Tuyệt từ trước đến giờ chưa bao giờ làm cho chính mình phải hối hận, vì không cho phép sau này sẽ lưu lại những phiền phức không cần thiết, vừa định nổ súng

"Chờ chút" Trình Mộ Thanh nói, nhìn Hách Liên Tuyệt" Tuyệt, giao cho cảnh sát xử lý đi, người như vậy giết chết chỉ tự làm ô uế tay của mình thôi"

"Đúng đó, giao cho cảnh sát, giao cho cảnh sát" Hùng Dực Thiên cũng nói theo, tổng sẽ tốt hơn so với bị bắn chết

Không thể nghi ngờ đối với lời nói của Trình Mộ Thanh, Hách Liên Tuyệt cũng không làm ngược lại...

"Nhưng ông ta bắt cốc em, phải trả giá thật lớn" Nói xong, Hách Liên Tuyệt cầm súng dời chuyển xuống chân của Hùng Dực Thiên "Đùng" một tiếng

"A..." Hùng Dực Thiên kêu ra tiếng thảm

"Nhưng trên đùi đã trúng đạn, ông khôg cần kêu thảm như vậy, đổi là tôi tôi sẽ bắn chết ông" Tiểu Trạch hung hăng nói

Lúc này, Tiểu Trạch chạy đến bên cạnh Trình Mộ Thanh, lo lắng hỏi " Mẹ sao rồi? Có bị thương không?"

"Không..."

"Vivi, em mau tỉnh, tỉnh tỉnh lại... em không được chết có nghe hay không..." Lúc này, Uất Sâm Dạ ôm lấy Vivi hô to

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor