Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ - Chương 90

Chương 90: Ngoại Truyện 2 – Bạn Cũ

Quyết định ở lại tham gia xong hôn lễ Sở Khương, Sở Mạnh quyết định cho mình nghỉ phép, ở nhà bên vợ con. Nhưng có người không quen nhìn anh nhàn rỗi, sáng sớm đã gọi tới kêu anh đi ra ngoài.

Cái tên đàn ông không quen nhìn anh nhàn hạ ngoài bác sĩ Tống mới kết hôn không lâu đã bị vợ yêu đuổi đến giúp đỡ công ty nhà họ Tống thì chẳng còn ai khác.

Bác sĩ Tống của chúng ta thật sự là quá đáng thương, bắt cậu ta cầm dao giải phẫu còn được, nhưng mà bắt cậu ta đến công ty ngồi cả ngày, phê duyệt những chồng công văn xem mãi cũng không hết, còn có những cuộc hội nghị nặng nề họp mãi không xong, cậu ta thật sự sắp nổi điên rồi.

Cũng không biết Lão Thái Gia Tống gia cho vợ anh uống thuốc gì khiến cô ấy nghe lời ông cụ như vậy, kể từ sau khi kết hôn càng không ngừng thuyết phục anh đến công ty nhà họ Tống giúp một tay. Vừa bắt đầu anh thế nào cũng không đồng ý, nói xong lời cuối cùng, vậy mà cô lại uy hiếp anh cũng không cần về giường ngủ, muốn ngủ riêng với anh.

Vấn đề này quá nghiêm trọng, cho nên anh chỉ có thể tâm bất cam tình bất nguyện. Nhưng không tới một tuần lễ, anh sắp nổi điên thật. Không phải anh không giải quyết được những vấn đề kia, mà là anh từ trước đến giờ đều lấy việc phẫu thuật cứu người làm niềm vui, cuộc sống tự do đã mất đi chí hướng thì làm sao có thể ngồi yên ở trong phòng làm việc chứ?

Đây rõ ràng chính là muốn mạng anh mà.

Cho nên, mặc kệ như thế nào, anh đều phải kéo thêm người chịu tội thay. Mạnh vừa đúng trở về nước, để cậu ta tới đây giúp anh một chút, mấy cái dự án đầu tư thị trường anh sắp phiền chết rồi, không muốn nhìn lại mấy cái khiến anh nhức đầu kia nữa.

Sáng sớm, bạn nhỏ Sở Trí Tu cùng ba đến nhà họ Tống, bởi vì tiểu công chúa nhà họ Tống Điềm Điềm nhất định muốn cậu nhóc qua chơi chung, cũng không biết chuyện gì xảy ra, Sở Trí Tu luôn không thích chơi chung với mấy bé gái, đối với Điềm Điềm ăn vạ luôn bất đắc dĩ thỏa hiệp.

"Nguyệt Nhi, hôm nay chúng ta đến lớp múa có được không?" Sau khi hai cha con bọn họ ra cửa, Ngưng Lộ cho tiểu công chúa Sở gia Sở Dao Nguyệt mặc quần áo xong, chuẩn bị cùng nhau đến lớp luyện múa.

Tiểu công chúa nhà bọn họ, từ nhỏ đến lớn rất ngoan ngoãn, thích nhất chính là múa, mỗi lần nghe nhạc vang lên thì thân thể nhỏ sẽ tự động lắc lư theo nhịp.

"Mẹ, mẹ nhảy với con có được không?" Sở Dao Nguyệt mới hơn hai tuổi một chút, mái tóc vừa đen vừa bóng rối bù xõa trên vai, lông mi dày, khuôn mặt hồng hào, mịn màng như sữa quả thực là một khuôn mẫu in ra từ mẹ. Không trách được anh hai với ba rất thương yêu.

"Được, hôm nay chúng ta cùng nhau tập." Đưa tay thành thạo cột tóc cô bé, cúi người hôn lên khuôn mặt nhỏ, Ngưng Lộ và tiểu bảo bối tay nắm tay cùng nhau ra ngoài.

Hai mẹ con ở lớp múa tập một tiếng, vì Tiểu Nguyệt Nhi mệt nên kết thúc. Ở phòng vũ đạo nghỉ một hồi lâu, họ cùng nhau xuống tiền sảnh dưới cao ốc chờ Sở Mạnh đến đón.

"Mẹ, sao ba còn chưa tới? Bụng của con đói." Tiểu Nguyệt Nhi bò lên trên đầu gối mẹ, tay ngắn vỗ vỗ bụng nhỏ của mình.

"Bảo bối, chờ thêm chút nữa có được không? Ba với chú A Tự còn chút việc đang nói. Sẽ tới ngay mà." Ngưng Lộ nhìn đồng hồ, rõ ràng Sở Mạnh nói 10 phút nữa sẽ đến, bây giờ sắp 20 phút rồi sao còn chưa tới? Có phải ở trên đường đã xảy ra chuyện gì không? Trong miệng an ủi con gái nhưng trong lòng Ngưng Lộ bắt đầu lo lắng.

"Mẹ, chúng ta đi ăn bánh ngọt trước được không?" Mở to đôi mắt tròn xoe, thấy được đối diện khách sạn có cửa hàng đồ ngọt, nước miếng Tiểu Nguyệt Nhi sắp chảy ra rồi, bụng giống như càng lúc càng đói hơn thì phải.

"Bảo bối... Đợi thêm 5 phút nữa có được không?" Không đành lòng thấy tiểu bảo bối đói bụng lại lo lắng chồng mình gặp chuyện không may.

"Mẹ, đừng mà. Chúng ta vừa ăn vừa chờ ba có được không?" Tay nhỏ ôm chặt lấy tay mẹ, đi mà mẹ!

"Được, mẹ nói với ba đã."

Không cưỡng lại được con gái cầu xin, Ngưng Lộ từ trong túi lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại.

Điện thoại rất nhanh kết nối, bên kia truyền đến giọng nói trầm thấp, dễ nghe của anh: "Ngưng Nhi, xin lỗi em. Bên này A Tự còn có chút chuyện, bọn anh xử lý xong sẽ lập tức tới được không?"

"Chồng à, cục cưng muốn ăn bánh ngọt, vậy bọn em ngồi ở cửa hàng đối diện khách sạn được không?" Thì ra là anh còn đang bận! Cô cũng bớt lo lắng. Có phải A Tự quá đáng lắm không? Chồng cô thật vất vả mới nghỉ ngơi được, thế mà anh ta lại phí hết tâm tư tìm việc cho chồng cô làm!

"Được. Cẩn thận một chút, bọn anh lập tức đến." Sở Mạnh giơ cổ tay lên, đại khái còn 15 phút nữa là có thể kết thúc.

"Ba, Nguyệt Nhi nhớ ba." Tiểu công chúa không cam lòng bị lạnh nhạt, nằm úp về phía bên cạnh điện thoại mẹ, hướng về phía điện thoại nói to.

"Tiểu bảo bối, ba cũng nhớ con. Ngoan ngoãn nghe lời mẹ, ba lập tức tới ngay." Vừa nghe đến giọng nói đáng yêu của con gái, oán hận của Sở Mạnh đối với Tống Tử Tự lại thêm một tầng. Là bác sĩ, vốn là phải làm chuyện cứu người, chạy đến công ty chỉ biết ảnh hưởng công việc bình thường thôi, mặc dù cậu ta ở đại học cũng học thêm ngành Quản Trị Doanh Nghiệp. Cũng không biết Đại lão Tống gia nghĩ thế nào, cố tình muốn cậu ta tới công ty làm việc mới cam tâm.

"Ba hẹn gặp lại." Lấy được cam kết, tiểu công chúa ngoan ngoãn nắm tay mẹ đi đến cửa hàng đồ ngọt đối diện.

"Mẹ, con còn muốn một cây kem, có được không?" Sở Dao Nguyệt thoải mái ngồi trên ghế chơi ghép hình.

"Con ngồi ở đây, không được đi đâu đó. Mẹ đi tới bên kia." Phục vụ vừa mới đi, Ngưng Lộ ngại lại kêu người ta tới đây nữa, dù sao từ đây đến đó cũng không xa, cô tự đi được rồi.

"Con biết rồi mẹ." Sở Dao Nguyệt cũng không ngẩng đầu lên nói.

"Xin chào quý khách." Từ lối vào truyền đến giọng nữ cứng nhắc, đi vào là một người đàn ông lịch sự, nhã nhặn, phong độ của người trí thức khiến người ta nhìn một cái cũng biết là một học giả bụng đầy kinh luân.

Đường Tĩnh Đằng không thể tin vào mắt mình, bóng lưng người phụ nữ kia quen thuộc như vậy, sẽ không phải là người kia anh biết chứ?

Anh sửng sốt.

"Quý khách còn cần gì nữa không?" Nhân viên trước quầy nhẹ giọng hỏi.

"Không cần, cám ơn!" Ngưng Lộ không để ý đến có người đi vào, hơn nữa từ khi đi vào người kia vẫn nhìn chằm chằm cô. Cô cầm nước đá bào sau đó xoay người đi về phía con gái ngồi.

Giọng nói quen thuộc như vậy, gò má quen thuộc như vậy, không phải cô thì là ai? Cho dù đã xa cách nhiều năm, nhưng bóng dáng cô nhưng vẫn in trong tim anh. Biết rất rõ ràng không nên cũng không thể, anh vẫn không thể quên được thì làm thế nào?

"Ngưng Lộ, là em thật sao?" Lời vừa ra khỏi miệng, Đường Tĩnh Đằng phát hiện giọng nói mình kích động cùng không tin như vậy.

Đang đi về phía con gái, Ngưng Lộ nghe có người gọi tên cô, lập tức sợ ngây người. Trước kia lúc đi học, cô ít thân quen với bạn học, huống chi việc học của cô lại gián đoạn, cộng thêm lại có con nhỏ, căn bản cũng không có thời gian gặp gỡ người khác nhiều. Mấy năm này cô vẫn ở nước ngoài, vừa trở về không bao lâu sao lại có người nhận ra cô chứ? Huống chi là đàn ông nữa.

Nhưng giọng nói kia như từ chân trời xa xôi truyền đến, vừa xa vừa gần, vừa quen thuộc lại vừa lạ lẫm.

"Ngưng Lộ, anh là Đường Tĩnh Đằng, em quên anh rồi sao?" Anh đi nhanh đứng trước mặt cô, cẩn thận nhìn cô, nhìn cô nhiều năm không thấy lại chẳng thay đổi ở những nơi khác nhau. Trong mắt anh bắn ra chân tình cuồn cuộn và dịu dàng, đây là cô gái khiến anh không yên lòng mấy năm nay, rốt cuộc anh cũng gặp lại được cô! Nhưng ánh mắt kinh ngạc không thôi của cô là đã quên anh rồi sao?

Cô vẫn đẹp như vậy, thậm chí còn đẹp hơn 7 năm trước: tóc dài đến thắt lưng, lông mày và lông mi càng làm nổi bật khuôn mặt cô, lúc này đã hoàn toàn không nhìn thấy nét u buồn trên mặt cô, bây giờ hiện lên trên mặt cô chính là hài lòng, vui vẻ. Cô gái hai mươi bảy tuổi lại thêm dáng vẻ thùy mị, thướt tha của phụ nữ trưởng thành, nhìn ra được cô sống rất tốt. Là vì ở bên người đàn ông cường thế họ Sở kia sao?

Nhưng anh nghe nói Sở Mạnh mấy năm trước đã không còn ở Sở Thành nữa. Sở dĩ anh đi nghe ngóng động tĩnh giới kinh doanh là vì trong tiềm thức còn muốn biết tin tức của cô. Mặc dù anh biết mình chẳng thể làm gì, nhưng trái tim sẽ không tự chủ được mà quan tâm trong lặng lẽ...

"Đường đại ca... Là anh." Ngưng Lộ nhẹ nhàng gọi anh. Cô thật không ngờ sẽ gặp lại anh, cô hồi tưởng lại thì cảm thấy giống như vừa trải qua một vòng luân hồi dài như vậy. Người đàn ông này đã từng cho cô ấm áp, cô chưa bao giờ nghĩ tới sẽ gặp lại anh lần nữa.

"Ngưng Lộ, thật may, em vẫn còn nhớ anh." Vẫn là nụ cười quen thuộc mà ấm áp như vậy, đã nhiều năm vẫn chưa từng thay đổi.

"Anh... sao anh lại ở đây?" Mới gặp còn kinh ngạc, Ngưng Lộ khôi phục bình tĩnh. Trong cuộc sống cô không nhiều bạn bè lắm, thời gian gặp gỡ Đường Tĩnh Đằng cũng không lâu, nhưng anh đã coi cô như là một người bạn cũ.

"Cháu gái nhà anh chỉ định muốn ăn bánh ngọt tiệm này, tiện đường đi qua mua thôi." Anh cũng mới về nước không lâu, hôm nay vừa đúng đi thăm một số bạn bè cũ, chị gái gọi bảo tới đây mua bánh ngọt.

"Đường đại ca, trùng hợp thế sao. Có rãnh không bằng uống chung ly cà phê?" Ánh mắt nhìn qua chỗ khác, tiểu công chúa vẫn còn ở chỗ kia chơi ghép hình.

"Được, đứa nhỏ là..." Theo ánh mắt của cô, Đường Tĩnh Đằng cũng nhìn thấy cô bé nhỏ ngồi ngay ngắn trên ghế dựa. Dung mạo này giống cô như đúc, xinh đẹp vô song, làm sao có thể không có quan hệ với cô được?

"Đó là tiểu bảo bối nhà họ Sở em đấy." Vừa nói đến con gái nhà mình, Ngưng Lộ vui vẻ cười. Đi những bước nhỏ về bên cạnh Sở Dao Nguyệt, cúi đầu.

"Nguyệt Nhi, chào chú đi."

"Chú?" Sở Dao Nguyệt cuối cùng ngẩng đầu lên, vẻ mặt vô cùng nghi ngờ chú trước mặt, mặc dù không giống với ba nhưng cũng là rất đẹp mắt. Tại sao cô chưa bao giờ gặp qua chú này?

"Tiểu bảo bối, chào con. Rất vui được gặp con." Nhìn cặp mắt giống cô như đúc, trong lòng Đường Tĩnh Đằng cảm giác mất mác nặng hơn. Nhưng giọng nói của anh vẫn dịu dàng như cũ.

"Chú, con tên là Nguyệt Nhi. Ba nói con là công chúa mặt trăng trên trời." Xem ra người nào ôn tồn nho nhã đến đâu cũng được hoan nghênh. Đường Tĩnh Đằng vừa mới ngồi xuống đã nhận được sự của hoan nghênh tiểu công chúa, bàn tay nhỏ đưa ra muốn bắt tay với người lớn.

"Nguyệt Nhi công chúa, chào con." Bàn tay nam giới thon dài ấm áp cầm bàn tay nhỏ mềm mại. Con gái chị hai cũng lớn như cô bé này, nhưng lại không được lòng người như Nguyệt Nhi, suốt ngày là tiểu yêu tĩnh gây họa.

"Xin hỏi hai người tự giới thiệu xong chưa? Xong rồi thì có thể ăn." Phục vụ đã đem điểm tâm ngọt lên hết rồi.

"Mẹ, con muốn ăn nước đá bào trước." Vừa nhìn thấy đồ ngọt thì vô cùng phấn khích, Nguyệt Nhi công chúa lập tức rút tay về, đưa tay cầm nước đá bào qua.

"Nguyệt Nhi, chậm một chút. Chú vẫn còn ở đây, không thể không có lễ phép." Con gái nhà cô lúc nào cũng ngoan, chỉ khi đối mặt với đồ ăn mình thích thì chẳng biết biến đâu mất rồi.

"Không sao, ngôi sao gây họa nhà anh cũng như vậy." Đường Tĩnh Đằng lơ đễnh nói.

"Đường đại ca, nhà anh cũng có con rồi sao?" Đoán chừng mới vừa rồi gặp mặt còn quá kinh ngạc, Ngưng Lộ không nghe được Đường Tĩnh Đằng nói là cháu gái anh. Mà nói đến con, Ngưng Lộ đã là mẹ của hai đứa bé vô cùng vui vẻ. Nghĩ lại thì Đường Tĩnh Đằng nên sớm có con mới đúng, Đường đại ca còn lớn hơn cô mấy tuổi mà.

Năm đó, người đàn ông kia đã cùng cô đi qua khoảng thời gian cô đơn, bất lực, hôm nay cũng đã làm cha rồi. Cô cảm thấy vui vẻ vì anh, đúng, cảm thấy vui vẻ.

Có lẽ hạnh phúc trong lòng mỗi người, trong tiềm thức cũng hi vọng bạn bè bên cạnh mình cũng có thể có được hạnh phúc.

"Anh còn chưa kết hôn. Là con gái của chị." Nhận lấy cà phê phục vụ đưa, Đường Tĩnh Đằng cảm giác giọng nói mình mang theo chút vị khổ sở, giống như là cà phê không thêm đường vậy.

Không phải anh không tốt, không có ai thích. Chỉ là vẫn không tìm được người anh muốn nhất, anh thà thiếu chớ không lạm. Những năm này, anh đem toàn bộ sức lực vùi đầu vào công việc nghiên cứu, giảng dạy mình thích. Đối với chuyện nam nữ không đếm xỉa đến, người nhà thúc giục cũng chỉ cười cho qua.

Không phải anh không muốn kết hôn, mà là không có một người có thể bước vào tim anh. Mặc kệ đối với ai, anh đều là nho nhã, lịch sự như nhau, vĩnh viễn sẽ không niềm nở thêm một chút.

"Chị?" Ngưng Lộ nhớ lại từng có gặp Đường Linh Chi một lần. Cô gái kiêu ngạo, có năng lực như vậy lại cam tâm tình nguyện một cuộc sống sinh con dưỡng cái bình thường sao?

"Đúng vậy. Mấy năm trước chị anh đã kết hôn rồi."

"Vậy sao anh..." Ngưng Lộ không dám mở miệng hỏi. Mặc dù trước kia bọn họ là bạn bè, nhưng vấn đề này hình như khá riêng tư.

"Không sao, Ngưng Lộ. Anh chưa kết hôn chỉ là bởi vì còn chưa tìm được cô gái để anh nắm tay cả đời thôi." Người con gái duy nhất khiến anh động lòng đời này cũng đã không còn hi vọng gì rồi.

"Đường đại ca, là anh yêu cầu quá cao rồi." Năm đó, trong trường học nhiều như vậy nữ sinh mê anh vậy mà!

"Được rồi, đừng nói chuyện này nữa. Những năm qua em sống tốt không?" Chuyện tình cảm cần nên nói tiếp sao? Dù sao người anh thích đang ở trước mặt nhưng lại không thể nói ra khỏi miệng.

"Chúng em rất tốt. Trong khoảng thời gian này mới từ Luân Đôn về." Ngưng Lộ cầm khăn giấy lau vụn bánh ngọt dính trên khóe miệng của tiểu công chúa tham ăn.

"Bọn em ở Luân Đôn? Trùng hợp thế sao?" Nói đến thành phố mấy năm nay mình vẫn nán lại, Đường Tĩnh Đằng hình như rất vui vẻ. Bởi vì anh dạy đại học ở Luân Đôn.

Giống như trên đất khách quê người gặp bạn cũ, bọn họ vui vẻ nói tới thành phố xa xôi mà quen thuộc. Từ Viện bảo tàng Anh đến phố lớn ngõ nhỏ ở Luân Đôn, bọn họ không chỗ nào không nói.

Cộng thêm Ngưng Lộ vì để cho mình càng thêm phong phú thì đã đi học văn học Anh, cũng gần với lĩnh vực Đường Tĩnh Đằng nghiên cứu. Cho nên bọn họ nói chuyện rất thoải mái.

Vui vẻ và thoải mái như vậy mãi cho đến khi một người đàn ông đẩy cửa vào, tiểu công chúa bên cạnh đang vui vẻ ăn mấy thứ linh tinh lớn tiếng gọi: "Ba." Mới dừng lại.

Sở Mạnh nhíu mày đi tới. Tại sao vợ anh lại trò chuyện vui vẻ với một người đàn ông nhìn quen mắt như vậy?

Anh cũng chỉ là tới đây muộn nửa tiếng thôi, đã xảy ra chuyện gì sao?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor