Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ - Chương 87

Chương 87: Sở Mạnh, Đây Là Bảo Bảo Của Chúng Ta

Cô gái này bỏ trốn thật!

Chẳng lẽ cái mà cô gọi theo đuổi là anh phải từ Luân Đôn về nước sao? Có cần thiết tính kế anh về nước như vậy không chứ? Sau khi biết cô đã về nhà an toàn, ngày đêm anh không ngừng làm việc việc, cuối cùng xử lý xong các hợp đồng rồi bay về nước.

Cô gái này, dám đối xử với anh như vậy. Đợi lát nữa về nhà anh nhất định sẽ đánh cô một trận, không, anh phải nhốt cô trong phòng mấy ngày mấy đêm không cho ra, để xem cô có còn kiêu ngạo nữa được không.

Vào đại sảnh sân bay, Sở Mạnh đeo kính mát lên, thoải mái bước về phía cổng ra.

"A..." Một bé gái không để ý, đâm sầm vào anh rồi ngã xuống đất: "Huhuhu... " Ngay sau đó tiếng khóc nũng nịu từ trên mặt đất truyền lên.

"Người bạn nhỏ, con có sao hay không?" Thân thể cao lớn của Sở Mạnh ngồi xổm xuống đỡ bé gái ngồi dưới đất khóc đến rối tinh rối mù dậy.

Bé gái khoảng bốn tuổi, tóc hơi xoăn làm nổi bật lên đôi mắt to tròn, cái mũi cao đáng yêu, còn có cái miệng nhỏ xinh, rõ ràng dễ thương như công chúa nhỏ lại khóc nước mắt lưng tròng làm người ta nhìn thấy thật là đau lòng.

Ngay cả Sở Mạnh luôn không lộ cảm xúc ra ngoài, đối với người ngoài luôn lạnh nhạt lại không nhịn được ôm lấy bé gái nhỏ: "Ba mẹ con đâu?" Không biết vì sao, tiểu cô nương này khiến anh cảm thấy rất quen thuộc! Quen thuộc như đã biết rất lâu rồi.

"Chú à, con không có ba." Hai tay mũm mỉm của bé gái lia lịa lau nước mắt trên mặt, đôi mắt to vẫn chăm chú nhìn chú ôm cô, một chút sợ đối với người lạ cũng không có. Chú này rất đẹp trai, nếu như ba cô đẹp như vậy thì quá tốt.

"Vậy mẹ con đâu?" Sở Mạnh không có hỏi nữa, dù sao cũng là chuyện người ta. Hơn nữa một đứa bé còn nhỏ, cái gì cũng không hiểu, có thể hỏi gì đây? Nhưng một bé gái không thể nào xuất hiện một mình ở sân bay, có lẽ là lạc người nhà rồi.

"Mẹ con ở phía sau." Tuyệt không sợ người lạ, cô ôm cổ Sở Mạnh, cô nhìn qua nhìn lại nhưng sao lại không thấy mẹ vậy?

"Chú dẫn con tới chỗ phát thanh tìm mẹ được không?" Người nhà cô bé này chắc đang lo lắng lắm?

"Cám ơn chú!" Tiếp tục ôm chú cao lớn, cô gái nhỏ lại cười rất ngọt ngào, cô bé đối với độ cao của mình bây giờ cực kỳ hài lòng. Mẹ thấp như vậy, cô đều không có cơ hội giống như bạn khác có thể cưỡi ngựa lớn, mặc dù mẹ nói con gái phải lịch sự một chút, không thể cưỡi. Nhưng cô nhìn thấy người ta đều có ba ôm thật cao, cô chỉ là hâm mộ thôi!

Sở Mạnh nhìn gương mặt vui vẻ của bé gái, cũng không biết trẻ con bây giờ ra sao? Đối với người lạ một chút đề phòng cũng không có, bọn họ chưa từng gặp mặt nhưng cô bé đều để anh ôm suốt. Nếu như con trai anh thì anh đã lo lắng rồi. Thật may là Tiểu Bá Vương bọn họ từ nhỏ đã không thích người khác đến gần.

"Điềm Điềm... Điềm Điềm..." Một giọng nói nôn nóng truyền tới, Sở Mạnh dừng bước. Có phải mẹ bé gái này không?

"Chú ơi, mẹ con tới." Cô gái nhỏ ở trên cao rất nhanh phát hiện mẹ.

"Mẹ, con ở đây." Quơ quơ tay nhỏ cực kỳ hưng phấn, Sở Mạnh theo hướng cô bé nhìn sang, một cô gái tóc dài xõa vai đang kéo một hành lý nhìn quanh khắp nơi.

"Cục cưng của mẹ. Con chạy nhanh như vậy làm gì? Mẹ lo lắng gần chết." Nghe được tiếng gọi của con gái, cô gái tóc dài chay thật nhanh qua bên này lại phát hiện con gái mình đang ở trong lòng một người đàn ông to lớn.

"Điềm Điềm, xuống đây. Sao con lại tùy tiện để người lạ ôm chứ? Nếu là người xấu thì làm sao bây giờ?" Còn chưa tới nhìn mặt người đàn ông kia cô liền đưa tay muốn kéo con gái mình xuống.

"Mẹ, chú ấy không phải người xấu. Chú muốn dẫn con đến chỗ phát thanh tìm mẹ." Cô gái nhỏ cũng không lập tức xuống, ngược lại còn lại chặt cổ Sở Mạnh.

"Này, anh nhanh thả con gái tôi xuống, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát." Điền Mật ngẩng đầu lên, hất nửa tóc dài che mặt ra phía sau, vươn tay muốn cướp lại con gái. Lúc vươn tay ra lại sững sờ cả người.

Ơ? Anh ta không phải là tổng giám đốc Sở Thành sao? Tại sao lại ở chỗ này? Còn ôm con gái của cô?

Sở Mạnh rốt cuộc cũng thấy rõ mặt cô gái hung dữ này, là cô? Thật là khéo! Vốn là anh chẳng quan tâm tới phụ nữ khác trừ vợ mình, huống chi cô gái này trước kia cũng chỉ là một nhân viên nhỏ trong công ty. Nhưng mà vì người nào đó từng có thời gian tới Sở Thành dạo chơi cho nên anh mới nhớ cô gái gọi là Điền Mật này.

"Điền Mật, đây là con gái cô sao?" Nhìn vẻ mặt cô khi thấy anh chẳng khác nào gặp ma, Sở Mạnh nhìn bé gái trong lòng mình rồi nhìn Điền Mật.

"Hả?" Điền Mật lập tức ngây ngẩn cả người. Anh gọi cô là Điền Mật? Anh ta biết tên cô ư? Tổng giám đốc cao cao tại thượng của Sở Thành biết tên cô?

"Tôi hỏi cô, đứa nhỏ này là con gái cô sao? Cô đã kết hôn?" Sở Mạnh nhíu mày. Cô gái này nhìn sao lại nhìn giống như ngốc vậy? Cũng không biết năm đó sao A Tự lại thích cả ngày lẫn đêm đi tìm cô ta. Sau đó lại không ở bên nhau là vì bộ dạng ngây ngốc này sao?

"Tổng giám đốc Sở..." Điền Mật lắp bắp nói không ra lời. Anh ta đang nói gì? Hỏi cô đã kết hôn chưa? Con gái? Kết hôn? Không được, cô phải lập tức chạy xa người này, quá nguy hiểm! Cô không thể mắc lỗi được.

"Thật xin lỗi, chúng ta đang bận, phải đi rồi. Điềm Điềm, nhanh lên, chào tạm biệt chú đi!" Điền Mật từ trong kinh ngạc tỉnh táo lại, kéo con gái không chịu xuống vội vã rời đi. Cô làm sao có thể quên chứ? Anh ta cùng người kia là bạn thân! Cô không muốn dính dáng gì đến hắn ta, cho dù là bạn bè hắn, cô cũng tránh thật xa.

"Tạm biệt chú!" Xa xa còn truyền tới lời tạm biệt ngọt ngào của bé gái. Nụ cười kia khiến lòng Sở Mạnh chấn động, giống, quá giống! Chẳng lẽ...

Đời này có chuyện gì là không thể chứ? Hahaha! A Tự, cậu cũng bị tôi nắm trong tay rồi sao?

Không trách được lại bỏ chạy nhanh như vậy. Sợ anh phát hiện sao?

Không chút do dự, Sở Mạnh ra khỏi sân bay. Thời tiết rất tốt, tâm trạng của anh cũng rất tốt!

Cảm xúc vui vẻ của Sở Mạnh chỉ duy trì đến khi về nhà.

Khi anh mở ra cửa nhà, cho là cô sẽ như trước đây, không ở phòng sách thì ở phòng giải trí nghe nhạc, nếu không thì đã đi ngủ. Nhưng bây giờ đã quá giờ ngủ trưa rồi không phải sao?

Lầu trên, lầu dưới, trong phòng, ban công cũng không có. Rất tốt, vô cùng tốt! Muốn anh theo đuổi vậy sao? Anh theo đuổi! Ngàn vạn lần đừng để anh bắt được nhanh như vậy, nếu không anh sẽ ăn cô sạch sẽ!

Cho đến khi lái xe tới nhà họ Quan, vợ chồng Quan Minh Quyền nhìn thấy anh chẳng khác nào người ngoài vũ trụ, chỉ thiếu cằm chưa rớt xuống thôi.

"Sở Mạnh, hôm trước Ngưng Lộ đã đón Tiểu Bảo Bối về rồi. Bọn họ không ở nhà sao?" Vẫn là Đàm Lệ Hoa phản ứng kịp. Cẩn thận từng li từng tí nhìn mặt con rể xanh mét, còn phải hỏi sao? Nếu như ở nhà thì anh còn cần phải đến tìm sao? Con gái ngoan của mẹ, con không thể để mẹ bớt lo chút sao? Chẳng hiểu gần đây nó bị cái gì mà luôn làm chuyện không đầu không đuôi.

Rõ ràng đã nói muốn ở Luân Đôn chơi đã rồi mới về, kết quả đi không tới nửa tháng đã về. Hơn nữa chân trước vừa về không bao lâu, Sở Mạnh lại về theo. Có phải lại cãi nhau rồi không? Không thể nào!

Nhưng bà không dám mở miệng hỏi Sở Mạnh, nhìn dáng vẻ nó tức giận không ít đâu. Con gái mình sao lại có bản lĩnh như vậy chứ?

"Con sẽ đi tìm cô ấy! Nếu như cô có về thì ba mẹ nhớ báo con biết." Nhìn vợ chồng Quan Minh Quyền không giống như đang nói dối, Sở Mạnh nói vài câu rồi đi.

Nhưng mãi cho đến trời tối rồi lại sáng, vậy mà anh vẫn chưa tìm được bóng dáng hai mẹ con cô. Ở trên địa bàn A Tự lại không tìm được người sao? Làm sao có thể chứ? Trừ phi có người cố ý giấu giếm.

Vì tìm vợ và con trai mà Sở Mạnh đã vài ngày không có ngủ ngon, anh ngồi một mình trong thư phòng, cầm trong tay điện thoại di động nghĩ đến từng khả năng.

Đều nói nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, ở trong thành phố này, nơi an toàn nhất anh nghĩ tới cũng chỉ có một.

Như đã có được đáp án, Sở Mạnh lập tức đứng dậy đi ra ngoài.

DiendanLeQuyDonCom

Đại trạch nhà họ Tống nằm ở vùng ngoại ô rộng hơn nghìn mét vuông. Trên căn bản mọi người nhà họ Tống đều ở một nhà, được xem là bốn thế hệ sống chung với nhau.

Người giúp việc thấy Sở Mạnh đến lập tức vào nhà thông báo. Sở Mạnh dừng xe xong vừa xuống thì trưởng bối Tống Chi Đường nở nụ cười đứng trước cửa lớn đón anh.

Thân hình Tống Chi Đường cao lớn, mặc dù đã hơn 70 tuổi nhưng tinh thần vẫn rất minh mẫn, vẫn phong thái bá chủ như xưa. Thấy Sở Mạnh xuống xe lập tức chào đón.

"Ông nội Tống, đã lâu không gặp." Sở Mạnh chào hỏi Tống Chi Đường.

"Sở Mạnh, đã lâu không gặp con. Hôm nay khó có dịp tới đây, uống với lão già này vài chén được chứ?" Tống Chi Đường cười to. Đối với hai đứa bạn tốt của cháu trai, ông rất thích.

"Dạ được! A Tự về chưa ông?" Sở Mạnh cùng Tống Chi Đường đi vào đại sảnh.

"Con cũng không phải không biết, tiểu tử này ước gì ra khỏi nhà không trở về nữa, làm sao có thể sẽ về sớm như vậy? Nhưng mà mới vừa rồi ông đã nói quản gia gọi điện thoại cho nó lập tức về rồi. Đúng rồi, sao không dẫn tiểu bảo bối nhà con tới đây?" Tống Chi Đường rất thích tiểu ác bá Sở Trí Tu, đáng tiếc A Tự nhà bọn họ chẳng giống Sở Mạnh chút nào, đừng bảo là con, ngay cả đối tượng kết hôn cũng không có. Cũng không biết nó đang bận cái gì, giới thiệu với nó không biết bao nhiêu danh môn thục nữ đều chẳng giải quyết được gì. Muốn cho ông ôm chắt trai thì chẳng biết đến khi nào nữa.

"Ông nội Tống, có lẽ rất nhanh ông có thể ôm cháu rồi." Ngưng Nhi không có ở nhà họ Tống sao? Sở Mạnh vừa tán gẫu với Tống Chi Đường vừa nghĩ tới các khả năng. Cô có thể trốn đi đâu chứ? A Tự, cậu đừng ép tôi nổi nóng! Chó mà nổi nóng thì có thể làm những chuyện không tưởng đó!

"Các con thường gặp nhau, con nói với nó chút đi."

Không cần nói chứ? Nếu tối nay anh không có được đáp án anh muốn, vậy ngày mai ông nội Tống lập tức sẽ có cháu gái để gọi.

Tống Tử Tự sau khi nhận được điện thoại trong nhà không tới nửa tiếng đã về đại trạch Tống gia. Nếu như lúc ấy quản gia gọi cho anh nói người nào Tống gia ngã bệnh, đoán chừng anh cũng không về nhanh như vậy.

Nhưng Sở Mạnh lại đến nhà tìm anh? Chuyện này tuy lớn mà nhỏ! Anh không thể không chạy về.

DiendanLeQuyDonCom

"Mạnh, sao lại đến nhà tìm mình?" Ở bên ngoài hàn huyên một lát với Tống Chi Đường, Lão Thái Gia vì nhớ một bầy chim nuôi trong vườn hoa nên cho người dẫn Sở Mạnh đến phòng sách A Tự ở lầu hai rồi đi.

Nhà họ Tống, trước kia Sở Mạnh thường tới đây cho nên cũng đã rất quen, cũng không để ý chờ lâu như vậy.

"Cậu nói đi?" Sở Mạnh ngồi trên ghế sa lon, yên lặng nhìn Tống Tử Tự đẩy cửa vào, sau đó ném áo khoác trên tay vịn ghế sa lon.

"Mạnh, gần đây mỗi ngày mình đều có hai cuộc giải phẫu, đứng đến nỗi hai chân run bần bật rồi. Bận đến nỗi mình cũng sắp nhập viện luôn. May là cậu tới kịp thời, nếu không mình phải lo mấy cuộc giải phẫu chiều nay rồi." Người nào đó nói thật nghiêm túc, ngay cả một chút áy náy trên mặt cũng không có.

"Khi nào thì thể lực cậu kém như vậy? Hai cuộc giải phẫu là có thể khiến chân bác sĩ Tống nhũn ra, không phải quá vô dụng rồi chứ." Muốn nói sang chuyện khác hả?

"Ha ha... Mạnh, không nên nói như vậy. Sự hữu ích của mình không nhất định ở trong phòng giải phẫu mới có thể hiện ra." Cái gì gọi là gậy ông đập lưng ông chứ? Tống Tử Tự, mày chọc ai không chọc lại đi chọc con sư tử này chứ.

"Ngưng Nhi ở đâu?" Hai tay Sở Mạnh ôm ngực bình tĩnh nói. Anh cũng không có nhiều thời gian cười ha hả với cậu ta như vậy. Không cần cậu ta trả lời anh cũng biết đáp án. Trừ A Tự, không ai có thể giấu hai mẹ con mà khiến anh không tìm được.

"Mạnh, không phải Ngưng Lộ ra nước ngoài cậu sao? Trở về lúc nào? Mình không biết nha!" Hai tay mở ra, bác sĩ Tống thật là vô tội.

"Tự, không nên ép mình. Cẩn thận chơi với lửa có ngày chết cháy." Lạnh lùng nhìn anh, Sở Mạnh vẫn không nhúc nhích. Mấy cái mánh khóe này của cậu ta không thay đổi được sao? Dùng nhiều đến nỗi anh chán ngấy rồi.

"Mạnh, mình không biết thật!" Uy hiếp anh? Biết anh cũng sẽ không nói. Anh cũng không tin, bây giờ đang ở trên địa bàn nhà họ Tống, Mạnh có thể làm gì anh chứ? Đánh nhau cũng không nhất định anh sẽ thua, huống chi chỉ cần anh ra lệnh một tiếng, mọi người Tống gia nhất định sẽ đứng sau lưng Thái Tử Gia anh. Mạnh quá lỗ rồi.

"A Tự, cậu nói lại lần nữa cậu không biết đi." Cuối cùng Sở Mạnh đứng lên, đi tới bên cạnh Tống Tử Tự khom lưng xuống, hai tay chống trên tay vịn ghế sofa.

"Mạnh, không cần dựa gần như vậy. Người không biết sẽ cho rằng quan hệ chúng ta không bình thường đó." Tống Tử Tự vẫn còn cười, có điều mắt người nào đó đã bốc lửa rồi. Anh có chơi hơi quá không? Nhưng ai bảo anh đã đồng ý với Ngưng Lộ rồi chứ? Làm người không thể thất tín.

"Tự, cậu muốn giả bộ với mình tới cùng sao?"

"Mình không có."

"Được, cậu không chịu nói chứ gì? Vậy mình đi tìm ông nội nói chuyện." Sở Mạnh đứng thẳng người đi ra ngoài. Anh cũng không thích ép buộc người khác.

DiendanLeQuyDonCom

"Mạnh, chờ một chút." Tìm ông nội anh sẽ có chuyện gì tốt? Cái đầu linh hoạt của Tống Tử Tự không ngừng suy nghĩ, rốt cuộc anh thua chuyện gì trong tay Mạnh không đây? Sao anh lại không nhớ ra thế này?

"Mình ở sân bay gặp Điền Mật." Lúc mở cửa phòng sách, Sở Mạnh dừng bước nói.

Điền Mật? Cô gái có nụ cười ngọt ngào, mỗi lần cùng anh đi ra ngoài đều giống như con mèo nhỏ tham ăn sao? Bọn họ đã nhiều năm không có liên lạc rồi sao? Kể từ lần mất khống chế phá vỡ cấm kỵ đó, cô cũng cách xa anh, không còn có bất kỳ liên lạc nào.

Nếu cô không muốn có bất kỳ liên lạc nào với anh, vậy anh cũng không tiện đi ép buộc người ta chứ? Tình yêu nam nữ vốn chính là chuyện hai bên tình nguyện. Không thể nào vì anh và cô xảy ra quan hệ mà trói buộc cô lại được.

Năm đó cô chủ động rời đi, không phải là nói rõ không muốn ở bên anh sao? Dù thế nào đi nữa anh cũng chưa từng cho ai bất kỳ hứa hẹn nào cả. Đi thì đi đi!

Nhưng hôm nay Mạnh lại lần nữa nhắc tới cô khiến anh không tự chủ được nhớ lại những ngày thoải mái, vui vẻ đã qua. Chuyện đã lâu như vậy nhưng anh lại nhớ rất rõ ràng.

"Cô ấy, có quan hệ gì với mình sao?" Giọng anh không được tự nhiên, Tống Tử Tự cố gắng để giọng mình nghe thật bình thản. Nhưng hình như có gì không đúng. Tại sao đột nhiên Mạnh lại nói tới cô ấy?

"Cô ấy có con gái, mình không biết có quan hệ gì với cậu không." Tin tức này đủ chấn động rồi chứ?

"Con gái..." Lần này bác sĩ Tống nghe xong thì ngây ngẩn cả người. Trong những năm tháng phong lưu của anh chưa từng có sai lầm. Một lần duy nhất là ở trên người cô gái đó, nhưng lúc đó anh có để cô uống thuốc, chẳng lẽ cô không có uống? Đây cũng không phải là tin tức tốt!

"Nếu như cậu không muốn cho ông nội biết nhanh như vậy, không phải chúng ta nên trao đổi chút thông tin sao?" A Tự, sẽ không có ai luôn để cậu tính kế mãi vậy đâu.

Được, rất tốt! Mạnh, xem như cậu lợi hại. Ngưng Lộ, xin lỗi em. Anh cũng không còn cách nào khác!

Bờ biển lúc hoàng hôn thật rất thoải mái, thủy triều vẫn chưa hoàn toàn lên cao, gió thổi rất mát. Mặc dù là mùa đông nhưng mặt trời vẫn chưa chìm vào đáy biển, nhiệt độ vẫn phù hợp.

Trên bờ cát trắng, Ngưng Lộ lẳng lặng ngồi ở chỗ đó, trước mặt cô là lâu đài cát vừa mới cùng con trai xây xong. Chơi với cát xong Sở Trí Tu không hề sợ lạnh, chạy ra ngoài xa đùa với sóng biển, tiếng cười trong trẻo không ngừng vang vọng trong gió.

Sở Mạnh thật đáng ghét, đã nhiều ngày cũng không tìm đến đây. Chẳng lẽ anh một chút cũng không lo cho mẹ con cô sao? Mặc dù là cô muốn A Tự cố ý giấu giếm nhưng bình thường không phải anh rất lợi hại sao? Chỉ chút chèn ép này đã làm khó anh rồi sao? Hay là không muốn đuổi theo mà thôi?

Cô giận anh, giận anh không cần đứa nhỏ, nhưng anh lại cứ như vậy mà mặc kệ cô bỏ chạy, cô không chịu nổi.

"Sở Mạnh, sao anh có thể đáng ghét như vậy chứ! Ghét! Chán ghét anh rồi!"

"Chơi đã rồi sao? Ghét đủ chưa, hả?" Một giọng nói không thể quen thuộc hơn vang lên sau lưng, thật sự là anh sao? Có phải là ảo giác của cô không? Ngưng Lộ không dám quay đầu lại nhìn.

Sở Mạnh ngồi xổm xuống quay mặt cô lại, hai mắt long lanh mở to giống như không thể tin được mà nhìn chằm chằm anh.

"Không nhận ra anh hay là không dám nhận?" Dù là mấy ngày nay tìm cô mà lòng như lửa đốt, nhưng giây phút nhìn thấy cô, trái tim anh lại thấy rất bình yên, không đành lòng đi trách cứ cô.

"Sở Mạnh..." Tay cô vuốt mặt anh. Mấy ngày nay anh không nghỉ ngơi sao? Sao lại nhìn mệt mỏi như vậy? Hai mắt anh nhìn cô rất dịu dàng nhưng dần dần tối đen lại.

"Sao anh biết em ở đây?" Thì ra đây không phải là mơ, thật sự là anh.

"Đây là cái mà em gọi là “theo đuổi” là đây sao? Từ Luân Đôn đuổi về, lại trốn khắp nơi không để anh tìm được hả? Rất vui vẻ, rất hài lòng sao?" Nếu như không phải là anh đang sân bay vừa vặn đụng phải điểm yếu của A Tự thì anh cũng không biết phải đi đâu tìm người.

"Không vui cũng không hài lòng! Anh là tên khốn kiếp." Ngón tay thon dài đâm vào lồng ngực cứng rắn của anh. Anh cũng không cần con, cô làm sao có thể vui vẻ được chứ?

Nhưng A Tự nói, anh đang sợ. Sợ cái gì?

Lúc ấy A Tự chỉ cười cười rồi thần bí ghé vào tai cô nhẹ giọng nói: "Vậy thì phải tự em hỏi cậu ta rồi."

Được rồi! Nếu anh đuổi tới, vậy cô sẽ hỏi anh.

Người phụ nữ này còn nói anh là khốn kiếp! Xem ra không làm chuyện khốn kiếp thì thật có lỗi với cô.

Anh cúi đầu che kín môi cô, rõ ràng là muốn trừng phạt cô nhưng giây phút hai đôi môi chạm vào nhau lại không đành lòng.

Đầu lưỡi quen thuộc ở trên môi cô nhẹ nhàng mút, theo cánh môi đang hé mở đi vào trong, hàm răng khẽ cắn đầu lưỡi cô, buông ra rồi lại thăm dò vào trong môi cô, dây dưa không thả.

"Sở Mạnh, buông em ra, Bảo Bảo vẫn còn ở..." Sau khi anh dừng lại, Ngưng Lộ thở gấp. Bây giờ bọn họ đang ở bên ngoài! Mặc dù là biệt thự tư nhân sẽ không có người thấy nhưng vẫn rất xấu hổ. Đặc biệt là con trai vẫn còn chơi cách đó không xa!

Sao mỗi lần gặp mặt anh đều không thể chờ đợi như vậy chứ?

"Không sao... Con tự chơi được mà." Giọng nói đàn ông khàn khàn vang lên rồi anh bắt đầu gặm cắm vành tai cô. Mới vừa rồi hai cha con họ đã thỏa thuận mà cô không biết rồi.

Thân thể của cô lập tức mềm nhũn như nước, không ngừng dựa sát vào ngực anh. Mỗi lần đều như vậy, chỉ cần anh vừa hôn cô thì đầu óc cô cũng dừng hoạt động. Vốn muốn nói chuyện với anh thì chỉ có thể hoãn lại, hoãn vô thời hạn...

Vì để cho mình hôn thoải mái hơn, anh dứt khoát ôm lấy cô, ôm cô để góc độ anh hôn thoải mái hơn, tùy ý hôn, nước miếng quấn quít, không thể phân biệt.

Một nụ hôn nhiệt tình, ẩm ướt và rất kích thích, đầu Ngưng Lộ trống rỗng, nụ hôn mãnh liệt như vậy nhưng sao cô vẫn chưa thấy đủ nhỉ?

Lúc đầu thì dịu dàng, nụ hôn nồng nhiệt dần trở nên hư hỏng, anh nhẹ đè thân thể cô xuống, may là mùa đông, mặc áo khoác nên cát không làm xây xát da thịt cô được.

Tay của anh bị hấp dẫn, từ từ mò vào trong áo khoác dày. Ừ, hình như lớn hơn không ít!

"Sở Mạnh... Buông tay ra." Mở miệng mới phát hiện thì ra giọng mình nghe lại như đang quyến rũ, cô xấu hổ trực tiếp ôm sát cổ anh, có cảm giác chỉ muốn độn thổ cho xong. Trời ạ, đáng sợ quá! Bọn họ cư nhiên ở bên ngoài hôn đến sắp làm bậy.

"Không buông... Xem lần sau em còn dám trốn hay không." Nơi này quả thật không phải là nơi thích hợp để thân mặt, hơn nữa có một bạn nhỏ tuổi vị thành niên còn chơi cách đó không xa!

"Nếu em còn trốn thì sao? Anh đuổi theo hay không đuổi?" Gương mặt đỏ ửng bị cả người anh đè trên bờ cát. "Ở trong ngực anh còn muốn chạy đi đâu nữa?" Cuối cùng lấy tay từ trong áo cô ra, giúp cô chỉnh sửa lại áo khoác, thuận tiện vuốt lại mái tóc dài bị gió làm rối. Ừ, đuôi tóc dính cát, lát nữa về phải tắm cho sạch.

"Ai bảo anh không muốn..." Hai chữ “con” còn chưa kịp nói ra khỏi miệng thì tiếng trẻ con non nớt vang lên hòa cùng tiếng gió biển: "Ba, ba không được đè mẹ, em bé trong bụng mẹ sẽ không chịu nổi."

Vốn là cậu vẫn còn đuổi theo sóng biển, nhưng lúc quay đầu lại thấy cả người ba đè lên mẹ trên bờ cát, dọa cậu giật mình.

Mấy buổi sáng gần đây, cậu vào gọi mẹ thức dậy, có lúc bò lên giường không cẩn thận đè lên bụng mẹ, mẹ đều đẩy cậu ra, nói cậu quá nặng sẽ đè Bảo Bảo. Nhưng không phải ba còn nặng hơn cậu sao?

"Bảo Bảo?" Giống như nghe được chuyện gì đó rất khủng khiếp, Sắc mặt Sở Mạnh trở nên tái nhợt trong tích tắc, cả người giống như mất đi ý thức.

"Đúng vậy. Bảo Bảo của chúng ta! Đã gần 5 tháng rồi. Anh sờ thử xem, là thật đó!" Thấy vẻ mặt như không có ý thức của ông chồng nhà mình, Ngưng Lộ kéo tay anh đặt lên trên bụng cách lớp áo khoác.

Không biết lần này mang thai xảy ra chuyện gì, bụng của cô vẫn không lớn lắm. May là lúc kiểm tra bác sĩ nói thai nhi phát triển bình thường, không cần lo lắng.

"Ba, con sẽ có em cùng chơi rồi đó." Một đôi tay nhỏ dính đầy cát cũng xoa bụng mẹ theo. Thật sự rất thần kỳ, trước kia cậu cũng sống trong bụng mẹ như vậy. Tối hôm qua, cậu còn cảm thấy Bảo Bảo ở trong bụng đạp, lúc đầu còn dọa cậu không dám động đạy, sau đó mẹ nói em trai đang chào hỏi cậu nên mới yên tậm trở lại.

Có phải cũng sợ giống như cậu tối hôm qua nên mới không nói gì không? Sở Trí Tu nghi ngờ nhìn mặt ba.

"Sở Mạnh, anh làm sao vậy? Anh không muốn con của chúng ta sao?" Giọng Ngưng Lộ như sắp khóc. Đây là vẻ mặt gì chứ? Không hề nhúc nhích mà cứ như vậy nhìn bụng cô, không nói một lời. Sau đó ánh mắt trở nên rất kỳ quái!

Chẳng lẽ là như thế sao, anh không hề muốn cô sinh con ra sao? Tại sao anh có thể như thế?

"Sở Mạnh, có phải anh thực sự không muốn con không?" Hai tay cô nắm tay anh trở nên run rẩy, một câu cũng không nói là có ý gì?

"Ba, ba không cần em thật sao?" Hình như mẹ sắp khóc? Sao ba lại không nói câu nào?

"Sở Mạnh, anh là tên khốn kiếp. Hôm nay coi như là em nhìn thấy rõ ràng cách làm người của anh rồi. Anh không muốn Bảo Bảo coi như xong. Em cũng không cần anh nữa, em lập tức về kí giấy ly hôn, về sau em và con sẽ không còn bất kì quan hệ nào với anh hết."

Dùng sức hất tay anh ra, Ngưng Lộ không để ý tới bản thân đầy cát mà bỏ chạy. Huhu... Thật là khổ sở! Thì ra việc anh đối xử tốt với cô đều là giả, bây giờ con cũng lớn như vậy mà anh cũng không cần.

Quá đáng, thật sự rất rất quá đáng.

Thì ra là ba không cần em trai sao? Không trách được mẹ bảo cậu không cần nói cho ba. Nhưng là có em trai chơi với cậu không phải rất tốt sao? Tại sao ba không cần? Công việc ba bận như vậy làm sao có thời giờ để ý đến cậu chứ? Mà bình thường chơi với mẹ cũng rất chán. Ai! Thế giới của người lớn thì một đứa trẻ 6 tuổi như cậu có thể tưởng tượng được.

"Ba, mẹ đi rồi. Chúng ta cũng về đi có được không?" Bóng dáng mẹ càng chạy càng xa, Sở Trí Tu thấy ba vẫn không phục hồi tinh thần lại.

Không thể tiếp tục như vậy được, thủy triều sắp dâng rồi. Chẳng lẽ ba muốn chơi với cá mập sao? Cậu vẫn nên gọi điện thoại cho chú A Tự đi!

Thành thạo tìm được điện thoại từ trên người ba, gọi điện thoại cho chú A Tự thôi.

Trong phòng khách rộng lớn của biệt thự cạnh biển, Sở Mạnh và Tống Tử Tự mỗi người ngồi trên một ghế sa lon, cả hai đều không lên tiếng.

Bọn họ đã căng thẳng sắp 1 tiếng rồi sao? Thật đúng là không phải kiên nhẫn bình thường! Sở Trí Tu ở trên lầu thò cái đầu ra, thấy ba với chú A Tự vẫn còn mắt to trừng mắt nhỏ, bộ mặt đáng sợ khiến cậu không dám xuống lầu uống sữa.

Huhu, sao cậu lại đáng thương như vậy chứ? Ngay cả uống sữa trước khi đi ngủ cũng không được..., sao mà cậu ngủ được chứ? Nếu không cậu đi cầu xin mẹ vậy! Mặc dù sau khi từ bờ biển về mẹ vẫn khóa mình trong phòng, ngay cả cơm tối ba tự mình làm cũng là cậu đem vào, bởi vì mẹ không cho ba đi vào.

"Được rồi! Tớ sai rồi! Được chưa?" Rốt cuộc vẫn là Tống Tử Tự chịu thua trước. Nếu như anh không lên tiếng nhất định Mạnh sẽ trừng anh một đêm.

Còn chưa muốn lên tiếng sao?

"Mạnh, mình thừa nhận là đã sớm biết, nhưng mà vợ cậu không để cho mình nói, mình phải làm sao bây giờ? Cuối cùng mình không thể mất lòng hai bên được? Hơn nữa cô ấy khóc thê thảm như vậy, không phải cậu muốn mình ức hiếp cô ấy chứ?" Ừ, em gái Ngưng Lộ không có khóc, nhưng mà như thế không phải là lừa được người đàn ông trước mắt sao?

"Cô ấy khóc cái gì?" Tên đàn ông đầu gỗ cuối cùng cũng mở miệng. Thì ra điểm yếu của cậu ta là nước mắt Ngưng Lộ. Thật vất vả mới hồi phục tinh thần từ tin tức giật mình như vậy, làm thế nào Ngưng Lộ cũng không để ý đến anh.

"Cái này tự hỏi cậu không phải là rõ ràng hơn sao? Không muốn con, ban đầu cần gì quá kích động?" Bác sĩ Tống lại muốn đùa giỡn người ta.

"Cậu đang nói cái quái gì vậy, mình không muốn con? Cô ấy có con thì một nửa trách nhiệm thuộc về cậu." Sở Mạnh không ngồi yên được nữa, nắm lấy cổ áo Tống Tử Tự hét to. Nếu như không phải là cậu ta nhiều chuyện, Ngưng nhi sao có thai chứ? Nhiều năm phòng tránh như vậy, anh chưa bao giờ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

"Mạnh, cậu tỉnh táo một chút có được không? Tớ không phải là vì thân thể cậu mà suy nghĩ sao? Cô ấy có thai thì sao lại liên quan tới mình chứ?" Tống Tử Tự có lúc thật hận bản thân mình nhiều chuyện, nhưng anh không khống chế được bản thân nhiều chuyện những chuyện liên quan tới Mạnh. Thật sự là tự chuốc khổ vào thân!

"Sở Mạnh, anh không muốn có con thì thôi. Còn lôi kéo A Tự như vậy, anh thật quá đáng!"

Không nhịn được cầu khẩn của con trai, Ngưng Lộ muốn xuống lầu lấy sữa tươi. Vốn là không muốn để ý tới anh, kết quả lại nghe được anh đang trách cứ A Tự.

Nếu như không hiểu rõ chuyện bọn họ, người ta sẽ cho rằng cô với A Tự có quan hệ gì sao? Người đàn ông này sao có thể như vậy? Rõ ràng là lỗi của mình còn trách móc người khác, thật là ghê tởm!

"Ngưng Lộ, cuối cùng em cũng xuống. Em không nên giận cậu ta. Là anh không tốt, anh không nên..." Tống Tử Tự cười muốn kéo tay người kia ra, nhưng lời của anh mới nói được một nửa đã bị người ta uy hiếp. Được rồi, anh hiểu cậu ta, dù sao đây không phải là chuyện mỗi người đàn ông đều có thể làm được, nhưng nếu đã làm được rồi còn sợ người ta không biết sao? Huống chi người kia là vợ cậu ta? Thật ra thì cũng không có cái gì mất thể diện hết nhưng mà có một người da mặt tương đối mỏng.

"A Tự, cậu dám nói thêm câu nữa, có tin mình ném cậu vào biển làm mồi cho cá mập không?" Sở Mạnh có lúc thật hận bản thân kết bạn cẩu thả.

Không bao giờ muốn quan tâm hai người đàn ông xấu xa này nữa, mặt Ngưng Lộ trắng bệch, nói với anh rõ ràng từng chữ từng chữ: "Sở Mạnh, tôi muốn ly hôn với anh." Sau đó, cô xoay người, chạy thật nhanh lên lầu, không để cho anh nhìn thấy nước mắt, sữa của con trai cũng quên cầm.

Cô nói gì? Muốn ly hôn với anh? Bọn họ không phải là đã ly hôn rồi sao?

"Mạnh, cô ấy lại khóc rồi. Phụ nữ có thai tâm trạng không tốt rất có hại đối với thai nhi!" Quả nhiên một câu vào đúng trọng tâm.

Người đàn ông vốn còn đang đơ ra như nghĩ đến cái gì đó, anh buông Tống Tử Tự ra, chạy như bay lên lầu.

"Nào có ai yêu vợ như cậu chứ? Nếu yêu cô ấy, lo lắng cho cô ấy phải nói cho cô ấy biết! Đừng làm khổ bản thân rồi cũng làm khổ người khác. Nói cậu không có kinh nghiệm, nói chuyện yêu đương lại thành ra như vậy, sớm biết nên học hỏi mình một ít..." Sau khi anh xoay lưng Tống Tử Tự than thở nói.

Thân thể Sở Mạnh dừng một chút không trả lời, sãi bước đi lên lầu.

Thân cao chân dài thì có chỗ này tốt, lúc cần sẽ phát huy tác dụng. Lần này, trước khi cô khóa cửa phòng, Sở Mạnh đã kịp ngăn cản.

"Ngưng Nhi... Ngưng Nhi..." Một cánh tay cường tráng ngăn giữa cửa.

"Anh có đi hay không?" Khuôn mặt uất ức cùng nước mắt không giấu được trước mặt anh.

"Ngưng Nhi, ngoan. Đừng khóc!" Một tay nhẹ nhàng dùng sức đẩy cánh cửa ra rồi khóa lại. Cũng khóa hai người một lớn một nhỏ muốn nhìn lén bên ngoài.

Nửa kéo nửa ôm cô đến bên giường ngồi xuống. Hai người hai mắt nhìn nhau, Ngưng Lộ rất nhanh dời ánh mắt đi, cô nghe anh không ngừng nói: "Xin lỗi."

"Tôi muốn rời khỏi đây. Mang theo Bảo Bảo rời khỏi anh." Cô không nhịn được nghẹn ngào, cô tránh xa anh, xoay lưng về phía mép giường, ngẩng đầu lên, cố gắng không để nước mắt chảy xuống.

Thật ghê tởm! Anh lại dám trầm mặc không nói.

Cô lại lặp lại một lần nữa, anh vẫn chưa mở miệng, cô xoay người lại, trừng người đàn ông cao lớn trước mắt, anh cư nhiên mím chặt môi, bộ dạng rất uất ức mà khổ sở.

Ngưng Lộ lập tức nóng mặt. Cái tên đáng ghét lại bá đạo này, rõ ràng là anh đã làm sai, không muốn cô cũng không muốn con, bây giờ còn dùng cái vẻ mặt này mà tranh thủ đồng tình sao? Muốn diễn tuồng chắc?

"Anh, sao anh lại không nói gì?" Một đôi mắt đẹp đầy nước mắt làm người ta đau lòng nhìn anh, chỉ trích anh: "Sở Mạnh, anh nói chuyện đi..."

"Ngưng Nhi! Anh sẽ không để em rời khỏi anh. Sẽ không, sẽ không bao giờ nữa." Một tay dùng sức ôm cô vào trong ngực, mặt chôn thật sâu vào trong tóc cô, không bao giờ chịu buông tay nữa.

Chỉ là một hành động như vậy cũng đủ khiến Ngưng Lộ nhịn nửa ngày lại rơi nước mắt, cô nức nở, tay nhỏ nắm thành quyền, dùng sức đánh vào lồng ngực rộng lớn kia. Dù tay mình có đau như thế nào thì anh cũng chẳng phản ứng gì hết.

"Anh thật là hư, thật ghê tởm, luôn để cho em phải đau lòng... Ô... Rõ ràng là anh không phải muốn Bảo Bảo, còn trách mắng người khác. Làm sao anh có thể như vậy? Tại sao có thể không cần con của chúng ta..."

"Ngưng Nhi, đừng khóc, tim anh đau. Xin lỗi em, là anh không tốt, anh cần em cũng cần con. Thật xin lỗi..." Nước mắt của cô là vết thương trí mệnh đời này của anh. Nâng mặt cô lên, không ngừng hôn những giọt nước mắt nóng hổi luôn làm anh đau lòng không dứt kia, trong miệng càng không ngừng nói xin lỗi.

Còn có thể tức giận nữa sao? Còn có thể lòng dạ sắt đá nữa sao?

"Vậy sao ở Luân Đôn anh lại nói không cần con?" Muốn lừa cô cũng không có dễ vậy đâu.

"Ngưng Nhi, chỉ là anh sợ." Đem mặt cô áp vào ngực anh, anh nhắm mắt lại. Thì ra là yêu một người quá sâu đậm sẽ trở nên cẩn thận từng li từng tí, trở nên không có dũng khí bước về phía trước, bởi vì anh sợ mất đi.

"Sợ cái gì?" Ở trong lòng anh lẳng lặng nghe từng tiếng tim anh đập, lòng cô bình tĩnh lại. Anh nói anh sợ, A Tự cũng nói anh sợ, sợ cái gì? Nói cho em biết có được không, Sở Mạnh.

"Lúc sinh con, em chịu đau khổ nhiều như vậy, đau đớn đó anh không muốn em trải qua một lần nữa. Anh không thể để cho em chịu một chút nguy hiểm, cho dù là một chút xíu cũng không được. Ngưng Nhi, anh không chịu được đau khổ mất đi em, không được. Em là của anh, phải ở bên anh cả đời, kiếp sau, kiếp sau sau nữa đều phải bên anh..." Cằm anh không ngừng chà chà tóc cô, đôi tay ôm cô càng chặt hơn, giống như muốn hòa tan cô vào trong ngực.

Anh sao có thể nói với cô lúc anh mất khống chế ngoài phòng phẫu thuật? Sao anh có thể nói với cô khi đó anh mặt chôn trong lòng bàn tay mà khóc thầm? Anh hận bản thân không chăm sóc cô chu đáo để cô chịu nhiều đau đớn, nếu như khi đó cô có chuyện, anh nghĩ anh nhất định sẽ giết cái tên đầu sỏ sau đó đi với cô luôn.

Đau đớn đó, sợ hãi đó so với niềm đau mất đi cô còn dễ chịu hơn gấp trăm nghìn lần.

"Sở Mạnh, đó chẳng qua là chuyện ngoài ý muốn. Không cần vì vậy mà tự trách mình được không? Không phải bây giờ em đang khỏe mạnh sao? Bảo Bảo của chúng ta cũng rất khỏe mạnh, anh sờ thử xem."

Người đàn ông này, cái gì cũng không nói. Anh vốn là như vậy, anh không nói, vậy để cô nói là được rồi.

Bàn tay mảnh khảnh nắm tay anh đặt lên bụng cô.

"Sở Mạnh, đây là Bảo Bảo của chúng ta. Anh không thể nói không cần con, biết không?"

"Anh cần em, cũng cần con. Điều này vĩnh viễn sẽ không thay đổi. Ngưng Nhi, nói cho anh biết, tại sao em không ký tên?" Nâng gương mặt nhỏ còn vương nước mắt của cô lên, Sở Mạnh nhìn cô thật kĩ.

"Sở Mạnh, mặc dù anh rất khốn kiếp, luôn thích ép buộc em. Nhưng em không muốn rời xa anh, không muốn rời xa anh..." Đúng vậy, cô yêu anh, vô cùng yêu anh, yêu sự bá đạo của anh, yêu sự hẹp hòi của anh, yêu tất cả tất cả thuộc về anh. Lúc anh buông tay để cô đi, cô đã nhìn thấu trái tim mình. Cô và Sở Khương chỉ còn là dĩ vãng, không thể làm lại từ đầu được nữa rồi.

"Ngưng Nhi... Anh không phải là người chồng tốt, luôn khiến em phải đau lòng. Đối với tình cảm, A Tự nói anh quá kém cỏi, nói anh tự chuốc khổ, anh đáng đời. Nhưng nếu như làm lại tất cả, anh cũng chỉ có thể cố gắng giữ em bên người, dùng hết sức để em không phải đau lòng, những thứ khác, bao gồm phí hết tâm tư ép em gả cho anh, tất cả sẽ không thay đổi." Sự bá đạo vô lý của anh, sự thâm tình của anh khiến Ngưng Lộ cảm động không nói nên lời, chỉ có thể ôm anh thật chặt.

Trong thế giới hai người, dựa gần thế nào cũng không đủ. Lúc này, anh chỉ muốn đem cô hòa tan trong ngực mình, còn cô chỉ muốn cứ như vậy nương tựa trong ngực anh, đời đời kiếp kiếp cũng không cần tách rời.

Không biết là người nào chủ động trước, bọn họ ở trên giường quấn lấy nhau.

Đầu lưỡi như lửa, quấn lấy nhau, khó mà chia lìa. Thân kề thân không chừa khe hở, tình đang nồng.

Hai thân thể dây dưa trên tấm drap lớn tối màu trên giường, người đàn ông trần truồng, cơ bắp rắn chắc không ngừng toát ra mồ hôi, dưới ánh đèn mờ ảo vô cùng quyến rũ, người phụ nữ xõa mái tóc đen dài trên gối, nhìn tràn đầy sức sống, đẹp không sao tả xiết.

Sở Mạnh ngồi thẳng lên, cặp mắt yên lặng quan sát cô, làn da trắng hồng mà mịn màng, nhìn như ngọc thạch quý báu, trên đời còn cảnh xuân nào đẹp hơn thế sao?

Tóc đen, da trắng như tuyết, đôi mắt long lanh như mặt hồ dần dần bay lên sương trắng, mông lung mơ màng, càng nổi bật lên đôi môi kiều diễm vì bị anh hôn mà hé mở.

Mỗi một phần, mỗi một tấc trên người cô đều làm anh mê muội, vô cùng mê muội. Lòng bàn tay anh đau nhói, bởi vì kích động mà khẽ run lên. Giống như một loại ham muốn muốn nuốt sống cô vào bụng vậy.

Ánh mắt của anh quá nóng rực!

"Sở Mạnh, không nên nhìn." Bàn tay thon dài muốn che mắt anh lại, anh đang nhìn đi đâu vậy? Bụng bầu 5 tháng khá bự, cô không muốn cho anh nhìn.

Nhưng tay còn không kịp đụng phải anh, đầu của anh đã cúi thấp xuống.

"Sở Mạnh, không thể như vậy..." Giọng nói khẩn trương mà xấu hổ khi đầu lưỡi anh dán lên nơi kia mà im bặt.

Vậy mà anh lại hôn lên đó.

Cô hoảng sợ muốn giãy dụa dời đi nhưng làm thế nào cũng không động đậy được.

Loại chuyện như vậy quá tà ác, quá sức tưởng tượng, vượt ngoài phạm vi chịu đựng của cô, khiến cô hoang mang không biết làm sao, làm thế nào cũng tránh không được.

Vào giờ phút này cô cảm nhận được cái gì là chìm đắm. Lưỡi người nào đó làm càn khiến toàn thân cô run rẩy, co rút, đầu ngón tay bấu chặt vào tấm trải giường. Không cần lâu, cô sẽ mất thể diện dưới lưỡi anh mất. Đưa tay che mắt, cô khóc.

Không biết có vì xấu hổ với phản ứng của bản thân hay không mà cô lại khóc rất thê thảm, nghiêng thân thể qua một bên, đầu vai nhỏ không ngừng run rẩy.

"Ngưng Nhi, Ngưng Nhi..." Người đàn ông phía sau ôm lấy cô, không ngừng ở bên tai cô lẩm bẩm.

"Sở Mạnh, em không cần như vậy. Huhuhu...” Cô khóc càng nhiều hơn.

"Được, không cần, không cần..." Anh đưa tay xoay cằm cô qua, hôn lên đôi môi, dùng đầu lưỡi chặn lại cô gào khóc, trong miệng anh có một mùi vị ngọt ngọt, đậm đà mà mê người.

Rõ ràng giọng nói dịu dàng như vậy, nhưng động tác anh lại càng ngày càng cuồng dã. Cô sợ, bị người đàn ông điên cuồng sau lưng làm hoảng sợ, đưa tay vuốt bụng, cầu xin anh thương xót chậm một chút. Lực của anh quá mạnh sẽ đụng vào Bảo Bảo.

Nhưng cô càng cầu xin, anh lại càng hăng say.

Căng thẳng cùng mâu thuẫn đánh thẳng vào cơ thể cô, lúc cô hốt hoảng anh lại hưởng thụ nhắm mắt lại, trong không khí tràn ngập hơi thở xạ hương.

"Sở Mạnh, em mệt. Để cho em ngủ!"

"Được!" Anh cũng mệt, nhiều ngày khó ngủ, lo lắng hao tâm tốn sức. Ôm chặt cô trong ngực, hôn khuôn mặt nhỏ đang mệt mỏi rã rời, hài lòng nhắm mắt lại.

Thật tốt, cuối cùng anh có thể ôm cô ngủ như vậy. Không rời xa nhau nữa. Hạnh phúc như một giấc mơ, chỉ cần đưa tay là có thể chạm vào.

Bên trong căn phòng ngập tràn cảnh xuân cũng không ảnh hưởng đến hai người đàn ông đang ở trên ban công mái nhà, à, phải nói là một người đàn ông và một bé trai mới đúng.

"Chú A Tự, chú nói khi nào ba mẹ con ra?" Trên tay còn cầm ly sữa nóng chú A Tự vừa mới khuấy, Sở Trí Tu nhìn bãi biển mờ ảo dưới ánh trăng.

"Ừ, đoán chừng phải sáng sớm ngày mai mới ra. Con nít không nên hỏi nhiều." Thoải mái ngả người nằm ra phía sau, đưa tay gác ra sau đầu. Bây giờ anh không có tâm trạng đi ngủ, vừa nghĩ tới chuyện hôm nay Mạnh nói với anh, trong lòng của anh trở nên khó chịu và bất an.

Sau khi Mạnh đi, anh đã phân phó người phải lục tung tìm cho ra cô gái gọi là Điền Mật kia. Anh tin Mạnh sẽ không tùy tiện nói ra những lời như thế.

Thật là nhìn không ra cô gái ở trước mặt anh luôn cười đến mức không tim không phổi, giống như chẳng có chuyện gì trên đời có thể làm cô buồn rầu lại có thể mang con anh chạy trốn. Anh nhất định sẽ làm cô đẹp mặt!

Lần đầu tiên trong đời anh mất khống chế khi quan hệ với một người con gái, phá vỡ các quy tắc trước kia của anh. Anh cho là lần đó sẽ giống như những lần khác, không thể một lần mà đã “dính”. Đáng tiếc ông trời cũng không chiều theo ý anh.

Tại sao cô không đến tìm anh? Là không dám hay là không muốn? Cái thứ hai chiếm đa số không?

Vừa nghĩ tới cô lại dám lén sinh con của anh còn không muốn nói cho anh biết, cơn tức trong lòng anh càng lúc càng tăng.

"Chú A Tự, chú làm sao vậy?" Đã uống xong một ly sữa tươi lớn, Sở Trí Tu nhìn khuôn mặt quái dị của Tống Tử Tự. Vốn là cậu đã muốn ngủ sớm rồi, chú A Tự lại nói cậu ngồi với chú một lúc.

Được rồi, cậu là đứa bé tri kỷ, đồng ý ngồi chơi với chú. Nhưng chú ấy lại không nói gì. Người lớn thật là phiền phức!

"Bảo bối, tâm trạng chú không tốt, có nói con cũng không hiểu." Hơn nữa nói chuyện này với một đứa nhỏ cũng chẳng đâu ra đâu. Tống Tử Tự anh cũng sẽ một ngày như vậy đây, làm chuyện ác nhiều tất sẽ có báo ứng.

"Chú A Tự, chú đã không nói thì con muốn về ngủ!" Người bạn nhỏ ngáp một cái.

"Được rồi! Cám ơn con làm bạn. Ngủ ngon!" A Tự nhìn đứa nhỏ về phòng, nhẹ giọng nói.

Mạnh nói cô ấy có con gái. Con gái, vậy không phải sẽ là một bé gái đáng yêu như tiểu công chúa sao? Anh bắt đầu có chút mong đợi...

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor