Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ - Chương 77

Chương 77: Chân Tướng Là Gì?

Xe một đường bão táp về đến nhà, một câu bọn họ cũng không nói.

"Thiếu gia, thiếu phu nhân. Sao về sớm vậy?" Đang dọn dẹp phòng khách, thím Trương thấy vẻ mặt Sở Mạnh u ám đang kéo Ngưng Lộ sắc mặt tái nhợt đi vào cũng sợ hết hồn. Bây giờ mới buổi trưa, sao bọn họ lại về? Hơn nữa nhìn tình hình có chút không ổn!

Nhưng đáp lại thím Trương chính là tiếng đóng cửa mạnh mẽ phát ra từ trên lầu.

"Sở Mạnh, anh buông em ra. Lạnh quá!" Một mạch kéo cô về phòng, Sở Mạnh kéo cô vào phòng tắm. Nước lạnh như băng từ vòi hoa sen xối xuống, ướt tóc của cô, ướt cả quần áo của cô.

"Buông ra thì sao có thể giúp cô rửa sạch sẽ đây? Nói cho tôi biết nó còn đụng cô chỗ nào?" Người đàn ông tức giận thả vòi nước ra, không ngừng chà xát toàn thân cô, động tác vừa nhanh vừa đau.

"Anh ấy không có đụng đâu cả." Chẳng qua là kéo tay một cái mà cũng tính sao? Dù sao đi ra ngoài xã giao, đây coi như là lễ nghi. Nhưng đối với người đàn ông có ham muốn chiếm đoạt mãnh liệt này mà nói thì đụng một góc áo cũng không được.

"Từng nơi trên người cô, mỗi một cọng lông, sợi tóc đều là của tôi. Tôi không cho phép người đàn ông khác chạm vào cô. Có nghe hay không? Trả lời tôi!" Cảm xúc đã rối loạn rồi, không thể bình tĩnh lại. Bàn tay điên cuồng, không hề tiết chế sức lực rơi vào trán cô, bả vai, bụng, thậm chí còn có nơi mắc cỡ kia: "Nơi này, còn có nơi này, đều là của tôi."

"Vì sao không cho anh ấy chạm vào tôi?" Nước lạnh như băng khiến đầu Ngưng Lộ càng thêm đau, không có ý định cãi vả với anh nữa, mà hai chân cô như nhũn ra, cứ như vậy ngã vào trong vòm ngực ướt dầm dề của anh; vì không để cho mình ngã trên mặt đất nên đôi tay mảnh khảnh chủ động ôm phần hông hoàn mỹ của anh.

Bàn tay vốn còn đang tàn sát bừa bãi trên người cô khi nghe thế thì dừng lại. Cô là vợ của anh, là người phụ nữ của anh, làm sao có thể cho người đàn ông khác đụng chạm? Nhưng những thứ này không phải cô đã sớm biết sao? Tại sao cô phải hỏi như vậy? Cô muốn từ trong miệng anh có được đáp án gì đây?

Đôi mắt đen khóa sít sao thân thể yêu kiều trong ngực đó, quần áo đã sớm ướt đẫm, chất liệu vải dù có mỏng đến đâu khi bị dính nước cũng không thể nào che dấu thân thể mềm mại bên dưới không ngừng làm người ta phát điên lên kia. Mặc dù có vẻ hơi mảnh mai, lại làm cho người ta tự nhiên này sinh cảm giác thương xót. Mái tóc đen dài thẳng thả sau lưng, giống như tơ lụa thượng đẳng, giọt nước theo tóc từ từ chảy xuống nền gạch men sứ trắng tinh trên mặt đất.

Nhìn cô như vậy, khiến Sở Mạnh có một loại cảm giác thở không nổi. Khuôn mặt không tỳ vết vì thấm nước mà tựa như một nụ hoa loa kèn chớm nở, còn đôi mắt to long lanh như vực sâu không đáy, khiến anh không cách nào kháng cự mà chìm đắm vào bên trong, cũng không thể tự thoát khỏi, chỉ có thể càng lún càng sâu.

Sao anh ấy dừng lại vậy? Ngưng Lộ ngẩng đầu lên, lần đầu tiên nghiêm túc nhìn anh. Bình thường luôn cắt tỉa chỉnh tề, nhưng sợi tóc dài theo dòng nước mà rũ xuống, khiến cho ngũ quan của anh dịu đi không ít. Cô vẫn biết anh đẹp, từ một lần gặp gỡ kia, khi đó cô đã biết rồi. Nhưng nhiều năm như vậy giữa bọn họ luôn có một loại chân tình như gần như xa làm cô không cách nào mà chú ý anh thật tốt, nhưng dù sao thì từ trên người con trai, cô vẫn có thể tìm được những đặc điểm nhỏ của anh...

Nhưng bây giờ chính anh, đôi mắt đen như mực đang lóe ra tình cảm, như muốn cô chìm ngập vào trong đó.

"Không nên tức giận! Có được không?" Hầu kết của anh chuyển động lên xuống, ngón tay mảnh khảnh chầm chậm xoa anh.

"Em là của anh, về sau không cần gặp hắn nữa có được không? Ngưng Nhi, em là của một mình anh!" Tay cô vỗ về anh, trong giọng nói êm dịu của cô, tình dục chỉ chực chờ bùng nổ.

Một mạch ôm lấy cô, nụ hôn kịch liệt mang theo ham muốn nồng đậm mút miệng nhỏ của cô, lúc cô hé mồm khẽ thở thì đầu lưỡi tiến vào thăm dò, liếm khoang miệng ướt át. Bắt được cái lưỡi né tránh, mạnh mẽ dây dưa.

"Ưm..." Môi cô trong miệng anh cúi đầu gọi, đầu lưỡi mềm nhũn đáp lại sự dụ dỗ của anh, lấy cách thức hồi báo anh thích nhất đáp lại anh.

Thật ra thì cô thích anh ôm, thích anh vuốt ve, thích anh hôn sao? Thật sâu trong cái tình cảm đó ẩn chứa sự lưu luyến. Hôn, là sự tiếp xúc giữa linh hồn và linh hồn của những người yêu nhau.

Nếu như, tình không sâu đậm, yêu không si mê, làm sao lại có nụ hôn nồng nhiệt đến thế?

Ngưng Lộ biết, tim của mình rung động! Lần đầu tiên vì anh mà rung động!

Hơi thở từ phòng tắm tràn ra: "Xoạt" một tiếng, là tiếng quần áo bị xé mạnh ra, ngay sau đó một giọng nữ nũng nịu, yêu kiều vang lên: "Em lạnh!"

"Anh sẽ làm em nóng lên!" Giọng nam trầm mang theo tình dục vang bên tai cô.

Cô trừ chấp nhận thì cũng không thể làm gì. Tức giận đã không còn, đau lòng đã không còn, chỉ còn lại tình ý tràn đầy, trầm luân lại trầm luân!

Khi Ngưng Lộ từ trên giường tỉnh lại, người đàn ông bên cạnh đã không còn ở đây. Đưa tay sờ gối đầu bên cạnh đã sớm không có nhiệt độ. Anh đi ra ngoài lúc nào?

Vừa nghĩ tới “trận chiến” kịch liệt từ giữa trưa kéo dài đến xế chiều kia khiến khuôn mặt cô vừa tỉnh dậy đã nóng lên. Từ phòng tắm đến ghế sa lon rồi về trên giường, bọn họ tựa như hai con dã thú đói khát nhau, thân thể cũng không tách ra. Thể lực anh tốt như vậy khiến cô một lần lại một lần ngất đi, tỉnh lại anh vẫn còn tiếp tục... Trời ạ, hành vi của bọn họ cực kỳ giống dã thú! Không ngừng tìm kiếm cực hạn trong thân thể đối phương.

Cũng may, hôm nay không phải là cuối tuần, nếu không Sở Trí Tu nhất định sẽ ở ngoài cửa kêu hô ngất trời. A! Nghĩ đến đây, Ngưng Lộ mới nhớ tới phải đi đón con trai, có phải là trễ quá không?

Vội vội vàng vàng muốn đứng lên mặc quần áo, kết quả chân nhũn ra, cả người té xuống đất. Thì ra là buông thả dục vọng đáng sợ như vậy, cô đã không có hơi sức bò dậy, eo nhức mỏi, bắp đùi bắp chân đau nhức như vừa chạy marathon xong, bị lạm dụng quá độ rồi. Thật là đáng hận, rõ ràng người dùng sức không phải là cô, tại sao chịu khổ ngược lại là cô?

"Mẹ, mẹ rốt cuộc muốn ngủ thẳng đến khi nào?" Cửa phòng bị đẩy mạnh ra, một thân thể nho như đầu xe lửa chạy như bay tới đây.

"Bảo bối? Ai đón con về?" Ngưng Lộ kinh ngạc nhìn con trai, may là mới vừa mặc quần áo vào, nếu không bị con trai thấy thì phiền phức lắm.

"Ba đón con! Mẹ, nhanh một chút đi, bụng con đói lắm!" Sau khi ba đón về bảo cậu chờ mẹ tỉnh lại rồi cùng nhau ăn cơm, sau đó liền đi ra ngoài.

"Vậy sao con không ăn trước?" Ngưng Lộ nắm tay nhỏ của con trai cùng ra khỏi phòng. Là anh đón con về sao? Cuối cùng là cô đã ngủ bao lâu?

"Một mình con ăn cơm rất nhàm chán!" Thím Trương đã sớm nấu xong thức ăn rồi, nhưng mà cậu không thích ăn cơm một mình.

"Vậy ba đâu?" Anh không ở nhà sao? Đã trễ thế này còn đi đâu?

"Ba nói ba có chuyện phải đi ra ngoài, về trễ một chút!" Sở Trí Tu đã hỏi ba chuyện gì, nhưng ba không nói cho cậu biết. Dù thế nào đi nữa, cậu cũng không muốn biết.

"À!" Khi nghe con trai nói anh ra ngoài, lòng Ngưng Lộ dường như có chút cảm giác mất mác.

Đã trễ thế này, Sở Mạnh đi đâu? Ha ha, dĩ nhiên là trở về nhà ba mẹ ăn cơm rồi! Sở Khương đã về, kẻ làm anh hai như anh đương nhiên phải đi về gặp mặt. Ngày này cũng phải tới thôi.

Nhà họ Sở, vốn là bữa ăn tối ấm áp lúc này lại tràn ngập không khí nặng nề, mỗi người đều có nỗi băn khoăn riêng nhưng không ai chủ động phá vỡ. Mỗi người dường như đều đang chờ.

Sở Vân Thiên nhìn hai đứa con trai, sau khi gặp mặt thì vẫn không nói gì, mỗi ăn và ăn. Đây là chuyện xưa nay chưa từng có! Chẳng lẽ đã nhiều năm như vậy mà hai đứa nó vẫn vì chuyện lúc trước mà oán hận nhau sao?

"Đúng rồi, Sở Mạnh. Sao không mang Ngưng Lộ và cháu trai ba về?" Sở Vân Thiên thả đôi đũa trong tay ra, muốn phá vỡ cục diện bế tắc này.

"Cô ấy hôm nay mệt, con không muốn làm cho cô đi lại mệt nhọc." Sở Mạnh cũng buông chén trong tay xuống. Còn Sở Khương đối diện khi nghe đến tên tuổi Ngưng Lộ, động tác trên tay cũng ngừng lại. Ba nhất định phải nói vào lúc này sao?

"Mẹ xem nó không có mặt mũi về! Dù sao hiện tại thân phận của nó cũng nhạy cảm như vậy." Nhìn hai đứa con trai cũng vì đứa con gái này mà nổi điên, Mộ Bội Văn vô cùng tức giận. Mặc dù nó vì nhà họ Sở sinh ra cháu đích tôn, mặc dù dáng dấp đứa cháu nội nhỏ này rất đáng yêu, nhưng vẫn không thể thay đổi bất mãn của bà đối với Quan Ngưng Lộ. Nếu như không phải là nó, hai đứa con trai bà vẫn tốt, sẽ không để cho nhà họ Sở nhiều năm vắng vẻ, thê lương như vậy.

"Là con không để cho cô ấy về, mẹ cần gì bất mãn chứ?" Sở Mạnh lạnh lùng nhìn Mộ Bội Văn. Những năm này bởi vì dọn ra ở riêng, cơ hội bọn họ gặp mặt rất ít, quan hệ càng thêm lạnh nhạt không giống như mẹ con.

"Sở Mạnh, con nói chuyện với mẹ thế đó sao? Mẹ là mẹ con đó!" Mộ Bội Văn cũng ném bát đũa. Dưới tình huống này, ai còn có tâm tư gì ăn nữa?

"Đúng vậy, anh hai, anh không cảm thấy nói như vậy rất quá đáng sao? Dù sao đi nữa, anh đã gọi “mẹ” mấy chục năm nay rồi." Sở Khương cầm khăn giấy trên bàn lên chùi miệng, chữ "Mẹ" dường như cố ý kéo dài.

"Sở Khương. Em muốn nói gì?" Sở Mạnh nhìn vẻ mặt Sở Khương tựa như đã biết gì đó. Hừ, biết cũng tốt, anh cũng không cần phí lời.

"Anh hai, anh cảm thấy em muốn nói gì sao?" Người đàn ông trước mắt đâu còn là Sở Khương năm đó có thể vì chữ tình mà cắt cổ tay tự sát sao? Mài luyện quả nhiên là phương pháp trưởng thành tốt nhất cũng là phương pháp nhanh nhất.

"Quả thật quá lộn xộn rồi! Các con theo ba đến phòng sách. Ba có việc nói với hai con." Sở Vân Thiên nhìn hai đứa con trai của mình đang cấu xé lẫn nhau, tức giận đùng đùng đi tới phòng sách.

Những năm này mặc dù ông đã giao cho Sở Mạnh toàn quyền xử lý Sở Thành, nhưng chuyện nên biết ông vẫn biết. Trước đây không lâu, không biết Sở Khương dùng thủ đoạn gì nắm trong tay 20% cổ phần từ hai trong số ba cổ đông lớn, bây giờ đang tích cực liên lạc với một người khác là lão Lục có 18% cổ phần.

Có thể trong mấy năm ngắn ngủn thế có thành tích lớn như vậy, Sở Vân Thiên phải cảm thấy kiêu ngạo mới đúng. Nhưng lúc này ông chỉ có phiền lòng! Vô cùng vô tận phiền lòng. Kế hoạch đã chệch đường ray rồi.

Nếu như Sở Khương nắm 18% cổ phần khác, vậy nó chính là cổ đông có nhiều cổ phần nhất Sở Thành, vị trí tổng giám đốc Sở Thành chính là của nó. Nhưng đây không phải là kết quả ông muốn, ông không muốn anh em bọn nó tương tàn. Cho nên hôm nay ông muốn hai đứa trở về ăn cơm, chính là muốn nói với bọn nó vấn đề này. Ông đã nghĩ tới xấu nhất kết quả, nếu như Sở Khương khư khư cố chấp nhất định phải tranh giành với Sở Mạnh, ông không thể không đem cổ phần trên tay mình chuyển cho Sở Mạnh. Ông không thể nào để cho Sở Mạnh ở dưới vị trí tổng giám đốc Sở Thành được, quyết không thể nào!

Mộ Bội Văn không hiểu gì nhìn ba người đàn ông rời đi, đột nhiên trong lòng cảm thấy bất an. Giống như là có chuyện lớn gì sắp xảy ra. Đây là lần đầu tiên bà cảm thấy sợ sau nhiều năm như vậy! Không biết sợ hãi hay sao mà bà không tự chủ đi về phía phòng sách.

Bà sợ chuyện mà ba cha con bọn họ muốn nói, rốt cuộc là chuyện gì? Tại sao không thể để cho bà biết?

"Xoảng" một tiếng, tiếng vang lanh lảnh trong đêm tĩnh lặng có vẻ đặc biệt chói tai. Là tiếng bình hoa bể tan tành, bình hoa quý đời Thanh cứ như vậy mà chia năm xẻ bảy nằm trên mặt đất, hình như không có ai vì nó mà cảm thấy chút tiếc nuối.

"Ba, ba có ý gì gì? Chẳng lẽ con không phải là con trai ba sao?" Sở Khương phẫn nộ được nhìn chằm chằm Sở Vân Thiên ngồi sau bàn sách. Ba nói gì? Lại muốn anh lập tức dừng lại việc mua cổ phần Sở Thành. Đây coi là gì? Anh nỗ lực nhiều năm như vậy làm sao có thể buông tha? Ba làm như vậy không phải là rất quá đáng sao? Anh dựa vào năng lực chính mình mà mua được, sao có thể dễ dàng dừng tay?

Mà Sở Mạnh đối mặt những mảnh vụn đầy đất vẫn một câu như cũ. Chiến tranh cuối cùng cũng bắt đầu! Rất đáng mong đợi, không phải sao?

"Cũng là bởi vì con là con trai ba, cho nên ba mới ngăn cản con làm vậy!" Sở Vân Thiên cũng đứng lên, chiến tranh hai cha con chính thức bùng nổ.

"Anh hai thì sao? Đều là con trai ba, tại sao ba không thể đối xử như nhau? Bây giờ con dựa vào năng lực của mình nắm giữ, ba không có quyền bắt con ngừng lại." Ông là ba của anh thì sao? Không ai có thể ngăn cản anh nắm giữ Sở Thành.

"Ba là ba con, con dùng thái độ này nói chuyện với ba sao? Sở Khương, không có sự đồng ý của ba, con không thể ngồi lên chức tổng giám đốc đâu."

"Ba, có lúc con thật hoài nghi, suy cho cùng con có phải là con trai ruột của ba hay không? Bằng không sao có thể có đãi ngộ kém như vậy? Con cũng là người họ Sở, tại sao con không thể ngồi lên vị trí đó?" Nếu như ép anh, anh không ngại vạch trần chân tướng của tất cả chuyện này, tìm người biết tất cả về đối chất. Anh nhất định phải thắng anh hai, nhất định phải đem người con gái của anh về bên mình.

"Sở Khương, con im miệng cho ba." Sở Vân Thiên giận đến đỏ mặt. Sở Khương từ nhỏ đến lớn vẫn luôn khôn khéo, biết nghe lời, vì sao ra nước ngoài học mấy năm lại biến thành con người khác?

"Em nắm chắc có thể mua được cổ phần trên tay lão Lục thế sao?" Vẫn không lên tiếng, Sở Mạnh cười lành lạnh nói. Ánh mắt nhìn một chỗ, hình như đang suy nghĩ sâu xa gì đó.

"Anh hai cảm thấy em không thể sao?" Truyện chỉ được đăng duy nhất tại Tức giận vô cùng, Sở Khương kéo cái ghế bên cạnh qua, ngồi xuống đối diện Sở Mạnh.

Bốn mắt giao nhau, không còn là máu mủ tình thâm anh trai và em trai dịu dàng, mà là kẻ địch, hận không thể nuốt đối phương được.

"Có thể hay không thể không phải do em định đoạt. Muốn lên được vị trái tổng giám đốc Sở Thành, không phải có năng lực gom góp số tiền khổng lồ trong thời gian ngắn là đủ! Anh rất mong đợi bước kế tiếp em sẽ làm gì. Nếu như ba chẳng qua là nhắc tới chuyện này thì con đi trước, Ngưng Nhi vẫn còn chờ con về!" Sở Mạnh đứng lên sãi bước đi ra ngoài, kéo cửa phòng sách muốn đi ra.

"Anh hai, chờ một chút." Sở Mạnh nghe được tiếng Sở Khương, tay đang kéo cửa dừng lại nhưng cũng không xoay người nhìn lại anh. Giữa bọn họ có gì hay để nói sao?

"Ba, có một câu con muốn ở trước mặt ba với anh hai nói ra." Sở Khương nhìn anh hai, sau đó nhìn Sở Vân Thiên. Truyện chỉ được đăng duy nhất tại Đáng lẽ phải xác định chứng cớ trước, Sở Khương không muốn nói cũng không muốn hỏi, nhưng mới vừa rồi anh hai lại một lần nữa trước mặt anh nhắc đến Ngưng Lộ, anh không thể nhịn được nữa rồi.

"Ba, có phải bất kể con làm gì, ba cũng sẽ không ủng hộ con ngồi lên chức tổng giám đốc Sở Thành đúng không?"

"Sở Khương, không phải là ba thiên vị! Mà là vị trí tổng giám đốc Sở Thành là của anh hai con. Đây là nó nên được!" Sở Vân Thiên nhìn Sở Mạnh đứng ở cửa cùng vẻ mặt không cam lòng của Sở Khương. Ông có thể nói sao? Có thể nói bọn họ chẳng qua là anh em cùng cha khác mẹ mà thôi sao? Hay nếu tất cả đều không phải thì sao? Chẳng qua đây là điều duy nhất có thể đền bù cho Tĩnh Vân! Chỉ có như vậy, tim của ông mới không áy náy! Sở Khương sẽ không hai bàn tay trắng, không phải sao? Vốn lúc đầu ông tính đem cổ phần trên tay mình giao cho Sở Khương. Nếu như không có xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

"Nên được? Chẳng lẽ vì anh là con trai lớn cho nên vị trí tổng giám đốc chỉ có anh mới có thể ngồi? Ba, ba xác định anh hai là con trai của ba sao?" Sở Khương cảm giác mình muốn chết! Anh cho là mình đã đủ bình tĩnh, sự thật chứng minh anh còn chưa đủ! Chỉ cần là chuyện dính dáng đến Ngưng Lộ, anh không cách nào bình tĩnh, hòa nhã mà nói chuyện!

Những lời này vừa nói ra, không những người trong phòng sách kinh hãi, ngay cả Mộ Bội Văn đứng ngoài cửa nghe lén ba cha con bọn họ nói chuyện cũng kinh hãi. Sở Khương đang nói cái gì? Tại sao bà một chút cũng không hiểu? Sở Mạnh sao có thể không phải là con của bà? Làm sao có thể chứ?

"Bốp", tiếng một cái tát vang lên, trên mặt Sở Khương hiện năm ngón tay đỏ. Là Sở Vân Thiên ra tay với anh!

"Con biết con đang nói gì không?" Sở Vân Thiên chưa bao giờ nghĩ đến khả năng này. Cho dù là thật, vậy cũng không ảnh hưởng đến chuyện Sở Mạnh thừa kế Sở Thành. Nhưng hôm nay nghe những lời này từ miệng Sở Khương khiến ông không thể ngồi yên nữa rồi. Rốt cuộc ai đã nói gì với Sở Khương? Rõ ràng Tĩnh Nguyệt đã bảo đảm với ông sẽ không nói! Vậy còn có người nào biết bí mật này nữa chứ? Không thể nào!

"Ba, ba biết con đang nói gì mà!" Sở Khương đưa tay một bên má đau rát. Anh hai cũng bị hù sợ sao? Nhìn cái thân thể cứng ngắc, không nhúc nhích kia kìa. Ha ha, thật là buồn cười! Truyện chỉ được đăng duy nhất tại Anh lại có thể gọi một người không có quan hệ với mình nhiều năm như vậy là anh hai sao? Mà bây giờ, người này còn mang họ Sở giống anh, hơn nữa còn đoạt người con gái anh yêu, cuối cùng còn có thể danh chính ngôn thuận lấy được quyền thừa kế Sở Thành, vậy thì anh là gì chứ?

Ban đầu, những chuyện cũ này giống như là cố ý khích bác ly gián, anh có thể không nghe hoặc không tin, nhưng từ thái độ của ba tối nay, anh tin chắc sự tình có hơn phân nửa khả năng xảy ra. Muốn chứng cớ sao? Anh sẽ tìm cho bọn họ xem.

"Ba không biết con nói gì hết! Lập tức đi ra ngoài cho ba. Lời như thế đừng để cho ba nghe được!" Sở Vân Thiên vươn tay run rẩy chỉ vào cửa ra vào.

"Sở Khương, là ai đã nói gì với em sao?" Rốt cuộc Sở Mạnh bình tĩnh lại. Người biết chuyện này không quá ba, là anh bỏ quên khả năng Tiêu Diệc San rồi, đưa cô ta và dì về Mỹ đúng là thả hổ về rừng mà! Nhưng chuyện Sở Khương biết hình như còn nhiều hơn anh! Đến cuối cùng thế nhưng anh không phải là con trai của Sở Vân Thiên? Vậy anh là ai? Từ trong kẽ đá chui ra sao?

"Tôi cũng vậy muốn biết, cuối cùng là chuyện gì xảy ra?" Mộ Bội Văn đẩy cửa mà Sở Mạnh đang mở nửa chừng lúc nãy ra, không thể không nhìn ba người đàn ông bên trong, Sở Vân Thiên giận đến không nói ra lời, Sở Mạnh vẫn như thường ngày nhìn không ra cảm xúc bên trong, mà Sở Khương là gương mặt cười lạnh. Bà mang thai chín tháng mười ngày sao có thể là con người khác được? Lời của người khác bà có thể không tin, nhưng là từ chính miệng của con trai út nói ra sao bà không thể không hoài nghi chứ! Làm sao có thể?

"Mẹ, cái này phải hỏi ba mới biết!" Sở Khương không có hành động gì, chỉ nhìn Mộ Bội Văn.

"Có phải các người chỉ sợ thiên hạ không loạn hay không? Cái gì cũng có thể nói ra được sao? Nếu như Sở Mạnh không phải con trai tôi, sao tôi phải đem Sở Thành giao cho người ngoài chứ? Thực là hoang đường hết sức!" Truyện chỉ được đăng duy nhất tại Nói nhiều lỗi nhiều, Sở Vân Thiên làm sao không hiểu đạo lý này? Hiện tại ngay cả Mộ Bội Văn cũng chen vào, nếu chuyện vỡ lỡ thì không cách nào có thể thu dọn được. Ông không để ý tới những người trong phòng sách nữa, chắp tay sau lưng sãi bước đi lên lầu.

"Sở Khương, nói cho mẹ, cuối cùng là con với Sở Mạnh đã xảy ra chuyện gì? Nói!" Mộ Bội Văn khẩn trương. Khó trách Sở Mạnh từ sau mười mấy tuổi vẫn lạnh nhạt với bà, bà vẫn cho là nó chỉ trưởng thành độc lập mà thôi, không nghĩ tới hôm nay lại nghe từ miệng Sở Khương chuyện động trời đến thế. Vậy có phải Sở Mạnh đã sớm biết gì hay không? Lúc này, trong lòng Mộ Bội Văn lấy làm kinh ngạc. Giống như có chuyện gì đó mà bà không biết, hơn nữa còn là chuyện rất rất quan trọng. Bà nghĩ tới chuyện Tiêu Tĩnh Nguyệt về nước bất thường mấy năm trước, có liên quan với bà ta không?

"Mẹ, con nghĩ mẹ tự hỏi ba sẽ rõ ràng hơn, dù sao ba mới là đương sự!" Sở Khương nhìn hướng Sở Vân Thiên rời đi. Đúng vậy, mặc dù anh là con của bọn họ, nhưng những chuyện liên quan đến bọn họ không hề can hệ gì đến anh. Có điều vì cái ngòi nổ này, nếu như anh không về, có lẽ bí mật này sẽ bị giấu diếm hết thế hệ này đến thế hệ khác? Mặc dù mới vừa rồi ba phủ nhận lời nói của anh, nhưng anh nhìn ra được ông đã hoảng hốt, cho nên mới phải chạy trối chết.

"Sở Vân Thiên, đứng lại. Không nói rõ ràng, đừng nghĩ đến chuyện đi!" Vóc người hơi mập, không biết hôm nay Mộ Bội Văn có phải có sức mạnh nhập thần hay không lại có thể đuổi kịp Sở Vân Thiên ở lầu hai, cũng kéo cánh tay của ông.

"Các người náo đủ chưa? Mộ Bội Văn, em muốn anh nói cái gì?" Sở Vân Thiên đứng ở nơi cầu thang, lớn tiếng nói.

"Sở Vân Thiên, anh đừng giả bộ. Anh nhất định có chuyện gạt em! Mới vừa rồi Sở Khương nói có phải thật hay không? Vậy con của em ở đâu?" Bà rõ ràng mang thai chín tháng sinh hạ một đứa con, bây giờ lại nói với bà đó không phải là con của bà, là người thì không ai chấp nhận nổi.

"Em muốn cho toàn thế giới biết phải hay không? Mộ Bội Văn, hiện tại anh không nói chuyện với em. Anh chỉ có thể nói cho em biết, Sở Mạnh là con trai của anh, điều này em không cần phải đi nghi ngờ." Lần đầu tiên, Sở Vân Thiên dùng sức hất Mộ Bội Văn ra.

Thì ra thật sự không có chuyện gì trên cái thế giới này có thể giấu giếm được ông trời! Tĩnh Vân, xin lỗi! Anh sẽ không để cho Sở Mạnh hai bàn tay trắng, chỉ cần một ngày còn có anh.

"Sở Vân Thiên, anh dám đối xử với tôi thế sao? Mở cửa! Mở cửa ra! Tôi muốn hỏi rõ ràng." Trên lầu không ngừng truyền đến giọng nói hùng hùng hổ hổ của Mộ Bội Văn.

Trong nhà lớn, đèn sáng rực rỡ, nhưng chiến tranh thực sự chỉ mới bắt đầu.

"Anh hai, anh không tò mò vì sao em biết sao?" Đều có tâm tư của mình, hai anh em không ai để ý tới tiết mục trên lầu hai, một trước một sau đi ra.

Tối nay bầu trời rất tối, một ngôi sao cũng không có. Vườn hoa nhà họ Sở chỉ có đèn đường mờ vàng sáng làm cho người ta biết phải đi đường nào.

"Quá trình rất quan trọng sao?" Sở Mạnh đi tới bên cạnh xe, châm một điếu thuốc, cho đến khói thuốc lượn lờ giữa ngón tay anh mới nói một câu. Còn phải hỏi sao? Là bản thân anh lơ là sơ suất, không trách được người khác.

"Anh hai, bất kể chân tướng sự việc là gì, em vẫn muốn gọi anh một tiếng "anh hai". Nhiều năm như vậy, mục đích duy nhất của em là mang Lộ Lộ về. Nếu như anh đồng ý trả cô ấy lại cho em, vậy mọi việc em đều có thể buông xuôi." Sở Khương cũng đốt một điếu thuốc, đứng cách Sở Mạnh không tới một mét. Đây là lần đầu tiên hai anh em bọn họ đứng chung một chỗ nói chuyện hòa bình như vậy sau nhiều năm.

"Sở Khương, em cảm thấy anh sẽ buông tay sao?" Hít thật sâu một hơi, Sở Mạnh không nhìn về phía Sở Khương. Nếu như có thể buông tay, cần gì chờ tới bây giờ? Sở Khương không biết sao? Anh nhìn trúng thứ gì đó cho tới bây giờ chưa từng bỏ qua; dù cho từ nhỏ đến lớn, thứ có thể làm cho anh coi trọng thì cực kỳ ít.

"Anh hai, nếu như anh chỉ muốn trả thù em, cô ấy đi theo anh nhiều năm vậy thì cũng trả hết rồi chứ? Cô ấy có lỗi gì phải gánh chịu cái tội danh này? Cô ấy cũng không yêu anh, kiên quyết giữ một người phụ nữ không yêu anh bên người thì có ý nghĩa gì? Anh có hỏi qua suy nghĩ của cô ấy chưa? Chúng em mới nên ở bên nhau! Anh hai, cô ấy là người con gái đời này em yêu, nhưng còn anh thì sao? Anh cũng không yêu cô ấy, tại sao không để cô ấy tự do, để cho cô ấy tìm hạnh phúc của mình?"

"Sở Khương, nếu như em chỉ là muốn nói với anh mấy câu xích mích này, vậy anh không có lời nào để nói." Luôn không thích cùng người khác phân tích nội tâm, Sở Mạnh vứt đầu thuốc lá trên mặt đất, mở cửa lên xe. Anh làm sao biết trong lòng nó nghĩ thế nào? Tại sao Sở Khương nói anh không yêu cô? Anh yêu cô sao? Đúng vậy, yêu, rất yêu, vô cùng yêu! Yêu đến nỗi không biết phải làm gì mới đúng. Nhưng Sở Khương nói đúng một chút, cô không yêu anh, cho dù là thích một chút cũng không có. Cho nên vẫn ở bên anh, đó cũng là vì con trai thôi. Nhưng muốn anh buông tay, phải buông như thế nào?

"Anh hai, anh nhất định phải ép em sao? Năm đó anh đã nói chờ lúc em có năng lực thì trở lại giành phụ nữ với anh, bây giờ anh muốn em ra tay đi đoạt sao?" Sở Khương đưa tay đặt trên cửa sổ xe.

"Sở Khương, nếu như em cảm thấy vậy, thì chính là vậy!" Sở Mạnh hất tay của anh ra, đưa tay nhấn, cửa sổ thủy tinh chậm rãi đóng. Đúng vậy, nếu như nó thật sự có khả năng đó, vậy thì đến đây đi! Anh không phải là người sợ thách thức. Điều quan trọng nhất, anh muốn bức cái người biết sự việc kia chính xác nhất đi ra.

Dì à, chúng ta sắp gặp lại sao?

Nếu như anh không phải là con Sở Vân Thiên, vậy thì là của ai? Dì, thì ra là trên người dì nhiều bí mật vậy!

Xe thể thao đắt tiền lao nhanh trên đường lớn rộng lớn mà yên tĩnh. Trong xe không mở đèn làm cho người ta không thấy được tâm tình của người lái xe giờ phút này là gì. Chỉ có ánh sáng nhẹ của tai nghe trên tai lóe nhẹ làm cho người ta biết anh đang nghe điện thoại.

"A Tự, cậu chuyển lời cho lục Lão, chuyển nhượng cổ phần trên tay ông ta qua cho Sở Khương là được. Những chuyện khác đều không cần làm!" Nói xong, Sở Mạnh vứt tai nghe bluetooth xuống.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor