Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ - Chương 37

Chương 37: Mật Báo?

Cao ốc tập đoàn Sở Thành

Thư ký tổng giám đốc tuần này làm việc vô cùng cẩn trọng, chỉ sợ chọc phải lão đại ở bên trong. Gần đây Sở tổng không dễ phục vụ lắm, bình thường tỉnh táo đến trên mặt nhìn không ra chút cảm xuc nhưng mấy ngày nay lại động một chút là nổi giận, khiến người bên cạnh cũng nhanh chóng tự động tránh xa.

“Tổng giám đốc?” Thư ký Phương lễ phép gõ cửa đi vào phòng làm việc của tổng giám đốc, đối mặt với ông chủ cả tuần nay sắc mặt không quá thân thiện. Đợi gần 1 phút không nghe bất kỳ tiếng đáp lại nào, thư ký Phương còn tưởng rằng tổng giám đốc không nghe thấy. “Tổng ——" Thư ký Phương cẩn trọng mở miệng lần nữa, nhưng ba chữ “Tổng giám đốc” còn chưa gọi xong đã bị Sở Mạnh vô lý cắt đứt.

“Bây giờ tôi không rảnh!” Anh không ngẩng đầu, bực bội nói.

“À? Nhưng, nhưng mà... ” Thư ký Phương không nghĩ tới lại nhận được đáp án như vậy. Đây thật sự là ông chủ luôn luôn tỉnh táo kiềm chế đến làm người ta sợ hãi của bọn họ sao?

“Không nghe thấy tôi nói không rảnh sao? Đi ra ngoài!” Không hiểu sao bị nạt, Thư ký Phương có nhiều năm kinh nghiệm cũng sợ hết hồn, không dám tiếp tục nói thêm câu nào, khép cửa đi ra ngoài. Cũng tại cửa ra vào gặp được anh Tống - người tự xưng là bạn thân của tổng giám đốc mới vừa rồi bị cô cản lại ngoài cửa đã tự động đi tới, sắc mặt cô tái nhợt bảo anh ta không nên đi vào.

“Thư ký Phương, lửa bên trong, tôi phụ trách dập tắt cho!” Nụ cười trên mặt Tống Tử Tự vẫn như làn gió xuân, cả đôi mắt đào hoa kia cũng lóe ra nụ cười. Chẳng trách được nhân viên tiếp tân Điền Mật lại bị lừa, không có hẹn trước liền ngây ngốc để cho người ta xông thẳng lên tầng văn phòng của tổng giám đốc, mà mình cũng không phải bị anh ta lừa đi vào thông báo, kết quả thành bia đỡ đạn sao? Cũng may cô đã kết hôn sinh con rồi, nếu không phỏng chừng còn vô sỉ bị gương mặt đó của anh ta lừa. Đã có người tự nguyện làm nhân viên cứu hỏa, tự dâng lên tính mạng của mình, cô vẫn nên nhanh chóng tránh xa một chút đi!

“Đã nói tôi không rảnh...” Tống Tử Tự vừa mới mở cửa vào, bên trong liền truyền ra một tiếng gầm của sư tử. Không phải chứ, lửa cháy mạnh như vậy? Không phải chưa thỏa mãn dục vọng? Đáng thương cho cô dâu mới cưới nhu mì điềm đạm đó phải ngày ngày hầu hạ người đàn ông “sáng nắng chiều mưa” này.

“Mạnh, cô dâu của cậu không thỏa mãn được cậu sao?” Tống Tử Tự đóng cửa lại đến gần anh, tự nhiên ngồi xuống ghế sofa bằng da thật trước mặt anh.

“Mắc mớ gì tới cậu? Cậu tới làm gì?” Nghe được giọng nói quen thuộc, Sở Mạnh rốt cuộc dừng lại việc đang làm, hung hăng nhìn chằm chằm người đàn ông xấu bụng trước mặt.

“Mạnh, đừng như vậy chứ! Dù gì chúng ta cũng là bạn thân, tới thăm phòng làm việc của cậu một chút cũng không được sao!” Tống Tử Tự nói nửa đùa nửa thật, bởi vì anh chưa từng tới phòng làm việc của anh ta, bọn họ đều gặp mặt bên ngoài. Mà sức mạnh của nhà họ Tống mặc dù trên hai giới chính thương đều không thể khinh thường, nhưng Tống Tử Tự cũng không có về thừa kế gia nghiệp, cho nên rất ít xuất hiện ở nơi công cộng. Nhưng danh hiệu đại trưởng tôn, thái tử đời thứ ba của nhà họ Tống vẫn còn rất tốt, cho nên cậu ta mới có thể thuận lợi lên thẳng phòng làm việc của tổng giám đốc.

“Xem xong rồi chứ? Xem xong rồi có thể đi rồi. Tôi rất bận, không rảnh đếm xỉa tới cậu.”Sở Mạnh nhìn anh khoảng chừng 2 phút mới mở miệng nói chuyện.

“Tôi biết mấy ngày nay cậu bề bộn nhiều việc, bận đến mức thường ngủ ở phòng làm việc?”Đây chính là người phụ nữ Ngũ Thiên Nghiên đó không cẩn thận lỡ miệng nói ra, không thể trách anh nhiều chuyện được. Anh quả thật cực kỳ tò mò, mặc dù Sở Mạnh luôn là người làm việc điên cuồng, nhưng vừa kết hôn không lâu lại lạnh nhạt với tiểu mỹ nhân kia dường như có chút không bình thường! Huống chi ngày hôm qua anh còn chứng kiền mẹ của tiểu mỹ nhân đến bệnh viện, muốn trách cũng chỉ có thể trách anh quả thật nhiều chuyện, biết ba của tiểu mỹ nhân đã xuất viện rồi, cho nên muốn xem thử mẹ cô có phải bị bệnh gì hay không, Cuối cùng tra được kết quả lại làm anh giật mình. Nhưng, có cần nói với Mạnh hay không, thì phải xem thái độ hôm nay của cậu ta rồi.

"Chuyện đó không liên quan tới cậu.” Sở Mạnh cũng không muốn cùng A Tự nói quá nhiều về cuộc sống riêng tư của mình. Đúng vậy, hôm đó sau khi cô ngất đi anh cũng tức giận rời đi, cũng đã một tuần không về nhìn cô dù chỉ một lần, chỉ sợ lại không khống chế được mình. Đối với sự mất khống chế của mình, anh vẫn luôn buồn phiền, muốn nói xin lỗi cũng không mở miệng được, anh là người đàn ông kiêu ngạo tự phụ như thế nào, chẳng nói xin lỗi với bất cứ một ai bao giờ. Câu xin lỗi quả thật không nói được, lại không muốn quay về nhìn khuôn mặt lạnh lùng của cô, cứ dứt khoát sống ở công ty luôn, dù sao chắc chắn có chuyện làm không hết. Thím Trương nói sau khi cô tỉnh lại vẫn luôn không vui, thế nhưng anh lại không hạ được quyết tâm trở về thăm cô.

“Mạnh, làm bạn thân của cậu, quan tâm cậu một chút không được sao! Có phải cô ấy không thỏa mãn được cậu nên cậu mới muốn sống bên ngoài để tìm cơ hội đi kiếm ăn nơi khác đúng không?” Biết rõ cậu ta không phải là người đàn ông lăng nhăng, Tống Tử Tự lại cố ý tấn công anh.

“A Tự, có phải cậu ngứa da rồi không?” Sở Mạnh đẩy những công văn đang đợi phê duyệt trước mặt ra đứng lên.

“Này, Mạnh. Tôi không phải tới đánh nhau. Chẳng qua là quan tâm cậu mà thôi! Tôi chỉ sợ cậu vì công việc mà trì hoãn nhiệm vụ nối dõi tông đường trọng đại, vậy thì đền bù không nổi đâu.” Tống Tử Tử quyết định từ từ thăm dò cậu ta, bởi vì kết quả anh tra được là mẹ của tiểu mỹ nhân kê đơn thuốc là thuốc tránh thai thường dùng, nhưng tên người được kê đơn lại là Quan Ngưng Lộ, 20 tuổi. Làm cho người ta muốn không nghi ngờ cũng không được. Nên anh mới đặc biệt đi một chuyến, xem thử rốt cuộc cách nghĩ của Mạnh như thế nào.

“Chuyện nối dõi tông đường của tôi không cần nhọc tới cậu quan tâm. Tôi còn chưa muốn có con. Nếu như đây là điều cậu muốn biết, cậu có thể đi!” Sở Mạnh ngồi xuống đốt một điếu thuốc. Nghĩ đến những cảm xúc phiền não của mình, không muốn có con? Có lẽ hiện tại trong bụng cô cũng đã có cốt nhục của anh rồi? Dù sao mấy lần này anh cũng không có làm bất kỳ biện pháp dự phòng nào. Không phải là không muốn làm, mà là mỗi lần đều bị cô ép tới không có thời gian đi làm. Mà cô quả thật cũng còn trẻ, còn chưa tốt nghiệp đại học. Anh đã sắp xếp xong, 2 ngày nữa cô có thể về trường đi học, còn chuyện con cái thì thuận theo tự nhiên đi.

“A, thì ra là không đành lòng để tiểu mỹ nhân có con sớm như vậy! Có thể hiểu được, khó trách được cậu không phải không dám về nhà. Thì ra là sợ mình không khống chế được!” Vậy căn bản là anh nhiều chuyện đúng không? Tống Tử Tự cười cười, lần này tới phòng làm việc của cậu ta thu hoạch quả thật không ít, ít nhất nữ nhân viên tiếp tân tên Điền Mật làm cho anh cảm thấy cực kỳ thích thú.

“Tôi không có sở thích gieo giống như cậu.”

“Trời đất chứng giám, Mạnh. Tôi chỉ duy trì sinh lý bình thường của mình thôi, chẳng lẽ cậu muốn phủ nhận trước đây cậu không có tìm người phụ nữ khác?”

“A Tự, tôi không có thời gian nói chuyện phụ nữ với cậu. Nếu cậu không còn chuyện gì khác thì tự đi đi! Tôi còn phải mở một cuộc họp.” Sở Mạnh nhìn đồng hồ đứng lên đi ra ngoài.

“Một ly nước cũng không cho tôi uống đã đuổi tôi đi sao? Thái độ của cậu như vậy là sao?” Mặt Tống Tử Tự hiện lên vẻ bất mãn, nhìn người đàn ông đã đi ra ngoài, thật là quá đáng! Chẳng lẽ đạo đãi khách của Sở Thành là như vậy sao? Mạnh, cậu được lắm! Lần sau có chuyện đừng cầu xin tôi. Tống Tử Tự cũng đứng dậy đi ra ngoài, anh quyết định xuống dưới lầu trêu chọc nhân viên tiếp tân.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor