Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ - Chương 34

Sân bay luôn luôn là nơi chia ly đau lòng. 
Sở Khương và ba mẹ từ phòng chờ VIP đi ra ngoài, nhìn trong đám người qua lại, mỗi một gương mặt đều xa lạ, đi lại vội vã, không người nào biết người nào. Chưa đầy 10 nữa anh phải ngồi lên chuyến bay rời đi mảnh đất quê hương anh đã sinh sống hơn 20 năm để bay đến một đất nước xa lạ. Nếu như nói có thứ gì không đành, có lẽ vẫn là người vô duyên gặp lại đó? Lộ Lộ, em biết anh hôm nay phải đi không? 
Thiếu niên trong sáng ngọc thụ lâm phong giữa chân mày mơ hồ đã có một tia đau đớn, không còn dáng vẻ ngông cuồng khi đắc ý, lúc phấn chấn. Lần này anh ngã không hề nhẹ, thiếu chút nữa cũng đã không bò dậy nổi. 
“Con trai, khi tới nơi nhất định phải lập tức gọi điện thoại về, đừng làm cho mẹ lo lắng.” Mẹ Sở giống như dặn dò một đứa trẻ 10 tuổi vậy. Dù sao lần đầu tiên xa nhà, lại là một mình. Nếu như không phải là Sở Vân Thiên phản đối, e rằng bà đã thu dọn xong hành lý bay qua đó cùng con trai. Nhưng ông xã phản đối cũng đúng, con người vẫn luôn phải học cách lớn lên. Không thể chăm sóc cả đời. 
“Mẹ, con sẽ tự chăm sóc mình. Yên tâm trở về đi, con lập tức phải làm thủ tục xuất cảnh rồi.” Sở Khương không muốn nhìn thấy mẹ khóc, như vậy sẽ làm anh cảm thấy khó chịu. Nhưng anh không có cách nào ở lại. Chỉ có rời khỏi nơi này mới sẽ không đau lòng và khó chịu như vậy! Chỉ có rời khỏi đây anh mới có cơ hội trưởng thành. 
“Con trai đã lớn rồi, bà không cần lo lắng như vậy. Huống chi đến bên đó cũng có quản gia tới đón, ở cũng là nhà của mình, còn lo lắng cái gì chứ.” Sở Vân Thiên cũng không để vợ lo lắng quá nhiều như vậy. 
“Ba, mẹ, hai người đừng nói nữa. Con đi vào trước.” Sở Khương kéo hành lý đơn giản đi về phía làm thủ tục xuất cảnh. Anh chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi mảnh đất đau lòng này, lần nữa bắt đầu lại cuộc sống mà anh mong muốn. 


Mà lúc này một chiếc xe thể thao Lambogini suốt quãng đường lấy tốc độ hơn 200 rốt cuộc dừng bên ngoài sân bay. Ngưng Lộ bị kiểu lái xe không muốn sống của Sở Mạnh làm sợ đến hai chân nhũn ra, sắc mặt tái nhợt không cách nào xuống xe. 
Còn 5 phút nữa phải lên máy bay nhưng mặt người phụ nữ đó vẫn tái nhợt giống như muốn chết ngồi ở trong xe. Mới chạy xe với tốc độ nhanh như vậy đã dọa cô sợ chết sao? Thật là gan thỏ đế! 
"Quan Ngưng Lộ, xuống xe." Sở Mạnh đi tới mở cửa xe. Lúc không vui anh luôn có thói quen gọi cả tên lẫn họ cô, mặc dù lúc đầu Ngưng Lộ vẫn còn rất choáng váng nhưng vẫn cảm giác được rõ ràng là anh đang tức giận, nếu đã không muốn tại sao còn muốn cô tới? Không phải anh yêu cầu cô không thể gặp Sở Khương sao? Hôm nay lại nổi điên cái gì chứ? Tên đàn ông khó hiểu này. 
“Cô xuống hay không? Tôi đếm tới ba nếu cô còn không nhúc nhích tôi sẽ ôm cô đi vào.” Người đàn ông này trừ uy hiếp cô còn biết cái gì? Nhưng mà thứ người vô sỉ như anh ta, lời một khi đã nói ra thì nhất định làm được, cho nên Ngưng Lộ vẫn chịu đựng khó chịu xuống xe. 
Thấy cô xuống xe, Sở Mạnh kéo hông cô qua ôm cô vào ngực. Một người đàn ông xuất sắc như vậy, thân mật ôm một tuyệt đại giai nhân đi trong đám người náo nhiệt đương nhiên có thể đưa tới cái nhìn chăm chú ở khắp nơi. Ngưng Lộ cúi đầu không dám nhìn, mà người đàn ông đó vẫn làm theo ý mình, tiếp tục ôm cô đi về phía trước. 
Lát nữa phải nói gì đây? Càng đến gần sảnh chờ máy bay, Ngưng Lộ càng khẩn trương, lòng bàn tay đổ mồ hôi, thân thể cũng run lên. Cảm giác được thân thể mềm mại trong ngực bất an, Sở Mạnh cúi đầu liếc mắt nhìn sắc mặt cô càng ngày càng tái nhợt sau đó ôm cô càng chặt hơn. Người thanh niên đang xếp hàng chờ làm thủ tục, mặc quần áo thoải mái không phải là Sở Khương sao? Người có tài trí hơn người cùng vóc người cao to cũng có chỗ tốt chính là ở chỗ đông người có thể đứng ở xa cũng thấy. 


“Sở Khương, chờ một chút.” Sở Mạnh gọi em trai đang xếp hàng ở phía trước. Ngưng Lộ ở trong ngực nghe anh lên tiếng gọi Sở Khương thì toàn thân phát run. Sở Khương, thật sự là Sở Khương sao? Ngưng Lộ sợ đến không dám ngẩng đầu lên nhìn. 
Không chỉ Sở Khương mà ngay cả vợ chồng Sở Vân Thiên đứng ngay bên cạnh nhìn theo cũng kinh ngạc đến phải quay đầu lại nhìn sang, con trưởng không phải nói công việc bề bộn không đến tiễn sao? Sao bây giờ lại tới? Hơn nữa còn không phải đến một mình. 
Sao anh hai lại tới? Hơn nữa còn mang theo Lộ Lộ - người mà bây giờ anh phải gọi là “Chị dâu”. Sở Khương quay lại nửa người, chứng kiến cô gái vẫn cúi đầu ở trong ngực anh hai, tay kéo hành lý càng nắm chặt hơn, gân xanh trên mu bàn tay trắng từng sợi từng sợi nổi lên, có thể tưởng tượng được anh phải tốn bao nhiêu hơi sức mới có thể kiềm nén xúc động kéo cô trở về bên cạnh mình. Cô vốn chính là cô gái nên được ôm ấp che chở trong ngực anh cả đời, bây giờ lại ở trong ngực một người đàn ông khác rồi. Bảo anh làm sao chịu nổi? 
“Tới cũng đã tới rồi, sao có thể không lên tiếng chào hỏi?” Sở Mạnh dù có lôi léo vẫn đem Ngưng Lộ lôi đến trước mặt Sở Khương. 
Sở Khương không quan tâm đến anh hai, trong lòng lẩn trong mắt anh chỉ tràn đầy hình ảnh của cô gái cúi đầu mặt tái nhợt. Tại sao nhìn bộ dáng của cô giống như sắp mệt chết, lông mi thật dài khẽ khép dưới ánh đèn của sân bay chiếu rọi xuống một tầng bóng dáng nhàn nhạt. Anh hai đối xử với cô không tốt sao? Hai tay trống rỗng muốn vuốt ve khuôn mặt ngày nhớ đêm mong đó, không ngờ, một đôi tay khác đưa ra nhanh hơn so với anh, ngăn anh lại. Tay Sở Khương ngừng ở không trung làm sao cũng không thu lại được. 
“Sở Khương, em không phải nên gọi một tiếng “chị dâu” sao?” Khi Sở Mạnh ý thức được em trai muốn đưa tay sờ người phụ nữ của anh, trong mắt lóe lên một tia sâu không lường được. 
Anh hai, anh nhất định phải chà đạp tim tôi như vậy anh mới cảm thấy thoải mái sao? Trong mắt Sở Khương đỏ bừng. Thật là buồn cười, người phụ nữ anh yêu đang ở trước mắt, thế nhưng muốn anh phải mở miệng gọi “chị dâu”? “Chị dâu”, sao anh có thể gọi được? Anh hai, anh thật quá đáng! Vừa tức giận vừa không cam tâm làm cho toàn thân Sở Khương dường như muốn lập tức bộc phát ra ngoài. 
Mà Ngưng Lộ khi nghe những lời của Sở Mạnh nói chợt ngẩng đầu. Anh cách cô chỉ có 1 mét nhưng lại giống như cách thiên sơn vạn thủy làm sao cũng không thể vượt qua. Sở Khương, Sở Khương ... những giọt nước mắt trong suốt óng ánh vẫn không nhịn được nữa mà rơi xuống. Ngưng Lộ đã không quản được người khác sẽ nhìn như thế nào, không quản được đôi tay sắt bên hông cô đang siết chặt hơn. Sở Khương, anh sống không tốt sao? Sao lại gầy như vậy? Sao lại không chăm sóc tốt mình? Nước mắt rơi càng nhiều hơn... 
Không khí dường như ngưng tụ lại, anh nhìn hốc mắt cô đỏ bừng, khuôn mặt ràn rụa nước mắt, cô không còn là nàng cô chúa anh có thể ôm vào trong ngực che chở trăm bề nữa; cô nhìn khuôn mặt gầy nhưng không giảm phần anh tuấn của anh, anh không còn là cảng tránh gió che mưa của cô nữa. Bọn họ không thể trở về quá khứ được rồi. 


Bọn họ xem anh là không khí sao? Sở Mạnh nổi giận mà dùng sức đem gương mặt Ngưng Lộ xoay lại, mang theo tức giận muốn cuốn lấy cô, làm cho cô ngay cả hơi sức phản kháng cũng không có. 
Đáng ghét, sao anh ta lại đáng ghét như vậy? Thế nhưng lại hôn cô ngay trước mặt mọi người và Sở Khương? Anh xem cô là cái gì? Hai tay nhỏ của Ngưng Lộ không ngừng đánh vào sau lưng anh nhưng một chút hiệu quả cũng không có. (Ling: đàn ông ghen còn đáng sợ hơn phụ nữ ghen nữa trời)

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor