Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ - Chương 07

Chương 7: Cô Dựa Vào Cái Gì Nói Điều Kiện Với Tôi (2)

Nguồn:.com

Khi Ngưng Lộ xoay người khóa trái cửa, nghe được anh lạnh lùng ra lệnh: “Thư ký Phương, tất cả điện thoại đều không được phép nối máy vào đây.” Điều này làm lòng cô càng thêm lo lắng, anh ta có quấy rối cô giống như lần trước không? Nếu thật sẽ như vậy, cô phải làm sao bây giờ?

“Ngồi.” Khi Sở Mạnh giơ tay nhấc chân đều là có phong thái của người đàn ông thành đạt và mạnh mẽ, dù chỉ là một chữ cũng có thể làm cho người ta không tự chủ được nghe theo khẩu lệnh của anh. Ngưng Lộ chọn đi đến một chỗ xa anh nhất mà ngồi xuống, hai tay đặt trên chân nắm thật chặt lại, không dám ngẩng đầu nhìn anh.

“Sợ tôi? Tại sao phải ngồi xa như vậy?” Sở Mạnh rót cho cô một ly nước trái cây rồi ngồi vào bên cạnh cô. Trong phòng làm việc sang trong, đầy đủ mọi thứ nhưng anh nghĩ cô sẽ không uống rượu.

“Cám ơn.” Anh ngồi rất gần, gần đến khiến Ngưng Lộ có thể nghe được mùi nước hoa nhàn nhạt trên người anh, không giống mùi xà bông nhẹ nhàng dễ chịu trên người Sở Khương, điều này làm cho đầu cô chìm vào hôn mê.

“Nói đi! Tìm tôi có chuyện gì?” Sở Mạnh nới lỏng cà vạt, mở miệng nói thẳng. Cô sợ làm cho anh bất mãn, ở trong cảm nhận của cô anh đáng sợ như vậy sao? Hay là lần trước mạo phạm làm cô cho rằng anh là người ở bất cứ lúc nào, bất cứ chỗ nào cũng có thể động dục sao? E rằng thật sự là như vậy? Mỗi khi tới gần cô, anh đều có xúc động muốn đè cô dưới thân hung hăng ức hiếp một trận. Phụ nữ anh đụng vào không ít nhưng không có một người nào giống cô, cái gì cũng không cần làm đã khiến anh bị kích thích. Nhưng cô lại không giống hạng phụ nữ bên ngoài anh có thể tùy ý mà đụng vào. Điều này làm cho anh vô cùng bất lực.

"Sở đại ca..." Ngưng Lộ giương mắt sợ hãi, mở miệng.

"Tôi không phải anh hai cô." Sở Mạnh nghe vào tai thật sự cực kỳ chói tai. Dù sau này cô và Sở Khương kết hôn, anh cũng không muốn nghe chữ “anh hai” từ trong miệng cô, như vậy sẽ làm lòng anh khó chịu giống như có kim đâm vậy.

“Chuyện của công ty ba tôi có thể dàn xếp chút không?” Mặt Ngưng Lộ đầy chờ mong.

“Công ty ba cô?” Trong lòng Sở Mạnh cả kinh, cô họ Quan, mà sáng hôm nay bọn họ mở cuộc họp thảo luận vấn đề muốn thay đổi người phụ trách xưởng gia công lạc hậu của công ty điện tử cũng họ Quan? Chẳng lẽ...

“Không phải anh yêu cầu công ty ba tôi phải chỉnh sửa sao? Nhưng tại sao một chút thời gian cũng không cho ba tôi mà đã cắt đơn hàng? Như vậy không phải công ty ba tôi cũng sẽ sụp đỗ sao? Rất nhiều công nhân sẽ mất việc làm. Sở đại ca, anh có thể cho ba tôi thêm một chút thời gian để phân xưởng không cần ngừng sản xuất được không?” Ngưng Lộ kích động đến quên rằng mình sợ anh, hai tay nắm thật chặt tay anh.

“Quan Ngưng Lộ.” Sở Mạnh đã nên sớm nghĩ đến cô họ Quan chắc sẽ có quan hệ với Quan gia mới đúng. Hôm đó về nhà, ba mẹ và em trai đang đợi anh về để thương lượng chuyện đính hôn nhưng khi vừa nghe đến chuyện này tâm trạng anh rất buồn bực, anh vừa nói dứt câu: “Mọi người tự xem rồi làm” liền rời đi, là anh sơ sót. Đây là không phải là tác phong nhất quán của anh, là vì cô mà anh sơ sót chuyện quan trọng như vậy.

“Cô về đi!” Thái độ Sở Mạnh chợt trở nên lạnh nhạt, trực tiếp ngồi xuống ghế làm việc của mình. Xưởng gia công nhà họ Quan không đúng hạn giao phương án chỉnh sửa cải cách, Sở Thành không thể tiếp tục hợp tác với bọn họ. Mặc dù từ trước đến nay chưa từng xảy ra vấn đề về chất lượng nhưng công nghệ sản xuất cũng chỉ thích hợp với thị trường trong nước, căn bản là không thể vào thị trường Âu Mỹ. Mà Sở Thành không thể chỉ làm thị trường trong nước, sau khi anh tiếp nhận, việc đầu tiên chính là muốn tiến ra thị trường Âu Mỹ. Cho nên căn bản xưởng gia công lạc hậu phải làm cho phù hợp với yêu cầu cao của thị trường Âu Mỹ, Quan Minh Quyền không làm được tự nhiên sẽ có nhà xưởng khác có thể làm được. Sở Thành không sợ không tìm được xưởng gia công phù hợp.

“Sở đại ca, xin anh cho ba tôi thêm một cơ hội nữa được không? Nếu như Sở Thành chấm dứt hợp tác với công ty ba tôi, ba tôi nhất định sẽ không chịu nổi.” Ngưng Lộ thấy anh lãnh khốc vô tình như vậy, trong lòng gấp đến độ không biết phải làm sao.

“Tôi đã cho ông ấy thời gian. Là ông ta không làm theo yêu cầu của tôi. Hơn nữa báo cáo tài vụ bọn họ đưa ra biểu hiện rõ bọn họ không đủ kinh phí để làm chỉnh đổi lớn như vậy.” Sở Mạnh nhìn theo lập trường kinh doanh. Trong lòng cô lo lắng và sợ hãi, anh đều thấy rõ lại vẫn không nhúc nhích. Anh không thể nào vô duyên vô cớ cho cô một lợi thế lớn như vậy, cho dù cô là vợ sắp cưới của em trai anh cũng vậy.

“Sở đại ca, vậy phải làm sao anh mới đồng ý tiếp tục hợp tác với ba tôi?” Nếu mất đi cơ hội hợp tác với Sở Thành, ba sẽ nghĩ quẩn lần nữa. Mắt Ngưng Lộ đã ngấn lệ, đôi mắt ngập nước nhìn Sở Mạnh, bộ dáng muốn nói rồi lại thôi kia người đàn ông nào nhìn cũng muốn nhúng chàm?

“Quan Ngưng Lộ, cô biết mình đang nói gì không?” Sở Mạnh chợt đứng lên, kéo cô đến trước ngực đè xuống bàn làm việc.

“Sở đại ca, nếu như công ty ba tôi chỉ vì vấn đề tiền bạc anh có thể cho ông ấy mượn trước, đến lúc đó chúng tôi sẽ từ từ trả lại cho anh?” Ngưng Lộ nhớ tới hôm trước ba mẹ cải vã có nói chuyện cậu cô đem công ty đi cầm cố lấy tiền đi đầu tư thất bại, vậy có phải là có đủ tiền là được rồi không? Sự nghiệp của Sở đại ca lớn như vậy, cho công ty ba mượn trước hẳn là không có vấn đề gì chứ? Ngưng Lộ cũng không biết suy nghĩ của mình ngây thơ cỡ nào.

“Tại sao tôi phải cho ông ấy mượn?” Sở Mạnh cười lạnh nói.

“Chúng tôi sẽ từ từ trả.” Tiếng Ngưng Lộ rất nhỏ, hầu như là không thể nghe được.

“Cô lấy cái gì trả?”

“Tôi sẽ đi làm.”

“Chỉ dựa vào cô? Làm việc cả đời cũng không trả nổi.”

“Sở đại ca, van xin anh, giúp ba tôi một lần có được không?” Trong tiếng nói đã kèm theo tiếng nất.

"Ngưng Nhi, muốn giúp ba em, biện pháp không phải là không có?" Thanh âm của Sở Mạnh giống như ác ma, dẫn dụ cô vào cạm bẫy.

"Sở đại ca, anh đồng ý giúp ba em sao?" Đôi mắt thanh thuần của cô bé chợt sáng lên nhìn chằm chằm vào anh.

“Chia tay với Sở Khương, làm người phụ nữ của tôi.” Sở Mạnh ở bên tai cô nhẹ nhàng nói, hơi thở nóng hổi phả lên mặt cô.

“Sở đại ca, anh nói cái gì?” Ngưng Lộ nghe lời anh nói trong lòng chấn động, làm sao có thể, có phải mình nghe lầm hay không?

“Tôi nói làm người phụ nữ của tôi, Sở Thành sẽ tiếp tục hợp tác với công ty ba cô.” Sở Mạnh cảm giác mình điên thật rồi, nhưng thân hình mềm mại trong ngực từng giây từng phút vẫn đang nhắc nhở lý trí anh, anh muốn cô, muốn đến sắp phát điên rồi. Bất kể cô có phải là bạn gái của em trai anh hay không, nếu như anh không có được cô, anh nhất định sẽ ân hận cả đời.

“Không thể nào, Sở đại ca sao anh lại nói những lời như vậy? Em là bạn gái của Sở Khương.” Ngưng Lộ dùng sức đẩy anh ra, lảo đảo mấy bước sau đó vịn vào ghế salon ngồi trên mặt đất. Sao anh ta lại có thể nói những lời như vậy? Làm người phụ nữ của anh ta? Cô là bạn gái của em trai anh ta hơn nữa bọn họ đã quyết định đính hôn. Anh ta làm vậy không phải là loạn luân sao? Một ý tưởng rất bẩn thỉu. Cô cũng biết anh ta không có lòng tốt như vậy nhưng cô lại không nghĩ tới anh ta sẽ nói ra yêu cầu như thế. Thật sự là cô đã đánh giá anh ta quá cao! Hoặc là anh ta vốn chính là một người không có đạo đức, không có luân lý, bằng không ba năm trước anh ta sẽ không ở lần đầu gặp mặt đã muốn cưỡng bức cô.

“Quan Ngưng Lộ, nếu không cô cho rằng vì cái gì tôi phải đồng ý với yêu cầu của cô? Cô dựa vào cái gì mà nói điều kiện với tôi?” Sở Mạnh bước tới đứng trước mặt cô, bàn tay dùng sức chế trụ cái cằm lạnh băng của cô, ép cô đối mặt với anh.

Sở Mạnh khôi phục lại bản tính thương nhân, lời nói lãnh khốc vô tình giống như một con dao sắt bén đang lăng trì tim cô. Đúng vậy, cô quá ngây thơ. Anh ta sao có thể vô điều kiện giúp cô chứ? Cô là gì của anh ta? Bạn gái của em trai thì coi là cái gì? Huống chi hiện tại nhà họ Sở là anh ta làm chủ.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3