Tình Yêu, Hóa Ra Chỉ Vậy - Chương 71

Tình Yêu, Hóa Ra Chỉ Vậy
Chương 71: Những năm tháng ấy những câu chuyện ấy (1)
gacsach.com

Từ sau khi Tô Y Lâm mang thai, bất luận khi nào Thẩm Đại Ngưng hẹn Tô Y Lâm ra, Giang Thanh Dịch đều sẽ đi cùng, Thẩm Đại Ngưng nhìn trái nhìn phải thì đều cảm thấy Giang Thanh Dịch rất thừa thãi, nhất là anh còn dặn Tô Y Lâm không được động vào cái này không được động vào cái kia, lúc anh ngăn cản, Thẩm Đại Ngưng đều đang nói chuyện với Tô Y Lâm, kết quả là, đề tài bị cắt ngang – Đột nhiên có một ngày Thẩm Đại Ngưng có lương tâm phát hiện, cảm thấy người ta mới là người một nhà, có lẽ trong mắt người khác mình mới là người thừa, hơn nữa đối với Tô Y Lâm mà nói, Giang Thanh Dịch là người nhà, mà mình chỉ là bạn, bạn chỉ có thể xem như người ngoài, tuy lối suy nghĩ thế này thỉnh thoảng nghĩ đến sẽ cảm thấy rất cảm thán, nhưng đây chính là sự thật. Cũng giống như đối với bản thân cô mà nói, Chu Thừa Trạch và Chu Tiểu Ngữ mới là người nhà vậy.

Giang Thanh Dịch kinh hồn bạt vía một thời gian, rốt cuộc Tô Y Lâm sinh cho anh một cậu con trai. Thẩm Đại Ngưng và Chu Thừa Trạch cùng đến bệnh viện thăm họ, tâm tư của Tô Y Lâm đều đặt vào cậu con trai, tiểu tử mới sinh đó đang dẩu cái miệng nhỏ nhắn lên khóc, Tô Y Lâm vẫn bế con dỗ dành, Giang Thanh Dịch thì đứng ở một bên không biết làm sao. Thẩm Đại Ngưng chỉ nói mấy câu với Tô Y Lâm, liền cùng Chu Thừa Trạch rời đi, hai người ở đây chỉ thêm phiền mà thôi. Bởi vì sinh con, Tô Y Lâm béo hơn trước rất nhiều, nhưng tinh thần lại rất tốt, lúc ôm tiểu tử đó, trên mặt đều là nụ cười thỏa mãn tươi đẹp, dù rằng cô mới sinh con xong, sức khỏe vẫn còn hơi yếu.

Hai người ra khỏi tòa nhà, Thẩm Đại Ngưng buồn chán dùng chân đá hòn đá nhỏ trên mặt đất, phụ nữ kết hôn rồi, vẫn là sẽ có rất nhiều sự khác biệt. Trọng tâm trước sau gì cũng sẽ có sự nghiêng lệch, không thể muốn làm gì thì làm giống trước kia, sẽ nghĩ đến chồng, nghĩ đến con, rất nhiều chuyện đều sẽ bị hạn chế và bó buộc. Thẩm Đại Ngưng hiểu được chuyện này, nhưng cứ nghĩ đến thì vẫn có chút cảm giác phức tạp không nói rõ được. Không thể nói bạn bè và gia đình bên nào quan trọng hơn, bởi vì vị trí khác nhau, cô nghĩ rồi lại lắc đầu, chỉ cần đứng ở đúng vị trí là được, thứ bên cạnh không cần thiết phải suy nghĩ.

“Cậu ấy mới sinh con không bao lâu đã phải tự mình bế con rồi, tên Giang Thanh Dịch đó chỉ để làm cảnh chắc?” Thẩm Đại Ngưng đảo trắng mắt, cảm thấy Giang Thanh Dịch quá không làm tròn bổn phận, có điều đó là chuyện của nhà người khác, cô đương nhiên không thể tỏ thái độ ngay trước mặt họ được, nhưng nói xấu người ta sau lưng hẳn là không vấn đề.

Chu Thừa Trạch nghe được lời cô nói, lắc đầu, “Sao em không nghĩ là bản thân Tô Y Lâm muốn bế con? Vẻ căng thẳng và nét lo lắng trên mặt Giang Thanh Dịch em đều không thấy à?”

“Việc gì em phải nhìn anh ta chứ, là anh ta không đúng, còn để Y Lâm bế con vào lúc này nữa.”

“Nhưng thật ra anh cảm thấy, trong quá trình hai người họ ở bên nhau, Giang Thanh Dịch mới nằm ở thế yếu.”

“Anh hỏa nhãn kim tinh ha, chuyện này cũng có thể biết được.”

“Ánh mắt Tô Y Lâm nhìn con, giống như đứa bé là toàn bộ thế giới của cô ấy vậy.” Chu Thừa Trạch ngậm miệng đúng lúc, phụ nữ quá xem trọng con cái, nhất định hoặc ít hoặc nhiều sẽ xem nhẹ chồng, luôn đặt con cái lên vị trí thứ nhất, đối với tình huống như vậy thì chẳng lẽ người chồng lại không cảm thấy rất bất đắc dĩ?

Chu Thừa Trạch thật sự không cảm thấy Tô Y Lâm đã chịu ấm ức, Thẩm Đại Ngưng nhìn nhận vấn đề, sẽ chỉ nhìn xem ai làm nhiều ai làm ít, người làm ít chính là người không đúng, cô cũng sẽ không suy xét đến, người làm nhiều là cam tâm tình nguyện, hơn nữa còn rất vui vẻ.

Thẩm Đại Ngưng cắn cắn môi, “Chu Thừa Trạch, không phải anh muốn học tên Giang Thanh Dịch đó đấy chứ?”

Nếu cô vừa mới sinh con xong, anh vứt đứa bé cho cô, cô tuyệt đối không để yên đâu.

“Em nghĩ nhiều rồi.” Chu Thừa Trạch day day trán, sau khi đi được mấy bước, anh mới phản ứng lại, dừng bước chân nhìn cô, ánh mắt chuyển từ trên mặt cô xuống bụng cô, “Thẩm Đại Ngưng, em thành thật khai báo nhanh, giấu anh cái gì hả?”

Thẩm Đại Ngưng cười ha ha, sờ sờ bụng mình, cố ý khinh thường liếc mắt nhìn anh, “Anh đoán anh đoán anh đoán xem.”

Cô liếc anh một cái rồi bỏ chạy, quả thực giống như cô gái nhỏ chẳng kiêng dè gì. Chu Thừa Trạch thật sự không có biện pháp nào với cô, tuy rất cố kị hình tượng, nhưng lúc này anh cũng không nghĩ nhiều đến vậy, anh trực tiếp chạy lên đuổi theo cô, muốn vươn tay kéo áo cô, lại sợ dùng sức quá mức, chỉ có thể kéo tay cô, “Dừng lại cho anh.” Anh tức giận nhìn cô, rồi lập tức vươn tay vuốt vuốt bụng cô, “Thật à?”

Ánh mắt anh rất thánh khiết, không phải kiểu rất chờ mong, cũng không phải kinh ngạc, mà là một sự khát khao đối với sinh mệnh đang đến, trong mắt như có thứ ánh sáng thiêng liêng, khiến suy nghĩ muốn nói vớ vẩn của cô hoàn toàn bị gạt phăng đi, “Ừ.”

Lúc này Chu Thừa Trạch mới nở nụ cười, nhưng vẫn nhìn cô với vẻ không tán thành, “Còn dám chạy.”

“Em vui mà.” Cô nâng cằm, cũng không nói để xác nhận phỏng đoán của mình, đầu tiên cô đến hiệu thuốc mua que thử thai, rồi lại đến bệnh viện làm kiểm tra, sau khi bác sĩ vô cùng chắc chắn, cô mới dám khẳng định mình thật sự mang thai, cô không muốn chưa biết là thật hay giả đã loạn cả lên, cảm giác chờ mong rồi lại hụt hẫng rất khó chịu, cô không muốn anh phải chịu đựng cảm giác đó.

Anh kéo cô vào trong lòng mình, “Đi chậm một chút.”

Một câu rất bình thường, cô lại có thể cảm nhận được sự quan tâm từ đáy lòng anh, “Chu Thừa Trạch, em quyết định sẽ đối tốt với anh hơn một chút.”

“Lời này em nói mấy trăm lần rồi?”

“Lần này là thật.”

“Lần trước em cũng nói vậy.”

“...”

***

Sau khi mang thai, Thẩm Đại Ngưng quả thực nhận được đãi ngộ như nữ hoàng, cô nói một thì không có chuyện hai, cô muốn ăn gì, đầu bếp trong nhà phải đi làm. Thẩm Đại Ngưng cảm thấy những ngày tháng này trôi qua an nhàn quá mức, khiến cô cảm thấy mình đều lâng lâng phiêu phiêu, muốn cái gì có cái đó, cũng không có ai tìm cô làm cô mất hứng. Đến ngay cả Chu Ôn Hòa cũng ôn hòa với cô hơn rất nhiều, dặn nhà bếp nấu cho cô nhiều món ngon hơn nữa, cái gì cũng theo ý cô.

Cũng khỏi cần nói đến Thẩm Việt và Vu Tử, sau khi biết con gái mang thai, hai ông bà mua rất nhiều sổ tay dành cho phụ nữ có thai gì gì đó, Thẩm Đại Ngưng đều lười nói, cô cũng có phải lần đầu sinh con đâu chứ.

Từng ngày cứ trôi qua như vậy, Thẩm Đại Ngưng cảm thấy cuộc sống như vậy rất hư ảo rất mông lung, giống như hoàn toàn không chân thực vậy. Cô nói gì thì chính là cái đó, không có ai phản bác câu nào, cảm giác mình là số một quá lâu, hình như cũng có chút chán ngán.

Chu Thừa Trạch trở về sau khi đi quay một bộ phim, bụng của Thẩm Đại Ngưng rốt cuộc nhô lên một chút.

Thẩm Đại Ngưng đứng ở cửa chờ anh, không phải cô muốn làm người vợ tốt gì đâu, thật sự là rất vô vị, cô phải tìm cho mình việc gì đó để làm. Chu Thừa Trạch vừa mới xuống xe, cô liền đi lên đón, “Ấy, bố bé con đã về rồi đấy à, vất vả rồi vất vả rồi, đều là vì kiếm tiền mua sữa cho bé con, làm hại anh phải ra ngoài dãi gió dầm mưa, bé con mà biết được thì nhất định sẽ vô cùng cảm động cho xem.”

Chu Thừa Trạch cho cô ánh mắt “em làm sao vậy”.

Thẩm Đại Ngưng dẩu môi, “Người ta quan tâm anh, không được à.”

“Xin khôi phục cách nói chuyện như bình thường.” Chu Thừa Trạch nghiêm túc dặn.

Được rồi, Thẩm Đại Ngưng xụ mặt, “Bao ngày không gặp, sao anh lại có thái độ này với em chứ. Có phải cảm thấy em mang thai, eo to mặt tròn, ôm không thoải mái, không được xinh đẹp thướt tha muôn màu muôn vẻ giống những nữ diễn viên đóng cùng anh, ghét bỏ em ngăn anh ngắm thêm đúng không.”

Chu Thừa Trạch lườm cô một cái, “Em phải tự tin với bản thân mình chứ, em có nhan sắc hoa nhường nguyệt thẹn chim sa cá lặn, người bình thường sao dám không biết lượng sức mà so với em.”

Sao nghe giống như nói cho có lệ thế?

Sau khi Chu Thừa Trạch vào nhà, đầu tiên anh chào hỏi đứa bé trong bụng cô, nói cả đống. Thẩm Đại Ngưng hừ mấy tiếng, đúng là kiểu có con thì quên luôn vợ điển hình ha.

Buổi tối, rốt cuộc Thẩm Đại Ngưng cảm thấy có tên Chu Thừa Trạch này vẫn là rất không tồi, ít nhất không còn phòng không gối chiếc nữa (Vừa có mã vừa có ích? Đây là hoạt động nội tâm của cô)...

“Chu Thừa Trạch, anh dạy bảo em đi, em cảm thấy thế giới này vô cùng không chân thực.” Thẩm Đại Ngưng nghiêm trang nhìn anh.

Chu Thừa Trạch bỏ sách trên tay xuống, nhìn cô, “Em lại làm sao thế?”

“Chính là cảm thấy rất hoảng hốt, rất mông lung, rất mơ hồ.”

“Cả ngày em ít nghĩ lung nghĩ tung đi thì sẽ chân thật thôi.”

Đúng là giao lưu không ăn ý mà, Thẩm Đại Ngưng nguýt, “Này, em cho anh nói em đó, mắng em cũng được, vẫn luôn bị người khác thuận theo đến mức hoảng rồi, được không.”

Chu Thừa Trạch thở dài, đắp chăn cho cô, “Em xem em cũng không còn nhỏ nữa, cứ thích giả bộ non trẻ, em cho là em thật sự trẻ lắm hả. Rõ ràng biết mình mang thai, nhưng làm việc chưa bao giờ coi mình là phụ nữ có thai, cảm thấy em vô cùng trâu bò? Mẹ dặn em bao nhiêu lần rồi, lúc ăn cơm đừng kén ăn, nếu không con cũng sẽ dễ dàng kén ăn, em có nghe lần nào không? Bảo em bình thường đi đường cho cẩn thận, em vẫn muốn thế nào thì thế đó. Đây không chỉ là con em, cũng là con anh nữa, em phải đối đãi cho hẳn hoi.”

Thẩm Đại Ngưng kéo mạnh chăn ra, “Mẹ kiếp, anh thật đúng là mắng em kìa.”

“Anh nói sai à?” Chu Thừa Trạch nghiêm túc nhìn cô, vẻ mặt rất giống với vẻ mặt của thầy giáo tiểu học của cô.

“Anh đáng ghét muốn chết”, cô sờ sờ bụng mình, “con à, con xem kìa, bố con đang bắt nạt mẹ con”.

Vẻ mặt cô vô cùng tủi thân.

Chu Thừa Trạch nhìn cô, ngược lại bản thân anh nở nụ cười trước, “Được rồi được rồi, coi như anh sai rồi, còn không được à?”

“Cái gì gọi là coi như anh sai rồi.”

“Ừ, vốn là anh sai rồi.”

“Rõ ràng là thế còn gì.”

Chu Thừa Trạch thấy cô không tự chuốc phiền nữa, thở dài nhẹ nhõm một hơi. Anh cảm thấy mình như bị cô lây bệnh vậy, tựa như ồn ào một hồi như thế, anh cũng cảm thấy cuộc sống này “chân thật” hơn không ít.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor