Tiểu Phú Bà - Chương 04

Khoảng bốn năm ngày sau, Bộ Hành nhận được điện thoại của Hứa Thành.

Bộ Hành chọn địa điểm, vẫn là tầng một của Bảo Thịnh, tiệm cơm Tây mà cô thường tới.

Đương nhiên lúc cô đến đó, Hứa Thành đang đợi cô.

Hứa Thành thoạt nhìn trông văn nhã lão thành, làm việc cũng ổn trọng đáng tin cậy, nên được Hứa Hương Ngọc tín nhiệm, coi trọng.

Nhưng khi anh ta ở đối diện với Bộ Hành, cũng giống như lần trước, có vẻ có chút khẩn trương căng thẳng. Hơn nữa khi đi gặp mặt, Hứa Hương Ngọc ngàn vạn lần dặn dò đừng nói lộ ra những việc ở xưởng, Hứa Thành trong lòng có chút không yên.

“Bộ tiểu thư...” Hứa Thành mở miệng, nhưng lại không biết nói cái gì.

Bộ Hành buông muỗng nhỏ quấy cà phê đang cầm trong tay, nhìn thẳng anh ta, “Giám đốc Hứa, anh thích tôi sao?”

Hứa Thành lập tức mặt đỏ bừng, trốn tránh ánh mắt của Bộ Hành, hoàn toàn không còn cái nghiêm túc cũ kỹ như mọi ngày.

Bộ Hành trong lòng thở dài, thím hai thật ích kỷ khi tính toán trong chuyện tình cảm này, có người cháu trai như vậy thật trung thành.

Lại nhớ tới lần đầu tiên gặp anh ta.

Nhà xưởng của gia đình họ Bộ có tên Bước Đi. Bộ Hành vào một ngày đợt đầu năm, thừa dịp vợ chồng chú hai đều không đến xưởng.

Cô theo thường lệ chỉ đến vẽ mẫu thiết kế, thời gian rảnh thì giúp đỡ sư phó đánh hai khoản giày, vợ chồng chú hai có thấy cũng sẽ không nghi ngờ.

Cô làm bộ không biết chú hai không ở đây, lên lầu đi chào hỏi, lại thuận thế quẹo vào lối văn phòng tổng giám đốc, ngay bên cạnh đó là phòng tài vụ.

Bởi vậy biết được Hứa Thành.

Bắt đầu từ hôm đó, Bộ Hành mỗi tháng đều sẽ nhận được báo cáo tài chính từ Hứa Thành. Bởi vậy, cô đối với người này ấn tượng cũng không tệ lắm.

Hứa Thành bị nói trúng tâm, trong lòng bất ổn, cũng nhớ lại lần gặp mặt đó. Hôm đó vào giữa trưa, cô đẩy cửa phòng tài vụ bước vào, anh liền nhận ra cô.

Kỳ thật cô không biết, mấy năm trước trong lễ tang của cha mẹ cô, anh ta đã gặp cô. Lúc ấy cô mới mười sáu bảy tuổi, mặc đồ tang màu trắng quỳ gối trước linh đường, nhỏ xinh gầy yếu. Nước mắt như đã khóc khô, tuyết trắng trên mặt khiến mặt mày thâm lại, trong ánh mắt có một khoảng trống. Cô của anh ta ở một bên gạt lệ, trộm nhìn mẹ anh ta rồi bĩu môi, “Đáng thương, cũng do mệnh cháu không tốt!” Rồi vài năm sau, anh đang ngồi ở bàn làm việc ngẩng đầu nhìn lên thấy cô cao hơn rất nhiều, nét mặt trầm tĩnh thong dong, thậm chí làm anh cảm thấy cô cao cao tại thượng. Giống như hôm nay cô nhìn thẳng anh ta, mở miệng câu đầu tiên là: “Xin chào, tôi là Bộ Hành. Anh hẳn biết tôi chứ?”

Anh ta đương nhiên biết, cô vẫn là cổ đông thứ hai của Bước Đi, cô của anh ta đã sớm cho anh ta phương án dự phòng.

Anh ta đứng lên gật gật đầu.

Miệng cô lộ ra một nụ cười nhạt, câu thứ hai của cô nói: “Anh làm tài vụ của công ty, không phải chờ đến chú hai tôi làm sổ sách, tôi là cổ đông của công ty, muốn xem báo cáo tài chính, tìm hiểu tình trạng kinh doanh của công ty, đây là yêu cầu chính đáng. Đúng không?”

Anh ta sững sờ tại chỗ, nói: “… Đúng.”

Cô đi đến trước mặt anh ta, lấy giấy viết một dãy chữ, ngẩng đầu: “Đây là hòm thư của tôi, tôi hy vọng sau này có thể nhìn thấy báo cáo tài chính mỗi tháng. Tất nhiên, vì tránh những việc phiền toái không cần thiết, tôi nghĩ việc này không cần báo cho cô của anh.”

Anh ta ngồi gần cô trong gang tấc, tay chân cứng còng, ấp úng nói không nên lời.

Lúc sau cô thoải mái hào phóng nói “Cảm ơn”, rồi về đi về phía cửa.

Anh ta trong lòng thật lâu không thể bình tĩnh lại, đem cái thần thái kiêu ngạo không có phép tắc của cô ấy bây giờ so với cô gái nhỏ bơ vơ không nơi nương tựa năm đó thật khác nhau.

Đương nhiên cô của anh ta nói muốn tác hợp anh cùng Bộ Hành, anh ta sợ hãi không thôi, trong lòng lại âm thầm kinh hỉ.

Với anh mà nói, cô giống như một con thiên nga trắng cao quý, anh tự nghĩ không xứng với cô, rồi lòng lại mang hi vọng, liền nghĩ nguyên nhân có là vì cô của anh muốn Bộ Hành cùng anh ở bên nhau thì anh cũng nguyện ý.

Bộ Hành nhìn Hứa Thành không được tự nhiên, trong lòng hơi thở dài.

Có một số người giao tiếp chỉ để xã giao, còn đại đa số người Bộ Hành đều thành tâm tin tưởng. Cô công bằng nói: “Hứa Thành, tôi có rất nhiều việc phải làm, tương lai cũng không nghĩ đến việc kết hôn. Cho nên, tôi không thích hợp với anh.”

Hứa Thành trong lòng kinh hãi, Bộ Hành vì thoái thác mà lại nói mình không kết hôn. Không khỏi buột miệng thốt ra: “Bộ tiểu thư, tôi với cô tôi không giống nhau, cũng không phải coi trọng tiền của cô…”

Bộ Hành không cần giải thích nhiều như vậy, nhưng cô tin tưởng điều anh ta nói, thực lòng nói: “Cảm ơn anh đã thích tôi, còn lại thì xin lỗi anh!”

Kỳ thật, còn có việc rất quan trọng hơn một chút Bộ Hành chưa nói ra, nếu cô có kế hoạch kết hôn, cũng không phải là anh ta. Bởi vì cô không muốn cùng Hứa Hương Ngọc có quan hệ tốt hơn.

Nhìn Bộ Hành trên mặt nghiêm túc cùng sự kiên quyết, Hứa Thành trong lòng thấy một trận mất mát, nhưng cũng nói được rằng chuyện tình cảm miễn cưỡng cũng không được.

Hai người an tĩnh uống cà phê, Bộ Hành cũng không biết nên nói cái gì.

Cô khuyên nhủ anh ta từ tâm, “Anh có tiền đồ rất tốt, đừng vì cô anh mà làm gì đó vi phạm rồi hỏng cả sự nghiệp.”

Hứa Thành mặt biến sắc, nhớ tới Bộ Uy đã hợp thực hóa một số tiền trong sổ sách, biết cô đang cảnh cáo mình.

Bộ Hành nhìn lên bức tường, xem thời gian, cười nói: “Tôi còn muốn đi dạo trên tầng trên một lát.”

Hứa Thành biết điều, “Ừ, tôi cũng muốn về xưởng làm việc.”

Anh ta đứng lên chủ động kêu người phục vụ tính tiền, Bộ Hành cũng không giành thanh toán với anh ta.

Thanh toán tiền xong, hai người một trước một sau đi ra cửa, Bộ Hành muốn đi lên thang cuốn bên phải bỗng nhớ tới một việc, liền quay lại hỏi: “Cậu tôi dạo này có việc gì vậy? Lâu rồi tôi không gặp chú ấy.”

Hứa Thành do dự, cuối cùng vẫn nói: “Bộ tổng đang nghiên cứu một miếng đất ở khu Nam Thành trấn Kim Hồ.”

Bộ Hành gật đầu, kiểu suy tư gì đó rồi xoay người đi lên thang cuốn.

Hứa Thành đứng tại chỗ, ngửa đầu nhìn dáng cô, thở dài rời đi.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor