Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư - Chương 74

Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư
Bắc Minh
www.gacsach.com

Chương 74: Nơi này thật ồn ào

Mạc Tiểu Hàn cảm thấy đây là chuyện buồn cười nhất mà mình nghe được: "Tôi thử qua bộ lễ phục kia, sau đó không thấy nữa, vậy nên bộ lễ phục này chính là tôi ăn trộm?"

Cô nhân viên đang nắm cánh ta Mạc Tiểu Hàn hung hăng đẩy Mạc Tiểu Hàn ra ngoài: "Trong lòng cô có suy nghĩ đen tối! Nếu không tại sao không chịu mở túi ra để cho chúng ta kiểm tra?"

Sàn nhà vô cùng trơn trượt, Mạc Tiểu Hàn nhất thời không có phòng bị lập tức bị đẩy ngã, xương hông nặng nề đụng vào nền nhà đau đớn như kim châm.

Mạc Tiểu Hàn bị dọa sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, bé con, bé con trong bụng của cô! Bé con không thể có chuyện!

Đôi tay nhanh chóng sờ sờ bụng của mình, Mạc Tiểu Hàn lo lắng đến độ nước mắt lập tức chảy ra, "Bảo bối, con có khỏe không? Con có sao hay không? Đều là mẹ không cẩn thận! Bảo bối, con không thể có chuyện a!"

Mạc Tiểu Hàn kêu gào với đứa con trong bụng. cô nhân viên điềm đạm bên cạnh cũng sợ ngây người! Má ơi! Làm bậy nha! Người phụ nữ này đang có thai nha!

Nhưng nhân viên đẩy ngã Mạc Tiểu Hàn lại còn đang không ngừng chửi mắng: "Cô đừng giả bộ là phụ nữ có thai! Mau đưa bộ lễ phục giao ra đây, nếu không hôm nay cô đừng mơ tưởng bước ra khỏi cửa!"

Mạc Tiểu Hàn căn bản không để ý tới cô ta, chỉ lo lấy tay vuốt ve bụng của mình, cúi đầu nhìn vùng bụng khẽ đội lên, vừa tự trách vừa sợ, nước mắt chảy đầy mặt.

"Nơi này thật ồn ào a! Hạo Khiêm, chúng ta đổi cửa tiệm khác đi!" Một giọng nữ dịu dàng đột nhiên vang lên.

"Hạo Khiêm" cái tên này giống như một câu thần chú, Mạc Tiểu Hàn kinh ngạc quay đầu lại, bốn mắt nhìn nhau, cũng kinh ngạc trừng lớn mắt.

Thân Hạo Khiêm đang đứng ở cửa! Tay Lương Noãn Noãn vẫn còn ở trong tay hắn.

Đừng! Cô không muốn học trưởng Hạo thấy bộ dạng cô chật vật như vậy! Không muốn để học trưởng Hạo biết cô mang thai!

Mạc Tiểu Hàn mau chóng quay đầu sang chỗ khác, không muốn Thân Hạo Khiêm thấy mình.

Nhưng không còn kịp nữa rồi.

Thân Hạo Khiêm thả tay Lương Noãn Noãn ra, bước nhanh tới, cánh tay dùng lực nhẹ nhàng đỡ Mạc Tiểu Hàn dậy, giọng nói tràn đầy từ tính, quan tâm và đau lòng: "Tiểu Hàn, em làm sao vậy? Ai ức hiếp em?"

Mạc Tiểu Hàn cuống quít lau nước mắt trên mặt, lắc đầu lia lịa: "Không có việc gì, em rất khỏe."

Tiếng chuông báo động trong lòng Lương Noãn Noãn mãnh liệt nổi dậy, người phụ nữ này là ai, sao bộ dạng Hạo Khiêm lại khẩn trương như vậy?

Đến gần quan sát, dường như có điểm quen mắt, nhưng lại nhớ không nổi đã gặp qua ở đâu.

Kéo tay áo Thân Hạo Khiêm, mặt không biến sắc tách Thân Hạo Khiêm và Mạc Tiểu Hàn ra, "Hạo Khiêm, cô này là?" Giọng nói Lương Noãn Noãn vẫn dịu dàng như cũ, dù sao cũng là người được nuôi dạy tốt, dù có tức giận cũng phải duy trì thể diện của một tiểu thư con nhà giàu có.

"Noãn Noãn, đây là Mạc Tiểu Hàn. Tiểu Hàn, đây là vợ sắp cưới của anh, Lương Noãn Noãn." Thân Hạo Khiêm giới thiệu hai người. Ba chữ vợ sắp cưới này, Thân Hạo Khiêm nói có chút khó khăn.

Mạc Tiểu Hàn? Lương Noãn Noãn lập tức nhớ ra! Ngày đó ở bệnh viện, Thân Hạo Khiêm chạy tựa như điên đi tìm bạn cũ, chính là người có tên này!

Sau đó cô nghe điều dưỡng nói, Hạo Khiêm ở trong phòng người phụ nữ này hơn một tiếng đồng hồ.

Một nam một nữ đơn độc ở chung một chỗ hơn một tiếng đồng hồ, nói là đồng hương đơn thuần ôn chuyện cũ, cô thật sự không tin!

Nhìn ánh mắt Thân Hạo Khiêm nhìn Mạc Tiểu Hàn, Lương Noãn Noãn biết, phiền toái của cô đến rồi! Trực giác của phụ nữ nói cho cô biết, quan hệ giữa Thân Hạo Khiêm và Mạc Tiểu Hàn, tuyệt đối không đơn giản!

Khẽ mỉm cười, Lương Noãn Noãn nhìn Mạc Tiểu Hàn vươn tay: "Cô Mạc, rất vui được gặp cô!" Ánh mắt mang theo sự ghen ghét không dễ phát hiện, chăm chú quan sát Mạc Tiểu Hàn.

Mạc Tiểu Hàn gượng gạo nhìn Lương Noãn Noãn cười cười. Cô đang lo lắng cho bé con trong bụng, vì vậy không có tâm trạng đi xã giao.

"Học trưởng Hạo, cô Lương, tôi đi trước. Hai ngươi từ từ đi dạo a!" Mạc Tiểu Hàn nhè nhẹ vỗ về bụng, chuẩn bị đi ra ngoài cửa.

"Không cho đi! Không bồi thường bộ lễ phục cô không được đi!" cô nhân viên hung dữ ngăn đường đi của Mạc Tiểu Hàn.

"Chuyện gì xảy ra?" Giọng nói Thân Hạo Khiêm đang điềm đạm trở nên cứng rắn, đi tới bên cạnh Mạc Tiểu Hàn, che chở cô ở phía sau mình.

"Cô ta ăn trộm quần áo trong cửa hàng của chúng tôi!" Cô nhân viên hung dữ chỉ vào mặt Mạc Tiểu Hàn.

Lương Noãn Noãn đi tới giật nhẹ tay áo Thân Hạo Khiêm: " Hạo Khiêm, đây là chuyện riêng của người ta, chúng ta không tiện quan tâm chứ?"

Cô thật sự không muốn giúp Mạc Tiểu Hàn giải vây! Trong lòng ước gì được xem trò cười! Nhưng ngoài mặt, lại muốn giả bộ không muốn xen vào chuyện riêng của người khác.

Nhưng Thân Hạo Khiêm căn bản không để ý đến sự ngăn trở của Lương Noãn Noãn, giọng nói nghiêm nghị vô cùng, "Cô gái này không thể nào trộm quần áo của các cô. nếu như các cô còn dây dưa nữa, vậy thì chỉ có thể báo cảnh sát!"

Khí thế của Thân Hạo Khiêm khiến cô nhân viên kinh hãi. Người đàn ông điềm đạm này, một khi nổi giận cũng thật đáng sợ.

Nhưng cô không muốn cứ để Mạc Tiểu Hàn đi như vậy: "Sự thật rõ ràng như vậy, còn muốn báo cảnh sát sao? Kêu cô ta mở túi xách ra! Bộ lễ phục khẳng định ở trong túi!"

Thân Hạo Khiêm còn muốn nói nữa, Mạc Tiểu Hàn giơ tay lên, ngăn hắn lại.

Mạc Tiểu Hàn cảm thấy rất mệt mỏi, vô cùng mệt mỏi, thân thể mệt mỏi, tâm hồn cũng mệt mỏi, chỉ muốn kết thúc vở kịch náo loạn này nhanh một chút.

Giơ tay mở túi ra, Mạc Tiểu Hàn đưa tới trước mặt cô nhân viên: "Kiểm tra đi!"

Cô nhân viên cõi lòng đầy mong đợi nhìn vào trong túi xách, kinh ngạc trừng lớn mắt! Trong túi xách trừ điện thoại di động, chìa khóa, ví tiền và đồ vật lặt vặt khác, căn bản không còn gì cả!

Thân Hạo Khiêm đau lòng nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Mạc Tiểu Hàn, lạnh lùng nhìn cô nhân viên nói, "Bây giờ có thể để cô gái này đi được chưa?"

Con ngươi của cô nhân viên chuyển động thật nhanh, bộ lễ phục này có giá đến mấy vạn, cứ để cô đi như vậy thì tổn thất này mình phải gánh chịu. Không được, cho dù bộ lễ phục không phải cô ta trộm, cũng phải đổ tội cho cô ta!

Cô nhân viên vượt lên trước một bước, mạnh mẽ kéo tay Mạc Tiểu Hàn: "Dù sao cũng là sau khi cô thử xong, bộ lễ phục liền bị mất, tôi xác định là cô!"

Mạc Tiểu Hàn tức giận trợn mắt há mồm, trên thế giới thế sao lại có người vô sỉ như vậy? Thật là mở rộng tầm mắt rồi!

Thân Hạo Khiêm chặn cô nhân viên bên cạnh Mạc Tiểu Hàn lại. Trong mắt lóe ra một tia chán ghét, đối với loại này phụ nữ dã man không hiểu chuyện, hắn căn bản lười nói nhiều lời!

Móc bóp ra, soàn soạt soàn soạt điền vào chi phiếu mấy con số, lạnh lùng ném cho cô nhân viên: "Cầm đi! Số tiền này đủ cho cô mua đền hai bộ lễ phục khác!"

“Ầm!" Một tiếng vang thật lớn, khiến những người có mặt ở chỗ này giật nảy mình.

Quay đầu nhìn lại, một người người đàn ông cao lớn anh tuấn không biết từ lúc nào đã đứng ở sau lưng bọn họ. Giống như không có chuyện gì xảy ra đem bình hoa trang trí trong cửa hàng hung hăng đập xuống đất.

Là Sở Thiên Ngạo! Hắn đã tới rồi sao, còn sợ ở đây chưa đủ loạn sao?

Mạc Tiểu Hàn nhìn Thân Hạo Khiêm, rồi lại nhìn Sở Thiên Ngạo, dự cảm một cơn bão lớn lại sắp tới!

Đá văng những mảnh vụn thủy tinh ở mũi chân, Sở Thiên Ngạo đi tới bên cạnh cô nhân viên, chậm rãi cầm chi phiếu trong tay cô, xé tan thành từng mảnh!

Cô nhân viên bị khí thế hung ác khát máu trên người hắn hù dọa mà quên cả phản kích.

Giống như tuyên bố chủ quyền công khai, Sở Thiên Ngạo kéo Mạc Tiểu Hàn vào ngực mình, nhàn nhạt nói, "Người phụ nữ của tôi, còn chưa tới phiên người khác phát chi phiếu!"

Con ngươi tối đen nhìn Thân Hạo Khiêm, tràn đầy thù địch.

Thân Hạo Khiêm nhìn Sở Thiên Ngạo lễ phép cười cười, giọng nói ôn hòa: "Xin hỏi anh là?"

Sở Thiên Ngạo hoàn toàn không quan tâm tới Thân Hạo Khiêm. Ánh mắt như chim ưng sắc bén và kiêu căng quét qua những người ở đây. Hai nhân viên phục vụ trong phút chốc sợ tới mức sợ hết hồn hết vía.

Vốn cho là người đàn ông kia đã rất đáng sợ, nhưng người đàn ông này còn đáng sợ hơn, giống như ma quỷ nhập vào thân!

Sở Thiên Ngạo buông Mạc Tiểu Hàn ra, đi tới cô nhân viên hung dữ đứng trước mặt, nhìn chằm chằm cô ta. Trên mặt không có bất kỳ cảm xúc nào, chỉ có điều màu đỏ như máu trong ánh mắt càng ngày càng đậm.

Điếm viên bị hắn nhìn trở nên sợ hãi, thụt lùi ra sau, run rẩy nhìn Sở Thiên Ngạo: "Tôi... Tôi... Tôi cũng không còn cách nào... Cô ta, cô ta ăn trộm..."

Câu nói "Trộm" vừa dứt, một cú đấm rất mạnh, mang theo khí thế như sấm sét đã hung hăng đập vào mặt của cô ta, cô nhân viên lập tức ngã xuống đất.

Có thứ gì đó từ trong miệng cô ta phun ra ngoài, cô ta sờ sờ miệng của mình, bắt đầu lớn tiếng kêu rên: "Cứu mạng nha! Đánh chết người á! Hàm răng của tôi, hàm răng của tôi nha..."

Sở Thiên Ngạo vô cùng điên cuồng, đứng ở bên cạnh cô ta, tay nhè nhẹ nâng lên, “Ầm!". Tiếng nổ vang lên như tiếng sấm, vách ngăn quần áo bằng thuỷ tinh bị hắn đạp xuống sàn nhà nát bấy.

Cứ mỗi khi cô nhân viên gào lên một tiếng, Sở Thiên Ngạo liền đập một vật.

Cả một cửa hàng tráng lệ, đã bị đập đến hỗn độn.

Lương Noãn Noãn nhìn Sở Thiên Ngạo tùy tiện đập đồ trong tiệm, hả giận thay cho Mạc Tiểu Hàn, trong lòng thậm chí có chút hâm mộ. Người đàn ông này mặc dù lãnh khốc tà ác, nhưng thật rất biết che chở cho người phụ nữ của mình!

Chỉ có điều, phụ nữ này, là Mạc Tiểu Hàn. Một người phụ nữ mà cô càng ngày càng chán ghét.

Sở Thiên Ngạo, Tổng giám đốc tập đoàn Sở thị, đẹp trai nhất thành phố C, người đàn ông có quyền thế nhất, không ngờ đến lại là bạn trai Mạc Tiểu Hàn.

Có lẽ, cô nên thử cùng hắn kết giao, dù sao Sở thị cũng là gia tộc có quyền có thế, nếu như có Sở thị làm chỗ dựa, thì con đường quan lộ của ba cô sẽ thuận lợi hơn.

Lương Noãn Noãn đi tới cạnh Sở Thiên Ngạo, dịu dàng nói: "Tổng giám đốc Sở, cô nhân viên này cũng ăn đủ đau khổ rồi, hôm nay tạm tha cho cô ta thôi. Tôi mời anh và cô Mạc ăn cơm, coi như an ủi cô Mạc."

Sở Thiên Ngạo quay đầu lại, đôi mắt chim ưng sắc bén khiến Lương Noãn Noãn rùng mình một cái.

"Tôi dạy dỗ nhân viên phục vụ, không tới phiên cô chen miệng vào!" Giọng nói của Sở Thiên Ngạo trước sau vẫn lãnh khốc bá đạo như vậy.

Lương Noãn Noãn nhất thời lúng túng đỏ bừng cả khuôn mặt, ánh mắt nhìn Mạc Tiểu Hàn càng thêm sắc bén và lạnh như băng. Chỉ vì con bé nghèo kiết xác này mà Sở Thiên Ngạo lại bêu xấu cô ngay trước mắt Thân Hạo Khiêm!

"Ngài Sở, nói chuyện xin lịch sự một chút." Giọng nói Thân Hạo Khiêm lạnh lùng, gương mặt anh tuấn khẽ trắng bệch.

Tiếng tăm của Sở Thiên Ngạo hắn đã sớm nghe qua, ở trong thương giới rất có đầu óc và mánh khoé, xử sự rất kiên quyết, kiên quyết gần như là tàn nhẫn.

Nghe nói hắn thay phụ nữ như thay quần áo, người đàn bà nào cũng đều không vượt qua bảy ngày, tại sao tiểu Hàn lại ở cùng người đàn ông hoa tâm này?

Mạc Tiểu Hàn kéo kéo tay áo Sở Thiên Ngạo: "Thiên Ngạo..." Mạc Tiểu Hàn chỉ muốn rời chỗ này cho nhanh, bốn người đối diện nhau lúng túng, khiến cô cảm thấy rất ngượng ngùng.

Ngước mắt nhìn Thân Hạo Khiêm một chút, cô thấy hắn đang khẽ ôm Lương Noãn Noãn, vỗ nhẹ vào lưng cô an ủi.

Trong lòng xẹt qua một tia đau đớn, Mạc Tiểu Hàn khép hàng mi thật dài lại. Giờ khắc này, cô vô cùng tỉnh táo hiểu rằng, Thân Hạo Khiêm là chồng sắp cưới của Lương Noãn Noãn. Cùng Mạc Tiểu Hàn cô không có bất cứ quan hệ gì.

Học trưởng Hạo cũng chỉ là một ký ức, một ký ức không thể quay về được nữa.

Sở Thiên Ngạo ném một bình hoa ra xa, cuối cùng đập trúng một chiếc gương. Những mảnh thủy tinh văng ra tung tóe, Sở Thiên Ngạo ôm eo Mạc Tiểu Hàn, nghênh ngang rời đi!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này