Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư - Chương-115

Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư
Bắc Minh
www.gacsach.com

Chương 115: Hội nghị cao cấp

Trải qua một phen cò kè mặc cả, cuối cùng Sở Thiên Ngạo cũng đồng ý để Mạc Tiểu Hàn ra ngoài làm việc, nhưng với điều kiện là: cô phải làm việc ở công ty Sở thị. Làm thư ký của hắn. Hắn muốn kiểm soát cô chặt chẽ trong tầm mắt của mình.

Hôm nay là ngày đi làm đầu tiên. Tâm trạng Mạc Tiểu Hàn vô cùng kích động. Mặc một cái áo giả vest màu đen, chân váy màu đỏ, tôn lên vóc người mềm mại và quyến rũ của cô.

"Chào cô! Xin hỏi cô là Mạc Tiểu Hàn phải không ạ?" Tổng giám phụ trách nhân sự trực tiếp đưa cô tới phòng làm việc bên cạnh phòng của tổng giám đốc.

Trong phòng thư ký có hai cô gái khác đang chăm chú nhìn vào màn hình vi tính làm việc.

"Tôi xin giới thiệu với mọi người, đây là đồng nghiệp mới tới, Mạc Tiểu Hàn." Tổng giám phụ trách phụ trách nhân sự giới thiệu, nhưng trong lòng lại nói thầm, cô Mạc Tiểu Hàn này rốt cuộc có lai lịch như thế nào mà tổng giám đốc đặc biệt ra lệnh mình phải trực tiếp hướng dẫn cô ta vào phòng làm việc.

"A!" Một tiếng hoan hô vang lên, một cô gái mặc áo sơ mi bằng vải chiffon màu xanh dương đứng lên, trên mặt tràn đầy vui mừng: "Tiểu Hàn! Sao lại là cậu?"

Mạc Tiểu Hàn quay mặt nhìn về phía cô gái đó, trên mặt cũng lộ ra nụ cười vui mừng: "Cẩm Tâm! Sao cậu cũng ở đây?"

Cô gái áo xanh dương này chính là người bạn cùng làm việc ở nhà hàng của Mạc Tiểu Hàn trước kia, Cố Cẩm Tâm.

Cố Cẩm Tâm xông lại vui mừng cầm tay Mạc Tiểu Hàn: "Tiểu Hàn, sao cậu biến mất lâu như vậy? Số điện thoại cũng đổi, tớ điện thoại cho cậu rất nhiều lần nhưng không được..."

"Khụ khụ..." Tổng giám phụ trách nhân sự ở bên cạnh ho khan hai tiếng, đôi mắt phượng bắn ra những tia sắc bén.

Mạc Tiểu Hàn và Cố Cẩm Tâm liếc mắt nhìn nhau, cùng le lưỡi. Vừa rồi quá kích động nên đã quên đây là nơi làm việc.

Tổng giám phụ trách nhân sự đóng cửa rời đi. Phòng làm việc nho nhỏ này nhất thời trở thành thế giới của ba cô gái.

"Tiểu Hàn, đây là Hướng Uyển." Cố Cẩm Tâm giới thiệu với Mạc Tiểu Hàn một cô gái khác trong phòng.

Mạc Tiểu Hàn thân thiện duỗi tay về phía cô: "Chào cô! Tôi là Mạc Tiểu Hàn. Cô kêu tôi là Tiểu Hàn được rồi."

Hướng Uyển có bộ dáng rất xinh đẹp, da trắng nõn, đôi mắt tođen láy, lông mi vừa dài vừa cong, tựa như một búp bê, ăn mặc cũng như công chúa, cả người tựa như một cô búp bê được chế tác tinh xảo và xinh đẹp.

Hướng Uyển làm bộ như không thấy bàn tay Tiểu Hàn đưa ra, trên mặt nặn ra một nụ cười: "Hi!"

Một tiểu nha đầu lai lịch không rõ ràng, lại muốn cùng cô bắt tay. Bạn bè của Cố Cẩm Tâm, đoán chừng bối cảnh cũng nghèo kiết xác như thế. Cô không cần thiết phải xã giao với những hạng người như vậy.

Cố Cẩm Tâm ở bên cạnh đỏ mặt lên vì tức. Cô và Hướng Uyển quan hệ cũng không tốt, không nghĩ tới vì vậy mà Hướng Uyển lại không khách khí với Mạc Tiểu Hàn như thế.

Mạc Tiểu Hàn có chút không rõ nguyên do nhìn Cố Cẩm Tâm, cô đã đắc tội với Hướng Uyển hay sao mà thái độ cô ta lại không lễ phép như vậy.

"Đi, tớ dẫn cậu tới chỗ ngồi." Cố Cẩm Tâm nhìn Mạc Tiểu Hàn nháy mắt, kéo cô tới cái bàn bên cạnh.

Máy computer đã bố trí sẵn sàng, Mạc Tiểu Hàn vừa vào đã tiếp xúc với công việc.

Vừa mới mở khung nói chuyện trên máy tính ra, mẩu đối thoại của Cố Cẩm Tâm đã hiện ra: "Tiểu Hàn, ba của Hướng Uyển là giám đốc maketing của Sở thị, cho nên ở công ty cô ta luôn luôn cao ngạo như thế, cậu không cần phải quan tâm đến cô ta."

"Được, tớ biết rồi. Dù sao tớ chỉ cần làm tốt công việc của mình là được." Mạc Tiểu Hàn nhìn Cố Cẩm Tâm mỉm cười.

Thật tốt, không nghĩ rằng tới Sở thị làm việc lại có thể gặp được Cẩm Tâm. Mạc Tiểu Hàn cảm giác cuộc sống của mình lại có thêm một chút sắc màu.

Cảm giác một lần nữa được làm việc thật tốt, kể từ khi về ở cùng Sở Thiên Ngạo, cuộc đời của cô lệch khỏi quỹ đạo bình thường đã quá lâu rồi.

Mạc Tiểu Hàn nhìn bầu trời xanh xa thẳm ngoài cửa sổ, hít một hơi thật sâu, đây là Thành phố C, cuối cùng cô đã trở lại.

Cô đã gọi điện thoại cho nhà quàn, đặt trước vòng hoa và tiền giấy vàng bạc các loại...Ngày mai, cô muốn ra mộ thăm ba.

Ba, ba ở trên thiên đường có khỏe không? Cùng mẹ ở chung một chỗ có phải rất hạnh phúc hay không?

Ba, con rất khỏe.

Mạc Tiểu Hàn mở máy vi tính ra ghi nhật ký, ghi chép cảm xúc của mình trong giờ khắc này.

"Đinh..." Tiếng loa trong phòng thư ký vang lên.

Giọng nói của Sở Thiên Ngạo từ bên trong truyền ra: "Một lát có một hội nghị quan trọng. Hướng thư ký mang theo Mạc Tiểu Hàn tham gia."

Hướng Uyển kinh ngạc nhìn Mạc Tiểu Hàn một cái. Bình thường những hội nghị cao cấp này chỉ có thư ký có thâm niên mới đủ tư cách tham gia, hôm nay con tiểu nha đầu Mạc Tiểu Hàn này vừa mới tới mà tổng giám đốc đã để cho cô ta tham gia rồi sao?

Trong lòng Mạc Tiểu Hàn có chút kích động, rốt cuộc có thể nhìn thấy hội nghị cao cấp trong truyền thuyết, một người kinh doanh tay mơ như cô được tham gia, nhất định có thể học được rất nhiều việc.

Khi đến lúc, Hướng Uyển lạnh lùng kêu: "Mạc Tiểu Hàn, đi họp."

Mạc Tiểu Hàn ôm Laptop cùng Hướng Uyển đi tới phòng họp, thấy Cố Cẩm Tâm xa xa nhìn cô làm một động tác cố lên, trong lòng không khỏi thấy ấm áp.

Hướng Uyển đi trước mặt dẫn đường, vừa lúc đến phòng họp, Mạc Tiểu Hàn đột nhiên cảm thấy muốn đi WC, chắc do vừa rồi uống nhiều nước quá.

"Hướng Uyển, cô chờ tôi một lát được không? Tôi muốn đi WC." Mạc Tiểu Hàn nói có chút ngượng ngùng.

Hướng Uyển nhíu nhíu mày, Mạc Tiểu Hàn thật đáng ghét. Cô còn lâu mới đợi cô ta.

Hướng Uyển chỉ chỉ phòng họp cuối hành lang: "Một lát cô tự đi đi, tôi đi trước."

Khi Mạc Tiểu Hàn đi WC xong vội vã chạy tới thì trong phòng họp tổng giám, quản lý các bộ phận cũng đã đến đông đủ. Mạc Tiểu Hàn ôm Laptop có chút lo sợ lo lắng đứng ở cửa phòng, những người trong phòng họp cũng quay nhìn cô với ánh mắt tò mò.

Cô bé này rất lạ mặt, tất cả mọi người nhao nhao suy đoán thân phận của cô.

Nơi cửa chính chợt truyền đến tiếng bước chân, Mạc Tiểu Hàn đứng quay lưng về phía cửa, thấy tất cả mọi người đứng lên cung kính chào: "Tổng giám đốc."

Mạc Tiểu Hàn quay đầu nhìn lại, Sở Thiên Ngạo mang theo mấy vị quản lý cao cấp đi vào cửa.

Mạc Tiểu Hàn vội vàng đi vào bên trong, nhường đường cho bọn hắn đi tới.

Chờ Sở Thiên Ngạo và mọi người ngồi vào chỗ của mình, Mạc Tiểu Hàn mới đau khổ phát hiện, trong phòng họp đã không còn chiếc ghế trống nào! Chỉ còn duy nhất một chiếc ghế trống ở bên cạnh Sở Thiên Ngạo!

Mọi người trong phòng họp đều nhìn cô gái duy nhất đang đứng trong phòng giống như nhìn quái vật, Mạc Tiểu Hàn thấy Hướng Uyển ở một góc phía xa quăng về phía cô ánh mắt trách cứ.

Hướng Uyển tức muốn chết, người phụ nữ này tại sao ngu xuẩn như vậy, làm thư ký thì phải vào sớm một chút, tìm một góc ngồi xuống là được, cô ta đã tới chậm thì cũng được đi, nhưng lại còn giống như khúc cây mọc chết gí ở đó nữa.

Tổng giám đốc kêu mình đưa cô ta đi tham dự hội nghị này để học hỏi, lần này làm hỏng mọi chuyện, người phải gánh trách nhiệm là Hướng Uyển cô rồi!

"Thư ký Mạc, ngồi xuống!" Sở Thiên Ngạo đang cúi đầu nhìn văn kiện đột nhiên nhàn nhạt mở miệng.

"Ách?" Mạc Tiểu Hàn có chút giật mình, nhưng không còn cách nào khác hơn là ngồi xuống bên cạnh hắn.

"Bắt đầu đi!" Sở Thiên Ngạo khoanh hai tay trên bàn, những ngón tay thon dài đan vào nhau, đôi mày rậm khẽ nhíu lại, chờ nghe tất cả vị phụ trách các bộ phận báo cáo.

Mạc Tiểu Hàn ngồi bên cạnh hắn, liếc mắt thấy Sở Thiên Ngạo đang hết sức chăm chú nghe.

Ánh mắt sâu đen bắn ra những tia ánh sáng cơ trí, ngón tay thon dài rất có lực, làn da màu lúa mạch dưới ánh sáng mặt trời lộ ra vẻ trẻ trung, khỏe mạnh. Gương mặt anh tuấn nhưng lạnh lùng khiến người khác không dám nhìn thẳng.

Mạc Tiểu Hàn chưa bao giờ gặp qua một Sở Thiên Ngạo như vậy, bình tĩnh, chuyên nghiệp, thâm trầm mà cơ trí, so với ấn tượng người đàn ông lợn giống tự cao tự đại hoàn toàn khác nhau!

Mạc Tiểu Hàn có chút say mê len lén nhìn, trong lòng thở dài nói: khó trách mọi người đều nói người đàn ông khi làm việc là có sức hấp dẫn nhất!

Dường như cảm nhận được tầm mắt của Mạc Tiểu Hàn, khóe miệng Sở Thiên Ngạo khóe miệng khẽ nâng lên một nụ cười rất nhẹ.

Một nụ cười vô cùng nhẹ, người khác hoàn toàn không thể phát hiện được.

Nhưng Mạc Tiểu Hàn lại cảm giác được.

Mặt cô đỏ lên, khẩn trương thu hồi tâm trạng của mình, mình vậy mà lại mê say nhìn Sở Thiên Ngạo! Mạc Tiểu Hàn cảm giác đầu óc mình nhất định là chập mạch rồi.

Cẩn thận nghiêm túc nghe trưởng các bộ phận báo cáo.

Đột nhiên, một vị quản lý bộ phận nghiệp vụ lên tiếng khiến cô chú ý. Quản lý bộ phận nghiệp vụ đưa ra một dự án thiết kế. Dự án thiết kế này vừa vặn buổi sáng Mạc Tiểu Hàn đã xem qua.

Theo số liệu báo cáo của người quản lý, cô thấy số liệu báo cáo cuối cùng không giống nhau.

Lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. Nghiêm túc nghe quản lý phát biểu. Càng lúc càng khẳng định, vị quản lý này nói sai rồi, số liệu ông ta cung cấp cho Sở Thiên Ngạo hoàn toàn không đúng!

Nhưng Sở Thiên Ngạo hình như không biết. Còn có vẻ hào hứng hỏi vị quản lý có dự toán như thế nào rất cẩn thận.

Mạc Tiểu Hàn có phần ngồi không yên. Cô biết dự án này cực kỳ quan trọng với Sở thị, đối với Sở thị mà nói có ý nghĩa trọng đại.

Trong lòng không ngừng đấu tranh, cô dù sao cũng là người mới, hôm nay mới đi làm ngày đầu tiên, dù quản lý có nói sai, Sở Thiên Ngạo không phát hiện, thì cô gấp cái gì? Không tới phiên cô chỉ ra sai lầm của quản lý!

Nhưng một giọng nói khác lại vang lên, nếu cô đã vào Sở thị thì chính là nhân viên của Sở thị, cô phải hết sức làm xong phần việc của mình, vì Sở thị mà làm việc để đạt được những lợi ích lớn nhất.

Quản lý nói xong ngồi xuống. Trên màn hình bắt đầu hiện tên một một vị quản lý bộ phận khác chuẩn bị báo cáo. Nếu không nói sẽ không còn cơ hội nữa.

Mạc Tiểu Hàn cố lấy toàn bộ dũng khí, đột nhiên đứng lên, giọng nói có chút run rẩy: "Vừa rồi vị quản lý bộ phận nghiệp vụ báo cáo, số liệu không chính xác."

Lời nói của Mạc Tiểu Hàn lập tức khơi dậy một gợn sóng khổng lồ.

Tất cả mọi người kinh ngạc nhìn cô chằm chằm. Cô này là thư ký mới, lại đang trong một hội nghị quan trọng trực tiếp chỉ vị quản lý bộ phận nghiệp vụ sai lầm như vậy!

Mọi người nhao nhao châu đầu ghé tai thầm thì với nhau, gương mặt vị quản lý bộ phận có chút đỏ, giọng nói cũng rất không phục: "Thư ký Mạc, cô nói tôi sai, cô có căn cứ gì?"

Mạc Tiểu Hàn ngẩng đầu lên, trên mặt cố gắng treo một nụ cười nghề nghiệp, hy vọng có thể mượn nụ cười che giấu sự căng thẳng của mình.

Cô lấy lại bình tĩnh, cố gắng nhớ lại những số liệu mình đã xem buổi trưa, rồi dùng giọng bình tĩnh chậm rãi nói: "Sáng hôm nay tôi vừa xem qua báo cáo liên quan đến dự án này. Căn cứ vào số liệu thống kê, năm ngoái số tiền Sở thị hao tốn cho việc quảng cáo trên đài truyền hình và báo chí chỉ có 2 ngàn vạn, hai ngàn vạn này mang tới tiền lời bao nhiêu tôi cũng không nắm rõ, nhưng báo cáo tài chính hàng năm của Sở thị mọi người cũng nên xem qua, lợi ích và hiệu quả rất lớn. Mà lần này, không căn cứ vào sổ sách nào cả. Bộ phận nghiệp vụ đều chỉ báo cáo bằng miệng những khoản tiền tiêu tốn cho báo chí, Đài Truyền Hình, tại sao tiền quảng cáo lại vượt hơn bốn trăm ngàn?"

Nói xong, Mạc Tiểu Hàn hoàn toàn bình tĩnh lại. sau khi nghi ngờ rồi hỏi, cô mang theo nụ cười vô cùng tự tin, nhìn các vị phụ trách đang ngồi, chờ đợi phản ứng của bọn họ.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor