Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 94

Hối hận nữa, cũng đã muộn.

Vô luận lúc này Trạm tam thái thái nói cái gì, khóc cầu như thế nào, thậm chí nói sau này tuyệt đối sẽ không tái phạm nữa, Trạm Tam cũng không chịu quay đầu lại.

Hôn sự của A Kính bị Trạm tam thái thái tùy ý định đoạt như vậy đã đốt cháy cọng rơm do dự cuối cùng trong lòng Trạm Tam. Chẳng nói chẳng rằng đã đính hôn cho A Kính, hoàn toàn mặc kệ giao tình giữa phủ Hoài Nam vương và phủ Thành Dương bá là như thế nào, một khắc ấy đã khiến Trạm Tam hiểu rõ, tâm đã lạnh với người vợ này. Chỉ là ông rốt cuộc vẫn áy náy, chỉ sợ cuộc sống sau này của thê tử gặp khó khăn, nên lại tự mình lấy ra một vạn lượng bạc cho thê tử đem theo, lúc sau, đi kèm là một tờ thư hòa ly đặt vào trong tay thê tử, làm Trạm tam thái thái ngơ ngác mà ngồi trên mặt đất, không biết phải làm sao.

Huynh trưởng và nam đinh nhà mẹ đẻ của nàng đều đã bị nhốt lại, nữ quyến vẫn còn ở lại, chỉ là tình trạng trước mắt cũng rất khốn khổ, mắt thấy nàng mang theo bạc và tuyệt bút về nhà bèn mừng còn không kịp, cũng không làm ầm ĩ với Trạm gia, chỉ đem bạc và của hồi môn của nàng ra để làm của sinh hoạt chung cho cả gia đình. Nam đinh trong nhà bị định tội nên đành chuẩn bị cho nha môn rất nhiều, mỗi quan một tắc bạc, không đến nửa năm, cửa hàng vốn liếng đều phải bán đi, lúc này mới ngăn chặn được đám quan lại trong nha môn lòng tham không đáy kia, làm chúng để ý tới việc của nam đinh trong nhà.

Hiện giờ, Trạm tam thái thái ở nhà, lúc đầu còn lo lắng cho huynh trưởng và cháu ngoại trai, nhưng bạc càng ngày càng ít, cũng cảm thấy có chút bất an, vốn không định đưa bạc cho người nhà nữa, nhưng lúc này đây, đã không còn trượng phu, ai còn nghe nàng đây? Tẩu tử đi đầu lục soát hết bạc của nàng ra rồi nghênh ngang mà đi, bỏ mặc nàng lại trong hậu viện nhỏ. Lại vì phải chi bạc rất nhiều, tình cảnh trong nhà lại khốn cùng xuống, liền luyến tiếc cho nàng được ăn cơm ngon mặc ấm, giờ chỉ còn canh suông quả ruộng mới giữ cho nàng một mạng này. Dùng danh hào của nàng tới phủ Thành Dương bá hoặc tới chỗ A Nhạc để đòi bạc đều bị đánh đuổi ra, nay trực tiếp tới tìm A Kính đã gả vào phủ Hoài Nam vương.

Cuộc sống của A Kính, hiện tại cũng không phải là hoàn hảo.

Nàng vừa đi cha mẹ liền hòa ly. Phượng Thành vốn nảy sinh nghi ngờ về mối quan hệ giữa nàng và Trạm gia, trước mắt không cần hỏi nữa, cái gì nên biết đều đã biết. Phượng Thành biết được đây là kẻ vô dụng, trong lòng tức giận, cho rằng A Kính và Trạm tam thái thái liên thủ với nhau lừa hôn mình, bèn cáo trạng với Hoài Nam vương phi. Hoài Nam vương phi cũng không phải người dễ đối phó, giỏi nhất là miệng ngọt lòng ác, khi biết chuyện tức giận đến ngã ngửa, nhưng vẫn còn một đường hy vọng, tuy đối đãi với A Kính không bằng trước lại không trở mặt dạy dỗ đưuá con dâu này, hơn nữa thấy dáng vẻ vô tri vô giác của A Kính, liền một đường đưa thẳng hai nha đầu trẻ tuổi mỹ miều lại biết điều vào phòng nhi tử, sau đó tự mình vào cung.

Thỉnh an nịnh hót Thái hậu một hồi, Hoài Nam vương phi liền tìm đến A Nguyên.

Lúc này, A Nguyên đang cầm bức họa mà A Dung tự tay vẽ chân dung cho mình khoe khoang tài nghệ của người trong lòng với Ngũ Công chúa, làm Ngũ Công chúa bĩu trề cả môi, thì thấy từ xa xa Hoài Nam vuwongphi một thân tôn quý trang điểm hoa lệ tiến lại, đầu lại nảy ý tưởng. có tâm định tiếp tục “giúp đỡ” A Kính, bèn đứng dậy cười nói: “Hoàng thẩm sao lại tới đây?”

“Thẩm tới thỉnh an Thái hậu nương nương, lại nhớ đến Công chúa và Phúc Thọ ở trong cung tịch mịch, bèn muốn tới trò chuyện cùng các cháu.” Hoài Nam vương phi là người khắc nghiệt khó sống chung, lúc này trên mặt tuy đang cười, nhưng lại khiến người khác lạnh cả xương, A Nguyên không nghĩ ra tại sao A Kính lại có thể cảm nhận được người mẹ chồng này là người hiền lành, lúc này thỉnh Hoài Nam vương phi ngồi, xong cười nói: “Hoàng thẩm quan tâm tới chúng ta rồi.” Dừng một chút, liền có chút lơ đãng hỏi: “Hôm kia mới vừa gặp Đường huynh về lại mặt phủ Thành Dương bá, sau đó lại sinh ra chút biến cố, đường huynh có bị kinh ngạc gì không?”

“Thằng bé cũng đâu phải bậc trưởng bối, kinh ngạc thì đã làm sao?” Hoài Nam vương phi thấy A Nguyên nhắc tới nhi tử, miệng liền hơi nở nụ cười.

“Cũng thỉnh Hoàng thẩm an ủi A Kính một chút nữa.” A Nguyên thở dài nặng nề: “Tuy rằng ta khong hay nói chuyện với nàng, thường ngày cũng không có giao tình gì, nhưng rốt cuộc vẫn là nàng dâu mới, lòng hẳn cũng hoảng.”

“Cách làm người của thẩm cháu còn không biết sao?” Hoài Nam Vương phi che miệng cười nói, “Tất nhiên không thể con bé được.” Nàng cười một hồi, liền hỏi: “Nghe nói con bé tranh luận với Bá phu nhân, đứa bé này cũng thực vô lễ rồi, không biết hiện giờ Bá phu nhân có còn trách hay không, nếu vẫn còn, thẩm liền tới cửa bồi tội với Bá phu nhân.” Bồi tội gì chứ? Đây là tới cửa định lôi kéo tình cảm thôi. Tuy phủ Hoài Nam vương là tôn thất, chính ra lại không bằng Thành Dương bá được Hoàng đế để tâm đang lên như diều gặp gió. Hiện giờ đã có giao tình, nào có chuyện không tới cửa?

A Nguyên chỉ bày ra vẻ vô tri vô giác, nhìn ly hoa đào nho nhỏ trước mắt, mỉm cười nói: “Dì là người lòng dạ rộng rãi, huống chi cũng đã quen với những lời như thế của A Kính, cũng không để bụng đâu.”

Vẻ mặt Hoài Nam Vương phi liền có chút khó coi.

Quen rồi? Cái gì gọi là quen rồi? Mở miệng chống đối đã thành thói quen? Không nói A Kính vô lễ, chỉ sợ trong lòng phu nhân không chừng đã ghi hận lắm rồi, vốn muốn kết thân, không nghĩ rằng lại sắp kết thù, Hoài Nam Vương phi hận không thể thổ huyết, cảm thấy cuộc mua bán này thật quá lỗ, chỉ gượng cười nói: “Vậy à? Chắc vì con dâu kia của ta rốt cuộc vẫn là cháu gái, không để ý sự chống đối của nó cũng dễ hiểu.” Chỉ là lần này, giá lạnh trong ánh mắt đã không che giấu được nữa.

Lôi Phong* sống A Nguyên lại cười nói: “Con gái gả chồng như bát nước hắt đi, bên nào không phải người Trạm gia, sao có thể lòng dạ hẹp hòi được?” Lại thở dài khe khẽ nói: “Hoàng thẩm thật có phúc, A Kính vô cùng hiếu thuận, vì mẫu thân của mình mà cũng can đảm cãi lại phụ thân, muốn đòi công đạo đó, hiếu thuận được như vậy, sau này tự nhiên cũng có thể hiếu thuận thẩm như thế.” Ngẩng đầu lên, ánh mắt liền tỏ vẻ trông mong hâm mộ mà nói: “Con mắt của thẩm thật sự không tồi, thiệt cho Tam Hoàng tỷ nhìn trúng Trạm đại tiểu thư, bằng không sao thẩm có được A Kính đây?”

Lôi Phong: ý chỉ người làm việc tốt không cần lưu danh.

Đến tình cảm cũng là người khác chọn còn thừa lại!

Hoài Nam vương phi cả đời không nể nang ai, lúc này nhặt được thứ người khác không cần, đến phổi cũng muốn nổ, lại biết được A Kính đã trở mặt với Trạm phủ, chỉ cảm thấy ngực đau đớn một trận, miệng run run nói không ra lời, nhưng vẻ mặt “giúp đỡ người khác làm việc tốt” của A Nguyên khiến nàng không nói thêm được gì, nàng vốn là người biết tính toán, thấy trên mặt thì A Nguyên đang cười, nhưng ánh mắt lại lạnh băng, liền biết chỉ sợ A Kính đã quá đắc tội vị Công chúa được sủng ái này rồi, bằng không sẽ không mập mờ về A Kính như thế, trầm mặc trong chốc lát, xong mỉm cười đứng dậy nói: “Như vậy thì, thẩm yên tâm rồi.”

Yên tâm.

Yên tâm cái gì?

A Nguyên tiễn Hoài Nam Vương phi đi rồi, lúc này tươi cười quay trở lại bên cạnh Ngũ công chúa, ngón tay lại vuốt ve bức họa, thấy Ngũ công chúa cúi đầu nhìn mình, liền cười, thấp giọng nói: “Năm đó, nàng ta và mẫu thân nàng ta hùa nhau khắt khe dì, loại thâm thù này, cả đời ta không dám quên!” Thấy Ngũ Công chúa tiến lại sờ đầu nàng, A Nguyên liền thản nhiên mà cười nói: “Năm xưa khi dễ dì ta bao nhiêu năm, hiện giờ, ta cho hai mẹ con này sống chịu bấy nhiêu năm, cũng để chúng thử xem cảm giác đấy là như thế nào!”

Muốn mạng của nàng ta thật dễ dàng, nhưng A Nguyên, lúc này đây chỉ để hai kẻ này phải sống mà chịu đựng! Chắc hẳn nhà mẹ đẻ Trạm Tam thái thái, và Hoài Nam Vương phi sẽ không làm nàng thất vọng.

Hoài Nam Vương phi xác thật không có để A Nguyên thất vọng. Sau lần gặp A Nguyên, nàng đã thực phiền chán A Kính. Huống chi A Kính cũng sẽ không làm được chuyện lớn gì, thường ngày cưng chiều nó cũng bởi vì nhìn vào nhà mẹ đẻ sau lưng nó. Nay nhà mẹ đẻ đã không còn trông cậy vào được, vậy thì còn chờ cái gì? Phượng Thành là con trai út nàng thương yêu nhất, nàng cũng không nỡ để thằng bé phải chịu thiệt thòi, một đường trở về vương phủ, vừa đến cổng lướn, liền thấy mấy nữ quyến xiêm y cũ nát dáng vẻ nịnh nọt vây quanh trước cửa vương phủ, ngăn đón không cho ai vào, Hoài Nam vương phi có chút nóng giận, liền cho người đến hỏi.

“Mợ của Ngũ thiếu phu nhân?” Hoài Nam vương phi nghe xong, tức khắc giận dữ, cũng không đi ra, chỉ lạnh lùng nói: “Đuổi ra đi!” Dám vây quanh vương phủ, thể diện đều bị bọn chúng làm mất hết rồi! Thấy mấy hạ nhân kia chần chờ, liền cũng mặc kệ, chỉ đi thẳng vào giữa mấy nữ quyến này, kêu xe trực tiếp đi vào, lúc này mới cười lạnh nói: “Còn không đi, thì đánh gãy chân quăng ra ngoài!” Dứt lời, lại cho người đi gọi mấy đứa con dâu tới gặp nàng, sau khi rửa mặt chải đầu thay y phục ra ngoài liền thấy trong phòng mình, mấy đứa con dâu đều cụp mi rũ mắt mà chờ nàng, chỉ có A Kính không ở đây. Trong lòng tức giận, nàng chỉ ngồi ghế trên cùng, cười lạnh nói: “Nhìn đi, đây là không để ta vào mắt rồi đây mà, hiện giờ vương phủ là thiên hạ của nó rồi!”

Đây là lần đầu nàng để lộ sự tức giận với A Kính, mấy chị em dâu của A Kính đứng bên vui mừng, lại chỉ cười nịnh nọt không nói lời nào.

Hoài Nam vương phi uống trà cười lạnh chờ, hồi lâu sau, mới thấy A Kính vén mành thướt tha lắc lư tiến vào, cũng không đợi A Kính thỉnh an, chung trà trong ta liền bay thẳng vào mặt A Kính. A Kính làm sao nghĩ được mẹ chồng ngày hôm qua còn kéo tay nàng “Con của ta”, hôm nay đã có thể động tay động chân được? Nước trà vương đầy mặt, thập phần chật vật, lại bị chung trà đập vào đầu tím bầm, trong lúc nhất thời ngây người.

“Vợ lão Ngũ giỏi lắm!” Hôm nay Hoài Nam vương phi tức giận đến không nhẹ, chỉ lạnh lùng nói: “Thấy ngươi mới vừa gả vào, ta rộng lượng với ngươi một chút, vậy mà dung túng ngươi đến độ không để trưởng bối vào mắt nữa rồi!” Thấy A Kính vậy mà ủy khuất rơi lệ, muốn cãi lại, liền chỉ cười lạnh nói: “Thế nào, đây là tính tình dũng cảm, muốn đối chất với ta? Phi!” Nàng mắng: “Cũng không ý thức được bản thân là cái thứ gì! Hôm nay ta kêu ngươi không tới, ngày sau, chỉ sợ ta chết ở trên giường, ngươi còn vỗ tay ăn mừng nữa đấy!” Lại mắng: “Đồ bất hiếu! Mau mau cút đi, miễn cho ô uế chỗ của ta!”

Một đám con dâu vui sướng khi người gặp họa nhìn A Kính bị Hoài Nam Vương phi ghét bỏ, lại chạy nhanh đi lên khuyên mẹ chồng bớt giận.

A Kính hiện giờ, cũng có một bụng ấm ức.

Hoài Nam Vương phi thưởng hai nha đầu, A Kính cũng không để trong lòng. Mẹ chồng thích nàng như vậy, sao có thể tính kế nàng được?

Chỉ là từ khi Phượng Thành đi ngủ với hai nha đầu kia, A Kính chỉ muốn lấy nước mắt rửa mặt.

Nam nhân Trạm gia đều không nạp thiếp, nàng liền vẫn luôn cho rằng phu quân của mình cũng tất nhiên là không có thiếp, hai đứa yêu tinh ngang trời xuất thế, yêu tinh trong vương phủ bắt đầu cố ý vô tình đảo quanh người Phượng Thành càng nhiều thêm, thậm chí nha đầu hồi môn bên người cũng linh hoạt lên, A Kính liền không biết nên như thế nào cho phải, cãi cọ với Phượng Thành mấy lần, người này cũng không phải là Trạm Tam thê tử làm loạn vẫn nhẫn nhịn, sau đó cả mặt nàng cũng không thấy nữa, chỉ đi vui đùa chốn hoa phấn, để thê tử phòng không cô quạnh, những yêu tinh kia trước một vẻ sau một vẻ, Phượng Thành không có ở đây liền nói lời châm chọc lạnh nhạt với nàng, không để nàng vào mắt, nàng phản ứng lại, mấy yêu tinh đó liền cáo trạng với Phượng Thành nói chủ mẫu khắc nghiệt, làm phu thê bất hòa, trước mắt lại càng lãnh đạm thêm.

Hôm nay, A Kính định tới cáo trạng phu quân với mẹ chồng, lại không tưởng được mẹ chồng chẳng hỏi xanh đỏ đen trắng, thực sự quá đáng!

“Mẫu thân, mẫu thân sao có thể khi dễ con như vậy!” Nghĩ nghĩ, A Kính liền hỏi ra câu này.

Mấy chị em dâu đều sợ ngây người, quay đầu lại nhìn nàng, không hể tưởng tượng được là lại có người dám chất vấn Hoài Nam vương phi.

Hoài Nam Vương phi lại đã sớm biết, con dâu này là đứa ngu xuẩn, lúc này chỉ cười lạnh một tiếng, lạnh lùng mà nói: “Sao nào, chẳng lẽ còn muốn ta cung kính ngươi? Không nhìn lại bản thân mình đi!” Thấy A Kính nhìn mình ngây dại, nàng vừa nghiêng đầu, liền ngạo mạn mà nói: “Với loại đức hạnh của ngươi, gả được vào vương phủ đã là trời không có mắt rồi! Thế mà còn muốn lý luận với ta?!” Tay nàng chỉ chỉ vào mấy nha đầu đang tiến vào, nhướng mày nói: “Chốc nữa các ngươi cùng về với Ngũ thiếu phu nhân đi, thấy Ngũ gia thì nói là ta bảo, vợ nó không tốt, ta cho nó mấy người tốt để phân ưu cùng nó!”

Đây là nhét thiếp rành rành, không thể tùy ý quát mắng thiếp.

A Kính đơn thuần lớn lên ở phủ Thành Dương bá, nào đã từng gặp qua hậu trạch như vậy, chỉ cảm thấy Vương phi “mẹ con” ngày đó mỉm cười còn ở trước mắt, quay lưng lại người này liền trở mặt vô tình. Trong lòng cảm thấy đau khổ khôn cùng, chợt nghe Hoài Nam Vương phi lạnh lùng mà cười nhạo nói: “Một đứa xuất thân tứ phẩm, vậy mà còn định làm mưa làm gió ở vương phủ!” Lại lạnh lùng mắng nàng: “Về sau đừng để ta thấy ngươi! Bằng không, đừng trách ta đưa ngươi trở về làm bạn với mẫu thân ngươi!” Lời này là Hoài Nam Vương phi trợn mắt nói dối. Nàng nhìn ra rõ thái độ của A Nguyên, lạnh nhạt với A Kính là một chuyện, nhưng nếu thật sự hưu nó, thì chính là hắt nước đen lên phủ Thành Dương bá, đến lúc đó chỉ sợ sẽ trở mặt.

Ánh mắt Hoài Nam vương phi nhìn tràn ngập ý ghét bỏ và khinh bỉ, lòng A Kính đau đớn, đnag muốn nói gì đó, lại nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân, liền thấy Phượng Thành vén mành tiến vào, thỉnh an mẫu thân xong, nhìn cũng không liếc A Kính một cái, chỉ cười nói: “Lá gan ai lớn như vậy, dám coi thường mẫu thân thế?”

“Trừ vợ tốt của con ra, được như con, thì còn ai làm tổn thương ta được nữa?” Vương phi liền cười lạnh một tiếng.

Phượng Thành có chút vô tình đảo mắt qua A Kính, rồi cười nói: “Nàng ta không tốt, mẫu thân dạy nàng, cũng để nàng biết chút quy củ, bằng không, lại vẫn cho rằng mình là thiên tiên đấy.” Nghĩ đến hai ngày đầu A Kính vừa gả vào, khinh khỉnh nhìn từ người đến cảnh trong viện hắn, cho rằng là thấp kém, hắn còn cố gắng nhẫn nhịn nàng ta, Phượng Thành liền rất không vui, lúc này liền nhàn nhạt mà nói: “Muốn đánh muốn chửi, tùy mẫu thân ạ.” Nói xong, mới trơ mặt ra cười nói: “Nhi tử xem kịch ở bên ngoài, thấy một con hát trong trắng như thủy tinh, mẫu thân cho con ít bạc đi, đỡ để con ném mặt mũi vương phủ.” Hắn xưa nay là kiểu chay mặn không kị, chỉ cần không mang theo về vương phủ, Hoài Nam Vương phi thương nhi tử xưa nay mặc kệ, bởi vậy liền thực đúng lý hợp tình mà đòi tiền để bao con hát.

“Phu quân!” Ôn nhu ngày thành thần còn ở trước mắt, mà đảo cái, người này đã làm A Kính cảm thấy thật xa lạ.

“Phụng dưỡng mẫu thân cho tốt đi!” Phượng Thành không kiên nhẫn xô đẩy nàng sang một bên, cười nói với Hoài Nam Vương phi nói rất nhiều chuyện, thấy mẫu thân cười, lúc này mới yên tâm.

“Không thể giữ được tâm phu quân, ngươi cũng thật là đứa phế vật.” Hoài Nam Vương phi cho bạc, Phượng Thành cười hì hì đi rồi. Thấy hắn đi rồi, Vương phi liền châm chọc nói.

Dưới ánh mắt khinh thường của đám chị em dâu A Kính tựa hồ như đã dại ra, mà ngay cả ngất xỉu đi cũng không thể, lại còn bị mẹ chồng châm chọc mỉa mai, bỗng dưng cảm thấy một màn này, dường như đã gặp qua.

“Mấy kẻ sa cơ thất thế ngoài kia còn tới tìm ngươi lần nữa, thì đừng trách ta hưu ngươi!” Hoài Nam vương phi cả giận: “Còn dám đến đây?! Quả thực ngu xuẩn!” Dứt lời lại híp mắt nghĩ nghĩ, rồi lười nhác mà nói: “Sức khỏe Ngũ thiếu phu nhân không tốt, cứ ở trong phòng tĩnh dưỡng đi. Ai dám để Ngũ thiếu phu nhân ra khỏi phủ…” ánh mắt nàng ngoan độc, nhẹ giọng: “Thì tự mình đến chịu tội đi!” Nếu A Kính ra khỏi vương phủ tới phủ Thành Dương bá xin giúp đỡ, thì thực không ổn rồi, Hoài Nam vương phi hiểu rõ nhất là tính toán này, liền chặt đứt hy vọng cuối cùng của A Kính.

A Kính tức khắc hôn mê bất tỉnh, Hoài Nam vương phi chỉ nói thầm một tiếng: “Nhìn là biết phúc mỏng.” rồi ném ở ở một bên. Đã không có Vương phi chống lưng và sự sủng ái của trượng phu, vương phủ nhà cao cửa rộng như này sao có thể là nơi người có thể ở lại? A Kính bị hạ nhân tra tấn khổ không nói nổi, hối hận không kịp.

Hóa ra, gả vào nhà cao cửa rộng là có được hạnh phúc.

Sức ảnh hưởng của A Nguyên đối với mối hôn sự này của phủ Hoài Nam vương rất mạnh mẽ, chỉ là nói gì cũng không thể thừa nhận, lúc này đây nàng đang ngồi ở trong cung Đức phi, liền thấy Đức phi đang không thôi nhìn thiếu nữ ngồi ngay ngắn không tiếng động ở đằng trước, hồi lâu sau, Đức phi mới thở dài một tiếng, nói với thiếu nữ sắc mặt nghiêm nghị này: “Hôn sự này, ta thay mặt phủ Định Quốc công xin lỗi con.” Thấy thiếu nữ kia đứng dậy, nàng liền hỏi: “Con sắp rời kinh sao?”

“Phụ thân nói ìn hình biên cương không ổn, định quay lại cùng thần.” Thiếu nữ này đúng là A Loan, hiện giờ hôn sự với phủ Định Quốc công đã thất bại, nàng lại không oán giận Đức phi, chỉ cung kính nói: “Ở kinh thành mấy ngày, nương nương nơi nơi quan tâm tới thần, A Loan thật lòng cảm kích, sau này nếu còn cơ hội hồi kinh lần nữa, chắc chắn tới thỉnh an nương nương.” Tĩnh Bắc Hầu mắt sáng như đuốc, liếc mắt một cái liền nhìn ra địa thiếu gia phủ Định Quốc Công không phải lương xứng, mẫu thân ở nhà khóc ra lệ huyết, phu nhân Định Quốc Công vài lần tới cửa muốn vãn hồi mối hôn sự này, nhưng Tĩnh Bắc Hầu nói cái gì cũng không làm nữa.

Tính cách A Loan càng tựa Tĩnh Bắc Hầu, không có ý kiến gì với quyết định của ông, cùng lắm là không gả chồng thôi, so với tranh đấu với đám nữ nhân ở hậu trạch, nàng càng thích đại khai đại hợp trên chiến trường hơn, chỉ là phu nhân Định Quốc công từ ái, A Loan thực sự cảm kích, nghĩ đến khuôn mặt mỏi mệt của phu nhân Quốc công, A Loan do dự một lát, rồi nói với Đức phi: “Đại thiếu gia quý phủ sức khỏe không tốt lắm, cũng chớ nên bức bách quá mức, nhiệt tình quá hóa dở.” Nàng chướng mắt người nọ, chỉ là cũng sẽ không vui sướng khi người gặp họa trước thảm trạng hiện giờ của người nọ.

Đó không phải con người nàng.

Đến Đức phi hiện giờ cũng than một tiếng “đáng tiếc”.

Nữ nhi lòng dạ như vậy, trời xui đất khiến vậy mà không có kết quả với cháu trai của nàng, ai có thể không hậm hực tiếc nuối được đây? Lại nghĩ đến Khánh Chấn hiện giờ đã thành chim sợ cành cong, dường như chăng có chút sợ hãi với nữ nhân, liền tiếp tục thở dài.

Cả đời nàng đều vì phủ Định Quốc Công trù tính, chỉ là suy sụp lớn nhất, lại cũng đến từ phủ Định Quốc Công.

Đức phi cũng cảm thấy mệt đến hoảng, lại ôn tồn dặn dò A Loan vài câu, rồi cho người nâng ra một chiếc rương không lớn bằng gỗ đỏ, tự tay mở ra, A Nguyên ngó vào liền thấy bên trong đều là bảo vật nhân sâm, hiển nhiên Đức phi quan tâm tới A Loan, lại nghe thấy Đức phi ôn hòa mà nói: “Con đến biên quan, mang theo nhiều dược liệu chút cũng tốt, ta ở trong cung không dùng đến mấy, tặng cho con, cũng là một hồi duyên phận của chúng ta.”

A Loan tạ ơn, xong mới rời cung Đức phi.

A Nguyên và Ngũ công chúa liếc mắt nhìn nhau một cái, liền đuổi theo, thấy A Loan tựa hồ biết, đang chờ ở phía xa, A Nguyên có chút luyến tiếc, lao vào lòng A Loan, giương mắt trông mong hỏi: “A Loan còn trở về không?”

A Loan tựa hồ cười một chút, chỉ là nụ cười này lướt qua trong giây lát, ánh mắt lại ôn nhu, cầm tay nhỏ của A Nguyên, nhẹ giọng nói: “Đợi đến khi phụ thân không còn canh giữ biên quan, thần liền trở về.” Thấy A Nguyên nắm lấy tay mình tay rầm rì, bỗng cảm thấy đây là đứa bé mềm mại đáng yêu nhất cuộc đời này từng gặp qua, do dự một lát, liền lấy ra từ trong lồng ngực một đôi vòng tay răng nanh, có chút ngại ngùng mà nói: “Đây là răng nanh mãnh hổ thần tự tay hạ ở trong núi, cũng chưa có dâng lên Phật, lại là vật yêu thích của thần, liền tặng cho hai vị Công chúa, ngày sau, mãi không quên.”

Thiện ý của A Nguyên và Ngũ Công chúa đối với nàng thiện ý, nàng tự nhiên không muốn quên, đây cũng là thu hoạch lớn nhất của lần vào kinh này.

A Nguyên và Ngũ công chúa đã dùng ánh mắt anh hùng mà nhìn A Loan.

Một nữ nhi, có thể đánh giết mãnh hổ……

“A Loan có nguyện ý cưới một nàng dâu vào cửa không?” Móng vuốt nhỏ của A Nguyên gắt gao bắt lấy vòng tay, ngơ ngác hỏi.

Ngũ công chúa đột nhiên quay đầu lại, cơ hồ bị nha đầu chết tiệt này dọa sợ ngây người.

Để A Dung nghe thấy, quả thực đúng là muốn tìm đường chết rồi!

Nghĩ đến A Dung lòng dạ hẹp hòi hơn nữa còn tiếu lí tàng đao, Ngũ công chúa nhìn A Nguyên nhanh như gió đeo vòng tay kia lên, lặng yên thắp một nén hương cho nhóc con này.

A Loan cũng cười. A Nguyên trêu đùa, lại cũng biểu đạt sự thân cận với mình, nàng đương nhiên vui mừng, lúc này còn nhìn thấy tiểu cô nương mặt mày tinh xảo xinh đẹp này e thẹn lấy ra một cái bùa bình an từ trong lồng ngực ea, nói với nàng: “Cái này là mẫu thân cầu cho muội lúc trước, tặng cho A Loan, chỉ mong tỷ ngày sau bình an.”

“Cũng vọng A Loan, ngày sau bình an trôi chảy.” Ngũ công chúa cũng trịnh trọng lấy ra một thanh như ý nho nhỏ từ hà bao ra, tặng cho A Loan.

“Ngày sau gặp lại, các điện hạ chớ quên thần nhé.” A Loan lại tạ ơn lần nữa, rồi cất những lễ vật này đi cẩn thận, xong mới nhìn A Nguyên và ngũ Công chúa thấp giọng nói: “Chỉ nguyện cuộc đời này, bảo vệ quốc gia, để thiên hạ, để hai vị điện hạ bình an.”

A Nguyên nghe được, trong lòng kích động, cùng Ngũ công chúa tiễn A Loan rời cung, lúc này đây mới thở dài nói: “Gặp được A Loan, ta mới biết được, nữ nhân sinh ra cũng có thể khoan dụng độ lượng tráng lệ như nàng.”

Ngũ công chúa cũng gật đầu, thế nhưng lại cảm thấy đây là một nữ nhi không giống người thường, tâm ý kiên định không thua nam nhi, bèn thấp giọng nói: “Nữ nhi như vậy lại vô duyên với phủ Định Quốc công, là tổn thất của chúng ta.” Lời này của nàng, lại thành không.

Nhiều năm về sau, khi Tĩnh Bắc Hầu hồi kinh, nàng mới phát hiện ra, hóa lai vòng đi vòng lại, tuy rằng A Loan không có gả cho Khánh Chấn, nhưng lại vẫn có duyên phận thiên ti vạn lũ với phủ Định Quốc công, lúc ấy, Ngũ công chúa chỉ cảm thấy cô nương đứng trong nắng sớm kia, tuy rằng trên mặt có một vết sẹo không bao giờ có thể chữa lành, nhưng khi sóng vai bên thanh niên trầm mặc cao lớn cùng tiến lại phía mình, nàng lại vui mừng đến nói không ra lời.

Tâm trạn Đức phi không tốt, Ngũ công chúa liền thở dài nói với A Nguyên: “Mẫu phi tìm cô nương mấy nhà cho biểu ca, chỉ là đều không vừa ý lắm.”

“Cũng chớ để Đức phi nương nương hao tổn tinh thần quá mức.” Lúc này đây, A Nguyên phá lệ không cười nhạo Khánh Chấn, thấp giọng nói.

“Đành để xem vậy.” Ngũ công chúa thở dài một tiếng, liền thấy đằng trước, đang có một người tản bộ mà đến, lại đúng là Trịnh Vương, đang định ra chào hỏi, đã thấy A Nguyên giật nảy mình, xoay người bỏ chạy!