Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 92

“Cầu hôn?” Phu nhân Thành Dương Bá ngẩn ra.

Trong những nhà thế gia nào có bao giờ nhờ bà mối đâu? Hai nhà gặp qua một chút, cảm thấy thích hợp, cùng chung chí hướng, liền trao đổi canh thiếp là được. Phu nhân Thành Dương bá sống trong nhung lụa nhiều năm như vậy, quả thực chưa từng thấy bà mối bao giờ cả, tỏng lòng thâm cảm thấy việc này có chút kỳ quặc, nhưng không tỏ thái độ gì, chỉ hơi ngây người hỏi A nhạc: “Chẳng lẽ phụ thân con đã ước định với nhà nào sao?” Nếu Trạm tam ra tay thì cũng sẽ phải đánh tiếng trước với nàng chứ.

A Nhạc liền nhíu mày nói: “Phụ thân chưa từng nhắc tới ạ.” Thấy phu nhân Thành Dương bá gật đầu, hắn liền chậm rãi vừa nghĩ vừa đoán: “Việc này… quả kỳ lạ… làm gì có chuyện chưa từng chào hỏi mà đã tới cầu hôn được? Đại bá nương không cần để ý đâu, cháu nghĩ chỉ sợ là nhà ai sa cơ thất thế đã thăm dò thanh thế của phủ ta, nên muốn hưởng lợi thôi.” Phủ Thành Dương bá hiện giờ đúng là cường thịnh, đại khái là nhà ai nghèo túng, trông cậy vào việc cưới một tiểu thư Trạm gia, thân thích với Trạm gia, rồi về sau cáo mượn ai hùm. Nghĩ đến đây, A Nhạc liền nhớ tới người cậu tốt của hắn, càng thấy khó chịu nói: “Tuy rằng A Kính gả đến nhà người ta cũng tự tại, nhưng lại khiến phủ ta không yên ổn, từ chối thôi.”

“Nếu con đã nói vậy, thì từ chối vậy.” Phu nhân Thành Dương bá cảm thấy bà mối này quá vô lễ, được người bên ngoài nhờ tới cửa là tới cửa, quả thực không có thể diện, liền gật đầu, chỉ lệnh nha đầu kia đi ra ngoài bảo bà mối đi đi, chỉ là đợi một lát lại thấy nha đầu kia đã quay lại, vẻ mặt hơi kinh hãi, tựa hồ có chút khác thường, liền vội hỏi: “Hay là người nọ không chịu đi?”

“Thái thái, bà mối kia nói, là phủ Hoài Nam vương ủy thác bà ta tới làm mai, bởi vậy…” Vương phủ cầu hôn ai dám đuổi đi đây? Nha đầu không dám tự tiện, đến trước mặt phu nhân Thành Dương bá cung kính mà nói. Chỉ là nha đầu này lại thầm có chút lấy làm kỳ lạ, cảm thấy Nhị tiểu thư vậy mà còn có phúc được vương phủ coi trọng, còn nữa, như này chẳng phải là liên hôn với hoàng gia, kinh thiên động địa hay sao?

“Phủ Hoài Nam vương?!” A Nhạc nghe thấy thế liền nhớ tới lời nói hôm trước của mẫu thân, chỉ la khoảng thời gian này mẫu thân vẫn luôn bị giám sát, hắn vốn tưởng rằng không có việc gì, không thể tưởng tượng được là đã xong việc rồi, vẻ mặt biến sắc, cùng hai bá nương vẻ mặt trầm xuống liếc nhìn nhau, bèn nhẹ giọng nói: “Nếu là phủ Hoài Nam vương, chỉ sợ không thể cứ đuổi đi như vậy.” Thấy đại bá nương gật đầu, hắn cũng muốn biết hai kẻ muốn tìm đường chết kia đến tột cùng là đã làm đến bước nào rồi, nếu không được còn có thể nói là bát tự không hợp, lòng tức giận muốn chết lại chỉ có thể nhịn xuống, cười gượng nói một tiếng với nha đầu kia: “Mời vào đi!”

A Nguyên thấy vẻ mặt A Nhạc như bị táo bón vậy, mặc dù lòng khó chịu, nhưng vẫn không nhịn được mà nghiêng đầu cười.

Phu nhân Thành Dương bá đang cảm thấy phiền chán lại thấy dáng vẻ cười xấu xa của A Nguyên, chợt vui vẻ, mà thấy A Nhạc tức giận đến phát run cả người, bèn chỉ vào A nguyên cười nói: “Đang cười ai thế?” Tiếng nói của nàng vừa dứt, ánh mắt của A Nhạc cũng hướng lại đây, thiếu niên này thấy vẻ mặt A Nguyên vô tâm vô phế, nghĩ đến thân phận của nàng, rốt cuộc cũng là người thông minh, liền nhịn không được cũng tươi cười nói: “Do thần rồi, điện hạ cười thần cũng không lạ.” A Nguyên xuất thân từ phủ Túc vương, tẩu tử của phu nhân Thành Dương bá cũng là nữ nhi trong tôn thất, nếu ở nơi khác phủ Hoài Nam vương còn có thể uy uy phong phong, bắt ép hôn sự được. Chỉ có ở phủ Thành Dương bá, thì lại không đủ dùng rồi.

Mắt thấy A Nhạc đã khoan khoái hơn, A Nguyên chỉ cười nói: “Chốc nữa cũng để ta nhìn xem bà mối của phủ Hoài Nam vương là như thế nào.” Hoài Nam Vương phi đã từng có duyên gặp gỡ vài lần ở trong cung Thái hậu, người kia quả thật như tổ tông, cay nghiệt vô tình, giỏi nhất là đội trên đạp dưới, lúc hữu dụng thì nâng người ta lên trời, lúc vô dụng rồi thì giẫm cả vạn bàn chân lên. Đến A Nguyên cũng thấy một nhân vật như vậy có chút khó tiêu, cũng vì vậy số con trai dưới gối của vị Vương phi này, vốn vương phủ cũng nhà cao cửa rộng, lại không cưới được một thiên kim chân chính nào cả, cùng lắm đều là những nhà muốn dựa dẫm nịnh nọt vương phủ, bây giờ đều đã bị nàng ta bắt chẹt, không dám linh tinh.

Nhân việc này, cơn tức giận vừa rồi mới tan đi, A Nguyên lại chợt cảm thấy hôn sự này là duyên trời tác hợp.

Không phải là A Kính muốn gả vào nhà cao cửa rộng sao, phủ Hoài Nam vương đàng hoàng là nhà cao cửa rộng đó, ai cũng vui.

Còn cuộc sống sẽ như thế nào, A Nguyên cảm thấy đâu có liên quan đến mọi người đâu.

Phu nhân Thành Dương bá rũ mắt trầm tư, cũng không lên tiếng.

Một lát sau A Nguyên liền thấy phụ nhân trang điểm hoa hòe lộng lẫy vui vui vẻ vẻ ngượng ngùng xoắn xít tiến vào, thấy mấy chủ nhân phủ Thành Dương bá ngồi trên bèn vội vàng quỳ gối, ngoài miệng nịnh nọt cười nói: “Thỉnh an các thái thái.”

“Ngươi tới cầu hôn sao?” Phu nhân Thành Dương bá hoàn toàn lười quản việc của A Kính, A Nhạc cũng không muốn bá nương mang ác danh, liền ngồi bên mở miệng hỏi, thấy bà mối này gật đầu, hắn nhịn không được hỏi: “Ngươi đã chuẩn bị đến trước cửa thế này, chẳng lẽ là đã có ước định trước với người ta?” Hắn dừng một chút, rồi cười lạnh nói: “Phủ Thành Dương bá tuy không lớn, nhưng không phải ai nói muốn tới là tới được, vương phủ thế lớn, chẳng lẽ liền cho rằng phủ chúng ta nhất định sẽ đồng ý hôn sự này? Cũng quá tự tin rồi.” Rõ như ban ngày mang danh phủ Hoài Nam vương tới cửa, nếu không định kết thù, thì chẳng phải là bắt ép phải chấp nhận hay sao?

Bà mối này bị dáng vẻ có chút dữ tợn của A Nhạc dọa nhảy dựng. Thấy sắc mặt nữ quyến không tốt, tim đập thình thịch, vội vàng cười làm lành nói: “Không phải là hai nhà ăn ý nên mới cho người tới cầu hôn hay sao ạ?” Quả giống với những gì Hoài Nam vương phi đã nói? Nghĩ tới vị Vương phi kia cười tủm tỉm mà nói rằng phủ Thành Dương bá sẽ đồng ý, bà mối liền hơi run rẩy, biết là chỉ cần một câu không cẩn thận thôi đã có thể bị vị Trạm gia vẻ mặt bất thiện kia xé xác rồi, vội vàng lấy một hà bao từ trong lồng ngực ra nâng trên tay nói: “Nhị tiểu thư cũng đã tặng hà bao này rồi, sao không đồng ý được ạ?”

“Cái gì?!” A Nhạc không nghĩ tới Trạm phủ nghiêm mật đến như vậy mà vẫn có lỗ hổng để người chui ra, mặt biến sắc xem ra, thấy hà bao nho nhỏ này còn thêu một đôi uyên ương màu sắc tươi đẹp, bên cạnh còn thêu một câu “Chỉ nguyện uyên ương bất nguyện tiên,” rõ ràng chính là bút tích của A Kính, muội muội luôn ra vẻ thanh cao trong sáng lại dám có mặt mũi viết ra nùng từ diễm khúc đến như vậy, lén lút trao nhận, quả thực mất hết thể diện Trạm gia, trong lúc nhất thời hai mắt tối sầm, lại thấy hai vị bá nương ngây dại không nói được lời nào, liền hít một hơi không dám ngất xỉu, vỗ bàn giận dữ nói: “Bảo Nhị tiểu thư ra đây!”

Vô liêm sỉ, quả thực vô liêm sỉ!

Tức giận qua đi, hai mắt A Nhạc liền rơi lệ.

“Sao vậy?” Nhị thái thái Trạm gia vội vàng bảo nha đầu đưa khăn cho A Nhạc, thấy A Nhạc che mắt nghẹ ngào, chỉ nói: “Nó hư thì con nói với nó! Hà tất phải khổ sở trong lòng như thế?” Nói xong liền trừng mắt nhìn bà mối này.

Nữ nhi mà tặng hà bao như vậy, thật sự là định muốn chết rồi, bà mối này không phải vừa tức giận thì cũng không dám lấy ra, lúc này cũng hối hận, rúc ở một góc không dám nói gì.

A Nguyên bụng dạ tiểu nhân khoanh tay trước ngực, cảm tạ trời cao, thấy A Kính làm như vậy quả là làm lòng người sảng khoái, đây chẳng phải định sẵn là sẽ gả tới phủ Hoài Nam vương rồi sao? Trong lòng thầm cảm thấy phải ra sức vì mối nhân duyên này một ít, cũng đáng với tình cảm bao lâu giữa nàng và A Kính chứ? Dù sao cô nương này mắt nhìn là vô cùng muốn gả vào vương phủ rồi, A Nguyên nhẫn lại sung sướng trong lòng, mặt lộ sầu lo, thấp giọng nói: “Ai cũng nói lệnh cha mẹ lời người mai mối, ta hiện giờ, cũng chỉ sợ mấy người chúng ta không muốn cũng chẳng nói nên lời. Nếu Trạm tam thái thái đồng ý thì đây là lệnh của trưởng bối rồi, sao có thể không thành đây?”

“Hà bao cũng đã có, khó mà nói khác được, đành chờ thôi.” Nếu không có chứng cứ như vậy, phu nhân Thành Dương bá còn có thể ậm ừ vài câu, mà nay chứng cứ người ta đã nắm chặt trong tay rồi, không đồng ý cũng không được.

Đang nói chuyện chợt nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân vội vàng, A Nguyên liền thấy A Kính trang điểm đến mỹ lệ vọt tiến vào, thấy bà mối kia liền nôn nóng hỏi: “Là vương phủ tới cầu hôn sao?” Thấy bà mối vẻ mặt kinh hoảng lập tức cảm thấy rõ ràng là bị mấy trưởng bối ghen tị đỏ mắt kia uy hiếp rồi, mặt biến sắc, kiên cường đứng giữa phòng, cảm thấy bản thân có tiền đồ, cũng không thỉnh an, chỉ lạnh lùng nói: “Vương phủ tới cửa cầu hôn, đây là chuyện tốt, chẳng lẽ hai vị bá nương… muốn hủy hoại nhân duyên của ta sao?!” Dáng vẻ đầy tức giận bất bình.

“Ngươi yên tâm, chúng ta một chữ cũng chưa nói gì cả, chỉ là mời ngươi đến đây để hỏi một chút, túi tiền kia có phải của ngươi hay không thôi.” Một thằng con trai vương phủ ở trong kinh thành thì tính là cái gì? A Nguyên hoàn toàn không để vào mắt, ánh mắt lóe lên xấu xa cố ý nói: “Nếu ngươi bị oan, bổn cung sẽ làm chủ cho ngươi!”

“Đương nhiên là của ta rồi!” A Kính kiêu ngạo như một con thiên nga trắng mà nói.

Xong!

A Nguyên thầm nói hôm nay bản công chúa giúp ngươi một phen, mà ta vốn cũng là người lương thiện, không cần cảm tạ, về sau nếu ngươi có sống không tốt, Công chúa điện hạ sẽ rất thỏa mãn, trên mặt lộ vẻ khó xử, nắm tay phu nhân Thành Dương bá nhỏ giọng nói: “Vậy thì… không dễ rồi.”

Phu nhân Thành Dương bá phiền vì kẻ chuyên phá hoại này lắm rồi, lúc này cũng mặc kệ sau này A Kính có thể không có ngày lành, chỉ hỏi A Kính: “Mẫu thân ngươi đồng ý sao?”

“Ta cũng đồng ý!” Mẹ con hai nàng bị khi dễ đến tận bây giờ còn không phải vì không có chỗ dựa đắc lực sao! A Kính thầm tưởng tượng sau khi nàng đã gả vào vương phủ cảnh đám trưởng bối từng khi dễ mình sẽ phải khom lưng trước mình vô số lần rồi, thấy phu nhân Thành Dương bá có vẻ khó sử, chỉ cho rằng bà ta sợ hãi phủ Hoài Nam vương, lòng thầm sinh khoái trá, cười lạnh nói: “Bá nương không phải suy nghĩ nữa, nếu không phải nhà này, ta sẽ treo cổ trước cửa nhà! Để cho bên ngoài đều biết, hai vị bá nương bức tử cháu giá của mình thế nào!”

“Súc sinh!” A Nhạc ở bên nghe từng câu của A Kính phổi cũng muốn nổ, nhịn không được vươn người đứng dậy, lập tức cho muội muội một bạt tai, đánh cho nàng ngã té ra mặt đất, giọng run run nói: “Mấy năm nay… mấy năm nay bá nương thật sự đã yêu thương ngươi!”

“Ta nguyện ý!” A Kính bị một bạt tai này làm trước mắt tối sầm, thấy mặt huynh trưởng đỏ bừng, chỉ cười lạnh nói: “Tiểu nhân vô tình vô nghĩa thì có thể diện gì mà dạy dỗ ta!” Nói xong, mặc kệ tất cả, chạy qua nhét một tấm canh thiếp vào tay bà mối đang khóc không ra nước mắt kia, kêu lên: “Mẫu thân ta đã đồng ý, hôn sự này đã định rồi!”

“Ngươi!” A Nhạc trở tay không kịp, lại không thể đoạt canh thiếp từ tay bà mối kia, suýt ngất vì giận.

“Hôn sự của ta đương nhiên là do mẫu thân làm chủ. Bá nương, hẳn nên biết điều này!” A Kính quay đầu lại, lạnh lùng nói.

“Phụ thân ngươi biết chưa?”Phu nhân Thành Dương bá lạnh nhạt.

Nhắc tới Trạm tam lão gia, ánh mắt A Kính liền lộ vẻ hoảng sợ, lúc này đây hít một hơi ngạo nghễ mà nói: “Không cần phụ thân có đồng ý hay không, ta đã nói chuyện với vương phủ rồi! Nếu đại bá nương muốn đắc tội với Hoài Nam vương thì cứ việc cự tuyệt! Chỉ là, vẫn nên nghĩ đến tương lai của phụ thân và các bá nương nhé!” Thấy phu nhân Thành Dương bá rũ mắt, nàng nghĩ là đã hiểu, liền tiếp tục thực ngạo nghễ mà nói: “Có thể liên hôn được với vương phủ là phúc của Trạm phủ, sau này ta gả qua nhất định sẽ hầu hạ cha mẹ chồng thật tốt, không chừng Vương gia còn có thể cao hứng, dìu dắt bá phụ!”

Đến lúc đó, Trạm gia tồn bộ đều phải nhìn sắc mặt của nàng, nàng cũng có thể cúi đầu nhìn xem hai bá nương đáng ghét kia, sẽ không bao giờ là dáng vẻ bị chà đạp nữa.

A Kính nói tới đây, thấy mọi người đều khôg nói gì, cảm tấy chính mình cao cao tại thượng, ngẩng cao đầu rời đi, chẳng liếc mắt nhìn huynh trưởng đã tức giận muốn ngất một cái. Mắt thấy nàng chẳng hiểu gì như thế, A Nhạc cũng nản lòng, lúc này đây trầm mặc hồi lâu, thấy các nữ quyến không tiếng động, cũng sinh hận, rốt cuộc kệ tốt xấu, chỉ nói với bà mối đang cười gượng không biết làm thế nào cho phải kia: “Ngươi trở về báo lại… hôn sự này, nhà ta đồng ý!” Thấy phu nhân Thành Dương bá nhìn qua, hắn liền thấp giọng: “Trước đây con cũng đã từng nói, nó chọn con đường của nó thì đừng hồi hận, con sẽ không ngăn nó!”

Hiện giờ lại ngăn trở, trừ oán hận tăng thêm thì còn dư lại cái gì? Không bằng là huynh trưởng “tốt”.

“Nếu Vương phi biết được dù chỉ một chút chuyện hôm nay, bổn cung chỉ sợ đầu của ngươi sẽ phải chuyển nhà, biết chưa?” Chuyện nhà phủ Thành Dương bá A Nguyên không muốn để Hoài Nam vương phi biết, bởi vậy lạnh lùng nói với bà mối kia.

Nàng tự xưng bổn cung, có thể thấy được là Công chúa. Trong kinh thành Công chúa thân cận với phu nhân Thành Dương bá còn ai không biết nữa? Bà mối này lập tức hiểu ra đây chỉ sợ là Vinh Thọ Công chúa, nhớ tới thanh danh ngang ngược của vị Công chúa này, gáy bà lạnh buốt, vội vàng vâng dạ, thấy không ai nói gì nữa, dù sao chuyện này cũng đã xong, hà tất dây dưa thêm nữa, vội vội vàng vàng về bẩm báo chuyện vui này, lúc sau, toàn bộ phủ Thành Dương bá lại ầm ĩ lên.

Sau khi Trạm Tam biết hôn sự này thì rất hờ hững, động tay bắt đầu chuẩn bj của hồi môn cho khuê nữ.

Phủ Hoài Nam vương thực gấp với hôn sự này, định ra một tháng sau sẽ đón dâu, bởi vậy rất nhiều gia cụ đại kiện đều không kịp chuẩn bị, Trạm tam cũng mặc kệ,nhìn tục lệ trong phủ mà chiếu theo số bạc khi A Dao xuất giá để chuẩn bị cho A Kính, nhưng mà trong mắt A Kính lại không đủ, bèn náo loạn một hồi, một chút Trạm tam cũng không để ý tới, chỉ nói cứ thế đi, nếu còn không thì có thể đem hồi môn của tam thái thái phân cho nàng cũng được, Trạm tam thái thái lại không chịu, bởi vậy phu nhân Thành Dương bá cảm thấy ầm ĩ không yên nên cho thêm năm ngàn lượng bạc, của hồi môn của A Kính cứ như vậy mà nghèo kiết hủ lậu.

Vạn sự đã định, lúc nổ pháo A Nguyên cũng đang ở trong cung nghe ngóng tình huống bên ngoài, biết A Kính quất giá bèn vừa lòng, cảm thấy tiễn được loại phá hoại này đi về sau nhà cửa mới thanh tịnh được, nghĩ tới hồi môn tầm tầm hai vạn lượng bạc của A Kính Hoài Nam Vương phi thấy còn không tức chết sao, liền tránh trong cung cười trộm, làm Ngũ Công chúa bên cạnh có chút nghi ngờ, chỉ là chuyện này chỉ có thể vui một mình, A Nguyên không thể nói với Ngũ Công chúa, đành phải nói sang chuyện khác: “Hoàng tỷ mặt ủ mày chau thế, có chuyện gì không vui sao?”

“Còn không phải do biểu ca sao?” Ngũ công chúa thiệt tình cảm thấy sầu cả người, có điều trước nay chưa từng kiêng kỵ điều gì với A Nguyên liền ngồi với nàng, lúc này ngẩn người nhìn chung trà nho nhỏ trước mặt, hồi lâu sau mới thấp giọng nói: “Hôn sự với nhà Tĩnh Bắc hầu chỉ sợ sẽ bị hủy.”

“Hả?” Đại tiểu thư nhà Tĩnh Bắc hầu là thần tượng của A Nguyên, lúc này đây nàng cũng ngây dại, vội vàng hỏi: “Đã trò chuyện vui vẻ chỗ Đức phi nương nương rồi, không thể đoán trước được cái này nha.” Lúc ấy, nadng nhớ rõ là phu nhân Tĩnh Bắc hầu nguyện ý vô cùng rồi, đến Khánh Chấn có nha đầu thông phòng cũng cho qua, đến cái này cũng nhịn được, còn có cái gì không thể vượt qua để đến điểm mấu chốt chứ?

“Tĩnh Bắc hầu đã trở lại.” Ngũ Công chúa thấp giọng nói: “Hôm trước mang đại tiểu thư đi cùng tới gặp biểu ca, vừa lúc bắt gặp biểu muội kia đang nhào vào lồng ngực biểu ca mà khóc, biểu ca thấy đại tiểu thư còn lộ vẻ sợ muốn chết, trốn xuống dưới giường. Tĩnh Bắc hầu nhìn thấy liền giận dữ, biểu ca lại còn nói là lòng hơi hoảng nên thế, như này không phải đang nhắc khéo sao, Hầu gia vô cùng không vui, vừa ra liền nói rằng hôn sự sẽ xem xét lại.” Đương nhiên, nguyên văn lời của Tĩnh Bắc hầu là: “Nếu đã không muốn như vậy thì hà tất phải bắt ép bản thân?”

Người ta thà rằng nuôi khuê nữ lỡ thì cả đời cũng không muốn để ngươi trêu đùa.

“Phu nhân Định Quốc công…” Nói tới trong phủ Định Quốc Công, A Nguyên còn cảm thấy ai tương đối vô tội thì chính là phu nhân Định Quốc Công.

Phu nhân Định Quốc Công choáng váng, Ngũ công chúa nhớ đến vẻ mặt kinh giận nói không ra lời lúc ấy của mợ đau lòng cực kỳ, gục đầu xuống thấp giọng nói: “Ngươi không biết đó thôi, mợ thực lòng yêu quý đại tiểu thư này, chỉ là…” nàng thở dài nói: “Rốt cuộc là tâm sự như nước chảy.” Tĩnh Bắc hầu phất tay áo bỏ đi, phu nhân Định Quốc công cũng ngất xỉu, bệnh nặng một hồi, khi Ngũ Công chúa đến thăm thì thấy tóc nàng đã bạc hơn nửa đầu, liền nhỏ giọng nói: “Lần này mợ thực sự là tức phát điên luôn rồi, kéo biểu cô nương kia vào phong chất củi, đóng cửa lại đánh một trận.”

A Nguyên vốn cảm thấy đây không phải lương duyên, chỉ là không thể nói ra lời vô tâm vô phế như vậy được, liền cùng thở dài với Ngũ Công chúa, lại hỏi: “Đánh chết?” Nếu đánh chết thì cũng báo là chết yểu thôi, có gì đâu?

“Mợ hận nàng ta muốn chết, nào có thể để nàng ta chết đơn giản như vậy?” Đợt trước cô nương này đã bị phu nhân Định Quốc công phạt quỳ đến tàn phế một chân, hiện giờ sao tạm tha đơn giản như vậy, canh sâm phải hầm nhỏ lửa mới nồng đậm, treo một cái mạng cho cô nương này, cứ đến giờ cơm là đánh, nhiều ngày qua đi đã chỉ còn nửa cái mạng, nghĩ đến phu nhân Định Quốc công hung ác, Ngũ Công chúa không nhịn được rùng mình một cái, ánh mắt hơi hoảng sợ nói: “Chỉ là nàng ta bệnh mất đã trình lên nha môn, cũng cho nàng ta ra khỏi phòng củi.”

Không giết chết? A Nguyên không rõ là phu nhân Định Quốc công đến tột cùng muốn làm gì.

“Trên đời đã không còn người như nàng ta, hiện giờ mợ ném nàng ta ra đường cái rồi.” Phu nhân Định Quốc công dưỡng thương cho cô nương này thật tốt xong ném nàng ta vào đám khất cái, chính mắt thấy nữ nhi nhu nhược trước kia thậm chí vì một cái màn thầu mà ẩu đả với người ta, đến tướng mạo sẵn có cũng không nhìn ra được nữa, Ngũ Công chúa tim đập thình thịch, thấy khuôn mặt nhỏ của A Nguyên vì sợ mà trắng bệch, cả đầu đầy mồ hôi lạnh, lúc này mới cầm bàn tay đẫm mồ hôi của muội muội, có chút run run nói:”Ta… ta… hai ngày nay không ngủ được, hiện giờ nói với ngươi rồi, ngươi cũng biết rồi, mấy ngày nay phải ở lại với ta đấy.”

Hai nữ nhi, chuyện ác độc nhất từng làm cũng chỉ cho người ta mấy cái tát mà thôi, chứng kiến thủ đoạn nội trạch lợi hại đến vậy nhất thời ngốc cả ra.

“Theo lý thuyết, cô nương kia làm mùng một, phu nhân Định Quốc Công làm mười lăm thôi*.” A Nguyên cười cười, an ủi nói, “Hoàng tỷ hà tất vì thế mà kinh sợ? Phu nhân như thế nào, mấy năm nay ngươi lại không biết sao? Người thân thiết tự nhiên toàn tâm đối đãi, chỉ là đối với địch nhân, đặc biệt là địch nhân hại ngươi, làm ra cái gì cũng đều không hiếm lạ.” Cái cô nương này hủy không chỉ có hôn sự của Khánh Chấn, mà càng có thể là tương lai của phủ Định Quốc Công, phu nhân Định Quốc Công xử lý nàng ta như vậy, về tình cảm cũng coi như là có thể tha thứ. Chỉ có điều nghĩ đến Khánh Chấn ôn nhu, A Nguyên liền hỏi: “Đại thiếu gia……”

*Từ câu Tránh được mùng một không tránh khỏi mười lăm.

“Biểu ca ngất tại chỗ, hiện giờ ngoan ngoãn vô cùng, chỉ là ta thấy lại có chút…” Ngũ công chúa nghĩ đến dáng vẻ chim sợ cành cong của Khách Chấn hiện giờ liền thở dài nói: “Sau này, không biết sẽ như thế nào.” Khánh Chấn bị phu nhân Định Quốc công dọa sợ mất mật, bây giờ không dám thân cận với ai, nha đầu gì đó cũng không dám dùng, chỉ kêu hai gã vặt thành thật hầu hạ trong phòng, chính là sợ nữ nhân nào đó lại độc ác như phu nhân Định Quốc công, không chừng ngày nào đó cũng kéo hắn ra ngoài làm khất cái.

“Bây giờ cứ như hai người khác nhau vậy.” Trước đây cứ như là hộ hoa sứ giả vậy.

“Không nói cái này nữa.” Ngũ Công chúa xua tay nói: “Mợ mặc kệ biểu ca ra sao, giờ lại nhờ mẫu phi tìm một cô nương tốt nhà nào đó cho biểu ca, mẫu phi cũng sầu đến hoảng rồi, biểu ca chẳng dám dính dáng gì đến nữ nhân vậy, sau này phu thê thế nào?”

A Nguyên khụ một tiếng, cúi đầu xuống.

Ngũ Công chúa chỉ là oán giận vài câu với A Nguyên thôi, hiện giờ nói xong cũng cảm thấy nhẹ lòng, lôi kéo A Nguyên ở lại với nàng.

A Nguyên cũng sợ quá mức, hai ngày gặp ác mộng. Đến ngày lại mặt của A Kính, nàng liền biết nha đầu này chỉ sợ muốn tìm đường chết, có tâm muốn chống lưng cho phu nhân Thành Dương bá, liền thỉnh chỉ Thái hậu, thấ Ngũ Công chúa không vui vẻ lắm bèn mời Ngũ Công chúa cùng đi, chỉ nói tạ ơn hôm A Dung mời mọi người tới thôn trang suối nước nóng đã để nang có cơ hội tình ý dâng cao, lúc này đây mới tang tầng lớp lớp xuất cung. Tới cửa liền thấy đã có xe giá, trong lòng biết là A Kính đã về, cũng không thèm nhìn, cho người thông truyền, đỡ phu nhân Thành Dương bá và Trạm Nhị thái thái ra nghênh đón rồi cười nói: “Con đi giải sầu với Hoàng tỷ, nhớ dì nen mặt dày đến đây.”

Vừa nói vừa đi vào chính sảnh, thấy nam đinh Trạm phủ cũng ở đây, liền tránh vào bên trong, cùng lúc bắt gặp một đôi nam nữ vui mừng đang ngồi, bèn có chút ngoài cười nhưng trong không cười hỏi: “Không quấy rầy gì chứ?”

Trong lòng biết A Nguyên tới vì muốn ra mặt thay nàng, phu nhân Thành Dương bá nào phải người không biết tốt xấu, chỉ ôn hòa nói: “Con đến không thấy cả phủ cũng sáng lên sao?”

A Nguyên cười, lại thấy phía đối diện kia, A Kính nhìn thấy mình lại không chút động đậy, mà thanh niên bên người nàng ta lại vẻ mặt cười nịnh nọt đứng dậy đóng chào, thái độ khiêm cung, còn có ý nhắc nhở cô nương kia làm Công chúa điện hạ rất là vừa lòng.