Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 88

Công chúa được sủng ái và Công chúa không được sủng ái, ở trong cung hưởng đãi ngộ khác nhau như trời với đất.

Ngay như trước mắt đã có cung nữ cười gượng tới kéo Bát Công chúa lại, không để nàng va chạm với Ngũ Công chúa và A Nguyên, lại nhìn nụ cười lạnh bất thiện của Ngũ Công chúa, hoàn toàn không có ai dám đụng vào một đầu ngón tay nàng.

Nếu vẫn như trước đây, vị kia vẫn là Từ tần thì ai không dám? Có điều trước mắt vì việc của Thuận Vương phi mà Từ tần xung khắc như nước với lửa với người muội muội này, hiện giờ Từ Quý nhân bị biếm xuống bùn đất rồi. Bát Công chúa không được Hoàng thượng thích, mẫu thân lại thất thế, lập tức bé nhỏ trước con mắt cay độc của cung nhân.

Mắt thấy Bát Công chúa bị cung nhân lôi kéo thì liên tục giãy giụa, A Nguyên liền nhíu mày, chậm rãi nói: “Bát muội ăn mặc đơn bạc, đưa về đi đừng để bị bệnh.” Thấy Bát Công chúa oán hận xem ra, không chút cảm kích A Nguyên đang muốn cứu nàng ta, A Nguyên tức khắc cười khẩy, cảm thấy bản thân quả thật ăn no rửng mỡ làm chuyện tốt, bèn nghiêng đầu đi, thấy không ít cung nữ phía xa đều nhìn qua thì liền nhỏ giọng nói với Ngũ Công chúa: “Đừng quá mức, Hoàng bá phụ biết được phật lòng.”

Ngũ Công chúa cũng cảm thấy có lý, mới vừa rồi chỉ là nhất thời xúc động phẫn nộ, thật muốn làm tiểu nha đầu chơi xấu như A Nguyên, có điều nàng đúng thật là không làm được thế. So với Bát Công chúa, nàng chi bằng đi gây phiền toái cho Từ Quý nhân, bởi vậy gật gật đầu, chỉ lạnh lùng nói với Bát Công chúa: “Sau này ngươi ngừng nghỉ chút đi, chỉ thiếu ở ngoài hét năm uống sáu, cho là không có ai trị được ngươi chắc?” Thấy Bát Công chúa còn nghe không rõ, trong lòng cũng không biết là tư vị gì, liền lắc đâu thở dài: “Chỉ cần sua này ngươi thành thành thật thật, khác với trước đây, Phụ Hoàng và Mẫu hậu dĩ nhiên sẽ không quên ngươi, đừng cứ nhằm đường thất sủng ma đi.”

Cho dù bất hòa với Bát Công chúa, Ngũ Công chúa vẫn không quyết tâm tàn nhẫn được.

Lòng tốt làm tỷ tỷ tốt bị ném cho chó ăn.

Bát Công chúa gào khóc, hét lên với Ngũ Công chúa: “Ngươi đang cười nhạo ta đấy à?! Được a, các ngươi từng bước từng bước kết đảng trong cung, ức hiếp mẫu phi ta, hại bà thất sủng rơi xuống tình trạng này, giờ còn muốn khi dễ ta sao?” Thấy Ngũ Công chúa xanh cả mặt rồi cười lạnh một tiếng kéo A Nguyên quay đầu đi, nàng liền kêu lên: “Ngươi không được đi! Ngươi nói rõ cho ta! Nếu không phải ngươi gièm pha trước mặt Phụ hoàng, bọn ta sao có thể thành thế nào!” Rồi còn muốn vùng thoát khỏi cung nữ, nhào lên định đánh hai tỷ tỷ này.

“Từ Quý nhân dạy nó hỏng rồi, quả thực vô liêm sỉ!” Ngũ Công chúa tức giận đến run loạn cả người, chỉ lôi kéo A Nguyên đi ra thật xa, lúc này mới oán hận nói: “Những lời này làm sao một đứa tiểu nha đầu có thể nghĩ ra được? Có thể thấy là Từ Quý nhân ngày ngày ngày nguyền rủa, bảo nó nhớ kỹ mới có được lời này!” Nhắc đến cái này, Ngũ Công chúa cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Dạy dỗ Bát Công chúa thành cái dáng vẻ này, Từ Quý nhân có phải là điên rồi không?

“Người trong lòng có ác niệm luôn cho rằng người khác hại mình.” A Nguyên lạnh nhạt nói: “Nàng ta chút một chút một làm ra nhiều chuyện như thế thì có liên quan đến chúng ta sao? Sao lại còn thành chúng ta hại nàng ta?” Rõ ràng là tự mình tìm đường chết, làm đến mức nữ nhân cẩn thận như Từ tần còn chịu không nổi tới cáo trạng nàng ta, vậy mà vẫn cảm thất bản thân làm rất đúng hả? A Nguyên hết chỗ nói với thể loại hoàn toàn dáng ghét này, chỉ nắm tay Ngũ Công chúa không kiên nhẫn mà nói: “Nhắc đến nàng ta làm ô uế miệng ta! Cuộc sống bây giờ của nàng ta không tồi, cứ ở thế là được.”

Hiện giờ Từ Quý nhân lại phải kiếm ăn từ cung nữ thuộc hạ ngày trước, còn có những người nàng ta từng ức hiếp, A Nguyên không cần xem cũng biết nàng ta có thể sống được bao lâu.

Không khác ở trong lãnh cung là bao.

Ngũ Công chúa giãi bày với A Nguyên xong cảm thấy tức giận ban nãy vơi không ít, lúc này đây cũng không đề cập tới nữa, cùng nhau đi dạo vườn, rồi cười nói với A Nguyên: “Hồi trước A Dung còn ở đây ngươi cũng không chơi với ta nhiều như này, bây giờ ta lại được sủng rồi.” A Dung không còn làm thị vệ, thân là ngoại thân nào còn có thể tiến cung? A Nguyên nghe xong chỉ cảm thấy bụng đầy nước mắt chua xót, thở dài nói: “Thôi, càng xa càng đẹp mà, xa bao nhiêu thì càng đẹp bấy nhiêu.” Vốn dĩ nàng định to gan lớn mật nói một câu “Tiểu biệt thắng tân hôn”, nhưng mà Công chúa điện hạ là người bẽn lẽn thẹn thùng, sao nói thẳng như vậy được?

Công chúa điện hạ bẽn lẽn thẹn thùng mớ vừa quay về cung Thái hậu liền thấy ngồi phía dưới Thái hậu là một vị mỹ nhân đang ngồi ngay ngắn, nước dãi chảy ròng ròng nhào tới, suýt nữa bôi hết nước miếng thẹn thùng vào quần áo mỹ thiếu niên.

“Sao Dung ca ca tiến cung?” Thái hậu ngồi trên thấy mỹ thiếu niên vẻ mặt đắc dĩ mà lau nước miếng cho nhóc con này, đã cười nghieng cả người qua một bên, A Nguyên da mặt dày nha, không quay lại nhìn Ngũ Công chúa phía sau để bị cạo mặt đâu, chỉ ôm cổ A Dung hỏi.

“Sắp rời khỏi cung nên hôm nay tới tạ lễ với Thái hậu nương nương.” A Dung ở trong cung Thái hậu được Thái hậu quan tâm không đếm xuể, đối đãi như vãn bối, lúc trước vừa mới tiếp nhận công việc nên vội đi, bây giờ công vụ tốt hơn chút liền muốn tới đặc biệt dập đầu với Thái hậu, biểu đạt sự cảm kích của mình một chút. A Dung lại thấy nhóc con trong ngực cười đến không thấy mắt đâu nữa, lòng cũng vui mừng vô cùng, lặng lẽ ôm chặt rồi ngẩng đầu ôn nhu nói với Thái hậu ngồi trên: “Cũng chỉ khi ở với Thái hậu nương nương Điện hạ mới tươi cười rạng rỡ như vậy.”

“A Nguyên là bảo bối của ai gia, sao có thể để nó khó chịu được?” Trừ chuyện ăn uống điều độ ra, đối với A Nguyên Thái hậu quả thực hữu cầu tất ứng, nếu A Nguyên này còn cảm thấy không hài lòng thì thực nên chịu thiên lôi đánh.

A Dung bề ngoài tú mĩ, làm người ôn nhu, Thái hậu ưng lắm, thấy A Dung cúi đầu cười mỉm, bà nghĩ nghĩ một chút rồi sai người đi lấy một cái tráp gỗ đỏ mạ vàng tới đặt vào tay A Dung, ôn hòa nói: “Hiện giờ con được Hoàng đế coi trọng, có thể thấy được là có bản lĩnh, nói cho cùng cũng dưỡng dưới gối ai gia một hồi, cái này tặng cho con, nếu bị khi dễ thì cứ tới nói với ai gia, ai gia làm chủ cho con.” A Dung mở tráp ra liền thấy bên trong phần lớn đều là ngọc bội đặc biệt đa dạng, rất xa xỉ, vội vàng đức dậy nói: “Sao có thể nhận thưởng của Thái hậu nương nương, vô công bất thụ lộc ạ?”

Mới vừa nói xong liền cảm thấy bên hông đau xót, bị nhéo một cái, A Dung ăn đau cúi đầu thì nhìn thấy nhóc con trợn mắt trừng mình.

“Nhìn xem, đây là đang đau lòng thay con đấy.” Thái hậu thấy dáng vẻ đôi con trẻ phía dưới, bật cười.

A Dung được ban thưởng tức là mình được ban thưởng, sao có thể thay mình từ chối được? A Nguyên đắc ý vô cùng, ngó vào trong liền thấy trong đó có một đôi ngọc bội hình con cá nhỏ, tinh xảo đáng yêu bèn túm nanh ra ngoài treo lên cho A Dung một cái, mình một cái, nhỏ giọng nói: “Lại đánh một con dấu nữa.” Nói xong nhớ tới cái lần trước, câm can bé nhỏ nhảy lên thình thịch, vừa ngẩng đầu liền thấy A Dung mặc hồng hồng, cười cười nhìn nàng.

Thái hậu tinh tế mà nhìn hai đức nhỏ phía dưới này, tuy rằng cảm thấy A Dung tuổi có lớn chút, có điều cái này đối với nam nhân không quan trọng lắm, lại còn mỹ mạo ôn nhu, quan trọng là A Nguyên có vẻ thích, liền thầm đật đầu, cho người đưa lên một cái tráp trang sức nội tạo trong cung, ấm giọng nói với A Dung: “Ai gia tuổi lớn rồi, đánh trang sức cũng không dùng được, lại lãng phí, mẫu thân con dạy con rất khá, là người có bản lĩnh, những tứ này ban cho mẫu thân con, thưởng nàng mấy năm nay đã cẩn thận dưỡng dục con.”

Thái hậu ban thần thê trang sức, đây là vinh quan thiên hạ, trong kinh chỉ đều phải ghé mắt, A Dung có tâm giành vinh quang vì mẫu thân, lúc này cũng không chối từ, chỉ đứng dậy cung kính dập đầu nói: “Thay mặt mẫu thân khấu tạ Thái hậu nương nương.”

“Đức trẻ hiếu thuận.” Thái hậu thích người thuần hiếu, thấy không có gì không vui, liên tục gật đầu rồi mới lại ôn tồn nói với A Dung vài câu, thấy con khỉ con A Nguyên trong người A Dung nôn nóng lắm rồi, biết là muốn nói chuyện thân cận bèn cho chúng lui ra ngoài, lúc này đây tươi cười trên mặt xụ xuống, chỉ nhíu mày hỏi Ngũ Công chúa ở dưới: “Hôm nay trong cung các con gặp tiểu Bát sao?” Thấy Ngũ Công chúa gật đầu, Thái hậu liền thở dài nói: “A gia cũng không biết kiếp trước tạo ra cái nghiệt gì mà lại có mấy tổ tông này!”

“Bát muội còn nhỏ, về sau sẽ hiểu chuyện thôi.” Ngũ công chúa thực không thành ý mà khuyên một câu.

“Nhỏ như vậy đã biết xúi giục huynh tẩu bất hòa, tính tình hư thành như vậy như đúc ra từ khuôn Từ Quý nhân vậy!” Thái hậu không thiếu cháu gái, bởi vậy khiến bà không thích, bà cũng lười lo lắng cho.

Ngũ Công chúa ánh mắt chợt lóe, lúc sau liền ra vẻ có chút mất tự nhiên nói: “Cũng do con nóng nảy, phải hiểu Từ Quý nhân là Từ Quý nhân, Bát muội rốt cuộc vẫn là muội muội con, sao có thể đối đãi muội ấy như vậy?”

“Con có lòng tốt như vậy, nhưng mà lại không biết, nhân tâm độc ác, đồ vong ân phụ nghĩa kia chưa chắc con là tỷ tỷ đâu.” Ngũ Công chúa và A Dung đều là Thái hậu nuôi lớn từ nhỏ, Thái hậu tự nhiên đối xử với các nàng đặc biệt hơn, thấy Ngũ Công chúa nằm lên đầu gói bà, liền thở dài nói: “Có con và A Nguyên hiếu thuận dưới gối cũng là cái phúc đời này của ai gia.” Bà nhớ tới chuyện Hoàng thượng nói với mình gần đây, lại thở dài: “Về sau con cũng chưa chắc có thể có thêm huynh đệ tỷ muội, đứa bé này hợp với con, vậy thì làm tỷ muội cả đời đi vậy.”

Ngũ Công chúa giật mình, nghe ra ý tứ đằng sau, trong lòng vui mừng vì Hoàng hậu, cũng buồn lòng thay mẫu phi mình, dừng một chút, định thần lại, nhỏ giọng hỏi: “Hiện giờ trong cung đồn rằng Phụ hoàng miễn tuyển tú, nay nghe ý tứ của Hoàng tổ mẫu, là sự thật ạ?”

“AI gia cũng cảm thấy nữ nhân tỏng cung cũng đủ nhiều rồi.” Lúc tước vì khai chit án diệp cũng đành tvaajy, hiện giờ Hoàng tử Công chúa đã trưởng thành không ít, hà tất lại thêm người mới chứ?

Huống chi Hoàng hậu đồng cam cộng khổ trải qua hoạn nạn cùng Hoàng thượng, Thái hậu cũng không đành lòng lại làm nàng chịu thiệt thòi.

“Nếu Hoàng tổ mẫu không tuyển tú, vậy Nhị Hoàng huynh làm sao bây giờ đây?” Nghĩ đến cái này, đôi mắt Ngũ Công chúa lại nghịch ngợm, ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút vui sướng khi người gặp họa, nhỏ giọng nói: “Nhị Hoàng huynh nói cứng cực kỳ, đạo lý gì mà ‘trước hôn sự không được làm người ta mất tự nhiên, sao có thể ngày ngày đến làm phiền phủ An Quốc công được’ gì gì đó?” Bi kịch đặc biệt chính là, Trịnh vương điện hạ anh minh thần võ, còn chưa tới nửa tháng nữa là đại hôm mà đại môn phủ AN Quốc còn chưa dẫm vào, làm Ngũ Công chúa cảm thấy cực kỳ thú vị, nào còn quarnhuynh muội tình thâm gì nữa, chỉ tận tình cười nhạo.

“Đừng nhắc đến nó nữa, đến đệ đệ cũng không bằng, ai gia thật xót thay nó!” Nói đến cái này, Thái hậu ngất xỉu mất.

Trịnh vương là con vợ cả Hoàng hậu, khí chất uy nghiêm khác hẳn bọn đệ đệ bên dưới, lại kính cẩn khiêm tốt, tuy rằng nghiêm túc quá, có điều xưa nay Thái hậu nhìn với con mắt khác bằng không cũng sẽ không để cháu gái nhà mẹ đẻ bà cho Trịnh vương làm kế phi. Nhưng một mối nhân duyên tốt như vậy, hiện giờ lại làm Thái hậu rầu thíu ruột, chỉ cảm thấy tâm can không chỗ nào không đau, cắn cắn rằng, sờ sờ đầu nhỏ của Ngũ Công chúa một chút rồi mới thở dài nói: “Nhìn xem tiểu Tứ đã làm thế nào chứ! Ài! Nếu có lòng thì cứ tới cửa đi, ngày ngày bồi dưỡng tình cảm, đây là còn chờ nhà người ta mời nó đến nữa hả?”

Kỳ thật, Trịnh vương thực vừa lòng tiểu thư phủ An Quốc công, không phải vừa lòng bình thường đâu, chỉ là làm một Vương gia uy nghiêm hắn không thể lì lợm la liếm không biết xấu hổ như Tứ đệ hắn được, trong lòng thích lắm rồi lại không dám mặt dày đi lấy lòng lão thái sơn và vợ tương lai, mà không làm gì cả hắn lại cũng chẳng dễ chịu gì, bởi vậy mỗi khi “tiện đường”, “vô tình” đi qua cửa lớn phủ An Quốc công thì vẫn luôn chờ một người nào đó đi ra thấy hắn, ngạc nhiên một chút rồi nghênh mời vào trong phủ trò chuyện, thường xuyên qua lại như thế tình cảm còn không được bồi dưỡng sao?

Phủ An Quốc công đáp lại kế hoạch này của hắn là: cửa lớn đóng chặt, trước nay chưa có chủ nhân nào từng ra.

Trịnh vương lăn lộn nửa tháng, hơn nửa trong cung đều đã biết, chỉ là Hoàng hậu cũng biết Trịnh vương nghiêm túc, ít khi nói cười, chỉ sợ hắn thẹn quá thành giận, không tiện nói thẳng bảo hắn đổi phương thức khác, vì thế nên tới bây giờ, Trịnh vương điện hạ sắp thành hòn vọng cửa rồi.

Làm sao Thái hậu không biết được? Chỉ là trường hợp này bà cũng không biết làm thế nào cho phải.

Trịnh vương đã khó khuyên, nha đầu phủ An Quốc công kia cũng không phải người có thể bớt lo, nha đầu ấy chỉ coi hôn sự này là liên hôn, nghĩ thật kỹ rồi định coi Trịnh vương phi như một cái chức nghiệp, coi Trịnh vương là sếp, hai cái người này hợp lại với nhau, có thể không làm Thái hậu không đau đầu được sao?

Chỉ là Thái Hậu ở chỗ này cùng ngũ công chúa đau đầu, ở một chỗ khác, A Nguyên đã cười đến lăn lộn trong lồng ngực A Dung, hồi lâu sau mới lau nước mắt, nấc cụt nhỏ giọng nói: “Sao lại tới cầu huynh rồi?” Trịnh vương và A Dung, bắn đại bác cũng không tới phải không? Có vấn đề nan giải vậy mà lại tới hỏi A Dung quan hệ không lớn với hắn sao? Làm A Nguyên cảm thấy cực kỳ kỳ quái.

A Dung cũng cảm thấy lạ.

Hắn và Trịnh vương cùng lắm là sơ giao thôi, huống chỉ Trịnh vương lớn tuổi hơn, thường ngày cũng chỉ qua lại với Phương Đường. Nhắc tới Phượng Đường, A Dung chỉ cảm thấy phải giữ lại khóe mắt cho đỡ run rẩy. Vị Nhị ca này đã thầm lặng gây phiền toái cho hắn không biết bao nhiêu lần rồi, quả thực là đại cữu khó chơi nhất.

Phải biết Trịnh vương đã chú ý tới A Dung từ lâu.

Không phải hảo hán nào cũng có thể thu phục trôi chảy Thiên ma tinh đến như vậy, nhóc con đến cả trong cung của Thái tử còn có thể đại náo thiên cung nhưng ở trong tay A Dung lại ngoan ngoãn như vậy, Trịnh vương liền cảm thấy A Dung không bình thường. Huống chi vẻ ngoài của A Dung đẹp như vậy có lợi ích rất lớn, Trịnh vương thích người thuận mắt, bởi vậy vẫn luôn rất có hảo cảm với A Dung. Đã nhiều ngày bị hôn sự tra tấn dã man, hắn chạy loạn chữa trị bệnh cấp mãn tính mình, giấu giấu giấu diếm diếm tới hỏi Thành vương Phượng Minh bây giờ đang đặc biệt hạnh phúc, nay Phượng Minh đang sướng, tự nhiên cũng hy vọng hoàng huynh cũng sung sướng, bởi vậy liền kể đại ân “giúp đỡ” của A Nguyên ra, chỉ nói đây đều là nhờ Hoàng muội vất vả một phen.

“A Nguyên là đức bé ngoan!” Phượng Minh nghiêm túc mà nói, Trịnh vương trong lòng bừng tỉnh đại ngộ, trên mặt lại lãnh khốc gật gật đầu.

Có điều, làm hoàng huynh, còn là một hoàng huynh uy nghiêm, sao có thể đi hỏi muội muội làm thế nào theo đuổi Vương phi được? Như thế chẳng phải về sau không dám ngẩng đầu trước mặt muội muội sao? Nghĩ đến A Nguyên trước nay vẫn tôn kính với mình, da mặt Trịnh vương vẫn không thể dày hơn được, đành phải nhờ tới A Dung cực kỳ thân cận với A Nguyên, hơn nữa lại không phải là Hoàng đệ của hắn trợ giúp, bảo hắn thăm dò ý kiến của A Nguyên, xem xem chuyện này còn đường sống nào cứu được nữa hay không.

“Nói với Nhị Hoàng huynh là, cô nương này không dễ cưa, ta chưa chắc đáp ứng, để hắn nợ huynh một ân tình.” Công chúa điện hạ thích nhất là làm mai mối, tuy rằng lúc trước Tứ Hoàng huynh vong ân phụ nghĩa cưới được vợ xong là trở mặt nhưng từ trước đến nay Công chúa điện hạ lòng dạ rộng rãi, không thích so đo, đợi sau này làm khó dễ Tứ Hoàng huynh cũng không sao, hiện giờ biết được Trịnh vương có ý với Vương phi này, không biết vì sao nàng lại thấy vui mừng, cũng vui vẻ thay cô nương kia, bởi vậy thầm đồng ý nhưng vẫn muốn làm khó một chút.

Có tình ý với nhau vẫn hơn là liên hôn với tảng băng, A Nguyên cảm thấy như thế vẫn tốt hơn đối với cô nương kia.

“Đừng hành quá mức.” Mắt thấy Trịnh Vương vẻ mặt vững vàng, dáng vẻ lại có vài phần thất bại, A Dung liền tốt bụng nói.

“Người ta là hoàng hoa khuê nữ đó, Nhị Hoàng huynh mấy đời vợ rồi?!” A Nguyên trợn mắt cãi.

“Muội!” Đôi mắt A Dung mở to, nhìn A Nguyên cái gì cũng dám nói trước mắt, lâu sau, đành bất đắc dĩ chọc chọc vào khuôn mặt nhỏ đúng lý hợp tình của nàng, nhẹ giọng cười nói: “Về sau, ngoài ta ra, không được nói thế với ai khác đâu nhé.” Mấy đời vợ… Lời này mà Trịnh vương nghe thấy chắc phải thổ huyết mất.

“Đương nhiên rồi.” A Nguyên lắc lắc ngón tay A Dung, hơi thở dài nói: “Nhị Hoàng huynh lại khác Tứ hoàng huynh.” Phượng Minh thích Tề Thiện, là thật lòng thích, toàn tâm toàn ý, ngoài Tề Thiện ra trong mắt không chứa nữ nhân nào khác, trước khi thành thân một mình ở trong vương phủ, nghe nói không cần nha đầu hầu hạ, hoàn toàn dùng sai vặt, cũng không cần trực đêm, chính bởi vì thế mới có thể khiến Anh Quốc công vốn có chút nghi ngờ cảm động gật đầu, thành toàn một mối nhân duyên. Còn Trịnh vương, chưa nói đâu xa, hắn thầm thích tiểu thư phủ An Quốc công, vậy mà trong phủ hiện giờ còn cơ thiếp thành đàn, phỏng chừng muốn ngủ là ngủ, chẳng chút nhàn rỗi.

“Hậu viện huynh ấy nhiều nữ nhân như vậy, ta lại bảo cô nương này động lòng với huynh ấy, thế chẳng phải là hại người hay sao?!” A Nguyên liền nhỏ giọng nói.

Từng câu này đã sớm làm A Dung hiểu ra tâm ý của nàng, lúc này đây thấy A Nguyên rũ mắt, có chút không vui ngồi trong lòng mình, hữu khí vô lực, A Dung nghĩ nghĩ rồi gật đầu nói: “Muội nói rất đúng.” Không cảm thấy A Nguyên ra vẻ một chút nào.

“Huynh cảm thấy ta nói đúng?” Đôi mắt A Nguyên sáng lấp lánh.

“Tình cảm, nếu có thể chia ra nhiều phần như vậy thì còn có thật lòng gì đáng nói.” A Dung cười, vuốt vuốt mặt A Nguyên, cũng dường như đang thổ lộ tâm ý của mình, lại ôn hòa nói: “Tình cảm phải ngang nhau, nếu Trịnh vương muốn cô nương kia toàn tâm toàn ý, vậy thì cũng nên dùng cả tấm lòng mình để đối đãi.” Hắn dừng một chút, hơi hơi khụ khụ, hàm hồ nói: “Thân thể cũng vậy.” Miệng kêu ta chỉ yêu nàng, sau lại đi thân cận lần lượt các nữ nhân khác, còn ra gì nữa?

“Vậy thì ta an tâm rồi.” Nhóc con không biết đang nghĩ đến cái gì, miệng cười lập tức thành bỉ ổi.

“Ta chỉ nói là muội cũng không biết làm thế nào cũng là được rồi.” A Dung nói. Trịnh vương ngập ngừng như vậy chính là vì còn cảm thấy thân phận bất đồng, khó trách người nhà phủ An Quốc công không mời hắn vào cửa, vì còn cảm thấy bản thân quan trọng hơn đi? Cúi đầu vì cô nương mình thích nào có khóc như vậy?

“Không, huynh cứ nói như ta bảo.” A Nguyên không muốn Trịnh vương khó chịu với A Dung, liền nhỏ giọng nói: “Chính là thật lòng đổi thật lòng, Nhị Hoàng huynh có thể làm được đến trình độ nào là có thể được hồi báo từng ấy, cái còn lại, để Nhị Hoàng huynh tự mình ngộ ra đi thôi.”

“Được.” A Dung đáp, xong mới cười tủm tỉm hỏi: “Mấy ngày nay, nghe nói muội sống rất đặc sắc, đúng không?” Hắn mơ hồ nghe được bên ngoài có người buộc tội A Nguyên, nửa đêm biết, nửa đêm liền đến phủ Túc Vương, được Phượng Khanh nói mấy câu, hiện giờ lòng đã khẳng định, thấy A Nguyên cũng không biểu lộ gì khác thường, bèn nuốt lời định an ủi xuống, chỉ nhẹ giọng nói: “Muội chỉ cần nhớ rõ, mặc kệ muội có cái dạng tội danh gì, trong lòng ta, muội sẽ không hề thay đổi.” Hắn chớp mắt, có vài phần trêu đùa: “Thật ra ta hy vọng muội không gả đi được, sau này cũng không làm Thành vương thứ hai đâu.”

Phượng Minh bị Anh Quốc công và Nhị Lão thái gia chỉnh đến kêu cha gọi mẹ, A Dung nghĩ đến cha ruột các huynh trưởng các cậu của A Nguyên một chút đã cảm thấy lạnh cả sống lưng.

Gặp phải nhà mẹ đẻ đáng sợ như vậy, hắn… hắn cảm thấy… hay là bỏ trốn đi!

“Được lắm!” Công chúa điện hạ không biết ý đồ xấu xa của A Dung, lúc này nhe răng trợn mắt mà nhào lên, ôm A Dung cắn một ngoạm vào gò má trắng nõn của hắn, làm thiếu niên này sửng sốt một lúc, sau lá gan của thiếu niên này cũng lớn lên, thấy bốn bề vắng lặng, cũng tiến tới cho nàng một ngoạm, để lại dấu răng trên khuôn mặt béo đó. Công chúa điện hạ ngơ ngác nhìn mỹ thiếu niên cười lộ hàm răng trắng tinh sắc bén, tức khắc đổi vai làm người bị hại gào lên: “Được lắm, mới như thế mà huynh đã dám phản kháng! Về sau bổn cung còn có đường sống sao?” La lối khóc lóc om xòm, nếu mỹ thiếu niên thò mặt tới nàng sẽ cắn một ngoạm nữa.

Bên ngoài, Ngũ Công chúa định tới nói chuyện với muội muội quả thực đã sợ ngây người, nhìn mỹ thiếu niên đang cười tủm tỉm, tuấn tú đến mức làm người khác tự ti kia quả thật nghe lời tiến tới để nhóc con mặt dày dương dương đắc ý há miệng rộng cắn một cái. Ngũ Công chúa cảm thấy thế giới đảo điên chạy như bay ra khỏi đó, một đường hoảng loạn chạy tới cung Đức phi, lăn lên trên giường quấn chăn gấm hết quanh người, trằn trọc trằn trọc, hồi lâu sau lại nhảy dựng lên, lấy giấy xoàn xoạt đặt lên bàn viết mấy chữ to, viết thật cẩn thận, xong xuôi mới ra ngoài, chợt thấy Đức phi đang không biết mình bị làm sao lo lắng đứng trước cửa.

Chột dạ nói qua loa với Đức phi, Ngũ Công chúa lập tức cho người đưa phong thư này tới phủ Định Quốc công, đến tay tiểu biểu đệ nhà mình.

Tiểu biểu đệ đỏ mặt, ngơ ngác mở đệ nhất phong thư mà biểu tỷ gửi cho mình, vừa mở ra, chỉ cảm thấy giông bão ập vào mặt.

“Đệ bằng lòng bị ta cắn không?”