Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 86

Lời này cực kỳ không hợp khẩu vị A Nguyên.

Lẩm nhẩm lại vẫn cứ thấy không chỗ nào đó, A Nguyên đen mặt mà nhìn cháu trai xui xẻo này, chỉ cảm thấy thằng nhãi này nên treo lên mà đánh, không có một chút giáo ngộ nào từ sự hào hùng của nàng, thấy Thái tử phi đã quay mặt đi phụt cười, nàng bất đắc dĩ liếc nhìn Hoàng tẩu một cái, rồi ngoắc ngón tay, sau khi thành công lừa được cháu trai xui xẻo này lại gần thì hành hung bạo lực một trận, xong xuôi mới cảm thấy sảng khoái, lúc này đây ấn đầu tiểu tử đang kêu oai oái kia xuống hừ lạnh nói: “Hiếu thuận với ta?!”

“Sao vậy ạ? Tấm lòng của con đều dành cho cô cô mà.” Phượng Đằng cực kỳ ủy khuất vì cảm thấy lòng tốt của mình không được báo đáp.

“Đừng buồn, cô cô thương con.”Thấy thằng nhóc này vẫn còn dỗi, A Nguyên liền thấp giọng khụ một tiếng, bắt lấy tay nhóc con này, thấy nó lại mặt mày hớn hở thì nhỏ giọng nói: “Mấy ngày nay cô cô không tới cũng không phải vì không quan tâm đến con a, con đừng nghĩ nhiều.” Thường ngày Phượng Đằng rất tốt với nàng, A Nguyên không muốn nó cảm thấy mình không quan tâm đến nó. Chưa nói đến tình cảm đã cùng nhau lớn lên, chỉ nói tới tấm lòng của Phượng Đằng với nàng, nàng cũng không thể là người không tim không phổi được.

“Con biết, còn không phải vì Hoàng đệ không con nên cô cô mới không muốn tới sao?” So với Thái tử chịu tang con mà khổ sở, một đệ đệ khác mẹ chết đi, biểu tình của Phượng Đằng lạnh nhạt ngoài dự đoán của mọi người, đứa trẻ sinh sống trong cung nào có thể thiên chân vô tà*? Lúc này đây, dưới ánh mắt có chút kinh ngạc của A Nguyên, hắn lạnh lùng nói: “Con thấy, đệ đệ sinh ra cũng là một tai họa, nếu không phải đã chết, con cũng…”

Thiên chân vô tà: Ngây thơ trời sinh không chút xấu xa nào.

“Trật tự!” A Nguyên duỗi tay bịt miệng không cho cháu trai không biết lựa lời này nói nữa, kéo hắn đến chỗ không có người, nhìn chằm chằm Phượng Đằng đang cúi đầu không nói lời nào, cảm thấy củ cải nhỏ mấy ngày trước còn ngây thơ đáng yêu theo đuôi nàng đi khắp nơi nghịch ngợm, vậy mà đã khiến mình thấy thật xa lạ, chỉ lạnh lùng nói: “Lời này, từ miệng ai nói ra cũng được, trừ con ra!” Thấy Phượng Đằng đặt mông ngồi bệt xuống mặt đất, nàng cũng vô cùng bất đắc dĩ, bèn ngồi xuống bên cạnh hắn, nói: “Con là Hoàng trưởng tôn, chỉ cần không đi sai bước thì cũng không sao cả, huống chi dù trong lòng có gì, trên mặt cũng nên huynh hữu đệ cung mới phải.”

Chẳng sợ sau lưng đánh nhau đến đầu trơi máu chảy, nhưng trước mặt Thái tử cũng nên là huynh đệ tốt.

“Phụ thân sủng ái đệ đệ, con không thoải mái.” Phượng Đằng tiến đến trước mặt A Nguyên, biết cô cô từ trước đến nay luôn quan tâm đến mình nhất, đến đệ đệ cùng một mẹ của hắn cũng không nghiêm túc như vậy, lúc này liền nhỏ giọng nói: “Người luôn bảo con phải khiêm nhường đệ đệ, về sau, có khi còn muốn con nhường lớn hơn nữa?”

“Chỉ là biểu diễn chút thôi, lợi ích thực tế không cho đâu.” A Nguyên biết rõ là Thái tử vì sao thích trẻ con, ai không thích em bé mập mạp mềm mại chứ, lúc này đây liền khuyên giải: “Phụ thân con hiểu rõ là trẻ con dùng để sủng ái, còn người vai gánh môn hộ, có thể phó thách trọng trách, thì vẫn chỉ là con trai trưởng như con thôi!” Nhấn mạnh vào ‘con trai trưởng’ liền thấy mắt Phượng Đăng rực sáng lên, A Nguyên liền nghiêm túc nói tiếp: “Con đọc sách nhiều hơn ta, hẳn nên biết, năm xưa, phi tần của Hán Cảnh đế vây quanh nịnh nọt Lật Cơ, Lật Cơ không chịu, vì vậy Ngôi vị Hoàng đế vốn đã nắm trong tay lại bay vào tay Võ Đế!”

Cái này quả thực là bài học lớn nhất.

Trăm ngàn năm qua đã nói cho ta biết hậu cung và các hoàng tử, khi ở trước mặt Hoàng đế, đều phải diễn! Chẳng sợ chờ đến khi lão Hoàng đế chết rồi mới xử lý huynh đệ gây chướng mắt là đã muộn đâu.

Mặt Phượng Đằng cũng nghiêm túc hẳn lên, nhìn dáng vẻ A Nguyên, hồi lâu sau cảm thấy lòng thật ấm áp, bèn thấp giọng nói: “Con hiểu rồi.” Dừng một chút rồi lại nhỏ giọng: “Những lời này con cũng không dám nói ra với mẫu thân, chỉ có thể tâm sự với cô cô.”

“Con còn nhỏ, huống chi Hoàng bá phụ đang tuổi hăng hái, nào phải thời điểm con nên nhọc lòng.” A Nguyên không cho rằng thằng nhóc này phải lo lắng điều gì, để hắn suy nghĩ một hồi, sau, thấy hắn gật đầu thì bèn cười hì hì nói: “Bây giờ con chỉ cần là hoàng tôn thật tốt, hoàng huynh thật tốt, những thứ đó Hoàng bá phụ và Thái tử ca ca đều để ý.” Triều đại này nặng nhất là tôn ti đích thứ, chút lo lắng này của Phượng Đằng quả thực không phải thứ A Nguyên để vào mắt. Tỷ như Hoàng thượng vậy, này xưa nghe nói khi còn là Thái tử, Tiên đế tâm tâm niệm niệm muốn phế Người, suy nghĩ mười mấy năm, nghĩ đến khi chết cũng không phế được, đây chính là sức mạnh của đích thứ.

“Ở bên ngoài, con chính là hoàng trưởng tôn đáng yêu nhất thiện lương nhất!” Mối tâm sự lớn trong lòng Phượng Đằng đã bay biên hết, lúc này đây cũng hoạt bát hẳn lên, khoe khoang bản thân một chút rồi ghé vào gần mặt A Nguyên, nghiêm túc nói: “Chỉ là, những thứ vừa nãy con nói, đều là sự thực.” Thấy A Nguyên nghi hoặc nhìn qua, hắn cầm lấy ngón tay A Nguyên, làm động tác ngoéo tay, nói nhẹ: “Ngoài mẫu thân ra, chỉ có cô cô một lòng vì ta, chờ tới khi con thực sự có ngày đó, con sẽ làm cho cô cô trở thành Công chúa tôn quý nhất trên đời này.”

“Hiện tại cô cô cũng rất tôn quý rồi mà.” A Nguyên lau mồ hôi một phen.

“Bây giờ cô cô vẫn không được tùy tâm sở dục*, chờ sau này, con không để bất cứ ai trên thế gian này có thể khiến cô cô khom lưng.” Phượng Đằng cười hì hì nói:”Con cũng không thể.”

Tùy tâm sở dục: cứ theo ý mình mà làm.

“Không tồi nha, lời ngon tiếng ngọt, nhóc con con rất có tiền đồ nha.” Phượng Đằng mới bao lớn, lời của con trẻ A Nguyên cũng không để trong lòng quá nhiều, nhưng chỉ sợ Phượng Đằng cảm thấy mình coi khinh nó, liền lại cười nói:”Thế thì, cô cô sẽ chờ ngày này, nha!”

“Được ạ!” Phượng Đằng cười đáp, lúc này mới bò dậy, lại kéo A Nguyên lên, miệng nói:”Cô cô tới thật đúng lúc, phòng bếp vừa nghiên cứu ra một món điểm tâm mới, mùi vị đặc biệt ngon.” Thấy A Nguyên vẻ mặt vặn vẹo, Phượng Đằng lại biến thành nhóc con vội vàng nói: “Không khiến Người béo lên chút nào đâu, con nhớ mà.”

“Đừng nói lời vô nghĩa nữa! Con đã tặng các đệ đệ chưa?” A Nguyên tét thằng nhóc này ngay lập tức, rồi mới chậm rãi nói: “Đệ đệ thì chỉ cần chăm sóc tốt, nếu con có năng lực làm chúng thần phục, thì chúng sẽ là cánh tay tốt của con, bằng không, con cũng nên ngẫm lại bản thân đã làm cái gì sai mà bọn đệ đệ lại nổi tâm phản nghịch.” Thấy Phượng Đằng vâng dạ rồi cam đoan sẽ thân cận với các đệ đệ, nàng mới gật đầu, trong lòng thầm cảm thấy hoàng tử hoàng tôn hoàng gia thật là mệt, chẳng trách từ trước đã có câu “Nuối tiếc lớn nhất là sinh ra trong nhà đế vương”, cuộc sống này quá ư là khổ bức a.

Là Công chúa vẫn tốt nhất, không phải kiêng kỵ ai, chỉ cần không tự tìm đường chết như những chuyện đã đúc kết từ trước, thì vinh hoa phú quý cả đời không trốn thoát được.

A Nguyên cảm thấy đời này đầu thai thật sướng, liền rất đắc chí.

Phượng Đằng nhìn trộm vẻ mặt sung sướng của A Nguyên, vội vàng xum xoe hỏi: “Cô cô nghĩ gì mà vui vẻ thế?”

“Cái này là bí mật nhỏ của cô cô, không thể nói cho con.” A Nguyên nói xong liền ưỡn ngực hóp bụng mà chỉ huy: “Đi! Nếu con đã nói là ăn mà không béo thì còn không mau dẫn đường? Chúng ta đại khai sát giới!”

Phượng Đằng cảm thấy câu này không phải là dùng như vậy, nhưng lời của cô cô trước nay đều đúng, hoàng trưởng tôn vẫn đang sùng bái lúc này đây vẻ mặt sung sướng mà dẫn đường đi trước, đi vài bước, liền thấy phía trước có vài nữ nhân đang đi tới, A Nguyên tinh mắt, tức khắc liền thấy có A Tuệ trong đó, cô nương này đã đính hôn cho A Hoài đệ đệ A Dung, về sau cũng có duyên với A Nguyên, thấy nàng, A Nguyên liền lộ ra nụ cười vui mừng, cất tiếng gọi: “Phải A Tuệ không?!”

A Tuệ đang đi sau một phụ nhân xinh đẹp, nghe thấy tiếng A nguyên gọi, lòng cũng vui mừng lên.

Nhờ phúc A Nguyên, sau khi nàng vừa đính hôn liền đi chùa một chuyến, “thật khéo” phu nhân Thành Dương bá bảo A Hoài đi theo làm hộ vệ cũng dâng hương, lại “vừa khéo” gặp nhau. Thế nàng mới biết được, phu nhân Thành Dương bá là một người dễ thân hiền lành dịu dàng, còn A Hoài… A Tuệ đỏ mặt.

Trước đây mẫu thân đã nói A Hoài nhất định có thể làm nàng thích, ngày đó gặp, chỉ cảm thấy đó là một thanh niên cao lớn cường tráng, tựa hồ có thể ôm cả người mình vào trong ngực, làm A Tuệ vừa nhìn thoáng qua liền mặt đỏ tim đập, lòng thầm sinh ra cảm giác an tâm.

Nam tử tay trói gà không chặt, không thể bảo vệ vợ con thực sự không phải đối tượng A Tuệ thích.

Nhớ tới phu nhân Thành Dương bá cười tủm tỉm nhận túi tiền của mình, quay người lại liền treo bên hông thiếu niên cũng đỏ mặt cười ngây ngô kia, A Tuệ liền thật lòng cảm kích A Nguyên đã cho nàng gặp gỡ một lần, cũng biết xưa nay A Nguyên thân cận với phu nhân Thành Dương bá, bởi vậy cũng sinh cảm giác thân thiết, chỉ nghiêng đầu nói với mẫu thân cũng đang nhìn qua, liền thấy ánh mắt mẫu thân sáng ngời lên, dẫn theo nàng tiến lại.

Thấy nhóm người muốn thỉnh an, A Nguyên chỉ cười nói: “Cũng không phải là trước mặt người ngoài, nào cần nhiều lễ như vậy?” Lời này cũng thực thân cận, không có ý là người ngoài với nhau, mẫu thân A Tuệ, phu thân thế tử Trung Tĩnh hầu hai mắt sáng ngời, hiển nhiên thực hưởng thụ thiện ý của A Nguyên, cũng thân thiết cười nói: “Điện hạ là tới trò chuyện với Thái tử phi ạ?” Thái tử phi là nữ nhi nhỏ nhất của Trung Tĩnh hầu, kém tuổi hơn rất nhiều so với phu nhân thế tử Trung Tĩnh hầu, khi phu nhân thế tử gả vào, mẹ chồng không quá một năm thì mất, Trung Tĩnh hầu không đi bước nữa, bởi vậy Thái tử phi cũng xem như được phu nhân thế tử nuôi lớn, thập phần thân thiết.

“Hoàng tẩu có thai, ta chỉ sợ làm tẩu ấy mệt, bởi vậy ra ngoài đi dạo.” A Nguyên cười, thấy A Tuệ mặt mày có chút vui mừng, liền cũng rộng rãi cười nói với phu nhân thế tử: “Phu nhân mau vào đi thôi, chốc nữa ta lại nói chút chuyện với A Tuệ.”

“Vậy thì chúng ta đi thỉnh an Thái tử phi trước.” Phu nhân thế tử thấy thứ nữ đằng sau nóng lòng muốn đi nói chuyện, thầm cười lạnh trong lòng, trên mặt lại không biểu lộ gì, chỉ cáo lui với A Nguyên và Phượng Đằng liền đi một mạch. Thấy bà đi rồi, A Nguyên lúc này mới thu hồi tầm mắt, lại thấy Phượng Đằng nhìn bóng dáng A Tuệ, rồi có chút lạnh lùng nói với nàng: “Cô cô nhìn xem, đây là chỗ khác biệt giữa cùng mẹ, khác mẹ. Mợ ta đối xử với thứ nữa kia thế nào? Đều cùng chăm nom nuôi lớn, bây giờ, loại này cũng trông ngóng chuyện tốt của A Tuệ đấy.”

“Sao thế?” A Nguyên giật mình, cười nói: “Muốn gả vào Trạm gia? Một thứ xuất còn muốn được chuyện tiện lợi như vậy?”

“Nàng ta muốn đi theo A Tuệ làm hồi môn.” Hoàng trưởng tôn đen mặt chạm rãi nói.

“Hồi môn?”

“Hồi môn!” Đối diện với vẻ mặt không thể tin được của A Nguyên, Phượng Đằng nghiêm túc gật đật đầu, thấy cô cô nhà mình khóe miệng run rẩy, hắn khụ một tiếng, cùng nhìn trời với cô cô, lẩm bẩm: “Đầu óc…”

“Lớn lên kiểu gì vậy?” A Nguyên lặng lẽ tiếp lời.

Thời đại nào rồi, còn định làm “tỷ muội” kiểu này, đầu óc này không phải bị úng nước đó chứ? Nhớ tới vẻ mặt phu nhân thế tử xác thật khó chịu, A Nguyên liền thở dài nói: “Mợ của con, nuôi dưỡng không tồi nha.” Thứ nữ nhà nào mà dám muốn là của hồi môn của khuê nữ mình, A Nguyên ngoài giết chết ả ra thì không còn gì khác! Tự nhiên mà làm tiểu tam như vậy sao?! Mà tiểu tam còn là tỷ muội với mình, còn biết xẩu hổ hay không đây? Nghĩ đến đây, A Nguyên liền bật cười, lắc lắc đầu nói: “Thật là một cô nương thích động não.” Nàng cũng nhìn ra là hết thảy thứ nữ tương đối được sủng ái đều cảm thấy bản thân không kém gì đích nữ, hôn sự này vì sao không thể được như đích nữ chứ.

“Rất có tiền đồ, cũng không biết có thể sống đến lúc ấy hay không.” A Nguyên bình luận một câu về cô nương tự mình tìm đường chết này.

Liên hôn với phủ Thành Dương bá, càng nhiều nàng dâu càng tốt chắc?

“Cữu cữu dốc sức làm việc ở bên ngoài, nào biết mấy chuyện này.” Phượng Đằng cười hì hì nói:”Còn cảm thấy nha đầu kia là một muội muội thương người, nguyện ý ‘phân ưu’ với A Tuệ.” Thấy A Nguyên ngẩng đầu nhìn trời, hắn tiếp tục ra sức khoe thành tích của bản thân, lại cười nói: “Con thấy là mợ thầm oán hận rồi, với lại cũng cảm thấy tâm tư nha đầu kia không tồi, bởi vậy truyền tin một chút, hy vọng sau này nàng ta không cần cảm tạ con.” Hắn rung đùi đắc ý mà cảm khái: “Bổn trưởng tổn đúng là giỏi làm chuyện tốt không cần lưu danh.”

“Trung Tĩnh hầu?” Tư duy của A Nguyên tức khắc đồng bộ cùng với cháu trai, hai nhóc con ghé đầu vào nhau, dưới ánh mặt trời cùng phát ra tiếng cười xấu xa rợn cả gai ốc.

“Làm không tồi! Cô cô xem trọng con đó nha!” Phượng Đằng cũng thật hư nha, thọc chuyện đến trước mặt Trung Tĩnh hầu, tuy rằng A Nguyên chưa từng gặp lão nhân kia, có điều nghe danh là cáo già xảo quyệt, còn có thể không hiểu rõ nội tình sao? Không chừng vừa biết đã thầm tính toán xử lý cháu gái thứ xuất không an phận này thế nào rồi. Cảm thấy Phượng Đằng đã làm rất tốt, A Nguyên ngưng một chút rồi cười tủm tỉm nói: “Nếu đã như thế, hôm nay cô nương này cũng tới đây chỉ sợ là có duyên cớ khác.”

“Ông ngoại nhân ái, định cho nàng thêm một cơ hội.” Thái tử phi đã nhìn trúng một phu quân cho cô nương này, tuy rằng xuất thân nhà nghèo, nhưng tự lực cánh sinh, đỗ tiến sĩ, hiện tại đang làm việc trong cung Thái tử. Nếu cô nương này nghuyện ý, Thái tử phi bỏ ra một cháu gái thứ xuất có thể đổi lại được một vãn bối tiền đồ không tồi. Nếu cô nương này không chịu… Nếu thật lòng muốn gả vào phủ Thành Dương bá, Thái tử phi không thiếu cách giúp nàng có một cuộc sống tốt.

“Xe ngựa bên ngoài đều đã chuẩn bị, chỉ cần nàng ta không đồng ý, mẫu thân liền đưa nàng ta vào am, về sau thanh đăng cổ phật, cũng là một hồi công đức.” Phượng Đằng nhịn cười nói.

Là con vợ cả, Phượng Đằng trời sinh chán ghét đối với sự tồn tại của mấy thứ xuất vừa có dã tâm vừa không an phận này, lúc này đây liền đặc biệt tích cực.

“A di đà Phật.” A Nguyên làm bộ làm tịch niệm Phật, còn có vài phần từ bi nói: “Bằng lòng giữ lại mạng cho nàng ta, Hoàng tẩu quả là tâm địa từ bi.” Nói xong, mặt ỉu xìu, không hứng thú mà nói: “Tiễn thì tiễn, cũng có liên quan gì tới chúng ta đâu? Cũng không thân thiết gì với nàng ta. Đi thôi, chúng ta đi ăn điểm tâm.” Nàng lại khẽ uy hiếp: “Không được để Hoàng tổ mẫu biết, bà lại phiền lòng vì ta! Nếu ta nghe thấy bên ngoài có một cơn gió thổi qua nói ta vụng, hahaha…” Nàng cười ý vị thâm trường trước dáng vẻ nịnh nọt của Phượng Đằng.

“Con biết rồi.” Hoàng trưởng tôn chân chó ngoan ngoãn nói: “Còn có nước hoa quả nữa, chốc nữa cô cô uống cho đỡ khát.”

“À, mấy đệ đệ của con đâu rồi?” A Nguyên ngó dáo dác, gặp Phượng Đằng vài lần đều không dẫn theo đệ đệ đến, bèn vội vàng hỏi.

“Còn đọc sách, bọn nó không thông minh như con, học chậm không bằng con.” Trong ánh mắt oán hận của A Nguyên Phượng Đằng lại dẫm lòng tự trọng của cô cô học kém, khoe khoang một chút tài học của mình, vẫn chưa hay biết mình đã thọc cái ống vào phổi cô cô, chỉ ân cần vừa dẫn đường vừa nói: “Bây giờ vẫn chưa tan học, chờ đến khi tan học thì chúng ta chơi cùng nhau.” Đi thẳng tới cung của mình, vì Phượng Đằng là Hoàng trưởng tôn, mà Thái tử lại không muốn hắn học theo phụ nhân, bởi vậy ở riêng một cung. Cung này tuy không lớn, nhưng cái gì cũng có, A Nguyên đã tới nhiều, làm như không thấy cây cỏ núi giá bên ngoài, trực tiếp đi tới cung điện.

Vừa vào trong đó, quả nhiên A Nguyên liền ngửi đượcmùi hương ngọt ngào, A Nguyên ngửi ngửi liền biết này trong đó ít dầu ít đường, ước chừng chắc là dùng nguyên liệu khác, thấy điểm tâm này vẫn còn ấm, bèn không khỏi quay đầu, vỗ vỗ bờ vai của cháu trai đang chớp chớp mắt nhìn mình, nhẹ giọng nói, “Ta nhớ rõ tình cảm của con.” Thằng cháu này quan tâm đến nàng như vậy, coi như không uổng nàng đã thương nó.

Phượng Đằng quả nhiên mặt mày hớn hở.

A Nguyên nhàn nhã mà dùng điểm tâm, ợ một cái rồi lẩm bẩm: “Cuộc sống này trôi qua thật không tệ.”

Đang nói thì nghe thấy bên ngoài có tiếng cười tuyền tới, phu nhân thế tử dẫn A Tuệ đến đây, đằng sau không có thứ nữ kia, trong lòng liền biết kết quả. Không có hứng thú với việc nhà của người khác, nàng cũng không hỏi nhiều, chỉ mời phu nhân thế tử và A Tuệ cùng ngồi xuống rồi mới cười nói:”Tinh thần của Hoàng tẩu tốt, phu nhân yên tâm chưa?”

Phu nhân thế tử quả nhiên vui mừng, gật đầu liên tục nói: Nhiều năm không có động tĩnh, hiện giờ, cũng là niềm vui ngoài ý muốn.” AI mà không thích có nhiều con cái chứ? Thái tử cũng không phải là nuôi không nổi, con cái của vợ cả càng nhiều, vị trí Thái tử phi mới càng vững chắc. Chỉ là phu nhân thế tử thấy Phượng Đằng hay đi theo A Nguyên, nhìn ra là cục kỳ thân thiết với cô cô này, trong lòng cũng có chút tiếc hận vì thằng bé không quá thân với phủ Trung Tĩnh hầu, nói cho cùng nhìn vào sự quan tâm của A Nguyên, nên cảm kích mà nói: “Tuy là lời cũ nhắc lại, nhưng sự trợ giúp của điện hạ đối với A Tuệ thực làm lòng ta cảm kích.”

Sau khi vợ chồng son gặp mặt, tình cảm liền chậm rãi tăng lên.

Nghĩ đến Thành Dương Bá phu nhân vô tình cố ý mà nói rằng trong phòng A Hoài không có ai, về sau cũng sẽ không có, phu nhân thế tử cảm thấy sung sướng đến muốn cười ra tiếng, tâm nói chả trách ai cũng đều muốn gả vào phủ Thành Dương bá, gia phong không nạp thiếp này, sao không được người ta thích chứ?

“Ta và A Tuệ mới quen đã thân, tự nhiên thân thiết, nguyện ý tính toán một chút vì nàng.” A Nguyên biết tính tình A Tuệ không tồi, lúc này chỉ cười nói: “Cũng vì nàng và dì hợp ý nhau, bằng không dì cũng sẽ không quý A Tuệ như vậy.”

Lời này đã chạm tới tâm khảm phu nhân thế tử, trong mắt cha mẹ, khuê nữ nhà mình luôn đáng yêu nhất, lúc này vô cùng vui mừng, liền tục gật đầu nói: “ Cũng vì Bá phu nhân thật từ ái ôn nhu nên A Tuệ mới sinh lòng ái mộ.”

Có thể cảm thấy khoái hoạt, vậy cũng tốt. A Nguyên vừa lòng gật đầu, thấy dáng vẻ này là không có gì kiêng kỵ phu nhân Thành Dương Bá, lúc này mới gật đầu cười nói, “Về sau chúng ta cũng ở một chỗ, đây không phải là rất tốt sao?” Chúng ta về sau tổng ở một chỗ, này không phải thực hảo?” Nàng lại cho người rót nước trà, uống cùng phu nhân thế tử. Mặt mày phu nhân thế tử có chút trầm tư, A nguyên làm như không thấy, nhỏ giọng nói chuyện với A Tuệ, lại không biết trong lòng phu nhân thế tử nổi lên chút tâm tư với nàng.

Con trai thứ tư ruột thịt của nàng lớn hơn A Nguyên năm tuổi, tới giờ vẫn chưa đính hôn. Tuy rằng bên ngoài đồn đại Vinh Thọ Công chúa ngang ngược, nhưng mắt nhìn cũng thấy không phải nhưu vậy, hẳn là có tiểu nhân ác ý hãm hại thôi. Công chúa được sủng ái như vậy, còn có Thái tử, Hoàng trưởng tôn yêu quý, quả thực là ngàn dặm mới tìm được một. Trong lòng phu nhân thế tử khúc mắc chuyện đích hôn, chỉ là bối phận không hợp, bèn đề xuất với Thái tử phi, lại bị Thái tử phi không chút do dự cự tuyệt. Vì Thái tử phi nói không được, phu nhân thế tử xưa nay tin tưởng cô em chồng này, bởi vậy cũng chỉ có thể tiếc hận hai tiếng, thâm nói một tiếng vô duyên.

A Nguyên bị ánh mắt nhìn chằm chằm của phu nhân thế tử làm sởn gai ốc, nhịn cảm giác mất tự nhiên vào lòng mà vừ như không biết. Phượng Đằng nhìn lung tung, không biết đang suy nghĩ cái gì, rồi che miệng núp sau lưng A Nguyên, đang lúc phu nhân thế tử và A Tuệ cùng trò chuyện, các hoàng tôn tan học. Phu nhân thế tử liền thấy, từ trong cung Phượng Đằng bỗng nhiên ùa ra không biết bao nhiêu củ cải, làm bà đầu váng mắt hoa cả lên. Đàn khỉ nhảy nhót lung tung cho đã rồi lao thẳng tới đây, một đám vây quanh A Nguyên hét lớn: “Cô cô! Cô cô!”

“Quy củ đi! Xếp hàng!” Làm cháu trai thân cận nhất với cô cô, hoàng trưởng tôn điện hạ lấy uy nghiêm của mình ra, chỉ là không có tác dụng, cả đám khỉ con không để ý tới hắn, thành đàn lao về phía Công chúa điện hạ xinh đẹp mặt đã trắng bệch ra.

“Má ơi!” Suýt nữa bị đám loi choi này đè bẹp dí, A Nguyên gian nan bò ra, thò ra cả người cả đầu, mắng: “Cố ý đúng không?! Muốn cô cô tức giận đúng không?!” Nàng nhe răng uy hiếp: “Còn dám làm như vậy, sau này cô cô sẽ không đưa các con đi chơi nữa đâu, biết chưa?!” Thấy bọn khỉ con vô tội mà nhìn mình, cảm thấy bản thân lúc này đây chính là Công chúa điện hạ uy vũ, lấy ra khí thế quát: “Biết chưa?!”

Phu nhân thế tử trải đời chưa tưng thấy qua chuyện này bao giờ ngồi trên ghế há to miệng nói không ra lời.

Một đám hoàng tôn ủ rũ hóe úa tạ tội với cô cô.

Lúc này A nguyên mới vừa lòng, thấy Phượng Đằng ở phía sau đá những đệ đệ không nghe lời này, liền khoát tay nói: “Việc này về sau lại nói, đã đến đông đủ như này rồi…” thấy những đôi mắt lóe sáng lấp lánh, hoàng cô cô hào khí vung tay kêu lên: “Chúng ta đi thôi!” Nói xong liền hùng hổ dẫn đầu nhóm cháu trai ố á trầm trồ khen ngợi đi ra cửa cung của Phượng Đằng. Ở đằng sau, phu nhân thế tử cũng đi ra cùng, lại thấy bụi mù cuồn cuộn, các hoàng tôn đằng đằng sát khí, chỉ dậm chân ói: “Như này, như này phải làm thế nào?” Mắt nhìn cũng thấy là cung Thái tử sắp đại loạn rồi!

A Tuệ đồng cảm nhìn mẫu thân sắp té xỉu, che miệng cười một tiếng, rồi hơi có ý xấu hỏi: “Bây giờ, mẫu thân người còn muốn đệ đệ với Công chúa sao?”

Khóe mắt phu nhân thế tử co quắp kịch liệt.

Điển tích Hán Cảnh đế và Lật Cơ đã nhắc tới trong lời A Nguyên nói ở trên: Lật Cơ (Lịch Cơ) vì tính cách thẳng thắn nên được Hán Cảnh đế vô cùng sủng ái, lập con trai là Lưu Vinh là Thái tử, song lại không lập Lật Cơ làm Hậu, chỉ là Phu nhân. Có con làm Thái tử, Lật Cơ càng ngang ngược hống hách, không coi ai ra gì, ghen ghét phi tần, do không ưa Quán Đào Trưởng Công chúa, chị gái Hán Cảnh đế, nên xảy ra mâu thuẫn giữa hai bên. Quán Đào Trưởng Công chúa lập mưu khiến các đại thần thúc giục Hán Cảnh đế lập Lập Cơ làm Hậu, dẫn tới Lật Cơ ngã đài. Thái tử Lưu Vinh bị phế, Lật Cơ phẫn uất mà chết, Hán Cảnh đế lập Lưu Triệt, tức Hán Võ đế, làm Thái tử.