Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 80

Trước mắt tạm không đề cập tới Công chúa điện hạ thẹn quá hóa giận như thế nào, đúng lúc này, trong phòng tam phòng, A Nhạc ngơ ngác nhìn muội muội và mẫu thân của mình, thở dốc nói không ra lời.

“Ta nói rồi mà, quanh đi quẩn lại chẳng bao giờ thấy bóng dáng Ngũ gia, tự nhiên hôm nay lại rảnh rỗi đến nơi vắng vẻ này.” Từ khi bị cấm cửa, Tam thái thái Trạm gia càng lúc càng kỳ quái, lúc này đây chỉ cười lạnh nói: “Tình cảm? Vì bá nương ngươi mà thôi, còn lấy muội muội ngươi làm lá chắn?!” Thấy A Nhạc không nói lời nào, nàng chỉ ôm A Kính vẫn thút thít rưng rức mà khóc ròng: “Tốt xấu gì muội muội ngươi cũng là tiểu thư bá phủ, ngươi làm lỡ dở nó như thế à?”

“Ai lỡ dở muội muội?” Sắc mặc A Nhạc đen thui, hắn chỉ lạnh lùng mà nói: “Lời này của mẫu thân con không dám nhận, ai không biết, còn tưởng rằng con là súc sinh không màng người thân!” Thấy Tam thái thái Trạm gia ngẩn ra, hắn lạnh nhạt nói: “Vì sao mẫu thân rơi vào cảnh này, thực sự coi rằng con là đứa ngốc không biết gì sao? Hôn sự của muội muội con cảm thấy như thế rất tốt, xuất thân hàn lâm, dòng dõi thư hương, người còn có gì không vui?” Dòng dõi có hơi thấp nhưng cũng có thể khiến sau này tiếng nói của phủ Thành Dương bá có trọng lượng hơn, dù A Kính không hiểu chuyện, nhà mẹ đẻ nàng không ngã, thì ai dám động vào nàng?

“Sao ngươi không nhắc tới nhà bọn họ nghèo như thế!” Tam thái thái Trạm gia thét lên: “Từ nhỏ muội muội ngươi đã lớn lên trong cẩm y ngọc thực, chẳng lẽ có thể ăn cỏ ăn trấu sống qua ngày sao?” Nàng ôm lấy A Kính hoảng hốt, lớn tiếng: “Đừng ai dám nghĩ đến việc tra tấn nữ nhi của ta!” Lại mắng: “Bá nương kia của ngươi giỏi nhất là bụng dạ xấu xa, không việc gì lại bắt muội muội ngươi xem trò hề của mợ ngươi, bây giờ cứ nhớ tới là lại gặp ác mộng, cũng phiền nàng ta đã làm như vậy...” nàng cười mỉa nói: “để mẹ con ta biết được, trên thế gian này, chỉ có bạc là quan trọng nhất!”

Nếu không phải không có bạc, tẩu tử đáng thương kia của nàng sao có thể đến trước phu nhân Thành Dương bá để cầu xin chứ!

“Nhà như thế con không muốn đâu.” A Kính nhỏ giọng khóc lóc.

“Không muốn cũng không được!” A Nhạc không mắng mẫu thân được, chẳng lẽ còn không mắng được muội muội sao? Lúc này đây hắn liền cười lạnh nói: “Phụ thân và ta không có năng lực cho ngươi phu quý! Nếu ngươi thực sự không muốn nhà này, thì cả đời đừng gả chồng!”

“Có ai nói với muội muội như ngươi không?!” Tam thái thái Trạm gia đứng bật dậy cầm đồ lên ném tới tấp vào mặt con trai, chửi đổng: “Phụ Tử các ngươi đều là giống vô tình vô nghĩa!”

“Nếu thật sự vô tình vô nghĩa, phụ thân đã đón người khác vào, nào còn nơi sống cho mẫu thân!” A Nhạc bị mẫu thân chửi liền tức giận đỏ bừng mặt, lạnh lùng nói: “Đến bây giờ, mẫu thân vẫn còn muốn chấp mê bất ngộ* sao?!” Thấy mẫu thân kinh hãi, hắn cố thở hắt ra một hơi, chỉ vào A Kính đang khóc lóc sướt mướt nói: “Ta hỏi ngươi lần cuối cùng, hôn sự này, ngươi có đồng ý hay không?!” Lòng hắn cũng chợt nhận ra, nếu A Kính nói không muốn bất cứ gì nữa, như vậy lại thực sự có vấn đề, về sau khó tránh liên lụy phủ Thành Dương bá.

Chấp mê bất ngộ: Cứ giữ sự mê muội mà không tỉnh ngộ, ý nói cứ giữ sự sai quấy của mình, không chịu sửa đổi.

Nếu thực sự không muốn gả, tuy rằng đáng tiếc, hắn cũng chỉ có thể thể từ chối khéo, không thể để không kết thân được lại thành kết thù.

“Ta không muốn!” A Kính khóc ròng: “A Dao còn có thể gả đến nhà như thế kia, ta có kém gì chứ?”

“Được thôi.” Vậy mà còn muốn so đo với A Dao, A Nhạc tức giận đến bật cười, lạnh lùng mà nói: “Ngươi đừng hối hận là được.”

“Đi nói với bá nương kia của ngươi đi!” Tam thái thái Trạm gia kêu lên: “Nàng ta không phải có năng lực sao? Nàng đính hôn con trai của nàng ta với phủ Trung Tĩnh hầu, thân với cả thái tử phi, sao đến lượt cháu gái lại bủn xỉn như thế?” Giọng nàng the thé lên: “Nếu là người hiền lương, thì hiền lương cho ta xem cái nào, hay chỉ nói dễ nghe thế để đối phó ta!”

“Nói bậy gì đó! Mẫu thân cần tĩnh dưỡng đi!” Mắt thấy lời ra phẫn uất, A Nhạc tức giận đến run rẩy cả người, chỉ sợ bị người khác nghe thấy, lại khiến người nhà lạnh tâm, bèn một tay kéo A Kính qua, chỉ vào Tam thái thái Trạm gia nói: “Bá nương không nợ chúng ta cái gì, việc hôn nhân của A Kính xong, về sau ta sẽ không lại để bá nương nhọc lòng vì nhà chúng ta nữa! Tình cảm trong nhà không thể để mẫu thân phá hủy được! Mẫu thân dưỡng bệnh cho tốt đi! Ngươi đi theo ta!” Hắn kéo A Kính giãy giụa ra khỏi phòng, rồi chỉ vào mấy nha hoàn im re như ve sầu mùa đông, nói: “Coi chừng tiểu thư các ngươi! Nếu tiểu thư lại gặp thái thái, nói ra mấy lời gì dễ nghe, đại bản không đánh chết các ngươi thì ta đem bán hết!”

Dứt lời ném muội muội xuống mặt đất bên ngoài, cũng không màng đến tiếng khóc của A Kính, cũng không quay đầu lại, đi thẳng.

Lúc Tam phòng tiếp tục chửi ầm lên thì A Nhạc đã tới chỗ phu nhân Thành Dương bá, tiến vào phòng liền quỳ xuống trước phu nhân Thành Dương bá, thấp giọng nói: “Lòng tốt của bá nương chỉ sợ không thực hiện được.”

“Nó không muốn.” Tuy rằng đã sớm biết kết quả như vậy, phu nhân Thành Dương bá vẫn than một tiếng.

A Nhạc cũng cảm thấy khổ sở, cúi đầu rơi lệ, không nói lời nào.

“Thôi, nếu con bé không muốn, thì đành vậy.” Phu nhân Thành Dương bá cười cười, nâng A Nhạc dậy ôn hòa nói: “Có bao chuyện quan trọng cũng không làm khó con thành thế nà, nam nhi hữu lệ bất khinh đạn*.” Nàng lấy khăn lau mặt cho thằng bé, rồi an ủi: “Mẫu thân con có chút hiểu lầm với ta, chỉ là người làm con cũng không thể khinh mạn mẫu thân, lòng nên kính sợ, hiếu kính nàng, yêu quý muội muội con, biết chưa?”

Nam nhi hữu lệ bất khinh đạn, chích nhân vị đáo thương tâm xử: Nam nhân không dễ gì rơi lệ, chỉ là chưa phải chuyện thực sự đau thương.

“Bá nương làm con không đất dung thân.” So với mẫu thân chanh chua, phu nhân Thành Dương bá khoan dung càng làm A Nhạc thêm bi thương.

“Chỉ là, hôn sự này…” Phu nhân Thành Dương bá thực khó xử, trong phủ cũng không thể có gái lỡ thì được?

“Nó muốn thể loại gì, thì tự mình đi tìm đi.” A Nhạc nản lòng thoái chí nói: “Tự mình đi con đường của mình, tùy nó đi thôi, đỡ cho sau này lại oán giận người khác.” Thấy hai bá nương đều thở dài, hắn liền lắc đầu nói: “Cũng chỉ hy vọng, nếu sau này nó thực sự gả được vào nhà người nó thích, thì cũng chớ hối hận.”

A Nguyên thầm cảm thấy phu nhân Thành Dương bá thật cao tay, cứ nhẹ nhàng như vậy mà quăng A Kính phiền toái sang một bên, còn nhận được sự cảm kích của tam phòng, lại khiến tam thái thái Trạm gia bị cấm cửa đến không thấy trăng sao đâu nữa, thực khiến A Nguyên bội phục.

Tam thái thái không làm ầm ĩ như vậy, về sau lại làm phu nhân Thành Dương bá phải đau đầu vì hôn sự của A Kính. Hiện giờ thật ra là thành khôn cần để ý tới nữa.

“Con là ca ca nó, khuyên nhủ nó cho tốt đi.” Ngay từ đầu, nếu A Kính đồng ý, thì đây đã là một hôn sự tốt, nếu không muốn, thì cũng thôi vậy, ai sẽ coi nó như tổ tông mà để bụng tiếp làm gì? Lúc này đây phu nhân Thành Dương bá cũng không an ủi nữa, thấy A Nhạc đồng ý, thì lại quan tâm nói: “Con còn đang học tập đó, cũng đừng nên để ảnh hưởng tới bài vở.”

“Đa tạ bá nương.” A Nhạc cảm kích đáp, xong xuôi mới lui ra ngoài quay lại xử ý việc A Kính. A Nguyên đưa mắt nhìn hắn đi, rồi lại tiếp tục làm con khỉ lăn lộn làm nũng trên người phu nhân Thành Dương bá, thấy phu nhân Thành Dương bá bất đắc dĩ điểm điểm vào trán mình, thì quay sang A Dung làm vẻ mặt đắc ý, cười hì hì nói: “Dì từ ái như vậy, A Nguyên nhìn mà cảm động vô cùng.” Thấy phu nhân Thành Dương bá hàm súc nhìn mình, A Nguyên bèn mặt dày nhỏ giọng: “Về sau, dì thương thương A Nguyên nhiều nhiều hơn, thì thật tốt.”

“Sao con còn cần ta thương đây?” Phu nhân Thành Dương bá thấy dáng vẻ này liền biết ra làm sao, thầm niệm thần phật trong lòng, để tâm sự của con trai không thất bại, còn mình liền mỉm cười nói: “Chỉ cần lòng các con vui vẻ, ta chẳng cầu gì hơn.” Như vậy, đã mơ hồ biểu đạt bản thân mình đã đồng ý, quả nhiên lòng A Nguyên liền buông lỏng, lại ân cần chạy tới chạy lui trong phòng, bưng trà đổ nước cho phu nhân Thành Dương bá, vô cùng bận rộn, hiếu kính một phen, xong mới ghé vào cạnh người A Dung nhỏ giọng cảm khái: “Nhìn xem, ở đây, cô nương tốt như ta cũng không nhiều lắm đâu.”

“Ừ, là độc nhất.” A Dung không nhịn được cười, đưa tay ra bóp tay bóp chân cho Công chúa điện hạ, đặc biệt nịnh hót.

“Nể phần ân cần như vậy của huynh, bổn cung, bổn cung thưởng cho huynh.” Nhóc con lại không thành thật, đôi mắt nhỏ đảo qua đảo lại, vừa thấy là biết bí từ.

“Thuê ta một ngày đi.” A Dung chỉ cười cầu xin tha thứ, một chút phong độ cũng không còn, mắt thấy Công chúa điện hạ vừa lòng, mỹ thiếu niên ngoài mặt cười, tâm nói chờ đến khi lừa được nàng thành thân, sẽ cho nàng biết lợi hại.

Công chúa điện hạ sao có thể biết được tâm tư đáng sợ đó chứ? Nếu biết được, nhất định chạy mất dép, lúc này đây còn không khách khí vừa chỉ huy người trong lòng bóc vỏ trái cây cho mình ăn, vừa lầm bầm xỏ lá: “Tiểu Dung, nói cho bổn cung nghe một chút, bây giờ việc của huynh thế nào rồi?” Ưỡn ngực lồi bụng, không ai bì nổi, qả thự chính là phong cách địa chủ!

“Việc gì cũng tốt, đa tạ điện hạ đã quan tâm đến ta.” A Nguyên cũng không phải là Lôi Phong* làm chuyện tốt không cần lưu danh, cứu A Dung một phen, tất yếu thỉnh báo đáp, đã sớm đem một đống sức lực của mình ra nói với A Dung, tâm ý này cũng khiến A Dung vui mừng, ôm nhóc con lời ngon tiếng ngọt một lúc, rồi mới mỉm cười hỏi: “Bây giờ muội còn hay tới chỗ Trịnh các lão học không?” Thấy A Nguyên sảng khoái đáp, A Dung làm như lơ đãng hỏi: “Nghe nói nhị phòng Trịnh gia có một thiếu gia học hành không tồi, đến Trịnh các lão cũng coi trọng vài phần, không biết là ai vậy.”

Lôi Phong (18 tháng 12 năm 1940 – 15 tháng 8 năm 1962) là một chiến sĩ của quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc. Sau cái chết của mình, Lôi Phong đã được hình tượng hóa thành một nhân vật vị tha và khiêm tốn, một người hết lòng với Đảng Cộng sản, chủ tịch Mao Trạch Đông và nhân dân Trung Quốc. Năm 1963, anh trở thành đề tài cho cuộc vận động mang tính tuyên truyền diễn ra trên toàn quốc có tên là "noi theo tấm gương đồng chí Lôi Phong (向雷锋同志学习). Lôi Phong được miêu tả như một công dân kiểu mẫu và quần chúng nhân dân được cổ vũ học theo lòng vị tha, khiêm tốn, và hết đời hiến dân của Lôi Phong. Sau khi Mao Trạch Đông qua đời, Lôi Phong vẫn là một biểu tượng văn hóa. Tên của anh đã đi vào lời ăn tiếng nói hằng ngày và hình ảnh của anh xuất hiện trên áo phong và quà lưu niệm.

“Hẳn là Trịnh Lâm.” Từ khi vết thương trên mông Trịnh Lâm tốt lên thì cùng học với A Nguyên, người này xử sự minh bạch, lại ôn tồn lễ độ, cũng không phải là người ôm một bụng xấu xa, thực là quân tử chân chính ôn nhuận, A Nguyên cảm thấy sư huynh này không tồi, nghe thấy A Dung hỏi, liền vội nói: “Là người thành thật, chỉ là Trịnh gia tệ quá, ta qua lại cũng thấy phiền, không tiếp xúc mấy.” Trịnh các lão liều mạng chia nhà, chỉ là chia nhà, mấy “hiền tử hiền tôn” vẫn thường tới cửa, quả thực làm Trịnh các lão muốn cưỡi hạc lên trời luôn rồi.

Vì sao con cháu nhà khác đều đầy tiền đồ, của ông lại bi ai như thế?

Hiện giờ Trịnh các lão hết sưc hoài niệm quãng thời gian chưa thăng quan hồi trước, ít nhất mấy kẻ ngu xuẩn trong nhà còn biết thu liễm.

“Nếu không thích thì lượn qua một chút là được rồi.” A Dung liền bày đưa ra chủ ý xấu cho nàng.

A Nguyên cảm thấy có chút không đúng, quay đầu lại, liền thấy nụ cười động lòng người trên khuôn mặt tuấn mỹ của A Dung, con ngươi đảo một vòng, tức khắc cười khẽ, ghé vào bên tai A Dung đắc ý nói: “Sao lại có toan tính như này ở đây?”

“Bởi vì ta ghen.” A Dung cực kỳ thành thật, đôi mắt long lanh gợn sóng nhìn thẳng vào mắt A Nguyên, thản nhiên mà nói.

Thản nhiên đến vậy. Mặt công chúa điện hạ đỏ lên, nàng chớp mắt liên tục, thấy A Dung không có ý nói giỡn, bèn cảm thấy trong lòng vừa ngọt ngào vừa vui sướng, vặn vẹo quắn quéo góc áo của mình, nhịn không được khẽ nói: “Ghen gì chứ, ghen gì chứ?” Nàng che miệng nhỏ cười, có chút ngại ngừng, rồi lại có chút sung sướng, chỉ ôm cổ A Dung nhỏ giọng nói: “Lòng ta, thích huynh.” Trịnh Lâm rất tốt, có điều, nếu A Dung thấy không vui, làm một Công chúa điện hạ có trách nhiệm, lại biết gánh vác, quyết lập chí phụ trách nửa đời sau của mỹ thiếu niên, A Nguyên cảm thấy hay là vẫn cách xa một chút thì hơn.

Bằng hữu gì gì đó, ở thời cổ đại này thực vẫn là một từ đặc biệt ái muội.

A Nguyên không nghĩ đến việc chân đứng hai thuyền, cũng không muốn cho người khác đề tài bàn tán, đương nhiên sẽ không cố tình làm việc khiến A Dung không vui.

Có một số việc, không nên xen chút đùa giỡn vào chuyện yêu đương.

A Dung chỉ biểu đạt một chút tâm ý của mình, còn lại cũng không nói nhiều, chỉ hơi cười cười, hẹn A Nguyên mấy ngày nữa sẽ đi suối nước nóng ở thôn trang chơi. Còn A Dao tuy rằng sau khi không phiền muộn điều gì, lại vẫn ôm mẫu thân đã lâu không gặp khóc lóc một hồi, đến tối, A Nguyên liền ăn cơm chiều với trưởng bối Trạm gia, được mỹ thiếu niên toàn tâm hầu hạ, xong xuôi mới mỹ mãn rời đi.

Nàng và A Dao lưu luyến không rời vừa đi, ngay sau đó, tam lão gia Trạm gia sắc mặt trầm xuống, nghe con trai nói lại, liền thở dài nói: “Mẫu thân con, là người không hiểu chuyện.” Nếu không phải vì đứa con trai này, ông đã sớm hưu phụ nhân phá sản này rồi, còn hơn để giữ nàng ta lại làm tai họa đến cả nhà. Ngẫm nghĩ một chút, ông bực tức nói: “A Kính bị mẫu thân con dạy dỗ thành như vậy, quả thực…”

“Hòa li đi.” Trầm mặc hồi lâu, A Nhạc uể oải trầm giọng nói.

“Nói hươu nói vượn!” Nghe thấy lời này thốt ra từ miệng con trai, Trạm tam suýt nữa văng một bạt tai xuống, chỉ vào hắn mắng: “Ngươi nói bậy cái gì thế!”

“Chẳng lẽ nửa đời sau Phụ thân định để như vậy?” A Nhạc cảm thấy thực khổ sở, nếu không phải tâm hắn đã rét lạnh, hắn sao có thể khuyên phụ thân hòa ly với mẫu thân đây, lúc này chỉ cúi đầu nghẹn ngào nói: “Phụ thân không biết đó thôi, đã nhiều ngày nay, cậu thường xuyên tới Quốc tử giám tìm con, nếu không tìm được, thì liền nịnh bợ mấy đồng học của con.” Có thể học tập được ở Quốc tư giám đều là con cháu thế gia, nếu không phải vì các huynh trưởng đều khiêm nhượng, A Nhạc cũng sẽ không có cơ hội theo học ở Quốc tử giám, hắn vốn chỉ xuất thân từ tam phòng, không dám có chút hành xử không đúng mực nào ở Quốc tử giám, nhưng chưa từng nghĩ tới, hại hắn lại là cậu ruột, biểu ca ruột của mình.

“Con gặp ai?” Trạm tam cũng biết cậu cả hiện giờ đã không cần thể diện nữa, tức khắc mặt trầm xuống, vội vàng hỏi: “Con có nói cho đại bá phụ con không?”

“Chuyện này của nhà chúng ta, sao có thể khiến đại bá phụ, bá nương lo lắng được?” A Nhạc chỉ lắc đầu, thấp giọng nói: “Đủ loại trò hề, con cũng không muốn phụ thân tức giận, chỉ là bởi vì cậu và biểu ca, hiện tại con cũng khó sống ở Quốc tử giám.” Xấu hổ mất mặt như vậy, mấy vị con cháu mắt cao hơn đầu kia sao không châm biếm cho được, chỉ là kiêng kỵ gia thế phủ Thành Dương bá mới không thể hiện ra mặt, nhưng từ trong xương cốt đã coi khinh hắn, khiến A Nhạc toàn thân phát run, cắn răng nói: “Nếu không phải, nếu không phải con đồng ý với đại ca sau này phủ chúng ta sẽ có một tiến sĩ thì…”

“Vô liêm sỉ!” Trạm tam nổi giận.

Ông chán ghét thê tử, nhưng đã nhiều năm như vậy thậm chí một cơ thiếp cũng không có, nói cho cùng đều là vì đứa con trai này, hiện giờ mặt mũi con trai bị dẫm trên mặt đất rồi, khiến ông giận giữ đến run rẩy cả người, nín nhịn tức giận trong lòng, ông vỗ vỗ bả vai con trai, khẽ nói: “Chuyện này, ta biết rồi, sau này cả nhà kia, sẽ không dây dưa với con nữa!” Nếu đã không để con của ông sống yên, ông còn quản tình cảm gì nữa chứ? Nghe nói anh vợ kia của ông tuy rằng đã bị kết án, nhưng vẫn làm không ít chuyện, lúc này đây, ông sẽ làm cho cả nhà này tìm nơi khác mà đi.

Nghe nói đào than đá ở Tây Bắc cũng không tệ lắm?

Trạm tam nghĩ trong lòng, lại nghe thấy con trai lặng lẽ khóc, ông cũng cảm thấy đau lòng, trấn an: “Không sao, lâu ngày biết nhân tâm, gặp biến cố như này cũng tốt, con cũng có thể thấy rõ bên tâm tư từng người tỏng Quốc tử giám.”

“Con cảm thấy khó quá.” A Nhạc lau nước mắt, thấp giọng: “Con không dám nói với bá phụ, biểu ca, biểu ca, còn loan tin ra bên ngoài bảo rẳng con với biểu muội là thanh mai trúc mã, sớm có tình cảm với nhau.” Đây là đang ép hắn cưới biểu muội, về sau cả đời làm trâu làm ngựa cho nhà bọn họ, đáng thương cho hắn tế nhị nói với mẫu thân, mẫu thân lại vẫn bảo hắn phải thương lấy cậu, cũng nên dìu dắt biểu ca, dù sao biểu muội cũng là thân càng thêm thân, có vấn đề gì đâu. Nghĩ đến vẻ mặt thản nhiên của mẫu thân, A Nhạc không nhịn được hỏi: “Con là quà đền bù tổn thất cho nhà cậu của mẫu thân sao?”

Trạm tam nhắm mắt, hiểu được thê tử này không thể chấp nhận được nữa.

Đời này của ông thế nào cũng không sao cả, nhưng nếu có ai dám hủy tiền đồ của con ông…

Dù là vợ cả cũng…

“Hiệu trưởng Quốc tử giám Phùng đại nhân từng nói với ta bài vở của con rất tốt.” A Nhạc tuy rằng xuất thân thế gia, nhưng lại không ăn chơi trác tang như con cháu thế gia tầm thường, rất nỗ lực học hành, tự nhiên có thể trổ hết tài năng giữa chúng bạn cùng trường, huống chi thân phận cũng thích hợp, Trạm tam thấy vẻ mặt nhi tử không hiểu gì, liền nhẹ giọng: “Nhà Phùng đại nhân nghe nói có một con gái con vợ cả, trời sinh tính tình ôn nhu, nghe nói con đã gặp qua vài lần, có đúng không?”

Mặt A Nhạc lập tức đỏ lên, hắn chần chờ hồi lâu rồi mới thấp giọng đáp, lại vội vàng nói: “Không phải cố ý thất lễ tiểu thư Phùng gia, chỉ là trùng hợp thôi.”

“Trên đời này nào có chuyện trùng hợp như vậy.” Trạm tam lại cười một tiếng, nhàn nhạt nói: “Đây là nhìn trúng con, muốn chiêu con làm con rể.”

“Ơ?” A Nhạc rốt cuộc vẫn là thiếu niên, lúc này liền ngây dại, lát sau mặt đỏ vọt lên, lẩm bẩm: “Con, con chưa nghĩ tới cái này.” Nhưng trong lòng vẫn hiện ra có chút mơ hồ bóng dáng người thiếu nữ mảnh mai.”

“Vậy hiện tại nghĩ đến đi.” Trạm tam không khách khí mà nói, dừng một chút, lại lắc đầu: “Chỉ cần con nguyện ý, ta sẽ đi Phùng gia đặt lễ đính hôn, lo cho con, rồi lo cho muội muội con.” Ông liền thở dài: “Xong xuôi việc hôn sự của các con, ta và mẫu thân con hòa ly.” Nếu hưu thê, rốt cuộc vẫn khiến con trai con gái về sau khó coi, hòa ly tuy rằng cũng ý nghĩa như vậy, nhưng được cái danh, cứ làm vậy đi.

“Để phụ thân phải lo lắng rồi.” A Nhạc thấp giọng nói.

“Đừng nói cái này với bá nương bá phụ con.” Trạm tam cười khổ nói: “Bằng không, chỉ sợ sẽ sinh khúc mắc.” Cho dù hòa ly, ông cũng sẽ không để thê tử đi uống gió Tây Bắc, nhưng chỉ việc này thôi cũng đủ liên lụy đến con của ông, như thế lại càng không ổn, nghĩ đến bản thân vốn tưởng cứ sống qua ngày như này là có thể vượt qua, Trạm tam liền thở dài: “Không nghĩ tới, nhà chúng ta, vậy mà lại đi tới bước này.” Thấu A Nhạc cũng ảm đạm, ông liền nhắc nhở: “Phùng gia thanh liêm trụ cột vững chắc, không nói tới Phùng đại nhân, nhà bọn họ đi lên ngược dòng, đến nội các đã từng ngồi qua, không phải thực sự thấy con không tồi, lại có gia phong Trạm gia không nạp thiếp, tiện nghi bậc này cũng không rơi xuống đầu con được, con hiểu cho rõ!”

A Nhạc im lặng.

Phụ thân hắn, dù có bị mẫu thân làm tức giận đến hộc máu, nhiều năm như vậy cũng không có nạp thiếp, đay là tấm gương cho hắn.

“Chỉ cần nàng không giống mẫu thân, con tự nhiên một lòng với nàng.” A Nhạc thấp giọng đáp.

Có cam đoan này của con trai Trạm tam mới vừa lòng, lại nghe về tiêu chuyện ké vợ kén chồng của khuê nữ, quả thực lại hận đến hộc máu, rốt cuộc không thể nề hà, được con trai khuyên bảo, tự mình lại về thư phòng ngủ một mình.

Ý định của khuê nữ, ông không quản được.

A Nguyên nào biết rằng Trạm gia sắp thay đổi như vậy. Về nhà mấy ngày, cũng xem Vương gia náo nhiệt thế nào, nghe nói trong cung, Vương quý nhân khổ không chịu nổi, rốt cuộc Hoàng hậu vẫn nhân từ, thực sự không để hạ nhân càn quấy, cũng không muốn khắt khe với Cửu Công chúa, nên mẹ con nhà này mới sống yên, nhưng mà cũng chỉ tốt hơn chút, mấy ngày trước, ba ngày cũng không được tắm. Lúc này trong cung gió êm sóng lặng, A Nguyên không có tâm tư trở về, khó khăn lắm mới đợi được nhiều ngày, A Dung được nghỉ, liền chuẩn bị đến suối nước nóng ở thôn trang Trạm gia.

Vừa chuẩn bị xong, A Nguyên liền nghe thấy bên ngoài có tiếng cười lớn truyền tới, bất đắc dĩ ngó ra, quả nhiên là Ngũ Công chúa một thân hoa lệ đi đến, vị này có vẻ đã thỉnh an Túc vương phi, lúc này đây lắc lắc tay A Nguyên cười hì hì nói: “Có chuyện tốt như vậy mà ngươi không tìm đến ta, có thể thấy được, thường ngày ta rất thương yêu ngươi đó.” Suối nước nóng thôn trang, Ngũ Công chúa rất thích. Nếu không phải Túc vương phi nói đến, nàng đã suýt bỏ lỡ rồi.

“Thần thái Hoàng tỷ tỏa nắng, vừa thấy liền biết cuộc sống trôi qua không tồi, làm sao ta biết ngươi có rảnh hay không?” A Nguyên há mồm liền trêu ghẹo, lại cười hì hì nói: “Không bằng cùng đi?”

“Cùng đi, cùng đi.” Ngũ Công chúa ngẩn ở trong cung đến ngứa ngáy cả người, lúc này đây đôi mắt rực sáng, vừa cười vừa nói: “Chuyện tốt như vậy sao lại không đi chứ?”

“Biểu đệ của Ngài, có mời đi cùng không?” A Nguyên quyết định trêu hoàng tỷ này một chút, nhưng mà lại thấy vị hoàng tỷ này thật sự nghiêm túc mà suy nghĩ, tức khắc khóe miệng run rẩy, nhăn mặt hỏi: “Ta nói này, các ngươi thực sự tốt không đấy?” Tuy rằng tiểu biểu đệ kia của Ngũ công chúa càng lớn càng đẹp, giống như tiểu cô nương vậy, chỉ là A Nguyên vẫn cảm thấy thiếu gia này có chút ngốc, còn không phải ngốc bình thường.

“Vẫn thế.” Ngũ Công chúa thành thật không khách khí mà nói: “Thôn trang Trạm gia lớn như vậy, nhiều người chẳng lẽ ngươi xót sao?” Thấy A Nguyên thật thà gật đầu, Ngũ Công chúa bị muội muội này làm cho nghẹn luôn rồi, chỉ hậm hực nói: “Xót cũng phải để đệ ấy đi với ta!” Thấy A Nguyên lộ ra điệu cười xấu xa ngươi biết ta biết, nàng cũng không gạt, chỉ thoải mái sảng khoái mà nói: “Ta cảm thấy biểu đệ tốt lắm, thực thích hợp làm Phò mã của ta.”

“Biểu ca ngươi làm sao bây giờ?” A Nguyên nhớ tới còn có một biểu ca thương hương tiếc ngọc nữa, liền không có ý tốt hỏi.

“Hắn sao?” Ngũ Công chúa lại chỉ bĩu môi, lãnh đạm mà nói: “Biểu ca ôn nhu như vậy, há có thể nghĩ đến ta chứ?”