Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 78

Nhiệt độ trong thư phòng lập tức hạ xuống.

A Nguyên có chút mất tự nhiên ngọ nguậy trong lòng Hoàng thượng, nhỏ giọng nói: “Hoàng bá phụ không định đi xem sao?”

“Trẫm cũng đâu phải thái y, đi chẳng lẽ có thể giúp nàng tốt hơn được sao?” Thường ngày A Nguyên vẫn luôn ngẩn ngơ ở cung Thái hậu, không biết dáng vẻ nữ nhân hậu cung tranh sủng rốt cuộc là như thế nào. Nhưng Hoàng thượng lại quá quen thuộc. Chỉ tính trong tháng này, Vương Quý nhân đã lấy lý do như vậy làm phiền Người không dưới năm lần, chỉ sợ đã có mưu tính lên người đứa trẻ này, từng trải như Hoàng thượng cũng cảm thấy Vương Quý nhân thực sự coi mình như tên ngốc mà lừa gạt.

Thái độ lạnh nhạt của Hoàng thượng cũng khiến lòng A Nguyên buông lỏng.

Mới vừa rồi nàng xảy ra xung đột với nữ quyến Vương gia ở Ngự Hoa viên, ngay sau đó thì Vương Quý nhân khó sinh, nếu Người đến thì không phải để nàng ta mách lẻo hay sao? Nếu không phải vì thế, nàng cũng lười hỏi một câu vừa nãy. Thấy Hoàng thượng không để bụng, A Nguyên liền yên tâm, chỉ nhìn ngó xung quanh, thấy tiểu thái giám kia run run rẩy rẩy vẫn chưa đi, liền nhíu mày hỏi: “Sao vẫn chưa quay về bẩm báo?”

Tiểu thái giám chỉ phủ phục trên mặt đất, miệng kinh hoảng nói: “Thưa điện hạ, thái y nói thai của tiể chủ không tốt lắm, Hoàng hậu nương đã qua bên đó, nương nương nói, thỉnh Bệ hạ cũng tới, có người làm chủ, hậu cung cũng được an tâm.” Lúc hắn vừa bước ra, tiếng thét chói tai của Vương Quý nhân quả thực khiến người khác tê dại cả xương cốt, từng chậu máu loãng được bê ra ngoài không ngừng, tiểu thái giám này chỉ cần nhớ tới thôi đã sợ run người, hiện tại giọng nói còn run run sợ hãi, lúc đó sắc mặt Hoàng hậu quá dọa người, nếu Hoàng thượng không đi, làm sao hắn dám quay về bẩm báo được đây?

“Hoàng bá nương cũng ở đó, chỉ sợ tình hình thực sự không được tốt.” A Nguyên do dự một chút, rồi suy nghĩ cẩn thận.

Chỉ sợ phải quyết đoán.

Nếu vì khó sinh mà xảy ra chuyện gì, người làm chủ Hậu cung là Hoàng hậu chỉ e sẽ phải gánh lấy ác danh, nếu không có Hoàng thượng che chắn phía trước, chẳng phải nguy rồi sao?

“Nếu Hoàng hậu đã có lời, thì đi nhìn một cái vậy.” Hoàng thượng chau mày, vốn không muốn đi, nhưng lại không muốn từ chối Hoàng hậu, bởi vậy đồng ý. Thấy A Nguyên nhanh nhẹn nhảy xuống đứng sang một bên, Người cười cười, rồi dắt tay A Nguyên cùng đi tới cung Vương Quý nhân.

Mà tình cảnh chỗ của Vương Quý nhân, đã thành đại loạn. A Nguyên mới đi vào liền thấy không ít cung nữ, nội giám ra vào vội vàng, toàn bộ không khí trong cung tràn ngập căng thẳng. Từ tỏng cung vọng ra từng tiếng kêu thê lương của nữ nhân, Hoàng thượng dắt A Nguyên tiến vào liền thấy sắc mặt Hoàng hậu, người đang ngồi trên ghế chủ tọa, thập phần khó coi, chư phi cúi gầm mặt ngồi phía dưới nàng.

Dưới đất có mấy phụ nhân đang quỳ, là nữ quyến Vương gia. Khi Hoàng thượng vào cũng không để ý tới người khác, chỉ ngồi xuống bên cạnh Hoàng hậu, cầm lấy tay Hoàng hậu thấp giọng nói: “Để nàng bị liên lụy rồi.”

“Vì con nối dõi của Bệ hạ, đây là điều thần thiếp nên làm.” Hoàng hậu ôn nhu nói xong thì thấy nữ nhi mỹ mạo phía dưới ngẩng đầu phẫn hận nhìn mình, nàng bèn cười lạnh nói: “Sao vậy, ôm hận với bổn cung à?”

A Nguyên nhìn sang, đúng là đường muội Vương Diên, hiện giờ mặt nữ nhi này cũng trắng bệch đi, hiển nhiên kinh sợ vạn phần.

Có điều, Hoàng thượng tới chỗ Vương Quý nhân, thấy Vương Quý nhân gian nan như vậy, mà câu đầu tiên nói ra là vì Hoàng hậu, chẳng nhắc tới Vương Quý nhân một câu, nếu đổi lại là A Nguyên, đến suy nghĩ một ngoạm cắn chết Hoàng thượng cũng sẽ có.

“Có chuyện gì thế?” Hoàng thượng nghe tiếng thét của nữ nhân thì có chút tâm phiền ý loạn, biết Hoàng hậu ôn hòa, bình thường sẽ không để mệnh phụ quỳ để nói chuyện.

“Mấy người này không biết nặng nhẹ, tùy ý bàn luận thị phi trong Hậu cung, ảnh hưởng đến Vương Quý nhân khó sinh, nên thần thiếp mới lệnh họ quỳ xuống, kiểm điểm lại mình, chỉ là xem ra, bây giờ hận thần thiếp rồi.” Hoàng hậu không phải quả hồng mềm, mới nói vài câu đơn giản, đã khiến sắc mặt Hoàng thượng trở nên khó coi, làm cho chút thương tiếc vì Vương Quý nhân khó sinh cũng tan biến luôn, mắt thấy vẻ mặt Hoàng thượng như vậy, ánh mắt Hoàng hậu trầm xuống, ôm lấy A Nguyên thở dài: “Còn nghị luận về A Nguyên nữ, thật sự khiến thần thiếp tức giận.”

“Hóa ra, Vương Quý nhân khó sinh đều là do A Nguyên làm hại.” A Nguyên chậm rãi nói.

“Chẳng lẽ còn không liên quan đến Công chúa sao?” Thiếu nữ kia ngẩng đầu, gương mặt đẫm lệ, khóc lóc nói: “Công chúa kinh thường chúng thần như vậy, còn nhục mạ ta, chẳng lẽ không biết đây là thời điểm quan trọng của Vương Quý nhân, không chịu được ảnh hưởng sao?” Nàng ta lau nước mắt, rồi lại khóc ròng nói: “Hiện giờ tỷ tỷ khó sinh, tâm nguyện của Công chúa…”

“Câm mồm!” Mắt thấy nàng ta dám chỉ trích A Nguyên, Hoàng thượng thuận tay cầm chén trà trên bàn ném thẳng vào đầu thiếu nữ, thiếu nữ kia bị chén đập vào trán còn ngẩng đầu lên không dám tin nhìn Hoàng thượng, Người liền cười lạnh nói: “Trước mặt Trẫm mà ngươi còn dám đổi trắng thay đen?!”

“Bệ hạ bớt giận, mới vừa rồi cũng vì cái này mà thần thiếp mới phạt bọn họ.” Hoàng hậu ôn nhu nói: “Vương Quý nhân sao có thể biết chuyện nếu không nhờ miệng lưỡi mấy người này?! Hiện giờ còn muốn đẩy tội lên đầu A Nguyên.”

“Cứ cho là A Nguyên đến hẳn trước mặt nàng ta, thì nàng ta cũng phải chịu.” Ánh mắt Hoàng thượng lạnh băng, Người cắt lời Hoàng hậu, chậm rãi nói: “Mang thai long duệ lại không biết giữ gìn, đây, là trọng tội của nàng ta!” Chỉ trích Vương Quý nhân còn đang vẫy vùng giành sự sống, Hoàng thượng tiếp tục nói: “Chỉ là một Quý nhân nho nhỏ, đừng nói việc hôm nay vốn không liên quan đến A Nguyên. Cho dù A Nguyên muốn mạng của nàng ta, thì đã làm sao?! Chẳng lẽ nàng ta còn mưu toan tranh phong với Công chúa sao?!” Lời nói vô tình như vậy, khiến cho mấy nữ nhân phía dưới choáng váng chao đảo, Hoàng thượng lộ vẻ không kiên nhẫn, chỉ phất tay nói: “ Hãm hại long duệ, bất kính Hoàng hậu, mưu hại Công chúa! Mới vừa rồi cho dù ai nói thì cũng lôi xuống hết, mỗi người tám mươi đại bản!”