Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 75

Ba ngày sau khi thành thân, không biết Phượng Đồng nổi điên hay sao mà cầm đao đâm chết quân sư, tuy rằng sau đó Phượng Đồng biện giải rằng hắn cũng không hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ là con dao nhỏ máu hắn còn đang nắm trong tay, ai có thể tin Thuận vương điện hạ vô tội đây? Hoàng thượng giận dữ, tuy không đến mức bắt nhi tử đền mang cho quân sư kia, có điều toàn bộ ấn tượng tốt đẹp mà khó khăn lắm Phượng Đồng mới tích góp được đã tan biến trong nháy mắt, Hoàng thượng chỉ lệnh cho hắn ngoan ngoãn ở yên trong vương phủ, không có việc gì đừng ra ngoài cho đỡ mất mặt.

Nhưng mà, nhưng mà ở trong phủ cũng không được a, trong phủ còn có một con hổ cái đó!

Ai có thể nghĩ được, đường đường là đích nữ nhà quan văn Thái thường tự Thiếu khanh, là hổ cái múa được đao vung được kiếm, không nói hai lời đã giơ nắm đấm chứ? Thuận vương phi là nữ nhân cường ngạnh, còn có mặt mũi Hoàng thượng, quả thực khiến các nữ nhân ở hậu viện Thuận vương khổ không nói nổi. Tuy rằng Thuận vương phi cũng rất rộng lượng, hằng tháng luôn cho Thuận vương đi thân mật với thứ phi đó đây, nhưng tuyệt đối không cho phép tranh sủng, nếu để Thuận vương phi biết thì sẽ bị đánh chết.

“Sau này đừng có xuất hiện nữa!” Một lần, dưới con mắt ngưỡng mộ của A Nguyên, Thuận vương phi vẻ mặt hung tàn chỉ tay vào một thứ phi của Thuận vương đang bị đánh đến khóc sướt mướt nói.

Thuận vương hận, hắn thực sự hận vợ của mấy hoàng đệ khác đều nhu tình như nước, tại sao Vương phi của hắn lại mà một con hổ cái, vốn cũng định giết Thuận vương phi vài lần, nhưng mỗi lần hắn nhắc tới kiếm, Thuận vương phi tuyệt đối không lùi mà tiến tới, đưa cổ đến bên kiếm hắn bảo hắn giết, dù rất vui lòng lại không muốn Hoàng thượng bực tức hắn bảo hắn cút đi, Thuận vương thật sự nói không nên lời, sau đó có lòng ghẻ lạnh nàng, ai ngờ vị Vương phi này cái gì cũng dám nói, phàm trong cung có gia yến, luôn kể toạc mấy chuyện là Thuận vương không đến phòng nàng, sủng thiếp diệt thê, không muốn vợ cả sinh con trai trưởng, mới được vài lần, Thuận vương mất não không hiểu sao mình lại đâm chết quân sư đành phải thỏa hiệp.

Thuận vương phi không biết xấu hổ như vậy, A Nguyên lại cảm thấy vị hoàng tẩu này thực đáng yêu. Cái A Nguyên kinh ngạc, chính là Tuệ tần mẹ đẻ Phượng Đồng, không cảm thấy con dâu này đáng ghét nửa phần, ngược lại vô cùng thích, còn có chút thân thiết, tựa hồ còn quan tâm hơn cả quan tâm Phượng Đồng.

Giống như lúc này, mấy vị Vương phi đều đang ở trong cung Thái hậu, A Nguyên nằm trong ngực Thái hậu, thấy vẻ mặt sinh động của Thuận vương phi ngồi dưới khi kể mấy chuyện trong phủ, khiến các Cung phi và Vương phi nghe thấy đều nở nụ cười, ánh mắt Tuệ tần nhìn nàng cũng ôn hòa từ ái, vị này chưa giờ xuất đầu lộ diện ở hậu cung, chỉ cẩn thận sống qua ngày, còn tại lúc Thuận vương phi tạm dừng mà thấp giọng quan tâm: “Coi chừng thân thể, đừng kích động quá mức.” Dứt lời, tầm mắt hướng tới bụng nhỏ hơi nhô lên của Thuận vương phi.

Thuận vương phi tuy rằng hơi ghê gớm, nhưng lại xử lý gọng gang ngăn nắp mọi chuyện trong phủ Thuận vương, đến con cái của vợ lẽ cũng chăm sóc rất tốt, còn hiếu thuận với Tuệ tần, thường tiến cung thỉnh an trò chuyện cười đùa với Tuệ tần, chỉ mấy tháng, trong lòng Tuện tần liền không có nhi tử, chỉ có con dâu.

So với con trai vô tình, thì con dâu hiếu thuận và cháu vàng cháu bạc càng mang lại hy vọng hơn đúng không?

“Quả là đứa trẻ biết ăn nói, ai gia rất thích, muốn thưởng cho nó!” Thái hậu chỉ vào Thuận vương phi đang gật đầu với Tuệ tần mà cười, nói.

“Mấy cháu dâu cùng thải y ngu thân*, làm các nương nương vui vẻ một hồi, cũng được thưởng chút chút chứ ạ?” Thuận vương phi buông một tay, tay kia lại lôi kéo Thành Vương phi Tề Thiện cúi đầu cười, cười nói: “Chúng ta cùng tiến cung không phải vì thế sao? Thái hậu nương nương quý chúng ta, lại muốn thưởng cho chúng ta, có thể thấy được, sau này phải thường xuyên tiến cung hầu hạ, mới là bổn phận của chúng ta.” Nàng được yêu quý, lại ôm lấy mình mà đi tranh sủng, cũng không để chị em dâu ngồi một bên nhìn, chu toàn như thế, khiến lòng A Nguyên cũng thực sảng khoái, thấy qiao tình biểu tỷ nhà mình và Thuận vương phi không tồi, cũng ngồi bên nói thêm một câu: “Hoàng tổ mẫu thưởng cho các Hoàng tẩu, vậy A Nguyên phải làm sao bây giờ?”

Thải y ngu thân: Truyền thuyết thời Xuân Thu có một lão Lai tử, rất hiếu thuận, tuổi đã 70 còn mặc quần áo sặc sỡ, giải làm con nít chọc cha mẹ cười. Sau thành điển cố hiếu thuận cha mẹ.

“Con cũng muốn tặng cho các Hoàng tẩu con cái gì nào?” Thái hậu liền cúi đầu cười hỏi.

“A Nguyên là người bị thất sủng, thực nghèo khổ, Hoàng tổ mẫu chỉ biết đến các Hoàng tẩu, không nói gì tới A Nguyên, Người còn muốn bảo bối trong kho nhỏ của A Nguyên bay vào trong tay các hoàng tẩu, khổ quá đi thôi.” Nhóc con liền cúi đầu, chớp mắt nói.

“Đây là đang trách ai gia đây.” Thái hậu chỉ ôm A Nguyên vào lòng dụ dỗ: “Ai cũng không vượt qua con được, con cứ yên tâm.”

“Hoàng muội ghen với bọn ta, đây cũng là có lòng.” Thuận vương phi cười xong, lại vội nói: “Thật khéo, nếu Hoàng muội không nói ta cũng quên mất.” Nàng dừng một chút, liền cười nói: “Ở ngoài tặng rất nhiều đồ từ phương Tây cho phủ ta, ta thấy trong đó có mấy cái kính lúp nho nhỏ, vô cùng tinh xảo, tuy không đáng giá gì mấy, nhưng lại rất đáng yêu, ta nghĩ các muội muội sẽ thích, bởi vậy mang theo mấy cái, để các muội chơi.” Thấy hai mắt A Nguyên sáng lấp lánh lên, nàng thở phào trong lòng một tiếng, trên mặt vẫn giữ vẻ cười hì hì nói: “Chỉ là chỉ đủ mỗi muội một cái, nhiều hơn cũng không có.”

“Con nghĩ đến các muội muội con như vậy là rất tốt.” Thái hậu liền chỉ vào nàng cười nói: “Còn có vợ lão Tứ, mấy ngày trước còn dâng lên mấy quả dưa hấu cực đại, đây cũng là đồ mới mẻ khó tìm.” Dưa hấu thì thực tầm thường, nhưng trải qua năm mùa xuân lại thành thứ hoa quả hiếm lạ, A Nguyên chỉ biết là Tề Thiện nghiên cứu chút sách cổ, vậy mà làm phòng thí nghiệm nho nhỏ, mới có mấy quả dưa hấu này, lòng bèn cảm thấy bội phục cô cùng.

Nàng là nữ xuyên không, còn chưa làm ra được ống nghiệm thủy tinh đâu.

Nàng thật làm mất mặt các nữ xuyên không.

“Đó là chuyện chúng con nên làm.” Tề Thiện liền cung kính nói.

“Từ khi cưới vợ lão Tứ càng thêm ổn trọng.” Thái hậu thực vừa lòng với Tề Thiện, mà còn là biểu tỷ A Nguyên nữa, nên lời nói ra đều thập phần ôn hòa, lúc này liền cười nói: “Đứa bé ngoan, đây đều là công lao của con.”

“Nếu không hờ Thái hậu nương nương dạy dỗ, Vương gia nhà ta sao có được ngày hôm nay ạ?” Tề Thiện chỉ mỉm cười, rồi nói: “Phòng thí nghiệm còn có mấy chậu hoa vừa nở, nếu các nương nương không cho, ngày mai con sẽ cho người đưa vào ạ.”

“Hay quá!” A Nguyên liền ngồi bên vỗ tay bôm bốp.

“Gặp được các con ai gia liền sảng khoái.” Thái hậu đột nhiên lại thở dài: “Bây giờ, còn mỗi tiểu Nhị còn lẻ loi một mình tỏng vương phủ, ai gia nhìn mà không đành lòng.” Mấy tháng trước, Trịnh vương chỉ cảm thấy mấy đệ đệ vội vàng từng người thành thân hết, thực sự không ưa náo nhiệt này lắm, huống chi Hoàng hậu cũng không bắt ép hắn, chưa chọn lựa Vương phi, chỉ là chuyện này, Thái hậu ghi tạc trong lòng, lúc này thấy trong số các cháu trai, chỉ có Trịnh vương cô đơn lẻ bóng, liền có chút thương hắn, lắc đầu nói: “Nó không có Chính phi quản việc trong phủ, làm sao có thể an tâm làm việc, đây không phải khiến ai gia lo lắng sao.”

Nhắc đến Trịnh vương, Thuậ vương phi và Tề Thiện làm đệ muội đều không tiện nói, còn Hoàng hậu lại chỉ ngồi bên cười nói: “Chuyện này, thần thiếp lại muốn cầu mẫu hậu từ bỏ thứ Người yêu thích.”

“Sao lại nói vậy?” Thái hậu đang thổn thức, liền vội hỏi.

“Lúc trước thần thiếp đã nhìn trúng một cô nương trong sạch, chỉ là thực sự nhiều việc lo liệu không hết, mới gác sang một bên, hiện tại có chút không đợi được nữa, cô nương trong sạch ấy, vẫn nên đoạt về tay chứ ạ?” Thấy Thái hậu mỉm cười gật đầu, Hoàng hậu liền vội cười nói: “Đúng là cô nương phủ An Quốc công, cũng nhờ phủ An Quốc công giáo dưỡng tốt, thần thiếp mới thấy vài lần, mắt cũng không nhìn ai khác được nữa, bây giờ mặt dày, thỉnh mẫu hậu làm chủ, ban cô nương tốt này cho Trịnh vương, cũng để thành toàn tâm ý của thần thiếp.”

“Cái này, ai gia muốn nghĩ chút đã.” Thái hậu bèn đắn đo nói.

Hoàng hậu chỉ cầu hai lần, rồi không nói gì nữa, chỉ là nụ cười trên mặt vẫn không tắt đi.

Nàng đã sớm nói qua với Thái hậu là muốn cô nương phủ An Quốc công làm thê tử Trịnh vương, bây giờ cũng chỉ là diễn trò trước mặt mọi người, nâng lên thân phận của cô nương kia. Nghĩ tới năm xưa Thái hậu là đích nữ phủ An Quốc công, đây là đang thông qua Trịnh vương mà thân cận hơn với Thái hậu, Hoàng hậu cảm thấy lòng rất khoan khoái, nhìn những người cụp mi rũ mắt phía dưới tự dưng thấy mấy phi tần phần lớn đều là thân phận cao quý lại thuận mắt hơn nhiều, chỉ là dừng một chút, thấy A Nguyên nghiêng đầu nhỏ như đang nghĩ điều gì, lòng liền rục rịch, mỉm cười hỏi: “A Nguyên cảm thấy thế nào?”

“Duyên trời tác hợp, nếu con là nam nhân, con cũng muốn cưới tỷ tỷ nhà An Quốc công làm vợ.” A Nguyên bèn cười khanh khách nói.

“Lại nói hươu nói vượn.” Thái hậu vỗ vào bả vai A Nguyên nhưng cũng nhịn không nổi mà cười lên, rất vui mừng.

Lão nhân gia tuổi đã lớn, ngoại trừ quan tâm đến nhi tử, chút lo lắng còn thừa lại là về nhà mẹ đẻ. Sau bà thì phủ An Quốc công không có nữ nhi nào để kết thân với hoàng gia nữa, hiện tại có một vị Trịnh vương phi, cũng coi như là thông gia không dứt với hoàng gia, ít nhiều cũng có thể an ủi nỗi lòng Thái hậu.

Cô nương phủ An Quốc công kia theo như lời Hoàng hậu thì A Nguyên đã gặp qua vài lần, tuy không có xinh đẹp mười phân vẹn mười, nhưng lại có vẻ phong lưu phóng khoáng của danh sĩ Ngụy Tấn, làm người khác lưu luyến không thôi. Nữ nhi như vậy, quả thực thế gian khó tìm. Lúc này A Nguyên chỉ cảm thấy tiểu bằng hữu mặt lạnh như tiền có thể mang ra để dọa trẻ con Trịnh vương đúng là gặp vận cứt chó* rồi, nhưng đột nghĩ đến Trịnh vương có thiếp, không khỏi ngơ ngẩn.

Vận cứt chó: có nghĩa là gặp may.

Ở phủ Túc vương lâu quá rồi nàng quên mất, thời cổ đại trong phủ các thể loại Vương gia, chỉ có mấy người Phượng Minh mới là kỳ quái, Trịnh vương có trắc phi thiếp thất mới là bình thường.

Nghĩ tới nữ nhi thoát tục ấy lại phải chia sẻ phu quân với kẻ khác, A Nguyên liền cảm thấy lòng nghẹn muốn chết, mà thấy cả phòng toàn mỹ nhân, lại không có cách nào tỏ nỗi lòng, lúc này, vậy mà lại bất giác nghĩ tới A Dung, người vẫn luôn mặc kệ nàng nói những gì, cũng đều yên lặng lắng nghe.

Công chúa điện hạ từ trước đến nay cầu được ước thấy, đợi chư phi tản đi, chỉ còn lại Hoàng hậu, Thuận vương phi và Tề Thiện, A Nguyên bèn nhịn không được, cáo lỗi đi ra ngoài. Đúng lúc A Dung đang canh gác ở đằng sau, tránh các tần phi, thấy được A Nguyên liền nở nụ cười, vẫy vẫy ta kêu A Nguyên đến, tay vừa xòe ra, thì lộ ra một con thỏ bạch ngọc nho nhỏ, hắn cười nói: “Hôm kia có được một khối ngọc, ta thấy muội sẽ thích, nên khắc ra cái này, tay nghề không được tốt, muội cũng đừng ghét bỏ.”

Lòng A Nguyên sung sướng, cầm lấy, nhưng lại ngước đầu hừ hừ nói: “Xác thật chẳng có gì đặc sắc, nhưng bổn cung cũng thích cái này.” Nói xong, liền vui thích nhét thỏ ngọc vào hà bao nhỏ của mình, vừa nhét vào vừa nói: “Bản cung không chê đâu, nếu huynh còn thì cứ đưa ta, ta cũng sẽ cố nhận, không để huynh nghĩ tay nghề của huynh bị người khác ghét bỏ đâu, nha!” Thấy A Dung chỉ híp mắt cười, mặt A Nguyên đỏ lên, nàng ngắc ngứ kêu: “Bản cung, bản cung làm thế cũng chỉ vì huynh thôi, huynh phải nhớ kỹ ân tình của ta!”

“Sao dám quên đây?” A Dung cúi người đưa mặt lại gần, đối diện với gương mặt tinh xảo đẹp tuyệt trần như vậy, A Nguyên ngừng thở một chút, lúc sau, A Dung tinh tế nhìn nhìn nàng, nhíu mày hỏi: “Muội có điều gì không vui sao?”

Hắn xưa nay nhạy bén, A Nguyên sớm tập mãi thành thói quen, lòng lại thấy vui mừng, chỉ nép nép vào người A Dung, để hắn chắn gió bên ngoài thay mình, liền nhỏ giọng nói:”Nhị hoàng huynh sắp cưới kế phi.”

“Là tiểu thư nhà An Quốc công?” A Dung cười hỏi.

“Sao huynh biết?!” A Nguyên hung hắng ngẩng đầu lên, trừng mắt hỏi: “Hay là, huynh rất thân quen với vị tiểu thư kia?” Thấy A Dung nhịn cười nhìn mình, nàng liền hừ nói: “Bổn cung quên mất, huynh cũng đã tới tuổi này, sao nào, gặp được cô nương tốt, nên muốn khoe một chút mặt bản cung?” Ngoài miệng nói, đôi móng vuốt nhỏ lại lần tới bên hông mỹ nhân, kêu lên: “Chẳng lẽ còn có tín vật định ước gì đó? Mau đưa bản cung xem, xem xong, về sau huynh cũng đừng thân thiết với bản cung như vậy nữa!”

A Dung bị nhóc con này mò cả người, cảm thấy nha đầu chết tiệt kia quả thực chỗ nào cũng dám sờ, chỉ dở khóc dở cười nói: “Trong đầu muội nghĩ những gì thế?”

“Lúc trước huynh còn chưa nói với ta về việc A Tuệ đâu.” Mới vừa rồi chỉ là nói giỡn thôi, A Dung rất thông minh, lại thường ở bên cạnh Thái hậu, nghe được điều gì đó, tự nhiên cũng có thể đoán được việc liên hôn giữa Trịnh vương và phủ An Quốc công, A Nguyên chỉ chiếm tiện nghĩ mỹ nhân một chút, lúc này lén sờ hai cái ở bên hông gầy nhưng rắn chắc của A Dung, nhóc con cười trộm trong lòng, cũng biết ngoài mình ra A Dung không thương nữ nhi nào khác, lại có chút đắc ý, bèn ngửa đầu làm ra vẻ đại gia, tranh thủ giáo dục mỹ nhân, nói: “Có việc không được gạt ta, không được giấu ta, ta mới thích huynh, biết chưa?”

Nhìn nàng làm ra vẻ răn dạy, đôi mắt to tròn lại lén nhìn vẻ mặt mình, A Dung nhịn cười, lòng lại càng mềm nhũn, chỉ mỉm cười đáp: “Đã rõ, tất sẽ không để điện hạ thất vọng.” Thấy A Nguyên vừa lòng gật đầu, hắn thấy cung nữ xung quanh đều đã tản ra chỗ khác, liền ôm A Nguyên vào ngực, nghe thấy tiếng nàng cười hì hì bên tai, bèn nói: “Việc của phủ Trung Tĩnh hầu ta thật sự không biết nội tình, sao có thể nói được với muội chứ?” Đến khi hắn biết,cũng chỉ hay rằng Trung Tĩnh hầu gả cháu gái cho đệ đệ hắn, nếu không phải A Nguyên hậm hực, hắn cũng không biết bản thân mới là người bị nhìn trúng.

A nguyên uốn éo người ngó khắp nơi rồi chớp chớp mắt nhỏ giọng nói: “Lão sư bảo ta mỗi ngày phải luyện rất nhiều chữ, bài vở rất nặng a, huynh giúp ta một chút được không?”

Trịnh các lão là người chính trực, được phân làm lão sư của A Nguyên thì sẽ cực kỳ quan tâm, bài vở của A Nguyên ông đều nhìn chằm chằm, còn có luyện chữ hàng ngày, bài vở của A Nguyên đều do Trịnh các lão tinh tế xem từng chữ từng chữ một, trong lúc đó, viết tốt cũng có họa, viết không tốt càng gặp hòa, quả thực nghiêm túc đến cực điểm. Nếu là chưa viết tốt, lại có thêm bài tập, khiến A Nguyên kêu khổ không ngừng, lúc này thấy A Dung, nàng liền gõ bàn tính, nhỏ giọng nói: “Bài vở, không phải quý hồ tinh bất quý hồ đa* sao?”

Quý hồ tinh bất quý hồ đa: quý ở chất chứ không phải lượng.

“Cái này ta sẽ không giúp muội.” A Dung lại cự tuyệt: “Tự mình viết, mới là của mình.”

Nhưng thấy A Nguyên chớp chớp đôi mắt đáng thương nhìn mình, A Dung mềm lòng, nắm lấy tay A Nguyên, thấy trong lòng bàn tay quả nhiên có vết chai nho nhỏ, vô cùng đau lòng, vừa nhẹ nàng xoa tay nàng, vừa nhẹ nhàng nói: “Trịnh lão đại nhân làm như vậy, cũng vì muốn chữ muội đẹp từ bé, chốc nữa, ta dạy muội viết, lão đại nhân thấy muội viết tốt, sẽ không bắt muội viết nhiều nữa.” Thấy A Nguyên gật đầu, mắt tỏ vẻ tin cậy nhìn mình, khóe miệng A Dung giật giật, cười khổ điểm điểm vào trán nàng bất đắc dĩ nói: “Muội a…”

Về việc huynh đệ Phượng gia vô duyên vô cớ mà chặn đường hắn vài lần vì chuyện này, thôi không cần nói cho nàng.

Bằng không, cái đuôi sẽ không dẩu lên tận trời sao?!

Lòng cảm thấy nhóc con quả thật khắc hắn từ hồi nhỏ, A Dung nắm tay A Nguyên tới thu phòng, đứng phía sau A Nguyên, cúi người nắm lấy tay A Nguyên từ đằng sau, liền thấy sau khi bé con nắm chắc được bút, lại ngốc ra, liền thấp giọng nói: “Viết theo tay ta.”

Hô hấp của hắn bên tai, A Nguyên chỉ cảm thấy lỗ tai ngưa ngứa, còn có hương thơm thoang thoảng, không giống với cảm giác khi nhào vào ngực A Dung, chớp đôi mắt, A Nguyên lại ngẩn ra trong chốc lát, nỗ lực chịu đựng để không quay đầu lại chiếm tiện nghi A Dung, rồi mới lên tiếng, miệng lẩm bẩm thanh tâm chú, cũng không nhìn bàn tay thon dài đang nắm lấy tay mình khi của A Dung, chỉ nghiêm trang viết theo tay A Dung dẫn dắt, những chữ trên trang giấy quả nhiên đẹp hơn rất nhiều, hơn nữ không biết vì sao, A Nguyên càng viết càng phấn chất, không mệt chút nào, thấy chữ trước mặt càng đẹp thêm, không khỏi quay đầu cọ cọ mặt A Dung nói: “Qua nhiên huynh vẫn tốt nhất.”

A Dung cười, không nhịn được kề trán mình lên trán A Nguyên.

Trong phòng hai người một dạy một học chăm chút viết chữ, bên ngoài cửa lại có một cái đầu lén lút thò vào.

Tề Thiện bất đắc dĩ mà đứng bên ngoài, không để ý việc đang diễn ra trong phòng, chỉ nhìn phu quân “hiểu chuyện ổn trọng” đang thò đầu vào mà đỡ trán nói: “Phu quân nhìn gì thế?” Có được phu quân nhanh nhẹn như vậy, tuy rằng cuộc sống hằng ngày của Tề Thiện rất vui vẻ, nhưng không chỉ ngốc nghếch ở địa bàn vương phủ của mình mà còn ngốc đến tận trong cung, thực sự có chút mất mặt. Quay đầu lại thấy các cung nữ phía sau đều đã tránh đi xa xa, Tề Thiện bất đắc dĩ thở dài, nhưng không cản lại công cuộc rình mò của Phượng Minh, lén mở cửa phòng ra một chút, để phu quân nhìn rõ hơn.

Ai cũng nói nữ nhân thành thân sẽ hóa ngốc, hóa ra, là sự thật.

“Không nghĩ tới a không nghĩ tới a, nha đầu chết tiệt kia cũng có ngày này!” Phượng Minh nhe răng trợn mắt, phát hiện ra được một bí mật quả thực mặt cũng nở hoa, quay đầu lại, lại thấy vẻ mặt vợ không đồng ý, xưa nay hắn luôn nghe lời, không nhìn lén nữa, tiến đến trước mặt vợ cười hì hì nói: “Nàng không thích chỉ cần nói với ta, cái gì ta cũng nghe nàng, chỉ cần không khiến nàng khó chịu trong lòng, ta đều nguyện ý.” Thấy Tề Thiện cười, còn lấy khăn tay lau mặt cho mình, Phượng Minh nhớ tới nhu tình mật ý mấy tháng qua, thật lòng cảm tưởng như hạnh phúc đến ngất trời, nào có nghĩ đến muội muội nữa? Hắn chỉ nói: “Đừng quản nha đầu chết tiệt kia nữa, chúng ta về nhà, về nhà thôi.”

Nói đến về nhà, mặt Thành vương điện hạ lại như sắp khóc, chỉ thiếu kêu oai oái lên.

Tề Thiện ra, cũng không nói gì.

“Nhóc con A Nguyên này lúc nào thấy chẳng được. Ta, ta nhớ nàng.” Ở tỏng phủ, cái Tề Thiện không thể chịu nổi nhất chính là dáng vẻ đáng thương mà Phượng Minh hay dùng khi nói chuyện này, lòng muốn nhanh nhanh về nhà ôm ấp vợ, Phượng Minh khịt khịt cái mũi, nhỏ giọng nói: “Nha đầu này hư như thế, mỗi lần gặp nó, ta đều cảm thấy mạng sống nguy nan!” Để vợ cảm thương cho mình, hắn bán lương tâm “khen” muội muội một chút, thấy ánh mắt Tề Thiện càng kỳ lạ, thì không ngừng cố gắng mà nói: “Nha đầu chết tiệt kia bị ta tóm được nhược điểm, chúng ta về nhà, thong thả nghĩ cách trị nó, nha!”

“Ha ha…” Thành vương điện hạ đang nói thật cao hứng, hy vọng thê tử giúp mình chỉnh nhóc con, thì nghe thấy ở phía sau, có tiếng cười trầm thấp, vừa quay đầu lại liền thấy A Nguyên đã dựa vào cánh cửa, đôi mắt nhỏ nhưng hung tàn nhìn hắn.

Lúc này đến lỗ mũi A Nguyên cũng xịt khói, hận không thể đi ra ngoài mà một miếng cắn chết Tứ hoàng huynh dám nói xấu mình, nhưng thấy vẻ mặt Phượng Minh “đại sự không ổn”, bèn nhe răng uy hiếp: “Cuộc sống của Tứ hoàng huynh tốt quá ha, A Nguyên cũng thực vô cùng vui mừng, phải họp mặt Ngũ hoàng tỷ và Hoàng huynh mới được.” Nói xong, liền hiện ra vẻ mặt “ta nhớ rõ ngươi rồi.”

Phượng Minh nghe xong, chỉ thiếu không lăn ra ngất xỉu, phải để Tề Thiện nhịn cười đỡ lấy, run rn rẩy rẩy mà chỉ vào A nguyên nói: “Muội, muội đừng có nghĩ đến việc đấy nha, bản vương, bản vương cũng là người có chỗ dựa đó!” Dứt lời, liền hướng ánh mắt cầu cứu về phía “chỗ dựa” Vương phi.

“Nể mặt ta tha cho chàng một lần đi.” Tề Thiện chỉ xoa khóe mắt cười nói: “Hai huynh muội các muội tình cảm tốt như vậy, lại khiến ta cười đến hỏng mất thôi.” So với bình yên ngày trước ở phủ Anh Quốc công, cuộc sống hiện tại của Tề Thiện vui vẻ hơn nhiều, thấy Phượng Minh đã dùng ánh mắt đặc biệt hạnh phúc nhìn mình, Tề Thiện nhớ tới Thuận vương phi gặp ban nãy, theo bản năng mà sờ sờ bụng nhỏ của mình, sinh ra vẻ hâm mộ.

Nàng đã quá mỹ mãn rồi, hiện giờ, cũng chỉ thiếu một hài tử kéo dài huyết mạch cho Phượng Minh.

Nghĩ tới hôm nay Đức phi cho dù thấy bụngThuận vương phi và vẻ tươi cười vui mừng của Tuệ tần, lại vẫn bất động thanh sắc như cũ, không thúc giục nàng chuyện con nối dõi, cũng không ban cho cung nữ hầu hạ hoặc là thiếp thất nào cả, lòng Tề Thiện thực sự cảm kích.

Có bao nhiêu mẹ chồng có thể làm được như Đức phi đây?

Nhân có qua có lại, Tề Thiện vừa nghĩ xong, đã thấy A Nguyên lăng xăng chạy đến bên người A Dung để cáo trạng, hơi hơi chần chờ, rồi hỏi Phượng Minh: “Thiếp nghe nói, công tử phủ Định Quốc công muốn thi khoa cử?”