Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 71

Vẻ mặt A Dung thực sự không ổn, A Nguyên nghi ngờ mà nhìn sang hắn, thấy sắc mặt thiếu niên này càng thêm tái nhợt, lòng liền rất khó chịu, vội vàng mò mẫm trên mặt bàn, thấy một bát canh nấm tuyết ấm áp, thì cầm lấy dúi vào tay A Dung, miệng vội vàng nói: “Uống chút nước đường đi, cho đỡ khát.”

Vừa nói, cái mũi nhỏ ngửi thấy hương vị ngọt ngào, liền thèm thuồng nuốt nước miếng cái ực.

Trong lòng A Dung xoay chuyển vòng vòng một hồi, cúi đầu thì thấy đôi mắt A Nguyên mở to sáng ngời nhìn mình, nhất thời cảm thấy nỗi phiền muộn của mình bay biến đi đâu mất, cứ tưởng hắn giữ gìn nhiều năm như vậy, chỉ là dựa mỗi vào tâm ý của chính mình, không liền quan gì đến A Nguyên. Cho dù sau này như thế nào, hiện giờ người thân cận nhất với A Nguyên không phải là hắn sao? Huống chi, sau này nhiều thiếu niên bên ngoài như vậy, hắn sao có thể phòng được hết đây? Bởi vậy lúc này hắn chỉ nở nụ cười, bưng bát nước đường lên, thấy A Nguyên chóp chép miệng nhỏ, thì không khỏi múc một thìa từ trong bát, đặt cạnh miệng A Nguyên, cười nói: “A Nguyên nếm thử trước đi.”

A Nguyên cúi đầu sờ sờ bụng mình, lòng thật đau khổ.

Ăn, hay không ăn, quả là một sự lựa chọn khó khăn.

“Một chút thôi, cũng không tính là gì.” A Dung biết hiện tại A Nguyên đang lập chí làm bé ngoan, không dám tự mình ăn điểm tâm, nên cười ôn hòa nói.

“Vậy thì, được.” A Nguyên đã sớm thèm đến không chịu nổi rồi, thấy A Dung cũng không thành vấn đề, tức khắc uống ừng ực một ngụm nước đường lớn, cười toe toét hạnh phúc, mắt híp lại không nhìn được gì nữa.

A Dung thích nhìn dáng vẻ A Nguyên như vậy khi ở cùng mình, lúc này chỉ cười cười, lại đút cho A Nguyên mấy thìa nữa, đến khi Túc vương phi ngồi bên mỉm cười mở miệng nói: “Được rồi, được rồi,” mới mặt không đổi sắc uống hết chỗ dư còn lại, cảm thấy cơ thể thoải mái hơn rất nhiều, mà thấy A Nguyên cũng được ăn uống no đủ tự giác rúc vào lòng mình, tức khắc ôm bé con này, nghĩ ngợi một chút, hơi gian xảo nói: “Nếu mới bắt đầu học tập, viết chữ không tốt từ trước thì phải làm thế nào đây? Suy cho cùng thì Trịnh các lão cũng là triều thần, không thể lúc nào đi làm phiền ông ấy. Huống chi…” hắn cúi đầu, thấy A Nguyên ngửa đầu chăm chú nhìn mình, mỉm cười, tiếp lời: “Nếu để người khác biết chữ viết A Nguyên không tốt, không phải sẽ bị chê cười sao?”

A Nguyên cũng ngẫm, nhớ tới bảng chữ mẫu Trịnh các lão đưa cho mình, cảm thấy A Dung nói quá đúng.

“Ta nhớ rõ là ngươi viết chữ đẹp lắm.” Túc vương phi chợt nhớ ra, thấy A Dung ngồi đối diện mình, liền vỗ tay cười nói: “Một chuyện không phiền nhị chủ, một khi đã vậy, nhóc con này sẽ giao cho ngươi, nếu ngươi không chê phiền, thì cứ qua đây dạy dỗ nó.”

A Dung cười, cúi đầu nhìn A Nguyên, quả nhiên thấy hai mắt bé con này sáng rực lên, còn có vài phần chờ đợi mà nhìn mình.

A Nguyên cũng không nói rõ ra được cảm giác có thể được A dung dạy viết chữ là gì, chỉ cảm thấy lòng tràn đầy vui mừng, có thể ở bên người này, chỉ cần nghĩ thôi cũng thấy mát lòng, nhưng không chịu biểu đạt ra ngoài như vậy, khẩu thị tâm phi nói: “Thôi thôi, nhất thời không tìm được ai khác, bổn cùng đành cố vậy.” Dứt lời còn thở dài thườn thượt, mắt lại lén lén lút lút mà nhìn trộm sắc mặt A Dung, thấy đôi mắt cười của thiếu niên này cong lên đẹp như trăng sáng, biết trong lòng hắn cũng nguyện ý, liền chôn mặt mình vào trong vạt áo của hắn, không nhịn được nhếch miệng cười.

“Hôm trước đến nhà Trịnh các lão, có gặp được nhiều người không?” A Dung xấu xa không chút dấu vết mà đi tra xét tình địch, hắn nhớ rõ biết rõ, là Trịnh gia có mấy tên xấp xỉ tuổi A Nguyên, còn có một nam hài rất lanh lợi nữa.

“Trừ việc có náo loạn một trận, thì cũng không có gì khác.” A Nguyên thực thích Trịnh các lão, A Nguyên cũng rất thích Trịnh thị. Chỉ là những người Trịnh gia khác, công chúa điện hạ cứ nhớ tới là lại thấy phiền, lúc này liền không kiên nhẫn mà phất tay nói: “Miễn bàn, không lại khiến ta bực mình.”

“Nếu bực mình, ta sẽ xả giận thay muội.” A Dung cười cười sờ đầu A Nguyên, nghe thấy nang lải nhải bên tai mình chút lời nói trẻ con, vậy mà lòng không thấy phiền chán chút nào, chỉ đến khi hắn trầm giọng ho khan mới lùi đầu ra.

A Nguyên thấy dáng vẻ này của hắn, đau lòng không chịu nổi, càng lượn quanh hắn nhiều hơn.

Không ai biết ở bên ngoài phòng, đang có một đôi thiếu niên đang đứng yên lặng nhìn. Trên khuôn mặt Phượng Khanh thấp thoáng ý cười, hiển nhiên rất vừa lòng với tâm ý A Dung. Nhưng còn Phượng Đường, thật ra nụ cười trên mặt lại âm u bất định, thấy muội muội ngốc nhà mình chui đầu vô lưới, uốn éo chui vào trong lồng ngực A Dung, chỉ cắn chặt răng, nhỏ giọng nói: “Nha đầu thúi thực sự không có tiền đồ gì cả!” A Nguyên cư xử với người khác, kỳ thật cũng rất lãnh đạm, bằng không dựa vào sự dạy dỗ của của phủ Túc vương và Hoàng thượng, thường ngày bao nhiên nam hài tới tới lui lui không đếm được, A Nguyên lại chẳng để tâm đến ai, trừ người thân, vậy mà chỉ có A Dung mới có thể thân thiết với nàng đến vậy.

“A Nguyên hiểu rõ mà, nếu không phải chân thành với con bé, làm sao nó thân cận như vậy được.” Nếu quen biết có mục đích, A Nguyên dường như có trực giác vô cùng nhạy bén, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn ra.

“Tuổi hắn cũng không nhỏ nữa.” Phượng Đường vẫn có chút không muốn, nhưng thấy muội muội vui vẻ, cũng nhẫn nhịn. Nghiêng đầu tháy vẻ mặt ôn nhu của Phượng Khanh, khóe miệng liền giật giật, vẫn nuốt lời định nói xuống, nhìn như lơ đãng hỏi: “Hôm kia Hoàng bá phụ tìm đại ca, nghe nói là muốn thăng tước vị cho đại ca?” Phượng Khanh phong Khanh Quận vương, ngay từ đầu Hoàng thượng đã nhịn mấy năm rồi, hiện tại thấy Thái hậu đã hòa hoãn với Phượng Khanh, liền nghĩ thừa dịp Phượng Khanh sắp đại hôn sẽ thăng tước vị, chỉ lấy thân phận thế tử Túc Thân vương của Phượng Đường, “sao huynh có thể kém hơn đệ”, để Phượng Khanh cũng được hưởng tước vị Thân vương.

“Ta đã từ chối.” Phượng Khanh ôn nhu nhìn mẫu thân và muội muội tỏng phòng, thấy hai nữ nhân ngốc này vẫn vỗ tay nói đùa với A Dung, vô cùng nhàn nhã, liền chậm rãi nói: “Một nhà hai thân vương, hiện tại dưới triều Hoàng bá phụ thì vẫn tốt, nếu sau này Thái tử lên ngôi, cho dù rộng rãi với chúng ta, vẫn phải tránh hiềm nghi, đừng khiến người khác kiêng kị, có phải không?” Dưới gối Túc vương có hai vị Thân vương, dù là tôn thất cũng nắm cường quyền, Phượng Khanh đương nhiên không ngốc đến mức coi trọng một chút hư danh trước mắt, mà làm cho tương lai quý phủ Túc vương không được yên ổn.

Nói tới đây, Phượng Khanh liền thấy Phượng Đường dùng ánh mắt khó diễn tả nhìn mình, cảm thấy là đệ đệ áy náy, thì lắc đầu cười nói: “Quận vương là tốt quá rồi, huống chi, sau này nếu ta nghèo túng, đệ cũng không khoanh tay đứng nhìn đâu nhỉ?”

“Đương nhiên sẽ không.” Từ lúc Phượng Đường trở về, trong mắt thỉnh thoảng hiện nét mờ mịt, thế nhưng sau những lời Phượng Khanh nói thì mấy mảnh tối tăm đó biến mất không còn bóng dáng, lòng chợt thấy rộng mở thông suốt, nở nụ cười trong sáng nói: “Chúng ta là huynh đệ ruột thịt!” Hắn nhấn mạnh bốn chữ này, rồi ngẩng cao đầu nói: “Vĩnh viễn cũng không thay đổi!”

“Tất nhiên rồi.” Phượng Khanh lòng tự nhủ không phải vừa về vương phủ là đã quấn lấy nhau rồi sao, nhưng thấy đệ đệ hiếm có lúc trâm trạng tốt, không muốn phá vỡ, mỉm cười hỏi: “Đợt này cùng đi ra bên ngoài với Trịnh vương có tiến bộ gì không?” Trịnh vương là đệ đệ ruột của Thái tử, con trai thứ hai của Hoàng hậu, là người thập phần nghiêm túc hướng nội, trước nay giao tình rất tốt với Phượng Đường, hiện tại lại cùng đi ra ngoài, nên càng thêm thân thiết, quả nhiên thấy Phượng Đường nghe xong gật đầu, hắn liền cười nói: “Trong kinh còn đang nói tới hỉ sự của hắn đây.”

“Việc hắn cưới kế vương phi* sao?” Phượng Đường bèn nhíu mày, nhưng mà nghĩ tới rốt cuộc cũng không liên quan gì lớn đến mình, liền lắc đầu nói: “Tuy đệ thân với Trịnh vương, nhưng không dám dối gạt huynh, người được chọn làm kế vương phi này, chúng ta chớ có kết luận vội.” Gặp Phượng Khanh khó hiểu, hắn do dự trong chốc lát, rồi thấp giọng nói: “Trong phủ Trịnh vương đang có một thứ phi rất được sủng ái, thường ngày được Trịnh vương vô cùng bảo vệ, không bị truyền ra bên ngoài, đến Hoàng hậu nương nương cũng không hay biết gì. Hiện tại đây là lúc Trịnh vương rất để bụng thứ phi này, đúng thật cô nương nhà ai gả đến sẽ phải chịu xui xẻo rồi.

“Nói thế nào cũng sẽ không sủng thiếp diệt thê chứ.” Nếu thực sự có một ngày như vậy, Hoàng hậu chắc chắn sẽ xử lý Trịnh vương ngay lập tức.

“Có lẽ sẽ không có chuyện vậy đâu.” Phượng Đường nhàn nhạt nói: “Đệ đã thấy thứ phi kia một lần, là người thật thà, bằng không Trịnh vương phi hồi xưa trước khi mất cũng sẽ không đến mức không bắt thóp được gì. Huống chi Trịnh vương cũng là người quy củ, chuyện nên giữ thể diện, sẽ giữ.” Chính thất được yêu thích, thiếp thất được sủng ai, chỉ cần cần không rối loạn tôn ti chính, thứ, thì đều là việc bình thường, nói chung sẽ không bị để ý, nhưng mà chứng kiến phu thê Túc vương dốc hết lòng yêu thương nhau, còn có thanh mai trúc mã Tề Nhã của mình, Phượng Đường luôn cảm thấy nhân duyên như vậy thật không thoải mái, lúc này liền lắc đầu nói: “Tội gì phải đi làm cảnh.”

Kế vương phi: Trịnh vương đã từng có vương phi, nhưng vương phi này đã mất, nên khi lấy vợ lần nữa thì được tính là vợ lẽ.

“Đệ đừng không tin, sắp xếp như vậy là việc phần lớn các cô nương đều phải làm.” Phượng Đường hiểu rõ về chuyện này hơn, tự nhiên minh bạch ý Phượng Đường, bèn lắc đầu cười nói: “Chính phi Trịnh vương, tuy là vợ kế, nhưng từ trước đến nay Trịnh vương vẫn chưa có con trai con gái dòng chính, đây cũng không khác vợ cả là bao, nào không hưởng chú ý?” Hắn thở dài nói: “Như nhà chúng ta có thể có được bao nhiêu đây? Cứ làm những gì ta muốn, là tốt rồi.” Trong lòng hắn đã có người khiến hắn nguyện ý chung sống cả đời, tự nhiên nguyện ý nhất sinh nhất thế nhất song nhân*, chỉ là dựa vào cái gì mà yêu cầu những người khác cũng phải thế đây?

Nhất sinh nhất thế nhất song nhân: "Thiên nhược thiên tầm thiên bàn khổ, nhất sinh nhất thế nhất song nhân”. Dịch nghĩa: “Ngàn kiếm ngàn tìm muôn ngàn khổ, một đời một kiếp một đôi người”.

“Là lỗi của đệ.” Phượng Đường nhíu mày nói: “Trịnh vương cũng đã từng nói sẽ không bạc đãi chính thất, chỉ là…”

“Nói cho cùng thì đáng thương thay cô nương kia.” Phượng khanh thở dài nói.

“Đệ cũng từng khuyên Trịnh vương, đưa thứ phi kia lên làm chính thất là xong rồi, có điều đệ thấy ý của Trịnh vương là không muốn đỡ thiếp là thê.” Đã làm thiếp, lại lên làm chính thất, nhà bình thường thì thật ra tùy ý thế nào cũng được, chỉ là một hoàng tử như Trịnh vương, liền rất không hay.

“Thôi, chớ nói tiếp làm gì, tóm lại cũng không phải là chuyện của nhà chúng ta.” Cưới chính phi, cũng là một loại thủ đoạn liên hôn, chính phi Trịnh vương cũng là một lợi thế chính trị không nhỏ, làm sao có thể cứ như vậy mà phế đi được?

Phượng Đường ngẫm nghĩ cẩn thận, rồi gật gật đầu, lại cùng tán gẫu một chút với Phượng Khanh, lúc này mới quay đầu định rời đi. Chỉ là nghe thấy tiếng cười của A Dung truyền ra, hắn nhịn không được, trầm giọng ho khụ khụ một tiếng, dưới ánh mắt cười cười của Phượng Khanh mà vén mành lên tiến vào phòng, liền thấy lúc này cặp móng vuốt của A Nguyên đang giở trò trên người A Dung, thật sự khiến con mắt không đành lòng nhìn, sắc mặt biến cả thành màu đen, nhưng vẫn nhịn lại được, chỉ ngoắc ngoắc tay với A Nguyên nói: “Muội muội.” Thấy A Nguyên không tình nguyện mà buông A Dung đang cười tủm tỉm ra, uốn uốn éo éo mà lượn đến trước mặt mình, Phượng Đường không khỏi đưa tay sờ sờ khuôn mặt của mình.

Khuôn mặt này, cũng thực tuấn mỹ, tuy rằng không tuyệt trần như A Dung, nhưng chịu cái vẻ mặt của muội muội như vậy, đúng thật khiến thế tử bốc hỏa.

“Thật là nhóc con không có lương tâm.” Hai lỗ mũi Phượng Đường đều nhả khói, nhấc A Nguyên lên, thấy nàng cười ha hả uốn éo vặn vẹo, cơn giận cũng bay mất, bất đắc dĩ cười nói: “Nhị ca đối với muội không tốt sao? Sao ta lại thấy, ta lại không bằng A Dung vậy?”

“Như nhau, như nhau.” A Nguyên bị nâng lên cao, cảm thấy rất thú vị, lắc lắc người nhỏ nịnh nọt một chút, hai mắt sáng lấp lánh mà nói: “Cao thêm chút nữa, cao thêm chút nữa.”

“Đừng làm nó ngã.” Lúc Túc vương phi thấy hai huynh muội này chuẩn bị bày ra trò chơi ném muội muội, lập tức có chút lo lắng, thấy nhóc con còn vui vẻ đến mức kêu hú hú, liền thực sầu bi nói: “Tính tình lại còn như vậy, làm sao không thể thực nữ một chút chứ?” Nói xong, nhớ tới dáng vẻ đoan trang chững chạc của các tiểu thư nhà khác mà mình đã từng chứng kiến qua, bẻ tay nói: “Đều do các con cưng chiều.”

Phượng Khanh mỉm cười tiến vào, liền nghe được một câu như vậy, khóe miệng gật giật, không đành lòng nói tình tình muội muội quả thực giống mẫu phi như đúc, nhưng mà thấy Túc vương phi dù lấy tám giá nến cắm xung quanh cũng không rọi vào bản thân được, cũng liền cảm thấy bất đắc dĩ, lắc đầu nói: “Mới kêu muội muội ăn uống điều độ hiện giờ mẫu thân lại muốn con bé thục nữ, không phải là khiến nó thở không nổi sao?” Thấy A Nguyên rơi từ trên không trung xuống, được Phượng Đường vững vàng tiếp lấy, rồi ghé vào trong lồng ngực huynh trưởng cười hì hì không ngừng, liền nhìn Túc vương phi cười nói: “Hay là mẫu thân chột dạ?”

Đúng thật là Túc vương phi đang chột dạ.

Nàng cũng cảm thấy khuê nữ nhà mình và bản thân năm xưa tuy quá trình khác nhau nhưng kết quả lại giống nhau đến kì diệu, đều khiến người khác phải đau đầu, chỉ là tuyệt đối không thể thừa nhận cái này được được, bằng không về sau làm sao sĩ diện trước mặt nhi nữ được? Bèn ngoài mạnh trong yếu nói: “Con trưởng thành rồi, muốn lên mặt rồi phải không?! Được được được, ta không quản con được, đợi đến khi phụ vương con về rồi, sẽ bảo ông ý nói chuyện với con.” Nói xong, thấy khóe miệng Phượng Khanh nhếch lên, muốn nói tiếp gì đó, liền lập tức ôm đầu đau khổ nói: “Đau đầu quá.” Dứt lời, liền để nha đầu đang nhịn cười đỡ lấy thoăn thoắn rời đi.

Chỉ bằng một câu nói địa ca đã tiễn lão nương đi, A Nguyên quả thực cực kỳ bội phục, đôi mắt sáng lấp lánh sung bái nhìn về Phượng Khanh.

Phượng Khanh lại chỉ cười, thấy Phượng Đường hạ quyết tâm không để A Nguyên ra chỗ A dung nữa, liền mặc hắn ngồi cách đó không xa trêu chọc muội muội, còn mình ngồi cạnh A Dung, thấp giọng cười nói: “Ta thấy là, sau này ngươi sẽ phải chịu khổ rồi.”

“Đã là trân bảo, sao có thể có được dễ dàng?” A Dung lại không để bụng, huống chi tâm tính Phượng Đường hắn đã sớm biết, tuy rằng cứng nhắc, nhưng lại rất khác khi ở bên người thân thiết, hiện tại sảng khoái thể diện chút lòng dạ hẹp hòi của bản thân, cũng có nghĩa thân cận với A Dung, nhớ nhớ tới đủ loại khảo nghiệm khi cha mình Thành Dương bá cưới mẫu thân, A Dung cảm thấy những thứ tước mắt này thực không đáng nhắc tới, bèn cười cười, chỉ thấp giọng hỏi: “Hoàng thượng quả nhiên muốn tấn ngươi làm Thân vương?”

“Ừm.” Phượng Khanh cười, cảm kích mà nói: “Mệt ngươi nghĩ ra được tâm tư Hoàng thượng, bằng không bỗng nhiên hỏi ta, ta cũng không biết đáp lại như thế nào.” Đột nhiên bánh bao có nhân từ trên trời rơi xuống, ai có thể phản ứng ngay được?

“Mấy ngày nay, Hoàng thượng nhắc tới ngươi mấy lần trước mặt Thái hậu, ta liền cảm thấy không tốt.” A Dung cụp mặt, trầm giọng nói: “Thân vương, Quận vương tuy chỉ kém một bậc, nhưng lại là việc lấy mạng người.”

Nghe tiếng cười của Phượng Khanh bên cạnh mình, hắn cũng cười, vẻ giảo hoạt lỗ ra trong đôi mắt, nói: “Ta nói rồi, tước vị Thân vương này, bạc quan trọng ở chỗ nào? Hơn một ngàn lượng một năm, không chừng là góp chung cả mạng vào.” Bổng lộc Thân vương một năm nhiều hơn Quận vương một ngàn lượng, ngày đó Phượng Khanh từ chối Hoàng thượng, Hoàng thượng liền cảm thấy Phượng Khanh thật thà khiến người khác đau lòng, lại thưởng Phượng Khanh một cái hoàng trang thật lớn làm bồi thường, cũng có ý thêm vinh dự cho đại hôn sắp tới của Phượng Khanh, một tiền đồ, một hoàng trang này, không biết bằng bao nhiêu bổng lộc của Thân vương nữa.

Những chủ nhân đứng đầu trong cung lại đều cảm thấy Phượng Khanh hiểu chuyện, không nhân sủng ái của Hoàng bá phụ mà sinh kiêu, đây mới là tiện nghi lớn.

“Lẳng lặng làm giàu, mới là đạo làm thần.” Ngón tay thon dài của A Dung gõ trên mặt bàn, nhẹ giọng nói.

“Ngươi khéo đưa đẩy như vậy, về sau ta cũng không cần lo lắng thay A Nguyên.” Phượng Khanh liền cười chế nhạo nói: “Chỉ là ta có ba tên đệ đệ, ngươi cứ cẩn thận.”

“Điện hạ cứ lo hôn sự của mình viên mãn cái đã, rồi hẵng nói ta.” A Dung mặt không đổi sắc nói.

Nói chuyện với A Dung, Phượng Khanh luôn rất vui vẻ, đó là đấu võ mồm cũng cảm thấy lòng nhẹ nhàng, lúc này cũng không giận, chỉ cười tủm tỉm mà nói: “Ngươi yên tâ, bổn vương dâng hoàng thôn trang lên trước mặt Dì sáu, Dượng sáu lại muốn ngáng chân, thì cũng không phải sợ.” Khuê nữ nhà ai cũng là bảo bối, Tưởng Như Vân là trưởng nữ của cha mẹ, bởi vậy Phượng Khanh thực không dễ dàng khiến lão Thái sơn tương lai nhả ra được, nhưng lúc này đây, hắn sẽ đi lối tắt, đổi chân tâm của mình lấy chút hảo cảm của dì, dâng toàn bộ nhà cửa, tình cảm chân thành lên cho thê tử, làm dì mềm lòng, cũng mặc kệ dượng dậm chân thế nào, hàm súc gật đầu đồng ý đại hôn.

So với Phượng Đường giãy giụa trong tay Anh Quốc công có thể coi là còn mạnh hơn gấp trăm lần.

Nghĩ đến dáng vẻ hiện tại của Phượng Đường bị Anh Quốc công nhào nặn đến không còn sức lực, Phượng Khanh tuy là huynh trưởng, vẫn có chút không phúc hậu mà vui sướng khi người gặp họa.

Mặc dù A Nguyên đang cười đùa khoe mẽ với Nhị ca, nhưng một đôi mắt thỉnh thoảng vẫn hướng về phía A Dung và Phượng Khanh, thấy đôi thiếu niên tú mĩ giống nhau cười rộ lên, không khỏi ngứa ngáy trong lòng, nhưng mà thấy tay Phượng Đường thủ sẵn mình, mắt đảo một vòng, liền xấu xa cười trộm một tiếng, ghé vào bên tai Phượng Đường nhỏ giọng nói: “Hôm kia, muội đi ra ngoài với nhóm biểu tỷ.” Thấy sóng nước lưu chuyển tràn đầy trong đôi mắt đào hoa của phượng Đường, liền buông lỏng trong lòng, không ngừng cố gắng nói: “Nhã biểu tỷ, gầy.”

“Gầy?” Nắm tay Phượng Đường đột nhiên căng thẳng, bình tĩnh lại, liền nhẹ giọng hỏi: “Xảy ra chuyện gì sao?”

“Cái này…” Nhóc con muốn nói lại thôi.

“Chẳng lẽ bị thiệt thòi?” Phương Đường híp mắt hỏi, nhưng trong lòng đã nhịn không được mà tức giận rồi.

Vợ của hắn, là ai dám ăn tôm hùm mật gấu bắt nạt? Băm nó!

“Haizzz!” Mặt A Nguyên lộ vẻ lo lắng, thở dài nặng nề, thật sự là không nói gì thì hơn.

Thấy dáng vẻ này của nàng, Phượng Đường liền cảm thấy mình đoán đúng rồi, lại thấy A Nguyên không chịu nói, ôn hòa thuyết phục: “Muội chỉ cần nói ai dám sinh sự, yên tâm đi, ta tuyệt sẽ không để người khác biết là muội nói chó ta.” Tề Nhã ôn nhu, chịu thiệt thòi cũng chỉ biết giấu mình, Phượng Đường cực kỳ đau lòng, lập chí lúc này phải làm chủ cho nàng dâu nhà mình.

“Là Nhị ca muốn A Nguyên nói đấy nhé.” A Nguyên cúi đầu lí nhí.

“Ừ.” Phượng Đường cười tươi, cảm thấy mình đặc biệt hòa khí.

“Bởi vì biết sắp thành thân với Nhị ca, phiền muộn trong lòng, ăn không ngon ngủ không yên, cho nên biểu tỷ gầy.” A Nguyên liền buông tay, thấy Phượng Đường sửng sốt, buông lỏng cảnh giác mà thả tay mình ra, tức khác nhảy xuống khỏi đầu gối Nhị ca, lăn ngay một đường tới phía A Dung. Sau khi Phượng Đường xem như kịp phản ứng hiểu ra nhóc con này là đang lừa bịp hắn, liền tức giận đến mặt biến thành màu đen, cắn răng mắng: “Ra đây cho ta!” Ngay lúc này, không đánh nhóc con này, thế tử điện hạ thật sự nuốt không trôi cơn tức này.

Cũng dám cười nhạo hắn!

A Nguyên nhảy dựng lên, nhảy vào trong lòng A Dung, thấy thiếu niên này bao bọc mình kín như bưng, tức khắc dương dương tự đắc, thò cái đầu ra, dưới nụ cười bất đắc dĩ của Phượng Khanh, cười hì hì nói với Nhị ca đang nghiến răng nghiến lợi: “A Nguyên nhớ nhầm, biểu tỷ là mập, bởi vì mấy ngày Nhị ca không ở trong kinh, tâm trạng biểu tỷ tốt, ăn nhiều hơn chút.” Dứt lời, lại co người nhỏ kêu lên: “Thẹn quá hóa giận, thẹn quá hóa giận.” Đúng là dáng vẻ tiểu nhân đắc chí, hiển nhiên cũng thấy thú vị với cảnh Nhị ca phải ăn khổ trong tay cậu.

“Thật là…” Phượng khanh thấy đệ đệ đã nheo đôi mắt hồ ly lại, tức khắc hiểu là đệ đệ đã viết tên muội muội vào sổ đen, rất muốn nói cho nhóc con biết cái gì gọi là “Không muốn chết cũng phải chết”, nhưng mà rốt cuộc cảm thấy huynh muội đại chiến như vậy thú vị hơn, liền cười tủm tỉm mà ngồi một bên, nhìn nhóc con tiếp tục nhảy nhót. Ngược lại, A Dung mắt thấy không tốt rồi, lập tức nghiêng đầu dùng sức mà ho khan vài tiếng, khụ đến mặt đỏ bừng, lúc này mới áy náy nói với Phượng Khanh cứ cười tủm tỉm và Phượng Đường đang không biết suy nghĩ cái gì: “Hôm kia bị phong hàn, không được khỏe lắm, nếu không có việc gì, ta cáo từ trước.”

Nói xong, liền đứng dậy, đi đến hướng cửa, thuận tiện ôm nhóc con trong ngực cùng thoát đi.

Vén mành đi ra ngoài, A Dung chạy như bay, chỉ kẹp lấy A Nguyên vẫn còn cười rất có phong phạm chạy thục mạng, liền nghe thấy phía sau có tiếng thét chói tai của Phượng Đường, vừa quay đầu lại, quả nhiên thấy Phượng Đường đen mặt đuổi tới, trong tay còn xách theo một tấm bản trúc to, hiển nhiên là đã bị muội muội trêu tức không nhẹ, bàn chân bước đi càng thêm như bay.

Loại tiết mục công chúa điện hạ bị đuổi đánh vì chọc giận thế tử đến muốn chết đi sống lại này quả thực mấy ngày nay ngày nào cũng trình diễn khắp vương phủ, hạ nhân thấy nhiều cũng không can thiệp, dù sao chỉ bằng cặp chân ngắn của công chúa điện hạ, trước nay thế tử đều chưa chạy đuổi nàng bao giờ, càng miễn bàn đến việc bị đánh bản trúc. Nếu không phát sinh thảm án, mấy nha đầu sai vặt đều có trách nhiệm riêng phải làm, cũng không để ý quá nhiều, mỗi lần như vậy, chỉ nghe thấy thế tử kêu muốn đánh muốn giết, đằng trước có tiếng cười khanh khách không ngừng, thì đều đồng thời cảm thấy, không hổ là hậu duệ hoàng gia, cách thể hiện tình cảm không giống với người bình thường.

Đương nhiên, Công chúa điện hạ vẫn còn đang đắc ý không thể tưởng tượng được, mấy năm sau, khi nàng có người trong lòng, Nhị ca mang thù sẽ chỉnh phò mã tương lai của nàng thế nào.

A Dung ôm bé công chúa chạy phía trước, huynh trưởng khổ sở một đường truy đuổi phía sau, sau khi ngươi tới ta đi vài vòng, Phượng Đường đang sắp hết hơi, thì nghe thấy cách đó không xa, có tiếng hô kinh ngạc truyền tới, quay đầu lại, liền thấy Phượng Minh trợn mắt che mồm nhìn hắn, đang muốn nói chuyện, thì thấy Phượng Minh đã vội vàng không ngừng đi về chỗ A Nguyên, dang rộng cánh tay ra phía trước bảo hộ cả A Dung đang lau mồ hôi và nhóc con dương dương tự đắc, lát sau, thốt lời thấm thía với Phượng Đường: “Hoàng đệ, tuy rằng A Nguyên xác thật rất xấu, chỉ là, ta cũng không thể cứ đánh trẻ con như vậy có đúng không? Khoan dung một chút…” Hắn dùng giọng điệu giống như Hoàng thương để khuyên nhủ.

Tuy rằng hắn vẫn luôn tưởng tượng đến cảnh được đánh nhóc con này.

Có điều, làm huynh trưởng, lòng dạ không phải là nên rộng lớn sao?

Hai huynh muội đang chơi đùa nhìn vẻ mặt thánh khiết của Tứ hoàng huynh, đồng thời bất động.