Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 69

Lần đầu gặp nữ nhân này, A Nguyên liền chú ý thấy bộ váy áo đỏ thẫm trăm điệp xuyên hoa của nàng, trên đầu là bộ mũ miện phượng hoàng ngậm ngọc trai khảm trân châu đỏ, trước ngực còn đeo một chiếc vòng cổ vàng ròng quý giá, trang điểm đến lộng lẫy hoa hòe hoa sói, tựa như còn lớn hơn Trịnh thị vài tuổi. Mắt thấy nhân có A Nguyên đến đây, còn mang theo đội ngũ đông đảo, lại thấy vẻ mặt tươi cười của Trịnh thị, được Tề Kiên anh tuấn đỡ lấy, bên cạnh còn có một tiểu cô nương xinh đẹp phú quý, nữ nhân này không khỏi lộ nụ cười mỉa mai, chạm tay vào bộ trang sức trên đầu, tiến lại, nhướng mày cười nói: “Đây không phải Ngũ muội sao.”

“Tam tỷ.” Trịnh thị hơi sững lại, rồi nở nụ cười.

Tề Kiên không nói gì, nhìn vợ, rồi liếc qua nữ nhân lộng lẫy này một cái, chỉ nhẹ nhàng nói với Trịnh thị: “Nên đi thỉnh an Tổ phụ thôi.”

Nữ nhân này thấy cách Tề Kiên nói chuyện với Trịnh thị, cứ như sợ chỉ cần to tiếng sẽ làm nàng ta kinh sợ không bằng, lại thấy Trịnh thị vẫn là dáng vẻ mềm như bông không có chính kiến, liền lộ ra vẻ ghen ghét, cười nói: “Thế nào, sợ ta ăn thịt Ngũ muội sao?” Ánh mắt dừng lại trên mặt Tề Kiên, nữ tử này hung hăng vò khăn trong tay mình, lại cười nói: “Tổ phụ là người bận rộn, làm sao có thời gian gặp muội được? Hay là cùng ta đi thỉnh an Tổ mẫu đi.”

“Đi thôi.” Tề Kiên không thèm để ý đến nữ nhân này, chỉ dẫn Trịnh thị và A Nguyên rời đi.

“Đừng đi!” Nữ nhân này muốn đi theo lôi kéo, nhưng lại bị cung nữ A Nguyên mang theo ngăn cản lại, dậm chân tức giận, mà không dám cùng đi tới thư phòng Trịnh các lão, đành phải đi về phía hậu viện.

Trịnh thị bị Tề Kiên lôi đi, vừa đi vừa nhìn một bên sườn mặt của phu quân mình, càng nhìn cười càng tươi, A Nguyên ở bên cạnh chỉ nhìn như vậy thôi đã có thể đi buôn dấm chua, vô lực mà nhìn bằng ánh mắt thiên thần giống hệt như vị phu nhân vẫn còn đang chìm đắm kia, chua xót nói với cậu sáu: “Chỉnh kẻ xấu, như nào làm sao còn là đứa bé ngoan tâm linh thuần khiến nữa.”

“Nhãi con từ trong cung ra, còn có thể thuần khiết sao?” Tề Kiên cúi đầu, tươi cười đúng kiểu “Ngươi đừng trêu ta”.

Đối với loại cậu xấu xa chỉ biết đối nghịch với mình này, A Nguyên không có gì để nói, lúc này tò mò hỏi: “Vừa rồi là ai vậy?”

“Đường tỷ của mợ ngươi.” Tề Kiên cười nhạo một tiếng nói: “Thật sự cho rằng mình là thiên tiên hay sao, mà ngày nào cũng hoa hoét, quả thực chẳng biết cái gì.” Ở trước mặt hắn còn nói chuyện nheo nhéo, dáng vẻ thẹn thùng, khiến Tề Kiên thật ghê tởm, nếu không phải là thân thích của Trịnh thị, cho một đạp vào ngực còn là nhẹ.

“Tam phòng là nhà mẹ đẻ ta, đây là đường tỷ đại phòng.” Trịnh thị ở cạnh nhỏ giọng giải thích: “Cậy là dòng chính đại phòng, nên tính tình đường tỷ có chút cao ngạo.” Con cháu Trịnh gia nhiều, bởi vậy đại phòng càng được coi trọng.

A Nguyên liền gật gật đầu, lại nghĩ nghĩ, liền tò mò hỏi: “ Trong Trịnh gia có một nam hài lớn hơn con một chút, có thể nói, cũng có dáng vẻ đĩnh đạc hiểu chuyện, không biết là người nào.” Thấy Trịnh thị ngẫm nghĩ, nhưng rồi lắc lắc đầu, cũng cảm thấy Trịnh gia là đại gia đình, muốn tìm một người như vậy cũng không dễ dàng, bèn gác lại, đi tới chỗ Trịnh các lão. Tới thư phòng rồi, liền thấy Trịnh các lão đang ngồi phía trên, vẻ mặt nghiêm túc nhìn qua, Tề Kiên xưa nay tôn kính Tổ phụ của vợ, vội vàng cùng Trịnh thị thi lễ, miệng nói: “Kính xin thỉnh an Tổ phụ.”

Vừa ngẩng lên, thì thấy nhóc con A Nguyên này, đã chạy tới trước mặt Trịnh các lão, rút xoẹt ra một quyển trục* từ trong ngực, vẻ mặt trang trọng như hiến dâng vật quý, nhón mũi chân đưa lên cho Trịnh các lão, miệng hô: “Lão sư, kính xin người nhận bức họa này của A Nguyên.”

Quyển trục: Trục cuốn (sách). § Sách vở ngày xưa viết bằng lụa đều dùng trục cuốn nên gọi sách vở là "quyển trục" 卷軸, cuốn tranh vẽ gọi là "hoạ trục" 畫軸. (theo hvdic.thivien.net)

Thế mà không bị ăn đánh!

Tề Kiên thấy Trịnh các lão tuy mặt than, nhưng vẫn ôn hòa mở quyển trục ra, không khỏi sợ ngây người trước mị lực của cháu ngoại nhà mình.

Quả thực có thể giết người không cần dao.

Lúc này Trình các lão tinh tế nhìn bức họa cổ trên tay, hồi lâu sau, mới gật đầu nói: “Không tồi, rất có khí chất thời kỳ Ngụy Tấn.” Nói xong, cũng không khách khí, liền cất bức họa cổ vào trong bình để tranh, nói: “Tiền công này thầy giáo nhận.”

“Bảo kiếm tặng anh hùng, danh họa tặng danh sư*.” A Nguyên rung đùi đắc ý lôi bút mực của mình ra, rồi mắt hướng lên trông ngóng Trịnh các lão.

*: Từ câu “Bảo kiếm tặng anh hùng, hồng phấn tặng giai nhân.”

“Không được nịnh nọt!” Mặt Trịnh các lão trầm xuống, hừ một tiếng.

A Nguyên cười hì hì coi như không nghe thấy.

“Cháu cũng tới à?” Xưa nay Trịnh các lão thực thích cháu rể Tề Kiên này, ánh mắt có chút ôn hòa, miệng lại nghiêm túc nói: “Hiện tại cháu ở Hàn Lâm viện, muốn làm được bổn phận, phải nghiên cứu học vấn cho tốt, không được để chướng ngại cản trở, cũng không thể tùy hứng được.”

“Cháu trai hiểu ạ.” Tề Kiên khom người nói.

Đây là cháu rể Trịnh các lão đích thân chọn, quả thực quá vừa lòng, gật gật đầu, rồi nói: “Đi chỗ hậu viện thỉnh an Tổ mẫu cháu đi, công chúa ở lại đây ta còn có chút lời muốn nói. Lát nữa, cháu lại qua đây.” Thấy Tề Kiên gật đầu đáp ứng và Trịnh thị có chút lo lắng nhìn qua rời đi rồi, Trịnh các lão mới nói: “Hiện giờ Điện hạ tuổi còn nhỏ, cũng nên tự biết đạo lý “dục tốc bất đạt,” không cần phải nóng vội, chỉ cần nắm vững bài vở của mình, có chỗ nào không rõ, tùy thời cứ tới hỏi lão thần.” Ông dừng một chút, vẻ mặt có chút khác thường, nhưng vẫn nói: “Hoặc là, đến quý phủ Nhị lão thái gia cũng được.”

“Đa tạ lão sư.” Hiện tại A Nguyên đến viết chữ vẫn còn lung tung rối loạn, chỉ như gà bới mà thôi, lúc này lập tức chắp tay đồng ý.

“Tập viết cũng không thể vội, nét chữ nết người, từ chữ viết, có thể nhìn ra tính tình của một người.” Trịnh các lão lấy ra một chồng bảng chữ mẫu, làm khóe mắt A Nguyên giật giật, chậm rãi nói: “Điện hạ mỗi ngày một bảng chữ to này, ngày ngày không ngừng, mấy năm sau, sẽ thành thạo.”

“Mấy năm không ngừng.” Hóa ra ở cổ đại, học tập cũng thật gian nan.

A Nguyên rưng rưng mỉm cười, cảm tạ tâm ý Trịnh các lão.

Thấy nàng nghe lời, không cao ngạo chút nào, Trịnh các lão rất vừa òng. Phàm là văn nhân, luôn dặn dò nhiều hơn với người thích nghe mình nói chuyện, Trịnh các lão cảm thấy A Nguyên không có bệnh Công chúa, nghĩ nghĩ, bèn nói: “Lão thần còn có mấy chắt trai cũng đang độ tuổi đọc sách, ý của Hoàng thượng, cũng là để Điện hạ có thêm bạn học cùng, bây giờ lão thần gọi bọn chúng đến đây. Sau này có thể giúp đỡ bài vở cho nhau, không sinh ra tâm lười biếng.” Nói xong, liền lệnh gã sai vặt ra ngoài mời người lại đây, chưa được một lát, A Nguyên liền nghe được tiếng có người nói chuyện, mơ hồ có chút quen thuộc.