Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 68

“À ha, còn có bạn tốt cơ à?” A Nguyên liền cười lạnh một tiếng, ngạo mạn nói: “Ngươi là cái thứ gì, dám cao giọng trước mặt bổn cung?! Cút nhanh đi, bằng không, đừng trách Bổn cung không khách khí.” Dứt lời, liền quay sang lạnh lùng nói với cô nương Dương gia kia: “Tiện nhân! Đừng cho rằng đông người thì Bổn cung không dám trị ngươi! Đã thế cho các ngươi biết, thế nào là vương pháp?!”

Nói đến từ “vương pháp”, ánh mắt của nàng, nhìn châm chọc về phía ba người kia.

“Cho dù là Công chúa, cũng không thể khinh thường người khác như vậy!” Thiếu nữ đứng giữa, váy dài trắng thanh nhã thướt tha, cả người mang phong độ trí thức, chỉ là lúc này lòng đầy căm phẫn mà nhìn A Nguyên, thấy nàng còn nhỏ, mà miệng lại độc ác như thế, liền oán hận nói: “ Dương tỷ tỷ chỉ là thích một người mà thôi, dựa vào cái gì mà phải chịu sự chỉ trích của các người?” Thấy nữ nhi kia khóc đến ngã khụy xuống đất, thiếu nữ vội vàng tới đỡ, mắt phẫn nộ nhìn A Nguyên nói: “Tỷ tỷ không phải đau khổ, chúng ta không chấp nàng ta!”

“Hỗn láo!” Mấy đại cung nữ đứng sau A Nguyên đều đồng loạt quát lớn, Phượng Minh cũng không vui vẻ gì, tiến tới chỉ vào thiếu nữ kia lạnh lùng nói: “Nha đầu không biết chừng mực này ở đâu ra, dám nói với Hoàng muội ta những lời như vậy, quả thực nên vả miệng!” Hắn vốn là Hoàng tử, bình thường hay nhường nhịn đủ phần với A Nguyên và Ngũ Công chúa, bởi vì mình là huynh trưởng cùng chung huyết thống, nguyện ý che chở muội muội, nhưng không phải đối với nữ nhi nào cũng hòa nhã như vậy, lúc này thấy thiếu nữ mặt đã trắng bệch, cũng không muốn A Nguyên xuất đầu lộ diện thay hắn nữa, bèn chỉ tay vào nữ nhi Dương gia kia lạnh nhạt nói: “Ngươi thích ta, thì ta phải thích ngươi sao?”

“Sao ngươi có thể nói như vậy?!” Thiếu nữ kia phẫn nộ nói.

“Còn nói với Bổn vương một câu như thế nữa, thì chờ vào Đại Lý tự đi!” Ánh mắt Phượng Minh lạnh băng, nhìn thiếu nữ kia kinh ngạc không thôi, thì chỉ lạnh lùng quay ra nói với biểu muội kia của mình: “Ngay từ đầu, ta đã nói rồi, trừ Chính phi, ta sẽ không có nữ nhân nào khác, điều này, Bổn vương tưởng ngươi đã hiểu.” Thấy nàng ta co rúm lại, Phượng Minh híp mắt nhẹ giọng nói: “Vậy mà, dù đã nói rõ ràng, ngươi còn dám đến quỳ trước mặt Vương phi ta, đây là có ý đồ gì, ta biết rõ quá rồi.” Nữ nhân nhà ai, đều sẽ đề phòng cái loại sinh vật “biểu muội” của phu quân này, quỳ dưới chân như vậy, nói dễ nghe, thì Tề Thiện sẽ sinh lòng nghi ngờ người trong lòng hắn đến tột cùng là ai. Nói khó nghe, thân là đích nữ nhà quyền quý đứng đầu kinh thành, Tề Thiện không muốn dây dưa với Phượng Minh, giận dữ cự hôn, cũng không phải là không có khả năng.

“Trước kia, chàng và ta đã cùng nhau hứa hẹn. Từ nay về sau, mặc kệ người khác nói những gì, chỉ cần chàng nói không phải, ta đều tin chàng.” Giọng nói có chút lãnh đạm của Tề Thiện truyền tới từ phía sau Phượng Minh, hắn quay đầu lại, thấy trong cả thảy những nữ nhi như hoa, hắn thích người này nhất, chỉ cần hơi hơi mỉm cười với hắn, đã khiến Phượng Minh muốn rơi lệ.

Hắn thích nàng, tin tưởng hắn như vậy, đây là chuyện hạnh phúc tới cỡ nào.

“Ngươi dùng chút tình cảm huynh muội trước kia đến ép buộc ta.” Phượng Minh cười với Tề Thiện, quay đầu lại chậm rãi nói với biểu muội: “Nể tình cảm với mẫu phi ta lúc tước, ta quan tâm Dương gia rất nhiều, nhưng lại khiến các ngươi tính kế ta.” Hắn cười một tiếng, mặt lộ vẻ phiền chán nói: “Nếu biểu muội nhớ người nhà đến vậy, cậu mợ còn nói muốn ta làm chủ cho hôn sự của ngươi nữa kia.” Hắn chỉ chỉ ra bên ngoài, cười cười, nhẹ giọng nói: “Ta thay ngươi chọn một hôn sự tốt, ngươi tự mình sống cho tốt đi.”

“Dựa vào cái gì ngươi có thể làm chủ!” Thiếu nữ đứng bên không nhịn được lại cất giọng the thé nói, hai gã thiếu niên bên cạnh, một tên lớn hơn lộ ra vẻ oán giận giống thế, còn có một nam hài xinh đẹp khoảng bảy tám tuổi, chỉ tò mò mà nhìn A Nguyên đang chán nản ngước lên nhìn trời, cả đôi mắt đều là nét tò mò.

“Đây đã là lần thứ hai ngươi hỗn hào với Bổn vương.” Trong lòng Phượng Minh không có chút nào thân thiện với nữ nhi, hoặc có thể nói nữ nhi hắn muốn thân thiện không nhiều lắm, lúc này liền không kiên nhẫn, nghiêng đầu liếc nhìn A Nguyên một cái, A Nguyên vung tay lên, lập tức có mấy đại cung nữ tiến tới, một tay đè lại thiếu nữ vẫn giãy giụa kia, lôi sang một bên. Thấy thiếu nữ kia chống cự không ngừng, miệng thét chói tai, A Nguyên chậm rãi nói:”Ngươi còn gào to nữa, thì tiếp theo sẽ là thị vệ!” Vì thanh danh trong sạch của thiếu nữ này, A Nguyên mới kêu cung nữ giữ nàng ta lại, bằng không, có ý xấu hơn, thì đã kêu bọn thị vệ cứ đầu gối mà đánh, thiếu nữ này còn có thể gả đi nơi nào nữa?

“Muội muội” Thiếu niên lớn hơn sợ ngây người, không thể tưởng được, trong nháy mắt Thành vương còn dám trở mặt.

“Đa tạ Công chúa giữ gìn thay đường tỷ ta.” Đứa bé hơn kia lại rất thông minh, thấy là cung nữ, thì thở phào nhẹ nhõm một hơi, còn chắp tay với A Nguyên khiến nàng kinh ngạc, rồi lôi kéo góc áo thiếu niên bên cạnh thấp giọng nói: “Nhị ca, cũng chỉ mới gặp có vài lần thôi, còn là việc nhà người ta, chúng ta hà tất xen vào.” Thấy đường huynh nhà mình khiếp sợ nhìn qua, nam hài này liền thi lễ với Phượng Minh, áy náy mà nói: “Là chúng ta thất lễ, việc ở đây, ba huynh muội chúng ta chỉ để trong lòng, tất nhiên sẽ không nói với người khác.”

“Hậu duệ Hoàng gia thì có thể khi dễ người sao?!” Hắn vừa dứt lời, sắc mặt Phượng Minh vốn đã hòa hoãn, mà thiếu niên kia lại chỉ thẳng vào hắn nói: “Tằng tổ phụ* uy danh thế nào, mà ngươi lại bại hoại đến mức khom lưng uốn gối như thế! Khí phách của ngươi đâu?!” Tiếp tục chỉ vào Phượng Minh nói: “Ngươi ức hiếp một nữ nhi như vậy, chẳng mấy chốc nữa, tằng tổ phụ ta chắc chắn sẽ buộc tội ngươi!”

Tằng tổ phụ: Ông cố nội.( Mình cứ tưởng cha của ông nội thì miền Bắc mình phải gọi là cụ chứ nhỉ?)

Ngươi vậy mà chỉ một câu đã có thể đơn giản thay tằng tổ phụ ngươi kết thù với hai đại địch!

Lời thiếu niên vừa nói ra, nam hài liền thấy sắc mặt Thành vương, A Nguyên và mấy nữ nhi kia đều thay đổi, tức khắc phát hiện thế này là kết thù rồi, vội vàng kéo lại tay đường huynh ngu xuẩn còn đang muốn bảo vệ khí phách này, lạnh lùng nói: “Nhị ca câm miệng!”

“Tằng tổ phụ của ngươi là ai?”

“Ông cố ta hiện giờ là đại học sĩ nội các, người đời đều xưng một tiếng Trịnh các lão.” Thiếu niên kia hiển nhiên thập phần đắc ý đối với gia thế nhà mình, cũng mặc kệ đường đệ ngăn cản, ngửa đầu khoe xuất thân một chút.

Trước mắt A Nguyên liền hiện lên một khuôn mặt già nua đen như mực, khóe mắt giật giật một chút, lại nghiêm túc mà nhìn mặt hai gã thiếu niên tuấn tú này, thật sự cảm thấy chẳng giống chút nào, vuốt vuốt cằm hồi lâu, không khỏi nhíu mày hỏi: “Các ngươi lấy danh Trịnh các lão ra đắc tội Hoàng tộc, ông cố ngươi biết không?” Quả thực đúng là gia môn bất hạnh nha, A Nguyên cảm thấy chỉ cần để tiểu tử này dạo khắp kinh thành khoảng mười, hai mươi năm gì đó, Trịnh các lão có thể kết thù với khắp thiên hạ.

Thật là vô tội.

Nhưng mà nghe nói năm xưa Trịnh các lão bị bỡn cợt giáng chức mà mặt xám mày tro, lúc xuất kinh thương con trai con gái nên chỉ dẫn theo vợ trước, để lại con cái trong nhà không có cơ hội quản giáo, hiện giờ mấy nhi tử không nên người cũng không phải chỉ là đồn đại.

“Ông cố làm người chính trực, khinh thường nhất mấy người nhà giàu ăn chơi trác táng các ngươi!” Thiếu niên kia tiếp tục kéo theo hận thù, một câu này, chính là kết thù với toàn bộ con cháu thế gia trong kinh.

“Nhị ca nói bậy gì đó! Ông cố đã bao giờ nói như thế đâu!” Trong nháy mắt nam hài nghe thấy Nhị ca nhà mình dám nói ra lời này, quát lớn một tiếng, vội vã thi lễ với Phượng Minh, mặt biến sắc nói: “Điện hạ bớt giận, đường huynh ta mới vào kinh được mấy ngày, vẫn chưa học được các nói chuyện.”

“Thế mới có thể nói lời thật lòng không phải sao?” Phượng Minh âm u nói.

“Ngu xuẩn.” A Nguyên cười lạnh một tiếng.

“Không phải…” mồ hôi trên mặt nam hài này nhỏ từng giọt, hắn chỉ miễn cưỡng cười nói: “Ông cố là người trung thành, làm sao có thể nói ra những lời này. Chỉ có Nhị ca mượn danh ông cố, để đánh bóng bản thân mà thôi.” Hắn vội vàng nói: “Con cháu dưới gối ông cố nhiều như vậy, Nhị ca sao có thể nghe thấy ông cố giảng dạy chứ?” Vừa xin lỗi, vừa bịt miệng Nhị ca lại muốn gây họa cho ông cố này, bằng không chỉ sợ sẽ có đại họa.

“Nếu đã như thế, lần này thôi vậy.” Dưới ánh mắt không thể tin nổi của Phượng Minh, A Nguyên cười với nam hài này, cười đến đặc biệt thân thiết.

Nam hài này chớp chớp mắt, không nghĩ tới Vinh Thọ Công chúa lại thoải mái như thế, hoàn toàn không có sự ngang ngược hoàng tộc, tự mình cũng cảm thấy có chút hổ thẹn, liên tục chắp tay nói: “Đa tạ điện hạ hạ thủ lưu tình.”

“A Nguyên.” Phượng Minh thấp giọng kêu.

“Trước tiên làm cho biểu muội khuất khỏi tầm mắt đi đã.” A Nguyên hung tợn giơ chân đá Phượng Minh một cú.

“Không cần chàng ấy.” Tề Thiện thờ ơ lạnh nhạt, lúc này lại thở dài, thấp giọng nói: “Ta không thể luôn để chàng ấy che chắn trước người ta, an hưởng phần tâm ý này.” Thấy A Nguyên nhìn qua, nàng liền cười liếc nhìn Phượng Minh một cái, khiến hắn sung sướng mà nhe răng cười đến mê sảng, nhẹ giọng nói: “Ta không phải là người sắt đá. Ai yêu quý ta, trong lòng ta tự nhiên nhận thấy.” Cảm tình như vậy của Phượng Minh, đến cục đá cũng tan chảy, huống hồ là nhân tâm.

Nhìn lúm đồng tiền như hoa của vợ trước mắt, Thành vương điện hạ đã nhiều ngày nay chịu thao luyện khổi bức của Nhị lão thái gia, đột nhiên cảm thấy đúng là khổ tận cam lai*.

Khổ tận cam lai: hết khổ đau, bất hạnh thì sẽ đến lúc được sung sướng, hạnh phúc.

“Dương cô nương.” Tề Thiện nhìn từ trên cao xuống, từ xa nhìn nữ nhi oán hận kia, chậm rãi nói: “Có chút chuyện, không cần nói quá rõ ràng, giờ phút này, ta chỉ nói với ngươi một lần thôi.” Nàng liếc mắt nhìn Phượng Minh đang lệ nóng lưng tròng, khóe miệng hơi động, rồi quay lại nhìn nữ nhi kia: “Nữ nhân Tề gia, chưa bao giờ chia sẻ trượng phu với người khác. Thành vương, là người trong lòng ta…”

A Nguyên hoảng sợ nhìn khóe mắt Phượng Minh đã ươn ướt.

Rùng cả mình, A Nguyên chợt nghe thấy giọng nói của Tề Thiện vọng lên giữa đình viện trống vắng: “Ta không đồng ý nạp thiếp. Không chỉ đơn thuần là ngươi, mà sau này trong lòng Thành vương có người khác, muốn chia sẻ nam nhân với ta, thì chỉ có thể bước qua xác ta. Ngươi, hiểu chưa?” Nếu người chết không phải nàng, dĩ nhiên sẽ là đôi gian phu dâm phụ!

Nhìn thấy ánh mắt lạnh băng mang theo sát khí của Tề Thiện, lần đầu tiên nữ nhi Dương gia này cảm nhận được loại khí chất ngập tràn của quý nữ thế gia, cả người run lên, tay chân mềm nhũn.

“Biểu ca ngươi tìm một nhà cho ngươi, rồi ngoan ngoãn mà gả qua đi.” Tề Thiện nhàn nhạt nói: “Nếu còn để ta thấy ngươi lần nữa, đừng trách ta hạ thủ vô tình, tiễn ngươi một đoạn.”

“Ngươi dám coi mạng người như cỏ rác!” Thấy nữ nhi Dương gia khóc đến ngã gục trên mặt đất, nháy mắt liền bị thủ hạ Phượng Minh lôi đi, thiếu nữ Trịnh gia kia giận giữ không chịu nổi, quay ra nhìn A Nguyên, cười lạnh nói: “Các ngươi bừa bãi như vậy, tất nhiên…”

Lời chưa dứt, đã bị nam hài cho một bạt tai vào mặt, gương mặt nam hài tát đường tỷ của mình có vài phần mỏi mệt, phải giáo huấn nàng biết mở mồm nữ thì sẽ thế nào, lúc này A Nguyên rất vừa lòng mà gật đầu.

Tự mình đánh người thì còn có nghĩa gì? Nhìn người một nhà đánh người một nhà, mới thú vị chứ.

“Ngươi dám đánh ta?” Nữ nhi kia ăn tát đến ngốc rồi, dại ra hồi lâu, mới quay đầu nhìn đệ đệ còn nhỏ tuổi hơn mình này.

“Tỷ tỷ còn nói bậy nữa, thì không chỉ có một bạt tai thôi đâu.” Nam hài rũ mắt nói.

Cũng chẳng ảnh hưởng đến tiền ăn sáng của mình, A Nguyên chỉ không có thành ý mà nói một câu: “Quả nhiên có gia phong Trịnh các lão…” nghiêm túc ghi nhớ kỹ dáng vẻ ba người này đợi mai này xử lý, rồi kéo Phượng Minh vẫn đứng cười ngây ngô đi, lên xe đưa tỷ muội Tề gia về trước, tiện đường vấn an Thái phu nhân một chút.

“Ta nói này, cứ như vậy mà tha cho bọn chúng, có phải quá không thích hợp hay không?” Phượng Minh vỗ vỗ đầu một cái, nhíu mày hỏi.

“Ai nói ta tha cho họ?” A Nguyên cũng thật sự kinh ngạc, quay đầu hỏi lại.

“Ta còn tưởng rằng kiểu gì cũng phải cho người trói mấy đứa đó lại đuổi về Trịnh gia, để Trịnh các lão quản giáo cho tốt.” Phượng Minh nhíu mày nói: “Tuy rằng tính tình Trịnh các lão có chút ương ngạnh, nhưng ma làm người không tồi chút nào, nếu con cháu cứ mượn danh đi gây họa thế này, chẳng phải là tai bay vạ gió sao?” Trong kinh nhiều nhà quyền quý, được như Phượng Minh dù bị chửi cũng không mang thù lại không nhiều lắm đâu, lúc này Phượng Minh đang nghĩ cho Trịnh các lão, chỉ hy vọng ông ấy sớm nhận ra khuyết điểm của con cháu, nhanh nhanh dạy dỗ, miễn cho sau này tai họa nảy mầm.

“Bổn cung thật là người tốt nha, đương nhiên muốn đích thân tới tận cửa đúng không?” A Nguyên liền cười hì hì nói: “Hoàng bá phụ bảo ta đi theo Trịnh lão đại nhân học tập đạo lý, ba ngày sau ta sẽ bái sư, đến lúc đó sẽ trò chuyện vui vẻ.” Chịu thiệt mà không mang thù, quả thực không phải phong cách của Công chúa điện hạ, đến lúc đó, A Nguyên muốn đích thân nhìn mấy người đó bị ăn đánh.

Nếu không được thấy tận mắt, thật tiếc à nha.

Phượng Minh nhìn điệu cười xấu xa trên mặt A Nguyên, rụt cổ lại không hé răng.

Hoàng muội này thật xấu xa, việc của mình lo còn không kịp, vì sao còn muốn chọc tới nàng vậy?

A Nguyên nhón chân một cái là có thể nảy ra ý xấu.

Tới quý phủ Anh Quốc công rồi, A Nguyên liền lăn một đường đến viện thái phu nhân. Hiện giờ Thái phu nhân đang an hưởng thanh tịnh, chợt thấy A Nguyên “bỗng nhiên gầy”, đau lòng vô cùng, ôm A Nguyên nói một hồi đám cậu lão cha tàn nhẫn áp bức mấy đứa bé mập mạp đến thế nào, làm A Nguyên cũng đau lòng theo, vội vàng nuốt một khối bánh mật ong đường thật to trước khi Anh Quốc công vào, chưa kịp nuốt hết, thì cậu đã vào, nhóc con nghịch ngợm miệng còn dính mật ong, thấy nam tử thanh tuấn hơi mỉm cười nhìn qua, bèn lăn một cái đến trước mặt cậu, ấn đầu mình vào trong lồng ngực cậu, dùng sức xoa xoa mồm dính đầy mật ong vào, cười lấy lòng nói: “A Nguyên nhớ cậu lắm!”

Anh Quốc công cúi đầu xuống, nhìn vết bẩn to đùng trên ngực áo, bèn nhấc A Nguyên lên muốn đánh cái mông nhỏ của nàng.

Công chúa điện hạ giống như rùa đen vậy, bị cậu nhấc lên không trung bất lực rụt cổ lại mà kêu oai oái, tội nghiệp nhìn về phía Thái phu nhân xin cầu cứu.

“Đây là do mẫu thân chiều hư nó.” Thấy A Nguyên gục đầu nhỏ xuống lắc lư trên tay mình, Anh Quốc công là người sấm to mưa nhỏ, chưa đợi Thái phu nhân lên tiếng, đã lắc lắc đầu cười.

Phu nhân Anh Quốc công theo sau cười khúc khích tiến vào, nhìn phu quân khẩu tâm bất nhất, lúc này rất ôn nhu vuốt đầu nhỏ của A Nguyên, thì chỉ cười nói: “ Nhưng mà A Nguyên gầy đi, thật ra lại là chuyện tốt.” Trẻ con béo quá, kỳ thật cũng khiến người khác lo lắng.

“Nhóc con đáng đánh.” Tề Kiền thò đầu ra từ phía sau hai người, cong ngón tay búng đầu A Nguyên một cái, cười hì hì nói: “Ngươi ngược lại ăn nhiều nhiều chút cho cậu xem nào.”

“Nói gì đấy!” Anh Quốc công trở tay tét một cái vào ót đệ đệ trút giận thay cháu gái.

Đương nhiên, cháu gái vẫn ngoan ngoãn bị nhấc lên không đột nhiên phấn chấn lên, há mồm cắn một ngoạm vào ngón tay Cậu sáu dám xúc phạm Công chúa quyền thế, vô cùng hung hãn.

“Á á á!”Đừng nhìn Tề Kiên ở ngoài ổn trọng bao nhiêu, ở nhà liền dậm chân bình bịch, ôm ngón tay mình lăn đến trước mặt thái phu nhân cầu được an ủi.

“Nhị ca trở lại, mang về rất nhiều thứ đồ mới mẻ, A Nguyên chuẩn bị một phần, tặng cho các biểu tỷ nhà mợ chơi ạ.” Phu nhân Anh Quốc công sợ A Nguyên bị thương, đánh trượng phu một cái, ôm A Nguyên vào trong ngực, rồi ngồi lên ghế. Ghé vào lòng mợ thơm tho mềm mại, A Nguyên hạnh phúc đến híp cả mắt, liền dâng vật quý lên cho mợ.

“Còn nữa…” Phu nhân Anh Quốc công cười, nói với Thái phu nhân ngồi trên: “Mẫu thân không biết, thế tử đưa tới rất nhiều rương đồ, Quốc công gia không cho người đưa vào, khuyên can mãi mới được đưa vào cửa, nhưng vẫn không cho Nhã nhi Thiện nhi động vào đâu.”

“Tiểu tử thúi nửa đêm trèo tường, làm sao có thể tha cho nó.” Anh Quốc công cười tủm tỉm nói.

“Trèo tường là loại vận động hữu ích cho cả thể xác lẫn tinh thần.” A Nguyên gan lớn nói lời hay thay Nhị ca.

Vẻ mặt của Anh Quốc công lúc này, tựa hồ rất muốn ném Công chúa điện hạ lên trên đầu tường. Trước ánh mắt “ấm áp” như vậy, A Nguyên rụt rụt cổ nhỏ không nói nữa.

Anh Quốc công vừa lòng, ôn hòa ói: “Nghe nói con muốn bái sư Trịnh các lão?”

Đôi mắt A Nguyên lộ vẻ tang thương nhìn ra xa xăm.

Hoàng thượng có ý tưởng hay quyết định gì, đều sẽ nói cho Anh Quốc công, nếu không phải A Nguyên sợ Hoàng bá phụ và cậu liên hợp với nhau cùng đánh mông, nàng nhất định sẽ cảm khái một câu “Đây mới là chân ái”.

Giữa huynh và ta vĩnh viễn sẽ không có bí mật gì…

Anh Quốc công đột nhiên cảm thấy vẻ mặt đáng khinh này của cháu gái khiến chân tay ông ngứa ngáy.

“A Nguyên.” Thấy vẻ mặt A Nguyên như hồn đang phiêu đãng nơi nào, phu nhân Anh Quốc công liền lay lay nàng, thấy nhóc con này giật mình hoàn hồn, không khỏi buồn cười nói: “Đúng là bé con.”

“Thật trung hợp nha, hôm nay con còn gặp mấy tiểu bối nhà Các lão.” A Nguyên nằm ghé vào cánh tay mợ gặm gặm miếng bánh không ngọt không ngấy thơm phức, chắc mẩm đây hẳn là đồ ăn chuyên trị cứu đói cho Cậu sáu bị áp bức phải giảm cân, yên lặng rơi lệ trong lòng, còn ngây ngô mà gian xảo nói: “Hương vị thật tuyệt!” Thấy phu nhân Anh Quốc công cười càng tươi mà đút thêm bánh cho mình, vừa mắng thầm cái miệng đói ăn của mình, vừa đủng đỉnh nghĩ xem nên nói thế nào để chỉnh được nữ nhi Dương gia và tiểu bối Trịnh gia kia, thì thấy Anh Quốc công nhìn mình như đang uy tư cái gì.

“Làm không tồi đâu.” Một lúc lâu, đến khi A Nguyên sắp không chịu nổi áp lực nữa, thì Anh Quốc công chậm rãi gật đầu: “Đứa trẻ Tề gia, xác thật hẳn phải có khí chất như vậy.”

Không tồi mà sao người tỏa ra khí lạnh vậy cậu?!

A Nguyên yên lặng chửi thầm, liền thấy Tề Kiên đang làm vẻ hiểu tử ngồi trên bỗng cười phụt một tiếng, cao giọng nói: “Ta đã nói mà, nhị thúc đề cao nha đầu này, đúng là không phải không có đạo lý.”

“Đề cao ta?” A Nguyên kinh ngạc chỉ vào mình.

“Nhị thúc nói ngươi hư đến trời long đất lở, quả thực chính là nhân tài hiếm thấy.” Tề Kiên cười hì hì nói.

Mũi A Nguyên phun ra khói.

Cái gì mà trời long đất lở?

“Được rồi, đệ cũng không khá hơn đâu.” Anh Quốc công liền lắc đầu nói: “Nhị thúc vốn muốn đích thân dạy dỗ A Nguyên, không nghĩ tới nửa đường lại có một Trịnh các lão.” Nghĩ đến “Mị lực” ai cũng có thể kết thù được của nhị thúc nhà mình, lại còn có Trịnh các lão cứng đầu hơn đá tảng nữa, Anh Quốc công cảm thấy hai vị này quả thực không phân thắng bại, nói chuyện với ai cũng có thể khiến người kia tức không nói nên lời, nhìn sang đôi mắt đen láy vô tội của A Nguyên, Anh Quốc công cảm thán trong lòng đồng cảm với cháu gái, thở dài nói: “Đáng thương.”

A Nguyên cảm thấy có nguy hiểm từ trên trời giáng xuống.

Đang định hỏi cậu sự ảo diệu trong chuyện này, liền nghe thấy tiếng ho khan trầm thấp từ bên ngoài truyền vào. Âm thanh này vừa vào đến đây, Anh Quốc công liền trầm mặc không nói nữa, quả nhiên ngay sau đó, một ông lão hồ ly mang vẻ mặt hiền lành khiến mọi ánh nhìn hướng vào mình cười tủm tỉm tiến vào, chắp tay với Thái phu nhân ngồi trên, gọi một tiếng “Đại tẩu”, xong xuôi mới nói: “Đệ muốn xin tẩu tử ít lông hồ ly mềm mại chút, trong nhà đệ đệ đều không đủ mềm.”

“Đệ muội muốn dùng?” Thái phu nhân lập tức gật đầu, cho nha đầu bên người đến nhà kho lấy, thấy chỉ có mỗi mình Nhị lão thái gia tới đấy, liền nhíu mày hỏi: “Chẳng lẽ lại bị bệnh?”

“Sắp đến mùa đông rồi, bà ấy không thích đi lại nhiều lắm.” Nhị lão thái gia cười cười nói: “Không sao cả, tẩu tử yên tâm đi.” Nói xong, mắt thấy một nhãi con nằm oặt trong lòng phu nhân Anh Quốc công nhìn qua, tức khắc đôi mắt sáng rọi lên, hô: “Đây không phải là Tiểu Thất ai kia sao.”

“Ai kia” yên lặng nghiến răng.

Tuyệt đối là cố ý!

“Nhị thúc.” Thấy Nhị thúc lại muốn khi dễ người khác, Anh Quốc công bất đắc dĩ mà chỉ chỉ A Nguyên nói: “Bé con này qua đây cấn an trưởng bối, Nhị thúc…”

“Biết rồi, thật nhỏ mọn.” Nhị lão thái gia uy hiếp cháu trai một chút, lúc sau mới khôi phục khí lực, mặt mày hớn hở nói: “Vừa nãy ở cửa, hehe! Bản Lão thái gia gặp Thành vương!”

Một câu này hàm ý vô cùng sâu sắc, Anh Quốc công thật không muốn biết Thành vương con rể mình đã gặp phải loại bi kịch đáng sợ đến thế nào, chỉ ôm đầu, lại thấy Nhị lão gia không nói gì cả, nhìn chằm chằm mình, không khỏi kỳ quay hỏi: “Sao Nhị thúc nhìn cháu như vậy?”

“”Trực giác.” Đừng nhìn Nhị lão thái gia già rồi, thật ra còn có bản năng như dã thú đó, lúc này chậm rãi nói: “Nó có kể cho Bổn lão thái gia chút chuyện không vui vẻ gì lắm.”

“A Nguyên định bái Trịnh các lão làm thầy.” Anh Quốc công thản nhiên nói.

Nhị lão thái gia lộ ra vẻ ghen ghét, cắn răng nói: “Cái lão già kia, Bổn lão gia dạy dỗ thành công một đứa cháu trai, đã đưa cho hắn làm cháu rể.” Ông nói hết câu này, Tề Kiên ngồi trên thầm run run, lại nghe thấy ông lão tiếp tục nói: “Khó khăn lắm mới nhìn trúng một cháu gái nhỏ, vậy mà hắn cũng muốn tranh giành với ta, quả thực không thể nhịn được!” Dứt lời, liền chỉ vào vẻ mặt bi kịch của Tề Kiên: “Khi nào cháu gái ngươi đi bái sư, ngươi cũng đi, tất yếu phải giết chết uy phong lão già kia!” Nói xong, liền hừ hừ.

Tề Kiên cười khổ lĩnh mệnh,

Trịnh các lão mặt than, thật ra đánh cũng rất đau nha.

A Nguyên cười khúc khích nhìn vẻ mặt Tề Kiên đắng ngắt, cũng không mở miệng cứu giúp. Ăn cơm cùng các trưởng bối xong, A nguyên mới cáo từ về nhà. Về phần Phượng Minh, đã sớm sung sướng đến chân không chạm đất rồi, thuận tay gả biểu muội Dương gia cho một quan nhỏ cách xa kinh thành.

Phượng Minh tức giận việc biểu muội này cứ dây dưa không rõ, suýt nữa làm hỏng nhân duyên của mình, cũng lười chọn lựa nữa, nhìn quan nhỏ này có hàm quan lại, nói ra ngoài cũng dễ nghe, sẽ không khiến hắn vác cái danh ác độc với biểu muội. Chỉ là gia cảnh quan nhỏ kia cũng miễn cưỡng sống tạm, trên có gia dưới có trẻ, tất cả điều kiện biểu muội kia của hắn không thích đều có cả, chính là sự trả thù bí mật của Phượng Minh.

Huống hồ nhà chồng nghèo như vậy, nữ nhi Dương gia cũng không có tiền vốn hồi kinh nữa, Phượng Minh chỉ bảo nàng ta yên ổn mà sống đi.

Gió êm sóng lặng ba ngày, vào một sáng sớm, A Nguyên đã bị Túc vương phi gọi dậy, dụng tâm trang điểm thành một tiểu cô nương ngọc tuyết đáng yêu, rồi mới để phu thê Tề Kiên tới đón nàng, dẫn đến phủ Trịnh các lão.

Hôm nay vẻ mặt Mợ sáu Trịnh thị cũng thực thư thái. Nàng đã xuất giá, tuy rằng có thể về thăm, nhưng không thể cứ đi đi lại lại, khoảng thời gian này nhớ nhung người nhà mẹ đẻ, có cơ hội này này, còn nghe nói A Nguyên có duyên phận với nhà mình như vậy, tức khắc vô cùng vui vẻ.

Chỉ là chút vui vẻ này, tại thời điểm xuống xe trước của lớn Trịnh gia, thấy một nữ tử cũng được nha đầu đỡ xuống xe, thì sắc mặt Trịnh thị có chút miễn cưỡng.